1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hỏa Ngục - Dan Brown (end)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 5
      Type: TMT


      Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến Thị trưởng rời mắt khỏi màn sương êm đềm biển Adriatic, ông ta nhanh nhẹn bước vào văn phòng riêng.

      Rất đúng lúc, ông ta nghĩ, vẻ háo hức chờ đợi tin báo.

      Màn hình máy tính bàn làm việc của ông ta chớp chớp bật lên, thông báo rằng cuộc gọi đến từ điện thoại mã hóa giọng cá nhân hiệu Sectra Tiger XS của Thụy Điển, được gửi lại qua bốn thiết bị tiếp sóng thể truy ra dấu vết trước khi kết nối vào tàu của ông ta.

      Ông ta nhấc ống nghe. “Thị trưởng đây”, ông ta trả lời, chậm rãi và cẩn trọng. “ !”

      “Tôi Vayentha đây”, giọng bên kia đáp lại.

      Thị trưởng cảm nhận sắc thái bồn chồn khác thường trong ngữ điệu của ả. Các đặc vụ hiếm khi trực tiếp chuyện với Thị trưởng, và hiếm khi vẫn được làm việc cho ông ta sau thất bại giống như tối qua. Tuy nhiên, Thị trưởng cầu đặc vụ tại đó giúp khắc phục biến cố, và Vayentha là người thích hợp nhất cho công việc này.

      “Tôi có tin mới”, Vayentha .

      Thị trưởng im lặng, cảm nhận của ông ta về ả vẫn nguyên vẹn.

      Khi ả , ngữ điệu hoàn toàn vô cảm, thể cố gắng ở tầm cỡ chuyên gia. “Langdon trốn thoát”, ta . “ ta có người.”

      Thị trưởng ngồi xuống mặt bàn và im lặng lúc khá lâu. “Hiểu”, cuối cùng ông ta . “Tôi cho rằng ta tìm tới cơ quan chức năng sớm nhất có thể.”





      ***



      Phía dưới Thị trưởng hai tầng, ở trung tâm kiểm soát an ninh của con tàu, chuyên gia điều phối cao cấp Laurence Knowlton ngồi trong buồng riêng và nhận ra cuộc gọi mã hóa của Thị trưởng chấm dứt. ta hy vọng có tin tốt lành. Vẻ căng thẳng của Thị trưởng thấy rất suốt hai ngày qua, và mọi nhân viên điều hành tàu đều cảm thấy chắc chắn có tác vụ rất quan trọng nào đó diễn ra.

      Nguy cơ quá cao, và tốt hơn cả là lúc này Vayentha thu xếp ổn thỏa.

      Knowlton quen với việc hỗ trợ những kế hoạch được xây dựng kỹ lưỡng, nhưng riêng kịch bản này lại chẳng đến đâu, và Thị trưởng phải đích thân tham chiến.

      Chúng ta tiến vào lãnh thổ chưa có tên bản đồ.

      Mặc dù có đến nửa tá nhiệm vụ khác được tiến hành khắp thế giới, nhưng tất cả đều do những văn phòng ngoại tuyến khác nhau của Consortium thực , giúp Thị trưởng và bộ sậu của ông ta con tàu The Mendacium rảnh rang tập trung vào sứ mệnh này.

      Khách hàng của họ nhảy lầu tự sát vài ngày trước tại Florence, nhưng Consortium vẫn còn nợ người đó vô số công việc – những nhiệm vụ cụ thể người ấy giao phó cho tổ chức này bất kể tình hình thế nào – và Consortium lúc nào cũng vậy, phải tuân thủ mà được nghi vấn gì cả.

      Mình cũng nhận được mệnh lệnh, Knowlton nghĩ thầm, và hoàn toàn chấp hành. ta ra khỏi gian buồng lắp kính chống đạn của mình, bộ qua mấy buồng nữa – số nhìn xuyên qua được, số lắp kính mờ - nơi các nhân viên tác vụ xử lý các mảng khác nhau của cùng nhiệm vụ này.

      Knowlton bước qua lớp khí điều hòa của phòng điều khiển chính, gật đầu với tốp kỹ thuật, và bước vào khoang có lối riêng cất giữ hơn chục cái két. ta mở cái két và lấy những thứ bên trong ra – lần này, chỉ là thẻ nhớ màu đỏ thẫm. Theo miếng giấy ghi nhiệm vụ đính kèm, thẻ nhớ này chứa tệp video lớn, vị khách hàng chỉ đạo họ chuyển cho các cơ quan truyền thông lớn vào thời điểm cụ thể lúc sáng mai.

      Việc gửi tệp danh vào sáng mai rất đơn giản, nhưng theo quy trình chung cho tất cả các tệp số hóa, lưu đồ đánh dấu tệp này cho mục duyệt lại ngày hôm nay – hai mươi tư tiếng trước khi gửi – để đảm bảo Consortium có đủ thời gian thực bất kỳ quy trình giải mã, biên soạn cần thiết nào, hoặc những bước chuẩn bị quan trọng khác trước khi chuyển tệp vào đúng thời điểm.

      Loại trừ hết mọi may rủi.

      Knowlton quay lại gian buồng trong suốt của mình và đóng cánh cửa kính nặng nề lại, tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.

      ta bật công tắc tường, gian buồng lập tức trở nên mờ đục. Để đảm bảo tính bảo mật, tất cả các buồng vách kính tàu The Mendacium đều được tạo bằng loại kính SPD thông minh. Độ trong suốt cửa kính được kiểm soát dễ dàng bằng cách vận hành hoặc loại bỏ dòng điện, giúp điều chỉnh thẳng hàng hoặc làm lộn xộn hàng triệu phân tử hình que xíu lơ lửng trong tấm kính.

      Chia thành từng ngăn là nền tảng trong Consortium.

      Chỉ biết nhiệm vụ của mình. chia sẻ gì hết.

      Lúc này, Knowlton ngồi gọn trong gian riêng, cắm thẻ nhớ vào máy tính và chọn tệp để bắt đầu công việc thẩm định.

      Lập tức màn hình của ta chuyển sang màu đen…và loa bắt đầu phát ra những thanh khe khẽ của nước chảy. hình ảnh từ từ xuất màn hình… có hình dạng xác định và lờ mờ. Từ trong nền tối dần định hình khung cảnh…bên trong hang đá…hay gian buồng rất lớn. Nền gian đó là nước, giống như cái hồ ngầm. Điều rất lạ là nước có vẻ được chiếu sáng…từ bên trong.

      Trong khi thanh nước chảy vẫn tiếp tục, máy quay bắt đầu lia xuống dưới hà hạ thấp dần theo chiều dọc, hướng thẳng tới mặt nước được chiếu sáng rồi lao xuyên qua. Tiếng nước róc rách biến mất, thay bằng tiếng óc ách rất lạ phía dưới. Giờ máy quay chìm nghỉm, tiếp tục tiến xuống, di chuyển vài thước trong nước rồi dừng lại, lấy nét vào phần nền hang phủ đầy bùn đất.

      nền có bắt vít tấm biển hình chữ nhật bằng titan tỏa ánh sáng lờ mờ.

      Tấm biển có dòng chữ khắc.

      TẠI NƠI NÀY, VÀO NGÀY NÀY,

      THẾ GIỚI THAY ĐỔI MÃI MÃI.

      Phần dưới tấm biển có khắc cái tên và ngày tháng.

      Đó là tên vị khách hàng của họ.

      Ngày tháng…chính là ngày mai.
      Last edited by a moderator: 19/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 6
      Type: TMT


      Lúc này Langdon cảm thấy có bàn tay rắn chắc nâng dậy…lay tỉnh cơn mê rồi giúp ra khỏi taxi. cảm thấy vỉa hè lạnh ngắt bên dưới hai bàn chân trần.

      Được thân hình mảnh mai của bác sĩ Brooks dìu đỡ, Langdon bước lảo đảo dọc theo lối vắng vẻ giữa hai tòa nhà. khí buổi sớm mai làm chiếc áo bệnh nhân của căng phồng, và Langdon cảm thấy lạnh ở những chỗ biết lẽ ra cảm nhận được.

      Thuốc an thần uống khi còn ở bệnh viện khiến cho cả suy nghĩ và thị lực của đều nhạt nhòa, mờ mịt. Langdon cảm thấy như ở dưới nước, cố gắng quờ quạng tìm lối thoát trong thế giới lờ mờ, nhớp nháp. Bác sĩ Brooks vẫn xốc tới, dìu bằng sức mạnh kinh ngạc.

      “Cầu thang”, , và Langdon nhận ra họ tới lối vào bên hông tòa nhà.

      Langdon bám lấy tay vịn và cố lê bước leo lên trong trạng thái chóng mặt, mỗi bước phải mất lúc khá lâu. Cơ thể nặng trịch. Giờ bác sĩ Brooks phải đẩy . Khi họ lên được chiếu nghỉ, bấm vài con số phím khóa cũ rĩ sét và cánh cửa xè xè mở ra.

      khí bên trong ấm hơn là bao, nhưng so với vỉa hè gồ ghề bên ngoài, nền gạch lát dưới lòng bàn chân lúc này giống như tấm thảm mềm. Bác sĩ Brooks dẫn Langdon tới thang máy và giật mạnh cửa sập, kéo vào trong buồng thang chỉ bằng cỡ quầy điện thoại. khí bên trong có mùi thuốc lá MS – mùi hương ngòn ngọt pha chút đắng thường gặp ở Ý, khác gì mùi café espresso. Thứ mùi đó giúp đầu óc Langdon tỉnh táo chút ít. Bác sĩ Brooks nhấn nút, và đâu đó phía đầu họ, loạt bánh răng rệu rạo bắt đầu uể oải vận hành.

      Dịch chuyển lên

      Buồng thang máy lắc lư và rung bần bật khi kẽo kẹt chạy lên . Vì bốn vách chỉ toàn những tấm kim loại nên Langdon nhìn gian bên trong đường ống thang máy lướt đều đều trước mắt. Cho dù vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cảm giác sợ hãi muôn thưở của Langdon đối với những gian khép kín vẫn nguyên vẹn và rệt.

      Đừng nhìn!

      dựa vào vách, cố gắng lấy lại nhịp thở. Trán đau nhói, và khi nhìn xuống dưới, thấy ống tay áo Harris Tweed của mình được buộc vội vàng quanh cánh tay giống như dải băng. Phần còn lại của áo khoác kéo lê phía sau , ngay mặt đất, te tua và bẩn thỉu.

      nhắm mắt lại để cố chống chọi với cơn đau như búa bổ ở đầu, nhưng bong tối lại nhấn chìm lần nữa.

      hình ảnh quen thuộc ra – người phụ nữ che mạng đẹp như tượng với chiếc bùa và mái tóc bạch kim tết thành từng lọn quăn. Như lần trước, bà ấy đứng bờ dòng sông máu với những xác người quằn quại vây quanh. Bà với Langdon, giọng nài nỉ.

      Hãy tìm kiếm và thấy!

      Langdon cảm giác rất ràng là phải phải cứu bà ấy…cứu tất cả bọn họ. Những đôi chân chống ngược lên trời, bị vùi lấp nửa, cứ lần lượt theo nhau…mềm oặt xuống.

      Bà là ai? cố gắng gọi trong lặng câm. Bà muốn điều gì?!

      Mái tóc bạch kim bắt đầu lòa xòa bay trong gió nóng rực. Thời gian của chúng ta cạn dần, bà ấy thào, tay chạm vào chiếc vòng cổ có gắn bùa. Rồi đột ngột bà ấy nổ tung thành cột lửa chói lòa, lan nhanh qua dòng sông, bao bọc lấy bọn họ.

      Langdon hét lên, mở choàng mắt ra.

      Bác sĩ Brooks nhìn lo lắng, “Sao vậy?”

      “Tôi cứ bị ảo giác!”, Langdon kêu lên. “Vẫn là cảnh tượng ấy.”

      “Người phụ nữ tóc bạc ư? Và toàn những xác chết phải ?”

      Langdon gật đầu, mồ hôi đọng thành giọt trán .

      ổn thôi”, trấn an , mặc dù chính giọng cũng run run. “Những hình ảnh xuất xuất lại là điều thường thấy với chứng mất trí. Chức năng não bộ giúp sắp xếp và phân loại ký ức của nhất thời bị chấn động, và vì thế nó biến mọi thứ thành hình ảnh duy nhất.”

      phải là hình ảnh đẹp đẽ cho lắm”, .

      “Tôi biết, nhưng cho tới khi lành bệnh, trí nhớ của lộn xộn và được sắp xếp – quá khứ, tại và khả năng tưởng tượng lẫn lộn với nhau. Tình trạng tương tự cũng xảy ra trong các giấc mơ.”

      Buồng thang máy lắt lư rồi dừng lại, và bác sĩ Brooks kéo cánh cửa xếp ra. Họ lại bộ, lần này dọc hành lang hẹp, tối om. Họ qua ô cửa sổ, phía bên ngoài bong, các nóc nhà tối thẫm ở Florence bắt đầu trong ánh sáng lúc sắp rạng đông. Ở đầu kia hành lang, bác sĩ Brooks quỳ rạp xuống, tìm chìa khóa bên dưới chậu cây trồng có vẻ thiếu nước và mở cánh cửa.

      Căn hộ rất , khí bên trong ràng có tương phản giữa mùi nến hương vanilla và mùi thảm cũ. Đồ đạc và các tác phẩm nghệ thuật trang trí đều giản tiện ở mức tối đa – cứ như thể được bài trí cho buổi bán đồ cũ vậy. Bác sĩ Brooks điều chỉnh bộ ổn nhiệt, và các lò sưởi bắt đầu hoạt động.

      đứng im lúc và nhắm mắt lại, thở mạnh ra, như để trấn tỉnh. Sau đó quay lại và giúp Langdon vào gian bếp giản dị, nơi có chiếc bàn bọc formica và hai ghế tựa mỏng manh.

      Langdon cố nhích về phía chiếc ghế với hy vọng ngồi xuống đó, nhưng bác sĩ Brooks nắm lấy cánh tay và dung tay kia mở ngăn kéo tủ. Tủ gần như trống …bánh quy giòn, vài gói mỳ ống, lon Coke, và chai Nodoz.

      lấy cái chai và đổ sáu viên thuốc vào lòng bàn tay Langdon. “Chất caffeine”, . “Dành cho những lúc tôi phải làm ca đêm giống như tối nay.”

      Langdon bỏ thuốc vào miệng và liếc nhìn quanh để tìm nước uống.

      “Cứ nhai cả ”, . “Thuốc có tác dụng nhanh hơn và giúp khắc chế thuốc an thần.”

      Langdon bắt đầu nhai và ngay lập tức phải nhăn mặt. Thuốc đắng nghét, ràng là nên nuốt tất tần tật. Bác sĩ Brooks mở tủ lạnh và đưa cho Langdon chai San Pellegrino còn nửa. uống luôn hơi dài đầy biết ơn.

      Lúc này bác sĩ tóc đuôi ngựa mới nắm lấy cánh tay phải của Langdon và gỡ bỏ đoạn băng gạc buộc tạm bằng áo khoác rồi đặt lên bàn bếp. Sau đó cẩn thận kiểm tra vết thương. Lúc nắm lấy cánh tay trần của , Langdon cảm nhận hai bàn tay mảnh mai của run run,

      sống”, tuyên bố.

      Langdon hy vọng sao. có thể hiểu được những gì cả hai người vừa phải chịu đựng. “Bác sĩ Brooks”, , “chúng ta cần gọi cho ai đó. Lãnh …cảnh sát. Bất cứ ai”.

      gật đầu nhất trí. “Mà này, có thể thôi gọi tôi bằng bác sĩ Brooks được rồi – tên tôi là Sienna”.

      Langdon gật đầu. “Tôi tên là Robert.” Dường như mối quan hệ họ vừa xây đắp được trong quá trình trốn chạy để giữ mạng sống giúp họ bảo đảm cho việc tiết lộ tên của nhau. “ là người .”

      “Xét về dòng máu đúng.”

      “Tôi hề nhận ra tí sắc nào.”

      “Vâng”, đáp. “Tôi phải cố gắng làm mất giọng.”

      Langdon định thắc mắc tại sao nhưng Sienna ra hiệu cho theo. dẫn theo hành lang hẹp tới buồng tắm , tối lờ mờ. Nhờ tấm gương phía bồn rửa mặt, Langdon thoáng nhìn thấy được hình ảnh mình, lần đầu tiên kể từ lúc thấy nó trong ô cửa sổ phòng bệnh.

      Tệ quá. Mái tóc đen rậm của Langdon bết lại, còn đôi mắt đỏ ngầu và mệt mỏi. Đám râu ria lởm chởm che kín cả cằm .

      Sienna vặn vòi nước và hướng dẫn Langdon đưa cánh tay bị thương vào làn nước lạnh như đá. Đau buốt, nhưng nhăn mặt cố giữ nguyên tay ở đó.

      Sienna lấy cái khăn rửa mặt còn mới và thấm ít xà phòng sát khuẩn. “Có lẽ nên quay mặt .”

      sao đâu. Tôi ngại chuyện…”

      Sienna bắt đầu chà xát rất mạnh, và cơn đâu ghê gớm làm cánh tay Langdon tê dại. nghiến chặt răng để cố hét lên phản kháng.

      cần tiêm thuốc”, , chà xát mạnh tay hơn. “Thêm nữa, nếu định gọi cho chính quyền, cần cảnh giác hơn lúc này đấy. có gì sản sinh ra adrenalin nhiều bằng cơn đau đâu.”

      Langdon cố gắng chịu đựng chà xát trong khoảng mười giây buộc phải giật mạnh tay ra. Đủ rồi! Phải thừa nhận, cảm thấy khỏe khoắn và tỉnh táo hơn, cơn đau ở cánh tay lúc này hoàn toàn lấn át cơn đau đầu.

      “Tốt rồi”, , tắt vòi nước và thấm khô cánh tay bằng chiếc khăn sạch. Sau đó Sienna dán miếng băng gạc lên tay , nhưng khi làm việc đó, Langdon phát ra chi tiết khiến bị sao nhãng – điều khiến rất vui.

      Trong suốt gần bốn mươi năm, Langdon luôn đeo chiếc đồng hồ Chuột Mickey cổ lỗ sĩ chỉ dân sưu tầm đồ cổ mới mua, món quà của ba mẹ . Gương mặt mỉm cười và đôi tay vẫy lia lịa của Mickey luôn là thứ hằng ngày nhắc nhở thường xuyên cười và đón nhận cuộc sống nhàng hơn.

      “Đồng hồ…của tôi”, Langdon lắp bắp, “Mất rồi!”. có nó, bỗng thấy thiếu vắng. “Lúc đến bện viện tôi có đeo nó ?”

      Sienna ném về phía cái nhìn ngờ vực, ràng thắc mắc tại sao lại có thể lo lắng về thứ tầm thường như vậy. “Tôi nhớ có cái đồng hồ nào cả. lau sạch người . Tôi quay lại sau mấy phút và chúng ta nghĩ cách tìm kiếm trợ giúp cho ”. quay , nhưng dừng lại ở ngưỡng cửa, nhìn thẳng vào mắt trong gương. “Và trong lúc tôi , tôi khuyên nên suy nghĩ xem tại sao lại có người muốn giết . Tôi đoán đó là câu hỏi đầu tiên chính quyền đặt ra.”

      “Đợi , định đâu?”

      thể cứ cởi trần như thế mà chuyện với cảnh sát được. Tôi tìm ít quần áo cho . Hàng xóm của tôi cũng bằng cỡ . Ông ấy vắng, và tôi cho mèo của ông ấy ăn. Ông ấy nợ tôi.”

      xong, Sienna bỏ .

      Robert Langdon quay lại tấm gương phía bồn rửa mặt và nhận ra ngay người đăm đăm nhìn lại mình. Có ai đó muốn mình phải chết. lại nghe thấy những tiếng lầm bầm lúc mê sảng của mình vang lên trong tâm trí.

      Rất xin lỗi. Rất xin lỗi.

      soát lại ký ức để nhớ lại chút gì đó…bất kỳ điều gì, song chỉ thấy trống rỗng. Tất cả những gì Langdon biết là ở Florence và bị vết thương ở đầu do đạn bắn.

      Lúc đăm đăm nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của chính mình, Langdon lờ mờ tự hỏi liệu có khi nào choàng tỉnh chiếc ghế đọc sách ở nhà, chộp lấy ly martini cạn và quyển Những linh hồn chết, chỉ để nhắc mình nhớ rằng bao giờ nên trộn lẫn rượu Bombay Sapphire với Gogol.
      Last edited by a moderator: 19/8/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 7
      Type: TMT

      Langdon lột bỏ chiếc áo choàng bệnh viện loang máu và quấn khăn tắm quanh hông. Sau khi vả nước lên mặt, cẩn thận sờ những mũi khâu ở phía sau đầu. Phần da rất đau, nhưng khi vuốt phần tóc bết lại che lên chỗ đó, vết thương gần như biến mất. Mấy viên caffeine phát huy tác dụng , và cuối cùng cảm thấy màn sương bắt đầu tan.

      Nghĩ xem Robert. Hãy ́ nhớ xem!

      Buồng tắm có cửa sổ đột nhiên giống như một buồng giam kín, Langdon bước ra hành lang, theo bản năng lần về phía ̣t sáng tự nhiên phát ra qua một cách cửa mở hé mé bên kia. Căn phòng giống như một nơi ngồi học tạm bợ, với cái bàn rẻ tiền, cái ghế quay đã cũ, những quyển sách được phân loại vứt sàn, và thật mừng...có cả một ô cửa sổ.

      Langdon tiến về phía có ánh sáng ban ngày.

      Ở phía xa, phần mặt trời xứ Tuscany nhô lên chỉ vừa bắt đầu chạm đến những ngọn tháp cao nhất của thành phố tỉnh giấc – lầu chuông, tháp Tu viện Badia, tháp Bảo tàng Bargello. Langdon tì trán lên ô kính mát lạnh. khí tháng Ba hanh và lạnh, càng làm ánh sáng mặt trời lúc này đã len lỏi đến các sườn đồi thêm mạnh mẽ.

      Ánh sáng của người họa sĩ, người ta gọi nó như vậy.

      Ở trung tâm đường chân trời, một mái vòm khổng lồ lợp nhói đỏ vương lên sừng sững, ̉nh trang trí một quả cầu bằng đồng mạ vàng lóa sáng như đèn hiệu. Vương cung Thánh đường. Brunelleschi* đã tạo nên lịch sử kiến trúc bằng việc kiến tạo mái vòm khổng lồ của Thánh đường, và giờ đây, hơn năm trăm năm sau, công trình cao hơn một trăm mười bốn mét ấy vẫn đứng vững, một công trình khổng lồ bất di bất dịch nền Quảng trường Nhà thờ lớn – Quảng trường Duomo.



      *Filippo Brunelleschi ( 1377- 1446 ) là một trong những kiến trúc sư và kỹ sư hàng đầu của thời Phục Hưng Ý. Ông nổi tiếng nhất với việc phát hiện ra luật xa gần ( phối cánh ) cũng như kiến tạo mái vòm Vương cung Thánh đường Florence. Ông cũng có nhiều thành tựu về kiến trúc, điêu khắc, toán học và cả thiết kế tàu.





      Tại sao mình lại ở Florence?

      Với Langdon, một người suốt đời đam mê nghệ thuật Ý, Florence đã trở thành một trong những điểm đến thích của ở châu Âu. Đây là thành phố nơi Michelangelo từng chơi đùa đường phố khi còn nhỏ, và nơi trào lưu Phục Hưng Ý được khởi xướng trong những xưởng nghệ thuật. Đây là Florence, với những phòng trưng bày thu hút hàng triệu du khách đến để chiêm ngưỡng bức Thần Vệ Nữ chào đời của Botticelli, Lễ truyền tin của Leonardo, và niềm tự hào của thành phố – bức tượng David.

      Langdon đã bị bức tượng David của Michelangelo hút hồn ngay lần đầu tiên nhìn thấy tác phẩm lúc còn niên thiếu...khi bước vào Học viện Mỹ thuật ( Accademia delle Belle Arti )...chầm chậm qua phòng trưng bày Prigioni* tối mờ còn nguyên sơ của Michelangelo... Và sau đó cảm thấy ánh mắt mình bị kéo lên , cưỡng được, về phía kiệt tác cao hơn năm mét. Vóc dáng hoàn hảo và hệ cơ bắp tuyệt vời của David khiến hầu hết du khách lần đầu đến thăm đều phải giật mình, nhưng với Langdon, chính tư thế của David mới là điều khiến thấy. Michelangelo đã phát huy truyền thống tương phản kinh điển để tạo ra ảo giác rằng David nghiêng về bên phải, chân trái gần như chịu lực, trong khi thực tế chân trái của tượng lại chống đỡ hàng tấn đá cẩm thạch.



      *Prigioni ( Tù nhân ) là tên gọi gian trưng bày bốn tác phẩm điêu khắc ( Quattro Prigioni ) của Michelangelo, vốn ban đầu được làm cho mộ của Giáo hoàng Julius II. Sở dĩ có tên gọi này là vì các nhân vật trong tác phẩm như ́ gắng thoát ra khỏi khối đá cẩm thạch tạc họ. Michelangelo mất khi chưa kịp hoàn thành chúng. Ở đây còn có tượng Thánh Metthew cũng của Michelangelo và các bức vẽ của những họa sỹ cùng thời với Michelangelo, như Ghirlandaio và Andrea del Sarto.





      Tượng David đã thắp lên trong Langdon nhận thức đầu tiên về sức mạnh của nghệ thuật điêu khắc. Lúc này, Langdon băn khoăn liệu mình có tới thăm kiệt tác này trong mấy ngày qua, nhưng ký ức duy nhất có thể nhớ được là tỉnh dậy trong bệnh viện và nhìn thấy vị bác sĩ vô tội bị sát hại ngay trước mắt mình. Rất xin lỗi. Rất xin lỗi.

      Cảm giác tội lỗi khiến thấy buồn nôn. Mình đã làm gì?

      Lúc đứng bên cửa sổ, tầm nhìn ngoại biên của vẫn nhận ra hình dáng một máy tính xách tay để bàn bên cạnh mình. Langdon đột nhiên nhận ra rằng, bất kỳ chuyện gì xảy ra với tối qua cũng đều có thể được đưa tin.

      Nếu có thể truy cập Internet, mình sẽ tìm ra câu trả lời.

      Langdon ngoảnh về phía cửa sổ và gọi to: “Sienna!”.

      Im lặng. ấy vẫn ở bên căn hộ của ông hàng xóm và tìm kiếm quần áo.

      Tin chắc Sienna sẽ thông cảm cho hành vi xâm nhập máy tính, Langdon mở máy và bấm nút nguồn.

      Màn hình nền của Sienna nhấp nháy – vẫn là nền “mây xanh dương“ căn bản của Windows. Langdon lập tức vào trang tìm kiếm Google phiên bản Ý và gõ dòng chữ Robert Langdon,

      Giá mà sinh viên của mình có thể nhìn thấy mình lúc này, nghĩ trong lúc bắt đầu tìm kiếm. Langdon thường xuyên phê bình sinh viên về việc Google chính bản thân họ – một trò rỗi hơi kỳ quặc mới cho thấy nỗi ám ảnh về danh tiếng cá nhân hiện có vẻ thịnh hành trong giới trẻ Mỹ.

      Một trang kết quả tìm kiếm xuất hiện – hàng trăm đầu mục có liên quan đến Langdon, sách và các bài giảng của . phải thứ mình tìm kiếm.

      Langdon thu hẹp phạm vi tìm kiếm bằng cách chọn nút thời sự.

      Một trang mới xuất hiện: Kết quả tin tức cho “Robert Langdon”.

      Ký tặng sách: Robert Langdon sẽ xuất hiện...

      Robert Langdon xuất bản sách nhập môn về Biểu tượng cho...

      Bản danh sách dài vài trang, và Langdon chẳng thấy gì gần đây – chắc chắn có gì giúp giải thích tình huống khó chịu hiện nay của . Chuyện gì xảy ra tối qua? Langdon tiếp tục truy cập vào trang web The Florentine, một tờ báo tiếng xuất bản tại Florence. lướt qua các nhan đề, các mục tin nóng, và chuyên trang của cảnh sát, chỉ tìm thấy những bài viết về một vụ cháy chung cư, một vụ thụt két Chính phủ, và những vụ phạm tội vặt đã được sàng lọc.

      Chẳng có gì sao?!

      dừng lại ở đoạn tin nóng về một quan chức thành phố chết vì đột quỵ đêm qua tại quảng trường bên ngoài nhà thờ lớn. Tên của vị quan chức chưa được công bố, nhưng cũng chưa có hành động tội ác nào bị tình nghi.

      Cuối cùng, chẳng biết làm gì khác, Langdon đăng nhập vào tài khoản thư điện tử trường Harvard và kiểm tra tin nhắn, băn khoăn liệu mình có thể tìm được câu trả lời ở đó hay . Tất cả những gì tìm được là cả chuỗi thư từ các đồng nghiệp, sinh viên, và bạn bè, rất nhiều thư trong số đó đề cập những cuộc hẹn gặp trong tuần tới.

      Có vẻ như chẳng có ai biết mình biến mất.

      Langdon tắt máy tính và đónh màn hình lại, tâm trạng càng lúc càng chắc chắn. ̣nh rời thì một thứ đập vào mắt. Ở góc bàn của Sienna, chồng tạp chí và tài liệu y khoa cũ, có một bức ảnh chụp lấy ngay. Bức ảnh ghi lại hình ảnh Sienna Brooks và vị bác sĩ đồng nghiệp có râu của cười với trong một hàng lang bệnh viện.

      Bác sĩ Marconi, Langdon nghĩ, lòng cảm thấy có lỗi khi nhặt tấm ảnh lên xem.

      Lúc đặt tấm ảnh trở lại chồng sách, ngạc nhiên nhận ra cuốn sách nhỏ màu vàng cùng – một quyển chương trình biểu diễn đã cũ của Nhà hát Langdon Globe. Theo tờ bìa, đây là tác phẩm Giấc mộng đêm hè của Shakespeare...được dàn dựng gần hai mươi lăm năm trước...

      quyển chương trình là một lời nhắn viết tay nguệch ngoạc bằng bút viết bản Magic Marker: Em , đừng bao giờ quên em là một phép màu.

      Langdon nhặt quyển chương trình lên, và một tập bài báo đã được cắt rời rơi xuống mặt bàn. vội vàng sắp xếp lại, nhưng khi mở đến trang kẹp tập bài báo, sững lại.

      đăm đăm nhìn bức ảnh chụp diễn viên nhí đóng vai nhân vật tiểu Puck ranh mãnh Shakespeare. Bức ảnh có hình một bé gái chưa tới năm tuổi, với mái tóc vàng óng buộc kiểu đuôi ngựa quen thuộc.

      Dòng chữ bên dưới bức ảnh ghi: Một minh tinh ra đời.

      Nội dung bài viết nói về một thần đồng sân khấu – Sienna Brooks – với chỉ số IQ ngoại hạng, có khả năng ghi nhớ lời thoại của tất cả nhân vật chỉ trong một đêm và trong những buổi diễn tập đầu tiên, đã thường xuyên nhắc vở cho các diễn viên khác. Sở thích của bé năm tuổi này là đàn vĩ cầm, cờ vua, sinh học và hóa học. Là con của cặp vợ chồng giàu có sống ở vùng ngoại ô Blackheath của London, bé đã nổi danh trong giới khoa học. Lên bốn tuổi, đã đánh bại một đại kiện tướng cờ vua và còn có khả năng đọc thạo bằng ba thứ tiếng.

      Chúa ơi, Langdon nghĩ. Sienna. Chuyện này giải thích được vài điều đây.

      Langdon nhớ lại một trong những sinh viên đã tốt nghiệp nổi tiếng nhất của Harvard từng là thần đồng có tên Saul Kripke, lúc lên sáu tuổi đã tự học tiếng Do Thái và đọc được tất cả sách của Descartes khi mới mười hai tuổi. Gần đây hơn, Langdon nhớ có đọc về một hiện tượng thần đồng khác có tên Moshe Kai Cavalin, người có bằng đại học với điểm trung bình 4.0, giành danh hiệu quốc gia về võ thuật khi mới mười một tuổi và xuất bản một cuốn sách nhan đề Chúng ta có thể làm được lúc mười bốn tuổi.

      Langdon nhặt một bài viết khác lên, bài báo có bức ảnh Sienna lúc bảy tuổi: TIỂU THIÊN TÀI CÓ IQ 208.

      Langdon hề biết rằng chỉ số IQ thậm chí có thể lên cao đến mức đó. Theo bài viết, Sienna Brooks là một cây vĩ cầm bậc thầy, có thể thành thạo một ngôn ngữ chỉ trong một tháng, và tự dạy mình giải phẫu học, và sinh lý học.

      xem một bài viết khác cắt ra từ một tạp chí y học: TƯƠNG LAI CỦA TƯ DUY: PHẢI MỌI BỘ ÓC ĐỀU ĐƯỢC TẠO RA GIỐNG NHƯ NHAU.

      Bài viết này có ảnh của Sienna, lúc này có lẽ đã mười tuổi, vẫn là một bé tóc vàng, đứng bên cạng một ̃ máy y tế lớn. Bài viết có cả đoạn phỏng vấn một bác sĩ, người giải thích rằng các ảnh chụp PET tiểu não của Sienna cho thấy cơ quan này có cấu tạo khác hẳn những tiểu não khác, trong trường hợp của thì đây là một cơ quan lớn hơn, thon gọn hơn, có khả năng xử lý nội dung, hình ảnh – gian theo những cách thức hầu hết người khác thể thực hiện được. Vị bác sĩ cho rằng ưu thế sinh lý học của Sienna là nhờ mức tăng tế bào thần kinh cao vọt một cách khác thường ở não, giống như một ổ ung thư, chỉ khác ở chỗ nó làm tăng các mô não có ích chứ phải những tế bào ung thư nguy hiểm.

      Langdon lại tìm được một bài báo từ một tờ báo của thị trấn.

      LỜI NGUYỀN CỦA SỰ KIỆT XUẤT

      Lần này có bức ảnh nào, nhưng bài viết nói đến một thiên tài nhỏ tuổi, Sienna Brooks, người đã ́ gắng theo học ở các trường bình thường nhưng luôn bị các học sinh khác dè bĩu vì thể thích ứng. Bài viết nói về tình trạng lập mà những thanh nhiên có tài nhưng các kỹ năng xã hội tương xứng với trí thông minh của họ và thường xuyên cảm thấy bị tẩy chay.

      Sienna, theo bài viết này, đả bỏ trốn khỏi nhà năm lên tám tuổi, và đủ thông minh để tự sống mà bị phát hiện suốt mười ngày. Người ta tìm thấy bé trong một khách sạn hạng sang ở London, nơi giả vờ là con gái của một vị khách, đánh cắp được chìa khóa, và đặt phòng bằng tài khoản của người khác. Rõ ràng đã có cả tuần đọc toàn bộ một nghìn sáu trăm trang cuốn Giải phẫu học của Gray. Khi giới chức hỏi tại sao lại đọc những là liệu y khoa đó, bảo họ rằng muốn tìm hiểu xem có chuyện gì ổn với bộ óc của mình.

      Trong lòng Langdon rất có cảm tình với gái nhỏ. thể hình dung nổi một đứa trẻ cảm thấy độc như thế nào vì quá khác biệt như vậy. gấp những bài báo, dừng lại ngắm bức ảnh Sienna lúc năm tuổi đóng vai Puck. Nghĩ đến cuộc gặp gỡ siêu thực sáng nay của với Sienna, Langdon phải thừa nhận rằng, dường như phù hợp một cách kỳ lạ với vai một tiểu tinh ranh mãnh trong mơ. Langdon chỉ mong rằng , giống như các nhân vật trong vở kịch, lúc này có thể tỉnh lại và vờ coi như những trải nghiệm gần đây nhất của mình chỉ là một giấc mơ.

      Langdon cẩn thận sắp xếp tất cả các bài báo vế đúng chỗ và gấp quyển chương trình biểu diễn lại, lòng chợt cảm thấy buồn khi nhìn thấy dòng chữ bìa lần nữa: Em , đừng bao giờ quên em là một phép màu.

      nhìn xuống, biểu tượng quen thuộc trang bìa của tập tài liệu. Đó chính là đồ hình Hy Lạp vẫn thường trang trí ở hầu hết các cuốn chương trình biểu diễn kháp thế giới – một biểu tượng đã hai nghìn năm trăm tuổi, đồng nghĩa với sân khấu kịch.

      Cặp đôi mặt nạ bi hài.


      <img class=" wp-image-92497 aligncenter" alt="7" src="http://cungquanghang.com/wp-content/uploads/2014/04/7-300x252.jpg" width="192" height="162" />

      Langdon nhìn hai gương mặt biểu tượng cho Hài kịch và Bi kịch đăm đăm nhìn mình, và đột nhiên nghe thấy tiếng vo ve rất lạ trong tai – cứ như thể có một đường dây dẫn từ từ kéo căng trong óc vậy. Một cơn đau chợt bùng lên trong đầu. Hình ảnh một chiếc mặt nạ bồng bềnh ngay trước mắt . Langdon thở hổn hễn, giơ tay lên, ngồi xuống chiếc ghế tực và nhắm nghiền mắt lại, hai tay ôm chặt lấy đầu.

      Trong vùng tối của , những hình ảnh kỳ quái lại quay cuồng trở lại...dữ dội và sống động.

      Người phụ nữ tóc bạc và chiếc bùa gọi từ phía bên kia dòng sông máu. Tiếng kêu tuyệt vọng của bà xuyên qua bầu tử khí, át hẳn tiếng kêu của những kẻ bị hành hạ và hấp hối, những kẻ mà mắt có thể thấy rõ ́ quẫy đạp trong đau đớn. Langdon lại nhìn thấy đôi chân chổng lên trời có vẽ chữ R, cái xác bị chôn vùi một nửa với đôi chân quẫy đạp điên cuồng, tuyệt vọng trong khí.

      Hãy tìm và sẽ thấy! Người phụ nữ nói về phía Langdon. Thời gian cạn dần!

      Langdon lại cảm nhận được nhu cầu khẩn thiết phải giúp đỡ bà ấy...giúp tất cả. cuống cuồng gọi to về phía người phụ nữ ở bên kia dòng sông máu. Bà là ai?!

      Một lần nữa, người phụ nữ vươn tay vén mạng che, để lộ gương mặt ấn tượng mà Langdon đã thấy trước đó.

      Ta là sự sống, bà ấy đáp.

      hề báo trước, một cái bóng khổng lồ xuất hiện bầu trời phía người phụ nữ – chiếc mặt nạ đáng sợ với cái mũi chim dài và đôi mắt xanh lè dữ dằn nhìn chòng chọc vào Langdon.

      Và...ta là cái chết, giọng nói vỡ òa.

      Last edited by a moderator: 19/8/14

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 8
      Type: TMT
       

      Langdon mở choàng mắt và hít một hơi thảng thốt. vẫn ngồi nguyên bên bàn của Sienna, tay ôm đầu, tim đập loạn xạ.

      Chuyện quái quỷ quỷ gì xảy ra với mình thế này?

      Hình ảnh người phụ nữa tóc bạc và cái mặt nạ có mỏ cứ lởn vởn trong tâm trí . Ta là sự sống. Ta là cái chết. ́ gắng xua hình ảnh đó, nhưng có cảm giác như nó đã bám rễ vĩnh viễn vào tâm trí mình. bàn phía trước mặt, hai cái mặt nạ bìa quyển chương trình biểu diễn đăm đăm nhìn .

      Trí nhớ của sẽ lộn xộn và được sắp xếp, Sienna từng nói như vậy. Quá khứ, hiện tại và khả năng tưởng tượng sẽ bị lẫn lộn với nhau.

      Langdon cảm thấy chóng mặt.

      Đâu đó trong căn hộ, có tiếng điện thoại đổ chuông. Đó là tiếng chuông kiểu cũ, lanh lảnh, vọng đến từ gian bếp.

      “Sienna!”, Langdon gọi to và đứng dậy.

      có tiếng đáp. ấy vẫn chưa về. Chỉ sau hai hồi chuông, cơ chế trả lời tự động được kích hoạt.

      “Xin chào, tôi nghe”, giọng Sienna nghe đầy vui vẻ trong tin nhắn trả lời. “Xin hãy để lại tin nhắn hoặc gọi lại sau.”

      Có tiếp bíp, và một phụ nữ vẻ hoảng loạn có chất giọng Đông Âu khá nặng bắt đầu để lại lời nhắn. Giọng bà ấy vang vọng ra tận hành lang.

      “Sienna, Danikova đây! ở đâu rồi? Kinh khủng lắm! Bác sĩ Marconi bạn , chết rồi! Bệnh viện náo loạn! Cảnh sát đến đây rồi! Mọi người khai với họ rằng chạy ra ngoài và tìm cách cứu bệnh nhân! Tại sao thế? hề biết ta. Giờ cảnh sát muốn nói chuyện với đấy! Họ đã thấy hồ sơ nhân viên! Tôi biết thông tin trong đó đều sai – ̣a chỉ sai, có số điện thoại, thị thực làm việc giả – cho nên hôm nay họ tìm ra , nhưng rồi họ sẽ tìm ra đấy! Tôi ́ gắng báo trước cho . Rất tiếc, Sienna.”

      Cuộc gọi kết thúc.

      Langdon lại cảm thấy nỗi ân hận chiếm ngự lấy . Căn cứ vào lời lẽ của tin nhắn, bác sĩ Marconi, đã cho phép Sienna làm việc tại bệnh viện. Giờ đây sự xuất hiện của Langdon đã khiến cho Marconi mất mạng, còn hành động bản năng cứu một người xa lạ  của Sienna đã dẫn tới những hệ quả nghiệt ngã cho tương lai của .

      Đúng lúc đó thì có tiềng cửa đóng mạnh ở phía bên kia căn hộ.

      ấy trở lại rồi.

      Một lát sau, tiếng mày trả lời tự động được bật lên. “Sienna, Danikova đây! ở đâu rồi?”

      Langdon nhăn mặt, biết rõ nội dung Sienna sắp nghe thấy. Trong khi máy bật lại tin nhắn, Langdon nhanh tay cất quyển chương trình biểu diễn, sắp xếp lại mặt bàn. Sau đó, luồn qua sách để trở lại phòng tắm, cảm thấy bối rối vì đã lờ mờ biết về quá khứ của Sienna.

      Mười giây sau, có tiếng gõ nhẹ vào cửa phòng tắm.

      “Tôi để quần áo của tay nắm cửa”, Sienna nói, giọng mang ý trêu chọc.

      “Cảm ơn rất nhiều”, Langdon đáp.

      “Khi nào xong, ra ngoài bếp nhé”, nói tiếp. “Có thứ rất quan trọng tôi cần cho xem trước khi chúng ta gọi cho ai đó.”



      ***



      Sienna mệt mỏi lần qua sảnh về gian buồng ngủ giản dị trong căn hộ. lấy từ tủ quần áo chiếc quần jeans xanh và áo len, mang tất cả vào buồng tắm riêng.

      Đăm đăm nhìn bóng mình trong gương, giơ tay nắm lấy bím tóc đuôi ngựa dày dặn vàng óng vào kéo mạnh, khiến cho mái tóc giả tuột khỏi mảng da đầu trọc lóc.

      gái ba mươi hai tuổi có tóc đăm đăm nhìn mình trong gương.

      Sienna đã trải qua ít thử thách trong cuộc đời, và mặc dù đã ́ rèn bản thân luôn dựa vào trí tuệ để vượt qua khó khăn, nhưng tình thế khó xử hiện tại cũng khiến chấn động mạnh về mặt tình cảm.

      đặt mái tóc giả sang bên và rửa mặt mũi, tay chân. Sau khi lau khô, thay quần áo và đội tóc giả trở lại, chỉnh cho ngay ngắn. Sienna hiếm khi chấp nhận chuyện than thân trách phận, nhưng giờ đây, khi nước mắt dâng lên từ sâu thẳm trong lòng, biết mình thể làm gì khác ngoài việc để cho nó trào ra.

      Và khóc.

      khóc vì cuộc sống mà thể kiểm soát nổi.

      khóc vì người thầy bị sát hại ngay trước mắt .

      khóc vì cảm giác độc kinh khủng chiếm ngự trong tim .

      Nhưng, hết thảy, khóc cho tương lai...bỗng chốc cảm giác thật bất ổn.



       




    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #000080']Chương 9
      #000080']Type : Trần Lê


      Ở sàn dưới chiếc thuyền sang trọng The Mendacium, chuyên gia điều phối Laurence Knowlton ngồi trong gian buồng kính kín mít của mình, đăm đăm nhìn màn hình máy tính mà sao tin nổi đoạn video mà vị khách hàng của họ gửi lại.

      Theo kế hoạch mình phải đưa thứ này cho giới truyền thông vào sáng mai ư?

      Trong suốt mười năm làm việc cho Consortium, Knowlton thực đủ mọi nhiệm vụ kỳ quặc mà ta biết đều thuộc loại bất chính và phi pháp.Làm việc trong lĩnh vực lấy gì làm sạch về mặt đạo đức là chuyện bình thường tại Consortium – tổ chức với nền tảng đạo đức duy nhất là làm bất kỳ việc gì để giữ lời hứa với khách hàng.

      Tuân thủ. hỏi.Bất kể chuyện gì.

      Thế nhưng, kịch bản đăng tải video này khiến Knowlton yên tâm. Trước đây, cho dù có phải thực nhiệm vụ kỳ quặc đến đâu ta cũng luôn hiểu lý do…nắm chắc động cơ… hiểu kết quả dự kiến.

      Đoạn video tạm dừng.

      Có gì đó rất khác thường.

      Khác hẳn.

                Ngồi lại bên máy tính, Knowlton cho video chạy lại lần nữa, hy vọng thêm giây xem lại có thể hé thêm chút ánh sáng. ta bật to tiếng và đắm mình vào đoạn video dài chín phút.

      Vẫn như lần trước, video bắt đầu với tiếng vỗ khe khẽ trong gian kín đầy nước chìm vào thứ ánh sáng đỏ bí . lần nữa, máy quay lia xuống dưới, xuyên qua mặt nước được chiếu sáng để nền hang đầy bùn. Và lần nữa, Knowlton đọc được nội dung tấm biển chìm dưới nước.

      TẠI NƠI NÀY, VÀO NGÀY MAI,

      THẾ GIỚI THAY ĐỔI MÃI MÃI.

      đáng ngại là tấm biển bóng loáng đó lại ký tên vị khách của Consortium.Ngày này lại là ngày mai… khiến cho Knowlton càng lúc càng lo lắng. Nhưng chính những gì tiếp theo mới thực khiến Knowlton hoảng hồn.

      Lúc này máy quay lia ngang sang trái, cho thấy thứ đáng chú ý lững lờ dưới nước ngay bên cạnh tấm biển.

      Ở đây, được cột chặt xuống nền bằng sợi dây ngắn, là quả cầu bằng nhựa mỏng bập bềnh. Mỏng manh và lập lờ như bong bóng xà phòng ngoại cỡ, khối cầu trong suốt đó lơ lửng như trái bóng chìm dưới nước… phải được bơm đầy khí helium, mà là thứ chất lỏng màu vàng nâu sền sệt. Cái túi vô định hình này căng phồng, có đường kính khoảng 30 centimet, và bên trong lớp màng trong suốt, đám chất lỏng xỉn màu dường như cuộn xoáy chầm chậm, tựa hồ mắt cơn bão thầm mạnh dần lên.

      Lạy Chúa, Knowlton nghĩ thầm, cảm thấy lạnh buốt. Cái túi đáng ngờ kia thậm chí trong càng đáng ngại hơn trong lần xuất thứ hai.

      Hình ảnh từ từ chuyển sang nền đen.

      hình ảnh mới xuất – vách hang ẩm ướt, phản chiếu bóng nước hắt ánh sáng nhảy nhót. vách xuất bóng đen… bóng người… đứng trong hang.

      Nhưng đầu người này hình thù… méo mó.

      Thay vì có mũi, người này có cái mỏ dài… cứ như thể nữa người gã là chim.

      Khi gã cất tiếng , giọng gã nghèn nghẹt… và gã bằng giọng điệu hùng biện rất lạ… ngữ điệu đều đặn… như thể gã là người lĩnh xướng trong dàn hợp xướng cổ điển nào đó.

      Knowlton ngồi bất động, hơi thở nặng nề, trong khi bóng đen có mỏ kia .

      “Ta là Vong linh.

      Nếu các người xem đoạn phim này, tức là cuối cùng linh hồn ta yên nghĩ.

      Bị xua đuổi xuống dưới mặt đất, ta đành phải chuyện với thế giới từ sâu thẩm trong lòng đất, lẩn trốn đến lòng hang tăm tối này, nơi thứ nước đỏ như máu tích tụ trong cái đầm ánh sao phản chiếu.

      Nhưng đây là thiên đường của ta… nơi nuôi dưỡng hoàn hảo đứa con yếu ớt của ta.

      Hỏa ngục.

      Ít lâu nữa các ngươi biết đến thứ ta để lại.

      Nhưng, ngay tại đây, ta cảm nhận được bước chân của những linh hồn ngu dốt truy lùng ta… sẵn sàng từ mọi cách để ngăn cản hành động của ta.

      Hãy tha thứ cho chúng, có lẽ các người vậy, vì chúng biết chúng làm gì. Nhưng lịch sử đến khi ngu dốt còn là tội lỗi có thể tha thứ nữa… khi chỉ có trí tuệ mới có quyền được miễn thứ.

      Bằng thuần khiết của lương tri, ta để lại cho các người toàn bộ món quà của Hy vọng, của cứu rỗi, của ngày mai.

      Nhưng vẫn có kẻ săn đuổi ta như con chó, được tiếp sức bằng niềm tin tự cho là đúng rằng ta là kẻ điên rồ. Có mỹ nhân tóc bạc dám gọi ta là quái vật! Cũng như lũ giáo sĩ đui mù vận động cho cái cái chết của Copernicus, mụ phi báng ta là quỷ dữ, sợ rằng ta nhìn ra Chân lý.

      Nhưng ta phải là nhà tiên tri.

      Ta chính là cứu rỗi của các người.

      Ta là Vong linh.”


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :