1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
       Apple-style-span" style="Edit: Đông Nhi

      Beta: Hàn Lạc    

      Apple-style-span" style="Chương 69: Tốt học, nhưng xấu học rất nhanh!


      <img title="Đông Nhi.Hc" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/10/c491c3b4ng-nhi-hc.jpg?w=525&h=768" alt="" width="525" height="768" />


                "Niếp Tiểu Thiên, đem ánh mắt ngươi nhìn trẫm nãy giờ thu hồi !" nhìn sơ qua, Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng  mở miệng , cùng lúc trước ở trong phủ thượng thư là hình tượng đối lập với bây giờ.

                "Để làm chi , xem ngươi chút cũng mất tí thịt nào cả, chưa thấy qua nam nhân nào mọn giống ngươi như vậy."

                "Trẫm cho tất cả nữ nhân xem, cũng cho ngươi xem!" Hoàng Phủ Tấn nghiêng đầu, trừng mắt nhìn Tiểu Thiên liếc mắt cái

                "Nga ~~~~ nguyên lai ngươi thực cuồng khoe khoang!" Tiểu Thiên chỉ vào Hoàng Phủ Tấn, lớn tiếng kêu lên, thành công làm cho ánh mắt người qua đường chung quanh đều nhìn vào Hoàng Phủ Tấn.


                Lần này, Hoàng Phủ Tấn hận thể đem Tiểu Thiên ném tới ven đường dòng sông kia.


                "Niếp Tiểu Thiên! Ngươi mà bậy trẫm liền đem đầu lưỡi ngươi cắt bỏ!" Cắn răng, Hoàng Phủ Tấn kiềm chế cỗ lửa giận nén trong lòng kia, đối Tiểu Thiên thấp giọng quát.


                "Là ngươi cho tất cả nữ nhân xem đó thôi." Tiểu Thiên trả lời giọng điệu thực vô tội, tuy rằng nàng trong lòng cũng hiểu được, nhưng những lời này nàng ra đều mang theo nhiều hàm ý.


                "Ngươi. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa tức giận đến thể phản bác, nữ nhân đáng chết, câu như vậy  còn biểu như mình  vô tội.


                "Được rồi, được rồi, xem ở ngươi mới vừa rồi ở thượng thư phủ giúp ta lấy lại danh dự, ta chọc tức ngươi là được." Xem Hoàng Phủ Tấn hắc nghiêm mặt, Tiểu Thiên tình nguyện địa mở miệng .


                "Ý tứ của ngươi, như là , ngươi cho trẫm tức giận , vẫn là có lựa chọn tình huống như vậy à?" Hoàng Phủ Tấn tức giận đến nheo lại  hai mắt, là quá ngu ngốc, có việc gì cố ý lại đây tìm nữ nhân đáng chết này, lại bị nàng chọc giận.


                "Ngươi đừng hiểu ý nghĩa sâu xa của câu được ?"


                "Trẫm là học từ ngươi mà!" Hoàng Phủ Tấn phản kích .


                "Tốt học, thói xấu học rất nhanh!" Từ từ nhìn Hoàng Phủ Tấn liếc mắt cái, Tiểu Thiên thốt ra, ngay lập tức, lại cảm giác được  biết như vậy chính là sai lầm.

       

                hoàng đế tốt học, thói xấu thực ra học rất nhanh? Kia. . . . . . Đó phải là chính ta đem thói xấu của mình làm tấm gương giúp học đó sao!


                NND, đắc ý vênh váo ! 555~~~~

                Xem vẻ mặt cùng dáng vẻ ảo não Tiểu Thiên, Hoàng Phủ Tấn trong mắt lên tia lãnh đạm cười.


                "Đó cũng là ngươi đem thói xấu làm tấm gương giáo huấn cho trẫm!" Hoàng Phủ Tấn nhịn được mở miệng , thậm chí biết chính mình khi nào nguyện ý cùng nữ nhân này tranh cãi.


                "Đó cũng là ngươi có năng lực tiềm để học thói xấu mà thôi" Tiểu Thiên nghiêng đầu, khó chịu mở miệng , lần đầu tiên có cảm giác thất bại.

                Chương 70: Dâm phụ cùng giống ngựa? đẹp đôi


                "Niếp Tiểu Thiên, ngươi dường như quên , trẫm là hoàng đế!"


                "Ta nhớ , ta còn nhớ ta là thê tử vừa qua khỏi cửa cùng ngươi , cũng chính là hoàng hậu!"

                 "Trẫm thừa nhận phụ nữ dâm đãng là  hoàng hậu." Lộ ra vẻ mặt bình tĩnh, Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng mở miệng .

                "Ngươi thể như vậy, ta thừa nhận ngươi đầu ngựa đực này là phu quân của ta." Tiểu Thiên với dáng vẻ thực  vô tội, "Dâm phụ với ngựa đực phải xứng đôi với nhau hay sao?" xong, nàng còn giảo hoạt chớp chớp hai mắt.

                "Niếp Tiểu Thiên!" Hoàng Phủ Tấn nắm chặt nắm tay, nữ nhân chết tiệt này, nàng nhưng ra thừa nhận chính mình là dâm phụ thừa nhận cách sảng khoái, thế nhưng còn là danh hiệu quan thượng ngựa đực, nàng thực nghĩ đến lấy đầu của nàng sao?

                "Di, cửa cung tới rồi." Mắt thấy  cửa cung trong thóang chốc ở trước mặt mình, Tiểu Thiên vội ngừng dời  đề tài, nếu tiếp tục cùng hôn quân tranh cãi, làm cho tức giận , nghe trong lời lão thái thái, đem đầu của nàng mà chặt sao, như vậy thỉ rất mệt.

                Bỏ lại Hoàng Phủ Tấn phía sau, Tiểu Thiên hướng cửa cung vào


                Hoàng Phủ Tấn bình tĩnh, theo phía sau nàng.


                Thanh cung ——


                " biết Tấn Nhi có đón Tiểu Thiên về hay nữa." Thái Hoàng Thái Hậu ngồi trước bàn trang điểm, đối với Vũ Lạc Thủy trầm mặc  phía sau mở miệng .

                Gặp Vũ Lạc Thủy có trả lời, Thái Hoàng Thái Hậu mở miệng hỏi : "Lạc Thủy, ngươi làm sao vậy? Ai gia thấy ngươi trầm tư làm sao vậy có gì ?"

       

                "Ân? A? Nga, có việc gì đâu, Thái Hoàng Thái Hậu." Vũ Lạc Thủy miễn cưỡng nở nụ cười tươi mặt để Thái Hậu lo lắng.

                "Có phải ngươi nhớ cha ngươi hay ?"


                "Dạ, cũng nhớ, Lạc Thủy lâu có gặp cha ." Nghe Thái Hoàng Thái Hậu như vậy, Vũ Lạc Thủy liền theo lời của thái hậu theo


                "Cũng phải, lâu như vậy có thấy cha ngươi, ngươi nhớ  cũng có gì kỳ lạ cả." Thái Hoàng Thái Hậu gật gật đầu, "Như vậy , ai gia  Hoàng Thượng triệu cha ngươi ngoài biên thành hồi kinh được ?

                " cần, Thái Hoàng Thái Hậu, Lạc Thủy muốn làm phiền  Hoàng Thượng."


                "Chính là. . . . . ."


                "Thái Hoàng Thái Hậu, cần, Lạc Thủy chính là ngẫu nhiên nhớ cha mà thôi, cần làm phiền người khác như vậy." Vũ Lạc Thủy ở trong lòng thở dài, lão nhân gia chút cũng hiểu nàng.


                "Như vậy , vậy ngươi về sau muốn thăm cha ngươi, với ai gia, ai gia phái người đưa ngươi ."

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit: Đông Nhi


      Beta : Hàn Lạc


      Chương 71: Nhất định thành phối hợp!

      <img title="Đông Nhi.Hc" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/10/c491c3b4ng-nhi-hc.jpg?w=525&h=768&h=768" alt="" width="525" height="768" />




                "Nô Tỳ, cám ơn Thái Hoàng Thái Hậu." Vũ Lạc Thủy  khẽ cuối người xuống,  hạ mi mắt, Thái Hoàng Thái Hậu căn bản là lòng của nàng, nàng từ  thích Hoàng Thượng, ở bên người Thái Hoàng Thái Hậu nhiều năm như vậy, mỗi lần nhìn thấy Hoàng Thượng, bọn họ đều bàn tán hồi lâu, chính là nàng trăm phương nghìn kế tác hợp Hoàng Thượng cùng hoàng hậu, điều này làm cho nàng trong lòng khỏi khó chịu nhưng biết làm sao.


                Bị Hoàng Phủ Tấn kéo đến cửa cung  Thanh , Tiểu Thiên muốn vào, lại bị Hoàng Phủ Tấn kéo lại.


                "Kéo ta lại làm gì!" thấy  Hoàng Phủ Tấn bỏ tay ra kéo mình lại, Tiểu Thiên mở miệng .


                "Nhớ kỹ, được   cho hoàng tổ mẫu trẫm đuổi ngươi ra khỏi hoàng  cung!" Hoàng Phủ Tấn trong mắt mang theo vài phần cảnh cáo.


                "Ta nếu chịu phối hợp sao?"

                " phối  hợp phải gặp diêm vương gia báo danh!" Hoàng Phủ Tấn nheo lại  hai mắt, trong mắt mang theo vài phần hơi thở nguy hiểm.

                "Ngươi nghĩ làm vậy ta sợ sao?" Nàng phía sau có lão thái thái chống lưng sao lại sợ chứ.

                Nhìn ra  ý tưởng trong lòng Tiểu Thiên, Hoàng Phủ Tấn ánh mắt càng thêm lạnh như băng: "Đừng tưởng rằng hoàng tổ mẫu có thể tùy thời bảo  toàn tánh mạng ngươi, động não , trẫm trước sau đều thích lấy đầu ngươi!"

                "Nga, nga, biết, biết, ta nhất định phối hợp, hoàn toàn vô điều kiện phục tùng Hoàng Thượng ngài an bài!" Tiểu Thiên cốt khí gật đầu lia lịa, 555~~~ người ta cần phải cẩn thận, bị hôn quân dọa nàng cũng phải sợ.

                "Vậy cùng trẫm vào, được phép !"

                "Được, Thiên Thiên tuân chỉ!" Thành , lại thành .

                Tà liếc Tiểu Thiên liếc mắt cái, Hoàng Phủ Tấn vào trước tiên.

                "Hoàng Thượng, ngài tới!" Vũ Lạc Thủy  khẩu khí mang theo vài phần kinh hỉ * (Kinh ngạc, vui mừng) , mà từ phía sau xuất Tiểu Thiên theo sau làm cho nụ cười của Vũ Lạc Thủy tự nhiên biến mất.

                "Hoàng tổ mẫu, Niếp Tiểu. . . . . . Thiên Thiên trở lại." Hoàng Phủ Tấn đến trước mặt Thái Hoàng Thái Hậu, mở miệng .

                "Ừm, ừm, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi." Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu ánh lên nét vui mừng.

                "Đến, Thiên Thiên, để cho grandma nhìn xem ngươi có gầy hay ."

                Nghe Thái Hoàng Thái Hậu kêu nàng, Tiểu Thiên vội ngừng chạy tới, bộ dáng thành làm cho Hoàng Phủ Tấn trong lúc nhất thời cảm thấy quen.

                "Thiên Thiên, mấy ngày nay ở nhà có khỏe ?"

                phản ứng?

                "Thiên Thiên?" Thái Hoàng Thái Hậu nhìn Hoàng Phủ Tấn liếc mắt cái, lại lần nữa giọng kêu.

                Vẫn   có phản ứng gì.

                "Thiên Thiên ngươi làm sao vậy?"

                Như trước có phản ứng!

                "Niếp Tiểu Thiên!" Hoàng Phủ Tấn nhịn được quát, nữ nhân đáng chết này lại đùa trò xiếc gì, Hoàng tổ mẫu kêu nàng như vậy, nàng dám giả câm vờ điếc.

                "Ở, Hoàng Thượng ngài !" Tiểu Thiên cúi đầu, bộ dáng trung thực  căn bản cùng bộ dáng Niếp Tiểu Thiên lúc trước đối trương nha hổ trảo * (Đại khái là tranh cãi, tranh luận ^^)  hoàn toàn giống với nhau.

                Chương 72: Có bản lĩnh, ngươi với nãi nãi,bà nội !

                "Hoàng tổ mẫu chuyện với ngươi, ngươi điếc a!" Hoàng Phủ Tấn hét  lên.

                " phải ngài vừa mới ở cửa với ta để cho ta hảo hảo ngốc đừng có nhiều   phải sao?" Tiểu Thiên nháy nháy mắt với dáng vẻ vô tội, trong mắt lên vẻ đắc ý vẻ làm cho Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa tức khí giận đen mặt được gì.

                "Niếp Tiểu Thiên, ngươi. . . . . ."

                "555~~~" Tiểu Thiên nhìn  Hoàng Phủ Tấn phát hỏa trước mắt, nàng liền khóc, khóc nước mắt tự nhiên liền chảy ra, nàng có đôi khi đều hoài nghi chính mình có phải là con rắn cái ở Đông hải đầu thai mà thành hay , tuyến lệ tại sao muốn khóc là nước mắt chảy ra ngay, làm diễn viên đáng tiếc.

                "Thiên Thiên, làm sao vậy? cho grandma , vì sao khóc, ?" Thái Hoàng Thái Hậu thấyTiểu Thiên đột nhiên khóc lên, vội ngừng trấn an nàng, trong mắt mang theo vài phần trìu mến.

                "555~~~grandma, Hoàng Thượng trái phải , ràng chính mình cho Thiên Thiên chuyện, tại tại đây lại hung hăng lớn tiếng với Thiên Thiên, ô oa ~~~" xong, ôm cổ Thái Hoàng Thái Hậu, khóc là thương tâm, trong lòng sớm vui đến nở hoa rồi. Bởi vì nàng vừa thấy Hoàng Phủ Tấn tức giận đến sắc mặt trắng xanh, từ nội tâm nàng liền phát ra cám giác sảng khoái.

                "Thiên Thiên, ngoan, đừng khóc." Thái Hoàng Thái Hậu nhàng vỗ vỗ lưng  nàng, trong mắt lộ vẻ đau lòng, mà Tiểu Thiên lại thừa dịp Thái Hoàng Thái Hậu thể nhìn thấy mặt  mình, đối với Hoàng Phủ Tấn làm N cái mặt quỷ đắc ý.

                Càng làm như vậy, Hoàng Phủ Tấn lại càng tức giận, muốn tiến tới đem nàng, nữ nhân hoàng tổ mẫu ôm  trong lồng ngực, bắt được đem trực tiếp ném ra khỏi Thanh cung.

                "Niếp Tiểu Thiên!"

                "555~~~" nàng tại cái gì cũng cần làm, chỉ cần khóc tốt rồi, khi tất yếu lại cần đến đôi vai bé run rẩy, bảo đảm làm cho lão thái thái đau lòng mà trách cứ tên hôn quân kia! Ha ha ~~~ quả nhiên ——

                Lão thái thái mở miệng : "Tấn nhi!"

                Thái Hoàng Thái Hậu trong mắt mang theo vẻ trách cứ.

                "Hoàng tổ mẫu, ngài được bị nàng lừa!" Hoàng Phủ Tấn cắn răng, rống lớn !

                "Tấn nhi, ngươi sao lại thế này a, ngươi xem Thiên Thiên khóc nhiều như vậy, như vậy làm sao giả vờ được?" Thái Hoàng Thái Hậu bất mãn trách cứ .

                "Nàng. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn cánh tay chỉ vào Tiểu Thiên, cắn chặt hàm răng, thấy Tiểu Thiên lập tức thành cúi đầu.

                phải giả vờ khóc nha, mà là khóc thưc đó! Cúi đầu, Tiểu Thiên ở trong lòng đắc ý bỏ thêm câu.

                " phải giả vờ khóc!" Miệng tươi cười, đầu nàng vai Thái Hoàng Thái Hậu ngẩng lên, Tiểu Thiên biểu tình lại trở nên vô tội , nhìn về hướng Hoàng Phủ Tấn trong mắt lại mang theo vài phần khiêu khích, như là : Như thế nào? Có bản lĩnh ngươi đem nãi nãi,bà nội người cấp tấu chút a.

                Càng là như vậy, Hoàng Phủ Tấn lại càng tức giận, tại nữ nhân này có Hoàng tổ mẫu làm chỗ dựa, biết khi nào mới có thể chặt được cái đầu của nàng.

      (QH: Chỉ sợ nỡ thôi ^^)

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Edit: Đông Nhi

      Beta: Hàn Lạc

      Chương 73: Thượng đánh bất tỉnh quân, hạ đánh nịnh thần đích bảo vật!

       
      <img class="alignnone size-full wp-image-8283" title="4dc5c512_0e0c08ba_30925" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/11/4dc5c512_0e0c08ba_30925.jpg" alt="" width="525" height="768" />


                "Được rồi, phải giả vờ khóc." Thái Hoàng Thái Hậu vội ngừng  gật gật đầu đồng ý, kỳ bà trong lòng so với ai khác đều hiểu được, nha đầu trong lồng ngực bà kia chính là giả trang đều lợi hại hơn so với bất kỳ ai khác, chẳng qua bà có vạch trần nàng, tại chỉ có hoàng tổ mẫu mới có thể ép được tôn tử kia tính tình táo bạo, nếu làm cho tiểu tử kia đem Thiên Thiên ra chém, như vậy đúng là đáng tiếc , chừng, Thiên Thiên nha đầu kia chính là người có thể thay đổi bản tính của Tấn nhi sao.

       

                "Hoàng tổ mẫu!" Hoàng Phủ Tấn trong lòng lửa giận muốn tới đỉnh đầu, nếu phải ngại hoàng tổ mẫu, Niếp Tiểu Thiên nữ nhân đáng chết này phải chết  mấy trăm lần .

       

                Thái Hoàng Thái Hậu cũng để ý tới Hoàng Phủ Tấn biểu tình mặt tức giận đến muốn giết người, thẳng từ trong lòng lấy ra khối huyết ngọc , khối ngọc này, bên ngoài khắc từ hoàng kim thành kim long, long thân, có khắc mấy chữ to: Như trẫm đích thân tới.

       

                "Thiên Thiên, khối tơ vàng huyết ngọc này là hoàng nội tổ đưa cho ai gia , tại đưa cho ngươi , ngươi nên hảo hảo bảo quản, thể vô ý mà đánh mất!"

       

                "Hoàng tổ mẫu, ngài. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn khi nhìn đến khối tơ vàng huyết ngọc kia , tức giận đến chỉ kém chưa đập nát cả Thanh cung, tơ vàng huyết ngọc này quyền lực ai đều ràng , hoàng tổ mẫu thế nhưng đem khối ngọc này ban cho dâm phụ Nếp Tiểu Thiên! Như vậy nàng về sau phải càng thêm vô pháp vô thiên hay sao?

       

                "Hoàng tổ mẫu, ngài đem khối ngọc này đưa cho dâm phụ kia!" Hoàng Phủ Tấn chỉ vào Tiểu Thiên, vì đắc thắng, giả vờ run rẩy.

       

                "Ngươi hôn quân như thế nào lại mọn như vậy , khối ngọc mà thôi, ngươi khẩn trương như vậy làm gì, ngươi là hoàng đế cái gì có a, hoàng tổ mẫu tặng ta khối ngọc ngươi đều so đo." xong, nàng còn chép chép miệng.

       

                "Thiên Thiên, ngươi cũng thể xem thường khối ngọc này, cầm khối ngọc này, có thể đánh hôn quân, dưới trừ nịnh thần." Thái Hoàng Thái Hậu lập tức giải thích , mà nàng càng là như vậy, Hoàng Phủ Tấn mặt lại càng đen.

       

                ". . . . . . đánh hôn quân?" Tiểu Thiên lên lộ vẻ kinh ngạc, "Có được khối ngọc này ta có thể đánh hôn quân?" xong, nàng chuyển ánh mắt sang hướng Hoàng Phủ Tấn sắc mặt trắng bệch.

       

                "Niếp Tiểu Thiên, ngươi xem trẫm làm gì ngươi? ! ! !" Hoàng Phủ Tấn cuối cùng vẫn là để ý Thái Hoàng Thái Hậu ở đây, rống lên trước mặt Tiểu Thiên.

       

                "Thiên tài nhìn ngươi ." Tiểu Thiên chột dạ đem tầm mắt chuyển hướng nơi khác, đem khối ngọc thái hậu ban cho cất trong lồng ngực, sợ Hoàng Phủ Tấn giật mất.

       

                Chương 74: Bản tính bại lộ sau khi lớn lên!

       

                "Niếp Tiểu Thiên, đem ngọc trả lại cho trẫm!" Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa rống lên.

       

                " phải của ngươi." Tiểu Thiên tranh cãi ... , hừ! Thực khôi hài, khối ngọc này có thể đánh hôn quân chính là bảo vật, hôn quân này còn muốn ra lệnh cho nàng trả lại cho ? Quả nhiên là hôn quân, chẳng những bá đạo, ý tưởng còn ngây thơ như vậy!

       

                "Ngươi. . . . . ." Cắn chặt răng, Hoàng Phủ Tấn trán nổi lên gân xanh, ngay cả tơ vàng huyết ngọc đều ở trong tay nữ nhân đáng chết kia, như vậy nàng về sau chẳng phải còn kỵ đến đầu của !

       

                Gặp tôn tử của chính mình  bị Tiểu Thiên chọc giận thành như vậy, Thái Hoàng Thái Hậu nghĩ, chính mình tựa hồ còn muốn cái gì, trao quyền lợi lớn như vậy cho Thiên Thiên nha đầu kia, tôn tử vốn ngoan ngoãn chừng tính tình liền trở nên càng ngày càng táo bạo .

       

                "Nhưng mà, Thiên Thiên, ngươi cũng thể ỷ vào khối ngọc này liền động tới khí thế của Hoàng Thượng, bằng ai gia  thu hồi nó lại bây giờ."

       

                " , , Thiên Thiên như thế nào dám động đến  khí thế của Hoàng Thượng chứ, Thiên Thiên tối nghe Hoàng Thượng . Ha hả ~~~"

       

                Trợn mắt dối!

       

                Trợn mắt dối!

       

                Thái Hoàng Thái Hậu cùng Hoàng Phủ Tấn đồng thời ở trong lòng bỏ thêm câu, chính là tâm tình hai người lại hoàn toàn giống nhau.

       

                "Như vậy thực ngoan , về sau ai gia cũng hy vọng lại nhìn thấy các ngươi hai người cãi nhau, biết ?" Thái Hoàng Thái Hậu nhìn Hoàng Phủ Tấn liếc mắt cái, chỉ thấy mặt mang theo ràng tình nguyện.

       

                "Biết, biết, Thiên Thiên nhất định cùng Hoàng Thượng cãi nhau!" Bởi vì ta lập tức trốn khỏi cung ra ngoài. Nàng ở trong lòng thêm câu.

       

                "Tấn nhi, ngươi đâu?"

       

                "Còn nữa!" Hoàng Phủ Tấn trừng mắt nhìn Tiểu Thiên cái, rất tình nguyện : "Hoàng tổ mẫu, nếu ngài có việc gì , tôn nhân có chút công phải xử lý, trước hết xin cáo lui ."

       

                xong, bình tĩnh xoay mặt, bước ra khỏi Thanh cung.

       

                "Hôn quân này đúng là xấu!" Khó chịu, Tiểu Thiên lẩm bẩm.

       

                Lại nghe tiếng Thái Hoàng Thái Hậu bất đắc dĩ thở dài, "Ai ~~~ Tấn nhi mới trước đây cũng phải là như vậy."

       

                "Trưởng thành bản tính phải lộ sao." Tiểu Thiên cho là đúng phủ định.

       

                "Thiên Thiên." Lúc này đây, Thái Hoàng Thái Hậu có vẻ biểu tình đặc biệt nghiêm túc, "Hoàng tổ mẫu mặc kệ ngươi gả cho Hoàng Thượng trước kia có cùng người khác cấu kết hay , nhưng là tại, ai gia tuyệt cho phép ngươi tiếp tục có liên quan với bất cứ ai, nếu làm cho Hoàng Thượng phát lần, ai gia cũng tính toán bảo toàn được tính mạng cho ngươi ."

       

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 75 :Mỗ gian phu, nam, tướng mạo đoan chính!

      Edit: Thu Hằng

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

      <img title="Hậu Cung 3 nghìn" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/09/he1baadu-cung-3-nghc3acn.jpg?w=489&h=593&h=593" alt="" width="489" height="593" />










                "Ai nha, Hoàng tổ mẫu, , con cũng biết gian phu là ai, hôn quân kia lại cho con biết, làm sao con có thể gì với người chứ."

                "Nha đầu kia, nếu Tấn nhi biết gian phu là ai, sớm đưa chém rồi, còn chờ con tới hỏi gian phu là ai chăng?"

                "A? cũng biết sao." Tiểu Thiên khẽ nhăn mặt, "Vậy dựa vào cái gì con ngoại tình chứ!"

                "Này. . . . . ." Thái Hoàng Thái Hậu khó có thể mở miệng , chuyện khuê phòng của cháu dâu, chẳng nhẽ phải để lão nhân gia như bà nhắc nhở sao?

                Thấy dáng vẻ khó xử của Thái Hoàng Thái Hậu, Tiểu Thiên tựa hồ hiểu được  cái gì, "À,con biết rồi, chẳng lẽ trong lúc con cùng với kia, phát con phải xử nữ?"

                Ai nha, tại cũng chỉ có thể suy nghĩ như vậy thôi . Thực xui xẻo!

                Cách cuyện của nàng như vậy làm cho Thái Hoàng Thái Hậu cùng Vũ Lạc Thủy đứng bên cạnh đồng thời hạ xuống vài cái hắc tuyến.

                lầm bầm!

                Tiểu Thiên hất cằm, vẻ mặt hưng trí, hôn quân biết gian phu là ai, như vậy, gian phu trong truyền thuyết nhất định chưa bị bắt. Nếu như còn chưa bị bắt, chẳng phải nàng còn có cơ hội nhìn thấy sao?

                Dựa vào số manh mối trước mắt để phác hoạ xem:

                Gian phu, nam, 20 tuổi, tướng mạo đoan chính, diện mạo hơn người, so với hôn quân còn khá hơn rất nhiều, chắc chắn cũng phải rất mê người, cùng hoàng hậu trước kia có quen biết, cách khác cũng là người trong triều, dù sao hoàng hậu trước kia lá gan như vậy, ở trong cung cũng là ở trong nhà, nam tử có thể cùng nàng kết giao khẳng định phải là người bình thường.

                Sau khi phác hoạ, Tiểu Thiên cho ra kết luận thoả đáng, gian phu, nhất định chỉ là kẻ có quyền có thế mà còn là tên đại ngốc, bằng sao lại ngay cả lão bà của hoàng đế mà cũng dám động vào chứ?

                Ha ha ~~~ cái này thực là hay, nếu như hôn quân kia cần nàng, nàng còn có gian phu kia làm chỗ dựa a, tóm lại phóng lao phải theo lao a , nam nhân đợi ta!

                tại chuyện quan trọng nhất, chính là nhất định phải tìm được ai là gian phu!

                Ừm! quyết định như vậy .

                "Thiên Thiên, ngươi suy nghĩ cái gì vậy?" Nhìn Tiểu Thiên khoé miệng ngừng lẩm bẩm, trong mắt lại thầm tính toán, Thái Hoàng Thái Hậu nhịn được mở miệng hỏi.

                "Sao? A?À, à, có gì." Tiểu Thiên vội lắc đầu, nếu để cho lão thái thái biết nàng muốn tìm gian phu kia, nhất định lão nhân gia tước mất khối bảo mệnh phù kia, nếu ngay cả chỗ dựa vững chắc như lão thái thái cũng còn, hôn quân kia phải nghĩ biện pháp tra tấn nàng sao, chừng chưa thể trở về được thế kỉ 21, nàng cũng bị hôn quân đánh chết rồi.

                Chương 76 : như vậy tà môn chứ?

      Edit: Thu Hằng

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

       

                "Thiên Thiên, ngươi nghe hoàng tổ mẫu , Tấn nhi nó phải dạng người như vậy đâu."

                " phải như vậy? Hoàng tổ mẫu người đừng dọa con a." Nghe Thái Hoàng Thái Hậu như vậy, Tiểu Thiên cắn bốn đầu ngón tay, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Thái Hoàng Thái Hậu, " Hôn quân kia như vậy đủ dọa người , nếu còn phải như vẻ bề ngoài, nhất định phẳi là kẻ lòng dạ vô cùng hiểm độc, chắc chắn tha cho con. được, con phải chạy thoát thân !" xong, liền vội vàng ra ngoài.

                "Thiên Thiên, nha đầu nhà ngươi nghe Hoàng tổ mẫu xong có được a?" Thái Hoàng Thái Hậu phen giữ nàng lại.

                "À ~~~ Người ạ!" Tuy rằng trong lòng tình nguyện, Tiểu Thiên vẫn thành gật đầu lắng nghe.

                được, nàng nhất định phải chạy khỏi cung càng sớm càng tốt, tuy rằng khối huyết ngọc này là bảo mệnh phù, nhưng cũng thể khinh thường cẩu hoàng đế kia, ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách (chuồn là thượng sách). Tốt hơn hết là nhanh chân chút cuốn gói về nhà.

                Tiểu Thiên nghĩ như vậy , ở trong lòng thầm hạ quyết định.

                Chỉ nghe Thái Hoàng Thái Hậu tiếp tục : " Khi phụ hoàng của Tấn nhi qua đời, Tấn nhi mới mười tuổi, . . . . . . Phụ hoàng tự sát trước mặt ." Thái Hoàng Thái Hậu đến đây, mi mắt khẽ hạ xuống.

                "Cái. . . . . . Cái gì?" Tiểu Thiên bị những lời này của Thái Hoàng Thái Hậu làm cho sửng sốt, tiên hoàng này cũng là biến thái a, tự sát cứ tự mình mà tự sát, sao phải trước mặt tiểu hài tử mới mười tuổi mà tự sát a.

                Ai, quên , quên , dù sao tiên hoàng cũng đẫ quy tiên rồi, vẫn là nên dành kính trọng cho người khuất.

                ra hôn quân trở nên khủng bó như vậy, là bởi vì bóng ma của quá khứ a.

                Nhưng mà sao có thể thôi là thôi, dù cho hôn quân có bị ám ảnh bởi chuyện quá khứ, cũng nên đem nàng kéo xuống nước a, chỉ cần nghĩ đến những chuyện làm, trong lòng nàng liền cảm thấy bất kì dày vò gì.

                Chỉ nghe Thái Hoàng Thái Hậu tiếp tục : "Mẫu hậu của Tấn nhi, mẫu hậu của , nàng ta. . . . . ." Thái Hoàng Thái Hậu biết nên mở miệng như thế nào.

                "Mẫu hậu?" Thái dương Tiểu Thiên lên vài tia hắc tuyến. bất hạnh như vậy chứ, phụ hoàng làm trò tự sát trước mặt , mẫu hậu cũng làm trò tự sát trước mặt ? Nếu thực là như vậy, tâm lí của tên Hoàng Phủ Tấn hôn quân này trở thành vặn vẹo như vậy cũng có thể thông cảm a. Lại tiếp, vẫn là do bóng ma của quá khứ ám ảnh.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 77: Vì cẩu hoàng đế mà đau lòng!

      Edit: Thu Hằng

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng


      <img title="Hậu Cung 3 nghìn" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/09/he1baadu-cung-3-nghc3acn.jpg?w=489&h=593&h=593" alt="" width="489" height="593" />


                "Mẫu hậu của Tấn nhi tên Nguyệt Khê, năm Tấn nhi mười tuổi, Nguyệt Khê đem lòng thương quốc vương của Minh Nguyệt quốc đến cầu thân, cũng. . . . . . Sau khi mọi chuyện qua xa, phụ hoàng của Tấn nhi mới biết, vốn định giết bọn họ, nhưng thằng bé này lại Nguyệt Khê quá sâu, hạ thủ được, để cho bọn họ ra , mấy tháng sau, phụ hoàng vẫn là thể chịu đựng được nỗi thống khổ Nguyệt Khê ra , cuối cùng qua thương tâm mà tự sát, năm đó Tấn nhi mới mười tuổi bắt đầu lên nắm trọng trách cai quản quốc gia, đại , khi đó chính thức trở thành thiếu niên hoàng đế, từ đó tính cách của cũng vì vậy mà trở nên thô bạo như ngày hôm nay." đến chuyện này, Thái Hoàng Thái Hậu liếc mắt nhìn Tiểu Thiên cái.

                "Nga. . . . . ." hiểu sao, nghe đến đó, trong lòng Tiểu Thiên đột nhiên cảm thấy khó chịu, nhớ tới ánh mắt đau đớn của Hoàng Phủ Tấn ở lãnh cung, khó trách khi đó nhìn đến trong lòng nàng cảm giác lo lắng khó tả, ra là vì quá khứ bi thương như vậy.

                Mười tuổi a, năm ấy mười tuổi phải gánh vai trọng trách lớn như vậy a, tiểu hài tử bình thường trong dân gian còn phải cần cha mẹ chăm sóc, lo lắng, mà , phụ thân ở trước mặt tự sát, mẫu thân lại cùng nam nhân khác bỏ , bên cạnh duy nhất chỉ có Hoàng tổ mẫu, khó trách khi Hoàng tổ mẫu bệnh nặng, trong mắt xuất sợ hãi vốn nên xuất , bởi vì ở trong mắt , Hoàng tổ mẫu là người thân duy nhất.

                Tiểu Thiên đột nhiên cảm thấy đồng cảm với cuộc đời của Hoàng Phủ Tấn.

                "Thiên Thiên, ngươi có thể thông cảm cho Tấn nhi được hay ?"

                "Sao?" Phục hồi lại tinh thần, Tiểu Thiên gật đầu, "Hoàng tổ mẫu, Thiên Thiên biết, Thiên Thiên cam đoan, về sau Hoàng Thượng đến làm phiền ta, ta nhất định làm tức giận ."

                "Ừm, Thiên Thiên thực ngoan!" Thái Hoàng Thái Hậu thương vỗ về khuôn mặt Tiểu Thiên, trong mắt mang theo tia vui mừng. Ai ~~~ hy vọng Thiên Thiên nha đầu này có thể thay đổi Tấn nhi.

                "Hoàng tổ mẫu, người cũng nên nghỉ ngơi , Thiên Thiên trước ."

                "Ừm, Vũ Phượng Cung Ai Gia cho người sửa lại rồi, hôm nay con có thể đến đó ở."

                "Vũ. . . . . . Vũ Phượng Cung?" Lão thái thái phải nghĩ muốn nàng ở lại trong cung chứ?

                Sao có thể như vậy được chứ! ! ! tại nàng biết hôn quân kia là vì mẫu thân hồng hạnh xuất tường kích thích mới biến thành như vậy, huống chi chủ nhân trước đây của khối thân thể này cắm sừng đầu của  ,càng nhìn nàng lại càng nhớ lại chuyện xưa của mẹ , cứ như vậy, mạng này của nàng sao có thể giữ được.

                Chương 78: Đều thối lui bước!

      Edit: Thu Hằng

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

                "Đúng vậy, đó là tẩm cung của hoàng hậu."

                "Hoàng tổ mẫu, Thiên Thiên thể ở trong cung."

                " thể ở trong cung? Vậy con nghỉ ngơi ở đâu?" Thái Hoàng Thái Hậu sắc mặt khẽ biến.

                "Thượng thư phủ a." Tiểu Thiên chút nào lo lắng hồi đáp. tại thượng thư phủ đều cho rằng nàng là lão Đại, ngay cả Niếp Vân Hạc lão nhân kia tại cũng dám cãi nàng tiếng, nàng ở Thượng thư phủ chính là ông trời a, ở trong cung hoàn toàn khác, hoàng tổ mẫu , hôn quân kia mới là lão Đại, động cái, tâm tình tốt là lại hô chém, hô giết nàng, Niếp Tiểu Thiên nàng đương nhiên vẫn còn muốn hảo hảo sống lâu a.

                " được!" Thái Hoàng Thái Hậu mực cự tuyệt , "Ngươi là hoàng hậu, làm sao có thể ở lại nhà mẹ đẻ , chuyện này nếu truyền ra ngoài thực tốt."

                " sao đâu, con. . . . . ."

                " được!" Về điểm này, Thái Hoàng Thái Hậu nhất định chịu nhượng bộ, nếu để cho nha đầu kia cha mẹ kia về nhà mẹ đẻ ở, làm sao có thể cùng Tấn nhi bồi dưỡng tình cảm chứ.

                "Hoàng tổ mẫu. . . . . ." Tiểu Thiên khẽ lên tiếng, bộ dáng tựa như muốn khóc.

                "Chuyện này thể thương lượng!" Thái Hoàng Thái Hậu chút cũng để cho Tiểu Thiên có cơ hội phản bác.

                "Nhưng. .. . . . Nhưng con thực rất nhớ mẫu thân." Nếu giả khóc được, vậy giả đáng thương , dùng đến tình cảm mẹ con thắm thiết của hoàng hậu và mẫu thân nhất định thành công.

                "Nhớ mẫu thân cũng đựoc! Tóm lại con nhất định phải ở trong cung."

                "Hoàng tổ mẫu ~~~" ô oa ~~~ Lão thái thái đột nhiên trở nên kiên quyết như vậy, kế hoạch ra kia của nàng làm sao có thể tiếp tục a, nàng phải tới nơi này để làm cổ nhân a, nàng là muốn quay về với gia đình ở thế kỷ 21 nha, nơi đó có rất nhiều mĩ nam bác sĩ chờ nàng đến câu a, ở đây  cái gì cũng đều có, nàng làm sao sống được a.

                "Lần này Ai Gia thể nghe theo lời của con được." Thái Hoàng Thái Hậu trả lời thực kiên quyết.

                "Nhưng. . . . . . Con có thể tuỳ ý xuất cung ?" Được rồi, nàng nhượng bộ, chỉ cần có thể xuất cung, còn sợ thể nghĩ cách sao?

                "Chuyện này. . . . . ."

                Hoàng tổ mẫu, con thực rất nhượng bô, người nều đáp ứng con, có chết con cũng ở lại trong cung."

                Thái Hoàng Thái Hậu liếc mắt nhìn Tiểu Thiên cái, trong lòng thầm suy tính, nếu thực làm cho nha đầu kia nóng nảy, đến lúc đấy nàng ta nghĩ quẩn và làm liều, người mà ngay cả hoàng đế đều dám đánh còn có chuyện gì mà thể làm kia chứ?

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :