1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Hệ liệt thực hoan giả yêu :Quyền Sơ Nhược và Lục Cảnh Hành

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 28.4
      " rất già sao?" Liêu Phàm cau mày, bất mãn hỏi tới.

      Quyền Sơ Nhược nhún nhún vai, hai mắt giảo hoạt. mấy lời đến đó dừng, tin tưởng năng lực xử của Liêu Phàm.

      " đường lái xe cẩn thận."

      Liêu Phàm gật đầu cái, đưa mắt nhìn xoay người rời . Cho đến bóng dáng phía trước vào thang máy, nụ cười mới thu lại.

      Đây là đồng ý với chuyện cuối, cho nên, Liêu Phàm mày phải hạnh phúc.

      Cửa chính khóa, Quyền Sơ Nhược đẩy cửa ra vào, trong phòng khách đèn sáng. đổi dép vào trong, chạm mặt liền thấy người đàn ông ngồi ở sô pha

      "Em về."

      Hai chân Lục Cảnh Hanh vén lên ngồi ở sô pha, nhìn khuôn mặt tươi cười của , ánh mắt cực lạnh, "Hôm nay là ngày mấy?"

      Quyền Sơ Nhược bị hỏi lờ mờ phát giác ra. Khóe mắt liếc thấy chung quanh bày đầy hoa hồng màu đỏ, còn có bình rượu đỏ khay trà, thoáng chốc sực nhớ ra gì đó.

      Xong đời! tối nay muốn cùng ăn cơm chung, kết quả quên hoàn toàn!

      "Hôm nay là ngày mấy?"

      Người đàn ông đối diện lặp lại lần nữa, Quyền Sơ Nhược vững lòng cúi đầu, : " xin lỗi, em quên gọi điện thoại cho rồi."

      Quên gọi điện thoại?

      Lục Cảnh Hanh cong môi, chỉ là quên gọi điện thoại. Trong lòng chưa từng coi trọng sao? Chỉ cần người đàn ông kia vừa xuất , ba chữ Lục Cảnh Hanh này, lúc nào cũng có thể bị dìm ngập còn bóng dáng!

      Pằng ——

      Người trước mặt ném tới thứ gì, Quyền Sơ Nhược hồ nghi nhìn sang, đỉnh đầu truyền ra lạnh lùng: "Hôm nay hai năm trước, chúng ta ký tên kết hôn lên phần hiệp nghị này."

      Quyền Sơ Nhược sững sờ, thầm kêu tốt. Khó trách trong nhà bố trí thành ra như vậy, ra là hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn?!

      "Cái đó......" Quyền Sơ Nhược tới bên , suy nghĩ chuyện này phải giải thích thế nào.

      Haizzz, tại sao lại khéo như vậy, từ biệt Liêu Phàm, lại gặp phải ngày kỷ niệm kết hôn!

      Giải thích nhiều hơn nữa cũng ý nghĩa, Lục Cảnh Hanh nâng cằm lên, ngón tay điểm chút lên phần hiệp nghị, : "Có vấn đề, tôi vẫn luôn tò mò."

      chuyện giọng cổ quái, ánh mắt càng thêm lạnh khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo. Quyền Sơ Nhược cúi gằm đầu, còn hơi sức, "Hỏi."

      "Em kết hôn với tôi, đến tột cùng có mục đích gì?"

      nghĩ tới hỏi cái này, Quyền Sơ Nhược kinh ngạc, biết trả lời như thế nào. khẩn trương đôi tay nắm chặc, trong mắt người khác có thể nhìn ra ràng chính là chột dạ!

      " muốn trả lời?" Lục Cảnh Hanh nhíu mày, giọng lạnh thấu xương.

      Quyền Sơ Nhược cau mày, thích cái vẻ mặt đùa cợt kia. Chuyện này sớm muộn gì cũng phải giải thích, nhưng giải thích thế nào mới có thể để cho hiểu lầm, còn chưa nghĩ ra.

      "Lục Cảnh Hanh!" Quyền Sơ Nhược thở dài, vẻ mặt áy náy, : "Tối nay là em đúng, em quên ngày kỷ niệm kết hôn."

      đương nhiên là quên, hễ là chuyện về , có chuyện gì mà để ở trong lòng đâu?

      Mắt thấy vẻ mặt thờ ơ, Quyền Sơ Nhược phiền não cau mày, "Về những chuyện khác, em từ từ giải thích với ."

      "Giải thích?"

      Người đàn ông chân tướng cười cười, giọng sắc bén: "Em muốn cho tôi biết, em gả cho tôi, có liên quan với Liêu Phàm sao?"

      "......"

      Quyền Sơ Nhược kinh ngạc thôi, bị giọng điệu khinh miệt của đâm bị thương.

      "Khi đó em kết hôn với tôi, có phải là muốn ở chung chỗ với Liêu Phàm hay ?" Giọng Lục Cảnh Hanh chất vấn vang ở bên tai, sắc mặt Quyền Sơ Nhược trở nên trắng bệch, lòng buồn buồn khó chịu.

      "Lục Cảnh Hanh, hãy nghe em ......"

      Ánh mắt chột dạ đủ để bán đứng , nắm phần hiệp nghị kia tới, đôi mắt dịu dàng kia, lúc này làm cho người ta rét mà run, "Tôi muốn nghe em giải thích!"

      khẽ cúi người xuống, gương mặt tuấn tú chống đỡ ở trước mắt của , "Em chỉ cần trả lời tôi, có phải hay phải?"

      Lục Cảnh Hanh hùng hổ dọa người, Quyền Sơ Nhược lãnh giáo qua. cắn môi, cả trái tim co rút thành cục.

      Cuối cùng có ngày phải ra có tránh cũng được.

      "Phải"

      Sợ sệt hồi lâu, Quyền Sơ Nhược dồn đủ hơi, lựa chọn thẳng thắn.

      Nghe vậy, đáy mắt Lục Cảnh Hanh phút chốc lo lắng, đầu ngón tay nắm hiệp nghị, dâng lên màu trắng.

      "Ha ha ——" Người đàn ông cười trầm thấp chói tai, Quyền Sơ Nhược há miệng, thế nhưng lại cứng họng.

      "Quyền Sơ Nhược, như em mong muốn."

      Lục Cảnh Hanh ngồi dậy, đường cong gò má căng thẳng. bỏ phần hiệp nghị trong tay kia, tròng mắt sắc bén nhìn ra nửa điểm cảm xúc phập phồng nào, giọng bình tĩnh đánh vỡ trầm mặc: "Chúng ta ly hôn ."
      Phong nguyet thích bài này.

    2. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 29.1
      Cả đêm hỗn loạn, các loại phân cảnh khó bề phân biệt cứ quanh quẩn. Thời điểm Quyền Sơ Nhược mở mắt ra, bị ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào đánh thức dậy, đưa tay chống đỡ trước mắt.

      Sau vài giây, mới thích ứng ánh sáng này, dần dần buông tay ra.

      Trong phòng ngủ có ai, trong phòng khách cũng có ai. Trong phòng yên tĩnh, Lục Cảnh Hanh chưa có trở về, khắp phòng chỉ có hoa hồng, còn có bình rượu đỏ bàn trà và Quyền Sơ Nhược.

      Tối hôm qua bỏ lại câu kia, căn bản cho cơ hội giải thích, liền tông cửa xông ra. Lần này , cả đêm cũng có trở lại.

      Quyền Sơ Nhược tức giận cau mày, từ phòng chứa đồ lặt vặt tìm ra hai bình hoa lớn, bỏ hoa tươi trong phòng vào trong bình hoa, cho nước vào, muốn để cho những bông hoa xinh đẹp tàn lụi.

      Đưa tay cầm lên bình rượu đỏ bàn trà kia, Quyền Sơ Nhược cẩn thận đặt đứng lên, khóe mắt nhìn lên ngày sản xuất, môi đỏ mọng nhịn được cong lên.

      Năm ấy sản xuất rượu đỏ rất ít, nghĩ đến tìm được cái bình này, khẳng định dễ dàng.

      Được rồi, xem như có lòng như vậy, lửa giận trong lòng Quyền Sơ Nhược dần dần tản . Tối hôm qua câu kia, có thể coi như là lựa lời , có thể tha thứ cho !

      Dọn dẹp đồ đạc xong ra cửa, Quyền Sơ Nhược lái xe đến phòng luật sư, xử lý xong chuyện trong tay, lại gọi điện thoại cho Lục Cảnh Hanh, nhưng người đàn ông kia lại dám tắt máy!

      Bộp ——

      Quyền Sơ Nhược trầm mặt bỏ di động bàn, lòng tràn đầy lo lắng. ràng là cho mình cơ hội giải thích, bỏ lại câu ly hôn liền cáu kỉnh bỏ , người đàn ông này mọn!

      Tuy như vậy, có lẽ tối hôm qua tới hôm nay cũng biết tin tức của , rốt cuộc Quyền Sơ Nhược yên lòng. cầm điện thoại bàn lên, trước tiên gọi về nhà họ Lục, là người giúp việc trong nhà nhận, là Lục Cảnh Hanh có về nhà.

      có về nhà có thể nơi nào?

      Quyền Sơ Nhược nhìn đồng hồ báo thức, cầm chìa khóa xe bàn lên ra ngoài.

      "Chị Quyền." Tống Văn nhìn vẻ mặt và bộ dáng vội vã của , vội vàng hỏi: "Buổi trưa chị còn có người trong cuộc muốn gặp."

      "Hẹn giờ khác ." Bước chân Quyền Sơ Nhược dừng, trực tiếp xuống lầu rời .

      Người trong cuộc này rất quan trọng, Tống Văn nhún nhún vai, nghĩ thầm rốt cuộc là chuyện gì thế, khiến chị Quyền có bộ dáng dằn nổi?

      Lái xe tới đến ngân hàng, Quyền Sơ Nhược muốn thấy mặt Lục Cảnh Hanh rất khó. Trong công ty ai biết , càng biết chính là bà xã của tổng giám, đây coi như là trách thôi, bình thường là quá vô danh ?!

      Cuối cùng có biện pháp, Quyền Sơ Nhược gọi điện thoại cho trợ lý Lục Cảnh Hanh. Tống Lập coi như là người duy nhất biết , ban đầu chuyện kết hôn, ta từng giúp đỡ chạy trước chạy sau, gặp mặt Quyền Sơ Nhược.

      "Phu nhân."

      Cửa thang máy mở ra, Tống Lập bước nhanh tới, : "Phu nhân tới đây sao trước cho tôi biết?"

      Quyền Sơ Nhược cười cười, vẻ mặt ôn hòa lại, "Tôi ngang qua đây."

      Ừm ——

      láo vẻ mặt rất căng cứng, Tống Lập nhíu mày nhìn , khóe miệng thầm thoáng qua chút ý cười.

      Có lẽ là chột dạ, Quyền Sơ Nhược cảm giác ánh mắt người đối diện có cái gì đúng. lúng túng quay đầu , tận lực giữ vững giọng bình tĩnh , "Lục Cảnh Hanh có ở đây ?"

      "Phu nhân muốn tìm tổng giám đốc?" Tống Lập mím môi, cố ý biết còn hỏi.

      thầm thở ra hơi, Quyền Sơ Nhược biết bị tính kế, cũng thể phát giận. gật đầu cái, nụ cười thỏa đáng, "Đúng, là tôi tìm ấy."

      Nghe được lời của ..., Tống Lập khỏi cau mày, sắc mặt khổ sở : "Cái đó, tổng giám đốc có ở đây."

      " có ở đây?"

      Quyền Sơ Nhược cau mày, hỏi tới: " ấy đâu?"

      Xem ra, biết! Chẳng lẽ chuyện rất nghiêm trọng sao?

      Tống Lập mím môi, chỉ có thể đúng : "Tổng giám đốc ra khỏi nhà, sáng sớm hôm nay có chuyến bay đến nước Mĩ."

      Nghe vậy, đáy mắt Quyền Sơ Nhược tối , năm ngón tay xách theo ví da nắm chặt.

      Từ ngân hàng ra ngoài, tâm tình Quyền Sơ Nhược xuống dốc phanh. ngồi ở trong xe hồi lâu, cũng muốn biết đâu, cho đến khi tự mình lái xe về nhà.

      Thời điểm mất mác như đưa đám, đều nghĩ đến về nhà.

      Nhà người giúp việc thấy trở lại, cười chào đón, "Đại tiểu thư, trở về rồi."

      Quyền Sơ Nhược thay dép xong, giọng đáp lời, "Bà nội với mẹ tôi đâu?"

      "Bà cụ có ở nhà " Người giúp việc bưng ly trà xanh lên, lời rất do dự, "Phu nhân ở trong phòng khách."

      Tạm dừng, người giúp việc còn mở miệng bổ sung, "Mới vừa rồi thiếu gia trở lại."

      Thấy ánh mắt người giúp việc của lóe lên, Quyền Sơ Nhược liền đoán được có chuyện, nắm cái ly bước nhanh vào trong nhà. Mẹ cái gì cũng tốt, chỉ có chút quan niệm ăn sâu bén rễ, nếu như làm ra chuyện gì, nhất định trong nhà lại được an bình.
      Phong nguyet thích bài này.

    3. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 29.2
      Có thể sợ điều gì gặp điều đó, Quyền Sơ Nhược vào phòng khách, thấy bộ dáng Phạm Bồi Nghi khóc ủy khuất, trong lòng đoán được đại khái.

      "Sơ Nhược." Nhìn thấy con trở lại, vẻ mặt Phạm Bồi Nghi càng thêm đau lòng.

      tới bên người bà ngồi xuống, Quyền Sơ Nhược vòng chắc bả vai của bà, hỏi "Sao nào, người nào chọc giận làm mẹ đau lòng thế?"

      Phạm Bồi Nghi lau nước mắt, giọng nức nở : "A Thác vừa trở về, cãi nhau với mẹ."

      "Xảy ra chuyện gì?"

      Nghe được hỏi, ánh mắt Phạm Bồi Nghi hơi có lóe lên. Trong lòng bà khó chịu, người trong cuộc lại thể , chỉ có thể cùng con phát bực tức, "Mẹ muốn A Thác tìm người phụ nữ khác sinh con, nhưng Sở Kiều chết sống đồng ý, em trai con mới vừa rồi cùng mẹ cãi nhau trận lớn!"

      Quyền Sơ Nhược ngớ ngẩn, hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại. Haizzz, mẹ làm ra loại chuyện như vậy, A Thác phát giận mới là lạ!

      Chỉ là em trai trước kia tính khí rất thối, giờ biết tốt hơn bao nhiêu lần. Nếu như là lúc trước, Phạm Bồi Nghi dám lời như vậy, nó đốt nhà mới là lạ đó!

      "Mẹ!"

      Quyền Sơ Nhược giận tái mặt, nhìn chằm chằm Phạm Bồi Nghi mở miệng: "Mẹ phải hồ đồ, loại chuyện như vậy cũng có thể nghĩ ra?"

      "Mẹ......" Phạm Bồi Nghi cúi đầu, ràng thiếu tự tin, "Mẹ cũng vì muốn tốt cho tụi nó."

      "Cái gì gọi là tốt cho tụi nó chứ?" Quyền Sơ Nhược nhíu lông mày, giọng lộ ra trách cứ, "Mẹ an bài như vậy mà tốt cho tụi nó? Mẹ, mẹ cũng là người có chồng, chẳng lẽ biết giữa vợ chồng quan trọng nhất là cái gì hả?"

      Bị con dạy dỗ ra lời, Phạm Bồi Nghi đuối lý cúi đầu.

      "Mẹ, " Quyền Sơ Nhược thấy bà rơi nước mắt, cũng nở quá nặng lời, bên an ủi bên khuyên giải bà, "A Thác với Sở Kiều đều tốt như vậy, làm sao mà có con được?"

      Phạm Bồi Nghi sững sờ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm con .

      "Nhà chúng ta, có làm chuyện thương thiên hại lý (hại người) gì hay ?" Quyền Sơ Nhược nhìn mẹ mình, lạnh lùng hỏi bà.

      Phạm Bồi Nghi lau nước mắt, kiên định lắc đầu, " có, tuyệt đối có!"

      " đó."

      Đưa tay ôm bả vai của bà, Quyền Sơ Nhược nhàng cười lên, "Vậy mẹ lo lắng cái gì? Con tin tưởng A Thác với Sở Kiều, bọn họ nhất định có thể sinh ra bảo bảo khỏe mạnh."

      "Sơ Nhược......" Phạm Bồi Nghi kích động nắm chặt tay của con , cảm động rơi lệ nơi nơi. Quả nhiên có trình độ vẫn tốt, lời này để cho lòng người thoải mái, học thức là đáng sợ!

      "Được rồi." Quyền Sơ Nhược giúp bà lau nước mắt, vừa đấm vừa xoa dụ dỗ bà, "Về sau cho gây nữa, nếu để cho bà nội biết, khẳng định mắng mẹ."

      Phạm Bồi Nghi gật đầu cái, đồng ý. Bà thuận qua giọng điệu này, lúc này mới phát ra có cái gì đúng, "Làm sao đột nhiên con trở về? Có chuyện hả."

      Bị mẹ hỏi, sắc mặt Quyền Sơ Nhược mất tự nhiên. Vốn là tâm tình tốt, muốn về nhà tìm an ủi, nhưng chuyện trong nhà cũng là loạn thành đoàn.

      " có gì."

      Sắc mặt của được tốt lắm, Phạm Bồi Nghi khẽ cau mày, hỏi "Sắc mặt tốt lắm, tối hôm qua ngủ ngon sao?"

      Quyền Sơ Nhược qua loa lấy lệ cười cười, đôi mắt hơi chuyển động, chuyển đổi đề tài, "Con đói bụng quá."Rất ít khi con ở trước mặt bà làm nũng, đứa này tính tình từ rất độc lập. Phạm Bồi Nghi cười rộ lên, đưa tay vỗ vỗ gương mặt của con, dịu dàng : "Mẹ làm cho con, con ăn chút trái cây trước lót bụng ."

      "Dạ." Quyền Sơ Nhược thấy bà vào phòng bếp, nụ cười gương mặt mới thu lại.

      Vốn là về nhà muốn cầu được tia an ủi, nhưng cuối cùng ngược lại an ủi cho người khác. Từ trong nhà ra ngoài, sắc trời có chút ảm đạm, Quyền Sơ Nhược có tâm tư làm việc, thể làm gì khác hơn là lái xe về nhà.

      Móc cái chìa khóa ra mở cửa, xông vào mũi là hương thơm tập kích người. Hoa hồng màu đỏ nở rộ xinh đẹp, nồng nặc mùi hoa chiếm cứ lấy mỗi góc phòng.

      Thơm quá!

      Quyền Sơ Nhược hít sâu hơi, nhấc chân tới trước bình hoa. cúi người lại gần ngửi cái, mùi thơm nồng nặc thấm vào ruột gan. Trước kia đối với loại hoa tươi này, có cảm giác gì, nhưng lúc này đáy mắt đều là màu đỏ xinh đẹp, trái tim cũng lướt qua dòng nước ấm.

      Rửa tay sạch , Quyền Sơ Nhược đổi nước cho bình hoa, bỏ hoa hồng vào lần nữa. Xoay người vào phòng bếp, kéo cửa tủ lạnh ra chuẩn bị làm cơm tối.

      Trong tủ lạnh có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, bổng nhiên có thể tưởng ra món cơm, hình như Quyền Sơ Nhược cũng biết, chỉ biết nấu mì, còn là mì trứng gà cà chua liên miên bất tận. Có thể coi là như thế, bình thường nấu mì đều có Lục Cảnh Hanh ăn cùng , nhưng tối nay trong nhà chỉ có mình .

      Lục Cảnh Hanh ở nhà, giống như mang chỉ là hơi thở của , còn sung sướng của .

      Quyền Sơ Nhược mở ghế dựa ngồi xuống, định cũng nấu ăn. tìm ra mấy thứ trái cây trong tủ lạnh, rửa sạch gọt vỏ xong, cắt thành miếng bỏ vào trong chén thủy tinh, sau đó mở ra hộp sữa chua đổ vào khuấy lên.
      Phong nguyet thích bài này.

    4. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 29.3
      Làm trái cây xong, lại lấy ra hai cái bánh mì bỏ vào lò nướng, bữa ăn tối đơn giản cũng làm xong.

      Chỉ là, người bàn ăn, người ở nhà, cực kỳ an tĩnh, mà ngay cả thanh khe khẽ cũng nghe ràng như vậy.

      Đôi tay Quyền Sơ Nhược chống cằm, ánh mắt chằm chằm nhìn về nơi nào đó phía trước. chợt nhớ tới, trước kia Lục Cảnh Hanh cũng thường công tác, thường thấy bóng dáng, nhưng thời điểm kia lại cảm thấy rất thanh tĩnh tự tại.

      Tình cảnh giống nhau, vì sao tái diễn lúc này, tâm tình của biến hóa lớn như thế đây?!

      Tắm rửa xong, Quyền Sơ Nhược thay áo ngủ xong nằm ở giường. vén chăn lên giường, trong khí phiêu tán hương vị bạc hà quen thuộc, trái tim mơ hồ xúc động.

      Cầm điện thoại di động lên nhìn đồng hồ, bên kia nước Mĩ là sáng sớm. cắn môi, đáy lòng giãy giụa hồi lâu mới trượt màn ảnh ra.

      Mặc dù câu nào, nhưng nguyên nhân gây ra cũng có thể thông cảm được. Quyền Sơ Nhược tự với mình, gọi điện thoại cho , thấp đầu lần cũng có gì, phải sao?

      Chuông điện thoại vang lên biết bao nhiêu lần, Quyền Sơ Nhược khẩn trương cả trái tim đều nhảy lên tới cổ họng. Ở trong lòng thầm đếm, nhưng thời điểm đếm tới cái reo cuối cùng, điện thoại vẫn ai nghe như cũ.

      Tiếng chuông đột nhiên ngừng lại, Quyền Sơ Nhược mím môi cúp điện thoại.

      Điện thoại đầu kia, Lục Cảnh Hanh quấn khăn tắm từ phòng tắm ra ngoài, tóc ngắn đầu còn nước, bước chân vội vã chạy tới, lại chỉ thấy ánh sáng điện thoại di động dần mờ . Mã số hiển thị cuộc gọi đến quen thuộc, mím môi, nắm điện thoại di động an tĩnh ngồi ở bên giường, yên tĩnh chờ gọi lần nữa.

      Hồi lâu, điện thoại trong lòng bàn tay cũng vang lên. Đôi mắt thâm thúy của Lục Cảnh Hanh tối tăm vô cùng, lạnh lùng nhếch miệng lên lộ ra cỗ tức giận.

      Quyền Sơ Nhược, bất quá là cuộc điện thoại, em cũng chịu goi lại lần nữa sao?!

      người cuộc sống, xa lạ rồi lại quen thuộc. Mỗi sáng sớm tỉnh lại, vị trí bên cạnh trống , bỗng nhiên mất ấm áp, khiến Quyền Sơ Nhược hoàn toàn thích ứng được.

      Đều dưỡng thành thói quen, muốn từ bỏ cần lâu. đối với Liêu Phàm thành thói quen từ bỏ, dùng hết tâm lực, cho nên muốn từ Lục Cảnh Hanh nữa.

      Trước gương phòng vệ sinh, nhìn bộ dáng hồn bay phách lạc của mình được tốt lắm, đáy lòng khỏi phiền não. thích bộ dáng này của chính mình, tràn đầy hồn bay phách lạc.

      Quyền Sơ Nhược cảm thấy xa lạ.

      Thay bộ đồ công sở, Quyền Sơ Nhược xách theo cặp công văn từ phòng ngủ ra ngoài. qua phòng khách, thấy bông hoa trong bình dần dần khô héo.

      Mấy ngày trước còn là hoa hồng xinh đẹp, trong nháy mắt bắt đầu tàn lụi.

      Chỉ là tuần lễ mà thôi, hoa hồng xinh đẹp như vậy, thời kỳ nở hoa lại ngắn như thế. Ngay cả vật tươi đẹp đến vậy cũng có khắc lụi tàn.

      Quyền Sơ Nhược đưa tay chạm bông hoa khô héo, trong lòng dâng lên nhàn nhạt đau thương. được cảm xúc cuồn cuộn phập phồng này, là vì hoa, hay là vì chính mình.

      tới phòng luật sư, tất cả mọi người trật tự làm việc ngay ngắn. Quyền Sơ Nhược xách theo cặp công văn trở lại phòng làm việc, dọc theo đường biểu lộ vẻ mặt gì.

      Cộc cộc ——

      Tống Văn đẩy cửa vào, cẩn thận để cà phê pha xuống. Mấy ngày nay tâm tình Quyền Sơ Nhược rất tốt, mỗi ngày cực kỳ ít , nhưng cũng thói quen vào cửa uống trước ly cà phê.

      "Cảm ơn." Quyền Sơ Nhược hề ngẩng đầu, mắt rơi vào hồ sơ.

      Tống Văn thấy mấy ngày nay buồn buồn vui, quan tâm hỏi: "Chị Quyền, chị sao thế? Có chỗ nào khỏe hay ?"
      Phong nguyet thích bài này.

    5. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 29.4
      " có việc gì." Quyền Sơ Nhược bưng cà phê lên nhấp hớp, vẻ mặt nhìn ra sơ hở gì, "Tay nghể của giỏi lên rồi."

      phải tay nghề của nàng giỏi lên, mà là gần đây ngày ngày uống rất nhiều cà phê, Tống Văn sợ dạ dày bị thương, mình bỏ tiền mua loại cà phê thượng hạng, mỗi ngày đều pha cho .

      có chuyện muốn , Tống Văn nhìn ra được, trong lòng nóng nảy.

      Hơn nửa ngày gặp ba người trong cuộc, hiệu suất công việc này làm cho người ta chắc lưỡi. Tống Văn ngược lại có gì, nàng theo bên cạnh Quyền Sơ Nhược nhiều năm, sớm thành thói quen hiệu suất công việc như vậy.

      Trước giờ tan tầm, điện thoại bàn chợt vang lên. Quyền Sơ Nhược vẫn còn ở suy nghĩ vụ án tòa ngày mai, hề xem ra biểu gì, trực tiếp nhận điện thoại.

      "A lô?"

      Người bên kia điện thoại hạ thấp giọng, thận trọng : "Phu nhân, là tôi."

      Là trợ lý của Lục Cảnh Hanh. Quyền Sơ Nhược nghe được giọng của ta, lập tức cau mày, gấp giọng : "Có chuyện gì xảy ra?"

      " có xảy ra việc gì có xảy ra việc gì." Trợ lý trấn an , : "Tôi nghĩ muốn cho phu nhân tiếng, tổng giám đốc trở về rồi ạ."

      Lục Cảnh Hanh trở về?

      Quyền Sơ Nhược ngẩng đầu lên, đáy mắt chợt lóe lên vui mừng, mà chính cũng phát .

      Lái xe chạy tới ngân hàng, Quyền Sơ Nhược dùng tốc độ nhanh nhất. ngừng xe ở bên ngoài cao ốc, trong lòng bàn tay cầm lái đều là mồ hôi. Sau khi tắt máy, bình phục tới lúc tâm tình kích động hết, mới mở cửa xe ra ngoài.

      Thời gian này, nhân viên công ty cũng tan việc. Quyền Sơ Nhược thang máy vào tầng cao nhất, phòng làm việc cuối hành lang đèn vẫn sáng, nhìn chằm chằm ánh sáng này, tâm tình yên lặng nhảy lên kịch liệt.

      Hành lang có thảm vừa dầy vừa nặng, Quyền Sơ Nhược giày cao gót đạp lên, mềm nhũn tiếng vang. Cửa phòng làm việc mở phanh, mơ hồ có giọng trầm thấp truyền ra.

      "Như thế nào? Vụ án nắm chắc được bao nhiêu phần?"

      Công nhận giọng Lục Cảnh Hanh độ rất cao, ngón tay Quyền Sơ Nhược nắm chặt ví da.

      "Yên tâm , mặc dù có khó khăn, nhưng tớ vẫn có phần thắng." Giọng nữ khác vang lên, tính là xa lạ.

      Quyền Sơ Nhược về trước dừng lại, lúc này hưng phấn bị mất mác thay thế.

      "Lục tổng, công việc xong rồi, có thể để cho tớ hỏi cho vấn đề riêng hay ?"

      "Cái gì?"

      Chu Thi Thi tựa trước bàn, hai con ngươi sáng ngời rơi vào khuôn mặt người đàn ông đối diện, môi xinh đẹp cong lên, "Ban đầu tớ theo đuổi cậu, mực cậu đều muốn độc thân, sau đó tại sao lại kết hôn?"

      Ban đầu?

      Hai mắt Lục Cảnh Hanh chuyển động, gương mặt tuấn tú yên tĩnh lại. Môi mím , đồng thời trả lời khéo léo chê vào đâu được, "Nhà họ Lục cần người con dâu môn đăng hộ đối, tớ trốn thoát."

      Con dâu môn đăng hộ đối.

      Quyền Sơ Nhược giật mình hai cân cứng ngắc tại chỗ, cả trái tim thoáng chốc lạnh toát. từ từ nhớ lại hình ảnh năm ấy, khi đó hai chân Lục Cảnh Hanh vén lên ngồi ở trước mặt , đúng như vậy .

      "Chúng ta kết hôn là nguyện vọng trong nhà, cho nên chỉ cần em có thể đồng ý làm con dâu nhà họ Lục, thời điểm cần diễn trò toàn lực phối hợp, hôn nhân của chúng ta có thể tiến hành."

      "Được, hạn định hai năm."

      Lúc ban đầu ký hiệp nghị, đối thoại giữa . Hôm nay hồi tưởng lại, hẳn là mồn trước mắt.

      Diễn trò?

      Đúng vậy, hai người muốn phối hợp với nhau, có nghĩa vụ diễn trò giúp nhau. Nhưng cùng nhau tới hôm nay, là đùa mà thành sao?!

      Quyền Sơ Nhược ngẩng đầu lên, nhìn quang cảnh phản chiếu bên trong, bóng lưng người đàn ông lộ ra, chút huyết sắc mặt mờ .
      Phong nguyet thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :