1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Cực Khỏe - Vụ Thỉ Dực (Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. người qua đường

      người qua đường Well-Known Member

      Bài viết:
      581
      Được thích:
      549
      Có kẻ sắp bị ăn đòn :tungtung:

    2. windlove_9693

      windlove_9693 Active Member

      Bài viết:
      292
      Được thích:
      181
      Ôi, dừng ngay khúc hằng đêm mong đợi

    3. DangThuy

      DangThuy Active Member

      Bài viết:
      85
      Được thích:
      115
      Oá oa, tội cho đám Nam Di, chắc kì này mấy thím ấy tiêu rồi ... :p

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 73
      Beta: Ishtar

      "Hoàng thượng, Trát Mộc Hợp lựa chọn võ sĩ Đại Sở là thế tử An Dương vương."


      Lời của vương tử Nam Di quốc vừa dứt, trường an tĩnh còn tiếng ồn. Mọi người nhìn về phía Sở Khiếu Thiên bị vương tử Nam Di chọn trúng, trong mắt lộ vẻ đồng tình. Như vậy, xem ra vương tử Nam Di Quốc hôm nay tuyệt đối là tới báo thù rồi, mặc dù phần lớn trong lòng mọi người đều có chút hả hê xem kịch vui, nhưng vài đại thần còn chút lí trí thầm cau mày trong lòng, biết chuyện bây giờ có chút khó cả đôi bên.


      Sở Khiếu Thiên nay là đại diện của Đại Sở, nếu tiếp nhận khiêu chiến, tuyệt đối phải là đối thủ của vương tử Nam Di. Nếu thua quá khó coi, cũng là mất mặt mũi hoàng triều Đại Sở của bọn họ. Nhưng, nếu Sở Khiếu Thiên bởi vì sợ thua mà cự tuyệt lời khiêu chiến, càng phải chứng minh người của Đại Sở sợ hoàng tử nước Nam Di sao, là oắt con vô dụng sao? Cũng nên làm vậy a!


      Vậy mà, mặc kệ trong lòng mọi người nghĩ như thế nào, người bị vương tử Nam Di khiêu chiến hết sức phách lối mà kiêu ngạo hất cằm lên, xếch lên khóe mắt tràn đầy sát khí, cười lạnh ngạo nghễ với , làm cho người ta rất muốn khiến đau nhức nằm bẹp dí mà dừng lại.


      Thanh hoàng đế nhàn nhạt vang lên, "Thế tử An Dương vương, ngươi có dám tiếp nhận khiêu chiến của hoàng tử Trát Mộc Hợp?"


      "Ta tiếp nhận!" Sở Khiếu Thiên chần chờ chút nào. Bộ dạng thản nhiên này lập tức làm cho hơn phân nửa quan viên ở đây sinh ra chút hảo cảm đối với .


      Đại danh thế tử An Dương vương Sở Khiếu Thiên, trong kinh thành ai biết, ai hiểu. rất được hoàng đế cưng chiều, nhất cử nhất động đều được người khác chú ý, nhưng còn có tự giác khiêm tốn, thích ỷ thế hiếp người, khi nam bá nữ (ức hiếp cả nam lẫn nữ), hoành hành kinh thành, hung ác tàn bạo, danh tiếng kém đến nỗi có thiên lý, biết bao nhiêu người bị thua thiệt chịu nhục trong tay , hận cho nghìn đao vạn kiếm mới hả dạ. Thiên hạ ngày nay, đúng là có chuyện gì dám làm.


      Thế nhưng, hoàng đế cưng chiều như thế, ai có thể cầm làm gì được ? Sở Khiếu Thiên dám đánh vương tử Nam Di trước mặt mọi người, lấy hiểu biết của mọi người về tính tình Sở Khiếu Thiên mà , chuyện này đúng là phù hợp với thói quen của , có gì là lạ. Loại con nhà giàu này, trời sinh chính là chuyên gây phiền toái. Nhưng sau khi gây ra phiền toái lại có bản lãnh dọn dẹp hậu quả, cái này càng làm cho người ta oán trách.


      Mọi người đều nghĩ Sở Khiếu Thiên chỉ là con nhà giàu vô dụng, căn bản có võ vẽ gì, lúc ấy có thể đánh được vương tử Nam Di, còn phải là bởi vì khi đó dẫn theo mấy con chó săn cùng tiến lên quần đấu sao, nay, nếu như mình ra trận, ai hoài nghi vương tử Nam Di lại thất bại lần nữa. Biết thất bại, Sở Khiếu Thiên lại vẫn muốn ứng chiến, biết nghĩ cái gì.


      Trong lòng mọi người đều thầm coi trọng Sở Khiếu Thiên, trong lòng suy nghĩ trận tỷ thí đầu này, Đại Sở bọn họ tuyệt đối thua rất thảm, người Đại Sở bọn xưa nay đều xem thường Nam Di mà giờ lại thua thảm, còn mặt mũi a. Nghĩ như vậy, các vị quan viên khỏi dời tầm mắt hướng lên hoàng đế, hi vọng người có thể ngăn cản Sở Khiếu Thiên, tránh để làm cho Đại Sở phải hổ thẹn.


      Sùng Đức Hoàng đế tự nhiên phát ra ánh mắt thâm thúy của mọi người đều tập trung tại đây, chỉ là nhàn nhạt cười : "Nếu thế tử An Dương vương ứng chiến, như vậy trận tỷ thí đầu tiên liền do hai người này bắt đầu ."


      xong, Sùng Đức hoàng đế sai người đem chỗ đất trống phía trước làm lôi đài, mọi người ngồi chung quanh đều dễ dàng thấy tình cảnh đài.


      "Thế tử An Dương vương, mời!" Vương tử Nam Di ánh mắt lãnh, bên môi lộ ra nụ cười vô cùng lạnh lùng.


      Sở Khiếu Thiên nghiêng đầu liếc cái liền thu hồi ánh mắt, giống như cảm thấy nhìn lâu sợ bị đau mắt. Chỉ cái nhìn như vậy, làm cho mọi người ở đây cảm thấy người này biết sống chết, hành động khiêu khích này làm cho người ta ngứa ngáy vô cùng muốn lập tức đập bẹp cho còn làm được điều đó nữa.


      Trước khi ra sân, bọn họ chia nhau ra đổi thân trang phục tương đối đơn giản gọn gàng, thích hợp cho đấu võ. Thay xong quần áo, cả hai liền bắt đầu chọn vũ khí cần thiết.


      Ở trước lôi đài, bày hàng binh khí, đao, kiếm, mâu, kích, giáo, phủ, roi, xiên, chùy, côn, rất đầy đủ. Hoàng tử Nam Di đứng trước hàng binh khí trầm tư lát, lựa chọn cây đao, thân đao đen nhánh, lành lạnh như tuyết, tản ra khí thế lẫm liệt lạnh lẽo. nắm đao, vung đao hướng cọc gỗ chém nhát, cần tốn nhiều sức cọc gỗ liền bị gãy đôi. Động tác dứt khoát mà dữ dội, chứa sức lực to lớn, cả người như thanh bảo kiếm được rút ra khỏi vỏ, dường như thể so nổi khí thế của .


      Trái với thanh đao sắc bén của hoàng tử Nam Di, Sở Khiếu Thiên xem ra chút để ý, suy tính, trực tiếp cầm thanh kiếm cân nhắc ở trong tay, sau đó vung đường rồi đổi lại cái khác vừa tay hơn, mặt lộ vẻ hài lòng.

      Quan viên Đại Sở thấy động tác của giống như tùy ý, đều nhịn được mà nhắm mắt lại, cố nhịn hộc máu ra, trong lòng chỉ cảm thấy trận này nhất định thua rồi. Chỉ hy vọng, thua cách thê thảm.


      Có lẽ, có lòng tin vào Sở Khiếu Thiên, cho là có thể thắng chỉ có Sùng Đức hoàng đế và Hân Linh thôi, ngay cả hai vợ chồng An Dương vương đều là vẻ mặt thê thảm nỡ nhìn.


      Sùng Đức hoàng đế so với vợ chồng An Dương vương còn hiểu bản lãnh của Sở Khiếu Thiên hơn, kể từ khi đem thị vệ đại nội thưởng tứ cho Sở Khiếu Thiên làm sư phụ võ thuật của , liền biết được Sở Khiếu Thiên trong mấy tháng qua đều cố gắng học võ với thị vệ đại nội này, mục đích là để có thể phản ứng kịp thời đừng bị té khi bị vị thế tử phi có quái lực đánh bay để còn có thể giữ gìn chút tự ái nam nhân còn lại—— đây mới là chuyện liên quan đến tự ái nam nhân, chuyện rất quan trọng, cho nên trong mấy tháng này, Sở Khiếu Thiên đành cố gắng chịu đựng vất vả, quyết tâm nâng cao võ nghệ —— mặc dù Sùng Đức hoàng đế có đặc phái người dò xét thành quả của Sở Khiếu Thiên, nhưng thỉnh thoảng cũng nghe được tin tức phản hồi từ thị vệ đại nội kia, biết Sở Khiếu Thiên tiến bộ thần tốc, đoán chừng hoàng tử Nam Di có lẽ phải là đối thủ của . Dĩ nhiên, Sùng Đức hoàng đế tin tưởng Sở Khiếu Thiên còn có nguyên nhân khác, chính là hai năm trước Sở Khiếu Thiên có thể sống mình ở trong núi ba tháng, đây mới là bản lĩnh của .


      Liễu Hân Linh mặc dù có chút lo lắng cho Sở Khiếu Thiên, nhưng nhìn Sở Khiếu Thiên trưng ra bộ dáng tự tin đến đáng ghét đẹp mê hồn, lại nhịn được cảm thấy buồn cười, trong lòng suy nghĩ mình nhất định phải tin tưởng . Hơn nữa, nhìn bộ dáng cầm kiếm, rất giống lúc bình thường chơi mang đao người. Ai nha, liền chút để ý tư thế kiếm chuyển động cũng rất giống đấy. Chỉ là bộ dáng có chút bất cần đời, có ai muốn thưởng thức mà thôi.


      Như là phát ánh mắt của nàng, Sở Khiếu Thiên thoáng lệch đầu nhìn về phía nàng, cho nàng ánh mắt trấn an, sau đó lại phủ lên khuôn mặt mình sát khí đằng đằng, ngay ánh mắt cũng đầy sát khí, làm cho người ta khỏi kinh hãi.


      Hoàng tử Nam Di đứng ở phía bên kia lôi đài vẻ mặt hơi run, trong lòng thầm giật mình trước khí thế của Sở Khiếu Thiên. Lúc trước bị Sở Khiếu Thiên đả thương hận Sở Khiếu Thiên thấu xương, cũng cho là nếu Sở Khiếu Thiên đánh lén , cũng bị ẩu đả đến còn cách nào đánh trả. Mặc dù rất muốn báo thù, nhưng rốt cuộc chuyện này là đúng trước, Đại Sở hoàng đế ràng cũng có ý che chở Sở Khiếu Thiên, oán hận nữa cũng làm gì được Sở Khiếu Thiên. Sau lại, suy nghĩ hồi lâu, quyết định động thủ kéo hòa ván tại dạ yến trung thu, tỷ thí trước mặt mọi người đánh bại Sở Khiếu Thiên.


      Mấy ngày nay, cũng đặc biệt sai người dò xét Sở Khiếu Thiên, biết được ỷ được hoàng đế sủng ái, hơn nữa còn là thế tử vương phủ, nên ai làm gì được , trong lòng nghĩ nôn nóng nghĩ ra đối sách trả thù, có thể nhân cơ hội đánh chết Sở Khiếu Thiên trong cuộc tỉ thí. phải người lỗ mãng, trong nhiều hoàng tử mà có thể được quốc chủ Nam Di sủng ái nhất, cũng có mưu lược của mình, chuyện chắc chắn dễ dàng động thủ. Mà để cho quyết định ra tay với Sở Khiếu Thiên, là bởi vì mới vừa rồi có người đưa tới thứ thú vị cho , chỉ cần Sở Khiếu Thiên đụng phải vật kia tại chỗ, liền lâm vào ảo giác, như vậy có thể khiến Sở Khiếu Thiên tử vong ngoài ý muốn.


      Đôi mắt của hoàng tử Nam Di tối tăm lãnh, nghĩ đến có thể giết chết kẻ lăng nhục , trong lòng liền sinh ra loại khoái cảm vặn vẹo. Hận ý đối với Sở Khiếu Thiên khiến khó có thể nhịn được.


      "Bắt đầu!"


      Thanh thái giám lanh lảnh vang lên hai người đồng thời có động tác, mau lẹ như gió, kiện tráng như thú, đao và kiếm tương giao tạo thành tiếng vang chói tai.


      Hoàng tử Nam Di mặc dù cao lớn, nhưng động tác rất mạnh, giống như gió trong khe núi, tốc độ nhanh vô cùng. Bởi vì Nam Di có nhiều núi, người Nam Di từ sống ở rừng rậm ở bên trong các dãy núi, tất nhiên sở hữu tốc độ rất nhanh. Mà động tác của Sở Khiếu Thiên kém hơn chút, nhưng phương thức xuất kiếm cực kỳ xảo trá tai quái, kiếm thường thường khiến hoàng tử Nam Di vào chỗ chết. Hơn nữa, mặc dù tốc độ của nhanh, nhưng lực cũng rất lớn, hoàng tử Nam Di dùng đao ngăn kiếm đâm tới chấn động cả thân thể, mơ hồ có chút tê dại, trong lòng khỏi cả kinh thất sắc.


      Trong nháy mắt, hai người giao thủ mấy hiệp, trong lòng đều có chút kinh ngạc về bản lĩnh của đối phương, khỏi càng dặn mình phải cẩn thận.


      đài, hai người cẩn thận giao đấu, người ở dưới đài cũng giật mình thôi, thậm chí ngay cả vợ chồng An Dương vương chứng kiến con trai của bọn họ làm gì cũng sai thế nhưng có thể kiếm đem hoàng tử Nam Di bức lui, cũng thiếu chút nữa nhịn được mà sợ hãi hô ra tiếng.


      Đây là con nhà giàu vô học vô pháp đó sao?


      ý nghĩ xẹt qua đầu mọi người, sau đó vài quan viên nhịn được mịt mờ nhìn tới vị hoàng đế ngồi cao ghế chủ vị, chỉ thấy sắc mặt người như thường, khóe môi mỉm cười, xem ra tâm tình rất là vui vẻ, khỏi giật mình, trong lòng sinh ra loại ý tưởng quái dị.


      Có lẽ, thế tử An Dương vương cũng như người đời biết như vẻ bề ngoài. thế nhưng lại thâm tàng bất lộ, loại lòng dạ tâm trí này, làm cho người ta giật mình. Chẳng lẽ hoàng thượng sớm biết bản lãnh của , mới có thể yên lòng để cho người Nam Di được thỏa mãn cầu?


      Dĩ nhiên, coi như người biết võ công cũng có thể nhìn ra hai người được đài lấy mạng ra giao đấu, tự nhiên có người nào hoài nghi hoàng tử Nam Di cố ý nhường hoặc là bản lãnh cao, dù sao Đại Sở cũng điều tra qua các vị các hoàng tử của Nam Di, đều biết uy danh của hoàng tử Nam Di.


      Nhìn qua sứ thần Nam Di bên kia, bộ dáng đều vô cùng kinh hãi quái lạ nhìn hai người đài, ánh mắt lập lòe bất định.


      Sở Khiếu Thiên cau mày nhìn chằm chằm đối thủ, trong lòng có loại cảm giác kỳ quái. Bởi vì phát hoàng tử Nam Di hình như luôn tìm thời cơ tới gần người , giống như có mục đích gì. Sở Khiếu Thiên híp nửa con mắt, mặc kệ có mục đích gì, cũng để cho ta được như ý.


      Nghĩ tới đây, Sở Khiếu Thiên lúc này chần chờ nữa, lại nâng kiếm nghênh đón.


      Keng tiếng, đao trong tay hoàng tử Nam Di bị Sở Khiếu Thiên đánh bay. Đao rời tay, hoàng tử Nam Di trong lòng biết thế là hỏng bét. Bết bát hơn chính là, ràng Sở Khiếu Thiên hít thuốc này, thế nhưng vì sao lại có nửa phần khó chịu, ngược lại động tác càng thêm hung mãnh?


      Hoàng tử Nam Di vừa lui về phía sau, liền liếc thấy mặt Sở Khiếu Thiên là nụ cười dữ tợn, sau đó chỉ cảm thấy bụng đau nhói, cả người bị quyền dữ dội đánh bay ra ngoài, hung hăng ngã xuống mặt đất, sức lực hung mãnh này khiến cảm thấy bụng quặn đau từng trận. Vậy mà, còn chưa kịp bò dậy lưng lại bị đạo áp lực cực lớn giống như đỉnh núi Thái Sơn áp tới, đè xuống dưới, thân thể dán lên sàn nhà, nhất thời cảm thấy hồi đau đớn truyền đến, khiến trước mặt bỗng tối sầm, ho ra búng máu, giống như nghe được thanh xương bị vỡ vụn. . . . . .


      "Hoàng tử!"


      "Dừng tay!"


      Người Nam Di bỗng chốc đứng dậy, rối rít kêu lên, nếu phải bốn phía lôi đài có thị vệ coi chừng, sớm nhịn được muốn xông lên giết ác ma công khai ngược đãi đối với hoàng tử bọn họ.


      Sở Khiếu Thiên có tai như điếc nghe tiếng kinh hô bốn phía, hăng say ngược đãi, hung hăng đạp thi thể đất. Sở Khiếu Thiên lần đầu tiên cảm thấy đánh người là chuyện rất thoải mái, đặc biệt là ngày ngày trải qua khảo nghiệm phải đối mặt với quái lực nương tử nhà , khiến cho hơi sức của so nam nhân bình thường còn lớn hơn mấy phần. Chỉ có đánh ngã những người này, mới có thể chứng minh trừ đánh lại nương tử nhà ra bên ngoài, vẫn là nam nhân rất cường hãn!


      Cho nên, Sở Khiếu Thiên khách khí lại thi hành bạo ngược lần nữa, căn bản cố kỵ đối phương là hoàng tử —— dĩ nhiên, bị tổ mẫu làm hư, hoàng đế bao che cho nên chính cũng sợ hoàng tử cái gì, chỉ cần có thể được sảng khoái là làm.


      Mà thấy vị thế tử gia hành động hung tàn, các quan viên tại chỗ chỉ cảm thấy căng thẳng, có loại cảm giác tức giận, khỏi thở phào may mắn nghĩ lại trong quá khứ dù có bị tức giận cũng chống lại thế tử An Dương vương, đây là lựa chọn sáng suốt cỡ nào a —— chẳng lẽ các ngươi quên mất đây là bởi vì hoàng đế dung túng , cho dù có làm gì cũng mặc kệ sao?


      Cho đến khi hoàng tử Nam Di gần chết, Sùng Đức hoàng đế thấy sứ thần Nam Di nhịn được nữa rốt cuộc mở lòng từ bi lệnh Sở Khiếu Thiên dừng tay. Nghe được Sùng Đức hoàng đế ra lệnh, Sở Khiếu Thiên chỉ có thể lưu luyến muốn thu chân về, sau đó khinh miệt liếc nhìn tới bọn người Nam Di, mới thản nhiên bước xuống lôi đài.


      Nhìn giữa mi tâm còn lộ ra cỗ sát khí đằng đằng, nam nhân chậm rãi tới, người ở chỗ này đều có cảm giác chân thực, đặc biệt là đám người Lộ Văn Tổ, sắc mặt lần lượt thay đổi xanh hồng, ánh mắt lập lòe bất định. hiểu vì sao hoàng tử Nam Di dùng mê huyễn dược, chẳng lẽ người Nam Di cũng rất coi trọng công bằng hay sao? là quá buồn cười, ai biết người Nam Di thích nhất là lật lọng, làm đủ mọi chuyện tiểu nhân làm sao có thể bỏ qua cơ hội này được?


      Sở Quân Huyền thấy Sở Khiếu Thiên qua, khỏi sờ sờ mặt, tại biết rồi, lúc trước Sở Khiếu Thiên đánh mình là vẫn thủ hạ lưu tình, ít nhất có đạp gãy xương sườn của mình giống như đối đãi với hoàng tử Nam Di. Thôi, về sau có lẽ nên cách Sở Khiếu Thiên xa chút.


      Sở Khiếu Thiên nhìn ánh mắt kinh nghi bất định xungquanh mình, trở lại chỗ ngồi của , liền bày ra bộ dáng phách lối đòi thưởng, "Nương tử, phu quân lợi hại ? Ha ha, đều là nhờ nương tử mỗi ngày đều tập cho ta, để cho sức lực của ta cũng lớn hơn rất nhiều, hoàng tử này căn bản cũng phải là đối thủ của ta."


      ". . . . . . Ừ, phu quân rất lợi hại!" Liễu Hân Linh khóe miệng co rút thành , trong lòng chỉ cảm thấy có chút nghi ngờ, chẳng lẽ là bởi vì nàng bình thường đều ném xuống giường, khiến cho trong lúc phản kháng cũng luyện được quái lực rồi?


      Ừ, khi nào rãnh rỗi phải thử sức lực của có bao nhiêu thôi.


      Có thể , bởi vì ai đoán được Sở Khiếu Thiên phá vỡ kết cục mọi người nhận định, cũng làm cho mọi người thay đổi cái nhìn về . Có lẽ, bởi vì chưa từng ôm qua hi vọng vào , cho nên khi làm ra được chuyện vượt qua dự tính của mọi người, hơn nữa còn làm được hết sức hoành tráng quả có thể dùng kỳ tích để hình dung loại tâm tình vui mừng đó.


      Quá thành rồi, đây là vị thế tử quần áo lụa cái gì cũng sai sao?


      Trận tỷ thí đầu, võ sĩ Đại Sở thắng.


      Trận tỷ thí thứ hai, lúc này do võ sĩ Đại Sở lựa chọn đối thủ.


      Bởi vì thương thế hoàng tử Nam Di tương đối nghiêm trọng, Sùng Đức hoàng đế để tỏ lòng tôn trọng đối với nước Nam Di, đặc biệt sai người đưa hoàng tử vào cung điện trong Quỳnh Lâm uyển để thái y chữa trị cho . Thấy hoàng tử nước mình lại lần nữa bị Sở Khiếu Thiên bạo hành, ánh mắt người Nam Di oán độc nhìn chằm chằm Sở Khiếu Thiên, hình như hận thể đem rút gân lột da tại chỗ mới hả dạ.


      Trận tỷ thí thứ hai, võ sĩ của Đại Sở bên này là gã thị vệ đại nội, chọn chính là trong những thị vệ của sứ thần Nam Di, đều là thị vệ, ra tay cũng cần cố kỵ quá nhiều, tất cả đều vui vẻ.


      Trận thứ hai, võ sĩ Đại Sở tất thắng —— dù sao võ công của thị vệ đại nội cũng phải tầm thường, lại là người có võ nghệ cao cường nhất trong triều, nếu như ngay cả kẻ chỉ biết dùng sức như võ sĩ Nam Di cũng giải quyết được, Sùng Đức hoàng đế liền trực tiếp cho về nhà làm ruộng rồi.


      Hai lần tỷ thí Đại Sở thắng cả hai, thắng lợi thuộc về Đại Sở rồi, còn nghi ngờ gì nữa. Rất nhiều quan viên lộ ra nụ cười, cho là ván thứ ba cần phải tỷ thí nữa. Người Nam Di nếu còn muốn thể diện, cũng nhắc tới trận tỷ thí thứ ba.


      Chỉ tiếc, mọi người xem thường người Nam Di, bọn họ quyết tâm báo thù cho hoàng tử của mình, cộng thêm sứ thần Nam Di A Mộc Nạp mặc dù lý trí, biết kết cục định, nên dây dưa quá nhiều, nhưng bởi vì còn phải nghe lệnh của lục hoàng tử, coi như muốn phản đối, cũng có cách nào cự tuyệt mệnh lệnh của lục hoàng tử—— khiêu chiến với thế tử phi An Dương vương.


      Vì vậy, trận tỷ thí thứ ba vẫn tiến hành như cũ, vả lại đến phiên võ sĩ Nam Di lựa chọn đối thủ của bọn họ.


      Ngoài dự đoán, trận tỷ thí thứ ba, tuyển thủ nước Nam Di phái ra lại là nữ nhân, nữ nhân ăn mặc rất trung tính.


      Thấy nữ nhân ăn mặc trung tính này, quan viên Đại Sở khỏi nhìn nhau, nước Nam Di quả nhiên là bộ tộc man di, nữ nhân mà lại đánh đánh giết giết được coi là cái gì? Có thể chấp nhận được sao?


      Nữ võ sĩ kia đứng ra, đối với Sùng Đức hoàng đế thi lễ đặc hữu của người Nam Di, dùng ngôn ngữ Đại Sở cứng rắn : "Hoàng thượng, tại hạ A Y Na, lựa chọn võ sĩ Đại Sở là thế tử phi An Dương vương!"


      Thanh A Y Na vừa dứt, tất cả mọi người Đại Sở bối rối, sau đó máy móc mà nhìn về thiếu nữ ngồi ở bên cạnh Sở Khiếu Thiên cung trang hoa lệ, xem ra hết sức nhắn nhu nhược. Đại khái bởi vì có Sở Khiếu Thiên hung tàn mãnh liệt đối lập, thế tử phi nhắn lại văn nhã xem ra quả giống như tiểu bạch thỏ vô tội nhu nhược, có chút lực chiến đấu nào.


      Cái này. . . . . . Hình như trình độ võ lực có ngang nhau a?
      linhdiep17, ly sắc, SiAm47 others thích bài này.

    5. DangThuy

      DangThuy Active Member

      Bài viết:
      85
      Được thích:
      115
      Ôi trời ơi, kịch tình đến rồi ~
      Êm vừa nghĩ mà tê cả da đầu = ))
      TrâuIshtar thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :