1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

HỢP ĐỒNG 77 NGÀY ÔNG XÃ BÁ ĐẠO ĐỨNG SANG BÊN - Bách Lý Yêu Yêu (46 chương + PN)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 5: ấy là nghiệt

      Ngồi xe đến buổi tiệc, tay Phương Thê choàng qua cánh tay Tần Tiêu Nhiên rồi vào.

      Bên trong rất là náo nhiệt, ăn uống linh đình.

      Nhiều loại người, nhiều dáng vẻ khác nhau.

      Tần Tiêu Nhiên và Phương Thê, nam tuấn, nữ mỹ, đương nhiên hấp dẫn ít ánh mắt.

      Rất nhanh có người tới, cười : "Tần tổng."

      Lúc nhìn đến Phương Thê cũng quên : "Bạn mới sao? Rất thanh thuần, nhưng giống gu của Tần tổng cho lắm."

      Phương Thê mặc dù 25 tuổi rồi, nhưng xem ra giống sinh viên đại học hơn.

      Khuôn mặt xinh xắn đẹp đẽ, khiến hơn so với tuổi , nếu như mặc những trang phục, chải kiểu tóc bảo thủ như thường ngày.

      Tần Tiêu Nhiên giải thích gì, theo cùng người khác chào hỏi .

      Mặc dù khi rãnh rỗi Phương Thê cùng Tần Tiêu Nhiên ra ngoài bàn chuyện làm ăn, nhưng có thói quen với loại xã giao nà

      Vì vậy mình ngồi bên.

      Dù sao bây giờ bọn họ gì đó, cũng thể xen mồm vô được.

      Đối với những phụ nữ xinh đẹp trong bữa tiệc này, loại thanh thuần như Phương Thê rất hiếm, rất nhanh có người tới gần, chỉ là luôn để lại dấu vết, khước từ rồi.

      Chỉ đổi bộ trang phục thôi, nhưng đãi ngộ giống nhau.

      Đàn ông, đúng là giác quan của động vật.

      Phương Thê phải cố ý giả dạng xấu xí, chẳng qua là muốn ăn diện mà thôi.

      Năm đó, bởi vì dung mạo mà thiếu chút nữa bị người kia, cho nên từ đó về sau, ăn diện nữa và bắt đầu học taekwondo.

      Ít nhất về sau, tự mình có thể bảo vệ chính mình.

      Bây giờ nghĩ lại, lần đó, chính Tần Tiêu Nhiên cứu mình.

      Cho nên về sau vì báo ân mà luôn tiếp cận , bắt đầu là bị người hiểu lầm là thích , sau này cũng biết vì sao giống như thích .

      Tỏ tình, sau đó thất bại.

      Sau đó học được cách thu mình lại, nhưng thủy chung ở bên cạnh rời .

      Vừa bắt đầu, cảm thấy phiền, dường như sau khi phát quấn nữa, nên cũng chấp nhận tồn tại của .

      Tốt nghiệp, sau đó cùng tới thành phố H, thành thư ký của .

      Nếu như phải bởi vì lần đó, nghĩ có thể mình đTần Tiêu Nhiên rồi.

      Nhưng cho dù nghĩ như thế nào nữa, khi nào bắt đầu thích, vì sao thích, cũng nghĩ ra đáp án.

      Phương Thê ngẩng đầu, tầm mắt dừng người Tần Tiêu Nhiên.

      ở nơi đó trò chuyện vui vẻ, phóng khoáng tùy tiện, hình như cả người đều phát ra loại ánh sáng.

      xinh đẹp đến gần , ghé vào tai gì đó, khiến cười to, còn tặng kèm nụ hôn nóng bỏng.

      Ở phương diện nam nữ, rất cởi mở.

      đó thừa dịp kéo tay , cơ hồ toàn bộ cơ thể đều dán người , bộ ngực đầy đặn cọ lên tay , đủ loại khiêu khích.

      Tần Tiêu Nhiên nghiêng người nhéo nhéo mũi ấy, liền cùng rời đám đông về phía kia.

      Nơi đó, là căn phòng cho tân khách nghỉ ngơi.

      Phương Thê bỗng nhiên cảm thấy nơi này có chút ngột ngạt, đứng dậy liền ra ngoài, ngồi xuống chiếc xích đu trong sân, người chậm rãi tới lui.

      Mà lúc này đây, chiếc xe thể thao màu lam hiệu Lamborghini dừng trước cửa.

      người đàn ông ưÂu Nhã từ xe xuống.

      Khuôn mặt của người đó so với phụ nữ còn muốn đẹp hơn, nhưng khiến người khác cảm thấy ẻo lả. Tóc so với những bình thường còn dài hơn, sắp tới mông, chỉ đơn giản ở phía sau cột lại. thân lễ phục màu đen càng lộ ra dáng người thon dài. Cả người tản ra loại lười biếng, loại lười biếng ưÂu Nhã.

      Người này trời sinh chính là.

      vào bên trong, mà lúc Phương Thê ngẩng đầu, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng, lúc thấy đầu tóc dài, trong đầu khỏi nhớ tới câu .

      ‘’ Tóc đen vì ai mà để dài, tóc đen lại vì ai mà vấn lên.’’

      Này chỉ là suy nghĩ trong chốc lát, 15 phút sau, lại cúi đầu.

      Lúc Doãn Văn Trụ vào buổi tiệc, nơi đó nháy mặt yên tĩnh lại, tầm mắt mọi người cũng chuyển về phía , có nghi ngờ, có kinh ngạc.

      Ánh mắt như thế, thấy rất nhiều, cũng muốn để ý nữa.

      thẳng tới trước mặt chủ nhân của bữa tiệc, Doãn Văn Trụ kêu tiếng, "Chú u."

      "Là tiểu Trụ à, ta còn tưởng là ai chứ? lớn như vậy rồi."

      Chủ nhân bữa tiệc Âu Phong nhìn cười : " lâu lắm rồi con về thành phố H, lần trở về này nữa chứ."

      Doãn Văn Trụ mới vừa trở về thành phố H, nên người thành phố H biết đến .

      "Còn chưa quyết định."

      Doãn Văn Trụ khẽ mỉm cười, mặc dù những xã giao này rất phiền, nhưng ngoài mặt đem tất cả diễn rất tốt.

      "Ở lại , tuổi cha con cũng lớn rồi."

      Âu Phong dùng giọng trưởng bối với .

      Doãn Văn Trụ có trả lời, chẳng qua là lười biếng cười.

      "vị này là?"

      Lúc này, Âu Nhã Nhi con Âu Phong nhích lại gần, ánh mắt dừng lại người Doãn Văn Trụ.

      "Nhã Nhi, đây chính là Trụ mà bác Doãn Văn thường xuyên nhắc tới."

      Âu Phong quay đầu với Âu Nhã Nhi xong, vừa cười vừa với Doãn Văn Trụ: "Tiểu trụ, đây là Nhã Nhi, hồi còn bé các con từng chơi đùa cùng nhau."

      " ra là Trụ, lâu gặp."

      Âu Nhã Nhi buông Âu Phong ra, cười tới gần Doãn Văn Trụ.

      Âu Phong đúng lúc : "Tụi trẻ các con trò chuyện với nhau chút, ông già ta đây tham gia."

      Sau đó đem gian để lại cho bọn họ.

      Âu Nhã Nhi vốn muốn đồng ý với chuyện đính hôn cha mình nhắc đến, nhưng khi thấy Doãn Văn Trụ rồi, lập tức liền thay đổi chủ ý.

      Cho dù thế nào, quyết định làm bạn của .

      " Trụ, chúng ta qua uống rượu được ?"

      đưa tay kéo cánh tay Doãn Văn Trụ, cười đến rực rỡ như hoa.

      Doãn Văn Trụ nhếch môi, lười biếng mang theo vài phần tà mị, cúi đầu nhích tới gần bên tai Âu Nhã Nhi, "Nếu như muốn đùa, bất cứ lúc nào cũng có thể tiếp, nếu như muốn gả cho , vậy miễn."

      Vốn nghĩ đến ông già kêu đến đây làm gì, ra là có ý định này.

      Vậy cũng cần cho ai mặt m

      Coi ổng về sau thế nào với Âu Phong.

      Mới vừa rồi, nên làm cũng làm.

      Là ổng buộc thôi.

      Âu Nhã Nhi sửng sốt, hiển nhiên nghĩ tới Doãn Văn Trụ những lời này.

      " Trụ, giỡn thôi, phải ?"

      ràng cha , bác trai Doãn Văn đến với hai nhà chuyện đính hôn.

      Vả lại, ở thành phố H, xinh đẹp cũng được xưng tụng số số hai, hợp với , trừ ra còn có ai?

      "Giỡn chơi? chưa bao giờ giỡn."

      Doãn Văn Trụ kéo ray Âu Nhã Nhi ra, như cũ cười đến lười biếng.

      "Nhưng mà ——"

      Âu Nhã Nhi còn muốn điều gì, nhưng bị động tác Doãn Văn Trụ cắt đứt.

      cúi đầu ấn cái hôn mặt Âu Nhã Nhi, giọng : " muốn chơi coi như xong, những muốn đùa giỡn với còn cả hàng đó."

      Sau khi xong, xoay người rời .

      Âu Nhã Nhi ở tại chỗ sững sờ, lâu có phản ứng.

      Từ trước đến giờ đều là đàn ông vây quanh , khi nào có người dám với như vậy.

      có chút tức giận, còn có chút cam lòng.

      Doãn Văn Trụ nhanh tới cửa, bữa tiệc này nhàm chán, mới lười ở lại.

      biết mục đích của ông già, càng thêm nên ở lại.

      Muốn cưới Âu Nhã Nhi, muốn.

      Lúc Doãn Văn Trụ ra, vừa vặn Phương Thê từ trong sân vào.

      Cho nên bọn họ người ra ngoài, người vào trong, liền gặp thoáng qua.

      vài bước, đồng thời quay đầu lại.

      Phương Thê vì tò mò, chủ nhân của bóng lưng kia có bộ dạng gì.

      Mà Doãn Văn Trụ phát có chút quen mắt.

      Tầm mắt giao nhau, Phương Thê thấy mặt Doãn Văn Trụ, trong lòng có mấy phần kinh ngạc.

      Mà ở giờ phút này Doãn Văn Trụ mới nhớ tới, người phụ này phải là người phụ nữ lâu trước đó gặp mặt chứ.

      Phương Thê thỏa mãn tò mò xong, liền nghiêng đầu, tính vào trong.

      Ánh mắt người kia làm cho cảm thấy áp lực.

      Doãn Văn Trụ vài bước, đến bên cạnh , nắm cổ tay rồi kéo ra ngoài.

      Bỗng nhiên quyết định.

      "Này, làm gì đấy?"

      Phương Thê bởi vì lôi kéo, thiếu chút nữa té ngã, lảo đảo đuổi kịp bước chân .

      Cảm thấy khó hiểu, người này làm gì vậy?

      Mấy ngày trước mới vừa gặp người chẳng ra sao, tại sao hôm nay lại gặp gỡ thêm quái nhân nữa?

      Doãn Văn Trụ để ý đến , mạch lôi kéo , tới xe mình, nhét vào trong xe.

      ", cái người này có bệnh à."

      Phương Thê tránh tay ra, xoay người mở cửa xe, nhưng bị Doãn Văn Trụ kéo trở lại.

      "Đừng ầm ỹ."

      Doãn Văn Trụ có chút nhịn được ném ra câu, đạp chân ga, liền phóng về phía trước.

      " thả tôi xuống."

      Quả người này so với người trước còn quái hơn.

      căn bản biết .

      Phương Thê xoay người kéo tay , cố gắng khiến dừng xe lại.

      Bởi vì bọn họ lôi kéo nhau, xe ngừng loạng choạng, suýt nữa quẹt qua chiếc xe bên cạnh.

      "Nếu muốn chết đừng nhúc nhích." Doãn Văn Trụ cau mày .

      Sức lực của người phụ nữ này cũng quá lớn , quả nhiên phải chú thỏ trắng, mà là chú mèo hoang.

      " dừng xe lại, nếu coi như cùng chết , tôi buông tay đó."

      Phương Thê sợ uy hiếp, khẳng định dù sao những người này so với quan tâm tánh mạng của bản thân hơn.

      Doãn Văn Trụ vừa chuyển tay lái, thắng xe lại, đem xe dừng bên đường.

      Xe dừng lại, Phương Thê buông tay Doãn Văn Trụ ra, xoay người mở cửa xe.

      Nhưng cửa xe làm sao cũng mở ra, chỉ có thể quay đầu, căm tức nhìn Doãn Văn Trụ: "Mở cửa."

      Người này có bề ngoài quá hoàn mỹ.

      Doãn Văn Trụ tức giận trong lòng giảm ít, lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi nhìn .

      " muốn mở mở, tôi cản ."

      Dường như mỗi khi gặp , vừa lúc vui.

      Nhưng kỳ lạ là, có thể dẹp loạn cơn giận của , cho dù dùng các biện pháp nào.

      " ——"

      Phương Thê tức giận, lười để ý , tiếp tục giằng co với cửa xe.

      Mở ra, đá mạnh cửa xe mấy cái.

      Nếu người nọ quý chiếc xe, nhất định ngăn lại.

      Nhưng người kia lại có bất kỳ động tĩnh nào, cứ nhìn như vậy, bộ dáng

      Doãn Văn Trụ cảm thấy người này là chú mèo hoang, lúc này xù lông lên nhìn rất đáng .

      Nếu như tiền như vậy, có lẽ chừng mình có hứng thú với .

      Chẳng qua tiền cũng tốt, như vậy dễ đối phó hơn.

      sợ phụ nữ muốn tiền, chỉ sợ phụ nữ muốn tim .

      kéo tay Phương Thê lại, ôm trước người, "Nhanh như vậy liền quên tôi rồi hả ?"

      "Chúng ta gặp qua?"

      Phương Thê muốn tránh cái ôm của , mới biết rằng vô ích, vì vậy ngưng giãy giụa, chống lại tầm mắt hỏi.

      Trong trí nhớ của chưa từng gặp qua người đẹp như vậy, nếu gặp qua, quên.

      "Chúng ta chỉ gặp qua, còn ngủ chung nữa."

      Doãn Văn Trụ nhích tới gần , bên tai mang theo vài phần ám muội, ngay tiếp theo hơi thở ấm áp của thổi vào cổ Phương Thê.

      Phương Thê dừng chút, còn chưa kịp phản ứng.

      Doãn Văn Trụ tốt bụng nhắc nhở: "Say rượu, khách sạn, trăm vạn." ( trăm vạn= 1.000.000 đồng ở bên TQ 6 con số 0 là số tiền rất lớn)

      Nghe vậy, lúc này Phương Thê mới chợt hiểu ra.

      Đêm hôm đó người cùng chỗ là .

      "AnhPhương Thê tự giễu bản thân, nên cảm thấy may mắn, đêm đầu tiên cho người đàn ông đẹp như vậy.

      " muốn làm gì hết, cảm thấy thú vị, muốn làm bạn tôi thôi."

      Doãn Văn Trụ cúi người, nhàng cắn vành tai Phương Thê, "Thế nào? cho em trăm vạn nữa, em muốn gì đều mua cho."

      Dù sao mùi của tồi.

      hồi tê dại truyền đến, Phương Thê hung hăng trừng mắt nhìn Doãn Văn Trụ cái.

      " cần, tôi có hứng thú."

      Đề nghị như vậy, động tác như thế, khiến Phương Thê cảm giác mình bị vũ nhục rồi.

      Bạn ?

      là buồn cười.

      " có hứng thú?"

      Doãn Văn Trụ có chút giật mình, nghĩ tới cự tuyệt nhanh vậy.

      Coi như trả tiền, người muốn làm bạn cũng như tre già măng mọc. ( người trước hy sinh, người sau tiếp bước)

      Hay dùng lạt mềm buộc chặt (vờ tha để bắt)?

      , thích đùa giỡn với phụ nữ tâm cơ.

      "

      Phương Thê vẫn trả lời như thế.

      Nhưng Doãn Văn Trụ lại nghĩ cố ý.

      Nếu như thích tiền, ban đầu cần gì phải như vậy?

      trăm vạn kia, lấy rồi.

      khi như vậy, bây giờ cần gì giả bộ thanh cao.

      Phụ nữ như vậy thú vị nhất, cho nên có hứng thú tiếp tục nữa.

      Doãn Văn Trụ buông Phương Thê ra, cũng mở khóa của cửa xe ra, có chút lãnh đạm: " có thể rồi."

      Phương Thê xoay người mở cửa xe, lần này, mở ra được.

      cũng gì nữa, lập tức xuống xe.

      Ở giờ phút xuống xe, chiếc xe màu lam liền chạy , tia lưu luyến cũng có.

      Đúng là, nhàm chán quá nên tới trêu chọc .

      Chẳng qua là ——

      cúi đầu nhìn đôi giày cao gót chân, khẽ nguyền rủa Doãn Văn Trụ phen.

      Nơi này chính là hội nghị cao cấp, người tới phần lớn bằng xe chính mình, cho nên xe taxi căn bản tới nơi này.

      Thời gian lúc này, xe buýt còn.

      Cho nên bây giờ chỉ có thể bộ trở về.

      Mặc dù là đầu mùa hè, nhưng gió đêm cũng còn rất lạnh

      Phương Thê đưa hai tay chà xát, thế này mới về.

      khoảng nữa thời gian, chuông điện thoại vang lên.

      lấy ra nhìn, tên Tần Tiêu Nhiên màn hình.

      Vốn muốn gọi điện cho Tần Tiêu Nhiên tới đón , nhưng biết giải thích tình trạng này thế nào, bây giờ gọi tới, vậy vừa lúc.

      Vừa bắt máy , tiếng Tần Tiêu Nhiên từ trong điện thoại truyền đến.

      "Phương Thê? Em đâu? làm sao cũng tìm thấy em?"

      Phương Thê định mình ở đâu, nhưng Tần Tiêu Nhiên lại mở miệng.

      " tìm được em, cho nên trước. Sau đó em tự kêu xe trở về được ?"

      Lời đến miệng, Phương Thê lại nuốt xuống.

      đoán được, Tần Tiêu Nhiên có lẽ vừa ý phụ nữ nào đó rồi, bây giờ nên tiếp thôi.

      Cho nên coi như ở đây , cũng để mình trở về.

      Như vậy đâu cần thiết nữa.

      "Biết rồi."

      đáp tiếng, Tần Tiêu Nhiên cúp điện thoại.

      Để điện thoại vào trong túi xách, Phương thê xoay người, tiếp tục

      tự với bản thân, chỉ cần đoạn đường thêm đầu đường nữa thôi, có thể nhìn thấy taxi rồi.

      Nhưng vẫn cảm thấy khó chịu.

      rốt cuộc tới nơi này để làm gì?

      bằng buổi sáng trực tiếp cự tuyệt, lúc này sớm vùi trong giường rồi.

      Màn đêm rất đen, đèn đường chiếu sáng xuống, đem bóng kéo rất dài.

      Xung quanh mảnh an tĩnh, thỉnh thoảng có xe từ bên người chạy qua.

      mình , càng nghĩ càng cảm thấy tịch mịch.

      Mà lúc này đây, bầu trời thế nhưng lại đổ mưa .

      vội vàng chạy, tìm chỗ trú mưa, nhưng lại bị chẹo chân.

      ngừng lại, nhìn chỗ bị thương chân.

      Cơn tức giận nén được nữa, cởi giày hướng phía trước quăng .

      Giầy rơi giữa đường, rất nhanh bị chiếc xe nghiền qua.

      cảm thấy, hôm nay mình đủ bi thảm .

      Lúc này nhất định rất nhếch nhác rồi.

      Nước mưa rơi vào người, chân lại đau, thậm chí muốn cứ ngồi như vậy ở chỗ này, cái gì cũng lo nữa.

      Nhưng ai tìm , chỉ có thể dựa vào chính mình.

      Vì vậy lại đứng lên, cà nhắc về phía trước.

      Dù sao người cũng ướt đẫm, tránh mưa nữa, chỉ muốn mau chóng về tới nhà.
      trạch nữfujjko thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 6: ra xem tôi như vậy

      Rốt cuộc tới đầu đường, nhưng đón được chiếc xe nào, cuối cùng chỉ có thể ở trạm chờ xe buýt.

      Giờ này, khoảng thời gian giữa hai chiếc xe buýt cách rất lâu.

      cũng biết mình đợi bao lâu, đến khi người bắt đầu run lên, xe buýt mới chậm rãi đến.

      Lên xe buýt, người xe, chỉ có tài xế quái dị kia nhìn cái.

      để ý đến, trả tiền, co người lại ghế.

      Khi về đến nhà hơn mười hai giờ, cởi quần áo người ra, vội vàng tắm nước nóng, làm xong hết thảy mới lên giường chui vào chăn ngủ.

      ràng là đầu mùa hè, nhưng người ngừng run rẩy.

      Trong lúc mơ mơ màng màng, biết mình ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy nhức đầu gay gắt.

      Muốn mở mắt, nhưng thế nào cũng mở lên.

      Cứ lặp lại như vậy, đến lúc tỉnh lại, là gần tối ngày thứ hai.

      Thân thể yếu ớt có lực, cả người nóng lên, đầu đau tới như muốn nổ tung, chống giường, tìm thuốc uống, lại ăn chút bánh bao, lúc này mới trở lại giường.

      Muốn gọi điện thoại nhờ ai đó, phát điện thoại di động của mình thấy nữa.

      nhớ lúc xe, bắt đầu có chút mê man, lấy điện thoại ra, nhưng biết nên gọi cho ai.

      Chẳng lẽ để lại xe rồi?

      Nhìn quanh, túi vẫn ở đây, chỉ có điên thoại là còn.

      Bởi vì có điện thoại di động, trong nhà có gắn máy bàn, thân thể lại có hơi sức, căn bản thể ra ngoài.

      Nên Phương Thê chỉ có thể bò lên giường, coi như nghỉ làm xin phép vậy.

      Ba ngày ở nhà mê man, bệnh của Phương Thê mới tốt lên, bản thân có chút hơi sức nên làm chút cháo cho mình ăn.

      Lại nghỉ ngơi thêm ngày.

      Ngày thứ năm, Phương Thê mới đến công ty.

      Nhưng trong bốn ngày đó, xảy ra chuyện lớn.

      vừa đến công ty, cảm nhận được bầu khí căng thẳng.

      Có người vừa nhìn thấy , liền vây lại chỗ bàn luận xôn xao.

      Đến vị trí của mình, Lý Nguyệt cũng quăng cho ánh mắt khinh thường, "Chị Phương, chị làm sao có thể làm chuyện như vậy?"

      Phương Thê định mở miệng hỏi thăm chuyện gì, Tần Tiêu Nhiên từ thang máy ra, vừa nhìn thấy cách lãnh đạm: "Thư ký Phương, theo tôi vào đây."

      Hai người đến phòng làm việc, Tần Tiêu Nhiên liền mở miệng hỏi: "Văn kiện xây dựng kế hoạch đấu thầu, có phải phụ trách ?"

      "Đúng vậy"

      Phương Thê biết có chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy hôm nay Tần Tiêu Nhiên có chút lãnh đạm.

      "Trừ em và tôi ra, còn có người của phòng thiết kế, còn người nào biết nữa đúng ?"

      Tần Tiêu Nhiên lại mở miệng hỏi.

      Phương Thê gật đầu lần nữa, "Vâng"

      Nghe vậy, Tần Tiêu Nhiên mang theo chút ý lạnh hỏi: "Vậy tài liệu lập kế hoạch của công ty chúng ta tại sao lại xuất ở công ty Daewoo?"

      "Em biết."

      Phương Thê hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng khi nhìn thái độ của Tần Tiêu Nhiên, chẳng lẽ hoài nghi sao?

      cứ tín nhiệm như vậy?

      Mặc dù tài liệu đó là quản lý, nhưng phải còn những người khác sao?

      " biết? Em chỉ có câu biết, công ty chúng ta tổn thất bao nhiêu tiền em biết ?"

      Tần Tiêu Nhiên nhìn , khuôn mặt tức giận, ánh mắt lạnh như băng.

      " phải em, em làm bất cứ chuyện gì có lỗi với ."

      Phương Thê đón nhận tầm mắt , từng câu từng chữ.

      "Tôi điều tra người của phòng thiết kế, có hiềm nghi, còn tôi thể tự bán đứng mình , cuối cùng chỉ còn sót lại em. Phương Thê, tôi cũng tin, nhưng mấy ngày nay, tôi gọi bao nhiêu cuộc cho em, làm cách nào cũng gọi được. Em lại i công ty, tôi muốn làm mọi chuyện cũng được. Cho nên chỉ có thể phái người thăm dò. Em biết tôi tra ra gì ?"

      Tần Tiêu Nhiên tức giận giảm bớt, nhưng mang theo vài phần thất vọng : "Nội bộ công ty Daewoo người ta là em đem tài liệu bán cho bọn họ, mà vừa lúc em thay ba em trả trăm vạn. Phương Thê, chẳng lẽ những thứ này là trùng hợp sao? Tôi hy vọng chính em thừa nhận, tôi muốn sử dụng đến luật pháp."

      xong, khiến Phương Thê cảm thấy cả người rét lạnh, như bị quăng vào vạn dặm hầm băng.

      Thân thể còn chưa hoàn toàn bình phục làm, chỉ sợ có chút bận tâm đến , tuy nhiên nghĩ tới nghênh đón lại là tội danh như thế.

      ngã bệnh, nhận điện thoại, tới làm, phải tất cả đều vì sao?

      tùy ý dẫn ra ngoài, lại tùy ý ném .

      Bán tài liệu, trăm vạn?

      có thể trăm vạn này là tiền đêm đầu tiên của sao?

      Coi như ra, tin ư?

      Bây giờ định tội danh này cho , bao gồm chứng cứ xác , còn có thể gì?

      Phương Thê hơi nâng khóe môi, tự giễu tiếng.

      nhiều năm như vậy, ấy vẫn tin .

      Tốt, rất tốt.

      Tần Tiêu NhiênPhương Thê có chút kỳ quái, dường như mất hết khí lực, tâm như tro tàn.

      Bỗng nhiên hơi sợ.

      "Phương Thê, tôi biết em có nổi khổ tâm, vì cha em nợ tiền đánh bạc sao? Vì sao lúc đầu em với tôi? Nếu như ra, tôi nhất định giúp em."

      Nghĩ lại, cũng hiểu Phương Thê phải người như vậy, nhưng phơi bày ra, duy nhất có thể giải thích là có nổi khổ tâm thôi.

      Khóe môi Phương Thê độ cong sâu hơn, giễu cợt càng sâu hơn.

      với ?

      có cho cơ hội để sao?

      Bị người mình thích hiểu lầm như thế, ra trong lòng lại khó chịu như vậy.

      Lần này, hơi thất vọng.

      Tâm lạnh, rất lạnh.

      Mấy năm nay, làm nhiều như vậy, rốt cuộc coi là gì?

      "Em lần nữa, phải em làm."

      phải , làm sao có thể thừa nhận đây?

      "Phương Thê ——"

      Tần Tiêu Nhiên lạnh lùng quát.

      Phương Thê cũng nở nụ cười buồn bã : "Nếu như tra được nhiều như vậy, sao tiếp tục tra nữa? Tần Tiêu Nhiên, em rất thất vọng về ."

      Tên tấm chi phiếu kia, phải là người của công ty Daewoo.

      chưa bao giờ cùng người của công ty Daewoo giao thiệp qua.

      Phương Thê vốn vì bị bệnh mà sắc mặt tái nhợt, hơn nữa vẻ mặt như thế, cười như vậy, lại có loại bệnh trạng xinh đẹp.

      Tần Tiêu Nhiên nghe như thế, lại nhìn xoay người rời .

      Trong cổ họng mắc kẹt rất nhiều lời muốn , cuối cùng vẫn ra.

      Lòng xẹt qua tia đau, vốn xác định giờ lại bắt đầu hoài nghi.

      sai lầm rồi sao?

      lấy điện thoại di động của mình ra, bấm dãy số : "Tiếp tục tra."

      Lần này, công ty tổn thất quá nhiều rồi, thậm chí ảnh hưởng đến vận hành của công ty.

      trăm vạn, phần kế hoạch kia đâu chỉ trăm vạn.

      Phương Thê chắc cũng hiểu, cho dù muốn làm, cũng bán rẻ như thế .

      Tần Tiêu Nhiên cảm thấy hình như mình trách lầm rồi.

      Chỉ tự trách mình quá tức giận, cũng quá khẩn trương, hay vì duyên cớ chưa xuất qua.

      Chuyện của công ty tạm thời chưa có đối sách, nhưng người bán đứng công ty, nhất định phải tìm ra.

      Nghĩ tới đây, Tần Tiêu Nhiên mở cửa ra, phát Phương Thê ghế.

      "Thư ký Phương đâu?" Lý Nguyệt.

      "Chị Phương mới vừa , hình như còn khóc nữa." Lý Nguyệt trả lời, trong lòng cũng cực kỳ khoái chí.

      ta nữa, về sau nhất định trở thành trợ lý đắc lực cho tổng giám đốc.

      Sau đó tổng giám đốc cũng nhất định phát tốt, còn vẻ đẹp của nữa.

      Tần Tiêu Nhiên hơi rối loạn, ấy khóc?

      Nhiều năm qua, dường như chưa bao giờ thấy khóc.

      Người kiên cường như vậy thế nhưng khóc?

      còn với rằng rất thất vọng về .

      Tần Tiêu Nhiên có chút khó chịu, muốn đuổi theo , nhưng điện thoại lại reng lên.

      Nhận điện thoại, là cha Tần tới chất vấn.

      chỉ có thể lựa chọn lui về phòng làm việc, giải thích cho cha nghe .

      Phương Thê ra tới cửa công ty, mới vừa rồi chảy nước mắt, nhưng rất nhanh liền bị lau rồi.

      đường , nghe được rất nhiều lời khó nghe, nhưng quan tâm.

      ra người xa lạ lời xem là gì, hoàn toàn đả thương được .

      Chỉ có lời của người quan tâm, mới có thể đả thương người.

      Lời của Tần Tiêu Nhiên, khiến cảm thấy mình như đứa ngốc.

      cũng biết, tổn thất lần này có lẽ ảnh hưởng cả công ty, nhưng phải cớ để với mà do tin thôi.

      cho cùng, cũng hoàn toàn tín nhiệm .

      Đột nhiên cảm thấy, ở lại chỉ có thể tiếp tục bị tổn thương nữa.

      Thôi, cứ như vậy .

      cũng sợ bị tra, thanh giả tự thanh,

      Nếu thế giới hắc ám như vậy, chỉ có thể chấp nhận.
      trạch nữ thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 7: Ở trong lòng khóc thút thít

      "Tiểu trụ, mau tới đây."

      Doãn Văn Thận gọi Doãn Văn Trụ vừa mới tới cửa.

      Doãn Văn Trụ nghiêng người dựa vào cửa, nhìn người ngồi ghế, khóe môi khẽ nhếch, cười mỉa mai.

      Mấy ngày trước làm như vậy còn chưa đủ ràng sao?

      Ông già này lại vẫn làm những thứ này.

      "Tiểu trụ, còn đứng đó làm gì? Tới đây, đừng làm cho chú Âu và em Nhã Nhi của con chê cười."

      Doãn Văn Thận nhíu mày về phía kêu lên.

      "Con còn tưởng rằng, lần trước con ràng, ngượng ngùng, con có bạn rồi."

      Ánh mắt Doãn Văn Trụ quét qua Âu Phong, lại dừng người Âu Nhã Nhi.

      "Tiểu trụ, ở đâu ra bạn con, kia thế nào xứng với con."

      Doãn Văn Thận tức giận đứng lên.

      "Muốn xem sao? Được, vậy các ông chờ."

      Doãn Văn Trụ xoay người ra khỏi, quyết định, ra nhà hàng gặp thứ nhất chính là bạn .

      Doãn Văn Thận muốn nữa, nhưng sớm biến mất.

      Doãn Văn Trụ bước nhanh ra khỏi nhà hàng, mắt nhìn thấy đầu tiên vừa qua nhà hàng này.

      Tại sao lại là ấy?

      cũng hoài nghi, có phải cố ý theo .

      Nhưng nếu quyết định, phải là .

      bước nhanh, đưa tay kéo Phương Thê lại, đem mang vào trong nhà hàng.

      Phương Thê vẫn cúi đầu, cho đến khi cảm nhận được cổ tay thình lình xuất lực đạo mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy lại là ta.

      Mệt chết , bệnh của vốn chưa hoàn toàn bình phục hẳn.

      Mà bây giờ, ngay cả hơi sức giãy giụa cũng có.

      "Buông tôi

      Bất mãn kháng nghị, nhưng người trước hoàn toàn nghe.

      Cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị Doãn Văn Trụ kéo vào gian phòng.

      Sau đó ôm chặt.

      Bên tai cũng vang lên tiếng của , "Đây chính là bạn con."

      Lúc này, Doãn Văn Trụ cũng mới biết, mình còn biết tên ấy là gì.

      "Làm càn." Doãn Văn Thận tức giận đứng lên, chỉ vào Doãn Văn Trụ .

      Thằng nhóc này chính là cố ý chọc tức ông.

      "Con nhìn kĩ này, có xinh đẹp bằng Nhã Nhi, trình độ học vấn cao bằng Nhã Nhi ? Rốt cuộc con từ nơi nào tìm đến?"

      Bây giờ Phương Thê vốn có chút nhếch nhác, cũng trách Doãn Văn Thận như vậy.

      Nhưng rốt cuộc dựa vào cái gì như vậy? Mà vì sao phải đứng ở chỗ này cho người khác phê bình.

      Phương Thê đưa tay đẩy Doãn Văn Trụ ra, xoay người rời .

      thảm như vậy rồi, làm sao còn cho gặp ?

      "Cho dù em có tệ hơn nữa, vẫn thích em. Tốt nhất cha hãy nghĩ tới làm thế nào tiếp nhận ấy ."

      Doãn Văn Trụ ném ra câu rồi xoay người ra.

      cùng Doãn Văn Thận làm trá

      ra Phương Thê càng nhếch nhác, ra câu kia hiệu quả mới càng lớn, khiến người nhà họ Âu cảm thấy mất mặt, tự nhiên trở lại làm cái trò náo nhiệt này nữa.

      "Đợi chút."

      đuổi theo Phương Thê, đưa tay móc ra xấp tiền, đặt ở tay , "Tiền thù lao cho vừa rồi."

      Phương Thê nhìn xấp tiền tay, nở nụ cười lạnh.

      Sau đó đưa tay đem tiền nện về phía Doãn Văn Trụ.

      Tiền, ra rất ghét tiền.

      Vì nó, nếm trải nhiều sóng gió.

      Bởi vì nó, lưng còn đeo tội danh.

      Lúc này, lại muốn dùng nó tới sỉ nhục sao?

      có hỏi qua có đồng ý cùng vào trong ?

      có hỏi qua có muốn số tiền này ?

      Buồn cười, là buồn cười.

      " ——"

      Doãn Văn Trụ bắt được tay Phương Thê, muốn gì đó, chẳng qua là tầm mắt nhìn thấy gò má Phương Thê dừng lại.

      ấy khóc.

      Phương Thê cảm thấy những uất ức cuối cùng kìm chế nổi.

      phải ai, ở trước mặt , cần gì phải chiều cách miễn cư

      muốn lo nữa, chỉ muốn phát tiết.

      " cho rằng có tiền là rất giỏi sao? Tôi lạ gì. Tại sao đưa tiền ra để sỉ nhục tôi ?

      Mấy người có cái gì, phải chỉ có tiền sao? Rốt cuộc có cái gì tốt để kiêu ngạo."

      giãy giụa, giãy dụa thoát được, cuối cùng lựa chọn cúi đầu cắn tay .

      Doãn Văn Trụ bị đau, muốn đem bỏ ra, nhưng nhìn tới gương mặt đẫm lệ có chút mềm lòng.

      Trả nợ cho 2 ngày trước. :hixhix:

      "Rốt cuộc tôi làm sai cái gì? Vì sao phải đối với tôi như vậy?"

      ra Phương Thê có chút choáng váng, có mấy lời liền lơ đãng ra.

      "Em sai, đừng khóc."

      Tình cảnh trước mắt, và đoạn ngắn trong trí nhớ chồng chéo lên nhau.

      Doãn Văn Trụ đưa tay sờ sờ đầu Phương Thê, khó được giọng dịu dàng.

      Phương Thê cũng mặc kệ , khóc đến tùy ý.

      Vốn đè nén tâm tình, bởi vì chuyện của Doãn Văn Trụ toàn bộ bùng nổ ra.

      Lúc này, chỉ muốn khóc, cũng quản đến bản thân có cỡ nào nhếch nhác

      Doãn Văn Trụ nhìn quanh mình, đưa tay nắm , mang tới xe của mình.

      Phương Thê khóc suốt, khóc suốt, cuối cùng khóc đến mệt , ngay cả hơi sức cũng còn.

      Doãn Văn Trụ vẫn nhìn , gì, chỉ nghĩ, rốt cuộc bị bao nhiêu uất ức, tại sao có thể khóc lâu như vậy?

      lần lượt đưa khăn giấy cho , lại duỗi thân tay vỗ lưng , chưa bao giờ dịu dàng như thế.

      Làm người vô cùng lạnh nhạt, khi chỉ có mình, nếu như gặp được luồng ấm áp, nhất định nắm đến muốn buông tay .

      Phương Thê vô ý thức nhào vào ngực , chôn trong ngực , cảm thụ phần ấm áp kia, tiếp tục cúi đầu nức nở.

      Doãn Văn Trụ sửng sốt chút, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay nhàng vòng qua người .

      cũng phải người thiện lương, cũng chưa bao giờ để ý người phụ nữ chảy bao nhiêu nước mắt.

      Nhưng giờ phút này, hơi đau lòng.

      Có lẽ như vậy, giống mấy phần Sơ Nhi của .

      Phương Thê cứ ở trong ngực Doãn Văn Trụ khóc đến ngủ mê .

      Doãn Văn Trụ buông ra, cầm khăn giấy lau khô vệt nước mắt mặt , lúc này mới bắt đầu khởi động xe của mình.

      Lamborghini màu lam mất.

      Mà nhà để xe bên kia, người khác cũng đứng đó dặm chân, gương mặt cam lòng.

      Lúc Phương Thê tỉnh lại, phát mình ngủ chiếc giường lớn.

      Ánh mắt nhìn quanh, nhìn tới bên cửa sổ Doãn Văn Trụ đứng đó.

      Nghĩ đến chuyện vừa mới xảy ra, đột nhiên cảm thấy mất thể diện .

      Làm sao có thể ở trước mặt , khóc thê thảm như vậy, còn bắt lấy buông.

      ràng người này ba lần bốn lượt sỉ nhục .

      Doãn Văn Trụ cảm thấy bình thường, vào lúc này quay đầu lại, liền thấy vẻ mặt ảo não của Phương Thê.

      Nhìn như vậy, khỏi cười lên, lại hỏi: "Em tên gì?"

      "Phương Thê."

      Phương Thê trả lời có điều kiện.

      "Phương Thê? Phương Thảo Thê Thê* sao?" (* 芳草萋萋: cỏ thơm mọc tươi tốt )

      Doãn Văn Trụ lặp lại tên .

      "Ừ."

      Phương Thê gật đầu cái, hậu tri hậu giác phát mình giống như bị dắt mũi.

      Vừa định ngẩng đầu gì, rồi lại nghe : " tên là Doãn Văn Trụ, Trụ trong vũ trụ."

      Đây cũng là lần đầu tiên biết tên .

      ràng có quan hệ thân mật như vậy, suy nghĩ chút cảm thấy có chút buồn cười

      Phương Thê gì, từ giường bò xuống, "Tôi nha."

      cảm thấy giao thiệp với người trước mắt này tốt hơn.

      Người như vậy, càng thể cùng thế giới với .

      "Phương Thê, lần trước đó, em hãy suy nghĩ, muốn em làm bạn của cũng tệ ."

      Nhìn thấy , lại có ý nghĩ như vậy.

      Hơn nữa mới vừa rồi cha nhìn thấy cũng là , cũng tiếc tìm người phụ nữa khác.

      phải Doãn Văn Trụ kiêu ngạo, chẳng qua là xuất sắc như vốn từ cao nhìn xuống.

      Cho nên vẫn tương đối tin tưởng, Phương Thê chính là cố ý khiến cảm thấy hứng thú.

      cho cùng, lúc ban đầu Phương Thê lấy tram vạn kia là .

      " cần."

      Phương Thê lần nữa chút do dự cự tuyệt, sau đó vội vàng rời .

      Đối với tình cảm, muốn xem nó như trò chơi.

      " bảo đảm, em tới cầu , cho em làm bạn ."

      Bị cự tuyệt hai lần, Doãn Văn Trụ hơi khó chịu, ở sau lưng .

      " yên tâm , bao giờ có chuyện đó đâu."

      Phương Thê bởi vì mà dừng bước, nhưng rất nhanh lại cất bước

      Đợi rời , Doãn Văn Trụ mới lấy điện thoại ra, bấm dãy số.

      "Quý Thư, điều tra người tên Phương Thê."

      "Đúng, Phương của Phương Viên, Thê của Phương Thảo Thê Thê."

      "Ừ, tôi muốn nhanh chút biết được."

      "Được, cứ như vậy."

      Cúp điện thoại, mặt Doãn Văn Trụ ngược lại xuất vài vệt thú vị.

      cũng muốn xem chút, giống như biểu thái độ thờ ơ đối với .

      ******************************************

      Tập đoàn Doãn Văn

      "Cha, con có thể ở lại chỗ này, nhưng về sau cho phép cha trông nom chuyện của con."

      Doãn Văn Trụ đứng trước bàn làm việc với Doãn Văn Thận.

      "Thằng khốn này cái gì, ta là cha mày, chẳng lẽ có quyền lo chuyện của mày sao?"

      Doãn Văn Thận tức giận quát .

      "Cha đáp ứng cũng được, ngày mai con ."

      Doãn Văn Trụ vẫn là bộ dạng lười biếng, dường như chút nào để ý đến Doãn Văn Thận có bao nhiêu tức giận.

      "Mày uy hiếpa mày sao?"

      Doãn Văn Thận càng thêm tức giận.

      Con trai của mình thế nhưng luôn cùng ông chống đối.

      "Nếu như cha chịu uy hiếp của con."

      Doãn Văn Trụ nhếch môi cười cười .

      Doãn Văn Thận sắp bị tức chết, chỉ vào cửa phòng làm việc hô: " ra ngoài, cút ra ngoài cho tao."

      Doãn Văn Trụ vô vị đứng dậy, sau đó rời .

      Náo loạn trận, Doãn Văn Trụ nghĩ rằng Doãn Văn Thận chắc thỏa hiệp .

      Nhưng nghĩ tới ngày thứ hai, thế nhưng ông ấy lại đồng ý.

      Chỉ là muốn bây giờ liền tiếp nhận vị trí tổng giám đốc, quản lý tốt công ty.

      Doãn Văn Trụ mặc dù đoán ra rốt cuộc cha mình tính toán gì, nhưng cũng nhận lời.

      Doãn Văn Trụ mặc dù mấy năm nay chịu làm gì cả, nhưng ra là nhà kinh doanh kỳ tài, cho nên Doãn Văn Thận vẫn muốn giao công ty cho .

      Lần này con đáp ứng, Doãn Văn Thận rất vui vẻ, lập tức triệu tập cổ đông, trịnh trọng giới thiệu Doãn Văn Trụ.

      Doãn Văn Thận có tính toán của mình, trước chịu thua, mà có số việc, ra cũng nhất định đem ra tranh luận, vụng trộm giải quyết là được.

      Năm đó, ông phải sớm làm sao?

      Nếu tiếp nhận công ty, Doãn Văn Trụ cũng chậm trễ, rất nhanh liền hiểu được ít tin tức của c

      muốn tra tài liệu cũng được tra ra.

      buông xuống văn kiện trong tay, mở ra phần tài liệu được đưa đến ngày rồi.

      Mở trang đầu tiên ra, đầu tiên nhìn thấy chính là tấm hình góc bên phải.

      Người trong hình so với bây giờ hơn vài tuổi, trừ vẻ thanh thuần, lại lộ ra phần sáng lạn.

      So bây giờ sinh động hơn.

      Thu hồi tầm mắt, lại bắt đầu nhìn tiếp tư liệu.

      Gia đình, trình độ học vấn, công việc, còn có những năm này xảy ra chuyện gì.

      Quý Thư tra rất ràng.

      chỉ biết, chuyện như vậy nhờ Quý Thư tra là sáng suốt nhất.

      Nhìn tới trang cuối cùng, về chuyện Tần thị bị bán tài liệu ra ngoài, chân mày Doãn Văn Trụ nhíu lại.

      ra là bị vu tội sao?

      Cho nên thiên tài đó khóc đến thương tâm như vậy?

      Nhìn xong tư liệu về Phương Thê, Doãn Văn Trụ cũng hiểu Phương Thê mầy tiền kia xài ở nơi nào, tại sao lại bị người khác hiểu lầm.

      cho trăm vạn, lại tạo thành loại trường giả.

      Tần thị được xem là công ty , nhưng lớn, ít nhất so với tập đoàn Doãn Văn kém rất nhiều

      Hạng mục đó cũng xem là hạng mục lớn, hình như Tần thị đem toàn bộ tài chính đều đặt vào đó, nhưng tài liệu kế hoạch đó bị người đem bán ẩu còn trăm vạn như vậy.

      đúng là buồn cười.

      Doãn Văn Trụ buông xuống tài liều về Phương Thê, cũng hiểu đôi chút, cũng có quyết định.

      Tần Tiêu Nhiên sao?

      Nếu như nhớ lầm, lần cuối cùng kia, dường như gọi chính là Tiêu Nhiên.

      ra có người trong lòng rồi?

      Nhưng đây có lẽ là chuyện tốt cũng chừng.

      ***************************************

      Trong lúc Phương Thê tắm, chỉ nghe chuông cửa nhà mình ngừng vang lên.

      Nhưng nghĩ ra, cái thành phố này còn ai có thể tìm đến .

      Cho nên nghĩ, chắc có người tìm nhầm chỗ.

      Chẳng qua đợi sau khi tắm xong, cửa chuông vẫn vang lên, sức kiên nhẫn của người kia ngờ tốt đến vậy.

      mở cửa, lại phát đứng ngoài cửa lại là Tần Tiêu Nhiên.

      "Phương Thê, xin lỗiTần Tiêu Nhiên vừa thấy , liền mở miệng xin lỗi.

      Vốn Phương Thê nghĩ lập tức đóng cửa lại, nhưng khi nhìn ánh mắt khẩn thiết của , vẫn nghiêng người, cho vào.

      Kể từ ngày đó sau, tới công ty nữa.

      Tính tính toán toán cũng có mấy ngày rồi.

      "Tôi gọi điện cho em được, cho nên chỉ có thể tới nhà em nhấn chuông cửa."

      Tần Tiêu Nhiên nhìn sắc mặt Phương Thê có chút khó coi, giải thích.

      Phương Thê nhàn nhạt trả lời, "Di động bị mất."

      chưa mua lại.

      Nếu như làm, điện thoại di động gần như dùng đến.

      "Phương Thê, tôi tra ra được rồi, là tôi hiểu lầm em."

      Tần Tiêu Nhiên hơi xấu hổ nhìn Phương Thê.

      "Là ai làm?"

      Phương Thê vẫn thản nhiền, như có bất kỳ quan hệ đến .

      Từ ban đầu thương tâm đến bây giờ lạnh nhạt.

      phát năng lực chịu đựng của mình càng ngày càng lợi hại.

      "Lý Nguyệt."

      Tần Tiêu Nhiên cắn răng nghiến lợi khi đến tên Lý Nguyệt.

      Người này bán liền bán, thế nhưng còn giả ngốc chỉ bá trăm vạn.

      Ban đầu làm sao ngu khi chọn ta làm trợ lý.

      "À."

      ra là ta, nghĩ tới đoạn thời gian trước xảy ra chuyện, Phương Thê chợt hiểu.

      Người này vẫn ghét , chỉ sợ lần này là cố ý giá họa cho .

      Nhưng ta có thể trộm được phần kế hoạch này, có lẽ cũng do phần trách nhiệm của .

      Lại bị vu tội cảm giác cũng dịu , bây giờ nghe chân tướng đúng là có cảm giác gì.

      Tức giận có, thương tâm có, uất ức cũng có.

      "Phương Thê, xin lỗi, xin lỗi."

      Tần Tiêu Nhiên nhìn Phương Thê, lại luôn miệng xin lỗi.

      Phương Thê có mở miệng, chỉ lạnh nhạt nhìn .

      Trong lòng vẫn có chút để ý, để ý ban đầu tín nhiệm.

      "Phương Thê, em có thể trở về tiếp tục làm việc ."

      Phương Thê lên tiếng, Tần Tiêu Nhiên càng yên, giọng hỏi.

      Phương Thê nhìn người trước mắt, có chút giật mình.

      Ở trước mặt , Tần Tiêu Nhiên khi nào hạ thấp mình chuyện như vậy.

      Cho tới nay, đều là cao cao tại thượng, đối với , cũng chưa bao giờ quan tâm quá nhiều.

      Nửa đêm gọi điện thoại cho , lúc kêu làm việc từng có.

      Nửa đường bởi vì có chuyện ném , lại thường xuyên xảy ra.

      Hơn nữa cho đến bây giờ cũng cảm thấy ngượng ngùng.

      coi như thư ký để đối đãi thôi.

      Nhưng bây giờ, với như vậy.

      sợ rời sao?

      Hay cảm thấy , hoặc giả như tìm được thư ký nào nghe lời như ?

      Phương Thê đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, muốn theo bên cạnh nữa.

      "Em có chút mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi đoạn thời gian."

      mệt mỏi.

      "Phương Thê, em nghỉ bao lâu cũng sao, chỉ là nghỉ ngơi tốt rồi, nhất định phải làm trở lại."

      Đôi mắt Tần Tiêu Nhiên sáng ngời, tiến lên hai bước, nắm tay Phương Thê .

      Phương Thê từ trong tay rút tay mình về, "Để xem ."

      "Phương Thê ——"

      Tần Tiêu Nhiên đột nhiên cảm thấy mất mác, lòng hơi rầu rĩ.

      chưa từng nghĩ tới, người theo sau quay người lại là có thể thấy, ngày đột nhiên thấy, cũng chờ quay đầu lại.

      ràng nên thoải mái, nhưng cảm thấy có thói quen.

      "Em có chút mệt mỏi, chuyện này về sau hãy có được ?"

      Phương Thê cắt đứt lời , thẳng tới cửa mở ra.

      Ý tứ cực kỳ ràng.

      Tần Tiêu Nhiên dừng chút, nhưng cuối cùng gì nữa, xoay người ra cửa.

      tới cửa, lại quay đầu : "Phương Thê, tôi chờ em trở về ."

      Phương Thê có trả lời, chỉ lẳng lặng cúi đầu.

      Tần Tiêu Nhiên đứng chút, cuối cùng vẫn rời .

      đóng cửa lại, trở về ghế sa lon, cả người co lại nơi.

      còn muốn sao?

      Dâng mình lên để tổn thương nữa sao?

      Trong lòng Phương Thê rất phức tạp.

      Mơ hồ có tia kỳ vọng, cũng chôn lấy tia tuyệt vọng.
      trạch nữ thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 8: Cầu xin cho em làm bạn

      Cầu xin cho em làm bạn của

      Năm ngày sau, Phương Thê ở cửa nhà , lại nhìn thấy Tần Tiêu Nhiên lần nữa.

      Cho tới nay, Phương Thê đều cố gắng sinh hoạt, những ngày nhàn nhã như vậy vô cùng thiếu.

      Mấy ngày qua, thần kinh vốn buộc chặt đột nhiên thả lỏng ra.

      Thoải mái rất nhiều, nhưng được tự nhiên.

      Có lẽ là thói quen bôn ba vất vả.

      "Có chuyện gì ?"

      Hồn Phương Thê bay rất xa vội vàng thu trở về, lại thấy người đứng ở cửa cũng ra tiếng, chẳng qua là lẳng lặng nhìn , dường như có chút nan ngôn chi *. (việc hay nỗi niềm khó )

      "Phương Thê, tôi ——"

      Tần Tiêu Nhiên muốn lại thôi.

      " đến đây rồi, cứ ."

      Phương Thê nghiêng người, cho Tần Tiêu Nhiên vào gian phòng của mình.

      Tần Tiêu Nhiên có ngồi xuống, đột nhiên xoay người, vài bước về phía Phương Thê, hai tay nắm chặt bả vai Phương Thê, "Phương Thê, bây giờ Tần thị lâm vào khủng hoảng, rất nhiều công ty chịu viện trợ."

      Phương Thê trả lời, lặng lẽ đợi Tần Tiêu Nhiên tiếp.

      "Mặc dù biết người bán đứng công ty, tuy nhiên có chứng cớ chứng minh phần tài liệu kế hoạch kia là chúng ta trước tiên nghĩ ra, phương án đó cũng bị đoạt , tiền bạc thể thu hồi, bồi thường cũng vô vọng."

      Tần Tiêu Nhiên càng càng , lời cuối cùng cũng chưa hết.

      lại nhìn Phương Thê, " ra có gì, muốn tới thăm em chút thôi."

      xong, lướt qua Phương Thê, bước nhanh rời .

      Chỉ còn cửa phòng rộng mở cùng với đứng đó hiểu ra sao Phương Thê.

      muốn tới gì, nhưng cuối cùng .

      ra mấy ngày nay, Phương Thê cũng bình tĩnh hơn.

      Quá khứ có thế nào, đều do mình cam tâm tình nguyện.

      thích , tự nhiên đối xử tốt với , đổi lại là , có lẽ cũng như vậy.

      Vì thế bình thường lại.

      cũng từng nghĩ qua, nếu như ban đầu vây quanh , có lẽ thích , cũng ghét , bọn họ trong lúc đó có thể từ tầng quan hệ khác phát triển trở thành bạn bè?

      Nhưng mà có nếu như, con đường kia, mình lựa chọn.

      từng cứu , đó là , hơn nữa cũng thể nhìn sụp đổ như thế.

      Tư liệu kế hoạch bị trộm, cũng có trách nhiệm trong đó.

      Nếu như phải vì chuyện của , có lẽ Lý Nguyệt làm như vậy.

      Phương Thê đổi bộ quần áo, lấy quyển sổ tay ra, đến buồng điện thoại công cộng, bấm dãy sốLộ Buồm được xem là bạn bè của Tần Tiêu Nhiên, được coi như là bạn thời đại học của bọn họ, so với bọn họ lớn hơn lớp.

      cũng làm ở Tần thị, quản lý đúng là phòng thiết kế.

      Đối với chuyện tình của Tần thị, có ai so với ràng hơn.

      Chỉ là, giữa , cũng giao thiệp mấy, chẳng qua là thỉnh thoảng cùng nhau ăn cơm, cùng ra ngoài mấy lần.

      Đợi hồi, điện thoại có tín hiệu, bên trong truyền đến tiếng của Lộ Buồm.

      "Ai vậy?"

      "Là em, Phương Thê, em muốn hỏi cái Tần Tiêu Nhiên tìm em là chuyện gì?"

      Điện thoại đầu kia, lâu trả lời, lát sau, mới hơi kinh ngạc : " ấy với em sao?"

      " có, tới, lại , cho em biết , rốt cuộc có chuyện gì tìm em."

      đoán ra, đoán ra mục đích Tần Tiêu Nhiên tìm .

      "Phương Thê, em biết tổng giám đốc của tập đoàn Doãn Văn à?"

      Lộ Buồm có chút chần chờ.

      Phương Thê suy nghĩ chút, : " biết, làm sao vậy?"

      "Tổng giám đốc của Doãn Văn , rất có hứng thú cùng em thảo luận về chuyện giúp đỡ Tần thị, Tiêu Nhiên vốn muốn tìm em hỏi chút , có điều hẳn là ra miệng. Chuyện về tài liệu kế hoạch, ta vẫn tự trách, Phương Thê, chúng ta qua lại nhiều năm như vậy, em hãy tha thứ ta ."

      Phương Thê nghe Lộ Buồm những gì, bởi vì giờ phút này, đột nhiên nhớ

      Nhớ tới Doãn Văn Trụ, nhớ lại câu kia.

      Khiến cầu cho làm bạn .

      Nhưng nghĩ lại, lại cảm thấy có khả năng, có thời gian rãnh để đối phó .

      phải mỹ nữ gì, cũng đáng giá dụng tâm như vậy.

      "Phương Thê ——"

      Giọng trong điện thoại khiến Phương Thê hồi hồn lại.

      "Lộ Buồm, em chuyến tập đoàn Doãn Văn xem thử, chỉ là tạm thời cần cho Tần Tiêu Nhiên, dù sao biết cuối cùng chuyện như thế nào, có thể thành công hay ."

      Cuối cùng cách nào làm như thấy được.

      Giúp có lẽ thành thói quen.

      "Phương Thê, em đối với Tiêu Nhiên quá tốt rồi, ta làm sao lại nhìn thấy em."

      Tiếng của Lộ buồm truyền qua điện thoại, mang theo vài phần .

      Phương Thê trả lời, gặp lại sau liền cúp điện thoại.

      ra tình cũng chính là việc phải sao?

      Nếu như , dù tốt hơn nữa cũng vô dụng.

      ra khỏi buồng điện thoại, đón chiếc taxi, trực tiếp đến cửa tập đoàn

      Xuống xe, đến quầy tiếp tân.

      tiếp tân kia nhìn từ xuống đánh giá phen, sau đó khinh thường : "Có hẹn trước ?"

      " có."

      Phương Thê dĩ nhiên cũng nhìn thấy ánh mắt khinh thường của ta, chẳng qua là loại ánh mắt này sớm thèm để ý.

      " có hẹn trước thấy được tổng giám đốc chúng tôi ."

      tiếp tân ném ra câu sau cũng để ý đến Phương Thê.

      " có thể giúp tôi gọi điện cho tổng giám đốc , Phương Thê tìm ấy."

      Mặc dù ôm kỳ vọng gì, nhưng Phương Thê vẫn .

      Bất luận tổng giám đốc của công ty này có phải là Doãn Văn Trụ , nếu ta như vậy, nhất định gặp .

      "Tôi chị này, nếu như chị cùng tổng giám đốc quen biết như vậy, làm sao chính mình gọi điện cho tổng giám đốc ? Nhìn thế nào, chị cũng phải là loại người như vậy. Được rồi, nên quấy rầy công việc của tôi nữa, ."

      tiếp tân khinh thường hơn, trong lòng nghĩ người như vậy cũng dám mơ tưởng đến tổng giám đốc, tổng giám đốc để ý sao?

      Chỉ là mọi người tin tức quá nhanh , biết công ty họ đổi tổng giám đốc so với sao còn đẹp hơn.

      Nghĩ đến mặt của tổng giám đốc bọn họ, tiếp tân bày ra bộ mặt háo sắc.

      Phương Thê biết gì cũng được nữa, vì vậy tới chỗ nghỉ bên kia

      ở chỗ này chờ, cuối cùng có thể đợi đến xuất .

      tiếp tân háo sắc xong, thấy Phương Thê vẫn ngồi ở nơi nghỉ ngơi, càng thêm khinh thường hơn.

      Nghĩ tới người phụ nữ này sao biết xấu hổ, nếu làm cho gặp được tổng giám đốc, nhất định quấn lấy tổng giám đốc buông.

      Đến lúc đó tổng giám đốc nhất định rất tức giận, nhất định trách làm tròn bổn phận.

      Vì vậy gọi bảo vệ, lại chỉ chỉ Phương Thê.

      Bảo vệ tới trước người Phương Thê, "Chị này, mời chị ra ngoài."

      pjkatiff: bạn pj nếu có ủng hộ cho mình bấm nút thanks nhé, cần cm đâu. Tkx bạn nhiều.

      Phương Thê liếc nhìn bảo vệ, mắt lại nhìn cách đó xa tiếp tân đầy đắc ý, lúc này mới đứng lên, ra ngoài cửa.

      Người trông mặt mà bắt hình dong cũng là nhiều.

      Thôi, ở ngoài cửa chờ cũng được.

      Chỉ là đầu mùa hè, nhưng nhiệt độ ban ngày có hơi cao, uy lực ánh nắng mặt trời rọi xuống cũng rất lớn.

      Đứng hồi, Phương Thê cảm thấy cả người là nóng, đầu có chút ngất.

      Quả nhiên hai năm qua thiếu vận động, cả ngày sống trong máy điều hòa, ngay cả cơ thể cũng mảnh m

      Phương Thê có lúc rất quật cường, chuyện quyết định, xem như đụng vào nam tường cũng quay đầu, cho nên rời , đợi chút, chờ đến tan việc.

      Rất nhiều người từ trong cửa ra, nhìn thấy cũng nhịn được nhìn thêm mấy cái.

      Tự nhiên, đây cũng phải ánh mắt tốt đẹp gì.

      Lúc tiếp tân ra, thấy vẫn còn ở, nhịn được lên tiếng chế nhạo: "Cái người này làm sao vẫn còn ở? Có phải đầu óc có bệnh , chị hãy xem lại bản thân là dạng gì ."

      Phương Thê mặc kệ ta, chỉ biết đợi thêm lát nữa, có lẽ gặp.

      Thấy Phương Thê để ý đến mình, tiếp tân càng tức giận hơn, "Ai cho chị đứng ở cửa công ty, làm hỏng hết hình tượng công ty rồi."

      Lúc chuyện, còn đưa tay kéo Phương Thê, định lôi kéo rời .

      " có phiền hay ."

      Phương Thê cuối cùng bị ta làm cho tức giận.

      nhẫn nhịn đủ rồi, người này thế nào còn lấn nữa.

      Đưa tay vung rớt tay ta ra, Phương Thê tiếp tục chờ đợi.

      Người trước mắt, còn đặt vào mắt, những năm nay học taekwondo cũng phải học uổng phí.

      Chỉ là tiếp tân cảm thấy Phương Thê làm mất thể diện ta, ở trước mặt nhiều người như vậy, vì vậy giằng co với Phương Thê nữa, chính mình được, gọi bảo vệ tới.

      Mà những người tan việc cũng dừng lại vây xem, vì thế cửa liền bị tắc ngh

      Phương Thê đứng bất động tại chỗ, mà ba người cùng nhau dùng sức kéo , tiếp tân còn những lời khó nghe.

      Lúc Doãn Văn Trụ tới cửa, thấy chính là tình cảnh như vậy.

      "Chuyện gì xảy ra?"

      tiếng, những người vây xem kia lập tức lui sang bên.

      Ba người kéo Phương Thê kia cũng ngừng lại.

      "Tổng giám đốc, người phụ nữ này tới quấy rối công ty ta, còn muốn gặp ngài, cũng xem hình dáng mình thế nào."

      tiếp tân vừa thấy Doãn Văn Trụ, vội vàng buông Phương Thê ra, tiến lên mấy bước, tính tranh công.

      Doãn Văn Trụ hoàn toàn để ý đến ta, ánh mắt dừng người Phương Thê.

      Khuôn mặt nhắn vốn trắng nõn, giờ đây đỏ bừng, mặt còn tầng mồ hôi mỏng manh.

      Nhìn bên ngoài mặt trời, cùng với bảo vệ bên người , trong lòng cũng hiểu ra.

      quả nhiên đến tìm , vì người đàn ông kia.

      Thậm chí còn cam nguyện đứng ở dưới mặt trời đợi lâu như vậy.

      Chuyện phát triển theo kế hoạch của , Doãn Văn Trụ vốn nên cảm thấy cao hứng , nhưng xem đến thái độ của Phương Thê, lại thấy thoải mái.

      Ban đầu những câu tốt đẹp như vậy, đồng ý.

      Bây giờ vì Tần Tiêu Nhiên, thế nhưng có thể làm đến tình trạng này.

      Xem ra rất ta.

      Mà Phương Thê thấy bóng dáng của Doãn Văn Trụ, cũng hiểu tất cả.

      Có lẽ đúng như suy nghĩ.

      " Tổng giám đốc Doãn Văn, tôi muốn cùng chuyện."

      Cúi đầu về phía , vui, nhưng có lúc làm được.

      Tần Tiêu Nhiên sợ là cùng đường rồi, mới có thể tới tìm đến .

      Chuyện thương trường, cũng biết, rất nhiều người có thế lực, thời điểm tốt là bạn bè, nếu gặp rủi ro, lại chỉ biết thấy chết mà cứu thôi.

      Tần thị sống hay chết còn là vấn đề, tự nhiên có người nguyện ý lấy ra số tiền lớn tới tiếp nhận cái mạo hiểm này.

      Cho nên người trước mắt này, có lẽ là hy vọng duy nhất.

      Dù sao, cũng muốn nhìn thấy Tần thị đóng cửa, Tần Tiêu Nhiên tinh thần sa sút.

      Vốn những năm gần đây, Tần thị xuất chút vấn đề , mặc dù đến nỗi lỗ vốn, nhưng lời nhiều lắm.

      Cho nên xây dựng công trình đó đối với Tần thị là hết sức quan trọng.

      Vốn tới tay, lại xuất cái sai lầm như vậy.

      Phần kế hoạch kia, ngưng tụ quá nhiều tâm huyết, lại bị người khác sớm bước

      Mà bọn họ ngay cả thời gian thiết lập kế hoạch mới cũng có, chỉ có thể ở giờ phút cuối cùng này bỏ cuộc.

      "Bây giờ tan việc."

      Doãn Văn Trụ khó chịu, nên cố ý muốn làm khó , nhìn có thể làm đến tình trạng nào.

      "Tôi chỉ muốn năm phút."

      Phương Thê vội vàng , chỉ sợ lập tức rời .

      "Vậy được, ở chỗ này ."

      Doãn Văn Trụ lơ đãng làm động tác, nhưng cũng tản ra sức hấp dẫn trí mạng.

      Những người quanh mình, có thể tiếp xúc gần tổng giám đốc như vậy mà thầm vui mừng.

      " phải muốn bàn với tôi về chuyện đầu tư của Tần thị sao?"

      Trước mặt nhiều người như vậy Phương Thê cũng biết mở miệng thế nào.

      "Tôi có qua sao?"

      Doãn Văn Trụ nhếch môi cười về phía , lười biếng .

      "——"

      Người này căn bản là cố ý, bởi vì ban đầu cự tuyệt sao?

      Có vài người luôn có lòng hư vinh như vậy.

      như vậy, thêm gì có tác dụng sao

      Phương Thê trừng mắt liếc cái, xoay người muốn rời khỏi.

      Doãn Văn Trụ tiến lên mấy bước, kéo tay lại, dùng thanh chỉ có Phương Thê nghe thấy : "Thực ra phải là thể, bây giờ em cầu xin cho em làm bạn , nghĩ có thể cân nhắc đến chuyện của Tần thị."

      Trước nhiều người như vậy, còn phải cầu xin ta?

      Cái này căn bản là muốn sỉ nhục .

      Bởi vì cự tuyệt , cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương sao?

      ra thực có người nhàm chán đến vậy, vì chuyện như vậy mà hao tổn tâm sức gây khó dễ.

      có nên cảm thấy vinh hạnh ?

      Phương Thê nhếch môi, tự giễu.

      rất muốn đá cước, tiêu sái xoay người rời .

      Nhưng nghĩ đến Tần thị, nghĩ đến Tần Tiêu Nhiên, cách nào lại làm như vậy.

      Cuối cùng bỏ xuống được, bỏ được người nhiều năm bận tâm, cho dù bị thương tổn, đau lòng, cho dù từng bởi vì mà cảm thấy mảnh lạnh như băng, cho dù từng với chính mình, mệt mỏi, muốn tiếp tục nữa, bao giờ lo chuyện khỉ gió của nữa.

      Cái muốn phải câu của thôi sao?

      Được, .

      "Cầu xin cho em làm bạn ." Hít sâu hơi, Phương Thê từng câu từng chữ.

      Như vậy có đủ ràng chưa, có đủ vang dộ

      Những người xung quanh nghe thấy, mặc dù biết chuyện gì xảy ra, nhưng bội phục to gan của Phương Thê đồng thời cũng có chút xem thường.

      Người như vậy thấy thế nào cũng xứng với tổng giám đốc, tổng giám đốc chắc chắn đồng ý thôi.

      Doãn Văn Trụ nhìn Phương Thê, khóe miệng tươi cười chưa biến mất, nhưng nụ cười kia vẫn chưa chạm đến đáy mắt.

      rồi.

      Tần Tiêu Nhiên quan trọng đến vậy sao?

      Lòng càng khó chịu hơn, dường như mình thua bởi cái người tên Tần Tiêu Nhiên.

      Vì vậy cơ hồ cũng từng câu từng chữ : "Làm bạn tôi miễn , chỉ là chuyện về Tần thị tôi có thể bàn với , năm phút hết, thư ký Phương, chiều mai có thể đến lần nữa." (NH : Sao ghét này quá, hành hạ PT thấy sợ, tính tình như con nít ấy)

      Doãn Văn Trụ xong, liền xoay người về xe mình.

      Mà đám người xung quanh cũng giải tán, cũng là để ý đến lời của Phương Thê, lúc ngang qua bên người , còn che miệng cười nhạo.

      Cười nhạo biết tự lượng sức mình.

      Bên trong mảnh cười vang, Phương Thê nhưng có trốn, vẫn đứng đó, lưng so bình thường còn thẳng hơn.

      Cái muốn phải là cái này sao?

      Được, chịu đựng.

      Nếu như điều này có thể khiến vui vẻ, làm cho đáp ứng cứu Tần thị.

      ra cũng có gì, chẳng qua chỉ câu , mấy câu chê cười thôi?

      sớm thành thói quen, lời của người xa lạ căn bản thể tổn thương đến .

      Mặc dù tự nhủ với chình mình, nhưng vẫn cảm thấy thê lương.

      "Chị đúng là biết xấu hổ, bây giờ có thể hết hy vọng chứ, hừ."

      tiếp tân khẽ hừ tiếng, sau đó cũng rời .

      Bảo vệ cũng về tới vị trí của mình.

      Mới vừa rồi trước cửa còn ầm ầm, lập tức chỉ còn sót lại người Phương Thê.

      ràng mới vừa rồi còn náo nhiệt như vậy, bây giờ chỉ cảm thấy mảnh đau thương lạnh lẽo.

      Phương Thê lại đứng tý, lúc này mới tính rời .

      Nhưng mà đứng quá lâu rồi, ngay cả chân cũng chết lặng , thiếu chút nữa ngã xuống, may được người đỡ lại.

      " sao chứ?" tiếng dịu dàng dễ nghe vang bên tai .

      Phương Thê ngẩng đầu, thấy người đàn ông ôn hòa lo lắng nhìn về phía .

      ra vẫn còn có người tốt .

      "Tôi sao, cám ơn." lắc đầu cái, lại tiếng cám ơn, lúc này mới mình rời .
      trạch nữ thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 9: cùng tôi kết hôn

      "Tôi tìm Doãn Văn Trụ."

      Âu Nhã Nhi đứng trước quầy tiếp tân, trong giọng là hoàn toàn ra lệnh.

      "Có hẹn trước ? có hẹn trước mời trở về ."

      tiếp tân cảm giác mình ngày hôm qua làm tất cả nhất định là đưa tới chú ý của tổng giám đốc rồi, cho nên hôm nay nhìn thấy Âu Nhã Nhi, thấy được toàn thân Âu Nhã Nhi đều là hàng hiệu, chỉ có thấy được lại là cơ hội.

      Vốn người đững trước quầy tiếp tân có chút tư sắc , khẳng định trước kia được nhiều đàn ông truy phủng.

      Cho nên hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút tự cho là đúng về cảm giác ưu việt.

      tiếp tân chính là trong số đó, còn luôn cảm giác mình trở thành nữ chính trong tiểu thuyết.

      Nam chủ nhất định , sau đó thâm tình thay đổi.

      Chẳng qua là Âu Nhã Nhi lại là người nào, nghe ta với giọng điệu như vậy, lập tức vui.

      cú điện thoại đánh cho Doãn Văn Thận, "Bác Doãn Văn, người ta muốn tìm Trụ, nhưng có người để cho con ."

      Sau đó điện thoại lại đến tay tiếp tân, nghe được tiếng của Doãn Văn Thận mắng ta.

      "Đây chính là vị hôn thê của tổng giám đốc, còn xin lỗi."

      Buông điện thoại xuống, tiếp tân lập tức xin lỗi, " xin lỗi, xin lỗi, tổng giám đốc ở tầng hai mươi."

      Âu Nhã Nhi khinh thường khẽ hừ tiếng, về phía thang máy.

      Doãn Văn Trụ ba lần bốn lượt cự tuyệt , ngược lại đối với càng ngày càng có hứng thú.

      Âu Nhã Nhi muốn đàn ông, còn được.

      Âu Nhã Nhi tới trước phòng làm việc Doãn Văn Trụ, cũng có người cản nữa, bởi vì Doãn Văn Thận sớm gọi điện thoại tới.

      rất hài lòng, mở thẳng cửa phòng làm việc của Doãn Văn Trụ ra.

      " Trụ."

      lắc lư thân mình về phía Doãn Văn Trụ, mị gọi.

      Doãn Văn Trụ ngẩng đầu nhìn thấy Âu Nhã Nhi, mày đẹp khỏi nhăn lại với nhau.

      Người phụ nữ này làm sao tới đây rồi ?

      làm nhiều như vậy, ta còn cảm thấy mất mặt sao?

      " tới làm gì?"

      có sắc mặt tốt gì cho Âu Nhã Nhi nhìn.

      biết, chỉ cần hơi chút lơ lỏng, bọn họ tiến thêm bước.

      Loại đàn bà như Âu Nhã Nhi này, là thể tùy ý dính vào, dĩ nhiên vốn đối với ta có hứng thú gì, cũng muốn cưới ta.

      cùng tôi kết hôn

      " Trụ, cần lãnh đạm như vậy nha, người ta đặc biệt tới thăm , sau đó cùng nhau ăn cơm trưa."

      Âu Nhã Nhi tới bên người Doãn Văn Trụ, khẽ khom lưng, bởi vì cái dạng động tác này, khiến bộ ngực mảnh phong cảnh kia lơ đãng ra ngoài.

      Doãn Văn Trụ mắt lé liếc cái, đáy lòng xẹt qua hồi cười lạnh.

      Kỷ xảo câu dẫn như vậy, cũng dám ở trước mặt phô trương sao?

      "Nếu như tôi nhớ lầm, tôi từng qua, tôi thể nào cưới ."

      thèm nhìn tới Âu Nhã Nhi, vừa lật văn kiện vừa lơ đãng .

      "Nhưng Trụ cũng qua, có thể vui đùa mà ."

      Lúc ban đầu mặc dù Âu Nhã Nhi nuốt trôi cục tức này, Doãn Văn Trụ coi là cái gì.

      Chẳng qua là sau lại có suy nghĩ khác, chỉ cần Doãn Văn Trụ đụng , đến lúc đó chỉ cần ở trước mặt Doãn Văn Thận , hoặc là trực tiếp mang thai con , cũng chỉ có thể cưới .

      Doãn Văn Trụ đáy lòng hừ lạnh, nghĩ tới Âu Nhã Nhi xem những lời đó tưởng .

      Xem ra có bao nhiêu tự tôn.

      Nhưng tuy vậy, cũng cùng có dính tý quan hệ nào.

      Ý tưởng của loại đàn bà này, biết .

      Vì vậy quay người sang, tựa lưng vào ghế ngồi, lười biếng nhìn ta, "Nhưng tôi bây giờ đối với chút hứng thú vui đùa cũng bị m

      " ——"

      Âu Nhã Nhi nghĩ tới Doãn Văn Trụ như vậy.

      "Tốt lắm, tôi muốn tiếp tục làm việc, Âu mời trở về ."

      Doãn Văn Trụ xong, cũng để ý tới Âu Nhã Nhi, cắm đầu cắm cổ làm tiếp công việc .

      Đáy mắt Âu Nhã Nhi thoáng qua tia hận ý, cuối cùng xoay người khỏi.

      Chờ Âu Nhã Nhi bao lâu, Doãn Văn Thận liền gọi tới.

      "Tiểu Trụ, làm sao con có thể đối với Nhã Nhi như vậy?"

      Doãn Văn Trụ , "Con đối với ta thế nào rồi ?"

      "Con cùng bé đó lên giường, lại với nó chẳng qua là vui đùa tý, con muốn cha làm sao với chú Âu của con. được, con phải cưới Nhã Nhi, cha ——"

      Doãn Văn Thận còn chưa xong, liền bị tiếng cười của Doãn Văn Trụ cắt đứt.

      "Con cùng ta lên giường? ta phải có chứng mơ mộng hão huyền chứ. Cha cảm thấy con trêu chọc ta sao?"

      "Còn nữa..., con kết hôn cùng ta , cha cũng cần tốn nhiều tâm tư."

      Sau khi xong, Doãn Văn Trụ liền cúp điện thoại.

      Sau khi tắt , Doãn Văn Thận lại gọi tới, chẳng qua là có tiếp nữa.

      Chờ vang lên lại tắt, t lại vang, Doãn Văn Trụ cuối cùng nhịn được khẽ nguyền rủa.

      Bút trong tay bị bẻ gảy.

      Vì cái gì muốn ép ?

      Trước kia cũng vậy, bây giờ cũng như vậy.

      theo ý nguyện của ông ta.

      Doãn Văn Trụ cầm bút trong tay ném vào trong thùng rác, nâng trán dựa vào ghế.

      Mặc dù Doãn Văn Trụ là buổi chiều, nhưng Phương Thê vẫn đến trước tập đoàn Doãn văn.

      ấy chỉ tiếng như vậy, cũng đại biểu hối hận, hoặc là quên, hơn nữa mình cũng có phương pháp liên lạc với , cho nên biện pháp tốt nhất là chờ đợi.

      Lúc Phương Thê đứng trước quầy tiếp tân, tiếp tân vốn tức giờ toàn bộ chuyển hết lên người Phương Thê

      "Làm sao chị lại tới nữa? đúng là biết xấu hổ. Tổng giám đốc chắc coi trọng chị. Liền chị, còn muốn làm bạn tổng giám đốc? Mơ cưng."

      "Nếu như tôi nhớ lầm, ngày hôm qua tổng giám đốc qua buổi chiều cùng tôi chuyện."

      Phương Thê cũng tính toán với những lời đó của ta, dù sao ngày hôm qua đem câu kia ra khỏi miệng, cũng dự đoán được có kết quả như thế.

      chỉ muốn cùng Doãn Văn Trụ chuyện, ra cũng quan trọng.

      "Có sao? Tôi thế nào nghe thấy? Chị nhanh , cần đứng ở chỗ này làm người khác gai mắt, hay là nghĩ muốn như ngày hôm qua bị bảo vệ ném ra?"

      Giọng tiếp tân phát ra dày đặc tính chất khinh bỉ, thể tức giận với vị hôn thê của tổng giám đốc, vẫn thể đối với người đàn bà này để hạ cơn tức sao?

      Nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, còn có thái độ tổng giám đốc, cảm thấy mình đuổi ta , tổng giám đốc nhất định vui vẻ .

      "Đây chính là đạo đãi khách của tập đoàn Doãn văn, đúng là làm cho người ta mở rộng tầm mắt."

      Phương Thê tức giận, người phụ nữ này tại sao phải đối với như vậy?

      chấp nhặt với ta, phải là bởi vì sợ, ta đúng là càng càng hăng say rồi.

      " Đạo đãi khách của tập đoàn Doãn văn thế nào? Như vậy đấy, chị có ý kiến gì ?"

      Mặc dù tiếp tân có chút chột dạ, lại còn tỏ vẻ yếu thế.

      "Tôi có ý kiến, ai dạy cái tiếp đãi như vậy?"

      Tiếng Doãn Văn Trụ vào giờ phút này vang lên, khiến trong khoảng thời gian ngắn tiếp tân sững sờ tại chỗ.

      Doãn Văn Thận gọi rất nhiều cuộc nhưng được đáp lại, liền tự mình tìm , muốn càng muốn gì nữa, nên rời thẳng phòng làm việc.

      Lúc đến đại sảnh, thấy được Phương Thê, trong lòng vốn có ý tưởng nhưng giờ phút này thay đổi.

      Được nghe được cuộc trò chuyện giữa Phương Thê và tiếp tân, có chút khó chịu.

      Người phụ nữ này là người nhìn trúng, cái tiếp tân nho lại dám đối với ấy như vậy.

      có thể khi dễ ấy cũng đại biểu cho phép người khác có thể khi dễ .

      "Tổng —— tổng giám đốc ——"

      tiếp tân sửng sốt lúc, mới khẩn trương kêu lên, còn tự cho là đúng, bắt đầu giải thích.

      "Người phụ nữ này lại tới quấy rối, cho nên em mới đối ta như vậy, bình thường em phải như thế."

      "Ai ấy tới quấy rối , ngày hôm qua tôi nghe thấy sao?"

      Doãn Văn Trụ lạnh giọng hỏi, toàn bộ thấy phần lười biếng trong ngày thường.

      "Em —— em ——"

      tiếp tân lời gì cũng ra, mà Doãn Văn Trụ cũng cho ta cơ hội giải thích.

      "Lúc trở về tôi muốn thấy người này nữa."

      Vốn tưởng rằng giống như cha , cái loại người giàu đó mới có thể mắt chó nhìn người thấp, nghĩ tới ngay cả tiếp tân cũng như thế.

      "Tổng giám đốc, em ——"

      tiếp tân còn muốn cầu xin tha thứ, Doãn Văn Trụ cũng là mắt lạnh nhìn sang: "Lời giống vậy, tôi muốn lần thứ hai."

      xong, lôi kéo tay Phương Thê ra ngoài.

      Đối với chuyện vừa mới xảy ra, Phương Thê hơi mơ hồ, Doãn Văn Trụ này giúp sao?

      còn tưởng rằng hôm nay tới nơi này, còn phải chịu đựng sỉ nhục và cười nhạo , cũng chuẩn bị sẵn tinh thần.

      Lại nghĩ rằng Doãn Văn Trụ thái độ này.

      Cảm thấy có tý phức tạp.

      Đợi đến bị Doãn Văn Trụ kéo lên xe, lúc này mới hồi hồn lại, mở miệng hỏi: " Tổng giám đốc Doãn Văn, ——"

      "Em phải muốn cùng bàn về chuyện Tần thị sao? Chúng ta tìm chỗ, vừa ăn vừa chuyện."

      Doãn Văn Trụ xong, cũng đợi Phương Thê trả lời, lập tức liền đạp chân ga chạy .

      đem Phương Thê tới nhà hàng tính là xa hoa, nhưng rất có phong cách địa phương.

      Hai người ngồi vào bàn, phục vụ viên ân tình tới.

      Trong miệng hỏi bọn họ cần món ăn gì, ánh mắt nhìn về phía Doãn Văn Trụ.

      Doãn Văn Trụ có thói quen, mà Phương Thê khỏi thở dài.

      Quả nghiệt, coi như gì, cũng tản ra loại hấp dẫn trí mạng.

      Mặc dù bọn họ xảy ra rất nhiều chuyện vui, nhưng cũng phải thừa nhận mị lực của .

      Gọi đủ món ăn, phục vụ viên kia mới lưu luyến rời .

      Có lẽ là hiệu ứng mỹ nam , món ăn lên đặc biệt mau, trong lúc này, Doãn Văn Trụ mím môi gì, Phương Thê cũng mở miệng.

      Ngược lại phục vụ viên kia, ngừng ân tình

      Chẳng qua là chờ món ăn vừa lên xong, Doãn Văn Trụ vung tay lên, liền đem ta ngăn ở bên ngoài.

      Đợi đến chỗ ngồi chỉ còn lại có hai người bọn họ, Phương Thê lúc này mới lên tiếng : " Tổng giám đốc Doãn Văn, về chuyện đầu tư Tần thị——"

      hoàn toàn thể thái độ làm chuyện công.

      Doãn Văn Trụ đưa tay cắt đứt lời , thẳng: " có thể đầu tư cho Tần thị, chỉ cần em đáp ứng điều kiện."

      muốn nhiều lời nhảm.

      "Điều kiện gì?"

      Phương Thê cảm giác hôm nay Doãn Văn Trụ có chút giống ngày thường, cả người tản mát ra khí chất bất đồng.

      Ít mấy phần lười biếng, nhiều thêm mấy phần lãnh đạm.

      Doãn Văn Trụ ngẩng đầu, ánh mắt dừng người Phương Thê, giờ phút này quan sát người phụ nữ mặc toàn thân quê mùa, mang gọng kính đen.

      ràng là người rất tinh xảo, lại cố ý mặc thành ra như vậy.

      Nếu như phải biết vẻ đẹp của , đúng là phát được.

      Nhưng ít ra, hẳn phải là người phụ nữ làm cho người ta chán ghét, về sau cũng dây dưa chịu rời.

      "Em chỉ cần cùng kết hôn, liền đầu tư Tần thị."

      quyết định rồi, thay vì để cho cha mình cả ngày phiền , còn bằng trực tiếp kết hôn.

      Hơn nữa cũng seo ý nguyện của ông ta, muốn cưới người chướng mắt.

      Ban đầu, có cái lực lượng đó. Nhưng bây giờ có.

      Nghe vậy, Phương Thê giật mình nhìn Doãn Văn Trụ.

      Mặc dù mới vừa rồi mơ hồ nghĩ tới, điều kiện Doãn Văn Trụ đặt ra có phải làm bạn sao, lại nghĩ rằng là kết hôn, làm vợ .

      Làm bạn có thể vui đùa, nhưng kết hôn ——

      tại sao muốn cưới ?

      cũng tự mình đa tình, cho rằng thích .

      "Tại sao?"

      Vì vậy Phương Thê mở miệng hỏi.

      Đối với phản ứng của Phương Thê, Doãn Văn Trụ rất hài lòng.

      Rất tốt, hề có chút tự luyến của phụ nữ, rất tình cảnh của mình cùng giá trị của bản thân, phụ nữ như vậy là người hợp tác tốt.

      Nhưng hài lòng đồng thời lại mang theo bất mãn.

      Mình có mị lực như vậy sao? thậm chí ngay cả tâm tình kích động cũng có.

      Đây chính là vị trí mà bao nhiêu người tha thiết ước mơ.

      Vợ của tổng giám đốc tập đoàn Doãn Văn.

      Nhưng ý nghĩ như vậy rất nhanh liền xẹt qua, lười biếng cười trả lời vấn đề Phương Thê

      "Bởi vì em rất phù hợp với điều kiện của . cùng em kết hôn, nhưng chỉ là làm cho người khác nhìn, ở trước mặt người ngoài, em là vợ . Nhưng sau lưng, em cái gì cũng phải. Hơn nữa tới khi, muốn ly hôn, em nhất định phải lập tức rời . Dĩ nhiên, bạc đãi em. Thứ nhất, đầu tư Tần thị. Thứ hai, lúc em rời , bồi thường cho em năm trăm vạn. Như thế nào? Có đáp ứng ?"

      "Nhất định phải là điều kiện này sao?"

      Chuyện như vậy, thay vì là hôn nhân, còn bằng là hợp đồng.

      Vì Tần thị, đem hôn nhân mình chôn vào phần mộ, đáng giá sao?

      "Ừh, chỉ có điều kiện này, còn lại bàn nữa. có thể cho em thời gian suy nghĩ, lúc này ngày mai cho biết đáp án của em, thế nào?"

      Doãn Văn Trụ để lại danh thiếp rồi rời , chỉ còn sót lại mình Phương Thê.

      bàn đầy món ăn, ai cũng động qua, nhưng Phương Thê sớm có khẩu vị.

      biết Doãn Văn Trụ tại sao phải lên điều kiện như vậy.

      Nếu như muốn kết hôn, nhất định có rất nhiều nguyện ý theo.

      Coi như về sau ly hôn, điều kiện kia cũng rất mê người.

      Cho nên hiểu, vì sao lại tìm tới .

      Điều kiện tốt như vậy.

      Đáp ứng ư?

      Hay là đáp ứng

      Trong lòng Phương Thê rất loạn.

      Rời nhà hàng đó, Phương Thê người dạo đường.

      Trong đám người như nước thủy triều, thấy bóng dáng Tần Tiêu Nhiên ở trong đám người cách đó xa, hình như khuốn mặt gầy ít, cũng còn phần tiêu sái của trước kia, cả người tản mát loại nhếch nhác.

      có chút áo não ném tập văn kiện trong tay .

      Mà phía sau , là ngân hàng, hiển nhiên mới từ trong ngân hàng ra.

      Hơn nữa chuyện khoản nợ hình như là thất bại.

      nhìn thấy , mà di động của cũng lúc này vang lên.

      Nhấn phím nghe, tiếng Lộ Buồm truyền đến.

      "Phương Thê, tập đoàn Doãn văn có đáp ứng ?"

      Bên tai nghe tiếng của Lộ Buồm, ánh mắt vẫn dừng người Tần Tiêu Nhiên.

      Văn kiện bị ném, vừa lúc nện vào chân người, người nọ nhìn chằm chằm mắng bệnh thần kinh.

      Tần Tiêu Nhiên như nghe được được gì hết.

      như vậy, căn bản phải ban đầu Tần Tiêu Nhiên hăng hái rồi.

      "Phương Thê ——"

      nghe câu trả lời của Phương Thê, Lộ Buồm nóng nảy lên.

      Phương Thê hít hơi sâu, mới lên tiếng: " ta đáp ứng."

      quyết định.

      Đáp ứng điều kiện của Doãn Văn Trụ.

      Tình của mình, có lẽ vĩnh viễn có kết quả.

      Như vậy gả cho người nào cũng vậy thôi.

      Những năm nay, mặc dù Tần Tiêu Nhiên đối với tính là tốt.

      Nhưng lúc ban đầu cứu , khiến gặp tai nạn, hơn nữa cho công việc tốt, làm cho vừa tốt nghiệp có thu nhập cũng khiến rất nhiều người hâm mộ.

      Mặc dù cũng làm cho rất nhiều, thế nhưng những thứ đó ra cũng được coi là cái gì , có lẽ đổi người khác, cũng có thể làm được.

      Người có năng lực cũng phải chỉ người.

      Cho nên lần này, coi như là hoàn trả ân tình ban đầu của .

      Cũng coi là kết thúc tình dành cho , từ nay về sau, đối với có cái gì ý tưởng đúng nữa.

      Hơn nữa hợp đồng hôn nhân, có lẽ đối với cũng là chuyện tốt.

      Phương Thê cũng chào hỏi với Tần Tiêu Nhiên, theo sóng người từ bên cạnh gặp thoáng qua.

      làm, cũng muốn cho biết.

      Bởi vì tất cả còn ý nghĩa gì nữa.

      gọi điện cho Lộ Buồm, muốn cái gì cũng đừng

      Lúc này mới bấm điện thoại của Doãn Văn Trụ, trong máy truyền đến giọng điệu lười biếng.

      "Ai vậy?"

      "Là tôi, Phương Thê, tôi đáp ứng điều kiện của ."

      Sợ mình hối hận, Phương Thê vội vàng mở miệng.

      Doãn Văn Trụ hồi lâu trả lời, lâu đến Phương Thê cho là đổi ý mới nghe được câu trả lời của .

      "Được, vậy ngày mai ở nhà chờ , tới đón em."

      "Nhà tôi ở ——"

      " biết ."

      Doãn Văn Trụ sau khi xong liền cúp điện thoại, mà lúc này Phương Thê mới phát ra lòng bàn tay của mình toàn bộ đều là mồ hôi.

      Chẳng qua là đến bước này rồi, thể hối hận rồi.
      trạch nữ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :