1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

HỢP ĐỒNG 77 NGÀY ÔNG XÃ BÁ ĐẠO ĐỨNG SANG BÊN - Bách Lý Yêu Yêu (46 chương + PN)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 19: Hứa hẹn, chân tướng

      Doãn Văn Trụ cầm địa chỉ nơi Hạ Sơ ở của Quý Thư cho , rốt cuộc tìm được căn hộ rách nát.

      Khoảng khắc cửa mở ra, bốn mắt đụng vào nhau.

      Hạ Sơ đẹp đẽ như ngày gặp mặt đó, mà mặc bộ quần áo và trang sức ở nhà, mặt cũng trang điểm, ở mặt , rốt cuộc thấy được khác biệt.

      Ít ngây thơ lúc ban đầu, thêm vào đó là thành thục.

      Đó là dấu vết của năm tháng.

      Thời gian bảy năm, cuối cùng vẫn là khác biệt.

      Ban đầu bọn họ hai mươi mốt tuổi, mà giờ đây bọn họ hai mươi tám tuổi rồi.

      Doãn Văn Trụ sững sờ, môi trường nơi này tốt, mà hình cũng sống được tốt lắm.

      Hạ Sơ nhìn thấy người mới tới, khẽ ngẩn ra, nhưng rất nhanh liền đóng cửa lại.

      Nhìn cánh cửa trước mắt bị đóng lại, Doãn Văn Trụ bắt đầu gõ cửa.

      "Sơ Nhi, mở cửa."

      Đầu tiên là êm ái, nhưng nghe được tiếng đáp lại, tiếng gõ cửa của càng ngày càng mạnh, trong giọng cũng mang theo vài phần bá đạo : "Hạ Sơ, mở cửa nhanh."

      Hạ Sơ có mở cửa, lại đưa tới tiếng bất mãn của hàng xóm : "Ồn ào cái gì."

      Doãn Văn Trụ xem như nghe thấy, tiếp tục gõ cửa.

      Mà Hạ Sơ sau khi nghe thấy những tiếng mắng của hàng xóm mở cửa ra.

      Vì phòng ngừa đóng cửalại, Doãn Văn Trụ rất nhanh liền chen vào.

      Hạ Sơ ở phía sau đóng cửa lại, lẳng lặng tới bên cạnh .

      "Em trốn tránh làm chi?"

      Doãn Văn Trụ quay đầu hỏi người bên cạnh.

      Hạ Sơ lại chỉ cúi đầu, cái gì cũng chịu .

      "Môi trường nơi này tốt, giúp em tìm nơi tốt hơn." Doãn Văn Trụ nhìn xung quanh, hơi nhíu nhíu mày .

      " cần, em ở nơi này rất tốt."

      Hạ Sơ vẫn cúi đầu, nhưng lên tiếng từ chối.

      "Hạ Sơ, em làm gì vậy?"

      Doãn Văn Trụ vui khi thấy phản ứng của , đưa tay muốn kéo , nhưng lại lùi bước lại.

      "Trụ, đừng lo cho em."

      Giọng trầm truyền đến, còn mang theo vài phần nghẹn ngào.

      Doãn Văn Trụ bước nhanh tới, tay giữ tay lại, nâng mặt lên.

      Lúc này mới thấy ra mặt đều là nước mắt.

      "Sơ Nhi ——"

      Giọng của êm dịu lại.

      Bảy năm trước, thể chịu được khi thấy rơi nước mắt, có chút đau lòng.

      "Trụ, xin lỗi, xin lỗi."

      Nước mắt của Hạ Sơ càng chảy càng nhiều, ngừng câu xin lỗi.

      " xin lỗi gì."

      lên tiếng muốn an ủi , nhưng lại chỉ lắc đầu, "Trụ, xin lỗi, nên đối xử tốt với em như vậy, đáng giá."

      " đáng đáng."

      Doãn Văn Trụ kéo Hạ Sơ lại, ấn ghế sofa, rút tờ khăn giấy từ hộp khăn giấy ra, muốn đưa tay lau nước mắt .

      Thế nhưng khi đó, lại nhớ đến Phương Thê.

      Vì vậy cuối cùng , mà đem khăn giấy nhét vào trong tay Hạ Sơ.

      "Lau hết nước mắt , có trách em."

      Chuyện ban đầu rốt cuộc thế nào, ra Doãn Văn Trụ cũng .

      còn chưa kịp hiểu , biến mất.

      Mà cha chỉ luôn miệng , Hạ Sơ cầm tiền của ông sẵn lòng cùng chia tay.

      Ban đầu cái gì cũng tin, còn nghĩ rằng cha giấu .

      Vì vậy hai người trở mặt thành thù.

      rời khỏi thành phố H.

      "Trụ, em phải cố ý."

      Hạ Sơ có lau nước mắt, nước mắt mịt mờ nhìn về phía .

      "Em cố ý , em muốn rời khỏi . Nhưng khi đó, cha em ngã bệnh, em chỉ có thể lấy khoản tiền cha đưa em. xin lỗi, xin lỗi. Là em có lỗi với . Cho nên nên tốt với em như vậy. Em chịu nổi."

      " sao, hiểu em có nổi khổ riêng." Nhìn dáng vẻ của lúc này, Doãn Văn Trụ vẫn rất đau lòng.

      Dù sao cũng là người từng thích qua, cũng có lẽ lúc này còn có chút thích .

      cũng hiểu nữa, tóm lại muốn nhìn thấy nhếch nhác như vậy.

      "Trụ, em ——" còn muốn gì đó, nhưng lại bị Doãn Văn Trụ

      "Cũng là vì như vậy, nên mới tránh sao?"

      Hạ Sơ cúi đầu, lại tràn đầy áy náy : " xin lỗi. Ngày đó, em vốn muốn đem chiếc nhẫn tặng em bán . Ngay cả quà tặng, em cũng bảo quản được. Trụ, em —— xin lỗi ."

      " sao." Doãn Văn Trụ cảm thấy người trước mắt này vẫn nhu nhược như thế, thậm chí so với bảy năm trước còn dữ dội hơn.

      như vậy, Hạ Sơ ngẩng đầu lên : " được, đây là món quà tặng em. Em muốn làm như vậy. Nhưng mà em lại có cách khác. Thế nhưng khi nhìn thấy , em còn cách nào bán nó. Đây là vật để em nhớ tới ."

      nhìn , ánh mắt sáng quắc.

      "Sơ Nhi ——" Doãn Văn Trụ hơi than tiếng.

      Hạ Sơ lại nhào vào lồng , ôm chặt.

      "Trụ, em rất đau khổ, rất đau khổ. Lúc thấy , em còn có thể nhịn được. Nhưng khi thấy , loại đau khổ này và nỗi nhớ mong đè nén được nữa. Bảy năm nay, em vẫn luôn cảm thấy mình xấu xa. Tại sao có thể tổn thương vậy? Nhưng mà em tự ti, rất tự ti. Cha , đứa con như em xứng với , ông ấy tuyệt đối thừa nhận em. em biết nên làm thế nào nữa?"

      Doãn Văn Trụ đưa tay, rồi lại dừng ở giữa trung, nhưng cuối cùng tay lại rơi lưng Hạ Sơ.

      nhàng vỗ : "Được rồi, đừng khóc."

      Hạ Sơ gật đầu cái, từ trong lồng Doãn Văn Trụ chui ra.

      Bắt gặp tới đầu tóc dài của Doãn Văn Trụ xõa ở sau lưng, Hạ Sơ chợt

      "Trụ, nuôi tóc dài sao?"

      Doãn Văn Trụ gật đầu cái : "Đây là hứa hẹn giữa chúng ta."

      Ban đầu ở cùng nhau, từng hỏi qua , trụ, nếu như em thấy nữa, làm sao?

      Lúc đó cười trả lời, lật đổ toàn bộ thế giới bắt về.

      cười : trụ, nếu như mà em thấy nữa, liền nuôi tóc dài , chờ đến lúc em trở về, em có thể biết đợi em bao lâu, vậy thời gian trong lúc đó qua bao lâu.

      : được, nếu như em thấy nữa, liền nuôi tóc dài, chờ em về giúp vấn lên.

      Lúc còn trẻ, luôn lãng mạn mơ mộng.

      nghĩ tới vẫn luôn nhớ tới.

      Bảy năm rồi, cứ tưởng rằng sớm quên , lại nghĩ rằng còn có.

      Hạ Sơ rất vui, người lại tiến sát vào lồng Doãn Văn Trụ.

      Ngón tay quấn quanh sợi tóc Doãn Văn Trụ, giọng : "Vậy em cũng tới thực lời hứa hẹn của mình. Trụ, em giúp vấn tóc lên được ?"

      gật đầu, sau đó cầm lược lên bắt đầu chải mái tóc dài của .

      ======

      Trong hình, thiếu niên nở nụ cười rực rỡ, thiếu nữ cười yếu ớt nhàng, bức hài hòa ấm ápĐây là bọn họ khi còn trẻ, đây là quá khứ vĩnh viễn thể chạm tới được.

      Ngón tay Phương Thê xẹt qua tấm hình, trong lòng có chút chua sót.

      muốn biết Hạ Sơ rốt cuộc trông ra sao, muốn biết mình rốt cuộc giống mấy phần, cho nên tìm được tấm hình này.

      , Hạ Sơ thực có mấy phần giống .

      Nhưng nhìn kỹ, rồi lại dường như tuyệt giống.

      Phương Thê cũng biết loại cảm giác này.

      Chỉ là đáp án này khiến có chút thất vọng.

      hi vọng mình tuyệt giống như Hạ Sơ, như vậy với bản thân, phải là thế thân.

      Nhưng bây giờ sao?

      biết mình còn có thể gì.

      Hai ngày nay, cuối cùng vẫn chưa giải thích, liền câu thích vẫn chưa biết.

      còn về muộn nữa, cũng có đối với bá đạo như lúc ban đầu.

      Nhưng thế nhưng lại hỏi cái gì.

      Lúc ngủ, vẫn ôm , nhưng cảm giác khoảng cách giữa hai người ngày càng xa hơn.

      Hình như lại trở về lúc ban đầu.

      Cảm giác như thế, khiến cảm thấy đau lòng.

      Phương Thê còn nhớ chính mình ở nơi nào thấy qua những câu thế

      xin lỗi, xin lỗi trễ như vậy em mới gặp được .

      xin lỗi, xin lỗi em có cách nào tham gia vào quá khứ của .

      xin lỗi, xin lỗi em nên muốn chiếm đoạt hết thảy, muốn nhúng tay vào tất cả.

      xin lỗi, xin lỗi nhưng em thể kìm chế nổi, em chỉ muốn biết hết thảy những chuyện của .

      xin lỗi, xin lỗi em muốn loại cảm giác bị ngăn cách bên ngoài.

      Cho nên, xin lỗi, em chỉ vì .

      Phương Thê chỉ cảm thấy trong nội tâm lúc này... Cảm giác cùng người kia rất giống.

      Nhìn hình, nghĩ tới những chuyện quá khứ thể nhúng tay vào, có loại cảm giác bị ngăn cách bên ngoài.

      muốn có loại cảm giác này.

      biết mình rất muốn hiểu , biết tất cả thuộc về .

      Mình giống như mê muội rồi.

      ràng chỉ hơn tháng, lại cảm giác như mình hãm rất sâu.

      Loại cảm giác này, lại khác biệt khi đối với Tần Tiêu Nhiên.

      Khi đó, mặt trả giá, nhưng lại có thể tự động kìm chế.

      Nhưng bây giờ, lại có cách nào có thể kìm chế

      Là bởi vì biết là ân nhân của , cho nên liền bỏ mình trầm luân sao?

      Phương Thê biết, biết.

      "Thê Thê, đánh cờ với cha nào."

      Doãn Văn Thận gõ cửa, sau đó đẩy cửa vào.

      Phương Thê hơi ngẩn ngơ, cho nên khẽ buông tay, tấm hình kia liền rơi xuống mặt đất.

      Doãn Văn Thận thấy được tấm hình, hơi nhíu mày lại.

      "Thê Thê, Hạ Sơ là quá khứ."

      thích nhắc tới người này.

      Phương Thê lại nhìn Doãn Văn Thận hỏi : "Cha, có thể cho con biết chút chuyện giữa bọn họ ?"

      muốn biết, biết về tất cả chuyện giữa bọn họ.

      phải có tự tin, mà chỉ vì quá nhiều những lời về là thế thân của Hạ Sơ.

      "Thê Thê."

      Doãn Văn Thận khẽ than tiếng, muốn khuyên, lại biết mình nên gì.

      "Con sao, chỉ là muốn nghe chút về chuyện của bọn họ."

      Rốt cuộc là câu chuyện tình thế nào ?

      Lại là thế nào, có thể khiến người đàn ông như Doãn Văn Trụ có thể

      "Được rồi."

      Doãn Văn Thận muốn làm cho Phương Thê hiểu lầm nữa.

      Ít nhất muốn cho biết, mới là đáng giá để Doãn Văn Trụ .

      phải là Hạ Sơ.

      Mỗi ngày ở chung, lúc này ông mới hiểu , khác với Hạ Sơ.

      Hai người tới thư phòng, Phương Thê ngồi ghế sô pha, mà Doãn Văn Thận lại ngồi ở chiếc ghế trước bàn.

      Doãn Văn Thận suy nghĩ chút, mới mở miệng : "Thê Thê, cha cũng phải là người ngại nghèo phú, chỉ vì từ trước đến giờ. Quá nhiều người vì tiền mà tổn thương đến tiểu trụ. Cho nên từ lúc mới vừa bắt đầu có thành kiến với con, xin lỗi."

      Doãn Văn Thận phải là người phong kiến, cho tới bây giờ đều phải.

      làm tất cả chỉ vì muốn cho con trai của mình có thể hạnh phúc.

      Cho dù bị bêu danh cũng sao.

      Đây là tình thương của người cha.

      xin lỗi với Phương Thê, cuối cùng ông ra miệng.

      Phương Thê vội vàng sao, trong khoảng thời gian này, cũng hiểu được Doãn Văn Thận dụng tâm lương khổ.

      Đều dưới gầm trời này đôi cha mẹ nào lại thương con mình.

      Có lẽ vậy.

      nghĩ, cha mẹ cũng , chỉ là thể ra nỗi khổ tâm của mình.

      Cho nên cũng là hạnh phúc.

      Cho dù bọn họ còn ở đây.

      Nhưng chỉ cần lòng ở cùng nhau, cho dù bọn họ xa nhau cũng sao.

      Doãn Văn Thận dừng chút, liền bắt đầu nhớ lại chuyện lúc trước.

      "Hạ Sơ thoạt nhìn rất dịu dàng ngoan ngoãn, còn có nhu nhược và điềm đạm đáng khiến người khác đau thương. Lúc ban đầu cha cũng rất thích con bé, cũng cảm thấy tiểu trụ và người mình ở cùng nhau rất tốt. Nhưng dần dần lâu ngày sống chung, cha mới biết con bé diễn trò rất giỏi. Lơ đãng lại bị cha thấy màn, cho nên cha liền bắt đầu chú ý con bé. Đến cuối cùng phát diện mục của con bé. Con bé cũng như bề ngoài dịu ngoan như vậy, tâm cơ rất sâu. Cha phủ nhận, có lẽ con bé thích tiểu trụ. Nhưng rốt cuộc là thích tiểu trụ, hay bởi vì thân phận của tiểu trụ mà thích nó. Điểm này cha cách nào khẳng định. Tất nhiên cha muốn có dã tâm như vậy bên cạnh đứa con trai mình. Vừa bắt đầu, con bé luôn lấy lòng cha. Sau khi cùng cha trở mặt, con bé lại cười , dù cha cái gì, tiểu trụ tin. Cho nên nếu cha còn muốn đứa con trai này, phải đối với nó tốt. Con bé rất lợi hại, biết cách nắm được trái tim của Tiểu Trụ, biết làm sao mới có thể khiến Tiểu Trụ ở gần con bé, cách nào rời khỏi con bé. Ngày thứ hai từ lúc cha cùng con bé trở mặt, tiểu trụ lại đột nhiên tức giận tới tìm cha. Muốn cha được sỉ nhục con bé nữa, nó rời xa con bé. Cha biết , Hạ Sơ ra tay trước đâm cha nhát. Từ giây phút kia bắt đầu, cha liền quyết định, dù có dùng phương pháp nào nữa, cha đều để cho tiểu trụ ở chung chỗ với con bé. Cho dù bị Tiểu Trụ ghét cũng sao."

      Doãn Văn Thận ngừng lại, nhớ đến chuyện lúc trước, ông có chút thổn thức.

      Kết quả, ông bị ghét bỏ, tình cảm giữa cha con lại bị phá hủy rồi.

      Bảy năm rồi, bây giờ bởi vì có Phương Thê mới chuyển biến tốt hơn.

      Phương Thê cũng hơi kinh ngạc.

      nghĩ tới Hạ Sơ lại là như vậy.

      nở nụ cười dịu dàng lại chỉ là giả tạo.

      Như vậy Doãn Văn Trụ chẳng phải là chịu thiệt sao?

      Hay có lẽ, dù ta là người thế nào, cũng thích?

      Doãn Văn Thận tiếp tục : "Nhưng con bé cũng dám làm quá tuyệt, nếu như tiểu trụ bởi vì con bé mà hoàn toàn cắt đứt quan hệ với cha, như vậy con bé chẳng phải hai bàn tay trắng. Cho nên con bé chỉ thích tiền tài của gia đình Doãn Văn. Từ chuyện đó bắt đầu, cha có thể là đùa bỡn thủ đoạn, thậm chí từ thủ đoạn nào. Từ gia đình Hạ Sơ, cuối cùng uy hiếp ta rời , thậm chí cho phép tới gần tiểu trụ. Khi đó, cha cho con bé trăm ngàn. Con bé trước khi : con bé chỉ thể ở chung chỗ với Tiểu Trụ, còn cha mất đứa con trai. Đúng như lời của nó, tiểu trụ bởi vì nó biến mất mà rời khỏi gia đình Doãn Văn. Vừa rời chính là bảy năm, gần đây Tiểu Trụ mới trở về nơi này."

      Phương diện cụ thể chi tiết, Doãn Văn Thận cũng muốn nhiều lời.

      Ông chỉ muốn cho Phương Thê biết, Hạ Sơ phải là tốt.

      cũng cần nghĩ đến ta mà khó chịu.

      "Cho nên Thê Thê, con mới là hạnh phúc của Tiểu Trụ, con phải là thế thân của Hạ Sơ, các con căn bản giống nhau."

      Doãn Văn Thận đương nhiên cảm nhận được quan hệ giữa hai đứa bất thường.

      Tuy rằng biết rốt cuộc trong đó

      Nhưng ông biết Hạ Sơ có lẽ là chướng ngại giữa hai đứa.

      " giống sao?"

      Phương Thê lầm bầm hỏi.

      muốn người khác cho chút dũng khí.

      "Ừ, giống, tuyệt giống nhau."

      Doãn Văn Thận gật đầu, nghiêm túc .

      Có lẽ lúc ban đầu nhìn cảm giác rất giống, nhưng chỉ cần chung sống, phát giữa hai người khác nhau đến cỡ nào.

      "Cám ơn cha cho con biết những thứ này."

      Phương Thê cảm thấy mình cần thiết cùng so đo với Hạ Sơ.

      tự với mình, dù ra sao, Hạ Sơ trở thành quá khứ, bây giờ người ở bên cạnh Doãn Văn Trụ là .

      tin tưởng ngày nào đó, quên ta.

      Phương Thê nghĩ, mình càng ngày càng nhát gan.

      Mình có lẽ nên giống như lúc còn trẻ dũng cảm chút.

      Dù ra sao, muốn chuyện với chút.

      ra ngày thứ hai, Tần Tiêu Nhiên gọi điện thoại tới, chẳng qua là Phương Thê có nhận.

      ta giải thích gì, cũng quan trọng nữa.

      trình độ nào đó, Phương Thê là người ất quyết đoán.

      buông tay quay đầu lại.

      "Vậy Thê Thê, chúng ta có thể đánh cờ chưa."

      Doãn Văn Thận cười híp mắt .

      mặt, ông là muốn đánh cờ, mặt khác, cũng muốn khiến Phương Thê có chuyện làm, mà cần suy nghĩ lung tung.

      "Dạ."

      cảm thấy mình cảm nhận được tình thân của người cha người Doãn Văn Thận.

      ====

      "Vậy ngày mai tới đón em chuyển nhà."

      Doãn Văn Trụ dặn dò phen, rời nhà Hạ Sơ.

      Trước khi , Hạ Sơ lôi kéo tay , với đôi mắt đẫm lệ mông lung: "Cám ơn , trụ."

      sờ sờ đầu , cười rồi rời .

      Đợi đến cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lại có Hạ Sơ người.

      Vẻ điềm đạm đáng mặt lập tức còn thấy tăm hơi.

      Thời gian bảy năm, vẫn là của ngày đó, quanh thân phát ra hào quang, nhưng lại thay đổi.

      Năm đó ở trong trường học, cùng là người đứng cao, nhưng đến khi ra xã hội, vẫn là cần dựa vào quyền thế và tiền tài.

      Thời gian bảy năm, òn như lúc ban đầu.

      Chẳng qua là Hạ Sơ cũng nghĩ tới, Doãn Văn Trụ lại vẫn nhớ thương như thế.

      Cứ như vậy, chuyện mình cần làm dường như thiếu rất nhiều.

      Điện thoại di động vào lúc này vang lên.

      Hạ Sơ nhấn nút trả lời, bên trong truyền đến giọng của người đàn ông.

      "A lô."

      cũng biết người đàn ông này là ai, nhưng ta có thể giúp trở lại thành phố H, lần nữa trở về bên người Doãn Văn Trụ.

      Cho nên trở về.

      "Tôi sai đúng , có thể ở lại bên người Doãn Văn Trụ nhìn vậy."

      Tiếng của người đàn ông truyền đến, mang theo vài phần lãnh đạm.

      "Vì sao lại muốn giúp tôi?"

      nghĩ làm sao cũng đoán được người này là ai?

      Cũng nghĩ ra ở chung chỗ với Doãn Văn Trụ, có người nào có thể được đến ích lợi.

      "Tôi phải giúp , chỉ là muốn làm như vậy mà thôi."

      Người đàn ông cười khẽ, lại : "Chỉ là ánh mắt của Doãn Văn Trụ đúng là tệ, thích người đàn bà thích mình."

      "Ai tôi thích ấy."

      Dĩ nhiên là thích , muốn ở lại bên cạnh , chẳng qua là phần thích này có thuần túy như vậy mà thôi.

      Tiếng cười của người đàn ông lại vang hơn, "Vậy sử ra tất cả vốn liếng trói chặt ta ."

      "Tất nhiên tôi làm, chỉ là cũng đừng quên lời hứa hẹn của mình."

      Lần này, buông Doãn Văn Trụ ra nữa.

      là người đàn ông từng thích nhất.

      " đúng tham, nhưng mà bởi vì như vậy chúng ta mới có thể hợp tác tốt hơn."

      Tiếng của người đàn ông đó thêm nhiều mấy phần giễu cợt, "Yên tâm , thiếu ."

      Sau khi xong, ta liền cúp máy.

      Nghe bên trong truyền tới tiếng đô đô, Hạ Sơ cũng khẽ hừ tiếng.

      cũng ngu ngốc, đương nhiên nghe toàn bộ lời định đoạt của ta.

      Nhưng mà ta cho tin tức sử dụng rất tốt.

      Có thể về đến thành phố H, lần nữa trở lại bên cạnh Doãn Văn Trụ, cũng nhờ ta ban tặng.

      Đến cuối cùng, cũng thể khẳng định ai lợi dụng ai.
      fujjko thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 20: Thê Thê, em câu dẫn

      đêm phung phí, xa hoa truỵ lạc trong cám dỗ, mê say trong những ly

      Quán bar tên ‘Độc Dược’, có người chè chén, có người đối ẩm, có người ánh mắt mê ly, có người con ngươi quay vòng.

      Những con người khác nhau, có những mục đích khác biệt, lại tụ tập ở nơi.

      nơi cạnh tường, hai người đàn ông xuất sắc ngồi ở chỗ đó.

      khuôn mặt cực đẹp, trời sanh nghiệt, tóc dài càng khiến ta thêm mấy phần tà mị và hấp dẫn, ta dựa vào ghế mang theo vài phần lười nhác, trong tay thưởng thức ly rượu.

      Mà người đàn ông phía đối diện ta, mặc dù bằng cái loại xuất sắc kia, khí thế bức người, nhưng ưÂu Nhã ôn hòa, khiến người khác cảm giác thoải mái.

      Giống như cơn gió xuân, làm cho người ta cảm thấy thích ý.

      cười, mà người đàn ông tóc dài lại hơi nhíu mày.

      màn như vậy, tựa như họa.

      Đàn ông như vậy, đương nhiên cũng hấp dẫn ánh mắt vô số người.

      Hai có vẻ ngoài xinh đẹp liếc mắt nhìn nhau rồi liền tới phía bọn họ.

      "Hai chàng đẹp trai, có thể mời chúng em uống ly ?"

      Có người ở trong đêm tối săn mồi, có người ở trong đêm tối tìm kiếm cảm xúc mãnh liệt.

      Doãn Văn Trụ liếc mắt cái hơi ghét bên cạnh, "Tránh ra."

      Quý Thư cười với hai , "Chúng tôi hẹn hò đó."

      Lời như thế, trong ánh mắt đều mang mấy phần khiến người , mập mờ.

      Hai nhìn về phía bọn họ mấy lần, gật đầu hiểu : "Ngượng ngùng, quấy rầy hai người."

      Trong lòng lại tiếc hận.

      Hai người đàn ông tốt như vậy lại là đôi, chính là lãng phí tài nguyên.

      Nhưng mà nếu thế này, họ cũng thể gì nữa rồi.

      Dù sao tính chất khác biệt.

      Họ cười cười có chút mập mờ, sau đó rời .

      Đợi đến sau khi hai người , Doãn Văn Trụ liếc mắt nhìn kẻ cười đến rất là vô hại.

      "Quý Thư, chơi rất vui sao?"

      Biểu tình Quý Thư càng thể nữa, "Trụ, bạn khiến mình đau lòng, ai mình đùa chứ? nhiều năm như vậy, trái tim của mình đều mực người bạn. Bằng mình làm nhiều chuyện như vậy để làm gì?"

      Quý Thư rất thích trêu đùa, bề ngoài ôn nhã vô hại hơn so với người khác, nhưng thực tế so với người khác càng phúc hắc hơn.

      Thường thường câu đầu tiên có thể để khiến người khác thể phản bác.

      "Được rồi, đừng đùa nữa, trêu đùa nhiều năm như vậy, còn ngán."

      Doãn Văn Trụ hơi buồn cười nhìn Quý Thư.

      nghĩ tới Quý Thư đem đưa đến đ

      , quán bar này đẳng cấp cao, nhưng phong cách tệ, có loại lập dị.

      Hơn nữa, bên ngoài nơi này, chính là nơi gặp Phương Thê.

      ràng là lơ đãng gặp phải, nhưng lại nghĩ tới mình lại nhớ đến thế.

      "Thế nào? Nơi này cũng hay phải ."

      Quý Thư có tiếp tục nữa, chỉ cười hỏi Doãn Văn Trụ.

      "Cũng tệ lắm, rượu tồi."

      Doãn Văn Trụ nhấp miếng rượu, chính là rượu mạnh ở nơi này ‘độc dược’.

      Chỉ là tửu lượng của Doãn Văn Trụ tốt, như Phương Thê ly say, hơn nữa cũng như Phương Thê uống hơi.

      "Thế nào? Gọi mình đến nơi này là có chuyện với mình sao?"

      Quý Thư cũng nhấp miếng rượu, nhìn về Doãn Văn Trụ.

      Doãn Văn Trụ gật đầu cái : "Có chút sợ đối mặt ấy."

      Hạ Sơ quay về, vốn cho rằng mình rất vui vẻ, nhưng thực tế cũng như tưởng tượng vui vẻ như vậy.

      ra là bất tri bất giác, bắt đầu có ít thứ dần dần bị quên lãng.

      "Phương Thê?"

      Quý Thư ngừng tạm, hỏi.

      Doãn Văn Trụ gật đầu cái, "Mình nghĩ mình thích ấy."

      Ở trước mặt Hạ Sơ, thế nhưng lại nghĩ đến ấy.

      "Thích liền thích, thiếu quyết đoán như vậy cũng phải là phong cách của bạn-Doãn Văn Trụ."

      Quý Thư cười cười : "Doãn Văn Trụ cần tìm vật gì đó, coi như là đoạt bạn cũng đoạt lại sao?"

      Đúng vậy, vật muốn, từ thủ đoạn.

      Người cũng vậy.

      Lại , lúc trước Hạ Sơ cũng là bá đạo đoạt lấy.

      Nhưng đối mặt với Phương Thê, thế nhưng mình do dự, sợ.

      bắt đầu có chút trở nên giống mình nữa.

      "Vậy còn Hạ Sơ? Làm sao bây giờ?"

      Quý Thư thưởng thức ly rượu trong tay, hỏi.

      "Mình cũng bỏ được Hạ Sơ, nhìn ấy như thế, mình đành lòng."

      Dù sao từng là người phụ nữ muốn đối xử tốt.

      Hơn nữa cũng , mình đây đồng thời thích hai sao?

      "Cho nên mình mới liên quan đến phụ nữ phiền toái, nếu , hai người cũng cần, liền theo mình ."

      Quý Thư đá lông nheo với Doãn Văn Trụ .Quý Thư, mình sắp phiền chết rồi, bạn còn giỡn."

      Doãn Văn Trụ trừng Quý Thư, chọc cho Quý Thư phá lên cười, "Chỉ là mình chưa gặp qua bạn như vậy, cảm thấy rất thú vị."

      "Lại , mình còn chưa từng thấy qua Phương Thê, có cơ hội mang ra xem chút."

      Quý Thư có chút ý vị sâu xa : "Mình muốn nhìn xem người phụ nữ thế nào, đem Trụ của chúng ta mê điên đảo thành vậy."

      "Ừ, có cơ hội thôi."

      Doãn Văn Trụ lại uống ngụm rượu, lại nhìn thấy Quý Thư cười đến ranh mãnh, giọng hừ : "Mình tìm bạn tới là muốn bạn giúp tay, bạn lại làm nó trở thành cuộc vui rồi."

      "Đừng như vậy, mình phải người tốt nhất giúp bạn sao?"

      Quý Thư vẫn cười đến gương mặt vô hại.

      "Mình , mặc kệ bạn."

      Doãn Văn Trụ cảm giác mình tìm Quý Thư căn bản là tìm nhầm người.

      Biết ta chính là kẻ chỉ sợ thiên hạ loạn.

      "Tiểu trụ là xấu, bỏ lại mình người ta."

      Sau lưng truyền đến giọng của Quý Thư, cho tới mọi người trong quán bar đều ngó , ánh mắt có bao nhiêu mập mờ liền có bao nhiêu mập mờ.

      Hai mới vừa lại phát ra tiếng cười .

      Doãn Văn Trụ quay đầu lại trợn mắt nhìn Quý Thư cái, sau đó bước nhanh ra khỏi quán bar.

      Lại , quenQuý Thư chỉ vì hiểu lầm.

      Chẳng qua là nghĩ tới trở thành đồng đảng.

      Chỉ là bị ta quấy nhiễu như vậy, đáy lòng lại sáng tỏ.

      là Doãn Văn Trụ, cho nên cho dù Phương Thê thích là Tần Tiêu Nhiên, cũng đoạt lại phải sao?

      Vậy cần gì phải sợ?

      Thủ đoạn tệ nhất mình cũng làm, chẳng lẽ còn có tệ hơn sao?

      Nghĩ như thế, muốn nhanh chóng về nhà.

      Về đến nhà, vọt vào căn phòng, lại thấy người phụ nữ vốn sớm phải nằm giường, lòng hơi lo lắng.

      Nhưng sau khắc, bên hông liền có đôi tay quấn lên.

      Rất nhanh, thân thể mềm mại nhích lại gần.

      Nhàn nhạt thơm mùi chanh lập tức quanh quẩn ở bên người .

      Ngay sau đó truyền đến tiếng kiên định của .

      "Trụ, em thích ."

      xong câu đó, Phương Thê cảm giác mặt của mình có chút nóng, nhịp tim lại gia tốc, ngay tiếp theo hô hấp cũng có chút dồn dập.

      Sáng tỏ lòng mình, liền muốn .

      Cho nên muốn lui lại nữa.

      Thích , cho nên muốn ở lại bên cạnh

      Thích , cho nên mới càng muốn cho biết tâm ý của .

      Cho nên Phương Thê mực chờ trở về.

      Lúc nghe đến tiếng vang, liền núp ở cửa.

      nghĩ, thổ lộ ở sau lưng , có lẽ tương đối có dũng khí hơn.

      Bây giờ cuối cùng ra, cảm thấy còn gì để sợ hãi nữa.

      Tay của lại quấn chặt hơn, tiếp tục : "Lần quán bar đó, em chỉ là muốn ràng với Tần Tiêu Nhiên. Lúc rời ra, có lẽ em còn cảm tình với ta nữa rồi."

      biết thích có bao nhiêu loại.

      Nhưng mà cảm giác thích đối với Tần Tiêu Nhiên và đối với Doãn Văn Trụ lại giống nhau.

      Ban đầu từng thổ lộ với Tần Tiêu Nhiên qua, lại như tình cảm như bây giờ.

      Thời gian 5 năm, cho rằng mình rất hiểu biết về tình .

      Nhưng bây giờ mới biết rằng, cũng hiểu được bao nhiêu.

      Có người từng qua, loại cảm giác, liên quan đến thời gian dài hay ngắn, cho nên họ tin rằng đời có loại vừa gặp .

      Cũng có người qua, nước chảy đá mòn, từ từ chung sống hiểu càng có thể lâu dài.

      biết giữa bọn họ được xem là loại nào, nhưng có thể xác định là, thích .

      tính là vừa gặp , cũng phải là nước chảy đá mòn

      Cũng có lẽ chỉ là loại cảm giác mà thôi.

      cách nào kháng cự, tự chủ trầm luân.

      Rốt cuộc là từ lúc nào động lòng, cũng được.

      Có lẽ là ở lúc ở thành phố C, cũng có lẽ là ở bữa tiệc khi đó, lúc vạch ra đám người về phía , hay có lẽ là ở trong bệnh viện, bị vô lại và ngây thơ đáng của bắt được.

      Hay là rốt cuộc, cho ít thứ vẫn muốn.

      Phương Thê lẳng lặng chờ đợi, nhưng Doãn Văn Trụ vẫn chưa đáp lời, điều này khiến sợ hãi.

      Chẳng lẽ tin đúng ?

      Chẳng qua là sau khắc, cơ thể của liền bị ôm vào lồng ngực ấm áp.

      Doãn Văn Trụ phải là tin, chỉ là có chút khiếp sợ quá độ.

      nghĩ tới, chờ đợi Phương Thê như vậy.

      Phương Thê ôm thích .

      Như vậy bây giờ lại còn rối rắm cái gì?

      Vốn chính là hạ quyết tâm mà đến.

      Môi có chút kịp chờ đợi chặn lại, tay của ôm lấy rất chặt, làm như muốn đem hòa nhập vào cơ thể mình.

      bao lâu hôn như vậy rồi?

      Chờ hôn lên môi của , mới biết rằng mình nhớ nhung ngọt ngào của đến cỡ nào.

      "Thê Thê."

      Răng môi quấn quít, khẽ gọi tên của .

      ra là chỉ cần thế, liền tin tưởng.

      Phương Thê bị bất thình lình như thế chợt thể hồi hồn lại.

      Nhưng đợi đến phục hồi tinh thần lại, liền bắt đầu đáp lại nhiệt tình của .

      đáp lại của , tất cả nhiệt tình của Doãn Văn Trụ cũng bị đốt.

      Trước kia thân thiết, luôn có chút kháng cự, dù kháng cự, cũng đáp lại .

      Dù khi đó, chỉ cần động tác của , cũng có thể dễ dàng bị dục vọng đốt cháy.

      Huống chi là lúc này, nhiệt tình đáp lại như thế.

      Cơ thể của lập tức có xung động.

      phải người đàn ông cấm dục, giống như rất nhiều công tử nhà giàu khác, ban đầu cũng có qua chút phụ nữ.

      Chỉ là chưa bao giờ có phụ nữ có thể dễ dàng trêu chọc nâng dục vọng của như thế.

      Bao gồm Hạ Sơ cũng vậy.

      Trong này cũng thiếu so với xinh đẹp và thanh khiết .

      Nhưng cũng chỉ có , như trời sinh

      Hai người thân thể kết hợp như vậy.

      buông lỏng ra, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của , cười cười, mang theo đặc hữu hấp dẫn và mị hoặc của đàn ông.

      Ngón tay nhàng lướt qua gương mặt , cho đến rơi bờ môi , lòng ngón tay nhàng vuốt môi , nụ cười lười nhác mà xinh đẹp, "Thê Thê, em ngọt."

      Mái tóc dài của có chút xốc xếch, khiến trong phần lười nhác kia thêm phần dã tính.

      Nhìn như vậy, Phương Thê khỏi tiếng.

      " nghiệt."

      Người này căn bản là câu dẫn .

      Bình tĩnh cũng tốt, khéo đưa đẩy cũng được, rất nhiều thứ đều là sau này Phương Thê mới học được .

      Ở lúc ban đầu, tính tình tốt, có chút nóng nảy, đương nhiên cũng rất xúc động, hơn nữa dũng cảm.

      Rất nhiều việc đều làm.

      Vào lúc này, trong thân thể những thứ kia bị che giấu rất nhiều năm bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.

      Năm tháng có lẽ có thể thay đổi người.

      Nhưng ít thứ trong xương chắc thay đổi.

      Có vài người, bạn thấy được là như vậy, ai có thể rằng chân thực như vậy?

      Cho nên sau khi trải qua chuyện, sau t thương, chẳng qua là học được đem chân của bản thân che giấu, sau đó đeo lên lớp mặt nạ.

      Ở Phương Thê phản ứng kịp, tay của ôm cổ của Doãn Văn Trụ.

      Kiễng chân, môi nhàng lướt qua môi .

      "Trụ."

      tiếng kêu, chưa bao giờ có triền miên.

      "Thê Thê, em câu dẫn ."

      Doãn Văn Trụ tay vịn eo , cái trán dựa lên trán , nhàng .

      Phương Thê giương môi cười yếu ớt, môi lần nữa hôn lên môi của .

      Dịu dàng thanh cũng theo đó truyền ra, "Ừ, là em câu dẫn ."

      Vì cái gì luôn bị người mình thích tổn thương đến?

      Chỉ bởi vì , cho nên mình che giấu gì triển lộ trước mặt người đó.

      Khuyết điểm cũng tốt, ưu điểm cũng tốt.

      có tầng phòng hộ dối trá, có mặt nạ, đương nhiên dễ dàng bị thương hơn.

      Phương Thê, vứt bộ mặt lạnh nhạt nhiều năm qua học được.

      , hoàn toàn buông mình ra.

      ..., mặt mày lưu chuyển của , vẻ mặt thản nhiên cười của .

      Trong đáy mắt của , tất cả đều cách nào kháng cự được hấp dẫn

      Trong cơ thể có cổ khí nóng xông lên, trong cổ họng cũng tự giác nuốt nước miếng xuống.

      cuối cùng cách nào chờ đợi nữa, chặn ngang ôm cái liền đem ôm lên giường.

      Tay còn vòng cổ , nghiêm túc ngắm nhìn .

      "Trụ, tin em ?"

      cần đáp án của .

      "Tin."

      cảm nhận được nhiệt tình của .

      Giờ phút này, vốn là hai trái tim cách xa lại dần dần nhích tới gần.

      Hai người mắt hướng về phía mắt, làm như muốn ngắm tận tất cả của nhau.

      Sau giây, nụ hôn của rơi vào môi , tay cũng bắt đầu nhiệt tình đốt lẫn nhau.

      Triền miên hôn, quần áo dần dần cởi ra.

      Cơ thể trắng muốt nõn nà, mảnh khảnh mà mềm mại.

      Doãn Văn Trụ tự đáy lòng : "Thê Thê, em đẹp."

      Ánh mắt Phương Thê mơ hồ, thanh thuần trong lại thêm mấy phần mị.

      Hôn lần nữa, từ từ trượt xuống xương quai xanh, ác ý nhàng khẽ cắn, màu đỏ ấn ký lập tức ra.

      Phương Thê bị đau, mở mắt trừng

      " cầm tinh con chó sao?"

      Doãn Văn Trụ cúi người bá đạo hợp tình hợp lý : "Đóng lên dấu ấn chỉ thuộc về Doãn Văn Trụ ."

      Phương Thê cũng há mồm, ở cổ Doãn Văn Trụ khẽ cắn hớp.

      "Ừ, vậy em cũng đóng dấu."

      Là đồ của , tham muốn giữ lấy của cũng rất mạnh.

      Bá đạo cái gì, cũng biết.

      " còn muốn đóng."

      Doãn Văn Trụ tà tà cười tiếng, sau đó bắt đầu hôn lên những nơi khác.

      Vốn mang theo chút cười giỡn, chỉ là dần dần liền thay đổi mùi vị.

      Nụ hôn của càng ngày càng nóng rực, rơi vào người của , tựa hồ ngay tiếp theo da thịt của cũng nóng rực lên.

      Nơi bụng như có cái gì nổ tung giống như, thân thể cũng bắt đầu thay đổi nhạy cảm hơn.

      "Thê Thê, ta ngươi."

      ôn nhu tiến vào , ở bên tai cúi đầu lời .

      Tim cùng tim đến gần triền miên, ra là so bất kỳ thời giờ phút nào đều muốn hạnh phúc.

      Mà lúc này đây, đất trong chồng quần áo, chiếc điện thoại từ trong túi rơi ra ngoài rung.

      Nhưng Doãn Văn Trụ đâu còn nghe được

      Trong mắt của chỉ nhìn đến phản ứng đáng của Phương Thê.

      Trong tai của chỉ nghe đến tiếng của .

      ============

      Hạ Sơ tắt máy cuộc gọi có người nhận, chân mày hơi nhíu lại.

      Ban đầu bất kể ra sao, Doãn Văn Trụ cũng nhận điện thoại của .

      Nhưng bây giờ gọi nhiều cuộc như vậy, đều nhận.

      cho rằng thay đổi, nhưng bây giờ đáy lòng lại dâng lên loại cảm giác nguy cơ.

      Lúc chạng vạng, người đàn ông kia gửi tới phần tài liệu cho .

      Lúc này, mới biết ra kết hôn rồi.

      Mà người đàn bà kia cũng chỉ con của gia đình bình thường.

      Tại sao ban đầu được?

      Mà người đàn bà đó lại được?

      Trong lòng Hạ Sơ dâng lên hận ý.

      Nhưng nhìn khuôn mặt có vài phần giống , an ủi hơn.

      tự với mình Doãn Văn Trụ thực là bởi vì ta giống như mình cho nên mới phải cưới ta.

      tìm được mới có thể làm

      Bây giờ quay về.

      Người đàn bà này cũng cần tồn tại nữa.

      Tay của nắm chặt phần tài liệu về Phương Thê, đáy lòng có chủ ý.

      Bất kể ra sao, lần này ai cũng thể ngăn cản ở lại bên người Doãn Văn Trụ.

      Vì vậy tiếp tục gọi điện thoại.

      =======

      Doãn Văn Trụ ôm Phương Thê vào phòng tắm, tắm xong ra ngoài, lúc nhặt lên quần áo đất mới nhìn đến di động của bản thân, Hạ Sơ gọi mười mấy cuộc điện thoại.

      nhíu mày cái, cười với Phương Thê, lúc này mới tới ban công.

      Bấm số điện thoại của Hạ Sơ.

      Cơ hồ lập tức, điện thoại di động liền có người nhận, bên trong truyền đến tiếng của Hạ Sơ.

      "Trụ, có người gõ cửa nhà em, em rất sợ hãi."

      "Em có nghe lầm chứ?"

      Bây giờ cũng hơn mười hai giờ.

      "Trụ, em sợ, có thể tới chỗ em ?"

      Giọng của Hạ Sơ điềm đạm đáng .

      Doãn Văn Trụ quay đầu lại xuyên thấu qua cửa kiếng nhìn người đợi - Phương Thê, mới : "Hạ Sơ, lúc này được, tìm người tới bảo vệ em

      muốn ở lúc hai người mới vừa có tiến triển sau bỏ lại mình .

      Giờ phút này, đáy lòng liền có lựa chọn.

      ra là bất tri bất giác, vị trí của Phương Thê ở trong lòng vượt qua Hạ Sơ.

      Nhưng đối với Hạ Sơ, cuối cùng vẫn bỏ được.

      Nếu như ở bình thường, nhất định qua.

      Nhưng bây giờ, thể.

      "Trụ, em chỉ muốn , có được ?"

      Giọng của Hạ Sơ thêm mấy phần cầu khẩn.

      Mà chính là cầu khẩn, Doãn Văn Trụ từ trước liền nghe phải.

      trầm mặc, do dự.

      Hoàn cảnh tiểu khu đó có biết, rất kém cỏi.

      Cho nên mới vội vã muốn cho Hạ Sơ dọn khỏi nơi đó.

      Nghĩ đến mình ở nơi đó, Doãn Văn Trụ có chút nhịn.

      Trước kia Hạ Sơ cũng rất nhát gan, sợ đơn, còn sợ tối.

      "Trụ ——"

      Tiếng của lần nữa truyền đến.

      Doãn Văn Trụ lại quay đầu lại,ẫy tay về phía , cười đến ngọt ngào.

      Đáy lòng khỏi mềm nhũn, cuối cùng : "Sơ Nhi, có chuyện, gọi điện thoại khiến người ta đến giúp em."

      xong cũng chờ Hạ Sơ chuyện liền cúp điện thoại, sau đó gọi cho hộ vệ của gia đình Doãn Văn.

      Bất kể thế nào, tối nay, muốn bỏ lại Phương Thê mình.

      Cho nên ngày mai tới xin lỗi với Hạ Sơ vậy.

      Cúp điện thoại, tắt máy, Doãn Văn Trụ trở lại bên người Phương Thê.

      Duỗi tay ra, liền đem Phương Thê kéo vào trong ngực.

      "Thê Thê, ngủ ."

      biết mệt mỏi.

      nhiều ngày đối làm cái gì, hôm nay tựa hồ có tiết chế chút.

      Nhưng mặc dù như thế, vẫn chờ .

      làm sao có thể ra để cho người ngủ trước mà rời .

      làm được.

      "Ừ."

      Phương Thê nhàng đáp tiếng, rúc vào trong ngực Doãn Văn Trụ.

      Mà bên kia, Hạ Sơ tức giận ném điện thoại xuống đất.

      Xem ra, người đàn bà kia đối với cũng phải là thế thân rồi.

      Ý thức được điểm này, cảm nhận được uy hiếp.

      Xem ra nên tăng nhanh bước chân rồi.

      tin Doãn Văn Trụ cũng phải có cảm giác với .

      Cho nên chỉ cần người đàn bà kia có ở đây, như vậy toàn bộ của đều thuộc về .

      Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, "Hạ tiểu thư, là tôi, sao chớ."

      Quả là có kinh nghiệm, lại tới nhanh như vậy.

      Nhưng tới phải Doãn Văn Trụ, vậy căn bản có ý nghĩa.

      Hạ Sơ có trả lời, khóe môi hơi giơ lên, trong miệng cũng là phát ra mấy tiếng tiếng khóc lóc.

      Đêm khuya yên tĩnh, người ngoài cửa đương nhiên cũng nghe thấy.

      khỏi càng thêm nóng lòng gõ cửa: "Hạ tiểu thư, làm sao vậy? Nhanh mở của được ?"

      Ông chủ dặn dò phải bảo vệ ấy, vậy tình huống này lúc này làm sao bây giờ?

      Hạ Sơ vẫn có đáp lời, chẳng qua là tiếp tục phát ra tiếng khóc lóc.

      Tiếng gõ cửa của hộ vệ đem tới bất mãn của hang xóm, người đàn ông mặc quần cộc, mặt đầy râu mở cửa mắng: "Gõ cái gì, khuya khoắt , mày ngủ, ông đây còn phải ngủ."

      "Mới vừa rồi ông có nghe thấy tiếng gõ cửa ?"

      Nghĩ đến chuyện ông chủ giao phó, hộ vệ mở miệng hỏi người đàn ông

      "Mày có bệnh à, ông đây nghe thấy còn có thể đứng đây sao?"

      Người đàn ông râu ria liếc hộ vệ cái.

      "Còn nữa..., mẹ ngươi, đừng gõ nữa."

      Sau khi xong, liền bịch tiếng đóng cửa lại.

      Hộ vệ cũng biết lúc này gõ cửa là tốt, nhưng tình huống lúc này nên làm gì đây?

      Nếu như người ở bên trong xảy ra vấn đề gì, cũng đảm đương nổi a.

      Hộ vệ dưới tình huống khó xử, chỉ biết gọi điện cho Doãn Văn Trụ.

      Nhưng trong điện thoại di động chỉ truyền đến giọng máy móc của phụ nữ.

      "ông chủ, đừng đùa như vậy mà."

      Hộ vệ cảm giác mình thảm, nửa đêm bị kêu lên , bây giờ còn tiến thối lưỡng nan.

      Ông chủ còn tốt nữa, chính mình tắt máy.

      Chỉ là ai kêu người ta là ông chủ đây?

      Bên trong tiếng khóc sụt sùi lại vang hơn.

      Hộ vệ dưới chần chừ, vẫn là gọi số nhà của nhà Doãn Văn.

      Nhìn ông chủ đối với vị Hạ tiểu thư cũng rất quan tâm.

      Nếu như xảy ra chuyện gì, đảm đương nổi a
      trạch nữfujjko thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 21: giằng co của hai người phụ nữ

      Tiếng chuông điện thoại bàn của nhà Doãn Văn đột ngột vang lên.

      Đánh thức người trước tiên là Thím Vương.

      Thím Vương tuy là người làm, nhưng địa vị ở gia đình Doãn Văn rất cao.

      Trong gia đình Doãn Văn cũng có những người giúp việc khác, nhưng thứ nhất, trong nhà cũng chỉ có mấy người, thứ hai, có số việc Thím Vương thích tự thân tự lực.

      Dần dà, nhiệm vụ phục vụ nhà Doãn Văn liền bị Thím Vương ôm đồm.

      Về phần những người giúp việc khác, đều ở sân sau, phụ trách quét dọn, vườn hoa và ít chuyện khác.

      Điện thoại là do hộ vệ gọi tới, tình huống cho Thím Vương.

      Chẳng qua là Thím Vương từ trước đến giờ thích Hạ Sơ, nên với hộ vệ chỉ cần đứng ở ngoài cửa là được.

      Dĩ nhiên bà cũng lại cho Doãn Văn Trụ và Phương Thê biết.

      Mà Hạ Sơ ở bên diễn lúc lâu, cuối cùng cũng đạt được mục đích.

      Đáy lòng khỏi sinh ra chút hận ý.

      nghĩ tới mình làm đến mức này rồi, Doãn Văn Trụ vẫn tới.

      Nhưng mà nếu làm rồi, đương nhiên làm đến cùng.

      Cho nên ngày thứ hai, chờ đến lúc Doãn Văn Trụ đến nơi này, thấy chính là Hạ Sơ với cặp mắt sưng đỏ, tóc có chút xốc xếch, đáng thương .

      "Sơ Nhi, em ——"

      Doãn Văn Trụ liếc mắt nhìn Hạ Sơ co rúc sô pha, cảm thấy mấy phần áy náy.

      Hạ Sơ lại lau khô nước mắt, cười cười với .

      "Trụ, đến rồi?"

      ngậm miệng nhắc đến chuyện hôm qua.

      Sống chung với Doãn Văn Trụ thời gian, Hạ Sơ rất hiểu làm thế nào mới có thể khiến cho Doãn Văn Trụ càng cảm thấy áy náy hơn.

      Lúc này, tự nhiên khóc và đánh về phía .

      "Em làm sao vậy?"

      Doãn Văn Trụ mới vừa rồi có hỏi qua hộ vệ, cũng biết chuyện Thím Vương gây nên.

      Điều này làm cho có chút bất đắc dĩ.

      biết Thím Vương thích Hạ Sơ, cũng giống như ba .

      Có đôi khi, cũng hiểu , vì sao bọn họ thích Phương Thê, lại tiếp thụ nổi Hạ Sơ.

      Nhưng qua đêm qua, hiểu .

      bỏ rơi Phương Thê để tới đó

      nghĩ, thể nào có chuyện đó được.

      ra cũng phải là người đa tình, có thể đối với người mình quan tâm rất nhiều, cũng có thể đối với người quan tâm lại rất tuyệt tình.

      Nhưng mà đối với Hạ Sơ, vẫn có chút buông được.

      " có sao, có sao."

      Hạ Sơ vẫn cười, nụ cười lại có chút miễn cưỡng.

      Rất nhiều năm trước, tập thành thói quen ngụy trang và diễn trò.

      Tiết mục như thế, tự nhiên làm khó được .

      "Vậy em thay bộ quần áo khác, sau đó chúng ta dọn qua nhà mới."

      Doãn Văn Trụ cũng nhắc tới chuyện tối qua, bởi vì biết mình nên gì.

      Có thể giúp Hạ Sơ giúp.

      Mà có ít thứ, có lẽ cho được.

      Hạ Sơ gật đầu, sau đó liền vào.

      Xoay người giây phút kia, thái độ liền trầm xuống.

      Dường như mình đánh giá thấp người đàn bà kia.

      Đợi đến ra ngoài lần nữa, còn bộ dáng tiều tụy nữa.

      Doãn Văn Trụ mang theo Hạ Sơ tới nhà mới.

      Giúp thu xếp xong tất cả, mới

      Từ đầu đến cuối Hạ Sơ đều biểu cách biết điều, lại thấy khiển trách chuyện đêm qua tới, cũng có lên tiếng giữ lại .

      Điều này làm cho Doãn Văn Trụ lại cảm thấy mình dường như nợ rất nhiều.

      Đợi đến khi Doãn Văn Trụ rời , Hạ Sơ mới bấm số điện thoại của Phương Thê.

      biết người thần bí kia rốt cuộc là ai, nhưng xác thực ta cung cấp rất nhiều tài liệu có tác dụng cho .

      Bây giờ muốn gặp người đàn bà kia.

      Thuận tiện cũng làm cho ta biết, - Hạ Sơ trở lại.

      nghĩ, Doãn Văn Trụ chắc là cho Phương Thê biết điều này.

      Lúc Phương Thê nhận được cuộc gọi của Hạ Sơ, là khi đó đan áo len.

      Chuyện như vậy, cũng là lần đầu tiên làm.

      Chỉ vì muốn tặng Doãn Văn Trụ vài thứ.

      Nhà Doãn Văn cái gì cũng thiếu, mà cũng biết nên tặng cái gì cho tốt.

      Cho nên tự mình làm ít thứ.

      Bây giờ là ngày hè, nghĩ chờ đến khi đan xong, chiếc áo len này cũng đúng dịp có thời phát huy tác dụng.

      Biết được Hạ Sơ trở lại, Phương Thê xác thực có mấy phần khiếp sợ.

      Nhưng rất nhanh, có chút hiểu .

      Thậm chí mục đích của ta qua cuộc điện thoại này.

      Nhưng cũng phải là người dễ tin người chỉ mấy câu.

      Nếu quyết định lòng mình, yếu thế .

      Phương Thê nhận lời gặp mặt với Hạ Sơ, hai người hẹn ở trà quán có chút danh tiếng ở thành phố H.

      Lúc Phương Thê đến, Hạ Sơ đến.

      làm ở nơi nào, mực điềm đạm, mặt mang nụ cười dịu dàng.

      Giống như tấm hình Phương Thê thấy.

      Nếu như phải Phương Thê từ nơi Doãn Văn Thận hiểu được chút , nghĩ mình bị vẻ mặt này lừa rồi.

      Nhưng biết, cảm thấy áy náy gì.

      Dù sao bất kể ra sao, như thánh mẫu rời thành toàn người khác.

      Cũng vì mấy câu mà dập tan ý chí.

      "Xin chào, Phương Thê."

      Hạ Sơ cười với Phương Thê, sau đó : "Mình là Hạ Sơ."

      "Xin chào, biết tìm tôi có chuyện gì?"

      Phương Thê với bộ mặt lạnh nhạt.

      Đối với người xa lạ lạnh nhạt điểm này, vẫn có thay đổi.

      Người trước mắt này chính là người xa lạ, cho nên tự nhiên biểu ra mặt chân của mình

      "Mình về nhiều ngày, thường nghe Trụ nhắc tới bạn, cho nên muốn gặp bạn lần."

      Kỷ xảo của Hạ Sơ là tính nhắc đến Doãn Văn Trụ.

      Phương Thê đương nhiên nghe được ý tứ trong lời của ta, nhưng mà đối với việc Doãn Văn Trụ thấy Hạ Sơ lại chưa bao giờ cùng mình nhắc tới, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu.

      Đối với người nào cũng vậy, tình đều là ích kỷ .

      Trong thế giới hai người, cũng cho kẻ thứ ba nhúng tay vào.

      Cho nên ta tới để thị uy với sao?

      như vậy, Phương Thê cũng muốn yếu thế nữa, thản nhiên : " trùng hợp, lúc tôi nghe Trụ về , cũng muốn gặp mặt lần."

      biến sắc liền đem lời đẩy trở về.

      Hạ Sơ sửng sốt, xem ra người đàn bà này cũng đơn giản.

      Nhưng xem trong tài liệu, Doãn Văn Thận nhưng bây giờ giống như rất ưa thích .

      Chẳng lẽ người đàn bà này tâm kế sâu đến vậy, ngay cả lão hồ ly Doãn Văn Thận cũng nhìn ra?

      Có vài người lấy điều kiện của chính mình cân nhắc người khác, Hạ Sơ vừa vặn là người như vậy.

      Đương nhiên hiểu Doãn Văn Thận tại sao lại thích Phương Thê?

      "Chúng ta là có mấy phần giống nhau?"

      Hạ Sơ cười tiếng, lại dời đề tài, "Chỉ là bạn đừng hiểu lầm, Trụ, nhất định phải bởi vì như vậy mới cưới bạn."

      Ngoài miệng có, nhưng ý tứ trong đó ai cũng nghe được ràng.

      Phương Thê biết ta thị uy với mình .

      Nhưng cho cùng, lúc này mới là chủ chân chính.

      Xem như hai người họ quen biết nhau sớm, nhưng chính ta bỏ rồi.

      Bây giờ trở về, cũng chẳng qua chỉ là người thứ ba.

      "Vậy sao? Tôi lại cảm thấy chúng ta hề giống."

      cũng như ta, vì tiền mà làm chuyện thương tổn đến người trong lòng mình.

      Đối mặt với vẻ lạnh nhạt của Phương Thê, Hạ Sơ có chút hận ý.

      vốn chính là muốn cho Phương Thê hiểu lầm, từ đó sinh ra khoảng cách với Doãn Văn Trụ.

      Nhưng bây giờ xem ra, người đàn bà này khó đối phó.

      Lòng của Hạ Sơ tư chuyển cái, thu lại nụ cười mặt, với giễu cợt: "Tôi nghĩ cũng chỉ lừa mình dối người thôi."

      Nếu ta có dao động qua lời , cũng lười giả bộ ở trước mặt ta.

      Chỉ cần Doãn Văn Trụ tin , như vậy cho dù vạch trần ra, điều này cũng chỉ làm Doãn Văn Trụ cảm thấy ta ô miệt mình .

      Như thế có lẽ là phương pháp tốt.

      Phương Thê cũng nghĩ tới Hạ Sơ biến sắc mặt

      Nhưng vẫn với gương mặt bình tĩnh, cười cười : "Người nào lừa mình dối người, trong lòng người đấy hiểu."

      Coi như đáy lòng có chút để ý.

      Nhưng mà ở khí thế, tuyệt đối muốn thua cho Hạ Sơ.

      người phụ nữ như thế, xứng.

      "Biết vì sao Trụ nuôi tóc dài ? Vì lời hứa với tôi."

      Hạ Sơ liếc Phương Thê cái, : "Rốt cuộc người nào lừa mình dối người, chúng ta ngại gì đánh cuộc? khiến ấy cắt mái tóc dài, nhìn ấy có thể cắt bỏ ?"

      Trong lòng Doãn Văn Trụ muốn thế nào, ra Hạ Sơ cũng suy đoán tới.

      Chỉ là đánh cuộc này, khiến Phương Thê dùng tài hùng biện , khiến ta rơi vào hoàn cảnh xấu.

      Doãn Văn Trụ có thể đối với người khác rất tốt, nhưng lại thích người khác đối với mình quơ tay múa chân.

      Cho nên chỉ cần Phương Thê , đúng lúc ở trước mặt ấy chút chuyện.

      Vậy tất nhiên ta cho rằng Phương Thê ghen tỵ và cố tình gây .

      Muốn đả thương người, biện pháp tốt nhất dĩ nhiên là khiến cho người ta thích nhất thương tổn tới ta.

      ta có thể ở trước mặt làm được bình tĩnh, như vậy có thể ở trước mặt Doãn Văn Trụ còn bình tĩnh nữa sao?

      Nghĩ đến đây, Hạ Sơ cười cười,

      đến vấn đề tóc dài, nhưng ra là tâm kết trong lòng Phương Thê.

      tự nhiên biết mái tóc dài của vì ai mà nuôi.

      Hôm nay nghe Hạ Sơ thế, đáy lòng để ý là giả .

      Nhưng lại ưa thích bị Hạ Sơ nắm mũi dẫn .

      Vì vậy cười cười : "Tôi thích dáng vẻ tóc dài của ấy, rất mê hoặc lẳng lơ, rất hấp dẫn. Nếu thích, lại vì sao phải muốn ấy cắt bỏ?"

      Về sau có cơ hội, nhất định đem mái tóc dài của Doãn Văn Trụ cắt sạch.

      Nhưng phải bây giờ, phải là bởi vì lời của Hạ Sơ mà làm.

      Biết Hạ Sơ làm mấy chuyện này, bản thân liền có cảm tình gì với Hạ Sơ.

      Hạ Sơ cười khẽ, mang theo vài phần giễu cợt mà : " phải dám, sợ mình thua sao?"

      Phương Thê đứng lên, từ cao nhìn xuống Hạ Sơ, thản nhiên cười tiếng.

      "Bây giờ là tôi ở bên người ấy, người nào thắng? như vậy, tôi còn sợ cái gì? Hạ tiểu thư, tôi chỉ muốn cá cược vô nghĩa này với mà thôi. Còn nữa..., tặng câu , qua chính là qua, nếu muốn làm lại, trừ khi có thể khiến thời gian đảo ngược."

      Sau khi xong, Phương Thê liền bình tĩnh rời .

      Loại này chỉ vì vài câu của bạn trước mà tin, sau đó đau lòng rời phải là chuyện làm được.

      Trừ khi Doãn Văn Trụ chính miệng với , trừ khi chính miệng muốn rời , nếu , lui bước .

      Nhưng nếu trong lòng tia rối rắm, đó là giả.

      Mấy ngày trước, vẫn còn vì chuyện thế thân mà phiền lòng.

      Nhưng hôm nay thấy được Hạ Sơ, ngược lại bình thường trở lại.

      Coi như làm thế thân, cũng muốn làm thế thân của Hạ Sơ.

      thể phủ nhận, diễn kỹ của Hạ Sơ rất hoàn mỹ.

      Có lẽ Doãn Văn Trụ cho tới bây giờ cũng chưa thấy ta là người thế nào.

      Nếu như có thể, giúp thấy .

      xin lỗi, cũng rất ích kỷ .

      Nếu lựa chọn ở lại, như vậy để cho trong lòng Doãn Văn Trụ còn nhớ nhung người đàn bà khác.

      chiến trường tình , là thua, là thắng, hay là lưỡng bại câu thương, lại chưa từng có vẹn toàn đôi bên.

      Hạ Sơ cũng là nhìn chằm chằm bóng lưng Phương Thê, cắn răng chặt.

      Người đàn bà này đơn giản.

      Nhưng người đàn bà càng như vậy càng học được nhu nhược.

      Hạ Sơ nghĩ, nếu là người đàn bà như vậy, có lẽ nên dùng loại phương pháp khác.

      Lần này, tuyệt đối buông Doãn Văn Trụ ra.

      ra khỏi trà quán, Phương Thê lên chiếc xe taxi, trực tiếp đến t

      phải muốn chất vấn Doãn Văn Trụ, chẳng qua là đột nhiên muốn gặp lần.

      cũng là người từng trải, cho nên cũng kiên quyết Doãn Văn Trụ cắt đứt liên lạc với ta, chẳng qua là cảm thấy đáng giá.

      Vẫn bị gạt, thậm chí bị gạt nhiều năm như vậy.

      chỉ có thể Hạ Sơ rất lợi hại, rất biết cách nắm lấy trái tim đàn ông.

      Người biết chuyện Doãn Văn Trụ kết hôn cũng nhiều, chút nhân viên của tập đoàn Doãn văn cũng biết đến.

      Cho nên khi Phương Thê ra mình muốn tìm Doãn Văn Trụ, đương nhiên bị quấy nhiễu.

      Phương Thê cũng để ý người khác có biết thân phận của hay , nhưng muốn gặp chồng mình cũng phải được đồng ý của người khác, đáy lòng hoặc nhiều hoặc ít vẫn có mấy phần để ý.

      Nhân viên tiếp tân sớm đổi, phải là lúc đầu người kia.

      Hôm nay mặc dù như người ban đầu, nhưng cũng có cho .

      Phương Thê cười cười, chuẩn bị rời .

      Thôi, ra đây cũng là nhiệm vụ công tác của người ta.

      Hơn nữa lúc ra ngoài lại quên mang theo điện thoại, bằng còn có thể gọi điện thoại cho Doãn Văn Trụ.

      "Xin chờ chút."

      Chỉ là vừa mới xoay người, lại bị người khác gọi lại bước chân.

      Phương Thê quay đầu lại, người đàn ông lịch mang theo mắt kiếng về phía .

      cảm thấy hơi quen thuộc, ngẫm nghĩ lại, liền nhớ người này chính là ban đầu đỡ .

      Lần đó, là người duy nhất chìa tay ra giúp đỡ .

      Vì vậy dừng bước.

      " tới tìm giám đốc sao?"

      Lạc Ương cười cười hỏi.

      Phương Thê gật đầu cái, "Vâng"

      "Kia, theo tôi."

      Lạc Ương vừa dẫn đường giúp Phương Thê, vừa : "Tôi tên là Lạc Ương, là trợ lý của giám đốc, tôi thấy qua hình bàn làm việc của , cho nên biết."

      "Cám ơn ."

      Phương Thê cười cám ơn.

      Bất kể là lúc đầu hay là bây giờ.

      Lạc Ương dẫn Phương Thê tới phòng làm việc của Doãn Văn Trụ.

      Nhìn thấy Phương Thê, Doãn Văn Trụ hơi ngạc nhiên.

      "Thê Thê, sao em lại tới đây?"

      liền đứng lên, đứng dậy nghênh hướng .

      "Nếu như mà em em nhớ lắm sao?"

      Phương Thê ngẩng đầu lên,

      Doãn Văn Trụ đưa tay ôm , hôn lên môi cái, "Đương nhiên rất vui."

      Phương Thê bắt đầu lệ thuộc vào , đối với dĩ nhiên là chuyện thể tốt hơn nữa.

      khi chuyện, lại hôn Phương Thê vài hớp, còn tính hôn sâu.

      Chẳng qua là lúc này, điện thoại Doãn Văn Trụ lại vang lên.

      Phương Thê thức thời lui lại mấy bước.

      Doãn Văn Trụ lấy điện thoại di động ra nhìn, hẳn là Hạ Sơ.

      Liếc nhìn Phương Thê, Doãn Văn Trụ cuối cùng vẫn nhấn nút trả lời.

      Bởi vì chuyện tối ngày hôm qua, cảm thấy có điều thua thiệt với ấy.

      "Trụ, chuyện của chúng ta hình như vợ của biết, hôm nay ấy tới tìm em rồi, em giải thích với ấy, giữa chúng ta có chuyện gì. biết ấy có tin . ràng với ấy . xin lỗi, đều là bởi vì em, khiến ấy hiểu lầm. Trụ, về sau nên tới tìm em nữa. Em liên lụy tới ."

      Trong điện thoại di động truyền đến giọng của Hạ Sơ, dường như còn có chút mơ hồ nghẹn ngào, giống như cực lực khống chế.

      Nghe vậy, Doãn Văn Trụ khỏi nhìn Phương Thê cái, phát nhìn .

      "Em đừng suy nghĩ nhiều, có chuyện gì."

      Phương Thê ở đây, Doãn Văn Trụ cũng muốn thêm gì nữa.

      Chẳng qua là nghĩ tới Phương Thê biết.

      Vốn là còn muốn với về chuyện Hạ Sơ.

      Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Phương Thê, lại tựa hồ giống như biết?

      Nếu như biết rồi, lại như vậy, là xem như để ý sao?

      Hạ Sơ ở trong điện thoại lại thêm những gì, Doãn Văn Trụ cũng có nghe , an ủi mấy câu sau cúp điện thoại.

      tới bên người Phương Thê, Doãn Văn Trụ cũng gì .

      nghĩ, Hạ Sơ láo, cái này chứng minh giữa các gặp mặt.

      Nhưng tại sao Phương Thê cái gì cũng ?

      Vốn là nghĩ , nhưng bây giờ lại muốn rồi.

      chờ Phương Thê mở miệng, tình nguyện tới chất vấn , mà phải như lúc này biểu cái gì cũng biết.

      Phương Thê lại có cách nghĩ khác.

      muốn đợi Doãn Văn Trụ chủ động với về chuyện Hạ Sơ, mà phải mình ép hỏi.

      Chuyện tình bức ra, tóm lại mang theo vài phần thoải mái .

      Vì vậy hai người cũng có mở miệng, trong lòng lại sinh ra mấy phần khoảng cách.

      khí có chút lúng túng, điện thoại Doãn Văn Trụ lại vang lên.

      Chỉ là lần này phải Hạ Sơ, mà là Quý Thư.

      "Trụ, hôm nay mang chị dâu ra ngoài chơiđi, mình gọi A Khoan bọn họ, bạn cũng nên cho chúng mình biết người phụ nữ của bạn chứ."

      Giọng của Quý Thư truyền đến.

      "Ừ, bạn quyết định chỗ, lát nữa mình mang ấy đến ."

      Doãn Văn Trụ ứng tiếng , vốn là muốn cho bạn bè biết đến .

      Nhận định , đương nhiên muốn cho bạn bè của mình trông thấy.

      Cúp máy, Doãn Văn Trụ ôm eo Phương Thê : "Thê Thê, em ở nơi này ngồi tý, chờ tan việc, dẫn em gặp mặt bạn bè ."

      Chuyện Hạ Sơ, trong lòng có chút thoải mái.

      Nhưng chính bởi vì như thế, càng muốn làm chút gì đó, để cho thuộc về .

      "Được."

      Phương Thê gật đầu , đáy lòng mới vừa thoải mái tiêu tán ít.

      gặp bạn bè của , vậy cũng là loại thừa nhận.

      Hôn lên trán Phương Thê, Doãn Văn Trụ lúc này mới trở về chỗ ngồi, tiếp tục công việc.

      Lúc nằm viện, Phương Thê gặp qua dáng vẻ làm việc của Doãn Văn Trụ.

      Chỉ là ở trong bệnh viện, cùng ở chỗ này, cuối cùng có khác biệt.

      khỏi chống cằm, chuyên chú nhìn .

      lát sau, Doãn Văn Trụ ngẩng đầu lên : "Thê Thê, em nhìn như vậy, có biện pháp làm tốt

      Vốn ở đây, có chút tĩnh tâm được rồi.

      Bây giờ bị nhìn như vậy, càng thêm rối loạn.

      chẳng lẽ biết mình có lực ảnh hưởng bao nhiêu đối với ư?

      "Nơi này có gì đẹp mắt, chỉ có thể nhìn ."

      Phương Thê khom đầu cười .

      Doãn Văn Trụ định để đồ trong tay xuống, có chút buồn bã: "Em như vậy, cảm thấy rất đau lòng. có đồ đẹp mắt mới nhìn sao?"

      "Được rồi, đổi loại cách , những thứ kia đều đẹp bằng , thế nào?"

      Phương Thê giảo hoạt cười tiếng.

      Doãn Văn Trụ tới bên người Phương Thê, giọng : "Thê Thê, em càng ngày càng bướng bỉnh rồi."

      Nhưng mà thích, liền thích tính tình chân này của .

      thích có thể đem mọi chuyện đều nghe.

      Giận dữ cũng tốt, mắng cũng được.

      Như vậy mới có thể chứng minh quan tâm .

      Nhưng ý nghĩ trong lòng mỗi người đều giống nhau, nghĩ thế, Phương Thê lại nghĩ vậy.

      Doãn Văn Trụ cúi đầu hôn Phương Thê, tóc dài rơi vào mặt của .

      Phương Thê bị tóc dài phất qua mặt cảm thấy nhột, nhớ lại lời

      Vì vậy lơ đãng, sâu kín : "Trụ, tóc của còn dài hơn của em nữa, dáng vẻ còn đẹp hơn em. Tiếp tục như vậy nữa, em cảm thấy mình tự ti mất."

      Được rồi, đúng là vẫn còn để ý.

      "Chỉ cần thích là đủ rồi."

      Doãn Văn Trụ ôm sát Phương Thê.

      chưa về vấn đề tóc, nhưng trong lòng cũng có quyết định.

      Tóc này là đại diện cho quá khứ, nếu như muốn cùng Phương Thê tiếp tục chung sống, cũng nên cắt.

      Chỉ là đợi thêm thời gian ngắn nữa, chờ xử lý tốt chuyện của Hạ Sơ, phải cắt bỏ, sau đó cho ngạc nhiên.

      như vậy, mang theo giọng điệu u oán, cảm thấy thoải mái.

      Càng như thế, liền chứng tỏ để ý.

      Doãn Văn Trụ rất vui vẻ, Phương Thê lại vui.

      Người nọ là cố ý sao?

      Biết rất ràng cái gì, thế nhưngm như biết.

      Còn tóc này quan trọng như vậy?

      Hừ, lần sau chờ ngủ thiếp , nhất định đem tóc cắt sạch, cắt thành cái đầu trọc. Phương Thê ở đáy lòng cắn răng nghiến lợi .

      Chỉ là cuối cùng Phương Thê cũng có cơ hội thực cái ý nghĩ này.

      =======

      "Nhận được địa chỉ tôi đưa cho chưa?"

      Giọng nam thần bí truyền qua máy điện thoại.

      "Ừ, nhận được, có ý tứ gì?"

      Hạ Sơ lên tiếng hỏi.

      "Hôm nay Doãn Văn Trụ nơi đó, Phương Thê cũng , có thể thắng ván liền nhìn tối nay đóng kịch ra sao."

      Người đàn ông cười khẽ tiếng, thản nhiên , trong lời tựa hồ mang theo vài phần giễu cợt.

      " đối với chuyện của Doãn Văn Trụ hình như nắm được rất ."

      Hạ Sơ khỏi nghi ngờ mà hỏi.

      "Thế nào? đối với tôi có hứng thú?"

      Giọng giễu cợt của người đàn ông lại đến.

      " cho phép hại Doãn Văn Trụ, nếu tôi làm."

      Nếu như đến cuối cùng Doãn Văn Trụ bị thương, như vậy được gì.

      "Có thể a, muốn làm cũng đừng làm, tôi chỉ là cho cơ hội mà thôi, làm hay làm liên quan gì đến tôi. làm, tôi cũng tổn thất gì, ngược lại là buôn bán lời, cần trả tiền cho ."

      Người đàn ông thờ ơ trả lời.

      "Rốt cuộc có hại đến ấy ."

      Hạ Sơ thấy uy hiếp vô dụng, giọng khỏi mềm

      "Người đàn bà kia, phải nhớ ràng chút, chúng ta phải quan hệ hợp tác, mà chỉ là lòng ta tốt, cho nên cho cơ hội mà thôi. còn như vậy, về sau ta cung cấp bất kỳ thông tin nào nữa. có ngươi, đùa giỡn có lẽ thú vị chút, nhưng còn có thể xem. chính là nhân vật có cũng được có cũng sao."

      Lời của người đàn ông lưu mặt mũi nào cho Hạ Sơ.

      " ——"

      Hạ Sơ giận đến cắn răng nghiến lợi.

      "Người đàn bà thông minh hiểu được thế nào lợi dụng cơ hội, có thể hay lấy được mình muốn, liền nhìn ngươi nắm bắt thế nào."

      Người đàn ông căn bản để ý, bỏ xuống câu sau cúp điện thoại.
      trạch nữfujjko thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 22: Muốn ở chung với tôi ?

      Lúc Doãn Văn Trụ mang Phương Thê tới, đám người Quý Thư đến.

      Đây là quán bar, trang trí cũng xa hoa bao nhiêu, thế nhưng người pha rượu ở nơi này lại độc nhất vô nhị.

      Vật hiếm có mới là quý, cho nên khách ở nơi này luôn nối liền dứt.

      Có các công tử của xã hội thượng lưu, có các sếp, đương nhiên cũng có những người làm bình thường.

      Hấp dẫn những người đó là rượu, là người, còn có chuyện xưa của người chủ quán nơi đây.

      Ai cũng biết rượu nổi danh nhất nơi này là nụ hôn của ác ma, ai cũng biết Devil là người pha rượu nổi danh thế giới

      Ai cũng biết chờ người trở về.

      Cho nên cái quán bar này gọi là chờ đợi.

      Đợi đến người biết bao lâu trở về.

      Chờ đợi người biết còn có trở về hay .

      Này cần bao nhiêu dũng khí?

      Ai cũng biết tình của bọn họ, nhưng lại cảm thấy nhất định là khắc cốt ghi tâm.

      Có người cả đời này chỉ biết có lần dũng khí để thiêu thân lao đầu vào lửa, dùng hết toàn thân năng lực, dùng hết thời gian cả đời, đánh cuộc.

      Thắng, tất nhiên là tốt nhất.

      Thua, chính là cả đời.

      Phương Thê chưa từng tới quán bar này, nhưng nghe người khác nhắc qua.

      Ban đầu lúc làm việc ở cái công ty đó, mặc dù chỉ có thời gian, nhưng quan hệ giữa các đồng nghiệp xem như hài hòa.

      Những người phụ nữ tụ lại chỗ, rất vui vẻ về cánh đàn ông, những người đàn ông nổi tiếng.

      Cũng phải là thích, đại đa số chẳng qua là hướng tới.

      Devil dĩ nhiên là trong đó những người được nhắc tới, nghe người đàn ông si tình.

      Cho nên lúc ngang qua quầy bar, Phương Thê nhịn được nhìn người nọ mấy lần.

      cúi đầu thấp nên thấy khuôn mặt của , máiưu lại tất cả, chẳng qua là chiếc cằm như đao gọt ấy mơ hồ có thể đoán được người đàn ông này dáng dấp dù sao cũng tầm thường.

      người của tản ra cỗ nhàn nhạt ưu thương, loại vừa nhìn khiến người khác cảm thấy ưu thương và đau lòng.

      Chẳng qua là có cái loại ưu thương này, tất nhiên trải qua tang thương.

      Phương Thê biết cảm giác chờ đợi người là thế nào, cho nên thấy đồng bệnh tương liên với .

      Chẳng qua là kiên trì tới cùng, có lẽ tình cảm của đối với Tần Tiêu Nhiên sâu đến vậy.

      lại vẫn chờ đợi.

      Doãn Văn Trụ cũng chú ý tới tầm mắt của Phương Thê , đưa tay ôm eo chặt, cúi đầu tính trừng phạt bằng cách cắn lên vành tai cái.

      "Có xem được ta ?" Mang theo mùi vị ghen tuông ràng, có chút vui .

      Phương Thê cười cười, trấn an : " chưa từng nghe qua chuyện xưa của ấy sao?"

      "Chuyện xưa gì?"

      Từ trước đến giờ ít khi quan tâm người khác, trừ người trong lòng mình.

      "Có lẽ ấy dùng thời gian cả đời để chờ đợi người mình bỏ qua."

      Phương Thê cũng biết chuyện xưa của ta, nhưng mơ hồ cảm thấy như vậy.

      Chỉ có bỏ lỡ, mới có thể tang thương như vậy.

      Hơn nữa loại cảm giác, có lẽ người này luôn luôn

      Về phần chờ người kia rốt cuộc có thể trở lại hay , có lẽ quan trọng như vậy.

      Trở lại, tất cả đều vui vẻ.

      trở lại, có lẽ tiếc nuối, nhưng hối hận.

      "Thời gian cả đời? Bỏ lỡ người?"

      Doãn Văn Trụ ngừng chút .

      Phương Thê gật đầu cười, lại : "Nhưng có lúc bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, vĩnh viễn cách nào quay đầu lại."

      câu thản nhiên, chẳng qua là ngữ điệu vô tâm.

      Nhưng chẳng biết vì sao, Doãn Văn Trụ nghe lại có chút tâm loạn.

      Chẳng qua là lúc này, tiếng của Quý Thư cắt đứt tất cả.

      "Trụ, qua đây nhanh lên, ở đó lề mề làm gì?"

      Doãn Văn Trụ lại suy nghĩ nữa , dắt tay Phương Thê tới trước mặt bọn họ.

      Phương Thê cũng phải người có thể khiến người khác ấn tượng từ cái nhìn đầu tiên, nhưng càng xem càng có mùi vị.

      có cố ý ăn mặc, cũng có cố ý giả trang xấu xí, chính là .

      Nhưng chính là như vậy, mới cùng khí chất người tương xứng.

      Cho dù có đứng bên cạnh người chói mắt như Doãn Văn Trụ, dường cũng bị so tệ hơn.

      người là mặt trời, như vậy người kia chính là trăng

      Hai loại ánh sáng khác biệt mà thôi.

      "Chị dâu, em là Quý Thư."

      Quý Thư cười, giống nhau trong ngày thường ôn hòa.

      Những người còn lại cũng lần lượt giới thiệu bản thân mình .

      Đối với loại nhiệt tình này, Phương Thê còn căng thẳng quá.

      Dù sao cũng là bạn bè của Doãn Văn Trụ, cho nên cũng hi vọng có thể hòa vào.

      Chân chính muốn ở chung với người, tự nhiên phải muốn dung nhập vào thế giới của .

      "Chào mọi người, em là Phương Thê."

      Phương Thê gật đầu với mọi người, rồi giới thiệu bản thân.

      Doãn Văn Trụ đưa tay ôm eo ngồi xuống, "Đây là bà xã của mình, mọi người hãy quan tâm hơn."

      "Trụ, có chị dâu cần em, là người bội tình bạc nghĩa."

      Quý Thư liếc Doãn Văn Trụ, như có chút buồn bã.

      "Chị dâu, trước kia bọn họ nổi danh là đôi, ha ha."

      Người tên A Khoan của hùa theo.

      "Quý Thư, A Khoan, ở trước mặt bà xã mình nhăng gì đó."

      Doãn Văn Trụ trợn mắt nhìn bọn họ mấy lần .

      "Vậy hai người ai công ai thụ

      Phương Thê cười với Doãn Văn Trụ, hỏi.

      Mọi người khẽ giật mình, sau đó phá lên cười.

      A Khoan với Phương Thê: "Chị dâu, Quý Thư và Trụ em biết, nhưng chị dâu và trụ, trụ bị áp đảo."

      "Bọn họ thích mở miệng chuyện nhảm, em làm sao có thể theo họ làm loạn?"

      Doãn Văn Trụ lại gần Phương Thê, giọng .

      " ra là giả, em còn tưởng là ?"

      Phương Thê cố tình kinh ngạc .

      Doãn Văn Trụ trừng phạt tính ngắt eo Phương Thê, lại mập mờ hỏi: "Thế nào? Thê Thê rất muốn đàn áp sao? rất hoan nghênh, tùy thời chờ em chủ động."

      Phương Thê mặt của lập tức đỏ lên, nghiêng đầu trợn mắt nhìn Doãn Văn Trụ cái.

      Người này là, cứ như tên vô lại.

      " thích? Vậy chịu khổ, tới chủ động trước vậy."

      Doãn Văn Trụ như đổ thừa, giọng lười nhác lại mang theo vài phần mập mờ.

      "Trụ, hai người chuyện gì mà bí mật thế, chị dâu cũng đỏ mặt rồi."

      Có người nhảy ra .

      "Nếu là bí mật, sao có thể cho nghe được."

      Doãn Văn Trụ ôm Phương Thê có chút đắc ý nó

      "A, ra cũng có gì, chính là trụ cho em biết, ban đầu chính là bị đàn áp."

      Để cho đùa giỡn , hừ.

      "Chị dâu, em đối với trụ tốt như vậy, lòng chỉ nhớ đến ta, nhưng ta lại từ bỏ em."

      Quý Thư tiến tới bên cạnh Phương Thê, tiếp tục lời đùa giỡn.

      Doãn Văn Trụ ra dấu tay với , "Quý Thư, cái tuồng kịch này chơi còn chưa chán sao?"

      Tiếp đó lại lại gần Phương Thê chút, hận hận : "Hôm nay trở về xem làm thế nào áp chế em."

      Thế nhưng liên hiệp đùa bỡn .

      Cái đề tài này Phương Thê cũng muốn tiếp tục nữa, những lời đó ra cũng có gì, chẳng qua là cùng những người này dù sao quá quen.

      Coi như là vì muốn hòa vào, nhưng ít nhiều vẫn là có chút xấu hổ.

      Mọi người cũng thêm nữa, Quý Thư bưng lên ly rượu, "Chị dâu, đừng để ý tới ta, em mời chị dâu ly. Đa tạ chị dâu giúp em sửa chữa ta."

      Nhìn ly rượu rượu, Phương Thê hơi do dự.

      Hình như ban đầu ly say rồi.

      Nhưng từ chối tốt , hơn nữa Doãn Văn Trụ cũng ở bên cạnh, cho dù say cũng sao.

      Vì vậy nhận lấy ly rượu của Quý Thư, uống hớp .

      Người biết uống rượu mới uống như vậy

      "Chị dâu, tửu lượng giỏi, em cũng mời chị."

      Những người còn lại cũng bắt đầu mời rượu với Phương Thê.

      Lúc ban đầu Doãn Văn Trụ bắt gặp Phương Thê, chính là lúc Âuống rượu say, lại biết chỉ có ly mà say.

      Còn tưởng rằng tửu lượng của rất tốt.

      Cho nên cũng có ngăn cản.

      Uống người, nếu như uống với những người còn lại, tựa hồ được.

      Phương Thê cởi hổ khó xuống, chỉ có thể liên tục uống.

      Những lý rượu này cũng mạnh như loại rượu độc dược kia, rượu mời còn chưa lên, Phương Thê cảm giác mình sau, có chút choáng váng.

      Mọi người ồn ào lợi hại hơn.

      Mà lúc này đây, cách đó xa giọng phá vỡ cái khí này.

      Tầm mắt của mọi người cũng khỏi nhìn qua.

      người phụ nữ ôm người đàn ông, nam tử kia lộ vẻ mặt lúng túng.

      Người phụ nữ này chính là Hạ Sơ, mà trong miệng lại gọi tên Doãn Văn Trụ.

      Nhìn Hạ Sơ như vậy, Doãn Văn Trụ cách nào làm như thấy.

      nhìn Phương Thê chút, lại nhìn tình cảnh bên kia, cuối cùng mở miệng : "Thê Thê, rất mau trở về ."

      Rồi với Quý Thư: bạn chăm sóc Thê Thê dùm mình."

      xong, cũng chờ Phương Thê trả lời, người đứng dậy chạy về phía Hạ Sơ.

      Phương Thê mở miệng muốn gì, nhưng khi nhìn đến bóng lưng vội vã kia, lại cái gì cũng ra lời.

      Nếu như mở miệng, cảm thấy mình bất cận nhân tình?

      Nhưng người đàn bà kia tại sao lại trùng hợp ở nơi này?

      Phương Thê cũng tin tưởng tất cả đều là trùng hợp.

      Doãn Văn Trụ đỡ Hạ Sơ rời .

      Nhìn vẻ mặt lo lắng kia, Phương Thê đột nhiên cảm thấy khó chịu.

      Bất kể nhìn ra sao, ấy cũng quên tình cảm với ta.

      Điều này khiến làm sao chịu nổi?

      lý trí, biết rất ràng, dưới tình huống này, cho dù là bạn bè, cũng phải làm chuyện như vậy.

      Nhưng mặt cảm tình lại tiếp thụ nổi.

      Đặc biệt là sau khi biết Hạ Sơ là người đàn bà thế nào.

      Vậy nếu như đem diện mục Hạ Sơ chân thực cho Doãn Văn Trụ, có tin ?

      Lòng Phương Thê rối loạn .

      "Chị dâu, trụ rất nhanh trở lại, chúng ta tiếp tục uống rượu."

      Những người bên cạnh lên tiếng an ủi.

      Phương Thê cũng cảm thấy phiền, nhận lấy ly rượu trong tay bọn họ liền uống.

      Từ từ, rượu mời lên tới, đầu bắt đầu có chút ngất.

      có Doãn Văn Trụ ở đây, những người này đối với cũng chẳng qua chỉ là người xa lạ.

      có cảm giác an toàn.

      Phương Thê đứng lên, muốn rời khỏi.

      Chỉ là cũng lên cơn say, đứng lên, lại ngã xuống.

      lại đứng lên, vài bước, thân thể lảo đảo cái, thiếu chút nữa đụng vào phục vụ viên bưng đồ tới, may là Quý Thư kéo lại.

      Trong mơ mơ màng màng, nghe được Quý Thư : "Mấy bạn uống tiếp..., mình đưa chị dâu trở về."

      Trong mơ mơ màng màng, cảm giác được Quý Thư mang ra ngoài.

      Phương Thê muốn giữ vững thanh tĩnh, nhưng cuối cùng vẫn còn ngăn cản được men say, ý thức dần dần xa.

      ====

      Khi Phương Thê lần nữa tỉnh lại, là ngày hôm sau.

      Nỗi thống khổ sau khi say, thưởng thức qua cảm giác đó, vốn nên phóng túng như thế nữa.

      Nhưng lúc ban đầu Doãn Văn Trụ ở nơi này, nhưng lại nghĩ tới lại có chuyện đâm ngang.

      Phương Thê mở mắt, ngồi dậy.

      Chăn mền người chảy xuống, thế nhưng người cómảnh vải.

      Đáy lòng chợt xông lên hồi kinh hãi, tại sao lại như vậy?

      nhớ Quý Thư đưa về nhà .

      Nhưng ánh mắt nhìn quanh, đến mức đồ vật nào quen thuộc.

      Ngược lại giống như tình cảnh như lần đầu tỉnh rượu, hẳn là căn phòng giống nhau.

      Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

      Phương Thê cảm thấy rất nhức đầu.

      Rượu, quả nhiên phải là thứ tốt.

      Nhưng say, Quý Thư say, hơn nữa người mình cũng có gì khác thường.

      có xảy ra cái gì .

      Trải qua chuyện, đối với số việc đúng là vẫn còn có chút hiểu .

      Phương Thê nghĩ, có lẽ là say rượu nôn mửa, đem đồ vật ói ở người rồi, mới có thể như vậy.

      Nghĩ tới, lại nhớ đến Doãn Văn Trụ trước khi rất nhanh trở lại.

      Nhưng vì sao lại đến đón ?

      Có phải vẫn còn ở bên Hạ Sơ ?

      Suy nghĩ có chút hỗn loạn, Phương Thê muốn nghĩ gì nữa.

      Bây giờ chỉ muốn nhanh rời khỏi nơi này.

      Vén chăn lên, lại phát quần áo mặt đất, cũng có làm d

      Vậy giả tưởng của mình thành lập.

      Nhưng đây cũng rốt cuộc là ——

      Phương Thê cảm thấy mảnh mờ mịt.

      có chút bối rối mặc quần áo vào, muốn rời .

      Nhưng khi cửa mở ra, người đứng trước cửa là Quý Thư.

      "Chị dâu, tỉnh rồi à?"

      khiến người khác cảm thấy như gió mùa xuân, nhưng chẳng biết tại sao Phương Thê cảm giác có chút thoải mái.

      Cũng biết có phải là chuyện mới vừa rồi, cho nên đáy lòng đối với có mấy phần chống lại.

      "Ừ, vậy tôi trước."

      Phương Thê muốn mở miệng đầu tiên là tại sao mặc quần áo, chỉ nghĩ nhanh chóng rời khỏi nơi này.

      Lúc tới bên cạnh Quý Thư, tay lại bị ta kéo lại.

      Doãn Văn Trụ hơi sức lớn, nghĩ tới Quý Thư hơi sức cũng lớn như vậy.

      Mặc dù có luyện võ, lại có cách nào tránh ra.

      Quý Thư kéo qua, đóng cửa lại, lại đem đặt ở cửa sau lưng.

      Nụ cười mặt thay đổi, : "A, đúng rồi, chị dâu, em cùng cấp bậc taekwondo với Trụ."

      Đây cũng chính là giải thích giúp Phương Thê vì sao thoá

      "Quý Thư, còn có chuyện gì sao?"

      Khoảng cách gần như vậy, Phương Thê cảm nhận được nguy hiểm.

      người đàn ông ràng ccười đến ôn nhã như vậy.

      "Chị dâu, chị biết chúng ta xảy ra chuyện gì sao?"

      Quý Thư lại nhích gần hơn, nhàng hỏi bên tai Phương Thê.

      Phương Thê thân thể cứng đờ, hiểu chuyện tại sao phải như vậy.

      Mặc dù chưa từng thấy qua Quý Thư, nhưng lại biết ta.

      Bạn bè tốt nhất của Doãn Văn Trụ, giúp rất nhiều việc.

      như vậy, vì sao bây giờ có thể như vậy?

      ủng hộ sao?

      "Quý Thư, giữa chúng ta cái gì cũng có xảy ra."

      Phương Thê hất đầu, cách chắc chắc.

      "Nhưng nếu ta chúng ta có chuyện gì sao?"

      Quý Thư đưa tay, vặn mặt của Phương Thê, để cho cách nào thoát tầm mắt của .

      Tầm mắt của thản nhiên, bên trong cũng là mang theo vài phần đùa giỡn, mấy phần giễu cợt.

      "Tôi , nếu như chị dâu có, tôi lại có, trụ có thể tin người nào hơn?"

      Nếu cách nào thoái, như vậy liền tiến lên tầm mắt của ta.

      "Quý Thư, tại sao lại làm như vậy? Vì sao lại chán ghét tôi như vậy? Là vì cảm thấy tôi xứng với trụ sao?"

      phải tự ti, chẳng qua là Doãn Văn Trụ quá mức hoàn mỹ.

      Gia thế, dung mạo, còn có thế lực.

      Cùng vừa so sánh với, của rất bình thường.

      "Chị dâu, chị quá tự ti rồi, em làm sao lại chán ghét chị. Em thích chị a, cảm thấy Doãn Văn Trụ xứng với chị."

      Nụ cười Quý Thư của chưa thay đổi, nhưng nụ cười kia dĩ nhiên nhuộm dần tới đáy mắt.

      thích , Phương Thê đương nhiên tin.

      Vừa thấy cái gì, vốn chính là lời dối.

      tự nhận mình phải là người có thể khiến người khác mới gặp thương.

      Cho nên duy nhất xác định là Quý Thư có lẽ như biểu bên ngoài là thích Doãn Văn Trụ.

      thậm chí cảm thấy ta còn ghét Trụ.

      Bọn họ phải bạn bè tốt nhất sao?

      Phương Thê cảm thấy khó hiểu.

      Nếu như ghét, lại vì sao nhất định làm bộ như thích?

      Hơn nữa còn là bạn bè nhiều năm như vậy.

      " ghét Trụ?

      Phương Thê hiểu, cho nên cuối cùng hỏi ra miệng.

      "Ta chưa như vậy, chị cũng đừng lung tung với Trụ a, ấy tin."

      Quý Thư cười cười với Phương Thê.

      Nhưng Phương Thê lại cảm thấy ta ghét Trụ.

      ta ở bên cạnh Trụ có mục đích gì ư?

      đối với trụ bất lợi sao?

      Nhưng theo như lời ta , cho dù , Doãn Văn Trụ cũng tin .

      Phương Thê cảm giác mình lọt vào trong hỗn loạn.

      "Quý Thư, tại sao?"

      vẫn nghĩ hiểu, nếu ghét, như vậy liền cách xa.

      Vì sao lại ép bản thân ở gần người mình thích nhiều năm như vậy.

      Hơn nữa nhìn bọn họ mới vừa rồi đùa giỡn lại tự nhiên như vậy.

      Lại nghĩ rằng đây chỉ là diễn kỹ?

      Doãn Văn Trụ rốt cuộc là đắc tội với ai?

      Vì sao những người ở bên cạnh đều đeo mặt nạ?

      là bạn tốt nhiều năm, mình từng thích.

      Quý Thư trả lời, nhưng chỉ là mang theo vài phần mập mờ hỏi: "Muốn ở chung chỗ với ?"

      "."

      Phương Thê quả quyết cự tuyệt.

      Người là có cảm tình, cũng phải muốn ở chung với ai chỗ liền ở cùng nhau.

      Hơn nữa thích Quý Thư, rất thích.

      ghét kẻ dối trá.

      "Cứ thích Doãn Văn Trụ như vậy?"

      Quý Thư cười, cũng là mấy phần giễu cợt, "Nhưng tối hôm qua đến bây giờ, ta cú điện thoại cũng gọi tới đây. có gọi cho em, cũng có gọi điện cho . ta thích em sao? xem vẫn tương đối thích Hạ Sơ hơn."

      " cần kích tôi."

      Phương Thê trong lòng ngẩn ra, ngoài mặt vẫn thay đổi.

      " kích em, nếu như dối, tại sao em lại nằm giường mảnh vải?"

      Quý Thư cười nhạt, nhưng những lời này lại đánh trúng tim Phương Thê.

      Đúng vậy, ra cũng sai.

      Nhưng Phương Thê muốn ở trước mặt ta biểu ra.

      " với Trụ có cừu oán sao? Tại sao muốn làm như vậy?"

      Nếu như Doãn Văn Trụ biết chân tướng, thương tâm .

      "Có thể có cái gì thù, chính là ghét ta mà thôi.

      Quý Thư thờ ơ cười cười, "Ghét ta cho nên lừa gạt ta, thích em cho nên cho em biết tất cả. Em nếu muốn cho ta biết, vậy cũng có thể a, bàng quang."

      Lời như vậy, được dễ nghe, nhưng Phương Thê biết ta hả hê.

      "Tôi , tôi nhất định ."

      Phương Thê ưa chính là cái vẻ mặt kia, lớn tiếng .

      Cho dù Doãn Văn Trụ tin, cũng phải .

      Ít nhất để cho ấy chuẩn bị tâm lý.

      "Đứa ngốc."

      Quý Thư cũng tức giận, đưa tay nhàng sờ sờ đầu của .

      Trong giọng mang theo vài phần thương tiếc, cũng mang theo vài phần tiếc hận.

      Sau đó chính là buông ra.

      Phương Thê trừng mắt liếc cái, sau đó cũng quay đầu lại rồi.

      Dọc theo đường , Phương Thê ngừng cầu nguyện Doãn Văn Trụ ở nhà.

      Nhưng khi về đến nhà lại vẫn là thất vọng.

      có ở đây, thậm chí đêm qua cũng có trở về.

      Nếu là như vậy, tại sao gọi điện thoại cho ?

      Cầm điện thoại di động lên, bấm số của Doãn Văn Trụ, nhưng đợi lâu đều là người nào nghe. Cúp, gọi nữa, vẫn là như vậy. Vẫn tắt gọi vài chục lần,Rốt cuộc thế nào, mà ngay cả điện thoại của cũng nhận. phải tin , là phát giác mình tin nổi.

      Thím Vương ở bên nhìn Phương Thê, lại biết nên cái gì.

      Đêm qua bọn họ cũng còn có trở lại, bà còn tưởng rằng bọn họ ở chung chỗ, nhưng nghĩ tới chỉ có Phương Thê mình trở về.

      Phương Thê ngồi hội, lại đứng lên, ra ngoài cửa.

      "Phương Thê."

      Thím Vương gọi lại

      Phương Thê cười cười với Thím Vương: " Con sao, con công ty chuyến."

      lấy cớ cho mình rất nhiều.

      Ví dụ như Doãn Văn Trụ để quên điện thoại ở chỗ nào.

      Ví dụ như ở công ty làm việc.

      Ví dụ như nhất định rất bận, cho nên mới quên gọi điện thoại cho .

      Lại ví dụ như, Quý Thư lừa , ra gọi điện thoại, tin tưởng Quý Thư, cho nên muốn ta chăm sóc .

      Giả thiết rất nhiều, chính là muốn tin tưởng cả đêm đều ở chung chỗ với Hạ Sơ.

      Phương Thê lúc này mới phát , mình đối với Doãn Văn Trụ tham muốn giữ lấy hẳn là mạnh như vậy.

      ràng chỉ là thời gian ngắn như vậy, ra lại thích đến vậy?

      Đáy lòng cái chủng loại kia... Hỗn loạn, còn có cái loại đó phiền muộn.

      Cho nên ngồi yên, chờ đợi, cũng còn kiên nhẫn.

      muốn lập tức nhìn thấy .

      Mới vừa rồi chuyện của Quý Thư, vốn ảnh hưởng đến .

      Lúc này rất muốn thấy .

      Đến công ty, Phương Thê chạy thẳng tới thang máy.

      Lần này cũng có người tới cản , có lẽ là Doãn Văn Trụ nhắc qua, cũng có lẽ là chuyện lần trước khiến những người ở quầy tiếp tân biết quên biết Doãn Văn Trụ.

      Bất kể ra sao, thuận lợi tới phòng làm việc của Doãn Văn Trụ.

      Nhưng mà lại để thất vọng rồi, Doãn Văn Trụ có ở đây.

      có về nhà, mà ngay cả công ty cũng tới.

      Coi như muốn tin tưởng, nhưng đáp án tự hồ chỉ có .

      ở chung chỗ với Hạ Sơ, chỉ có cả đêm, bây giờ còn cùng nhau.

      Tim, rất đau.

      Rất khó chịu.

      Vì mình, cũng có lẽ là vì .

      Nếu như Hạ Sơ như nghĩ là tốt đẹp, có lẽ dễ chịu hơn chút.

      Nhưng ta phải.

      Ra khỏi công ty, muốn về nhà, sợ nhìn thấy Thím Vương và nhìn ra chuyện gì, sợ bọn họ lo lắng.

      Bâng quơ ở đường loạn quạng.

      Thẳng đến rất khuya, mới trở về nhà.

      Nhưng nghĩ tới đợi về lại là màn như vậy.
      trạch nữfujjko thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 23: Trụ, ngủ cùng em được ?

      Hạ Sơ ngồi bên, đầu quấn băng gạc, lúc nhìn thấy , khóe môi khỏi giương lên, nhưng rất nhanh liền như cũ.

      Đương nhiên, bộ dáng yếu đuối bất lực.

      Doãn Văn Trụ và Doãn Văn Thận đứng ở bên, lúc vào dường như cãi vã gì đó.

      Nhưng bây giờ dừng lại, cùng nhau nhìn .

      Thím Vương cũng đứng ở bên, nhìn thấy , khỏi kêu tiếng, "Thiếu phu nhân, về."

      Khi chuyện, còn như vô ý quét Hạ Sơ cái, làm như thị uy.

      Ánh mắt Phương Thê vẫn dừng người của Hạ Sơ, nhưng ta cũng lộ ra sơ hở gì, điềm đạm đáng núp ghế sô pha.

      "Dù sao tao tuyệt đối cho phép người đàn bà này ở nơi này."

      Doãn Văn Thận nhìn Phương Thê cái .

      Ở nơi này?

      Doãn Văn Trụ muốn cho Hạ Sơ ở nơi này

      Những lời mới vừa rồi lấy cớ an ủi bản thân vào giờ khắc này tan thành mây khói.

      biết mình còn có thể tìm cớ gì được nữa.

      Nhưng cái gì cũng , vẫn muốn Doãn Văn Trụ chính miệng .

      Nhưng Doãn Văn Trụ còn chưa mở miệng, Hạ Sơ ở bên ngược lại mở miệng : "Trụ, cần, nên đưa em trở về , em muốn làm khó người khác."

      Lời vừa đúng, còn có vừa đúng nhu nhược.

      Phương Thê cảm thấy, từ tối hôm qua đến bây giờ, đây chính là tuồng kịch của Hạ Sơ.

      rất hiểu Doãn Văn Trụ, biết mình làm gì để có thể được đến thương tiếc.

      Doãn Văn Trụ nhìn Phương Thê cái, vốn là muốn gì đó, nhưng câu của Hạ Sơ khiến thu kịp lời .

      vốn là tính tiễn Hạ Sơ về.

      Nhưng đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

      Hạ Sơ vì cứu , đầu bị thương, tay cũng bị thương.

      Lúc này, sao có thể mặc kệ ấy?

      Đưa bệnh viện, muốn gọi cho Phương Thê, lại phát biết từ khi nào điện thoại hết pin.

      Mà Hạ Sơ lại siết chặt tay của để cho rời .

      Ngay cả lúc băng bó cũng thế.

      đành lòng từ chối.

      Ở bệnh viện, yên tâm về người khác chăm sóc .

      lại khôn khéo mình sao, còn có cái tay có thể động, có thể chăm sóc mình.

      Nhưng làm sao có thể cho quay về nhà, người nào chăm sóc.

      Cho nên mới đón đến nhà mình, muốn cho Thím Vương chăm sóc dùm.

      muốn Phương Thê hiểu lầm, nhưng lại thể bỏ mặc Hạ Sơ.

      Ở trước mắt nhiều người như vậy, lại ở trước mặt Hạ Sơ, Doãn Văn Trụ lại cảm thấy có mấy lời thể , cho nên đáy lòng nghĩ tới tìm Phương Thê ràng sau, miệng cũng là : "Cha, Hạ Sơ là vì con mà bị thương, cha lại muốn con mặc kệ ấy sao?"

      "Mày có thể phái người chăm sóc ta."

      Doãn Văn Thận có chút hận Doãn Văn Trụ thấy .

      đem Hạ Sơ về nhà , khiến Phương Thê làm sao mà chịu nổi?

      "Con yên tâm."

      Doãn Văn Trụ lại: " ấy ở chỗ này, chỉ là muốn Thím Vương hơi chiếu cố chút thôi."

      cảm thấy điều này cũng có gì.

      Hạ Sơ đứng lên, đưa tay lôi kéo tay của , "Trụ, em sao ."

      "Em ngồi."

      Doãn Văn Trụ vội vàng đỡ Hạ Sơ.

      Doãn Văn Thận thấy rất tức giận, chỉHạ Sơ mắng: "Cái người đàn bà này, phải quay về sao , bây giờ tại sao lại chạy tới diễn trò? Lại muốn tiền, muốn bao nhiêu, mày mở miệng, đừng quấn tiểu trụ. ta kết hôn rồi."

      "Bác trai, bác hiểu lầm rồi, con theo trụ có gì. có gì ."

      Hạ Sơ lắc đầu, sắc thái càng thêm nhu nhược.

      "Cha, cho phép cha lại sỉ nhục ấy nữa, nếu như cha đồng ý, con liền nơi khác với ấy."

      Nghĩ đến chuyện năm đó, nghe nữa lời của Doãn Văn Thận, Doãn Văn Trụ cảm giác lại làm thương tổn đến Hạ Sơ, lại cảm thấy có mấy phần áy náy. Lời cứ như vậy tự chủ được vọt ra khỏi miệng.

      Phương Thê ngẩn ra, đáy lòng hồi hoảng hốt, nhưng ngoài mặt cái gì cũng còn biểu ra.

      muốn ở trước mặt Hạ Sơ yếu thế, cũng muốn nhìn ta đắc ý.

      Lúc này, lo cho Doãn Văn Trụ, muốn cho biết về chuyện xảy ra tối qua.

      muốn cho biết về chuyện của Quý Thư.

      Nhưng lại đứng bên cạnh người đàn bà khác.

      Đau lòng, trong nháy mắt lan tràn ra.

      Muốn tin, lại có lý do để tin.

      Có lẽ tin , cũng có lẽ tin chính mình.

      Dù sao hai người quen biết thời gian ngắn vậy, mà bọn họ lại có nhiều kỷ niệm đến vậy.

      Nếu như Hạ Sơ là người tốt, Phương Thê nghĩ, có lẽ có thể lùi bước.

      Nhưng ta phải, cho nên lúc này muốn lui.

      Mặc kệ kết quả ra sao, đều muốn nghe Doãn Văn Trụ tự mình ra khỏi miệng.

      "Cha, để cho ta ở lại ."

      Lúc Doãn Văn Trụ quay đầu nhìn Phương Thê, Phương Thê cũng là dời ánh mắt chỗ khác, đối với Doãn Văn Thận cười cười : "Dù sao ấy cũng vì Trụ mà bị thương, gia đình Doãn Văn chúng ta cũng nên bởi vì ấy mà làm hỏng đạo đãi khách từ trước đến nay của nhà ta."

      Thay vì để cho hai người bọn họ đơn độc ở chung chỗ, còn bằng ở chỗ này.

      Tuy nhắm mắt làm ngơ, nhưng lại lo lắng những động tác của Hạ Sơ.

      Chẳng biết tại sao, cảm giác Hạ Sơ và Quý Thư có quan hệ với nhau.

      Nếu như bọn họ đối với Doãn Văn Trụ bất lợi, càng muốn để cho bọn họ đơn độc ở cùng chỗ.

      chữ khách, đại biểu thân phận của Hạ Sơ.

      Nhìn ta chuyện với thái độ lạnh nhạt kia, còn ngụ ý trong câu , Hạ Sơ cũng chỉ có thể ở trong lòng giận đến muốn giết người.

      thầm thề, tất nhiên đuổi ta ra ngoài.

      "Thê Thê."

      Doãn Văn Trụ vui sướng kêu tiếng.

      Thế nhưng lại chỉ cho là Phương Thê hiểu .

      Phương Thê làm như nghe thấy, ngược lại vẫn nhìn Doãn Văn Thận.

      "Nếu Thê Thê như vậy, vậy hãy để cho ta ở ."

      Doãn Văn Thận rốt cuộc mở miệng.

      Hơn nữa ông cũng muốn bức đứa con trai bở nhà nữa.

      Nhìn thái độ của Doãn Văn Thận đối với Phương Thê, Hạ Sơ lại càng hận hơn.

      Tại sao Doãn Văn Thận có thể chấp nhận kẻ bần cùng như Phương Thê, lại thể tiếp nhận ?

      Dáng vẻ ta có đẹp bằng ?

      "Cám ơn cha, con cảm thấy mệt, nghỉ ngơi trước."

      Phương Thê xong, liền lên lầu.

      mệt mỏi.

      Chuyện đêm qua, chuyện mới vừa rồi, kiện kiện đều làm cho người ta bớt lo.

      "Thê Thê."

      Doãn Văn Trụ muốn đuổi theo, nhưng Hạ Sơ lại đúng lúc đứng lên, kéo tay Phương Thê lại, "Phương Thê, mình với Trụ có gì , bạn đừng hiểu lầm."

      Nhìn ta tỏ vẻ nhu nhược, nghe lời của ta, Phương Thê chỉ cảm thấy ghê tởm.

      đem tay mình rút ra, ràng dùng bao nhiêu sức.

      Hạ Sơ lại ngã về phía sau, như đẩy ấy vậy.

      "Thê Thê, em ——"

      Doãn Văn Trụ đỡ Hạ Sơ, lại quay đầuPhương Thê, tiếng khỏi tăng thêm mấy phần.

      Nhưng lời tiếp theo, lúc bắt gặp đến cặp mắt lạnh nhạt của Phương Thê, lại rốt cuộc ra lời.

      Phương Thê lạnh nhạt như vậy, khiến cảm thấy sợ, giống như lại quay về như lúc ban đầu.

      Phương Thê có dừng lại, xoay người lên lầu.

      , tuyệt lạnh nhạt.

      Cảm xúc trong lòng sắp phun ra rồi, cho nên mới chỉ có thể dùng lạnh nhạt tới ngụy trang tất cả.

      Tình cảnh mới vừa rồi, rống .

      tin , ngược lại tin Hạ Sơ.

      Này so cái gì cũng làm cho Phương Thê khó chịu.

      chẳng lẽ cảm giác mình đối với ta làm gì sao?

      cũng phải là người đần, cho dù muốn làm gì, cũng lén lút làm, làm sao có thể ở trước mặt làm.

      Nếu suy nghĩ tý, hiểu.

      Nhưng trong khoảnh khắc đó, trong tiềm thức của lại tin Hạ Sơ.

      Ý nghĩ lúc này, thường thường là chân nhất, cho nên mới đau lòng, mới khó chịu.

      Doãn Văn Trụ rống Phương Thê, lập tức liền hối hận.

      Nhưng Hạ Sơ ở trong lòng lôi kéo vạt áo của , cách nào đuổi theo.

      Quần áo của còn là bộ hôm qua, chẳng lẽ mới vừa trở về

      Quý Thư rốt cuộc làm gì?

      Bởi vì ở chung chỗ với Quý Thư, cho nên mới tương đối an tâm.

      Nếu tuyệt đối để lại , cho dù muốn đưa Hạ Sơ, cũng mang theo.

      Nghĩ tới chuyện tối hôm qua, nghĩ đến chuyện mới vừa rồi, Doãn Văn Trụ cảm thấy vô cùng phiền lòng.

      Phương Thê , Doãn Văn Thận hừ tiếng cũng rời , Thím Vương than tiếng, cũng xoay người rồi.

      Trong phòng khách cũng chỉ còn lại có hai người Doãn Văn Trụ và Hạ Sơ.

      Hạ Sơ điềm đạm đáng nhìn Doãn Văn Trụ, "Trụ, xin lỗi, đều do em."

      Vừa nước mắt liền bừng lên.

      Doãn Văn Trụ đưa tay lau nước mắt , " có chuyện gì, bọn họ chỉ vì hiểu em, chờ chung đoạn thời gian, bọn họ tiếp nhận em. Lúc ban đầu Thê Thê cũng được cha thích. Đúng rồi, cha thích đánh cờ, em cũng có thể học Thê Thê, đánh cờ với ông ấy."

      an ủi , nhưng mấy câu lại ngừng nhắc tới Phương Thê.

      Hạ Sơ ngoài mặt có gì, đáy lòng lại sớm hận thấu.

      tự nhiên biết, Doãn Văn Thận dù thế nào cũng tiếp nhận .

      "Ừ, em cố gắng, em còn muốn trở thành bạn bè với Phương Thê, nhưng ấy hình như thích em lắm."

      Hạ Sơ càng càng .

      " , Thê Thê là người rất dễ, khẳng định ấy chỉ vì ghen tý, với ấy tý là được."

      Doãn Văn Trụ vừa như thế, Hạ Sơ cũng là xuống quyết định.

      Dù thế nào cũng thể khiến bọn họ ở cùng chỗ.

      Lần này, bỏ lỡ cơ hội này .

      muốn cho Phương Thê tự mình thối lui.

      "Trụ, tốt. Aiz, em ——"

      Hạ Sơ than tiếng, rồi lại muốn lại thôi.

      Thế nhưng ý tứ trong lời cũng là cần cũng biết.

      Doãn Văn Trụ cũng cảm thấy có chút tiếc hận, tuy nhiên cũng quay đầu lại.

      Cho nên cũng có tiếp lời Hạ Sơ, chỉ là : "Hạ Sơ, dẫn em lên lầu."

      biết từ lúc nào bắt đầu, bắt đầu kêu là Hạ Sơ.

      Tựa hồ là cảm thấy cách gọi Sơ Nhi như thế có chút quá mức coi thường.

      Hạ Sơ tự nhiên cũng chú ý tới, đáy lòng càng thêm hận.

      Nhưng nhớ tới quan tâm của đối với , lại cảm thấy vẫn là thích .

      Chỉ cần có người đàn bà kia, ấy ở chung chỗ với .

      "Ừ."

      khéo léo gật gật đầu, liền theo Doãn Văn Trụ lên lầ

      Doãn Văn Trụ giúp Hạ Sơ sửa sang lại đồ, lại đỡ lên giường.

      Trái tim của bây giờ đều ở chỗ Phương Thê, nghĩ về phòng giải thích với ấy.

      Hạ Sơ cũng muốn, nên làm sao giữ lại .

      Mà lúc này đây, Thím Vương cũng là gõ cửa : "Thiếnhà họ Âu, điện thoại."

      Doãn Văn Trụ gật đầu cái, xuống lầu nhận điện thoại.

      Điện thoại là Quý Thư , nhớ tới chuyện đêm qua, Doãn Văn Trụ có chút vui : "Quý Thư, bạn chăm sóc Thê Thê thế này sao? phải kêu bạn đưa ấy trở về sao?"

      Quý Thư trầm mặc lát, hỏi ngược lại: "Vậy còn bạn? Bỏ bà xã của mình lại với người khác gọi là gì?"

      "Quý Thư, bạn ——"

      Doãn Văn Trụ sững sờ, từ trước đến giờ Quý Thư lời như vậy.

      Hơn nữa đối với chọn người nào, ta cũng chưa bao giờ có quá nhiều - ý kiến.

      Thế nào lần này liền cột lấy Phương Thê?

      " ấy rất vui, cho nên mình theo ấy uống rượu."

      lát sau, Quý Thư mới sâu kín .

      "Cho nên, bạn đưa ấy trở về? Hai người ở đâu qua đêm?"

      Doãn Văn Trụ có chút vui .

      Quý Thư lâu

      "Quý Thư, chuyện."

      Doãn Văn Trụ đáy lòng phiền phức càng lúc càng lớn.

      "Trụ, xin lỗi."

      Quý Thư rốt cuộc mở miệng, cũng là câu xin lỗi.

      " xin lỗi cái gì?"

      Tại sao có loại dự cảm xấu.

      "Chúng mình uống rất nhiều rượu, Phương Thê còn muốn về nhà, cho nên mình liền đặt phòng cho ấy, để cho ấy ở bên ngoài nghỉ ngơi đêm.

      Nhưng ——

      xin lỗi, mình đối với ấy động sắc tâm, cho nên chúng mình ——

      Trụ, mình biết thế nào với bạn, nhưng nghĩ lâu, vẫn là muốn cho bạn biết.

      Tất cả đều do mình, liên quan đến Phương Thê, ấy say đến biết gì, là mình có lỗi với bạn."

      Quý Thư lời chậm rãi truyền vào, từng câu từng chữ đều khắc vào lòng Doãn Văn Trụ.

      Đáy lòng của hơi lạnh.

      "Trụ, bạn đừng trách ấy, muốn trách trách mình . Mình ——"

      Quý Thư lời còn chưa xong, Doãn Văn Trụ liền quát : "Mình dĩ nhiên trách bạn, mình nên tin bạn."

      Sau khi

      Đáy lòng chỉ có phức tạp.

      Người phụ nữ của mình cùng bạn thân tốt nhất.

      Mặc dù là say rượu mất lý trí, tuy nhiên cũng thể tiếp thụ nổi.

      Sớm biết mình cũng nên để ấy lại.

      để ý là giả.

      Ít nhất bây giờ còn cách nào tiếp nhận.

      Doãn Văn Trụ vốn là vội vã muốn giải thích với Phương Thê, bây giờ lại sợ đối mặt với .

      Bởi vì biết nên cái gì.

      Gặp mặt, với sao?

      Nếu như ra, có tức giận ?

      sợ mình khống chế được.

      Cho nên vẫn là tạm thời để cho mình yên tĩnh chút tốt hơn.

      Doãn Văn Trụ chưa trở về phòng, cũng Hạ Sơ nơi đó, chỉ là phòng sách.

      Hạ Sơ ở trong phòng lâu thấy Doãn Văn Trụ trở lại, đáy lòng dâng lên mấy phần oán niệm.

      bị thương, lại vẫn nghĩ tới cái người đàn bà kia.

      Chẳng qua là lúc này, điện thoại di động vang lên.

      Nhìn phía điện thoại, Hạ Sơ tới bồn tắm, mới nhấn nút trả lời.

      sợ Doãn Văn Trụ lại đột nhiên xuất .

      "Lần này làm tệ, cũng nên yên tâm, ta có tới chỗ của Phương Thê."

      "Làm sao biết?"

      Hạ Sơ vẫn cảm thấy rất kỳ quái, ta tựa hồ biết rất nhiều việc.

      Thế nhưng đoạn thời gian này cũng đặc biệt chú ý, lại phát có cái gì khác thường.

      "Tôi làm sao biết đừng quan tâm, sáng sớm ngày mai, phải nghĩ biện pháp khiến Phương Thê nhìn thấy Doãn Văn Trụ từ trong phòng ra thôi. Đây tính là khó khăn , hơn nữa lại có ích tới ."

      " Đương nhiên tôi có thể làm. Chỉ là rốt cuộc là ——"

      Hạ Sơ còn chưa hỏi ra lời, người bên kia cúp điện thoại.

      Chỉ là Doãn Văn Trụ Phương Thê bên kia, xác định là tin tức tốt.

      Cũng biết người kia làm sao biết đến .

      Mới vừa rồi xem căn bản là kịp chờ đợi muốn bên người ta .

      Hạ Sơ trở lại giường, nhắm mắt ngủ hồi.

      Ngủ thẳng tới lúc nửa đêm, liền lặng lẽ đứng dậy.

      tới phòng sách, quả nhiên nhìn thấy đèn vẫn sáng.

      Vì vậy lặng lẽ vào.

      Doãn Văn Trụ vẫn ngủ, ngủ được, đáy lòng rất rố

      Khi lúc thấy Hạ Sơ đứng ở trước người , khỏi hỏi: "Làm sao em còn chưa ngủ?"

      "Em khát, muốn uống nước, thấy phòng sách có đèn, cho nên em liền tới xem chút."

      Hạ Sơ lấy cái cớ hoàn hảo, lại : "Trụ, trễ thế này, làm sao còn ngủ?

      Như vậy đối với thân thể tốt, mau ngủ . ấy còn chờ ."

      Doãn Văn Trụ cũng là lắc đầu : " còn có chút việc chưa xử lý."

      ra bây giờ căn bản cái gì cũng xem vào đầu, nhưng mấy lời đó cũng muốn với Hạ Sơ.

      " được, chuyện ngày mai xử lý cũng được, hôm nay phải nghỉ ngơi cho tốt."

      Hạ Sơ lên trước, đưa tay lôi kéo đứng dậy, rồi lại cố ý làm tay bị đau.

      lông mày nhíu chặt , cắn môi, làm bộ chịu nhịn đau đớn.

      Doãn Văn Trụ tự nhiên cũng nhìn thấy, : "Làm sao em cẩn thận như vậy? Ngoan, trở về ngủ ."

      " cũng , hay Phương Thê vẫn còn giận ?"

      Hạ Sơ cẩn thận từng li từng tí hỏi.

      Doãn Văn Trụ biết trả lời thế nào, liền tùy tiện ừ tiếng.

      Hạ Sơ dừng chút, nhìn Doãn Văn Trụ : "Trụ, nghỉ ngơi được, vậy nếu muốn tới phòng em nghỉ tý. Em có ý gì , chính là muốn quá mệt mỏi."

      mệt, hơn nữa muốn nghỉ ngơi, cũng còn có phòng khác."

      Doãn Văn Trụ muốn cùng Hạ Sơ thêm gì nữa, lúc này trong lòng rất phiền.

      "Trụ, có phải chán ghét em rồi ?"

      Hạ Sơ cũng là vào lúc này đưa tay ôm lấy .

      "Em muốn làm phiền , nhưng em sợ hãi. Mới vừa rồi làm cơn ác mộng, nằm mơ thấy chuyện xảy ra trước kia, em là sợ cũng chỉ còn lại có mình em. Em dám ngủ."

      Hạ Sơ biểu được cực kỳ nhu nhược, thân thể còn ngừng run rẩy.

      Doãn Văn Trụ biết lúc trước Hạ Sơ trải qua chuyện gì, nhưng nhớ đến lúc ban đầu thấy cũng là bộ lạc phách, liền nghĩ trải qua chuyện đau khổ.

      Cho nên cuối cùng đành lòng cự tuyệt.

      " cùng em, đừng sợ."

      Doãn Văn Trụ đưa tay vỗ vỗ lưng Hạ Sơ, sau đó theo gian phòng của .

      Hạ Sơ tay hơi run rẩy, vẫn buông tay ra.

      "Ngủ , ở lại với em."

      Đối mặt nhu nhược như thế, Doãn Văn Trụ cuối cùng đành lòng.

      "Trụ, cũng ngủ ngon?"

      Hạ Sơ nhìn , hai mắt tràn đầy chờ đợi.

      "Có thể ôm em ngủ ?"

      "Hạ Sơ."

      muốn làm cái chuyện xin lỗi Phương Thê.

      "Chẳng qua là ôm, chỉ lần thôi, có thể ?"

      tràn ngập kỳ vọng hỏi.

      "Hạ Sơ, ——"

      Doãn Văn Trụ lời còn chưa xong, Hạ Sơ cũng là cắt đứt .

      " xin lỗi, trụ, là em cầu quá mức. xin lỗi."

      buông lỏng tay ra, cả người co rúc thành đoàn.

      Chẳng qua là đáy lòng cũng là hận hận.

      nghĩ tới Doãn Văn Trụ từ chối.

      đây là vì người đàn bà kia thủ thân sao?

      Nhưng lúc trước cho dù ở chung chỗ với , khi rãnh rỗi cùng người đàn bà khác xảy ra quan hệ.

      Bây giờ hẳn vẫn vậy.

      được, tuyệt đối buông tha.

      Doãn Văn Trụ ở bên giường Hạ Sơ hồi lâu, thở dài cái, vẫn nằm lên, đưa tay ôm .

      "Tốt lắm, ngủ ."

      Hạ Sơ lúc này mới lật người, chui vào lòng Doãn Văn Trụ.

      Doãn Văn Trụ chỉ cảm thấy có đồ vật gì đó thấm ướt trước ngực

      biết khóc, tuy nhiên nó biết nên gì, cho nên vẫn là cái gì cũng , chẳng qua là nhàng ôm lấy .

      Chẳng qua là lại biết người chui đầu vào trước ngực khẽ nâng lên khóe môi.

      ===

      Phương Thê nằm ở giường vẫn có ngủ, cho rằng Doãn Văn Trụ rất nhanh trở về phòng.

      Nhưng chờ đến nửa đêm, chưa có trở về.

      Là ở Hạ Sơ nơi đó sao?

      vốn tưởng rằng ít nhất còn quan tâm .

      Thế nhưng coi là cái gì?

      chui ở trong chăn, nước mắt tự chủ chảy xuống.

      ra là bất tri bất giác, mình để ý như vậy.

      Phương Thê cả đêm chưa ngủ, đợi cả đêm, nhưng cuối cùng vẫn đợi được Doãn Văn Trụ .

      biết mình còn cảm giác gì nữa.

      Là thất vọng, là đau lòng, hay là sợ?

      Có lẽ đều là.

      mình trong phòng lạnh lẽo, nhưng trong chăn vẫn còn có mùi vị thuộc về .

      Như vậy mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển, khiến Phương Thê càng thêm cảm thấy khó chịu.

      tự chủ được ngồi dậy, mở cửa ra ngoài muốn tìm chút gì có thể giải đói.

      Hôm nay tâm quá nặng, cho tới giờ cũng chưa ăn cơm qua.

      Lúc này còn chịu nổi.

      Có đôi khi, luôn là đúng lúc như vậy.

      Phương Thê mở cửa nháy mắt kia, Doãn Văn Trụ lại mở cửa từ phòng Hạ Sơ ra.

      Cách mười mấy bước, bọn họ xa xa nhìn nhau, song phương cũng có chút sững sờ.

      Sau khắc, Phương Thê chợt trở lại trong phòng, đóng cửa lại, lưng tựa vào cửa, thân thể từ từ trượt xuống.

      Mặc dù đáy lòng đoán trước, nhưng đợi đến chân chính thấy, tim ra lại đau như vậy.

      Lần này, liền lý do lừa mình dối người cũng bị mất.

      Doãn Văn Trụ nhìn thấy Phương Thê, vội vàng đuổi theo, nhưng lúc tới cửa lại dừng bước.

      chính là sợ người khác nhìn thấy hiểu lầm cái gì, cho nên mới sớm như vậy ra ngoài.

      Nhưng nghĩ tới vẫn là bị Phương Thê nhìn thấy.

      Nhìn mắt hơi sưng đỏ, tim của bỗng nhiên nhói đau.

      Đêm qua vốn nên ràng với , nhưng sợ mình đến gần phía sau mình khống chế được tâm tình của mình.

      Tại sao phải như vậy?

      tự tay muốn gõ cửa, nhưng thế nào cũng gõ được, xoay người, cũng dựa vào cửa lưng ngồi xuống.

      Thê Thê, thời gian.

      mặc niệm trong lòng.

      Hai người cách gần như vậy, gần đến chỉ cách cánh cửa, Nhưng lại là giống như cách thế giới.

      Phương Thê nghe được tiếng bước chân dừng lại nơi cửa , nhưng đợi rất lâu, vẫn gõ cửa.

      Từ tối hôm qua đến bây giờ, vẫn luôn đợi, nhưng thế nhưng lại vẫn khiến thất vọng.

      Tâm tình cũng khống chế nổi nữa, nước mắt ngừng chảy xuống, nhưng lại muốn làm cho biết.

      Tay gắt gao che miệng mình, để cho thanh phát ra, khóc thút thít tiếng động.

      có dũng khí, nhưng lại chưa cho cơ hội.

      Như vậy lại nên làm cái gì bây giờ?

      Muốn khai phá cánh cửa này sao?

      Muốn đem mình giờ phút mềm yếu này toàn bộ bại lộ ở trước mặt của , mặc kệ thế nào cũng kéo tay của sao?
      trạch nữfujjko thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :