1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 89: Nữ nhân chết tiệt, lại nguyền rủa !

      Edit: Thu Hằng

      Beta: Quảng Hằng'@cungquanghang$$$$


      "Huống hồ, vạn nhất hôn quân kia muốn tìm ta , chạy đến Vũ Phượng Cung, sau đó thú tính nổi lên, muốn làm điều sằng bậy với ta, rồi mang nào là HIV a, hoa liễu a, toàn những bệnh kinh khủng đổ hết sang cho ta, ta đây phải chết thực thảm thương sao? cùng với nhiều nữ nhân như vậy, lại tới tìm ta hoan ái, ta mới có ngốc như vậy đâu. Hơn nữa, tiểu thư nhà ngươi bộ dạng khuynh quốc, cũng khuynh thành, vì để ngăn chặn hôn quân kia tùy thời hướng nổi lên thú tính, ta nhất quyết ở trong hoàng cung, mà cái địa phương, nguy hiểm nâng lên đến hàng luỹ thừa đích phòng ngủ kia ta lại càng thể ở ."@cungquanghang$$$$

      Sau khi Tiểu Thiên xong, sắc mặt Hoàng Phủ Tấn càng trở nên khó coi, dường như ngay lúc này ai chọc vào nhất định được toàn mạng, mà Đoạn Ngự đúng bên cạnh lại ngày càng vui vẻ, đôi khi, thực muốn cười ra tiếng, nhưng vì còn ngại ngần ngưòi bên cạnh, hoàng đế lão đại lúc nào cũng có thể phát hoả, đành phải nghẹn lại trong họng, nhưng hoàng hậu này rất khôi hài , làm cho nghẹn cười đến mức đau quá khổ a.@cungquanghang$$$$

      Nhìn Hoàng Phủ Tấn đứng bên người liếc mắt cái, trong mắt Đoạn Ngự chợt lên chữ thảm, đêm nay biết người nào đó còn có thể toàn mạng . Đoạn Ngự nhìn về phía Tiểu Thiên, trong mắt mang theo vài phần vui sướng khi thấy người khác gặp họa.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      HIV? Hoa liễu? Nữ nhân chết tiệt này lại nguyền rủa ? Tuy rằng biết HIV là cái gì, nhưng cũng chắc đến tám chín phần đó phải là cái gì tốt đẹp, nàng muốn bị HIV, hoa liễu ? Muốn nguyền rủa đoản mệnh ? Nữ nhân chết tiệt này, còn chưa lấy được đầu của nàng, tuyệt đối đoản mệnh! Nàng chính mình khuynh quốc cũng coi như khuynh thành, vì nàng mà thú tính nổi lên? Nàng nghĩ ánh mắt mù rồi sao? đối với nàng, dâm phụ nổi lên thú tính?lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Tốt, tại ở ngoài cung, nhịn! Trở về nhất định thu thập nữ nhân dám nguyền rủa đây!lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      "Ai nha, tiểu thư, người cần luôn nguyền rủa Hoàng Thượng như vậy, vạn nhất bị Hoàng Thượng nghe được, khẳng định bị chém đầu a." Đoá nhi cẩn thận nhắc nhở nàng.@cungquanghang$$$$

      "Ngươi là buồn lo vô cớ, chúng ta chuyện giọng như vậy, những người chung quanh đây đều nghe được, hôn quân tại ở trong cung, làm sao có thể nghe đựoc, tai có thể thính như vậy sao? Cho dù có, cũng thể đùng cái đem ta xử tử a." Tiểu Thiên tức giận liếc Đoá nhi cái.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Đoạn Ngự là thể nhịn được, sớm vì nhịn cười mà đau khổ rồi.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Chương 9o: Hoàng Phủ Tấn tức giận đến phát điên!lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Edit: Thu Hằnglemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Beta: Quảng Hằng'@cungquanghang$$$$


      Hoàng hậu a, ngươi thực nên nghe lời nha hoàn của ngươi, nên nguyền rủa hoàng đế, những lời ngươi vừa đều bị nghe thấy, mau trở về chờ bị phế .@cungquanghang$$$$

      Ngươi mau cầu nguyện Thái Hoàng Thái Hậu có thể che chở ngươi, bằng , ngươi đúng là so với Tấn đoản mệnh hơn.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Đoạn Ngự đồng tình liếc mắt nhìn Tiểu Thiên cái.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Hoàng hậu này của Tấn đúng là. . . . . . Làm cho người ta thể bội phục!lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Thực nàng là Niếp đại tiểu thư khuê các văn tĩnh đó sao, đừng là đến kỹ viện ,căn bản những lời này tiểu thư con nhà gia giáo thể ra.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Nghe đồn thực thể tin, giống như bây giờ, muốn cười cũng thể cười.

      Bởi vì ngưòi bên cạnh thực muốn phát hoả từ lâu, lúc nào cũng có thể bùng nổ, cũng muốn mình bị tai bay vạ gió a.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      "Ưm,  tiểu thư ngưòi đúng ." Cuối cùng, Đóa nhi đầu hàng , dù sao tiểu thư của nàng đây, ngay cả Hoàng Thượng cũng dám lấy ghế đập, còn cái gì mà nàng thể làm a. Nàng cũng chỉ có thể cầu nguyện  Hoàng Thượng phát tiểu thư ở kỹ viện.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      "Ngươi là ngoan, nhanh lên quay về  kêu Hoàng tổ mẫu cho ta chút ít tiền, ta muốn tìm Như Mộng ." xong, còn quên đẩy nàng.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      "Dạ, tiểu thư!" Bất đắc dĩ thở dài, Đoá nhi cúi  đầu, khỏi Tầm Hoan lâu.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Sau khi đợi Đoá nhi rời , Tiểu Thiên xoay người lại, trong mắt mang theo ý tứ hàm xúc rục rịch.lemonchiffon;']@cungquanghang$$$$

      Đệ nhất hoa khôi liền bị nàng mua rồi như vậy? Còn có dùng tiền của nàng, chuyện tốt như vậy đúng là làm cho nàng cao hứng.@cungquanghang$$$$

      Ha ha! ! ! !@cungquanghang$$$$@cungquanghang$$$$

      "Ma ma, mang bổn thiếu gia gặp Như Mộng ." Trong mắt mang theo vài phần đắc ý, nàng khẽ phe phẩy cây quạt trong tay, nghênh ngang giữa ánh mắt thưởng thức của mọi người, hề chú ý tới hai đạo ánh mắt chăm chú nhìn nàng ở phiá sau, thẳng cho đến khi nàng được tú bà dẫn lên lầu.

      "Niếp Tiểu Thiên, nữ nhân chết tiệt!" Thu hồi tầm mắt dõi theo Tiểu Thiên, Hoàng Phủ Tấn thấp giọng mắng, liếc mắt cái bên người bên cạnh vì nghẹn cười mà sắc mặt phiếm hồng, mặt thực càng thêm đen.@cungquanghang$$$$

      "Tấn, ra hoàng hậu thực lo lắng cho ngươi a, còn sợ ngươi nổi lên thú tính với nàng ?" Đoạn Ngự sợ chết trêu chọc.@cungquanghang$$$$

      Đương nhiên , những lời này của thực thành công trong việc chọc giận Hoàng Phủ Tấn.@cungquanghang$$$$
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 91: Giết gà dọa khỉ!

      Edit: Thu Hằng

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

      "Đem vẻ tươi cuời của ngươi thu hồi ." Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng liếc mắt nhìn kẻ bên cạnh vì cười mà muốn đánh mất hình tượng tể tướng Đoạn Ngự vốn có thường ngày, vung tay áo, tức giận bước ra khỏi Tầm Hoan lâu.

      "Uy, Tấn, cần nhanh như vậy a, từ từ chờ ta a." Đoạn Ngự đuổi theo phía sau Hoàng Phủ Tấn.

      Lửa giận mặt Hoàng Phủ Tấn thực làm cho Đoạn Ngự khó nhịn cười, bao lâu rồi được nhìn thấy băng lãnh hoàng đế vì ngưòi mà tức giận? Vẫn là nữ nhân, nữ nhân của .

      Hoàng Phủ Tấn để ý đến tiếng kêu của Đoạn Ngự ở phía sau, trong đầu óc lúc này chỉ có duy nhất vẻ mặt tự mãn của Tiểu Thiên.

      Niếp Tiểu Thiên, thực là khôn ngoan, muốn trẫm thay ngươi trả tiền phải ? Được, trẫm thay ngươi trả tiền, muốn ăn hết hầu bao của trẫm. Hai vạn hai, trẫm xem ngươi tiêu thụ như thế nào.

      Cắn chặt răng, Hoàng Phủ Tấn nhanh chóng bước về phía hoàng cung.

      Dựa theo phân phó của Tiểu Thiên, Đoá Nhi quả nhiên thành công từ chỗ Thái Hoàng Thái Hậu lấy ra hai vạn lượng bạc, vừa muốn ra cửa cung, liền nghênh diện ngay Hoàng Phủ Tấn cùng Đoạn Ngự trở về.

      "Hoàng. . . . . . Hoàng Thượng!" Đoá nhi sợ tới mức quỳ xuống, có lẽ là bởi vì chột dạ, thân thể của nàng sợ tới mức run rẩy, "Nô. . . . . . Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng!"

      "Nhanh như vậy muốn ra cung là để đưa tiền cho thiếu gia nhà ngươi bao kĩ nữ sao?" Hoàng Phủ Tấn cúi đầu, nhìn Đoá nhi sợ tới mức cả người phát run, lạnh lùng mở miệng , độ ấm chung quanh đột nhiên giảm xuống.

      Đoá nhi nghe Hoàng Phủ Tấn như vậy, lại sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, thân mình mềm nhũn, dập đầu, "Hoàng Thượng thứ tội, nô tỳ đáng chết, nô tỳ. . . . . ."

      "Đáng chết?" Mày rậm Hoàng Phủ Tấn khẽ nhăn, khẩu khí lạnh như băng như trước khiến cho người ta run rẩy, "Ngươi nên chết, ngươi chết , ai mang tiền cho thiếu gia nhà ngươi."

      "Hoàng Thượng, nô. . . . . . Nô tỳ, nô tỳ. . . . . ." Đoá nhi trong lòng thầm kêu khổ, tiểu thư này cũng hay ho, tại sao vừa ra khỏi cung liền bị hoàng thượng biết rồi, chẳng lẽ trong lúc đó Hoàng Thượng ở đấy sao? như vậy, nàng cùng tiểu thư chuyện trong lúc đó, Hoàng Thượng có thể . . . . . .   nghe thấy toàn bộ được hay ?

      Xong rồi, thực xong cả rồi. 555~~~ tiểu thư, nô tỳ bị người hại chết rồi.

      Chỉ thấy ánh mắt của Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng, giận dữ hét: "Người đâu tới đây, đem tiện tì này đánh trăm trượng cho trẫm!"

      Chương 92: Hương vị dấm chua!

      Edit: Thu Hằng

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

      "Tấn. . . . . ." Đoạn Ngự nhìn Hoàng Phủ Tấn hạ lệnh như vậy, khẽ giương mắt nhìn .

      "Ngự, ngươi chẳng lẽ còn muốn vì này tiện tì cầu tình sao ? Hôm nay Trẫm giết gà dọa khỉ!" Ánh mắt Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng, "Kéo xuống!"

      "Dạ, Hoàng Thượng!" Nhận được mệnh lệnh của Hoàng Phủ Tấn, bọn thị vệ bên tiến lên, đem Đoá nhi kéo xuống, mà Đoá nhi sớm sợ tới mức ngay cả cầu xin cũng quên, thẳng cho đến khi côn lại côn đập lên mông nàng , nàng mới đau đến mức tinh thần trở nên thanh tỉnh.

      Hoàng Phủ Tấn hừ lạnh tiếng, vung tay áo, hướng ngự thư phòng bỏ .

      Đoạn Ngự tựa vào cửa ngự thư phòng cửa, nhìn sắc mặt trầm của  Hoàng Phủ Tấn, thầm vì hoàng hậu nương nương ở Tầm Hoan lâu "Phiêu kĩ" mà khẽ đổ mồ hôi lạnh.

      Xem ra lần này Tấn thực vô cùng tức giận . Đoạn Ngự sớm  nhìn ra  điểm này.

      Chỉ thấy Hoàng Phủ Tấn vung  bút lông, thánh chỉ viết nhanh mấy chữ, đem thánh chỉ ném vào thái giám đứng bên người, "Mang theo 2 vạn lượng bạc, Tầm Hoan lâu tuyên chỉ!"

      "Dạ, Hoàng Thượng!" Phúc Quý nhặt thánh chỉ rơi mặt đất, vội vàng chạy ra ngoài.

      Thảm  , Hoàng Thượng giận dữ, lần này thực thảm.

      "Tấn, ngươi muốn làm cái gì với hoàng hậu nương nương?" Đoạn Ngự lo lắng mở miệng hỏi.

      "Như thế nào, ngươi đau lòng vì dâm phụ kia?" Hoàng Phủ Tấn khẽ nhếch mi, nhìn Đoạn Ngự, thấy trong lời của mang theo vài phần lo lắng làm cho Hoàng Phủ Tấn tức giận cách khó hiểu.

      Lời của Hoàng Phủ Tấn khiến cho Đoạn Ngự nhăn mặt, trong mắt lên tia nghiền ngẫm. Kỳ quái, vì sao trong khẩu khí của Tấn lại mang chút dấm chua a.

      Di? Cái này tựa hồ thực đáng để chơi đùa.

      Khoé miệng Đoạn Ngự giơ lên mạt độ cung, lại làm cho Hoàng Phủ Tấn cảm thấy trận chột dạ, "Đem vẻ tươi cưòi của ngươi thu hồi cho trẫm!"

      Lại là câu này! Đoạn Ngự tình nguyện ở trong lòng bỏ thêm câu.

      Tầm Hoan lâu ——

      Mộng Yên các ( phòng của Như Mộng )

      "Công tử thỉnh dùng trà." Như Mộng ngồi ở trứơc mặt Tiểu Thiên, dịu dàng hướng Tiểu Thiên rót chén trà, động tác tao nhã kia khiến cho người ta khó có thể đem nàng cùng hạng nữ tử thanh lâu xếp cùng chỗ, ngược lại có cái gì đó giống như tiểu thư khuê các.

      Tiểu Thiên nhìn Như Mộng ngồi ở trước mặt, ở trong lòng thầm thở dài: Quả nhiên là mĩ nhân khuynh quốc khuynh thành, cái danh hiệu hoa khôi xem ra còn chưa xứng tầm với nàng.

      Chương 93: Đẹp đến thanh lệ thoát tục như thế!

      Edit: Thu Hằng

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

      Bộ dạng thanh lệ thoát tục như thế, màu mè hoa lá quanh đây thực làm bẩn thanh khiết của nàng. Nhìn Như Mộng trong mắt hơi hơi mang theo ưu thương, làm cho Tiểu Thiên khỏi có cảm giác thương tiếc.

      Ai ~~~ Nếu như nàng là nam nhân, nhất định đem Như Mộng nương lấy về nhà hảo hảo thương .

      Nàng thích hợp với nơi này, hoặc có thể , thanh lâu này hoàn toàn làm bẩn  nàng. Nhìn thấy Như Mộng, Tiểu Thiên trong lúc nhất thời thất thần.

      Thấy Tiểu Thiên ngây ngốc nhìn chằm chằm mình, Như Mộng hờn giận nhíu mày, nhưng cũng có biểu lộ gì ra ngoài, mà là đem trà tiếp tục tiến thêm bước đưa tới trước mặt Tiểu Thiên, "Công tử thỉnh dùng trà." Lúc này đây, thanh của nàng thực hơi phóng đại.

      "À, à, cám ơn!" Tiếp nhận trà, mặt Tiểu Thiên hơi hơi mang theo vẻ mất tự nhiên, trong mắt lên tia xấu hổ.

      "Như Nộng mới vừa nghe tên của công tử gọi là Tầm Hoan?" Như Mộng tao nhã ở trứoc mặt Tiểu Thiên ngồi xuống, giọng hỏi, hai mắt khẽ đánh giá Tiểu Thiên.

      "Sao?" Tiểu Thiên trong lúc nhất thời kịp phản ứng, hơi hơi sửng sốt, lập tức cười : "Đúng, tại hạ là tới tìm hoan (tìm vui)." Tiểu Thiên hướng Như Mộng tươi cười lễ phép.

      biết vì sao, nàng cảm thấy Như Mộng nương giống thanh lâu nữ tử.

      "Tìm vui?" Như Mộng che miệng nở nụ cười, "Công tử ra giá hai vạn lượng để đến Tầm Hoan lâu tìm vui, đúng là phù hợp với đại danh của công tử."

      Tiểu Thiên nghe Như Mộng như vậy, tự nhiên là cảm thấy đựoc ý châm chọc trong lời của nàng, nàng cũng gì, chỉ là tùy ý cười cười, "Cái gọi là nhân phong lưu uổng thiếu gia thôi, bổn thiếu gia còn trẻ, thừa dịp tuổi trẻ hảo hảo phong lưu phen, sao có thể xứng với ... đại danh của ta a, nương ngưòi xem có đúng hay ."

      "Công tử chuyện thực kỳ lạ." Như Mộng vẫn tao nhã như trước.

      Tiểu Thiên nữa, chính là lần nữa nhìn kĩ Như Mộng, đúng là hồng nhan bạc mệnh a, nương tốt như vậy lại lưu lạc phong trần, là đáng thương xót.

      "Vân nghĩ muốn xiêm y hoa nghĩ muốn dung, xuân phong phất hạm lộ hoa nùng. Nếu có đàn ngọc đỉnh núi gặp, hội hướng dao thai dưới ánh trăng phùng." Tiểu Thiên tự chủ được khẽ ngâm vài câu thơ, làm cho Như Mộng nao nao, trong mắt lên tia kinh ngạc, chán ghét lúc trước với Tiểu Thiên cũng giảm vài phần, thay vào đó là ý vị thưởng thức.
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 94: Thánh chỉ đến, tiếp chỉ !

      Edit: Đông Nhi

      Beta: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-6986" title="đông nhi1" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/10/c491c3b4ng-nhi1.jpg" alt="" width="490" height="333" />



      "Công tử dùng từ ngữ hay." Như Mộng nhịn được liền lên tiếng khen.

      "Ha hả ~~~" nghe Như Mộng như thế khoa trương khen mình như thế, Tiểu Thiên xấu hổ sờ sờ cái ót, cười : " nương quá khen. Nếu   phải nương có dung mạo xinh đẹp như hoa như nguyệt, làm cho tâm hồn ta xao động mới ngâm bài thơ hay như thế." xong, còn ra vẻ ái muội nhìn Như Mộng liếc mắt cái. Ha ha ~~~ ra nữ nhi thường thích  cảm giác như vậy, khó trách nhiều  nam nhân nguyện ý đem tiền tới chốn thanh lâu này để hoang phí .

      Tiểu lí công tử, thực xin lỗi, tạm thời cho ngươi mượn chút thi phú của ta để trêu mỹ nữ. Tiểu Thiên ở trong lòng thầm bỏ thêm câu.

      Nhìn ngoài cửa liếc mắt cái, Tiểu Thiên cau mày, tự đứng lên, "Đoá  Nhi sao đến giờ vẫn chưa trở về ? phải là lão thái thái để cho ta ." Hay là , bị tên tên hôn quân hẹp hòi quỷ quái kia bắt được rồi? Nàng ở trong lòng bỏ thêm câu.

      Đúng lúc này, Như Mộng nghe thấy  Mộng Yên Các xôn xao biết có chuyện gì.

      Hai người cảm giác thấy có chút kỳ quái, liền nghe được giọng  thái giám vang to lên trong Mộng Yên Các, "Lí Tầm Hoan tiếp chỉ!"

      Tiếp chỉ?  Trong đầu Tiểu Thiên lên tia nghi hoặc.

      Cái. . . . . . Cái gì? Vừa rồi thái giám gọi nàng cái gì? Lí. . . . . . Lí Tầm Hoan?

      Tiểu Thiên cả kinh ngồi ghế  vội đứng lên.

      Thánh chỉ này ràng là tên hôn quân kia hạ chỉ, Lí Tầm Hoan cũng là tên nàng tự đặt cho nàng vào thời điểm nay, hôn quân làm sao biết được? Lại làm sao có thể   nàng tên Lí Tầm Hoan chính xác tên để tiếp chỉ?

      Sao lại như thế này? Chẳng lẽ. . . . . . Chẳng lẽ vào thời điểm nàng chinh phục Như Mộng, tên hôn quân kia cũng ở đó!

      Nghĩ vậy, Tiểu Thiên tự chủ được trán toát ra  mồ hôi lạnh.

      "Công. . . . . . Công tử, tiếp chỉ ." Như Mộng thấy Tiểu Thiên ngây ngẩn cả người, nhịn được đẩy đẩy thúc dục  nàng tiếp chỉ.

      "Gì, gì." Tiểu Thiên giương mắt, lúc này, Phúc Quý xuất ở cửa Mộng Yên Các.

      Di? Tên thái giám này phải tiểu thái giám lúc nàng bị đánh đứng bên cạnh tên hôn quân đó sao? Xong rồi, thánh chỉ này hiểu tại sao lại càng ngày càng làm cho nàng cảm thấy được giống bùa đòi mạng nàng vậy?

      "Lí thiếu gia, tiếp chỉ ." Phúc Quý ý vị thâm trường liếc mắt nhìn Tiểu Thiên cái, trong mắt mơ hồ mang theo tia đồng tình.

      Tuy rằng biết trong thánh chỉ của Hoàng Phủ Tấn có ý tứ gì, Tiểu Thiên cũng chỉ hảo tương kế tựu kế, kiên trì quỳ xuống  tiếp chỉ .

      "Vạn tuế vạn tuế hoàng thượng vạn vạn tuế!" Học trong TV  bộ dáng tiếp chỉ, Tiểu Thiên tiếp thánh chỉ liền quỳ xuống.

      Chương 96: Biết người biết ta trăm trận trăm thắng:

      Edit: Đông Nhi

      #ff9900;Beta: Quảng Hằng

      "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, quận vương Lí Tầm Hoan lưu luyến thanh lâu, là nhục nhã mất mặt hoàng gia, trẫm niệm tình ngươi đối với triều đình có công, tạm truy cứu, tức khắc hồi cung diện kiến, khâm thử!"

      Phúc Quý tuyên xong thánh chỉ, sớm làm cho Tiểu Thiên hiểu ra sao, hôn quân này tuyên chỉ như vậy là có ý tứ  gì?

      Còn quận vương nữa? Còn mất mặt hoàng thất? Bảo nàng hồi cung trở về cung ngay lập tức, muốn làm ra nhiều ý đồ như vậy để làm gì.

      Khó chịu nên thèm lên tiếng, Tiểu Thiên trầm mặc lên tiếng.

      "Nương. . . . . . Quận Vương gia, thỉnh tiếp chỉ hồi cung ." Phúc Quý giọng mở miệng , ai, nương nương chắc phải là mất trí nhớ nữa chứ, mới vừa bị Hoàng Thượng đánh xong mấy mươi trượng có bao lâu, liền  làm ra nhiều chuyện như vậy, nàng phải là muốn chết sao.

      " biết." tình nguyện lên tiếng, Tiểu Thiên từ mặt đất đứng lên, giật thánh chỉ trong tay Phúc Quý , bước ra ngoài.

      "Này. . . . . . Này Lý công tử cứ như vậy sao?" Mang theo Phúc Quý vừa đến tú bà nhìn  Tiểu Thiên rời , hồi lâu mới sực tỉnh lên tiếng, mất tiền đau lòng muốn chết, "Trời ơi, Hoàng Thượng tại sao lại tin tức linh thông nhanh như vậy, Lý công tử vừa tới bị mang , hai vạn lượng bạc của ta a." Tú bà vỗ vỗ ngực, xem ra hai vạn lượng bạc làm bà đau lòng đoạn thời gian dài.

      Ở bên trong, lúc lâu sau khi Tiểu Thiên theo Phúc Quý , biểu mặt Như Mộng tỏ ra khác thường đoán được nàng nghĩ gì. Chỉ thấy trong mắt nàng thoáng ra nét cười.

      "Nương nương, người ngàn vạn lần đừng như vậy nữa nha,  Hoàng Thượng tức giận lúc  nô tài tuyên chỉ, Hoàng Thượng nổi giận gần như muốn giết người luôn rồi." khỏi Tầm Hoan lâu lúc sau, Phúc Quý vội ngừng nhắc nhở .

      Tuy rằng ở bên người hoàng thượng nhiều năm như vậy, theo Hoàng Thượng từ cùng nhau lớn lên, tính nết Hoàng Thượng như thế nào cũng là biết hết, đều đoán được, lâu chưa từng thấy Hoàng Thượng nóng giận như vậy, hơn nữa mỗi lần đều là do Hoàng hậu nương nương khiến cho ngài tức giận.

      "诶, 诶, à  công công, Hoàng Thượng tại sao lại biết tên của ta gọi là Lí Tầm Hoan ?" Tiểu Thiên cẩn thận hỏi han, tuy rằng nàng đoán được rồi đại khái, nhưng muốn hỏi chút cho ràng hơn, biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng mà.

      Nhất là đối phó với tên hôn quân cái kia hở tí là đòi chém nàng.

      "Khởi bẩm nương nương, Hoàng Thượng  hôm nay cũng có mặt ở Tầm Hoan lâu." Phúc Quý hảo tâm  giải thích cho nàng.
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 96: Chờ tên hôn quân kia mắng vậy!

      Edit: Đông Nhi

      Beta: Quảng Hằng


      "Ta biết mà!" Tiểu Thiên kích động hét lên, "Tên hôn quân kia, hậu cung ba nghìn còn chưa đủ, còn muốn  thanh lâu tìm vui, vậy mà trong thánh chỉ  còn ta lưu luyến thanh lâu, bại hoại mặt mũi hoàng gia?"

      Càng nghĩ lại càng khó chịu, cẩu hoàng đế này nghĩ đến pháp luật là định ra, nhà tù là làm ra, làm quan quản lý, hình pháp do nắm giữ rất rất giỏi có phải hay ?

      Cái gì gọi là chỉ cho phép châu quan phóng hỏa, dân chúng được đốt đèn, nàng cuối cùng là kiến thức  rồi.

      "Ai nha, nương nương, gần đến cửa cung , ngài giọng lại , nếu như bị Hoàng Thượng nghe được, ngài ấy lại nổi giận bây giờ."

      "Cái gì, ngươi xem, Hoàng Phủ Tấn tên kia ăn cái gì để lớn, tính tình nóng nảy như vậy chứ?" Càng nghĩ lại càng cảm thấy được thoải mái.

      "Ai nha, nương nương của ta, ngài ngàn vạn lần đừng nên Hoàng Thượng xấu như vậy, ngài chỉ có cái đầu mà thôi nên cẩn thận ."

      Nhắc tới cái đầu, Tiểu Thiên cảm thấy đúng là như vậy , tiểu thái giám này ngươi rất đúng, đầu chỉ có cái, cũng thể giống trong tủ quần áo giống nhau, từ bỏ liền có thể đổi cái khác. Hơn nữa, bộ dạng hoàng hậu tại thực đúng là rất tốt, nếu thực đem đầu chặt xuống , cũng đáng tiếc.

      Nghĩ như vậy , Tiểu Thiên liền trở nên nghiêm túc hẳn. Được rồi, dù sao nàng đùa coi tiền như rác 2 vạn lượng bạc, coi như ngoan ngoãn chịu mắng được rồi, dù sao mắng nàng cũng phải lần đầu tiên .

      biết được bao lâu, Phúc Quý mang theo nàng tới ngự thư phòng, lúc này, ở trong ngự thư phòng ngoài Hoàng Phủ Tấn ngồi nghiêm mặt được lời nào có bất luận kẻ nào, Đoạn Ngự sau khi Phúc Quý Tầm Hoan lâu tuyên chỉ, cũng vào lúc đó, biết, lts nữa ở tại nơi này, ngự thư  phòng   trận vợ chồng đại chiến chỉ là người ngoài nên vào can thiệp . Kết quả là, vẫn là thức thời vào thời điểm này khỏi đây là tốt nhất.

      Tiểu Thiên mới vừa mở cửa tiến vào ngự thư phòng , liền cảm giác được  ràng loại sát khí, làm cho nàng tự chủ được rụt lui  cổ, nơm nớp lo sợ về hướng Hoàng Phủ Tấn.

      gì, chỉ là cúi đầu thành đứng ở nơi đó, lúc này đây, nàng học cách ngoan ngoãn, chỉ cần lão thái thái ở đây, nàng tuyệt nên mạo hiểm cái đầu của mình.

      Vẫn là thành chút chờ ai đó mắng .

      Hoàng Phủ Tấn nhìn thấy Tiểu Thiên, lần đầu tiên thấy nàng ở trước mặt mình trở nên thành như thế, trong lúc nhất thời quen đứng lên, trầm mặc hồi lâu, mới lạnh lùng  mở miệng : " nơi nào ?"

      Chương 97: Thực nghĩa vụ của người vợ!

      Edit: Đông Nhi

      Beta: Quảng Hằng


      "Biết còn hỏi." Tiểu Thiên khó chịu thấp giọng lẩm bẩm .

      "Trả lời trẫm!" Thanh của Hoàng Phủ Tấn  ở đầu nàng rống lên, chết tiệt nữ nhân này, biết nàng an phận được lâu mà.

      "Tầm. . . . . . Tầm Hoan lâu." Nuốt  nuốt nước miếng, Tiểu Thiên thành trra lời, ra lão thái thái có ở đây vào  thời điểm này, nàng cùng tên hôn quân này mặt đối mặt đúng là đáng sợ, tim nàng đập nhanh quá.

      "Tầm Hoan lâu? Hừm?" Hai mắt Hoàng Phủ Tấn  nhướng cao, "Lấy tiền của trẫm chơi với hoa khôi, trẫm cưới ngươi, cũng nên muốn thay ngươi bao tất cả mọi thứ chi tiêu vặt vãnh gì đó đúng ?" Nhớ tới ở kỹ viện, những lời nữ nhân này ói bình thản bộ dáng đương nhiên, Hoàng Phủ Tấn tức giận đến nghiến răng.

      "Vốn chính là vậy nha." Tiểu Thiên vô tội  ngẩng đầu lên, nhìn Hoàng Phủ Tấn, "Ngươi có phế bỏ ta, ta đây chính là thê tử của ngươi nha, nếu là thê tử ngươi, ngươi phải nên dưỡng ta sao?"

      Vô tội? Nàng còn dám giả vờ vô tội!

      Hoàng Phủ Tấn phát , chính mình nếu ở cùng nhiều nữ nhân như nàng  thời gian, tuổi thọ của bị nàng chọc cho tức giận giảm bớt vài năm cũng đúng lắm.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi có tư cách gì làm thê tử của trẫm?"

      " thể như vậy, có tư cách là chuyện hay , có phải hay lại là chuyện khác à nha." Lại lần nữa vô tội chớp chớp hai mắt, "Tuy rằng ta biết trong lòng ngươi thập phần thừa nhận ta là thê tử, nhưng ngươi cưới ta, ta chính là thê tử của ngươi."

      "Ngươi. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa chán nản. Nữ nhân này, chỉ cần nàng đối tái mạo phạm lần, có thể có lý do chém đầu của nàng,như   tại, nàng thế nhưng ngoan ngoãn đứng đó, giọng chuyện còn làm bộ vô tội?

      Nhưng, những lời này của nàng đúng, cho dù thừa nhận như thế nào, nàng vẫn là hoàng hậu đích thân phong nàng làm.

      Tức giận, ánh mắt Hoàng Phủ Tấn chợt lóe lên, trong mắt tức giận bị loại biểu tình  tính kế khác thay thế vào, nhìn thấy ở trong mắt Tiểu Thiên  lại làm cho nàng càng thêm cảm thấy khủng bố hẳn lên.

      Hôn. . . . . . Hôn quân này vì sao lại đột nhiên xuất biểu tình như vậy ? Vì sao biểu tình này làm cho nàng cảm giác được loại nguy hiểm vô cùng mạnh mẽ?

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi thừa nhận là thê tử của trẫm, có phải nên thực nghĩa vụ  làm thê tử của mình hay ?"

      "Nghĩa vụ làm thê tử?" Trong mắt Tiểu Thiên lên tia nghi hoặc.
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 98:Bị hôn quân cường hôn!

       Edit: Đông nhi

      Beta: Quảng Hằng


      Giúp giặt quần áo nấu cơm? là hoàng đế a, trong cung nhất định có hạ nhân sai phái, cần nàng giặt cái gì quần áo, cái gì cơm?

      Nhưng nghĩa vụ ngoài những thứ này, còn có thể làm gì?

      "Vậy. . . . . . Ta phải làm cái gì?" Tiểu Thiên cẩn thận hỏi Hoàng Phủ Tấn.

      Câu hỏi của nàng làm cho Hoàng Phủ Tấn nao nao, dâm phụ này, lẽ ở trước mặt giả vờ ngây thơ sao.

      "Ngươi thử xem." Ánh mắt Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng, bàn tay to thon dài   nhàng lướt qua chiếc cằm mềm mại của Tiểu Thiên, Tiểu Thiên sợ tới mức theo bản năng lui ra phía sau  vài bước.

      Hôn quân này muốn gì? Đùa giỡn nàng ư?

      Nàng còn chưa hoàn toàn kịp phản ứng, cũng bị Hoàng Phủ Tấn kéo nàng vào trong lòng, nhưng lời lạnh như băng mang theo chút cảm tình: "Lí Tầm Hoan phải ? Trẫm ra muốn nhìn thử xem ngươi muốn tìm vui như thế nào?” (tầm hoan: tìm vui.)

      xong, cúi xuống nhìn nàng, cúi xuống hôn lên môi nàng, vừa mới chạm đến, làm cho Tiểu Thiên ngây ngẩn cả người.

      Ngay cả bản thân Hoàng Phủ Tấn đều bị nụ hôn của với nàng làm cho bàng hoàng.

      thế nhưng lại hôn nàng, nữ nhân dơ bẩn có lẽ chạm qua ít nam nhân này, thế nhưng lại làm có xúc động muốn hôn nàng, thậm chí cứ như vậy mà hôn nàng? là bị nữ nhân này làm cho điên mất rồi!

      Mới vừa thất thần như vậy, Hoàng Phủ Tấn cảm giác được khóe miệng truyền đến trận đau nhức, làm cho tức giận  nhíu mày quát.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi dám cắn trẫm!"

      "Ai cho ngươi dùng cái miệng của ngươi  hôn qua rất nhiều nữ nhân khác để hôn môi của ta?" Tiểu Thiên đối với Hoàng Phủ Tấn lớn tiếng hét lên, nàng hét lên cũng để che dấu tâm tư của mình vào thời điểm hôn nàng tim nàng đập rất nhanh.

      Gặp quỷ , thế nhưng bị nụ hôn cường bạo của tên cẩu hoàng đế này làm khẩn trương như vậy, chẳng lẽ nguyên nhân bởi đây là nụ hôn đầu tiên của nàng sao?

      Đúng vậy, đúng, nhất định là như vây. Ở trong lòng Tiểu Thiên an ủi chính mình như vậy.

      "Như thế nào? Nữ nhân xấu xa như ngươi còn dám ngại trẫm bẩn hay sao?" Tay Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa nâng chiếc cằm mềm mại củaTiểu Thiên lên, lực đạo theo tức giận trong mắt mà dần dần gia tăng.

      hiểu sao, khi Hoàng Phủ Tấn  những lời này lần đầu tiên làm đau đớn tâm hồn của Tiểu Thiên.

      Tuy rằng phải là lần đầu tiên Hoàng Phủ Tấn ngừng mắng nàng là dâm phụ, mắng nàng dơ bẩn, nhưng   hiểu sao, lúc này đây, Hoàng Phủ Tấn lại những lời này lại làm cho tâm Tiểu Thiên  gắt gao co rút chút, mang theo đau đớn hiểu nổi.

      Chương 99:  Lời của tên hôn quân này vô tình làm tổn thương nàng!

      Edit: Quảng Hằng


      Cho dù cằm bị Hoàng Phủ Tấn bóp chặt gây ra đau đớn, Tiểu Thiên lúc này cũng phản kháng gì, chỉ lộ ra nụ cười chua sót, tầm mắt nhìn thẳng vào Hoàng Phủ Tấn, "Nếu ta dơ bẩn như vậy, vì sao ngươi còn muốn hôn ta, ngươi sợ ta dơ bẩn làm bẩn  môi ngươi sao?"

      Đây là lần đầu tiên, Hoàng Phủ Tấn thấy được đau đớn trong mắt ở Tiểu Thiên, thấy được tự giễu, đó là loại cảm giác làm cho lo lắng.

      Tay tự giác bớt dùng sức lại chút, Hoàng Phủ Tấn nhìn Tiểu Thiên, ngây ngẩn cả người, trong lúc nhất thời biết nên cái gì.

      Cảm giác được cằm của mình được phóng thích, Tiểu Thiên vội ngừng từ trước mặt Hoàng Phủ Tấn lui ra phía sau  vài bước, lại lần nữa biểu giống ngày thường, cười lạnh  tiếng, nghiêng thân thi lễ, "Hoàng Thượng cũng đừng quên, ngài cùng nô tì qua, đời này cũng đừng bao giờ nghĩ dùng thân thể dơ bẩn của ta leo lên long sàng của ngài Đây chính miệng của Hoàng Thượng ngài với nô tì, ngài —— quên chứ."

      Nàng thấy Hoàng Phủ Tấn bởi vì những lời này của nàng mà giật mình, đắc ý nhếch miệng, trong mắt của nàng lên tia cười lạnh.

      "Nếu như vậy, nô tì cho dù có muốn thực nghĩa vụ làm thê tử, chỉ sợ cũng có lá gan, nếu phải thành kháng chỉ  sao? Hoàng Thượng ngài đúng ?"

      "Ngươi. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn bị Tiểu Thiên những lời này làm cho hoàn toàn trả lời được .

      Đúng vậy, chính từng qua, dâm phụ này có tư cách bò lên giường của . Chẳng qua, bị nàng chọc giận đến phát điên, thiếu chút nữa phá Kim khẩu dụ của ban ra càng tức giận chính là, thế nhưng vào khắc khi hôn lên đôi môi hoa phấn nộn của nàng, lại xuất cảm giác tim đập thình thịch như nổi trống.

      Thấy Hoàng Phủ Tấn ngây ngẩn cả người, bộ dáng khi nhíu mày, khi dám tin làm cho Tiểu Thiên cảm thấy nghi hoặc.

      Hai người trong lúc đó cứ trầm mặc , lại làm cho Tiểu Thiên cảm thấy cả người được tự nhiên, từ sau khi nàng cùng hôn quân này biết nhau cho đến giờ, chưa lần nào giống như thế này. Hai người bất chợt muốn cử động phá vỡ khí xấu hổ tại.

      "Được rồi, ngươi bảo ta trở về làm gì?" Tiểu Thiên kiên nhẫn mở miệng , "Thị tẩm, ngươi cảm thấy ta xứng, nhìn đến ta, ngươi lại cảm thấy chán ghét, thực hiểu ngươi phí lớn tâm tư riêng hạ thánh chỉ đến Tầm Hoan lâu gọi ta trở về làm cái gì."

      Hôn quân này là ăn no  rảnh rỗi   có chuyện gì làm, nên kiễm nàng phiền toái có phải hay ? Nàng trốn đến kỹ viện, còn muốn như thế nào nữa?
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :