1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Ngốc Nghếch - Vụ Thỉ Dực (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hotaru_yuki

      Hotaru_yuki Member

      Bài viết:
      57
      Được thích:
      81
      Nghẹn, chính ta là ng đọc còn muốn nghẹn(vì cười) chi ng trong cuộc :))))))Ths nàng nhìu
      Ishtar thích bài này.

    2. sissido

      sissido Member

      Bài viết:
      93
      Được thích:
      65
      Chị Như Thúy là bá đạo :yoyo60::yoyo53:
      Ishtar thích bài này.

    3. emilia

      emilia Well-Known Member

      Bài viết:
      605
      Được thích:
      509
      Như thúy nương luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu và khiến mọi người nghẹn khuất vì khả năng thấu hiểu của nàng:yoyo60::yoyo60::yoyo60:
      Ishtar thích bài này.

    4. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Thanks nàng,
      Vợ chồng lão Trấn quốc công muốn chỉnh người, bị Như Thúy nương chỉ có nghẹt chết mà thôi
      Ishtar thích bài này.

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 32
      Beta: Ishtar


      "Hồ gia gia?" Trấn quốc công cũng sửng sốt, nghi ngờ nhìn về phía hai người, hỏi: "Là Hồ thái y?"


      Như Thúy nương tinh thần ổn định đáp: "Đúng vậy, hôm qua Hồ gia gia cũng vì lo lắng mấy lời đồn đại nên mới sang phủ xem thử, lại vô tình nhìn thấy người ta cứu Diệu Vi từ trong ao ra. Diệu Vi lúc đó khả năng tâm tình tốt cho nên chuyện có vẻ khó nghe, Hồ gia gia nhịn được câu, sau đó nàng liền chỉ vào Hồ gia gia mắng, cho nên cuối cùng Hồ gia gia mới có thể câu kia, nhưng tuyệt có ý tứ gì khác, là Diệu Vi suy nghĩ nhiều."


      Trấn quốc công sắc mặt lập tức rất tốt, nhìn về phía Trấn quốc công phu nhân ánh mắt đều thay đổi.


      Trấn quốc công phu nhân trong lòng biết tốt, những năm gần đây bà cũng hiểu, mặc dù Trấn quốc công phu nhân tiền nhiệm bị chết oan uổng, nhưng trong lòng trượng phu vẫn rất kính trọng bà ấy, hơn nữa đối với bà ấy vẫn luôn áy náy trong lòng, liền đối với người của Đàm gia bên kia nhân nhượng mấy phần. Cộng thêm cái loại tính cách thủ lễ cổ hur của trượng phu, tuân thủ nghiêm ngặt quy củ, đặc biệt hận nhất mấy tên người hầu biết phân biệt tôn ti, Diệu Vi vừa đúng lúc đụng ngay vào họng súng cuả ông.


      Trong lòng biết chính mình đúng lý, Trấn quốc công phu nhân chỉ có thể miễn cưỡng : "Lão gia, thiếp thân chỉ kêu Diệu Vi truyền lời, bảo nàng làm thêm chuyện gì khác, chắc nàng cũng biết vị kia là Hồ thái y mới có thể tự mình chủ trương."


      Trấn quốc công sắc mặt vẫn tốt, nhưng cũng bám lấy việc này mà mắng con dâu thứ ba nữa, cộng thêm lúc nãy nàng trận lại khó ngăn được khó chịu trong lòng , con thứ ba bộ dáng mặn nhạt, ông càng thêm khó chịu. Bất quá lần này cũng để ông thấy được bản tính của con dâu thứ ba, trái lại lá gan rất lớn, mấy người phụ nữ trong nhà mỗi khi ông tức giận đều chỉ nơm nớp lo sợ, im lặng tiếp nhận cơn giận của ông, chỉ có nàng dám cả gan xen mồm cắt ngang lời của ông, chẳng trách ngay cả công chúa và hoàng tử nàng cũng dám hại. (Như Thúy nàng rất oan uổng nha!)


      Như Thúy nương lại là người xem sắc mặt người khác, bổ sung: "Nương, ngài như vậy là đúng, Diệu Vi thân là nha hoàn hẳn là phải có mắt nhìn người, phải biết trong phủ chúng ta nếu có người tuổi tác cao, lại có mặc y phục người hầu, đều là trưởng bối tới. Dù cho có mắt nhìn người nhưng cũng phải biết đối nhân xử thế chứ, đối với người già mà nàng lại bất kính như thế? Cho nên , đây đều là lỗi của Diệu Vi, thứ nha hoàn như vậy, nương sau này chọn người vẫn nên cẩn thận chút ."


      Nghe nàng xong, Trấn quốc công phu nhân liền có xúc động muốn xông ra cắn chết nàng, đây phải là xấu bà sao, biết quản giáo nha hoàn sao? Mà Tần thị bên cạnh tâm tình cũng tốt, nhìn mình đường đường là Trấn quốc công phu nhân như vậy mà lại bị nữ nhân xuất thân từ nha hoàn bắt nạt, nàng ta đâu thể nào chịu được nỗi nhục này? Hơn nữa so với việc làm chị em dâu tốt với Như Thúy nương, lấy lòng Trấn quốc công phu nhân có lợi hơn nhiều.


      Tần thị lãnh đạm : "Tam đệ muội thực rất có tài ăn , còn dám trách cứ nương? Dù cho Diệu Vi biết điều, cũng là nàng tự mình tốt, nương phải quản lý toàn bộ phủ Trấn quốc công, làm sao có thời gian giáo quản ả nha hoàn? Tất cả chẳng qua là Diệu Vi tự chủ trương mà thôi."


      Như Thúy ánh mắt chuyển hướng về phía nàng ta, kinh ngạc : "Nguyên lai nha hoàn phủ quốc công đều là tự chủ trương có chừng mực như thế này sao? Chẳng trách a, là ta trách oan nương rồi." Sau đó thành khẩn với Trấn quốc công phu nhân: "Nương, xin lỗi, con sai rồi ạ."


      "..."


      Trấn quốc công phu nhân trong lúc nhất thời biết nên đáp lại như thế nào cho tốt. Loại phương thức xin lỗi này so với làm gì càng làm người ta khó chịu hơn.


      "Câm miệng!" Đồng dạng khó có thể chịu đựng còn có Ôn tiểu thư, cuối cùng cũng dời lực chú ý từ tam ca của nàng nhìn sang, tức giận với Như Thúy nương: "Ngươi ràng là châm chọc mẹ ta biết nhìn người, có phải muốn gây xích mích cha mẹ ta và tam ca hay ? Ngươi như vậy có bộ dáng của con dâu sao? Ta biết ngươi căn bản có ý tốt, căn bản xứng với tam ca!"


      Như Thúy nương nhìn nàng cái, sau đó cười híp mắt hỏi: "Tứ muội muội tại sao có thể chỉ trích ta như vậy? Ta tốt xấu gì cũng là tam tẩu, Tứ muội muội chỉ trích ta như vậy cũng có tác phong của muội muội đúng ? Hơn nữa ta tại sao lại xứng với phu quân? Phu quân từng hai chúng ta là đẹp đôi nhất."


      "Ngươi..." Thực biết xấu hổ! Ôn tiểu thư bị nàng vô sỉ khiến cho nên lời.


      Mà lúc này Ôn Lương lại tiếp: "Nương tử đúng, chúng ta là hoàng thượng ban hôn, đương nhiên là xứng đôi!"


      Ôn tiểu thư mặt đỏ lên, tức giận trừng mắt nhìn Như Thúy, cho rằng đều là lỗi của nàng, khiến tam ca thiên vị giúp nàng mà giúp muội muội.


      Lúc này, Trấn quốc công rốt cuộc lên tiếng: "Được rồi, đều câm miệng cả cho ta! Uyển Uyển, nàng là tam tẩu của con, con phải tôn trọng trưởng bối. Con trở về phòng cho ta!"


      "Cha..." Ôn tiểu thư đáng thương kêu tiếng, viền mắt liền hồng hồng, bộ dáng lã chã chực khóc, làm Trấn quốc công phu nhân đau lòng hết sức.


      Mọi khi nàng làm bộ dáng này, Trấn quốc công có ý chí sắt đá đến đâu cũng mềm lòng mấy phần, hơn nữa còn có Trấn quốc công phu nhân ở bên cạnh khuyên bảo, rất nhanh liền để mặc nàng. Nhưng hôm nay Trấn quốc công lại động đậy, gọi ma ma tới mạnh mẽ đem nữ nhi trở về phòng của nàng. Nữ nhi này bình thường được nuông chiều chút, trước giờ còn cảm thấy, bây giờ nàng ở trong trường hợp này cũng biết tốt xấu mà ngắt lời trưởng bối, cũng làm cho ông có chút thất vọng. Mặc dù nữ nhi là để nuông chiều, nhưng cũng phải biết lễ phép, đỡ cho sau này gả nàng người ta lại tiểu thư phủ Trấn quốc công hiểu lễ phép.


      Ôn tiểu thư thấy làm nũng giả bộ đáng thương cũng thể làm phụ thân mềm lòng, lập tức oa tiếng khóc lớn, hung hăng trừng Như Thúy cái, theo ma ma ra ngoài.


      Trấn quốc công xị mặt ngồi trở lại vị trí, nỗ lực giữ cho lòng mình bình tĩnh, sau đó hỏi thăm chuyện kia, Ôn Lương chắp tay sau lưng lời nào, liền do Như Thúy nương lại lần. Đợi đến khi nghe xong lời của nàng, người ở chỗ này lại lần nữa biết gì , Trấn quốc công phu nhân và Ngô thị ở trong lòng đều đồng thời tiếc hận nàng quá may mắn, thế nhưng sau khi đè bị thương hoàng tử công chúa, vẫn còn có hoàng thượng cùng vương gia bảo hộ nàng, thái hậu cũng đặc biệt thích.


      Hiểu tình, Trấn quốc công vẫn xị mặt, : "Vợ của Lương ca nhi, nháo ra những lời đồn đãi này cũng là lỗi của con, lần này may mắn, được thả ra truy cứu, con sau này hành cẩn thận, đỡ phải lại mang thị phi, bị người ta chỉ trích con dâu phủ Trấn quốc công to gan lớn mật biết quy củ..."


      "Cha, quy củ của con rất tốt." Như Thúy nương lại lần nữa cắt ngang lời Trấn quốc công, bởi vì nàng cảm thấy đây là chuyện thập phần trọng yếu: "Vương gia sau khi thu con làm nghĩa muội, liền kêu vương phi mời ma ma trong cung tới cẩn thận dạy con quy củ, ngài như vậy làm cho người ta hoài nghi Túc vương phủ có quy củ đó nha."


      Nghe như thế, người ở chỗ này co quắp khóe miệng, thầm nghĩ người nào ngu ngốc dám Túc vương phủ quy củ giáo dưỡng? Nàng đây phải là lấy Túc vương phủ đến ngăn bọn họ sao? đúng là hiểm!


      Bất quá đối với việc nàng dám cả gan mấy lần cắt ngang lời của Trấn quốc công, Trấn quốc công phu nhân trong lòng cũng có vài phần kính phục, chỉ cần Trấn quốc công nghiêm mặt lại hoặc là giận dữ, trong phủ này cơ hồ có người nào dám ho he tiếng. Mà tuyệt nhất chính là, nha đầu kia lại rất chi là có lý, làm cho người ta muốn nổi giận cũng nổi, nếu muốn dùng thân phận trưởng bối đến áp chế nàng, được a, đến lúc đó còn biết nàng cái gì đâu.


      Aiz, đau đầu quá !


      Trấn quốc công bị nghẹn lại, nhất thời sắc mặt rất khó coi, bất quá nhìn Ôn Lương bên nhạt nhẽo cười khẽ, Trấn quốc công cũng tự biết hôm nay thể mắng được, cứng rắn hạ cơn giận, kiên trì : "Ta cũng Túc vương phủ có quy củ, chớ xen mồm!" Trừng mắt liếc nàng cái.


      Như Thúy nương biết nghe lời đáp tiếng, rốt cuộc ngậm miệng.


      "Còn có Lương ca nhi, sau này quản cho tốt vợ của con, chúng ta là thần tử, trung với hoàng thất, gặp chuyện gì cũng nên nhường nhịn mấy phần. Chuyện lần này coi như cho qua, mặc dù vợ con có sai, thế nhưng lời đồn đại cũng là bởi vì nàng mới có, mọi người do con dạy vợ nghiêm, con sau này quản nàng cho tốt, chuyện này còn xảy ra lần nữa, con vẫn nên cưới vợ khác . Tin tưởng Túc vương cũng thông cảm cho chúng ta!"


      Nghe như thế, Ôn Lương biểu tình lãnh đạm rốt cuộc vỡ tan, cắn răng hô tiếng: "Cha!"


      Trấn quốc công thèm nhìn , đỡ phải lại tức giận ngừng được, kế tiếp là với Trấn quốc công phu nhân, "Phu nhân, sau này quản hạ nhân trong phủ cho tốt, hi vọng loại chuyện này xảy ra nữa, nếu quản nổi, để cho con dâu lớn quản cũng được."


      "Lão gia!" Trấn quốc công phu nhân vẻ mặt thể tin tưởng thốt lên.


      Tần thị cũng mở to mắt, lặng lẽ liếc nhìn Trấn quốc công phu nhân, tim đập nhanh.


      Trấn quốc công vẫn còn xị mặt, tiếp tục : "Hồ thái y là bậc trưởng bối, sao có thể để cho nha hoàn tùy tiện lên mặt? Diệu Vi biết tôn ti trật tự, loại nha hoàn này trong phủ ta chứa nổi, trục xuất nàng ra khỏi phủ ."


      Trấn quốc công phu nhân bị ông xong mặt nóng bừng, lão gia như vậy khác nào trước mặt mọi người tát vào mặt bà, trong lòng là vừa giận vừa hận, nguyên bản còn muốn trách mắng con dâu thứ ba, tại phát sinh loại chuyện này, bà hoàn toàn mất hết tâm tình trách mắng, chỉ nghĩ tìm lỗi của nàng để trừng phạt nàng nặng mới nguôi giận. Lúc này trong lòng cũng có chút hối hận khi bảo bọn họ dọn ra ngoài ở, vì sao khuyên bảo lão gia mạnh mẽ ra lệnh bắt bọn họ ở lại trong phủ, tại muốn nhân cơ hội trừng trị nàng tốt cũng vì khác nơi ở mà mất , dự đoán thân phận bà bà này (mẹ chồng) cũng thể áp chế được nàng.


      Sau đó trấn quốc công lại , mỗi người đều bị dạy dỗ trận, chỉ có trưởng tử Ôn Doãn trầm mặc làm việc là tránh được kiếp.


      Chờ sau khi ông xong, Ôn Lương thu hồi mặt nạ mỉm cười bình thường mặt, nghiêm túc nhìn về phía trấn quốc công : "Cha, ngài sau này muốn mắng chửi người vẫn nên tìm hiểu tình ràng rồi hãy mắng, phải ai cũng giống như nhi tử vì người là phụ thân mà nhẫn nại. Vợ con như thế nào là chuyện của mình con, nàng là thê tử hoàng thượng ban hôn cho con, cho dù muốn bỏ nàng cũng phải xem ý tứ của hoàng thượng, phải cha con cưới người khác liền có thể cưới!" Dứt lời, kéo tay Như Thúy, lại : "Hôm nay khiến cha mẹ đợi lâu, nghĩ đến hai người đều mệt mỏi, bọn con về trước, cha mẹ nghỉ ngơi tốt."


      xong, cho bọn họ có cơ hội phản ứng, kéo Như Thúy chạy ra khỏi đại sảnh.


      Bọn họ vừa mới ra tới cửa, liền nghe thấy trận ầm ĩ, tựa hồ lại có chén trà bị rớt bể.


      Hạ nhân đứng chờ ngoài cửa nhìn thấy bọn họ, lại nghe thấy thanh phía trong, lập tức đem đầu ép tới mức thấp nhất. Bọn họ đều là lão nhân trong phủ quốc công, tự nhiên biết mỗi lần tam thiếu gia hồi phủ, trong phủ đều giống như ăn phải hỏa dược, bầu khí căng thẳng quỷ dị, lần này tự nhiên cũng ngoại lệ, tam thiếu gia bỏ như thế, dự đoán bầu khí trong phủ phải mất mấy ngày mới có thể khôi phục.


      Bên trong phòng Trấn quốc công xác thực rất tức giận, nhưng nhiều năm như vậy khí lực cũng cạn, cho nên còn hơi sức ngăn cản chuyện này, chỉ là mắng mấy tiếng nghiệt tử….


      Người ở chỗ này đều bị ông răn dạy qua, cũng dám khuyên ông, chỉ có thể ngồi tại chỗ chịu tội.


      *****


      Bên kia Ôn Lương và Như Thúy cùng nhau rời khỏi phủ Trấn quốc công, vẫn là quản gia đến tiễn bọn họ.


      Đợi lên xe ngựa xong, Ôn Lương thần sắc khôi phục thành bộ dáng lúc bình thường, Như Thúy nghĩ trong lòng thấy khó hiểu, cũng biết là tức giận hay là khổ sở đây nữa, nhìn chút, cảm thấy quả nhiên tâm tư của nam nhân này nữ nhân như nàng đừng nên đoán, đoán đến đoán đều đoán trúng.


      Ôn Lương chú ý tới ánh mắt của nàng, dựa lưng vào vách xe, đối với nàng khơi mào khóe môi cười tươi như gió xuân, "Vì sao nhìn ta như vậy?"


      "Nhìn chàng có tức giận hay ." Như Thúy nương thành thành : "Chàng nếu tức giận ta liền tránh xa chút."


      Ôn Lương thiếu chút nữa nghẹn thở, đem nương thành cách ngu ngốc kéo qua đây oán hận nắm lấy mặt của nàng, hiểm : " phải nên nếu ta thoải mái nàng cố hết sức làm ta vui sao?”


      Như Thúy nương hùng hồn : "Nghe nam nhân khi tức giận rất thích gia bạo, ta đương nhiên là muốn tránh xa chút a!"


      "... Ta có bạo lực!" Bị người ngu ngốc nào đó làm cho tức giận đến nổi trận lôi đình, mỹ nam nghiến răng nghiến lợi vì mình , "Ta là người văn minh, đánh nữ nhân!"


      Nghe xong, Như Thúy nương liền hạ khẩu khí, lập tức cọ qua đây lấy lòng, vì đấm lưng xoa bóp, cười : "Ân, ta tin Ôn đại nhân thông minh tuyệt đỉnh tài hoa dào dạt, tuyệt đối bạo lực, nghe nam nhân thông minh đều thích sử dụng thủ đoạn, chỉ cần chơi đùa cũng làm chết địch nhân rồi, loại chuyện bạo lực này liền có vẻ quan trọng gì, đúng ?"


      "Đúng cái đầu của nàng!" Ôn Lương trực tiếp bổ nhào tới ôm nàng vào trong lòng, dùng sức cắn mấy cái.


      Thượng Khê ở bên ngoài đánh xe nghe thấy tiếng động, chân mày nhảy nhảy, vội vàng nín thở ngưng thần, miễn cho nghe thấy cái gì nên nghe.


      hồi sau, nha đầu ngốc thập phần ôn thuần tựa vào trong lòng nam nhân, bộ dáng hưởng thụ, nhìn trong mắt Ôn đại nhân, đáng giống như hai tiểu hồ li được nàng chăm sóc kia.


      Ôn Lương xoa mái tóc dài của nàng, đột nhiên ôn hòa hỏi: "Vừa rồi có sợ ?"


      " sợ!" Như Thúy nương đáp rất mau, ngẩng đầu lên cười với : "Cha biết phân biệt tốt xấu oan uổng chàng, mới thực là đáng ghét, ta là vợ của chàng, dù sao cũng phải giúp chàng làm sáng tỏ hiểu lầm, phải ?"


      Ôn Lương mặt áp ngực mềm mại của nàng, rầu rĩ cười rộ lên. rất muốn với nàng, kỳ thực cha cũng có oan uổng , xác thực làm rất nhiều chuyện hoang đường, mấy lần đều làm mất hết mặt mũi phủ Trấn quốc công. Nếu phải phủ Trấn quốc công chỉ còn lại mình là đích tử, cha tính tình cứng nhắc căn bản khoan dung , sớm cùng đoạn tuyệt quan hệ hoặc là đem giam lỏng miễn cho xuất làm chuyện mất mặt. Mà cha sở dĩ mỗi lần gặp mặt phải rít gào mắng chửi người, cũng là muốn đích tử duy nhất là đây trở nên tốt hơn.


      Mỗi người đều có suy nghĩ riêng và cách làm của riêng mình, cũng cho là mình làm như vậy là vì tốt cho đối phương, nhưng đối phương lại cảm kích và tiếp nhận cách làm này.


      "Nha đầu, hôm nay thực cám ơn nàng..." Cám ơn nàng dũng cảm lớn mật đứng ra bảo vệ ta, cám ơn nàng đối với ta tín nhiệm, cám ơn nàng vẫn luôn ở bên cạnh ta.


      Đây là lần duy nhất trong mười mấy năm qua cảm nhận được cái gì là sung sướng khi về nhà, liền hề kiềm chế mà biểu lộ tâm tình.


      Như Thúy nháy nháy mắt, đột nhiên mặt đỏ bừng lên, có chút ngượng ngập : "Ôn đại nhân, phiền chàng đừng cọ nữa được chứ? Điều này làm ta cảm thấy chàng nảy sinh ý xấu với ta đó nha!"

      "..."


      Bầu khí tốt đẹp liền bị câu của nương ngu ngốc nào đó phá vỡ, Ôn Lương trong lòng cảm thấy xung quanh gió thổi hiu quạnh, trở lại.
      lan đỗ, hauyen2803, banhmikhet25 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :