1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hắc Ám Cưng Chiều: Vương Phi Chớ Làm Chuyện Xấu – Tứ Dực (update c111)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 19: Ngày đại hôn 5
      Đơn giản thu thập hành lý, Mộc Thuần Thuần nhìn quanh vòng phòng nàng từng ở, ra, nhàng khép cửa phòng chính, tới Túy Hoa Viên.

      Cái võng lẳng lặng vẫn còn bắt thân cây đào, hoa đào sáng rực, hình ảnh có vẻ đơn hiu quạnh, có chút tịch mịch. Mộc Thuần Thuần lấy ra trong bao quần áo cái khăn tay, mặt thêu đóa hoa đào tươi đẹp, buộc góc cây đào.

      Nàng ngửa đầu, nhìn lên trung vô biên vô hạn, giọng :” Nương, năm nay hoa đào nở đặc biệt xinh đẹp, người tới xem chưa? Thuần nhi vẫn thêu cái khăn tay, bởi vì hoa mà nương thích nhất là hoa đào, cho nên Thuần nhi thêu riêng mặt hoa đào. Tuy rằng thủ công thêu kém chút, bằng nương, nhưng Thuần nhi gửi gấm nỗi nhớ nương vào khăn thêu, tin tưởng nương nhất định cảm nhận được.”

      mặt đất, những cánh hoa đào bị gió thổi xoay tròn rơi xuống, cũng giống như mọi khi, nàng cúi người nhặt lên từng mảnh từng mảnh,trí nhớ trở về khoảng thời gian tốt đẹp như năm đó. Nàng và nương cùng chỗ trồng hoa đào, cùng nhau ngắm đào rơi.

      “ Nương, con rất ngoan ngoãn nghe lời phụ thân, lúc này đây, cũng thế.” biết như thế nào, thanh đột nhiên liền nghẹn ngào, trong mắt dâng lên làn hơi nước.

      Kỳ quái, sao nàng lại khóc? Trong mắt có cát vào phải.

      đến hoa sen bên cạnh ao, nàng đem những cánh hoa nhặt lên, tung vào giữa trung, cánh hoa đào bay tán loạn, bay xuống trong ao hoa sen, theo dòng nước di động mà , chúng nó đều tự tìm kiếm nơi quy tụ.

      giờ nàng muốn giống những cánh hoa này, rơi như vậy, rời cái nơi sinh ra lớn lên, bắt đầu cuộc sống của chính mình. Nương hẳn là phản đối đâu?

      “Nương, con vẫn còn vấn đề muốn hỏi người, nếu lúc trước người biết phụ thân có thê nhi, người có thể khăng khăng mực ông ấy, gả cho ông ấy ?”

      Ông phụ bà, chung thủy là chuyện . Nương đáng thương, thế nhưng đến chết cũng vẫn hề phát chính mình nam nhân lừa dối bà nhiều năm, thậm chí trong thời khắc lâm chung trong lòng vẫn luôn nhớ thương nam nhân kia, cũng lòng dặn dò nàng phải tốt nghe lời phụ thân , được tức giận, cáu kỉnh, ngỗ nghịch với ông ta.

      Lời dặn dò của nương lúc lâm chung, nàng làm được. câu oán hận.

      Cho nên lúc này rời , cũng là nghe theo lời ông ta .

      Nàng đứng lâu, thân ảnh ngược ở trong ao mảnh khảnh, thẳng đến khi thân hình cao lớn xuất ở bên cạnh nàng.

      Người tới gọi tiếng ôn nhu,”Thuần Thuần---------” thanh giống như là có thiên ngôn vạn ngữ, thể nào ra.

      Mộc Thuần Thuần lấy lại tinh thần, xoay người thấy gương mặt quen lại xa lạ kia, lắp bắp kinh hãi, là Ngột Thần.

      vừa mới kêu nàng cái gì, Thuần Thuần? Nàng hình như cùng hề quen thuộc. Được rồi, cho dù nàng có thiếu chút nữa làm vợ , nhưng tai thân phận hai người bọn họ phải là tỷ tỷ cùng muội phu sao? Có phải nên bảo trì khoảng cách mới đúng hay ?

      “Nga, ra là Ngột tướng quân, tướng quân hình như là lạc đường, thẳng về phía trước, sau đó theo cổng vòm ra ngoài.” Mộc Thuần Thuần làm ra thủ thế “thỉnh”, “hảo tâm” giúp chỉ phương hướng ra ngoài.

      vẫn là lần đầu tiên nhìn nàng gần gũi như vậy, lại phát đến càng gần, càng giống như là đánh mất hồn, thể kiềm chế được, hai tay vì khẩn trương mà bắt đầu phát run.

      vất vả tìm được cơ hội tới gần nàng, nghĩ muốn cùng nàng trò chuyện nhưng mỹ nhân lại bộ biểu tình lạnh lùng thản nhiên cự tuyệt ở ngoài ngàn dặm.

      “ Thuần Thuần, ta………. Ta có lời muốn với nàng.” Ngột Thần nghẹn đỏ mặt, rốt cục cố lấy dũng khí.

      Chuyện phát sinh ngày đó, phải hướng nàng giải thích ràng. muốn cho nàng biết, người thích kỳ là nàng, phải Mộc Như Ý. thiệt tình muốn kết hôn cũng là nàng, phải Mộc Như Ý. Người nhớ thương vẫn là nàng phải Mộc Như Ý.

      Cho tới bây giờ đều là nàng. liên quan gì đến Mộc Như Ý.

      Nhưng, lời ở bên miệng lại biết thổ lộ như thế nào.

      Thấy bộ dáng muốn lại thôi, Mộc Thuần Thuần định nhẫn nại tiếp tục nghe, “Ngột tướng quân, ta vừa mới nhìn đến thân ảnh Như Ý vừa qua, hẳn là tới tìm ngài, ngài vẫn là trở về , đừng để cho Như Ý đợi lâu.”

      Nghe được tên Như Ý, mặt Ngột Thần nhanh chóng ảm đạm xuống, biết tại tiện chuyện, liền chấp tay .

      “Vậy Ngột Thần cáo từ trước. Nếu tương lai nàng có chuyện gì, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tới ta, biết nơi ở của nàng…………”

      “Tướng quân cần quan tâm, ta có nơi để .” Mộc Thuần Thuần thản nhiên đáp lại.

      “Nga, vậy là tốt rồi.”

      xong, Ngột Thần nhìn Mộc Thuần Thuần, trong mắt bao hàm tâm tình cực kì phức tạp, rồi mới rời .

      Chuyện kỳ quái rốt cục cũng chấm dứt, Mộc Thuần Thuần cũng lưu luyến nhiều lần nữa, tiêu sái cầm hành trang, bước ra cửa lớn Mộc phủ.

      Ngoài cửa, lúc này ngoài ý muốn thấy hai người ngốc đứng chờ…………..

      Chương 20: Thanh lâu ta đến đây 1


      “ Mập Qua Gầy Qua, các ngươi là sư tử bằng đá sao? Đứng ngốc ngơ ngác ở đây làm gì?” Trách được lại thấy bọn họ nãy giờ, ra là ở chỗ này, bất quá vai bọn họ lại khoát theo hành lý là xảy ra chuyện gì?

      Hôm nay Mập Qua Gầy Qua có chút khác với hôm qua, hình dáng hết sức đe dọa, lông mày thắt chặt cũng hoàn toàn buông ra, biểu thị hưng phấn. Vừa nhìn thấy Mộc Thuần Thuần, hai người lập tức trở mình nghênh tiếp, lại giúp nàng cầm lấy hành lý, lại vừa đấm vai thư giãn, rất ân cần

      “ Các ngươi biết câu tiếp theo của vô xum xoe(*)là cái gì ?”

      Mộc Thuần Thuần nghiêng đầu nhìn bọn họ, vẻ mặt cười xấu xa.

      “Ta biết, ta biết, ha ha, phi gian tức đạo(**).” Gầy Qua buột miệng ra, cuối cùng còn tự vỗ tay, thân thể mập mạp nhảy dựng lên, vô cùng đáng .

      (*): chuyện gì nịnh bợ

      (**): gian trá trộm cướp

      Béo Qua lập tức giơ chân đá cái, “ Ngốc tử,dường như ngươi lời nào càng đáng .”

      “ Có ý gì?” Sờ đầu ngốc ngốc, dây thần kinh Gầy Qua bắt đầu thắt ( lại). Mộc Thuần Thuần khỏi cười cười mỉm.Béo Qua đảo cặp mắt trắng dã, hoàn toàn gì. Ngược lại hỏi, “ Tiểu thư người tính toán đến đâu rồi? Lúc này đây, bất luận tiểu thư muốn đâu, chúng tôi đều định cùng ngài, cho dù đuổi chúng tôi , chúng tôi kiên quyết . Đúng hay ngốc tử.”

      “Ừ” Gầy Qua gật đầu mạnh.

      Mộc Thuần Thuần lúc này có cự tuyệt, gặp phải hai người mặt dày mày dạn như vậy, cự tuyệt cũng có thay đổi được gì, bên người thiếu hai kẻ dở hơi như bọn họ, đúng là quen chút nào.

      “Còn có, đây, đây là bùa bình an chúng tôi vào miếu cầu thay tiểu thư, ngày hôm qua có thời gian đưa cho tiểu thư, hại tiểu thư hôm nay…………” Béo Qua cúi đầu dám tiếp nữa.

      Nếu sớm chút tặng cho tiểu thư có lẽ xảy ra chuyện tốt, cũng bị lão gia đuổi ra khỏi Mộc phủ. Vì thế, bọn họ tự trách lâu.

      “Thực là hai đại ngốc, ai, người khác ra cửa đều là nhặt được vàng, ta như thế nào lại nhặt về hai đứa ngốc chứ.” Mộc Thuần Thuần nội tâm trận cảm động, còn quên tự giễu chút, thuận tiện chỉ đùa chút, quả nhiên nhìn thấy đầu bọn họ càng cúi xuống càng thấp, nàng cười khẽ ra tiếng, rốt cuộc ra câu thiệt tình, “ Bất quá, nhặt được các ngươi là may mắn lớn nhất của Mộc Thuần Thuần ta.”

      Ngày đó ở đường cái chẳng qua thấy bọn họ đáng thương, ở trong gió lạnh mưa tuyết run rẩy, đói khổ lạnh lẽo, người cũng có mặc được quần áo tử tế, đành lòng nhìn thấy bọn họ bị đông chết, bị đói trước đầu đường, mới ra tay cứu giúp, đưa bọn họ về phủ.

      nghĩ tới, chỉ hành động nho của nàng lại làm bọn nhớ mãi quên, mọi nơi vì nàng suy nghĩ, lòng thầm nghĩ theo nàng, chiếu cố nàng.

      Bọn họ phải người thân ruột thịt nhưng còn thân hơn thế . So sánh với phụ thân của nàng, ông ta có làm cái gì cho nàng ? Dù là câu quan tâm cho có lệ.

      “ Cám ơn các ngươi, Cũng cám ơn lễ vật của các ngươi. Tịch mịch trong mắt rất nhanh được giấu , nàng lại ra lời thiệt tình tự tận đáy lòng.

      xong, Mộc Thuần Thuần đem bùa bình an cẩn thận thu hồi, nhận lấy chúc phúc của bọn họ, bước nhanh về phía trước.

      Béo Qua Gầy Qua đứng sững sờ tại chỗ, đối lời của nàng làm cho hồ đồ, đầu động đậy.

      “Còn , muốn biến thành tượng sư tử đá sao?” Mộc Thuần Thuần quay đầu lại kêu, trong ánh mắt lộ ý cười.

      Sau lúc lâu, hai người lắc cái mông đuổi theo, còn ngây ngốc bám lấy ống tay áo của nàng hỏi, “ Tiểu thư, vậy là người đồng ý rồi? Chúng tôi về sau có thể theo người, phải ?”

      Chính xác là quá mức cảm động, Gầy Qua thiếu chút nữa vấp cục đá mặt đất, làm Mộc Thuần Thuần cười to trận.

      “Tiểu thư, chúng ta tại phải đâu?”

      Nàng trả lời, khóe miệng xinh đẹp chậm rãi lên nụ cười thoải mái, bước chân cũng bắt đầu trở nên thoải mái, môi tươi cười mang theo béo gầy hướng về nơi đến…………..

      Hy vọng cái nơi kia dọa tới bọn họ. Trong lòng lại hò hét vui thích : Thanh lâu, ta đến đây!
      tart_trunghanhtay thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Edit: Dandelion
      Beta:Quảng Hằng
      Chương 21: Thanh lâu, ta tới đây 2


      Sau nửa canh giờ, Mập Qua Gầy Qua tình trả lời câu kia của Mộc Thuần Thuần, thiếu chút nữa biến thành hai tòa sư tử bằng đá.

      Nơi đứng của bọn họ tại, là ở chỗ phồn hoa  đường đông hoa lệ, ra căn nhà ba tầng bằng gỗ cao trước cửa màu đỏ sậm, hai người ngước đầu, nhìn xà nhà phía treo  khối bảng hiệu đỏ au, há hốc miệng. Kể từ khi tới nơi này họ vẫn duy trì cái tư thế này, mặt ràng viết ba chữ to " thể tin" .

      Tuy là người thô kệch, tốt xấu gì cũng biết đọc vài chữ, ba chữ rồng bay phượng múa rất to rất đúng dịp tấm bảng kia, bọn họ đều biết, ——"Ôn nhu hương" .

      ngừng có tiếng đàn cùng tiếng cười lớn của nam nhân và nữ nhân từ bên trong bay ra, mơ hồ xen lẫn mùi rượu ngon tinh khiết. Cho dù bọn họ có kiến thức, cũng đại khái đoán được đây là nơi nào.

      Này này này. . . . . . ràng chính là thanh lâu nha, nơi bướm hoa, tiểu thư làm gì dẫn bọn tới chỗ này, có phải nhầm chỗ hay ?

      "Này, hai người các ngươi tính đứng tiếp như vậy a, làm ơn xích qua, chớ cản trở người ta làm ăn." Mộc Thuần Thuần rốt cuộc nhìn nổi rồi, từ lan can lầu hai nhô đầu ra, dùng sức rống to.

      Người đến người , cố tình có hai ngốc tử đứng ở cửa lớn, ý vị nhìn bảng hiệu"Ôn nhu hương"  cũng nhúc nhích, hại chủ nhân như nàng rất lúng túng, lại thể làm bộ như biết, ai, sớm biết cũng dẫn bọn tới.

      Mập Qua Gầy Qua nghe nghe thấy tiếng rống to, lại nhìn thấy chủ nhân của bọn lên lầu hai, vô cùng quen đường nước bước, giống như rất là quen thuộc với nơi này.

      Trời ạ, phải là , tiểu thư có mang sai chỗ, nàng, nàng, nàng dẫn bọn tới thanh lâu! !

      Vì nhận thức vậy, hai người lần nữa hóa đá, bộ dáng ngốc trệ làm cho người ra ra vào vào thầm cười trộm. Bởi vì quá mức bắt mắt, cuối cùng hai người bọn họ bị mấy đại hán cường tráng mạnh mẽ kéo vào.

      chỗ sương phòng ở lầu hai, bố trí phù hợp thanh tĩnh nhã nhặn, lại rất khác biệt, giống những gian phòng khác, nơi này có bương vị son phấn nồng đậm, rất là thanh tân đạm nhã.

      "Ha ha, Thuần Thuần, hai người hầu kia là thú vị, ngây ngốc, làm như nơi này của ta là ổ sói hang hùm vậy, sợ đến mức tóc tai dựng đứng .Nhớ tới tiếng kêu buồn bã mới vừa rồi bọn họ bị cường hành ( mạnh mẽ) kéo vào, làm cho bà chủ “Ôn nhu hương" cười đến đau bụng.

      Người chuyện nhàn nhã ngồi ở nhuyễn tháp, nàng qua bốn mươi tuổi, nhưng do biết giữ gìn dáng vẻ, dung nhan xinh đẹp, có thể nhìn ra được lúc bà còn trẻ nhất định là mỹ nhân phong hoa tuyệt đại, chẳng qua là năm tháng buông tha người nào, nếp nhăn nơi khóe mắt loáng thoáng có thể thấy được.

      "Phượng nương, cái này trả người." Mộc Thuần Thuần vừa bước vào liền thấy đói bụng, tiện tay cầm Quế Hoa Cao bàn lên ăn, trong miệng ăn cũng còn nhàn rỗi, đem khối khăn tay để lên bàn, trong miệng mơ hồ gì.

      Ngồi ở nhuyễn tháp Phượng nương liếc cái, hơi có vẻ giật mình, "Ơ, đây phải là khăn tay ta cho ngươi mượn dùng để phòng thân sao? Dùng qua rồi?"

      Khối khăn tay này nhìn qua rất bình thường, ra nó xem như loại vũ khí phòng thân, đặc biệt nhằm vào sắc lang, tên háo sắc mà thiết kế, bên trong xen lẫn Mê Hồn dược đặc chế của "Ôn nhu hương", chỉ cần ngửi phải, bảo đảm té xỉu.

      Mộc Thuần Thuần bề bộn  ăn điểm tâm, rảnh trả lời nàng, đối với câu hỏi Phượng nương qua loa gật đầu cái.

      "Cái gì? !" Phượng nương nhảy lên, cay cú  kêu la lên, "Người nào muốn sống dám đánh chủ ý với con, cho Phượng nương, Phượng nương báo thù cho con, đem tên háo sắc ăn gan hùm mất báo kia bắt trở về, lão nương muốn cho đoạn tử tuyệt tôn."

      Khụ khụ —— miệng đầy trà phun ra ngoài ——

      Mộc Thuần Thuần bị lời tức giận của bà làm sặc, nhanh chóng uống hớp trà, vừa khoát tay vừa lắc đầu.

      Chương 22 : Thanh lâu, ta tới đây 3
       

      Làm nửa ngày, ra là khăn tay của bà bị Mộc Thuần Thuần dùng ở nơi khác.

      "Cho nên, con rắn kia là bởi vì ngửi mùi vị khăn tay nên chóng mặt, mới tạm thời mất tính công kích, sau đó con thuận lợi từ trong lồng tre lấy ra Vân Trung Ngọc tiêu."

      Mộc Thuần Thuần gật đầu cái, sai, chuyện xảy ra chính là như vậy. Nàng quả làm việc lừa gạt rồi, đến nay đối với xà chủ nhân lòng còn mang áy náy, vì Mập Qua Gầy Qua lấy Vân Trung Ngọc tiêu, nàng chỉ có thể làm như vậy, cuối cùng nàng vẫn có lương tâm, dùng hoàng kim bồi thường tổn thất cho xà chủ nhân.

      Đột nhiên đoàn thân ảnh chạy vội tới, ôm chặt chặt nàng, hưng phấn kêu to, "Thuần Thuần, con là quá thông minh, Phượng nương thích nhất điểm này của con, đầu óc xoay chuyển nhanh, luôn có thể cái khó ló cái khôn. giống ta, người càng già, trong đầu sớm rỉ sét."

      Đứa này, bà  vô cùng thích, xinh đẹp khuynh thành cần phải , người còn đặc biệt thông minh, tài mạo song  toàn, tâm địa lại thiện lương, biết mắt Mộc Thế Lễ kia có bị mù , con xinh đẹp động lòng người lại thông minh thế này mà sủng trong lòng bàn tay, còn ngoan tâm đuổi nàng ra ngoài, heo ngốc!

      "Phượng nương, thói quen của người có thể sửa đổi chút hay , động chút là giống như sói đói nhào tới người con, rất ghê tởm !" có thói quen cùng người thân cận như vậy, Mộc Thuần Thuần tiện tay đẩy bà ra, miệng đầy oán trách.

      "Xú Nha Đầu, nhanh mồm nhanh miệng , chuyện còn đả thương người ta như vậy." Ở trong nơi"Ôn nhu hương" này, đem Phượng nương bà để ở trong mắt ,cũng chỉ sợ có mình nha đầu này. Phượng nương cười cười, đột nhiên sưng mặt lên, thay bộ giọng trách cứ  , "Con đó, lá gan cũng quá lớn , , cái gì cũng sợ, luôn thích làm chút ít chuyện nguy nguy hiểm hiểm, chút bộ dạng của thiên kim tiểu thư, tương lai ai dám lấy con vào cửa . . . . . ."

      Miệng quá nhanh, nhất thời có ngưng lại, nhấc lên chuyện rất hợp thời.

      Thảm, sao bà lại ăn vụng về  nhắc tới chuyện cưới gả, hôm nay vốn là ngày đại hỉ của Thuần Thuần , đường đại hôn xảy ra chuyện làm người ta thể tưởng tượng nổi

      " kiện cướp tân lang" đều truyền khắp cả Đô thành, Thuần Thuần lại lần nữa ở trong ngày đại hôn"Bị vứt bỏ" , là đáng thương. Hôm nay bà lại nhắc tới chuyện làm nàng khó chịu, hối hận kịp .

      Phượng nương cẩn thận quan sát biểu tình Mộc Thuần Thuần thấy có gì khác thường, liền giọng dò , "Ặc, Thuần Thuần, cái đó. . . . . . Phượng nương sai, con cần để trong lòng nha."

      Vội vàng sửa sang lại vài món xiêm áo nam trang tùy thân mang theo, nghe lời này, Mộc Thuần Thuần dừng lại công việc trong tay, ngẩng đầu cười tươi , đôi mắt xinh đẹp tỏa sáng lấp lánh, hoàn toàn có dấu vết thương tâm khổ sở.

      "Phượng nương, những chuyện kia con có để ở trong lòng, đối với con cũng tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì, người biết mà, con người của con da mặt dày lắm. Ha ha."

      Quả nhiên là Mộc Thuần Thuần, vĩnh viễn sống tiêu tiêu sái sái.

      Phượng nương tự đáy lòng thưởng thức nàng, biết tương lai người nào có phúc khí này, có thể chân chính thắng được lòng của nàng. đời này, người có thể xứng với Mộc Thuần Thuần, có sao?

      "Ôi chao, con muốn ra ngoài à?" Thấy Mộc Thuần Thuần cầm lên bộ nam trang ở người so tới so lui, tâm Phượng nương lại rất hiếu kỳ.

      Lúc này, Mộc Thuần Thuần tập trung tất cả tinh thần lên y phục, hoàn toàn đếm xỉa tới Phượng nương.

      Cái này có thể quá thanh nhã hay , cái nơi kia, nàng là phải nên ăn mặc quý khí chút, giả trang thành loại công tử nhà giàu có được hoan nghênh hơn .

      Nàng lại xốc lên món áo bào màu xanh tơ vàng khác, dưới so so.

      Nghĩ tới nghĩ lui nắm được chủ ý, Mộc Thuần Thuần thể làm gì khác hơn là hướng Phượng nương nóng lòng bên cạnh lãnh giáo, "Phượng nương, người , đến Tiêu Hồn lâu, mặc cái áo nào mới đẹp?"

      Đúng vậy, tối nay nàng muốn đến Tiêu Hồn lâu. Mục đích là, thử vận khí chút.

      Hôm nay, nam nhân nghiệt cướp dâu , ràng đến từ—— Tiêu Hồn lâu!
      tart_trung, Henlunnguyennhung thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Edit: Dandelion
      Beta:Quảng Hằng
      Chương 23.Thanh lâu, ta tới đây 4


      Nàng nàng nàng, gì? Muốn Tiêu Hồn lâu?

      Phượng nương hai mắt tỏa sáng, cao hứng thiếu chút nữa nhảy dựng lên lại muốn nhào qua, Mộc Thuần Thuần nhanh tay lẹ mắt ngăn đôi tay ở trước ngực, kịp thời ngăn cản bà ấy lại làm hành động sói đói gấu ôm.

      có ôm thành công, Phượng nương thích thú đổi thành tóm tay của nàng, vô cùng hưng phấn, cười đến thấy răng thấy mắt, "Thuần Thuần, Thuần Thuần tốt của ta, con rốt cuộc chịu giúp Phượng nương rồi phải , Phượng nương cho con , lần này con lẻn vào Tiêu Hồn lâu đầu tiên phải cẩn thận, sau đó xem tình huống bên trong là như thế nào, trong trong ngoài ngoài, đừng bỏ qua bất kỳ chỗ nào, có thể thám thính bao nhiêu tốt bấy nhiêu. A ha ha. . . . . ."

      Tiêu Hồn lâu vẫn là đại địch của "Ôn nhu hương", buôn bán ở Đô thành  đều bị cửa tiệm kia giành khách , nhất là hai năm qua Tiêu Hồn lâu có bốn vị tiểu quan tuyệt mỹ Phong, Hoa, Tuyết, Nguyệt trấn giữ, buôn bán càng thêm như mặt trời ban trưa, ngưỡng cửa cũng bị khách giẫm hư ít.

      Tuy Ôn nhu hương buôn bán cũng kém, nhưng so sánh, chỉ có thể coi là học trò  thấy sư phụ, cách nào so sánh được.

      Tiếp tục như vậy nữa, Ôn nhu hương sớm muộn cũng có ngày đóng cửa.

      Vì vậy, bà nhiều lần thỉnh cầu Mộc Thuần Thuần thông minh tìm cách giúp bà, nghĩ cách khiến Ôn nhu hương buôn bán như trước, bất đắc dĩ Mộc Thuần Thuần lần nào cũng tưới cho bà gáo nước lạnh, chỉ chuyện này nàng thể ra sức.

      Lần này nghe nàng muốn Tiêu Hồn lâu, Phượng nương chỉ nghĩ là nàng thám thính tình huống bên trong, cái gọi là biết người biết mặt trăm trận trăm thắng nha, tin tưởng bằng tài trí thông minh của Thuần Thuần, Ôn nhu hương có hi vọng rồi.

      Chậc chậc..., mùa xuân của Ôn nhu hương sắp tới rồi, bà gần như có thể tưởng tượng được tình cảnh khách tụ tập náo nhiệt trong Ôn nhu hương, còn có cảm giác vàng bạc ấp trong tay.

      lúc Phượng nương vui mừng ngớt, Mộc Thuần Thuần đáp trở về cho bà nụ cười dịu dàng, lại lần tưới bà gáo nước lạnh, "Phượng nương, người nghĩ quá nhiều, con làm chuyện khác."

      Chuyện khác? ? Cho nên, liên quan chút nào đến Ôn nhu hương.

      Phượng nương thất vọng não nề, hưng phấn nhanh chóng trầm xuống, đột nhiên an tĩnh lại, ngay cả chuyện cũng có hơi sức. Mộc Thuần Thuần thấy thế, sợ bà thương tâm, thích thú đem nguyên do nàng vào Tiêu Hồn lâu đại khái lần. Vốn muốn có được ủng hộ Phượng nương, nghĩ tới lại đổi lấy bà rống to.

      "Mộc Thuần Thuần, con bị bệnh hay hồ đồ rồi vậy, người xuất trong mộng làm sao có thể tìm đây? Có phải bị hai người hầu ngây ngốc kia lây bệnh nên ngu rồi hay , con thông minh, trong đầu con sao nghĩ mấy chuyện thế này, cũng biết nên con như thế nào."

      nam nhân sống ở trong mộng , nàng muốn đến Tiêu Hồn lâu tìm, điên rồi điên rồi, nàng nhất định là điên rồi! Hoặc là điên khùng, hoặc là ngu, hoặc là bệnh thời kỳ cuối.=D ( bệnh lâu năm mà dấu)

      Tóm lại chính là bình thường. Chẳng lẽ là chịu kích thích lớn, nhất thời chịu nổi, bắt đầu ngay cả năng lực suy tư bình thường cũng đánh mất chứ?

      Phượng nương rất lo lắng, đưa tay sờ sờ cái trán của nàng, ừ, nhiệt độ coi như bình thường, có phát sốt. Vậy tám phần là hàng năm bị cảnh trong mộng quấy rối, người bị cơn ác mộng quấy rầy nghe làm ra chút chuyện khác hẳn với bình thường, nghe đây là loại bệnh, gọi là gặp tà.

      (Dân gian gọi là mắc đàng dưới :))

      Ai nha, tốt, Thuần Thuần nhất định là gặp tà rồi. Phượng nương bắt đầu khẩn trương, yếu ớt hỏi, "Thuần Thuần, hay Phượng nương cho đại phu xem mạch con chút?"

      Gặp tà tuy lớn mà , tốt nhất trước giúp con bé tìm đại phu khám qua , nếu như là lại mời đạo sĩ pháp lực cao siêu.

      Trong khi Phượng nương chuyện bé xé ra to lung tung phỏng đoán , Mộc Thuần Thuần dùng tốc độ nhanh nhất thay nam bào màu xanh tơ vàng, bởi vì chiều dài xiêm áo theo người của nàng mà may, tương đối vừa người, nàng lập tức biến thành công tử ngọc thụ lâm phong  tiêu sái, đưa tới Phượng nương chậc chậc than thở.

      Khí chất mê người quay vòng, cuối cùng dừng ở trước mặt Phượng nương, khóe miệng

      Mộc Thuần Thuần chứa đựng nụ cười xấu xa, : "Hắc hắc, Phượng nương, chuyện mời đại phu ngày khác hãy , hay là người đem ngân lượng để mời đại phu cho con mược trước ."

      Ra vào đất Tiêu Hồn lâu hạng sang, người chuẩn bị ít bạc sao được chứ?

      ". . . . . ." Xú Nha Đầu, lại bất kể bà muốn bạc!

      Bạc tới tay, vừa vặn bên ngoài sắc trời dần dần tối xuống, Mộc Thuần Thuần thân thiết đưa cho Phượng nương cái ôm, xoay người vui vẻ chạy ra ngoài. Phượng nương đột nhiên nghĩ đến chuyện, thích thú hướng bóng lưng của nàng hô, "Chờ chút, trở lại, ăn mì trường thọ rồi hẵng . . . . . ."

      Hôm nay là sinh nhật nàng .

      Chương 24.Thanh lâu, ta tới đây 5


      Đồng dạng là thanh lâu, Tiêu Hồn lâu cùng so sánh với Ôn nhu hương, hoàn toàn ràng là hai loại phong cảnh bất đồng, trình độ nơi này náo nhiệt so tưởng tượng còn phải mãnh liệt, oanh ca yến vũ, rượu thịt trì lâm, nương xinh đẹp tụ tập, mọi người mặc sa mỏng hơi mờ câu hồn thân thể như như , xinh đẹp lại phong tình vạn chủng, đem những cái này tới cửa tìm thú vui những khách nhân phải mê đầu óc choáng váng.

      lầu nửa che trong sương phòng, truyền ra mập mờ tiếng thở dốc dồn dập, liền ánh nến yếu chập chờn, loáng thoáng nhìn thấy hai cỗ thân thể nửa thân trần phái nam dây dưa ở giường, hai người lẫn nhau vuốt ve đối phương, nồng đậm mà hít thở thông , trường hợp trong nhà nhiệt độ bởi vì tuyệt hảo hòa ái muội mà kéo lên tới cực điểm, lửa nóng thăng cấp.

      "Ngô. . . . . . Ngươi là hư. . . . . . Chậm chút á. . . . . ." người giọng nam trong đó mềm mại cầu hoan tựa như phát ra mị thanh mê sảng, giọng nũng nịu lạc lạc tức, nghe được cả người mềm yếu.

      "Bảo bối, đại gia như vậy cũng tốt hảo sủng ái ngươi. . . . . . Ha ha. . . . . ." Tục tằng thanh trong mang theo cười dâm đảng, người đàn ông khác ngay sau đó trấn an, động tác tay có dừng lại.

      Càng thêm kịch liệt mập mờ thanh tràn ra gian phòng, nhất thời nhiễm đỏ nụ cười người khuynh thành bên ngoài nhìn lén.

      "Oa. . . . . . Lợi hại, lợi hại. . . . . . Đặc sắc, đặc sắc. . . . . ." "Công tử" ăn mặc bộ đồ màu xanh Mộc Thuần Thuần nhịn được ở trong lòng chậc chậc khen ngợi.

      Nàng mới vừa rồi ngang qua đây, cẩn thận nghe được bên trong phát ra thanh kỳ quái, thấy cửa phòng nửa che, nhịn được lòng hiếu kỳ, len lén đến bên trong liếc hai mắt.

      Nàng thề, thực chỉ có hai mắt. Trong nhà có chút mờ mờ, thấy phải phải rất ràng, dùng lỗ tai"Thưởng thức" đến hình ảnh tương đối nhiều. Chỉ là, này hai mắt làm cho nàng hài lòng, đắc chí.

      Oa oa oa, nàng còn là lần đầu tận mắt kiến thức đến nam nhân cùng nam nhân giao hợp, ra là dáng vẻ như vậy. Trong chớp nhoáng này, trong óc nàng lên thân ảnh của người kia, nam tử có nụ cười so mùa xuân còn ấm áp nho nhã.

      Ha ha, ra là người kia thích loại cảm giác này .

      Lần đầu tiên thưởng thức loại hình ảnh này, kỳ quái nha, nàng chút cũng cảm thấy bỉ ổi, dơ bẩn, mặc dù kia mị mị thanh mềm mại liên tục nghe cả người nổi da gà, so nương còn phải kiều mỵ gấp trăm lần, công phu dụ dỗ người đó là hạng nhất .

      Nhìn đem vị khách kia tục tằng phục vụ phải dục tiên dục tử bộ dáng thích thú mất hồn, ngay cả nàng là người ngoài cũng đỏ bừng cả mặt, bị làm cho xuân tâm nhộn nhịp, huống chi khách.

      Tiêu Hồn lâu tiểu quan quả nhiên"Công lực mười phần" ! Đáng tiếc, thấy được bộ dáng của , nghe thanh , 99% cũng là tiểu quan dịu dàng tuấn tú .

      Cũng biết có phải trong tứ đại đầu bài của Tiêu Hồn lâu, Mộc Thuần Thuần trong lòng đoán , thích thú ngẩng đầu nhìn bảng số sương phòng , —— nhị Bính phòng.

      ra là nơi này là nhị đẳng sương phòng, rất ràng, phải trong Phong Hoa Tuyết Nguyệt. Mới vừa nghe lão bảo đề cập tới Tiêu Hồn lâu trang trí xinh đẹp khéo léo , Phong Hoa Tuyết Nguyệt bình thường dễ dàng ra ngoài tiếp khách, chỉ phục vụ quý khách có chút thân phận cao, sương phòng của bốn người bọn họ cũng ghi bảng số, mà là dùng Mai Lan Trúc Cúc để thay thế.

      Oa a, ngay cả tiểu quan bình thường cũng lợi hại như vậy, Tiêu Hồn lâu buôn bán có thể được sao? Những người háo sắc có tiền kia cũng kỳ kỳ quái quái , càng ngày càng tốt này hớp, Tiêu Hồn lâu có thể thỏa mãn bọn họ loại nhu cầu đặc thù này, oán được Tiêu Hồn lâu đem buôn bán Đô thành cũng đoạt lại.

      Ai, nàng khe khẽ thở dài than thở. Phượng nương a, đừng trách ta dội ngươi nước lạnh, ngươi chính là cam chịu số phận , muốn từ Tiêu Hồn lâu đoạt lại buôn bán, khó khăn a! So với lên trời còn khó hơn!

      Mộc Thuần Thuần thay Phượng nương buồn bã phen, lại dính vào cạnh cửa len lén liếc đệ tam nhãn, cho đến trong chăn nóng rực khí nóng đến tê dại da đầu mặt đỏ tới mang tai mà cẩn thận tựa đầu chạm đến cửa, may là thanh lớn, làm kinh động đến bên trong đánh thẳng phải lửa nóng hai người.

      "Ô hô" thanh từ trong miệng bật ra, nàng lúc này mới nhớ tới còn có việc muốn làm, mới vừa nàng cùng lão bảo muốn thấy Nguyệt, cũng đưa hai thỏi bạc cho lão ,căn bản có ôm cái gì hi vọng, nghĩ tới lão bảo rất sảng khoái đáp ứng, còn thay nàng chỉ đường, trực tiếp treo cúc bài sương phòng là đủ.

      Bởi vì đường bắt gặp màn tình này, mà trì hoãn chút thời gian.

      lúc Mộc Thuần Thuần muốn xoay người tiếp tục về phía trước, đột nhiên cái ót bị người dùng lực vừa phải kích, bóng tối lập tức đánh tới, mất ý thức, thân thể cũng mềm nhũn ngã xuống. . . . . .

      PS: Á Á Á, nam chân heo rốt cuộc chính thức gặt hái a, mong lâu, rốt cuộc tới rồi. . . . . ./ Dan: ?? *lời tác giả ư?*
      80 like mình post liền chap tiếp nha!!!!
      hanhtay thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Edit: Dandelion
      Beta:Quảng Hằng
      Chương 25 :vương gia chơi xỏ lá 1
      ( Dan: hơ hơ, nghe tựa mà tự nhiên ta mắc cười quá )
      Bảy tuổi sinh nhật ngày kia, ánh mặt trời ấm áp, nàng ngồi mình ở hành lang cuối trong góc, yên lặng ngẩn người, có ai theo nàng chơi, càng có người nhớ sinh nhật của nàng, hoặc là loay hoay quên mất sinh nhật của nàng ( hix cái này sao giống với ta thế, nhưng nàng còn có chàng, ta hk có huhu tủi thân quá ), nàng quyệt cái miệng , nhìn người người trong phủ lên lên xuống xuống rất bận rộn, đem mình nàng quên lãng ở chỗ này, rất là thương tâm cùng khổ sở.

      Nghe hôm nay trong phủ có hai vị khách quý tới ở trong phủ ,phụ thân tự mình nghênh đón tối qua còn tới đây đặc biệt dặn dò nàng, hai vị khách quý kia sau này là người nhà của nàng, gặp mặt phải kêu Nhị nương cùng ca ca.

      Nàng nghe cả nửa buổi, nghe xong hiểu, hỏi ngược lại cha nàng: "Người nhà của ta phải chỉ có cha cùng mẹ sao?" Phụ thân là người nhà của nàng, về phần mẹ. . . . . . Mặc dù ở, cũng là người nhà của nàng mà.

      tại tại sao lại có nhiều hơn hai người nhà đâu?

      Cha quanh co nửa ngày, chưa cho nàng giải đáp, chẳng qua là lặp lặp lại cường điều : bọn họ sau này là người nhà của ngươi.

      Nàng biết ở trong góc nán lại bao lâu, lẳng lặng vuốt vuốt tay tiểu hà bao màu đỏ, nhìn tiểu hà bao này tinh xảo đẹp là năm trước mẫu thân tự tay vì nàng làm quà sinh nhật, cho tới bây giờ đều chỉ có mẫu thân nhớ sinh nhật của nàng.

      Nước mắt từng giọt từng giọt xuống, trước mắt xuất vị nữ nhân mặt đầy nụ cười mà nàng chưa từng thấy qua, theo ở đằng sau cùng với thiếu niên thân cao sai biệt nàng lắm nhưng da hơi đen , thiếu niên kia chẳng qua là vội vã dùng khóe mắt liếc nàng cái, sau đó lập tức quay đầu , nhìn về nơi khác.

      "Thuần Thuần, đây chính là đại ca, Nhị nương ngươi (Dan: ta ghét mụ nên cho mụ xếp sau con của mụ), nhanh lên chút chào !" Phụ thân vui vẻ hướng nàng giới thiệu. Nàng chỉ là nhàn nhạt nhìn hai vị xa lạ, miệng đơn giản đóng chặt lại, mở miệng được. Nước mắt mặt vẫn còn ở đây.

      "Ai , ngươi chính là Thuần Thuần , nhìn chút, dáng dấp là đẹp mắt, sau khi lớn lên nhất định là mỹ nhân bại hoại."( Dan: bà mới bại hoại đó) Nàng trầm mặc , nữ nhân xa lạ bước bước dài nhích lại gần, hai tay từ dưới, lúc sau cho tới bóp chơi gò má khuôn mặt hồng hào nhắn của nàng, vị son phấn nồng đậm trong nháy mắt xông vào trong lỗ mũi, sặc đến nàng khó chịu.

      "Ác. . . . . . người ngươi có mùi thúi. . . . . . là thúi là thúi. . . . . ."Nàng lời suy nghĩ, nắm lỗ mũi, lui về phía sau mấy bước, rất thực tình ra cảm thụ của nàng.

      Bởi vì những lời này của nàng, thiếu niên bên cạnh vẫn lên tiếng xì bật cười, tựa hồ rất có đồng cảm tần gật đầu. ( Dan : há há, tới con mụ còn hk ưa mụ )

      Nữ nhân xa lạ khuôn mặt tươi cười trong nháy mắt cương thành đường cong lúng túng, hai đạo ánh mắt hung ác hướng nàng bắn qua,nàng nhanh chóng lại thu lại, sợ tới mức nàng trốn phía sau cây cột, thân thể co rút thành cục.

      Phụ thân rất vui, sắc mặt trầm xuống, rồi sau đó bản tờ giấy xanh đen mặt của dạy dỗ nàng mấy câu, phẩy tay áo bỏ . Nhìn bóng lưng cha tức giận rời , vết thương lòng của nàng lại hiểu sâu hơn mấy phần, bội cảm uất ức. Cha chưa từng có lớn tiếng như vậy rống qua nàng, đây là lần đầu tiên, cố tình hay là nhắm ngày sinh nhật nàng.

      Nước mắt vừa bị che giấu lại lần nữa vỡ đê, nàng bật khóc lớn.

      Nữ nhân xa lạ lại nhích lại gần, bên môi chứa đựng nụ cười tia đắc ý , từ tùy thân mang theo trong bao quần áo lấy ra cái bình , thân bình xăm đóa hoa tiếu lệ phù dung, "Cho, cầm, đây là nước Phù Dung, coi như là quà gặp mặt Nhị nương cho ngươi. Sau này ngươi liền kêu ta Nhị nương, hoặc là theo Càn nhi kêu ta là mẫu than cũng được."

      Nữ nhân kia cười đến cổ quái, thấy thế nào đều thoải mái. Bình tên gì Phù Dung nước gì đó bị cứng rắn nhét vào trong lòng bàn tay của nàng, cỗ lửa giận hiểu từ ngực thẳng hướng thượng vọt, nàng luân nâng đôi mắt to, dùng sức nhìn chằm chằm nữ nhân kia, dùng sức đem tức giận trong lồng ngực rống lên trở về, "Ngươi phải là mẫu thân ta, phải! Mẫu thân của ta chỉ có , nàng gọi Vương Bích Yên. Quà tặng của ngươi, ta cần!"

      Thống khoái rống xong, cũng nhón chân lên, mặt hướng tường thấp sau lưng, tiện tay đem bình cầm trong tay vứt ra ngoài, kia đóa phù dung hoa liền tại giữa trung ngưng tụ thành dấu vết đạo lạnh diễm tuyệt, phút chốc biến mất ở bên ngoài tường . . . . . .

      Kia tư thái tuyệt diễm , nàng lâu thậm chí quên được. . . . . .

      " Mẫu thân, mẫu thân. . . . . . Ngươi phải là của mẫu thân ta. . . . . . Mẫu thân của ta chỉ có . . . . . . Gọi Vương Bích Yên. . . . . . Mẫu thân. . . . . ." Đôi tay lung tung ở giữa trung quơ múa, cảm giác đụng chạm lấy vào hư sau, ý thức từ từ tỉnh táo lại.

      Nàng lại nằm mộng rồi, mơ thấy chuyện tình lúc bảy tuổi năm đó Nhị nương cùng đại ca lần đầu vào phủ.

      Chờ chút, nằm mơ? Nàng đây là nơi nào? Nhìn sắc trời ngoài cửa sổ phải là ban đêm, nhưng nàng nằm cái giường hoàn toàn xa lạ, đây phải là giường của nàng. Liền trong phòng mờ tối có ánh nến, đợi mắt dần dần thích ứng bên ánh sáng trong nhà, ánh mắt của nàng trong nháy mắt tỏa sáng, có người ngồi bên cạnh bàn, là người đàn ông, nam nhân thân ảnh quen thuộc .

      "Rốt cuộc tỉnh rồi hả ? Tiểu đồ chơi. . . . . . dấu của ta!" Người nọ tràn ra nụ cười đùa giỡn, có thâm ý nhìn nàng.
      Chương 26 :vương gia chơi xỏ lá 2
      Cái thanh thanh này, cái thanh thanh này —— biết là quá mức ngoài ý muốn còn là vui mừng, đầu óc của nàng đột nhiên trống , mơ mơ hồ hồ nhìn người kia, mộng nguyên tại chỗ. (Dan: ặc, thiệt chứ mộng với mơ gì ở đây nữa tỷ)

      Chính là cái nam nhân trong mộng kia, lại xuất . Nàng bây giờ là nằm mơ sao?Nhéo nhéo khuôn mặt trứng thủy nộn, cảm giác đau đánh tới, có đau liền chứng tỏ—— nàng phải nằm mơ, là cái người kia sống ở trong mộng có tồn tại lại còn nhàn nhã ngồi ở trước mặt nàng.

      Nam nhân đem phản ứng nàng tất sổ ( gom hết ) nhìn ở trong mắt, khỏi thấy buồn cười, tiện tay đem nến tâm ( Dan: ta nghĩ chắc là quẹt diêm) gạt gạt bàn cây, trong khoảnh khắc ánh nến sáng ngời chiếu cả gian phòng, trong khoảnh khắc cũng thấy được ràng mặt mũi của nam nhân ở trong mộng nàng.

      Mặt nạ màu vàng, lạnh như băng mà chói mắt, bắt mắt ra ở trong tầm mắt, làm cho ấn tượng của nàng đối với cực kỳ sâu sắc, cho tới trong cuộc sống phía trước cũng kiềm hãm được mà nhớ tời, cũng ở sâu trong nội tâm của nàng chiếm cứ địa vịkhông cách nào rung chuyển.

      Mộc Thuần Thuần hai lời, "Thặng thặng thặng" chạy xuống giường, tò mò tiến tới trước mặt , nghiêm túc theo dõi nghiên cứu mặt của , phát người bởi vì nàng đột nhiên đến gần thần sắc có chút trở nên co quắp, lực chú ý đều bị nàng rộng mở ở dưới cổ áo, xương quai xanh hoàn mỹ sâu hấp dẫn.

      có phát giác dưới cổ áo mình da thịt trắng nõn đều bị nam nhân"Quang minh chính đại" nhìn lén đến, bởi vì Mộc Thuần Thuần giờ phút này lực chú ý tất cả nơi khác. ( Dan: Á, ứa ừa quá)

      "Oa. . . . . . Rất đẹp trai nha. . . . . ." Nghiên cứu nửa ngày, đồng thời cũng cúng bái nửa ngày, nàng tự đáy lòng phát ra cảm thán, nam nhân mang mặt nạ bởi vì câu của nàng bật thốt lên ca ngợi đắc chí, trong lòng là vui mừng, nhưng loại này vui mừng vẻn vẹn kéo dài lát, chỉ là lát, ngắn đến ngay cả động tác mặt giản ra còn chưa có làm xong, lòng tự ái liền bị nửa câu sau của Mộc Thuần Thuần triệt để sâu đả kích, "Mặt của ngươi già." ( Dan: O.O Muội bắt đầu sợ tỷ rồi Thuần Thuần ạ! )

      Tựa như sợ hiểu lầm hiểu ý nàng, nàng ngay sau đó lại bổ sung câu, "Mặt của ngươi già cũng rất đẹp trai. Nơi đó mua? Có thể hay cho ta mượn đeo đeo?"

      ". . . . . ." Chỉ thấy nam nhân mang mặt nạ lộ ra mày kiếm bên trái khẽ đẩu động hạ xuống, phản bác được, biết nên như thế nào chống đỡ, ràng tình thế vẫn nắm trong tay , lại bởi vì nàng mấy câu đột nhiên ngực 囧 phải hốt hoảng. Cho tới bây giờ chỉ có người e ngại mặt nạ lạnh như băng của , thế nhưng nàng lại, rất khác thường.

      "Nhưng là, buổi tối đen như mực, ngươi mang mặt nạ làm gì? Là muốn làm ta sợ sao?" Nàng tò mò hỏi.

      Nếu như là nghĩ hù dọa nàng, ha ha, vậy cần phải thất vọng rồi...!

      Mặt nạ mặt nạ, lại mặt nạ. Nam nhân có chút phát điên, lạnh lùng hơi thở dần dần ngưng tụ đến mặt, được rồi, nếu nàng đối với mặt nạ cảm thấy hứng thú như vậy, vậy ngại trước cùng nàng câu chuyện mặt nạ . tò mò, kể xong chuyện xưa sau, mặt nàng biểu tình hay còn như thế thanh thoát cùng hưng phấn.

      " muốn biết ta là ai sao?" Nam nhân mang mặt nạ đột nhiên nghiêng người về phía trước, lỗ mũi cao thẳng vừa đúng chống đỡ lên mũi thon của nàng, giọng mập mờ lại mị hoặc.

      Chóp mũi chạm được mặt nạ mặt, lạnh lẽo trực đạt đáy lòng, nàng đột nhiên cả kinh, trước mắt hé mở phân nửa gương mặt tuấn tú đột nhiên phóng đại, gần đến ngay cả tiếng hít thở ràng có thể nghe, nhịp tim đột nhiên gia tốc, nhanh chóng lui về phía sau, kéo ra khoảng cách lẫn nhau , theo lời của cà lăm hỏi, "Ngươi. . . . . . Ngươi là. . . . . . Người nào?"

      Đúng nga, nàng thế nào quên hỏi cái vấn đề cơ bản nhất này?nam nhân mười năm xuất trong mộng, đến tột cùng là người nào? Tại sao phải vẫn xuất ở trong mộng của nàng?

      " Thập Tam vương gia nước Tây Diễm—— Biện Dục!" Nam nhân trả lời vừa nhanh lại trực tiếp, còn rất là rất đắc ý, giống như trong miệng cái tên này ra bị dọa đến người khắp thiên hạ. đôi tròng mắt hẹp dài lắng đọng nhìn nàng, lấp lánh tỏa sáng.

      Thập Tam vương gia? ? Biện dục? ?

      Suy tư hồi, nàng giọng khạc ra ba chữ: " biết!" ( ==D)

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 27:vương gia chơi xỏ lá 3
      Edit: Dandelion
      Beta:Quảng Hằng


      Suy tư hồi, nàng giọng khạc ra ba chữ: " biết!" để ý đối phương trong nháy mắt ảm đạm xuống, nàng ngay sau đó lại thuận miệng tiếp câu, "Chưa từng nghe qua!" =D

      Nam nhân mang mặt nạ trán liền thể ba cây hắc tuyến, lòng tự ái nghiêm trọng bị tổn thương, gấp gáp tay mò lên bàn trà, uống hơi cạn sạch, lại đem ly trà nặng nề ném vào bàn. ( Dan:Bình tĩnh bình tĩnh)

      Nhớ, đường đường Thập Tam vương gia nước Tây Diễm, là vương tử tiên hoàng sủng ái nhất tín nhiệm nhất , thời niên thiếu rất có danh tiếng, nổi tiếng ngất trời, mặc dù sau lại bởi vì có chút duyên cớ tránh Ly vương cung, ru rú trong nhà, từ từ phai dần ấn tượng với mọi người, nhưng thân là người Đô thành, khẳng định hoặc nhiều hoặc ít cũng phải biết đến thập tam vương gia này chứ.

      Nữ nhân này là ghê gớm, lần lại lần đả kích . ( Dan: hắc hắc, sao sao, còn ổn)

      "Lần này tạm thời so đo với nàng, nhưng lần sau thể chiếu theo lệ này nữa." đột nhiên nâng lên chiếc cầm nảh khảnh của nàng, bốn mắt nhìn nhau, xuyên thấu qua hai mắt xinh đẹp của nàng, giọng cực kỳ bá đạo, "Biện dục, tên của ta, hảo hảo mà nhớ. Tựa như mười năm trước. Hôm nay, ta nhớ kỹ nàng kia——" thanh êm dịu kéo dài, cả người bắt đầu phát ra hơi thở lạnh lùng .

      Ánh mắt của trở nên là sắc bén, Mộc Thuần Thuần thình lình đưa cổ tay từ trong tay rút trở lại, ngồi xuống ở cái bàn bên kia, hai người tạm thời tách rời khoảng cách ra chút.

      "Lời của ngươi kỳ kỳ quái quái , ta nghe hiểu." làm gì chợt nhắc tới mười năm trước rồi chuyện hôm nay, được giống như bọn họ gặp mặt, mà nàng ràng nhớ ngày đó là sinh nhật nàng bảy tuổi, căn bản có bước ra Mộc phủ nửa bước, cũng chưa từng gặp qua người nào, trừ Nhị nương cùng đại ca ra.

      " cần phải gấp gáp, tiểu đồ chơi của ta, ngươi từ từ hiểu." mỉm cười , khóe miệng nở rộ nụ nụ cười cuồng quyến , hình dáng gương mặt ở ánh nến chiếu rọi, ra đường cong tuấn hoàn mỹ.

      Mộc Thuần Thuần có chút nhìn ngây ngô, có rất nhiều nam nhân dáng dấp so người nam nhân trước mắt này đẹp hơn, nàng cũng gặp qua ít, cảm giác chưa từng mạnh mẽ như hôm nay vậy, có lẽ là bởi con mắt của sâu thấy đáy, tựa như loại cổ ăn người sâu thẳm ánh mắt.

      Người này rất kỳ quái, luôn miệng kêu nàng là tiểu đồ chơi, tiểu đồ chơi ,có hỏi qua đồng ý của nàng sao? Mộc Thuần Thuần liếc liếc về cái miệng nhắn, đối với xưng hô này rất là để ý, mới vừa cố gắng mở miệng kháng nghị hết sức, mắt thấy được lúc này xuất bàn cái đồ vật.

      khỏi đột nhiên cảm giác quen thuộc, nàng chợt mở trừng hai mắt, đợi thấy ràng món đồ kia sau, sắc mặt chợt biến đổi, khẽ nhếch miệng, bộ dáng thể tin .

      Ấy là cái chai, mười năm trước nàng từng thấy qua lần, từ đó khắc sâu trong trí nhớ. Bởi vì, đóa hoa phù dung kia vô cùng đẹp, nàng phải nhớ ràng ràng.

      Giờ phút này, thân bình có đóa hoa phù dung đối diện tầm mắt nàng, cũng như mười năm trước ở giữa trung vô cùng xinh đẹp kể xiết, trong nháy mắt gợi lại trí nhớ của nàng đối với chiếc bình này. Chẳng qua là ——

      "Cái bình này. . . . . . Tại sao lại ở chỗ ngươi ?"

      "Rất tốt, ra là nàng còn nhớ nó." Nam nhân mang mặt nạ lên lời lạnh như băng, trong ánh mắt có gì đó chợt lóe lên, làm như gợi lên trí nhớ .

      tại cái ghế ngồi đứng dậy, tới bên cửa sổ, đứng chắp tay, bên ngoài khoảng gian đen kịt, trong trẻo lạnh lùng ánh trăng núp ở phía sau tầng mây dầy , khiến cho bóng đêm hôm nay càng phát toát ra vẻ quỷ mị, lạnh lẽo. Ánh mắt của như lửa, tầm mắt biết bị nhìn về nơi nào mà vô cùng chuyên chú, rất tập trung.

      Chuyên chú đến khiến Mộc Thuần Thuần dám tùy ý mở miệng đánh vỡ im lặng lúc này , nàng nhìn bóng lưng cao lớn rắn rỏi, cảm giác quen thuộc tỏa ra như trong mộng, nàng mỗi lần nhìn thấy đều là hình ảnh này, khỏi làm cho người ta cảm thấy hồi lạnh sống lưng.

      —— cầu xin cất giấu, cầu xin đề cử, cầu xin nhắn lại —— cám ơn ( Dan: O.O? cái gì thế này?)

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :