1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 50 : Quay về phủ thượng thư!

      Edit: Thu Hằng

      Beta: Quảng Hằng


      <img title="Hậu Cung 3 nghìn" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/09/he1baadu-cung-3-nghc3acn.jpg?w=489&h=593&h=593" alt="" width="489" height="593" />


              "NND, tiểu thiếp cùng thứ nữ lại có thể kiêu ngạo như vậy, ngay cả vợ cả cũng dám khi dễ?" Tiểu Thiên nheo lại  hai mắt, khóe miệng khẽ câu lên, "Nhưng mà. . . . . . Như vậy cũng có chuyện đáng để chơi đùa a."

              Ôm bả vai cười gian  vài tiếng, nàng kéo tay Đoá nhi, hướng cửa lãnh cung mà tiến, "Đoá nhi, chúng ta thể ích kỷ như vậy, trong nhà còn có nương của ta, nếu chúng ta vẫn còn ở trong cung, nương của ta phải bị tiểu thiếp kia khi dễ đến chết sao?"

              "Nhưng mà tiểu thư, phu nhân người hi vọng ngài có thể mãi ở trong cung, như vậy nhị phu nhân thể khi dễ ngài a." Đoá nhi vô tội .

              "Ngươi yên tâm, ta là Hoàng Hậu 诶, bọn chúng nghĩ rằng có thể khi dễ ta sao? Tiểu thư ta tại cho dù là muốn giết chúng, cũng chỉ là như bóp chết con kiến mà thôi."

              "Ngài phải bị Hoàng Thượng đuổi ra khỏi cung rồi sao?" Đoá nhi lại lần nữa vô tội hỏi  câu.

              Lời của nàng làm cho thái dương Tiểu Thiên khẽ dật, đúng nha, thiếu chút nữa quên, nàng là bị hôn quân đuổi ra khỏi cung, cũng phải là lấy danh hiệu  Hoàng Hậu nương nương về nhà thăm viếng 诶.

              Nhưng mà quan hệ, hắc hắc ~~~~

              "Các nàng đâu biết ta là bị hôn quân đuổi ra khỏi cung, dù sao thánh chỉ cũng chưa đến Thượng Thưphủ, nhân lúc này có thể chơi đùa vài ngày. nhanh ." xong, kéo Đoá nhi hướng ra ngoài lãnh cung .

              Dù sao nàng cũng muốn phải ở Thượng Thưphủ cả đời, nàng chẳng qua là muốn quay về"Nhà mẹ đẻ" kiếm chút bạc cho cuộc sống sau này mà thôi, trước khi thánh chỉ của hôn quân tới đó, nàng nhất định moi ở Thượng Thưphủ nhiều sinh hoạt phí, sau đó liền tiêu sái rời ,  quan trọng nhất là phải tìm cách quay về được thế kỉ 21, đây mới là chuyện trọng yếu nhất.

              thầy thuốc thế kỉ 21 được đào tạo bởi nền giáo dục tiên tiến nhất mà lại để cổ nhân khi dễ ? là rất buồn cười , nàng"Niếp Tiểu Thiến" nổi danh xinh đẹp kia sao có thể để người khác khinh thường. lầm bầm!

              đường đem Đoá nhi kéo tới cửa, thủ vệ sớm nhận được lệnh của Hoàng Phủ Tấn, cho nên khi chủ tớ Tiểu Thiên hai người xuất ở cửa cung họ cũng cản các nàng, rất nhanh, các nàng liền ra cửa cung, hướng Thượng Thưphủ mà thẳng tiến.

              Dọc theo đường , Đoá nhi cùng Tiểu Thiên rất nhiều về nàng thân phận của khối thân thể này này, đó chính là những chuyện trước đây của Hoàng Hậu nương nương.
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 51 : Vừa đến nhà liền nhìn đến chuyện nên nhìn đến!

      Edit: Thu Hằng

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng




      <img title="Hậu Cung 3 nghìn" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/09/he1baadu-cung-3-nghc3acn.jpg?w=489&h=593&h=593" alt="" width="489" height="593" />




                Hoàng Hậu này, khuê danh Niếp Tiểu Thiên, cùng nàng tên giống nhau. Phụ thân là đương triều bộ binh Thượng Thư Niếp Vân Hạc, người này cùng tên với lão ba của nàng . Khó trách là sắc quỷ, cưới vợ cả còn chưa đủ, còn tìm thêm cả tiểu lão bà, đó là chuyện mà xưa nay nàng chán ghét nhất.

              Chỉ cần thấy Niếp Vân Hạc lão nhân kia cưới tiểu thiếp, lão gia hỏa kia phỏng chừng có cái gì tốt.

              Tiểu Thiên nghĩ như vậy, liền gật đầu khẳng định.

              "Tiểu thư, về đến nhà rồi ." Tới trước cửa Thượng Thưphủ, Đoá nhi liền do dự  dám vào.

              Điểm này, Tiểu Thiên đều nhìn được ngọn nguồn, lấy tay kéo người nàng, mở miệng : " thôi, nhớ kỹ, tiểu thư ta tại là Hoàng Hậu, mấy tiện nhân kia nhất định dám làm gì ta đâu."

      Lời vừa hết, hai người liền vào trong viện, mà những thứ bày ra trước mắt khiến nàng khỏi tức giận.

          thanh kiều mị mà khó nghe truyền đến bên tai nàng, nghe thực hết sức chói tai.

                 Chết tiệt, lão bà nhà ngươi, đừng tưởng rằng nữ nhân là Hoàng Hậu đương triều là có thể ngồi đầu của ta, ngươi dám hất nước trà vào? Ngươi chán sống rồi có phải hay ? Có phải muốn ta chuyện này cho lão gia, ngươi mới biết tỉnh lại?" Kẻ kia chính là Vuơng thị nhị phu nhân mà Đoá nhi từng kể.

              "À. . . . . . Thực xin lỗi, ta phải cố ý va vào muội, là chân ta đứng có vững, mới cẩn thận đem trà nóng tát người muội." Chủ nhân của thanh này là người phụ nữ ăn vận giản dị, đó chính là đại phu nhân, nàng nửa quỳ mặt đất, thu thập  mảnh , trong mắt mang theo vài phần tang thương, trong thanh lại tuy mơ hồ nhưng cần quá tinh ý vẫn nghe ra run rẩy, từ lời cho thấy rằng, nàng rất sợ nữ nhân trước mắt này.

              "Còn dám tìm cớ biện minh, xem ra ta giáo huấn ngươi được." xong, vươn chân, hướng thẳng vai phụ nhân kia mà đá, nhưng chính lúc này đây, chỉ sợ rằng có người để cho ả toại nguyện.

              Tiểu Thiên tùy tay khẽ cầm lấy cái gậy phía sau, trực tiếp đánh vào chân của Vương thị kia, đau đến độ ả oa oa kêu to lên.

              "Ai, ai, kẻ nào dám đánh ta?" Thanh Vương thị vang lên khó nghe, thanh bén nhọn làm cho  người nghe có cảm giác dị thường chói tai.

              Khoé miệng Tiểu Thiên lạnh lùng nhếch lên, khẽ lấy tay gạt vài sợi tóc  sang bên tai, nàng thong thả vể phía mọi người.

                Chương 52: Giáo huấn nhị nương!

      Edit: Đông nhi

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

              "Thiên. . . . . . Thiên Thiên?" ngờ Tiểu Thiên xuất , mặt người đàn bà  ngây ngẩn cả người.

              "Tốt, ngươi nha đầu chết tiệt kia, hai mẹ con  các ngươi thừa dịp lão gia ở nhà liền hợp lại ăn hiếp ta?" Vương thị vừa  gặp Tiểu Thiên, vừa thở  hổn hển đứng lên , vô cùng tức giận, Vương thị là người đàn bà đanh đá, chanh chua.

              "Khi dễ ngươi?" Tiểu Thiên nhướng mày lên, "Ta chỉ thấy  ngươi khi dễ nương của ta." xong, liền bước tới, đỡ mẫu thân nàng đứng lên.

              "Hừ! Như vậy   như thế nào?" Vương thị  nghe vậy biết đuối lý, mở  miệng, hèn mọn  nhìn Tiểu Thiên liếc mắt cái, "Nơi này nhà  vốn chính là nhà ta, ta khi dễ nữ nhân vô dụng có cái gì thể, dù là nương ngươi, nhưng lại có tích gì, làm hư chính con mình, nàng. . . . . . , "

              Ba ——

              Lời của Vương thị còn chưa xong, bị Tiểu Thiên hung hăng tát cho bạt tai im dấu tay má, lần này, Vương thị ngây ngẩn cả người, Đoá nhi ngây ngẩn cả người, và phụ nhân kia lại ngây ngẩn cả người.


              "Ngươi. . . . . . Ngươi dám đánh ta?" Vương thị che mặt, tay chỉ vào Tiểu Thiên, xem ra, bà ta bị đánh  cái tát nảy lửa .

              "Ngươi chỉ là tiểu thiếp mà thôi,trước mặt chính thất dám ăn to lớn, bản thân thuộc hạng người  gì lẽ ngươi quên sao, ngươi còn dám kiêu ngạo ương ngạnh đến đánh mẫu than của ta?" Tiểu Thiên nheo lại  hai mắt, vào trước mặt bà ta, "Vừa đánh ngươi  cái tát chẳng qua là nhắc nhử ngươi, xem như rồi , ta tại ngại cho ngươi biết, lần sau còn đem chân chó của ngươi vươn đến đá mẫu thân của ta, ta liền đánh gãy chân chó của ngươi cho ngươi gặp tổ tông nhà ngươi! ! !"

              Ánh mắt Tiểu Thiên lạnh lùng, làm Vương thị sợ tới mức liên tục lui về phía sau  vài bước, tuy ngoài miệng vẫn cứng rắn như trước.


              "Ngươi. . . . . . Ngươi này nha đầu chết tiệt kia. . . . . ."

              Ba ——

              Lại lần nữa, hai bàn tay giáng thẳng xuống, Tiểu Thiên giả bộ bộ vô tội trạng, "Thực ngượng ngùng, quên nhắc nhở ngươi, nãi nãi ta rất thích người khác gọi ta nha đầu chết tiệt kia, hơn nữa, ngươi vừa vừa chỉ tay như vậy, ta cảm thấy như là ngươi nhục mạ ta."


              "Ngươi. . . . . ." Vương thị bị đánh đau , trong lúc nhất thời biết nên cái gì, lần này, bà  ra sợ Tiểu Thiên đến đánh mình.

              Này nha đầu chết tiệt kia, vì cái gì lần này trở về như là thay đổi cá tính khác trước hoàn toàn, trước kia đích nàng đừng là dám thân thủ đánh nàng , liền ngay cả ngẩn  đầu cùng nàng chuyện cũng có  gan.

      Chương 53: Ngươi thử khi dễ nương ta lần nữa thử xem xem?

      Edit: Đông nhi

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

       

              "Ta như thế nào?" Tiểu Thiên khẽ nhướng mắt, kéo Niếp phu nhân qua, : "Con mắt chó của ngươi trợn to ta  thấy ràng, bà là nương của ta , nhạc mẫu của đương kim hoàng thượng, Đại phu nhân của phủ thượng thư, ngươi chỉ là tiểu thiếp bất luận như thế nào đều tới phiên ngươi  khi dễ bà, lời ta ra, cho dù ngươi đến với cha ta,lời của ta cũng thay  đổi dù chỉ câu."

              "Thiên Thiên, quên , đừng nữa ." Niếp phu nhân vốn định ngăn cản Tiểu Thiên, nếu đến lúc đó lão gia trở về, nhìn thấy bộ dáng này của nàng biết đối đãi với nàng như thế nào . Đồng dạng là sinh ra, tại sao lại đối người thứ hai liền tốt như vậy?

              "Nương, thể tính, người bị khi dễ như vậy còn chưa đủ sao?" Tiểu Thiên mực cự tuyệt , Niếp Tiểu Thiên nàng cũng phải là người biết cách chuyện.

              " thể tính, vậy ngươi định  làm thế nào đây?" Ngoài cửa, vang lên  thanh hùng hậu hữu lực, mang theo vài phần uy nghiêm xuất ở trong sân.

              Tiểu Thiên nghiêng đầu , tùy ý đánh giá  phen, nàng cũng đoán được người này là ai vậy .

              "Lão. . . . . . Lão gia." Niếp phu nhân vội ngừng địa cúi đầu.

       

       
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 54: Quả nhiên là cha ruột của Hoàng Hậu!

      Edit: Đông nhi

      #ffcc00;Beta: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-7339" title="33188a98748a2133f2052d31a45c4ba3" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/10/33188a98748a2133f2052d31a45c4ba3.jpeg" alt="" width="420" height="420" />


      Tiểu Thiên khẽ nhép miệng lên, miễn cưỡng liếc Niếp Vân Hạc nhìn cái.

      Vương thị gặp Niếp Vân Hạc tiến vào, vừa rồi kia cổ kiêu ngạo , dáng vẻ bệ vệ nháy mắt biến thành  bộ đáng thương, "Lão gia, người xem , nha đầu chết tiệt này tự dưng đến đây khi dễ thiếp."

      Ông nội ngươi, hai mẹ con Tiểu Thiên trợn mắt nhìn kẻ  dối .

      Tiểu Thiên vốn định tới đánh mấy bạt tai nữa, lại bị Niếp phu nhân kéo lại.

      Chỉ thấy Niếp Vân Hạc lại lần nữa đem tầm mắt chuyển hướng Tiểu Thiên, ngữ khí cao ngạo mở miệng : " thể quên , vậy ngươi muốn như thế nào? Là muốn đem Nhị nương ăn sống nuốt tươi  luôn phải ?"

      "Ngài nghĩ rằng ta dám làm sao?" Tiểu Thiên cười lạnh tiếng nhìn  Niếp Vân Hạc, lão già chết tiệt kia cũng phải là cha nàng, nàng mới cho mặt mũi.

      Niếp Vân Hạc nghe Tiểu Thiên ngây ngẩn cả người, đây là con lớn của ông,  nhưng cho tới bây giờ dám với ông như vậy, nàng thậm chí dám nhìn thẳng  vào hai mắt của ông, chứ đừng đến biểu ra như vậy khinh thường.

      "Ngươi thử làm xem!" Niếp Vân Hạc nheo lại  hai mắt, cắn răng .

      "A ~" Ngược lại Tiểu Thiên lại có vẻ bình tĩnh rất nhiều, khẽ cười tiếng, nàng hơi nháy mắt mắt, tầm mắt quét về phía Vương thị, mở miệng : "Vậy ngài bảo bà ấy tiếp tục khi dễ lần thử xem xem."

      Ánh mắt Tiểu Thiên như vậy làm cho Vương thị theo bản năng bước chân ra sau vài bước.

      Chương 55: Cha cũng đẩy ngã!

      Edit: Đông nhi

      #ffcc00;Beta: Quảng Hằng

      "Ngươi như vậy là lấy thái độ gì chuyện với ta?" Niếp Vân Hạc phát hỏa, dù sao lão cũng đường đường binh bộ thượng thư, làm sao lại để cho nữ nhân đè đầu cưỡi cổ được?

      "Dùng chính là lời và thái độ của ông đối với ta,  để chuyện với ông, hiểu chưa?" Tiểu Thiên từ từ nhìn  Niếp Vân Hạc liếc mắt cái, lão già kia, thấy như thế nào cũng vừa mắt.

      "Ngươi. . . . . ." Niếp Vân Hạc nghi hoặc , đây có là con lớn của lão ta ?

      "Ngươi tại sao lại có thể tùy tiện ra cung? Hoàng Thượng có biết ?" Đây mới là vấn đề lão quan tâm nhất, nếu nàng mình chạy ra cung, Hoàng Thượng biết, truy cứu ra, Thượng Thư phủ của lão ta gánh vác nổi.

      "Hoàng Thượng đương nhiên biết. Ta nhớ nương , liền theo Hoàng Thượng tướng công thân của ta xin nghỉ trở về nhà vài ngày." Miễn cưỡng đáp trả lại câu, Tiểu Thiên xoay người nhìn Nếp Phu nhân : "Nương, chúng ta vào trước , lần sau có bưng trà nước hay việc gì nặng cứ cho bọn hạ nhân làm, ngay cả nhị nương đều làm, nương là Chính thất tại sao lại phải làm."

      hề để ý tới Niếp Vân Hạc, Tiểu Thiên chuẩn bị rời .

      "Ngươi đứng lại đó cho ta!" Tiếng của Niếp Vân Hạc ở phía sau Tiểu Thiên vang lên, Ngay sau đó, tay nắm lấy tay nàng giữ lại.

      "Lão gia ——" Niếp phu nhân sợ hãi hô lên, mắt thấy bàn tay  Niếp Vân Hạc liền hướng  mặt Tiểu Thiên định đánh, nhưng  ngoài dự kiến của mọi người, Tiểu Thiên giơ tay lên, chế trụ  bàn tay Niếp Vân Hạc, thầm sử dụng nội lực, đem Niếp Vân Hạc hất té lăn đất.

      Lần này, tất cả mọi người ngây dại, nhất là Niếp Vân Hạc bị Tiểu Thiên đẩy té lăn đất.

      đến lão ta chưa bao giờ biết nữ nhi của lão lại có thân thủ như thế, càng làm cho lão ta kinh ngạc chính là, nữ nhân này chưa bao giờ lớn tiếng chuyện trước mặt ông ta, cũng dám động thủ đẩy ngã ông ta, điều này làm cho lão ta hoa mắt biết xảy ra chuyện gì.

      "Lão già kia, mặt ngươi biết xấu hổ à, dám đánh ta?" Tiểu Thiên ánh mắt lạnh lùng, thừa dịp mọi người ngẩn ra hét lên, đối với Niếp Vân Hạc nằm mặt đất cả giận : "Ta gọi ngươi là cha là cho ngươi mặt mũi, nhưng  ngươi đừng  quên, lão nương ta tại là Hoàng Hậu, ngươi chỉ là thượng thư, ta là Quân, ngươi là thần, nên  tất yếu, ngươi phải  đối với ta theo đạo  quân thần chi lễ. Còn có, ngươi nếu dám dộng thủ lần nữa với hai mẹ con ta, xương cốt của ngươi chờ  vỡ vụn , ta được làm được, ngươi muốn nếm thử ,  xương cốt sai vị trí là cảm giác, cũng thử  xem những lời của ta là thực hay giả !" Ánh mắt lạnh lùng, Tiểu Thiên đem tầm mắt quét về phía Niếp Vân Hạc phía sau đích Vương thị, vươn tay, chỉ vào nàng : "Còn có ngươi!";
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 56: Ai đụng nương ta ngón tay, ta đem mười ngón tay của người đó chặt bỏ. . .

      Edit: Đông nhi

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

      "Thiên Thiên. . . . . ." Niếp phu nhân sớm bị bộ dáng này của Tiểu Thiên làm cho sợ tới mức hồn  phi phách tán, tại sao đứa bé này thời gian ở trong cung, trở về lại thành như vậy , tuy rằng so với trước kia trở nên mạnh mẽ  rất nhiều, nhưng như thế nào mạnh mẽ  đến ngay cả cha đều dám đẩy ngã nha.

      "Nương, về sau ta bảo hộ người, ai động người ngón tay, ta đem mười ngón tay của người đó toàn bộ chặc bỏ!" xong, ánh mắt lại quét về phía Vương thị đứng, hai chân cứ mãi phát run, sợ tới mức nàng rụt cổ lại dám ngẩng đầu lên.

      Niếp Vân Hạc sớm bị Tiểu Thiên lấy thân phận Hoàng Hậu dọa cho sợ hãi, sợ nhất là câu của nàng"Ta là Quân, ngươi là Thần", điều này thiếu chút nữa lão ta  quên mất, tuy rằng nha đầu kia là con của lão, nhưng  tại là Hoàng Hậu, theo lý thuyết, lão quả nên đối với nàng làm tròn đạo  quân thần chi lễ. Trước kia sớm có thói quen  hiếp đáp mẹ con nàng , thiếu chút nữa lão   quên, con mình  tại là Hoàng Hậu.

      Thái Hoàng Thái Hậu lúc trước dùng ánh mắt gì?, hề coi trọng  đứa con bảo bối thứ hai của , bằng sao có thể đến phiên nha đầu chết tiệt kia ở trước mặt lão vô pháp vô thiên như thế.

      "Thiên Thiên, con  mới từ trong cung trở về, vào trước nghỉ ngơi ." Niếp phu nhân nhanh chóng dắt Tiểu Thiên vào trong nhà, nếu cứ còn tiếp tục như vậy  xuống, làm tốt đối với con mình lại xảy ra chuyện gì khong hay.

      "Cũng tốt, ta cũng mệt rồi ." Tùy ý gật đầu, đối phía Đóa Nhi đứng phía sau  : "Đoá nhi, thu xếp phòng cho ta nghỉ ngơi."

      "Dạ, tiểu thư." Rốt cục nhìn đến tiểu thư phát uy , Đóa Nhi ở trong lòng thầm thở dài.

      "À, đúng rồi." Tiểu Thiên dừng cước bộ, đến trước mặt Vương thị, mở miệng : "Hôm nay ngươi làm cho ta  cao hứng, ta tại tâm tình tốt, cho nên. . . . . ." Khóe miệng khẽ nhếch lại, nàng nhìn  vương thị liếc mắt cái, khinh miêu đạm tả - nhàng bâng quơ mở miệng : "Đêm nay, ngươi ngủ sài phòng!"

      "Cái gì? Ngươi để cho ta ngủ sài phòng! ! !" Vương thị đồng ý  hét lên.

      "Như thế nào? Cố ý cãi ta ?" Tiểu Thiên lạnh lùng liếc mắt nhìn Vương thị, "Nếu thích ngủ ở sài phòng, vậy ở nhà xí , như vậy là  khách quý ta  đãi ngộ cho ngươi, người khác được hưởng thụ như ngươi, nếu ngươi cự tuyệt, ta thực tức giận." Tiểu Thiên mặt nở nụ  cười tươi, ai có thể nghe được những lời này của  nàng  đều thấy có chứa  ý tứ trong lời : Chỉ cần ngươi dám vào trong phòng ngủ, bản cung khiến cho ngươi có biết thủ đoạn của bản cung!

      Chương 57 : Cải cách nhất định phải bắt đầu từ đây!

      Edit: Đông nhi

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

      "Ngươi, ngươi, ngươi. . . . . ."

      "Ta như thế nào?" Tiểu Thiên khẽ nhướng mi, tiếp tục : "Nhớ kỹ, đêm nay, nếu như ta đến sài phòng hoặc là nhà xí mà thấy ngươi . . . . . . Ngươi biết được ta có bao nhiêu thủ đoạn! Đừng nghĩ có người làm chỗ dựa cho ngươi !" xong, tầm mắt quét về phía Niếp Vân Hạc nằm mặt đất.

      "Ngươi. . . . . ." Niếp Vân Hạc lần đầu tiên thấy được cảm giác bị người khác dẫm nát lòng bàn chân, là rất khổ sở, nhất là bị chính nữ nhân mình vẫn chán ghét làm như vậy.

      "Nương, chúng ta vào thôi." Tiến lên đỡ Niếp phu nhân, Tiểu Thiên buồn liếc nhìn Niếp Vân Hạc lấy lần, khẽ xoay người hướng buồng trong mà .

      Bỏ lại đằng sau Niếp Vân Hạc còn chưa hết ngạc nhiên cùng với Vương thị tức giận đến có chỗ phát tiết.

      "Lão gia, người xem tại. . . . . ."

      "Được rồi, đừng ồn !" Niếp Vân Hạc kiên nhẫn đứng dậy, vỗ vỗ mông, lần đầu tiên cảm thấy được như thế nào là doạ người.

      "Đêm nay nàng ráng ở sài phòng chút ."

      "Lão gia, tại sao người lại nghe lời nha đầu chết tiệt kia chứ !" Vương thị cam tâm cất tiếng.

      "Đừng ồn  được chưa?" Niếp Vân Hạc rống lớn, "Nàng là đương triều Hoàng Hậu, ngay cả ta cũng dám đắc tội với nàng, nàng tại là được làm được, nếu ngươi an phận ngủ sài phòng, ta cũng dám cam đoan nàng làm gì với ngươi đâu." xong, lão vung tay áo, bước nhanh ra khỏi viện.

      Hôm nay bị chính nữ nhi của mình làm cho thê thảm như vậy, nét mặt lão thực như già như chục tuổi.

      Thanh cung ——

      "Hoàng Thượng, ngài tới." Vũ Lạc Thủy nhìn Hoàng Phủ Tấn tới, vội từ ghế đứng lên, trong mắt xuất tia kinh hỉ.

      "Ừm." Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng lên tiếng, đến bên giường Thái Hoàng Thái Hậu, giọng hỏi: "Hoàng tổ mẫu, ngưòi cảm thấy trong người thế nào ?"

      "Hồi bẩm Hoàng Thượng, Thái Hoàng Thái Hậu, người vẫn còn mê man, nhưng khí sắc của người khá hơn trước rất nhiều, hơn nữa cũng thấy bệnh tình của người phát tác."

      "Ừm." Nghe Vũ Lạc Thủy như vậy, tâm Hoàng Phủ Tấn ổn định rất nhiều.

      Ngồi xuống bên giường Thái Hoàng Thái Hậu, nhìn sắc mặt lão nhân gia ngày càng có chuyển biến tốt hơn, trong lòng khẽ thở ra hơi nhõm.

      Trong đầu đột nhiên xuất bộ dáng cam lòng yếu thế, nhanh mồm nhanh miệng của Tiểu Thiên, trong lòng tức giận lại đột nhiên kếo đến, bất quá, nghĩ đến bệnh tình của hoàng tổ mẫu có bước tiến triển, tức giận trong lòng cũng vơi phân nửa.
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 58 : Đầy mình tình nguyện!

      Edit: Đông nhi

      #ffcc00;Beta: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-7448" title="Đông Nhi.Hc" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/10/c491c3b4ng-nhi-hc.jpg" alt="" width="525" height="768" />


      Sau khi nữ nhân chết tiệt kia trở về được vài ngày, đột nhiên cảm thấy bên người dường như thiếu cái gì đó.

      Có phải hay quen bị nữ nhân đáng chết kia châm chọc, bây giờ trong lúc nhất thời nghe được thanh của nàng nên có chút quen chăng?

      Chết tiệt, bị nữ nhân kia làm cho tức điên rồi!

      "Tấn nhi. . . . . ." Đúng lúc này, Thái Hoàng Thái Hậu tỉnh lại, lúc này đây, tinh thần của người thoạt nhìn tốt hơn trước nhiều lắm.

      "Hoàng tổ mẫu, người tỉnh?" Hoàng Phủ Tấn tiến lên giúpThái Hoàng Thái Hậu ngồi dậy.

      Thái Hoàng Thái Hậu nhìn chung quanh liếc mắt cái, mở miệng : "Tấn nhi, Thiên Thiên đâu? Ai gia nhớ trước khi hôn mê còn nhìn thấy Thiên Thiên,  nha đầu kia ở trong này, con cho nàng về lãnh cung rồi?"

      Vừa nghe Thái Hoàng Thái Hậu lần nữa nhắc tới Tiểu Thiên, sắc mặt Hoàng Phủ Tấn trầm  xuống, thực hoài nghi Niếp Tiểu Thiên kia rốt cuộc có mị lực gì, làm cho hoàng tổ mẫu thích nàng như vậy,  vừa tỉnh lại liền hỏi đến nàng, nữ nhân chết tiệt kia trừ bỏ làm người ta tức giận ra, nàng còn có thể gì.

      "Nàng quay về Thượng Thưphủ rồi!" Hoàng Phủ Tấn trầm giọng mở miệng , trong giọng mang theo ràng vẻ tình nguyện.

      "Quay về Thượng Thưphủ? Là con đuổi nàng về?" Khẩu khí Thái Hoàng Thái Hậu mang theo vài phần kích động, "Tấn nhi a, con muốn bức hoàng tổ mẫu tức chết có phải hay a, Hoàng Hậu là Mẫu nghi thiên hạ, con đuổi liền đuổi, con. . . . . . Khụ khụ. . . . . ." Thái Hoàng Thái Hậu tay ôm ngực, ho khan từng tiếng khó khăn.

      "Hoàng tổ mẫu, người đừng kích động, bảo trọng thân thể." Hoàng Phủ Tấn nhìn Thái Hoàng Thái Hậu ho đến khuôn mặt đỏ bừng, liền khẩn trương đứng lên.

      "Tấn nhi, con thể phế Thiên Thiên, con. . . . . . Khụ khụ. . . . . ."

      "Hoàng tổ mẫu, người hiểu lầm rồi , tôn nhi có phế Niếp Tiểu Thiên, dâm phụ. . . . . . À, nữ nhân đó." Hoàng Phủ Tấn lập tức sửa lại lời , sợ làm cho Thái Hoàng Thái Hậu tức giận, vòng vo hồi, tiếp tục mở miệng : "Phải . . . . . Là Thiên Thiên nàng muốn thăm Niếp phu nhân, cho nên muốn về nhà ở vài ngày." Hoàng Phủ Tấn tùy tiện lấy lí do, mong muốn trấn an được tâm tình kích động của Thái Hoàng Thái Hậu, chỉ là hai tiếng "Thiên Thiên" xuất ra từ miệng , khiến cảm thấy dị thường được tự nhiên.

      " là như vậy?"

      "Đúng vậy, Hoàng tổ mẫu, tôn nhi dám lừa gạt người. Niếp Thượng Thưphái người đến mời nữ nhân chết. . . . . . Thiên Thiên trở về." Khẽ cắn môi, Hoàng Phủ Tấn vẫn là thay đổi xưng hô.

      Chương 59 : Thái Hoàng Thái Hậu thực gian trá!

      Edit: Đông nhi

      #ffcc00;Beta: Quảng Hằng

      " được, mấy hôm trước Thiên Thiên bị ngươi tống vào lãnh cung, phải chịu nhỉều ủy khuất, lần này khẳng định trở về, vì vậy con nhất định phải tự mình kêu nàng trở về." Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu để lộ chút biểu tình.

      "Cái gì? người muốn tôn nhi tự mình kêu nữ nhân kia trở về!" Hoàng Phủ Tấn kích động từ giường đứng lên, dâm phụ kia có tư cách gì khiến hoàng đế phải hạ mình tìm nàng.

      ( câu này, sau này đừng chột dạ huynh nhé . Hắc Hắc)

      Ở lãnh cung chịu nhiều ủy khuất? Chịu ủy khuất mà còn có thể có tâm tình dùng thứ đồ vật quỷ quái kia xướng cái gì khúc chứ《 ánh trăng đại biểu lòng 》? Chịu ủy khuất nàng còn có thể có tinh lực tốt như vậy lấy ghế đánh ? Chịu ủy khuất nàng còn có thể có tâm tình kiều  chân bắt chéo uống trà ăn điểm tâm?

      thấy nàng ở lãnh cung thực khoái hoạt. Hoàng tổ mẫu chắc chắn là bị vẻ ngoài thiện lương vô tội của nữ nhân kia làm cho thiếu sáng suốt rồi.

      Hoàng Phủ Tấn khí tức lên đến cực điểm, cứ mỗi lần nghĩ đến Hoàng tổ mẫu vẫn đứng bên nữ nhân vô pháp vô thiên kia, liền hận thể lấy được đầu Niếp Tiểu Thiên.

      "Nhất định, con nhất định phải tự mình tìm nàng!" Thái Hoàng Thái Hậu nhìn thẳng vào đôi mắt như có lửa của Hoàng Phủ Tấn.

      "Trẫm !" Hoàng Phủ Tấn mực cự tuyệt.

      "Tấn nhi, con. . . . . . Khụ khụ. . . . . ." lần nữa khó khăn ho từng tiếng, biểu tình của Thái Hoàng Thái Hậu có vẻ rất khó chịu.

      Nhìn Thái Hoàng Thái Hậu khó chịu như vậy, Hoàng Phủ Tấn tuy rằng cả người đều tình nguyện, nhưng vì hy vọng làm cho bệnh tình Thái Hoàng Thái Hậu thêm nặng, cố nén tức giận: "Hoàng tổ mẫu, người đừng kích động, tôn nhi nhất định mang nàng trở về cho người."

      Nghe Hoàng Phủ Tấn như vậy, Thái Hoàng Thái Hậu vui vẻ, mở miệng : "Ừm, vậy con nhanh , ai gia rất muốn gặp nha đầu kia ."

      "Dạ, Hoàng tổ mẫu người hãy nghỉ ngơi , tôn nhi trở lại ngay." xong, đưa tay khẽ vuốt cằm, lui ra ngoài.

      Sau khi Hoàng Phủ Tấn lui xuống đươc lúc, khoé miệng Thái Hoàng Thái Hậu khẽ câu lên đắc ý, tù giường xuống, thực còn bộ dáng của người vừa bệnh nặng.

      "Lạc Thủy, mau đến giúp Ai gia thay quần áo, ở giường nằm vài ngày, cần vận động vận động ." Lúc này đây, khí sắc Thái Hoàng Thái Hậu thoạt nhìn tốt lắm.

      "Thái Hoàng Thái Hậu, người. . . . . ." Vũ Lạc Thủy nhìn tinh thần của Thái Hoàng Thái Hậu đột nhiên trở nên rất tốt, tựa hồ như hiểu được cái gì.

      "Sao? Ai gia làm sao vậy?"

      "Người vừa mới ho khan là dối gạt Hoàng Thượng!" Vũ Lạc Thủy che miệng lại, mở to hai mắt.
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :