1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hậu cung ba nghìn ta độc sủng

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 496: cướp?
      Edit: Phạm Trang
      Beta: B.Cat

      <img class="alignnone size-full wp-image-32477" alt="HA_100531hsg0046" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/10/ha_100531hsg0046.gif" height="61" width="111" />

      Hai người ngồi xuống bao lâu, liền nghe được cách đó mấy bàn có mấy người thảo luận cái gì đó.
      "Uy, các ngươi xem tối nay liệu rằng thần tiên đại hiệp có xuất hay ?"
      "Có thể, gần đây Chiêu Lăng có rất nhiều dân chúng đến cơm ăn cũng có, đói bụng chừng mấy ngày rồi, theo ta nghĩ, thần tiên đại hiệp chắc chắn xuất ."
      "Nếu là xuất , những thứ kia cái gì như Lý viên ngoại, Trần viên ngoại, trong nhà đoán chừng lại gặp tai ương. Ha ha ~~~" mấy người ngồi bên bàn kia có chút mùi vị hả hê.
      Hoàng Phủ Tấn ngồi ở chỗ đó, chẳng qua chỉ là lẳng lặng nghe, nếu thần tiên đại hiệp là ai, có hứng thú, chỉ cần làm hại đến dân chúng, vậy tạm thời cũng để ý những việc này, bây giờ đối với , có gì so sánh với việc tìm được Thiên Thiên.
      Đoạn Tình cốc ——
      "Uy, bộ dạng ăn mày, ngươi muốn đâu a?" Thấy Ám Dạ đột nhiên xuất ở trước mặt nàng với bộ dạng bộ áo đen, dưới ánh trăng huyền ảo có vẻ càng thêm phần tuấn mỹ.
      Ngay thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Ám Dạ, nàng cũng , nam nhân như vậy, rất khó để cho nữ nhân có cảm giác .
      thực tế, tuyệt đối là tuyệt sắc mỹ nam tử, bất kể thường ngày mặc bạch y, hay là tại này ăn mặc thân áo đen lạnh, đều là đẹp trai khiến người khác dời được tầm mắt.
      Nếu là mỹ nam, chẳng qua đơn thuần chỉ là dùng để thưởng thức, cần lo lắng điều gì cả là tốt biết bao, tại sao phải có tình ở nơi này.
      Nghĩ tới đây, trong đầu của nàng lần nữa thoáng qua bóng dáng của Hoàng Phủ Tấn, vẫn làm nàng đau lòng.
      Hình ảnh đau lòng của Tiểu Thiên hoàn toàn lọt vào mắt Ám Dạ, xóa sạch vị chua trong lòng, tùy ý nhún vai : “ Làm chuyện giống ngươi làm”
      "Ừ?" Tiểu Thiên hiểu ý tứ trong lời của Ám Dạ. Làm chuyện giống nàng? Vậy là chuyện gì?
      Nhìn Tiểu Thiên trong mắt mê man, Ám Dạ cười : "Ngươi phải là trộm đồ sao? Ta cướp đồ."
      Cướp đồ?
      Tiểu Thiên hơi sững sờ, ngay sau đó nở nụ cười, thiếu chút nữa quên, lần đầu tiên gắp mình là bởi vì trộm đồ nên mới bị cấm vệ quân đuổi theo, mặc dù lúc ấy nàng biết có tin lời nàng hay .

      Chương 497: Dẫn ngươi cướp!
      Edit: Phạm Trang
      Beta: B.Cat

      "Ngươi cướp đồ?" Tiểu Thiên có chút tin hỏi.
      "Đúng vậy, nếu ngươi cho rằng ta mặc toàn thân áo đen này là để ra ngoài dạo sao?" mặt Ám Dạ vẫn duy trì nụ cười nhạt.
      "Vậy ngươi cướp ở nào a?"
      “Phú thương Chiêu Lăng Thành!” Ám Dạ trả lời rất nhõm, bộ dạng cà lơ phất phơ, cùng với cách ăn mặc đen sẫm lạnh lùng hoàn toàn đối ngược.
      "Ngươi tại sao lại trộm của người ta làm gì?" Tiểu Thiên biểu ủng hộ nhìn Ám Dạ, nghe Hoa thúc nhà bọn họ thế nhưng lại là phú khả địch quốc, đừng rằng , là phú khả địch quốc cũng phải cướp, lời như vậy, mà nàng dựa vào nuôi, cảm thấy an lòng.
      "Cướp của người giàu, chia cho người nghèo ."
      Cướp của người giàu giúp người nghèo khó?
      Đây là điều Tiểu Thiên nghĩ đến đầu tiên, ra là mốt thời thượng ở cổ đại chính là cướp của người giàu giúp người nghèo khó, bất kể nơi nào, cũng có những việc này xuất , cho cùng, còn phải là hận người ta nhiều tiền sao, đây là ý tưởng đầu tiên Tiểu Thiên nghĩ đến.
      Bất quá tiền của mình tiểu tử này phải là cũng nhiều đến có thể lấp đầy ngọn núi sao, thèm tiền của người ta làm cái gì?
      "Người ta là người giàu, có tiền đó cũng là do bọn họ kiếm, ngươi lấy cớ gì mà muốn làm vậy?" Tiểu Thiên ủng hộ nhìn Ám Dạ cái.
      "Nhưng bọn họ làm giàu bất nhân, vừa đúng lúc ta gần đây rất rảnh rỗi, phải dạy dỗ lại bọn họ ." Ám Dạ miễn cưỡng trả lời, xoay người vài bước, lại quay trở lại, "Như thế nào, có muốn hay ?"
      Đề nghị của Ám Dạ làm cho nàng rất băn khoăn, thời gian này vẫn vùi ở Đoạn Tình cốc, là có chút nhàm chán, nếu như có cách nào cứu nàng, thay vì ngồi ở đây chờ chết, còn bằng làm chút chuyện có ý nghĩa.
      thí dụ như —— cướp!
      Nghĩ tới đây hai chữ, nàng nở nụ cười, giương mắt gật đầu với Ám Dạ cái, "Chờ chút, ta đổi y phục, ta với ngươi cùng cướp."
      "Được, vậy ngươi nhanh nhanh lên chút." Ám Dạ đưa tay vỗ vỗ đầu của nàng, những động tác này đối với mấy ngày nay với quá tự nhiên, tự nhiên đến ngay cả chính cũng cảm thấy có gì ổn.
      "Ừ, ừ, nhanh là tốt rồi." Bỏ lại những lời này, Tiểu Thiên nhanh xoay người hướng trong nhà chạy , tấm lưng kia thoạt nhìn, ít nặng nề so với thường ngày.
      Ám Dạ nhìn theo bóng lưng nàng có phần nhàng, thất thần tự , "Người này cuối cùng cũng vơi bớt phần nặng nề."
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      ']Chương 498: Thần tốc mà cướp!

      darkEdit: Tiểu Đông Tà

      ']Beta: B.Cat



      "Ha ha ~~~" sau khi cướp hết những thứ đó, bọn họ bằng tốc độ nhanh nhất phân phát của cải cho mọi người cùng với làm khổ người khác, tất cả động tác làm liền mạch, từ từ tiến vào nhà phú thương đến phát hết những thứ tiền bạc tài bảo kia, tổng cộng tới thời gian khắc đồng hồ.

      Loại chuyện kích thích này, đối với Tiểu Thiên mà , sợ rằng là lần đầu tiên.

      Trở về đường, Tiểu Thiên lên tiếng nở nụ cười, cho dù cười ở ngoài mặt nhưng ở bên trong, lại che giấu đau đớn nhàn nhạt.

      "Như thế nào, chơi rất vui đúng ?" Bỏ khăn che mặt xuống, Ám Dạ bên cạnh Tiểu Thiên, nhìn ra được trong mắt Tiểu Thiên có ít đau đớn rồi nhanh chóng biến mất, nhưng so với trước đó vài ngày, nàng quả sáng sủa lên ít, điểm này làm Ám Dạ vẫn có chút vui mừng .

      từ mà biệt, chỉ là điểm này mà đúng với giải độc mà , có chỗ dùng rất lớn.

      "Chơi vui a, ta cho tới bây giờ cũng phát ăn cướp của người ta là chuyện vui thích như vậy." Tiểu Thiên nghiêng đầu nhìn về phía Ám Dạ, trước kia có ảo tưởng, ngày nào đó nếu đến ngày tận thế, nàng liền thử cướp ngân hàng, là là có nhiều kích thích a.

      mặt của nàng vì hưng phấn mà khẽ phiếm hồng, làm Ám Dạ nhìn thấy, trong lúc nhất thời thất thần.

      Kỳ quái, gần đây là bị làm sao? Thế nào mà động chút là lại nhìn Thiên Thiên đến sững sờ như vậy?

      Ám Dạ ở trong lòng hỏi chính mình như vậy, nhưng lại tìm được đáp án.

      "Vậy lần sau dẫn ngươi chỗ khác cướp a!" Ám Dạ cười, cười đến rất vui vẻ.

      "Tốt, lần sau đánh cướp tiền trang như thế nào? Cái này hơn quá chút nhỉ."

      Tiền trang ở cổ đại tương đương với ngân hàng ở thế kỷ 21 rồi, nếu được cướp ngân hàng trong mộng, vậy cướp tiền trang cũng tồi, mà ở cổ đại thiết bị bảo vệ cũng có như ở thế kỷ 21.

      "Khẩu vị nha." Ám Dạ nghe Tiểu Thiên đề nghị như vậy nở nụ cười, hy vọng người này có thể mỗi ngày đều vui vẻ như vậy, nếu như mang nàng cướp lại có thể để cho nàng vui vẻ như vậy, vậy cũng nguyện ý mỗi ngày phụng bồi nàng ra ngoài mà cướp, coi như là giật tiền trang, vậy cũng được!

      Trong lòng Ám Dạ đột nhiên có ý nghĩ như vậy.

      Mỗi khi thấy nàng mình ngơ ngác ngồi tảng đá lớn ngẩn người, khóe mắt mang theo nhàn nhạt khổ sở, trong lòng khỏi đau đớn, trong lòng mang theo nặng nề.

      "Uy, tước hiệu người dân đặt cho ngươi là khốc, tên gì, thần tiên đại hiệp đúng ?" Tiểu Thiên đột nhiên có tâm tư giễu cợt Ám Dạ .




      ']']C']hương 499: thấy lục tùng thạch!

      Edit: Tiểu Đông Tà

      ']Beta: B.Cat



      "Lần sau để bọn họ lấy tước hiệu cho ngươi là thần tiên nữ hiệp thế nào?" Ám Dạ đưa tay đem nàng kéo đến bên cạnh mình, cười giỡn : "Như vậy, lần sau chúng ta ra ngoài đánh cướp, bọn họ có thể trực tiếp gọi là thần tiên hiệp lữ ."

      Những lời này của Ám Dạ vốn là đùa, nhưng khi ra, lại có loại cảm giác làm cho tim khỏi đập nhanh.

      nhìn về phía Tiểu Thiên, trong mắt thoáng qua tia mất tự nhiên.

      Mà ngược lại những lời này làm cho Tiểu Thiên suy nghĩ nhiều, nàng chỉ xem những lời này của là lời đùa giỡn thuần túy.

      "Còn nữa, còn nữa, ở giữa lại thêm từ điêu vào, lần sau mà có thể đến Thần Điêu Hiệp Lữ ." Tiểu Thiên cười đến rất nhàng, tối nay coi như là ngày nàng cao hứng nhất, như thế mà phóng túng mình, cái gì đều muốn, ít nhất thời điểm cướp, nàng cần suy nghĩ đến người kia.

      "Thần Điêu Hiệp Lữ?" Ám Dạ có chút , "Tại sao ở giữa lại muốn thêm từ điêu vào?"

      "Có thể khi cưỡi ngựa a." Tiểu Thiên thuận miệng hồi đáp, nàng có ý định cho biết, ra Thần Điêu Hiệp Lữ là chỉ Dương Quá cùng mỹ nữ Tiểu Long nữ, ở giữa thêm Điêu to!

      Bất quá tiểu Dương Quá lại là đại hiệp cụt tay, nếu là Dạ đem tay trái chặt, liền vừa lúc xứng thành đôi Thần Điêu Hiệp Lữ .

      Tiểu Thiên nghĩ như vậy, xì tiếng bật cười.

      Ám Dạ mặc dù biết Tiểu Thiên cười cái gì, bất quá thấy nàng cười vui vẻ như vậy, cũng yên lòng.

      Dọc theo đường , hai người cười cười hướng Đoạn Tình cốc tới, thời điểm đường, Tiểu Thiên đột nhiên dừng bước, ở người lục lọi cái gì, nhận ra được, nàng rất khẩn trương, trong mắt phiếm lệ quang nhàn nhạt.

      ". . . . . . thấy, làm sao thấy?" Nàng gần như tìm lần toàn thân, nước mắt muốn trào ra khỏi hốc mắt, tay vẫn còn ở người lục lọi cái gì.

      "Thế nào, Thiên Thiên, thứ gì thấy?" Thấy Tiểu Thiên đột nhiên biến thành cái bộ dáng này, trong mắt Ám Dạ thoáng qua vẻ khẩn trương.

      "Dạ, ta. . . . . . Lục tùng thạch của ta . . . . . . thấy, thấy nó, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?" Tiểu Thiên bởi vì kích động mà nước mắt tuôn ra ngoài hốc mắt.

      "Thiên Thiên, ngươi đừng nóng vội, chúng ta trở về tìm chút có được hay ?" Ám Dạ nắm tay của nàng, hết sức an ủi nàng.

      Mặc dù biết lục tùng thạch đối với Tiểu Thiên mà rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào, hãy nhìn ra, Tiểu Thiên coi trọng khối lục tùng thạch kia.

      suy đoán, khối ngọc lục tùng thạch kia nhất định cùng nam nhân trong lòng Tiểu Thiên nhung nhớ chính là có liên quan.
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 500: Mất, hoặc có thể đây là ý trời!

      Edit: Tiểu Đông Tà

      Beta: B.Cat


      <img class="alignnone size-full wp-image-27343" title="0b610fdc7f74695c6227985d" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/10/0b610fdc7f74695c6227985d1.jpg" height="317" width="327" />

      Tiểu Thiên rất kích động, Ám Dạ tốn rất nhiều thời gian mới từ từ trấn an được nàng.

      "Tốt lắm, trước tiên chớ khẩn trương, ta cùng ngươi trở về tìm có được ?"

      Tâm tình kích động qua , lúc này Tiểu Thiên lại có vẻ vô cùng bình tĩnh, nàng đưa tay, xoa xoa nước mắt ở khóe mắt, lắc đầu cái với Ám Dạ, " cần, ra cũng chỉ là khối ngọc thôi, sao, mất mất." Thờ ơ nhún vai cái, nàng miễn cưỡng nặn ra nụ cười đối với Ám Dạ, tựa như muốn cố ý giải thích, nàng mở miệng : "Nhưng ra vì khối lục tùng thạch kia rất đáng tiền, ta mới khẩn trương như vậy, bất quá mất cũng mất, coi như xong, cùng lắm lần sau cướp, cướp khối khác đắt tiền thay thế."

      " cần?" Ám Dạ hỏi lại lần nữa, biết, khối ngọc lục tùng thạch kia đối với Tiểu Thiên ý nghĩa tuyệt phải đơn giản như thế.

      "Ừ, cần, chúng ta trở về thôi." Nắm lấy cánh tay Ám Dạ, Tiểu Thiên bước nhanh hướng Đoạn Tình cốc trở về.

      được khoảng cách, mi mắt của nàng rũ xuống.

      Mất mất , có thể đây chính là thiên ý, có thể ông trời cũng muốn để cho nàng cùng tên hoàng đế kia hoàn toàn còn lưu luyến gì, lục tùng thạch mất, giữa nàng cùng hoàng thượng còn bất kỳ liên quan nào.

      Bất quá như vậy cũng tốt, từ nay về sau còn có ràng buộc nữa, nhưng là tâm mất, còn có thể tìm trở về sao?

      Chiêu Lăng khách điếm ——

      "Trương huynh, ngày hôm qua ngươi đoán chính xác a, nhà Lý viên ngoại lại bị thần tiên đại hiệp cướp vô ích, bất quá nghe , ngày hôm qua thần tiên đại hiệp còn dẫn theo , ta đoán. . . . . ."

      đến đây, tên nam tử chuyện mập mờ này nở nụ cười, "Các ngươi đoán nàng có phải là thần tiên đại hiệp phu nhân hay a?"

      "Ha ha ~~~ cũng có có thể!" Người chung quanh theo cười rộ lên, "Bất quá giống như Lý viên ngoại, cái loại đó làm giàu chính đáng, cũng xứng đáng bị cướp, thần tiên đại hiệp lần này lại vì dân chúng làm chuyện tốt."

      "Đúng vậy a, Đúng vậy a."

      "Đúng, đúng, thần tiên đại hiệp đúng là thần tiên sống."

      ". . . . . ."

      Ngồi cách vách cũng nghe mọi người bàn tán xôn xao, thấy được, thần tiên đại hiệp này trong lòng bọn họ địa vị rất cao.





      Chương 501: Hoàng Phủ Tấn kích động!

      Edit: Tiểu Đông Tà

      Beta: B.Cat




      Hoàng Phủ Tấn cùng Phúc Quý hai người mới từ lầu xuống, nghe thấy chính là chuyện này, bất quá những thứ này đối với Hoàng Phủ Tấn mà cũng quan trọng.

      xuống lầu, tiểu nhị lập tức tiến lên đón, "Hai vị đại gia, điểm tâm chuẩn bị xong, xin hai vị dùng tự nhiên."

      "Ừ." Nhìn tiểu nhị, gật đầu cái, Hoàng Phủ Tấn hướng đến bàn bên cạnh đám người kia ngồi xuống.

      Vừa mới ngồi xuống, liền nghe nam tử kia tiếp tục : "Bất quá Trương huynh, ngươi là người trong nha môn, nhà Lý viên ngoại bị cướp, nhất định gây cho Tri phủ đại nhân áp lực rất lớn?"

      "Cũng phải." đến đây, người bị gọi là Trương huynh gương mặt liền vẻ nhức đầu, là đầu mục nha môn bắt người, nhà Lý viên ngoại bị trộm cướp, Tri phủ đại nhân hạ lệnh nhất định phải bắt được thần tiên đại hiệp mới được, mà là ăn cơm nhà nước, điều tra lại được. Cần là tìm được thần tiên đại hiệp, mà cũng muốn đem người ấy giao cho nha môn, so đối với thần tiên đại hiệp mà , lấy võ công của cũng chưa chắc bắt lấy được thần tiên đại hiệp.

      " tại Tri phủ đại nhân bị Lý viên ngoại đó làm phiền thậm chí ngủ cũng thể ngủ, còn uy hiếp, nếu Tri Phủ cho cái công đạo, tố cáo lên triều đình ." Trương huynh tiếp tục .

      "A? Tri phủ đại nhân nhất định khiến ngươi chịu áp lực rất lớn."

      "Ai, đến cái này liền nhức đầu!" Trương huynh vừa , từ trong ngực lấy ra khối ngọc, thả vào trước mặt mấy người kia, "Khối lục tùng thạch này là bảo vật trăm năm khó gặp, là tìm được ở nhà kho Lý viên ngoại. Theo Lý viên ngoại đây phải là của nhà , Tri phủ đại nhân suy đoán nhất định là thần tiên đại hiệp hoặc vị nương kia lưu lại, tại ra lệnh ta tra lai lịch khối ngọc lục tùng thạch này đây."

      "Lục tùng thạch?" Hoàng Phủ Tấn nghe được ba chữ này, tim nhói lên, tầm mắt hướng mảnh ngọc tay Trương huynh nhìn, bởi vì kích động mà trong mắt khó có thể ức chế ánh sáng.

      Lục tùng thạch! là khối lục tùng thạch kia!

      Hoàng Phủ Tấn đứng lên, vọt tới cái bàn cách vách, từ trong tay Trương huynh đoạt lấy khối ngọc kia, nhìn khối ngọc trong tay này, nước mắt Hoàng Phủ Tấn bởi vì kích động mà tuôn ra.

      Chính là khối ngọc này, chính là khối lục tùng thạch này.

      Đây là khối ngọc duy nhất, khắp thiên hạ tuyệt tìm thêm ra viên thứ hai!

      "Là Thiên Thiên, nhất định là Thiên Thiên!" Tay Hoàng Phủ Tấn ngừng run rẩy. Tìm được, tìm được Thiên Thiên .
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 502: Dẫn ta gặp Tri Phủ!
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta: B.Cat

      "Thiếu gia. . . . . ." trong mắt Phúc Quý cũng lộ ra nụ cười duy nhất trong mấy ngày nay.
      Nhìn Hoàng Phủ Tấn nắm khối lục tùng thạch này trong tay, Phúc Quý cũng biết lai lich khối ngọc này. Khối ngọc này là tiên hoàng trước khi chết đưa cho hoàng thượng, nghe lục tùng thạch này có linh tính, có thể bảo vệ cho người sở hữu đời bình an.
      Lúc ấy, hoàng thượng sai người đem tên Hoàng hậu nương nương cùng ngày sinh tháng đẻ toàn bộ khắc vào khối tùng thạch này, tặng nó cho Hoàng hậu nương nương.
      Mới vừa rồi cũng nhìn thấy chữ tùng thạch, ba chữ "Niếp Tiểu Thiên" đột nhiên đập vào mắt, coi như cõi đời này còn có viên lục tùng thạch thứ hai, cũng có viên thứ hai có khắc ba chữ "Niếp Tiểu Thiên"!
      Khối ngọc này, nếu phải của nương nương, còn có thể là của ai?
      Ông trời mở mắt, rốt cục mở mắt! Tìm lâu như vậy, rốt cục cũng để cho hoàng thượng tìm được Hoàng hậu nương nương .
      "Uy, ngươi làm gì? Mau đưa ngọc trả lại cho ta!" Thấy tùng thạch bị Hoàng Phủ Tấn đột nhiên cướp , vị Trương huynh kia nổi giận, nắm áo bào Hoàng Phủ Tấn, bộ dạng muốn đánh nhau.
      Mà Hoàng Phủ Tấn bởi vì quá mức hưng phấn, ngay cả phản ứng cũng tiết kiệm.
      "Ngươi lớn mật, dám vô lễ đối với thiếu gia của chúng ta!" Phúc Quý tức giận, hoàng thượng đại khái là quá mức cao hứng, bị người vô lễ như vậy nắm lấyáo, trong mắt của lại vẫn mang theo ý cười.
      "Thiếu gia sao? Chọc vào lão tử, cùng nhau tới trong nha môn !" Trương huynh là người rất ghét cái ác, ưa nhất những người có tiền. Trong mắt , người có tiền đều là làm giàu bất nhân, nhi tử người có tiền đều là con nhà giàu. Cho nên, vừa nhìn thấy Hoàng Phủ Tấn mặc đồ đắt tiền như vậy, liền chủ quan đem Hoàng Phủ Tấn xếp loại con nhà giàu cùng với loại người kia.
      "Dẫn ta gặp tri phủ của các ngươi!" Sơ qua, Hoàng Phủ Tấn gỡ tay Trương huynh ra, đưa mắt, lạnh lùng mở miệng , khẩu khí của như vậy, mang theo vài phần ra lệnh.
      "Muốn gặp đại nhân của chúng ta? Đại nhân của chúng ta cũng rảnh rỗi!"
      "Dẫn ta gặp tri phủ các ngươi!" Hoàng Phủ Tấn lại lần nữa lặp lại những lời này, nghe ra, trong lời của mang theo vài phần nhịn được, ánh mắt lạnh như băng làm cho người ta rét mà run, khí vương giả bẩm sinh giữa hai lông mày kia làm cho người ta tự chủ được rút cổ về, dám câu nào quá đáng hay vâng lời.
      Mà vị Trương huynh kia cũng bị vẻ mặt như thế của Hoàng Phủ Tấn hù dọa ngây ngẩn cả người, chỉ có đàng hoàng từ chỗ ngồi ra ngoài, " theo ta !"

      Chương 503: gặp Tri Phủ!
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta: B.Cat

      Nha môn tri phủ——
      "Vi thần tham kiến Ngô Hoàng vạn tuế!"
      Đến nha môn tri phủ, Hoàng Phủ Tấn trực tiếp bộc lộ thân phận, càng dọa cho tri phủ sợ đến hai chân nhũn ra. Nếu thiếu niên trước mặt này là hoàng thượng giả mạo, chỉ sợ cũng có gan này, huống chi hai lông mày mang khí chất vương giả khiến ai cũng dám bỏ qua hay dám hoài nghi thân phận của .
      Đại Ba sợ choáng váng, chỉ là tri phủ, thế nhưng để cho hoàng thượng tự mình tới cửa gặp , sợ rằng lần này sắp có đại xảy ra.
      "Bình thân." Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng tiếng, tiếp tục mở miệng : "Trẫm nghe khối ngọc này là tìm được ở nhà Lý viên ngoại?"
      Hoàng Phủ Tấn đem khối lục tùng thạch kia đưa tới trước mặt Đại Ba, lạnh lùng hỏi.
      "Thưa. . . . . . Thưa hoàng thượng, quả như thế!" Đại Ba cúi thấp người, chắp tay hồi đáp, thậm chí ngay cả đầu cũng dám ngẩng lên, mang theo nhàn nhạt kính sợ, làm quan nhiều năm, lần đầu tiên được nhìn thấy mặt rồng, điều này làm ở trước mặt Hoàng Phủ Tấn mà mang theo nét kinh hoàng.
      "Bọn họ có thấy dung mạo người cướp đồ ?"
      "Hồi hoàng thượng, vị thần tiên đai hiệp kia trong lòng dân chúng từ trước đến giờ là xuất quỷ nhập thần, mỗi lần ra ngoài đều mặc bộ áo đen, hơn nữa trong đêm che mặt, thần tiên đại hiệp khinh công rất nhanh, ai cũng chưa từng thấy qua diện mục của , chẳng qua là tối hôm qua. . . . . ." Đại Ba cẩn thận nhìn Hoàng Phủ Tấn cái, thấy sắc mặt thay đổi gì, mới dám tiếp tục : "Tối hôm qua xuất cùng thần tiên đại hiệp còn có người giống như , thần suy đoán khối lục tùng thạch này nhất định là kia lưu lại "
      Những lời thể nghi ngờ này của Đại Ba khiến cho Hoàng Phủ Tấn hi vọng rất lớn!
      Là Thiên Thiên, nhất định là Thiên Thiên!
      " Đại Ba!" Ánh mắt Hoàng Phủ Tấn lúc này rất sắc bén, vẻ mặt kiên định.
      "Dạ!"
      "Truyền lệnh xuống, phái binh lính tuần ở mỗi nhà phú thương phải coi chừng, cần phải bắt được vị thần tiên đại hiệp kia!"
      Lúc này, Hoàng Phủ Tấn hận là thấy bọn họ tối nay lại hành động lần nữa, như vậy có thể tìm được Thiên Thiên .
      Cho dù nữ tử cướp kia phải là Thiên Thiên, như vậy nàng ta cũng nhất định là biết tung tích Thiên Thiên.
      "Dạ, hoàng thượng!"
      "Còn có!" Hoàng Phủ Tấn như nghĩ đến cái gì đó, tiếp tục : "Chuyện này nhất định phải bí mật, cho phép để lộ ra chút tin tức."
      "Dạ, thần lập tức làm!" Chắp tay đối với Hoàng Phủ Tấn, Đại Ba cung kính lui xuống.
      Nhưng trong lòng lại cũng rất băn khoăn, thế nào mà ngay cả hoàng thượng cũng tự mình hỏi tới chuyện tình bị cướp sạch trong nhà phú thương? Hoàng thượng ngàn dặm xa xôi từ kinh thành tới đây chẳng lẽ chỉ là vì muốn tra xét chuyện như vậy?
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 504: Tri phủ nghi ngờ!
      Edit : Zennie
      Beta: B.Cat

      thể nào, tuyệt có khả năng này! Đại Ba hủy bỏ điểm này ở trong lòng.
      Nhưng nếu phải là có chuyện trọng yếu, hoàng thượng tuyệt tự mình đến Chiêu Lăng để hỏi tới chuyện này.
      Chẳng lẽ. . . . . . Hoàng thượng lần này đến đây là do có chuyện vô cùng quan trọng sao?
      Nghĩ tới đây, Đại Ba đột nhiên nghĩ đến chuyện, khoảng thời gian trước hoàng thượng phải là hạ hoàng bảng treo giải thưởng vạn lượng hoàng kim tìm kiếm tung tích Hoàng hậu nương nương sao. Chẳng lẽ lần này hoàng thượng tự mình đến Chiêu Lăng, là vì tìm kiếm Hoàng hậu nương nương?
      Nghĩ như vậy, trong mắt Đại Ba thoáng qua tia dám tin!
      Dù sao cũng là người ở lăn lộn nhiều năm trong quan trường như vậy, có số việc rất dễ dàng xâu chuỗi lại.
      Chẳng lẽ hoàng thượng cho rằng xuất cùng thần tiên đại hiệp là Hoàng hậu nương nương?
      Cũng phải là thể được. Người có thể có lục tùng thạch cũng phải người bình thường, nhưng nếu khối lục tùng thạch kia là từ người nữ nhi kia rơi xuống, sợ rằng khả năng nàng là Hoàng hậu nương nương cũng .
      Nghĩ như vậy, Đại Ba trở nên càng thêm chịu khó, lần này chính là giúp hoàng thượng tìm được Hoàng hậu nương nương, xem như lập được cái công lớn rồi. Nếu như tìm được nương nương, hoàng thượng cao hứng liền điều đến kinh thành làm quan cũng chừng.
      Sau khi Đại Ba , mi mắt Hoàng Phủ Tấn rũ xuống, giơ tay lên, nhìn mảnh ngọc trong tay, khuôn mặt mang theo phiền muộn, đem khối ngọc xanh biếc kia nắm chặt , "Thiên Thiên, là nàng sao?"
      Trong mắt Hoàng Phủ Tấn mang theo nhàn nhạt bất an, rất sợ đến lúc đó nhìn thấy người kia lại phải là Thiên Thiên, vậy phải làm sao bây giờ? Thiên Thiên lại biết là ở nơi nào? Nàng có thể hay xảy ra chuyện?
      Hoàng Phủ Tấn dám nghĩ tiếp nữa, hi vọng bọn họ có thể mau sớm xuất , nhưng lại thấy sợ khi bọn họ xuất mà người đó lại phải là Thiên Thiên. Cái loại cảm giác từ đám mây rơi xuống đáy cốc đó làm tim của thể chịu nổi.
      "Hoàng thượng, ngài yên tâm , nương nương nhất định có việc gì. Ngài cùng nương nương rất nhanh là có thể gặp mặt." Thấy Hoàng Phủ Tấn như vậy, Phúc Quý đành lòng..., thể làm gì khác hơn ngoài khích lệ.
      "Ừ!" Hoàng Phủ Tấn khẽ gật đầu, tựa đầu nhìn về phía phương xa, trời xanh nơi xa vào lúc này có vẻ xa vô cùng thể chạm đến.
      Rất nhanh? là rất nhanh là có thể nhìn thấy Thiên Thiên đến sao?

      Chương 505: Hồng nhan lệ, mỹ nhân thương!
      Beta: B.Cat

      Đoạn Tình cốc ——
      "Uy, như thế nào, thần y, độc này có thể giải ?" Tiểu Thiên hỏi được rất nhàng, có thể thấy tâm tình mấy ngày nay của nàng rất tốt, cho dù độc người có lúc làm nàng rất khó chịu, nhưng tình huống như vậy cũng kéo dài quá lâu.
      Xem mạch xong, Ám Dạ nhấc ngón tay khỏi cổ tay của nàng, nhìn bộ dạng nàng nhõm hỏi, khóe miệng cũng khỏi nâng lên, cười : "Độc của ngươi gần hết, chỉ cần giải quyết vấn đề chỗ ở của ngươi là sao nữa rồi." Ám Dạ nhìn nàng, khóe môi nhếch lên nụ cười yếu ớt. Lần đầu tiên thấy khi đối mặt sinh tử lại lạnh nhạt như thế, tất cả là nàng cảm nhận đủ về thế gian, còn là. . . . . . Còn là đem nỗi đau trong lòng nàng ngụy trang kỹ.
      "Oaaa, hổ là thần y, đại danh này phải từ trời rơi xuống a." Tiểu Thiên tán thưởng nhìn Ám Dạ, mặt hào khí vỗ vỗ bờ vai của .
      Thanh của nàng kéo Ám Dạ từ trong suy nghĩ trở lại, nhìn bộ dạng của nàng cười khổ lắc đầu cái, giọng mang theo chút cưng chiều, sờ sờ đầu của nàng, "Ngươi, nha đầu này luôn hoài nghi y thuật của ta!"
      Động tác cưng chiều như thế của Ám Dạ khiến Tiểu Thiên nhất thời có chút mất tự nhiên, mặc dù cùng trải qua những ngày ở chung này, quan hệ giữa nàng với Dạ rất tốt, nhưng nàng cảm giác, cảm thấy Dạ đối với nàng tựa hồ. . . . . .
      Nàng biết có phải là tự mình nghĩ quá nhiều hay , chẳng qua là hành động như vậy của Dạ làm nàng tự chủ được nhớ tới Hoàng Phủ Tấn. Cưng chiều cùng nhu tình kia khó có thể ức chế những kí ức lại tràn về.
      Nàng hy vọng là nàng suy nghĩ nhiều quá, bởi vì nàng muốn đả thương Dạ, cũng muốn gây tổn hại đến quan hệ giữa bọn họ, giữa nàng cùng Dạ chỉ có thể là bạn tốt, cả đời này bao giờ có bất kỳ thay đổi nào nữa.
      Chỉ vì ——
      Chỉ vì trong lòng của nàng chứa nổi bất luận kẻ nào nữa rồi, cho dù người kia tổn thương nàng rất sâu, nhưng vẫn người nào có thể thay thế được địa vị của trong lòng nàng.
      Hồng nhan lệ, mỹ nhân thương! Hoặc giả đây chính là số mạng nàng vượt qua ngàn năm .
      Xóa sạch hết phiền muộn, nàng nhìn về phía Ám Dạ lần nữa, mở miệng : "Được rồi, chờ ngươi chữa khỏi cho ta, ta nhất định nghi ngờ y thuật của ngươi ."
      Vừa , nàng còn hướng về phía Ám Dạ làm cái mặt quỷ, làm cho Dạ nở nụ cười.
      "Bất quá, cũng phải có ngươi phối hợp mới được!" vẻ mặt Ám Dạ trở nên nghiêm túc, "Mỗi ngày ngươi phải vui vẻ lên chút, như vậy mới giúp giải được chất độc người của ngươi. Nhớ, phải tránh động tình!"
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :