1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hỏa Ngục - Dan Brown (end)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951
      Chương 39
      Typer: Tiểu Quỷ
      Darta Alvarez mỏi mệt ngước nhìn cầu thang dốc đứng dẫn từ Sảnh Năm trăm lên bảo tàng tầng hai.
      Mình có thể làm được mà, ấy tự nhủ.
      Là nhân viên quản lý văn hóa và nghệ thuật tại Cung điện Veccchio, Marta leo lên cầu thang này biết bao nhiêu lần, nhưng gần đây, khi mang thai hơn tám tháng, việc leo lên cầu thang này trở nên nhọc nhằn hơn rất nhiều.
      “Marta, chị có chắc chúng ta cần cầu thang máy ?” Robert Langdon nhìn đầy vẻ quan tâm và ra hiệu về phía buồng thang máy gần đó, được bảo tàng lắp đặt dành cho những vị khách tàn tật.
      Marta mỉm cười biết ơn nhưng lắc đầu. “Tôi với tối qua, bác sĩ của tôi việc tập luyện rất tốt cho đứa bé. Thêm nữa, thưa giáo sư, tôi biết sợ bị nhốt trong gian chật hẹp.”
      Langdon giật mình trước câu của ấy. “Ồ, vâng. Tôi quên mất mình đến chuyện đó.”
      Quên mất đến chuyện đó ư? Marta bối rối. Mới chưa đầy mười hai giờ trước, và chúng ta thảo luận rất lâu về cố thời niên thiếu để lại tâm lý sợ hãi đó cơ mà.
      Đêm qua, trong khi người bạn đồng hành phục phịch mắc lắm bệnh của Langdon, ngài Tiểu Mái vòm, lên gác bằng thang máy Langdon hộ tống Marta bộ. đường , Langdon kể lại cho ấy câu chuyện khó quên về cố bị ngã xuống cái giếng hoang khi còn và việc này khiến mắc chứng sợ những gian chật chội.
      Lúc này, em của Langdon vượt lên phía trước, túm tóc đuôi ngựa vàng óng của lúc lắc sau lưng, trong khi đó, Langdon và Marta từ từ lên, dừng lại vài lần để ấy có thể lấy lại nhịp thở. “Tôi ngạc nhiên là muốn nhìn lại cái mặt nạ”, ấy . “Trong tất cả các tác phẩm ở Florrence, thứ này có vẻ ít thú vị nhất.”
      Langdon nhún vai vẻ lấp lửng, “Tôi quay lại chủ yếu để Sienna được ngắm nó. Nhân tiện, cảm ơn chị vì cho chúng tôi vào đây lần nữa.”
      “Dĩ nhiên là thế rồi.”
      Xét ra danh tiếng của Langdon chắc chắn cũng đủ để tối qua thuyết phục Marta mở phòng trưng bày, nhưng thực tế có ngài Tiểu Mái vòm cùng có nghĩa là ấy có lựa chọn nào khác.
      Ignazio Busoni – người mang biệt danh ngài Tiểu Mái vòm – là nhân vật tiếng tăm trong giới văn hóa ở Florence. Là giám đốc lâu năm của Museo dell’s Opera del Duomo, Ignazio giám sát tất cả lĩnh vực của di tích nổi bật nhất Florence này – II Duomo – Vương cung Thánh đường có mái vòm màu đỏ đồ sợ nổi bật cả trong lịch sử cũng như cảnh quan của Florence. Niềm đam mê của ông ấy dành cho các danh thắng, kết hợp với trọng lượng cơ thể ngót trăm cân và khuôn mặt đỏ như gà chọi khiến ông được gắn cái biệt danh rất đôn hậu là ngài Tiểu Mái vòm – II Duomino.
      Marta biết Langdon quen thân với ngài Tiểu Mái vòm như thế nào, nhưng ông ấy gọi cho chiều hôm qua và muốn đưa vị khách kín đáo tới xem chiếc mặt nạ người chết của Dante. Khi biết vị khách bí mật hóa ra chính là nhà biểu tượng học kiêm sử gia nghệ thuật người Mỹ nổi tiếng Robert Langdon, Marta cảm thấy hơi kích động vì có cơ hội dẫn hai nhân vật nổi tiếng này vào khu trưng bày của cung điện.
      Khi họ lên đến đỉnh cầu thang, Marta đặt tay lên hông, thở sâu. Sienna đứng bên lan can ban công, nhìn xuống Sảnh Năm trăm.
      “Vị trí tôi rất thích để quan sát căn phòng”, Marta thở hổn hển. “ có góc nhìn hoàn toàn khác đối với các bức bích họa. Tôi nghĩ trai kể cho nghe về thông điệp bí giấu trong bức tranh kia phải ?” ấy chỉ tay.
      Sienna sốt sắng gặt đầu. “Cerca trova.”
      Trong khi Langdon nhìn về phía gian phòng, Marta quan sát . Nhờ ánh sáng của những ô cửa sổ gác lửng, ấy thể nhận ra Langdon trông ấn tượng như tối qua. thích bộ cánh mới của , nhưng cần cạo râu. Gương mặt có vẻ xanh xao và mệt mỏi. Thêm nữa, đầu tóc , tối qua vốn dày và tươm tất, sáng nay trông rất tệ, như thể vẫn chưa tắm gội.
      Marta quay lại phía bức bích họa trước khi nhận ra ánh mắt . “Chúng ta đứng gần như cùng độ cao với cerca trova”, Marta . “Các vị có thể nhìn thấy mấy chữ đó bằng mắt thường.”
      em của Langdon tỏ ra dửng dưng với bức bích họa. “Kể cho tôi nghe về cái mặt nạ người chết của Dante . Tại sao nó lại ở Cung điện Vecchio này?”
      nào, em nấy, Marta nghĩ và lẩm bẩm trong bụng, vẫn hiểu tại sao cái mặt nạ lại khiến họ say sưa đến vậy. Cái mặt nạ người chết của Dante có lịch sử rất lạ lùng, đặc biệt là gần đây, và Langdon phải là người đầu tiên hứng thú gần như phát rồ với nó. “Chà, tôi xem biết gì về Dante?”
      trẻ tóc vàng xinh đẹp nhún vai. “ cũng chỉ những điều mọi người học ở trong trường thôi. Dante là thi sĩ người Ý nổi tiếng nhất với tác phẩm Thần khúc, mô tả chuyến tưởng tượng của ông qua địa ngục.”
      “Mới đúng phần”, Marta đáp, “Trong trường ca, rốt cuộc Dante cũng thoát khỏi địa ngục, qua luyện ngục và cuối cùng đến thiên đường. Nếu từng đọc Thần khúc, thấy hành trình của ông được chia thành ba phần – Hỏa ngục, Luyện ngục và Thiên đường.” Marta ra hiệu cho họ theo dọc ban công về phía lối vào bảo tàng. “Thế nhưng, lý do chiếc mặt nạ nằm tại Cung điện Vecchio chẳng liên quan gì đến Thần khúc cả. Nó gắn với thực tiễn lịch sử. Dante sống ở Florence, và ông rất thành phố này. Ông là công dân Florence xuất chúng và quyền thế, nhưng khi diễn ra thay đổi về quyền lực chính trị, Dante ủng hộ nhầm phe, cho nên ông bị trục xuất ra khỏi tường thành và cấm bao giờ được trở về.”
      Marta dừng lại để thở khi họ đến gần lối vào bảo tàng. lại đặt tay lên hông, ngã ra sau và tiếp tục . “ số người cho rằng việc bị trục xuất là lý do vì sao mặt nạ người chết của Dante lại buồn như vậy, nhưng tôi có giả thuyết khác. Tôi hơi lãng mạn, và tôi nghĩ rằng gương mặt buồn rầu liên quan đến người phụ nữ có tên Beatrice nhiều hơn. Các vị thấy đấy, Dante dành cả đời mình điên cuồng thiếu phụ tên là Beatrice Portínarí. Nhưng buồn thay, Beatrice lại cưới người đàn ông khác, nghĩa là Dante những phải sống trong cảnh xa thành Florence dấu của mình, mà còn phải rời xa cả người phụ nữ ông say đắm. Tình của ông dành cho Beatrice trở thành chủ đề chính trong “Thần khúc.”
      “Hay quá”, Sienna với giọng điệu cho thấy chẳng nhập tâm lấy từ. “Nhưng tôi vẫn chưa tại sao cái mặt nạ người chết lại được cất ở cung điện này?”
      Marta nhận thấy việc nhấn nhấn lại này của giá trẻ vừa lạ thường vừa gần như bất lịch . “Chà”, tiếp tục trong khi bước , “khi Dante mất, ông vẫn bị cấm được về Florence, và xác ông được an táng tại Ravenna. Nhưng vì người đích thực của ông, Beatrice, được chôn cất ở Florence và vì Dante Florence đến vậy nên việc mang mặt nạ người chết của ông đến đây giống như là lễ vật từ tâm dành cho ông”.
      “Tôi hiểu rồi”, Sienna . “Thế còn việc chọn tòa cung điện này?”
      “Cung điện Vecchio là biểu tượng lâu đời nhất của Florence, và ở thời Dante, đây là trung tâm của thành phố. Thực tế, có bức vẽ nổi tiếng trong thánh đường mô tả Dante đứng bên ngoài tường thành phố, bị trục xuất, trong khi nhìn ở hậu cảnh là tòa tháp cung điện dấu của ông. Xét theo nhiều khía cạnh, bằng cách cất mặt nạ người chết của ông ấy ở đây, chúng tôi cảm thấy như cuối cùng Dante cũng được trở về nhà.”
      “Hay quá”, Sienna , cuối cùng cũng có vẻ thỏa lòng. “Cảm ơn chị!”
      Marta đến cửa bảo tàng và gõ ba lần. “Tôi, Marta đây! Chúc buổi sáng tốt lành!”
      Có tiếng chìa khóa lạch cạnh phía trong và cánh cửa mở ra. nhân viên bảo vệ già mỉm cười mỏi mệt với ấy và kiểm tra đồng hồ đeo tay của mình. “Hơi sớm đấy”, ông ấy mỉm cười .
      Marta vừa giải thích vừa ra hiệu về phía Langdon, và ông bảo vệ lập tức tươi nét mặt. “Chào ngài! Chào mừng trở lại đây!”
      “Chào bác!”, Langdon đáp lại rất thân thiện trong khi ông bảo vệ ra hiệu cho tất cả vào trong.
      Họ băng qua gian phòng , nơi ông bảo vệ ngắt hệ thống an ninh rồi mởi cánh cửa thứ hai nặng nề hơn. Khi cửa mở ra, ông ấy bước sang bên, dang tay ra mời chào. “Xin mời vào bảo tàng!”
      Marta mỉm cười cảm ơn và dẫn các vị khách vào trong.
      gian dùng làm bảo tàng này ban đầu được thiết kế làm nơi làm việc của chính quyền, tức là thay vì là gian trưng bày ngổn ngang, nó là mê cung gồm các gian phòng có diện tích vừa phải cùng rất nhiều hành lang, tất cả choán lấy nửa tòa nhà.
      “Mặt nạ người chết của Dante ở góc kia thôi”, Marta với Sienna. “Nó được trưng bày trong gian hẹp gọi là hành lang, đúng ra chỉ là lối giữa hai gian phòng lớn hơn. Cái mặt nạ được cất trong tủ cổ đặt chìm trong bức tường bên nên dễ nhận ra cho tới khi các vị tới gần nó. Vì lý do này, có nhiều khách tham quan qua cái mặt na mà hề chú ý đến nó!”
      Langdon sải bước nhanh hơn, mắt nhìn thẳng về phía trước, cứ như thể cái mặt nạ có sức mạnh lạ lùng gì đó tác động đến . Marta huých Sienna và thào, “ ràng trai hề quan tâm đến bất kỳ vật nào khác của chúng tôi, nhưng chừng nào đến đây đừng bỏ qua bức tượng bán thân Machiavelli hay quả cầu Mappa Mundi trong Phòng Bản đồ”.
      Sienna gập đầu lịch thiệp và vẫn bước , mắt cũng nhìn thẳng về phía trước. Marta khó khăn lắm mới theo kịp. Khi họ đến gian phòng thứ ba, ấy tụt lại sau chút và cuối cùng đành dừng lại.
      “Giáo sư?”, ấy gọi to, thở hổn hển. “… có muốn cho em xem… thứ gì đó của phòng trưng bày… trước khi chúng ta xem cái mặt nạ này ?”
      Langdon quay lại, có vẻ bối rối, như thể vừa trở lại tại từ ý nghĩa xa xăm nào đó. “Xin lỗi chị gì cơ?”
      Marta thở ra hơi, chỉ vào tủ trưng bày gần đó. “ trong những… bản in lâu đời nhất cuốn Thần khúc?”
      Khi nhìn thấy Marta thấm mồ hôi trán và cố gắng lấy lại nhịp thở, Langdon có vẻ xấu hổ. “Chị Marta, thứ lỗi cho tôi! Dĩ nhiên rồi, vâng, xem nhanh văn bản đó cũng rất thú vị.”
      Langdon vội vã quay lại, để Marta hướng dẫn họ tới chỗ chiếc tủ cổ. Bên trong là cuốn sách bọc da sờn, mở đến trang nhan đề rất hoa mỹ: La Divina Commedia: Danta Alighieri.
      “Tuyệt vời”, Langdon thốt lên, đầy kinh ngạc. “Tôi nhận ra trang đầu sách. Tôi biết các vị lại có ấn bản Numeister gốc.”
      Dĩ nhiên biết mà, Marta nghĩ bụng, vẻ khó hiểu. Tôi cho xem vật này tối hôm qua!
      “Giữa thế kỷ XV”. Langdon vội với Sienna, “Johann Numeister tạo ra bản sách in đầu tiên của tác phẩm này. Vài trăm bản được in ra, nhưng chỉ còn khoảng chục bản. Chúng rất hiếm”.
      Giờ Marta hiểu rằng Langdon cố tình giả ngây giả ngốc để có thể ra vẻ ta đây với em của mình. Việc đó dường như hay ho cho lắm với vị giáo sư có tiếng là khiêm tốn trong giới học thuật.
      “Bản sách này mượn từ Thư viện Laurentia”, Marta kể. “Nếu và Robert chưa từng ghé thăm nơi đó rất nên đến ngay . Họ có hẳn cầu thang đặc biệt do chính Michelangelo thiết kế, là lối lên phòng đọc công cộng đầu tiên thế giới. Sách ở đó còn được xích luôn vào ghế ngồi để ai có thể lấy mang được. Dĩ nhiên, nhiều cuốn sách chỉ là các bản sao thôi.”
      “Tuyệt vời”, Sienna , mắt ngó sau hơn vào thư viện. “Lối này tới chỗ cái mặt nạ phải ?”
      Sao phải nôn nóng thế nhỉ? Marta cần thêm phút nữa để lấy lại nhịp thở. “Vâng, nhưng có thể hai vị muốn nghe chi tiết này.” chỉ tay qua hốc tường về phía cầu thang mất hút lên trần nhà. “Lối đó dẫn lên sàn quan sát mái, nơi các vị có thể nhìn xuống trần treo nổi tiếng của Vasari. Tôi rất sẵn sàng đợi ở đây nếu các vị muốn…”
      “Nào, chị Marta”, Sienna vọt miệng. “Tôi rất muốn xem cái mặt nạ. Chúng tôi có nhiều thời gian.”
      Marta đăm đăm nhìn người phụ nữ trẻ xinh xắn, vẻ khó hiểu. rất thích việc người chưa quen biết nhiều gọi nhau bằng tên riêng. Tôi là Bà Alvarez, thầm mắng. Và tôi đặc cách với các vị đấy.
      “Được rồi, Sienna”, Marta sẵng giọng. “Cái mặt nạ ngay lối này thôi.”
      Marta chẳng phí thời gian kể lể thêm cho Langdon và em của trong lúc họ qua dãy các phòng trưng bày để tới chỗ cái mặt na. Đêm qua, Langdon và Tiểu Mái vòm dành gần nữa tiếng trong khu vực hàng lang chật hẹp để quan sát chiếc mặt nạ rồi. Marta, vốn rất tò mò trước vẻ sốt sắng của hai người đàn ông với món đồ đó, nên hỏi xem thái độ quan tâm ấy của họ có liên quan gì đến loạt kiện bất thường xung quanh cái mặt nạ trong năm qua . Langdon và Tiểu Mái vòm tỏ ra bối rối và trả lời ràng.
      Giờ đây, trong lúc họ tiến tới hàng lang, Langdon bắt đầu giải thích cho em quy trình đơn giản thường áp dụng để tạo ra cái mặt nạ người chết. Marta thích thú nghe những mô tả cực kỳ chính xác của , như lời thừa nhận của rằng chưa từng nhìn thấy bản sao hiếm có cuốn Thần khúc của bảo tàng.
      “Ngay sau khi có người qua đời”, Langdon mô tả, “người chết được tẩm liệm, mặt được phủ lớp dầu ô liu. Sau đó, da được đắp lớp thạch cao ướt, phủ kín mọi thứ - miệng, mũi, mi mắt – từ chân tóc xuống đến cổ. khi lớp thạch cao cứng lại, có thể dễ dàng nhấc nó ra và sử dụng như bản sao chi tiết hoàn hảo đúng với khuôn mặt người quá cố. Tục này đặc biệt phổ biến khi muốn tưởng nhớ những nhân vật lỗi lạc và thiên tài – Dante, Shakespeare, Voltaire, Tasso, Keats – tất cả họ đều có mặt nạ người chết”.
      “Cuối cùng chúng ta cũng đến đây”, Marta khi cả ba người đến bên ngoài hàng lang. ấy bước sang bên và ra hiệu cho em giá của Langdon vào trước nhất. “Cái mặt nạ nằm trong tủ trưng bày dựa vào bức tường bên trái . Chúng tôi đề nghị các vị vui lòng ở ngoài khu vực rào chắn.”
      “Cảm ơn chị!” Sienna bước vào hàng lang hẹp, về phía tủ trưng bày, và ngó vào bên trong. Mắt lập tức mở to, và ngó lại nhìn trai với vẻ khiếp đảm.
      Marta nhìn thấy phản ứng này cả nghìn lần. Các vị khách tới đây thường đều nhảy dựng lên và lùi ngược lại khi lần đầu tiên nhìn thấy cái mặt nạ - bộ mặt nhăm nhúm cách kỳ di, cái mũi khoằm và đôi mắt nhắm nghiềm của Dante.
      Langdon sải bước tiến vào ngay sau Sienna, đến bên cạnh và nhìn vào trong tủ trưng bày. lập tức lùi lại, gương mặt cũng toát lên vẻ kinh ngạc.
      Marta càu nhàu. Lại làm mày làm mè rồi. vào theo họ. Nhưng khi ngó vào tủ, há hốc miệng kêu thành tiếng rất to. Ôi lạy Chúa!
      Marta Alvarez cứ ngỡ thấy cái mặt nạ người chết quen thuộc của Dante nhìn lại mình, nhưng phải, tất cả những gì nhìn thấy là lớp vải sa tanh màu đỏ của cái tủ và cái giá nơi vẫn thường đặt mặt nạ.
      Marta bưng miệng và kinh hãi nhìn tủ trưng bày trống rỗng. Nhịp thở của tăng nhanh và phải bám lấy trụ rào để đứng vững. Cuối cùng, ánh mắt rời khỏi cái tủ trống trơn và xoay về phía những người bảo vệ gác đêm ở lối vào chính.
      “Cái mặt nạ của Dante!”, hét lên như ả điên. “Cái mặt nạ của Dante biến mất!”


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951
      Chương 40
      Typer: Tiểu Quỷ
      Marta Alvarez run rẩy trước cái tủ trưng bày trống trơn. hy vọng cảm giác căng thẳng lan khắp bụng chỉ là tâm lý hoảng sợ chứ phải cơn đau đẻ.
      Cái mặt nạ người chết của Dante biến mất!
      Hai nhân viên bảo vệ lúc này biết việc và vừa vào hành lang, nhìn cái tủ trống trơn, và lập tức hành động. người chạy tới phòng kiểm soát video gần đó để truy cập vào đoạn phim từ máy quay an ninh đêm qua, trong khi người kia vừa kết thúc cuộc gọi cho cảnh sát báo mất trộm.
      “Cảnh sát đến sau hai mươi phút nữa!”, ta với Marta và ngắt cuộc gọi với cảnh sát.
      “Hai mươi phút nữa cơ à?”, ấy hỏi lại. “Chúng ta có vụ trộm nghệ thuật nghiêm trọng đấy.”
      Người bảo vệ giải thích rằng ta được biết hầu hết cảnh sát trong thành phố giải quyết cuộc khủng hoảng nghiêm trọng hơn nhiều, và họ cố gắng tìm nhân viên còn rảnh đến để lấy lời khai.
      “Vẫn còn gì nghiêm trọng hơn cơ à?”, ấy thắc mắc.
      Langdon và Sienna liếc nhìn nhau lo lắng, và Marta cảm thấy hai vị khách của mình bị quá tải về cảm xúc. Chẳng có gì lạ cả! Đơn giản là họ muốn ghé qua để chiêm ngưỡng chiếc mặt nạ nhưng lúc này, họ phải chứng kiến hậu quả của vụ trộm cắp nghệ thuật ghê gớm. Đêm qua, bằng cách nào đó, có kẻ tiếp cận được phòng trưng bày và đánh cắp cái mặt nạ người chết của Dante.
      Marta biết trong bảo tàng có nhiều đồ vật còn trị hơn thế, cho nên cố gắng tự trấn an rằng như vậy vẫn còn may mắn. Thế nhưng, đây là vụ trộm đầu tiên trong lịch sử bảo tàng này. Mình thậm chí biết quy trình xử lý!
      Marta đột nhiên cảm thấy yếu đuối hẳn, và phải tiến lại bám vào cột rào chống.
      Cả hai nhân viên bảo vệ phòng trưng bày đều có vẻ hoang mạng khi họ kể lại cho Marta nghe chính xác những hành động của họ cùng các việc đêm qua: Lúc 10 giờ, Marta vào đây cùng với Tiểu Mái vòm và Langdon. lúc lâu sau đó, cả ba người cùng nhau ra. Nhân viên bảo vệ khóa mọi cánh cửa lại, cài đặt chế độ báo động, và theo như họ biết, hề có ai ở trong hay bên ngoài phòng trưng bày kể từ lúc đó.
      thể nào!”, Marta gắp lên bằng tiếng Ý. “Cái mặt nạ nằm ở trong tủ khi cả ba chúng tôi rời khỏi đó tối qua, cho nên ràng có ai đó ở bên trong phòng trưng bày kể từ lúc ấy!”
      Mấy nhân viên bảo vệ đều ngơ ngác. “Chúng tôi hề nhìn thấy gì cả!”
      Giờ này, cảnh sát đường tới trường. Marta cố gắng vác cái bụng bầu của mình di chuyển nhanh tới phòng điều khiển an ninh. Langdon và Sienna lo lắng bám sát sau ấy.
      Đoạn video an ninh, Marta nghĩ bụng. Nó cho chúng ta biết đích xác kẻ nào ở đây tối qua!
      ***
      Cách đó ba dãy nhà, cầu Ponte Vecchio, Vayentha lẩn vào chỗ khuất khi hai sĩ quan cảnh sát lách qua đám đông, rà soát toàn bộ khu vực cùng với ảnh của Langdon,
      Khi họ tới gần Vayentha, bộ đàm của người lại xạo lên tiếng – thông báo định kỳ cho tất cả các chốt. Nội dung thông báo ngắn ngọn bằng tiếng Ý, nhưng Vayentha vẫn nắm được ý chính: Bất kỳ sĩ quan nào rảnh trong khu vực Cung điện Vecchio đều phải thông báo để tới lấy lời khai tại cung điện bảo tàng này.
      Mấy viên cảnh sát tỏ ra do dự, còn tai Vayentha vểnh lên.
      Bảo tàng cung điện Vecchio ư?
      Vụ thất bại – cố hủy hoại nghiệp của ả - diễn ra trong những ngõ phố ngay bên ngoài Cung điện Veccchio.
      Thông báo của phía cảnh sát vẫn tiếp tục bằng tiếng Ý đầy thanh nhiễu đến mức hiểu nổi, ngoại trừ hai từ nghe rất ràng: Cái tên Dante Alighieri.
      Cơ thể ả lập tức căng cứng. Dante Alighieri ư?! Chắc chắn đây phải là trùng hợp. Ả xoay người về phía Cung Vecchio và định vị tòa tháp có lỗ châu mai vượt lên mái của các tòa nhà gần đó.
      Chính xác có chuyện gì xảy ra ở bảo tàng? Ả thắc mắc. Và từ khi nào?!
      Gạt các tình tiết sang bên, Vayentha từng làm chuyên gia phân tích trường đủ lâu để biết rằng khả năng trùng hợp hiếm xảy ra hơn rất nhiều so với hầu hết mọi người hình dung. Bảo tàng Cung điện Vecchio… VÀ Dante? Chắc chắn chuyện này phải có liên quan tới Langdon.
      Vayentha từ lâu nghi ngờ rằng Langdon quay lại thành cổ. Chỉ có việc đó mới hợp lý – thành cổ là nơi Langdon có mặt tối hôm qua khi mọi thứ thất bại.
      Lúc này, dưới ánh sáng ban ngày, Vayentha tự hỏi Langdon làm cách nào quay lại được khu vực xung quanh Cung điện Vecchio để cố tìm kiếm thứ gì đó. Có rất nhiều cây cầu, nhưng có vẻ chúng đều cách xa vườn Boboli.
      Bên dưới, ả chú ý tới nhóm chèo thuyền bốn người lướt mặt nước và qua phía dưới cầu. thân thuyền có dòng chữ CÂU LẠC BỘ CHÈO THUYỀN FLORENCE / SOCIETA CANOTTIERI FIRENZE. Những mái cheo trắng – đỏ nổi bật của con thuyền vung lên rồi hạ xuống đều tăm tắp.
      Lẽ nào Langdon thuyền qua sông? Có vẻ điều đó đúng, nhưng có gì đó mách bảo ả rằng nội dung thông báo của cảnh sát về Cung điện Vecchio là manh mối ả cần chú ý.
      “Xin vui lòng để lại tất cả máy ảnh!”, phụ nữ bằng thứ tiếng giọng Ý.
      Vayentha quay lại, thấy quả cầu tua rua bằng len màu cam có xếp nếp vẫy cây gậy trong khi nữ hướng dẫn viên du lịch cố gắng dẫn nhóm du khách của mình vượt qua cầu Ponte Vecchio.
      đầu quý vị là kiệt tác lớn nhất của Vasari!”, hướng dẫn viên bằng vẻ nhiệt thành được rèn luyện kỹ, giơ quả cầu len lên và hướng ánh mắt của tất cả mọi người lên .
      Vayentha hề chú ý về hướng này trước đó, nhưng có vẻ đó là cấu trúc nhà ở tầng hai chạy phía các cửa hàng giống như tòa chung cư hẹp vậy.
      “Hành lang Vasari”, hướng dẫn viên . “Nó dài gần cây số và là lối an toàn cho gia tộc Medici di chuyển giữa Cung điện Pitti và Cung điện Vecchio.”
      Mắt Vayentha mở to lúc ả nhìn công trình kiến trúc như đường hầm phía đầu. Ả nghe về hành lang này, nhưng biết nhiều về nó.
      Nó dẫn thẳng tới Cung Vecchio ư?
      “Với số rất ít ỏi những nhân vật quan trọng”, hướng dẫn viên tiếp tục, “thậm chí ngày nay họ vẫn có thể tiếp cận hành lang này. Đó là bảo tàng nghệ thuật kỳ vĩ chạy dài suốt lộ trình từ Cung điện Vecchio tới góc đông bắc vườn Boboli”.
      Những gì hướng dẫn viên tiếp sau đó, Vayentha còn nghe nữa.
      lao bổ về phía chiếc mô tô của mình.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951
      CHƯƠNG 41
      Type: TMT

      Những vết khâu da đầu Langdon lại giật nhoi nhói khi và Sienna chen nhau vào phòng điều khiển video cùng với Marta và hai nhân viên bảo vệ. gian chật chội này tương đương cái buồng thay lễ phục được cải tạo lại cùng với cả dãy ổ cứng chạy ro ro và các màn hình máy tính. khí bên trong nóng đến ngột ngạt và sặc mùi khói thuốc lá hôi rình.

      Langdon lập tức cảm thấy những bức tường đóng sập lại xung quanh mình.

      Marta ngồi xuống trước màn hình video ở chế độ chạy lại và hiển thị hình ảnh đen trắng rất nhễu của khu vực hành lang, góc máy quay từ phía cửa. Thời gian hiển thị màn hình cho biết đọan phim được truyền tín hiệu từ giữa buổi sáng hôm qua - chính xác là hai mươi tư giờ trước - ràng là trước khi bảo tàng mở cửa và rất lâu trước khi Langdon cùng vị Tiểu Mái vòm xuất vào tối hôm đó.

      chàng bảo vệ tua nhanh đoạn video, và Langdon nhìn thấy cả đoàn du khách ào ào kéo vào hành lang, di chuyển giật cục rất nhanh. Từ góc nhìn này, thể thấy được chiếc mặt nạ, nhưng ràng nó vẫn nằm trong tủ trưng bày vì du khách liên tục dừng lại nhìn vào trong hoặc chụp ảnh trước khi di chuyển tiếp.

      Làm ơn nhanh lên nào, Langdon nghĩ thầm, vì biết cảnh sát đường tới. băn khoăn và Sienna cáo lỗi và rút lui , nhưng họ cần xem đoạn video này bởi bất kỳ điều gì đoạn ghi hình này cũng trả lời cho rất nhiều câu hỏi liên quan đến chuyện quái quỷ diễn ra lúc này.

      Đoạn video vẫn tiếp tục chạy, giờ nhanh hơn, và bóng chiều tà bắt đầu di chuyển ngang qua gian phòng. Khách du lịch ra vào cho tới khi đám đông bắt đầu thưa dần, và rồi đột ngột biến mất hoàn toàn. Khi thời gian ghi hình vượt qua 17 giờ, đèn đóm của bảo tàng đều tắt, và tất cả chìm vào yên lặng.

      5 giờ chiều. Giờ đóng cửa.

      “Giờ chạy nhanh lên ”, Marta cầu, nhổm người về phía trước và chăm chú nhìn lên màn hình.

      chàng bảo vệ cho đoạn video chạy tiếp, mốc thời gian trôi rất nhanh, đột ngột cho tới lúc 10 giờ tối, đèn trong bảo tàng nhấp nháy sáng lên.

      chàng bảo vệ vội cho đoạn băng chậm lại tốc độ bình thường.

      lúc sau, cái dáng bụng bầu quen thuộc của Marta Alvarez xuất trong hình. Theo sát sau ấy là Langdon, bước vào trong chiếc áo khoác hiệu Harris Tweed Camberley, quần kaki, và đôi giày da lười quen thuộc. thậm chí còn nhìn chiếc đồng hồ Chuột Mickey của mình lấp ló bên dưới ống tay áo trong lúc di chuyển.

      Mình ở đó…trước khi bị bắn.

      Langdon cảm thấy cực kỳ lo ngại khi nhìn chính mình làm mọi việc mà hoàn toàn nhớ tí gì. Mình ở đây tối qua…quan sát cái mặt nạ người chết ư? Bằng cách nào đó, trong khoản thời gian từ lúc đó đến giờ, lại để mất quần áo, chiếc đồng hồ Chuột Mickey và hai ngày trong đời mình.

      Khi đoạn video tiếp tục chạy, và Sienna chen nhau lại gần sát phía sau Marta và những nhân viên bảo vệ để nhìn cho hơn. Đoạn phim tiếp tục, cho thấy Langdon và Marta đến bên tủ trưng bày và ngắm chiếc mặt nạ. Trong lúc đó, cái bóng to lớn ra tối sẫm cả ô cửa đằng sau , và người đàn ông to béo xuất trong khuôn hình. Ông ta mặc bộ đồ màu nâu nhạt, tay xách cặp, và chật vật lắm mới lách được qua cửa. Cái bụng to phưỡn của ông ta thậm chí làm cho bà bầu Marta cũng trở nên thon thả.

      Langdon nhận ra người đàn ông này ngay lập tức. Ignazio phải?!

      “Đó mà ông Ignazio Busoni”, Langdon thào vào tai Sienna. “Giám đốc của Museo dell’Opera del Duomo. người quen của tôi vài năm rồi. Chỉ có điều tôi chưa từng nghe ông ấy được gọi là Tiểu Mái vòm.”

      “Cái tên quá hợp”, Sienna khẽ đáp.

      Vài năm qua, Langdon tư vấn cho Ignazio về các vật và lịch sử liên quan đến II Duomo - Vương cung Thánh đường do ông ấy chịu trách nhiệm - nhưng tham quan cung điện Vecchio có vẻ nằm ngoài lĩnh vực của Ignazio. Dẫu sao, Ignazio Busoni, ngoài việc là nhân vật có ảnh hưởng trong giới nghệ thuật Florence, còn là học giả rất mê Dante.

      nguồn thông tin đáng tin cậy về cái mặt nạ người chết của Dante.

      Khi tập trung trở lại với đoạn video, Langdon nhìn thấy Marta kiên trì đợi ở bức tường hậu của hành lang trong khi và Ignazio nghiêng người phía rào chắn để có thể nhìn gần chiếc mặt nạ nhất. Trong khi hai người đàn ông tiếp tục xem xét và thảo luận kéo dài vài phút, có thể nhìn Marta sốt rột xem đồng hồ đeo tay ở sau lưng họ.

      Langdon ước gì đoạn video có thanh. biết mình và Ignazio những gì? Mình và ông ấy tìm kiếm cái gì?

      Vừa lúc ấy, màn hình, Langdon bước qua rào chắn và cúi sát xuống chiếc tủ, mặt chỉ cách lớp kín vài phân. Marta lập tức can thiệp, ràng nhắc nhở và Langdon lùi lại với thái độ biết lỗi.

      “Xin lỗi vì tôi khắt khe như vậy”, Marta lên tiếng, liếc mắt qua vai nhìn lại . “Nhưng như tôi với các vị, cái tủ trưng bày là đồ cổ và cực ký mỏng manh. Chủ nhân của chiếc mặt nạ kiên quyết cầu chúng tôi bắt mọi người phải đứng sau rào chắn. Ông ấy thậm chí còn cho nhân viên của chúng tôi mở tủ khi ông ấy vắng mặt.”

      Phải mất lúc những lời ấy mới được lĩnh hội. Chủ nhân của chiếc mặt nạ ư? Langdon cứ đinh ninh chiếc mặt nạ là tài sản của bảo tàng.

      Sienna cũng ngạc nhiên kém và lập tức xen vào. “Hóa ra bảo tàng sở hữu chiếc mặt nạ à?”

      Marta lắc đầu, đưa mắt trở lại màn hình. “ nhà tài trợ giàu có đặt mua chiếc mặt nạ người chết của Dante từ bộ sưu tập của chúng tôi nhưng để nó trưng bày vĩnh viễn ở đây. Ông ấy ra giá cho mượn rất thấp, và chúng tôi vui vẻ chấp nhận.”

      “Khoan ”, Sienna lên tiếng. “Ông ấy trả tiền mua mặt nạ…và để các vị giữ nó?”

      “Thỏa thuận như vậy rất phổ biến”, Langdon . “Kết hợp từ thiện mà - cách cho các nhà tài trợ đem những khoản trợ cấp cho bảo tàng mà cần nêu món quà là đồ từ thiện.”

      “Nhà tài trợ đó là người khác thường”, Marta . “ học giả thiên tài về Dante, nhưng hơi… thế nào nhỉ…cuồng?”

      “Ông ấy là ai?”, Sienna hỏi, giọng điệu hờ hững của vẫn giấu được vẻ khẩn trương.

      “Ai à?”, Marta cau mày, vẫn đăm đăm nhìn màn hình. “Chà, có lẽ đọc về ông ấy trong các bản tin gần đây - tỉ phú người Thụy Sỹ Bertrand Zobrist?”

      Với Langdon, cái tên chỉ láng máng quen, nhưng Sienna túm vội lấy cái tay Langdon và bóp mạnh, trông như thể vừa nhìn thấy ma.

      “Ồ, vâng…”, Sienna ngắc ngứ, mặt xám ngoét. “Bertrand Zobrist. Nhà sinh hóa nổi tiếng. Kiếm bộn tiền nhờ các bằng sáng chế sinh học khi tuổi đời còn rất trẻ.” ngừng lại, nuốt khan. nghiêng người và thầm với Langdon. “Về cơ bản Zobrist sáng chế ra lĩnh vực điều khiển chuỗi phôi.”

      Langdon hiểu điều khiển chuỗi phôi nghĩa là gì, nhưng nó có vẻ rất đáng ngại, đặc biệt là gần đây lại xuất những hình ảnh liên quan đến dịch hạch và chết chóc. tự hỏi liệu Sienna có biết nhiều về Zobrist bởi vì đọc rất nhiều về lĩnh vực y học…hoặc có lẽ vì cả hai đều là những người tuổi trẻ tài cao. Các nhà bác học có theo dõi công việc của nhau nhỉ?

      “Lần đầu tôi nghe về Zobrist là vài năm trước”, Sienna giải thích, “khi ông ấy có số tuyên bố cực kỳ khiêu khích truyền thông về tăng trưởng dân số”. ngừng lại, gương mặt tối sầm. “Zobrist là người đề xướng Phương trình Khải huyền Dân số.”

      “Sao cơ?”

      “Về cơ bản đó là ghi nhận bằng toán học rằng dân số Trái đất gia tăng, con người sống thọ hơn, và các nguồn tài nguyên thiên nhiên của chúng ta cạn dần. Phương trình dự đoán rằng xu hướng tại thể dẫn đến kết quả nào khác hơn là sụp đổ tất yếu của xã hội. Zobrist công khai tài liệu rằng loài người tồn tại thêm được thế kỷ nữa…trừ phi chúng ta trải qua kiện tuyệt chủng quy mô lớn nào đó.” Sienna thở dài não nề và nhìn thẳng vào mắt Langdon. “Thực tế, Zobrist từng được trích lời rằng, ‘điều tốt đẹp nhất từng xảy ra ở châu Âu chính là Cái chết Đen’.”

      Langdon sững sờ nhìn . cảm thấy sởn tóc gáy, hệt như lúc hình ảnh chiếc mặt nạ dịch hạch vụt đến trong tâm trí. Cả buổi sáng chống chọi với ý niệm rằng tình trạng tiến thoái lưỡng nan của thời có liên quan đến đại dịch chết người…nhưng cái ý niệm ấy càng lúc càng khó đẩy lui.

      Việc Bertrand Zobrist mô tả Cái chết Đen như là điều tốt đẹp nhất từng đến với châu Âu hẳn là khá bất ngờ, nhưng Langdon biết rằng nhiều sử gia cũng ghi chép lại những lợi ích kinh tế xã hội lầu dài mà thảm kịch vào thế kỷ XIV này mang lại cho châu Âu.

      Trước khi xảy ra đại dịch, đặc điểm của thời Trung cổ chính là tình trạng quá tải dân số, nạn đói, và khó khăn về kinh tế. Cái chết Đen bất ngờ ập đến, dù rất kinh khủng, giúp “làm vấn bầy người” cách hiệu quả, tạo ra dư thừa thức ăn và cơ hội, điều mà theo nhiều sử gia, chính là tác nhân then chốt giúp mang đến thời kỳ Phục Hưng.

      Khi nghĩ đến biểu tượng nguy hiểm sinh học ống nghiệm có chứa tấm bản đồ địa ngục được chỉnh sửa của Dante, ý nghĩ đáng sợ bám riết lấy : Cái máy chiếu xíu kỳ lạ do ai đó tạo ra…Bertrand Zobrist - nhà hóa sinh và cực kỳ mê cuồng Dante - giờ đây có lẽ là ứng viên rất hợp lý.

      Cha đẻ của giải pháp điều khiển chuỗi phôi di truyền. Langdon cảm thấy các mảnh ghép lúc này ráp đúng vị trí. Nhưng tiếc thay, bức tranh định hình lại càng lúc càng đáng sợ.

      “Tua nhanh phần này ”, Marta ra lệnh cho chàng bảo vệ, giọng đầy sốt ruột, muốn bỏ qua đoạn ghi hình Langdon và Ignazio Busoni nghiên cứu cái mặt nạ để có thể tìm ra ai là người đột nhập vào bảo tàng và đánh cắp nó.

      chàng bảo vệ nhấn nút tua nhanh, và mốc thời gian tăng lên.

      Ba phút…sáu phút…tám phút.

      màn hình, có thể nhìn thấy Marta đứng phía sau hai người, liên tục phải thay đổi tư thế và nhìn đồng hồ.

      “Tôi rất xin lỗi vì chúng tôi chuyện lâu như vậy”, Langdon . “Trông chị được thoải mái.”

      “Là lỗi của tôi”, Marta đáp. “Cả hai vị đều nhắc tôi nên về nhà và bộ phận bảo vệ cho các vị ra nhưng tôi cảm thấy như thế là khiếm nhã.”

      Đột nhiên, màn hình, Marta biến mất. chàng bảo vệ cho đoạn video trở lại tốc độ bình thường.

      sao”, Marta . “Tôi nhớ có vào nhà vệ sinh.”

      chàng bảo vệ gật đầu và lại bấm nút tua nhanh, nhưng ta chưa kịp bấm Marta túm lấy tay ta. “Khoan !”

      ấy nghiêng đầu và đăm đăm nhìn màn hình vẻ hiểu.

      Langdon cũng nhìn thấy. Sao lại như vậy?!

      màn hình, Langdon vừa thò tay vào túi chiếc áo khoác vải tweed của mình, lôi ra đôi găng tay phẫu thuật và lồng vào hai tay.

      Cùng lúc, Tiểu Mái vòm chuyển ra vị trí phía sau Langdon, mắt chăm chú nhìn ra hành lang nơi Marta mới khỏi lúc trước để vào nhà vệ sinh. lúc sau, người đàn ông to béo gật đầu với Langdon theo nghĩa dường như là trường còn ai.

      Bọn mình làm quái gì thế nhỉ?!

      Langdon nhìn chính mình màn hình trong khi đôi tay đeo găng của vươn ra và chạm vào mép cửa tủ…sau đó, rất nhàng, kéo về phía sau cho tới khi cái bản lề cổ xưa xê dịch và cánh cửa từ từ mở ra…để lộ chiếc mặt nạ người chết của Dante.

      Marta Alvarez há hốc miệng kêu thành tiếng đầy kinh hãi và đưa tay lên che mặt.

      Cùng chung nỗi hãi hùng với Marta, Langdon tin vào mắt mình khi nhìn thấy chính thò tay vào tủ, nhàng dùng cả hai tay nắm lấy chiếc mặt nạ người chết của Dante và nhấc nó ra.

      “Lạy Chúa lòng lành!”, Marta bật kêu, đứng phắt dậy và xoay lại đối diện với Langdon. “Chính làm việc đó ư? Tại sao?”

      Langdon chưa kịp trả lời nhân viên bảo vệ rút ra khẩu Beretta đen xì và chĩa thẳng vào ngực .

      Lạy Chúa!

      Langdon nhìn trân trân họng súng của người bảo vệ và cảm thấy căn phòng xíu này đóng kín lại quanh . Marta Alvarez đứng hẳn dậy, trợn trừng nhình , mặt toát lên nỗi hoài nghi và bị phản bội. màn hình an ninh phía sau lưng ấy, lúc này Langdon giơ chiếc mặt nạ ra phía ánh sáng và xem xét nó.

      “Tôi chỉ lấy nó ra lát thôi”, Langdon thanh minh, lòng thầm mong điều đó là . “Ignazio khẳng định với tôi chị phiền lòng!”

      Marta trả lời. như hóa đá, ràng cố nghĩ xem tại sao Langdon lại dối mình…và thực tế làm sao Langdon lại có thể bình tĩnh đứng bên cạnh và xem đoạn băng khi biết nó tiết lộ những gì.

      Mình hiểu tại sao chính mình lại mở cái tủ!

      “Robert!”, Sienna thào, “Nhìn xem! tìm thấy gì đó!” Sienna vẫn chăm chú xem đoạn băng, tập trung tìm cho ra câu trả lời bất kể tình thế khó khăn của họ lúc này.

      màn hình, giờ đây Langdon giơ cao chiếc mặt nạ và nghiêng nó về phía ánh sáng, chú ý của ràng tập trung vào thứ gì đó rất đáng quan tâm ở phía sau món đồ.

      Từ góc máy quay này, trong tích tắc, chiếc mặt nạ che khuất phần gương mặt Langdon ở vị trí làm cho đôi mắt của Dante trùng khớp với của Langdon. lại nhớ tới lời tuyên bố - chỉ có thể nắm bắt được chân lý qua cặp mắt chết chóc - và cảm thấy lạnh toát.

      Langdon mình kiểm tra cái gì ở phía sau chiếc mặt nạ, nhưng ở thời khắc đó trong đoạn video, khi chia sẻ phát của mình với Ignazio, người đàn ông béo ị ấy giật lùi lại, lập tức lần tìm cặp kính và quan sát lần nữa…rồi lần nữa. Ông ấy bắt đầu lắc đầu lia lịa và tới lui trong hành lang đầy kích động.

      Đột nhiên, cả hai người ngẩng lên, ràng nghe thấy tiếng gì đó trong hành lang – chắc chắn là Marta từ nhà vệ sinh quay lại. Langdon vội vàng lôi từ trong túi áo khoác mình ra chiếc túi Ziploc lớn, nhét chiếc mặt nạ người chết vào và nhàng trao nó cho Ignazio. Ông này lại cất nó vào cặp của mình, với vẻ hơi do dự. Langdon nhanh nhẹn đóng ô cửa kính chiếc tủ trưng bày lúc này trống trơn, và hai người nhanh chóng sải bước ra sảnh để đón đầu Marta trước khi ấy phát ra vụ trộm cắp của họ.

      Cả hai người bảo vệ lúc này đều chĩa súng vào Langdon.

      Marta đứng như vững, phải vịn vào bàn làm điểm tựa. “Tôi hiểu!”, ấy kêu lên. “ và Ignazio Busoni đánh cắp chiếc mặt nạ người chết của Dante ư?!”

      !”, Langdon khăng khăng, cố hết sức chống chế. “Chúng tôi được chủ nhân của nó cho phép mang chiếc mặt nạ ra khỏi tòa nhà.”

      “Được cho phép của chủ nhân ư?”, ấy vặn hỏi. “Từ Bertrand Zobrist sao!?”

      “Phải! Ông Zobrist đồng ý để chúng tôi kiểm tra số dấu vết ở phía sau! Chúng tôi gặp ông ấy chiều hôm qua.”

      Ánh mắt Marta bắn ra những tia lửa. “Giáo sư, tôi chắc chắn rằng hề gặp Bertrand Zobrist chiều hôm qua.”

      “Chắc chắn chúng tôi …”

      Sienna đặt tay lên cánh tay Langdon. “Robert…”, thở dài ũ rũ. “Cách đây sáu ngày, Bertrand Zobrist lao xuống từ đỉnh tháp Badia, cách đây chỉ vài tòa nhà thôi.”

       

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951
      Chương 42:
      Typer: Ngọc Yên Phụng


      Vayentha bỏ lại chiếc mô tô của mình ngay phía bắc Cung điện Vecchio và bộ men theo đường bao của Quảng trường Signoria. Trong lúc len lỏi qua điện thờ ngoài trời của khu Longia dei Lanzi, à thể chú ý thấy rằng tất cả bức tượng dường như đều các sắc thái của chủ đề duy nhất: Những biểu đầy bạo lực của việc nam giới áp chế phụ nữ.

      Bắt cóc đám phụ nữ Sabine.

      Chiếm đoạt Polyxena.

      Perseus cầm thủ cấp Medusa.

      Hay đấy, Vayentha nghĩ thầm, kéo mũ trùm đầu và len lỏi qua đám đông để tiến về lối vào cung điện, nơi đón những du khách đầu tiên trong ngày. Theo tất cả dấu hiệu ở đây mọi việc vẫn hết sức bình thường tại Cung điện Vecchio này.

      có cảnh sát, Vayentha nghĩ, Ít nhất là chưa có.

      À kéo cao khóa áo khoác lên tới cổ để bảo đảm làm lộ vũ khí của mình và bước thẳng qua cổng vào. Theo những tấm biển chỉ dẫn tới II Museo di Palazzo, à băng qua hai tiền sảnh lộng lẫy và theo cầu thang đồ sộ leo lên tầng hai.

      Trong lúc lên tầng, ả nhớ lại nội dung trao đổi của cảnh sát.

      Bảo tang Cung điện Vecchio… Dante Alighieri.

      Chắc chắn Langdon ở đó.

      Những tấm biển của bảo tang dẫn Vanyentha vào khu trưng bày rộng lớn được trang hoàng vô cùng ấn tượng- Sảnh Năm trăm- nơi nhiều nhóm du khách chen lấn vào nhau, chiêm ngưỡng những bức bích họa đồ sộ tường. Vayentha chẳng them bận tâm đến chuyện chiêm ngưỡng nghệ thuật ở đây nên nhanh chóng xác định tấm biển khác ở góc bên phải căn phòng, chỉ thẳng lên lối cầu thang.

      Trong khi băng qua gian sảnh, ả chú ý thấy nhóm sinh viên đại học tụ tập quanh tác phẩm điêu khắc duy nhất, cười và chụp ảnh.

      Tấm biển đề: Hercules và Diomedes.

      Vayentha nhìn những bức tượng và lầm bầm.

      Bức điêu khắc mô tả hai nhân vật hùng trong thần thoại Hy Lạp – cả hai đều hoàn toàn khỏa thân – quấn lấy nhau trong keo đấu vật. Hercules kẹp Diomedes cắm đầu xuống đất, chuẩn bị quăng ta , trong khi Diomedes tóm chặt cơ quan sinh dục của Hercules, như thể muốn “Ngươi có chắc ngươi muốn quăng ta ?”.

      Vayentha nhăn mặt. Câu chuyện về việc nắm được cà của người khác.

      À rời mắt khỏi bức tượng quái lạ và nhanh chóng leo lên cầu thang về phía khu vực bảo tàng.

      À lên đến ban công rất cao nhìn xuống sảnh. Hơn chục du khách đợi bên ngoài lối vào bảo tàng.

      “Tạm lùi giờ mở cửa”, du khách nhanh nhảu thông báo, ló mặt ra từ phía sau chiếc máy quay cá nhân của mình.

      “Có biết tại sao ?”, ả hỏi.

      , nhưng trong lúc đợi chúng ta lại thấy quang cảnh rất tuyệt!” Người đàn ông vung tay lướt qua toàn bộ Sảnh Năm trăm bên dưới.

      Vayentha bước lại mép lan can và nhìn xuống gian phòng rộng thênh thang phía dưới. Dưới tầng, sĩ quan cảnh sát duy nhất tiến đến, chẳng có vẻ gì gấp gáp, cũng mấy người chú ý thấy ta băng qua phòng tới phía cầu thang.

      ta đến đây để lấy lời khai, Vayentha nghĩ thầm. Tác phong uể oải của nhân viên công lực lúc lên cầu thang cho thấy đây là công việc rất bình thường – chẳng có vẻ gì giống như tình trạng nháo nhào tìm kiếm Langdon ở cổng Porta Romana.

      Nếu Langdon ở đây tại sao người ta lại vây kín tòa nhà nhỉ?

      Hoặc Vayentha phỏng đoán sai rằng Langdon ở đây, hoặc cảnh sát địa phương cà Bruder chưa nhận ra và hợp tác với nhau.

      Lúc viên sĩ quan lên đến cầu thang và len lỏi về phía lối vào bảo tàng, Vayentha thản nhiên quay và vờ chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghĩ đến lệnh từ chối cùng tầm ảnh hưởng rộng rãi của Thị trưởng, ả dại gì để bị nhận ra.

      Chú ý!”, giọng vang lên đâu đó.

      Tim Vayentha như hụt nhịp khi viên sĩ quan dừng lại ngay sát sau lưng ả. Ả nhận ra giọng kia phát ra từ bộ đàm của ta.

      Chờ lực lượng tiếp viện!”, giọng lại vang lên.

      Chờ lực lượng tiếp viện ư? Vayentha cảm thấy có gì đó vừa thay đổi.

      Vừa lúc ấy, bên ngoài cửa sổ, Vayentha nhận ra vật màu đen lớn dần ở chân trời phía xa. Nó từ hướng vườn Boboli bay về phía Cung điện Vecchio.

      Cái máy bay, Vayentha nhận ran gay, Bruder biết rồi. Và ta tới lối này.



      ***

      Điều phối viên của Consortium Laurence Knowlton vẫn dằn vặt bản thân về chuyện gọi cho Thị trưởng. ta biết hơn hết là nên đề nghị Thị trưởng xem trước đoạn video của ông khách trước khi nó được đăng tải cho giới truyền thông vào ngày mai.

      Nội dung quá phù hợp.

      Quy trình là nhất.

      Knowlton vẫn còn nhớ y nguyên “câu thần chú” mà các điều phối viên trẻ được học khi bắt đầu giải quyết nhiệm vụ cho các tổ chức. hỏi. Chỉ việc thực thi.

      Đầy do dự, ta đặt chiếc thẻ nhớ màu đỏ vào dãy công việc thực trong sáng mai, lòng vẫn băng khoăn biết giới truyền thông phản ứng sao với thông điệp quái dị này. Liệu bọn họ có dám công bố nó ?

      Dĩ nhiên họ làm. Nó do Bertrand Zobrist gửi tới mà.

      Zobrist chỉ là nhân vật thành công đến kinh ngạc trong lĩnh vực hóa sinh, ông ta còn là chủ đề thời gây xôn xao sau vụ tự sát tuần trước. Đoạn video dài chín phút này giống như lời nhắn dưới mồ, và nội dung kinh khủng của nó làm cho người ta gần như thể tắt nó .

      Đoạn video này lan chỉ trong vài phút sau khi được tung ra.


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951

      Chương 43

      Type: Candy Lai
      Marta Alvarez đầy kích động bước ra khỏi phòng video chật hẹp, bỏ lại Langdon cùng em thô lỗ của trước họng súng của những nhân viên bảo vệ. Marta bước tới ô cửa sổ và nhìn xuống Quảng trường Signoria, cảm thấy nhõm khi nhận ra chiếc xe cảnh sát đỗ ở phía trước.

      Đến lúc rồi!

      Marta vẫn thể nào hình dung tại sao người được kính nể trong lĩnh vực chuyên môn của mình như Robert Langdon lại ngang nhiên lừa dối như vậy, lợi dụng đặc cách trong chuyên môn mà dành cho , và còn đánh cắp vật vô giá.

      Ignazio Busoni còn hỗ trợ ta nữa ư? thể tưởng tượng nổi!

      Với ý định vài suy nghĩ của mình với Ignazio, Marta rút điện thoại di động và bấm số văn phòng của Tiểu Mái vòm, nằm cách đó chỉ vài dãy nhà, tại bảo tàng Museo dell’Opera del Duomo.

      Đường dây chỉ đổ chuông đúng lần.

      “Văn phòng ông Ignazio đây”, giọng nữ quen thuộc vang lên.

      Marta vốn thân thiện với thư ký của Ignazio nhưng lúc này có tâm trạng để buôn chuyện. “Eugenia, Marta đây. Tôi cần chuyện với Ignazio.

      Đường dây ngừng bật rồi đột nhiên thư ký bật khóc nức nở.

      Có chuyện gì vậy?”, Marta hỏi.

      Eugenia thổn thức báo cho Marta biết rằng ấy vừa đến văn phòng và biết tin Ignazio bị cơn trụy tim nặng đêm qua trong con hẻm gần Duomo. Lúc khoảng nửa đêm ông ấy cố gọi cho cấp cứu nhưng các nhân viên y tế đến kịp.Busoni qua đời.

      Hai chân Marta gần như khuỵu xuống.Sáng nay nghe thời thông báo quan chức danh tính của thành phố qua đời đêm trước, nhưng bao giờ nghĩ đó là Ignazio.

      “Eugenia, nghe này”, Marta vội , cố gắng giữ bình tĩnh trong lúc giải thích nhanh mọi việc vừa chứng kiến các máy quay video của Cung điện – chiếc mặt nạ người chết của Dante bị Ignazio và Robert Langdon đánh cắp và Langdon bị bắt giữ.

      Marta biết mình trông đợi phản ứng thế nào từ Eugenia, nhưng chắc chắn những gì nghe được nằm ngoài dự kiến.

      “Robert Langdon à?”,Eugenia hỏi.“Chị có ở cùng Langdon ?!”

      Eugenia dường như chú ý tới điểm mấu chốt của câu chuyện.Có, nhưng cái mặt nạ…

      “Tôi cần chuyện ngay với ấy!”, Eugenia gần như hét lên.

      ***

      Bên trong phòng an ninh, đầu Langdon tiếp tục ong ong trong khi những nhân viên bảo vệ chĩa vũ khí vào . Đột ngột, cánh cửa bật mở và Marta Alvarez xuất .

      Qua cánh cửa để ngõ, Langdon nghe tiếng rít từ xa của chiếc máy bay người lái đâu đó bên ngoài, tiếng động cơ rền rĩ của nó kèm với tiếng còi hú đến gần. Họ tìm ra vị trí của bọn mình.

      “Cảnh sát đến đây”, Marta với nhân viên bảo vệ, rồi cử người trong số họ ra hướng dẫn nhân viên công lực vào bảo tàng. Người còn lại vẫn ở phía sau, họng súng chĩa vào Langdon.

      Trước vẻ ngạc nhiên của Langdon, Marta đưa chiếc điện thoại di động cho .“Có người muốn chuyện với ”, , giọng đầy bí .“ cần mang máy ra khỏi đây mới có song.”

      Cả nhóm rời khỏi phòng điều khiển chật chội để ra khu vực trưng bày ngay bên ngoài, nơi ánh nắng tràn vào qua những ô cửa sổ lớn nhìn xuống khung cảnh ấn tượng của Quảng trường Signoria. Mặc dù vẫn đứng trước họng súng nhưng Langdon cảm thấy nhõm hơn hẳn khi thoát ra khỏi gian tù túng.

      Marta ra hiệu lại gần cửa sổ và trao điện thoại cho .

      Langdon cầm lấy, vẻ ngơ ngác và đưa máy lên tai. “Vâng? Tôi Robert Langdon đây.”

      Chào ”,người phụ nữ bằng thứ tiếng nhát gừng, nặng trịch. “Tôi là Eugenia Antonucci, thư ký của Ignazio Busoni. và tôi, chúng ta gặp nhau tối qua khi đến văn phòng ông ấy.”

      Langdon chẳng nhớ được gì.“Vâng?”

      “Tôi rất lấy làm tiếc phải với chuyện này, nhưng Ignazio, ông ấy chết vì đau tim tối qua rồi.”

      Langdon bóp chặt chiếc điện thoại.Ignazio Busoni chết rồi ư?!

      Giờ người phụ nữ kia thổn thức khóc, giọng ấy đượm buồn. “Ignazio gọi cho tôi trước khi chết. Ông ấy để lại cho tôi tin nhắn và bảo tôi dứt khoát phải để nghe.Tôi bật cho .”

      Langdon nghe thấy mấy tiếng sột soạt, và lúc sau, đoạn ghi giọng Ignazio Busoni ra hơi vang lên đến tai .

      “Eugenia”, ông ấy thở hỗn hển, rang trong đau đớn. “Hãy đảm bảo rằng Robert Langdon nghe được tin nhắn này. Tôi gặp chuyện.Tôi nghĩ mình quay về đến văn phòng.”Ignazio rên rỉ và có quãng im lặng kéo dài.Khi bắt đầu tiếp, giọng ông ấy yếu hẳn. “Robert, tôi hy vọng thoát. Chúng vẫn bám sau tôi… và tôi… tôi được khỏe. Tôi cố gắng gọi cho bác sĩ, nhưng…” Lại đoạn im lặng kéo dài, như thể Tiểu Mái vòm cố tập trung chút sinh lực cuối cùng và sau đó… “Robert, nghe kỹ này. Những gì tìm thấy được cất giấu an toàn. Cổng mở cho , nhưng phải nhanh lên. Thiên đường Hai mươi lăm.” Ông ấy dừng lại lúc lâu và sau đó thào, “Chúc may mắn”.

      Đến đó lời nhắn kết thúc.

      Tim Langdon đập nhanh, và biết mình vừa chứng kiến những lời cuối cùng của người hấp hối.Việc những lời ấy được gửi riêng tới chẳng giúp bớt lo lắng.Thiên đường Hai mươi lăm ư? Cổng mở cho mình ư?Langdon suy nghĩ.Ý ông ấy là cánh cổng nào chứ?! Điều duy nhất có chút ý nghĩa là Ignazio rằng chiếc mặt nạ được cất giấu an toàn.

      Eugenia trở lại đầu dây.“Giáo sư, có hiểu lời nhắn này ?”

      “Có, nhưng chỉ chút thôi.”

      “Tôi có thể làm được gì ?”

      Langdon suy nghĩ câu hỏi này lúc lâu.“Hãy bảo đảm có ai khác nghe được tin nhắn này.”

      “Kể cả cảnh sát à? thám tử sắp đến để lấy lời khai của tôi.”

      Langdon cứng người. nhìn người bảo vệ vẫn chĩa súng vào mình. Rất nhanh, Langdon xoay người về phía cửa sổ và hạ giọng, thào nhanh. “Eugenia… chuyện này nghe có vẻ lạ lùng, nhưng vì Ignazio, tôi cần xóa lời nhắn đó và đừng với cảnh sát rằng vừa chuyện với tôi. chưa? Tình hình rất phức tạp và...”.

      Langdon cảm thấy họng súng ấn vào sườn nên quay lại nhìn người bảo vệ, chỉ cách vài phân, chìa bàn tay còn lại ra để đòi lại chiếc điện thoại của Marta.

      máy, có khoảng im lặng dài, và cuối cùng Eugenia ,  “ Langdon, sếp của tôi tin tưởng … cho nên tôi cũng vậy.”

      Rồi ấy tắt máy.

      Langdon đưa điện thoại lại cho người bảo vệ.“Ignazio Busoni chết rồi”, với Sienna. “Ông ấy chết vì trụy tim đêm qua sau khi rời khỏi bảo tàng này”, Langdon ngừng lại. “Chiếc mặt nạ vẫn an toàn. Ignazio giấu nó trước khi chết.Và tôi nghĩ ông ấy để lại cho tôi manh mối để tìm nó”.Thiên đường Hai mươi lăm.

      Hy vọng lóe lên trong mắt Sienna, nhưng khi Langdon quay lại phía Marta, trông ấy đầy vẻ nghi ngờ.

      “Chị Marta”, Langdon . “Tôi có thể lấy lại chiếc mặt nạ của Dante cho chị, nhưng chị cần để chúng tôi . Ngay lập tức.”

      Marta cười to. “Tôi làm chuyện đó đâu. là người đánh cắp chiếc mặt nạ! Cảnh sát đến…”

      Chị Alvarez”, Sienna xen vào. “Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi thành với chị.

      Langdon vờ kinh ngạc.Sienna làm gì thế?! hiểu hết câu bằng tiếng Ý đó.

      Marta cũng ngỡ ngàng kém trước những lời của Sienna, mặc dù vẻ bất ngờ của dường như là do rằng Sienna đột nhiên bằng thứ tiếng Ý trôi chảy và lẫn vào đâu.

      Trước hết, tôi phải là em của Robert Langdon”, Sienna bằng giọng đầy hối lỗi.

      Chương 44

      Type: Candy Lai
      Marta Alvarez lùi lại bước và khoanh tay nhìn kỹ người phụ nữ trẻ tóc vàng trước mặt mình.
      “Tôi xin lỗi”, Sienna tiếp tục, vẫn bằng thứ tiếng Ý trôi chảy.“Chúng tôi dối chị nhiều chuyện.”

      Người bảo vệ cũng lúng túng kém Marta, mặc dù ta vẫn giữ nguyên vị trí.

      Giờ Sienna nhanh, vẫn bằng tiếng Ý, kể với Marta rằng làm việc tại bệnh viện ở Florence, nơi Langdon đến vào tối hôm trước cùng với vết thương do đạn bắn vào đầu. giải thích rằng Langdon chẳng nhớ được gì về các kiện khiến phải vào bệnh viện, và rằng rất ngạc nhiên trước đoạn video an ninh chẳng kém gì Marta.

      “Cho chị ấy xem vết thương của ”, Sienna ra lệnh cho Langdon.

      Khi nhìn thấy những vết khâu bên dưới mái tóc rối bù của Langdon, Marta ngồi xuống bậu cửa sổ và đưa hai tay ôm lấy mặt vài giây.

      Suốt mười phút qua, Marta chỉ biết rằng chiếc mặt nạ người chết của Dante bị đánh cắp trong ca trực của , mà còn biết rằng hai tên kẻ trộm lại chính là vị giáo sư người Mỹ được kính nể cùng đồng nghiệp ở Florence mà tin tưởng, người vừa qua đời. Hơn nữa, nàng Sienna Brooks, người Marta cứ đinh ninh là em người Mỹ mắt to của Robert Langdon, hóa ra lại là bác sĩ, thừa nhận dối và được tiếng Ý trôi chảy.

      “Chị Marta”, Langdon lên tiếng, giọng trầm xuống và đầy thấu hiểu. “Tôi biết mọi việc khó tin, nhưng tôi nhớ gì đêm qua.Tôi biết tại sao Ignazio và tôi lại lấy chiếc mặt nạ.”

      Marta cảm nhận được từ ánh mắt rằng .

      “Tôi trả lại chiếc mặt nạ cho chị”, Langdon . “Tôi hứa với chị. Nhưng tôi thể tìm lại nó trừ khi chị để chúng tôi .Tình hình rất phức tạp.Chị cần để chúng tôi , ngay bây giờ.”

      Mặc dù rất muốn chiếc mặt nạ vô giá trở về, nhưng Marta hề có ý định để ai cả.Cảnh sát đâu rồi?! ấy nhìn xuống chiếc xe cảnh sát duy nhất Quảng trường Signoria. Rất lạ là những nhân viên công lực vẫn chưa đến được bảo tàng. Marta cũng nghe thấy thanh rì rì rất lạ tai ở phía xa, giống như tiếng ai đó sử dụng cưa máy. Và nó càng lúc càng to hơn.

      Cái gì thế nhỉ?

      Giọng langdon giờ đầy cầu khẩn. “Chị Marta, chị biết Ignazio mà. Ông ấy bao giờ lấy chiếc mặt nạ mà có lý do chính đáng. Ở đây có bức tranh lớn hơn nhiều.Chủ nhân của chiếc mặt nạ, Bertrand Zobrist, là người rất phức tạp.Chúng tôi nghĩ có lẽ ông ta liên quan đến việc gì đó rất kinh khủng.Tôi có thời gian để giải thích tất cả, nhưng tôi xin chị hãy tin chúng tôi.”

      Marta chỉ đăm đăm nhìn.Chẳng có chi tiết nào trong những lời này có ý nghĩa cả.

      “Chị Alvarez”, Sienna , nhìn thẳng vào Marta vời ánh mắt lạnh lùng. “Nếu chị lo lắng cho tương lai của mình, và của con chị, chị cần để chúng tôi , ngay bây giờ.”

      Marta khoanh tay che chắn trước bụng, cực kỳ vui trước lời đe dọa thấy nhằm vào đứa con chưa chào đời của mình.

      Tiếng rền rĩ điếc tai bên ngoài nghe to hơn, và khi Marta ngó ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy nguồn phát ra thanh đó, nhưng nhìn thấy thứ khác.

      Người bảo vệ cũng nhìn thấy nó, mắt ta mở to.

      Bên dưới Quảng trường Signoria, đám đông rẽ ra để lấy lối cho đoàn xe cảnh sát tiến vào mà hề hụ còi, đầu là hai chiếc xe thùng màu đen, lúc này phanh két lại bên ngoài cửa Cung điện. Những người lính mặc đồng phục đen nhảy ra, mang theo súng lớn và chạy vào trong Cung điện.

      Marta cảm thấy sợ hãi.Họ là những kẻ nào vậy?!

      Người bảo vệ cũng cảnh giác kém.

      thanh rền rĩ điếc tai đột nhiên rít lên, và Marta lùi vội lại khi nhìn thấy chiếc trực thăng ra bên ngoài cửa sổ.

      Chiếc máy bay bay vè vè cách đầy mười thước, gần như thể nó soi mói những người trong phòng. Đó là chiếc máy bay , có lẽ chỉ dài thước, với ống màu đen dài gắn phía trước.Cái ống đó chĩa thẳng về phía họ.

      “Nó sắp bắn đấy!”, Sienna thét lên. “Mọi người nằm xuống! ngồi thụp xuống bên dưới bậu cửa sổ, còn Marta cứng người vì sợ hãi nhưng vẫn làm theo mọi người cách bản năng. chàng bảo vệ cũng thụp xuống, chĩa khẩu súng vào chiếc máy bay bé.

      Trong tư thế lom khom của mình bên dưới bậu cửa, Marta có thể nhìn Langdon vẫn đứng im, nhìn sững Sienna với vẻ khó hiểu, ràng tin rằng có mối nguy hiểm. Sienna chỉ thụp xuống sàn chớp mắt rồi bật dậy, nắm lấy cổ tay Langdon và bắt đầu kéo về phía hành lang. Chỉ khắc sau, họ cùng nhau tới lối vào chính của tòa nhà.

      chàng bảo vệ bật nhổm dậy và phủ phục như tay súng bắn tỉa, nâng vũ khí của mình nhắm về phía hành lang nơi hai người chạy .

      “Đừng bắn”, Marta hạ lệnh.“Họ thể thoát được đâu!”

      Langdon và Sienna biến mất ở góc nhà, và Marta biết chỉ vài giây nữa là hai người đâm sầm vào những nhân viên công lực tiến vào từ hướng kia.

      ***

      “Nhanh lên!”, Sienna giục, vội vã cùng Langdon chạy ngược trở lại lối họ vào. hy vọng họ có thể ra đến cửa chính trước khi lao vào đám cảnh sát, nhưng giờ nhận ra cơ hội làm việc này gần như bằng .

      Langdon cũng nhận thấy như vậy. cần thông báo, dừng phắt lại tại chỗ hành lang giao nhau khá rộng. “Chúng ta thể ra khỏi lối này đâu.”

      nào!”, Sienna vội vã ra hiệu cho chạy theo. “Robert, chúng ta thể cứ đứng đực ở đây!”

      Langdon có vẻ rối trí, ngó sang bên trái, về phía hành lang ngắn dẫn tới gian phòng lờ mờ ánh sáng. Tường của gian phòng treo đầy những tấm bản đồ cổ, và ở chính giữa gian phòng là quả cầu sắt khổng lồ. Langdon nhìn quả cầu kim loại và bắt đầu chậm rãi gật gù, sau đó gật lia lịa.

      “Lối này”, Langdon , lao thẳng về phía quả cầu sắt.

      “Robert!” Sienna chạy theo nhưng có phán đoán ngược lại. Hành lang đó rang dẫn sâu hơn vào bảo tàng, cách xa lối thoát.

      Robert?”, hổn hển và cuối cùng cũng bắt kịp . “ đưa chúng ta đâu?!”

      “Qua Armenia”, đáp.

      “Cái gì?!”

      “Armenia”, Langdon nhắc lại, mắt dán chặt về phía trước.“Tin !”

      ***

      Phía dưới tầng nhà, lẫn trong đám du khách khiếp sợ ban công Sảnh Năm trăm, Vayentha cúi đầu xuống khi đội SRS của Bruder vượt qua ả vào trong bảo tàng. Dưới nhà, tiếng những cảnh cửa đóng sầm vang vọng khắp sảnh khi đám cảnh sát bịt kín khu vực.

      Nếu Langdon thực ở đây, ta bị mắc kẹt.

      may, chính Vayentha cũng vậy.




    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :