1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 486: tự mình tìm nàng!
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta: B.Cat

      "Thiên Thiên, nàng ra là tốt sao? Trẫm van cầu nàng, trở lại bên người trẫm được ?" Hoàng Phủ Tấn chống đầu, vô lực lẩm bẩm, thanh khẩn cầu lúc này nghẹn ngào.
      Vô lực, khẩn trương, sợ hãi, tự trách bao phủ toàn thân , mỗi khắc tìm thấy Tiểu Thiên, trong lòng sợ hãi nhiều hơn chút, ánh mắt của Tiểu Thiên ngừng lên trong đầu .
      Nước mắt theo chóp mũi xuống.
      nên ích kỷ như vậy, đồng ý của nàng lại quyết định như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa từng đứng ở lập trường của nàng mà lo lắng.
      Để cho nàng đoạn tình, chẳng lẽ vô tình đả thương nàng như vậy, có thể bỏ mặc nàng đoạn tình hay sao?
      ‘Tấn, cho dù chết, ta cũng chỉ có thể chết bên cạnh chàng!’
      Lời của Tiểu Thiên thoáng qua bên tai , làm cho tim của đau hơn!
      Nàng từng cho dù chết, cũng chỉ có thể chết bên cạnh , nhưng cũng đuổi nàng , đem cầu duy nhất của nàng vô tình đánh nát.
      Nàng từng , cho dù chết, cũng chỉ có thể chết bên cạnh ! Nàng từng ! Nàng từng !
      "Thiên Thiên, xin lỗi, xin lỗi. . . . . ." Nước mắt chút kiêng kỵ thay nhau trào ra khỏi vành mắt .
      Nhận ra được, lúc này Hoàng Phủ Tấn rất thống khổ, cũng rất tự trách! ra —— Tất cả trách được .
      Cúi đầu trầm mặc lúc lâu, đột nhiên ngẩng đầu lên, từ ghế đứng lên, mở miệng với Phúc Quý ở phía sau: "Phúc Quý, thay quần áo, trẫm muốn xuất cung!"
      "Dạ, hoàng thượng!" Phúc Quý có hỏi nhiều.
      biết trong lòng hoàng thượng đau khổ, hoàng thượng tuy ra, nhưng theo bên cạnh hoàng thượng nhiều năm như vậy, so với ai khác cũng cảm thấy như như hoàng thượng.
      Ra khỏi cung, Phúc Quý yên tâm nhìn Hoàn Phủ Tấn bên cạnh vẫn trầm mặc, do dự mở miệng : "Hoàng thượng, ngài định mang theo thị vệ sao?" Trong mắt Phúc Quý mang chút yên tâm.
      "Ừ, cần dẫn theo, quá nhiều người ngược lại làm người khác chú ý, trẫm lo lắng hù dọa đến Thiên Thiên."
      "Nhưng mà hoàng thượng, bên ngoài cung nhân xà hỗn tạp, thân thể ngài là ngàn vàng. . . . . ."
      "Chớ nhảm nhiều như vậy, trẫm là người, dân chúng cũng là người, bọn họ có thể sống tốt ở bên ngoài cung như vậy, tại sao trẫm lại thể!" Hoàng Phủ Tấn vui cắt đứt lời của Phúc Quý, bước nhanh về phía trước. Bây giờ đối với , cái gì cũng quan trọng, quan trọng nhất chính là tìm được Thiên Thiên!

      Chương 487: Gặp được tiểu nhị nọ!
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta: B.Cat

      "Dạ, nô tài đáng chết!" Phúc Quý dám gì nữa, cũng biết, cho dù thế nào, hoàng thượng cũng thay đổi chủ ý .
      Nhưng khiến vui mừng chính là, ít nhất hoàng thượng còn mang theo , dọc đường có thể chiếu cố ăn uống, cuộc sống hàng ngày của hoàng thượng. Quan trọng hơn là, từ theo bên cạnh hoàng thượng, hoàng thượng học võ, cũng học võ, khi tất yếu, còn có thể bảo vệ hoàng thượng. Ít nhất có theo bên cạnh hoàng thượng, khiến Thành Thiên trong cung quá lo lắng an nguy hoàng thượng.
      ‘Thiên Thiên, trẫm nhất định phải tìm được nàng, đến lúc đó, nàng đối phó với trẫm thế nào cũng được!’
      Hoàng Phủ Tấn ở trong lòng tự thêm câu.
      Nhạc Lăng thành ——
      "Thiếu gia, chúng ta mười mấy dặm đường rồi, dân chúng xung quanh cũng hỏi, ngài ngồi xuống trước nghỉ ngơi chút ." qua tiệm cơm Tiểu Thiên ngày đó ăn Phúc Quý mở miệng . Đứng bên cạnh Hoàng Phủ Tấn, nhìn gương mặt tuấn tú của gầy gò , Phúc Quý cũng đau lòng được ngay, từ đến lớn theo hoàng thượng, mặc dù hoàng thượng bình thường mặt lạnh, nhưng cũng chưa từng thấy tiều tụy như vậy.
      Ai ~~ Tình đúng là giày vò, dù sao cũng hiểu, tóm lại, tại chỉ hy vọng ông trời đừng hành hạ hoàng thượng cùng nương nương nữa.
      "Công tử, cần gì sao?" Tiểu nhị ngày đó chiêu đãi Tiểu Thiên thấy hai người Hoàng Phủ Tấn vào cửa, liền lập tức tiến lên đón, mệt mỏi mặt Hoàng Phủ Tấn tiểu nhị cũng nhìn ra, vậy nhưng vẫn khó nén khí chất quý tộc người, đoán chừng vị công tử trước mắt này cũng là quan lại quyền quý .
      Gần đây vận khí tốt, tiếp đãi đều là người có tiền, cả vị nương lần trước kia, bất quá lại nghe thấy vị đại nhân kia gọi nàng là Hoàng hậu nương nương, làm giật mình, khó trách nương kia ra tay xa xỉ như vậy, nguyên lai là Hoàng hậu nương nương a.
      Nhưng là vẫn hiểu Hoàng hậu nương nương làm sao lại rời cung ra ngoài, hoàng thượng còn phái đại nội cấm quân ra ngoài tìm, nhìn Hoàng hậu nương nương lúc ấy bộ dáng khẩn trương, tám phần là làm cái gì để hoàng thượng mất hứng, mới trốn ra ngoài cung.
      Tiểu nhị trong lòng suy đoán như vậy, còn gật gật cái đầu.
      "Tùy tiện ." Hoàng Phủ Tấn tâm tình có bao nhiêu mà hồi đáp, tại coi như có cho ăn thịt thần tiên, cũng cảm thấy đói bụng .
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 488: Hoàng Phủ Tấn đơn!
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta: B.Cat

      Vẻ mặt lãnh đạm của Hoàng Phủ Tấn làm tiểu nhị trong lúc nhất thời có chút lúng túng, biết nên gì. Chẳng qua vị công tử này mặt phảng phất nét đơn làm cho chợt nhìn cảm thấy đáng thương.
      Tiểu nhị lúng túng đứng đó biết gì.
      Thấy thế, Phúc Quý hướng tiểu nhị khoát tay áo, mở miệng : "Mấy món ăn tốt là được."
      "Dạ, dạ, tôi lập tức ." thầm thở phào nhõm, tiểu nhị liên tục đáp nhanh chân lui xuống.
      Từ trong tay Phúc Quý, cầm lấy bức họa vẽ Tiểu Thiên, Hoàng Phủ Tấn lẳng lặng nhìn, mặt nàng, mang theo vài phần nghịch ngợm, lại nhàn nhạt vài phần quật cường. Khóe miệng nàng nhếch lên mang theo nụ cười kiều tiếu làm trong lòng Hoàng Phủ Tấn chợt căng thẳng, hốc mắt khẽ nóng lên.
      "Thiếu gia, nếu có gì hỏi thăm chút ." Phúc Quý cúi người, ở bên tai Hoàng Phủ Tấn , nhìn dáng vẻ Hoàng Phủ Tấn khổ sở như vậy, Phúc Quý đành lòng.
      " cần, ngươi cũng ngồi xuống nghỉ ngơi chút , vẫn còn phải tiếp tục tìm nữa."
      "Dạ, thiếu gia." , quả rất mệt mỏi, lúc ra , hoàng thượng tính toán muốn chuẩn bị ngựa, cảm thấy vừa vừa hỏi như vậy, cơ hội tìm được Hoàng hậu nương nương lớn hơn chút, nhưng cảm thấy mệt mỏi, nô tài mệt mỏi gần chết, ba bốn canh giờ, cũng dám kêu mệt mỏi, tại chủ tử mở miệng cho ngồi xuống, đâu còn cự tuyệt a.
      Mới vừa ngồi xuống bao lâu, tiểu nhị rất nhanh liền bưng món ăn lên tới, "Hai vị, chỉ có hai món ăn, mời dùng chút ."
      "Ừ." Gật đầu cái, Hoàng Phủ Tấn cầm đũa lên ăn miếng, , có khẩu vị, nhưng nếu muốn tìm được Thiên Thiên, thể để cho thân thể mình sụp đổ, cũng tự miễn cưỡng ăn chút.
      "Di? Hai vị công tử đây cũng tìm Hoàng hậu nương nương sao?" Tiểu nhị này rất thích cùng với khách chuyện, vừa nhìn thấy Hoàng Phủ Tấn để bức họa Tiểu Thiên ở bên, liền nhịn được đáp lời .
      Mà câu hỏi này làm đôi đũa trong tay Hoàng Phủ Tấn vì run rẩy mà rơi ra.
      "Tiểu nhị, ngươi nhìn thấy nàng sao?" Hoàng Phủ Tấn chợt từ ghế đứng lên, ôm đồm cánh tay tiểu nhị, dọa tiểu nhị sợ đến mở to mắt, nhất thời sững sờ.

      Chương 489: Cả đời là Hoàng hậu nương nương!
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta: B.Cat

      "Có . . . . . . có thấy a, lần trước vị nương kia cũng tới tiểu điếm ăn cơm, cuối cùng trả lại cho ta cái vòng tay trị giá ngàn lượng liền chạy mất, ta còn nghe thấy vị quan gia tìm nàng gọi nàng là Hoàng hậu nương nương."
      Vừa đến chuyện như vậy, tiểu nhị cả người liền thất kinh, thế nào cũng nghĩ tới mình có thể nhìn thấy Hoàng hậu nương nương, còn cùng Hoàng hậu nương nương nhiều lời như vậy.
      "A ~~" Hoàng Phủ Tấn cười khổ tiếng, trong mắt khổ sở sửng sốt ai cũng cách nào thấy, "Đúng, nàng là Hoàng hậu nương nương, cả đời là Hoàng hậu nương nương."
      nghe được ý tứ trong lời của Hoàng Phủ Tấn, tiểu nhị tiếp tục : "Công tử, các ngươi cũng là phụng mệnh Hoàng thượng tìm Hoàng hậu nương nương a. Ai ~~ ta đoán a, nhất định là nương nương nàng làm chuyện gì để Hoàng thượng tức giận, Hoàng thượng giận đến mức muốn giết nàng, nàng mới trốn ra khỏi cung."
      Lời của tiểu nhị làm tâm Hoàng Phủ Tấn lần nữa căng thẳng, trong mắt mơ hồ chua xót nhìn về phương xa, trầm mặc lúc lâu.
      Lát sau, mới nhàn nhạt mở miệng : " phải là nương nương nàng làm sai điều gì, mà là Hoàng thượng làm sai, làm nương nương tức giận bỏ , là Hoàng thượng khốn kiếp, đáng đời!" trong lời của Hoàng Phủ Tấn tràn đầy tự trách cùng giễu cợt.
      Khẩu khí bất đắc dĩ của khiến cho Phúc Quý bên cạnh đau lòng nhíu mày, có chút trách cứ đứng dậy bên tiểu nhị, tiểu nhị này tiếp khách, đứng ở nơi này nhiều lời như vậy làm gì.
      Chỉ thấy tiểu nhị nghe Hoàng Phủ Tấn như vậy, dọa cho sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, ngừng bịt kín miệng Hoàng Phủ Tấn, "Công tử, ngài mắng hoàng thượng như vậy, cẩn thận chém đầu a."
      "Tiểu nhị, ngươi lớn mật, mau buông tay!" Thấy tiểu nhị che miệng Hoàng Phủ Tấn, Phúc Quý cảm thấy nóng nảy, tiểu nhị này cũng quá vô lễ.
      Phúc Quý cao giọng gầm lên, dọa tiểu nhị sợ hãi nhanh chóng thu tay về, lúng túng sờ sờ cái ót, " xin lỗi công tử, nô tài vừa rồi quá khẩn trương."
      " sao." Hoàng Phủ Tấn trả lời rất lãnh đạm, hướng tiểu nhị khoát tay áo, nhặt đũa lên ăn vài miếng nữa, đợi đến lúc có khẩu vị nào mà ăn nữa, mới để đũa xuống, hướng tiểu nhị phía sau mở miệng : "Tiểu nhị, vòng ngọc hôm đó hoàng hậu đưa cho ngươi có còn ?"
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920


      Chương 490: Vòng ngọc ngày đó nàng để lại !

      Beta: B.Cat



      "Còn, còn!" Tiểu nhị ngừng gật gật đầu, lập tức chạy đến chỗ chưởng quỹ, cùng rỉ tai mấy câu, chỉ thấy chưởng quỹ căng thẳng, lập tức tới viện sau, từ bên trong lấy ra cái túi xách bước nhanh tới phía trước mặt Hoàng Phủ Tấn.

      "Công tử, đây chính là vòng tay ngày đó Hoàng hậu nương nương lưu lại, chúng ta dám chậm trễ, tại có chút nào xây xát xin trả lại cho ngài, xin ngài giao cho hoàng thượng, tiểu điếm đảm đương nổi a."

      Trong mắt chưởng quỹ mang theo vài phần thỉnh cầu, cái vòng ngọc này là của Hoàng hậu nương nương, bọn họ dám đến hiệu cầm đồ, cũng dám tự mình giữ lấy, chỉ sợ đến lúc đó Hoàng hậu nương nương lại đến đây tìm lại, tại nếu đụng phải cũng là quan gia tới trước tìm hoàng hậu, đem tay này vòng tay giao cho bọn họ, cũng coi như là để cho mình yên tâm.

      Hoàng Phủ Tấn nhận lấy vòng ngọc mà chưởng quỹ đưa đến, vành mắt của mắt lại lần nữa nóng lên, chẳng qua là có ai nhận ra.

      Vòng tay này có ý nghĩa sau, chỉ có cùng Thiên Thiên mới biết, thủ trạc nội trắc, là từng sai người khắc từ ở bên trong, cũng là do Thiên Thiên ra trước mặt vào ngày đó ở trong lãng cung, cái từ đó để cho phải bận tâm – Núi còn, trời đất hòa cùng chỗ, mới chia tay cùng chàng!

      Nàng cứ đem chiếc vòng tay trọng yếu như vậy mà ném , phải là muốn nàng muốn vĩnh viễn đoạn tuyệt với sao?

      “Núi còn, trời đất hòa cùng chỗ, mới chia tay cùng chàng!” Hoàng Phủ Tấn cầm vòng ngọc, hai tay của run rấy, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.

      Tim của là đau, là đem tất cả tất cả phá hủy, hủy hết còn lại bao nhiêu.

      "Công. . . . . . Công tử." Thấy Hoàng Phủ Tấn mang vẻ mặt thống khổ, giấu ở khóe mắt lệ nóng. Chưởng quỹ cũng hơi ngẩn ra, hề nghĩ rằng người nam nhân trước mắt này là hoàng thượng của bọn họ, cho nên, gương mặt mê mang, tại sao vị công tử này lại nắm vòng tay Hoàng hậu nương nương trong tay như thế mà khóc thành tiếng.

      "Chưởng quỹ, ngươi xuống ." Phúc Quý nhanh chóng mở miệng, tiếp tục như vậy nữa, thân phận của hoàng thượng rất làm cho người ta hoài nghi, lúc này là bên ngoài cung an toàn, ngàn vạn thể tùy tiện bại lộ thân phận.

      Từ trong ngực tay lấy ra tờ ngân phiếu đưa cho chưởng quỹ, Phúc Quý mở miệng : "Nơi này là vạn lượng, vòng ngọc này chúng ta cầm ."




      Chương 491: Đoạn tình! Đoạn tình!

      Beta: B.Cat



      Này cái ngân phiếu này làm cho chưởng quỹ dọa cho sợ đến lui về phía sau vào bước, liên tục ngừng khoát tay áo, lòng bàn tay khẩn trương đổ mồ hôi, " được a, tiểu ca, cái vòng này chính là của nương nương gì đó, ngài lấy về , tiền này ta thể nhận."

      Chưởng quỹ liền lùi lại vài bước, dám đưa tay ra nhận lấy.

      "Bảo ngươi cầm cầm lấy , đừng nhiều." Phúc Quý có chút nhịn được.

      "Phúc Quý, thôi." thanh của Hoàng Phủ Tấn thủy chung bình thản tia gợn sóng, xoay người, ra ngoài.

      "Dạ, thiếu gia." Đem ít ngân phiếu nhét vào chưởng quỹ, Phúc Quý chạy ra ngoài theo sau lưng Hoàng Phủ Tấn, tại quan trọng nhất chính là tìm được Hoàng hậu nương nương.

      Nhìn dáng dấp hoàng thượng chính là quyết tâm, tìm được Hoàng hậu nương nương, tuyệt đối hồi cung !

      Đoạn Tình cốc ——

      Tiểu Thiên lẳng lặng ngồi ở mép nước tảng đá lớn, chống cằm, nhìn về phía xa thạch bích kia mấy chữ khởi xướng ngây ngô .

      "Đoạn Tình cốc?" giọng đọc lên ba chữ kia, trong lòng Tiểu Thiên hung hăng quất cái, khóe miệng lộ ra nụ cười khổ sở.

      Nàng đúng là tới đúng chỗ rồi, đoạn tình! Đoạn tình! Nàng chấm dứt được chuyện đó sao?

      Trong đầu lại lần nữa thoáng qua ánh mắt ôn nhu của Hoàng Phủ Tấn thường ngày kia, đôi mắt ôn nhu kia cả đời nàng đều thể kháng cự được.

      giọng nỉ non kia ngừng ở bên tai nàng, lời ngon tiếng ngọt kia khiến cho nàng động tâm.

      Tại sao, xem ra vào lúc này, có vẻ phải xa lạ cùng châm chọc như vậy.

      ‘Thiên Thiên, cả đời này ta chỉ dắt tay của nàng!’

      Còn cả những lời này, mấy ngày nay ngừng quanh quẩn ở trong mộng của nàng, trong mộng nàng là hạnh phúc như vậy, nàng dám từ trong mộng tỉnh lại, mỗi lần khi nàng mỉm cười từ trong giấc mộng kia mà tỉnh lại, mắt của nàng bất giác lại kèm theo nhàn nhạt ướt át.

      Trong lương đình, câu kia của Hoàng Phủ Tấn là câu tuyệt tình, vô tình mà lại lần nữa làm đau nhói lòng của nàng.

      "Ngươi ngươi cả đời chỉ dắt tay của ta, tại sao ngươi muốn gạt ta?" Nước mắt tứ ngược từ trong mắt của nàng xông ra, nàng đau đến mức tay níu lấy ngực, thanh nghẹn ngào, ánh mắt nàng hướng tới nơi xa: "Tấn, ngươi biết ? Ta . . . . . . Ta là khổ sở a."

      Ngực hồi lại hồi co rút đau đớn, mặc dù trải qua mấy ngày trị liệu, bóng tối xuất trước mắt nữa, nhưng ngực của nàng lại khó có thể ức chế đau đớn.


      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      ']Chương 492: Đoạn tình cốc, tình khó đoạn!

      darkBeta: B.Cat





      Đoạn Tình cốc, tình khó mà đoạn!

      Tiểu Thiên nước mắt ướt mặt, tâm cũng ướt!

      "Thiên Thiên, nương ở nơi này a." Sau lưng vang lên tiếng của Hoa thúc, chính là người quản gia mà Ám Dạ nhắc tới lúc trước.

      Tiếng của Hoa thúc khiến cho Tiểu Thiên ngừng xoa xoa nước nơi khóe mắt, hít sâu hơi, xoay đầu lại, nặn ra nụ cười với Hoa thúc, "Hoa thúc, ngài tìm ta?"

      " phải, là thiếu gia tìm nương."

      "A, được, ta bây giờ liền quay về." Đối với Hoa thúc gật đầu cái, nàng từ tảng đá lớn đứng lên, hướng thư phòng Ám Dạ mà tới.

      Mấy ngày nay ở Đoạn Tình cốc, Tiểu Thiên hoàn toàn quen thuộc với tất cả.

      Đẩy ra cửa thư phòng, nàng tới, "Tìm ta?"

      "Ừ." Gật đầu cái, Ám Dạ hướng nàng vẫy vẫy tay, "Tới đây."

      "Nha." có hỏi nhiều, Tiểu Thiên tới chỗ , mấy ngày nay đều là như vậy, mỗi ngày, Ám Dạ đều chuẩn đoán bệnh cho nàng.

      Đưa tay kéo tay của nàng qua, ngón tay khoác lên mạch của nàng, vẻ mặt Ám Dạ lại lần nữa trở nên vô cùng nghiêm túc.

      "Dạ, độc người ta có phải rất khó giải hay ?" Nhìn bộ dạng Ám Dạ thỉnh thoảng cau mày, Tiểu Thiên nhịn được mở miệng hỏi.

      Mấy ngày nay mặc dù tốt hơn so với lúc trước nhiều, nhưng nàng cảm lại có cảm giác giống như , luôn có loại cảm giác nôn mửa khó có thể ức chế mà thỉnh thoảng lại hướng ngực của nàng xông tới.

      Câu hỏi của Tiểu Thiên khiến cho Ám Dạ ngẩng đầu lên nhìn về phía nàng, cười : "Chừng nào ngươi mới hoài nghi y thuật của ta nữa?"

      "Vậy phải là ta lo lắng cái mạng của ta sao." Tiểu Thiên nở nụ cười.

      "Được rồi, vậy ta với ngươi." Ám Dạ kéo Tiểu Thiên đến ngồi xuống cái ghế băng, người tựa vào bàn trước mặt của nàng , hai tay vòng ngực nhìn về phía nàng, mở miệng : "Minh Hoa chi độc, mấu chốt nhất chính là người trúng độc quyết thể động tình, nếu gia tốc kỳ độc lưu chuyển trong người, mà ngươi. . . . . ."

      Ám Dạ dựa vào gần nàng, nhìn thẳng hai mắt của nàng, mang theo vài phần đánh giá xem xét.

      "Ta. . . . . . Ta làm sao?" Ánh mắt của Ám Dạ như thế làm cho Tiểu Thiên cảm thấy chột dạ, ánh mắt lóe lên nhìn về phía khác.

      "Trong lòng của ngươi tưởng nhớ người đàn ông, người nam nhân mà ngươi rất sâu đậm!" Ám Dạ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tiểu Thiên, mà những lời của này khiến cho Tiểu Thiên chợt ngẩng đầu lên, tay bởi vì khẩn trương mà hơi run rẩy.




      ']Chương 493: Nếu muốn giải độc, phải tránh động tình!

      darkBeta: B.Cat





      "Sao. . . . . . Làm sao có thể, ta làm sao có thể trong lòng nhung nhớ người đàn ông." Mất tự nhiên quay đầu chỗ khác, Tiểu Thiên muốn cho Ám Dạ thấy nước mắt nàng lúc này sắp xông ra ở hốc mắt.

      nam nhân nàng rất sâu đậm?

      Nàng tại sao thể quên được! Tại sao?

      Minh Hoa chi độc, phải tránh động tình?

      Tiểu Thiên đột nhiên cảm thấy rất châm chọc, nàng sắp đến lúc chết mới biết mình mến cái tên nam nhân mực lừa gạt nàng, đợi đến lúc nàng hoàn toàn tuyệt vọng đến tan nát cõi lòng, lại cho nàng biết Minh Hoa chi độc muốn giải phải tránh động tình?

      Nếu như nàng sớm biết Minh Hoa phải đoạn tình giới ái mới có thể chữa, nàng có thể hay người nam nhân kia, mà người nam nhân kia nếu biết muốn giải Minh Hoa chi độc bản thân phải đoạn tình giới ái, có thể hay lại để cho mình tìm được cái cớ hoa tâm hoàn mỹ.

      Quyết thể động tình? Ha ha ~~~ quyết thể động tình?

      Nước mắt Tiểu Thiên còn chưa phải nuốt xuống tuôn ra đầy hốc mắt.

      "Thiên Thiên!" Ám Dạ vơn tay, đem bả vai Tiểu Thiên quay tới đối diện mình, nhìn bộ dạng nàng lệ rơi đầy mặt, hơi sững sờ, trong lòng khỏi chùng xuống, nhưng cũng thêm cái gì.

      dám khẳng định, trong lòng Tiểu Thiên nàng nhất định người nam nhân, nếu , Minh Hoa chi độc người nàng thể nào khó khăn giải hết như vậy.

      Bởi vì thêm lần nàng động tình, độc tố gặp gia tăng thêm mức, làm độc trong thân thể nàng cứ như vậy hết. mỗi lần chỉ giúp nàng bớt mấy phần độc tố, cứ tích lũy như vậy, độc người Tiểu Thiên có cách nào giải trừ hoàn toàn. Trừ phi, ta dùng phương pháp cực đoan nhất để xử lí, mới có thể giải được độc người nàng.

      Nhưng mà, lại hi vọng nàng có động tình nữa, chẳng qua là —— để cho người động tình, sợ rằng là rất khó làm được , nhất là đối với người mình mến.

      Nghĩ tới đây, trong lòng Ám Dạ mang theo chút gì đó chua xót.

      "Thiên Thiên, nhớ, thể suy nghĩ đến chuyện tình cảm nữa, ít nhất phải giải hết chất độc này trước, ngươi thể động tình!" Ám Dạ xong những lời này chút nắm chắc, chuyện như trong lời ấy, sao nghĩ là có thể nghĩ được đây.

      Tình cảm là thứ duy nhất cái thế giới này có cách nào người ta có thể khống chế được.

      "Ta. . . . . . Ta có. . . . . ." Tiểu Thiên rất trái lương tâm xong những lời này, nếu động tình, vì sao lòng của nàng đến bây giờ còn đau như vậy?
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 494: Dạ muốn lại thôi!


      "Ngươi có!" Ám Dạ nhìn chăm chú biểu mặt của Tiểu Thiên, cặp mắt sắc bén kia làm cho Tiểu Thiên cảm thấy rất tự nhiên, giống như là có thể nhìn thấu tâm của nàng vậy.



      "Ta có! Ta có! Ta thể nào có chuyện như vậy nữa, càng thể nào đối với người kia mà động tình!" Nỗi đau trong lòng mà Tiểu Thiên dằn xuống, tâm tình thống khổ lúc này hoàn toàn phát tiết ra ngoài, nàng hướng về phía Ám Dạ rống lên, nước mắt tuyệt vọng cùng thống khổ tuôn ra ngoài hốc mắt.



      "Ngươi có! Ngươi càng hận người kia, chỉ có thể ngươi đối với động tâm rất sâu!" Ám Dạ chút nào để ý tới lời kia của Tiểu Thiên, nhất định phải buộc cảm xúc nơi tận cùng trái tim nàng phát tiết ra ngoài, "Thiên Thiên, ngươi có thể lựa chọn lừa gạt người khác, nhưng ngươi lại lừa được chính ngươi, ta lại lần nữa, muốn giữ mạng sống, đừng động tình!"



      . . . . . .



      Tiểu Thiên gì, đôi môi run rẩy kia bởi vì kích động mà khẽ trắng bệch.



      "Còn có. . . . . ." Nhìn Tiểu Thiên, Ám Dạ vốn định cái gì nữa, nhưng vừa lên tiếng, lại đem câu kia nuốt trở về.



      "Còn có cái gì?" Tiểu Thiên mỉm cười giương mắt , nhìn Ám Dạ, mở miệng hỏi.



      " có gì, chi là muốn ngươi giữ vững tâm tình thư thái!" Ám Dạ hướng về phía nàng cười cười, vỗ vỗ bả vai của nàng, tới cửa trước, mở cửa ra ngoài.



      muốn cho Tiểu Thiên tin tức về người khác, ít nhất, bây giờ còn chưa thể xác định, tin tức này đối với Tiểu Thiên mà là tin tốt hay là tin xấu. tại thể cho nàng biết, ít nhất, giúp nàng giải hết độc dược trước , thể cho nàng gia tăng thêm gánh nặng trong lòng!



      Thấy bộ dạng Ám Dạ muốn nhưng cuối cùng lại thôi, Tiểu Thiên cũng muốn hỏi đến. Đoán chừng có liên quan đến độc dược người nàng. Nếu như ngay cả Dạ cũng thể cứu được nàng sợ rằng cái thế giới này chẳng thể có người cứu được nàng. Nàng muốn hỏi cái gì nhiều hơn nữa, tại thơi hạn mười ngày qua, nếu như phải gặp được Dạ, biết nàng chết ở chỗ nào, nhưng ít nhất bây giờ nàng còn sống nhiều hơn mấy ngày phải sao?



      Ít nhất là ở chỗ này, coi như nếu chết rồi, nàng còn có thể chết ở xinh đẹp như vậy, bên cạnh nàng còn có hai người. Cho dù —— hai người kia đều phải chính là trong lòng nàng!



      Nàng nhớ mình qua đối với , cho dù chết, cũng muốn chết ở bên cạnh .



      Sợ rằng những lời này, cả đời này là nàng thực được.




      Chương 495: Ngàn dặm tìm thê!


      "Thiếu gia, chúng ta rời khỏi kinh thành vài ngàn dặm đường rồi, nhưng vẫn có tin tức của Thiếu phu nhân , sợ rằng. . . . . ."



      "Câm miệng!" Phúc Quý chưa kịp câu tiếp theo bị thanh lạnh như băng của Hoàng Phủ Tấn cắt đứt.



      Hoàng Phủ Tấn nghiêng đầu nhìn Phúc Quý ở bên cạnh, trong đôi mắt lạnh như băng lộ ra vẻ vui, "Trẫm muốn lại nghe được những lời kia chút nào, Thiên Thiên nhất định có việc gì!"



      Hoàng Phủ Tấn ra những lời này dường như chỉ là để lừa dối bản thân mình, ra trong lòng cũng hiểu, thời gian nửa tháng sớm trôi qua, liệu Thiên Thiên có còn sống ?



      sợ suy nghĩ về vấn đề này, tại lý do duy nhất để cho có thể kiên trì tìm nàng, chính là chỉ cần chưa tìm thấy thi thể Thiên Thiên, liền tin chắc Thiên Thiên còn sống, bình yên vô .



      "Dạ, thiếu gia, tiểu nhân biết tội!" Phúc Quý cúi đầu, họ rời cung hơn mười ngày rồi, cả triều dưới đoán chừng náo loạn hết cả lên rồi.



      Nước thể ngày có vua, huống chi hoàng thượng của bọn họ rời cung nhiều ngày như vậy, trong triều có bao nhiêu đại chờ xử lý.



      Chẳng qua là, chỉ có Phúc Quý hiểu , hoàng thượng ra so với ai khác cũng phải chịu khổ, nương nương, nhưng lại chỉ có thể để cho nàng hận .



      Bây giờ còn muốn tự tìm bằng được mỹ nhân, vứt bỏ giang sơn nhận lấy tiếng xấu là hôn quân, tự mình tìm vài ngàn dặm đường, tìm người biết là có còn sống hay .



      "Thiếu gia, bây giờ trời tối, hay là chúng ta tìm khách điếm ở trước, ngày mai tiếp tục tìm Thiếu phu nhân ." Thấy khuôn mặt Hoàng Phủ Tấn mấy ngày nay  gầy rất nhiều, Phúc Quý cũng chỉ dám đau trong lòng mà dám gì nữa.



      "Ừ!" Lần này, Hoàng Phủ Tấn hề phản đối, gật đầu cái, hướng tới khách điếm mà .



      "Hai vị muốn ở trọ sao?"



      "Ừ, Tiểu nhị ca, chuẩn bị cho thiếu gia chúng ta gian phòng hảo hạng!" Phúc Quý mở miệng với tiểu nhị.



      "Được, xin mời hai vị, tiểu nhân sắp xếp!"



      Sau khi tiểu nhị rời , Hoàng Phủ Tấn đứng trầm mặc gì, Phúc Quý mở miệng : "Thiếu gia, ngồi xuống trước nghỉ ngơi lát ."



      "Ừ." Trừ câu này, Hoàng Phủ Tấn mấy ngày nay chưa bao giờ nhiều, ra rất mệt mỏi, chẳng qua là trong lòng kiên quyết nhất định phải tìm được Tiểu Thiên nên cố gắng chống đỡ đến tận bây giờ. E rằng chỉ cần tinh thần vừa buông lỏng lập tức sụp đổ mất.






      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :