1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương100: Hai vạn lượng bạc kia vẫn chưa xài hết mà!

      Edit: Quảng Hằng & Đông Nhi.


      Lời của Tiểu Thiên làm cho Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa ngây ngẩn cả người, giờ khắc này, mới phát cảm xúc của mình hoàn toàn bị nữ nhân này chi phối như vậy. Khi hạ thành chỉ vẫn chưa phát , nhưng khi nàng nhắc đến, mới nghĩ tới, mình có việc gì hạ loại thánh chỉ nhàm chán này làm cái gì?

      Nàng muốn hai vạn lượng, đưa cho nàng là được rồi, cho dù nàng muốn ở Tầm Hoan Lâu cả đời, cũng liên quan gì đến , vốn muốn nhìn đến nàng, nhưng. . . . . . rốt cuộc hạ thánh chỉ đem nàng gọi trở về làm cái gì?

      Hoàng Phủ Tấn cau mày chặt lại, trong mắt mang theo vài phần ảo não.

      Hôn quân sao lại thế này a, tại sao lại lời nào, luôn cau mày.

      Tiểu Thiên tình nguyện đứng ở tại chỗ, kỳ nàng tại rất muốn ở lại đây để chịu đựng cùng hôn quân này, nhưng lại cũng dám lập tức rời khỏi, nhìn khuôn mặt tình bất định như thế này, chừng mất hứng chém đầu của nàng cũng nên.

      hồi lâu, Tiểu Thiên còn kiềm chế được nữa giọng mở miệng : "Hoàng Thượng?"

      Bị Thanh của Tiểu Thiên làm cho hồi hồn, mặt Hoàng Phủ Tấn lên tia mất tự nhiên , "Chuyện gì?"

      lạnh lùng mở miệng .

      Ông nội ngươi á, còn hỏi nàng chuyện gì? Là nàng nên hỏi mới đúng. hiểu nổi người nầy, người gì mà kì lạ!

      "Ta. . . . . . Ta có thể được ?" Tiểu Thiên cẩn thận mở miệng hỏi.

      Nàng vẫn còn hai vạn lượng bạc ở Tầm Hoan lâu a, tuy rằng này tiền phải của nàng, bất quá tại hôn quân biết, cách khác, nàng tại nếu quay về Tầm Hoan lâu phải uổng phí quá sao?

      "Như thế nào? Còn muốn  đến Tầm Hoan lâu sao?" Tựa hồ nhìn ra  tâm tư của Tiểu Thiên, Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng lên tiếng hỏi.

      "Khụ khụ. . . . . ." Tiểu Thiên bị lời của Hoàng Phủ Tấn làm sặc, hoàng đế này đích thực đủ khủng bố, ngay cả trong lòng người khác nghĩ cái gì đều như vậy ràng.

      "Phải" Tiểu Thiên thành gật đầu, cùng lúc đó, nàng nhìn thấy sắc mặt Hoàng Phủ Tấn trầm xuống lần thứ hai.

      "Dù. . . . . . Dù sao như thế nào ta cũng bỏ ra hai vạn lượng bạc, ta chỉ muốn lãng phí thôi." Thấy sắc mặt Hoàng Phủ Tấn trầm xuống, Tiểu Thiên tình nguyện mở miệng .

      Mà lời của nàng lại làm cho cơn tức giận của Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa tăng lên, nữ nhân chết tiệt này nhắc tới thôi, nàng còn dám nhắc đến hai vạn lượng bạc đó sao.

      "Niếp Tiểu Thiên, đó là tiền của trẫm!" Khẩu khí của Hoàng Phủ Tấn lạnh như băng mở miệng .

      Chương 101.Thuế, ngươi thu của dân, ta chỉ trả lại cho dân!

      Edit: Quảng Hằng& Đông nhi


      "Mới phải tiền của ngươi!" Những lời này, Tiểu Thiên được tương đương đắc ý đúng lý hợp tình.

      " phải tiền của trẫm, chẳng lẽ là tiền của ngươi?" Hoàng Phủ Tấn trừng mắt  nhìn Tiểu Thiên, nữ nhân chết tiệt này, nàng còn dám lời như thế.

      "Đó là tiền của dân chúng!" Tiểu Thiên đúng lý hợp tình mở miệng : "Tiền của ngươi cũng toàn bộ là thu từ thuế của dân chúng. Thuế của dân, đương nhiên phải sử dụng để làm điều có ích cho dân. Ngươi thu thuế của dân, thân là hoàng hậu ta muốn làm điều có ích cho dân.”

      Lão nương là tích đức cho hôn quân nhà ngươi. Tiểu Thiên ở trong lòng thầm bỏ thêm câu.

      "Trẫm thu của dân, ngươi ban phát lại cho dân?" Hoàng Phủ Tấn nheo hai mắt lại, lửa giận trong mắt đủ để đốt cả ngự thư phòng.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi làm điều có ích cho dân bằng cách dung tiền để đến kĩ viện sao, hả?" Hoàng Phủ Tấn rống lên, nàng còn dám , thu của dân, làm điều có ích cho dân? Đem tiền vung vào nơi như kĩ viện, còn dám ở trước mặt bày ra lý do đường hoàng đến như vậy.

      "Ngươi dám kỹ viện ngươi chưa từng thu thuế qua ?" Tiểu Thiên nhướng mày

      "Ta thấy thủ hạ của ngươi, mấy quan viên kia có khả năng buông tha miếng thịt béo bở như kĩ viện đâu.”

      Cười châm chọc, Tiểu Thiên tà tứ liếc mắt nhìn  Hoàng Phủ Tấn.

      "Ngươi. . . . . ." lại lần nữa bị nhanh mồm nhanh miệng của nàng đả bại .

      bắt đầu hối hận , tại sao lại nghe lời của Hoàng Tổ mẫu cưới nữ nhân này, đến bây giờ còn phải nhẫn nhịn nàng như vậy, chẳng những cắm sừng đầu , còn nhiều lần chọc tức đến lời nào để .

      rốt cuộc bị hỏng ở chỗ nào, đến bây giờ còn có thể nhịn nàng như vậy, chẳng lẽ là bởi vì khối tơ vàng huyết ngọc kia Hoàng Tổ mẫu mới ban cho nàng gần đây?

      Nhưng phải thế, chỉ cần muốn giết  nữ nhân này, lúc nào đều có thể, nhưng tại xem ra, thế nhưng còn còn có ý niệm giết nàng trong đầu nữa rồi.

      "Được rồi, ngươi muốn tìm ta để cãi nhau sao? Ta tại rảnh.” Tiểu Thiên miễn cưỡng lắc lắc đầu.

      “ Ta bỏ hai vạn lượng để mua Như Mộng nương, nàng chỉ có ở bên cạnh ta năm canh giờ(10 giờ ), nãy giờ ngươi nổi giận cũng tiêu hao hết canh giờ, ta lãng phí bốn ngàn lượng bạc, đó cũng phải là số lượng ."

      xong, nhấc chân, chuẩn bị ra ngoài.

      "Niếp Tiểu Thiên!" Thanh lạnh như băng và tràn ngập tức giận của Hoàng Phủ Tấn lần thứ hai vang lên, "Ngươi dám bước vào Tầm Hoan lâu bước, trẫm khiến cho ngươi cả đời ở lại nơi đó hầu hạ nam nhân!"
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 102. kỹ viện hầu nam nhân, cũng them hầu tên hôn quân như ngươi!

      Edit: Quảng Hằng

      #800080;" Ông nội ngươi, ngươi là hôn quân, uy hiếp vô sỉ như vậy sao?" Lời của Hoàng Phủ Tấn làm cho Tiểu Thiên thu chân lại, lần nữa đến trước mặt Hoàng Phủ Tấn.

      #800080;"Trẫm vô sỉ?" #800080;Khóe miệng #800080;Hoàng Phủ Tấn khẽ nhếch, "Niếp Tiểu Thiên, lần đầu tiên của ngươi mất, ngươi còn ở nơi này giả vờ làm ngọc nữ? Trong lòng ngươi phải vui mừng cảm tạ trẫm ban cho ngươi cơ hội tốt như vậy sao?”

      #800080;Lời của Hoàng Phủ Tấn làm cho sắc mặt Tiểu Thiên hơi trầm xuống, nhưng cũng giữ được bao lâu.

      #800080;Ngoài dự đoán của Hoàng Phủ Tấn, vốn tưởng rằng nàng nhất định hét to gọi với mình,

      #800080;thậm chí vung tay, ít nhất cũng châm chọc khiêu khích phen, cũng nàng lại che miệng, thản nhiên nở nụ cười.

      "Hoàng Thượng ngài hỗ là hoàng đế, trong lòng nô tì nghĩ cái gì ngài đều biết cả rồi."

      #800080;Lời của Tiểu Thiên làm cho trong lòng Hoàng Phủ Tấn trầm xuống mạnh mẽ, nheo lại hai mắt, cắn răng mở miệng : "Ngươi có ý gì?"

      #800080;"Ý nô tỳ là. . . . . ." đến đây, nàng cố ý ngừng chút, lập tức, khóe miệng khẽ nhếch , cười nhạt : "Ta muốn kỹ viện hầu nam nhân, cũng muốn ở trong hoàng cung chó má này hầu ngươi!"

      #800080;Lời của Tiểu Thiên thành công khơi mào cơn tức giận của Hoàng Phủ Tấn vốn vẫn chưa nguôi xuống "Niếp Tiểu Thiên! Ngươi bức trẫm lấy đầu ngươi có phải hay ?"

      #800080;"Hoàng Thượng giận sao?" Tiểu Thiên khẽ nhướng mày, "Ngài ngàn vạn lần cần nổi giận bởi vì dâm phụ như ta, ta hiểu lầm ý ngài thành ngài muốn ta ở lại nơi này hầu ngài.” xong, Tiểu Thiên đắc ý che miệng cười, "Ngươi chê ta bẩn sao?"

      #800080;Lời của Tiểu Thiên lại lần nữa làm cho Hoàng Phủ Tấn có lí do đối đáp, dâm phụ biết xấu hổ này, còn có thể được mặt đỏ khí suyễn như thế, nhưng lại có chút biện pháp với nàng.

      #800080;"Được rồi, trễ lắm rồi , Như Mộng nương vẫn còn chờ ta." Đắc ý nhướng mày, Tiểu Thiên để ý đến sắc mặt Hoàng Phủ Tấn khó coi tới cực điểm, nghênh ngang ra khỏi Ngự thư phòng.

      #800080;"Niếp Tiểu Thiên!" Hoàng Phủ Tấn dường như nổi giận , đưa tay túm lấy Tiểu Thiên chuẩn bị bước ra cánh cửa, tay bóp chặt yết hầu của nàng, khó nén lửa giận cháy hừng hừng trong mắt.

      #800080;Hoàng Phủ Tấn ra tay bất ngờ như thế, làm cho Tiểu Thiên thể tránh né.

      #800080;"Ngươi. . . . . . Ngươi buông tay!" Nàng bị Hoàng Phủ Tấn bóp chặt đến thở nổi, sắc mặt sám ngoét như đất.

      #800080;555~~~ Chẳng lẽ hôm nay nàng bị bạo quân này bóp chết ở trong này sao?

      #800080; cần a, nàng mới 24 tuổi a, vẫn còn nhiều điều chưa hoàn thành, nụ hôn đầu tiên, đêm đầu tiên và rất nhiều, rất nhiều thứ nàng vẫn chưa nếm qua.

      Chương 103:-Oa trời ạ, thiếu chút nữa bị hôn quân cường bạo !

      #800080;Edit: Quảng Hằng


      #800080;"Niếp Tiểu Thiên, ngươi rất muốn  hầu hạ nam nhân có phải hay ? Được, đêm nay trẫm liền thỏa mãn dục vọng của ngươi!" xong, buông lỏng bàn tay to bóp chặt yết hầu Tiểu Thiên, tay kéo nàng lại đây, Tiểu Thiên đứng vững, bị ném vào giường.

      #800080;Theo sát bên, Hoàng Phủ Tấn liền nằm đè ở  người nàng, hai tay gắt gao giữ chặt đôi tay an phận của Tiểu Thiên.

      #800080;Tiểu Thiên bị tức giận trong mắt Hoàng Phủ Tấn làm sợ hãi, tuy rằng nàng nhìn quen Hoàng Phủ Tấn luôn phát hỏa ở trước mặt nàng, nhưng chưa bao giờ giống như lần này, hận thể ngụm ăn luôn nàng.

      #800080;"Hoàng Phủ Tấn, ngươi buông ra!" Tiểu Thiên giãy dụa tìm cách thoát khỏi giam cầm của , nhưng chút hiệu quả đều có.

      #800080;"Buông ngươi ra?" Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng cười, "Ngươi cùng tên gian phu kia cũng chơi trò này phải ? Tiện nhân dơ bẩn!"

      #800080;Lời của Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa làm tâm Tiểu Thiên đau đớn , nàng biết chính mình vì sao khó chịu như vậy, hiểu sao, mỗi câu sĩ nhục mà đêm nay Hoàng Phủ Tấn thốt lên làm cho nàng khổ sở khó chịu.

      #800080;"Hoàng Phủ Tấn, nếu ta là tiện nhân dơ bẩn, ngài hãy buông ta ra, đừng để cho thân thể dơ bẫn của ta làm dơ thân thể tôn quý của Hoàng Thượng ngài!" Cố nén chua sót cuồn cuộn trong đầu, Tiểu Thiên hét to với Hoàng Phủ Tấn.

      #800080;"Niếp Tiểu Thiên, ngươi phải rất muốn làm kỹ nữ sao? Trẫm hôm nay thanh toàn cho ngươi!" biết vì sao lúc này Hoàng Phủ Tấn giống như mãnh thú mất lý trí, đưa tay xé nát áo khoác của Tiểu Thiên chỉ thoáng, bả vai trắng nõn của nàng hiển trước mắt của Hoàng Phủ Tấn. Chiếc yếm thắm che trước bộ ngực sữa như như , lung linh trước mặt . Nàng muốn đưa tay che khuất, nhưng đôi tay bị bị Hoàng Phủ Tấn giam cầm  thể nhúc nhích.

      #800080;"Hoàng Phủ Tấn, ngươi là cầm thú, buông ra!" Cắn răng, nước mắt muốn đảo quanh ở trong hốc mắt, nàng sống 24 năm, cũng chưa từng chịu qua loại khuất nhục này, từ được ba mẹ cưng chìu thương lòng bàn tay, ai dám đối nàng như vậy?
      #800080;Ba, mẹ, Thiên Thiên rất nhớ mọi người, Thiên Thiên bị người ta khi dễ .

      #800080;Nghĩ đến cha mẹ ở 21 thế kỷ xa xôi kia, nước mắt Tiểu Thiên rốt cục vẫn là thể kiềm chế được chảy xuống, tích lạc đến vai.

      #800080; đắm chìm trong cơn tức giận, Hoàng Phủ Tấn trong lúc nhất thời mềm lòng, trong lòng hiểu sao dâng lên tia áy náy, nhìn thấy nữ nhân từ trước đến giờ luôn ở trước mặt kêu gào, lần đầu tiên rơi lệ ở trước mặt , trong lòng Hoàng Phủ Tấn lên tia khác thường, tay tự giác buông lỏng ra.
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 104 : Ôn nhu hiếm có của Hoàng Phủ Tấn !

      Edit: Quảng Hằng

      Đứng dậy từ người Tiểu Thiên, sửa sang lại, suy nghĩ, che dấu  mặt mất tự nhiên, đưa lưng về phía Tiểu Thiên ở  giường mở miệng : "Ngươi yên tâm được rồi, trẫm tuyệt đối chạm vào nữnhân dơ bẩn."

      Thiếu giam cầm Hoàng Phủ Tấn, Tiểu Thiên vô lực ngồi dậy từ giường , ủy khuất chưa bao giờ từng có làm cho nước mắt của nàng chảy ra lần thứ hai, quần áo bị Hoàng Phủ Tấn xé thành mảnh , nàng đưa tay che lấy ngực, từ giường xuống dưới.

      Thiếu dáng vẻ nghênh ngang kiêu ngạo của ngày xưa, nàng xoa xoa nước mắt nơi khóe mắt, lôi kéo y phục gần như bị xé nát hết, nhớ tới thương , cưng chìu của ba mẹ ở thế kỉ 21, còn ở đây luôn bị tên hôn quân này luôn mồm mắng dâm oa đãng phụ, ủy khuất, nước mắt của nàng lại bừng lên lần nữa, nhất là đêm nay, mỗi câu nhục nhã Hoàng Phủ Tấn với nàng đều làm cho nàng khó chịu hai mắt lên men.

      Nhìn thấy Tiểu Thiên như vậy, Hoàng Phủ Tấn ngoài việc quen ra, trong lòng thế nhưng hơn phần tâm đau đớn.

      "Đừng khóc !" Thanh Hoàng Phủ Tấn tự chủ được  mềm xuống, cởi long bào người phủ lên người của Tiểu Thiên, hành động như vậy của làm cho Tiểu Thiên hơi hơi sửng sốt, hiếm khi nhìn thấy vẻ mặt ôn hòa như thế của , nhất là đối với nàng người mà luôn mồm gọi"Dâm phụ", vẻ kinh ngạc trong mắt Tiểu Thiên sớm thay thế cổ ủy khuất lúc trước .

      "Ngươi. . . . . . Ngươi là Hoàng Phủ Tấn?" Tiểu Thiên dám tin  mở miệng .

      Mà câu hỏi của nàng, đương nhiên là thành công  làm cho Hoàng Phủ Tấn nhíu mày.

      chỉ là Tiểu Thiên, ngay cả chính đều bị hành động của mình làm ngây ngẩn cả người, thế nhưng lại mềm lòng đối với dâm phụ, rốt cuộc làm sao thế này?

      Đêm nay, giống như thường ngày, thế mà chỉ bởi vì câu của nàng thà rằng kỹ viện tìm nam nhân mà muốn ở cùng với mà tức giận đến hoàn toàn mất lý trí, thậm chí thiếu chút nữa làm ra chuyện đều cảm thấy rất đáng khinh.

      ràng rất giận nàng, ràng bất cứ lúc nào cũng muốn lấy đầu nàng, nhưng khi nhìn thấy nàng rơi lệ ở trước mặt , lại mềm lòng.

      Đêm nay, rốt cuộc là làm sao vậy? Từ khi cưới nữ nhân này đến giờ, cảm xúc của vẫn luôn xoay quanh nàng, thậm chí có vài lần muốn lấy đầu nàng, nhưng tận trong tiềm thức của thế nhưng nỡ xuống tay!

      Chương 105: Gặp mặt Vũ Lạc Thủy!

      Edit: Quảng Hằng


      "Ngươi ra ngoài , đêm nay đừng để cho trẫm lại nhìn thấy ngươi." Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng  mở miệng , vung tay áo xoay người , cho Tiểu Thiên nhìn thấy vẻ mất tự nhiên trong mắt .

      ngờ Hoàng Phủ Tấn lại khinh địch buông tha nàng như vậy, Tiểu Thiên đầu tiên là sửng sốt, nhưng cũng gì.

      Chỉ là khóe môi nhếch lên nụ cười tươi như ý nguyện.

      Hừ, hôn quân như ngươi đêm nay muốn nhìn thấy ta, vậy nãi nãi ta vừa vặn rơi vào thanh nhàn. Đỡ phải đề phòng ngươi giống như kẻ trộm.

      Ở trong lòng Tiểu Thiên thầm .

      Cầm thú này đêm nay phát ra thú tính qua lần , nàng cũng thể ngây ngốc  ở tại chỗ này để cho tái phát lần nữa.

      nhiều lời, khóe miệng Tiểu Thiên khẽ nhếch, nhấc chân, ra khỏi Ngự thư phòng.

      Sau khi Tiểu Thiên rời khỏi, mi mắt Hoàng Phủ Tấn cụp xuống, trong ánh mắt mang theo tia lạnh như băng, "Chết tiệt!" Hoàng Phủ Tấn cắn răng, chưởng chụp nát cái bàn bên cạnh: “Trẫm thế nhưng lại đối với nữ nhân đó nổi lên lòng trắc !"

      Thậm chí đến bây giờ, dục hỏa cháy bỏng vì nữ nhân kia có cách nào hạ.

      "Phúc Quý, bãi giá đến Lan Uyển!"

      cước đá ngã lăn chiếc ghế bên cạnh, vì che dấu khác thường thể hiểu được kia, bước nhanh bước ra khỏi Ngự thư phòng.

      ra khỏi Ngự thư phòng được vài bước, Tiểu Thiên mới ý thức được người mình từ nãy giờ vẫn mặc long bào do Hoàng Phủ Tấn khoác lên, hiểu sao, khóe miệng của nàng hơi cong lên, nhịn được lẩm bẩm: " Tên hôn quân kia, cũng phải mất nhân tính đến như vậy!"

      Đưa tay kéo kín long bào choàng người, Tiểu Thiên nhấc chân, định tìm người hỏi đường trở về Vũ Phượng Cung, trở về ngủ giấc.

      Tầm Hoan lâu hôm nay nàng có ý muốn , dù sao về sau có khi vẫn có cơ hội. Đêm nay ở ngự thư phòng nàng cảm giác trải qua thiệt nhiều, đầu tiên là bị hôn quân thình lình hôn trộm, sau đó lại bị ném lên giường thiếu chút nữa bị cường bạo, nhưng cuối cùng lại buông nàng ra, thậm chí lần đầu tiên nhìn thấy ở trước mặt mình xuất biểu tình ôn nhu như thế.

      Mới vừa được vài bước, liền đụng phải Vũ Lạc Thủy từ Thanh cung ở đối diện.

      "Di? Nàng phải cung nữ ở bên cạnh Hoàng Tổ mẫu sao? Dường như gọi là…. Lạc Thủy.” Nhìn thấy Vũ Lạc Thủy ở đối diện hướng nàng tới, Tiểu Thiên lẩm bẩm.
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920


      <img class="alignnone size-full wp-image-9326" title="pflowers5" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/12/pflowers5.jpg" alt="" width="590" height="442" />


      Chương 106: Đột nhiên nhớ tới Đoá  nhi !

      Edit: Quảng Hằng


      "Vừa lúc, ta định tìm người hỏi đường đây." Nghĩ như vậy , nàng hướng Vũ Lạc Thủy phất phất tay,

      " Lạc Thủy nương, bên này bên này."

      Vũ Lạc Thủy nghe được thanh của Tiểu Thiên, lập tức đem tầm mắt chuyển  lại đây, nhìn thấy Tiểu Thiên mỉm cười hướng nàng ngoắc tay, nàng nao nao, từo khóe miệng nở ra nụ cười, hướng Tiểu Thiên tới.

      "Hoàng Hậu nương nương, ngài gọi nô tỳ?"  Vũ Lạc Thủy đến bên cạnh Tiểu Thiên,  nhưng khi nàng nhìn thấy người Tiểu Thiên mặc long bào, sắc mặt của nàng trắng bệch, trong mắt lên tia mất mát.

      "Đúng vậy,  Lạc Thủy nương, Vũ Phượng cung như thế nào a?"

      "Thỉnh nương nương theo nô tỳ đến đây."  Vũ Lạc Thủy thản nhiên mở miệng , long bào người Tiểu Thiên làm cho lòng của nàng dị thường khó chịu, cũng bởi vì như thế, thái độ của Vũ Lạc Thủy đối với Tiểu Thiên cũng tính tốt lắm.

      Về thái độ của Vũ Lạc Thủy, Tiểu Thiên đương nhiên là chú ý tới , bất quá nàng cũng để ý gì, có lẽ tiểu cung nữ này cũng khinh thường "Dâm phụ" này ai cũng có thể làm chồng  . Ở trong lòng Tiểu Thiên nghĩ như vậy .

      rồi được vài bước,  Vũ Lạc Thủy vẫn là nhịn được mở miệng hỏi: "Nương nương vì sao lại mặc long bào của  Hoàng Thượng đến ngự hoa viên vậy?"

      "À, chuyện đó. . . . . ." Tiểu Thiên muốn trả lời, nhưng lập tức cảm thấy được tựa hồ có điểm ổn, nàng lại thể hôn quân cường gian thành, sau đó lại mở lòng đại từ đại bi đem quần áo cho nàng mặc.

      "Ha hả, có gì, quần áo của ta bị rách, nên mượn đỡ quần áo của mặc chút, ta lập tức trở về đổi ngay.” Giống như cố ý giải thích cùng Vũ Lạc Thủy, câu cuối cùng Tiểu Thiên đặc biệt nhấn mạnh.

      "Nga, là như thế này a."  Vũ Lạc Thủy cũng thêm gì nữa, dù sao với thân phận của nàng, là thể hỏi Hoàng Hậu nhiều, nhưng dù sao long bào kia rất rộng, cổ áo kia muốn tới ngực của Tiểu Thiên, y phục rách nát bên trong hoàn toàn bại lộ trước mạt của Vũ Lạc Thủy, nàng cần nghĩ muốn cũng có thể đoán được Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu trong lúc đó xảy ra chuyện gì, nhưng nàng cũng dám hỏi nhiều, dù sao đó là chuyện của Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu, nhưng hiểu sao, lòng của nàng lại khổ sở ra lời, tâm từng đợt co rút đau đớn .

      "Đúng rồi,  Lạc Thủy nương, ngươi có nhìn thấy nha hoàn Đoá nhi của ta hay a?" Đột nhiên nhớ tới nha đầu Đóa nhi nhi, từ sau khi nàng kêu nàng ấy trở về lấy tiền đến giờ vẫn thấy bóng dáng, mấy canh giờ, đến bây giờ còn có xuất , chẳng lẽ tên kia còn muốn làm quân nhân đường đào ngũ sao.

      Chương 107: Đoá nhi làm sao vậy?

      "Đoá nhi nàng ấy. . . . . ."  Vũ Lạc Thủy muốn trả lời, nhưng lập tức khó xử  nhíu mày. Hôm nay Hoàng Thượng hạ lệnh đánh Đoá nhi trăm đại bản, thiếu chút nữa đem nàng ấy đánh chết, nếu nhờ Thái Hoàng Thái Hậu xuất , chỉ sợ nàng ấy hôm nay nhất định phải chết thể nghi ngờ .

      Nếu Hoàng Hậu biết Hoàng Thượng đối đãi vơi Đoá  nhi như vậy, biết hai người lại ồn ào thành bộ dáng gì nữa , Hoàng Hậu này ngay cả Hoàng Thượng cũng dám đánh qua.

      Nhìn ra vẻ chần chờ trong mắt Vũ Lạc Thủy, trong lòng Tiểu Thiên lên tia bất an, " Lạc Thủy nương, có phải Đoá  nhi nàng xảy ra chuyện gì hay ?"

      "Hả? A? . . . . . . có việc gì."  Vũ Lạc Thủy vội lắc lắc đầu ngừng.

      " Lạc Thủy, được gạt ta!" Ánh mắt Tiểu Thiên lạnh xuống, vươn tay túm Vũ Lạc Thủy qua, trong mắt hiển dễ dàng bỏ qua.

      "Hoàng. . . . . . Hoàng Hậu nương nương, người buông tay a."
      "Ta hỏi lại lần, Đoá  nhi đâu?" Tiểu Thiên ghé sát vào Vũ Lạc Thủy, cảm giác bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt. Trong đầu đột nhiên nghĩ tới cái gì, trong mắt của nàng xuất tia hoảng sợ.

      Nếu hôn quân nghe được đối thoại của nàng cùng Đoá  nhi, khẳng định biết Đoá  nhi phụng mệnh lệnh của nàng trở về lấy tiền, mà Đoá  nhi lại đến bây giờ vẫn có xuất , nếu phải hôn quân làm gì với nàng ấy rồi chứ, luôn xem chủ nhân là tối thượng như nha đầu ngốc kia chắc chắn phải đến bây giờ vẫn chưa xuất ở trước mặt nàng.

      "Có phải Hoàng Phủ Tấn làm gì Đoá  nhi hay ?"

      "Hoàng Hậu nương nương. . . . . ."  Vũ Lạc Thủy muốn gỡ tay của Tiểu Thiên ra, nhưng chút khí lực đều có.

      "!" Thanh Tiểu Thiên lớn hơn.

      "Đoá  nhi ở Thanh Cung!"  Vũ Lạc Thủy vội đáp.

      "Thanh Cung?" Tiểu Thiên buông tay Vũ Lạc Thủy ra, bước nhanh về hướng Thanh Cung , lưu lại mình Vũ Lạc Thủy mặt ngốc thất thần, trong mắt lên tia làm cho người ta khó có thể giải thích được.

      "Hoàng Phủ Tấn, ngươi nếu dám hạ nặng tay với Đoá nhi, ta phá nát Vân Tiêu cung của ngươi!" Tiểu Thiên cắn răng lẩm bẩm, từ khi nàng xuyên qua cho đến nay, Đoá  nhi xem như là người thân cận duy nhất bên cạnh nàng, nàng cho phép bất luận kẻ nào thương tổn Đoá  nhi, có dù là bậc đế vương cao cao tại thượng kia cũng thế.

      bao lâu, nàng liền vọt tới  Thanh Cung.

      "Thiên Thiên?" Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu vừa có tia kinh ngạc, đồng thời cũng đoán được mục đích Tiểu Thiên chạy tới đây là cái gì, nhất là vẻ tức giận mặt con bé càng thêm làm cho bà xác định  điểm này.
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 108: Ván bài của Thái Hoàng Thái Hậu!

      Edit: Quảng Hằng

      "Hoàng Tổ Mẫu, Đoá  nhi đâu?" Cũng bất chấp lễ tiết, Tiểu Thiên vừa tiến vào liền đổ ập xuống  mở miệng hỏi .

      "Thiên Thiên, con tại sao lại mặc quần áo Tấn nhi?" Thái Hoàng Thái Hậu lúc này mới chú ý tới bộ quần áo rộng thùng thình người của Tiểu Thiên trong mắt bà lên mỉm cười.

      Nhưng tại, Tiểu Thiên có tâm tình trả lời chuyện này, mà là tùy tiện  đáp trả câu, "Hoàng Phủ Tấn cho con mặc. Hoàng Tổ Mẫu, Đoá  nhi đâu." Đây mới là chuyện nàng quan tâm nhất.

      "Đoá  nhi nàng ở trong phòng cung nữ." Thái Hoàng Thái Hậu trả lời sảng khoái,   chút chưa từng có kéo dài cùng do dự, trong mắt mang theo hương vị vài phần tính kế.

      " Phòng cung nữ ở nơi nào?" Trong mắt Tiểu Thiên càng phát ra vội vàng đứng lên.

      "Nga, phòng cung nữ ở. . . . . ." Thái Hoàng Thái Hậu nhìn hạ nhân bên cạnh, chỉ vào người  trong đó mở miệng : "Ngươi mang Hoàng Hậu qua đó ."

      "Tuân mệnh, Thái Hoàng Thái Hậu!" Cung nữ hơi nhún người hành lễ, đến bên cạnh Tiểu Thiên, "Nương nương mời theo nô tỳ."

      "Ừm." theo cung nữ ra ngoài, trong mắt Tiểu Thiên mang theo khẩn trương khó nén, mà càng là như vậy, ý cười trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu lại càng sâu.

      "Thái Hoàng Thái Hậu, ngài lo lắng Hoàng Hậu nương nương cùng Hoàng Thượng lại náo loạn mâu thuẫn sao?"  Vũ Lạc Thủy lo lắng  mở miệng .

      " sao đâu, càng mâu thuẫn càng náo loạn lớn càng tốt, tốt nhất là nha đầu Thiên Thiên kia sau khi nhìn thấy vết thương của Đóa nhi, lập tức chạy tìm Tấn nhi tính sổ, hơn nữa. . . . . . Ai gia đoán nha đầu Thiên Thiên kia nhất định  ." Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu mang theo ý cười đầy bí , nhưng Vũ Lạc Thủy hiểu được, Thái Hoàng Thái Hậu là bởi vì nhìn thấy người Hoàng Hậu mặc long bào, mới nghĩ dùng phương thức như vậy lại lần nữa tác hợp Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu, lúc này đây phương thức này mang theo ít ý tứ "Trí đến chết  rồi sau đó sinh"  , nhưng nếu khi Thái Hoàng Thái Hậu cược sai, vậy Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu thể tiến tới thêm nữa.

      "Thái Hoàng Thái Hậu, vậy nếu ngài đoán sai làm sao bây giờ?"  Vũ Lạc Thủy lo lắng  nhìn Thái Hoàng Thái Hậu.

      "Đoán sai?" Thái Hoàng Thái Hậu tự tin tràn đầy  nhướng mày, lắc lắc đầu, " Ván bài  này Ai gia thua."

      Xem ra Thái Hoàng Thái Hậu rất có tin tưởng.  Vũ Lạc Thủy nhìn Thái Hoàng Thái Hậu, trong lòng xẹt qua tia phiền muộn.

      Vì sao lão nhân gia ngài chỉ nhìn thấy người khác, nhưng lại nhìn tới người bên cạnh ngài.

      Còn có Hoàng Thượng , ngài ấy. . . . . . Ngài ấy tựa hồ cũng bắt đầu để ý đến vị Hoàng Hậu luôn làm cho tức giận đến giơ chân kia.

      Ai ~~~ ra cảm giác thầm thích người rất khó chịu.

      Chương 109: Tìm hôn quân tính sổ!

      Edit: Quảng Hằng


      "Đoá  nhi, ngươi làm sao vậy?" Được cung nữ đưa đến phòng Đoá  nhi nằm, nhìn thấy máu người nàng, hốc mắt Tiểu Thiên đỏ lên.

      "Tiểu. . . . . . Tiểu thư, ngài. . . . . . Ngài tại sao lại đến đây?" Đoá  nhi nhìn thấy Tiểu Thiên xuất , trong mắt lên tia hào quang.

      "Đoá  nhi, thực xin lỗi, đều là tiểu thư đem ngươi hại thành như vậy." Trong mắt Tiểu Thiên mang theo tia áy náy.

      "Tiểu thư, Đoá  nhi có việc gì, ngài đừng khổ sở."

      "Đoá  nhi. . . . . ." Thanh của Tiểu Thiên mang theo tia nghẹn ngào, tay nhàng lướt qua vết máu lưng, làm cho Đoá  nhi đau đến kêu rên  tiếng.

      "Tiểu thư, Hoàng Thượng , ngài ấy. . . . . . Ngài ấy làm khó ngài chứ?" Đoá  nhi lo lắng hỏi han, dù sao tiểu thư mới là"Đầu sỏ gây nên" a, Hoàng Thượng ngay cả hạ nhân như nàng đều đánh, khó đảm bảo tha thứ cho tiểu thư, sau, người nầy tính tình quật cường như vậy, chừng lại chọc giận hoàng thượng vài lần.

      "Hoàng ——Phủ —— Tấn!" Trong mắt Tiểu Thiên mang theo lửa giận khó nén, Đoá  nhi đề cập tới thôi, nhắc đến Hoàng Phủ Tấn, lửa giận trong lòng Tiểu Thiên liền phiên giang đảo hải - sông cuộn biển gầm dâng trào lên trong lòng, răng nghiến chặt, hai tay nắm chặt lấy, gân xanh trán nổi lên.

      Mạnh mẽ đứng lên từ giường Đóa nhi, ánh mắt Tiểu Thiên lập tức lạnh lùng, "Hoàng Phủ Tấn, ta phải để ngươi cho ta câu tar lời thỏa đáng!"

      Khẽ cắn môi, nàng xoay người bước ra khỏi phòng cung nữ.

      Lửa giận đầy ngập kích phát rồi tế bào toàn thân của nàng.

      "Tiểu thư, tiểu thư. . . . . ." Đoá  nhi khẩn trương ở giường kêu to , nhưng Tiểu Thiên sớm biến mất ở trong tầm mắt của nàng.

      "Xong rồi, lần này, tiểu thư lại muốn cùng Hoàng Thượng cãi nhau ." Đỡ lấy cái lưng đau nhói, Đoá  nhi tự chủ được lo lắng vô cùng.

      Tức giận đến toàn bộ lông tơ dựng thẳng, Tiểu Thiên đấu đá lung tung  chạy ra khỏi Thanh Cung.

      Ông nội  ngươi, Hoàng Phủ Tấn tên bạo quân này, thế nhưng lại xuống tay với tiểu nương nặng như thế.

      Tay Tiểu Thiên nắm chặt, nếu hôn quân chết tiệt kia ở trước mặt nàng, nàng nhất định hung hăng đánh chút.

      Ngay lúc nàng nổi trận lôi đình xông đến Ngự thư phòng tìm Hoàng Phủ Tấn tính sổ, lại chạm phải Phúc Quý mới từ Lan Uyển trở về.

      "Hoàng. . . . . . Hoàng Hậu nương nương?" Phúc Quý gặp vẻ mặt Tiểu Thiên nổi giận đùng đùng, vội ngừng  quỳ xuống, "Nô tài Phúc Quý thỉnh an Hoàng Hậu nương nương."

      "Phúc Quý phải ?" Tiểu Thiên kéo từ mặt đất đứng lên. “Tên hôn quân kia còn ở trong Ngự thư phòng ?"
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :