1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 110: Xông đến phòng tiểu thiếp của hoàng đế!

      Edit: Quàng Hằng

      "Hoàng. . . . . . Hoàng Thượng đến chỗ của Lan Phi nương nương." Phúc Quý bị biểu tình sắp giết người này của Tiểu Thiên dọa ngây ngẩn cả người, chỉ có thể ngây ngốc  mở miệng .

      ", mang ta ." phen túm áo của Phúc Quý, vẻ tức giận mặt Tiểu Thiên giảm chút nào.

      "Nương. . . . . . Nương nương, Hoàng Thượng lúc này chỉ sợ ngủ , thích hợp. . . . . ."

      "Ta thích hợp liền thích hợp!" Tiểu Thiên lớn tiếng  đánh gảy , rống lên với , "Mang ta đến nơi của Lan Phi, có nghe hay ! ! !"

      "Vâng, vâng, vâng, nô tài tuân chỉ!" Bị Tiểu Thiên dọa sợ tới mức có thần, Phúc Quý đành phải nghe lời của Tiểu Thiên về hướng Lan Uyển.

      Lan Uyển ——

      "Hoàng Thượng, ngài làm sao vậy? Có phải ai chọc người nổi giận hay ?" Lan Phi hơi chớp chớp đôi mắt xếch mê hoặc người, tựa vào bên người Hoàng Phủ Tấn.

      "Ngươi cần hỏi nhiều, hầu hạ trẫm là được rồi." Hoàng Phủ Tấn lạnh như băng  mở miệng , đối với Lan Phi chút   hề bày ra sắc mặt tốt chút nào.

      là bị nữ nhân chết tiệt Niếp Tiểu Thiên chọc giận đến phát điên rồi, hay là tức đến phát ra bệnh? Bị nữ nhân kia khơi mào dục hỏa muốn đến nơi này giải quyết, lại phát chính mình chút tâm tư đều có.

      Thấy vẻ tức giận mặt Hoàng Phủ Tấn, Lan Phi dám tiếp tục hỏi nhiều, chỉ có thuận theo, nghe lời của Hoàng Phủ Tấn, "Vâng, nô tì hầu hạ Hoàng Thượng!" xong, vươn bàn tay trắng như ngọc, cởi bỏ vạt áo Hoàng Phủ Tấn, động tác đầy mê hoặc, dáng người trêu tâm nam nhân làm cho mắt Hoàng Phủ Tấn hơi hơi khép lại.

      tay túm lấy Lan Phi kéo vào trong lòng, Hoàng Phủ Tấn thô lỗ  vạch quần áo của Lan Phi, chuẩn bị động tác tiếp theo, lại bị thanh giết người của Tiểu Thiên cắt ngang.

      "Hoàng Phủ Tấn ngươi là tên khốn kiếp!" Thanh mang theo sát khí tràn ngập, Tiểu Thiên muốn xông vào, nhìn thấy bộ dáng của Hoàng Phủ Tấn cùng Lan Phi hai người quần áo chỉnh, nàng hơi sựng lại, cũng đoán được chuyện gì, nhưng tại những chuyện này quan trọng với nàng.

      "Niếp Tiểu Thiên, trẫm có cho phép ngươi xông tới sao?" Mày Hoàng Phủ Tấn cau lại, khẩu khí mang theo tức giận ràng, đầu sỏ chết tiệt gây nên này còn dám xông tới.

      "Ngươi ngu ngốc a, ta nếu chờ ngươi cho phép mới tiến vào, ta vào đây được sao?" Tiểu Thiên lẻn đến  trước mặt Hoàng Phủ Tấn, tức giận trong mắt làm cho Hoàng Phủ Tấn càng thêm tức giận.

      Chương 111: Cắt ngang chuyện tốt của  hôn quân!

      Edit: Quảng Hằng

      Nữ nhân chết tiệt này, thả nàng rồi, nàng còn dám xông vào Lan Uyển, còn dám mắng ngu ngốc!

      Hôm nay như thế này rốt cuộc còn có chuyện gì mà nữ nhân này dám làm!

      "Ngươi. . . . . . Ngươi là ai?" Lần đầu tiên thấy Tiểu Thiên, Lan Phi cũng biết đây là Hoàng Hậu nương nương, chẳng qua nhìn thấy nữ nhân hề biết quy tắc cứ xông bừa đến cắt ngang chuyện tốt của nàng ta cùng Hoàng Thượng, trong lòng Lan Phi cảm thấy tức giận vô cùng.

      biết từ đâu xuất xú nha đầu, dám xông thẳng vào tẩm cung ta của nàng như vậy, nhưng. . . . . Vì sao nàng này lại mặc long bào của Hoàng Thượng?

      "Đợi chút với ngươi, ta tại phải cùng hôn quân này tính sổ!" Tiểu Thiên nổi giận  rống lên tiếng với Lan Phi.

      "Ngươi. . . . . ."

      "Ngươi cùng trẫm tính sổ?" Lan Phi muốn mở miệng, lại bị lời lạnh như băng của Hoàng Phủ Tấn đánh gảy .

      Nữ nhân này tự dưng biết tại sao lại  xông tới, còn dám cùng tính sổ? cùng nàng tính món nợ trước là ân điển trời ban cho nàng, nàng còn dám lại đây tìm tính sổ?

      Còn có long bào này mặc ở người nàng quả thực rất . . . . . Buồn cười!

      Trong đầu Hoàng Phủ Tấn đột nhiên lên từ này, kiện long bào lớn như vậy bị thân mình như vậy chống đỡ, nhìn như thế nào cũng được tự nhiên, nhưng xem ra, nàng ra mặc rất tự tại! Trong mắt Hoàng Phủ Tấn lên mỉm cười, chính là có bất luận kẻ nào chú ý tới, ngay cả chính .

      "Ta tìm hôn quân ngươi tính sổ!" Tiểu Thiên mang theo lửa giận ra phía trước, hung hăng  đẩy Hoàng Phủ Tấn phen.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi chán sống rồi có phải hay ?" Hoàng Phủ Tấn bị Tiểu Thiên đẩy, lại tức giận lần nữa.

      "Ta. . . . . . Ta. . . . . ." Tiểu Thiên cắn răng, kỳ nàng quả rất sợ chết  , cũng biết bản thân vì sao lại xông đến nơi này, nhưng… Xông, cũng xông đến, nếu nàng có cốt khí xoay người rời , về sau phải bị hôn quân này tăng thêm khi dễ sao.

      Đây là điểm tốt của cổ đại chết tiệt này, có thiên lý, cái gì đều là do cẩu hoàng đế định đoạt.

      Di? Từ từ, phải có khối tơ vàng huyết ngọc đánh hôn quân sao? Dùng lúc này đây có lẽ vừa đúng dịp? Hoàng Tổ Mẫu có lẽ vì vậy mà thu nó lại chứ?

      Nghĩ như vậy , lá gan Tiểu Thiên trở lại lần nữa.
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 112: Đánh chủ nhân cũng phải xem chó? ? ?

      Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-9467" title="24" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/12/24.jpg" alt="" width="590" height="442" />


      "Hôn quân, cho dù ta chán sống , cũng muốn hôn quân ngươi chôn cùng ta!" Tiểu Thiên lại lần nữa để sát vào Hoàng Phủ Tấn,

      "Ta biết ngươi thấy ta rất thuận mắt, ta muốn cho ngươi phế ta , tự ngươi phế bỏ ta, đâu có liên quan gì tới ta? Được rồi, ngươi muốn tìm ta phiền toái, ta cũng mặc ngươi, ngươi dựa vào cái gì đánh ta Đóa nhi nhà ta, nàng làm gì trêu chọc ngươi ? Còn có a, đánh chủ nhân cũng phải xem chó, ngươi thế nhưng chút mặt mũi cũng cho ta, ngươi đánh Đóa nhi nhà ta thành như vậy, còn đánh đến thê thảm như vậy!" Càng càng nóng phừng phừng, Tiểu Thiên lấy tay quạt hai má vì lửa giận mà nóng lên , chút có chú ý tới ý cười ràng trong mắt của Hoàng Phủ Tấn.

      "Đánh chủ nhân cũng phải xem chó?" Nữ nhân này giận đến phát điên rồi sao? Nàng đem mình so với chó? Bất quá xem bộ dáng nàng tại, chắc vẫn chưa phát có câu gì ổn.

      "Cái. . . . . . Cái gì?" Bị những lời này của Hoàng Phủ Tấn biến thành hơi hơi sửng sốt, Tiểu Thiên trong lúc nhất thời cũng kịp phản ứng, nhưng khi nhìn thấy Lan Phi trộm che miệng cười, còn có bộ dáng Phúc Quý tựa hồ muốn cười lại dám cười, nàng dường như ý thức được  cái gì.

      Nhất là ngay cả Hoàng Phủ Tấn, trong mắt hôn quân này nàng cũng nhìn thấy tươi cười, đó là nụ cười nhạo rất nghiêm trọng!!!

      Nàng vừa mới câu đó sao? Hay là nàng sai cái gì rồi?

      Đánh. . . . . . Đánh chủ nhân cũng phải xem chó? Này. . . . . . Đây là nàng vừa mới  ? Ô oa ~~~ giận đến điên, giận đến điên rồi , thế nhưng đem chính mình so với chó . 555~~~ Đều là do tên bạo quân đoản mệnh này làm cho tức giận đến thế.

      Giương mắt nhìn thấy ý cười trong mắt Lan Phi cùng Hoàng Phủ Tấn, tức giận trong lòng Tiểu Thiên sớm bị xấu hổ trong lòng mình thay thế.

      "Dù. . . . . . Dù sao ngươi. . . . . . Ngươi dựa vào cái gì đánh Đoá  nhi của ta   ?" Nhìn Hoàng Phủ Tấn, ánh mắt Tiểu Thiên lóe ra  mở miệng .

      Hoàng Phủ Tấn nhìn thấy Tiểu Thiên gì, thế nhưng phát nữ nhân chết tiệt này còn có mặt đáng  như vậy.

      "Ngươi vì hạ nhân chạy tới quấy nhiễu giấc ngủ của trẫm, còn dám tới chất vấn trẫm?" Sơ qua, Hoàng Phủ Tấn nheo hai mắt lại, ngữ khí thực bình thản, lại làm cho Tiểu Thiên nghe ra  hơi hơi   tức giận, còn có ánh mắt Lan Phi kia vui sướng khi người gặp họa.

      Trong  tiểu thuyết Xuyên qua, gian phi đều là cái dạng này, nhìn thấy Chính cung bị khi dễ, liền cao hứng đến mức hận thể lập tức đem Chính Cung giết cho khuất mắt   .

      Chương 113: Ta mắng chửi người, ta mắng    phải người!

      Edit: Quảng Hằng

      Khó chịu  mím mím môi, khóe miệng Tiểu Thiên lạnh lùng nhếch lên, nghênh hướng Hoàng Phủ Tấn, "Hạ nhân làm sao? Hạ nhân ít nhất vẫn là người, mà hôn quân như ngươi căn bản là có tư cách được gọi là người!"

      "Niếp Tiểu Thiên!" Thanh Hoàng Phủ Tấn vang lên, vậy mà vừa rồi còn cảm thấy nữ nhân này đáng , mắt là bị mù , thế nhưng lại cảm thấy nữ nhân này đáng !

      "Tiện nha đầu từ đâu tới, dám mắng chửi người như vậy!"

      Thấy Hoàng Phủ Tấn nổi giận như thế, Lan Phi vội ngừng xen mồm vào, ngoài việc muốn biểu lòng trung thành che chở cho quân vương ra, nàng ta muốn nhất là trừng phạt tiện nha đầu biết từ đâu đến này, nhất là nhìn thấy long bào Tiểu Thiên mặc người , lòng của nàng ta cũng vô cùng khó chịu.

      "Mắng chửi người?" Tiểu Thiên nhìn Lan Phi, cười lắc lắc đầu, "Ngươi sai lầm rồi, ta cũng mắng chửi người, ta tại mắng phải người!"

      "Ngươi. . . . . ." Lan Phi đưa tay chỉ vào Tiểu Thiên, tức giận đến run rẩy, "Nha đầu chết tiệt từ đâu tới, sao lại vô lễ như vậy?”

      "Ta làm sao?" Tiểu Thiên nhướng mi, "Ta tới từ phủ binh bộ thượng thư, là Hoàng Hậu của !" Ngón tay nàng chỉ vào Hoàng Phủ Tấn, Tiểu Thiên cười lạnh nhìn về phía Lan Phi, "Còn có, ngươi chỉ là tiểu thiếp, hai vợ chồng ta cùng Hoàng Thượng chuyện, mời ngươi đừng xen mồm, hiểu chưa?"

      "Ta. . . . . ." Vừa nghe nàng là Hoàng Hậu, dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo của Lan Phi lập tức biến mất thấy, cúi đầu, dám thêm câu nào nữa.

      "Niếp Tiểu Thiên, nếu ngươi muốn chết hôm nay, liền lập tức cút ra khỏi Lan Uyển cho trẫm!" Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng  nhìn Tiểu Thiên, nữ nhân chết tiệt này, vì cái gì mỗi lần đều có thể ở trước mặt đắc ý như vậy! đúng là đem mình nghĩ quá cao , còn cái gì gọi là hai vợ chồng? Ai cùng nàng là hai vợ chồng!

      "Nga, đương nhiên có vấn đề." Tiểu Thiên cười gật gật đầu, từ trong lòng lấy ra khối tơ vàng huyết ngọc lắc lắc ở trước mặt Hoàng Phủ Tấn, "Ta chỉ bất quá là muốn đến cho Hoàng Thượng, đừng đụng đến người của ta nữa, nếu ta rất muốn thử chút cảm giác “Thượng đánh hôn quân”."

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi đừng nghĩ có khối tơ vàng huyết ngọc như vậy là có thể uy hiếp trẫm!" Sắc mặt Hoàng Phủ Tấn sớm giận đến đen mặt lúc Tiểu Thiên vừa lấy khối huyết ngọc ra. "Ngươi nghe cho trẫm, trẫm sở dĩ đến bây giờ vẫn chưa giết ngươi, là vì nể mặt của Hoàng Tổ Mẫu, nếu ngươi cảm thấy được ngươi có thể lấy khối ngọc này chế trụ trẫm, vậy ngươi nên tỉnh mộng ."
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 114: Ô oa! ! ! Bị quăng ra ngoài cửa!

      Edit: Quảng Hằng


      "Ngươi. . . . . ." Tức chết rồi, tức chết rồi, bạo quân chết tiệt này thế nhưng ngay cả khối Huyết ngọc Tiên hoàng ngự ban cho cũng để vào mắt, vậy nàng về sau làm sao mà sống?

      Còn tưởng rằng có khối Huyết Ngọc này làm bùa hộ mạng có bao nhiêu an toàn, ra an toàn này luỹ thừa cũng cao!

      được, nàng nhất định phải quay về thế kỷ 21 mới được, tại niên đại quỷ quái này nhiều ngày, cuộc sống của nàng giảm thọ càng nhiều năm.

      Nghĩ như vậy, tín niệm nàng phải về liền càng thêm kiên định chút.

      Ừm, từ giờ trở , nàng cùng tên hôn quân này xung đột nữa, mạng quan trọng!

      "Lập tức cút cho trẫm!" Chỉ vào cửa lớn, Hoàng Phủ Tấn nghiến răng nghiến lợi  mở miệng .

      Kỳ tức giận chỉ có Tiểu Thiên, Hoàng Phủ Tấn càng nổi giận hơn, ràng bị nữ nhân hề tôn nghiêm này làm cho nhục nhã , miệng tuy có thể giết nàng bát cứ lúc nào, nhưng trong tiềm thức, thế nhưng lại thể xuống tay với nữ nhân này? Càng nghĩ lại càng nổi giận, tại tốt nhất chính là làm cho này nữ nhân lập tức, lập tức, lập tức biến mất ở trước mắt .

      "Cút cút thôi, hung cái gì mà hung!" tình nguyện  than thở , Tiểu Thiên thành   xoay người sang chỗ khác, miệng vẫn là nhịn được lẩm bẩm : " phải chỉ cắt ngang chuyện tốt của hai người chút thôi sao? Động tác cũng đủ thô bạo, đem quần áo tiểu thiếp kia xé thành như vậy, đúng là giống như sợ người khác nhìn thấy muốn làm cái gì vậy. . . . Ai u uy ~~~" Mãi lo lầm bầm, quên mất cái bậc cửa cao cao kia, cả người liền bậc cửa vướng chân té lăn mặt đất, tư thế dọa người kia làm cho người ta buồn cười, liền ngay cả Hoàng Phủ Tấn bụng cơn tức cũng bị tư thế khôi hài này của  nàng làm cho cơn tức biến mất thấy tung tích.

      " Cánh cửa nhà các ngươi có việc gì lộng cao như vậy làm cái gì?" Vẫn chưa đứng dậy, Tiểu Thiên giận dữ  quay đầu, vì che dấu chính mình dọa người mà ra ra xấu hổ, nàng nhìn Lan Phi đứng bên cạnh Hoàng Phủ Tấn hét lớn.

      "Hoàng Hậu nương nương, phải . . . . . Là ngài thấy. . . . . ." Lan Phi gục đầu xuống  , khóe miệng hơi hơi run rẩy .

      "Ta. . . . . . Ta phải thấy được." Tiếp tục quỳ rạp mặt đất, nàng chột dạ theo sát Lan Phi lý luận, chính là bởi vì chột dạ nên đem hết ánh mắt mọi người ở đây thu hết đáy mắt, má ơi, này cũng quá dọa người  ?

      Chương 115: Con mẹ nó, lại té ngã!

       Edit: Quảng Hằng


      "Ngươi còn đứng lên sao?" Thu hồi  ý cười trong mắt trước hình ảnh miêu tả sinh động kia, Hoàng Phủ Tấn thản nhiên  mở miệng .

      "Sao?" Tiểu Thiên cúi đầu nhìn mình, mới ý thức được mình vẫn quỳ rạp mặt đất. là mất mặt quá lớn, sống đến từng tuổi này còn bị vướng cánh cửa đến quỳ rạp mặt đất.

      "Nga." Chống hai tay, nàng từ mặt đất đứng lên, vỗ vỗ hai bàn tay bé dính đầy bụi, dưới chân mới vừa đứng vững, chuẩn bị rời , nhưng mới vừa đến bậc thang bên cạnh, lại bị vướng phải cái Long bào vừa rộng vừa dày kia cẩn thận giẫm phải, thân mình ngã về phía trước, lại lần nữa ngã sấp xuống , lúc này đây thảm hại hơn, trực tiếp từ bậc thang té xuống.

      "Ai u uy! ! !"

      Lại làm sao vậy?

      Nghe thanh thế, Hoàng Phủ Tấn cau mày, tới cửa, phát nữ nhân chết tiệt kia đem tức chết được, lại hề có hình tượng ngã lăn dưới bậc thang, tư thế là. . . . . .

      Khóe miệng của Hoàng Phủ Tấn hơi hơi  run rẩy , nhưng đúng là vẫn còn cười phá lên.

      đứng ở cửa, nhìn thấy nàng, trong mắt mang theo   ý cười.

      " Quần áo nhà các ngươi có việc gì làm dài như vậy làm gì?" Tiếp tục quỳ rạp mặt đất, Tiểu Thiên quay đầu hét lên với Hoàng Phủ Tấn đứng ở cạnh cửa.

      Dọa người quá mà, làm trò té ngã này  trước mặt hôn quân cùng tiểu thiếp của té ngã hai lần, lúc này đây còn từ bậc thang ngã xuống, tư thế ngã xuống lần này là. . . . . . Quá mất mặt.

      Nhưng. . . . . . Tại sao nàng lại đứng dậy được? Tay chân đều đau quá nga, cố gắng như thế nào cũng đứng dậy nổi.

      "Niếp Tiểu Thiên, bản thân mình ánh mắt tốt, đừng trách cánh cửa hay quần áo!" Hoàng Phủ Tấn tức giận  liếc nàng cái, bản lãnh la hét của nữ nhân này đúng la quá cao mà.

      "Ngươi. . . . . ." Tiểu Thiên muốn đứng dậy, nhưng cổ tay mắt, cá chân đều đau đến nàng nhe răng trợn mắt, chút cũng thể nhúc nhích.

      trán vào lúc này bởi vì đau đớn mà đổ mồ hôi lạnh, nàng quỳ rạp mặt đất, thể đứng dậy.

      Ra khỏi nhà xem ngày lành thắp hương, ngày té hai lần, tay chân còn bị trật nữa.

      Cao ngạo cùng tự tôn làm cho nàng muốn xin giúp đỡ của Hoàng Phủ Tấn, chỉ quỳ rạp mặt đất, tư thế là khó coi tới cực điểm, hơn nữa nếu nàng vẫn nằm úp sấp  ở Lan Uyển qua đêm, nhất định bị đông chết, đông chết cũng bị lạnh chỉ còn nửa cái mạng .
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 116: Ngươi muốn ở trong này nằm đêm sao?

      Edit: Quảng Hằng


      Cố gắng chống đỡ từ mặt đất đứng lên, nhưng mỗi lần dùng sức, tay nàng liền đau đến mức chịu nỗi, mặt mày nàng cau chặt lại.

      "Trời ạ!" Tiểu Thiên cắn răng, thấp giọng mắng.

      Mà vẻ mặt cùng sắc mặt hơi tái nhợt thích hợp mặt nàng làm cho Hoàng Phủ Tấn nãy giờ vẫn tựa ở cửa nhìn nàng chú ý tới .

      Nữ nhân này lại làm trò quỷ gì?

      Hoàng Phủ Tấn thầm nghĩ ở trong lòng, thấy bộ dáng nàng gian nan cố gắng đứng dậy nhưng đứng được, còn có trán nàng hơi hơi toát ra mồ hôi lạnh, Hoàng Phủ Tấn ý thức được  ổn.

      Tay chân nữ nhân này bởi vì té nên bị thương ?

      Nghĩ như vậy , tim Hoàng Phủ Tấn hiểu sao đập nhanh  chút, nhấc chân, bước ra cánh cửa, xuống bậc thang.

      "Ngươi làm sao vậy?" Hoàng Phủ Tấn tình nguyện  mở miệng , ngữ khí tự giác  trở nên mềm mại.

      "Liên quan gì đến ngươi?" Mũi Tiểu Thiên đột nhiên đau xót, từ trước đến nay chưa từng gặp xui xẻo như vậy, bị tên trượng phu danh nghĩa uy hiếp  mạng khó bảo toàn, chỉ là vì muốn thay nha hoàn của mình trút giận, , lại hay ho té ngã hai lần.

      vậy, còn té đến còn hình tượng như vậy, càng quá đáng hơn chính là, tại ngay cả đều nổi .

      Lại lần nữa lấy tay chống , nàng thử từ mặt đất đứng lên, nhưng mỗi lần đều bị đau nhức cổ tay truyền đến   biến thành lần nữa ngã trở về.

      "Chết tiệt!" Cắn răng, Tiểu Thiên lại lần nữa thấp giọng mắng, trong thanh lại mang theo vài phần bất lực, ánh mắt lúc này cay cay. Nếu có ba mẹ ở đây, là tốt biết bao.

      "Đừng cậy mạnh !" Hoàng Phủ Tấn liếc nàng cái, ngồi xổm xuống, đem nàng từ mặt đất bế lên, nghe được trong thanh nàng nghẹn ngào, trong lòng trách cứ nàng, mang theo tia. . . . . . Đau lòng!

      "Cẩu hoàng đế, ngươi làm gì?" Bị Hoàng Phủ Tấn ôm lấy từ mặt đất, tâm Tiểu Thiên co rút, nhưng tại nàng thể nhúc nhích, nếu hôn quân này làm chuyện gì với nàng, nàng chút dư lực phản kích đều có.

      "Ngươi muốn ở trong này nằm đêm sao?" để ý tới cái miệng biết tôn trọng của nàng, Hoàng Phủ Tấn tức giận  mở miệng , dù sao bị nữ nhân mắng là hôn quân, là cẩu hoàng đế cũng phải lần hai lần , cho dù uy hiếp nàng như thế nào, nữ nhân này phỏng chừng cũng nhớ được baop nhiêu.

      Nghe Hoàng Phủ Tấn như vậy, Tiểu Thiên quả nhiên thành , nhưng lập tức lại nhịn được mở miệng : "Nhưng ta cảnh cáo ngươi nga, tên ngựa đực như ngươi được phép làm xằng bậy với ta!"

      Chương 117: Đột nhiên Hoàng Phủ Tấn từ bi!

      "Niếp Tiểu Thiên!" Mặt Hoàng Phủ Tấn trầm xuống, "Ngươi còn dám lần, trẫm để ngươi nằm ở đây đêm!"

      Lời này vừa ra, Tiểu Thiên bật người nghiêm túc ngậm miệng lại, tay tự giác ôm lấy cổ Hoàng Phủ Tấn, gắt gao, sợ buông tay, để cho nàng ở trong khí lạnh này ngủ đêm.

      Hành động của nàng làm cho khóe miệng của Hoàng Phủ Tấn cong cong.

      "Phúc Quý, tuyên Thái y đến Vũ Phượng Cung!"

      "Dạ, Hoàng Thượng!"

      Phúc Quý lui xuống, Hoàng Phủ Tấn ôm Tiểu Thiên, định rời khỏi Lan Uyển.

      "Hoàng Thượng!" Lan Phi vội ngừng chạy ra, Hoàng Hậu này đến đây náo loạn như vậy, Hoàng Thượng liền bỏ nàng lại mặc kệ mà đến Vũ Phượng Cung sao.

      "Chuyện gì?" Hoàng Phủ Tấn quay đầu lại, chỉ là dừng bước chân.

      "Ngài. . . . . . Ngài còn trở về ?" Lan Phi ngượng ngùng  mở miệng .

      "Ngươi ngủ trước , cần chờ trẫm ." Bỏ lại câu như vậy, Hoàng Phủ Tấn liền ôm Tiểu Thiên rời khỏi.

      Bỏ lại Lan Phi mặt đầy tức giận, Hoàng Hậu này là có thủ đoạn, thế nhưng đem chính mình té bị thương để giành lấy đồng tình của Hoàng Thượng.

      Tức giận đến dậm chân, Lan Phi xoay người vào.

      Bị Hoàng Phủ Tấn đường ôm từ Lan Uyển tới, Tiểu Thiên liền buồn , Hoàng Phủ Tấn hôm nay là lương tâm cắn rứt  sao?

      Nàng chạy đến Lan Uyển mắng trận như vậy, chẳng những truy cứu, còn ôm nàng quay về Vũ Phượng Cung?

      Trời giáng hồng vũ(*) hay là mặt trời mọc từ phía tây?

      (Thiên hạ hồng vũ: Những long chim của khổng tước màu hồng từ trời rơi xuống theo truyền thuyết, như thế nhân dân được mùa, thái bình ấm no. Ở đây ý chuyện hiếm có, thể xảy ra.)

      Hôn quân này mỗi ngày ngại nàng dơ bẩn, thế nhưng hôm nay lại phá lệ ôm nàng? Còn có cái long bào này, còn khoác lên người nàng nữa chứ.

      Nhìn thấy gương mặt bình tĩnh nhìn nghiêng của Hoàng Phủ Tấn, Tiểu Thiên lần đầu tiên đánh giá ràng như thế.

      là làm bậy a, cẩu hoàng đế này thế nhưng đẹp đến thành như vậy, cho dù là giận dữ đều khó có thể che dấu mị lực mê chết người đền mạng của , nếu ở thế kỷ21, chỉ cần vừa tham gia vào làng giải trí, tuyệt đối làm lần đầu thành công ở Hollywood, Tom Cruise, hay Brad pitt có gì đặc biệt a, đều sang bên xếp hàng .

      biết mình có tính là có vận may hay , loại nam nhân có quyền thế có tiền , đẹp trai, cực phẩm nam thế nhưng mạc danh kỳ diệu  thành lão công của nàng.

      Này xem như là may mắn , đáng tiếc a, nam nhân rất có quyền thế này cũng có quá nhiều nguy cơ nhiều nữ nhân đáp số , chỉ cần nguyện ý, tùy tiện ngoắc ngón tay, liền có cả quân đội nữ nhân chạy về hướng , huống chi, còn có đám nữ nhân ở hậu cung có thể cung cấp cho sử dụng nhiều năm, nhất định đầy ắp nữ nhân, đến lượt mình.
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

       

              Chương 118: Được tiện nghi còn khoe mã !

      Edit: Quảng Hằng


      Nghĩ vậy, tim của Tiểu Thiên hiểu sao lại nhói lên chút. Kỳ quái, chẳng lẽ bị cẩu hoàng đế dọa đến mức bị bệnh tim luôn rồi sao?

      Cố xem phản ứng trong lòng mình. Tiểu Thiên ảm đạm cười, mở miệng : "Hoàng Thượng, thực ngại quá, phá vở chuyện tốt của ngài cùng Lan Phi đêm nay.”

      Nghe Tiểu Thiên như vậy, Hoàng Phủ Tấn cúi ngườixuống liếc mắt nhìn nàng trong lòng,ngực cái, mở miệng : "Niếp Tiểu Thiên, đừng ở chỗ này chiếm được tiện nghi của trẫm còn khoe mã!"

      "Ta nào có." Vô tội  chớp chớp hai mắt, Tiểu Thiên tiếp tục mở miệng : " ràng lúc ta đến ngươi và tiểu thiếp kia quần áo chỉnh tề, ai có mắt cũng đủ biết chuyện gì xảy ra.”

      "Ngươi cũng biết thế sao?" Hoàng Phủ Tấn cúi đầu nhìn nàng cái, "Biết phá hủy chuyện tốt của trẫm, còn dám xông tới?"

      "Chuyện này ngươi thể trách ta, ta xông vào, ta làm sao biết ta phá hủy chuyện tốt của ngươi chứ?" Nàng tiếp tục giả vờ vô tội chơi xấu. Hoàng Phủ Tấn dừng chân lại, "Niếp Tiểu Thiên, ngươi còn dám già mồm át lẽ phải?"

      "Già mồm át lẽ phải gì chứ?” Vô tội, tiếp tục giả vờ vô tội, dù sao giả vờ vô tội chút cũng phạm pháp, "Vậy ngươi , nếu ta xông vào, ta sao biết được ta có phá hủy chuyện tốt của các ngươi hay ?”

      "Ngươi. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn cuối cùng vẫn bị nàng phản bác đến còn gì để . có việc gì, nên tìm việc làm, sao lại mềm lòng trước nữ nhân này, vậy còn ngu ngốc ôm nàng quay về Vũ Phượng Cung, lẽ chỉ bởi vì nhìn thấy vẻ bất lực nghẹn ngào trong đôi mắt của nàng. Bộ dạng của nàng tại thê thảm đến thành như vậy mà còn chịu an phận chút, vẫn còn mồm mép như thế!

      "Ta phát ta cũng may mắn lắm, chỉ cần gặp mặt tên hôn quân như ngươi luôn luôn gặp chuyện may.”

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi muốn trẫm ném ngươi lại đây đúng ?” Chân của Hoàng Phủ Tấn lại ngừng lại lần nữa, bình thản nhìn Tiểu Thiên nép vào ngực mình nhưng miệng lại an phận chút nào.

      "Đừng, đừng!" Nhìn thấy sắc mặt của Hoàng Phủ Tấn trầm xuống, Tiểu Thiên lập tức thức thời  chuyển biến  thái độ, đưa tay nắm lấy góc áo của Hoàng Phủ Tấn chặt. Chọc giận hôn quân này, chừng đúng là được làm được đem nàng quăng lại tại đây sao?

      "Hayngươi mang ta đến Vũ Phượng Cung rồi hãy ném.” Chớp chớp hai mắt vô tội, Tiểu Thiên nhìn về phía Hoàng Phủ Tấn, vội ngừng bồi thêm câu, "Cái kia. . . . . . Nhưng đừng ném mạnh tay quá, bằng té rất đau  !"

      Chương 119  Đùa giỡn tại ngự hoa viên!

      Câu này của Tiểu Thiên nghe ra rất vô tội nhưng lại làm cho người ta thể tìm được lí do thoái thác làm cho Hoàng Phủ Tấn nhịn được khẽ cong môi, nữ nhân chết tiệt này, còn dám cùng cò kè mặc cả.

      Hai người vừa vặn tới cạnh ao sen, bước chân Hoàng Phủ Tấn ngừng lại, liếc mắt nhìn Tiểu Thiên trong lòng mình, trong mắt lên tia giảo hoạt.

      "Được rồi, ngươi sợ đau, trẫm ném ngươi xuống đất!"

      "Có chuyện tốt như vậy sao?" Tiểu Thiên lập tức cảnh giác, hôn quân này đột nhiên trở nên tốt như vậy, khẳng định phải chuyện tốt.

      Quả nhiên ——

      Hoàng Phủ Tấn đến  bên cạnh ao sen, nhìn hồ sen mang theo nhè cảm giác mát lạnh, liếc mắt cái, mặt chút thay đổi  mở miệng : "Xung quanh hồ sen này đều là nước, ném xuống hẳn là đau chứ?"

      "Cái. . . . . . Cái gì?" Hôn quân này định ném nàng vào ao sao? Trời ạ, thời tiết lạnh như thế, lại muốn ném nàng xuống nước. Như thế này chẳng khác gì mưu sát nàng rồi.

      Nhìn thoáng qua ao sen ở phía sau, tay của Tiểu Thiên bất giác đặt lên gáy của Hoàng Phủ Tấn, bám càng lúc càng chặt.

      "Ngươi. . . . . . Ngươi thể đối xử với ta như vậy!" Vẻ mặt Tiểu Thiên hoảng sợ  nhìn Hoàng Phủ Tấn chằm chằm, lúc trước mông nàng bị đánh ba mươi đại bản muốn đủ xui xẻo lắm rồi, đêm nay lại bị té ngã hai lần, nếu còn bị tên hôn quân này ném vào nước, vậy chẳng phải nàng bỏ mạng tại đây sao?

      " thể đối với ngươi như vậy?" Hoàng Phủ Tấn nhướng mày, "Ngươi dựa vào cái gì cùng trẫm bàn điều kiện?" xong, càng bước đến gần ao sen hơn.

      "Uy, uy, uy, ngươi thể nhưng ta xuống lạp." Tiểu Thiên khẩn trương đắc hô to gọi đứng lên, thủ ôm đắc Hoàng Phủ Tấn thực nhanh.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi mau thả tay ra cho trẫm!" Hoàng Phủ Tấn hét lớn, nữ nhân chết tiệt này tại sao lại mạnh quá vậy.

      " thể buông, thả ngã xuống !" xong, lực đạo tay   nàng càng thêm siết mạnh.

      "Niếp Tiểu Thiên, có phải ngươi muốn bóp chết trẫm hay ?" Hoàng Phủ Tấn giận đến đen mặt

      "Dù. . . . . . Dù sao ngươi thể ném ta xuống đó."

      "Ngươi mau buông tay cho trẫm!"

      "Ngươi ném ta xuống ta buông tay!"

      "Ngươi. . . . . ."

      "A —— đừng ném, đừng ném mà!"

      "Ngươi buông tay ! ! !"

      "Ta. . . . . . Vậy ngươi cách hồ sen xa chút!"

      "Niếp Tiểu Thiên, buông tay!" Nữ nhân chết tiệt này, còn dám càng siết càng mạnh sao!
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :