Hậu cung Mật tần tiểu truyện - Lưu Liễm Tử

Thảo luận trong 'Đoản Văn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      [​IMG]
      Hậu cung Mật tần tiểu truyện


      Tác giả : Lưu Liễm Tử

      Convert : ss mhd


      Edit : Haran

      Nhân sinh của ta đột ngột đại biến…

      Thấy chuyện thế gian, phải ngươi thích là có thể thay đổi.

      Ví như ta, ta thích biểu ca, nhưng chung quy đợi được tới lúc tới cầu hôn. Ta thích hoàng thượng, vậy mà bỗng dưng thành Đáp ứng của người.

      Từ đó ta vào cung, sống cuộc sống trong cung, tranh đoạt, chỉ lặng lẽ nhìn đời trôi qua…
      Mục lục :

      Thượng

      Phần 1 / Phần 2 / Phần 3

      Hạ

      Phần 1 / Phần 2 / Phần 3

      [Toàn văn hoàn]

      gaubonganvung thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Phần 1

      Cung Thọ Khang được xây dựng tráng lệ, màu lưu ly chói lọi dưới ánh mặt trời lấp lánh, giống như những đợt sóng.

      Cung điện trong Tử Cấm thành, cung Thọ Khang phải tính là hoa lệ, bên trong ngoại trừ thái hậu còn có các phi tần của tiên đế ở. , tại phải gọi là thái phi. toạc ra – cũng chỉ là 1 đám bà già ở trong “Viện Quả phụ”.

      Ánh mặt trời là đẹp, ta phơi nắng có chút mê man. Ngoài cửa sổ gió xuân thổi vào mang theo hương hoa ngọt ngào, làm cho tòa cung điện hoa lệ tĩnh mịch này có thêm sức sống.

      Hương hoa ngọt ngào, rất giống mùi hoa ở cố hương Tô Châu của ta. Ngọt ngào, còn có vị mạ non nhàng khoan khoái, làm người ta muốn say .

      Lúc đó, nương còn gọi ta là “Ly nhi – ”.

      Ta tại, được mọi người tôn kính xưng hô “Mật thái phi – ”.

      Mật thái phi, tân đế lại tôn ta là Thuận ý Mật thái phi, đây cũng là danh tự tại của ta.

      Ta thực sắp nhớ được ta còn có 1 cái tên khác, gọi là “Ly nhi”. Phảng phất, rất lâu trước kia, thánh tổ hoàng đế cũng từng gọi ta như thế.

      Lần đầu tiên ta nhìn thấy thánh tổ hoàng đế, là năm Khang Hi thứ 28. Ta 17 tuổi.



      Đó cũng là 1 ngày nắng đẹp ôn hòa như hôm nay, minh quanh rực rỡ. Bầu trời màu lam trong như nước, trong suốt, mây trắng yếu mềm như những sợi bông từng đám từng đám lạc cuốn trong trung. Trong gió có hương hoa đào tươi đẹp, hít 1 hơi, dường như trong phổi cũng thấm được vị đào.

      Ngày đó vốn rất nhàm chán. Phụ thân phụng chỉ Thánh thượng tuần ở phía Nam, sớm sớm chờ tại nha môn tri phủ Tô Châu. mình ta ở trong phủ cùng nương làm việc thêu thùa, nương thêu 1 bức “Loan Phượng tề phi”, chỉ còn đôi mắt là chưa thêu xong. Nương cười . “Thêu xong đôi mắt rồi, cho Ly nhi của ta may áo, lưu lại làm của hồi môn”.

      Ta giật mình ngẩn ra, đột nhiên nhớ đến đôi mắt biểu ca, trong lòng nóng rực mềm xuống, sắc mặt như có rặng mây đỏ che ngang.

      Bỗng nhiên Nhị phu nhân tới, tươi cười . “Thỉnh đại tiểu thư chuyến. Lão gia mời tiểu thư tới nha môn tri phủ”.

      Ta nghi ngờ ngẩng đầu, hỏi. “Phiền hỏi di nương, phụ thân kêu ta làm cái gì?”.

      Nương cũng có chút lo sợ nghi ngờ. “Nha môn tri phủ là nơi của nam nhân…”.

      Nhị phu nhân cười . “Tam muội và Ly nương lo lắng cái gì? Lão gia tiểu thư của các Châu phủ khác cũng tụ họp ở hậu viện nha môn tri phủ, nương nhà chúng ta được. Đây, kiệu còn đứng chờ bên ngoài”.

      Nương . như thế, phải gọi từ sớm, thế nào tại mới…”. Nhưng nương từ chối được. “Phụ thân con muốn con , con cứ 1 chuyến ”.

      Ta vâng lời đứng dậy, Nhị phu nhân lại ngăn cản ta. thay xiêm y đẹp nhất ấy”.

      Ta khẽ gật đầu, Nhị phu nhân tươi cười thần bí, lầm bầm nho cơ hồ thể nghe thấy. “Đứa này đúng là có chút vận khí”.

      Nương nắm tay ta, ân cần dặn bảo bên tai, . “Nhanh chút trở về”.

      Lúc ấy ta hề biết, đó là lần cuối cùng trong đời ta nhìn thấy nương.



      Hậu viện tri phủ nha môn so với sân nhà ta cũng to thua kém, phụ thân đưa ta tới tâm cùng các tiểu thư. Các nàng trang điểm cực kỳ diễm lệ, đẹp như những đóa hoa đương mùa, tươi tắn và mạnh mẽ. Các nàng khách khí chuyện với nhau, cũng ai gì với ta. Sau ta để ý quan sát mới phát ra mặt các nàng ai cũng có chút khẩn trương. Ta hiểu, từ ta sinh trưởng ở nông thôn, lại biết cầm kỳ thi họa, phụ thân chưa bao giờ muốn đưa ta làm quen với các tiểu thư quý tộc khác, chỉ sợ ta làm mất mặt ông, đủ hào phóng.

      Ta bỗng nhiên tự ti, xa xa tránh các nàng, tìm nơi ai quấy rầy.

      Tháng tư nắng xuân rực rỡ như họa, mềm mại như tơ liễu chiếu khắp cảnh xuân tươi đẹp. Góc sân sáng sủa, cuối hành làng, cây bích đào hoa nở, hoa cành cúi mình trước con chim sẻ , hót ríu rít.

      Ta vui hẳn lên, tùy tay ngắt chiếc lá xanh biếc, ngậm trong miệng rồi thổi. Thổi khúc nhạc hoang dã vùng nông thôn, phụ thân từng răn dạy và quở mắng ta rằng đó là hành vi phóng túng, ta lại cho là vậy. giờ bốn phía yên tĩnh bóng người, ta hòa với tiếng chim thổi càng thêm khoan khoái. Đây là khúc nhạc A Ngưu ca ca nhà hàng xóm dạy ta thổi lúc . Thời ta còn , khi thổi hết hơi, hoặc thổi rách cả lá, A Ngưu ca ca thường nhăn mặt, . “Muội đần như vậy, về sau làm sao ta biết ngượng thú muội về làm vợ chứ”.

      Lúc đó, ta cho rằng khi trưởng thành làm vợ A Ngưu ca ca. cày ruộng, ta dệt vải; bón phân, ta tưới hoa; nấu xong thức ăn trong bếp kêu trở về cùng ăn, sinh 5 6 đứa con, làm 1 đôi vợ chồng bình thường.

      A Ngưu ca ca rất khỏe mạnh, có thể 1 mình làm thịt 1 con trâu, 1 ngày cấy xong 1 thửa ruộng, còn có thể rót đầy nước trong vắt vào cái chum nước to trước cửa nhà ta.

      Nương với ta. “Phụ thân con sợ là mải vui mà quên mất 2 mẹ con chúng ta, nếu trở về cũng có thể gả cho 1 nhà tốt. Thay vì làm thiếp giống nương, bằng gả con cho A Ngưu, nó là đứa thành thực, thương con”.

      Ta chẳng hề thích A Ngưu ca ca. Chỉ là, gả cho cũng có cái gì tốt. Thế là, ta cũng chẳng gì thêm. Chỉ cúi đầu, thông thạo may xong xiêm y, dùng răng cắn đứt sợi chỉ.

      Ta từng hỏi nương, vì sao lại đặt tên ta là “Ly Tâm”.

      Nương thở dài nặng nề như gió quét lá rụng, bà khẽ. “Đồng tâm mà ly cư*, ưu thương sống nốt quãng đời còn lại”.

      *Đồng lòng mà sống cùng 1 chỗ.

      Ta khịt mũi. “Đồng tâm mà ly cư đương nhiên ưu thương, phụ thân tùy tiện an bài 2 mẹ con chúng ta ở nông thôn, mỗi tháng chỉ gửi cấp chúng ta 1 ít tiền trang trải sinh hoạt hằng ngày, người như vậy, nương còn cho rằng ông ta và nương là đồng tâm sao?”.

      Từ , tính tình ta dịu ngoan an tĩnh, rất ít khi chuyện sắc sảo như thế, mấy năm trôi qua, ta và nương sống dựa vào nhau quen, hơn nữa tính ta cũng phải lúc nào cũng chuyện lợi hại mà bén nhọn đến vậy.

      Nương khóc, lời ta đâm vào vết thương lòng của bà.

      Ta càng hoảng loạn, cuống quýt xin lỗi nương. lâu sau, nương . thể trách phụ thân con, ông ấy là bất đắc dĩ”.

      Ta biết cái bất đắc dĩ nương là gì, cha xuất thân là Hán quân kỳ, mà nương, đích đích xác xác là huyết thống người Hán.

      Thời đại này, người Hán bị khinh thị. Cho nên nương dù xuất thân thư hương, cũng chỉ có thể làm 1 tiểu thiếp tam phòng của Thất phẩm tri huyện, vì bị Đại phu nhân ưa mới phải ở trốn ở tránh.

      Nương vuốt trán ta, gương mặt gầy yếu tăng thêm thần sắc lo lắng. Còn có 1 tầng ý tứ mà nương ra. Trong lòng ta lại ràng như gương sáng, bởi ta là nữ nhi.

      Phụ thân có nhiều nhi tử, mà ta chỉ là 1 nữ nhi, trước giờ bị xem .

      Ta trầm mặc, thêm gì nữa. Cứ thế, tính tình ta càng lúc càng trầm tĩnh hơn.

      Mãi cho đến năm ta 15 tuổi, hai cái kiệu hề báo trước mang chúng ta tới phủ đệ tri huyện. ra, Đại phu nhân qua đời, phụ thân rốt cuộc dám đem chúng ta trở về.

      Nương vừa vui vừa buồn, nhiều năm như vậy, bà và ta rốt cuộc có danh phận. Chỉ là danh phận này tới quá muộn, chúng ta ở nông thôn 10 năm.

      10 năm, nương còn là nữ nhân mỹ mạo kiều, bà già nua nhất trong các phu nhân. Huống chi, phụ thân vừa mới thú Bát di thái. Đón ta và nương trở về, bất quá là để bồi thường thiếu sót đáng tiếc của ông ta từng ấy năm.

      Lúc này trong phủ, đương gia chủ quản là Nhị phu nhân – người sinh 2 đứa con trai, mà phụ thân, dường như cũng có ý tái lập ai làm chính thất. Ta và nương, cứ như vậy an tĩnh mà sống.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Phần 2

      Ta mình thổi diệp tiêu*, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá tạo thành những chấm loang lổ, mùi cỏ xanh gay gắt có chút ngỗ ngược. biết qua bao lâu, chú chim đột nhiên bay mất. Ta cụt hứng, nghĩ nghĩ sắc trời cũng dần tàn, nghĩa là cần phải trở về.

      *Diệp tiêu : kèn lá, sáo lá.

      Nhưng khi quay đầu lại, bỗng bắt gặp đôi con ngươi trầm tĩnh đen bóng như mực, tim ta đập lỡ mất mấy nhịp vì sợ hãi – là đôi mắt của 1 nam nhân.

      Ta nén sợ, chỉ hỏi. “Ngươi là ai?”.

      chỉ cười. “Nàng biết thổi diệp tiêu?”.

      Ta trả lời , lại . “Nơi này là nha môn Tri phủ đại nhân, lại có nữ quyến, ngươi vẫn nên rời nhanh , lỡ có người phát ăn roi mây đấy”.

      cười cười. “Ta sợ”.

      Ta đoán ra lai lịch của , đành phải thăm dò. “Ngươi là thân thích của Tri phủ đại nhân sao?”.

      hơi sửng sốt, cười khoái hoạt. “Cũng xem như là”.

      còn trẻ, khoảng 35 36 tuổi, khuôn mặt góc cạnh có chút kiên nghị, tươi cười lại đạm đạm ấm áp, tựa như ánh mặt trời. Nét môi cong khi mỉm cười như thế, có chút giống biểu ca.

      Nghĩ đến biểu ca, tim ta bỗng đập thình thịch. Biểu ca cũng còn quá trẻ, 24 25 tuổi. Chỉ là có phong độ của người trí thức rất đậm, làm người bình thường quên mất tuổi của .



      Biểu ca tên Thường Húc, ta nhìn thấy quả nhiên là khó kìm lòng.

      Ta là người Hán, từ bị nương bó chân, tuy rằng 3 5 năm buông tha, quấn cả đời. Nhưng vì thế mà chân vẫn thể giống với các nương người Mãn bẩm sinh được.

      Hồi phủ ngày đó, phụ thân ta phải học mang guốc cao gót tròn của người Mãn.

      câu này, làm ta cơ hồ nhức đầu biết bao nhiêu. Ngón chân ta bị quấn chung quy có chút dị dạng, mang guốc cao gót vào, trọng tâm cân, guốc cấn vào ngón chân và lòng bàn chân sinh đau nhức, đường cũng lắc lắc lư lư, thư thái như giày thêu đáy bằng.

      Phụ thân tức giận, mắng. chút cũng giống tiểu thư khuê các, ngay cả guốc cao gót cũng mang xong, làm bẽ mặt đại Thanh chúng ta”.

      câu mắng của phụ thân, ta dám ấm ức, nương định đỡ, ta lắc đầu ngăn bà. Phụ thân nghe đâu.

      Thế là nhịn đói, cúi đầu học .

      Lục di nương là nương người Mãn nhà Tha Tha Lạp, thấy ta xiêu xiêu vẹo vẹo, mang theo thị nữ vừa vừa cắn hạt dưa giễu cợt. phải ta muốn cười Ly nương, A mã ngươi chỉ có mình ngươi là nữ nhi, khó tránh khỏi vọng nữ thành phượng*. Chỉ là ông ấy chịu nghe ta khuyên – cứ khăng khăng! Học guốc cao gót làm gì, thể tham gia tuyển tú như các nương người Mãn khác, học mà chi! Dù có liều mạng học, ngươi cũng chỉ có thể gả cho vị đại nhân nào đó làm tiểu lão bà thôi a!”.

      *Vọng nữ thành phượng : mong con vào cung làm phi tử cho hoàng đế.

      Ta ấm ức sắp khóc, cắn chặt môi, cúi đầu tiếp tục rên lên 1 tiếng.

      nhanh quá, va phải người trước mặt, hoang mang định nhận lỗi, người đó lại cười ôn hòa, . “Đừng khẩn trương”.

      Ta chưa nhận ra là ai, trước. “Là Ly Tâm muội muội sao. Ta là Thường Húc, biểu ca của muội”.

      Ta định chuyện, Lục di nương mặt mày hớn hở chạy tới chào đón, vô cùng ngọt ngào. “Biểu công tử tới, lão gia vừa vặn ở nhà, trước đến chính sảnh uống ngụm trà . Trời nóng như vậy, biểu công tử 1 chuyến đến đây cũng vất vả rồi”. đoạn, hướng tiền sảnh 1 đường. Ta tránh sang bên, lại quay đầu, cười với ta.

      Ta ngẩn ngơ, nụ cười ôn hòa của dường như có mùi vị mật đường, như vị kẹo tinh tế ta từng được nhai trong miệng.

      Vị biểu ca này, ta cũng nghe qua, dường như có chút địa vị bên cạnh hoàng đế, nương của biểu ca là người từng hầu hạ bên cạnh hoàng đế. Bởi vậy phụ thân cực kỳ nịnh hót .

      Những gì ta biết bất quá chỉ tí tẹo thế thôi. Ta nghiêng đầu, tiếp tục học .

      Hai ngày sau, biểu ca lại tới phủ, lần này mang cho ta 1 đôi guốc cao gót. nhìn mặt ta đầy vẻ nghi ngờ, ôn hòa . “Muội muội từng quấn chân, guốc cao gót bình thường quá rộng, muội muội vừa chân, đôi này là ta nhờ tú phường* làm so theo chân của muội, hẹp hơn 1 chút, mùi giày và đáy có độn bông, muội muội có thể thư thái hơn”.

      *Tú phường : phường thêu thùa.

      Chân tay ta luống cuống, nhưng cười bình tĩnh như vậy, ý quan tâm ràng, ta cũng cự tuyệt, thế là mỉm cười tạ ơn.

      Nam tử có hảo ý với nữ tử, cho dù ta ngu dốt, cũng hiểu vì sao.

      Cứ thế, phụ thân cũng nghe được tiếng gió. Vê râu cười . “Ta xem thể tốt hơn được, Thường Húc vừa mới mất phu nhân, cũng bơ vơ”. Trong ngôn ngữ, dường như có ý muốn gả ta cho biểu ca làm tục huyền.

      Ta cúi đầu im lặng, gả cho biểu ca, chí ít ta có vài phần thích , như vậy những ngày sau, tổng vui vẻ hơn là chôn vùi ở vùng nôn thôn kia.

      Từ đó, ta cũng chỉ còn chờ ngày biểu ca tới cầu hôn.

      .

      .

      .

      Mà người trước mắt này, tuổi tác của , so ra có thể làm phụ thân ta rồi, ta nghĩ bụng.

      hỏi ta. “Sao lại xuất thần vậy, ta làm nàng sợ sao?”.

      Ta hốt hoảng lắc đầu, thế là . “Vừa rồi nàng thổi khúc nhạc rất hay, có thể thổi lại cho ta nghe được ?”.

      Lời có chút đột ngột, ta chỉ cảm thấy vô lễ, thèm trả lời , lại thuận tay bứt 1 chiếc lá chìa ra trước mặt ta, . “Nàng thổi lại .

      Ta đành phải hợp diễn với . “Nếu ngươi cũng thổi, ta thổi lại cho ngươi nghe”.

      cười ha ha mấy tiếng, thuận miệng thổi 1 khúc, khúc ca này ta biết, tên là 《Đào hoa khai*》. Làn điệu quen thuộc này, lúc ở nông thôn, ta rất thường xuyên thổi, nhưng chưa từng nghe người khác thổi bao giờ.

      *Đào hoa khai : hoa đào nở.

      Chờ thổi xong, ta khẩn cấp vội vã hỏi. “Sao ngươi lại biết thổi bài này?”.

      Nếp nhăn mặt xếp thành 1 vẻ chua xót thoáng khó mà phân minh, . “Trước đây sau khi ngạch nương của ta tạ thế, ai cùng ta chơi đùa, chỉ có khúc nhạc nãi nương* thổi là làm ta cao hứng”.

      *Nãi nương : hình như là bà vú :-ss.

      Ta hơi thẹn đỏ mặt, bỗng khơi lên tâm thương tâm của người khác là hay. Ta xoay người ngắt 1 bông hoa đào, với . “Ngươi thổi 《Đào hoa khai》, ta tặng ngươi hoa đào đáp lễ, được ?”. Ta đưa hoa đào đến trước mặt . “Ngươi thử nhai kỹ chút, mùi vị giống các loại hoa khác, vị ngọt ngọt hơi chát, có dư vị đọng lại”.

      định nhận, phía sau hình như có người chạy tới kinh hô, quỳ rạp xuống đất đồng loạt cao giọng gọi. “Hoàng thượng ngài ở đây – ”.

      Ta thể tin nổi, ngước lên nhìn , ngây ngốc tại chỗ.

      Gió ào ào thổi qua, hoa rụng dưới hiên đình như mưa rơi. Ta nín thở, biết bàn tay vận mệnh muốn đem ta đâu.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Phần 3

      Ta liền như vậy vội vàng vào cung, thành 1 Đáp ứng trong hậu cung của hoàng đế. Hậu cung Đại Thanh, dưới Hoàng hậu có Hoàng quý phi, Quý phi, Phi, Tần, còn có vô số Quý nhân, Thường tại và Đáp ứng. Mà Đáp ứng, là đẳng thấp chót nhất trong các đẳng, so với bươm bướm mùa xuân còn nhiều hơn.

      Nhân sinh của ta đột nhiên đại biến.

      Mà ta, chỉ có thể nhận, nửa điểm phản kháng hoặc con đường khác cũng có. Cuộc đời ta ước chừng chính là bị người khác sắp xếp thế đấy, bản thân chỉ có thể như nước chảy bèo trôi.

      .

      .

      .

      Trong hậu cung, ta có 1 căn nhà bằng gỗ, 2 3 cung nữ. Trong nhà, ta muốn mang theo thị nữ nào. Nhân sinh ta chỉ 1 người, làm gì cần dẫn theo người trong quá khứ tiến vào.

      Người trong hậu cung thực nhiều, ta biết hoàng đế có thể có nhiều nữ nhân như vậy. Ngay cả phụ thân ta, 1 thất phẩm tri huyện, còn có thể có tới 8 phòng phu nhân.

      Chắc hẳn khi ta đến, trong cung cũng thể gợn 1 làn sóng . Hồng nhan họa thủy, đối với nữ tử ngoại tộc, các nàng có thể cay nghiệt nghị luận ta hay ?

      Thời điểm này, Hiếu thành nhân Hoàng hậu Hách Xá Lý thị và Hiếu chiêu nhân Hoàng hậu Nữu Hỗ Lộc thị qua đời, chủ trong cung là Hoàng quý phi Đông Giai thị, được hoàng đế ân sủng còn có Quý phi Ôn Hi, Huệ phi, Nghi phi, Vinh phi, Đức tần và Thành tần.

      Nữ nhân hậu cung như vườn hoa mê người làm người ta loạn, mà ta, chỉ là 1 bông hoa hề thu hút.

      Huống chi, tiến cung rồi, hoàng đế tựa hồ cũng quên tồn tại của ta, chưa từng triệu kiến. Thế là lòng hiếu kỳ và đố kỵ ta của nhóm phi tần cũng dần dần bị thời gian trừ khử.

      Ngày qua ngày, ta bị bao phủ trong cuộc sống son phấn, vô thanh vô tức ở hậu cung.

      Ta thập phần hiểu , ta là nữ tử xuất thân người Hán. thể so sánh với Mãn Châu bát kỳ nữ tử, càng thể so sánh với nhóm phi tần xuất thân Thượng tam kỳ. Thân phận ta là hèn mọn, ta biết . Ngay cả các cung nữ lo chuyện tạp dịch trong cung cũng có thể có huyết thống hiển hách hơn ta, tuy rằng phụ thân ta là 1 viên quan thất phẩm.

      Cho nên, ta cẩn thận dè dặt, cẩn khép mình. Bất kỳ thời điểm, luôn là khiêm tốn, luôn là tươi cười nghênh chào người khác. Hòa khí ôn nhu – là đánh giá của nhóm cung nhân về ta.

      .

      .

      .

      Thời gian 3 năm, cứ như vậy trôi qua trong nháy mắt.

      còn ai nhớ ta là người Hán được hoàng đế mang về trong lúc Nam tuần, cũng có người sợ ta thành họa thủy tranh thủ tình cảm hay đoạt ái của nàng.

      Mà ta cũng có nhàn rỗi, đọc sách và đánh cờ là thứ ta vốn hề am hiểu, nay thành thú vui giết thời gian của ta.

      Ta hai mươi. Có 1 đoạn thời gian, ta cơ hồ thường xuyên đờ đẫn, vô ý thức nghĩ đến thời gian thanh xuân bị mất, dường như muốn thở dài.

      Nếu tiến cung, ta có lẽ gả cho biểu ca Thường Húc. Ta thường xuyên nghĩ đến nụ cười ôn hòa bình tĩnh của mỗi khi vắng vẻ tịch mịch, sau đó giật mình nhìn bốn phía, chỉ sợ có người biết được bí mật của ta. Trong hậu cung, thân là nữ nhân của hoàng đế, ta được nghĩ đến bất kỳ nam nhân nào khác.

      Nhưng giả như ta và nương hồi phủ, chắc ta gả cho A Ngưu ca ca nhà hàng xóm, làm nghề chặt thịt, bắp thịt cánh tay tráng kiện cuồn cuộn mạnh mẽ, trán mướt mồ hôi, người đứng xa cũng có thể ngửi được mùi mồ hôi chua lè. gọi ta. “A Ly – chặt khúc giò heo về cho nhạc mẫu nấu canh uống”.

      Đáng tiếc ta thích . Nhưng mà làm vợ chồng, tựa hồ cũng thể thích hay thích.

      Ví như ta, ta thích biểu ca, nhưng chung quy đợi được tới lúc tới cầu hôn. Ta thích hoàng thượng, vậy mà bỗng dưng thành Đáp ứng của . Thấy chuyện thế gian, phải ngươi thích là có thể thay đổi.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Phần 4

      Thời điểm tái kiến hoàng đế là mùa thu năm Khang Hi thứ ba mươi.

      Năm đó, người được sủng ái nhất là Lương quý nhân Vệ thị, nghe nàng ta thập phần xinh đẹp, mà còn “thân mình có mùi thơm dị thường, tẩy ”, rồi là “nước miếng cũng thấm mùi thơm”. Thông quý nhân khá thân với ta thường khinh thường . “Nàng ta cho rằng nàng ta là ai chứ, bất quá chỉ là đứa tiện nhân thích giả bộ, so với thân thể muội muội còn bằng”. xong dường như ấy nhận ra lời mình khó nghe, sửa lại. “Tỷ tỷ nhanh mồm nhanh miệng, muội muội đừng để trong lòng”.

      ấy lại . ra muội muội cũng đừng khổ sở, phi tần người Hán trong cung chỉ có mình muội, An quý nhân Lý thị cũng là người Hán chính gốc, Đoan tần Đổng thị cũng vậy. Muội muội tính tình tốt, ngày nào đó chắc chắn hoàng thượng sủng hạnh muội, nhất định còn thích hơn cả cái Lương quý nhân kia”.

      Ta khẽ cười. “Hoàng thượng thích ai chẳng ai biết được, chúng ta đừng nên huyên thuyên, nhiều sai nhiều, người khác nghe được lại hay”.

      ấy lại liên miên gì đó nữa, nhưng ta chú tâm nghe. Kỳ ấy hiểu , xuất thân người Hán như ta kém hơn rất nhiều so với An quý nhân và Đoan tần.

      Ta đứng dậy cáo từ.

      .

      .

      .

      Mùa thu, Tử Cấm Thành ngập trong lá đỏ kinh sương như máu, quạ bay ngang qua cánh rừng kêu từng tiếng quạ quạ thảm thiết. Cây phong miền bắc nhiều sát khí, có được cái ôn nhuận của vùng Giang Nam. Nương, biết người có khỏe ?

      Chiếc trâm bạc thắt hoa lụa tím cài tóc, ta chọn 1 ít lá đỏ, nghĩ muốn làm kẹp sách.

      Phía sau có người gọi tên ta.

      “Vương Ly Tâm”.

      Cách gọi đó làm ta giật mình. Các cung nhân toàn xưng hô với ta là “Vương đáp ứng”, ai biết khuê danh* của ta. Ta nhanh chóng xoay người tìm kiếm, là hoàng đế. khoanh tay đứng ở xa xa, mỉm cười gọi ta.

      *Khuê danh = Tên thời con , lúc chưa chồng.

      Ta có chút thấp thỏm, 3 năm nay, trừ ngày lễ tết lớn có thể lọt trong đám người trộm liếc mắt nhìn 1 cái, chúng ta chưa từng gặp mặt lại, vậy mà nhớ tên họ ta.

      Ta vội vàng hành lễ, thỉnh an. hoàn toàn để ý, . “Nàng dường như trưởng thành hơn nhiều”.

      Ngữ khí này, có chút giống bậc trưởng bối chuyện. Tròng mắt ta bỗng ngập nước, mơ hồ sắp khóc, năm tháng trong cung đơn não lòng, vừa như vậy, phảng phất hình như đột nhiên mình già rất nhiều.

      có chút kinh ngạc, nâng ta dậy vỗ vỗ bờ vai, . “Thôi thôi, đừng khóc. Nàng còn thiếu trẫm 1 khúc diệp tiêu chưa thổi đó nhỉ”.

      Ta nín khóc mà cười, tâm tư buồn vui khôn kể.



      Ta được sủng ái, bắt đầu từ năm đó.

      Hoàng đế đối xử với ta rất tốt, ôn hòa. Cũng như 25 năm sau đó, người cũng đối xử với ta rất tốt, còn có chút vị sủng nịch.

      Trà ta uống là Bích loa xuân của hồ Động Đình, áo ta mặc may từ gấm Tô Châu, quạt ta dùng là quạt hương của Tô Châu, đồ ăn vặt thường thường ta ăn là điểm tâm Tô Châu, là trái sơn trà núi Động Đình. Hằng năm sang thu, đến mùa cua, ta cũng được thưởng cho nhiều hơn kẻ khác.

      Chỉ vì hoàng đế biết , ta là nữ tử Tô Châu.

      .

      .

      .

      Có 1 ngày ngồi chơi, người hỏi ta. “Có mang được guốc cao gót trong cung ? Nếu mang quen, ngày thường lại cứ mang giày thêu ”.

      Ta vì sao người quan tâm đến việc lại của ta, chỉ là quan tâm của người, làm ta cảm động. Thế là . “Tạ hoàng thượng. Từ trước ở nhà, phụ thân cho thần thiếp học qua”.

      Người rất có hứng thú, hỏi tiếp. “Nàng là người Hán, cha nàng lại kêu nàng học sao?”.

      Ta gật đầu. “Văn học Mãn cũng có học”.

      Người . “Phụ thân nàng hy vọng nàng gả cho người Mãn sao?”.

      Ta định “Vâng”, nhưng lời đến bờ môi, lại thành. “Có lẽ chính là nhân duyên, trời cao biết thần thiếp muốn vào cung, cho nên ấn định học”.

      Lời này có chút lập dị, chính mình nghe còn thư thái, người lại rất cao hứng.

      Làm gì có cái gì gọi là nhân duyên? Bất quá là do con người cả thôi.

      .

      .

      .

      Thẳng đến trước khi tiến cung 1 ngày, ta mới biết, nguyên là ngày đó các tiểu thư Châu phủ họp tại phủ tri huyện là để an bài việc tuyển tú nữ. Vốn có phần ta, nhưng vừa vặn có 1 bị tả, nôn mửa, phụ thân đành nhét ta vào cho đủ số lượng. Tưởng rằng chỉ được hầu hạ hoàng đế 1 đêm là cao nhất, ngờ lại có thể nhập cung.

      Nghĩ đến đó, ta có chút oán hận phụ thân. Hôn nhân của ta và biểu ca, liền bị mất như vậy.

      Bây giờ nghĩ lại càng kinh ngạc, vạn nhất hầu hạ hoàng đế 1 đêm xong, người vừa , chung thân đại của ta cũng chậm trễ. Phụ thân, hề quan tâm tới nữ nhi duy nhất của ông ta.

      .

      .

      .

      Quay trở lại thực, ta lại nghe hoàng đế hỏi. “Nàng bó chân, ban đầu học guốc cao gót rất khổ cực phải ?”.

      Rất khổ cực? Đó chỉ là những ngày quá khứ. Ta bỗng nhiên nghĩ đến nụ cười của nam nhân từng tặng cho ta đôi guốc cao gót, tim bỗng bỏ lỡ 1 nhịp, gượng đáp. vất vả, nhét bông vào mũi giày và đáy giày là xong”.

      Ba năm đơn, ta học cầm kỳ thi họa, nay người càng thêm sủng ái ta. Có lúc, ta và người cùng nhau đàm luận thơ từ, luận đến chỗ đặc sắc, người vỗ tay . “Đúng là nữ tử người Hán, tài năng hiểu thấu thơ văn. Nếu giảng giải chuyện này cho các phi tần khác chỉ sợ là đàn gảy tai trâu”.

      Ta im lặng cười mỉm, gì. Trong hậu cung, phàm dính tới chữ “sủng”, tỷ muội cũng hóa kẻ thù. Ta có được ân sủng, nếu còn tỏ ra hòa ái với kẻ khác, ngược lại làm hại chính mình.

      Mà ta trầm tĩnh, người tưởng ta giận. Người cẩn thận an ủi ta. “Ly nhi, nàng đừng buồn, trẫm phải cố ý vạch trần thân phận người Hán của nàng”.

      Ta mỉm cười nhìn người. “Thần thiếp giận”. Ta giận cái gì, người đối tốt với ta, chẳng hề nề hà xuất thân hèn kém của ta. Vì người coi trọng ta nên người ngoài cũng dám coi thường ta.

      Giọng người bỗng trở nên khẩn thiết mà sung mãn mạnh mẽ. “Đây là thiên hạ của trẫm, thiên hạ của trẫm có cả người Mãn lẫn người Hán, trẫm muốn thiên hạ này Mãn Hán 1 nhà”.

      Ta bị chí khí của người lây sang, đôi mắt hơi đỏ lên, lòng mềm xuống, nhất thời nên lời.

      Người là quân chủ của người Mãn, cũng là quân chủ thiên hạ.

      Người hỏi ta. “Từ nàng học cầm kỳ thi họa sao?”.

      Ta lắc đầu. “Vào cung mới học”.

      Người hỏi. “Vì cái gì?”.

      Ta tất nhiên vì rảnh rỗi quá mà học, chỉ . “Là vì hoàng thượng”.

      Người “à” 1 tiếng, ta người có tin hay , cũng quan trọng. Ta là người trong cung, phải vì người, còn có thể vì ai? Người là hoàng đế mà.

      Thế là ta lại . “Thần thiếp sợ nếu chỉ biết thổi sáo trúc, hoàng thượng lại trách thần thiếp đần”.

      Người cười sang sảng, ôm ta vào ngực, với ta. “Kể cho nàng nghe 1 chuyện vui, phụ thân nàng lập mẫu thân nàng làm chính thất rồi, nàng cao hứng chứ?”.

      Ta lộ ra vẻ mặt vui sướng, nếu được làm chính thất, nương nhất định rất hạnh phúc. Thấy từ lúc ta vào cung, cảnh ngộ của bà cũng càng lúc càng tốt hơn. Như thế, ta vào cung mới có chút ý nghĩa.

      Hoàng đế lại tiếp. “Phụ thân nàng cũng dâng tấu, hy vọng có thể đóng góp, củng cố thêm hiệu lực của triều đình”.

      Ta kinh động, hiểu hết thâm ý trong lời hoàng đế , phụ thân tất nhiên là nghĩ lợi dụng ta để cầu được càng nhiều tiền đồ.

      Đêm đó lúc tiến cung, phụ thân dài dòng nhiều điều, nhưng ngưng đọng chỉ 1 ý. “Hoàng thượng chịu mang ngươi vào cung, nhất định thập phần sủng ái ngươi, ngươi ngàn vạn phải nhớ phụ thân ngươi đây! Ta đúng là sinh được 1 nữ nhi tốt!”.

      Huống chi ta vào cung 3 năm, nếu muốn lập nương làm chính thất lập lâu rồi. giờ mới làm, chẳng qua vì biết ta được sủng ái thôi.

      Nghĩ đến đó, hận ý trong lòng ta bỗng dồn dập, cười mỉa mai. “Phụ thân làm tri huyện có thể hiểu sâu dân tình, tận lực với triều đình. Nếu hoàng thượng dốc sức đề bạt ông, lại làm mất cơ hội cống hiến của ông”. Ta trịnh trọng thoái thác. “Huống chi thần thiếp chấp nhận vì mình mà để người nhà quá phận”.

      phải chưa từng nghĩ qua, nếu phụ thân thăng quan tiến chức, ta cũng phải làm 1 đáp ứng bé được ân sủng. Có gia đình để dựa vào cũng tốt hơn, chuyện cũng có cân nặng.

      Nhưng mỗi lần nghĩ đến bản mặt của phụ thân lúc trước, ta rốt cuộc vẫn chịu được.

      Hoàng đế nghĩ ngợi, rồi mỉm cười hài lòng. “Rất tốt, nàng làm trẫm thất vọng”.

      Ta giật mình, ra lời người vừa là để thử lòng ta. Ta làm như biết, dựa vào trước ngực người, chậm rãi nhắm mắt lại.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :