1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Ngốc Nghếch - Vụ Thỉ Dực (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. sissido

      sissido Member

      Bài viết:
      93
      Được thích:
      65
      Trong nhóm "tam " đấy chị Phỉ đúng là tâm hồn nghệ thuật :yoyo14:

    2. Neavah Redneval

      Neavah Redneval Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      449
      Ta vẫn nhớ như thúy nương a. Nhưng mà bận quá comt đc.
      Tiểu mập mạp đáng quá. Mà chuẩn bị có chuyện vui để xem a

    3. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 42


      Mùa đông sắp đến, khí trời kinh thành càng ngày càng lạnh.


      Hồ thái y bưng thuốc vừa mới đun xong trở lại trong phòng, liền nhìn thấy thê tử tỉnh, ngồi dựa vào gối ở giường. Ngoại tôn nữ đáng ngồi phía trước, nhàng chuyện cùng nàng, mặt mày hớn hở, hoạt bát vui tươi, đợi tiểu nha đầu kể chuyện xong, mặt thê tử vốn dĩ tái nhợt khẽ lộ ra nụ cười, thoạt nhìn tinh thần rất tốt.


      Hồ thái y bưng chén thuốc qua, với tiểu tôn nữ: "Tiếu Tiếu qua đây lâu chưa? dùng đồ ăn sáng chưa?"


      Tiểu nương cúi đầu, bấm ngón tay, bộ dáng đánh trống lãng.


      Hai vợ chồng hiểu tính tình của tiểu tôn nữ này, thấy là nàng chột dạ. Hồ phu nhân vội vàng thúc giục tiểu nha đầu dùng bữa, Hồ thái y cũng trừng mắt trách mắng: "Còn tuổi ăn uống đúng giờ, cẩn thận lại giống như nương của con mai mốt bị đau dạ dày mới chừa!"


      Tiểu nương miết miết môi, reo lên: "Người ta là lo cho ngoại tổ mẫu thôi... Ngoại tổ phụ đừng tức giận, con bây giờ ăn sáng." Chờ cho sắc mặt xanh mét của Hồ thái y quay chỗ khác, tiểu nương liền hướng bóng lưng của ông làm cáu mặt quỷ, khiến cho Hồ lão phu nhân được trận cười vui vẻ.


      Đợi tiểu nương theo ma ma xuống, Hồ thái y bưng chén dược bưng, dùng thìa đút thê tử uống thuốc.


      Chậm rãi uống thuốc xong, Hồ phu nhân tiếp nhận khăn lau miệng từ trượng phu, thấy ông vẫn hiền hòa tí nào, khuôn mặt vẫn trầm như nước, liền biết trong lòng ông vẫn cực kì tức giận. thực tế, từ hôm qua biết được chuyện kia từ trong miệng trượng phu, bà cũng rất kinh ngạc, sau đó là đau lòng cùng lo lắng.


      "Nghe Tiếu Tiếu , hôm nay là ngày nghỉ của Lương ca nhi, chắc tới phủ thăm chúng ta." Hồ lão phu nhân cất khăn tay, nhàn nhạt : "Lương ca nhi đứa này rất có chủ kiến, đến lúc đó phu quân ông cũng đừng bày sắc mặt với . Có số việc phải đến từ từ đến."


      Hồ thái y nghe xong lời của thê tử, khỏi nhếch râu lên cả giận: "Thằng nhóc hư hỏng, từ đến lớn làm biết bao nhiêu chuyện bậy bạ, trước đây cần so đo, khi đó vẫn còn trẻ hết sức lông bông. Thế nhưng lần này... Đây chính việc cả đời của a! chẳng lẽ muốn có đứa nối dõi tông đường? Khi ta nghe thấy Vương thái y ra chuyện này còn cảm thấy tin, ai biết hỏi hết mấy vị thái y Túc vương phủ bắt mạch lần trước, đều xác định vợ của Lương ca nhi lúc trước bị thương ở vùng bụng, cuộc đời này khó có thể thụ thai ..." xong khỏi thở dài sâu.


      Nghe thấy trong lời của trượng phu ràng thích đứa cháu dâu này, Hồ lão phu nhân cũng trầm mặc, cẩn thận hỏi: "Phu quân, vợ của Lương ca nhi thể mang thai, phải còn có nương khác sao? Lấy tướng mạo của Lương ca nhi, có rất nhiều nương nguyện ý ủy thân cho . Sau này nạp mấy thị thiếp về, đợi đến khi có đứa liền ôm đến nuôi dưới tên của vợ Lương ca nhi cũng được mà?"


      Ai biết nghe như thế xong Hồ thái y liền nhảy dựng lên, làm nam nhân so với nữ nhân càng thể tiếp thu loại chuyện này, nhếch râu lớn tiếng : "Chuyện này thể nào! Hơn nữa Lương ca nhi làm ra loại chuyện này!" xong liền lấy quyển sách ở trong phòng ra: "Lúc trước quyết định lấy người ta, đương nhiên là phải phụ trách vợ con mình! Lương ca nhi mặc dù làm việc biết điều, nhưng phải là loại người đạo đức kém cỏi kia..."


      Hồ lão phu nhân mặt khỏi lộ ra mấy phần ý cười, vốn dĩ trượng phu xưa nay cực kì ghét chuyện ba vợ bốn nàng hầu, cho rằng chỉ có loại nam nhân ăn ngồi rồi có chuyện gì làm mới cưới đống nữ nhân về nhà, trượng phu cả đời chuyên chú với việc nghiên cứu y thuật, đem cả cuộc đời và thời gian đều dâng hiến hết cho y thuật, căn bản có thời gian để tâm tới loại chuyện này, cho nên kiếp này chỉ cưới thê tử, chưa bao giờ nạp thiếp, cũng cho rằng gia đình chính là chuyện tình cảm của hai cá nhân, đâu thể nào chứa chấp thêm nữ nhân khác liên quan chen vào? Cho nên lời vừa rồi của Hồ lão phu nhân chỉ là có ý tứ thăm dò, phản ứng như vậy của trượng phu đều nằm trong dự liệu của bà.


      Hồ lão phu nhân làm nữ nhân, tự nhiên liền biết số phận bi ai của những nữ nhân đằng sau những hào môn đại trạch kia, đại đa số đều chờ mong được trượng phu quý cùng địa vị nhất định. Cho nên bà tuyệt muốn khắt khe với vợ của Lương ca nhi, đều là nữ nhân với nhau cả, chỉ là tiếc nuối nàng bởi vì bị thương nên thể sinh, thể nối tiếp hương hỏa vì Lương ca nhi, nam tử nếu như có huyết mạch của mình, đến ánh mắt của thế nhân, chính về sau có thể vì chuyện này mà hối hận hay ?


      "Lương ca nhi là ta nuôi lớn, ta thực muốn có hậu nhân, cũng muốn sau này bị thế nhân coi thường..." Hồ thái y thở dài tiếng, sau đó lại nóng giận: "Việc này cũng phải mắng chính , biết đối phương là tình huống thế nào, vì sao lúc trước còn muốn thú người ta?"


      "Nghe lúc ở Đồng thành, thê tử của Lương ca nhi lúc đó cứu , Lương ca nhi liền muốn cưới nàng." Hồ lão phu nhân , chuyện này lúc trước đồn đại rất nhiều trong kinh, bà cũng nghe được ít.


      "Chung thân đại có thể đơn giản như vậy sao? Cái gì mà 'Ơn cứu mạng cần hồi đáp, chỉ cần lấy thân báo đáp là được' loại chuyện này phải chỉ áp dụng với kịch bản của nữ nhân thôi sao? đại nam nhân lại học nương nhà người ta báo ơn kiểu đó?" Hồ thái y râu càng lúc càng vểnh lên lợi hại.


      Nghe như thế, Hồ lão phu nhân thiếu chút nữa nhịn nổi mà phỉ cười, may mắn hạ nhân đều bị đuổi ra ngoài, nếu nghe thấy ông mấy lời dở hơi như vậy, uy nghiêm của ông đều vứt hết rồi.


      Hồ lão phu nhân lại trấn an ông, sau đó suy nghĩ chút : "Phu quân, ông có phải mấy vị thái y kia chẩn đoán nhầm? Thương thế kia ở bên trong bụng, cũng biết ràng, có lẽ là đoán sai sao? Phu quân, nếu ông chẩn mạch cho vợ của Lương ca nhi ?"


      Hồ thái y nghe xong rất muốn như đinh đóng cột cho thê tử biết mấy vị thái y kia đều là nhân tài kiệt xuất trong thái y viện, y thuật cao minh tới, đương nhiên bao giờ làm ra loại chuyện chẩn đoán nhầm này. Nhưng liên quan đến đứa mình thương, ông liền có chút chần chừ. Hoặc là cùng với chần chừ là tâm lí cầu may mắn, có lẽ ra các vị thái y chẩn lầm cũng chừng, tự mình xem có vẻ chắc chắn hơn ...


      Giữa lúc Hồ thái y suy tư, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, thanh quản gia khẩn trương vang lên ở ngoài cửa: "Lão gia, đại công chúa phụng mệnh thái hậu nương nương qua đây thăm bệnh! Ôn thiếu gia còn có mấy vị công tử tiểu thư cũng tới!"


      Hai người đều sửng sốt, Hồ thái y rất nhanh phản ứng lại, vội vàng gọi nha hoàn tiến vào giúp vợ rửa mặt trang điểm lại chút, lại phái người thông báo cho tiểu tôn nữ tiếng, liền đích thân ra nghênh đón công chúa đại giá.


      Ở giữa đại sảnh, đại công chúa ưu nhã ngồi ở vị trí chủ thượng, hai cung nữ phía sau tiếp nhận ly trà được đưa tới, sau khi lấy châm thử độc liền dâng lên cho công chúa.


      Ôn Lương cùng mọi người cũng lần lượt ngồi xuống.


      Trừ hai vợ chồng Ôn Lương, những thiếu niên kia đều len lén quan sát bốn phía, mắt liên tiếp trông ra ngoài, mục đích đều chỉ có , chính là muốn gặp tiểu nương từ Giang Nam đến tạm trú ở trong phủ Hồ thái y.


      Bất quá cực kì đáng tiếc, chỉ có thấy ông lão đầu tóc hoa râm mặt đầy nếp nhăn ra nghênh tiếp.


      "Cựu thần gặp qua công chúa, công chúa đường xa mà đến xin thứ cho cựu thần tự mình ra cửa nghênh đón." Hồ thái y tiến lên hành lễ.


      Đại công chúa chờ ông hành lễ xong, liền cho ông đứng lên, trộm liếc nhìn Ôn Lương cái. Hồ thái y cùng Ôn Lương có quan hệ nàng biết ràng, đương nhiên muốn Hồ thái y quá mức câu nệ với cấp bậc lễ nghĩa, chỉ tiếc Ôn Lương từ đầu đến giờ thái độ vẫn luôn nhàn nhạt, mặt luôn treo nụ cười khách sáo, làm cho người ta nhìn thấu được tâm tư đằng sau khuôn mặt tuấn mỹ kia.


      Mấy người thiếu niên cũng tiến lên chào hỏi Hồ thái y.


      Sau đó mọi người đều biểu đạt ý đồ đến đây, kêu hạ nhân đem lễ vật dâng lên. Hồ thái y có chút thụ sủng nhược kinh (được khen mà kinh sợ), cũng chút lời cảm tạ, cảm tạ thái hậu nương nương quan tâm, tỏ vẻ vợ mình khá hơn nhiều.


      Hồ thái y nhìn các thiếu gia tiểu thư phấn nộn ở đây, trong lòng có chút co quắp, lão thê nhà ông chỉ nhiễm phong hàn thôi mà, vì sao tất cả bọn họ đều chạy đến phủ của ông làm gì? Đừng thực là quan tâm đến lão thê của ông, ông chút cũng tin. Về phần mấy tiểu tử này, chắc chắn là vì tiểu tôn nữ của ông mà đến, hừ! Muốn gặp Tiếu Tiếu là dễ như vậy sao?


      chuyện chút, đại công chúa tỏ vẻ muốn thăm Hồ lão phu nhân, thái độ cũng cực kì nhiệt tình. Hồ thái y cảm thấy đau răng, đặc biệt nhìn đến tiểu mập mạp ngây ngốc nhìn mình với ánh mắt chờ mong, càng đau đến lợi hại.


      "Hồ thái y, nghe ngoại tôn nữ nhà ông tới kinh thành, sao tại thấy nàng?" Khúc Phương Phỉ đột nhiên hỏi.


      nương này sinh ra mỹ lệ, yểu điệu cao gầy cực kì ngọt ngào, khuôn mặt trái xoan ửng hồng, mắt hạnh như làn thu thủy, lông mày lá liễu cần trang điểm, nhưng có thể thấy được ngạo khí mặt, biểu lộ ra loại cảm giác cực kì khó thân cận, nghe qua nương này có tài hơn người nhưng lại thích cậy mạnh khinh người. Mà nàng đột ngột mở miệng như vậy, thanh kia có chút thờ ơ, ngữ khí theo kiểu đương nhiên, làm cho người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.


      Cái này khiến Hồ thái y chỉ đau răng, mà dạ dày cũng đau.


      Khúc Phương Phỉ phụ thanh danh ỷ thế hiếp người của nàng, làm việc trắng trợn khiến cho người ta hiểu lầm, hề có chút ý che giấu nào. Đại công chúa và Vệ Triêu Ấp quen rồi, hiểu nương này khi tiếp xúc những chuyện dính tới “Cầm nghệ”, làm ra vài chuyện ngu xuẩn, thẳng thắn đến mức làm cho người ta hiểu lầm. Nhưng Hồ thái y chỉ nghe qua nương này tài nghệ hơn người, đối với bản thân nàng biết , nghe thấy lời của nàng, trong lòng có chút vui.


      Từ sau khi ngoại tôn nữ đến kinh thành đến giờ, vợ chồng Hồ thái y đem nàng bảo hộ vô cùng tốt, Hồ lão phu nhân bởi vì thân thể hay khó chịu, tự nhiên cũng mang nàng tham gia những buổi tụ họp của các quý nữ, có thể tiểu nương ở kinh thành còn chưa công khai lộ mặt. Mà Khúc Phương Phỉ này lại trực tiếp chỉ tên muốn gặp ngoại tôn nữ, Hồ thái y tự nhiên liền cho rằng phát sinh chuyện gì, lại nghe ngữ khí của nàng, thế nào cũng có loại cảm giác lai giả bất thiện lai (giống câu vô bất đăng tam bảo điện ý có chuyện gì cũng đến đâu).


      "... nương có quan hệ gì với cháu ta." Hồ thái y miễn cưỡng .


      Khúc Phương Phỉ liền nhìn về phía đại công chúa, đại công chúa vừa mới muốn thăm Hồ lão phu nhân a.


      Đại công chúa cười : "Hồ thái y, kỳ thực hôm nay Khúc Phương Phỉ tới chỗ này cũng là vì Tôn nương, nàng ngưỡng mộ tài hoa của Tôn nương, nên muốn qua làm quen cùng Tôn nương chút mà thôi, có ý tứ nào khác đâu."


      Nghe được giải thích như vậy, Hồ thái y yên tâm chút, bất quá lại hơi nghi hoặc, ngoại tôn nữ nhi có bao nhiêu cân lượng ông sớm biết được từ phu nhân nhà mình, mà Khúc Phương Phỉ này lại là người cực kì có tài, mười tuổi lên sân khấu biểu diễn khúc “Phi Yên khúc” kinh diễm thiên hạ, làm cho đế hậu than thở, danh chấn kinh thành. Mà nương lợi hại như vậy, sao có thể vừa mắt tiểu ngoại tôn nhà mình tài nghệ thường thường nhan sắc cũng thường thường được a???

      Mặc dù vẫn còn nghi hoặc, nhưng Hồ thái y vẫn cung kính dẫn đại công chúa đến chỗ của thê tử, đồng thời hướng về phía Ôn Lương chậm rì đằng sau trừng mắt cái, ánh mắt nén giận.


      Ôn Lương sửng sốt, có chút hiểu, ràng gần đây chọc Hồ gia gia a, ông sao có thể tức giận đến mức đó? Hơn nữa tức giận kia tựa hồ chỉ hướng về phía , mà còn hướng về phía nha đầu ngốc nhà nữa.

    4. Neavah Redneval

      Neavah Redneval Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      449
      Haizz, Hồ lão gia này thực vẫm đáng đó

    5. emilia

      emilia Well-Known Member

      Bài viết:
      605
      Được thích:
      509
      Hồ thái y ông thiệt là minh quá ôn có như thúy nương là được rồi cần mấy con hồ ly tinh đâu :yoyo52::yoyo52::yoyo52::yoyo52:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :