1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hạnh phúc nhỏ của anh (Quyển 2) - Đông Bôn Tây Cố

Thảo luận trong 'Sách XB Đang Type'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      CHƯƠNG 15: Hạnh phúc của

      Bên em nửa đời, hạnh phúc của .

      Tình sâu đậm, hạnh phúc của em.

      Hôm Giao thừa Ôn Thiếu Khanh bị gọi đến bệnh viện, mãi đến chiều mới lái xe về, đưa Tùng Dung, Chung Trinh và Nhường Chút đến nhà tổ ở Thành Nam. Suốt chặng đường, Chung Trinh liên tục nhìn Tùng Dung cười hí hửng.

      Tùng Dung lườm cậu, "Nhìn chị mãi thế làm gì?"

      Chung Trinh giống như muốn nhìn ra gì đó từ mặt , "Chị họ, chị căng thẳng à?"

      Tùng Dung ôm lan hồ điệp trong lòng, khuôn mặt bình tĩnh, "Căng thẳng cái gì?" xong lại trộm liếc Ôn Thiếu Khanh.

      Chung Trinh hiếu kỳ, "Sắp gặp phụ huynh sao lại căng thẳng được?"

      Tùng Dung chẳng buồn nhìn cậu, " căng thẳng." 

      Ôn Thiếu Khanh nãy giờ vẫn yên lặng, lúc này đột nhiên mở miệng: "Có nhớ từng với em, mặt càng có cảm xúc càng căng thẳng ?"

      Mặt Tùng Dung cứng đờ, khóe miệng hơi nhếch, "Em căng thẳng ."

      Ôn Thiếu Khanh chịu nổi, khẽ giọng nhắc "Cứ giữ dáng vẻ bình thường là được."

      Tùng Dung lập tức thẳng lưng, ngước mắt nhìn , khí thế bừng bừng.

      Ôn Thiếu Khanh bật cười, " phải đáng vẻ thường ngày ở tòa án. Chỉ là ăn bữa cơm thôi, phải tố tụng."

      Tùng Dung bỗng chốc lúng túng.

      Ôn Thiếu Khanh quay sang nhìn , thở dài thương cảm, "Thôi được rồi, em cứ giữ bộ mặt cảm xúc ."

      Tùng Dung ngoảnh ra cửa ngắm cảnh, mặt mũi của chẳng còn gì.

      Lúc Ôn Thiếu Khanh ra khỏi xe, bà Ôn đợi trước cửa nhà.

      Vừa trông thấy bà Ôn, tâm trạng được điều chỉnh suốt đường của Tùng Dung lập tức sụp đổ. lại bắt đầu căng thẳng.

      ra ngoài nụ cười mất tự nhiên mọi thứ đều ổn, lúc xuống xe bị ngã sấp, dáng cũng xiêu vẹo. Vấn đề xuất mà xuất ở chỗ... Chung Trinh.

      Lúc giới thiệu, Ôn Thiếu Khanh chỉ vào Chung Trinh trước, "Bà ơi, đây là Chung Trinh, học trò của cháu. Còn đây là..."

      Tùng Dung đột nhiên tiến đến gần, "Cháu là chị họ của Chung Trinh, tên là Tùng Dung ạ. Chào bà, đây là quà tặng bà ạ "

      xong quay sang vẫy tay với Chung Trinh, "Chào !"

      Động tác của quá nhanh, Ôn Thiếu Khanh phản ứng kịp, tiếng "bạn " có cơ hội thốt ra khỏi miệng.

      Chung Trinh lập tức ngoan ngoãn mở miệng: "Chào cụ ạ."

      Tùng Dung hắng giọng, Ôn Thiếu Khanh hứng thú nhìn Chung Trinh, "Khách sáo thế."

      Chung Trinh nhìn Ôn Thiếu Khanh rồi lại nhìn Tùng Dung, " ngày làm thầy cả đời làm cha. Em gọi bà của bố là cụ sao?"

      "Gọi như Thiếu Khanh là được." Bà Ôn cười hiền hậu, nhận lan hồ điệp rồi quan sát Tùng Dung, "Hai chị em đều đẹp, tốt quá. Mau vào thôi, đừng khách sáo nhé. Trước kia ông nội Thiếu Khanh cũng đưa học trò về nhà ăn Tết, cứ coi như nhà mình là được."

      Ôn Thiếu Khanh đón chậu lan trong tay bà Ôn rồi lại kéo Tùng Dung đến trước mặt bà, "Tùng Dung biết bà thích lan hồ điệp nên cố ý tìm mua đấy ạ."

      Bà Ôn nhìn Tùng Dung, "Cháu có lòng, màu này khó tìm lắm, ông nội Thiếu Khanh bảo nó tìm bao lâu cũng tìm được, phiền cho cháu rồi."

      Tùng Dung vừa cười phiền vừa nhìn Ôn Thiếu Khanh nghi hoặc. ràng trong nhà chậu, sao lại tìm thấy?

      Ôn Thiếu Khanh thoải mái cười với Tùng Dung, đỡ bà Ôn trước, "Ông đâu ạ?"

      Bà Ôn chỉ về phía phòng đọc sách, "Ở đó, chuyện với bố và chú cháu."

      Trong lúc gật đầu, Ôn Thiếu Khanh còn quay sang cười với Tùng Dung.

      Bà Ôn thạo nhìn người, bỏ qua chút động tác ấy. Bà khẽ với Ôn Thiếu Khanh: " bé này được lắm."

      Ôn Thiếu Khanh cười ngại ngùng, " ấy hơi căng thẳng, bình thường tốt hơn."

      Bà Ôn đập tay , "Căng thẳng là tốt, vậy có nghĩa là con bé để ý đến cháu. Chốc nữa dẫn đến cho ông nội và bố mẹ cháu gặp."

      Tùng Dung và Chung Trinh theo sau, giọng chuyện trò.

      "Chị họ, chị họ, tứ hợp viện đấy!"

      "Khẽ miệng thôi!"

      "Chị họ, chị họ, em chưa ở trong tứ hợp viện bao giờ!"

      "Im ngay!"

      "Chị họ, chị họ, em hồi hộp quá."

      Tùng Dung thầm mắng, em hồi hộp nỗi gì? Chị mới là người nên hồi hộp chứ?

      Bốn người vừa tới phòng đọc sách đúng lúc cửa bật mở, bố Ôn Thiếu Khanh bước ra.

      Chung Trinh chợt tiến lên bước, cúi mình thấp chào, "Chào giáo sư ạ! Cháu thường xuyên thấy tên của bác giáo trình, vô cùng ngưỡng mộ, hôm nay cuối cùng cũng được gặp người rồi!"

      Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung đồng loạt vỗ trán. Ôn Nhượng đằng sau cười lăn lóc, bố Ôn giật mình, đứng ở cửa biết nên lùi hay tiến, mãi sau mới bật cười, "Cậu trai trẻ đừng khách sáo, mau vào đây ngồi."

      Ôn Thiếu Khanh yếu ớt giải thích: "Bố, đây là học trò của con, bình thường cậu ấy thế đâu..."

      Mẹ Ôn Thiếu Khanh lại hứng thú với Tùng Dung hơn, mỉm cười với .

      Tùng Dung hơi cúi đầu chào: "Chào hai bác, cháu là Tùng Dung ạ."

      Bố Ôn gật đầu, "Chào cháu, mừng cháu tới nhà chơi."

      Mẹ Ôn cười kéo tay Tùng Dung, "Người xinh đẹp, tên cũng hay."

      Tùng Dung ngờ vẻ thư sinh trí thức toát ra từ bố Ôn Thiếu Khanh còn đậm đặc hơn cả , hoàn toàn khiến người ta liên tưởng đến dao phẫu thuật.

      Mẹ Ôn cũng là con nhà danh giá, cả ngoại hình và khí chất đều hơn người, đến tuổi này mà nhan sắc vẫn được giữ gìn cẩn thận, thấp thoáng có thể nhìn ra phong thái thời còn trẻ, đứng cạnh bố Ôn Thiếu Khanh trông rất xứng đôi.

      Tùng Dung ngoảnh sang nhìn thoáng qua Ôn Thiếu Khanh. Phần lớn con trai đều giống mẹ, nhưng ngoại hình của ràng giống bố nhiều hơn chút, mà khí chất lại tương tự mẹ mình.

      Ông cụ Ôn ngồi trong phòng nghe thấy tiếng, cất giọng hỏi. "Thiếu Khanh về đấy à? Vào !"

      Ôn Thiếu Khanh cất cao giọng đáp: "Là cháu đây ông ơi."

      Ôn Thiếu Khanh theo chân bố mẹ và bà nội vào phòng, lại quay sang nắm lấy tay Tùng Dung, dặn dò Chung Trinh: "Cậu tự dạo, chốc nữa về ăn cơm."

      Chung Trinh gật đầu, làm tư thế cổ vũ khích lệ Tùng Dung rồi chạy .

      Trong phòng đọc sách, bốn người lớn cùng người lớn nhưng lại có vai vế người lớn trong nhà là Ôn Nhượng chia nhau ngồi ở hai bên. Ôn Thiếu Khanh chẳng chút kiêng dè, kéo tay Tùng Dung đứng ra giữa, nhìn ông cụ Ôn giới thiệu: "Thưa ông nội, đây là Tùng Dung."

      xong còn xoa bàn tay .

      Tùng Dung lập tức cười chào hỏi: "Cháu chào ông ạ."

      Ông Ôn nhìn sang bà Ôn. Bà Ôn gật đầu, ông liền nhấc tay lên, "Ngồi ."

      Tùng Dung ngồi xuống cạnh Ôn Thiếu Khanh, ông Ôn nhìn cười, "Trông sắc mặt cháu được khỏe lắm, gan hơi có vấn đề, dạ dày cũng được ổn. Là phụ nữ, đừng hiếu thắng mạnh mẽ quá, đừng chuyện gì cũng muốn tranh thắng thua."

      Ôn Thiếu Khanh bật cười, "Ông ơi, ấy là luật sư, tranh thắng thua sao được?"

      Ông cụ cũng cười, "Gầy quá, ngày thường nên ăn thêm nhiều đồ giàu đạm vào."

      Bà Ôn ngắt lời, "Có phải đến gặp ông để xem bệnh đâu, chuyện đó làm gì."

      Ông cụ khựng lại, gì nữa, hỏi mấy câu về gia đình Tùng Dung rồi đứng lên đến trước bàn, lấy hộp quà trông rất đẹp đưa cho , "Xưa nay ông bà can thiệp vào chuyện của bọn trẻ. Nhưng Thiếu Khanh chưa bao giờ đưa bạn về nhà, lần này nó đưa cháu về, hẳn là nghĩ kỹ rồi. Lần đầu cháu đến, ông bà và bố mẹ Thiếu Khanh có chuẩn bị món quà gặp mặt."

      Vừa nhìn biết đồ trong hộp quà kiểu cổ kia hẳn có giá trị . Tùng Dung hơi ngập ngừng, Ôn Thiếu Khanh nhận lấy, đặt vào tay , "Tấm lòng của người lớn, em nhận , mở ra xem."

      Tùng Dung cảm ơn rồi mở hộp, lập tức ngẩn người.

      Ôn Thiếu Khanh cũng biết họ chuẩn bị quà gì, cúi đầu nhìn sang, "Đây là gì thế?"

      Tùng Dung ngẩng lên nhìn mấy người lớn cười hiền, lòng cảm thấy ấm áp, cúi đầu nhìn món quà, khẽ giọng đáp: "Là ngọc giải trãi [1]. Giải trãi là thần thú, là hóa thân của pháp lý, biết phân biệt đúng sai."

      [1]. Giải trãi: Tên thần thú trong truyền thuyết Trung Quốc, tương truyền có thân như sư tử, đầu như rồng, có sừng, là linh thú biết phân biệt phải trái, biết xử án, thấy ai đánh nhau húc kẻ làm trái, nghe người bàn bạc cắn bên bất chính.

      Trước kia vẫn nghe người ta , muốn xét giáo dục và tu dưỡng của người phải nhìn vào gia đình người đó. Gia đình như vậy dạy dỗ con cháu sao có thể tốt? Chắc là Ôn Thiếu Khanh qua với họ là luật sư, họ liền chuẩn bị món quà này. phải món quà phổ thông, mà là dùng tấm lòng, cố ý chuẩn bị, bày tỏ thành ý lớn nhất mà họ dành cho .

      Ôn Thiếu Khanh thấy nét mặt hơi khác lạ, tươi cười chuyển chủ đề, "Chuẩn bị bao giờ thế ạ? Cháu biết đấy. Ông nội, ra ấy thích sách chép tay, hay là ông tặng ấy quyển sách quý của ông ạ?"

      Ông cụ Ôn tỏ ra hào phóng, "Giờ có ít người trẻ thích thứ đồ xưa cũ ấy lắm. Nếu thích chốc nữa ông đưa cháu lấy."

      Ôn Thiếu Khanh cười nhướng mày với Ôn Nhượng, "Thấy chưa? bảo chú phải con ruột."

      Quả nhiên Ôn Nhượng gào lên, "Con xin bao năm nay mà bố cho! bảo là sau này cho vợ con, sao giữa chừng lại cho người khác chứ?"
      B.Cat, Dinhloan, Thanh Thanh Mạn7 others thích bài này.

    2. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      tt

      Ông cụ lạnh mặt, " là người xuất gia cơ mà? Vợ đâu ra mà cho?"

      Ôn Nhượng cứng người, "Chuyện này..."

      Ôn Thiếu Khanh thấy tình hình tạm ổn, liền kéo Tùng Dung đứng dậy, "Trần Thốc sắp đến, chúng cháu ra cổng đón ạ."

      Dứt lời, dẫn Tùng Dung ra khỏi phòng đọc sách.

      Vừa bước ra ngoài, Tùng Dung bỗng ôm lấy Ôn Thiếu Khanh từ phía sau. Ôn Thiếu Khanh quay lại nhìn , "Sao thế?"

      Tùng Dung lắc đầu, ", chỉ là cảm thấy người nhà tốt , cũng rất tốt."

      Ôn Thiếu Khanh trầm giọng cười, kéo vào lòng, "Họ thích em mới tốt với em, cho nên em cũng rất tốt."

      Tùng Dung dựa vào lòng , ngước mắt nhìn, "Họ mới gặp em lần đầu, quà chuẩn bị từ trước, sao biết là em tốt?"

      Ôn Thiếu Khanh cúi đầu khẽ hôn lên môi , "Vì họ tin , người thích tất nhiên là rất tốt."

      Tùng Dung lại dụi vào lồng ngực . Ôn Thiếu Khanh cười vỗ lưng , giọng đề nghị: "Luật sư Tùng, ra chúng ta đứng đây hơi nguy hiểm, họ cần ra ngoài cũng có thể trông thấy."

      Tùng Dung lập tức đứng thẳng người, lùi lại bước, khôi phục vẻ bình tĩnh, "Mau đón Trần Thốc thôi."

      Ôn Thiếu Khanh hơi buồn cười, vừa nắm tay ra ngoài vừa giải thích: "Gia đình Trần Thốc hơi phức tạp, năm nào cũng ăn Tết mình nên gọi cậu ấy đến đón Tết cùng. Năm nay bạn cậu ấy phải trực về được nên đến cùng luôn."

      Tùng Dung hơi lơ đãng, chỉ ủ rũ đáp tiếng: "Ừ."

      Ôn Thiếu Khanh dừng lại, "Sao thế?"

      Tùng Dung ảo não, "Vừa nãy ông em..."

      Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Đông y chú trọng nhìn, nghe, hỏi, chạm. Ông làm nghề y nhiều năm, thoạt nhìn có thể phát vấn đề cũng là chuyện bình thường."

      Tùng Dung lo lắng, "Vậy có phải nhận ra..."

      Ôn Thiếu Khanh biết lo lắng điều gì, cười cười, "Nhận ra sao?"

      Tùng Dung nhìn ai oán, " xem?"

      Có ai muốn lần đầu tiên ra mắt nhà trai lại bị phát sinh được con...

      Ôn Thiếu Khanh vỗ lưng động viên, " sao đâu, có cách."

      Lúc ấy nếu Tùng Dung biết cách mà Ôn Thiếu Khanh là gì có chết cũng chủ động nhắc đến chủ đề này.

      Đón Trần Thốc và Tam Bảo xong là trời vừa tối, bốn người thẳng đến gian bên trái chuẩn bị ăn cơm Tất niên.

      Lúc vào thấy bà Ôn chuẩn bị mang thức ăn ra. Đây phải lần đầu tiên Trần Thốc tới ăn Tết, bà Ôn thấy ta năm nay đưa bạn đến cùng rất vui, bảo hai người: "Cứ coi như ở nhà mình, ăn thoải mái nhé."

      Tam Bảo là ngốc chính hiệu, nghe thấy vậy sáng mắt, "Có thể ăn thoải mái ạ?"

      Bà Ôn gật đầu với , "Ừ."

      "Vậy cháu gọi sườn xào chua ngọt được ?"

      "…" Mọi người lặng thinh.

      Ôn Thiếu Khanh liếc , "Bảo em ăn thoải mái chứ bảo em thoải mái gọi. Em làm như nhà là quán ăn bằng?"

      Tam Bảo ngượng ngùng gãi cổ, cười ngốc nghếch.

      Trần Thốc cưng chiều xoa đầu , thay xin lỗi bà Ôn, "Xin lỗi bà, ấy chỉ ham ăn thôi, cố ý đâu ạ."

      Bà Ôn cười xua tay, " sao, ăn được là tốt. Các cháu chơi , bà vào bếp làm thêm sườn xào chua ngọt."

      Bà Ôn vừa vào bếp chuông điện thoại của Tùng Dung lên. nhìn thoáng qua, vừa bắt máy nghe thấy giọng mẹ ở đầu bên kia, "Con với em con định bao giờ về? đợi hai đứa về ăn Tất niên đây!"

      Tùng Dung đơ người rồi nhanh chóng bình tĩnh lại, ngoan ngoãn đáp lại bên kia: "Mẹ ơi, mẹ đợi lát nhé."

      xong, che điện thoại, quát Chung Trinh: "Chung Trinh! Em báo với nhà là chị em mình về ăn Tết à?"

      Chung Trinh ngồi cạnh bàn ăn vụng, lơ mơ trả lời: ", em tưởng chị ..."

      Vừa dứt lời cậu cũng kịp phản ứng, lập tức vứt đũa xuống bàn, vẻ mặt khóc ra nước mắt, "Chị ơi... Làm sao bây giờ?"

      Tùng Dung cũng biết làm sao. Ôn Thiếu Khanh giành lấy điện thoại, vừa vừa vẫy Chung Trinh theo, sau đó hai người cùng ra ngoài. Lúc Tùng Dung kịp phản ứng đuổi theo cúp máy.

      Ôn Thiếu Khanh trả di động cho , "Bác bảo em sau Tết về nhà."

      Tùng Dung bỗng dưng có linh cảm tốt, " gì rồi?"

      "Cũng gì." Ôn Thiếu Khanh nhìn sang Chung Trinh, "Chỉ là em ăn Tết bên nhà ."

      Tùng Dung quay sang nhìn Chung Trinh, thấy cậu cười tít mắt đáp: "Em với bác là chị đến ra mắt, em làm chỗ dựa cho chị nên cũng về ăn Tết."

      Tùng Dung luôn cho rằng vũ lực thể giải quyết vấn đề, nhưng lúc này lại cảm thấy ít nhất nó cũng có thể dập bớt lửa giận, bèn vung tay đánh Chung Trinh.

      Chung Trinh sợ hãi, vội vã chuồn , Tùng Dung liền chuyển họng súng về phía Ôn Thiếu Khanh, " phải thế! Tại sao hai người ?"

      Thấy hai người ồn ào, bà Ôn cười ra, "Chơi vui thôi, đừng đánh nhau. Thiếu Khanh, cháu nhường Tùng Dung chút."

      Tùng Dung dám thô lỗ trước mặt người lớn, lập tức thu tay về, đứng nghiêm vờ như ngắm cảnh.

      Ôn Thiếu Khanh ngoảnh sang phía khác, đôi vai run bần bật.

      Lúc sau Tùng Dung mới nhớ ra, "Em có cần... vào bếp phụ giúp ?"

      Ôn Thiếu Khanh cười , "Người ta ra mắt người lớn đều chọn sở trường để thể , sao em lại làm ngược lại?"

      Tùng Dung biết chọc ghẹo mình, phục đáp: "Chẳng phải toàn kiểm tra tài bếp núc sao..."

      Ôn Thiếu Khanh cười gian, "Kiểm tra tài bếp núc gì?"

      Tùng Dung đón lấy ánh mắt đầy hứng thú của , gượng gạo chuyển tầm nhìn, thào: " có gì."

      "Nhà cao sang, quan trọng những cái đó." Ôn Thiếu Khanh trêu nữa, kéo về bếp, "Nhưng có thể cùng và giúp em."

      Bà Ôn ở trong bếp ướp sườn xào chua ngọt, thấy hai người đến liền đuổi ra: "Sao lại chạy vào đây? Ra ngoài nhanh lên, chỗ khác chơi."

      Ôn Thiếu Khanh đẩy Tùng Dung lên, "Bà nội, Tùng Dung ấy biết nấu ăn, chẳng giúp được gì, muốn vào trò chuyện cùng bà."

      Bà Ôn ngạc nhiên ngẩng lên nhìn Tùng Dung, "Đừng đứng thế. Đằng kia có ghế, ngồi xuống rồi ."

      Ôn Thiếu Khanh loanh quanh trong bếp lát rồi kiếm cớ ra ngoài.

      Tùng Dung lòng thích gia đình này, trò chuyện lát cũng thấy tự nhiên hơn, ngồi nghe bà Ôn kể chuyện Ôn Thiếu Khanh khi còn bé.

      Sau khi đĩa sủi cảo cuối cùng được mang ra, bố Ôn Thiếu chợt nhìn về phía con trai. gật đầu hiểu ý, quay sang hỏi Chung Trinh: "Muốn cùng ?"

      Chung Trinh cầm đũa nhìn chằm chằm đồ ăn trước mặt, "Gì ạ?"

      Ôn Thiếu Khanh đứng dậy về bếp với bố, "Kỹ năng cơ bản của bác sĩ ngoại khoa, xem chút."

      Có lẽ chuyện này thường xuyên diễn ra nên ai cảm thấy bất ngờ. Tùng Dung hơi tò mò bèn theo xem.

      Trong bếp có sẵn đậu phụ được cắt thành miếng, chảo nóng đổ dầu, dùng đũa gắp miếng bỏ vào chảo, chín hẳn gắp cho vào đĩa rồi đổi sang miếng khác, trong toàn bộ quá trình miếng đậu được tuột ra khỏi đũa.

      Đậu hũ trơn mềm, dễ nát, dùng đũa gắp đậu vốn là công việc đòi hỏi kỹ thuật, dùng lực quá gắp được, miếng đậu tuột khỏi đũa; lực quá mạnh làm vỡ miếng đậu, cũng gắp được; chỉ khi dùng lực vừa đủ mới có thể gắp đậu lành lặn cho vào chảo dầu.

      Ôn Thiếu Khanh làm mẫu lát rồi quay đầu nhìn Chung Trinh.

      Chung Trinh hơi lưỡng lự, "Nhỡ thua phải làm sao ạ?"

      "Thua?" Ôn Thiếu Khanh cười liếc Tùng Dung, "Thua gán nợ chị họ cậu làm vợ tôi."

      Tùng Dung cau mày lườm , Ôn Thiếu Khanh cười càng vui vẻ.

      Bố Ôn Thiếu Khanh nhìn hai người liếc mắt đưa tình, mỉm cười, "Bắt đầu nhé? Tùng Dung làm trọng tài."

      Ba người nhanh chóng vây quanh chảo dầu thi tài. Kinh nghiệm của hai bố con nhà họ Ôn quả là miễn chê, tốc độ tương đương với tỷ lệ thành công. Chung Trinh còn phải luyện thêm, cậu kẹp nát đậu cũng đánh rơi giữa lúc cho vào chảo dầu.

      Tùng Dung nhìn dời mắt. đột nhiên cảm thấy bàn tay của bác sĩ thần kỳ, thần kỳ đến độ khiến người ta nể sợ. Đôi bàn tay khi cầm lên dao phẫu thuật có thể cứu được mạng người, lúc bỏ dao xuống lại lập tức luyện tập chuẩn bị cho lần cầm dao tiếp theo.

      Ngón tay Ôn Thiếu Khanh thon dài mạnh mẽ, lúc gắp đậu lên động tác bình thản điềm nhiên. Thời điểm sắp kết thúc, chợt ngẩng đầu cười với , động tác tay cũng như vô tình chậm lại.

      Lúc kết thúc, Tùng Dung cười vỗ tay, "Bác trai thắng!"

      Bố Ôn Thiếu Khanh xoay tay cười, nhìn con trai lúc rồi quay người ra khỏi bếp.

      Tùng Dung hiếm khi có cơ hội trêu chọc Ôn Thiếu Khanh, dài giọng đánh giá: "Gừng càng già càng cay!"

      Ôn Thiếu Khanh chắp tay sau lưng, xoay người ghé vào tai thầm: "Từ ba năm trước có thể thắng rồi, chẳng qua là nể mặt bố, dỗ cho bố vui mà thôi."

      Tùng Dung nhìn bộ mặt đắc ý của , dửng dưng tạt nước lạnh, "Sao bố lại biết nhường? biết ai dỗ cho ai vui đây."
      B.Cat, Dinhloan, Thanh Thanh Mạn8 others thích bài này.

    3. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      tt

      Vẻ tán thưởng lấp lánh trong đôi mắt Ôn Thiếu Khanh, "Luật sư Tùng quả là cực kỳ tinh tường, xem ra sau này muốn dỗ em cũng phải ngụy trang cẩn thận."

      Tùng Dung tự cao, "Em rất hiểu chuyện, cần ai dỗ."

      Thiếu Khanh làm như bừng tỉnh, "Hóa ra là thế. Cũng đúng. Luật sư Tùng có tính ham ăn giấu, cần dỗ, có ăn là được."

      Tùng Dung vừa tức vừa xấu hổ, trừng mắt với , "..."

      Ôn Thiếu Khanh ung dung nhìn đợi câu tiếp theo, Tùng Dung lại phản bác được.

      Chung Trinh vẫn so tài với đậu hũ, quả thực vô cùng thê thảm, cuối cùng chán nản ném đôi đũa sang bên.

      "Tự tin của em chưa bao giờ bị tổn thương đến thế, cần phải lập tức gặm chân giò chữa trị... , ăn."

      Có hai người tấu hài như Tam Bảo và Chung Trinh, bữa cơm Tất niên vô cùng sôi nổi. Lúc sắp xong bữa, bà Ôn chợt thở dài, "Ở nhà vẫn phải có trẻ mới vui."

      Ông cụ Ôn hờ hững liếc mắt nhìn Ôn Thiếu Khanh. Động tác gắp thức ăn của Ôn Thiếu Khanh khựng lại, viên lạc lăn qua bàn ăn rơi xuống đất. quay sang nhìn Ôn Nhượng, chuyển dời tầm ngắm.

      Ôn Nhượng đờ người, "Nhìn tôi làm gì? Tôi là người xuất gia!"

      Ôn Thiếu Khanh chỉ vào đĩa, "Người xuất gia, hãy bỏ miếng thịt kho tàu trong tay chú xuống."

      Ôn Nhượng cảnh giác, "Biết ngay cậu muốn cướp thịt kho tàu của tôi mà!"

      Ầm ĩ lúc, bà Ôn chợt nhìn Tùng Dung bằng ánh mắt hiền từ. Tùng Dung lập tức hiểu ý bà cụ, theo bản năng nhìn sang Ôn Thiếu Khanh cầu cứu.

      Ở dưới bàn, Ôn Thiếu Khanh nắm chặt tay Tùng Dung, cười cách tự nhiên, với ông cụ Ôn: "Ông nội, ông biết cháu rành phụ khoa mà. Hay lát nữa ông xem thử xem?"

      đầu cuối, nhưng ông cụ Ôn lại hiểu ngay. Ông nhanh chóng lau tay bắt mạch cho Tùng Dung, lúc sau mới mở miệng: "Tiên thiên yếu, mà hậu thiên[2]..."

      [2] Tiên thiên và Hậu thiên: Hai khái niệm trong tâm lý học, phong thủy và Đông y. Trong Đông y, Tiên thiên là khí bẩm sinh của con người khi còn là bào thai trong bụng mẹ, hậu thiên là khí được hình thành sau khi chào đời, kết hợp với những biến đổi trong tâm lý, sinh hoạt, ăn uống, hấp thụ và đào thải.

      Ôn Thiếu Khanh bỗng mở miệng cắt lời, "Hậu thiên? Có lẽ là do cháu."

      Mọi người hiểu, "Do cháu?"

      Ôn Thiếu Khanh tỏ vẻ hối hận và thành khẩn, "Cháu chưa kể cho mọi người nghe chuyện của chúng cháu. ra cháu với Tùng Dung quen nhau nhiều năm rồi, mặc dù gần đây mới hẹn hò, nhưng ấy thầm cháu bao năm mà cháu biết, thế nên ấy mới sầu não phiền muộn, tích tụ lâu ngày thành tật."

      Tùng Dung quay sang nhìn với ánh mắt thể tin nổi. cái gì vậy?

      Ôn Thiếu Khanh cười với Tùng Dung, dịu dàng phủ tay lên mắt , thầm vỗ về, "Giờ chúng mình hẹn hò rồi, hẳn là em vui lắm đúng ? Sau này buồn phiền nữa, tâm trạng tốt cơ thể tự nhiên khỏe lên."

      Mắt Tùng Dung đau nhói, vội nhắm lại, lúc mở ra đỏ bừng, lệ tí tách rơi xuống.

      Ôn Thiếu Khanh lập tức ra vẻ xót xa, lau nước mắt cho , vẫn quên giải thích với mọi người, " ấy xúc động quá ấy mà. Mỗi lần nhắc đến chuyện này là ấy đều xúc động…"

      càng lau, Tùng Dung càng chảy nhiều nước mắt. nhịn nổi, hất tay ra, lại bị thuận thế nắm lại, "Đừng khóc, nào, đưa em rửa mặt."

      Ôn Thiếu Khanh dẫn vào nhà vệ sinh. Tùng Dung đứng trước vòi nước, vừa rửa mắt vừa tố cáo , "Ôn Thiếu Khanh, dám bôi ớt vào tay. Mắt em xót chết mất thôi..."

      Ôn Thiếu Khanh áy náy, "Cố gắng chịu đựng, rửa sao nữa rồi."

      Tùng Dung muốn khóc, "Rốt cuộc là bôi vào tay lúc nào thế?"

      Ôn Thiếu Khanh biết lỗi, giọng trả lời: "Lúc nãy ở trong bếp..."

      Tùng Dung đập cho nhát, "Lúc ấy có mưu tính! Ôn Thiếu Khanh! Em muốn gửi văn bản luật sư cho !"

      Bác sĩ Ôn ngờ trước thềm năm mới, món quà chúc mừng tân niên đầu tiên mà nhận được lại là văn bản luật sư. Quả đúng là rất có sáng ý...

      Hai người giải quyết xong quay lại bàn ăn, Ôn Thiếu Khanh tiếp tục phát huy khả năng tỉnh bơ xằng. Tùng Dung kinh ngạc nhìn , bèn hơi nhấc tay lên, lập tức ngoan ngoãn gật đầu vâng lời, suốt cả bữa cơm đôi mắt đều đỏ như mắt thỏ.

      Ra khỏi phòng ăn, bà Ôn đứng ở cửa an ủi Tùng Dung: " sao đâu cháu , để ông nội thằng bé xem giúp cháu, chữa được mà."

      Ông Ôn đứng cạnh cười gật đầu.

      Hai người già rồi, mẹ Ôn Thiếu Khanh lại kéo tay Tùng Dung, đối xử với như con , " sao đâu, sau này nếu bị Thiếu Khanh bắt nạt, cháu cứ với bác, bác mắng nó hộ."

      xong, bà cầm tay bố Ôn Thiếu Khanh ra ngoài, " bé Tùng Dung này thoạt nhìn hơi lạnh nhạt, ngờ lại là người nặng tình."

      Cuối cùng là Ôn Nhượng qua Ôn Thiếu Khanh, nhìn chớp mắt, vừa vừa khinh bỉ, "Hừ, diễn giỏi thế mà làm bác sĩ đúng là phí tài."

      Chung Trinh liên tục kéo tay Tùng Dung hỏi: "Chị họ, vừa rồi sếp em kể chuyện sếp với chị đấy à?"

      Tùng Dung cố kìm lửa giận, mãi sau mới thở hồng hộc gật đầu, "Ừ!"

      Mọi người ra nhà chính xem chương trình cuối năm đón Giao thừa. Ôn Thiếu Khanh cố ý giữ Tùng Dung ở phía sau, thủ thỉ vào tai : "Chốc nữa em mặc áo ấm vào, gặp ở cổng."

      Tùng Dung còn nhìn khó hiểu, Tam Bảo gọi : "Tùng Dung, tới ăn tráng miệng này!"

      còn chưa kịp phản ứng, Chung Trinh vọt tới như cơn gió, "Em ăn, em ăn!"

      Trong nhà chính, người lớn xem tivi, Tam Bảo hớn hở đề nghị: "Chúng ta chơi mạt chược ?"

      Trần Thốc đương nhiên đồng ý. Chung Trinh cũng hào hứng, "Em chơi với."

      Sau đó ba người đồng loạt nhìn về phía Tùng Dung và Ôn Thiếu Khanh, "Ba người, thiếu , hai người ai chơi?"

      Tùng Dung nghĩ đến lời Ôn Thiếu Khanh vừa , lắc đầu dối lòng, "Tôi… Tôi đau bụng, hơi khó chịu, có lẽ phải vào nhà vệ sinh."

      Ba người lại nhìn Ôn Thiếu Khanh mong đợi. Ai ngờ chẳng cả buồn nghĩ lý do, chỉ nhìn Tùng Dung, " cũng thế."

      "…" Mọi người nhìn khinh bỉ.

      Ôn Thiếu Khanh ngoảnh đầu gọi: "Ôn Nhượng, ba thiếu ."

      Ôn Nhượng mỉm cười, vẻ mặt hờ hững ung dung, "Cháu trai, cháu quên chú là người xuất gia à?"

      Ôn Thiếu Khanh : "Thắng tính cho chú, thua tính cho tôi."

      Ngay giây sau Ôn Nhượng ngồi trước bàn, bộ dạng sẵn sàng chiến đấu, " rồi đấy nhé."

      Mẹ Ôn Thiếu Khanh gọi: "Thiếu Khanh, Tùng Dung, mau tới ăn hoa quả."

      Hai người ăn hoa quả cùng với người lớn, sau đó Ôn Thiếu Khanh đứng lên trước, "Con ra xe lấy sạc pin điện thoại.

      rồi quay người nhìn Tùng Dung.

      Tùng Dung lén gật đầu, ngồi thêm năm phút mới với người lớn xem tivi: "Cháu vào nhà vệ sinh lát."

      Lúc Tùng Dung ôm áo khoác và khăn quàng cổ chạy đến cửa, Ôn Thiếu Khanh và Nhường Chút đứng đó đợi .

      Trong tay Ôn Thiếu Khanh có cái thùng giấy. Thấy hổn hển chạy tới, bèn đặt thùng xuống đất, cười đón lấy áo khoác và khăn quàng mặc lên giúp , " phải vội, mặc ấm vào ."

      Tùng Dung điều hòa hơi thở, hỏi : "Chúng ta đâu?"

      Ôn Thiếu Khanh đá thùng giấy bên chân, " đốt pháo hoa, chốc nữa còn có thêm người."

      Tùng Dung tò mò cúi đầu nhìn, "Luật cấm đốt pháo cơ mà?"

      Ôn Thiếu Khanh tay ôm thùng giấy, tay nắm tay , "Nội thành cấm, ngoại thành sao cả."

      Tùng Dung nghi hoặc, "Chỉ là đốt pháo thôi, làm gì mà lén lút thế. Em còn tưởng làm chuyện xấu gì."

      Khóe miệng Ôn Thiếu Khanh khẽ cong lên, nở nụ cười lưu manh, "Em nghĩ làm chuyện xấu gì?"

      Tùng Dung lườm .

      Ôn Thiếu Khanh dẫn đến bãi đất trống. Khi họ tới nơi, ở đó có mấy nhóm người. Theo từng tiếng nổ lớn, bầu trời đen kịt thỉnh thoảng bừng lên ánh sáng chói lòa, bên tai vang lên tiếng nổ lách tách, sôi động vui vẻ, rất có khí năm mới.

      Tùng Dung xung phong cầm bật lửa đốt dây dẫn pháo, nhưng giữa làn gió đêm lạnh buốt, sao đốt được, đành ngồi bất lực nhìn Ôn Thiếu Khanh.

      Ôn Thiếu Khanh cười cười, quay người tới phía đám người, lúc trở lại trong miệng ngậm điếu thuốc. lấy bật lửa trong tay Tùng Dung, nghiêng đầu hơi cúi, kéo cao cổ áo chắn gió, ngọn lửa nhanh chóng bùng lên. Sau khi đốt thuốc, hít sâu, nhả vòng khói tuyệt đẹp rồi mới đưa cho .

      Tùng Dung nhìn thẳng mặt , chợt phát người đàn ông trước mắt này có rất nhiều chuyện muốn để người khác biết, giống như chuyện hút thuốc, cũng giống như dáng vẻ gợi cảm đến chết người của khi nghiêng đầu châm lửa.

      Tiếng cười của Ôn Thiếu Khanh trở nên mơ hồ trong làn gió, "Sao nhận?"

      Tùng Dung nhận lấy, lòng đầy những suy nghĩ lan man. Sau khi đốt vài cây pháo, trả thuốc lá cho Ôn Thiếu Khanh.

      Ôn Thiếu Khanh nhận nhưng hút lại, " đốt nữa à?"

      Vẻ mặt Tùng Dung phức tạp, gật đầu, thầm trả lời trong bụng: Vô vị. Pháo hoa còn chẳng đẹp bằng .

      Chợt luồng pháo hoa nở bừng đỉnh đầu họ, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi cả bầu trời. Hai người bị tiếng vang thu hút, ngẩng đầu lên xem. Chung Trinh biết từ đâu tới, đưa điện thoại ra, "Xem này! Hình em chụp đấy có đẹp ?"

      Tùng Dung ghé đầu nhìn. Trong ánh sáng lung linh, hai người nhìn nhau cười. Pháo hoa nổ đúng lúc, chiếu rạng nụ cười của . Tuy chỉ là góc nghiêng, khuôn mặt đôi bên đều nét, nhưng qua màn hình vẫn có thể cảm nhận được tình ý nồng nàn.
      B.Cat, Dinhloan, Thanh Thanh Mạn6 others thích bài này.

    4. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      tt

      Ôn Thiếu Khanh hiếm khi khen ngợi cậu, "Ừ, được đấy. Gửi cho tôi"

      Trần Thốc và Tam Bảo cũng ghé đầu nhìn, vui vẻ trêu chọc, "Tình cảm quá…"

      Ôn Thiếu Khanh ném bật lửa cho Trần Thốc, "Đốt pháo ."

      Tam Bảo hớn hở kéo Trần Thốc đốt pháo hoa, còn Chung Trinh dắt Nhường Chút chơi pháo thăng thiên.

      Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung đứng nhìn cách đó xa. Bỗng dưng lấy ra con chó bông, đưa cho , "Quà mừng năm mới"

      Tùng Dung nhận lấy xem "Gì đây?"

      Ôn Thiếu Khanh chỉ Nhường Chút hớn hở chạy vòng quay, " ra cũng có liên quan đến em đấy. Làm từ túm lông em bứt ra khỏi người Nhường Chút lần trước, thấy giống nó ?"

      "Giống..." Tùng Dung đờ đẫn gật đầu, "Nhưng coi em là trẻ con hay sao mà tặng em cái này?"

      Mặt Ôn Thiếu Khanh ràng muốn "Em chính là như vậy mà". Thế nhưng lại lắc đầu, miễn cưỡng giải thích: "Coi như Nhường Chút tặng em ."

      Tùng Dung so đo với , ngoảnh gọi Nhường Chút: "Em cũng có quà cho Nhường Chút!"

      đeo cái mũ tai thỏ màu hồng lên đầu chú chó, "Đây là lông thỏ đấy."

      xong quay sang hỏi Ôn Thiếu Khanh: "Có đẹp ?"

      Ôn Thiếu Khanh nhìn lúc mới khó xử mở miệng: "Cái mũ này đẹp, nhưng có vẻ... hợp với nó lắm..."

      Tùng Dung nắm lấy tai thỏ, "Sao hợp? Đáng lắm mà!"

      Ôn Thiếu Khanh nhìn Nhường Chút rồi lại nhìn Tùng Dung bằng ánh mắt phức tạp, "Em biết... nó là chó đực à?"

      "Nó là chó đực? Nhường Chút là giống đực?"

      Ôn Thiếu Khanh sửa lời: "Công đấy."

      Tùng Dung quýnh lên, "Trước kia em biết nó là chó đực..."

      Ôn Thiếu Khanh chỉ vào đầu Nhường Chút, "Vậy cái này..."

      Tùng Dung lập tức tháo xuống, "Để em về đổi Iấy màu xanh lá cây cho nó."

      "…" Ôn Thiếu Khanh vỗ trán, cái này liên quan đến màu sắc sao?

      Sắp mười hai giờ, điện thoại Ôn Thiếu Khanh ngừng vang lên, liên tục có sinh viên gọi cho chúc Tết.

      Tùng Dung nghe lúc thấy chán, liền tới chỗ Chung Trinh cùng chơi pháo thăng thiên, chơi hồi chẳng biết sao lại sực nhớ ra hỏi câu: "Ở khoa các em có đồng nghiệp nhận con nuôi đúng ?"

      Chung Trinh hiểu ra sao, "Đâu có, sao tự nhiên chị hỏi thể?"

      Tim Tùng Dung thót lại, nhưng vẫn làm như bình thản hỏi tiếp: "Là có hay em biết?"

      Chung Trinh vênh mặt, "Sao em lại biết tin đồn trong khoa chứ? mà."

      Tùng Dung sốt ruột, "Nhưng Ôn Thiếu Khanh ..." được nửa, bỗng dừng lại. Có lẽ khi ấy muốn trấn an nên mới dối, vậy mà tin .

      Chung Trinh gãi đầu, "Sếp em? Chị em mới sực nhớ ra, hình như ấy có hỏi thăm y tá trưởng về trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trong bệnh viện. Sao vậy ạ?"

      Tùng Dung quay phắt lại, sững sờ nhìn Ôn Thiếu Khanh. Khoảnh khắc ấy, những tâm tư rối ren dâng đầy trong lòng , bao cảm xúc dịu dàng luân chuyển. Có thứ gì đó từ từ lên men nơi lồng ngực, khiến cả trái tim căng phồng.

      Ôn Thiếu Khanh quay lưng về phía nghe điện thoại, dáng lưng thẳng tắp. chợt lên tiếng gọi: "Ôn Thiếu Khanh!"

      Giữa tiếng ồn ào huyên náo, vẫn nghe được giọng , lập tức xoay người nhìn, vào di động câu rồi mau chóng cúp máy đến, "Sao vậy?"

      ra vừa nãy chỉ nhất thời xúc động, cũng có gì muốn với . Giờ cứ lặng yên nhìn như vậy, bỗng dưng luống cuống, ấp úng mãi mới nảy ra ý, cười ngẩng đầu, "Sắp 12 giờ rồi, muốn với câu chúc mừng năm mới."

      vừa dứt lời, biểu cảm của Ôn Thiếu Khanh càng trở nên quái lạ, nhìn chằm chằm Tùng Dung gì, bầu khí lập tức trở nên ngượng ngập.

      Tùng Dung cúi đầu vỗ trán, rốt cuộc cái quái gì vậy, thà còn hơn!

      lúc sau, giọng cười khe khẽ của chợt vang lên, "Chúc mừng năm mới!"

      Tùng Dung ngẩng đầu nhìn. Khoảnh khắc ấy, đôi mắt tĩnh lặng, thẳm sâu, có nét dịu dàng chưa bao giờ thấy. Bao xao động bất an nơi đáy lòng bỗng chốc tan biến, dường như thời gian quay ngược về buổi chiều họ gặp nhau lần đầu tiên, cũng cười như vậy, với , Tùng Dung, chúng mình từng gặp nhau rồi.

      Mọi người đốt hết thùng pháo mới về chúc Tết người lớn, nhận lì xì rồi mãn nguyện ngủ.

      Trước khi ngủ, Tùng Dung vào mạng xã hội, hầu hết đều đăng lời chúc Tết, ảnh chụp cơm tất niên và ảnh đôi lứa tình tứ. lơ đãng lướt lướt, đột nhiên dừng lại, quay ngược về bài đăng vừa vuốt qua.

      Mấy mươi phút trước, có lẽ là vào lúc đốt pháo, Ôn Thiếu Khanh đăng tấm ảnh Chung Trinh chụp lên mạng xã hội, viết kèm câu đơn giản.

      "Bên em nửa đời, hạnh phúc của ."

      Đêm Giao thừa của mấy năm trước, khung cảnh khác lắm, cùng bóng lưng, có thể thấp thoáng nhận ra trong tấm ảnh với người ở bài đăng "Đâu phải nhớ em" kia là cùng người.

      Đốt pháo đêm Giao thừa, mấy năm trước là người, giờ là đôi.

      Hạnh phúc chỉ riêng . Tình sâu đậm, hạnh phúc của em.

      Tùng Dung còn nhớ năm xưa mình nghĩ gì khi đốt pháo hoa gác mái. Giờ lòng ngập tràn hạnh phúc, đúng, bắt đầu đủ tự tin, kết thúc mới êm đẹp.

      Tùng Dung bình thường quen ngủ nướng, nhưng đến chơi nhà người khác tiện dậy quá muộn nên cố ý đặt báo thức. Đầu sáng mùng , ngáp dài bò dậy, rửa mặt xong mới phát chiếc túi treo ở cửa, vừa mở ra nhìn liền ngây ngẩn.

      Là chiếc áo sơ mi lần trước bỏ lại nhà .

      Ôn Thiếu Khanh thêu hình lên , chẳng qua phải tranh uyên ương như Ôn Nhượng , mà là mấy nhánh cây, mảng lớn màu xanh dịu trải dài từ vai phải đến bên hông trái, trông dạt dào sức sống, trong sắc xanh còn điểm xuyết mấy bông hoa rất độc đáo.

      Tùng Dung nghĩ lần trước là Ôn Nhượng đùa, ngờ Ôn Thiếu Khanh biết món này. xúc động, về phòng thay rồi mới ra ngoài, ai ngờ vừa ra đến cửa gặp Ôn Khiếu Khanh và Nhường Chút. mặc đồ thể thao, hẳn là mới tập thể dục buổi sáng về, toàn thân như phả ra hơi nóng giữa cái giá lạnh mùa đông.

      Ôn Thiếu Khanh nhìn đầy bất ngờ, "Sớm thế cơ à? còn định gọi em dậy đây."

      Tùng Dung chột dạ xoay xoay cổ, ngại dám là mình muốn gây ấn tượng tốt với gia đình nên bừa: "Lạ giường, ngủ ngon."

      Cũng may Ôn Thiếu Khanh hỏi nhiều, nhìn chằm chằm lúc, cuối cùng ánh mắt rơi vào hoa thêu áo sơ mi, nở nụ cười, "Cũng đẹp đấy."

      Tùng Dung cúi đầu xem, cố gắng nín cười, "Tay nghề của bác sĩ Ôn tốt , lúc khâu vết mổ cho bệnh nhân biết thêu hoa gì?"

      Hiếm khi thấy Ôn Thiếu Khanh giận, quay người định . Tùng Dung thức thời trêu nữa, giữ lấy đổi chủ đề, "Đùa thôi. Đây là hoa gì vậy?"

      Biểu cảm khuôn mặt Ôn Thiếu Khanh như ngưng lại, khí thế cũng hạ xuống, lời mang theo vẻ mập mờ, "Tên gì quan trọng."

      Tùng Dung cảm thấy quái lạ, "Rốt cuộc tên là gì?"

      Ôn Thiếu Khanh nhả ra hai từ: "Nhục quế."

      Tùng Dung thấy quen tai, cau mày ngẫm nghĩ rồi hỏi: " loại gia vị ấy hả?"

      Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Cũng tương tự. Nhưng cành non của nó là vị thuốc Đông y, gọi là quế chi. Quế chi là đồ tốt, vị ngọt và đắng, có tác dụng đối với phổi, tim, bàng quang, là thuốc có tính ấm, thường dùng trong việc điều trị cơ thể bị lạnh trong. Trong phần cuốn Thương hàn luận của Trương Trọng Cảnh có viết, phương thuốc tốt nhất là canh quế chi, được xưng là "thiên hạ đệ nhất phương". Dùng lượng quế chi phối với lượng thược dược tương đương, bỏ thêm gừng, táo, cam thảo rồi đun lửa , có thể giúp tiêu độc ngoài da, điều hòa khí huyết trong ngoài lòng mạch, giúp trị chứng ra mồ hôi trộm khi trúng gió."

      Tùng Dung vẫn cảm thấy thoải mái, "Em tốt, nhưng tên..."

      Ai lại mặc gia vị lên người? Gói gia vị di động à?

      Ôn Thiếu Khanh nhắc khéo : "Đông y tinh tế thâm sâu, tên thuốc dễ nghe chưa hẳn..."

      Tùng Dung nhìn , vẫn thấy kỳ quặc, "Nhưng học Tây y mà!"

      " biết rồi." Ôn Thiếu Khanh thu bớt biểu cảm, "Lần sau thêu thêm mấy con dao phẫu thuật lên."

      Tốt xấu gì đây cũng là tấm lòng của , biết tốn bao nhiêu công sức. Tùng Dung dám chê, cười lấy lòng, "Nhưng trông rất đẹp."

      Ôn Thiếu Khanh nhìn lướt qua hình thêu kia, " chọn nó phải vì đẹp."

      Tùng Dung tò mò, "Vậy vì sao?"

      Ôn Thiếu Khanh nhìn , cười đầy ý, "Nở hoa kết quả, quả của nó gọi là quế tử, có ngụ ý tốt."

      Tùng Dung cau mày, khẽ lặp lại: "Ngụ ý? Quế tử?"

      Ôn Thiếu Khanh nắm lấy vạt áo , "Đúng vậy, quế tử quế tử, sớm sinh quý tử."

      Tùng Dung giật lại vạt áo từ tay , quay người định về phòng thay ra. Ôn Thiếu Khanh ngăn lại, "Sao vậy?"

      Tùng Dung lườm , "Em muốn thay áo."

      Ôn Thiếu Khanh hiểu, "Đẹp mà, sao lại thay?"

      Tùng Dung hậm hực, " xem?"

      Ôn Thiếu Khanh mặc cho Tùng Dung vùng vẫy, kéo tay ra ngoài, " nào, cả nhà đợi chúng ta tới ăn điểm tâm đấy."

      Đến phòng ăn mới biết câu "Cả nhà đợi chúng ta tới ăn điểm tâm" của Ôn Thiếu Khanh là bịa đặt. Trong phòng ăn có ai, Tùng Dung bắt đầu bày bát đũa, Ôn Thiếu Khanh vào bếp bưng cháo ra.
      B.Cat, Dinhloan, Thanh Thanh Mạn8 others thích bài này.

    5. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      tt

      vừa bày xong, sau lưng liền vang lên tiếng bước chân dồn dập, rồi có tiếng gọi sốt sắng: "Tùng Dung, mau tới đây."

      vừa quay đầu, Ôn Thiếu Khanh lao vào, vội vàng đặt bát cháo sứ to lên bàn, sau đó lập tức vươn tay đặt lên tai , miệng còn cảm thán: "A, nóng quá!"

      Tai Tùng Dung nóng bừng. tập thể dục buổi sáng về tắm rửa thay quần áo, đứng gần thế này, có thể thoáng ngửi thấy mùi sữa tắm người , mùi hương rất sạch .

      Luồng nhiệt tai vừa biến mất mặt Tùng Dung nóng lên, cau mày với , " làm gì đấy ?"

      Ôn Thiếu Khanh cúi đầu kề sát vào mặt , thà giải thích: "Đặt tay lên vành tai nóng nữa. Kiến thức thông thường mà, em biết sao?"

      "Đương nhiên em biết đây là kiến thức thông thường! Nhưng vấn đề là..." Tùng Dung nửa ngừng lại, đôi mắt cụp xuống chút rồi trợn lên, "Sao lại đặt lên tai em?"

      Vừa dứt lời ở cửa vang lên tiếng hắng giọng, còn có tiếng cười khẽ.

      Hai người cùng nhìn qua, thấy Trần Thốc và Tam Bảo đứng ở cửa với vẻ mặt hứng thú đầy ý tứ, lúc này họ mới nhận ra tư thế khi nãy mờ ám đến mức nào.

      Từ góc độ của hai người kia nhìn thấy biểu cảm của Tùng Dung và Ôn Thiếu Khanh, chỉ có thể thoáng trông thấy động tác, giống như ôm mặt định hôn, mà hơi ngửa đầu chuẩn bị đón nhận.

      Tùng Dung cũng ý thức được vấn đề này, liền đẩy Ôn Thiếu Khanh ra, tay phải vô thức sờ lên vành tai, cúi đầu nhíu mày, mới mùng đầu năm mà trêu ! Sau này làm sao sống nữa!

      Nhưng người trong cuộc là Ôn Thiếu Khanh lại tỉnh bơ hỏi thăm khẩu vị của hai người: "Dì làm tào phớ, giờ tôi bưng về, hai người ăn ngọt hay ăn mặn?"

      Tam Bảo nghe vậy sáng mắt, tung tăng chạy đến, "Mặn, mặn, sáng sớm ăn ngọt mập!"

      Ôn Thiếu Khanh liếc nàng, "Lượng thay đổi chất cũng thay đổi."

      Tam Bảo ôm mặt, hỏi giọng đáng : "Đàn thân , ý là em ăn ít quá, chút đồ đó làm em mập lên, đúng ?"

      là..." Ôn Thiếu Khanh bắt đầu độc mồm ác miệng, "Em ăn nhiều như vậy, dù có ăn mặn cũng mập."

      "A!" Tam Bảo nhào vào lòng Trần Thốc, "Chúng ta vừa trông thấy cảnh nên thấy, đàn chuẩn bị diệt khẩu!"

      Trần Thốc cười ngừng nổi.

      Có lẽ do kỹ thuật thêu của Ôn Thiếu Khanh quá xuất sắc, Tam Bảo vừa thấy Tùng Dung liền tiến sát đến hỏi: "Dung Dung, áo này mua ở đâu thế, độc đáo quá."

      "Ấy..." Tùng Dung bình tĩnh dối, "Đặt làm."

      "Ồ!" Tam Bảo gật đầu, "Cho tôi địa chỉ nhé, tôi cũng đặt chiếc."

      Tùng Dung vừa định bị Ôn Thiếu Khanh chặn lại, "Thợ thêu đó giàu rồi nên rửa tay gác kiếm, nhận việc nữa."

      Tam Bảo tiếc nuối, "Thế à? Thôi vậy."

      Ôn Nhượng vào sau Ôn Thiếu Khanh, nhìn thoáng qua hình thêu kia, hơi nghiêng đầu nở nụ cười bí hiểm với .

      Ôn Thiếu Khanh cũng chịu yếu thế, đáp trả bằng ánh mắt.

      Hai chú cháu so tài bốn người lớn tới, mọi người bắt đầu ăn sáng.

      Bà Ôn cười với Tùng Dung và Chung Trinh "Ở nhà trệt quen đúng ?"

      Chung Trinh hớn hở ăn cháo, " ạ, cháu thích nhà tứ hợp viện lắm."

      Tùng Dung cũng gật đầu cười.

      "Thích là tốt rồi." Bà Ôn cười hỏi, "Cơm trưa muốn ăn gì?"

      Ôn Thiếu Khanh liếc Tùng Dung, với bà Ôn: " ấy ham ăn lắm, gì cũng thích."

      Bà Ôn hơi bất ngờ, hết nhìn Tùng Dung lại nhìn Tam Bảo, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc. Tam Bảo ham ăn bà đồng ý, nhưng Tùng Dung... giống chút nào.

      " ấy giấu kỹ lắm ạ." Ôn Thiếu Khanh xích lại nhìn Tùng Dung chăm chú, "Tối hôm qua ăn hơi ít, chắc chưa no đúng ?"

      Tùng Dung bị vạch trần, thẹn quá hóa giận, nhưng trước mặt bà Ôn lại dám làm gì Ôn Thiếu Khanh, cuối cùng chỉ có thể đỏ mặt ngồi yên ở đó .

      Lúc sau Chung Trinh nhìn thấy cũng hỏi: "Chị họ, áo này của chị đẹp quá, chưa thấy chị mặc bao giờ."

      Mặt Tùng Dung biến sắc, lườm Chung Trinh. Mọi người bàn ăn này đều biết về thuốc Đông y, sao lại biết hình này? Sao lại biết ngụ ý của "quế tử" chứ?

      Quả nhiên bố mẹ Ôn Thiếu Khanh trao đổi ánh mắt với nhau rồi cười nhận xét; "Đẹp lắm."

      Ông bà Ôn chung sống với thuốc Đông y cả đời, lại nhận ra cách thêu kia là của Ôn Thiếu Khanh, cũng nở nụ cười tương tự "Đúng là đẹp ."

      Tùng Dung tự nhiên bị trêu chọc, cảm thấy quá oan uổng. quả sốt ruột chuyện "sớm sinh quý tử" mà...

      Ăn sáng xong, ông cụ Ôn gọi Ôn Thiếu Khanh đến phòng đọc sách. Tam Bảo từ lâu hứng thú với khu vườn đầy thảo dược Đông y của nhà họ Ôn, liền kéo Trần Thốc tham quan. Tùng Dung định về phòng ngủ.

      vừa về tới phòng cậu chàng Chung Trinh chậm hiểu đột nhiên lao đến, tóm lấy Tùng Dung, "Đây là do sếp em thêu ạ?"

      Tùng Dung khinh bỉ, "Cung phản xạ của em dài đến mức có thể quấn quanh trái đất thắt cái nơ đấy!"

      Biểu cảm khuôn mặt Chung Trinh chuyển từ kinh ngạc sang hưng phấn, "Chị họ! Chúng ta rao bán cái áo này lên diễn đàn bệnh viện ! Hàng do giáo sư Ôn chế tác, chắc chắn có thể bán được giá cao!"

      Tùng Dung kệ cậu, đổi tư thế ngồi sofa chơi điện thoại. Chung Trinh suy nghĩ cả buổi, đột nhiên lại kêu lên: "Khoan ! Sếp em mà lại thêu thùa á?"

      Tùng Dung ngẩng đầu cảnh cáo, " được cho người khác biết!"

      Chung Trinh ôm bụng lăn lộn sofa, "Ối, chuyện để buôn hay thế mà được , bụng em nghẹn sắp nổ rồi!"

      Chung Trinh lăn lúc lại ngồi dậy, tiến đến trước mặt Tùng Dung, "Chị họ, chị họ! Chị mau cưới sếp em được ? Sếp là nam thần của em!"

      Tùng Dung chẳng buồn ngẩng đầu, tiếp tục nghịch điện thoại, dửng dưng trả lời: " ấy là nam thần của em chứ phải của chị, em cưới ấy là được rồi."

      Chung Trinh hoảng sợ, " được, sếp là đàn ông, em cũng là đàn ông, mẹ đánh chết em mất."

      Tùng Dung hờ hững đáp: " sao, chị khuyên coi như có đứa con trai này, chẳng có gì to tát"

      "…" Chung Trinh cảm nhận được ác ý dày đặc.

      Đúng lúc này, nhận được tin nhắn Wechat của Ôn Thiếu Khanh.

      "Đến phòng đọc sách."

      Tùng Dung nhanh chóng đứng dậy đến chỗ bảo.

      Trong phòng chỉ có mình Ôn Thiếu Khanh, ngồi trước bàn cầm bút lông viết gì đó.

      Tùng Dung đến gần, ghé qua thăm dò, " làm gì thế?"

      Ôn Thiếu Khanh chấm mực, quệt lên nghiên, ngẩng đầu cười với , "Làm lao động, đổi mới gia phả."

      Tùng Dung tán thưởng, "Con cháu dòng dõi thư hương đúng là thích ."

      Ôn Thiếu Khanh đùa chân thành, "Đợi em vào nhà họ Ôn, đây cũng là nhà em, dâu được vào gia phả."

      Tùng Dung quen bị trêu, miễn dịch phần nào. coi như nghe thấy, thản nhiên quay người đến ngắm tủ thuốc Đông y bên cạnh.

      là phòng đọc sách nhưng ra cũng là phòng thuốc. Có mặt tường toàn là tủ thuốc, từng ngăn kéo đều được dán nhãn tên thuốc bên ngoài, bên trong để dược liệu, vừa bước vào ngửi thấy mùi thuốc.

      Tùng Dung xem lướt qua, chợt thấy cái tên dễ nghe, "Cát vọng nguyệt, tên này nghe thanh tao ."

      Ôn Thiếu Khanh vừa cúi đầu viết chữ vừa điềm đạm mở miệng: "Cát vọng nguyệt, chữa đục mắt, giải độc sát trùng."

      Tùng Dung tò mò, mở ngăn kéo ra xem, "Là thảo dược ạ?"

      Nét cười dâng lên trong đôi mắt Ôn Thiếu Khanh, "Ừm… phải."

      "Thế là gì?"

      "Phân và nước tiểu thỏ rừng."

      Tùng Dung đơ mặt, đóng sập ngăn tủ lại, nhìn sang ngăn khác thấy viết tên là "Cát dạ minh", nghĩ chắc cũng phải thứ gì tốt đẹp, chọn tới chọn lui rốt cuộc cũng chọn được thứ vừa ý, "Cái này hay này, bạch đinh hương, là hoa đinh hương sao?"

      Giọng Ôn Thiếu Khanh lộ ý cười, "Là phân và nước tiểu chim sẻ."

      Tùng Dung thầm thở dài.

      Ôn Thiếu Khanh nhìn , càng cười tươi hơn, "Sáng nay với em rồi, thuốc có tên dễ nghe chưa hẳn đẹp mắt."

      Tùng Dung vừa nãy còn tràn đầy tò mò với dược liệu, lúc này mất hứng, chán nản nhìn tên thuốc.

      Ôn Thiếu Khanh thấy mãi có động tĩnh, ngẩng đầu nhìn chút rồi cúi xuống tiếp tục chỉnh sửa gia phả, " dưới trái phải tủ thuốc có bảy hàng ngăn kéo, cho nên gọi là tủ Thất tinh đẩu [4], cách sắp xếp dược liệu trong ngăn kéo đựng thuốc gọi là đẩu phổ, ngăn ba ô vuông đều nhau. Em nhìn hộc thứ sáu ở hàng thứ ba từ xuống của tủ thứ hai ."

      [4] Thất tinh đẩu: Bảy ngôi sao.

      Tùng Dung tìm theo lời , ngăn tủ kia viết "nhục thung dung", chắc chính là dược liệu bổ thận từng nhắc đến vào mấy lần đùa trước kia?

      mở ra xem, trông cũng chẳng đẹp mắt, thậm chí có thể là xấu.

      Ôn Thiếu Khanh lại cất tiếng, "Lần trước từng rồi, còn nhớ ? Trong Bản thảo cương mục, Lý Thời Trân viết: Thứ này bổ mà nặng, còn có tên là thong dong. Thong dong, ôn hòa, tính ấm, chủ trị ốm yếu lắm bệnh, bồi bổ từ bên trong, tiêu trừ cơn đau do hàn nhiệt, dưỡng ngũ tạng, tăng cường tính , ích cho tinh khí, sinh nhiều con."

      Sinh nhiều con? Tùng Dung cau mày, sao lại đến chuyện này rồi? khẽ thở dài, ngoan ngoãn đến bên cạnh Ôn Thiếu Khanh, xem viết gia phả.
      B.Cat, Dinhloan, Thanh Thanh Mạn10 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :