1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Khuyên

      Chương 160. Nhào tới ngực hôn quân rồi!

      Vũ Phượng Cung bên này, Tiểu Thiên cả đêm hề ngủ, trời vừa mới sáng, ngồi yên được nữa, từ giường bò dậy, kéo cánh tay cùng chân bị trật khớp kia, tựa vào thành giường lần dò bước ra đến cửa.


      "Hoàng Phủ Tấn, ngươi là hôn quân, quỷ hẹp hòi, đừng tưởng rằng an bài cung nữ cho ta, ta có cách để sống, hừ! Bác sĩ vĩ đại họ Niếp như ta lẽ bị tên hoàng đế cổ lổ sĩ như ngươi ức hiếp mãi sao?”

      Dựa vào vách tường, nàng chân thấp chân cao về hướng đại sảnh.

      "Thiên Thiên, sao con lại ra đây mình?” Vừa vặn, Thái Hoàng Thái Hậu vừa mới bước chân vào, thấy bộ dạng khó khăn này của Tiểu Thiên, bà tỏ ra đau lòng.

      Tiểu Thiên ngẩng đầu, thấy vẻ đau lòng mặt Thái Hoàng Thái Hậu, nhìn lại vẻ trầm mặt Hoàng Phủ Tấn, khóe miệng nàng khẽ nhếch, trong mắt thoáng qua tia ánh sáng lạnh.

      "Hoàng tổ mẫu, Vũ Phượng Cung này chỉ có mình Thiên Thiên, đương nhiên con phải mình, nếu người nghĩ người đâu ra để đỡ Thiên Thiên chứ, hoàng thượng ngài đúng ?" Vừa , vừa cao ngạo nhấc chân, khiêu khích nhìn Hoàng Phủ Tấn.

      Hoàng Phủ Tấn dĩ nhiên là hiểu câu này của Tiểu Thiên là cố ý cho hoàng tổ mẫu nghe, Xú nha đầu đáng chết này lại muốn mượn hoàng tổ mẫu dạy dỗ .

      "Trẫm thấy mình ngươi cũng có thể chiếu cố tốt mình, cần ai tới!" Cắn răng, Hoàng Phủ Tấn đè ép lửa giận trong lòng, mở miệng .

      "Nhưng. . . . . . nhưng người ta bị thương, làm việc rất dễ dàng chứ sao." Chớp chớp cặp mắt, nước mắt lại lần nữa bừng lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn Thái Hoàng Thái Hậu, dáng vẻ vừa thương tâm vừa ủy khuất như thế của nàng làm cho Thái Hoàng Thái Hậu càng thêm đau lòng.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi giả bộ!" Hoàng Phủ Tấn nổi đóa, nữ nhân này giả vờ trước mặt của hoàng tổ mẫu đúng ? hoài nghi, mắt của nàng rốt cuộc làm bằng gì, nước mắt đúng là đến là đến.

      "555~~~ Hoàng thượng khi dễ người khác, ngày thường khi dễ Thiên Thiên cũng sao, tại Thiên Thiên trở nên thảm như vậy, ngươi còn khi dễ ta, người ta nào có giả bộ nha, 555~~~" Nàng khóc, còn ngoài ý muốn nhào tới trong ngực Hoàng Phủ Tấn, cử động này chỉ làm cho Hoàng Phủ Tấn kinh hoàng, ngay cả Thái Hoàng Thái Hậu cũng hoảng hốt.

      "Niếp Tiểu Thiên, chớ quấn ở người trẫm!" Hoàng Phủ Tấn vui rống lên.

      "555~~~ Hoàng thượng, ngài nhẫn tâm như vậy sao!" Nàng nằm ở người Hoàng Phủ Tấn, sớm cười đến thiếu chút nữa tắt thở, thân thể nhắn run rẩy trong mắt của Thái Hoàng Thái Hậu xem ra, cũng là khóc đến rất đau đớn tâm.

      Chương 161: Nhân sĩ tàn tật nên quá kiêu ngạo!

      "Tấn nhi, sao con lại làm thế? Thiên Thiên cũng bị thương, con còn nhẫn tâm la hét con bé như vậy?" mặt Thái Hoàng Thái Hậu tràn ngập cảm xúc bất mãn.

      "Hoàng tổ mẫu, nàng. . . . . ."

      "Hoàng thượng, Thiên Thiên biết ngài thích Thiên Thiên, Thiên Thiên cũng muốn quấn ngài, chẳng qua là, cái chân này rất thuận tiện mà!" Vừa , còn nắm long bào của Hoàng Phủ Tấn mãnh liệt lau mặt của mình.

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi dám cầm y phục của trẫm lau nước mắt!" Hoàng Phủ Tấn giận đến mức muốn đem nữ nhân chết tiệt này xa khỏi tầm mắt của mình, nhắm mắt làm ngơ!

      "Hừ hừ! Có bản lãnh ngươi ở ngay trước mặt hoàng tổ mẫu, đem ta ném ra , nếu như ngươi thực muốn làm cho lão nhân gia tức chết!" Tiểu Thiên đắc ý nâng khóe miệng lên, dùng thanh chỉ có hai người bọn họ nghe được hướng về phía bên tai của Hoàng Phủ Tấn .

      "Niếp Tiểu Thiên, ngươi đừng cho là trẫm dám!"

      "Tốt, ngươi dám, ngươi dám, ngươi ném , dù sao ta gãy cái tay, chân rồi, ta cũng vậy quan tâm hai món còn lại có gãy tiếp nữa hay ." Tiểu Thiên xong, bộ dáng làm ra vẻ hề sợ hãi, nàng mới tin hôn quân này thực có can đảm ngay trước mặt lão thái thái, nỡ xuống tay đem nàng ném ra ngoài.

      "Tốt, trẫm để cho ngươi thử chút cảm giác bị tàn phế!" Vừa dứt lời, Hoàng Phủ Tấn cúi người xuống, bế bổng Tiểu Thiên lên.

      "A —— Hôn quân, ngươi làm sao?" Lần này, Tiểu Thiên luống cuống, thể nào nha, lão thái thái vẫn rất có lực uy hiếp, tại sao hôm nay hôn quân này dám xuống tay với nàng cơ chứ?

      "Trẫm tâm tình đùa giỡn với ngươi!" Mặt Hoàng Phủ Tấn  vẫn đen, nữ nhân đáng chết này, lần nào cũng ỷ vào hoàng tổ mẫu, hề sợ hãi  uy hiếp như vậy, nàng cho là hoàng đế này như dễ dàng chịu uất ức sao?

      "Nhưng. . . . . . Nhưng hoàng thượng, ta, ta chỉ đùa mà!" Tiểu Thiên nghẹn miệng, lão thái thái dĩ nhiên cũng đứng giả ngu để ý tới nàng, đoán chừng cũng là bị khí thế này của hôn quân dọa sợ.

      "Phải ?" Hoàng Phủ Tấn cười lạnh tiếng, "Niếp Tiểu Thiên, lúc mới vừa uy hiếp trẫm, ngươi phải rất đắc ý sao?"

      "Nhưng bây giờ thể đắc ý, nghĩ nghĩ lại, ai lại muốn mình tàn phế chứ!" Cúi đầu, Tiểu Thiên lập tức trở nên đàng hoàng.

      là lạ, lão thái thái tại sao vẫn chưa lên tiếng chứ, chẳng lẽ bà hy vọng đứa cháu lòng dạ hiểm độc này của bà, đem cháu dâu như nàng ném đến tàn phế sao.
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      ']Edit: Quảng Hằng

      ']Beta: Khuyên



      Chương 162. Hoàng tổ mẫu, ngài làm sao thế?

      Tiểu Thiên trả lời làm cho Hoàng Phủ Tấn vừa bực mình vừa buồn cười, phát mình hoàn toàn có biện pháp gì với nữ nhân này, đôi khi bị vài lời ngây thơ của nàng làm cho chút tính khí.

      Thái Hoàng Thái Hậu vẫn gì, cặp mắt vẫn vây quanh vẻ mặt đứa cháu nội quý của mình biến chuyển, Tấn nhi lại cười rồi? A, vui đó!

      ra bà hoàn toàn biết nha đầu Thiên Thiên kia giả bộ khóc, bất quá nha đầu này nước mắt đúng là đến là đến. Con bé này cho rằng hoàng tổ mẫu như bà già nên hồ đồ rồi nhìn ra nó giả vờ hay sao? Chẳng qua bà chỉ muốn nhìn đứa cháu quý của mình đùa giỡn cùng cháu dâu mà thôi.

      Nhìn đứa Tấn nhi này, bị Thiên Thiên làm cho tính khí lúc lên lúc xuống, phát trò chơi này —— Càng ngày càng vui nhộn.

      Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu lộ ra mấy phần mong đợi.

      "Ngươi ngược lại nên biết phận mình!" Hoàng Phủ Tấn liếc nàng cái, lạnh lùng mở miệng .

      "Vậy. . . . . . Hoàng thượng, ngài . . . . . . Có thể cho ta xuống đất hay ?" Nàng e dè nhìn về phía Hoàng Phủ Tấn, sợ đến mức nuốt ngụm nước bọt, nàng cũng hy vọng tay chân còn lại của mình cũng bị gãy luôn, đến lúc đó đúng là kêu trời trời biết kêu đất đất chẳng hay.

      "Trẫm. . . . . ."

      " được!" Hoàng Phủ Tấn biết nên gì, lại bị Thái Hoàng Thái Hậu vượt lên trước bước,

      " hoàng hậu lại dám uy hiếp hoàng thượng, thêm chút trừng phạt làm sao được?"

      " phải đâu, hoàng tổ mẫu, ngài. . . . . ."

      chỉ là Tiểu Thiên, mà ngay cả Hoàng Phủ Tấn cũng bởi vì lời của Thái Hoàng Thái Hậu hơi ngẩn ra, đây hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu của . Theo lý thuyết, hoàng tổ mẫu thương nữ nhân này còn kịp, làm sao có thể lên tiếng muốn trừng phạt nàng chứ.

      "Thiên Thiên, ngươi ỷ vào Ai gia sủng ái, ba phen mấy bận chọc giận hoàng thượng, hôm nay lại còn cầm long bào để lau nước mắt, đúng là đại nghịch bất đạo, Tấn nhi, Ai gia cần biết, con muốn xử trí con bé này thế nào là tùy con, hoàng tổ mẫu tuyệt câu!" Thái Hoàng Thái Hậu nghiêm mặt, trịnh trọng cách lạ thường.

      "Hoàng tổ mẫu, trẫm. . . . . ." Nhìn dáng vẻ cương quyết như thế của Thái Hoàng Thái Hậu, nhưng Hoàng Phủ Tấn biết nên làm như thế nào, liếc mắt nhìn Tiểu Thiên mếu máo đáng thương trong ngực nhìn mình, lại nhìn vẻ mặt cương quyết tha của Thái Hoàng Thái Hậu, khó xử nhíu mày.
      Chương 163: Trẫm tạm thời bỏ qua cho ngươi!

      Nếu là trước đây, nhất định chút nào suy tính, liền đem nữ nhân này ném ra bên ngoài phạt đánh, nhưng bây giờ. . . . . . lại phát mình hoàn toàn thể xuống tay, nhất là thấy bộ dạng đáng thương bị gãy tay gãy chân như thế này của nàng.

      Hôm nay Hoàng tổ mẫu làm sao vậy? Ngài phải luôn luôn bao che cho nữ nhân này hay sao? tại làm cho có chút khó xử, cỡi hổ khó xuống.

      "Thế nào? Tấn nhi? phải con rất muốn dạy dỗ nha đầu chết tiệt kia sao? Hôm nay hoàng tổ mẫu tuyệt đối cản con, con muốn xử trí như thế nào cũng được." Thái Hoàng Thái Hậu nhân lúc lửa cháy đổ thêm dầu lần nữa tăng thêm câu.

      "Trẫm. . . . . ." Lại nhìn Tiểu Thiên trong ngực mình lần nữa, đáng chết, thế mà lại nỡ xuống tay! mặt Hoàng Phủ Tấn tràn đầy ảo nảo.

      "Hoàng thượng, ngài phải tĩnh táo." Tiểu Thiên ngẩng đầu lên, nhìn Hoàng Phủ Tấn, e dè nhắc nhở.

      "Câm miệng!" Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng trợn mắt nhìn nàng, nữ nhân này an phận chút nào sao, nàng còn dám nhiều!

      "A ~~~" Mặc dù rất tình nguyện, nhưng nàng rất nghiêm túc cúi đầu.

      tại ngay cả bùa hộ mạng như lão thái thái cũng mất , nàng chỉ có thể dựa vào mình, thế nào cũng phải đợi đến ngày tay chân mình lành lặn rồi hãy tính tiếp.

      "Tấn nhi?" Thái Hoàng Thái Hậu lại lần nữa mở miệng, trong lòng sớm hồi hộp, quả nhiên là cháu ngoan của bà, bà cũng biết tiểu tử này đối với nha đầu ôm siết trong ngực kia thể nào xuống tay được, nếu bà thực cũng những lời kích thích như thế.

      "Hoàng thượng. . . . . ." Mím miệng, Tiểu Thiên lại lần nữa đáng thương nhìn về phía Hoàng Phủ Tấn, thầm cầu nguyện trong lòng: Ngàn vạn lần đừng đem ta ném ra ngoài nha.

      "Hoàng thượng, Tướng gia ở Ngự thư phòng cầu kiến!" lúc này, Phúc Quý chợt xuất ở cửa, để cho trong mắt Hoàng Phủ Tấn chợt sáng lên.

      "Ừ, biết rồi, trẫm ngay bây giờ!" Cảm giác được mình giống như được thả lỏng hơi, Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng liếc mắt nhìn Tiểu Thiên trong ngực, mở miệng : "Trẫm tạm thời bỏ qua cho ngươi, ngoan ngoãn ở đây đợi trẫm!!" xong, đem Tiểu Thiên để xuống, thậm chí là bỏ vào ghế ở bên cạnh, điểm này làm cho nụ cười trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu càng thêm sâu.

      "Hoàng tổ mẫu, Tôn nhi cáo lui trước."

      "Được rồi, con trước , công quan trọng hơn!" Thái Hoàng Thái Hậu cũng tiếp tục nữa, dù sao nếu biết tiểu tử này đối với nha đầu Thiên Thiên này vẫn có chút đau lòng, như vậy thời gian còn dài mà, cần phải quá vội vã.
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      font-size:14pt;']Edit: Quảng Hằng

      font-size:14pt;']Beta: Khuyên
      font-size:14pt;']


      font-size:14pt;']Chương 164: Nụ cười của Lão thái thái quá mập mờ!

      font-size:14pt;']"Tôn nhi cáo lui!"

      font-size:14pt;']Sau khi Hoàng Phủ Tấn rời , trái tim treo ngược của Tiểu Thiên rốt cục để xuống, "Nguy hiểm nguy hiểm , đúng là quá sợ tên hôn quân này ném mình đến tàn phế mất!”

      font-size:14pt;']"Thiên Thiên, làm rất tốt!" Thái Hoàng Thái Hậu đắc ý hướng Tiểu Thiên giơ ngón tay cái lên.

      font-size:14pt;']"Cái. . . . . . Cái gì?" Trong mắt Tiểu Thiên  mang theo nghi ngờ ràng, lão thái thái này làm sao vậy, hồi mặt, đầu tiên hận thể thay cháu của bà đem mình ném ra bên ngoài, tại lại trở nên có chút mùi vị tà tà?

      font-size:14pt;']" có gì." Thái Hoàng Thái Hậu cười có chút thần bí, nhưng cũng trắng ra, chuyện của những người trẻ tuổi này, nên để bọn họ tự đến với nhau, lão nhân gia như bà cũng cần nhiều chuyện.

      font-size:14pt;']"Hoàng tổ mẫu, ngài hôm nay kỳ quái." Mặt Tiểu Thiên đầy phòng bị nhìn Thái Hoàng Thái Hậu, nàng có cảm giác, cảm thấy lão thái thái này giống như là mưu gì đó với nàng.

      font-size:14pt;']" có, có, kỳ quái, tâm tình Ai gia hôm nay đặc biệt tốt." Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu mang theo nụ cười khó nén .

      font-size:14pt;']Tiểu Thiên nhìn nụ cười mặt của Thái Hoàng Thái Hậu, Tiểu Thiên luôn luôn cảm thấy có điểm lạ, nhưng thể xác định nguyên nhân.

      font-size:14pt;']Ai, tính, tính, muốn, tại mấu chốt là đem tay chân bị thương này của mình dưỡng cho tốt, tại hôn quân là dao thớt, nàng là thịt cá, nếu dưỡng thương cho tốt, chừng về sau bị hôn quân băm thành thịt nát cũng chút lực sức nào để đánh trả. Hơn nữa, nàng phải về thế kỷ21, hai dụng cụ dùng để lại ăn uống này cũng thể để bị tàn phế được.

      font-size:14pt;']"Thiên Thiên." Chỉ nghe Thái Hoàng Thái Hậu tiếp tục , "Vết thương của nha đầu Đóa Nhi vẫn chưa được tốt lắm, nên để lại chỗ của Ai gia dưỡng thương , ta để cho Lạc Thủy tới chăm sóc cho con."

      font-size:14pt;']"Để cho Lạc Thủy tới chăm sóc cho con, vậy Hoàng tổ mẫu làm sao bây giờ nha?" thế, nàng cảm giác, cảm thấy dường như khi Lạc Thủy nhìn nàng rất thoải mái, nhất định là cảm thấy nàng là dâm phụ, nên Lạc Thủy khinh thường cùng nàng chuyện.

      font-size:14pt;']"Thân thể của Ai gia tốt lắm, Lạc Thủy đứa bé kia tương đối tỉ mỉ, để cho nàng tới chăm sóc cho con, Ai gia mới yên tâm chút."

      font-size:14pt;']"A, vậy cũng được, cám ơn hoàng tổ mẫu!" Tiểu Thiên từ chối nữa, nếu để cho Lạc Thủy biết, còn tưởng rằng nàng chèn ép nàng ấy.

      font-size:14pt;']"Tạ cũng cần rồi, chỉ cần ngươi nhanh chóng sinh cho hoàng tổ mẫu đứa cháu để ẳm bồng là được." Vẻ mặt Thái Hoàng Thái Hậu cười đến mập mờ.
      font-size:14pt;']Chương 165: Cùng hôn quân sinh đứa trẻ?

      font-size:14pt;']Mà lời của lão nhân gia lại làm cho Tiểu Thiên bị giật nảy mình, thiếu chút nữa nhảy nhỏm từ ghế: " phải đâu, hoàng tổ mẫu, ngài muốn cho con chịu chết sao, con cắm sừng cho , hận con đến mức ngày nào cũng mong lôi con ra ngoài để chém đầu, làm sao con còn dám cùng nam nhân khác sinh con gì chứ, sợ bảy gãy cổ con sao." Tiểu Thiên hoảng sợ nhìn chằm chằm vào bà.

      font-size:14pt;']Má ơi, lão thái thái này tám phần là già nua si ngốc đây mà.

      font-size:14pt;']"Nha đầu này, nghĩ bậy gì thế!” Thái Hoàng Thái Hậu tức giận vỗ đầu của nàng cái, "Ai gia lúc nào bảo con sinh con cùng nam nhân khác chứ, nếu thực con có ý nghĩ đó, cần chờ hoàng thượng chặt đầu của con Ai gia trực tiếp bẻ gãy cổ của con, con giói quá nhỉ, dám nghĩ đến chuyện sinh con cùng nam nhân khác!”

      font-size:14pt;']" phải là ngài muốn con sinh cháu cho bà ẳm bồng sao." Xoa xoa đầu bị vỗ đau nhói, Tiểu Thiên rất vô tội mở miệng .

      font-size:14pt;']Chứng si ngốc do tuổi già của bà quả nhiên rất nghiêm trọng, bà vừa bảo mình sinh đứa cháu cho bà ôm, quay ngoắt lại uy hiếp mình dám hồng hạnh xuất tường bẽ gãy cổ của mình.

      font-size:14pt;']Ai ~~ làm nữ nhân khó khăn, làm nữ nhân của hoàng gia càng khó hơn, còn lại là nữ nhân hoàng gia mà hoàng đế ghét nhất!

      font-size:14pt;']Tiểu Thiên ở trong lòng thở dài rất lớn.

      font-size:14pt;']"Ai gia bảo con sinh cháu cho ta, đương nhiên là bảo con cùng Tấn nhi sinh, biết trong đầu nha đầu như con nghĩ lộn xộn cái gì, cháu của Si gia làm sao có thể là do người khác chứ?” xong, Thái Hoàng Thái Hậu còn chưa hết tức liếc nàng cái.

      font-size:14pt;']"Cùng. . . . . . cùng hôn quân sinh?" Tiểu Thiên cả kinh há to miệng, gần như có thể dập đầu xuống đất, để cho nàng cùng hôn quân sinh đứa trẻ, còn bằng trực tiếp gọi nàng tìm chết dễ dàng hơn nhiều.

      font-size:14pt;']Oaaaaaa, khoan , khoan , bệnh si ngốc do tuổi già của Thái Hoàng Thái Hậu phải là nghiêm trọng bình thường rồi, đạt đến trình độ bất trị, để cho nàng cùng hôn quân sanh con? Nàng đâu phải bị đần độn chứ?

      font-size:14pt;'](Ngay chỗ này ta muốn giải thích cho , hai người vẫn chưa nhau nhá, chỉ mới thầm mến nhau, nhưng ai nấy đều có cái tự ái to đùng, nên ko ai nghĩ thân cận với đối phương nên chị này mới nghĩ quàng xiên =.=!)


      font-size:14pt;']Đừng nàng chết cũng nguyện ý, coi như nàng nguyện ý, hôn quân cũng nguyện ý, từ ban đầu hôn quân bảo nàng rằng, đừng mong dùng thân thể bẩn thỉu của nàng leo lên giường của , chừng khi nàng vừa leo lên giường của , hôn quân cước đạp xuống giường rồi, đến lúc đó mất mặt nha. Đến lúc đó, cũng phải là vấn đề gãy tay gãy chân nữa, đó là vấn đề uy hiếp đến tính mạng của nàng rồi nha.
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 166: Đừng chọc giận nàng!




      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Khuyên

      Tuy nhiên, suy nghĩ chút, ý của hôn quân là chê nàng bẩn thỉu, nhưng   chạm vào nhiều nữ nhân như vậy, người khác chê dơ bẩn thôi. Con mẹ nó, chỉ cho phép châu quan phóng hỏa cho dân chúng đốt đèn.

      Hừ! Đừng chọc giận nàng nha, nếu nàng thực tìm nam nhân khác sinh con đó, để cho hôn quân làm người cha có sẵn luôn.

      "Đương nhiên là cùng Tấn nhi sinh, con còn muốn có ý nghĩ khác sao?" Thanh của Thái Hoàng Thái Hậu cắt đứt ý nghĩ kỳ lạ của Tiểu Thiên.

      ". . . . . . phải!" Tiểu Thiên liên tục lắc đầu ngừng. Nàng mới ngu đến mức thừa nhận ý tưởng trong lòng nàng ngay trước mặt lão thái thái đâu.

      "Vậy là được rồi, nhanh chóng cùng Tấn nhi sinh đứa !"

      "A, a, vâng, hoàng tổ mẫu!" Nuốt ngụm nước bọt, Tiểu Thiên giống như bè theo gật đầu cái.

      Trong đầu đột nhiên thoáng qua màn lần trước cùng Hoàng Phủ Tấn ở giường, mặt của nàng lập tức đỏ lên như lửa đốt nhịp tim đập rất lợi hại!

      Cùng hôn quân sanh con?

      Tiểu Thiên nhịn được rùng mình cái. Trừ phi nàng muốn chết, mới có thể cùng hôn quân sanh con.

      Hơn nữa, nếu là cùng sinh, sinh ra đứa bé có tính tình quái đản giống như liền thảm rồi.

      Mấy ngày sau, Tiểu Thiên dị thường an phận dưỡng thương trong Vũ phượng cung, làm nàng thích ý chính là, trừ Thái Hoàng Thái Hậu thỉnh thoảng tìm đến nàng tâm ra, hôn quân chưa bao giờ xuất ở trong Vũ Phượng cung, đây cũng là để cho nàng buông lỏng .

      Kể từ đêm kích tình màn đó, ra nàng rất sợ gặp lại Hoàng Phủ Tấn, thực quá lúng túng a. Dù sao đó cũng là lần đầu tiên của nàng nha, mặc dù đối với thân thể này mà phải thế, nhưng nàng vẫn còn là nương trong trắng ngây thơ nha.

      Thảm nhất chính là, "Lần đầu tiên" của nàng vẫn chưa đảm nhiệm được “chức vụ” bị người cứng rắn  cho "Lui"  trở lại, đây thực là quá mất mặt mà.

      "Hoàng hậu nương nương, thuốc tới." Thanh của Vũ Lạc Thủy cắt đứt suy nghĩ của Tiểu Thiên, nàng ấy dĩ nhiên là phụng mệnh của Thái Hoàng Thái Hậu đên chăm sóc cho Tiểu Thiên.

      "Cám ơn!" Nhận lấy thuốc trong tay Vũ Lạc Thủy, nàng lễ phép tiếng cám ơn. Chẳng biết tại sao, mặc dù Vũ Lạc Thủy biểu đối với nàng rất tôn kính, nhưng nàng luôn là mơ hồ cảm thấy rằng  nàng ấy đối với nàng rất có địch ý.

      Chẳng lẽ là nàng đa tâm sao?

      Bưng thuốc lên uống hớp, ngoại công của nàng chính là Trung y thế gia, nàng có thể là ở trong đống thuốc bắc lăn lộn  lớn lên, đối với thuốc bắc, nàng ngược lại hề ghét, cũng cảm thấy khó uống. Ngay cả khi nàng lớn lên, thuốc bắc đối với việc trị liệu xương cốt có hiệu quả hơn thuốc tây rất nhiều.

      Lại lần nữa bưng lên thuốc uống hớp.



      Chương 167




      Edit: Jolly

      Beta: Khuyên

      “ Hoàng thượng giá lâm——“ Ngoài cửa lớn của Vũ Phượng Cung vang lên thanh cao vút cộng thêm vài phần ẻo lả của Phúc Qúy.

      “ Phốc——“  Tiểu Thiên vừa mới uống thuốc vào cứ như vậy phun ra ngoài.

      “Khụ…Khụ…….” Tiểu Thiến bị sặc thuốc đỏ bừng cả khuôn mặt, hôn quân này phải mai danh tích đến mấy ngày tới sao, tại sao lại xuất .

      “Nương nương, ngài thế nào?” Vũ Lạc Thủy bước đến vỗ vỗ lưng Tiểu Thiên, kì quái, tại sao hoàng thượng tới, hoàng hậu lại sợ thành như vậy? Hoàng thượng phải đối với nàng rất tốt sao?

      “Lạc Thủy, mau, nhanh ngăn hôn quân lại, đừng cho vào.” Tiểu Thiên lo lắng đẩy Vũ Lạc Thủy.

      “A! Tại sao?” mặt Vũ Lạc Thủy mang theo vài phần nghi ngờ, hoàng hậu nương nương này cũng kỳ quái, bao nhiêu ngươi ao ước được hoàng thượng nhìn đến nàng, nàng khác, hoàng thượng tới, nhưng nàng lại bày ra vẻ mặt như gặp phải quỷ.

      “Làm càn….Dù sao ngươi chỉ cần đừng để cho vào là được.” Tiểu Thiên lại lần nữa đẩy Vũ Lạc Thủy:” Ngươi, ngươi cứ , ta chết rồi!” Chợt từ ghế đứng lên, nàng cũng kịp để ý chân phải bị thương kia, sôi nổi nhảy từ ghế xuống.

      ngài chết?” Khóe mắt Vũ Lạc Thủy rơi xuống vài hắc tuyến.

      “Niếp Tiểu Thiên, nếu ngươi chết , ngược lại trẫm tĩnh tâm” Hoàng Phủ Tấn xuất ở trước cửa, tức giận mở miệng , mà thanh của khiến cho chân trái Tiểu Thiên vừa giơ lên nhảy lập tức ngưng lại.

      Ô oa ~~~ tốc độ hôn quân này tiến vào là nhanh.

      Quay đầu lại chấp nhận, khóe miệng nàng từ từ nặn ra nụ cười tự cho là vô cùng thiện ý:” Ha ha, hoàng thượng, ngươi mạnh khỏe a, lâu gặp a, ha ha~~~”

      A, nụ cười này là giả tạo! Khuôn mặt cũng cương lên. Khó chịu trong lòng của Tiểu Thiên lại tăng thêm bật.

      Nữ nhân này, nàng hi vọng tới! Trong long Hoàng Phủ Tấn dâng lên cỗ lửa giận.

      “Đúng vậy, lâu gặp, chân gãy của Hoàng hậu nương nương hồi phục thế nào?” Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng mở miệng .

      phát bản thân mình càng ngày càng nắm bắt được, Niếp Tiểu Thiên đáng chết này cứ như vậy ở trong Vũ Phượng Cung mấy ngày, nhắm mắt làm ngơ rồi, nhiều ngày như vậy, tưởng là mình có thể an tĩnh, nghĩ tới vẫn bỏ được nàng, tự chủ được vẫn đến đây.

      Nàng lại tốt hơn, thấy xuất , còn dám bày ra bộ dạng khuôn mặt cứng ngắc này.
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 168: Chặt đứt chân của ta, ngươi phải phụ trách ta cả đời!



      Edit: Jolly

      Beta: Khuyên

      Nhìn thấy nàng bày ra bộ dạng thần khí, nhìn như thế nào cũng thấy chút dấu hiệu gãy tay gãy chân.

      Nghe Hoàng Phủ Tấn hỏi như vậy, Tiểu Thiên ôm bụng khó chịu, tên cẩu hoàng đế này mấy ngày nay nhìn thấy, vừa tới liền nguyền rủa nàng gãy chân.

      Bĩu bĩu môi, nàng tức giận mở miệng :” Mầy ngày nay lúc Hoàng thượng tới, chân gãy của Thiên Thiên khôi phục nhanh hơn, nhưng khi hoàng thượng tới, lại bắt đầu đau.”

      Như vậy ràng là cố ý châm chọc, Hoàng Phủ Tấn làm sao có thể nghe hiểu.

      Khóe miệng cong lên, bỗng nhiên ghé sát vào nàng, khoảng cách gần gũi của hai người cực kỳ mập mờ, chóp mũi kém chút liền đụng phải.

      “Làm….Làm gì?” Tiểu Thiên mất tự nhiên đầu hơi lùi về phía sau, tên hôn quân này là bị làm sao, phải ngại nàng bẩn sao? có chuyện còn đến gần nàng như vậy làm cái gì?

      “Làm gì?” Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng cười tiếng: “Ngươi muốn gãy cái chân kia nữa sao, sau đó phụng bồi hai chân cùng nhau dưỡng thương có phải hay ?”

      “ Hắc!” Tiểu Thiên khinh thường cười lên tiếng:” Ngươi cho rằng ta ăn cỏ lớn lên à?”

      “ Trẫm chính là cảm thấy như vậy, ngươi ngực lớn nhưng là nữ nhân ngốc có đầu óc!”

      “Ngươi mới ngực lớn nhưng có đầu óc, vạm vỡ, hôn quân đầu óc ngu si!”

      “Niếp Tiểu Thiên, ngươi tin trẫm chặt gãy chân của ngươi hay ?”

      “ Ngươi chặt gãy chân của ta, ngươi liền phụ trách ta cả đời!”. Nhưng lời Tiểu Thiên vừa thốt lên, chút nào cảm thấy nó có cái gì ổn.

      Mà những lời này của nàng làm cho Hoàng Phủ Tấn cùng Vũ Lạc Thủy cảm thấy hơi sửng sờ, đôi mắt càng sâu, Vũ Lạc Thủy thấy Hoàng Phủ Tần có tia cười nụ khó có thể nắm bắt được.

      Chỉ nghe Tiểu Thiên tiếp tục : “Ngươi phải là rất ghét ta sao? Ngươi càng ghét ta, ta liền càng quấn lấy ngươi, ăn cơm cũng quấn lấy người, vào triều cũng quấn lấy ngươi, ngủ cũng quấn lấy ngươi, ngươi cũng các nữ nhân khác ngủ giường ta cũng như vậy quấn lấy ngươi, hừ hừ! Ta dây dưa khiến cho tinh thần người phân liệt trở thành dừng lại.” Tiểu Thiên xong rất đắc ý, chút nào chú ý tới lời của nàng khiến cho người ta khiếp sợ.

      Nụ cười trong mắt Hoàng Phỉ tấn vẫn tồn tại như cũ, nhưng nó lại chợt lóe lên trong nháy mắt rồi biến mất, nữ nhân này, mỗi lần chuyện đều biết suy nghĩ! Mà Vũ Lạc Thủy, cả kinh ngay cả con mắt cũng muốn rớt ra.

      Ngủ cũng quấn lấy hoàng thượng? Ngay cả….Ngay cả hoàng thượng cùng các nữ nhân… Lên giường cũng muốn dây dưa? Hoàng hậu nương nương này….



      Chương 169: Hôn quân này là đồ lưu manh độc!
      Edit: Jolly

      Beta: Khuyên

      “Phải ?” Khóe mắt Hoàng Phủ Tấn giương lên, mặt tràn đầy trêu chọc: “Vậy trẫm cũng muốn nhìn thử chút, ngươi gãy hai chân rốt cuộc làm sao quấn lấy trẫm.” Vừa , liếc mắt nhìn tay Tiểu Thiên, tiếp tục : “Lấy tay bò sao? Trẫm muốn biết chút về kỹ thuật bò của Hoàng hậu nương nương!”

      “ Ngươi…” Lần này, Tiêu Thiên bị phản bác được, vừa mới bắt đầu còn tưởng rằng lời của chính mình rất đắc ý. Con mẹ nó, gãy hai chân, đúng là thế quấn lấy hôn quân này.

      Lần này lại thảm bại!

      “Lạc Thủy!” Chỉ nghe giọng ói của Hoàng Phủ Tấn cứng rắn mở miệng gọi.

      “ Hoàng thượng, có Lạc Thủy!” Nghe Hoàng Phủ Tấn gọi mình liền tiến lên đón.

      “Trẫm thấy Hoàng hậu nương nương bản lĩnh rất lớn, chân cũng có thể hoạt động bình thường, cũng cần có người chiếu cố.” Hoàng Phủ Tấn mặc dù chuyện với Vũ Lạc Thủy ,  nhưng ánh mắt vẫn thủy chung chăm chú nhìn người Tiểu Thiên, nhìn bộ dạng phách lối đến nắm bắt được này, liền ôm bụng lửa giận.

      Mà Tiểu Thiên nghe Hoàng Phủ Tấn như vậy, theo trực giác bắt đầu cảnh giác, tên hôn quân này lại muốn làm gì? Giơ mũi dao lớn giết chết nàng sao?

      “ Hoàng…Hoàng thượng, việc…việc này được tốt lắm, thương thể của nương nương vẫn còn chưa khỏi hẳn.” Vũ Lạc Thủy khó khăn nhìn Hoàng Phủ Tấn cái, rồi lại nhìn Tiểu Thiên.

      “ Trẫm được là được! Trẫm nhìn nàng cùng bình thường sai biệt lắm.” Hoàng Phủ Tấn bày ra bộ dạng khuôn mặt thay đổi, lúc chuyện, vẫn quên liếc Tiểu Thiên cái.

      “Nhưng Hoàng thượng, Thái hoàng Thái hậu lão nhân gia người là muốn Lạc Thủy chiếu cố Hoàng hậu nương nương.” Vũ Lạc Thủy cảm thấy khó chịu nhíu mày.

      “ Trẫm cần, liền cần!” Hoàng Phủ Tấn xong khuôn mặt kiên quyết: “Chỗ Hoàng tổ mẫu, trẩm cho lão nhân gia người cái công đạo, nhưng nếu ngươi dám chiếu cố nàng, trâm coi như ngươi kháng chỉ mà xử trí!”

      “Cái gì? Tên bạo quân nhà ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt ta!” Tiểu Thiên rống lớn, tuy tại nàng so với lúc trước hoạt động tự nhiên hơn nhiều, nhưng thủy chung vẫn còn nữa trạng thái tàn tật, tên bạo quân này, hiểm như vậy.

      “Gọi trẫm là bạo quân phải ?” Khóe miệng Hoàng Hhủ Tấn hơi cong lên, trong mắt thoáng qua tia ánh sáng lạnh:” Trẫm liền độc ác cho ngươi xem! Lạc Thủy!”

      “Có, Hoàng thượng!”
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :