1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hạnh phúc nhỏ của anh (Quyển 2) - Đông Bôn Tây Cố

Thảo luận trong 'Sách XB Đang Type'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,783
      CHƯƠNG 13: Lời tỏ tình ngọt ngào bí mật

      26647664649269267449652676

      Tùng Dung ngủ mạch đến tối. Lúc ra khỏi phòng ngủ, Ôn Thiếu Khanh ngồi sofa chỉ vào hình ảnh cuốn sách y học giảng gì đó cho Chung Trinh. cũng quấy rầy hai người, vòng tới chỗ sofa trong góc, cầm điện thoại kiểm tra email.

      Ôn Thiếu Khanh giảng xong, Chung Trinh lập tức nịnh nọt: "Sếp, sếp giảng hay quá! Sếp cái là em hiểu luôn!"

      Tùng Dung cười nhìn sang, đúng lúc Ôn Thiếu Khanh ngoảnh về phía . mỉm cười, nhìn mấy giây rồi mới quay sang Chung Trinh, "Muốn nịnh tôi đừng ngày nào cũng dùng dùng lại mấy từ quen thuộc như thế, thỉnh thoảng phải thay đổi. Nội dung phần này hồi học tôi tóm tắt rồi, để tôi về tìm lại bản ghi, cậu đọc sách trước ."

      xong, đứng dậy về nhà, để lại Chung Trinh nhìn theo với ánh mắt sùng bái.

      Tùng Dung cười, cúi đầu tiếp tục đọc email. Điện thoại báo có email mới, liền mở ra xem, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, ngây người nhìn lúc mới nhớ ra phải tắt màn hình, nhưng ấn mãi cũng có phản ứng, tấm ảnh khi nãy vẫn lên.

      Chung Trinh thấy sắc mặt khác thường, bèn tò mò tới nhìn, "Chị họ, sao thế ạ?"

      Tùng Dung chưa kịp ngăn cản, Chung Trinh nhìn sang, sau đó hốt hoảng hét lên đánh rơi điện thoại của Tùng Dung. Di động rơi xuống đất, biết chạm vào đâu mà đột nhiên có giọng nữ thét chói tai phát ra.

      Tiếng thét liên tục kích thích màng nhĩ, nhưng cả Tùng Dung và Chung trinh đều đờ đẫn, mặc cho chiếc điện thoại mặt đất tiếp tục phát ra thanh ầm ĩ.

      Ôn Thiếu Khanh sang tới nơi, nghe thấy tiếng ồn liền nhanh chân tới, nhặt điện thoại lên nhìn. màn hình là người phụ nữ mặc đồ trắng tóc tai bù xù gào thét, máu me chảy đầy khuôn mặt dữ tợn. ấn mấy lần đều có phản ứng, liền tắt hẳn nguồn. Màn hình nhanh chóng đen ngòm, thanh cũng biến mất. ngẩng đầu nhìn Tùng Dung, lấy di động của mình ra, rút thẻ sim rồi thay sim điện thoại của Tùng Dung vào. Toàn bộ quá trình, hết sức bình tĩnh, cuối cùng đặt di dộng lên bàn rồi mới ngồi vào cạnh Tùng Dung, khẽ đặt tay lên bàn tay , "Bị nhiễm virus rồi, em dùng tạm máy của . Tài liệu đều có bản sao lưu rồi chứ?"

      Khoảnh khắc bàn tay chạm vào, Tùng Dung bỗng rùng mình, mãi sau mới máy móc gật đầu, cố gắng bình tĩnh lại, " cần à? Lỡ bệnh viện gọi sao?"

      Đợi quen với tiếp xúc của mình, Ôn Thiếu Khanh mới dần nắm lấy tay , dịu dàng khẽ : " có đồ dự trữ."

      Tùng Dung gật đầu, quay sang nhìn Chung Trinh cũng tái mặt, "Này nhóc, sao chứ?"

      Chung Trinh vẫn hốt hoảng, vừa định bị Ôn Thiếu Khanh cau mày ngắt lời: "Cậu sợ cái gì? Ở bệnh viện có gì mà chưa từng thấy, gào thét gì?"

      Chung Trinh ôm đùi Ôn Thiếu Khanh phân bua: "Khác mà sếp, cái này quá… Em dám về nhà mình đâu, sếp, đêm nay em ngủ ở nhà sếp được ?"

      Ôn Thiếu Khanh đá cậu, "Tôi có sở thích ấy! Cậu mà sợ có thể ngủ cùng Nhường Chút."

      Chung Trinh cũng kén chọn, gật đầu liên tục, "Thế cũng được, Nhường Chút bảo vệ em."

      Ôn Thiếu Khanh liếc Tùng Dung, vừa đưa chìa khóa nhà vừa nháy mắt với Chung Trinh: "Cậu sang nhà đối diện chơi với Nhường Chút lúc ."

      Chung Trinh nhìn Ôn Thiếu Khanh rồi lại nhìn Tùng Dung, ngoan ngoãn gật đầu sang nhà hàng xóm.

      Đợi cánh cửa đóng lại, Ôn Thiếu Khanh mới rút khăn giấy bàn lau mồ hôi lạnh ở lòng bàn tay Tùng Dung, khẽ cười: "Được rồi, đuổi cậu ấy rồi, đừng cố chống đỡ nữa. Sợ à?"

      Tùng Dung thành gật đầu. Ôn Thiếu Khanh nở nụ cười động viên, ôm vào lòng, khẽ giọng vỗ về: " phải sợ, toàn đồ giả thôi mà."

      Tùng Dung vẫn ở trong trạng thái chưa kịp hoàn hồn. Vừa rồi nếu vì Chung Trinh ở đây có lẽ sụp đổ. Giây phút này, ngửi mùi hương quen thuộc người Ôn Thiếu Khanh, mới thở phào, vòng tay ôm lấy eo , áp vào lồng ngực mới cảm thấy đỡ hơn chút, lẳng lặng gì nữa.

      Lồng ngực Ôn Thiếu Khanh rung lên, "Đây là lần đầu tiên em chủ động ôm . Sớm biết thế này nghe lời Chung Trinh kể chuyện ma cho em nghe. Em xem bao nhiêu báo cáo khám nghiệm tử thi, sao phải sợ cái này?"

      Tùng Dung để ý đến lời bông đùa của . áp mặt vào lớp vải áo, tim vẫn đập thình thịch, "Khác mà, em xem toàn định dạng .jpg, đây là định dạng .gif đấy! Mà , là định dạng .avi [1] mới đúng!"

      [1] .jpg, .gif, .avi: Các định dạng tập tin đa phương tiện. Tập tin đuôi .jpg là ảnh tĩnh, .gif là ảnh động, .avi là video.

      tay Ôn Thiếu Khanh khẽ vỗ lưng , tay đặt mắt nhàng xoa nắn, "Lần trước với em rồi, đây là phản xạ mắt-tim, xoa chút nhịp tim chậm lại."

      Trong lúc xoa nắn, đầu ngón tay ôn Thiếu Khanh dần dần cảm nhận được ẩm ướt. khựng lại, nhưng hỏi mà chỉ tiếp túc xoa.

      Tùng Dung biết chắc chắn nhận ra khóc. ra cũng phải khóc, chẳng qua là tủi thân, hốc mắt nóng lên, đáy mắt ẩm ướt, lại xoa nắn mãi nên lệ mới bị ép chảy ra, khiến hơi ngại ngùng. Vốn chẳng có gì to tát, chẳng qua là cảm xúc dâng trào, khống chế được mà thôi.

      Động tác Ôn Thiếu Khanh vẫn dịu dàng, nhưng ở góc khuất mà nhìn thấy, vẻ mặt dần trở nên nghiêm nghị, nhìn chiếc điện thoại bàn, biết suy nghĩ gì.

      Mãi sau cảm xúc của Tùng Dung mới bình ổn lại. hít sâu hơi, kéo tay Ôn Thiếu Khanh xuống, ngẩng đầu cười mỉm với , " sao nữa rồi."

      Ôn Thiếu Khanh lẳng lặng nhìn . Dường như số lần cười trước ngày càng nhiều, nét cười trong đôi mắt cũng thoải mái vô tư. giống như thuở mới gặp nhau, dù thỉnh thoảng cũng cười với , nhưng nơi đáy mắt luôn có chút bất an cùng dè dặt. Khoảnh khắc này, đôi mắt ấy long lanh nước, đen láy, sáng lung linh, nụ cười dịu dàng khiến lòng rung động. Vì vậy chẳng nghĩ ngợi nhiều, cúi đầu hôn lên mắt .

      Hàng mi Tùng Dung run lên, khép mắt : "Em sao mà."

      Môi Ôn Thiếu Khanh cọ mặt , mơ màng đáp: "Em có thể khóc trước mặt ."

      Tùng Dung càng ngại. Giống như muốn chứng minh điều gì, đẩy ra giải thích: " sao. Có lẽ là do bị thương lại gặp phải chuyện này nên cảm thấy hơi … Giờ sao nữa rồi."

      Ôn Thiếu Khanh nhìn lúc, chợt hỏi: "Xảy ra chuyện gì à?"

      Tùng Dung biết Ôn Thiếu Khanh sớm nhận ra có điều ổn. Tối nay xảy ra chuyện này, có lẽ cũng giấu được nữa. ngần ngừ mãi, cuối cùng khó nhọc mở miệng, "Có lẽ em gặp phải chút phiền phức."

      Ôn Thiếu Khanh cầm tay , điềm đạm gật đầu, " nghe."

      Tùng Dung hít sâu, "Thời gian trước em nhận vụ án liên quan đến việc rửa tiền. Đương cung cấp bằng chứng giả nên em rút lui. Nghe lãnh đạo công ty đó cũng có chút vai vế, chắc bị từ chối cảm thấy mất mặt nên chịu buông tha. Vậy đó."

      Ôn Thiếu Khanh trầm ngâm, "Ngã từ cầu thang xuống cũng phải cố ngoài ý muốn?"

      Tùng Dung lắc đầu, "Khó lắm."

      Ôn Thiếu Khanh lại hỏi: "Xe em đâu?"

      "Xe..." Tùng Dung nhớ tới chiếc xe biến dạng, cau mày nên lời.

      Ôn Thiếu Khanh cũng lờ mờ đoán ra, hỏi nữa, "Sao với những chuyện này?"

      Tùng Dung ngập ngừng, " muốn làm phiền ."

      vòng tay ôm , mãi sau mới trịnh trọng gọi: "Tùng Dung."

      Tùng Dung đáp tiếng, muốn ngồi dậy lại bị ôm chặt hơn. Giọng du dương của vang lên đỉnh đầu : "Em xem vì sao người đàn ông phải lấy vợ?"

      Tùng Dung biết phải trả lời thế nào, ngơ ngác nhìn chữ ký cánh tay.

      "Cuộc đời của người đàn ông nếu muốn hoàn chỉnh, ngoài vài trận đánh nhau ra, còn phải tìm người phụ nữ, thương nâng niu ấy cẩn thận, giúp ấy giải quyết mọi phiền não, cả đời bình an hạnh phúc bên nhau, như vậy mới gọi là cuộc đời hoàn chỉnh. có gì gọi là phiền phức hay phiền phức. rất sẵn lòng giúp em giải quyết mọi muộn phiền."

      xong mới buông ra, mỉm cười nhìn vào mắt .

      Tùng Dung chưa bao giờ thấy nét mặt nghiêm túc đến thế. Đôi mắt thoáng ửng hồng, miệng cười duyên, "Ôn Thiếu Khanh, tay em đau."

      Ôn thiếu Khanh sững người, "Ừm, chuyện này… Sức người giải quyết được..."

      cười dựa vào ngực , cảm nhận từng cái vỗ lưng. Ngón tay đặt mạch , đụng chạm rất khẽ, hơi ấm quá rệt, lại khiến yên lòng đến lạ.

      Mạch của vẫn đập rất nhanh. Ôn Thiếu Khanh ngẫm nghĩ chút, đề nghị: "Nếu vẫn sợ tối nay chúng mình có thể ngủ chung."

      Tùng Dung lườm , "Bác sĩ Ôn mau nấu cơm, em đói."

      Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Tối nay nấu những món em ăn được."

      Tùng Dung tưởng Ôn Thiếu Khanh đùa, nhưng khi đứng trong bếp, mới biết là nghiêm túc.

      nhìn xắn tay áo đứng trước kệ bếp rửa rau rồi thái rau, ngón tay thon dài, kỹ năng dùng dao khéo léo thuần thục, động tác bình thản điềm đạm, trông thế nào cũng thấy đẹp mắt. Dầu trong chảo nóng lên, đổ nguyên liệu nấu ăn vào, lập tức có mùi cay nồng xông lên xuyên qua khoang mũi tràn vào lồng ngực, vô cùng kích thích.

      Bên tai là tiếng kêu của máy hút mùi, bị sặc, ho liên tục, nước mắt cũng chảy ra. Ôn Thiếu Khanh ngoảnh lại nhìn, "Bị sặc mau ra ngoài, cần giám sát."

      Tùng Dung lắc đầu, đứng đó tiếp tục ho. Ôn Thiếu Khanh cười cười, thôi tùy vậy.

      Ngồi trước bàn ăn, Tùng Dung mới nhận ra quả mấy món Ôn Thiếu Khanh làm đều ăn được. Gà xào ớt ca Lạc Sơn[2], canh cá nấu chua, còn lại là mấy món chay thanh đạm nhưng màu sắc tươi tắn đẹp mắt , khiến người ta trông thấy mà thèm .

      [2] Gà xào cay Ca Lạc Sơn: món đặc sản của khu tự trị ca Lạc Sơn thuộc thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc, chế biến từ thịt gà cắt miếng trộn với rất nhiều lát ớt thái mỏng.

      Tùng Dung hất cằm hỏi: "Sao, ngoài người Thiểm Tây ra, trong đám bạn du học sinh của còn có cả người Trùng Khánh à?"
      B.Cat, Chris_Luu, Thanh Thanh Mạn9 others thích bài này.

    2. Mạc Thanh Vy

      Mạc Thanh Vy Well-Known Member

      Bài viết:
      173
      Được thích:
      3,566
      ơi nàng ơi ngóng phần tiếp theo quá :yoyo19: truyện nhàng ngọt ngào thích thế :yoyo40: thanks nàng nha
      Thanh Thanh Mạn thích bài này.

    3. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,783
      sorry mọi người nhé. Chương 13 mình post thiếu. Bây giờ mình post bù phần thiếu chương 13+chương 14
      Mạc Thanh VySweet you thích bài này.

    4. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,783
      tt

      Ôn Thiếu Khanh còn chưa lên tiếng, Chung Trình giơ tay phát biểu: "Chuyện này em biết! Sếp của sếp em, tức giáo sư Hứa là người Trùng Khánh."

      Ôn Thiếu Khanh gật đầu, "Ừ, giáo sư Hứa Hàn Dương, thầy dạy hồi ở đại học X. Thầy là người viết thư giới thiệu cho lúc du học, giờ cũng công tác ở bệnh viện của ."

      Tùng Dung suy nghĩ, "Sau này nếu như giáo sư Ôn làm nghề mổ xẻ nữa có thể làm đầu bếp, chắc chắn rất đắt hàng."

      Bàn tay gắp miếng cải thảo của Ôn Thiếu Khanh run lên, ngoảnh sang nhìn Tùng Dung lặp lại: "Mổ xẻ?"

      Tùng Dung cẩn thận ra suy nghĩ của mình, bèn lúng túng hắng giọng, "Ăn cơm, ăn cơm."

      Gần đây xảy ra bao nhiêu chuyện, Tùng Dung vốn chẳng còn lòng dạ ăn uống. Nhưng chiếc đĩa làm bằng sứ Thanh Hoa đặt giữa bàn, những lát ớt đỏ tươi còn nhiều hơn cả những miếng thịt gà mềm, màu sắc bắt mắt, mùi thơm ngào ngạt vô cùng quyến rũ. Lại thêm Chung Trinh cầm đôi đũa dài liên tục vung vẩy trước mặt , còn Ôn Thiếu khanh mãi mới gắp miếng nhưng biểu cảm mặt cực kỳ hưởng thụ. Tất cả cảnh tượng này đều khiến Tùng Dung dần động lòng, nhìn Ôn Thiếu Khanh chút rồi dời đũa đến chiếc đĩa làm bằng sứ Thanh Hoa kia.

      Thịt gà giòn, mùi ớt đảo qua dầu thơm lừng, giòn giòn cay cay, ăn đến nghiện.

      Chung Trinh vừa nhặt thịt gà trong đống ớt, vừa hỏi Tùng Dung: "Chị họ, chị ăn cay cơ mà? Chị ăn món măng tây xào kia , cay đâu."

      Tùng Dung cũng chọn thịt gà, sau mấy lần bị Chung Trinh cản lại bèn chuyển sang đĩa bên cạnh gắp cá, "Kệ chị."

      Vị chua cay kích thích vị giác, ăn đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, tựa như những muộn phiền rối ren kia cũng chỉ đến vậy mà thôi, nỗi sợ nảy sinh sau khi xem clip cũng tan thành mây khói.

      Thấy Tùng Dung sắp cướp mất miếng cá, Chung Trinh ngẩng đầu, nghiêm giọng khuyên bảo, "Chị họ, chị gãy xương, phải ăn kiêng."

      "Thỉnh thoảng ăn chút cũng sao." Tùng Dung khinh thường lý do chính đáng của cậu, còn quay sang tìm ủng hộ của Ôn Thiếu Khanh, "Đúng ?"

      Ôn Thiếu Khanh hết nhìn Tùng Dung lại nhìn sang Chung Trinh, cuối cùng gật đầu với , khẽ : "Ừ."

      Tùng Dung vênh váo hất cằm với Chung Trinh, động tác tràn đầy khiêu khích.

      Chung Trinh phục, "Sếp, sếp có phải là bác sĩ thế? Bệnh nhân nghe lời mà sếp còn dung túng?"

      Ôn Thiếu Khanh liếc cậu, "Mặc áo blouse vào là bác sĩ, cởi ra rồi phải nữa."

      Chung Trinh bĩu môi thào: "Mặc áo blouse vào là mặt người dạ thú, cởi ra là cầm thú chính hiệu."

      Ôn Thiếu Khanh nghe vậy, nhướng mày, "Chốc nữa cậu rửa bát."

      Chung Trinh ngạc nhiên: "Tại sao?"

      Ôn Thiếu Khanh cười với cậu, "Vì bình thường cầm thú đều rửa bát."

      Chung Trinh gào lên, tiếp tục chiến đấu với gà xào ớt và canh cá nấu chua.

      Tùng Dung quả dám ăn uống thoải mái. Suy cho cùng vẫn lo cho tay mình, ăn chút liền chuyển sang canh bồ câu hầm.

      Sau bữa ăn, Chung Trinh ỏn ẻn vào bếp rửa bát, thương binh Tùng Dung ngồi sofa chuẩn bị nhận món tráng miệng sau bữa ăn từ Ôn Thiếu khanh.

      Tùng Dung nhìn chằm chằm bát chè sữa, xoa bụng, "Vừa nãy ăn no quá rồi, ăn được nữa."

      Ôn Thiếu Khanh lại chìa bát ra trước mặt , lời ra cũng mang ý: "Ăn đồ chua, cay có tính kích thích giảm áp lực, ăn ngọt tâm trạng tốt."

      Tùng Dung gật đầu, nhanh tay nhận lấy bắt đầu ăn.

      Chung Trinh vừa vào phòng bếp ló đầu ra mếu máo: "Sếp ơi, em rửa bát mình sợ lắm."

      Ôn Thiếu Khanh quay sang xoa Nhường Chút nằm bên cạnh, Nhường Chút lập túc đứng dậy chạy đến bếp. Có Nhường Chút bầu bạn, Chung Trinh cuối cùng cũng chịu yên. Tùng Dung ăn hết bát chè sữa đầy, thở phào, "Thỏa mãn quá."

      Chung Trinh rửa chén trong bếp chợt lên tiếng gọi Tùng Dung: "Chị họ, chị vào đây lát."

      Tùng Dung nhìn Ôn Thiếu Khanh, thấy có ý kiến gì mới đứng đậy vào bếp, "Sao thế?"

      Chung Trinh nhìn thoáng qua bên ngoài, hạ giọng : "Chị họ, sau này chị đừng bảo sếp em nấu cơm nữa."

      Tùng Dung nghi hoặc: "Ừm?"

      Chung Trinh tắt nước, quay người nhìn Tùng Dung, nghiêm túc : " ra mặc dù sếp em nấu ăn rất giỏi, nhưng trước kia mấy khi nấu đâu."

      Tùng Dung cau mày, "Muốn thẳng, cứ vòng vo quanh co như thế chẳng ra dáng đàn ông gì hết."

      Giọng Chung Trinh lại , "Sau khi làm hàng xóm với chị, hằng ngày sếp mới chăm nấu hơn, em cảm thấy... sếp là vì chị."

      Tùng Dung thoáng rung động, cụp mắt xuống, lúc lâu cũng gì.

      Chung Trinh nhận được câu trả lời, bèn nhún vai quay người tiếp tục rửa bát, "Chị họ, chị với sếp em đương nghiêm túc đấy à?"

      lát sau Tùng Dung hoang mang hỏi ngược lại: "Em xem?"

      Chung Trinh chần chừ, "Ừm... Sao cảm thấy có gì sai sai. Em thấy bình thường người ta nhau, bạn hay làm nũng với bạn trai lắm. Chị họ, chị bao giờ làm nũng với sếp em chưa?"

      Tùng Dung chỉ tưởng tượng thôi cũng nổi cả da gà, trả lời chắc nịch: "Chưa."

      Chung Trinh tiếc rẻ, "Chị thế là được. Chị họ, chị phải học cách làm nũng ! Chị chưa nghe câu phụ nữ biết làm nũng là tốt số nhất à? Chị biết thế nào là con mềm yếu ?"

      Tùng Dung cúi đầu ngẫm nghĩ rồi ngẩng lên hỏi: "Kiểu như Châu Trình Trình ấy hả?"

      Chung Trinh phản đối, "Chị Trình Trình đâu phải con mềm yếu, ràng là kẻ nguy hiểm mà cứ vờ ngây thơ."

      Tùng Dung cười, "Em cũng biết thế cơ đấy."

      Chung Trinh rửa xong cái bát, đột nhiên hỏi: "Chị họ, rốt cuộc chị Trình Trình là ai?"

      Mắt Tùng Dung lóe lên, "Em có ý gì?"

      Chung Trinh thậm thụt tiếp: "Chị ấy đơn giản là thư ký toà án bình thường đúng ?"

      Tùng Dung thản nhiên liếc cậu, "Sao em biết?"

      "Hứ!" Chung Trinh khinh thường, "Chị họ, chị nghĩ em là đồ đần à? Làm gì có thư ký tòa án nào lái xe Porsche làm chứ?"

      Tùng Dung nhìn cậu tán đồng, sau đó hỏi: "Em nộp luận văn chưa?"

      Mặt Chung Trinh cứng lại, "Sao chị giọng hệt như sếp em thế? Bất đồng ý kiến cái là đòi nộp bài tập! cho hỏi em hỏi nữa!"

      Tùng Dung phất tay ghét bỏ, "Nên làm gì làm . Muộn rồi, chị về ngủ đây."

      vừa ra khỏi bếp thấy Ôn Thiếu Khanh đứng ở cửa. Thấy , khẽ mỉm cười, hỏi: "Về à?"

      Tùng Dung quả mệt, chào tạm biệt Ôn Thiếu Khanh về nhà tắm rửa rồi chui vào trong chăn. Chưa đầy hai phút, Ôn Thiếu Khanh sang nhà, cầm theo cốc nước và thuốc đến.

      Đêm hôm khuya khoắt, trai đơn chiếc, sao chẳng chào hỏi gì mà thẳng vào nhà ?

      biết do ánh đèn tối quá hay vì suy nghĩ nhiều, mà chỉ có vài bước ngắn ngủi từ cửa đến giường cũng khiến Tùng Dung đỏ mặt, tim đập thình thịch. chẳng dám nhìn vào mắt , nhưng ánh mắt lạ của bị lộ ra.

      Đợi tới gần, Tùng Dung mới hắng giọng tố cáo: "Có phải quên trả em cái gì ?"

      Ôn Thiếu Khanh đặt đồ trong tay lên tủ đầu giường, ngồi xuống bên cạnh, chống tay lên người Tùng Dung, nhích lại gần, cười hỏi: "Cái gì?"

      Tùng Dung lùi về sau, khí thế yếu hẳn , giọng cũng xuống: "Chìa khóa nhà em."

      Ôn Thiếu Khanh tỏ vẻ hiểu, " cũng có đòi em chìa khóa nhà đâu."

      Tùng Dung ngẩn người, "Em có thể trả ."

      Ôn Thiếu Khanh lắc đầu, " muốn."

      Tùng Dung theo phản xạ: "Vậy trả chìa khóa nhà cho em ."

      Ôn Thiếu khanh tiếp tục tỏ vẻ hiểu: " cũng có đòi em chìa khóa nhà đâu."

      Tùng Dung lại ngẩn ra, cảm thấy đoạn hội thoại này quen thuộc, "Em có thể trả ."

      Ôn thiếu Khanh lắc đầu, " muốn."

      Lần này Tùng Dung hoàn toàn ngây ngẩn. chớp mắt, vỗ trán, sao lại bị tên làm nghề mổ xẻ này làm cho choáng váng thế này.

      Ôn Thiếu Khanh kéo bàn xuống đặt cốc nước vào, tay khác đặt bên má cười tươi, "Uống thuốc ."

      Tùng Dung nhìn khuôn mặt tươi cười kề sát mình. Đôi mắt đen nhánh, trong veo, sáng đến mức khiến quên cả chối từ. Sau khi ngoan ngoãn uống thuốc, Ôn Thiếu Khanh định tắt đèn, nhưng Tùng Dung lại đưa tay ra che công tắc, "Để đèn ."

      Ôn Thiếu Khanh nhìn , hỏi bông đùa: "Sao giữ ở lại, phải an toàn đáng tin hơn đèn chứ?"

      biết phản xạ quá chậm hay quá giỏi che dấu mà mấy năm đầu khi mới vào nghề, mỗi lần tiếp xúc với báo cáo khám nghiệm tử thi, lúc xem luôn rất bình tĩnh, cũng có phản ứng gì khác thường, nhưng về đến nhà nôn đến tối tăm mặt mũi. Hôm nay xảy ra chuyện như vậy, biết chắc lát nữa mình gặp ác mộng, vì vậy ngẫm nghĩ chút, khẽ gật đầu với Ôn Thiếu Khanh.

      Ôn Thiếu Khanh bị bất ngờ, hơi khựng lại rồi nhanh chóng hiểu ý nghĩa cái gật đầu của , chầm chậm nở nụ cười.

      Tùng Dung nằm giường chuẩn bị ngủ, Ôn Thiếu Khanh ngồi chiếc ghế dài đối diện đọc sách. nghiêng đầu nhìn sang, "Bao giờ em ngủ về cũng được."

      Ôn Thiếu Khanh chăm chú đọc sách, biết có nghe vào hay , khẽ "ừ" tiếng.
      B.Cat, Dinhloan, Tuyết Liên7 others thích bài này.

    5. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,783
      tt

      Tùng Dung nằm xuống, chọt nhớ ra phải đặt báo thức, liền lần tìm điện thoại di động đặt ở đầu giường, bấm sáng màn hình mới biết là cần phải nhập mật mã hoặc có dấu vân tay mới truy cập được. lại ngồi dậy, vẫy tay với Ôn Thiếu Khanh, "Mật mã là gì?"

      Ôn Thiếu Khanh đặt sách xuống, tới ấn ngón tay cái vào. Điện thoại mở ra, bật cài đặt, chọn phần thêm dấu vân tay, "Đưa tay đây."

      Tùng Dung ngơ ngác, "Ừm?"

      Ôn Thiếu Khanh kéo lấy tay trái , ấn ngón cái vào nhận diện, "Được rồi."

      Tùng Dung cảm thấy cảnh tượng này hơi quen, ngẩng đầu thấy Ôn Thiếu Khanh ung dung nhìn mình, "Thấy quen ?"

      Tùng Dung nghĩ chút rồi gật đầu.

      Ôn Thiếu Khanh vuốt ngón tay thon dài của , cười nhắc lại, "Lần trước lúc kí hợp đồng, em kéo lấy ngón tay trái của in dấu tay."

      Tùng Dung nhìn ngón tay hai người đan vào nhau. Ánh đèn phòng mờ tối, chợt cảm thấy người nóng lên, cụp mắt dám nhìn Ôn Thiếu Khanh, khẽ đẩy , " đọc sách tiếp ."

      Ôn Thiếu Khanh cười xoa đầu rồi quay về ghế dài.

      Tùng Dung có sở thích xem trộm đồ riêng tư của người khác, nhưng vẫn có chút tò mò với điện thoại của Ôn Thiếu Khanh. xem phần mềm trong máy , ngoài những cái thông dụng còn có vài phần mềm y học. Lúc nhập mật mã đăng nhập email, nhìn kiểu nhập kí tự màn hình, cảm thấy hơi bực mình, thầm: "Hóa ra dùng bàn phím số[3]. Em toàn dùng bàn phím chữ đầy đủ thôi."

      [3] Bàn phím số: Cách nhập kí tự của điện thoại cũ, bàn phím bao gồm chín chữ số từ 1 đến 9, phím 1 có thể dùng để nhập dấu, các phím từ 2 đến 9 mỗi phím nhập được từ 3 hoặc 4 chữ cái.

      Vừa dứt lời, chợt ngừng lại, nhìn chằm chằm bàn phím số. suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, muốn nắm bắt nhưng được, cuối cùng đành từ bỏ.

      Tùng Dung vứt điện thoại sang bên nhìn về phía Ôn Thiếu Khanh. tập trung nhìn màn hình máy tính, thỉnh thoảng cúi đầu viết gì đó lên giấy.

      " xem gì vậy?"

      Ôn Thiếu Khanh viết xong mấy chữ mới ngẩng đầu trả lời: "Ghi chép y học, em muốn xem ?"

      Tùng Dung cười, "Em có ý định theo ngành y."

      Sau khi nhàm chán quét mắt khắp phòng, rút quyển tạp chí ở đầu giường ra lật bừa vài trang. Thoáng chốc, cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

      Ôn Thiếu Khanh bỗng dưng lên tiếng: "Trước kia từng gặp chuyện thế này chưa?"

      Tùng Dung ngẩng đầu. Ánh mắt vẫn hướng về màn hình vi tính, mãi thấy trả lời mới đưa mắt nhìn sang phía , nhướng mày, dường như hỏi vì sao đáp.

      Tùng Dung mím môi, gật , "Gặp rồi."

      cũng từng hỏi câu tương tự, hỏi có từng gặp nhóm người chuyên phá rối bệnh viện chưa? Lúc ấy, cảm giác của thế nào? Là đành lòng? Xót thương? Hay cảm thấy may mắn? Bây giờ cũng có cảm giác như vậy sao?

      Ánh mắt Ôn Thiếu Khanh lần nữa chuyển đến quyển sách y học dày cộp. Đôi mắt cụp xuống khiến người ta nhìn thấu cảm xúc, đến giọng cũng cực kỳ , " giải quyết thế nào?"

      Tùng Dung nhớ lại, " cần giải quyết. Giờ có bao nhiêu văn phòng luật, bao nhiêu luật sư, giá cả hợp lý, nhận vẫn còn đầy người muốn nhận, làm gì có ai nằng nặc muốn nhất định phải là ?"

      Ôn Thiếu Khanh lặng yên lát, cầm bút ghi chú gì đó giấy rồi mới hỏi: "Vậy lần này sao?"

      "Lần này?" Tùng Dung ngần ngừ, "Lần này.... Em cũng biết nữa. Chắc là do xui xẻo, đụng phải kẻ khó nhằn."

      Ôn Thiếu Khanh nghe xong trầm mặc, đến khi lật sang trang sách khác, mới nhìn Tùng Dung bằng biểu cảm phức tạp rồi gật đầu, " biết rồi."

      Tùng Dung biết câu này của có ý nghĩa gì. biết gì rồi? Biết chuyện này hay biết vì sao lần này lại nghiêm trọng đến thế? Nghĩ vậy, cảm thấy phiền lòng, bèn ném tạp chí , nằm xuống nhắm mắt chuẩn bị ngủ.

      Ngay lúc sắp ngủ, ý tưởng bỗng vụt qua trong đầu . Tùng Dung lần tìm điện thoai di động, mở phần mềm bắt đầu đành chữ.

      Kiểu nhập có lưu dữ liệu, chỉ cần gõ đúng thứ tự là đáp án lập tức ra.

      26647664649269267449652676, tên wifi nhà Ôn Thiếu Khanh, gõ bằng bàn phím được câu...

      "Tùng Dung em sớm muộn cũng là vợ ."

      Còn mật mã 42633 [4]kia...

      [4] 42633: Dùng bộ gõ tiếng Trung với kiểu nhập là bàn phím số gõ dãy số này ra chữ "Được".

      Lần trước nhập dùng máy tính, hoàn toàn ý thức được những chữ số này có ý nghĩa như vậy.

      Tùng Dung đột nhiên ngồi dậy, nhìn về phía kia. Ôn Thiếu Khanh cảm nhận được ánh mắt , ngẩng lên, "Sao thế?"

      Tùng Dung lắc đầu, lại nhanh chóng nằm xuống, kéo chăn đắp qua đầu. Trong bóng tối dưới lớp chăn phủ kín, nghe tiếng tim mình đập rộn.

      Giọng Ôn Thiếu Khanh vang lên mang theo ý cười dịu dàng, "Đừng trùm chăn kín đầu ngủ, bị thiếu dưỡng khí."

      Mãi thấy có phản ứng, liền đứng dậy, tới kéo lớp chăn trùm đầu xuống. Tùng Dung là thương binh, tất nhiên cản được . Nhưng vào đúng khoảnh khắc chăn bị kéo xuống, đột nhiên nhổm dậy, hôn vào môi .

      Tùng Dung cũng biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết hơi thở của bỗng dưng ập tới, và mọi thứ trước mắt hóa thành màn sương mù, khiến bất giác ôm lấy cổ , dần dần vòng ôm siết chặt hơn, giống như kiếm tìm nhánh cỏ cứu mạng.

      Lúc chuông cửa vang lên, với Ôn Thiếu Khanh lăn lộn giường, tấm chăn đè ở dưới thân bị hai người làm nhàu nhĩ. Hơi thở của cả hai đều rối loạn, nhưng vẫn nhớ che cho cánh tay bị thương của .

      Tiếng chuông vẫn kiên nhẫn vang lên. kéo vạt áo sau lưng Ôn Thiếu Khanh, ngửa đầu tránh môi , thở dốc, "Chung Trinh đấy..."

      Gương mặt ửng đỏ, nóng bừng, đong đầy tình ý, giọng mang theo nét quyến rũ hiếm thấy từng ngày. Ôn Thiếu Khanh kìm lòng được, tiếp tục hôn, hơi thở cũng loạn lên, môi ấm áp mải lưu luyến bên khóe miệng , mơ màng trả lời: "Cho cậu ấy ngủ bên nhà ."

      Lý trí của Tùng Dung được tiếng chuông cửa kéo về, đôi mắt cũng dần tỉnh táo, đưa tay đẩy ra, "Mau ra mở cửa , nếu nó lại nghĩ linh tinh đấy."

      Ôn Thiếu Khanh tì trán vào trán , từ từ bình ổn lại nhịp thở. Đôi mắt kia như đầm mực đen nhánh, thẳm sâu, khiến người ta chìm vào, chẳng thể nào kiềm chế. Ở nơi đáy đầm, có thứ cảm xúc càng lúc càng nồng đậm, thấp thoáng chực trào dâng.

      Trước kia họ cũng từng hôn nhau. Nhưng chưa lần nào mà tim cả hai đều loạn nhịp, đánh mất lý trí như bây giờ. Trong yên lặng, Tùng Dung dường như có thể nghe thấy tiếng trái tim đập rộn trong lồng ngực.

      Hai người lẳng lặng nhìn nhau lúc lâu. Ôn Thiếu Khanh đột nhiên cử động, vội giữ lấy tay , chỉ sợ động tác tiếp theo của khiến chống đỡ nổi, "Mau mở cửa"

      Ôn Thiếu Khanh nhắm mắt định thần, hồi lâu sau lấy lại bình thản thường ngày. chống tay ngồi dậy, kéo Tùng Dung lên, vuốt ve khuôn mặt , cười lưu manh, "Mau thu lại tình ý mặt em, chứ để em họ em trông thấy, cậu ấy nghĩ linh tinh đấy."

      Chung Trinh đứng đợi ngoài cửa mãi mới thấy Ôn Thiếu Khanh ra mở cửa. Cậu dắt Nhường Chút hí hửng vào, "Sếp, đêm nay em mượn Nhường Chút ngủ cùng nhé! Bếp em quét dọn xong rồi, rác cũng đổ, sếp mau về ngủ !"

      Nghe vậy, Ôn Thiếu Khanh chợt nheo mắt, bắn cho cậu ánh nhìn lạnh lùng, xoay người về phòng ngủ của Tùng Dung.

      Chung Trinh gọi với theo: "Ơ, sếp, đấy là phòng chị họ em!"

      Ôn Thiếu Khanh bực mình, quay đầu lại nhìn cậu, " sao?"

      Chung Trinh biết mình lại dẫm phải mìn, ho khẽ, khó nhọc hỏi: "… Sếp với chị họ em…"

      Ôn Thiếu Khanh khoanh tay trước ngực, hất cằm, " tiếp ."

      Chung Trinh vốn nhát gan, tất nhiên dám tiếp, "Sao trông sếp giống như…"

      Ôn Thiếu Khanh nhướng mày, "Giống như gì?"

      Chung Trinh cúi đầu thào, "Nổi lên dục vọng mà chưa được thỏa mãn…"

      Ôn Thiếu Khanh hơi cau mày. Chung Trinh dám bừa tiếp, gãi đầu cười gượng, "Ha ha, em đùa ấy mà!"

      Ai ngờ Ôn Thiếu Khanh lại lẳng lặng mỉm cười với cậu, khiến Chung Trinh cảm thấy có luồng khí lạnh chạy từ bàn chân lên tới đỉnh đầu.

      Tùng Dung ra khỏi phòng ngủ, biết hai người gì mà môt người vẻ mặt khó tả, người vô cùng hoảng hốt. hắng giọng, "Chung Trinh, sao em vẫn chưa ngủ, mai phải dậy sớm ôn bài à?"

      Chung Trinh lập tức chạy tới xin Tùng Dung che chở, "Chị họ, đêm nay thầy Ôn cũng ở đây ạ?"

      Tùng Dung hơi cau mày nhìn Ôn Thiếu Khanh, khó nhọc mở miệng: " ấy.."

      Ôn Thiếu Khanh vốn có thể ngủ ở phòng cho khách, nhưng bây giờ Chung Trinh ở đây, nhà lại chỉ có phòng cho khách, có lẽ Ôn Thiếu Khanh cũng chỉ còn cách về nhà ngủ. Nhưng sâu trong lòng lại cảm thấy nỡ. ràng ở ngay đối diện, vậy mà kì lạ, lại muốn để .

      Ôn Thiếu Khanh giải vây giúp , "Tôi với chị họ cậu còn có chuyện cần , chốc nữa tôi ."

      Chung Trinh lập tức thở phào, khôi phục bộ dạng hớn hở dắt Nhường Chút vào phòng. Tâm trạng Tùng Dung hơi phức tạp, cụp mắt gì nữa.

      Ôn Thiếu Khanh tới kéo tay , "Về phòng ngủ ."

      Tùng Dung vừa theo Ôn Thiếu Khanh hai bước, Chung Trinh bỗng hùng hổ lao từ trong phòng ra, chặn trước mặt Ôn Thiếu Khanh hỏi: "Sếp, đêm qua sếp ngủ ở đây à?"

      Tùng Dung cứng người. Ôn Thiếu Khanh chẳng mấy bận tâm, nhưng muốn Tùng Dung ngượng nên vờ vịt, "Đừng lung tung!"

      Chung Trinh chợt đưa tờ giấy ra trước mặt , giọng chắc nịch: "Chẳng lẽ cái này phải của sếp?"

      Đó là bản ghi chép liên quan đến y học, nét chữ bên đúng là của Ôn Thiếu Khanh. Còn về lý do vì sao nó lại xuất trong phòng cho khách ở nhà Tùng Dung , có lẽ … chỉ có duy nhất khả năng là đêm qua ở đây.
      B.Cat, Dinhloan, Tuyết Liên8 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :