1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Họa Trung Hoan - Đạm Anh (62c + 1PN)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,658
      [​IMG]
      Tên truyện:
      Họa Trung Hoan
      (nghĩa là “niềm vui trong tranh”)
      Tác giả: Đạm
      Editor: Qin Zồ
      Nguồn edit:
      http://gorjessspazer.wordpress.com/2014/01/23/hoa-trung-hoan-dam-anh

      ~♫ Giới Thiệu ♫~

      Cái ngày ta và phò mã hòa ly, cảnh xuân nắng ấm, ngọc lan trong cung nở rộ, dưới tán cây ngọc lan ta gặp được quốc sư tân tiền nhiệm…

      ngồi xe lăn, chậm rãi xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay hạt giống màu nâu, “Công chúa, đem nó gieo xuống, ba tháng sau người nhận được phò mã mới.”

    2. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,658
      Họa Trung Hoan – Mở đầu

      Editor: Qin Zồ

      Từ sau khi chuẩn ra hỉ mạch, ta thường ói đến nhũn cả tứ chi, ngày nào cũng phải ói đến lục phủ ngũ tạng như bay ra mới chịu dừng lại. Vân Vũ bưng chén canh gừng tới, nàng hạ giọng : “Công chúa, uống canh gừng ạ, có thể dừng nôn lại.”

      Ta sờ cái bụng hơi lộ ra, “ cần, nôn cũng thành thói quen rồi.”
      Vân Vũ là nha hoàn bên người ta, là ta mua được phố. Lúc trước ta gặp Vân Vũ, là ở trong thuyết thư lâu.

      Người phố lúc rỗi rãi chuyện thích nhất là nghe tám chuyện, may ta thân là trưởng công chúa của Đại Vinh, lại càng may chính là ta từng làm rất nhiều chuyện hoang đường, kết quả ta chính là người được nhắc đến nhiều nhất phố. hôm ta hơi tò mò, liền mai phục trong thuyết thư lâu nghe kể câu chuyện theo đuổi phò mã của ta.

      Thuyết thư tiên sinh rất kích động, nước bọt bay tung tóe như Hoàng Hà vỡ đê, ta phe phẫy quạt ngọc, che trước mặt. Trong lòng ta hơi cảm khái, thuyết thư tiên sinh này là mồm mép quá , năm đó chuyện ta theo đuổi phò mã là , nhưng Thường Ninh ta có thể thề với trời với mọi người, ta vốn là người quang minh chính đại, hành tung đoan chính, tuyệt đối hạ xuân dược với phò mã rồi bá vương ngạnh thượng cung.

      Ta định đứng lên để cãi lại, ngờ lúc này thuyết thư tiên sinh lại lái theo hướng khác, đến cảnh kiều diễm của ta với trai bao trong phủ nửa đêm đại chiếm ba trăm hiệp, còn phò mã đội mũ xanh đứng bên góc tường xem ta diễn hồng hạnh xuất tường…

      Ta xoa trán muốn thở dài, nhưng ta còn chưa có thở ra có người đập bàn đứng lên, nước bọt bay tung tóe cãi lí dùm ta, hơn nữa còn trích dẫn mấy danh ngôn của các văn nhân nhà thơ để chứng minh ta là trưởng công chúa phẩm hạnh cao thượng.

      Ta suýt nữa lệ rơi đầy mặt, khó có người tôn trọng ta như thế bao giờ. Hai mắt ta phóng về phía đó, vừa nhìn cái, Vân Vũ liền theo ta cho đến tận bây giờ.

      Nhớ lại chuyện cũ trong lòng ta cảm khái vạn phần. Có điều vừa cảm khái, ta lại bắt đầu muốn ói. Nôn khan vài tiếng, sắc mặt tái nhợt trông thấy, lúc này Vân Vũ nghiến răng nghiến lợi : “Công chúa, để em lấy dây thường đem trói phò mã gia tới đây.”

      Ta liếc mắt nhìn nàng, “Vân Vũ, em đánh lại phò mã đâu.”

      Vân Vũ hoán hận : “Đánh lại phò mã gia, nhưng em nhất định đánh thắng con hồ ly tinh kia! Em lập tức mượn dao rạch mặt con tiện nhân kia, xem ả còn muốn dụ dỗ phò mã gia thế nào nữa!”

      Ta kịp ngăn cản Vân Vũ, nàng hung hăng xông ra ngoài.

      Hồ ly tinh họ Đỗ tên Tịch Tịch, là ca kỹ trong Phú Xuân lầu.

      Theo mật thám báo lại, khoảng ngày mồng ba tháng tám năm Hữu Bình thứ tư, phò mã cùng với hồ ly tinh Đỗ Tịch Tịch ở trong phòng ‘Thiên’ trong Phú Xuân lầu bắt đầu có quan hệ nam nữ chó má bất chính.

      Sau này ta đến thuyết thư lâu nghe thuyết thư tiên sinh đem kinh đường mộc vỗ ra tích xuất tường của ta đến nỗi nước bọt văng tung tóe ta bắt đầu hoài nghi liệu thuyết thư tiên sinh có phải bị phò mã mua chuộc , nếu tại sao lại kể chuyện trái như vậy.

      Cho tới bây giờ chưa từng là hồng hạnh bao giờ…

      Người ngồi xổm ở góc tường đội mũ xanh là ta, phải phò mã.

      Ta nghĩ ta mãi mãi quên được đêm hôm đó, tuyết rơi ngoài tường mấy ngày liền, trong tường xuân quang khôn cùng, tiếng thở dốc của phò mã, thanh kiều của nữ tử, như gió lạnh quất lên mặt ta.

      Phò mã giải thích với ta: “Công chúa, ta với nàng ta phải chuyện như nàng nghĩ đâu.”

      Mối tình đầu của ta là phò mã, ta toàn tâm toàn ý , trước nay ta đều nhịn. Nhưng chuyện hôm đó bất ngờ như cái đâm vào lòng ta, dù ta với phò mã ngọt ngào bao nhiêu cuối cùng thương cũng ra, đâm vào ta từng cú.

      Sau đó, phò mã cuối cùng cũng với ta: “Công chúa, xin nàng buông tha Tịch Tịch, nàng ấy chỉ là nữ tử yếu đuối, đáng để nàng gây chiến.”

      Thuyết thư tiên sinh hiểu lầm ta, phò mã cũng hiểu lầm ta, ta chưa bao giờ làm chuyện gì với Tịch Tịch của .

      Ta giải thích nhưng phò mã tin.

      Ta nghĩ là tất cả mọi người muốn tin ta, thế là ta cứ dứt khoát tất cả chuyện đó biến thành , như là nạp trai bao, như là ăn hiếp Tịch Tịch của phò mã. Sau đó ta lại có hỉ mạch, phò mã biết được cũng vui mừng, ngược lại có chút lãnh đạm.

      Ta biết tin đứa bé trong bụng ta là của .

      Đột nhiên ta thấy có người đẩy cửa vào. Ta ngước nhìn, ra là phò mã. Mắt liếc nhìn bụng ta, cầm chén canh gừng bàn đưa cho ta, “Nghe Vân Vũ nàng lại nôn?”

      Ta uống chén canh nguội ngắt, : “ thành quen rồi.”

      Phò mã thản nhiên : “Vậy là tốt rồi. Ta nghe thái y , qua mấy tháng nữa có lẽ chuyển dạ.”

      Ta lại hớp hớp canh gừng lạnh đến nỗi khiến ta run tay, “Còn hai tháng nữa.” Dừng lại, rồi ta nhàng : “Yến Thanh, ta sợ đau.”

      Phò mã họ Yến tên Thanh, tự Tử Mặc, nhưng chưa bao giờ để ta kêu tên tự của . nhìn ta lúc lâu rồi mới : “Bệ hạ thương nàng như thế, tìm thái y tốt nhất đến bên cạnh nàng.”

      Trong nháy mắt lòng ta nguội lạnh.

      Sau khi phò mã Vân Vũ bước vào, nàng tức giận bất bình : “Phò mã gia khốn nạn! Công chúa, người thỉnh cầu bệ hạ ban thánh chỉ hưu phu . Công chúa, bây giờ là vừa hay đấy ạ, bỏ phò mã vẫn còn hàng nghìn hàng vạn phò mã khác ở bên ngoài chờ công chúa sủng hạnh!”

      Kỳ Vân Vũ rất đúng, ta cần phải miễn cưỡng như bây giờ, nhưng hết lần này đến lần khác trong lòng ta đều luyến tiếc yến Thanh quên được.

      Lần đầu tiên gặp Yến Thanh, biết ta là công chúa. Ngày hôm đó mình ta xuất môn, may trúng mưa to như trút nước, ta lại đường núi, chân bị trượt cái lăn đến dưới chân núi, còn bị thương nữa. Là Yến Thanh cứu ta, ở trong căn nhà tranh dưới chân núi chăm sóc ta suốt tháng.

      Rồi Yến Thanh thi tú tài, lúc ta rời khỏi căn nhà tranh, Yến Thanh bảo ta chờ , chờ công thành danh toại lấy ta làm phu nhân Trạng Nguyên.

      Sau đó đúng là Yến Thanh đỗ Trạng Nguyên như mong muốn.

      Thừa Văn biết ta thích Yến Thanh, lúc ở điện liền đem ta cho . Thừa Văn là hoàng đệ của ta, cũng là hoàng đế của Đại Vinh này, đối đãi với a tỷ ta rất tốt. Ta núp sau tấm màn, lén quan sát biểu cảm của Yến Thanh, sắc mặt Yến Thanh thay đổi tại chỗ.

      Lúc đó tâm tình ta rất phức tạp, tuy mặc kệ Yến Thanh đồng ý hay là , người lấy chỉ có thể là ta. Nhưng lúc này, cuối cùng ta lại muốn Yến Thanh kháng chỉ. Và Yến Thanh cũng làm đúng như ta mong muốn, quỳ xuống cự tuyệt tứ hôn.

      có người trong lòng, thà chết chứ chịu khuất phục. Thừa Vắn nếu cưới công chúa, quan mũ Trạng Nguyên phải tháo xuống. Dường như Yến Thanh chút do dự chọn ta, là ta trong căn nhà tranh.

      Ta nghe thấy thế mà vui sướng, có người vì ta mà đồng ý làm những chuyện đó, ta quả may mắn, vô cùng may mắn.

      Sau đó ta với Yến Thanh vợ chồng hòa hợp, cuộc sống vô cùng mỹ mãn.

      Chỉ tiếc cho đến bây giờ, ta hiểu được tại sao ta với phò mã lại đến nông nỗi này.

      Vân Vũ đỡ ta ra ngoài lại, ta ưỡn bụng bầu, ở trong phụ công chúa chậm rãi lui tới. được lát chợt nghe đám hạ nhân cách đó xa xì xào bàn tán.

      “Ôi chao, nghe phò mã gia lại ra ngoài…”

      “Nhất định là gặp con hồ ly tinh kia rồi.”

      “Hầy, công chúa của chúng ta đáng thương, xinh đẹp thế nào cũng đánh lại nhan sắc tầm thường của con hồ ly kia.”



      Vân Vũ tức giận hét to: “Các ngươi gì.”

      Ta vỗ tay Vân Vũ, “Bình tĩnh.”

      Bọn hạ nhân nhìn thấy ta, sợ đến sắc mặt trắng bệch, môi run run, ta cười : “ có việc gì, các ngươi xuống .” Rồi ta sờ mặt mình, với Vân Vũ: “Vân Vũ, em có cảm thấy ta rất đáng thương?”

      Vân Vũ vội lắc đầu, “ có, công chúa thân phận tôn quý, bệ hạ lại đối đãi với người tốt như thế, công chúa muốn cái gì có cái đó, làm sao lại đáng thương được?”

      Ta sờ bụng, cười : “Đúng thế.”

      Hôm ta lâm bồn, hoa ngọc lan trong phủ nở, ta tê tâm liệt phế hét tên phò mã, hét đến nỗi khàn cả giọng, nhưng phò mã hề xuất .

      Lúc ta sinh cực kỳ đau, sinh hai ngày đêm, cuối cùng là thai chết lưu.

      Sau đó, ta làm ra chuyện cực kỳ hoang đường.

      Ta để người võ công cao cường bên cạnh ta nửa đêm dùng bao tải chụp phò mã bắt lại đây, tự mình lấy gậy gộc đánh , đem hận giận ngốc bốn năm nay hóa thành lực mà đánh người.

      Đợi đến lúc đánh hết sức ta sai người mở bao tải ra, ta tự mình hôm đứa bé sắc mặt xanh tím thả vào trong lòng .

      “Ta sinh con trai, ngươi nhìn , có phải nó rất giống ngươi ?”

      Thần sắc Yến Thanh trắng bệch.

      Ta cười , “Yến Thanh, chúng ta hòa ly .”
      tart_trung thích bài này.

    3. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,658
      Chương 1 – Editor: Qin Zồ

      đường ra khỏi điện ta gặp ít đại thần. Bọn họ ồn ào tỏ vẻ muốn chuyện với ta. Thường ngày bọn họ thấy ta tránh được đều tránh, hôm nay chủ động tìm tới cửa quả là rất ngạc nhiên. Tuy ta vừa mới hòa ly phò mã, nhưng ta vẫn phải giả vờ phô khuôn mặt tươi cười sáng lạn ra, “Ừm? Chư vị muốn đến đây chúc mừng ta với Yến Thanh hòa ly sao?”

      Da mặt bọn họ rung lên, nhất thời đưa mắt nhìn nhau.

      Ta che miệng cười, “Các vị chớ căng thẳng, ta chỉ đùa thôi. Chư vị đây muốn chuyện chúng ta đến đình trong hồ ở phía trước thôi.” Các vị đại thần lên tiếng phụ họa, vội chắp tay để ta trước.

      sớm có cung nhân chuẩn bị tốt ở trong đình, ta thản nhiên ngồi ở nhuyễn y, chậm rãi hớp chén trà thơm, rồi từ từ : “Các ngươi cũng ngồi , bảo là có chuyện muốn cũng cần câu nệ đâu.”
      Các vị đại thần hành lễ cám ơn, đợi bọn họ ngồi xuống, ta mới đặt chén trà xuống, cười híp mắt : “Ừm? Chư vị đây muốn chuyện gì với ta?”

      Trong đó có vị đại thần ho khan, ta liếc mắt nhìn , vị đại thần này theo ta nhớ nhìn như đảm nhận chức vụ thị lang bộ hộ, chỉ thấy lau mồ hôi trán, run rẩy : “Công chúa, vi thần có quen người, năm nay vừa mới mười bảy, tướng mạo đường đường, là long phượng giữa nhân gian.”

      Lại vị đại thần tiếp: “Vi thần cũng quen người, mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, dung mạo có thể sánh với Phan An.”

      “Vi thần cũng có biết người, vừa văn vừa võ, gia thế trong sạch, tuổi gần mười lăm.”



      Bọn họ tuần tự mà , cuối cùng, trăm miệng lời : “Người vi thần tiến cử có thể đảm nhiệm chức phò mã.”

      Miệng ta giật giật, ra là quốc thái dân an lâu, đại thần cần bàn chính lại đến thay ta làm mai mối sao? Ta cười khan tiếng, “Tâm ý của chư vị giống như cảnh xuân hôm nay vậy, ta có thể cảm nhận được. Chẳng qua…” Ta lấy ly thư mà Thừa Văn mới cộp ấn xong trong tay Vân Vũ, chậm rãi mở ra ở bàn đá, “Cái đó với ly thư đây nóng đến bỏng tay, chư vị có cần phải tới cảm nhận ?”

      Các vị đại thần cùng cười khan vài tiếng.

      Ta sờ ly thư, híp mắt cười : “ ngại với các vị đây, diện thủ trong phủ ta mỗi người ai ai cũng đều tướng mạo đường đường nhân trung long phượng mày kiếm mắt sáng môi hồng răng trắng dung mạo tựa Phan An vừa võ vừa văn gia thế trong sạch.”

      Các đại thần lau mồ hôi lạnh, gượng cười.

      “Công chúa… rất biết thưởng thức.”

      “Đâu có đâu có.”

      Khó lại được cùng các vị đại thần trong triều chuyện phiếm, ta lại càng vắt hết óc đòi hỏi cầu đối với phò mã. Ta rất thỏa thích, ngược lại số lần cười gượng của bọn họ nhiều đến nỗi có thể biến thành xác khô.

      Vì để tránh cho tình cảnh bi thảm xuất , ta uống ngụm trà cho ướt họng, xem như chuyện xong.

      Vân Vũ cười trộm : “Công chúa, đoán là cỡ năm nửa năm nữa bọn họ dám đến tìm người chuyện đâu.”

      Ta đặt chén trà xuống, ngáp cái, “Cái này cũng thể trách bọn họ, chỉ có thể trách bổn công chúa có tiếng xấu ở bên ngoài, bọn họ bảo vệ con mình đến sốt ruột, sợ là hôm nay ta hòa ly, ngày mai chọn phò mã thành thân.”

      Tin ta với phò mã hòa ly vừa truyền ra ngoài, người trong kinh thành ngay lập tức thành thân nhiều hơn. Hôm nay ta tiến cung, lúc qua phố đông còn gặp bảy thám kiệu hoa chặn giữa đường, quả là náo nhiệt trước nay chưa từng có.

      Ta sờ cằm, “Vân Vũ, em cảm thấy ta nhìn rất giống bụng đói ăn quàng sao?”

      Vân Vũ nghiêm túc : “ có.”

      Ta cảm thấy dễ chịu.

      cơn gió thổi qua, chợt có vài đóa hoa bay ngang trước mắt ta, theo bản năng ta giơ tay hứng, cúi đầu nhìn, ra là hoa ngọc lan. Lúc ta sinh con, ta đau đến nỗi thể suy nghĩ, cứ liên tục nhìn ra hoa ngọc lan ngoài cửa sổ, coi nó là phò mã. Chỉ tiếc bây giờ hoa ngọc lan vẫn còn, nhưng đứa bé mất.

      Ta với Vân Vũ: “ lên phía trước ngắm hoa ngọc lan thôi.”

      Tuy chuyện đau lòng qua, nhưng cảnh xuân hôm nay khó được long lanh như thế, ta quyết thể phụ với cảnh xuân được. Bởi vì cái gọi là đời người cần phải vui hết mình, ta vì Yến Thanh đau lòng bốn cái xuân thu, hôm nay, ta vì bất kỳ nam nhân nào mà bỏ qua cơ hội vui chơi.

      theo sau ta ngoại trừ Vân Vũ còn có bốn cung nữ, tên là Như Ca, Như Vũ, Như Thi, Như Họa. Ta thể phân biệt tên bốn người các nàng nên thường gọi sai người. Nhưng mà cũng chẳng quan trọng, dù sao lần nào ta gọi người cũng có người đáp.

      Các nàng trước kia là hầu hạ Quán Quán, sau khi Quán Quán xuất cung, các nàng liền đến hầu hạ ta. Quán Quán từng là thái hậu của Đại Vinh, cũng là tri kỉ khuê phòng của ta, Quán Quán là tên tự của nàng. Chẳng bao lâu sau, tại thuyết thư lầu, những chuyện hoang đường của ta với Quán Quán lần lượt lên đài.

      đến Quán Quán, nàng cũng tính là nhân vật truyền kì. Hoàng đệ của ta đến bây giờ vẫn còn giữ lại bóng dáng của nàng trong đầu, cho dù Thừa Văn nhưng ta cũng biết được.

      Ta thở dài hỏi: “Như Ca mỹ nhân, mấy ngày nay bệ hạ có chỗ nào khác thường ?”

      Nàng đáp: “Bẩm công chúa, bệ hạ hết thảy đều bình an.”

      Ta : “Có chút bất thường cũng có?”

      Như Ca lại : “Nếu cũng có, hôm qua ở ngoài cung bệ hạ gặp được thầy tướng số, gã xem bói cho bệ hạ xong, sáng nay bệ hạ liền bổ nhiệm y làm quốc sư.”

      Ta sửng sốt, khỏi xoa trán thở dài. Xem ra tỷ đệ chúng ta đều là số khổ, đồng thời đều gặp chuyện đau lòng, ta còn có thể nhìn , nhưng ngờ hoàng đệ của ta là người tin quỷ thần, giờ lại sa đọa đến như vậy.

      Ta chớp mắt hỏi: “Gã thầy tướng kia gì với bệ hạ?”

      “Bẩm công chúa, Như Họa biết ạ.”

      ra ngươi là Như Họa mỹ nhân…” Ta trầm ngâm lát lại hỏi: “Dung mạo của quốc sư như thế nào?” Chẳng dè ai trả lời, ta liền xoay người, lặp lại lần nữa.

      Như Họa đỏ mặt : “Là kinh… kinh vi thiên nhân*.”

      (* Thành ngữ 惊为天人 dùng để chỉ phi thường kinh ngạc khi nhìn thấy hoặc nghe thấy người nào đó, nghĩ đến chỉ có thần tiên mới có thể như thế)

      Ta chớp mắt : “Là kinh vi thiên nhân như thế nào?”

      Nàng : “So với Thẩm tướng năm đó còn hơn hẳn ba phần.”

      Ta hơi kinh ngạc, năm đó tướng mạo và khí chất của Thẩm tướng thuộc hàng tốt nhất, bây giờ lại còn có người hơn, chuyện này là làm ta lo lắng. Nếu là người có tướng mạo đạt đến đỉnh điểm, đó chính là nam nữ già trẻ đều thích. Mà Thừa Văn vẫn chưa tỉnh lại sau tổn thương đó, bây giờ lại nhảy ra gã thầy số kinh vi thiên nhân, đây chẳng phải là muốn đoạn tụ sao?

      Lúc này biết là Như Vũ hay Như Ca hay Như Thi : “Đêm qua bệ hạ với quốc sư ở trong phòng chuyện cả đêm.”

      đêm…

      Hai chữ này quả nhiên khiến người ta suy nghĩ lung tung.

      Ta nhất định thể để Thừa Văn thành đoạn tụ được, bây giờ ta chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm hoa ngọc lan, vì thế liền : “Bổn công chúa rất muốn gặp cho biết quốc sư đến tột cùng là kinh vi đến mức nào. Giờ quốc sư có ở trong cung ?”

      Lời còn chưa dứt, mặt Như Họa xuất hai đám mây hồng, “Công…công chúa, quốc sư đến.”

      Ta sững sờ, xoay người lại nhìn, xa xa có hai người về phía ta, mà trong đó có người ngồi xe lăn. Đợi ta nhìn tướng mạo của người kia ta bỗng dưng cảm thấy bốn chữ ‘kinh vi thiên nhân’ của Như Họa dùng lúc nãy quả nhiên sai.

      Mỹ nam trong phủ ta như mây, tiền phò mã cũng thuộc vào hạng tốt nhất, nhưng từ khi nhìn thấy quốc sư, hai mắt quen nhìn nam sắc của ta đúng là khó có thể thu lại người .

      “Vi thần bái kiến công chúa điện hạ, chân của vi thần bị thương, thể hành lễ với công chúa, mong công chúa thứ lỗi.”

      Ta lấy lại tinh thần, liên tục khoát tay : “Quốc sư cần đa lễ.”

      Giờ khắc này, ta thầm nghĩ: chờ sau khi hồi phủ, nhất định phải sai người lấy được bức vẽ của quốc sư dán lên đầu giường, ta muốn ngày đêm đều đối diện với . Đợi sau khi ánh mắt ta quen với bộ dạng kinh vi thiên nhân như thế, ta lại đến cho biết, dựa vào sắc đẹp để nhận lấy chức quan là thể được.

      “Quốc sư họ gì?”

      “Vi thần họ Ôn.”

      Ồ, trong sách sử dường như chưa từng xuất qua kẻ lam nham gây họa nào họ Ôn phải…

      “Tên?”

      “Tên chỉ chữ Diễn.”

      Ôn Diễn, Ôn Diễn, đúng là cái tên mềm mại như ngọc.

      “Tự?”

      Quốc sư xem chừng sửng sốt, rồi mới cười dịu dàng, “Vi thần tự Cảnh Nhuận.”

      Cảnh Nhuận, Cảnh Nhuận, quả nhiên đặc biệt mềm mại.

      Lúc này Vân Vũ lặng lẽ với ta: “Công chúa, có phải tiếp theo người nên hỏi quốc sư từng có hôn phối chưa?” thanh của Vân Vũ lớn, chẳng qua cũng đủ để Ôn Diễn nghe được.

      mỉm cười nhìn ta, hình như có gì là ổn cả.

      Ta nghĩ tầm tiếng xấu của Thường Ninh công chúa bên ngoài ràng, đoán là cũng mười mươi. thể , tâm tư của Ôn Diễn này đúng là tinh, sau khi dựa vào sắc đẹp để mê hoặc Thừa Văn, giờ lại muốn đến mê hoặc ta.

      Ta kiên quyết bị sắc đẹp mua chuộc.

      Ta trừng mắt liếc Vân Vũ, “Đừng có bậy.” Thân là trưởng công chúa của Đại Vinh, ở trước mặt thần tử, nên phô ra có khí thế, ta chuẩn bị mở miệng ra oai phủ đầu với Ôn Diễn Ôn Diễn nở nụ cười với ta.

      Cảnh xuân tươi đẹp, hoa ngọc lan nở, đủ loại cảnh đẹp lúc này ta đều cảm thấy so với nụ cười của Ôn Diễn.

      chậm rãi xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay hạt giống màu nâu.

      “Công chúa, đem nó gieo xuống, ba tháng sau người nhận được phò mã mới.”

      *Công chúa tên Thường Ninh phải Thường Trữ,”常宁” trong hán việt là Thường Trữ như chữ 宁 là Ninh phải Trữ.
      tart_trungLinh Nguyễn thích bài này.

    4. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,658
      Chương 2
      Editor: Qin Zồ


      Hạt giống… phò mã?

      Sau khi hồi phủ, ta nhìn chăm chú vào hạt giống mà Ôn Diễn cho ta. Hạt giống này tròn tròn màu nâu nhạt, bề mặt sáng bóng trơn trượt, có vẻ mượt mà. Ta cân nhắc lui tới vẫn cảm thấy là Ôn Diễn lừa ta.

      Cỏ có thể có hạt giống, hoa có thể có hạt giống, đồ ăn cũng có thể có hạt giống, nhưng người vạn lần có hạt giống. Nếu quả người có giống, mấy năm trước ta chắc chắn mặt đất đầy hạt giống, đợi đến mùa thu ta thu hoạch được vô số phò ma, làm sao còn có thể vì Yến Thanh mà trải qua xuân thu buồn?

      “Ôi chao, công chúa, em tự hỏi vấn đề nghiêm túc.” Vân Vũ chống cằm, hai mắt sáng trong suốt, “Chờ cho khi giống tân phò mã nảy mầm, có phải công chúa nên tìm quốc sư xin thêm nhiều hạt giống trẻ em?”

      Da mặt ta run rẩy, “Em tin vào mấy lời nhảm của Ôn Diễn?”

      Vân Vũ : “Quốc sư đại nhân có thể chỉ trong ngày ngắn ngủi khiến bệ hạ tin phục, ắt có bản lĩnh của mình.”

      Ta xin phép tin Ôn Diễn có bản lĩnh như thế, ta nắm hạt giống trong tay, u ám : “Bây giờ ta nên bóp nát hạt giống này, ba tháng sau tự ta muốn xem Ôn Diễn nơi nào tìm phò mã mới cho ta.”

      Vừa dứt lời, hai tay ta lập tức dùng sức, ngờ hạt giống này lại cứng thế, ta dùng chân đạp vài cái, nó vẫn nguyên vẹn như trước.

      Vân Vũ nhào tới, nhanh chóng lấy khăn tay xoa xoa, “Ôi công chúa, phò mã gia suýt nữa chết ở dưới chân người rồi.”

      Ôn Diễn quả là kẻ gây họa, mê hoặc Vân Vũ thành bộ dạng này rồi.
      Ta vừa mắt. Ta xoa trán thở dài: “Thôi thôi, ta cũng giết chết nó. Vân Vũ, em đem phò mã gia của em chuyển đến chỗ nào mà ta thấy được .”

      Vân Vũ nghe thế, vui mừng nhặt hạt giống lên chạy ra ngoài.

      Tự ta rót trà, sau khi thử trà xong, ta bảo hạ nhân gọi Ngô Tung đến đây. Ngô Tung là tổng quản trong phủ công chúa ta, là ta đem theo từ trong cung, ta khá là tín nhiệm , mọi chuyện lớn trong phủ đều do xử lý.

      đến khắc, Ngô Tung tới.

      Ta uống chút trà cho thấm giọng rồi hỏi: “Trong phủ giờ có bao nhiêu diện thủ?”

      “Bẩm công chúa, tổng cộng có hai mươi ba người.”

      Ta suýt chút nữa phun trà trong miệng ra, “Hai… hai mươi ba người? Sao ta nhớ năm trước chỉ có bảy tám người?”

      Ngô Tung : “Đầu năm nay bệ hạ thưởng cho công chúa ít diện thủ, công chúa đều nhận hết.”

      Cuối cùng ta cũng nuốt được miếng trà trong miệng, hồi đầu năm ta còn bực bội với Yến Thanh, ai đến cũng cự tuyệt. Kỳ mấy năm qua, tuy là ta thu ít diện thủ, nhưng thực tế quan hệ của ta với bọn họ tương đối thuần khiết. Ta là người có sở thích, nếu phải là người trong lòng ta, ta tuyệt đối dễ dàng để chạm vào ta.

      Lại tiếp, mục đích nạp diện thủ của ta cũng là trẻ con, chỉ bởi vì Yến Thanh bên ngoài có Đỗ Tịch Tịch, kết quả ta liền giận dỗi, tìm càng nhiều ‘Đỗ Tịch Tịch’, nhưng lại quang minh chính đại nuôi ở trong phủ đệ.

      Xem ra đến cuối cùng ta và Yến Thanh thể gần nhau được, tuy là sai trước, nhưng chung quy ta vẫn có cái sai.

      Nhưng cho dù thế nào những chuyện này cũng là quá khứ rồi.

      Bây giờ ta với Yến Thanh hòa ly, ta cũng nên buông tay.

      Ta với Ngô Tung: “Để bọn họ xuất phủ , sắp xếp cho bọn họ con đường bình an. Mấy năm qua làm diện thủ của bổn công chúa, là vất vả cho bọn họ rồi.”

      Ngô Tung đáp “vâng” tiếng.

      Cho đến bây giờ Ngô Tung làm việc chưa từng sơ suất, ta tương đối yên tâm. Lúc này để đám trai ấy xuất phủ, cũng làm rất tốt. quá ba ngày sau, diện thủ trong phủ công chúa toàn bộ đều mất.

      Ta rơi vào im lặng, trong đầu thấy vui vẻ.

      Vân Vũ nhiều ngày bận với hạt giống phò mã kia, nàng ở trong phủ công chúa tìm chỗ tốt có phong thủy tốt, trịnh trọng đem gieo hạt giống kỳ lạ, tưới nước bón phân mọi thứ đều thiếu. Nàng còn thề son sắt với ta: “Công chúa xin yên tâm, em đem phò mã gieo đến xinh đẹp, ba tháng sau nhất định cho người phò mã mới độc nhất vô nhị, cố gắng để tướng mạo của tân phò mã gia có thể so với quốc sư còn kinh vi thiên nhân hơn.”

      Vân Vũ vừa liền nhắc nhở ta, ta lập tức dặn bảo đám hạ nhân, trong vòng ba ngày trình lên bức họa của Ôn Diễn.

      Bởi vì cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, ta muốn giáo huấn Ôn Diễn phen, việc khẩn cấp trước mắt là để vẻ đẹp của thể tiếp tục mê hoặc ta nữa. Ngày đêm ta đều nhìn khuôn mặt này… đem khuôn mặt mặt mặt mặt mặt của in sâu vào trong đầu, để lần sau khi gặp lại Ôn Diễn ta có thể bình tĩnh tự nhiên.

      Ba ngày sau, bức họa của Ôn Diễn cũng được trình lên. Ta nhìn mà trong lòng thất vọng, ngay lập tức sa thải họa sư trong phủ. Cuối cùng ta suy nghĩ lại, tốt nhất vẫn nên tự mời Trương họa sư trong cung.

      Trương họa sư rất nổi tiếng ở Đại Vinh, mọi thứ dưới ngòi bút được đông đảo quý nhân trong cung xem trọng. Lúc phụ hoàng tại thế cũng khen ngợi Trương họa sư dứt, mấy năm trước ông ta còn phụng chỉ vẽ thái hậu, phong vận rất giống, chiếm được thích của Thừa Văn, lại trao cho danh xưng là họa thánh. Xem ra cũng chỉ có ông ta mới vẽ ra Ôn Diễn mà ta muốn.

      Trong lòng ta tràn đầy chờ mong Trương họa sư, ngờ mấy ngày qua Trương họa sư lại đến thỉnh tội, chòm râu trắng của ông ta run run, “Xin công chúa giáng tội, vi thần vẽ được.”

      Ta sững sờ, “Thử xem nào?”

      Trương họa sư mặt mày ủ ê : “Tướng mạo quốc sư như thế trăm năm khó gặp, vi thần cân nhắc hồi lâu vẫn khó có thể hạ bút. Mặt mũi quốc sư lại càng giống sương mù thiên biến vạn hóa, vi thần khó có thể nắm bắt cái tinh túy này.”

      Sau khi nghe xong, ta cũng bắt đầu mặt mày ủ ê. Ôn Diễn lại lợi hại, lại còn đem Trương họa sư tuổi năm mươi biến thành như thế này. Người này là nguy hiểm là nguy hiểm.

      Ta cắn chặt răng, quyết định tự mình ra trận.

      Mấy năm trước ta cũng từng học qua vẽ tranh. Tuy bức tranh vẽ ra cái gì chỉ bản thân biết được, nhưng dù gì cũng là tâm ý tương thông với vật. Lập tức ta sai người tra xét hành tung của Ôn Diễn. Nếu muốn có bức tranh của Ôn Diễn, vẫn là nên xem mặt mặt mặt mặt mặt này, sau cùng giống như tranh vẽ hành văn mới lưu loát được.

      Theo như mật thám hồi báo, hành tung của Ôn Diễn lúc có lúc , hơn nữa Thừa Văn lại châm chước vì cái chân tật của mà cho phép cần vào triều. Kể từ đó, ta căn bản chẳng nhìn thấy mặt, càng khỏi đến bức tranh.

      Nhưng ta là người rất có kiên nhẫn, Ôn Diễn tiếp tục thế nào, dù sao cũng phải ăn uống, ta tin bắt được .

      May mà ông trời phụ lòng người, sau nửa tháng, rốt cuộc ta cũng nhận được tin – gánh hát đến Sướng Hí viên mở buổi diễn mới, Ôn Diễn xem.

      Từ sớm ta đến Sướng Hí viên quan sát, Ôn Diễn đau chân, chắc chắn lên sương phòng ở tầng hai, như vậy chỉ có thể ở lầu . Vì có thể để có vị trí tốt nhất để ngắm khuôn mặt đó, ta mạnh tay bao hết toàn bộ sương phòng ở lầu hai.

      Như vậy, bất luận là Ôn Diễn ngồi chỗ nào, ta đều có thể nhìn gương mặt đó mà gặp trở ngại, có thể vẽ tranh.

      Ngày hôm gánh hát diễn, để phụ với cái danh hoành hành ngang ngược mà thuyết thư tiên sinh đánh giá ta, ta lấy tư thế của công chúa chơi, thị vệ bao vây Sướng Hí viên ba vòng trong ba vòng ngoài, cỗ kiệu lấp lánh đeo cái bảng phủ công chúa đứng ở ngoài Sướng Hí viên, ta ăn mặc long trọng, Vân Vũ giúp ta hạ kiệu, ta đứng ở ngoài kiệu đón gió cười xinh.

      Nghe màn diễn lình đình hôm đó dọa chạy ít quan lại quyền quý đến nghe hát. Vân Vũ có lẽ bọn họ cho rằng ta mượn chuyện nghe hát để tuyển phò mã nên đều sớm chạy thoát.

      Sau khi ta vào Sướng Hí viên, ở bên trong đến nửa người cũng chẳng có.

      Ta lấy làm đắc ý, hôm nay ta làm như thế cũng chính là để cho ta và Ôn Diễn hai người mình. Bây giờ có bóng ai, là rất hợp ý ta.

      Vân Vũ đem điểm tâm mang từ trong phủ công chúa ra xếp lên bàn, rồi cũng pha bình trà Tín Dương Mao Tiêm. Nhưng có thể thấy , hôm nay Vân Vũ có gì đó yên lòng, ta đưa mắt nhìn ra bên ngoài, mây đen quay cuồng, xem ra trời sắp mưa.

      Tất nhiên ta biết vì sao Vân Vũ yên lòng, nàng là lo lắng cho hạt giống phò mã kia của Ôn Diễn.

      Ta lạnh giọng : “Em muốn về sao?”

      Hai mắt Vân Vũ sáng ngời, “Công chúa muốn cho em về ư?”

      Ta cười híp mắt : “Từ trước đến nay bổn công chúa đều rất biết quan tâm, đúng hay ?”

      Vân Vũ gật đầu, “Công chúa là người biết quan tâm nhết mà em từng gặp.”

      “Nếu là như vậy.” Ta “ưm” tiếng, khoát tay, “Em về , nhân tiện thay ta gửi lời thăm hỏi đến hạt giống phò mã.”

      Vân Vũ vui vẻ : “Nhất định nhất định rồi, quan tâm của công chúa, tân phò mã ở dưới đất cũng có thể cảm nhận được.”

      Ta chợt thấy lời này của Vân Vũ có điều gì đó đúng, nhưng nghĩ lại vẫn chẳng đào ra chỗ nào đúng, thế là liền thôi. Vì ôm cây đợi thỏ nên ta tới có hơi sớm, đầu tử gánh hát là người rất biết nhìn, tới hỏi ta có muốn diễn trước hay , ta từ chối.

      Ta tới nơi này phải là để xem kịch, mà là xem người.

      Người chưa đến, có diễn cũng vô dụng.

      Ta nhìn rạp hát trống rỗng, trong lòng hơi cảm khái. Trước kia trong cung lúc xem hát tốt xấu gì bên cạnh cũng có tri kỷ xem cùng. Bây giờ tri kỷ lấy chồng ở tận Giang Nam, chỉ còn mình ta trong kinh thành. Giờ xem hát, bên cạnh đến người cũng chẳng có.

      Ta rất cảm khái ăn hết hai chiếc bánh gạo, uống hết nửa chén Tín Dương Mao Tiêm. Khi ta lấy khăn tay lau miệng trong Sướng Hí viên trống rỗng lại vang lên bước chân. Ta vui vẻ, vội vàng ngẩng đầu nhìn.

      Nhưng vừa nhìn, cả người ta cứng lại.

      Là Yến Thanh.
      tart_trungLinh Nguyễn thích bài này.

    5. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,658
      Chương 3

      Editor: Qin Zồ

      Yến Thanh thích xem hát, hai ta thành hôn bốn năm, điều này ta nhớ rất .

      Cỗ kiệu lóng lánh ánh kim còn gác ngoài Sướng Hí viên, chỉ cần phải người mù ai biết Thường Ninh công chúa ở trong Sướng Hí viên.

      Như vậy là…

      Trước tình huống phò mã biết ta ở đâu mà lại còn thích nghe hát, cuối cùng là có ý gì đây?

      Ta rất muốn tự mình đa tình cho là Yến Thanh muốn đến gặp ta, sau khi hòa ly lại phát ra bổn công chúa rất tốt, bây giờ quay về chính là muốn xoay chuyển tình thế, tiếp tục tiền duyên với bổn công chúa.
      Chỉ tiếc rằng ta bị Yến Thanh làm tổn thương đến bốn năm dài, ý nghĩ như vậy ta dám tham vọng.

      Bây giờ, ta kìm được mà cho rằng Yến Thanh quay về là do nhất kiến chung tình với vị quốc sư kính vi thiên nhân kia, đến nỗi vứt bỏ Đỗ Tịch Tịch rồi sau đó đoạn tụ với quốc sư!

      Nghĩ như thế, ngay lập tức trong lòng ta khoan khoái cực kỳ.

      Ngay cả lúc Yến Thanh hành lễ với ta cũng thể được khí độ rất khá. Ta cười híp mắt uống hết chén Tín Dương Mao Tiêm còn lại, “Đứng lên , đây phải trong cung, Yến thượng thư cần đa lễ.”

      Yến Thanh đứng thẳng người.

      Ta quang minh chính đại nhìn . Từ sau khi hòa ly, đây là lần đầu tiên ta gặp Yến Thanh. nhìn có vẻ thần sắc tệ, máu ứ đọng mặt cũng tiêu tan, lại biến trở về bộ dạng tuấn lãng trước kia. Tuy nhất dạ phu thê bách dạ ân1, nhưng giờ khắc này ta gặp lại Yến Thanh, ta hi vọng sống tốt.

      (1 đêm vợ chồng, trăm năm bên nhau)

      “Thần sắc công chúa nhìn tệ.”

      “Yến thượng thư cũng chẳng kém.”



      Ta với Yến Thanh mấy câu khách sáo, cuối cùng ta chợt thấy hốt hoảng, ta với Yến Thanh làm cái gì đây? Ta cầm chén trà lên chuẩn bị hớp ngụm cho thấm giọng, lại quên mất vừa rồi mình uống sạch. Ta đặt chén trà xuống, nha hoàn phía sau tiến lên châm trà cho ta, ngờ Yến Thanh lại : “Để ta.”

      Ta cảm thấy thụ sủng nhược kinh.

      Ta nhìn Yến Thanh rót đầy chén Tín Dương Mao Tiêm, hai tay cầm chén trà đưa cho ta, ta liếc mắt nhìn cái, chuyện tiếp theo ta nên làm là cố tình gây . Ta vung rộng tay áo, làm đổ cả chén trà trong tay Yến Thanh, ta lạnh mặt đứng lên.

      “Yến Thanh, ta với ngươi, ta tuyệt muốn gặp ngươi.”

      Ta nghĩ lại càng có cảm giác mình đáng, ngay cả Thừa Văn cũng nhường ta ba phần, vì sao trong bốn năm qua ta phải kìm nén như thế? Dựa vào cái gì mà Yến Thanh giày xéo con tim ta? ca kỹ có thân phận lại có thể so với ta?

      Trà trong chén vẫn còn nóng, vừa nãy làm ta đổ, Yến Thanh cũng rụt tay lại, cứ để cho trà đổ bỏng tay, mặt đổi sắc nhìn ta, trong mắt lại có ý cười.

      Ta sửng sốt, ngơ ngẩn nhìn . Ý cười trong mắt lại càng đậm hơn.

      Ta nhíu mày hỏi: “Có phải lần trước ngươi bị ta đánh đến choáng váng rồi ?”

      Yến Thanh mở miệng giống như định gì đó, lúc này tiểu tư vội vàng chạy vào, thở ra hơi : “Công… công chúa… quốc sư tới…”

      Ta nghe thế, lập tức tròng mắt sáng lên, cũng mặc kệ Yến Thanh là ngốc hay giả vờ, vội vàng sai bảo: “Đợi lát nữa quốc sư vào ngươi với y là bổn công chúa thông cảm cho cái chân của quốc sư, cần lên đây hành lễ với ta.”

      Lúc ta vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận được khuôn mặt của Ôn Diễn ta vẫn muốn ít tiếp cận hơn. Ở lầu hai nhìn tướng mạo của Ôn Diễn từ xa, chính là nơi thích hợp nhất. Tiểu tư vâng tiếng rồi chạy xuống cửa chờ Ôn Diễn đến.

      Ta chờ hơn nửa tháng, bây giờ cũng chờ cho đến lúc đó.

      Lúc này trong lòng ta khó tránh kích động, mặt thể mang theo ý vui mừng, trong lòng nhất thời đem Yến Thanh còn ở đây vất lên chín tầng mây. Cho đến khi cảm nhận được ánh mắt thâm ý của Yến Thanh ta mới lấy lại tinh thần.

      “À, ngươi vẫn còn ở đây à.”

      Yến Thanh nhìn sâu vào ta, “Công chúa muốn đem quốc sư liệt vào danh sách tân phò mã được chọn sao?”

      Ta , “ liên quan gì đến ngươi.”

      cười, “Dù thế nào nữa, mong rằng công chúa nghĩa lại.”

      Ngữ khí này của Yến Thanh làm cho ta khó chịu từ đầu đến chân. Ta biết Ôn Diễn sau đêm trở thành tâm phúc bên người Thừa Văn, chọc ít người ghen tị. Ôn Diễn ở bên vua thế nào ta biết được, nhưng Yến Thanh hòa ly với ta lại còn can thiệp vào chuyện của ta khiến ta phải sầm mặt.

      “Có lẽ Yến thượng thư quên chuyện chúng ta hòa ly, trong ly thư viết rất ràng, ta với Yến thượng thư bất tương an hài2, từ nay về sau hai bên tái giá cũng chẳng liên quan gì.” Ta cười lạnh tiếng, “Yến Thanh, ngươi đừng quên, ta là trưởng công chúa của Đại Vinh, trong kinh thành ít người biết tiếng xấu của ta, trước kia vì ta thích ngươi nên mới sẵn lòng vì ngươi mà bớt phóng túng, nhưng hôm nay ta còn thích ngươi nữa rồi, ngươi nên cái gì cũng phải như thế. Nếu ta làm ra chuyện gì đó, ngươi chỉ có thể chết trong họa mà thôi. Dù ta muốn phụ thân ngươi làm phò mã,Yến thượng thư cũng chỉ có thể gọi ta tiếng a nương mà thôi.”

      (2 Từ cổ dùng trong luật ly hôn của nhà Đường, nôm na là thỏa thuận đường ai nấy .)

      Mắt thấy sắc mặt Yến Thanh thay đổi, trong lòng ta rất khoan khoái.

      bắt đầu diễn rồi, Yến thượng thư cứ tự nhiên.”

      Ta ràng biết tính khí Yến Thanh lại còn đả kích , đúng là chịu nổi, xác định tiếp tục ở lại nghe hát. Quả nhiên, Yến Thanh xanh mặt rời hỏi Sướng Hí viên.

      Mấy năm nay ta nuông chiều Yến Thanh quá mức, thế cho nên mới để cho với ả ca kỹ ăn hiếp đến đầu ta. Lúc trước Yến Thanh để cho ta khó chịu như thế, có lẽ là quên ta là nữ nhân hoàng gia. Nhưng hôm nay cũng nên nhớ, ta là công chúa Thường Ninh, là nữ tử tôn quý nhất Đại Vinh này, ta ngang ngược tùy hứng cũng được, cố tình gây cũng được, tại cái nơi vương quyền chí thượng này, vẫn là ta định đoạt.

      Lúc Ôn Diễn vào, ngẩng đầu nhìn ta từ xa, hơi gật đầu với ta rồi nhàng cười.

      lấy làm kinh ngạc gì khi trong Sướng Hí viên chỉ có mình ta với hai người họ, như là sớm biết được vậy, vẫn là dáng vẻ thanh tao nho nhã như cũ. Tùy tùng của giúp đến bên vị trí tương đối trống trải, rồi sau đó gã tùy tùng nọ như có pháp bảo, trong nháy mắt, xung quanh Ôn Diễn có bộ đồ trà tinh xảo, cho dù khoảng cách xa, nhưng đôi mắt sắc của ta vẫn có thể nhận ra bộ trà kia là tử sa, thợ làm rất khéo, mấy năm trước ta vô tình có được, thích đến nỗi nỡ buông, chỉ tiếc là khi cãi nhau với Yến Thanh đem nó quăng , sau lại tìm người đến tu bổ lại thôi. Hôm nay lại trông thấy bộ tử sa, lòng lập tức đập loạn.

      Cuối cùng vẫn là ta nhịn được, bất chấp việc nhìn mặt Ôn Diễn, tung tăng chạy xuống.

      đài cũng bắt đầu hát, bọn họ hát gì ta hiểu, dù sao lúc này trong mắt ta cũng chỉ có khuôn mặt của Ôn Diễn cùng với tử sa của Ôn Diễn.

      Ta ngồi bên cạnh Ôn Diễn, “Quốc sư, khéo quá.”

      Ôn Diễn cười khẽ: “Công chúa muốn chén Bích Loa Xuân ?”
      Tất nhiên là ta từ chối rồi, nhưng ta phải làm bộ mất tự nhiên suy nghĩ, rồi sau đó cười yếu ớt : “Cũng tốt.”

      Tùy tùng của Ôn Diễn rót hai chén Bích Loa Xuân, Ôn Diễn nhận chén, rồi lại nghiêng đầu đưa đến trước mặt ta, “Công chúa, mời.” Năm ngón tay thon dài trắng nõn cầm lấy chén tử sa, là người đẹp bộ trà đẹp cảnh cũng đẹp, oán khí lưu lại lúc Yến Thanh còn ở đây nhất thời tan biến thấy tăm hơi.

      Ta nhấp ngụm, khỏi khen: “Trà ngon.”

      Tùy tùng Ôn Diễn tự hào : “Đương nhiên là trà ngon rồi, nước để pha trà chính là nước tuyết ngọc sơn. Công tử nhà chúng ta tinh thông nhất là trà nghệ, mặc dù trà trong hoàng cung so nổi nhưng công tử nhà ta vẫn có thể pha ra trà ngon được.”

      “A Man.” Ôn Diễn khẽ quở tiếng, rồi với ta: “Công chúa chớ để ý, từ A Man được ta nuông chiều, thường ngày chuyện ngay thẳng quá mức rồi.”

      Ta : “Ngay thẳng là chuyện tốt, ta luôn tán thưởng người ngay thẳng, quốc sư cũng cần để ý.” Khi chuyện, ta lại sờ chén tử sa trong tay, nỡ buông tay.

      Ôn Diễn cười cười, ánh mắt lại quay về sân khấu.

      Đối với bài diễn sân khấu ta chẳng có chút hứng thú nào, thừa dịp Ôn Diễn còn chăm chú nghe hát, ánh mắt của ta khi dừng lại ấm tử sa, khi dừng lại mặt Ôn Diễn, hai bên ngừng xoay tới xoay lui, quả so với người diễn đài còn mau hơn.
      Đương lúc ánh mắt ta nhìn chăm chú Ôn Diễn A Man bỗng nhiên mở miệng: “Công chúa điện hạ, vì sao ngươi cứ nhìn chăm chú công tử nhà ta thế?”

      Ta lập tức bị sặc, liên tục ho khan vài tiếng, rồi sau đó cười gượng : “Ta…” còn chưa xong Ôn Diễn nhìn sang. vừa nhìn như thế, ta lập tức ra lời, ánh mắt cứ chết dí mặt .

      Ta lại ho khan vài tiếng, Ôn Diễn lại đưa cho ta chén trà, “Có chút nóng, công chúa cẩn thận chút.”

      Ta là người mặt dày như thế, lại với hành động này của Ôn Diễn mà bên tai nóng lên, ta nhanh chóng đón lấy, cúi đầu uống trà. A Man lại : “Công chúa điện hạ, vì sao tai ngươi lại đỏ thế?”

      Ta lại sặc.

      Ta cười khan vài tiếng, “Trà nóng quá… trả nóng quá…”

      Ta trộm nhìn Ôn Diễn, lúc này hết sức chăm chú xem kịch, dường như phát ra khác thường của ta, cuối cùng ta cũng nhàng thở ra. Ta yên tâm mà xem kịch, cân nhắc nên nên đòi bộ tử sa này với Ôn Diễn như thế nào.

      Bộ tử sa này đúng là báu vật, dự là Ôn Diễn dễ dàng từ bỏ những thứ thích. Bình thường nếu ta gặp kiểu như thế này, toàn là lấy vật đổi vật, lấy lòng đổi lòng.

      Nghĩ đến đó, ta liền mở miệng : “ biết quốc sư có đặc biệt muốn thứ gì ?”

      Ôn Diễn : “ có.”

      Ta : “Là người có dục vọng, có dục ắt có cầu, cho dù quốc sư có thể tính toàn thiên mệnh, nhưng trước sau vẫn là phàm phu tục tử. Trong lòng sao muốn cầu điều gì?”

      Ôn Diễn im lặng hồi lâu rồi giọng : :”Thứ ta cầu, nghịch thiên cũng khó có được.”

      Ta ngẩn người ra, bỗng lúc này chân trời nổi sấm, ta nhìn Ôn Diễn, cảm giác người này như sương mù nơi xa xôi, mờ ảo hư vô. đón nhận ánh mắt của ta, cười nhạt với ta.

      “Muốn cầu được công chúa, cuối cùng ngày có thể tu thành chín quả.”

      Ta kinh ngạc vì lời này của Ôn Diễn lại nghe tiếng bước chân cấp bách từ xa vang đến, ta nhăn mặt, quay đầu nhìn lại, Vân Vũ trông có vẻ vui mừng chạy vội đến chỗ ta.

      Nàng thở hồng hộc : “Công… công chúa, tân phò mã gia nhú mầm rồi.”
      tart_trungLinh Nguyễn thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :