1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 120: Sao lại ném?

       Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-9793" title="61" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/01/61.jpg" alt="" width="370" height="619" />



      "Buông buông. . . . . ." Cuối cùng Tiểu Thiên vẫn phải buông tay thỏa hiệp trước giận dữ của Hoàng Phủ Tấn

      , "Đừng. . . . . . Đừng ném"

      Hoàng Phủ Tấn trừng mắt nhìn nàng, nàng liền lập tức thành   lui cổ, ánh mắt lóe ra.

      Phía sau hòn giả sơn,  Vũ Lạc Thủy mới từ Thanh Cung ra, nhìn thấy hai người tranh cãi ầm ĩ bên hồ sen, tuy hai người đều rất lớn tiếng ầm ĩ, nhưng nàng lại thấy trong mắt của Hoàng Thượng tràn đầy ý cười.

      "Hoàng Thượng dường như thay đổi."  Vũ Lạc Thủy giọng mở miệng , ràng ôm Hoàng Hậu đến hồ sen, ra dáng như muốn ném nàng xuống, nhưng dường như chỉ dọa thôi? còn. . . . . . Còn ôm nàng?

      Vũ Lạc Thủy cắn môi dưới, trong mắt lên tia mất mác.

      "Ai u uy!" Chợt nghe tiếng Tiểu Thiên suýt xoa tiếng, Hoàng Phủ Tấn liếc mắt nhìn.

      "Ngươi lại làm sao vậy?" lạnh lùng  mở miệng hỏi.

      "Vừa rồi bám chặt vào ngươi dung sức mạnh quá, bây giờ tay rất đau!" Giả vờ đáng thương, nàng chớp đôi mắt to tròn trong suốt, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh như băng của Hoàng Phủ Tấn

      "Ngươi cũng biết ngươi bấu trẫm rất dùng sức sao?" Hoàng Phủ Tấn trừng mắt nhìn Tiểu Thiên, sợ tới mức nàng lập tức thu hồi  cổ.

      Nhìn thấy biểu e sợ của nàng, Hoàng Phủ Tấn đành lòng cái gì nữa, thiếu chút nữa quên , cổ tay của nữ nhân chết tiệt này ở Lan Uyển bị trật khớp.

      Tức giận liếc nhìn nàng nằm trong lòng mình, nhấc chân, ôm nàng về hướng Vũ Phượng Cung,

      Thoáng cử động làm Tiểu Thiên ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo tia kinh ngạc, "Ngươi đem ta ném xuống sao?" Lời của nàng bật thốt ra!

      "Sao? Muốn cho trẫm ném ngươi xuống đó?" Hoàng Phủ Tấn tà ác liếc nàng, vừa rồi chỉ nhất thời nổi hứng muốn dọa nàng chút thôi, vậy mà nữ nhân ngốc nghếch nàytưởng , còn gần như siết đứt cổ của !

      Chẳng qua ——

      Hoàng Phủ Tấn bỗng nhiên nhíu mày, tại sao lại lãng phí thời gian người nữ nhân này? Còn có thời gian làm chuyện ngây thơ như vậy?

      Nhếch  môi, mặt mày Hoàng Phủ Tấn cau lại chặt.

      Nghe Hoàng Phủ Tấn như vậy, Tiểu Thiên tự nhiên dám thêm nữa cái gì, thành   tránh ở trong lòng,ngực Hoàng Phủ Tấn, câu cũng chưa dám .

      Xa xa,  Vũ Lạc Thủy nhìn thấy bóng dáng Hoàng Phủ Tấn, mi mắt của nàng cụp  xuống, khóe mắt lên tia đau đớn.

      Hơn mười năm thầm thương trộm nhớ, nhưng vẫn đổi được quân vương liếc mắt cái.

      Khó chịu  xoay người sang chỗ khác, nàng xoa xoa khóe mắt   ướt át, chậm rãi về hướng Thanh Cung.

      Đau quá a! ! !

      Khi hai người về đến Vũ Phượng Cung, thái y chờ sẵn ở đó, nhìn thấy hai người bọn họ về đến, lập tức bước lên nghênh đón.

      "Thần tham kiến. . . . . ."

      " cần hành lễ , lại đây nhìn xem vết thương của nữ nhân ngốc này !” Hoàng Phủ Tấn cắt ngang lời của ngự y, ôm Tiểu Thiên thẳng vào.

      "Ngươi mới. . . . . ." Tiểu Thiên vốn muốn đáp trả lại, nhưng vừa tiếp xúc với ánh mắt cảnh cáo của Hoàng Phủ Tấn, nàng đành đánh bạo đem lời nuốt ngược vào.

      Hôn quân, bạo quân! Tiểu Thiên tràn đầy tức tối chỗ phát tiết, đành phải ở trong lòng mắng cho thống khoái.

      "Hoàng Thượng, thỉnh đem nương nương buông xuống, để cho thần nhìn xem." Thái y đến trước mặt Hoàng Phủ Tấn, cung kính  mở miệng .

      "Ừm!" Hoàng Phủ Tấn đem Tiểu Thiên đặt nhàng lên ghế, động tác mềm mà ngay cả chính cũng nhận thấy được.

      Thái y kiểm tra mắt cá chân và cổ tay của Tiểu Thiên chút, rồi đứng dậy mở miệng : "Nương nương, mắt cá chân của ngài bị trật, cổ tay cũng có dấu hiệu vị trí, thần cần chỉnh lại cho đúng vị trí, thỉnh ngài nhẫn nại chút."

      "Nga, nga, được." Tiểu Thiên liếc mắt nhìn ngự y cái, gật gật đầu.

      "Nương nương, thần bắt đầu đây." Tay của Ngự y đặt lên chân của Tiểu Thiên, chuẩn bị động thủ.

      "Chờ. . . . . . Từ từ!" Tiểu Thiên gọi lại.

      555~~~ Nàng sợ đau. Khi còn là bác sĩ, thấy bệnh nhân đau đến hô to gọi , trong lòng thầm khinh bỉ, nhưng tại. . . . . .

      Đem xương cốt sai vị trí kia chỉnh lại cho đúng chỗ, vậy phải đau đến chết mất sao? Nhưng lại vẫn là do tên bạo quân kia làm hại!

      555~~~

      "Nương nương, ngài còn có chuyện gì phân phó?" Thái y giương mắt nhìn về phía Tiểu Thiên, trong mắt mang theo vài phần nghi hoặc.

      "Ách. . . . . . Cái kia. . . . . . có việc gì, bắt đầu ." Nghĩ nghĩ, Tiểu Thiên vẫn thốt thành lời, người lớn như vậy, mà còn sợ đau, tiếp tục tiếp đúng là đủ mất mặt  .

      "Tuân mệnh" Thái y gật đầu, chuẩn bị động thủ, lại lần nữa bị Tiểu Thiên gọi lại.

      "Chờ. . . . . . Chờ chút."

      "Nương nương?" Nghi hoặc trong mắt  Ngự y nhiều hơn tầng.

      Đứng ở bên Hoàng Phủ Tấn cũng chú ý tới vẻ mất tự nhiên mặt của Tiểu Thiên, đem tầm mắt chuyển về hướng nàng, như là hiểu được  cái gì.

      Nữ nhân này. . . . . . phải sợ đau chứ.

      "Cái kia. . . . . . Thái y, ngươi. . . . . . Ngươi chút." Cuối cùng, nàng vẫn là khẽ cắn môi ra miệng , mất mặt mất mặt , so với đau chết hơn.

      Chương 121. Cẩu hoàng đế vui sướng khi người gặp họa!

      Edit: Quảng Hằng

      Thái dương Thái y hạ xuống vài cái hắc tuyến, ra Hoàng Hậu nương nương này sợ đau.

      "Vâng, nương nương, thần tuân chỉ!"

      "Ừm ừm!" Tiểu Thiên gật gật đầu, lại cảm nhận được  loại ánh mắt làm cho nàng chán ghét chạy ở người nàng, ánh mắt này đến từ hướng tay phải của nàng.

      Nghiêng đầu , nàng bất chợt gặp phải ánh mắt mang theo trào phúng của Hoàng Phủ Tấn.

      Hôn quân này, có việc gì lộ ra biểu tình này làm cái gì?

      Ai, nha, nha, còn dám cười? dám cười nàng? thử cảm giác xương cốt lệch vị trí xem.

      cười nhạo nàng, nghiêm trọng  ở cười nhạo nàng. Bạo quân vô sỉ, quá vô sỉ…..

      Trừng , trừng chết ! Trừng chết tên bạo quân này, bạo. . . . . .

      "Ai u uy ~~~" Ngay lúc nàng thầm mắng Hoàng Phủ Tán hang ngàn vạn lần cách thống khoái, thái y thừa dịp nàng chú ý, đem mắt cá chân của nàng khẽ xoay, đau đến mồ hôi lạnh của nàng tuôn nườm nượp.

      "Thái y, ngươi ám toán ta!" Tiểu Thiên tức giận hét lớn, ra tất cả thầy thuốc đều hiểm như vậy, trước kia lúc ở bệnh viện đồng nghiệp của nàng cũng sử dụng chiêu này với bệnh nhân, nàng còn lòng dạ hiểm độc, ý xấu tràn đầy,  thuộc loại bác sĩ giết người có giấy phép, tại ngẫm lại, ra thầy thuốc cổ đại cũng giống như thế.

      Thầy thuốc  "Ác độc" Là có hạn chế  tuổi cùng niên đại. Ô oa ~~~

      "Nương nương thỉnh bớt giận, thần nghĩ ngài chuẩn bị tốt ." Thái y vội ngừng  giải thích .

      "Ta. . . . . ." Tiểu Thiên định mở miệng, nhưng vừa thấy đến ý cười trong mắt của Hoàng Phủ Tấn, nàng vẫn đem đau đớn đến chết được đó nuốt trở về"Cái kia. . . . . . Kỳ cũng có gì, ta chút cũng đau!" Những lời này, nàng đặc biệt nhấn mạnh, giống như cố ý cho Hoàng Phủ Tấn nghe.

      "Vâng, vâng, đa tạ nương nương thông cảm." Thái y vội ngừng miệng, quỳ tạ ơn, cũng biết sao  , luôn có cảm giác Hoàng Hậu nương nương lời này có điểm giấu đầu lòi đuôi   .

      "Ừm." Tiểu Thiên thản nhiên lên tiếng, khẽ liếc mắt sang Hoàng Phủ Tấn ở bên cạnh, lại phát bạo quân chết tiệt

      kia, thế nhưng cười đến càng ngày càng lợi hại , chẳng những trong ánh mắt có tươi cười, ngay cả tươi cười nơi khóe miệng đều càng ngày càng rang.

      Bạo quân chết tiệt này, phải người còn thừa nhận, bình thường luôn tức giận muốn mắng chửi nàng, tại thấy bộ dạng thảm hại này của nàng, liền cười đến vui vre như vậy, ai chọc nha?

      Khó chịu  bĩu bĩu môi, Tiểu Thiên nhiều, tại nàng là người bệnh yếu đuối, nàng so đo với tên bạo quân này làm gì.
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 122.Sao ngươi còn ?

      Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-9815" title="59" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/01/59.jpg" alt="" width="370" height="573" />


      "Nương nương, thỉnh đem tay của ngài cho vi thần xem chút." Đem chân Tiểu Thiên dùng tấm ván gỗ cố định tốt, thái y lại mở miệng .

      "Tay. . . . . . Tay?" Thanh của Thái y kéo suy nghĩ Tiểu Thiên trở về , nàng theo bản năng  đưa tay rụt trở về.

      phải giống ban nãy nữa chứ Tiểu Thiên hoảng sợ  nhìn chằm chằm thái y, lúc này thái y ở trong mắt nàng quả thực chính là tên đồ tể giết người chớp mắt.

      "Đúng vậy, nương nương, tay của ngài tuy rằng nghiêm trọng như chân, nhưng cũng có tượng bị trật khớp, xin cho thần. . . . . ."

      " cần!" Tiểu Thiên lập tức cắt ngang lời của muốn , trong mắt mang theo tia sợ hãi.

      Nàng ngốc có ngốc, nhưng cũng phải biết đau, còn muốn làm cho nàng thử thêm lần thứ hai.

      "Nương nương, tay của ngài. . . . . ."

      "Tay ta có việc gì, ngươi xuống ." Đưa tay chống ở bên hông, vẻ mặt nàng cảnh giác nhìn ngự y, sợ giống như vừa rồi thừa dịp nàng chú ý liền đem tay của nàng bẻ .

      "Nương nương, chuyện này. . . . . ." Thái y khó xử  nhìn Hoàng Phủ Tấn ở bên cạnh.

      Chỉ thấy Hoàng Phủ Tấn hướng khoát tay áo, hít hơi sâu, đứng thẳng thân mình, "Vậy thần cáo lui trước." xong, khẽ nghiêng người thi lễ, xoay người ra ngoài.

      "Hô ~~ nguy hiểm ." Tiểu Thiên nhàng thở ra vỗ vỗ ngực, nhưng tay lại vô cùng đau đớn, "Ai u uy ~~~" Nàng nhịn được kêu ra tiếng, lại quên  bên người còn đứng người làm cho nàng chán ghét đến muốn nhìn thấy giây-Hoàng Phủ Tấn.

      "Ngươi phải có việc gì sao?" Khẩu khí Hoàng Phủ Tấn bình thản giống như trước, chưa từng gặp ai vì sợ đau mà bỏ qua chuyện đau đớn ở cổ tay. Nhưng thấy nàng đau đến mức nhíu mày, trong lòng vẫn có chút là lạ  .

      Thanh của Hoàng Phủ Tấn làm cho Tiểu Thiên mạnh mẽ quay đầu nhìn , trong mắt xuất tia kinh ngạc.

      Tại sao lại quên mất tên cẩu hoàng đế này nhỉ?

      "Sao ngươi còn ?" Tiểu Thiên tà liếc Hoàng Phủ Tấn cái, miễn cưỡng mở miệng .

      Nàng làm ra vẻ mặt ‘nơi này rất hoan nghênh ngươi’ làm cho Hoàng Phủ Tấn tức giận  nhíu mày.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi dường như quên đây là đâu? Biểu của ngươi như thế là sao hả?” Cắn răng, sắc mặt của Hoàng Phủ Tấn sau khi tiến vào Vũ Phượng Cung lại tối sầm lần nữa, nữ nhân chết tiệt này lại dám bày ra bộ dáng chào đón như thế cũng ngẫm lại là ai đem nàng ôm trở về, để nàng khỏi phải chịu cảnh khổ lạnh lẽo giữ trời đêm.

      thực hối hận mình có việc gì lại quá thiện tâm với nữ nhân này làm cái gì? Có lòng tốt với con chó hay con mèo gì đó chứ nhất định cũng muốn đối tốt với nàng!

      Chương 123.Tự làm bậy thể sống!

      Edit: Quảng Hằng

      "Ta biết a." Tiểu Thiên bộ dáng thực đương nhiên, "Nơi này là Vũ Phượng Cung, là tẩm cung của Hoàng Hậu, cách khác là địa bàn của ta, biểu tình tại của ta chính là muốn cho ngươi biết, nơi của ta chào đón ngươi, ngươi tại có phải nên hay ?" Nhướng mày, Tiểu Thiên mạo hiểm khiêu khích nhìn thẳng vào ánh mắt tràn đầy lửa giận của Hoàng Phủ Tấn.

      Ông nội ngươi, nếu phải cẩu hoàng đế ngươi làm hại, nãi nãi ta cũng phải bị"Trọng thương" , chân còn bị bẻ thành cái bánh chưng như thế này sao?

      "Niếp Tiểu Thiên, trợn to con mắt chó của ngươi mà nhìn cho ràng, cả thiên hạ này đều là của trẫm, ở nơi nào cũng đều la địa bàn của trẫm, còn tới phiên ngươi tới đuổi trẫm!" Hoàng Phủ Tấn tức giận dâng trào cuồn cuộn hét lớn với Tiểu Thiên, nữ nhân chết tiệt này, ở địa bàn của còn dám đuổi ?

      Hoàng Phủ Tấn chút có chú ý tới, mình chưa từng trở nên như vậy. . . . . . Ngây thơ như vậy, loại vấn đề như thế này lại có thể cùng nữ nhân này so đo.

      "Ngươi. . . . . ." Lần này, Tiểu Thiên phản đối . Đúng, đúng vậy, nàng là Hoàng Hậu, dưới người nhưng lại vạn người. Nhưng nàng nàng thiếu chút nữa quên, dưới người có nghĩa là dưới tên hôn quân trước mặt này, cho dù nàng ngạo nghễ vạn người, nhưng vẫn thua tên hoàng đế kiêu ngạo này. NND, vẫn là bị tên hôn quân này đè đầu cưỡi cổ.

      Nghĩ như vậy , Tiểu Thiên liền nản lòng  cúi đầu, "Chưa thấy qua hoàng đế nào kiêu ngạo như vậy." Nàng cúi đầu, thấp giọng lẩm bẩm .

      "Đó là bởi vì đời này của ngươi chỉ thấy qua hoàng đế là trẫm như vậy!" Thanh của Hoàng Phủ Tấn lại lạnh như băng vang lên từ phía đầu của nàng lần nữa .

      Ngẩng đầu lên, nàng nhìn thẳng vào ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nàng. Trời ạ, thanh như vậy mà cũng nghe thấy, nhưng cẩu hoàng đế này đúng, ngoại trừ những vị hoàng đế giả TV ra, nàng đời này cũng chỉ từng gặp hoàng đế như .

      Cũng đủ hay ho, sao dể cha nàng gặp phải vị mĩ nam hoàng đế ôn nhu săn sóc, lại an bài  bạo quân như thế này, lại là bạo quân luôn luôn vừa mắt với nàng bất cứ việc gì.

      "Hắc hắc ~~~" Sau khi phân tích  hết thảy lợi và hại, nàng đối với Hoàng Phủ Tấn trước mắt nịnh nọt  nở nụ cười vài tiếng, "Hoàng Thượng, lỗ tai ngài thính."

      "Hừ!" Hừ lạnh tiếng, Hoàng Phủ Tấn ngồi xuống ở trước mặt nàng.

      rốt cuộc là làm sao vậy? Bỏ lại Lan Phi chờ hầu hạ mặc kệ, cố tình ôm nữ nhân chết tiệt này quay về Vũ Phượng Cung còn phải đứng đây cho nàng chọc giận, khi nào biến thành bị khinh bỉ như vậy?

       
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 124.Ác nhân, chỉ biết cáo trạng trước!

      Edit: Quảng Hằng


      Hừ? hừ cái gì mà hừ? Sao lại đưa sắc mặt đen kịt đó cho nàng xem làm gì? Nếu thấy nàng vừa mắt, có thể chạy trở về Vân Tiêu cung a, hoặc là chạy trở về tiểu thiếp nào đấy của , có việc gì ở nàng trước mặt hừ cái gì mà hừ?

      Được, cả thiên hạ này đều là địa bàn của , nàng chọc , nàng thể trêu vào , nàng biết .

      Nàng nhịn muốn hết nổi rồi, nàng được chứ? Dù sao, tóm lại, ngắn gọn, nàng chính là muốn nhìn thấy mặt tên hôn quân này.

      Mạnh mẽ đứng bật dậy, sớm quên  chân của mình bị bó thành cái bánh chưng, nàng chân trước vừa bước, liền đau đến giật bắn người, thân thể khẽ lảo đảo ngã về phía trước, mắt thấy  chính mình săp sửa hôn lên mặt đất.

      555~~~ Đừng, đừng ngã a, hôm nay nàng ngã hai lần , cần thảm vô nhân đạo như vậy, đừng để nàng phải té lần thứ ba, huống hồ, tay của nàng vẫn chưa hết bị trật khớp, nếu té ngã, phải càng bị nặng hơn sao?

      555~~~ Đừng, đừng ngã xuống, đừng a ~~~

      Tiểu Thiên hò hét ở trong lòng, ánh mắt sớm nhắm dám liếc mắt nhìn mặt đất cái, dù sao té là chắc chắn rồi.

      Đúng lúc này, nàng cảm giác được có bàn tay to mạnh mẽ đem nàng chặn ngang bế đứng lên, nàng theo bản năng ôm chặt cánh tay kia, gắt gao  dám buông ra.

      Chậm rãi mở mắt ra da, "Di? té?" Khóe miệng Tiểu Thiên cong lên, dường như quên mình ngã xuống là nhờ nguyên nhân gì.

      Thẳng đến đau nhức cổ tay làm cho nàng phục hồi tinh thần lại.

      "Đau quá nga." Cổ tay bị trật khớp sử dụng lực quá mạnh làm nàng lại lần nữa đau đến nhíu mày.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi có thể có đầu óc chút hay ?" Thanh của Hoàng Phủ Tấn mang theo tức giận vang lên ở đầu nàng, nữ nhân này, chân té thành như vậy , nàng còn dám , nàng muốn gãy luôn mới chịu hay sao?

      "Còn khôngphải  đều tại ngươi sao?" Vô tội  ngẩng đầu lên, Tiểu Thiên nhìn thẳng vào hai tròng mắt hừng hực lửa giận của Hoàng Phủ Tấn, làm cho nàng kinh ngạc chính là, nàng thế nhưng ở trong mắt thấy được nhè   lo lắng, lo lắng trong mắt cẩu hoàng đế là bởi vì nàng sao?

      Ảo giác? nhất định là  ảo giác, nhất định là ảo giác!

      Ở trong lòng Tiểu Thiên hoàn toàn khẳng định  điểm này.

      "Trách trẫm?" Hoàng Phủ Tấn trầm mặt xuống, "Trẫm bảo ngươi lê cái chân gãy này sao?" Nữ nhân chết tiệt này, người nàng hoàn toàn nhìn thấy có ưu điểm gì, nhưng mồm miệng nhanh nhảu cáo trạng buộc tội gặp qua mấy trăm lần .

      Chương 125.Má ơi, nguy to rồi !

      "Nếu ngươi ở đây, ta cần lê cái chân gãy này sao?”

      "Ngươi. . . . . ."

      Đè nặng cơn tức giận tận đáy lòng muốn đem Tiểu Thiên ném ra khỏi Vũ Phượng Cung, Hoàng Phủ Tấn hít sâu hơi, tà liếc Tiểu Thiên tứ cái, mở miệng : "Được, vậy ngươi cứ ở đây mình, thấy tinh thần của ngươi tốt như vậy, tự chiếu cố bản thân chắc có vấn đề gì." xong, còn nhịn được trừng mắt liếc nhìn nàng cái.

      Lại chỉ thấy Tiểu Thiên cho là đúng  bĩu bĩu môi, "Hừ, mình sao, lẽ Vũ Phượng Cung to lớn như thế này tìm ra cung nữ hầu hạ mình . . . . . ." Tiểu Thiên vẫn chưa xong, nàng bị cảnh tượng trước mắt làm cho cả kinh đem lời nghẹn ở cổ.

      . . . . . . phải chứ, vừa mới vào nên phát , tại mới nhìn đến, cả cái Vũ Phượng Cung to lớn như thế này đúng là cung nữ thái giám đều có.

      Nàng làm Hoàng Hậu cũng quá uất ức  . Ông nội ngươi, hôn quân chết tiệt này, thế nhưng keo kiệt đến ngay cả cung nữ cũng thèm cho nàng, lại đối với tiểu thiếp kia tốt như vậy, lúc nàng vào đó, cả Lan Uyển đầy cung nữ, dường như sợ đủ vậy.

      Quả nhiên là thê bằng thiếp. Hừ!

      "Tại sao Vũ Phượng Cung này hạ nhân cũng có? Chẳng lẽ trước kia ở nơi này,   Hoàng Hậu cũng cần cung nữ hầu hạ sao?" Khó chịu nhìn về hướng Hoàng Phủ Tấn, nàng đầy mình tức giận hỏi, lại nhìn thấy lửa giận trong mắt Hoàng Phủ Tấn bất chợt lạnh xuống, vẻ mặt lạnh lư nhẽo làm nàng nhịn được run rẩy vài cái.

      Sao lại thế này? Câu hỏi của nàng có vấn đề sao? Tại sao vẻ mặt của tên hon quân này trở nên kinh khủng như vậy, má. . . . . . Má ơi, sắp giết người nga.

      Chờ. . . . . . Từ từ? Nàng vừa mới cái gì ? Hoàng. . . . . . Hoàng Hậu trước? Đó. . . . . . Đó phải là mẹ ruột của tên hôn quân chạy theo nam nhân khác sao? Hôn quân thống hận nhất chính là vị Hoàng Hậu sinh ra , và hồng hạnh ra tường, nàng thế nhưng còn dám ở trước mặt đề cập đến vị Hoàng Hậu trước? Nàng phải muốn chết sao? Ô oa ~~~ Nguy hiểm rồi, nguy hiểm to rồi.

      Vẫn là trấn an hôn quân này trước .

      Nghĩ như vậy , nàng muốn mở miệng, lại chỉ nghe từ miệng lạnh như băng của Hoàng Phủ Tấn phun ra vài từ, "Hoàng Hậu trước kia và ngươi giống nhau đều là dâm phụ, hoàn toàn có tư cách để cho người khác hầu hạ.” xong, phất tay áo, nhanh chóng bước ra khỏi Vũ Phượng Cung.

      Lưu lại Tiểu Thiên mặt kinh ngạc   đơn đứng ở tại chỗ, nhìn theo bóng dáng mang theo cơn tức giận của Hoàng Phủ Tấn mơ hồ lộ ra nổi đơn kia, Tiểu Thiên thất thần ra lời, trong lòng mang theo tia đau lòng hiểu được.
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 126.Chuyện tốt như trong tiểu thuyết xuyên - Nàng gặp may!

      Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-10038" title="3CD00A4660E9BA8BD929D3F5D93F61BB" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/01/3cd00a4660e9ba8bd929d3f5d93f61bb.jpg" alt="" width="314" height="434" />



      lúc lâu, nàng mới phục hồi tinh thần lại, phát mình cứ ngây ngốc  đứng tại chỗ như vậy, cái chân bị bó lại cố định bởi những cái nẹp giống như bánh chưng, chỉ cần hơi động chút, cũng làm cho nàng đau đến nhíu mày.

      "Cẩu hoàng đế, dám đem ta bỏ lại như vậy." Bất mãn bỉu môi, thu thập xong vài thứ mà tốn hết sức lực nàng đưa tay, kéo cái ghế bên tay trái  ngồi xuống.

      tay bởi vì sử dụng lực mà lần nữa truyền đến đau nhức.

      Nhìn Vũ Phượng Cung lớn như thế  này, chỉ có mình nàng, Đóa Nhi lại nằm ở Thanh cung, thương thế nặng như vậy, mình lại thành nhân sĩ xui xẻo tàn tật .

      Trong lòng Tiểu Thiên khỏi  ảm đạm xuống. thế nào mình cũng là bác sĩ khoa ngoại, lại đến nơi cổ đại chim thèm đẻ trứng như thế này, vậy mà chút tác dụng cũng có, liên tiếp gặp chuyện may.

      "Đáng chết." Nàng vui mắng tiếng, cắn răng, đưa tay phải ra, cắn búi tóc tay, choàng qua cổ tay trái bị trật khớp, mạnh mẽ kéo mạnh cái.

      "Ách ~~" Nhịn đau kêu rên tiếng, sắc mặt của nàng trong nháy mắt trở nên tái nhợt, mồ hôi lạnh trán  từng giọt từng giọt  xuống, cũng may mình từng có học qua chút khoa chỉnh hình, cổ tay bị trật khớp trở về đụng vị trí.

      Nhìn  cổ tay hơi phát sưng, nàng đột nhiên cảm thấy bi thảm, từ lúc xuyên đến cổ đại này, những chuyện tốt như trong tiểu thuyết xuyên nàng lại có cơ hội gặp, nhưng vận xấu cứ luôn xoay vần bên nàng.

      thế nào cũng xuyên thành hoàng hậu, vốn tưởng rằng phải nổi tiếng ít ra cũng được ăn to lớn chút, nghĩ tới bị hoàng đế xem là dâm phụ lăng loan trắc nết, mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ đầu mình bị chuyển chỗ, cho là bị cẩu hoàng đế phế, có thể trở về Nhà mẹ" tìm chỗ an thân, nghĩ tới, lão thượng thư đó lại là con quỷ háo sắc bị Nhị nương xoay vần, lại bị tên hôn quân này kéo về trong cung lần nữa, chẳng qua là vì muốn đòi lại công đạo cho nha hoàn nhà mình, công đạo đòi được, lại đem bản thân té thành bán thân bất toại" , Nha Nha , xui xẻo cũng giống nàng như vậy chứ.

      "Hu hu~~ ba mẹ, Thiên Thiên rất nhớ các người nha." Cúi đầu, nàng khóc rấm rứt, nàng cảm thấy thực độc, ai để nàng có thể bày tỏ tâm . Đến lúc nào nàng mới có thể trở lại  thế kỷ21, trở lại thế giới chân chính thuộc về nàng?

      Chương 127.Ngươi khinh thường lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ngươi cũng trực tiếp làm!

      Cúi thấp đầu, nàng biết mình khóc bao lâu, cổ tay và yết hầu đau đớn làm nàng càng tức tưởi hơn, mãi đến khi giọng lạnh như băng vàng lên đầu của nàng.

      "Khóc xong chư?" Là giong lạnh như băng lại mang theo tức giận của Hoàng Phủ Tấn, làm cho Tiểu Thiên chợt ngẩng  đầu lên, trong mắt thoáng qua tia vui mừng.

      nghĩ tới lúc này, hôn quân  xuất làm nàng cảm thấy mừng rỡ như thế, ngay cả có thể dùng từ mừng rỡ như điên để hình dung tâm tình của nàng lúc này.

      "Sao ngươi lại đến đây" ra khỏi miệng, cũng là khẩu khí làm cho người ta nghe cực kỳ vui, quả nhiên, làm cho mặt Hoàng Phủ Tấn trầm xuống .

      muốn mở miệng mắng nàng, lại bị nàng vượt lên trước bước, "Được rồi, được rồi, ngươi đừng giận nữa, ta sai rồi, được Dù sao nàng tại cũng là nửa" nhân sĩ Tàn tật " , nàng tại chọc nổi hôn quân này.

      Mặc dù nghe được giọng đầy vẻ tình nguyện từ miệng của nàng, nhưng nữ nhân chết tiệt này chủ động mở miệng nhận lỗi, vả lại khi vừa bước qua khỏi cửa thấy nữ nhân này gục đầu khóc rấm rứt, hiểu sao tim lại nhói đau.

      Nữ nhân này có thể dễ dàng ở trước mặt nhận sai như thế, có lẽ là lo lắng cho bản thân té thành như vậy, chọc nổi .

      Nàng là thức thời nhỉ! Hoàng Phủ Tấn tức giận liếc nàng cái, nhưng hoàn toàn mở miệng trách mắng nàng chút nào.

      "Đem tay cho trẫm xem chút." Ngữ khí của vẫn lạnh như băng phải tia  ấm áp như cũ.

      "Làm. . . . . . Làm gì?" Tiểu Thiên lập tức thu tay về, mặt đầy cảnh giác  nhìn Hoàng Phủ Tấn, hôn quân này lại tính toán làm chuyện xấu gì đây?

      "Niếp Tiểu Thiên, trẫm khinh thường lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!" Nhìn thấu ý nghĩ trong lòng Tiểu Thiên, thanh của Hoàng Phủ Tấn vang lên, nữ nhân biết điều này, lại dám bày ra vẻ mặt đề phòng giống như đề phòng cướp vậy, làm nàng bất an đến như vậy sao!

      "Ngươi khinh thường lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ngươi cũng trực tiếp làm." Vừa há miệng, nàng vẫn chưa kịp suy nghĩ thốt thành lời. Lúc trước, là ai muốn đem nàng ném vào hồ sen, nàng đương nhiên nhớ hơn bất cứ ai nha!

      "Niếp Tiểu Thiên, có phải ngươi muốn cho trẫm đem ngươi ném ra ngoài  hay ?" Nữ nhân đáng chết này, rốt cuộc lúc nào mới có thể chọc tức đây.

      Cũng biết mình là chuyện gì xảy ra, ràng , nhưng vừa đến Vân Tiêu cung, trong đầu vẫn luôn luôn lên dáng vẻ bất lực của nàng, còn có cái chân thể nhúc nhích đó, đầy bụng lo lắng nàng rốt cuộc có thể trở lại tẩm cung hay .
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 128.Chưa từng thấy qua nữ nhân nhiều lời như thế!

      Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-10124" title="122" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/01/122.jpg" alt="" width="549" height="600" />


      Còn có tay trái bị trật khớp mà chịu cho Thái Y chữa trị nữa, biết đau đến mức nào, chỉ nghĩ đến chuyện này, bước chân của tự chủ được lại lần nữa quay lại Vũ Phượng Cung. Gần đây càng ngày càng giải thích được, ngay cả chính cũng biết là nguyên nhân gì. Đáng chết, lại còn lo lắng cho nàng, cắn răng, chân mày bởi vì vui mà nhăn rất chặc.

      " muốn đâu." Tiểu Thiên phủ định hoàn toàn  lời của Hoàng Phủ Tấn..., Cùng lúc đó, thanh của nàng cũng đem suy nghĩ của Hoàng Phủ Tấn kéo trở lại.

      là buồn cười! Hôn quân này nếu đem vứt nàng ra ngoài lần nữa, nàng có thể từ" Nhân sĩ nửa tàn tật " trực tiếp nhảy đến"Nhân sĩ tàn tật" .

      được, tính khí tên  hôn quân này vốn tình bất định, nếu ở mãi chỗ này năm hay nửa năm gì đó, nhất định cái mạng của mình bị lấy cũng bị hù chết. Đúng, phải về, nhất định phải tìm cách trở lại thế kỷ 21, tiếp tục làm bác sĩ Niếp vạn người kính ngưỡng, Niếp hoa khôi!

      " muốn ngậm miệng cho trẫm!" Hoàng Phủ Tấn liếc nàng cái, nhìn trong mắt nàng bất chợt hoảng sợ, bất chợt lại chuyển thành quyết tâm mạnh mẽ biết trong lòng nàng suy nghĩ gì, chẳng qua là dáng vẻ vô tội bên ngoài của nàng, lại lần nữa thành công để nén tức giận ngược trở về.

      "A ~~~" Cúi đầu, nàng rất tình nguyện  đáp tiếng.

      "Đưa tay cho trẫm!" Như cũ là thanh lạnh như băng giống như đá.

      "A ~~~" Còn lại là khẩu khí rất tình nguyện  này, nhưng nàng vẫn đàng hoàng  đem tay phải đưa ra ngoài, trong lòng cứ mãi bồn chồn yên, nàng cũng biết hôn quân này muốn tay của nàng làm gì, nhưng ngàn vạn lần đừng mất nhân tính  để cho tay phải của nàng  cũng phế .

      Mới vừa nghĩ như vậy, thanh của Hoàng Phủ Tấn lại rống lên lần nữa, "Cái tay kia! Ngu ngốc!"

      tiếng hô như tiếng sấm  này dọa cho nàng sợ đến mức tay vừa mới vươn ra, thình lình thu ngược trở lại" , lớn tiếng như vậy làm gì?" Tuy là như vậy, nhưng nàng vẫn đưa cánh tay còn lại của mình đưa cho , trong miệng còn nhịn được dặn dò: "Ừ, ngươi phải cẩn thận chút, tay này mới vừa chuyển trở về, còn kiên cố, ngươi cũng đừng làm cho nó tiếp tục dọn nhà."

      "Ngươi có thể đem miệng ngậm lại ?" Hoàng Phủ Tấn tức giận liếc nàng cái, nữ nhân này tại sao lại nhiều lời như vậy.

      Chương 129.Chẳng lẽ. . . . . . Hôn quân thầm mến nàng?

      Edit: Quảng Hằng

      "Vậy ta phải lo lắng tay của ta. . . . . . Tay sao?" Tiếp thu được hơi thở nguy hiểm trong mắt của Hoàng Phủ Tấn, nàng thành   rút cổ về.

      Ai ai ai ~~~ Niếp đại tiểu thư nàng sống 24 năm nay, vẫn chưa từng ngoan ngoãn như thế, nghĩ tới sau khi xuyên qua thành Hoàng Hậu, chức vị cao nhất vinh hạnh nhất lại so ra thua kém với lão bà bình thường dân chúng gấp trăm ngàn lần, bị hôn quân này bức hiếp chèn ép đến mức thành như thế này.

      "A ——" Nàng buồn bực mình, lại bởi vì đau nhức từ cổ tay truyền tới làm thu hồi thần trí, trong mắt nàng bốc lửa  nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Tấn, giận đến nghiến răng, "Hoàng Phủ Tấn! Ngươi ám toán ta!"

      TNND (Con mẹ nó), nàng cũng biết hôn quân này luôn chán ghét nàng, tiểu tử này thế nhưng thừa dịp lúc nàng thất thần muốn vặn gảy tay của nàng.

      Nàng cũng nên ngây ngốc  nghe lời đưa tay cho , chừng tay này của nàng bị phế bỏ như vậy.

      Tay này nếu bị tàn phế, nàng muốn cho hôn quân này phụ trách nàng cả đời.

      A phi phi phi! Lời trẻ con nên tính, lời trẻ con nên tính, muốn cho để cho hôn quân này phụ trách nàng cả đời, nàng phải là tự tìm đường chết sao.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi phải đem tay sửa lại rồi sao? Tại sao trẫm thấy nó chuyển qua những chỗ khác rồi?" Thanh tức giận của Hoàng Phủ Tấn truyền vào trong tai nàng, để cho hồn nàng mới vừa lạc vào cõi thần tiên bị triệu hồi trở về.

      "Cái. . . . . . Cái gì?" Lời của Hoàng Phủ Tấn làm cho Tiểu Thiên hơi sửng sờ, "Ta sửa đúng sao?"

      Ô oa ~~~ tà môn như vậy chứ? thế nào nàng cũng là bác sĩ a, vậy mà ngay cả tay của mình bị trật khớp cũng sửa được, khó trách tay của mình còn vẫn mơ hồ đau, mới vừa rồi bị hôn quân sửa lại, cảm giác tốt hơn nhiều.

      Hôn. . . . . . Hôn quân này mới vừa rồi là giúp nàng sao?

      Tiểu Thiên chớp chớp cặp mắt, nhìn Hoàng Phủ Tấn trước mắt sắc mặt được tốt lắm, nàng cảm thấy càng phát ra kỳ quái.

      Hôn quân này phải là vô cùng thống hận nàng sao? Ít nhất cũng vô cùng thống hận hoàng hậu trước kia cắm sừng cho , phải là bị nàng chọc tức giận bỏ sao? Tại sao còn trở lại?

      Chẳng lẽ. . . . . . Cẩu hoàng đế này thầm mến nàng? Lo lắng nàng ai chăm sóc mới trở lại đây lần nữa?

      Ha ha ~~~ tốt quá, tốt quá, nếu cẩu hoàng đế thầm mến nàng, có phải đại biểu mạng của nàng về sau  được bảo đảm hay ?

      Tốt , Tốt vô cùng tốt. . . . . .
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :