1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 466: Lời của , là quyết tuyệt như vậy!

      Beta: Yuki(雪) Quảng Hằng





      “Tự trọng?” Hoàng Phủ Tấn cười, vẫn cười như vậy nhưng lại để cho Lạc Thủy bắt được tia tuyệt vọng chợt lóe rồi biến mất, cúi đầu nhìn Lạc thủy, cười khẽ tiếng, vẻ mặt trở nên dị thường nghiêm túc “Lạc Thủy, muốn làm Hoàng Hậu ?”

      Hoàng Phủ Tấn hỏi vấn đề này làm cho Lạc Thủy hoàn toàn ngây ngẩn cả người, há hốc mồm lúc lâu có trả lời.

      vừa cái gi? Hỏi nàng có muốn làm Hoàng Hậu hay ?

      Nếu là trước kia hỏi nàng vấn đề này, nàng nhất định do dự đáp ứng, nhưng bây giờ, khi hỏi nàng, nàng lại cái gì cũng trả lời được, nàng biết tại sao Hoàng Thượng lại ra vấn đề này, trêu cợt nàng hay là chơi đùa nàng? đem Thiên Thiên đặt ở chỗ nào?

      “Lạc Thủy, muốn làm Hoàng Hậu ?” Hoàng Phủ Tấn lên tiếng lần nữa, thanh lớn hơn so với lần trước.

      Suy nghĩ của Lạc Thủy bị kéo về, nàng nhìn cặp mắt của Hoàng Phủ Tấn, ở trong ánh mắt này, nàng rang thấy được bất đắc dĩ cùng thống khổ, nàng biết tại sao Hoàng Phủ Tấn lại ra những lời này.

      Thiên Thiên, điểm này, nàng hoàn toàn nhìn ra.

      “Hoàng Thượng, xin buông tay!” Lạc Thủy lần nữa ở trong ngực Hoàng Phủ Tấn ngừng giùng giằng.

      “Trả lời xong vấn đề của trẫm, trẫm liền buông ra.” khẩu khí của Hoàng Phủ Tấn ràng mang theo bá đạo.

      “Hoàng Thượng, ngài quên Thiên Thiên rồi sao? Nàng mới là Hoàng Hậu của ngài! Ngài như vậy phải là muốn  phụ lòng nàng sao?” Vì nóng lòng Lạc Thủy bật thốt lên những lời này.

      Những lời này của nàng làm cho Hoàng Phủ Tấn khẽ sửng sốt chút, khóe mắt lần nữa chợt lóe rồi biến mất đau đớn, những cũng kéo dài bao nhiêu, liền nhìn Lạc Thủy tiếp tục mở miệng: “Trẫm biết Thiên Thiên là Hoàng Hậu của Trẫm, nhưng nàng ta sắp chết, chẳng lẽ Trẫm nên vì nàng ta cả đời sau lập Hậu sao? Nàng có biết mầy ngày nay vì chất độc người nàng, trẫm có bao nhiêu mệt mỏi hay ? Làm được đến mức này, Trẫm rất tốt với nàng ấy rồi!”

      Lạc Thủy vì những lời này của Hoàng Phủ Tấn mà ngây ngẩn cả người, nàng dám tin nhìn Hoàng Phủ Tấn, hoàn toàn nghĩ ra những lời như vậy.

      Chỉ nghe Hoàng Phủ Tấn tiếp tục : “Trẫm là Hoàng Đế, bên cạnh có trăm ngàn nữ nhân là chuyện thiên kinh địa nghĩa, làm sao phải cảm thấy có lỗi với nàng ta, coi như tại nàng có đứng trước mặt Trẫm, Trẫm cũng những lời này.”




      Chương 467: Hoàng Phủ Tấn hôn Lạc Thủy!

      Beta: Yuki(雪) Quảng Hằng



      “Ngươi…….”

      Pang  ——

      Bàn tay của Lạc Thủy tiếng động rơi xuống bên mặt Hoàng Phủ Tấn, tát này chỉ Hoàng Phủ Tấn sửng sốt, ngay cả Lạc Thủy cũng ngây ngẩn cả người.

      Nàng…….Nàng thế nhưng đánh Hoàng Thượng!

      Lại chỉ thấy Hoàng Phủ Tấn che gương mặt có chút nóng lên, nhìn cơn thịnh nộ của Lạc Thủy, tay của lần nữa lướt qua chiếc cằm mảnh khảnh của Lạc Thủy, cười nhạt : “Lạc Thủy còn là nữ nhân có tính tình như vậy, Trẫm phát Trẫm càng ngày càng thích ngươi.”

      “Hoàng Thượng, ngài thể đối xử với Thiên Thiên như vậy!” những lời này Lạc Thủy gần như hô lên.

      “Lạc Thủy!” sắc mặt của Hoàng Phủ Tấn chìm xuống, mặt ràng vui: “Đừng ở trước mặt Trẫm nhắc tới nữ nhân phiền toái đó, mấy ngày nay Trẫm ở trước mặt nàng giả làm trượng phu tốt đủ mệt mỏi rồi, muốn đến tận bây giờ còn nghe tên nàng!”

      Lạc Thủy hoàn toàn tin những lời này của Hoàng Phủ Tấn xuất từ chân tâm, xuất phát từ trong lòng , nàng rang thấy được lúc những lời này là bất đắc dĩ cũng tan nát cõi lòng, gần như là đau khổ tuyệt vọng!

      “Lạc Thủy, ngươi thích Trẫm nhiều năm như vậy, còn quan tâm Thiên Thiên làm cái gì, làm nữ nhân của Trẫm, Hoàng Hậu của Trẫm, làm mẫu nghi thiên hạ, như vậy phải tốt hơn sao?” Hoàng Phủ Tấn nhìn Lạc Thủy, quyết tuyệt ra những lời này.

      Làm cho Lạc Thủy ngờ tới là hành động tiếp theo của Hoàng Phủ Tấn.

      Cảm giác được bên hông mình đau đớn, nàng bị Hoàng Phủ Tấn giam cầm chặt trong ngực, còn đợi nàng kịp phản ứng, Hoàng Phủ Tấn liền hôn lên môi nàng, cả kinh đầu óc nàng trống rỗng.

      Nàng lúc này hoàn toàn thể suy tư, nàng vẫn muốn ngày nào đó Hoàng Thượng hôn nàng, nhưng chưa từng nghĩ tới tình huống này, trong lòng của nàng thế nhưng nổi lên ràng kháng cự.

      Ngước nhìn cặp mắt của Hoàng Phủ Tấn, nàng vốn định đẩy ra, nhưng lại thấy trong mắt là tuyệt vọng cùng đau đớn, động tác muốn đẩy ra cũng ngừng lại.

      Bên ngoài đình nghỉ mát cách đó xa, Tiểu Thiên lẳng lặng nhìn màn trong lương đình, khóe miệng nàng treo lên mạt cười khổ, nước mắt tuôn ra khỏi vành mắt của nàng.

      Mỗi câu Hoàng Phủ Tấn với Lạc Thủy nàng đều nghe được, cảm thấy nàng là gánh nặng của , nàng là phiền toái của , hình tượng người chồng tốt của ở trước mặt nàng tất cả đều là giả bộ!
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 468: Đau lòng tới tận lúc nào mới là cuối cùng?
      Beta: Yuki(雪) Quảng Hằng
       
      Nàng còn chưa chết, muốn lập nữ nhân khác làm Hậu, vẫn là thể từ bỏ nữ nhân!
      Ngửa đầu nhìn về trời cao, nước mắt của nàng lướt qua khóe mắt, màn chói mắt ở trong lương đình kia nàng dám nhìn nữa, xoay người, nàng nhìn bọn họ, chậm rãi rời .
      Nàng cũng có làm gì, nàng càng chỉ trích Hoàng Phủ Tấn cái gì.
      Nàng sớm , chiếm được lòng nam nhân, chỉ có thể tự trách bản lãnh của mình.
      Là nàng quá ngu ngốc, quá ngây thơ, cho rằng đường đường là Hoàng Đế nhưng chỉ cần là vì nàng buông tha toàn bộ hậu cung, nàng đời kiếp!
      Nàng xa vời cầu mong sau khi nàng chết cả đời cũng lập gia đình với nữ nhân khác, nhưng tại sao lại muốn lừa gạt nàng, tại sao thể chờ đợi đến sau khi nàng mất, mười ngày rồi, ngay cả mười ngày cũng chờ kịp.
      Ba nghìn độc sủng, lục cung độc , nhược thủy ba ngàn, chỉ lấy bầu! ra là nàng tự mình đa tình, tự cho mình rất giỏi, tất cả chẳng qua tự nàng tình nguyện mà thôi.
      Thiên Thiên, ta đây cả đời chỉ dắt tay của nàng!
      Ngày đó Hoàng Phủ Tấn dắt tay nàng với nàng những lời này thế nhưng bây giờ nghĩ tới lại làm cho nàng cảm thấy dị thường châm chọc cùng ghê tởm, biết về sau có thể còn đối với bao nhiêu nữ nhân như vậy, chẳng qua những thứ này đều quan trọng nữa, bao giờ còn là chuyện của nàng nữa!
      Nước mắt đau khổ lại lần nữa kiêng kỵ chảy ra khỏi hốc mắt, nàng đưa tay muốn lau, lại chút khí lực cũng có, đành mặc cho giọt lại giọt nước mắt vô tình làm ướt váy áo đơn bạc của nàng.
      Trẫm thà phụ toàn bộ thiên hạ, quyết thể phụ Thiên Thiên!
      Lời còn văng vẳng bên tai, ra lời hứa như vậy cũng có thể dễ dàng ra khỏi miệng, Hoàng Đế quả là Hoàng Đế, tuổi còn thống trị toàn bộ thiên hạ, xem ra nhất định là cần phải có bản lĩnh lợi hại.
      Nàng trách , chỉ tự trách chính mình quá đần, trách mình tự cho mình là đúng, từ xưa Đế Vương luôn luôn vô tình những lời này ra có sai!
      người có thể bao lâu?
      ra thời gian người có thể ngắn ngủi như thế, hoăc giả là cho tới bây giờ cũng chưa từng chân thành.
      Đau lòng tới lúc nào mới là cuối cùng?
      Đáp án này nàng trả lời được, hoặc giả, thởi điểm cuối cùng để đau lòng rất nhanh đến, tới cái ngày nàng dừng lại hô hấp, thời điểm trái tim còn đập nữa, nàng liền còn đau lòng nữa!
       
      Chương 469: Vô tận thống khổ!
      Beta: Yuki(雪) Quảng Hằng
       
      Hoàng Phủ Tấn hôn Lạc Thủy, tầm mắt vẫn chăm chú nhìn vào Tiểu Thiên, cho đến khi nàng thống khổ rơi lệ, tuyệt vọng xoay người mới buông Lạc Thủy ra, nước mắt tràn đầy thống khổ cùng tự trách!
      Tổn thương nàng, triệt để đả thương nàng. Trong đầu thoáng quá lúc nàng xoay người khóe môi nhếch lên đau đớn cùng tuyệt vọng, trái tim Hoàng Phủ Tấn càng thêm đau dữ dội.
      Vì phát tiết thống khổ trong long, quyền đánh nát bàn đá trong lương đình, Lạc Thủy nghe được thanh xương vỡ vụn, lúc này tay của Hoàng Phủ Tấn chảy ra nhiều máu.
      Vô lực đứng mặt đất, Hoàng Phủ Tấn tiếng động khóc sụt sùi, nước mắt xuống đất, văng lên lại hồi bọt nước!
      “Thiên Thiên, xin lỗi, Thiên Thiên, xin lỗi……..” Hoàng Phủ Tấn ngồi chồm hổm mặt đất, hai tay chống đầu, trong mắt tràn ngập đau khổ, trong miệng luôn xin lỗi.
      Lạc Thủy hoàn toàn hiểu nguyên nhân Hoàng Phủ Tấn trước sau hai con người, cho đến lúc nàng vô tình nghiêng đầu, trong nháy mắt nhìn thấy bóng lưng, mang theo như vậy tuyệt vọng!
      “Thiên Thiên?” Lạc Thủy trong nháy mắt hiểu .
      Mời vừa rồi ở trong lương đình, mỗi câu , mỗi hành động của Hoàng Phủ Tấn, ngay cả nụ hôn làm cho nàng đau lòng đó, cũng chỉ là để cho Thiên Thiên nhìn.
      Chẳng qua là…………
      Nàng hiểu, Hoàng Thượng làm như vậy là có dụng ý gì.
      “Hoàng……..Hoàng Thượng, ngài…………”
      muốn mở miệng, lại chỉ thấy Hoàng Phủ Tấn đột nhiên ngẩng đầu cười lớn, nước mắt lướt qua khóe mắt chảy càng them nhiều “Đoạn tuyệt tình ! Đoạn tuyệt tình ! tại sao ngươi muốn tuyệt tình như vậy, Trẫm cùng Thiên Thiên rốt cuộc làm sai điều gì?” Hoàng Phủ Tấn ngửa đầu nhìn về phía trời cao, hận ý từ nội tâm lại càng làm cho bầu trời thêm u.
      Phát tiết xong, Hoàng Phủ Tấn lại mình ngồi chồm hổm mặt đất, thống khổ tự : “Tại sao phải để cho nàng tổn thương, hết , mới có thể cứu mạng nàng, tại sao phải như vậy……….tại sao lại phải như vậy……..”
      tiếng động ngồi xổm mặt đất, cúi thấp đầu, khớp xương tay chảy ra giọt lại giọt máu theo đầu ngón tay rơi xuống, nhưng lại cảm thấy đau chút nào, so với đau đớn trong lòng, điểm này là gì cả?
       
       
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

       Chương 470: Chỉ cần nàng bình an !

      teal;Edit: Meg

      darkorange;Beta: B.Cat

       
      Từ những điều trong lời của Hoàng Phủ Tấn, Lạc Thủy cũng nghe ra chút  đầu mối.

      Nàng cũng hiểu, tại sao hoàng thượng lại phải làm tổn thương Thiên Thiên, đại khái là có liên quan tới độc dược người nàng ấy.

      Đứng ở trước mặt Hoàng Phủ Tấn, Lạc Thủy lấy khăn lụa trong tay ra, băng bó tay cho Hoàng Phủ Tấn, nàng cẩn thận mở miệng hỏi: "Hoàng thượng, người lo lắng Thiên Thiên hận người cả đời sao?"

      Lời của Lạc Thủy khiến Hoàng Phủ Tấn cứng người, chậm rãi ngẩng  đầu lên, Lạc Thủy thấy được nỗi thống khổ che giấu trong mắt , nhưng phảng phất mơ hồ vài phần thoải mái, "Nếu như phương pháp này có thể để cho nàng bình yên vô  mà sống, cứ để cho nàng hận trẫm , chỉ cần Thiên Thiên bình an sống ở bên trẫm, cho dù nàng muốn hận trẫm cả đời, trẫm cũng trách!"

      Lạc Thủy nghe những lời này của Hoàng Phủ Tấn liền nhận thấy chúng mang theo bất đắc dĩ, mang theo kiên định, mang theo mùi vị nồng đậm của tình .

      Thiên Thiên, ngươi cũng biết, hoàng thượng cả đời này nữ nhân khác.

      Lạc Thủy nhìn hướng Tiểu Thiên dời , thở dài.

      Nàng lần nữa nhìn về phía Hoàng Phủ Tấn, nam nhân trước mắt này, nàng nhiều năm như vậy, tất cả đều để cho nàng phải đau lòng, nhưng nàng cũng hiểu, đời này, nàng thể có được chút tình cảm của .

      Nhưng nàng còn thấy đau lòng cho , nam nhân si tình như vậy, sợ rằng cõi đời này có mấy người. Để nữ nhân mình bên cạnh, lại muốn nàng cả đời hận mình, chỉ để hi vọng nàng có thể bình an .

      Hoàng Phủ Tấn đứng lên, khôi phục bộ dạng thường ngày, ra đình nghỉ mát, hướng phía Vân Tiêu cung.

      bước vào Vũ Phượng Cung nữa, cần “vô tình” hơn nữa.

      Vũ Phượng Cung ——

      Đóa Nhi lo lắng qua lại ở cửa, tầm mắt thỉnh thoảng chuyển ra bên ngoài, mỗi lần thấy cửa bóng người, nàng gấp đến độ dậm chân, "Nguy rồi, tiểu thư thế nào vẫn chưa về?"

      Do dự lâu, Đóa Nhi cuối cùng nhịn được ra ngoài, độc người tiểu thư biết lúc nào phát tác, sắc mặt của tiểu thư hôm nay được tốt, nàng lo lắng tiểu thư xảy ra chuyện!

      Vân Tiêu cung ——

      "Hoàng thượng, ngài trở lại." Phúc Quý thấy Hoàng Phủ Tấn vành mắt đỏ ngầu, mặt mệt mỏi từ ngoài trở lại, trong lòng cũng chịu nổi, nhưng cũng biết an ủi được hoàng thượng, trong đau khổ nhưng ai có thể hiểu.

       

      Chương 471:  thấy Hoàng hậu ?

      teal; Edit: Meg

      darkorange;Beta: B.Cat

       
      "Ừ!" Mặt thay đổi đáp tiếng, Hoàng Phủ Tấn chắp hai tay bước vào trong điện, mệt mỏi ngồi xuống ghế, chống tay, trầm mặc lúc lâu gì.

      Phúc Quý đứng bên cạnh , chẳng qua là lẳng lặng, bất đắc dĩ lắc đầu, hoàng thượng cùng nương nương sao lại khổ như vậy.

      Lát qua, Hoàng Phủ Tấn chậm rãi ngước mắt nhìn trời bên ngoài cung, lại lần nữa ngây người .

      Sau đó, nghiêng đầu với Phúc Quý bên cạnh: "Phúc Quý, đến Vũ Phượng Cung xem hoàng hậu ngủ chưa."

      "Dạ, hoàng thượng!" Phúc Quý gật đầu, cúi người chuẩn bị lui ra.

      Mới vừa mấy bước, Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa gọi lại.

      "Đợi !"

      "Hoàng thượng còn gì dặn dò ạ?"

      Hoàng Phủ Tấn cau mày lại, nhìn ra ngoài, trong lúc này rất phức tạp, mím chặt  môi lúc lâu, quyết định với Phúc Quý: "Thiên Thiên nếu hỏi trẫm, là trẫm quá mệt mỏi đến chỗ nàng, để nàng ngủ trước ."

      "Hoàng. . . . . . Hoàng thượng!" Phúc Quý vì những lời này của Hoàng Phủ Tấn mà vội ngẩng đầu nhìn , hiểu sao hoàng thượng lại phải như vậy, chẳng lẽ nghĩ rằng nương nương lo lắng sao.

      Nhìn thấu ý nghĩ trong lòng Phúc Quý, Hoàng Phủ Tấn muốn nhiều lời, đành vô lực hướng phất phất tay, "Mau ."

      Phúc Quý hình như còn muốn điều gì, nhưng khi nhìn thấy mệt mỏi cùng bất đắc dĩ lộ ra trong mắt Hoàng Phủ Tấn, đem lời trong lòng nuốt vào, yên tâm nhìn Hoàng Phủ Tấn cái, giọng ra ngoài.

      Đóa Nhi lo lắng ở trong ngự hoa viên, gần như lật tung cả ngự hoa viên cũng tìm được thân ảnh Thiên Thiên .

      "Bình tĩnh chút, bình tĩnh chút, chừng tiểu thư ở cùng hoàng thượng chỗ nào đó." Đóa Nhi tự an ủi mình, mặc dù sớm nghe tiểu thư qua, nàng muốn Vân Tiêu cung quấy rầy hoàng thượng, như vậy nàng chắc chắn Vân Tiêu cung tìm hoàng thượng.

      Càng nghĩ như vậy, Đóa Nhi trong lòng lo sợ, lo lắng độc người Tiểu Thiên đột ngột phát tác, té xỉu ở chỗ nào.

      Nghĩ như vậy, Đóa Nhi sợ phát khóc, "Oa oa oa~~~ tiểu thư, ngài ở nơi nào a, tiểu thư ~~~~"

      muốn đến Vũ Phượng cung, nghe thấy tiếng khóc của Đóa Nhi, Phúc Quý liền chạy tới, lại thoáng nghe thấy Đóa Nhi nhắc tới Tiểu Thiên, giật nảy cả tim , "Đóa Nhi, Hoàng hậu nương nương thế nào, đừng khóc, nương nương thế nào?"
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 472: Tại sao muốn đứng ở bên nàng? 

      sienna;Edit: Meg

      darkBeta: B.Cat

      dark 
      Phúc Quý vội muốn chết, Đóa Nhi khóc thành như vậy, có khi nào là hoàng hậu nương nương . . . . . .

      Phúc Quý dám nghĩ tới, chỉ thúc giục Đóa Nhi, "Đóa Nhi, ngươi đừng khóc, nương nương thế nào?"

      Phúc Quý gấp đến độ dậm chân, nếu Hoàng hậu nương nương xảy ra chuyện..., hoàng thượng thế nào a…….

      "Quý. . . . . . Quý công công, ta. . . . . . Tiểu thư, nàng. . . . . . thấy nàng! oa a~~~" vừa , Đóa Nhi vừa khóc lần nữa.

      "Cái. . . . . . Cái gì? thấy nương nương?" Phúc Quý mặt trắng bệch trong nháy mắt. Lần này nguy rồi, nương nương phải vì muốn liên lụy đến hoàng thượng, cứ như vậy mà chứ.

      Nguy rồi, nguy rồi!

      "Nô tỳ tìm cả ngự hoa viên cũng có, làm sao bây giờ, Đắt công công, thấy tiểu thư. . . . . ." Đóa Nhi càng khóc càng thương tâm.

      "Ngươi đừng nóng vội, chừng Hoàng hậu nương nương chỉ muốn yên tĩnh ở nơi nào đó, ngươi ra cửa hậu cung hỏi mấy tên thị vệ kia, ta bẩm báo hoàng thượng ngay bây giờ!"

      Bỏ lại câu như vậy, Phúc Quý bước nhanh về Vân Tiêu cung.

      Ông trời phù hộ, nương nương ngàn vạn đừng xảy ra chuyện nữa a. Hoàng thượng chịu nổi .

      Vân Tiêu cung ——

      "Cái gì! thấy Thiên Thiên!" Hoàng Phủ Tấn giật bắn cả long y, trong mắt xuất thần sắc kinh khủng cực độ.

      bất chợt nghĩ đến điều gì đó.

      ở trước mặt nàng làm bộ như nam nhân phụ lòng , chỉ là để cho nàng đối với hoàn toàn chết tâm, cho dù sau này nàng hết hi vọng nơi , cũng là để ức chế độc tố trong nàng, bình yên vô  ở bên cạnh , cho đến lúc có thể tìm được Ám Dạ mới thôi.

      vẫn chủ quan chỉ nghĩ tới việc làm tổn thương Thiên Thiên, nhưng lo lắng nàng nghĩ ra sao, làm gì.

      Sao lại quên mất, trước mặt nàng nàng là gánh nặng, ngại nàng khiến cho phiền toái, sao lại có thể nghĩ tới những suy tư trong lòng nàng, tại nàng cho thấy nàng phải gánh nặng, nàng rời .

      Căn cứ vào những tính cách của Thiên Thiên mà hiểu, nàng quả có thể làm như vậy!

      Nghĩ tới đây, Hoàng Phủ Tấn nhói cả trái tim, sợ hãi bao phủ toàn thân . Là suy tính chu toàn, chỉ nghĩ làm nàng tổn thương là đủ, sao lại đần như vậy, hoàn toàn nghĩ tới việc này.

       

      ']Chương 473: Lời còn văng vẳng bên tai!

       

      darkEdit: Meg

      darkorange;']Beta: B.Cat

      Cảm giác sợ hãi mỗi lúc bao phủ ngày nhiều, trong mắt Hoàng Phủ Tấn, nổi lên biết bao bất an.

      "Hoàng. . . . . . Hoàng thượng!" Ngoài cửa, vang lên thanh lo lắng của Đóa Nhi, Hoàng Phủ Tấn vội lao ra ngoài.

      "Sao, có tìm được Thiên Thiên hay ?" trong mắt Hoàng Phủ Tấn mang theo vài phần mong đợi, nhưng nhiều hơn, còn xen lẫn cả sợ hãi thể xóa sạch kia.

      "Bọn thị vệ . . . . . . tiểu thư muốn trở về nhà thăm phu nhân, bọn họ thấy vẻ mặt tiểu thư cao hứng, người có mang hành lí, chẳng suy nghĩ nhiều, cũng ngăn cản mà để nàng rời ."

      "Đám phế vật kia!" trong mắt Hoàng Phủ Tấn mang theo chút tức giận mơ hồ, nhưng phát ra từ nội tâm kia là sợ hãi che giấu trong mắt .

      "Phúc Quý, triệu tập binh lực lục soát khắp thành tìm kiếm hoàng hậu, kinh thành ra ngoại thành tìm, nhất định phải tìm được hoàng hậu mới thôi!" Hoàng Phủ Tấn trong lòng sớm bị hoảng sợ chiếm cứ.

      Thân thể tại của Thiên Thiên sao có thể như vậy, người lại mang theo gì, sao có thể để nàng ở bên ngoài?

      "Thiên Thiên, xin lỗi, là trẫm quá ích kỷ, là trẫm nghĩ tới ngươi mà vội vàng quyết định, Thiên Thiên, xin lỗi, xin lỗi. . . . . ."

      Hoàng Phủ Tấn tự trách mình, nhưng ai cũng hiểu, chuyện này thể hoàn toàn trách , vì cứu Tiểu Thiên, chấp nhận mang tiếng xấu là nam nhân phụ tình, để nữ nhân mình mến hận mình cả đời. Những thứ này phải nam nhân nào cũng có thể làm được. Chỉ tiếc, ông trời quyết tâm muốn hành hạ bọn họ, cứ coi như là Thiên Tử, là hoàng đế thống nhất thiên hạ, cũng thể có được mọi thứ.

      Rời hoàng cung, Tiểu Thiên phát ra ở nơi này, nàng chỉ có mình.

      Người nàng từng cho là thân cận nhất, cũng là người nàng nhất.

      quãng xa, nàng lưu luyến xoay người, hướng cửa cung nhìn lúc lâu, khóe miệng nâng lên nụ cười mỉa mai cùng châm chọc, " ‘Sơn cạnh, thiên địa hợp, là dám cùng quân tuyệt’ ? Ha ha ~~~ đơn giản chỉ là lời !"

      Nàng đột nhiên cảm thấy ghê tởm những lời này.

      ‘Thiên Thiên, cả đời này, ta chỉ dắt tay ngươi!’

      ‘Thiên Thiên, cả đời này, ta chỉ dắt tay ngươi!’

      ‘Thiên Thiên, cả đời này, ta chỉ dắt tay ngươi!’

      . . . . . .

      Lời còn văng vẳng bên tai, khiến nàng dám nghe nữa.

      Ngực lại lần nữa cảm thấy buồn bực, nàng khó chịu khom lưng, cho đến khi phiền muộn lắng xuống, nàng mới chậm rãi đứng dậy.

      cả đêm!

      Cũng biết mình bao lâu rồi, trời sáng hơn phân nửa, cả đêm ngủ, nàng cảm giác được bản thân quá mệt mỏi, gần tới tiệm cơm, nàng ngồi xuống, xoa hai chân có chút ê ẩm, nàng mới biết ra mình thẳng bước cả đêm.

      " nương, muốn ăn chút gì?" Tiểu nhị mang theo nụ cười thân thiện bước tới bên cạnh nàng.

      Nhìn bộ mặt thiện ý trước mắt của "Phục vụ viên , Tiểu Thiên đột nhiên cảm thấy tâm tình của mình trong lúc nhất thời khai sáng, dù sao cũng phải chết, ltại sao lại để cho mình trải qua thoải mái như vậy đây.

      Có thể ăn là ăn, có thể ngủ là ngủ, huống chi so với người bình thường, thời điểm phát bệnh của nàng giống người bình thường, muốn khiến cho bản thân lộ ra vẻ bệnh tật, chiếm được đồng tình của người khác, huống chi, tại cũng có ai đồng tình với nàng.

      Nghĩ như vậy, nàng đối với tiểu nhị nặn ra ánh mắt thiện ý, mở miệng : "Tiểu nhị ca cảm thấy món gì ăn ngon, có thể mang lên cho ta."

      Những lời này của Tiểu Thiên khiến cho tiểu nhị mặt mày hớn hở, nhìn lại trang phục của Tiểu Thiên, nhìn cũng cũng đoán biết là người phú quý, chắc chắn ăn cơm chùa, nghĩ như vậy, hai mắt của sáng lên, " nương xin đợi, ta lập tức chuẩn bị cho ngươi!"

      Vừa , vừa cười vội vàng xuống phân phó.

      Tiểu Thiên lẳng lặng ngồi ở đó, nhìn đám người lu bu đường cái, lui tới rục rịch, xe ngựa ngược xuôi, đường cái nổi lên những thanh hét lớn dứt, theo mặt trời lên, đường cái từ từ náo nhiệt.

      " ra cuộc sống đẹp như vậy ." Tiểu Thiên đột nhiên nghĩ đến câu ti vi thường để quảng cáo, tự chủ được ra, khóe miệng của nàng vương nét cười yếu ớt, ai cũng nhìn ra biểu tình nụ cười ấy.

      Quán cơm mang thức ăn lên với tốc độ rất nhanh, bao lâu, tiểu nhị liền bưng đến bàn mĩ vị.

      " nương, món ăn lên rồi đây, ngài từ từ thưởng thức!" Tiểu nhị gương mặt lấy lòng đứng bên cạnh Tiểu Thiên, .

      Đối với tiểu nhị khách khí gật gật đầu, nàng quay đầu nhìn về phía cái bàn, lúc này mới phát món ngon bàn thực quá nhiều rồi.

      Khóe mắt rơi xuống vài giọt lệ, này tiểu nhị đại khái là cho là mình gặp được kẻ nhiều tiền có khác . Cho nàng nhiều món ăn như vậy, nàng có thể ăn được hết sao.

       

       
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ']           Chương 474: Cấm vệ quân cũng tới!    

      ']  Beta: B.Cat






      Nhìn tiểu nhị cái, nhìn cười cười, nàng mất tự nhiên, cầm lên chiếc đũa, tùy tiện ăn.

      Mặc kệ , dù sao cũng dọn lên, ăn cũng lãng phí, cũng chẳng còn sống bao lâu, nên đối xử tốt với mình chút khi còn sống, phải là rất có lỗi với thân thể trúng độc này hay sao.

      Nàng coi sinh tử, tâm đều chết hết, còn có gì đáng giá để nàng lưu luyến đây?

      Nghĩ như vậy, nàng ăn càng thêm khoan khoái.

      "Tiểu nhị, nơi này là nơi nào?" Ăn được nửa, Tiểu Thiên chợt nghiêng đầu, đối với tiểu nhị bên cạnh hỏi.

      " nương, nơi này là Nhạc Lăng thành." Tiểu nhị hồi đáp.

      "A, Nhạc Lăng thành." Nàng giọng đáp câu, dù sao nàng cũng biết Nhạc Lăng thành này là chỗ nào, chỉ cần có thể cách xa kinh thành, tới chỗ nào nữa đối với nàng mà đều giống nhau.

      "Cách xa kinh thành sao?" Tiểu Thiên lại lần nữa mở miệng hỏi, nàng hi vọng cách càng xa kinh thành càng xa càng tốt.

      " phải là rất xa, chỉ khoảng mười mấy dặm đường." Tiểu nhị hồi đáp.

      "Mười mấy dặm?" Tiểu Thiên hơi sững sờ, ngay sau đó nở nụ cười, cảm giác được vấn đề mình hỏi có chút ngu ngốc, mình rời kinh thành đến bây giờ mới có mấy canh giờ, cùng lắm chỉ có thể ba, bốn mươi dặm, coi như nàng có nhanh hết cỡ, cũng thể quá xa.

      Bất quá cũng nữa, dù sao tại Hoàng Phủ Tấn nếu biết nàng rời , đoán chừng cũng tỉnh tâm rồi, phải ngày ngày suy nghĩ sao có thể làm trang trương phu mà đối đãi với nàng. giả bộ thấy mệt mỏi, nàng nhìn còn mệt mỏi hơn!

      Nghĩ tới đây, Tiểu Thiên trong lòng hung hăng nhói cái, đau quá!

      Trong ngực, cảm giác đau đớn trầm muộn lại lần nữa đánh tới, bóng tối trong tầm mắt kéo dài lâu hơn trước nhiều.

      Đoán chừng tử kì đến rất nhanh thôi, ngay cả triệu chứng cũng tăng lên.

      Trong lòng nghĩ như vậy, mi mắt Tiểu Thiên rũ xuống.

      lúc này, đường cái chợt xôn xao hồi, ngay sau đó, người bên đường bốc chốc lui ra hai bên, huyên náo biết cái gì.

      Theo sát mà đến, là đám quan binh hoàng mã, dẫn đầu ngồi ngựa chính là người Tiểu Thiên cũng biết, phải là ai khác, chính là thống lĩnh cấm quân đại nội Lam Diệc, xem ra chỉ mình nàng mà Lam Diệc cũng nóng nảy khẩn trương kém.

      "Lam Diệc? tới nơi này làm gì?" Theo bản năng trốn ở nơi có nhiều người, tò mò vài phần, nàng núp ở đám người phía sau nhìn lại.






      Chương 475: Ít nhất từng có !

       Beta: B.Cat

       



      Chỉ thấy Lam Diệc xoay người xuống ngựa, từ trong tay thị vệ cầm lấy trang giấy, lần lượt hỏi: "Xin hỏi có từng thấy nương này ?"

      Lam Diệc hỏi rất lễ phép, chỉ sợ nếu hù dân chúng, sợ bọn họ có nhìn thấy hoàng hậu mà dám ra.

      Dân chúng liếc mắt nhìn bức họa trong tay Lam Diệc, lắc đầu cái, " có, chưa từng thấy qua."

      Mượn cơ hội có nhiều người, Tiểu Thiên nhìn xuyên qua khe hở, thấy bức họa trong tay Lam Diệc.

      Là nàng?

      Lam Diệc tìm nàng?

      là do Hoàng Phủ Tấn ra lệnh đến tìm nàng sao? Đáp án này là khẳng định, nếu như phải là hoàng đế ra lệnh, cấm quân thống lĩnh như mang theo nhiều binh lính như vậy tìm nàng làm gì.

      Chẳng qua là ——

      Ta , còn động binh phái người tìm làm gì?

      Là lo lắng hoàng hậu như nàng chết ở ngoài hậu cung có nhiều người đàm tiếu? Còn muốn tiếp tục diễn vai hảo trượng phu trước mặt quân thần sao, muốn cho bọn họ biết chỉ là hoàng đế mà còn nam nhân si tình?

      Trong mắt Tiểu Thiên  mang theo vài phần châm chọc, Hoàng Phủ Tấn ở trong lương đình cùng Lạc Thủy những lời làm nàng chết tâm, quyết tuyệt như vậy. Nhưng như vậy mới khiến cuộc sống của nàng thanh tỉnh, nàng rốt cuộc hiểu , nam nhân có sở trường lớn nhất chính là lời ngon tiếng ngọt, mà thích nghe lời ngon tiếng ngọt lại là nhược điểm lớn nhất của nữ nhân.

      Bất kể nữ nhân này thông minh như thế nào, nàng ấy luôn bị tấn công bởi những lời ngon tiếng ngọt, huống chi, Niếp Tiểu Thiên nàng cũng phải là nữ nhân thông minh.

      Nghĩ đến Hoàng Phủ Tấn nhu tình thường ngày, nhìn ánh mắt nồng đậm ý vị tình cuả , nàng khó có thể đem những cảm tình kia cùng hư tình giả ý có liên quan đến nhau, là kỹ năng diễn của quá cao nên có thể lừa nàng cách dễ dàng sao? Hay, ít nhất có lúc thực nàng.

      Nếu có thể, nàng tình nguyện chọn cái " từng có " , mà phải ít đoạn hư tình giả ý!

      ‘Thiên Thiên, cả đời này, ta chỉ dắt tay nàng!’

      Câu mà từng chút đâm vào đáy lòng lại lần nữa vang vọng bên tay nàng, đau lòng sao dứt, cỗ đau đớn như mãnh thú, tựa hồng thủy đánh úp vào nàng, đốt cháy cổ họng nàng, đau rát tới mức nàng phải khom người, nửa ngồi mặt đất.

      "Ách ~~~" che miệng, nàng cảm giác giọt dinh dính, nhanh nhẹn rơi vào lòng bàn tay của nàng, len lén mở ra, lạ thay, cái màu đỏ đến chói mắt của máu tươi kia lại khiến cho khóe miệng nàng mỉm cười.
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :