1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920




      <img class="aligncenter" alt="" src="http://yunafr2012.files.wordpress.com/2013/02/1105.jpg" width="590" height="3140" />


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://yunafr2012.files.wordpress.com/2013/02/298.jpg" width="600" height="2903" />






    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      ']Chương 320: Canh gừng tình duyên!

      darkEdit: Tiểu Linh

      Beta: B.Cat




      Hoàng Phủ Tấn bởi vì nàng khinh địch đáp ứng như vậy, cảm thấy thấy sửng sốt lúc lâu, tại hiểu tiểu nữ nhân này rốt cuộc suy nghĩ gì, trong lòng nàng ràng nghĩ tới người đàn ông khác, vậy mà lại đối với trượng phu là lại bài xích, cũng cự tuyệt.

      Liệu có thể lý giải rằng nàng là “nữ nhân ai cũng có thể làm chồng’ ? Ai muốn liền cho?

      Hoàng Phủ Tấn lập tức hủy bỏ cái ý nghĩ này, mặc dù bây giờ còn chưa hiểu nữ nhân này, nhưng có thể khẳng định, trong tay , nữ nhân này phải người lần trước mà kêu là dâm phụ.

      Tiểu Thiên ngồi bên cạnh Hoàng Phủ Tấn có ý định rời , nhưng hình như là nghĩ đến điều gì đó, từ giường đứng bật dậy, "Hoàng thượng, ngươi chờ chút!"

      Lưu lại câu như vậy, nàng nhanh chóng  mở cửa phòng ngủ chạy ra ngoài.

      lúc lâu sau, cũng thấy Tiểu Thiên quay trở lại, trong lòng Hoàng Phủ Tấn có chút mất mát.

      "Xem ra nàng còn chưa thích cùng trẫm ở chung chỗ." Hoàng Phủ Tấn khổ sở than tiếng, kéo tấm chăn qua chuẩn bị nằm xuống, lúc này bên ngoài lại có người nhàng đẩy cửa ra.

      Hoàng Phủ Tấn nghiêng đầu, thấy Tiểu Thiên cẩn thận bưng chén canh gừng vào.

      Thấy nàng, Hoàng Phủ Tấn tự chủ được nhoẻn miệng cười.

      "Hoàng thượng, ngươi uống cái này trước, có thể chống lạnh." Tiểu Thiên bưng canh gừng tới bên cạnh Hoàng Phủ Tấn, mở miệng tiếp: "Đóa Nhi biết xảy ra chuyện gì, tìm ngự y bây giờ còn chưa  đến."

      Giọng của nàng mang theo vài phần trách cứ.

      "Thiên Thiên, ngươi vừa mới nấu cái này cho trẫm?" Hoàng Phủ Tấn nhận lấy  canh gừng canh gừng trong tay Tiểu Thiên, trong mắt mơ hồ toát ra ý cười .

      "Đúng vậy. Bọn hạ nhân đều ngủ rồi, cũng thể bảo các nàng ấy." Tiểu Thiên gật cái, tự nhiên đưa tay lau mồ hôi lạnh toát ra trán Hoàng Phủ Tấn, hành động như vậy của nàng làm cho ý cười trong mắt Hoàng Phủ Tấn càng sâu .

      Nhưng nghĩ tới trong trong lòng nàng còn nghĩ tới người đàn ông khác, ý cười trong mắt liền lập tức mất

      "Hoàng thượng, ngươi uống nhanh , đừng lo lắng ." Thấy Hoàng Phủ Tấn sửng sốt, Tiểu Thiên mở miệng nhắc nhở.

      hề nhiều, Hoàng Phủ Tấn đưa canh gừng trong tay uống hết.

      "Như thế nào, uống có ngon ?" Nháy cặp mắt, Tiểu Thiên nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Tấn hỏi.

      " chén canh gừng có thể có mùi vị gì?" Hoàng Phủ Tấn cố làm ra vẻ tức giận liếc nàng cái, ra trong lòng cao hứng muốn ôm nàng vào trong ngực .




      ']Chương 319: Vấn đề của Hoàng Phủ Tấn 

      <blockquote>

      darkEdit: Phong Nhi
      </blockquote>

      Beta: B.Cat




      Nghe Hoàng Phủ Tấn như vậy, khóe mắt Tiểu Thiên thoáng lên tia mất mát, nhưng biểu đấy cũng ra quá ràng. Chẳng qua là vui oán giận : “Hoàng thượng, ta dù sao cũng là lần đầu tiên phục vụ nam nhân, thế mà người chút thể diện cũng giữ cho ta.”

      Hoàng Phủ Tấn nhìn dáng vẻ bất mãn của nàng, cũng chỉ bình thản cười cười, đưa tay kéo nàng vào trong ngực, “Tới đây, bồi trẫm tâm .”

      “Được.” Cởi giày ra, nàng ngồi xuống bên cạnh Hoàng Phủ Tấn.

      “Thiên Thiên.” Hoàng Phủ Tấn giang tay, ôm Tiểu Thiên vào trong lòng, tựa như hạ quyết tâm rất lớn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc : “Nếu như ……….Nếu như trẫm cho ngươi cơ hội lựa chọn lần nữa, nếu trẫm phải là hoàng đế, tại để cho ngươi chọn, ngươi lựa chọn làm  hoàng hậu của trẫm, hay là lựa chọn. . . . . . lựa chọn làm vợ người kia?" Vấn đề mà Hoàng Phủ Tấn hỏi, dường như khiến mất rất nhiều dũng khí, chưa từng nghĩ mình sợ mất thứ gì, mặc dù trong lòng đoán được Tiểu Thiên có thể cho đáp án mà hề muốn, nhưng cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí để hỏi.

      Câu hỏi của Hoàng Phủ Tấn khiến cho Tiểu Thiên phải ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy chân mày của Hoàng Phủ Tấn nhíu chặt lại, mang theo ánh mắt trù trừ. Lòng của nàng chợt chùng xuống, ánh mắt như thế vốn dĩ nên xuất đế vương, phải sao? Nhất là hoàng đế như Hoàng Phủ Tấn.

      Vấn đề này đối với có ý nghĩa như thế nào?

      Nàng coi như có ngu chăng nữa, cũng nhận ra ý tứ của Hoàng Phủ Tấn trong câu hỏi này, nàng cũng mơ hồ cảm giác rằng Hoàng Phủ Tấn thích nàng, có khi vượt ra khỏi thích, nhưng là hoàng đế, có thể dễ dàng thích người là bình thường, nhưng nàng và giống nhau. Nàng hoặc là liền hết mình, hoặc là ngay cả chút cũng thương gì.

      Vấn đề của Hoàng Phủ Tấn khiến cho nàng khó trả lời. thực tế, nàng đối với gian phu kia chút ấn tượng cũng có, nhưng mỗi khi trong đầu xuất những hình ảnh kia, lòng nàng lại nhói đau. Nàng cũng biết, mình Hoàng Phủ Tấn là phản bội người nam nhân kia, hay là trong lòng mình giả bộ người nam nhân kia mà phản bội Hoàng Phủ Tấn.

      Cuối cùng nàng trả lời, cũng biết phải trả lời như thế nào, chẳng qua là đổi sang cách khác, "Hoàng thượng, ngươi quên sao? Ta cũng hoàn toàn nhớ người là ai kia mà?"

      Nếu như……….

      “Nếu như ngày nào đó ngươi nhớ ra làm sao đây?” Hoàng Phủ Tấn hỏi vấn đề này có chút vội vàng, còn mang theo phần mong đợi, rồi lại rất sợ câu trả lời của nàng.

      Thiên Thiên mi mắt rũ xuống, ánh mắt của Hoàng Phủ Tấn khiến cho nàng do dự, nàng phải là nên vứt bỏ tất cả, nếu nàng bỏ qua tư tưởng " chồng vợ", thương ? Nào có sợ hoàng đế,  mà là sợ hơn ngàn nữ nhân vây quanh hoàng đế.

      Hoặc nếu có thể như vậy, nhưng nàng làm được.

      Quyết tuyệt tình mà nhắm mắt lại, trong lời của nàng lộ ra bất đắc dĩ, “Nếu như ngươi phải là hoàng đế, ta có thể cho ngươi biết đáp án.”

      Nàng nghĩ, nàng xong đủ hiểu chưa, có lẽ có ai biết, thời điểm nàng ra những lời này, trong lòng rất rất đau.

      “Nếu như trẫm phải là hoàng đế, ngươi mới cho trẫm biết đáp án?” Hoàng Phủ Tấn bởi vì câu trả lời của nàng mà dâng lên cỗ lửa giận.

      “Trẫm phải là hoàng đế ngươi liền cho trẫm đáp án?” Thanh Hoàng Phủ Tấn tự chủ vang lên, “Rốt cuộc là đáp án như thế nào mà muốn trẫm phải là hoàng thượng mới có thể ? Có phải như vậy là vì ngươi lo lắng trẫm giết tên nam nhân kia !” Hoàng Phủ Tấn càng càng kích động.

      Mà Tiểu Thiên cũng vì những lời này của mà mi mắt lại rũ xuống lần nữa.

      Xem ra vẫn hiểu, Tiểu Thiên thở dài trong lòng.

      Mang theo vài phần giận dỗi, Tiểu Thiên nhắm mắt lại, ngả đầu vào ngực gật đầu cái, “Xem như thế , ai bảo ngươi là hoàng đế cơ chứ.”

      Trong lời của nàng chứa bất đắc dĩ cùng khổ sở.

      Hoàng Phủ Tấn, ra ngươi ngu ngốc, còn phải là loại người đần độn sao. Nếu như trong lòng ta nghĩ đến người nam nhân kia, ngươi cho là ta dễ dàng, tùy tiện như vậy để cho ngươi ôm ở trong ngực sao? Nếu như trong lòng ta là người nam nhân kia, ta vì ngươi đau lòng mà để cho mình cũng đau lòng sao? Nếu như trong lòng ta nghĩ đến người nam nhân kia, ngươi cho là ta bởi vì gặp lại ngươi sắc mặt tái nhợt mà gấp đến độ dậm chân sao? Nếu như. . . . . .

      Tiểu Thiên nghĩ tiếp nữa, chẳng qua từ khóe mắt trượt xuống giọt lệ.

      Câu trả lời của nàng khiến cho tâm Hoàng Phủ Tấn lần nữa thất vọng, nổi giận, cũng tức giận. Lúc này tính khí đế vương thường ngày của lại hoàn toàn ít , cười khổ tiếng, đưa tay từ vai Tiểu Thiên thu trở lại,” ra trong mắt ngươi, trẫm lại là tên bạo quân cực kỳ tàn ác.”
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      ']Chương 322: Lòng đầy tâm biết gửi ai?

      darkorange;'] Edit: Phong nhi

      darkBeta: B.Cat




      “Hoàng thượng…….”

      “Được lắm, ngủ , đáp án của ngươi xem ra trẫm lấy được.” Hoàng Phủ Tấn khóe miệng mang theo nỗi khổ sở, “Thân phận hoàng đế của trẫm là điều thể thay đổi được.”

      quay lưng lại, nằm xuống bên cạnh Tiểu Thiên, thêm lời nào nữa.

      Lời của Hoàng Phủ Tấn bất đắc dĩ, Tiểu Thiên nghiêng đầu, nhìn Hoàng Phủ Tấn ở sau lưng mình, lúc này lại có vẻ rất độc.

      Nàng đưa tay, đem chăn đắp trở lại người Hoàng Phủ Tấn, thêm câu nào, nằm bên cạnh , bất đắc dĩ nhắm mắt lại.

      Chỉ là, hai người lại có chút buồn ngủ nào.

      Giữa hai người là trầm mặc, mỗi người đều cau mày ôm tâm của mình.

      Hoàng Phủ Tấn quay lưng về phía nàng mở mắt ra, hành động đắp chăn cho của Tiểu Thiên khiến vui mừng. Nhưng mà, trong lòng cũng hiểu được, trong lòng nữ nhân nằm bên cạnh lại là người nam nhân khác.

      Hoàng Phủ Tấn, ngươi rốt cuộc là làm sao vậy?

      Tại sao ngươi lại trở nên mềm yếu như vậy, tại sao trong lòng nữ nhân của ngươi có nam nhân khác, ngươi lại chịu đựng như vậy, tại sao ngươi đành lòng động thủ với nàng.

      Hoàng Phủ Tân càng nghĩ như vậy, lửa giận trong lòng lại càng lớn, nhưng lại có chỗ phát tiết, thừa nhận, hạ thủ với nàng được.

      Mà Tiểu Thiên nằm ở bên cạnh, cũng bởi vì ngủ được mà mở mắt, hai người đen đủi như vậy quay lưng mà ngủ, trong lòng nàng so với ai khác cũng có ?!

      ra mọi chuyện đều đơn giản, chỉ cần nàng tiếp nhận những nữ nhân trong hậu cung của Hoàng Phủ Tấn, như vậy nàng có thể nghe theo trái tim hảo hảo Hoàng Phủ Tấn. Chỉ tiếc, nàng giống đám nữ nhân kia, việc chia sẻ người đàn ông mình với đám nữ nhân kia, nàng làm được, cho nên nàng thể thành nữ nhân hậu cung, như vậy, nhất định giữa nàng và Hoàng Phủ Tấn là hữu duyên vô phận.

      Cuối cùng, nàng cười chua xót, nàng vẫn cho là mình có thể hoàn toàn dính tới chuyện tình như thế này, cùng lắm nàng là hoàng hậu của nàng, ăn uống miễn phí, nghĩ đến biện pháp trở lại thế kỉ 21, đáng tiếc, cuối cùng nàng vẫn bại bởi mình, bại bởi trái tim của chính mình.

      ra, đơn giản hơn so với làm.

      Mặc dù lòng đầy tâm , nhưng mi mắt của nàng càng ngày càng nặng, cũng biết  qua bao lâu, nàng liền từ từ ngủ thiếp .




      ']Chương 321:Hoàng thượng, ngươi còn có ta

      darkorange;'] Edit: Phong nhi

      darkBeta: B.Cat




      Lúc Tiểu Thiên tỉnh lại lần nữa, là bị thanh tuyệt vọng của Hoàng Phủ Tấn đánh thức.

      “Mẫu hậu, đừng , mẫu hậu…..” Trong giấc mộng Hoàng Phủ Tấn thoạt nhìn rất bất lực, nắm chiếc chăn, đuôi mày khóa rất chặt.

      Tiểu Thiên bị thanh này của đánh thức, chợt ngồi dậy, nàng nhìn thấy cặp mắt nhắm lại của Hoàng Phủ Tấn, thanh tuyệt vọng ràng mang theo nghẹn ngào, lúc này giống như bị đẩy vào vực sâu vạn trượng, muốn bắt cành cây có thể làm cho bị rơi xuống vực sâu nữa, là bất lực như vậy .

      “Hoàng thượng.” Tiểu Thiên đưa tay, nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Hoàng Phủ Tấn, hốc mắt hơi đỏ lên.

      “Phụ hoàng, đừng mà, phụ hoàng, người thể chết, phụ hoàng, nhi thần có mẫu hậu rồi, thể có phụ hoàng nữa, phụ hoàng, phụ hoàng!” Hoàng Phủ Tấn bị cơn ác mộng đánh thức, cả người từ giường ngồi bất dậy, trong mắt mang theo đau đớn, tuyệt vọng cùng hoảng sợ từ tận đáy lòng, mồ hôi lạnh thấm ướt toàn thân của .

      “Hoàng thượng, người sao chứ, hoàng thượng?”

      Hoàng Phủ Tấn chậm rãi xoay đầu lại, hình ảnh chân trong cơn ác mộng khiến run rẩy.

      “Hoàng thượng?.”

      “Thiên…Thiên Thiên.” Hoàng Phủ Tấn xoay người lại, đem Tiểu Thiên ôm vào trong ngực, như lúc ở trong lương đình vậy, ôm chặt.

      “Hoàng thượng, người có tâm gì có thể cùng Tiểu Thiên, cần phải để trong lòng được ?” Nhìn Hoàng Phủ Tấn thống khổ như vậy, Tiểu Thiên  tâm thắt lại, nước mắt muốn tranh nhau tuôn ra ngoài.

      “Thiên Thiên, trẫm rất hận phụ hoàng cùng mẫu hậu, tại sao bọn họ để ý đến cảm nhận của trẫm dù chỉ chút. Trẫm là nhi tử của bọn họ, tại sao bọn họ lại tàn nhẫn như vậy, khụ…….” hơi đầy kích động, Hoàng Phủ Tấn khó khăn ho khan, nước mắt theo chóp mũi xuống cổ của Tiểu Thiên, khiến cho thân thể nàng cứng lại.

      “Hoàng thượng, người đừng khổ sở, người còn có hoàng tổ mẫu, còn có……còn có ta.” Hai tay Tiểu Thiên vòng qua eo Hoàng Phủ Tấn, ôm chặt, giống như muốn cảm nhận được tồn tại của mình, để cảm thấy tuyệt vọng cùng độc.

      Câu trả lời của Tiểu Thiên khiến cơ thể Hoàng Phủ Tấn cứng lại, nhàng buông nàng ra, nhìn trong mắt nàng lóe lệ quang, tim của đập cái, “Còn…..Còn có ngươi nữa?”
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 324: Hồng trong màn lụa độ đêm xuân!
      Edit: Phong nhi
      Beta: B.Cat

      “Ừ, còn có ta.” Tiểu Thiên gật đầu khẳng định với Hoàng Phủ Tấn.
      “Thiên Thiên…….” Lúc này Tiểu Thiên làm cho tim Hoàng Phủ Tấn lại đập lần nữa, cặp mắt đầy sương mù của lộ ra mấy phần cảm kích, run rẩy nắm lấy cằm của Tiểu Thiên, nụ hôn của lúc này nhàng rơi xuống.
      Lần này, Tiểu Thiên hề cự tuyệt, mà là chủ động phối hợp với nụ hôn của .
      Màn che lúc này nhàng buông xuống, hồng trong màn lua, Hoàng Phủ Tấn buông Tiểu Thiên ra, nàng lúc này, ánh mắt bởi vì hôn mà trở nên mê ly, mang mặt nhàn nhạt đỏ ửng, da thịt trắng nõn lộ ra, mặt hơi ngượng ngùng, nhìn nàng lúc này đặc biệt động lòng người.
      “Thiên Thiên……” Thanh của Hoàng Phủ Tấn mang theo vài phần khàn khàn, toàn thân cứ như có ngọn lửa, trong mắt mang theo khát vọng.
      “Ừ?” Tiểu Thiên giương mắt, nhìn Hoàng Phủ Tấn, nàng liền hiểu được ý tứ trong mắt , ngượng ngùng cúi đầu.
      “Trẫm….” Hoàng Phủ Tấn vươn tay thử thăm dò, cởi chiếc váy của nàng ra, khiến cho thân thể Tiểu Thiên cứng lại thân thể lui về phía sau.
      Hoàng Phủ Tấn biết nàng cự tuyệt, tay của ngừng lại, cười khổ tiếng, thu tay lại.
      “Hoàng thượng!” Tiểu Thiên đưa tay kéo lại, sắc mặt trong nháy mắt hồng vô cùng, tai cũng đỏ ửng, có lẽ vì nụ hôn kia, nàng lúc này là thẹn muốn chết, có cảm giác là mình muốn mời hoàng đế, nàng phát mình càng ngày càng tùy tiện, như vậy mà mời người đàn ông.
      Động tác và vẻ mặt của nàng lúc này, Hoàng Phủ Tấn dĩ nhiên là hiểu, khóe miệng kìm được mà nâng lên, đưa tay đem nàng đặt từ từ lên giường, nghiêng người nằm ở bên người nàng, vươn tay cởi nút áo áo nàng, đem áo trong của nàng nhàng cởi xuống.
      Lúc này người Tiểu Thiên chỉ chừa lại chiếc yếm cùng quần lót, ngượng ngùng cúi thấp đầu dám nhìn Hoàng Phủ Tấn.
      Hồng trong màn lụa, da thịt nàng trắng nõn lúc này bị phản xạ càng thêm động lòng người.
      Khóe môi Hoàng Phủ Tấn mang theo nụ cười nhu hòa, cúi người, tay nghịch qua làn da bóng loáng , hôn lên đôi môi run rẩy của nàng, ôn nhu cười tiếng, “Hoàng hậu của trẫm chỉ khuynh thành, mà còn rất khuynh quốc.”

      Chương 325: Vừa như vậy hình ảnh!
      Edit: Tiểu Linh
      Beta: B.Cat

      "Ngươi đến bây giờ mới phát ra sao?" Tiểu Thiên ôm bả vai Hoàng Phủ Tấn, tà tà cười tiếng, đáp lại nụ hôn của Hoàng Phủ Tấn.
      Ngay từ lúc ở Tầm Hoan Lâu, Đóa Nhi qua với nàng, tiểu thư nhà nàng dung mạo tính là khuynh quốc, cũng là khuynh thành . phải là nàng tự khen mình mà là vị hoàng hậu này quả có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, phải sao?
      Giảo hoạt chớp mắt cái, trong mắt của nàng tràn đầy ý cười.
      "Thiên Thiên. . . . . ." tay Hoàng Phủ Tấn người nàng ngừng lại, thanh bởi vì dục hỏa mà trở nên khàn khàn, nhìn về phía nàng, giống như là trưng cầu ý kiến của nàng.
      Tiểu Thiên nhìn , nhìn trong mắt dục hỏa có khó thể kìm nén nhưng vẫn cố nhịn chờ câu trả lời của nàng, trong lòng của nàng lại trào lên tư vị cảm kích.
      hoàng đế, nếu muốn thân thể của nữ nhân là chuyện vô cung dễ dàng, hơn nữa, nàng lại là vị thê tử sớm còn tấm thân xử nữ, lần đầu tiên của nàng có lẽ trao cho tên gian phu kia, ngay cả, ở đêm tân hôn, chẳng lẽ là hoàng hậu cùng có sinh hoạt vợ chồng sao?
      Nhưng mà tối nay, Hoàng Phủ Tấn xem nàng như lần đầu tiên mà đối xử, mặc dù đối với nàng mà , lần này đúng là lần đầu tiên, có đúng với vị hoàng hậu này, nhưng ít nhất trong mắt Hoàng Phủ Tấn hoàng hậu còn lần đầu tiên.
      Nàng nghĩ Hoàng Phủ Tấn tôn trọng nàng như vậy, đem nàng đặt ngang hàng cùng với nữ nhân của , mà phải chỉ là nữ nhân trong hậu cung của .
      Nàng thản nhiên cười, hướng về phía gật đầu cái, đưa tay cởi yếm của bản thân, đem thân thể của mình chút che dấu phô bày trước mặt Hoàng Phủ Tấn, gương mặt bởi vì ngượng ngùng mà đỏ ửng.
      "Thiên Thiên. . . . . ." Bởi vì nàng gật đầu đồng ý mà trong mắt Hoàng Phủ Tấn lên vẻ cực độ hưng phấn.
      Tiểu Thiên nhìn , khóe miệng nâng lên đường cong, tay ôm cổ Hoàng Phủ Tấn, đem hướng tới sát bên cạnh mình, ghé sát vào tai , xấu xa cười tiếng, "Hoàng thượng, ngươi cũng có thể cho là ta câu dẫn ngươi”
      " sợ, trẫm nguyện ý!" Hoàng Phủ Tấn bởi vậy mà khóe miệng cũng nhếch lên, cúi người, hôn lên mỗi tấc da thịt của Tiểu Thiên, chưa từng nghĩ có ngày mình vì lấy lòng được nữ nhân mà mà trong lòng cảm động.
      lúc này trong đầu đột nhiên lướt qua cái gì đó mà cảm thấy dị thường quen thuộc, từng đoạn ngắn lóe lên làm cho khiếp sợ.
      Chuyện gì xảy ra? Tại sao hình ảnh ấy lại xuất trong tâm trí , nữ nhân dưới thân rốt cuộc là ai ?
      Tại sao chút ấn tượng cũng có, huống chi, mặt nữ nhân này như thế nào cũng , cho dù dùng cách nào cũng cách nào nhớ được, cũng cách nào bắt lấy được, chỉ biết là cặp mắt kia làm cảm thấy rất quen thuộc.
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920



      Chương 326: Tâm vì sao đau đến khóc?
      Trong lúc bất chợt, hình ảnh kia trong nháy mắt biến mất, thấy Tiểu Thiên nằm phía dưới sắc mặt trở nên ửng đỏ.



      Hoàng Phủ Tấn bỏ qua luôn hình ảnh giải thích được kia, ánh mắt của lần nữa nhu hòa trở lại, trong mắt tràn đầy vẻ ôn nhu.



      Đưa tay nghịch khuôn mặt của nàng, nụ hôn của lại lần nữa rơi xuống.



      Nhắm mắt lại, Tiểu Thiên cảm giác được tay của Hoàng Phủ Tấn ở người của nàng tru du, mang theo chút thăm dò, thân thể của nàng lại lần nữa cứng lại.



      Đúng vậy, nàng khẩn trương, khẩn trương, đây là lần đầu tiên của nàng a, mặc dù lần đầu tiên này ra tài nào giải thích được, nhưng đây là lần đầu tiên của nàng .



      Tay của Hoàng Phủ Tấn liên tục di chuyển người nàng, Tiểu Thiên cũng biết tối nay lần đầu tiên của nàng trao cho nam nhân cũng đồng thời chứng minh nàng vô tình . (Tiểu linh: cái này em chém bừa)



      Nhưng vào lúc này, trong đầu nàng liên tục thoáng qua những hình ảnh. Những hình ảnh này nàng chưa từng nhìn qua nhưng cảm giác quen thuộc khiến nàng đau. Vẫn như trước tài nào thấy người nam nhân kia.



      Bất chợt, tâm nàng đau ( TL: e nghĩ để là tâm hay hơn). Nước mắt ngừng chảy ra. Những hình ảnh quen thuộc tựa như bộ phim điện ảnh, lần lại lần chạy trong đầu nàng, lần chạy, tâm nàng lại lần đau, nước mắt cũng cầm được mà tuôn ra như suối.



      Chợt đẩy Hoàng Phủ Tấn người ra, nàng từ giường ngồi dậy, co rúc thân mình, cả người phát run. Lúc này, nàng rơi lệ đầy mặt. Vì sao tâm lại đau đến vậy?



      .... xin lỗi, Hoàng Thượng, xin lỗi, ta...” Thanh của nàng nghẹn ngào, đối với Hoàng Phủ Tấn xin lỗi. Nàng càng khóc càng thêm lợi hại, nước mắt “tứ ngược địa dũng” ra ngoài.



      Lúc này, Hoàng Phủ Tấn dục hỏa khó chịu nhìn lại thời điểm quan trọng nhất, toàn thân đều cực kì khó chịu. Dục hỏa đốt người làm hận làm gì được mà phải cắn chặt răng cố nén nhịn (TL: e dịch thoát ý được) Thấy Tiểu Thiên đột nhiên khóc đến như vậy. Trong mắt nàng còn thoáng qua những hình ảnh quen thuộc rồi biến mất thay vào đó là đau đớn. Lòng đau nhói. lại nghĩ rằng Tiểu Thiên nghĩ về cái kia “gian phu”, thấy có lỗi với người kia nên tại thời điểm quan trọng mới đẩy ra.




      Chương 327
      Mặc dù trong lòng rất mất mát nhưng khi nhìn nàng khóc thương tâm đến vậy, khuôn mặt lại áy náy, Hoàng Phủ Tấn lại đành lòng trách cứ nàng. Bất đắc dĩ ôm nàng vào lòng, cúi đầu nhìn nàng: “ sao, đừng khóc.”



      “ Hoàng....... Hoàng Thượng, xin lỗi, ta , phải là.... phải là muốn đẩy người ra, ta.....” Nàng thút thít muốn mở miệng giải thích với Hoàng Phủ Tấn, giải thích cái hình ảnh kia làm nàng đau lòng nên mới đẩy ra nhưng nàng biết phải giải thích như thế nào. Liệu có tin lời nàng . Nghĩ tới đây, lời sắp ra khỏi miệng lại bị nàng nuốt trở lại.



      “Được, trẫm biết ngươi muốn đẩy trẫm ra” Hoàng Phủ Tấn vẻ mặt bất đắc dĩ. chưa bao giờ nghĩ mình đối với nữ nhân lại độ lượng đến vậy. Thê tử của mình trong lòng nghĩ đén nam nhân khác, bởi vì nghĩ rằng mình phản bội người kia mà đẩy trượng phu ra. biết như vậy, nhưng vẫn chịu đựng để dục hỏa thiêu chết, đành lòng trách cứ nàng lại còn ôn nhu an ủi nàng.



      Hoàng Phủ Tấn ơi là Hoàng Phủ Tấn xem ra ngươi bị cái tiểu nữ nhân trong ngực nắm giữ rồi.



      Hoàng Phủ Tấn ở trong lòng thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu cái.



      “Hoàng Thượng, ta......” Tâm tình hơi ổn định chút, Tiểu Thiên chớp đôi mắt bị nước lấp đầy. Hai tròng mắt nhìn về phía Hoàng Phủ Tấn, cắn môi dưới, gương mặt áy náy.



      “Ngoan, đừng khóc.” Hoàng Phủ Tấn đưa tay, lau nước mắt mặt nàng, đưa tay lấy y phục của Tiểu Thiên bị ném bên khoác lên người nàng, ôn nhu mở miệng : “Đem y phục mặc vào, đừng để bị lạnh.



      Hoàng Phủ Tấn hành động như vậy làm cho Tiểu Thiên ngây ngẩn cả người. Mặc dù nàng chưa trải qua, nhưng cũng hiểu nam nhân phải chịu dục hỏa đốt người là rất thống khổ thế nhưng lại chút trách cứ nàng.



      “Hoàng thượng....”



      “Đừng chuyện, đem y phục mặc vào ” Hoàng Phủ Tấn lần nữa cho nàng , hướng nàng cười trấn an.



      “Ừ!” Cắn môi dưới, nàng gật đầu, phối hợp cùng Hoàng Phủ Tấn đem quần áo mặc vào.



      “Tốt lắm, tại khuya lắm rồi, ngủ .”



      “Được” Nghe lời nằm xuống giường, nàng kéo chăn qua, nghĩ tới tối nay phát sinh loạt chuyện.



      Hoàng Phủ Tấn nhìn nàng lại lần nữa sững sỡ, mi mắt của rũ xuống, nằm xuống bên cạnh nàng. tự nhiên đem Tiểu Thiên ôm trong ngực.

      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :