1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Ngốc Nghếch - Vụ Thỉ Dực (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. song ngư

      song ngư Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,177
      Được thích:
      8,348
      đọc câu đầu mừng húm, tiếp câu thứ 2. giảm còn nửa, 1 tháng/chương, hóng mõi mòn, nhưng có còn hơn ko, t chờ nàng nàng ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii:yoyo23:
      MiniMun246 thích bài này.

    2. Chris_Luu

      Chris_Luu Well-Known Member

      Bài viết:
      386
      Được thích:
      539
      Trời ơi thế thì mềnh thành hươu cao ̉ mất thôi, nhưng mừng vì. Nàng edit tiếp ta tưởng drop luôn rồi cơ hichic
      Tkss nàng nhiều

    3. Meoga

      Meoga Member

      Bài viết:
      58
      Được thích:
      21
      1 tháng 1 chương ư? :032: giết toy :020::020: :dead::dead:
      À mà thôi đừng giết, để thoi thóp chờ chương mới vậy :4::4:

    4. MiniMun246

      MiniMun246 New Member

      Bài viết:
      4
      Được thích:
      2
      1 tháng 1 chươg cũng còn đỡ hơn drop, haiz thui cug đc

    5. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      504
      Được thích:
      6,756
      Chương 45
      Edit: Lam Phượng Hoàng

      Sau bữa cơm trưa, Túc vương phi lệnh cho ma ma bế con trai ngáp ngủ nghỉ trưa, sau đó mượn cớ tản bộ tiêu cơm sau bữa ăn, dắt theo hai đứa bé và Như Thúy nương cùng tản bộ trong sân. Túc vương và Ôn Lương đến thư phòng thảo luận mưu dương mưu.

      Mùa đông năm nay, trận tuyết đầu tiên còn chưa đến, cho nên khí trời cũng lạnh đến mức trẻ con thể ra cửa, Túc vương phi cũng muốn ép bé trai và con ra sân chơi đùa, nên bảo ma ma trông chừng con mình chặt chẽ.

      Hai đứa trẻ trước sau ở phía trước —— có thể nhìn ra được là bé trai lớn tuổi hơn cố ý phối hợp với bước chân của Bánh Bao ba tuổi, Túc vương phi và Như Thúy nương chậm rì rì theo ở phía sau, trò chuyện câu được câu .

      "Tiểu thư, Hồ thái y biết được chuyện em từng bị thương ở Đồng thành." Như Thúy nương than thở, "Chuyện này đoán chừng là giấu được."

      Túc vương phi lấy làm kinh hãi, rốt cuộc hiểu mục đích việc Ôn Lương tới cửa hôm nay. Lúc trước Túc vương từng nếu sinh con trai, liền cho phép con trai nhận Ôn Lương làm nghĩa phụ. Nhưng chỉ với mình Ôn Lương, với tính ưa sạch của Túc vương, có thể chịu được Ôn Lương cũng bởi vì trước kia từng hứa hẹn, dù cho sau này Ôn Lương cưới quý nữ danh môn làm vợ, nữ nhân kia muốn làm nghĩa mẫu của con trai Túc vương, Túc vương tuyệt đối đồng ý. Mà lần này Túc vương chấp thuận, cho phép Như Thúy nhận con trai của Túc vương làm nghĩa tử, coi như là vô hình trung đề cao giá trị con người của Như Thúy nương, sau này có muốn lời ra tiếng vào gì, cũng phải nể mặt mũi của phủ Túc vương mà cẩn thận cái miệng của mình.

      "Có thể để ý lời ra tiếng vào của người dưng, nhưng phía lão Trấn Quốc công có chút phiền phức." Túc vương phi phân tích: "Mặc dù mọi người sống cùng nhau, nhưng như thế nào lão Trấn Quốc công cũng là phụ thân của Ôn đại nhân, cũng là cha chồng của em, là con dâu thể hiếu thảo. Đến lúc đó ông ta mới là người khó xử lý nhất đấy." Vừa vừa đồng tình liếc nhìn nha đầu nhà mình, cảm thấy con đường tương lai của nàng ta càng khó hơn mình gấp mấy lần.

      Như Thúy nương nhún vai cái, "Em cũng hết cách rồi, dù em muốn giả bộ hào phóng đẩy Ôn đại nhân ra, cũng phải xem Ôn đại nhân có đồng ý hay ." Giọng có chút , "Tiểu thư, đến giờ em mới biết, Ôn đại nhân cũng dễ chuyện như vẻ ngoài, có rất nhiều thói xấu đó."

      Túc vương phi hăng hái, "Trừ thích rượu thích ăn ưa náo nhiệt, còn có thói xấu gì?"

      Thói xấu rất nhiều, lười biếng dính giường, ba que xỏ lá, ưa bắt nạt người, thích tính kế người, buổi tối luôn muốn đánh nhau với nàng, khi mất hứng giày vò người ta...

      "Chàng rất cố chấp, quyết định chuyện gì dù là Vương gia cũng cách nào ép được chàng đổi ý." Cho nên những năm gần đây mới có thể náo loạn đến mức có nhà cũng thèm về, với Trấn Quốc công, chả giống cha con!

      Túc vương phi kinh ngạc, sau đó ngẫm nghĩ kỹ mọi chuyện của những năm gần đây, liền cũng phát chút manh mối. Túc vương phi như có điều suy nghĩ : "Đúng thế , lúc trước ta nhất quyết tán thành gả em cho , ai biết lại rất kiên trì, cạy được lòng em, lại thuyết phục được vương gia."

      Như Thúy nương nhếch miệng cười cười.

      Lúc này, tiểu Sở Sở chạy vào viện, ôm cây Thu Hải Đường cao to, ngẩng khuôn mặt nhắn nhìn mấy đóa hoa héo rũ cành, bé trai đứng ở sau lưng nàng, nhìn thấy tầm mắt của nàng, sau đó liền nhún người, mạnh mẽ ngắt lấy với dáng điệu ‘lạt thủ tồi hoa’, sau khi mấy cái lá héo bị lột xuống, nhánh cây chỉ còn trơ lại đóa hoa tàn, sau đó bé trai liền đưa nhành hoa khác gì nhánh cây khô cho Bánh bao .

      Bánh bao sững sờ đón lấy, bé trai nhếch miệng với nàng, lộ ra nụ cười thể xem là tươi tắn —— bé trai còn chưa học được nên cười thế nào, cho nên có đôi khi nhếch miệng cười trông vặn vẹo dữ tợn.

      Bánh bao cố ngẩng khuôn mặt bánh bao, sau đó xoay người đưa nhánh cây về phía vẻ mặt 囧 của Túc vương phi, nghiêm túc : "Mẹ, cho ~~ "

      "Cho mẹ làm gì?" Túc vương phi trêu đùa nàng.

      Bánh bao nghĩ nghĩ, chỉ vào bé trai ngồi xổm bên người nàng giống như con chó trung thành : "Đạt hái, hiếu thảo với mẹ." (trước đây toàn gọi là Trăn, đoạn sau lại thấy tên Đạt hợp hơn, xin phép được cúng xôi đổi tên cho bé)

      Túc vương phi nghe xong, liền cảm động ngừng, giang tay ra ôm cả Bánh bao và bé trai vào trong lòng.

      ra Bánh bao ôm cây Thu Hải Đường đến là muốn hái hoa cành tặng cho nàng, con thực quá tri kỷ, dù cho trông có vẻ nghiêm túc giống trượng phu khiến người ta vừa nghĩ đau, nàng vẫn hiểu con nhất.

      "Ta sao, tiểu quận chúa, ta có hoa ?" Như Thúy nương nhào qua nâng khuôn mặt tươi cười hỏi.

      Thế là Bánh bao quay đầu nhìn bé trai, bé trai nghiến răng nhìn Như Thúy nương, sau đó xoay mặt coi như nhìn thấy.

      Như Thúy cũng giận, với tay chọt chọt bé trai, lần này có chuẩn bị, bé trai đảo người cho nàng chọt trúng, thân người linh hoạt lui về phía sau mấy bước, khiến Như Thúy nương thể thán phục sức bật của bé trai.

      "Tiểu thư, tuổi còn lợi hại như thế, sau này nhất định Ảnh vệ xuất sắc." Như Thúy nương khen.

      Túc vương phi cười cười, : "Vương gia , nếu thằng bé có thể thông qua kiểm tra, sau này liền ban cho bé họ Sở, sau này gọi là Sở Đạt."

      Như Thúy nghe xong cũng vui mừng cho bé, để ý tới vẻ mặt hung ác như sói con của bé, kéo bé qua ôm ấp trận.

      Cho đến khi bọn chơi mệt muốn ngủ trưa, Ôn Lương mới rời khỏi thư phòng phủ Túc vương, chào từ biệt vợ chồng Túc vương, trở về phủ Thái Sư.

      *******

      Ngày hôm sau, khắp kinh thành liền loan truyền tin tức tiểu thế tử của phủ Túc Vương nhận Ôn phu nhân của phủ Thái Sư làm nghĩa mẫu, chuyện này lại tạo ra loạt lời đồn, người người đều hâm mộ vận khí tốt của Như Thúy nương, đương nhiên cũng thiếu mấy lời bàn tán chê bai ghen ghét.

      Lại nổi danh lần nữa, Như Thúy nương đương nhiên cũng để ý đến lời đồn đại bên ngoài, cuộc sống vẫn như trước.

      Mà trong cung, lúc Thái hậu nghe thấy chuyện này, thiếu chút nữa hổn hển ngất , tức giận khác thường, cho rằng nữ nhân xuất thân là nha hoàn sao có thể để cháu trai bảo bối của bà gọi tiếng nghĩa mẫu, đây phải khiến người ta chế giễu sao?

      Trong cơn nóng giận, điều Thái hậu muốn làm nhất chính là hò hét Như Thúy nương được hưởng lợi nào đó, bất quá hôm đó Như Thúy nương nhận được ý chỉ tiến cung, cho nên trốn được kiếp, mà vừa lúc này Túc vương phi dẫn theo nữ nhi tiến cung thỉnh an Thái hậu nương nương liền đứng mũi chịu sào chịu bị chỉ trích. Thái hậu nương nương tức giận vô cùng, mắng văng nước bọt như mưa.

      Túc vương phi bình yên chờ Thái hậu nương nương phun lửa xong, mới vô tội cho bà biết, chuyện để con trai nhận Ôn phu nhân làm nghĩa mẫu phải do nàng quyết định, mà do vương gia quyết định. Cuối cùng rất săn sóc hỏi câu: "Mẫu hậu, vương gia ở trong cung, có cần con dâu sai người mời vương gia qua đây ?"

      Thái hậu bị nghẹn chịu nổi, ôm ngực hô đau.

      Ai biết mặc dù Thái hậu hiểu con trai Túc vương nhất, nhưng lại hết cách với con mình, mỗi khi Túc vương bưng cái gương mặt vô cùng nghiêm túc kia tiến cung thỉnh an bà, đều khiến bà suy yếu vài phần. Muốn bà giằng co với đứa con trai vừa nghiêm túc vừa tràn ngập khí thế kia, Thái hậu nương nương cảm thấy bằng bà cứ trực tiếp bắt nạt Túc vương phi hơn, mặc dù con dâu có thể nghẹn chết người, nhưng ít nhất cũng khiến bà chịu áp lực như núi đè.

      Đoán chừng cơn giận của Thái hậu nương nương quá lớn, khiến tiểu quận chúa của phủ Túc Vương cũng ở trong cung có chút bất an, thế là sau giờ ngọ, Túc vương ôm Bánh bao có khuôn mặt nghiêm túc giống như đúc cùng đến Trọng Hoa cung thỉnh an Thái hậu, về phần hai mẹ con cái gì, trừ đương ra ai biết, chờ sau khi Túc vương rời , cây quạt trong tay Thái hậu nương nương biến mất —— bị Thái hậu nương nương vặn gãy dưới cơn thịnh nộ.

      Hai ngày sau, Như Thúy nương cũng nhận được ý chỉ Thái hậu triệu nàng vào cung.

      Từ sau sinh thần của Thái hậu, trong mắt người đời, Ôn phu nhân Như Thúy nương rất được xem trọng, thường xuyên được Thái hậu nương nương ban ý chỉ triệu vào cung bầu bạn, đây chính là vinh dự đặc biệt lớn lao, khiến cho biết bao nhiêu cáo mệnh phu nhân trong kinh hâm mộ ghen ghét, dù cho mục đích của Thái hậu nương nương tốt lành gì, thế nhưng trong mắt người đời, đây chính là vinh dự lớn lao.

      Có lẽ chuyện qua hai ngày, Thái hậu nương nương có tức giận hơn nữa hẳn cũng còn sức để bùng phát, cho nên trừ việc đối diện với khuôn mặt lạnh, Như Thúy nương bị Thái hậu nương nương tức giận phun mưa, dễ chịu hơn Túc vương phi khá nhiều.

      Đến sau giờ ngọ Như Thúy nương như có việc gì rời khỏi Trọng Hoa cung, những người thầm quan sát lập tức thất vọng ngừng, cũng đoán ra rằng Thái hậu chấp nhận thân phận nghĩa mẫu của tiểu thế tử Phủ Túc Vương của vị này.

      nương này thực quá may mắn, may mắn khiến người ta rất muốn dán tên của nàng lên con rối gỗ, mỗi ngày đều đâm kim.

      Lúc lời đồn trong kinh thành sôi trào mãnh liệt, đám người Vệ Triêu Ấp lại trở về, hơn nữa mấy người này còn tiện thể cùng đến đây.

      Bởi vì đám người Vệ Triêu Ấp thường xuyên mất tích vào buổi trưa, đương nhiên khiến người ta để ý quan tâm, rất nhanh, hành tung của bọn họ liền bị người trong thư viện biết, thế là ít thiếu niên vẫn luôn ngưỡng mộ thanh danh của Ôn Lương cũng mặt dày mày dạn chạy đến.

      Ôn Lương cười khanh khách tiếp đãi bọn họ, đối xử với tất cả mọi người như nhau.

      Mà rất nhanh, Ôn Lương cũng biết bởi do tiểu mập mạp Mạc Tiềm lỡ miệng, khiến cho rất nhiều thiếu niên trong thư viện cho là muốn thu nhận đám người Vệ Triêu Ấp và Chu Chửng Hú làm học trò, thế là các thiếu niên nhao nhao tới cửa viếng thăm, hi vọng có thể nhận mình, cuối cùng phủ Thái Sư đông như trẩy hội, khác hẳn với vắng ngắt lúc trước.

      Sát vách Ôn phủ chính là phủ Ngu tướng quân, ngày thứ ba sau khi Ôn Lương và Như Thúy tân hôn liền chuyển đến đây, từng đến thăm phủ Ngu tướng quân, Như Thúy nương và Ngu tướng quân phu nhân cũng có chút hợp ý, quan hệ láng giềng của hai phủ cũng vô cùng thân thiết. Ngu tướng quân chỉ mới ngoài hai mươi dẫn binh đánh tan kẻ thù Bắc Việt mấy trăm năm qua của Đại Sở cũng được sùng bái ngớt, thiếu niên đều sục sôi tâm huyết, so với đứng trong thư viện khô khan đọc sách, nhiệt huyết chiến trường giết kẻ địch bảo vệ quốc gia càng khiến bọn họ ao ước, thế là khi biết phủ Ngu tướng quân ở sát vách, các thiếu niên càng kích động.

      Bất quá kết quả đương nhiên là kích động suông. Cả kinh thành ai chẳng biết cái tiếng tăm chìu vợ của Ngu tướng quân, lúc này Ngu tướng quân phu nhân có mang, Ngu tướng quân dặn dò quản gia, người quen biết cần mở cửa đón khách, tránh việc quấy rầy Tướng quân phu nhân dưỡng thai, cho nên những thiếu niên này đến thăm cũng chẳng bước qua được bậc cửa.

      Điều này khiến bọn họ chán nản, cho nên vài thiếu niên thất vọng liền viếng thăm nữa, ở lại đều là người ngưỡng mộ Ôn Lương, muốn nhận mình làm học trò. Trong đó thậm chí ngay cả họ hàng của Đại hoàng tử - Hạng Thanh Xuân cũng gia nhập nhóm viếng thăm.

      Mỗi buổi trưa hoặc buổi chiều tan học, đều có mấy thiếu niên tới cửa, thậm chí cả ngày nghỉ cũng ngoại lệ, dường như cả ngày bọn họ đều muốn chạy đến Ôn phủ.

      Mặc dù ngoài mặt Ôn Lương đồng ý nhận bọn họ làm học trò, nhưng những lời nhắc nhở khuyên nhủ bọn họ cũng ít, gần đây chẳng biết tại sao, lại giày vò bọn họ nhiều.

      Ngày đông, kinh thành ít nắng, bầu trời mờ mịt ảm đạm, vừa chạng vạng, sắc trời mờ tối.

      Phòng khách Ôn phủ yên lặng đến mức chỉ còn nghe tiếng hít thở.

      Mà dưới bậc thang ngoài phòng khách, hạ nhân ngang qua có thể nhìn thấy bốn thiếu niên cong chân đứng trung bình tấn trong gió rét, trời lạnh như vậy mà bọn họ lại run lẩy bẩy vì bị đông cứng, trái lại mồ hôi mặt chảy ròng ròng, có thể thấy là đứng thế này khoảng thời gian ngắn. Nhìn thấy bộ dáng của mấy thiếu niên này, hạ nhân của Ôn phủ rất nể tình cười ra tiếng ngay trước mặt, họ đều là thiếu gia công tử có thân phận cao quý của gia đình quyền quý trong kinh, cũng chỉ đại nhân nhà bọn họ mới có lá gan phạt nhóm người đó như vậy.

      Lúc này, trong phòng khách, thiếu niên ngồi trước bàn cờ sau khi trầm ngâm suy nghĩ lâu, rốt cuộc cũng thể cúi cái đầu kiêu ngạo của mình xuống, thấp giọng tiếng: "Ôn tiên sinh, ta chịu thua."

      Ôn Lương cầm quạt trong tay, lưng nửa tựa vào ghế ngồi, mặt treo vẻ tươi cười, ánh mắt khiến người thiếu niên cẩn thận liếc nhìn phải đỏ mặt, vội thu hồi ánh mắt.

      Chỉ chỉ quạt ra ngoài phòng khách, nam tử cất giọng nhàng dễ nghe: "Tốt lắm, ra ngoài đứng trung bình tấn. Hạng công tử, gọi Vệ công tử đến, lần này đến lượt ta."

      Hạng Thanh Xuân vui sướng khi người gặp họa, bất quá nghĩ đến việc mình cũng bị giết còn manh giáp, cũng phải đứng trung bình tấn, lại cảm thấy có gì hay để hài lòng, mọi người đều kẻ tám lạng người nửa cân.

      Bốn gã thiếu niên đứng trung bình tấn ngoài phòng khách nhìn thấy Hạng Thanh Xuân bước ra, mặt mỗi người đều lộ ra nụ cười nhạo, kết quả này ngoài ý muốn chút nào.

      "Vệ Triêu Ấp, Ôn tiên sinh gọi ngươi." Hạng Thanh Xuân chậm rì rì thủ thế đứng trung bình tấn, cất giọng châm chọc: "Hi vọng lần này ngươi có thể chống chọi lâu chút, đừng vội vã ra làm bạn với chúng ta."

      Nghe thấy câu trước của ta, lòng Vệ Triêu Ấp thầm thả lỏng, bắp chân co rút run rẩy đứng thẳng. Bất quá nghe thấy câu sau của ta, Vệ Triêu Ấp lạnh lùng nhìn ta cái, khinh miệt : "Hạng Thanh Xuân, đừng tưởng ai cũng ngu xuẩn như ngươi sao, thời gian ta kiên trì chống chọi tuyệt đối dài hơn ngươi." Cho nên ngươi cứ từ từ mà khụy chân hóp bụng đứng trung bình tấn .

      Hạng Thanh Xuân còn chưa kịp cãi lại, tiểu mập mạp bên kia run rẩy lên tiếng: "Vệ thiếu, ngươi tuyệt đối phải nhanh lên đó, kế tiếp liền đến phiên ta ~~~ "

      "..."

      Thấy Vệ thiếu gia trương gương mặt lúc xanh lúc trắng ra, giờ khắc này Chu Chửng Hú đột nhiên cảm nhận sâu tinh túy của câu " sợ đối thủ như sói, chỉ sợ bằng hữu như heo".

      Lúc Vệ Triêu Ấp vào phòng khách bắt đầu bị người nào đó dằn vặt mọi cách bàn cờ, cách đó xa, hai nữ tử ôm hai con hồ ly thong thả bước đến, mấy nha hoàn ma ma mang theo hộp đựng thức ăn theo phía sau hai nàng.

      Thấy các nàng ở xa xa, tiểu mập mạp liền hô lên: "Tiếu Tiếu nương, nàng, nàng tới rồi..."

      Như Thúy nương đứng phía sau ôm con hồ ly trắng như thiếu nữ ôm mèo con, hé miệng cười, hỏi: "Tiểu béo, lần này ngươi đứng trung bình tấn được bao lâu?"

      Tiểu mập mạp thầm nghĩ mình mất hết thể diện trước mặt người trong lòng, oán hận trừng mắt nhìn Hạng Thanh Xuân bên cạnh, uất ức : " canh giờ ..." Nếu có gã Hạng Thanh Xuân này nhảy vào quyết chịu thua, bọn họ sớm đổi vòng.

      Ôn Lương dạy bọn họ đánh cờ, cũng từ trong bàn cờ quan sát ra suy nghĩ và phẩm hạnh của bọn họ, cho nên gần đây lúc rảnh rỗi đều chỉ dạy kỳ nghệ cho mấy thiếu niên này. Mà cũng đơn giản chỉ là đánh cờ, Ôn Lương rất giỏi giày vò người ta, và năm thiếu niên lần lượt chơi cờ, áp dụng phương pháp luân phiên, người thua phải đứng trung bình tấn, thời gian hạn chế, người vừa thua đứng trung bình tấn giải phóng cho người tiếp theo, lần nữa vào khiêu chiến , cứ vậy mà lặp lặp lại.

      Hạng Thanh Xuân dường như nhìn thấy oán hận của tiểu mập mạp, cùng mọi người nhao nhao chào hỏi Ôn phu nhân và tiểu biểu muội, miệng vô cùng nịnh nọt, bỏ quên cấp bậc lễ nghĩa, sau đó giương mắt nhìn hộp đựng thức ăn tay nha hoàn, bụng ngoài ý muốn phát ra hàng loạt thanh ùng ục.

      P/S: dạo này bận quá, có hơi chậm trễ, mọi người thông cảm
      Chúc mọi người nghỉ lễ vui vẻ

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :