1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 188: Lại gặp Như Mộng!




      ']Edit: Thiên Linh


      ']Beta: Khuyên & Quảng Hằng


      "Chuyện này . . . . . . Lan ma ma, Bổn vương có thể tự tới đó, ngươi đừng theo." Chịu nổi mùi phấn son nồng nặc người lão bà này, Tiểu Thiên nhịn được .

      "Được, được, lão thân trước." Bà ta cũng dám dài dòng , lập tức thức thời lui xuống.

      "Lạ , sao lão bà này hôm nay chuyện dễ nghe vậy chứ? Bà ta cũng hỏi xem ta có tiền hay , mà dẫn ta tới chỗ Như Mộng ngay. Như Mộng phải là bảo bối kiếm tiền của bà ta sao?" Nhìn bóng lưng bà ta xa dần, Tiểu Thiên nghi hoặc tự hỏi.

      Nhưng cũng suy nghĩ nhiều, Tiểu Thiên xoay người, về hướng Mộng Yên các.

      Mộng Yên các ——

      Như Mộng đứng trước cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực ngẩn người nhìn ra xa. Dù cho khóe môi khẽ cười, nhưng chẳng khó để nhận ra trong mắt nàng có tia ưu thương nhàn nhạt. Đó là tâm khó ra.

      Đứng ở cửa sổ, Như Mộng trông thấy Tiểu Thiên vào trong sân. Đôi môi nở nụ cười lạ lùng, khiến ai có thể giải thích được.

      "Như Mộng nương!" Thanh của Tiểu Thiên vang lên trước cửa.

      Từ trước cửa sổ quay lại, nàng tới phía cửa, nhàng mở ra.

      "Như Mộng yết kiến Vương gia!" Mỉm cười thân mật , Như Mộng quay lại bộ dạng ngày đó.

      "Như Mộng nương chớ đa lễ."

      vòng qua Như Mộng, Tiểu Thiên thấy khó hiểu. Nơi đây tuy là thanh lâu, nhưng lại khiến Tiểu Thiên có cảm giác thư thái hiếm có. Đó là loại cảm giác mà trong hoàng cung thể có. Đây lí do nàng nhất định phải xuất cung tới nơi này.

      "Như Mộng nương, ngươi ở nơi này thoải mái, so với hoàng. . . . . . So với nhà của ta, khiến cho người ta quên mọi thứ."

      Tiểu Thiên mới chợt ngập ngừng, Như Mộng chú ý, nhưng nàng biểu gì, chỉ tiếp ý nàng, "Vương gia quá khen, nơi thanh lâu này, sao có thể so sánh với Vương Phủ."

      "Cũng thể như vậy, thanh lâu cũng có nơi nhuốm bùn. Mộng Yên các của Như Mộng nương thực chẳng khác tiên cảnh."

      "Vương gia quá khen." Như Mộng cười , điệu bộ bây giờ của nàng ta khó có thể đem so sánh với thanh lâu.

      "Như Mộng nương, nương xem, nhìn nương thế nào cũng giống nữ tử thanh lâu." Ngắm nhìn Như Mộng, Tiểu Thiên tự đáy lòng, lại khiến sắc mặt Như Mộng bỗng thay đổi, thoáng nét thiếu tự nhiên.




      Chương 189: Hoàng Phủ Tấn nổi giận!




      Edit: Thiên Linh


      Beta: Khuyên



      "... sao?" Như Mộng chột dạ hỏi, ánh mắt chợt lóe lên. Nhưng Tiểu Thiên hề để ý dù chỉ chút.

      "Đúng vậy." Tiểu Thiên gật đầu, " Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, những lời này hợp với nương."

      "Đa tạ Vương gia khen tặng." Như Mộng mỉm cười . Nghe thấy trong lời của Tiểu Thiên  có ý gì khác, nàng ta thầm thở phào nhõm.

      "Nữ tử thanh lệ thoát tục như nàng mà lại luân lạc trong phong trần, đáng tiếc." Trong mắt Tiểu Thiên ra vaì phần đồng cảm, đáng tiếc là nàng phải nam nhân, nếu nàng nhất định lấy Như Mộng. như vậy nên khiến nam nhân đau đớn mới phải.

      "Ha ha ~~~" Như Mộng cười khổ, "Số phận trêu ngươi, thể thay đổi." Nghe vậy, lời của Như Mộng có chút bất đắc dĩ.

      "Đúng vậy." Tiểu Thiên vì vẻ mặt phiền muộn của Như Mộng mà buồn theo, tâm trạng cũng thay đổi. Nàng vốn cũng tin chuyện số mệnh, nhưng số mệnh lại trêu đùa nàng như vậy, đem nàng mang đến thời cổ đại này. biết đến bao giờ nàng mới được trở về...

      Ngự thư phòng ——

      Hoàng Phủ Tấn ngồi bên bàn đọc sách phê tấu chương, càng lâu sắc mặt càng thâm trầm, cuối cùng đem tấu chương ném đất.

      "Nực cười!"

      Vẻ mặt Hoàng Phủ Tấn rất khó chịu, khiến Phúc Quý sợ hãi đến mức lập tức khom người đem số tấu chương kia vội vã nhặt lên. Đây là lần đầu tiên thấy Hoàng thượng tức giận đến thế.

      Làm ở nội thị, thể tham gia vào chuyện chính , trong tấu chương biết viết cái gì, nhưng đây là từ quân khu cách sáu trăm dặm vội gửi về, chắc chắn là có liên quan tới Vũ tướng quân.

      "Ngươi sao rồi?" Đoạn Ngự xuất ở cửa Ngự thư phòng, trông thấy Phúc Quý vẫn căng thẳng đứng chôn chân bên cạnh, đoán lão hoàng đế này chắc chắn lại nổi giận.

      "Tên Niếp Vân Hạc vô dụng đó, mấy ngày trước trẫm hạ lệnh đưa lương thực giao tới quân khu. Vậy mà đến bây giờ vẫn chưa đưa đến. Trẫm biết nuôi cái đồ vô dụng có ích gì nữa!" Hoàng Phủ Tấn giận đến cắn răng nghiến lợi.

      "A ~~ Ra là nhạc phụ ngươi chọc tức ngươi." Đoạn Ngự cười nhạo báng, .
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 190: ghen?

      Edit: Vietphuongtrinh

      Beta: Khuyên & Quảng Hằng

      Nhạc phụ?

      Nghe từ này, sắc mặt Hoàng Phủ Tấn càng đen hơn, thiếu chút nữa quên mất, Niếp Tiểu Thiên nữ nhân đáng chết đó là do lão già vô dụng kia sinh ra.


      mấy ngày nay có nhìn thấy nữ nhân đó, tại ngược lại muốn biết, nữ nhân kia đối người cha vô dụng này như thế nào.


      "Phúc Quý!"

      "Có nô tài!"

      "Đến Vũ Phượng Cung gọi hoàng hậu tới cho trẫm.”

      "Dạ, hoàng thượng!" Khom người hành lễ, Phúc Quý lui xuống.

      "Tấn, Niếp Vân Hạc làm việc bất lợi, nhưng liên quan đến hoàng hậu, ngươi cũng đừng làm khó nàng." Đoạn Ngự mặt cười mở miệng .

      "Ngươi khi nào bắt đầu quan tâm tới nữ nhân kia vậy?" Khẩu khí của Hoàng Phủ Tấn mang theo vị giấm chua, hoặc là, chính hề hay biết.

      "Ngươi cũng đừng vì ta đây mà ghen, ta chỉ mà thôi." Đoạn Ngự cười, vẻ mặt vô hại, bất quá ai cũng nghe được,  những lời này là cố ý cho Hoàng Phủ Tấn nghe.

      "Trẫm ghen?" Thanh của Hoàng Phủ Tấn tự chủ được vang lên, nhưng trong lòng lại mang theo chột dạ, "Trẫm ghen vì nữ nhân đó sao? Mắt trẫm bị mù sao?"

      Hoàng Phủ Tấn càng hết sức che giấu, lại càng để cho Đoạn Ngự cảm thấy vị hoàng đế trước mắt này tuy ngoài mặt quan tâm nhưng trong lòng lại cực kì để ý hoàng hậu.


      muốn mở miệng, đúng lúc thấy Phúc Quý từ ngoài cửa chạy chậm tới, mặt bối rối.

      "Hoàng hậu đâu?" Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng mở miệng , nụ cười trong mắt Đoạn Ngự khiến cảm thấy dị thường chướng mắt, làm vô cùng mất tự nhiên.


      "Hoàng thượng, nương nương ngài. . . . . ." Phúc Quý bối rối nhíu mày, xong rồi, Hoàng hậu nương nương lần này đoán chừng phải chỉ là vấn đề gãy tay gãy chân thôi.

      "Nàng thế nào?" Hoàng Phủ Tấn khẩu khí cứng rắn  mở miệng , nhưng khi nhìn thấy vẻ lo lắng bất an mặt của Phúc Quý , trong lòng của khỏi  lo lắng, nữ nhân đó. . . . . . lại té bị thương đấy chứ.

      "Hoàng. . . . . . Hoàng thượng, nương nương ngài ấy. . . . . . Nương nương đến Tầm Hoan lâu ." Phúc Quý cũng biết mình có can đảm nhìn mặt hoàng thượng khi thốt lên những lời này, biết, hoàng thượng tiếp theo nổi trận lôi đình.




      Quả nhiên ——




      "Cái gì?" sSắc mặt Hoàng Phủ Tấn  tối sầm  trong nháy mắt, "Nàng còn dám đến nơi đó?”



      Chương 191: cũng kỹ viện!

      Nữ nhân đáng chết, là ngại cuộc sống trôi qua quá thanh thản, muốn khiêu chiến nhẫn nại của đúng ? hoàng hậu, thế nhưng động chút là chạy đến thanh lâu.

      "Phải . . . . . Hoàng thượng, Đóa nhi . . . . . . Đóa nhi nương nương đến tìm Như Mộng ."

      "Phốc ——" nhịn lâu Đoạn Ngự cuối cùng vẫn là nhịn được cười to lên tiếng, mặc dù rất muốn nhịn, dù sao người lãnh đạo trực tiếp vẫn còn nổi nóng, nhưng nhịn được, thế nào. . . . . .  Hoàng cung này lực hút kém, để cho vị hoàng hậu nương nương kia ngày ngày chạy tới kỹ viện, cũng nguyện ý đợi trong hoàng cung.

      "Ngươi còn dám cười lần nữa thử xem!" Mặt Hoàng Phủ Tấn càng thêm tối, ánh mắt trực tiếp quét về phía Đoạn Ngự,khiến cho nụ cười mặt thu xuống”.


      "Tấn, cái đó. . . . . ." Đoạn Ngự sờ sờ chóp mũi, cứng rắn đem vẻ mặt muốn cười nén xuống.


      "Làm gì?" Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng liếc Đoạn Ngự cái.

      " bằng. . . . . ." Đoạn Ngự nụ cười môi lại lần nữa nâng lên, "Chúng ta cũng tìm Như Mộng ."

      "Cái gì?" Mặt Hoàng Phủ Tấn chìm xuống.


      "Ngươi chẳng lẽ muốn nhìn chút vẻ mặt vị hoàng hậu nương nương kia gặp lại ngươi trong tình cảnh đấy như thế nào sao?" Đoạn Ngự bắt đầu dẫn dụ , biết, ra vị hoàng đế này rất có hứng thú với hoàng hậu nương nương.


      Quả nhiên ——

      Hoàng Phủ Tấn nghe vừa như thế, sắc mặt trở nên nhu hòa ít.


      "Như thế nào? Ngươi muốn giáo huấn nàng chút sao?" Đoạn Ngự lại lần nữa mở miệng , ha ha, giống như tìm lí do để Hoàng Phủ Tần tìm Niếp Tiểu Thiên.

      Đề nghị của Đoạn Ngự  khiến cho Hoàng Phủ Tấn trầm mặc lúc lâu, lát sau, mới trầm giọng mở miệng : "Phúc Quý, thay quần áo cho trẫm!"

      "Dạ, hoàng thượng!"

      Niếp Tiểu Thiên, trẫm ngược lại muốn biết phương pháp 'tìm vui' của Lý Tầm Hoan ngươi là thế nào.

      Mắt Hoàng Phủ Tấn híp lại, mang theo hơi thở nguy hiểm.

      Mà bên cạnh , vẻ mặt của Đoạn Ngự lại giống như chuẩn bị xem vở kịch vui, thời gian dài có chuyện gì xảy ra chán. Hơn nữa, câu chuyện vui này xuất phát từ người em thân thiết nhất của , người thống trị cao nhất thiên hạ, chúa tể của mọi thứ.


      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 192: Chuyện như vậy, tựa hồ hơn kích thích, tốt hơn chơi.

      Edit: tannguyetlau
      Beta: Khuyên

      xin lỗi, Hoàng hậu nương nương, xem ra phải hy sinh ngươi chút.

      Trong mắt Đoạn Ngự thoáng qua tia cười yếu ớt.

      Bao lâu có gặp phải chuyện tốt như vậy ?

      Hoàng Phủ Tấn cùng Đoạn Ngự vừa xuất ở Tầm Hoan lâu, thu hút ít những ánh mắt trừ những thanh lâu ra, ngay cả những nam tử cũng vì trước mắt xuất hai mỹ thiếu niên mà cảm khái thôi.

      là công tử tuấn tú nha.

      Tại chỗ này, tất cả mọi người thầm tấm tắc ngợi khen trong lòng .

      lãnh nhược băng sương, ánh mặt trời tiêu sái, tuy làm cho người ta cảm giác hoàn toàn ngược lại, rất cho phép phủ nhận, bọn họ tuyệt đối là mỹ thiếu niên nhất đẳng.

      Lan mụ mụ thấy hai  người bọn họ xuất , đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó lập tức tiến lên đón, tựa như lúc trước kêu Tiểu Thiên như vậy, uốn éo đến hai người bọn họ bên cạnh, "Ai u, hai vị công tử. . . . . ."

      "Cút ngay, đừng đụng ta!" Lời của Hoàng Phủ Tấn lạnh như băng phun ra, khiến Lan mụ mụ phải nhanh chóng thu tay về.

      "Tấn, đừng  hiểu phong tình như vậy chứ ." Đoạn Ngự lkhông hề có chút lạnh nhạt nào, mặt loại  nụ cười gió xuân  thoáng chốc phá tan khí căng thẳng này.
      "Lan mụ mụ, huynh đệ ta đây lần đầu tiên tới Tầm Hoan lâu, khỏi có chút xấu hổ, ngươi đừng để ý." Đoạn Ngự cười, trong lòng sớm vui sướng ngất trời, vị hoàng đế này, trong hoàng cung là hoàng đế, hại mình dám khiêu khích , tại nhân cơ hội tiện bại lộ thân phận, hảo hảo nhạo báng mới được.

      "Ngự, ngươi muốn ta đem biểu muội gả cho ngươi có phải ?" Hoàng Phủ Tấn cũng   nổi giận, bởi vì hiểu, những lời này của so với ngôi vị hoàng đế này còn có tính chất uy hiếp hơn rất nhiều.

      Quả nhiên, nụ cười mặt Đoạn Ngự liền xẹp xuống, lập tức thức thời  lắc đầu cái. đùa sao, nếu đem Quận chúa điêu ngoa kia gả cho , đời này của còn có thể tốt qua sao.

      "Vậy câm miệng của ngươi lại!" Hoàng Phủ Tấn trợn mắt nhìn Đoạn Ngự, quả nhiên, cũng dám hơn câu nữa, ai, tên cẩu hoàng đế này cũng hiểm,đem hôn nhân đại ra uy hiếp .
      "Lan mụ mụ phải ?" Hoàng Phủ Tấn đem tầm mắt chuyển sang người bên cạnh.

      "Dạ, công tử, tất cả mọi người gọi lão thân là Lan mụ mụ."

      "Ừ, dẫn chúng ta gặp Như Mộng!"

      "Nhưng. . . . . . Nhưng công tử, Như Mộng tại có khách , nàng. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn lập tức đưa ngân phiếu ra để cắt đứt.

      "Chỗ này là ba vạn lượng, dẫn ta đến gặp Như Mộng!" nhẫn nại của Hoàng Phủ Tấn  đến cực hạn.

      "Dạ, dạ, công tử, đa tạ công tử." Khóe miệng bà ta cười toe toét, cầm lấy  ngân phiếu tay Hoàng Phủ Tấn, cười khúm núm , "Công tử xin mời."




      "Ừ!"

      Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng đáp tiếng, liên tưởng tới Tiểu Thiên nhìn thấy bộ dáng của , khóe miệng của chợt nâng lên.

      Đoạn Ngự theo sau lưng Hoàng Phủ Tấn, thấy nụ cười trong mắt của ràng như vậy, hăng hái càng thêm dày đặc, làm Tể tướng nhiều năm rồi, cũng chưa từng phát chuyện vui đến như vậy nha.



      Chương 193: Ôi da! Ở kỹ viện cũng bị bắt được!




      Edit: tannguyetlau
      Beta: Khuyên

      Mộng Yên các bên này, Tiểu Thiên nhận lấy trà do Như Mộng đưa tới, uống vài ngụm, trong lòng đột nhiên thoáng qua trận bất an, nhịp tim khỏi tăng nhanh.

      Kỳ quái, sao cảm giác lại đột nhiên lạnh như vậy nhỉ. Tiểu Thiên rùng mình cái.




      lúc nàng có cảm giác bất an ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của Lan mụ mụ, thanh uốn a uốn éo kia tức giận vang lên lần nữa, "Như Mộng, Như Mộng ngoan của ta,ơi, nhanh, nhanh lên chút ra ngoài mở cửa, có hai vị công tử tìm ngươi đây."

      Thanh uốn éo của bà ta làm cho Tiểu Thiên rùng mình cái trong lòng thầm nghĩ:  Mẹ nó, ta hiểu sao lạilạnh như thế rồi, hoá ra là mụ mụ Lan tới.




      Tiểu Thiên cũng biết, ở ngoài cửa lúc này, có người so với Lan mụ mụ này còn kinh khủng hơn chờ nàng.





      Như Mộng muốn đứng dậy mở cửa, lại bị Tiểu Thiên đưa tay chặn lại, bà lão xấu xa nàyo, đúng là muốn kiếm gấp đôi tiền, lão nương cho bà ta ít tiền, còn dám mang thêm  người khác đến, Con mẹ nó, còn mang đến hai người.


      "Vương gia?" Như Mộng mang theo nghi ngờ xoay người lại.

      "Như Mộng, đừng mở cửa, bàgà mẹ đó chính là muốn bắt ngươi làm cây rụng tiền, kiếm nhiều tiền, ngươi nghĩ, hai xú nam nhân bên ngoài kia, thế nhưng dạo kỹ viện, dùng đầu ngón chân suy nghĩ chút cũng biết khẳng định phải là thứ tốt lành gì, nếu ngươi là để hai con sói kia vào, vậy rất nguy hiểm."




      "Nhưng Vương gia, ngài. . . . . . Ngài cũng dạo kỹ viện." Như Mộng cười khan nhắc nhở Tiểu Thiên, nếu theo lời của nàng , dạo kỹ viện  đều phải là thứ tốt gì đó..., Vậy ngay cả nàng cũng phải là đồ tốt gì sao?





      "A?" Tiểu Thiên bị lời này của Như Mộng hỏi có chút chột dạ, nàng cười khan  sờ sờ đầu, "Cái đó. . . . . . Ta  với bọn họ phải giống nhau, ta là người tốt."




      "Vương. . . . . ."




      "Như Mộng, mở cửa nhanh lên chút nha, đừng để cho hai ông ngoại tử chờ." Lời của Như Mộng bị thanh quang quác như vịt của bà ta cắt đứt.




      "NND, gà mẹ này muốn tiền, muốn đến điên rồi phải ." Tiểu Thiên nổi giận từ ghế đứng bật dậy, vừa vừa mắng: "Như Mộng hôm nay bổn thiếu gia bao, ngươi muốn bao nhiêu tiền, ta. . . . . ." Cửa vừa mở trong nháy mắt, cổ họng nàng chợt nghẹn lại.


      Hôn. . . . . . Hôn quân? . . . . . . tại sao lại ở chỗ này?




      Ôi da ~~~ Ra cửa đốt hương, ở chỗ này cũng có thể bị hôn quân bắt được.
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 194: Bị nhận ra!

      Edit: Tannguyetlau

      #ffcc00;']Beta: Quảng Hằng
      color:Chợt nâng lên tay phải cản trở mặt của mình, nàng xoay người sang chỗ khác, lừa mình dối người mà nghĩ Hoàng Phủ Tấn nhận ra nàng .

      color:Đoạn Ngự ngay từ lúc nàng mở cửa liền nhận ra nàng tới, vị hoàng hậu này đúng là ở chỗ này.

      color:Mặt của Hoàng Phủ Tấn trầm xuống trong nháy mắt khi vừa nhìn thấy Tiểu Thiên , nhưng cũng bắt tẩy nàng ngay, mà là trong nháy mắt nàng vừa xoay người , đem chân nhảy vào.

      color:Tầm mắt từ đầu đến giờ vẫn chăm chú vào người Tiểu Thiên , nhìn bộ dạng lúng túng của nàng , muốn nổi giận đồng thời thủy chung lại khó nén nụ cười.

      ']"Lan mụ mụ, ngươi xuống trước ." Hoàng Phủ Tấn đưa lưng về phía lão bảo bên cạnh, lãnh đạm mở miệng .

      color:"Dạ, dạ, các vị công tử ngồi tạm, lão thân để cho người đưa trà nước tới đây." Nghiêng người thi lễ lui xuống, bà đem cửa phòng Như Mộng đóng lại.

      ']Như Mộng nhìn Hoàng Phủ Tấn cùng Đoạn Ngự , tầm mắt của Hoàng Phủ Tấn thủy chung chăm chú vào người Tiểu Thiên, nhìn ra được, mặt mang theo ràng tức giận, mà Đoạn Ngự còn lại là vẻ mặt xem kịch vui .

      color:Thần sắc Như Mộng mang theo chút khác thường, nhưng cũng biểu ra, vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt như cũ : "Hai vị công tử mời ngồi."

      color:Thanh của Như Mộng kéo Hoàng Phủ Tấn trở lại thực tại.

      color:Tiểu Thiên từ đầu đến giờ vẫn lấy tay che kín mặt, đổi giọng mở miệng với Như Mộng : "Như Mộng, ngươi có khách , vậy ta trước." Vừa , vòng qua bên người Hoàng Phủ Tấn chạy ra ngoài.

      color:"Trở lại cho ta." Hoàng Phủ Tấn đưa tay, tay nắm lấy nàng lôi trở lại.

      color:Cúi đầu, Tiểu Thiên dám nhìn Hoàng Phủ Tấn, "Vị. . . . . . Vị công tử này có chuyện gì sao?"

      color:" có , chẳng qua là cảm thấy công tử có chút nhìn quen mắt." Hoàng Phủ Tấn cắn răng, nhìn tiểu nữ nhân trước mắt cúi đầu nhìn như đàng hoàng, lại chút cũng thành , nàng đúng là biết giả vờ nhỉ. Tốt, nếu nàng muốn giả bộ, theo nàng.

      color:"Công. . . . . . Công tử nhất định là nhận lầm người." Tay Tiểu Thiên vẫn che kín khuôn mặt của mình, trong lòng thầm kêu khổ, hôn quân sao vô duyên vô cớ lại bắt nàng thả làm cái gì?

      color:Ngươi muốn chơi chơi a, ta rất thức thời muốn rút lui mà đem Như Mộng tặng cho , còn muốn như thế nào nữa.

      color:"Nhận lầm người?" Khóe miệng Hoàng Phủ Tấn khẽ cong lên, lắc đầu , " hề nhận lầm, các hạ phải là Lý Tầm Hoan Lý Quận Vương sao?"

      color:Khụ khụ. . . . . . Câu trả lời của Hoàng Phủ Tấn khiến nàng phải ngẩng đầu lên, Nha Nha , hôn quân này nhận ra nàng tới, bất quá may mắn nha, vạch trần nàng ngay trước mặt Như Mộng.

      color:Chương 195: Còn dám háo sắc sao!

      color:#339966;Edit: Jolly

      color:#339966;Beta: Nhã Thanh & Quảng Hằng
      color:"A ~~~ ra là Lý Quận Vương!" Đoạn Ngự bất thình lình chen vào.

      color:"Ha ha ~~~ đúng, là ta, ra là Bạch đại ca, ha ha ~~~" Cười khan mấy tiếng, nàng đơn giản miễn cưỡng từ khóe miệng mình nặn ra nụ cười. Tự biết chạy thoát, Tiểu Thiên thể làm gì khác hơn là làm mặt dày thừa nhận, dù sao hôn quân nếu gọi nàng Lý Tầm Hoan, đoán chừng tạm thời là có ý định vạch trần nàng.

      color:Bạch đại ca? Hoàng Phủ Tấn nhíu mày, cái tên này ở đâu chui ra, nữ nhân đáng chết này lại muốn cho lấy cái tên vớ vẩn này ra ngoài? Nàng biết nàng lấy tên Lý Tầm Hoan đó đẩy sang cho người khác sao?

      color:" ra là mấy vị công tử biết nhau sao." Lúc này, Như Mộng đúng lúc chen vào.

      color:"Ừ, biết, biết." Tiểu Thiên giành ở trước mặt Hoàng Phủ Tấn mở miệng : "Vị này là Bạch Thập Nhị, Bạch đại ca, vị này là. . . . . ." Nàng chỉ vào Hoàng Phủ Tấn bên cạnh Đoạn Ngự, lại gần, tại mới phát nam nhân bên cạnh hôn quân này đơn giản giống nam nhân bình thường, mới vừa bị hôn quân làm sợ choáng váng nên chú ý, NND, quả nhiên là vật họp theo loài, cùng ở chung chỗ với hôn quân, đều giống nam nhân bình thường.

      color:-Oaaaa, loại nam nhân này làm trai bao quả là đáng tiếc nha.

      color:Thấy trong mắt Tiểu Thiên có tia sáng lấp lánh , còn có vẻ mặt hận ăn được Đoạn Ngự , trong mắt Hoàng Phủ Tấn dâng lên cơn tức giận.

      color:Mà Đoạn Ngự, bị bộ dáng hận đem được ngụm nuốt xuống này của Tiểu Thiên làm cho giật mình, này. . . . . . Hoàng hậu nương nương này tại sao lại dùng loại ánh mắt đó nhìn , chẳng lẽ nàng biết tính tình nóng nảy của hoàng đế trượng phu đứng ở bên cạnh sao? Nàng nhìn nhìn, cũng đừng nên lộ ra loại vẻ mặt này nhìn nha, đây phải là kéo xuống nước sao?

      color:"Ơ. . . . . . Tại hạ là Đoạn Ngự." Liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Tấn bên cạnh, Đoạn Ngự nuốt ngụm nước bọt, tự giới thiệu mình.

      color:"Đoạn. . . . . . Đoàn Dự?" Tiểu Thiên bị cái tên Đoạn Ngự này hấp dẫn, sớm quên mất mình bây giờ ở trong hoàn cảnh gì, nàng lúc này có chút hăng hái nhìn chăm chú vào mặt Đoạn Ngự, đẩy Hoàng Phủ Tấn ngăn ở trước mặt ra, khiến cho lại lần nữa tức tối đen mặt.

      color:"Ngươi tên là Đoàn Dự?" Tiểu Thiên ngoài miệng mang theo nụ cười háo sắc càng khiến cho Đoạn Ngự càng nhìn da đầu càng tê dại, lại liếc Hoàng Phủ Tấn bên cạnh lần nữa , xong rồi, xong rồi, có người muốn nổi điên.
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 196: Giận dữ rồi!

       Edit: Jolly

      Beta: Nhã Thanh và Quảng Hằng
      "Vâng, tại hạ Đoạn Ngự!" Nhắm mắt, Đoạn Ngự mở miệng .

      "Oa, ra là Đoàn Dự mê người như vậy, đẹp mắt như vậy, ngươi so với Đoàn Dự trong truyền thuyết  đẹp mắt hơn nhiều." Tiểu Thiên đưa tay khoác lên vai Đoạn Ngự, làm cho trong long Đoàn Dự thầm kêu khổ, Hoàng hậu nương nương này cũng quá tùy tiện ? Nàng thấy hoàng đế lão Đại đứng ở đây sao? Nếu nàng  muốn phạm tội háo sắc cũng phải tìm thời gian thích hợp a, ngay trước mặt hoàng đế lão Đại liền đối với "Làm loạn", lần này, chẳng những nàng chết, cũng chôn theo cùng luôn. Tấn, ngươi nên nhìn cho nha, phải là ta chủ động , là vị hoàng hậu nương nương này quá chủ động . 

      Dĩ nhiên, nàng hành động như vậy làm cho trong bụng Hoàng Phủ Tấn vốn là nổi giận càng thêm giận dữ hơn, nhìn dáng vẻ, cơn lửa giận này lúc nào cũng làm cho cả tòa Mộng Yên Các tan thành mây khói.

      Hoàng Phủ Tấn bụng lửa giận chỗ phát tiết, nữ nhân đáng chết này , sao lại biết xấu hổ, ngay trước mặt của cùng nam nhân khác thân mật như vậy!

      Nàng. . . . . . Nàng còn dám khoác lên  vai Ngự! Nữ nhân đáng chết này , còn mau buông tay! 

      Hoàng Phủ Tấn giận đến hận thể đem Tiểu Thiên trực tiếp ném ra từ cửa sổ, nhưng tại thể tùy tiện bại lộ thân phận.

      Được, nhịn! Trở về mới hảo hảo thu phục nữ nhân này!

       Đoạn Ngự lại liếc Hoàng Phủ Tấn  lần nữa , lúc này trong mắt hoàng đế lão Đại có cái cổ lửa có thể đốt trọi cả Tầm Hoan Lâu . 

      Khóe mắt của thoáng qua nụ cười giảo hoạt.

      cũng   lấy tay Tiểu Thiên khoác vai ra, chẳng qua là người này cũng có chút quá bé, nghiêng bả vai cho nàng đặt tay lên, cũng cực khổ.

      Giảo hoạt cười tiếng, đổi tư thế, mà chính cũng biết động tác tiếp theo của mình nhất định làm người kia giận càng giận dữ hơn,  nhưng lại thể phát tiết.

      Đem tay Tiểu Thiên từ vai mình dời , ngược lại đưa tay nắm ở  bả vai Tiểu Thiên, ừ, tư thế như vậy thoải mái hơn, nhưng là trong lòng người kia cũng thư thái, ở trong lòng Đoạn Ngự nghĩ tới, khóe miệng lại khẽ nâng lên.

      "Lý vương gia quá khen." Đoạn Ngự cười, Hoàng Phủ Tấn hỏa khí lại càng lúc càng lớn.

      Nắm chặc hai quả đấm, hận thể tiến thêm bước nữa để đánh  tên Đoạn Ngự này, cái tên tiểu tử đáng chết này, lại dám can đảm ở trước mặt đặt tay lên bả vai nữ nhân Niếp Tiểu Thiên kia!

      "Di? Bạch đại ca, làm sao ngươi thoạt nhìn giống như rất tức giận vậy." Thấy mặt Hoàng Phủ Tấn mang bộ dạng hận được đem hung hăng đánh trận này, trong lòng Đoạn Ngự sớm sung sướng ngất trời.

       

      Chương 197: Bạch Thập Nhi? Tên rất đẹp!

       Edit: Jolly

      Beta: Nhã Thanh & Quảng Hằng
      Bạch đại ca?

      Tiểu tử này gọi ngược lại sắp quên, cái nữ nhận chết tiệt Niếp Tiểu Thiên này rốt cuộc lấy cho cái  tên gì thế này, còn có thể thành như vậy.

      Bạch Thập Nhị? Nàng ngược lại hạ bút thành văn.

      Còn có, tên tiểu tử này hỏi như vậy là có ý gì? Nụ cười trong mắt của như vậy là có ý gì? Tiểu tử này là tự tìm cái chết có phải ?

      Hoàng Phủ Tấn tức điên rồi, bình thường bị nữ nhân Niếp Tiểu Thiên này chọc  tức, đủ tức giận, tại ngay cả tên Ngự tiểu tử này cũng ở đây chọc tức .

      Tiểu tử này tuyệt đối là cố ý. 

      Nghe Đoạn Ngự như vậy, Tiểu Thiên cũng len lén liếc Hoàng Phủ Tấn cái.

      Oa nghĩ được! Quả nhiên hôn quân này rất tức giận, Nha Nha , khuôn mặt đen thành như vậy.

      Hôn quân này, tám phần là thấy nàng lấy tiền của vào kỹ viện, trong lòng khó chịu, chưa từng thấy qua người nào hẹp hòi như vậy, lão Đại quốc gia, vì tiền mà tức thành như vậy, quả nhiên là gà càng mập càng thể lấy lông gà ra.

      Như Mộng mấy người nhìn trước mắt, khóe miệng của nàng luôn cong lên giống như cười.

      Thấy khí đúng, nàng nâng rượu mở miệng : "Ba vị công tử hay là ngồi xuống chuyện." 

      "Cũng tốt." Mày Đoạn Ngự giương lên, nhìn Như Mộng cái, trong lòng thoáng qua tia kinh ngạc.

      Nữ nhân này rất quen thuộc, giống như gặp qua ở đâu. Ở trong lòng Đoạn Ngự đặt câu hỏi. 

      Nhưng cũng suy nghĩ nhiều, chẳng qua là theo bản năng nhìn Như Mộng nhiều hơn chút.

      Nghi ngờ mặt Đoạn Ngự Như Mộng cũng chú ý tới, nàng hơi chột dạ cúi đầu, dám nhìn Đoạn Ngự cái.

      Liên tục rót trà cho ba người bọn họ, ánh mắt Đoạn Ngự dừng lại ở người nàng  khiến cho nàng cảm thấy rất khẩn trương, nàng cảm giác tim đập rất nhanh.

      "Chư vị công tử xin mời dùng trà." Như Mộng khẩn trương  mở miệng .

      Suy nghĩ của Đoạn Ngự bị thanh của Như Mộng kéo trở lại, mặt thoáng qua tia mất tự nhiên.

      làm sao lại nhìn chằm chằm nữ nhân lâu như vậy, mỹ nữ thiên hạ  phải là đều dạng sao, giống như từng quen biết có gì kỳ quái chứ.

      "Cám ơn!" Nhận lấy trà trong tay Như Mộng bưng lên uống hớp, che dấu chột dạ của mình.

      Tiểu Thiên nhìn Hoàng Phủ Tấn, mặc dù đầy bụng  hỏa khí, nhưng tại  nàng cũng dám phát tác, nếu tùy tiện khiêu khích hôn quân, trực tiếp ở kỹ viện giết chết nàng cũng chừng, như vậy nàng phải là bị giết rất oan sao.
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :