1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      '] magenta; font-family: Tahoma;']Chúc mừng sinh nhật Uyên Nhi nha!!!!!Bonne Anniversaire!!!!!Happy birthday to Uyển Nhi!!!!!




      ']Chương 348: Luôn là Hoàng Phủ Tấn cười khúc khích!

      darkEdit: Tuyết Ngân



      Ngự thư phòng

      "Uy, Tấn, ngươi mấy ngày nay tâm tình thoạt nhìn tựa hồ rất tốt nha." Đoạn Ngự tựa vào bên cạnh bàn của Hoàng Phủ Tấn, bộ mặt hăng hái nhìn nụ cười mặt Hoàng Phủ Tấn.

      Người này mấy ngày nay cũng biết bị cái gì kích thích, tâm tình lại tốt như vậy.

      Hoàng Phủ Tấn bởi vì lời của Đoạn Ngự mà ngẩng đầu lên, ngây ngốc hỏi: "Trẫm biểu ràng như vậy sao?"

      "Phốc ——" Đoạn Ngự bị bộ dạng ngây thơ lại khôi hài của Hoàng Phủ Tấn làm cho bật cười.

      "Ngươi cười cái gì?" Hoàng Phủ Tấn mang mặt vẻ bối rối.

      "Tấn, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, còn là lần đầu tiên gặp ngươi như thế này. . . . . . Như vậy. . . . . ."

      "Cái gì?"

      "Tốt như vậy. . . . . . Chơi khá." Đoạn Ngự nghẹn cười, nhìn về phía Hoàng Phủ Tấn.

      "Chơi khá?" Hoàng Phủ Tấn mặt đen lại , bình thường là phải là đối với Đoạn Ngự quá dễ dãi rồi sao, thế nhưng Đoạn Ngự lại dùng từ "chơi khá" để hình dung . Bất quá —— mấy ngày nay tâm tình rất tốt, cũng thèm cùng Đoạn Ngự so đo.

      Chẳng qua là. . . . . .

      Trong mắt Hoàng Phủ Tấn thoáng qua tia giảo hoạt: "Ngự, trẫm đem biểu muội gả cho ngươi ."

      " cần, cần!" Nghe Hoàng Phủ Tấn như vậy, nụ cười khóe miệng Đoạn Ngự lập tức mất , cái tên hôn quân hèn hạ vô sỉ lại định đem chuyện này ra uy hiếp ư?

      Hoàng Phủ Tấn từ long ỷ đứng lên, tới bên cạnh Đoạn Ngự, khóe miệng lạnh lùng câu, "Lần sau còn dám trẫm chơi khá, trẫm lập tức hạ chỉ tứ hôn!"

      "Hảo, ta , bao giờ nữa ." Đoạn Ngự lập tức lắc đầu cái, tiểu tử này tâm tình tốt như vậy lại vẫn còn muốn cùng so đo cái này, chẳng lẽ quên, cả mẫu hậu cùng đệ đệ còn ở lại trong cung đó sao.

      "Ngươi bây giờ sao chứ?" buồn bực Hoàng Phủ Tấn lại buông ra câu như vậy.

      "Ừ? A, sao."

      "Tốt lắm, vậy ngươi có thể a!" Hoàng Phủ Tấn vòng qua tới cửa, bây giờ còn có nhiều chuyện quan trọng hơn chờ làm đây.

      "Uy, uy, uy, Tấn, làm sao ngươi có thể như vậy, mỗi lần gọi ta tới thương lượng xong chuyện ngươi liền đuổi ta hả?" Đoạn Ngự bày ra vẻ mặt bị thương theo sau lưng Hoàng Phủ Tấn.

      Hoàng Phủ Tấn nghiêng đầu nhìn về phía , mở miệng : "Ngươi nghĩ ở lại chỗ này sao? Vậy tự nhiên a."

      Bỏ lại câu này, trong mắt mang theo ý cười về phía Thanh cung.




      ']Chương 349: Nam tử Hoàng Phủ Gia đều là loại si tình!

      darkEdit: Đông Phương Ngọc Như



      Đoạn Ngự đứng tại chỗ, nhìn Hoàng Phủ Tấn bóng lưng lúc này, còn vẻ nặng nề thường ngày, khóe miệng của nâng lên nhất mạt thoải mái nụ cười, cười lẩm bẩm: "Tiểu tử này, thoạt nhìn tựa hồ. . . . . . Xuân tâm nhộn nhạo?"

      đến đây, khóe mắt nụ cười càng sâu hơn.

      Thanh cung ——

      "Thiên Thiên, ngươi nha đầu này rốt cuộc cũng chịu ra?" Thái Hoàng Thái Hậu nhìn Tiểu Thiên, trong mắt lộ ra mấy phần nụ cười.

      Nha đầu này mấy ngày nay vẫn núp ở Thanh cung, là ở núp Tấn nhi.

      Nghe Lạc Thủy nha đầu kia Tấn nhi rồi, làm thế nào đều thừa nhận ở trước mặt Tấn nhi, còn cái gì bởi vì là hoàng đế.

      ra về cái ý nghĩ này của Thiên Thiên, Thái Hoàng Thái Hậu cũng là cảm động lây, năm đó nàng cùng hoàng gia gia Tấn nhi Thái tổ thái hoàng còn phải là giống như bọn họ như bây giờ sao.

      Năm đó, bà thế nào đều nguyện làm hậu, muốn cùng nhiều nữ nhân như vậy phải có trượng phu, chẳng qua là bà nghĩ tới, Thái tổ thái hoàng thế nhưng vì bà, giải tán cả hậu cung, từ đó lục cung phi, ba nghìn giai lệ chỉ độc sủng, cưng chìu mình bà.

      Vì vậy, nhìn Thiên Thiên bây giờ ý định của nàng rất ràng, cũng bởi vì như thế, mấy ngày nay nàng cùng Tấn nhi có chuyện, bà vẫn có dính vào.

      Chẳng qua là —— bà cũng xác định, Tấn nhi vì Thiên Thiên mà buông tha cho cả hậu cung sao?

      Nhưng, trước mắt xem ra, Hoàng Phủ Gia nam nhi đều là loại si tình, Thái tổ thái hoàng, Tấn nhi phụ hoàng cũng vậy, về phần Tấn nhi. . . . . . Đoán chừng cũng ngoại lệ.

      "Ha ha ~~~ ở trong buồn chán, muốn tìm hoàng tổ mẫu trò chuyện chút." Nàng cười khan hướng bên người Thái Hoàng Thái Hậu ngồi xuống.

      ra nàng ra ngoài, chủ yếu vẫn là bởi vì nàng nghĩ đến rất ràng, mấy ngày nay Hoàng Phủ Tấn vẫn có xuất , quyết định của , nàng nghĩ nàng biết rồi, nếu cũng quyết định, nàng còn núp làm cái gì, tiếp tục trốn ở đó, ngược lại có chút cảm giác tự mình đa tình.

      "Ừ, ừ, tốt, tốt, tốt,..." Thái Hoàng Thái Hậu hài lòng liên tục mấy chữ tốt, kéo qua nàng ngồi vào bên cạnh mình, mở miệng : "Tấn nhi đứa bé kia mấy ngày nay biết có chuyện gì xảy ra, mà tới xem Ai gia chút, vậy nha đầu này có lòng." Thái Hoàng Thái Hậu những lời này xong có chút cố ý.
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954



      Chương 350: Thái Hoàng Thái Hậu thử dò xét!


      Quả nhiên, Tiểu Thiên vừa nghe đến Thái Hoàng Thái Hậu nhắc tới Hoàng Phủ Tấn, mắt của nàng giác liền rũ xuống, trầm mặc lúc lâu sau, nàng mới từ khóe miệng miễn cưỡng nặn ra chút nụ cười , "Nhưng. . . . . . Có thể là hoàng thượng gần đây tương đối bận."

      Nàng như vậy cho Thái Hoàng Thái Hậu giải thích, cũng giống như là tự cấp mình giải thích.

      Nàng tại rất ghét của mình quả quyết, bên này hy vọng Hoàng Phủ cơ tìm đến nàng, trong lòng lại thỉnh thoảng hi vọng có thể xuất ở trước mặt nàng, nhưng khi xuất ở trước mặt nàng, nàng có thể gì.

      "Ừ, cũng có có thể." Thái Hoàng Thái Hậu ý vị thâm trường nhìn Tiểu Thiên cái, mở miệng : "Tấn nhi đứa bé kia gần đây gì phải nhanh lên chút sinh con trai, đoán chừng mấy ngày nay ở cũng đợi ở đâu đùa giỡn phi tử ."

      Vừa , Thái Hoàng Thái Hậu theo bản năng nhìn Tiểu Thiên cái, nhìn nàng trong nháy mắt trầm xuống sắc mặt, trong mắt nàng nụ cười sâu hơn, "Thiên Thiên, ngươi Tấn nhi sanh ra nhi tử phải giống như Tấn nhi dạng, trưởng thành chính là tuấn mỹ nam tử?"

      "Ừ, nhất định là." Nàng cường nhan cười vui gật gật đầu

      "Ừ, Ai gia cảm thấy Lan Phi đứa bé kia dáng dấp tệ, nếu là nàng cùng Tấn nhi sanh ra hài tử, khẳng định rất đẹp, ngươi cảm thấy thế nào?"

      "Dạ, kia. . . . . . Kia rất tốt a." Ánh mắt của nàng ê ẩm, ra là mấy ngày nay có xuất ở Thanh trong cung đầu, ngay cả đến xem hoàng tổ mẫu thời gian cũng có, ra là như vậy "Bận rộn", vội vàng cùng người ta sanh con.

      "Ngươi cũng cảm thấy tốt a?" Thái Hoàng Thái Hậu nghiêng đầu nhìn Tiểu Thiên, trong lòng bất đắc dĩ thở dài, nha đầu này, ràng hay là Tấn nhi, tại sao như vậy cố chấp, nên kiên trì nguyên tắc của mình, làm nữ nhân của đế vương khó khăn như thế sao?

      Thái Hoàng Thái Hậu hỏi ra cái vấn đề này đồng thời, cũng ở đây trong lòng cho mình cái đáp án, năm đó bà phải giống như Thiên Thiên như bây giờ sao.

      phải là làm nữ nhân của đế vương khó khăn, mà là làm nữ nhân đế vương khó khăn, càng khó hơn chính là làm nữ nhân bị đế vương .

      Ba nghìn giai lệ độc sủng, cưng chìu, phải là tất cả nữ nhân đều chịu đựng nổi, nàng năm đó từng nghĩ như vậy qua, nhưng Thái tổ thái hoàng vẫn là vì nàng dứt khoát bỏ qua cả hậu cung.
      Chương 351: tới?
      "Thiên Thiên, Tấn nhi rất đúng, ngươi hoàng hậu hào phóng, Tấn nhi cưới ngươi, đúng là phúc khí." Thái Hoàng Thái Hậu lại lần nữa đổ dầu vào lửa tăng thêm câu.

      "Hoàng thượng . . . . . . quá khen ngợi ta." Tiểu Thiên trong mắt thoáng qua tia khổ sở, đúng vậy a, nàng đúng là hoàng hậu hào phóng , hào phóng đến cứng rắn mà đem người mình đưa cho người khác.

      lúc này, Nguyệt Khê Thái hậu cũng đúng lúc này tới, thấy Tiểu Thiên, nàng động tác dưới chân dừng lại, nhưng cũng có kéo dài bao lâu, liền tiếp tục nhấc chân lên, tới trước mặt Thái Hoàng Thái Hậu.

      "Thái Hoàng Thái Hậu." Nàng khẽ nghiêng thân, hành lễ .

      " cần đa lễ rồi, ngồi ." Thái Hoàng Thái Hậu lãnh đạm mở miệng , nếu phải là nữ nhân này là mẫu hậu của Tấn nhi, Thái Hoàng Thái Hậu là nàng cũng lòng từ bi đến bây giờ còn chứa chấp nàng.

      Nguyệt Khê đến ghế bên cạnh Thái Hoàng Thái Hậu ngồi xuống, nhìn về phía Tiểu Thiên, mở miệng : "Hoàng hậu rốt cục cũng chịu ra sao?" Trong lời của nàng mang theo ràng châm chọc.

      Khi nàng những lời này Tiểu Thiên giương mắt nhìn về phía bà ta, bà ta lộ vẻ chán ghét mặt khiến Tiểu Thiên khỏi nhíu mày, khóe miệng giật giật, nàng mở miệng : "Thái hậu cũng ở đây, cũng có tính toán trở về Hạo Nguyệt ? Nước thể ngày có vua, Thái hậu cùng tiểu hoàng thượng ngày ngày đợi ở Kim Lăng cũng phải là biện pháp, các ngươi còn thờ ơ nữa, thế nào Thái Hoàng Thái Hậu lòng từ bi chứa chấp các ngươi, nhưng là Hạo Nguyệt dân chúng làm sao bây giờ?"

      Tiểu Thiên lời của mang theo ràng chanh chua cùng châm chọc, đến miệng độc, nàng thể tự bội phục chính mình.

      "Ngươi. . . . . ."

      "Còn trông cậy vào mượn binh?" Tiểu Thiên bước cắt đứt lời của Thái Hậu, "Vậy cầu hoàng thượng , ngày ngày canh giữ ở Thanh cung có ích lợi gì, hoàng thượng gần đây bề bộn nhiều việc, cũng thời gian tới nơi này." Cuối cùng những lời này Tiểu Thiên xong có chút giận dỗi.

      Khi nàng xong câu đó, thanh của người khiến nàng phân tâm ở bên ngoài Thanh cung điện vang lên.

      "Hoàng thượng giá lâm ——" đây là thanh quen thuộc của Phúc Quý phải, thể quen thuộc hơn nữa, là tiếng kêu khiến tâm Tiểu Thiên rung động, thân thể ngừng run rẩy.

      "Kìa, Tấn nhi phải là tới sao?" Nguyệt Khê khóe miệng lạnh lùng , mặt mày hớn hở, đắc ý nhìn về phía Tiểu Thiên, bà cho là Tiểu Thiên thay đổi vẻ mặt, là bởi vì bà ta cuối cùng cho Tiểu Thiên ngậm miệng.
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 352: Làm như thế nào đối mặt ?

      darkEdit: Quảng Hằng



      "Thái hậu hãy suy nghĩ tốt chút làm thế nào mượn được binh của hoàng thượng nha." Lạnh lùng bỏ lại những lời này, nàng tính né ra chỗ khác, tại nàng biết đối mặt thế nào với Hoàng Phủ Tấn. Vừa chưa được mấy bước, liền đụng phải Vũ Lạc Thủy từ trong phòng ra ngoài.

      "Thiên Thiên, ngươi chỗ nào gấp như vậy a?"

      " có, đâu." Nàng lắc đầu cái, "Lạc Thủy, ta vào trước."

      "Thiên Thiên, ngươi lại tránh hoàng thượng?" Vũ Lạc Thủy giữ nàng lại, người này đúng là. . . . . .

      ". . . . . . phải là." Tiểu Thiên làm khó lắc đầu cái, Hoàng Phủ Tấn rất nhanh liền tiến vào, nàng rất muốn nhìn thấy , nhưng là lại rất sợ nhìn thấy .

      "Thiên Thiên, ở chỗ hoàng tổ mẫu ở nhiều ngày như vậy, còn trở về sao?" Hoàng Phủ Tấn mang theo thanh cưng chìu ở phía sau của nàng vang lên, khiến lưng của Tiểu Thiên thẳng đơ lại.

      Nàng dám quay đầu lại, kể từ sau ngày đó, nàng làm như thế nào tự nhiên ứng đối được với Hoàng Phủ Tấn.

      Mà Nguyệt Khê nhìn thấy Hoàng Phủ Tấn xuất , ánh mắt lần nữa sáng lên, kể từ ngày đó bị hoàng hậu đuổi ra Vũ Phượng Cung, nàng thể làm gì khác hơn là nhắm mắt tìm Tấn nhi, nhưng Tấn nhi lại kiên quyết nhận nàng, nàng biết Tấn nhi cũng rất nhớ mẫu hậu là nàng , chỉ cần có thể để nàng lại gần , nàng nhất định có biện pháp khiến cho mượn binh, chẳng qua là lần này, nàng sai lầm rồi.

      Từ ghế đứng lên, nàng bước nhanh tới bên cạnh Hoàng Phủ Tấn, "Tấn. . . . . . Tấn nhi."

      Hoàng Phủ Tấn để ý đến nàng, mà là giơ chân lên, nhảy vào ngưỡng cửa, cái cũng có nhìn nàng, liền vòng qua nàng hướng Tiểu Thiên phương hướng tới.

      "Thiên Thiên. . . . . . ."

      "Hoàng thượng, lâu gặp a." Nàng xoay người, giương nụ cười gượng gạo nhìn Hoàng Phủ Tấn.

      "Ừ, là lâu gặp." Hoàng Phủ Tấn hai tay vòng ngực nhìn về phía nàng, nhìn nàng bộ dáng bây giờ khẩn trương, Hoàng Phủ Tấn trong mắt thoáng qua tia cười nhạt, "Như thế nào, Hoàng hậu nương nương, lúc nào chịu trở về Vũ Phượng Cung đây?"

      "Ta. . . . . . Ta đây lúc này ." Lúng túng nuốt ngụm nước bọt, nàng chỉ chỉ cửa, nàng tại nếu là đợi ở chỗ này mà nữa... muốn uất ức mà chế .




      Chương 353: Hoàng Phủ Tấn quyết tuyệt!

      darkEdit: Quảng Hằng



      Hoàng Phủ Tấn nhìn nét mặt là lạ thế nào của nàng. phải là vội vàng sinh nhi tử sao? Hôm nay nghĩ như thế nào tìm đến nàng?

      tại nàng thèm nghĩ những thứ này nữa, quan trọng nhất giờ chính là rời ra ngoài phạm vi tầm mắt Hoàng Phủ Tấn mới được.

      Nàng cúi đầu, bước nhanh vòng qua Hoàng Phủ Tấn bên cạnh, tính toán rời .

      "Thiên Thiên!" Hoàng Phủ Tấn đưa tay giữ nàng lại tay cánh tay.

      "Hoàng thượng còn có việc sao?"

      "Trẫm. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn muốn chuyện, lại bị thanh của Nguyệt Khê phía sau cắt đứt.

      "Tấn nhi, ngươi. . . . . ."

      "Trẫm qua bao nhiêu lần, nếu còn gọi có tôn ti nữa, trẫm liền hái đầu ngươi xuống!" Hoàng Phủ Tấn thanh lạnh như băng cắt đứt lời tiếp theo của Nguyệt Khê.

      "Tấn. . . . . . Tấn nhi. . . . . ."

      "Ngươi nghe trẫm, trẫm đến bây giờ còn để cho ngươi ở lại trong cung, hoàn toàn là muốn làm phật lòng hoàng tổ mẫu, ngươi đừng suy nghĩ nhiều quá, nếu như phải là có hoàng tổ mẫu, ngươi ngay cả vào cung cửa cũng có tư cách." Hoàng Phủ Tấn ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng Nguyệt Khê, khóe miệng châm chọc giương lên, "Muốn mượn binh phải ? Được."

      Hoàng Phủ Tấn những lời này để cho Nguyệt Khê mắt sáng lên, "?"

      "Chờ Hạo Nguyệt bị đạp bằng, trẫm phái binh dọn dẹp tàn cuộc , ngươi yên tâm ." Hoàng Phủ Tấn lời quyết tuyệt như thế khiến cho lòng Nguyệt Khê trầm xuống, tuyệt vọng.

      "Ngươi có ý định giúp ta?" Nguyệt Khê còn ôm tia hi vọng cuối cùng, mở miệng hỏi.

      "Trẫm cho tới bây giờ cũng chưa có nghĩ tới phải khởi binh giúp ngươi." Nhiệt độ trong mắt Hoàng Phủ Tấn thủy chung có tăng lên, "Ngươi có phải muốn tiếp tục tại nơi đợi, vậy đợi , nhưng ta muốn làm dơ Thanh cung này, nơi hoàng tổ mẫu ở chịu được ngươi mang nam nhân vào!"

      "Tấn nhi!" Lúc này, Thái Hoàng Thái Hậu thanh đúng lúc vang lên, tuy đây hết thảy đều là Nguyệt Khê đáng đời, nhưng dù sao nàng vẫn mẫu thân, là mẹ ruột Tấn nhi, bị con trai làm nhục, còn quả có điểm được.

      "Hoàng tổ mẫu!" Hoàng Phủ Tấn quay đầu nhìn về phía Thái Hoàng Thái Hậu, khẽ gật đầu, ánh mắt cũng nhu hòa xuống.

      "Tấn nhi, làm sao ngươi có thể như vậy chứ?!" Thái Hoàng Thái Hậu khẩu khí mang theo vài phần trách cứ.
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 354: Hôn ~~~

      dark Edit: ~ Đông Phương Ngọc Như ~

      magenta; Beta: Yuki (雪)



      Bị nhi tử làm nhục cảm giác dễ chịu ?

      "Hoàng tổ mẫu, trẫm chuyện như vậy coi là khách khí."

      "Tấn nhi!" Bất mãn mặt Thái Hoàng Thái Hậu càng thêm ràng hơn, "Nguyệt Khê là mẫu hậu của con!"

      "Bà ta xứng!" Giống như là vì phát tiết đau đớn trong lòng bị đè nén mười năm , Hoàng Phủ Tấn bởi vì những lời này của Thái Hoàng Thái Hậu mà rống lớn ra ngoài, đưa tay chỉ vào Nguyệt Khê, hốc mắt đỏ lên, "Nữ nhân biết xấu hổ này có tư cách gì làm mẫu hậu trẫm , bà ta ngay cả xách giày cho trẫm, trẫm cũng cảm thấy bẩn thỉu!"

      "Tấn nhi. . . . . ."

      "Hoàng tổ mẫu, con của ngài, phụ hoàng của trẫm đều là bị nữ nhân này hại chết ." đến đây, tức giận trong lòng Hoàng Phủ Tấn càng gia tăng, "Trẫm tha thứ được giống như ngài, bà ta cũng đừng mong từ trẫm mượn được bất cứ thứ gì." đến đây, xoay người nhìn về phía Nguyệt Khê, cắn răng nghiến lợi mở miệng : "Ngươi nghe đây, mang theo con của ngươi trở về nước Hạo Nguyệt, chờ lưng nhi tử ngươi mang tiếng xấu mất nước chi quân, trẫm thay ngươi nhặt xác !" xong, bỏ lại câu như vậy, vung tay áo, để ý ánh mắt kinh ngạc của mọi người , cũng mục đích quên mình Thanh cung , sãi bước nhảy ra khỏi Thanh cung.

      Trong lúc rời , nỗi đau trong mắt xoay người rồi biến mất trong nháy mắt Tiểu Thiên hề bỏ sót chút nào.

      Thái Hoàng Thái Hậu sửng sốt, Nguyệt Khê sửng sốt, Tiểu Thiên cùng Vũ Lạc Thủy cũng sững sờ theo.

      "Như thế nào, bị nhi tử đến thế, cảm giác cũng dễ chịu phải ?" Thái Hoàng Thái Hậu giọng bình thản lại xen lẫn bất đắc dĩ vang lên ở bên tai Nguyệt Khê, cũng đồng thời kéo suy nghĩ của mọi người trở về.

      Nguyệt Khê cũng chưa từng nghĩ tới mình bị nhi tử làm nhục thành như vậy, bà ta cố nén nước mắt trong mắt, cắn môi dưới, đối với Thái Hoàng Thái Hậu khẽ nghiêng người thi lễ, "Thái Hoàng Thái Hậu, Nguyệt Khê cáo lui!" xong, xoay người rời .

      Tiểu Thiên nhìn về phía Nguyệt Khê lúc này, đột nhiên cảm thấy bà ta trở nên đáng thương .

      Tuy trong đầu bà ta chỉ toàn đứa con trai kia của bà ta, nhưng đây cũng phải lỗi lầm gì quá lớn, chỉ có thể bà ta quá thiên vị mà thôi.

      Mấy ngày nay, bà ta vì mượn binh, chẳng những bị đứa con dâu như nàng làm nhục, ngay cả ngay trước mặt của nhiều người như vậy bị con trai ruột của mình làm nhục thành như vậy, suy nghĩ chút, quá đáng thương , nhưng bà ta b=vì muốn con trai bé bỏng của mình lưng mang tiếng xấumất nước chi quân , còn có thể nhẫn thành như vậy, biết có nên người mẹ này vĩ đại hay .




      Chương 355: ra nàng cái gì cũng biết!

      dark Edit: ~ Đông Phương Ngọc Như ~

      magenta; Beta: Yuki (雪)



      Bất đắc dĩ thở dài ở trong lòng, trong lòng nàng vẫn có chút yên lòng về Hoàng Phủ Tấn, nhấc chân lên, tới trước mặt Thái Hoàng Thái Hậu, "Hoàng tổ mẫu, Thiên Thiên cáo lui trước."

      "Ừ, được, được, con ." Thái Hoàng Thái Hậu đối với Tiểu Thiên gật đầu cái, trong mắt tràn đầy nụ cười.

      Tiểu Thiên cũng để ý đến nụ cười mập mờ ràng trong mắt của Thái Hoàng Thái Hậu, nàng xoay người ra ngoài.

      Vẻ mặt Hoàng Phủ Tấn lúc rời làm cho tâm của nàng mơ hồ đau lòng.

      Mới ra Thanh cung được bao lâu, lúc nàng ngang qua điện Thần Võ nghe được mấy đại thần chuyện, "Trương đại nhân, gần đây có chỗ nào để ?

      "Ai, Tầm Hoan lâu cũng đóng, còn có chỗ nào để chứ, Như Mộng nương cũng biết nơi nào."

      ". . . . . ."

      ". . . . . ."

      "Như Mộng?" Tiểu Thiên bởi vì quan viên nhắc tới hai chữ Như Mộng mà ngừng lại, kể từ ngày Tầm Hoan lâu đóng cửa, nàng thiếu chút nữa liền quên mất Như Mộng.

      biết nàng trong khoảng thời gian này nơi nào.

      "Phải là gọi Mạn Yên ." Tiểu Thiên sắc mặt nặng nề tự .

      ra nàng sớm hoài nghi tới thân phận Như Mộng , bởi vì ngày đó Hoàng Phủ Tấn ở tại phòng nàng ta bại lộ thân phận, biểu của Như Mộng quá mức trấn định, hoàn toàn giống như dân chúng bình thường nhìn thấy hoàng đế, vẻ mặt thản nhiên đó giống như biết thân phận của Hoàng Phủ Tấn và Đoạn Ngự vây.

      Nàng ngay cả liên tưởng đến, Như Mộng tồn tại khẳng định cùng Hoàng Phủ Tấn có liên quan. Chẳng qua là, lúc ấy nàng có vạch trần Như Mộng, chỉ vì nàng nhìn thấy đau đớn trong mắt Như Mộng, nàng cảm giác, cảm thấy người Như Mộng mang theo chút bí mật, có lẽ có chút liên quan đến Hoàng Phủ Tấn.

      Nàng lúc ấy chẳng qua là suy đoán Như Mộng có lẽ là nữ nhân mà Hoàng Phủ Tấn từng biết, mà làm hoàng đế Hoàng Phủ Tấn quên mất Như Mộng, hơn nữa đau đớn trong mắt Như Mộng để cho trong lòng Tiểu Thiên mang theo chút trắc . Cũng bởi vì như thế, mặc dù trong lòng nàng thế nào thoải mái, nhưng vẫn nghĩ tới việc muốn cho Hoàng Phủ Tấn lập Như Mộng làm phi.

      Cho đến ngày đó, khi nàng lấy hoàng hậu thân phận tìm Như Mộng, thấy lá thư tiếng huyễn văn (PS: chính là văn nữa, ha ha ) bàn, vừa bắt đầu, nàng cũng chỉ là tò mò liếc mắt cái, nhưng nội dung phía lại làm cho nàng cả kinh thiếu chút nữa kêu thành tiếng, may nhờ nàng lúc ấy cố giả bộ trấn định, mới bị Như Mộng nhìn ra, đoán chừng Như Mộng lúc ấy cũng khinh thường cho là ai có thể xem hiểu những chữ Tịch Huyễn kia, mới có thể như thế quang minh chánh đại mà đem lá thư nầy bỏ lên bàn .
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      Chương 356: là lợi hại khinh công!

      Edit: ~ Đông Phương Ngọc Như ~

      Beta: Yuki (雪) & Quảng Hằng


      "Như Mộng nàng rốt cuộc là ai? Tại sao muốn giết Tấn?" Tiểu Thiên dừng bước lại, cau mày lẩm bẩm.

      lúc lâu sau, nàng mới chợt ngẩng đầu lên, " được, nhất định phải tìm được Như Mộng trước."

      Nàng luôn có cảm giác Như Mộng là bị bức bách , nếu nàng có thể trực tiếp cho Hoàng Phủ Tấn, sau đó đem Như Mộng bắt lại là được.

      Nghĩ như vậy, nàng tính toán tìm Hoàng Phủ Tấn trước, tại tìm được Như Mộng tương đối quan trọng hơn.

      Mới vừa chạy được mấy bước, liền đụng phải Đoạn Ngự định xuất cung.

      "Hoàng hậu!" Đoạn Ngự kinh ngạc , "Người lại muốn xuất cung!"

      "Ừ, ta tìm Như Mộng có việc gấp, đây chính là đại liên quan đến hoàng thượng!" Bỏ lại câu như vậy, nàng cũng chờ Đoạn Ngự mở miệng, liền vọt ra khỏi cửa cung.

      "Đại liên quan đến Tấn?" Đoạn Ngự nghĩ quá nhiều, ngược lại giảo hoạt nở nụ cười, " Hoàng hậu này phải là nghĩ đem Như Mộng gả cho Tấn chứ?"

      Lắc đầu cái, ra khỏi cửa cung.

      Tiểu Thiên tới đường cái, ra là Tầm Hoan lâu tại bị niêm phong kín mít.

      " biết Như Mộng đâu rồi?" Tiểu Thiên nhìn chằm chằm Tầm Hoan lâu lầm bầm .

      lúc này, bên cạnh nàng đột nhiên thoáng qua người , tốc độ nhanh làm cho Tiểu Thiên kinh ngạc , "Tìm Như Mộng, theo ta."

      Vừa dứt lời, người kia cách nàng xa .

      Người nọ biết nàng muốn tìm Như Mộng? Nàng ta cùng Như Mộng là quan hệ như thế nào?

      Trong lòng Tiểu Thiên kinh ngạc , nhưng bây giờ cũng phải là thời điểm suy nghĩ cái này, vì đuổi theo người kia, nàng thể làm gì khác hơn là dùng Lăng Ba Vi Bộ thời gian dài cũng có dùng qua, nhưng làm nàng kinh ngạc chính là, cho dù là Lăng Ba Vi Bộ, nàng cũng rất khó khăn đuổi theo người kia.

      " Khinh công lợi hại!" Tiểu Thiên nhịn được thở dài .

      Khi nàng vất vả mới đuổi kịp người kia, ở khúc quanh, mất bóng dáng người nọ.

      "Nữ nhân kia là ai?" Tiểu Thiên nhíu mày, mới vừa rồi ở sau lưng nàng đuổi theo nàng ta, nàng cảm thấy bóng lưng kia rất quen thuộc, rất quen thuộc, cảm giác mình ngày ngày thấy người ấy vậy, "Thanh của nàng ta cũng rất quen thuộc."

      Nàng mở to mắt nhìn bốn phía lần nữa, lúc này mới phát địa giới nơi này rất kỳ quái, giống như là đến quốc gia khác, mà mảnh đất có điểm giống như là cửa khẩu giữa hai nước.



      Chương 357: đám Hắc y nhân bỉ ổi !

      Edit: ~ Đông Phương Ngọc Như ~

      Beta: Yuki (雪) & Quảng Hằng

       
      "Nơi này là đâu? Người kia dẫn ta tới nơi này làm gì?" Nàng nhìn hoàn cảnh xa lạ chung quanh tự , tầm mắt quay vòng, nàng mới nhìn thấy tảng đá lớn kia có viết hàng chữ bằng tiếng : "Duke Hill?" Trong mắt Tiểu Thiên thoáng qua kinh ngạc khó nén , "Nơi này là biên giới giáp nước Tịch Huyễn !"

      Nàng ở chung quanh lục lọi lâu, mình mới vừa rồi mình đuổi theo người kia tới, hoàn toàn cũng hề chú ý địa hình cùng lộ tuyến chung quanh , tại muốn về sợ rằng khó khăn.

      Dựa vào trong trí nhớ lộ tuyến, Tiểu Thiên vây quanh trong đó con đường vài bước, chung quanh lại chợt toát ra mấy Hắc y nhân ra ngoài, để cho Tiểu Thiên kinh ngạc .

      "Is there any¬thing I can do for you, queen?" Cầm đầu người lông mày giương lên, hướng về phía trước mặt thần kinh căng thẳng Tiểu Thiên mở miệng . ( phiên dịch: có gì cần giúp tay sao? Hoàng hậu nương nương? )

      Xem ra bọn họ là hướng về phía nàng tới. Tiểu Thiên khóe miệng nhất câu, che dấu trong mắt khẩn trương, làm ra bộ nhõm bộ dạng , hai tay vòng ngực nhìn trước mắt này bang Hắc y nhân, cười : "I wan¬na go home! can help me?" ( phiên dịch: ta muốn về nhà, có thể giúp ta sao? )

      "go home?" Cầm đầu lần nữa thiêu mi, hướng về phía chung quanh mấy người nở nụ cười, mà mấy người kia cũng phụ họa tiếng cười của , cười đến rất bỉ ổi.

      lúc này, cầm đầu dùng vô cùng cứng rắn Hán ngữ mở miệng : "Có thể giúp ngươi, hoàng hậu làm như thế nào báo đáp chúng ta đây?"

      "Mấy vị muốn Bổn cung thế nào báo đáp đây?" Mi mao nhất thiêu, Tiểu Thiên cố giả bộ trấn định mở miệng , nhìn mấy người này cười đến như vậy bỉ ổi cũng biết bọn họ suy nghĩ gì.

      Quả nhiên —— cầm đầu chính là cái kia nghiêng thân tới Tiểu Thiên bên cạnh, đưa tay khoác lên Tiểu Thiên vai, chỉ ngón tay ôm cằm của nàng, mở miệng : "Cùng chúng ta cả đêm, như thế nào?"

      Trong bụng cảm giác được hồi ghê tởm, Tiểu Thiên nghiêng đầu nhìn người kia, che miệng cười khẽ tiếng, "Bồi các ngươi?"

      "Như thế nào?" Cầm đầu nhảy lên lông mày, mặt vẻ mặt bỉ ổi thủy chung có đổi qua!

      "Chỉ sợ các ngươi đời trước làm chuyện tốt còn chưa đủ!" Theo lời này rơi xuống, Tiểu Thiên tay thượng lấy khí thế sét đánh kịp bưng tai đưa tay đem cầm đầu áo đen trở tay khẽ bóp, ném qua vai, té ngã đất.



      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :