1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Ngốc Nghếch - Vụ Thỉ Dực (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Như Thúy nương ah, bái phục , thanks Nàng
      Tồn Tồn thích bài này.

    2. Abby

      Abby Active Member

      Bài viết:
      127
      Được thích:
      98
      Hay. Bạn như thúy này cũng k ngốc nghếch cũng biết lôi lá chắn túc vương phi ra xài ấy chứ
      Tồn Tồn thích bài này.

    3. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 79

      Sau giờ ngọ, Ôn Lương hạ triều hồi phủ.

      Lúc vào cửa, hạ nhân Ôn phủ nhìn thấy đại nhân trăng thanh gió mát, cao cao tại thượng của bọn họ giống như mấy phu nhân đường lớn, tay ôm bao lớn bao , gã sai vặt Thượng Khê phía sau cũng ôm đống đồ, làm nha hoàn hầu hạ trong phòng ngớ ra.

      Ôn Lương đem tất cả đồ vật chất đống bàn, xoa xoa mồ hôi mặt, cười hỏi Lam Y: "Phu nhân đâu?" Nghe Lam Y trả lời nàng ngủ trưa, nên sai người quấy rầy, chỉ vào đống đồ bàn : "Đây là ít đồ ăn vặt ta vừa mua cho phu nhân, các ngươi xem có thứ gì kiêng kị để riêng ra."

      Lam Y cười dịu dàng đáp lại, trong lòng nghĩ, xem ra bây giờ tâm tình đại nhân rất tốt nha, nếu chuyện hôm nay với chắc giận đâu nhỉ. Với tư cách là nha hoàn hầu hạ Như Thúy, đương nhiên các nàng hi vọng tình cảm của tiểu thư nhà mình và gia ngày càng tốt, đối với nha hoàn như các nàng mới có lợi.

      "Đại nhân, nhà bếp nấu canh mơ, ngài chờ chút, nô tỳ lấy cho ngài." Lam Y thấy người đầy mồ hôi nên .

      Ôn Lương chuẩn bị vào phòng thay y phục, nghe xong cười gật đầu, đồng thời cho Thượng Khê theo buổi sáng nghỉ, hôm nay cũng cần hầu hạ.

      Lam Y và Thượng Khê cùng lui xuống, Lam Y nhìn nhìn, gọi Thượng Khê chuẩn bị lại, tới phòng bếp múc cho chén canh mơ, cười : "Đây là phu nhân dặn phòng bếp nấu nhiều đấy, là thưởng cho ngươi."

      "Vậy xin đa tạ phu nhân và Lam Y nương." Thượng Khê nhanh chóng cám ơn, từ chối. biết phu nhân rất thông cảm với người làm hạ nhân như bọn họ, đại khái là do trước kia nàng ấy cũng từng là nha hoàn, ra tay cực kỳ hào phóng, rất được hạ nhân trong phủ kính trọng mến. Chủ mẫu tốt, hạ nhân mới ít kiếp nạn, ai thích.

      Lam y đem chén canh mơ khác bỏ vào giỏ trúc, với Thượng Khê mấy câu, sau đó hỏi: "Thượng Khê, tâm tình đại nhân hôm nay có vẻ rất tốt nhỉ?"

      Thượng Khê vừa uống xong chén canh mơ, nghe vậy nhìn nàng, trong lòng xoay chuyển, tất nhiên hiểu Lam Y hỏi như vậy là có nguyên nhân.

      Lam Y Thanh Y là nha hoàn bên cạnh Như Thúy, rất được Như Thúy coi trọng, Ôn Lương đối đãi với các nàng cũng khách khí vài phần, Thượng Khê cũng rất giỏi quan sát sắc mặc người ta, chưa từng vô lễ với các nàng, thường xuyên qua lại, ngược lại quan hệ của và các nha hoàn trong nhà chính cũng tệ. Mười tuổi bắt đầu theo Ôn Lương, tới nay cũng được mười năm rồi, có thể là người hiểu Ôn Lương nhất. Sau khi đại nhân thành thân, cực kỳ coi trọng phu nhân, Thượng khê đều để trong mắt, cần biết phu nhân gây ra chuyện gì, đại nhân đều tính toán đâu. Tuy rằng ngẫu nhiên phu nhân làm vài chuyện khiến cho người ta biết nên khóc hay nên cười, nhưng chỉ là chuyện mà thôi.

      Cho nên thấy hành động thăm dò của Lam Y, Thượng Khê liền cười : "Hôm nay có chuyện gì, tâm tình của đại nhân rất tốt." Thấy Lam Y thở ra hơi, lại : "Lam Y nương yên tâm , tính tình đại nhân chúng ta rất tốt, giờ phu nhân mang thai, mỗi ngày đại nhân đều rất vui vẻ."

      Nghe ám chỉ của , Lam Y mỉm cười: "Ừ, đại nhân chúng ta có tướng mạo xuất chúng, tính tình cũng tốt, chẳng trách tất cả mọi người đều hâm mộ. Nhưng mà, phu nhân mang thai nên thể bị kích động, ngươi có đúng ?"

      "Đúng vậy..." Thượng Khê thẫn thờ trả lời, trong lòng tự nhủ kỳ các ngươi cần lo lắng, dáng vẻ đẹp như vậy, những nữ nhân ngoài kia còn đẹp bằng, đại nhân chắc chắn để mắt tới nữ nhân có tướng mạo còn bằng mình. Vì thế cần lo lắng có người thừa dịp phu nhân mang thai mà tiếp cận đại nhân...

      Đạt được thứ mình muốn, Lam Y cười khanh khách mà mang giỏ thức ăn rời .

      Lúc này Ôn Lương thay bộ áo bào màu xanh nhạt, đai lưng buộc phía sau, vốn muốn vào nội thất thăm vị phụ nữ có thai nghỉ trưa, thấy nàng ngủ say sưa, hai má khỏe mạnh ửng đỏ, khỏi mím môi mỉm cười, nhanh chóng chân tay ra ngoài.

      Tiếp lấy canh mơ Lam Y bưng tới nhấp hớp, Ôn Lương hỏi thăm tình trạng Như Thúy theo thói quen, những việc này ngày nào trở về cũng hỏi, thứ nhất là quan tâm, thứ hai là muốn biết ý nghĩ của phụ nữ có thai, mới có thể ứng phó vài tình huống đột ngột.

      Những chuyện này cơ bản cũng bình thường, nhưng trong mắt người khác lại thành biểu Ôn đại nhân qua tâm phu nhân, nha hoàn bên cạnh Như Thúy đương nhiên cao hứng, đáp vô cùng kỹ càng.

      Lam Y vẫn hơi tâm thần bất định, nhìn cái, bèn đem chuyện hôm nay Trấn Quốc Công phu nhân phái Trần ma ma tới lần, chuyện Trần ma ma truyền lời của Trấn Quốc Công muốn tìm tiểu thiếp cho , thái độ Ôn Lương rất nhạt, nhìn ra vui buồn, đến khi Lam Y tới Như Thúy ra oai, sai người đem Trần ma ma kích động ném xuống ao để thanh tỉnh đầu óc xong, thấy cặp mắt đào hoa kia đầy vui vẻ, mới yên tâm.

      "Đại nhân, dù sao Trần ma ma cũng là ma ma bên cạnh lão phu nhân, nếu bà ta trở về lung tung, lão gia nổi giận, đến lúc đó trách tội xuống..." Lam Y lo lắng .

      Ôn Lương đưa tay ngăn lại lời nàng, cười : "Ta lại cảm thấy phu nhân làm rất tốt." Thấy nàng trừng mắt to, dáng vẻ kinh ngạc, trong lòng nghĩ nha hoàn hầu hạ Như Thúy bình tĩnh được như nàng, nhưng vẫn : " phải phu nhân rồi sao, Trần ma ma năng lỗ mãng, làm nàng tức giận, thẩn thể thoải mái, cho nên mới trừng phạt bà ta đấy."

      "..." Lam Y im lặng, đột nhiên cảm thấy hổ là thu thê, bản lĩnh đổi trắng thay đen lớn vô cùng, nàng lĩnh giáo.

      Như thế, có thể thấy đại nhân và phu nhân bọn họ đứng cùng trận tuyến, hơn nữa đối với chuyện Trấn Quốc Công muốn tìm người hầu hạ trong phòng cho đại nhân đều thích, nghĩ như vậy, Lam Y mới yên tâm.

      Bình thường nếu phu nhân mang thai, thu thê nhà khác đều phân phòng ngủ, thê tử thể hầu hạ trượng phu, cho nên thời điểm này chính là thiên hạ của tiểu thiếp và thông phòng . Mà Ôn Lương có tiểu thiếp, thông phòng cũng người. Làm cha sao đau lòng con trai có ai săn sóc hầu hạ, thê tử trước mất, thê tử tại quản nổi, cho nên mới nhiệt tình bảo thê tử tại chọn người chăm sóc cho con trai. Loại ý nghĩ này của Trấn Quốc Công rất bình thường, tuy nhiên lại chạm đến giới hạn của Ôn Lương.

      Lúc đầu lam Y cũng rất lo lắng, nhưng mà mấy ngày qua, thấy Ôn Lương vẫn chen lấn với Như Thúy giường, vài nha hoàn trong phủ muốn rục rịch cũng có cơ hội, bây giờ thấy thái độ chán ghét của Ôn Lương đối với an bài của Trấn Quốc Công phủ, nhất thời trong lòng yên tâm hẳn.

      Sau khi Lam Y lui xuống, mình Ôn Lương ngồi trong phòng, ngón tay vỗ lên quạt xếp trong tay, biết nghĩ gì.

      Rất nhanh, Ôn Ngạn Bình cũng người đầy mồ hôi tới, nhìn thấy Ôn Lương, lập tức cao hứng thỉnh an, uống canh mơ nha hoàn bưng tới xong, bắt đầu líu ríu chuyện lúc sáng cho Ôn Lương nghe, phần lớn là xấuTrần ma ma, cuối cùng nắm nắm đấm lại tổng kết: "Những người đó quá ghê tởm, muốn nhét nữ nhân cho cha, muốn tranh giành với nương, Cha, cha nhất định phải giữ vững bản thân nha! Ngàn vạn lần đừng tìm người bên ngoài thay thế nương, con cũng tranh với nương đâu."

      Ôn Lương mỉm cười lắng nghe, nghe thấy chuyện đứa lo lắng, khỏi 囧 , nhưng vẫn cam đoan: "Yên tâm, trừ nương con ra, có người khác."

      Lấy được đảm bảo xong, Ôn Ngạn Bình cảm thấy mĩ mãn tiếp tục đứng trung bình tấn.

      Sau khi Ôn Ngạn Bình , Ôn Lương vào phòng nhìn phụ nữ có thai ngủ lần nữa, mặc dù hơi lo lắng gần đây nàng thích ngủ, nhưng lại đành lòng đánh thức nàng, vén tóc trán nàng ra phía sau, hôn lên cái trán trơn bóng của nàng cái, ánh mắt dịu dàng chảy nước.

      Tiếp đó bước ra ngoài, dặn dò nha hoàn bên ngoài hầu hạ phu nhân cho tốt xong tới thư phòng.

      "Gọi Ngọc Sênh tới đây."

      Nha hoàn được Ôn Lương gọi cẩn thận nhìn lén, phát cười nhưng ánh mắt lại rất thâm sâu, cảm giác cực kỳ thoải mái, sợ tới mức nhanh chóng đáp lời, vội vàng tìm Ngọc Sênh.

      Lúc Ngọc Sênh được nha hoàn truyền lời Ôn Lương gọi nàng tới thư phòng, trong lòng vui vẻ, cảm thấy Ôn Lương nổi giận vì chuyện Trần ma ma, nghĩ thấy đây là cơ hội tốt, mình phải tính toán cẩn thận phen, thể hiền thục bất hiếu giống phu nhân được, tránh ảnh hưởng đến danh tiếng của Ôn Lương.

      thự tế, chuyện Trần ma ma bị nén xuống hồ dưới ai cũng biết hết rồi, lúc đầu Ngọc Sênh nghe , quả thực thể tin Như Thúy lớn gan như thế, ma ma bên cạnh Trấn Quốc Công phu nhân cũng khách sáo. Chẳng qua nghĩ đến tính tình của nàng ta, cả gan làm loạn như vậy, loại chuyện ném ma ma xuống ao cho thanh tỉnh đầu óc mà cũng làm được, nàng ta nghĩ tới hậu quả, biết gây phiền phức cho Tam thiếu gia sao? Cho nên, trong lòng Ngọc Sênh vui, nàng dám ngang nhiên trách móc Như Thúy, bèn đặt hi vọng lên người Ôn Lương, hi vọng Ôn Lương sáng suốt.

      Quả nhiên, sau khi Ôn Lương trở về, liền gọi nàng tới, xem ra là rất để ý chuyện này.

      Mang theo tâm tình vui sướng, Ngọc Sênh sửa sang lại quần áo người, liền tới thư phòng. Thư phòng là trọng địa của Ôn phủ, người bình thường thể tùy tiện tới đây, Ngọc Sênh biết khi có chuyện gì phu nhân cũng đến gần nơi này, tránh quấy rầy đến công việc của Ôn Lương, gọi nàng tới đây, chắc là coi trọng nàng, trong lòng càng cao hứng.

      Thấy Ngọc Sênh tới đây, gã sai vặt canh giữ thư phòng cách đó xa tới vấn an, tuy rằng Ngọc Sênh hầu hạ trong nhà chính, nhưng nàng ta là tỳ nữ lớn lên cùng với Ôn Lương, phân lượng tất nhiên bất đồng, hơn nữa còn là người bên cạnh mẫu thân ruột của Ôn Lương, tình cảm thể so với người ngoài. Vì thế người trong phủ đối với Ngọc Sênh, tương đối tôn trọng.

      Lúc này tâm tình của Ngọc Sênh rất tốt, gật đầu chào Thượng Hà, sau đó mấy câu.

      Thượng Hà là người lanh lợi, mấy câu liền biết được tâm tình Ngọc Sênh lúc này, trong lòng khỏi lắc đầu thở dài cười. Nếu phải đại nhân cảm thấy ở trong phòng chất vấn làm phiền phu nhân nghỉ ngơi, sao có thể gọi người tới thư phòng? Vừa rồi còn thấy sắc mặt đại nhân khó hiểu, đoán là tâm tình tốt lắm, cho nên gọi Ngọc Sênh đến tất nhiên phải chuyện tốt gì, chắc là muốn nhắc nhở Ngọc Sênh mấy câu , chẳng qua Ngọc Sênh dám chậm trễ thời gian để Ôn Lương chờ, Thượng Hà chỉ có thể lắc đầu.

      Được cho phép của người trong phòng, Ngọc Sênh cẩn thận vào, liền nhìn thấy bàn sách trước cửa sổ phía nam, nam nhân mặc áo bào màu xanh nhạt ngồi, tay cầm bút lông sói viết cái gì đó.

      Ngọc Sênh đứng nửa khắc mới thấy thu bút, đem bút lông sói thả lại giá, mực nước bắn tung tóe bàn, muốn tiến đến lau dọn bị ngăn lại.

      "Ngọc Sênh, đây là lần cuối cùng."

      Ngọc Sênh hơi mơ hồ, ngơ ngác nhìn nam tử phía trước. Thấy bưng chén trà nguội lên nhấp ngụm, rất muốn mở miệng trà lạnh, tốt cho dạ dày, nhưng mà yết hầu khô khốc, há mồn được gì.

      "Ngươi là con Ngọc ma ma, mẫu thân rất coi trọng ngươi, ý mẫu thân năm đó, vốn muốn đợi khi ngươi lớn lên, để ngươi hầu hạ ta, cho ta có tri kỷ." Ôn Lương lạnh nhạt .

      Ngọc Sênh bị lời ám chỉ này làm cao hứng, ngược lại cảm thấy hoảng sợ. Náng biết mẫu thân vốn là nha hoàn bên cạnh Trấn Quốc Công phu nhân, cũng là ma ma chăm sóc Tam thiếu gia, phân lượng tình cảm đương nhiên khác biệt, Tam thiếu gia rất kính trọng mẫu thân, cho nên địa vị của mình trong lòng Tam thiếu gia cũng khác biệt. Nếu trước hôm nay, Tam thiếu gia những lời này nàng nhất định rất vui mừng, thậm chí sinh ra vọng tưởng. Thế nhưng hôm nay nàng chỉ cảm thấy sợ hãi.

      Ngọc Sênh là người thông minh, những năm gần đây qua hành động của Tam thiếu gia nàng biết được mình chỉ là người hầu trung thành, quản lý tốt chuyện trong hậu viện, trợ giúp phu nhân làm việc, để cho yên tâm. Có lẽ khi tuổi ngày càng lớn, trong lòng càng oán giận, oán vì sao mực trở về, oán mực để ý tới mình, vì sao vẫn thu mình vào phòng. Cuối cùng tuổi càng lớn, qua tuổi nghị thân, mới hiểu được tính toán của , nghe lời phu nhân năm đó thu nàng vào phòng hầu hạ.

      Nàng hiểu những chuyện này, trong lòng bình tĩnh, biết mình thể nào. Cho nên lúc này nghe trắng ra, nàng cảm thấy sợ hãi, nàng biết duyên cớ mà nhắc đến việc này.

      "Những năm qua, ta khiến ngươi chậm trễ, bây giờ ngươi mới hai mươi, tuổi cũng lớn lắm, mấy vị quản trong trang..."

      "Tam thiếu gia!" Ngọc Sênh cắt ngang lời , quỳ xuống khẩn cầu: "Tam thiếu gia, nô tỳ gả, nô tỳ nguyện cả đời hầu hạ bên cạnh ngài, đây là chuyện nô tỳ hứa với lão phu nhân năm đó. Sau khi Tam thiếu gia có tiểu thiếu gia, nô tỳ vẫn tiếp tục bảo vệ tiểu thiếu gia."

      Ôn Lương quan sát nàng, cặp mắt đào hoa đen như mực bình tĩnh khiến nàng kinh hãi, dũng khí biến thành sợ sệt, khỏi cúi thấp đầu.

      "Ta hiểu lòng trung thành của ngươi, cũng biết ngươi rất tốt với ta. Nhưng mà ta cần nha đầu tâm ý lớn mật vọng trắc chủ tử." xong, Ôn Lương vui vẻ, mặt cười dịu dàng: "Vài ngày nữa thân thể phu nhân tốt hơn, ta gọi mấy người quản trong thôn trang tuổi tác thích hợp chưa thành thân tới phủ, để Ngọc ma ma xem xét chút, chọn cho ngươi vị phu tế hợp ý, ta tin Ngọc ma ma rất cao hứng. Được rồi, ngươi lui xuống trước ."

      Ngọc Sênh há hốc mồm, vẻ mặt kinh hoàng, nguyên lai, những chuyện nàng làm, đều để trong mắt, chẳng qua trước kia thèm để ý, cho nên những chuyện mình làm vì tốt cho , chịu đựng được nữa.

      Qua chuyện này, muốn cách ly nàng sao? Còn trừng phạt nào tàn khốc hơn nữa? Biết nàng có lời hứa với lão phu nhân qua đời, cả đời bầu bạn với , rời nữa bước!

    4. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 80

      Gần đây Như Thúy rất thích ngủ, ngủ lâu mới thức dậy, cũng thấy tinh thần sảng khoái, ngược lại còn hơi mệt mỏi.

      "Ôn đại nhân?"

      Nhập nhèm miễn cưỡng mở mắt, thấy người ngồi bên cạnh, chưa tỉnh táo kêu tiếng, thấy nam tử tuấn mỹ mỉm cười với mình. Ôn Lương đưa tay sờ sờ đầu nàng : "Nếu muốn ngủ ngủ tiếp ."

      " được, ngủ nhiều vận động tốt cho con." Nàng cố gắng nghiêm túc, đáng tiếc mắt lim dim buồn ngủ hoàn toàn có sức thuyết phục.

      Trong lòng Ôn Lương chịu được,chỉ có thể im lặng phiền muộn. Tuy rằng gần rất cố gắng tìm hiểu kiến thức về phụ nữ có thai, nhưng vẫn phiền Túc vương -- Năm đó khi Túc vương phi mang thai, Túc vương từng hấp tấp, đương nhiên khi Ôn Lương phiền , hậu quả là, bị đá ra khỏi phủ mấy lần liền biết bị Ôn Lương quấy đến mức nào rồi -- nhưng đối với nữ nhân của mình, thích hợp, mỗi lần đều biết phải làm như thế nào, nhưng thấy nàng vất vả, lời đến miệng lại thay đổi, may mắn Như Thúy nương là mẫu thân rất tận tâm, biết phải làm thế nào để có lợi cho con. Cho nên đôi khi khó chịu muốn chết, cũng phải chăm chỉ hoàn thành.

      Sau khi nha hoàn vắt khăn nóng lau mặt xong, cuối cùng cũng có chút tinh thần, tiếp đó Như Thúy nương nhớ tới "chuyện tốt" mà mình làm, khỏi xoắn khăn tay, vẻ mặt áy náy : "Ôn đại nhân, xin lỗi, có thể thiếp mang lại phiền phức cho chàng rồi. Thiếp vô tình sai người đem Trần ma ma ném xuống ao... Ôn đại nhân, là thiếp tốt, biết như thế nào, khống chế được tính tình, dễ dàng nóng nảy hấp tấp..."

      Khóe mắt Ôn Lương giật giật, hôm nay nàng phát uy rất oai phong mà, sao giờ lại bày ra dáng vẻ áy náy đây, cảm giác rất thích hợp nha. Có điều kéo cánh tay nàng : " sao, Hồ gia gia , phụ nữ có thai tính tình nóng nảy, đây là chuyện bình thường. Sau này ai chọc nàng tức giận, cần khách sáo, cứ tiếp tục như thế, bổn đại nhân chống đỡ cho nàng."

      Lập tức Như Thúy nương cười tươi như hoa, Thanh Y sau lưng Ôn Lương bất đắc dĩ trừng to mắt.

      Trong lòng Thanh Y nghĩ, mặc dù biết Ôn đại nhân chìu chuộng Như Thúy nương đến có nguyên tắc, nhưng bây giờ phát , căn bản là triệt để có nguyên tắc, có thể thấy được Ôn đại nhân sủng ái nàng biết bao nhiêu. Đương nhiên, điều này khiến hạ nhân các nàng rất cao hứng.

      "Vậy cha nương bên kia..."

      Ôn Lương cẩn thận dìu nàng đứng dậy, ra nội thất, ngồi trước bàn bát tiên*, bàn bày sẵn điểm tâm trái cây mà Như Thúy nương thích ăn, đưa chén canh mơ cho nàng, tận mắt nhìn nàng ăn xong, mới : "Nàng cần để ý, ngày mai ta hồi phủ chuyến, ta tự mình với cha."

      * Bàn vuông to, mỗi phía ngồi được hai người.

      Như Thúy gật đầu, nhưng vẫn lo lắng: "Chàng và cha có thể cãi nhau, nhưng đừng động thủ lần nữa, nếu cha nổi giận muốn đánh chàng, chàng nhất định phải trốn xa, chàng trẻ tuổi hơn cha, thiếp tin chàng chạy nhanh hơn, được ngốc nghếch đứng yên cho cha đánh nữa."

      Ôn Lương 囧,lời này người làm thê tử hình như nên nhỉ? Được rồi, nàng cũng là quan tâm mình, xem ra lần bị thương năm trước làm nàng sợ rồi.

      Nghĩ xong, Ôn Lương dịu dàng lên tiếng, kéo nàng ôm vào lòng, tùy ý hôn rồi lại hôn, cho đến khi nàng đột nhiên nôn ọe, chỉ có thể thẫn thờ buông ra, trong lòng bị thương, chẳng lẽ sau khi nha đầu mang thai, cùng thân mật với buồn nôn sao?

      Nếu Ôn Lương để giả quyết, Như Thúy để trong lòng nữa, quả nhiên ngày thứ hai, người của Trấn Quốc Công phủ đều ra khỏi cửa, cũng phái người tới chất vấn, xem ra Ôn Lương giải quyết xong. Như Thúy rất yên tâm, yên tâm xong lại nhịn được chạy tới hỏi Ôn Lương làm gì.

      Thời điểm Như Thúy đến hỏi Ôn Lương, thời gian chậm rãi tiến vào tháng tư, Ôn Lương ở thư phòng soạn <Binh pháp Đồng thành>, Như Thúy sai người chuyển cái ghế bành đến trước bàn sách, ôm đĩa đào từ từ gậm.

      "Rất muốn biết?" Ôn Lương buông bút lông sói xuống liếc nhìn nàng.

      Như Thúy gật đầu mãnh liệt, lẽ thẳng khí hùng : "Thiếp là phụ nữ có thai nha, lòng hiếu kỳ tương đối lớn, nhưng ra là đứa trong bụng muốn biết."

      Thấy nàng lấy đứa làm cớ, Ôn Lương nhịn được cười lên, từ khi nha đầu mang thai, tính tình thay đổi rất nhiều, Ôn Lương cảm giác có đôi khi đầu óc mình theo kịp thay đổi của nàng, thỉnh giáo phụ khoa thánh thủ Hồ thái y xong, bị lão nhân gia mắng cho trận, thẳng thừng mắng có chuyện gì làm, phụ nữ có thai đều như thế, nếu như vậy sao, rốt cuộc muốn ồn ào cái gì?

      Được rồi, kỳ trong mắt lão nhân gia, chỉ cần đứa trong bụng Như Thúy nương bình an, Như Thúy nương muốn giày vò thế nào ông có ý kiến.

      Ôn Lương từ tốn bưng chén trà bàn trà nhấp ngụm, chậm rì rì : "Ta với cha, nếu nhét nữ nhân qua đây, ta dạy đứa sau này gọi ông ấy là gia gia, hơn nữa còn đem nữ nhân ông nhét qua đây đưa đến phòng ông hầu hạ ông, cho nên cha gì nữa."

      "Phốc--" Như Thúy nương phun ra.

      Ôn Lương bị hù nhảy dựng, nhanh chóng vỗ lưng giúp nàng, hoàn toàn để ý những mẩu vụn đào mà nàng phun khắp nơi, ngược lại còn oán trách mình, có lẽ lúc nãy nên nhàng thêm chút nữa.

      Như Thúy bị nghẹn, nhưng mà bị tác phong lớn mật hoang đường của Ôn đại nhân nhà nàng làm kinh sợ, sau đó vỗ ngực, nhìn nhìn .

      "Nhìn ta làm gì?" Ôn Lương đưa chén nước cho nàng uống, thấy hai mắt nàng trừng to, biết tại sao trong lòng ngứa ngáy có cảm giác khó nhịn, cảm thấy nha đầu này rất đáng , là muốn kéo vào lòng xoa nắn phen, có điều ánh mắt chạm tới bụng nàng, chỉ có thể đè lại tâm tư kia.

      "Khụ, Ôn đại nhân, chàng..." Gãi gãi mặt, hiếm khi Như Thúy nương ngượng ngùng hỏi: " chàng chỉ thích mình thiếp, sau này cũng ôm nữ nhân khác sao?"

      Mội hồi lâu nghe được thanh gì, Như Thúy nương bất chấp ngượng ngùng, lập tức quay sang nhìn , thấy nam nhân kia dịu dàng cười nhìn mình, khuôn mặt tuấn mỹ như đúc cực kỳ hấp dẫn, khiến người ta mỗi lần nhìn là quên hết tất cả, rơi vào nam sắc thể thoát ra. Vì thế trong nháy mắt, Như Thúy nương xấu hổ ngượng ngùng đứng lên.

      "Trước kia phải ta rồi sao, có nàng là đủ rồi." thanh của dịu dàng khiến người ta thể tưởng tượng nổi, đường như sợ nếu mình lớn tiếng chút dọa nàng sợ mất.

      Như Thúy nương cũng tự tin như vậy, "Dĩ nhiên thiếp tin lời chàng, thế nhưng có nhiều người nhét nữ nhân cho chàng như vậy, hơn nữa thiếp biết có rất nhiều nương thích chàng, nhất thời đề phòng hết." Gả cho phu quân vạn người mê, nếu phải tính tình Như Thúy nương đơn giản, kìm chế được bản thân nổi điên từ lâu rồi.

      "Đây là chuyện của ta, người ngoài liên quan gì ở đây?" Ôn Lương ngạo nghễ : "Túc vương quyền cao chức trọng, nếu có thể giữ vững mình lấy thê tử, Ôn Tử Tu ta vì sao lại thể?"

      Tuy rằng Túc vương chỉ lớn hơn hai tuổi, nhưng rốt cuộc cũng theo bên người Túc vương mà lớn lên. Lời và hành động của Túc vương ảnh hưởng đến còn nhiều hơn so với phụ mẫu , bất tri bất giác, làm việc gì cũng có bóng dáng của Túc vương. Thế nhân đều cho rằng Túc vương vì trở ngại mệnh cách mà phải lấy thê, nhưng tình cảm trong đó có mấy ai hiểu?

      Nếu Túc vương cường đại chỉ có thê tử, vì sao thể chứ?

      Lần trước quay về Trấn Quốc Công phủ, hiếm khi Ôn Lương và phụ thân cãi nhau, lí do là vì tại Như Thúy nương mang thai, hai nam nhân này đều rất coi trọng nàng, cho nên nghĩ cãi nhau lúc này, sợ dọa chạyTống Tử nương nương, ngược lại, hai cha con tâm bình khí hòa mà ngồi xuống chuyện.

      Khó có khi cả hai thu liễm tính khí, vì thế Ôn Lương mới cảm nhận được quan tâm của phụ thân đối với mình, mặc dù biết, nhưng cảm thấy muộn, trưởng thành, hề giống như khi còn bé lúc thống khổ bất lực vì huynh trưởng mẫu thân lần lượt qua đời, lúc ấy phụ thân chỉ lòng bảo trụ Trấn Quốc Công phủ, tuy rằng làm việc ngay thẳng, lại tỏ vẻ lãnh khốc tình cảm, khiến trải qua nỗi khổ thể tưởng tượng nổi, dạo còn mong muốn phụ thân chết mới tốt. Mặc dù tại được phụ thân quan tâm cảm thấy muộn, nhưng nếu ông muốn quan tâm, Ôn Lương cũng ngăn cản, chỉ ràng cho ông biết, có thê tử, tùy tiện đưa nữ nhân khác cho cũng được , nhưng đừng để cho đứa sắp chào đời oán hận người làm gia gia như ông.

      câu khiến sắc mặt Trấn Quốc công vừa xanh vừa đỏ, thiếu chút nữa nhịn được nóng nảy lật bàn, trong lòng nghẹn cỗ khí rất khó chịu. Ông thương đích tử duy nhất của mình đấy, muốn bồi thường cho nó, mà bồi thường cho nó đắc tội với mẫu thân của cháu trai -- Mặc dù Trấn Quốc Công nam nhân ba vợ bốn nàng hầu có gì đúng, tại sao lại đắc tội con dâu thứ ba -- nhưng cũng muốn sau này khi cháu trai hiểu chuyện oán ông.

      Cho nên Trấn Quốc Công có cách nào.

      Như Thúy lấy khăn che miệng ho khan tiếng, lúc khẩn trương nhìn sang, cười đến mắt cong cong, hướng vươn hai tay.

      Ôn Lương cười ôm lấy nàng đặt lên hai chân mình, hai tay ôm eo nàng, rồi chuyển sang vuốt bụng dưới của nàng, cúi đầu cọ cọ khuôn mặt ngẩng lên của nàng, xúc giác tuyệt vời kia khiến cho nhịn được than thở ra tiếng. Có lẽ lúc trãi qua quá nhiều chuyện khổ sở, vì thế đôi khi cũng có cảm giác an toàn, loại thời gian cùng nàng ôm ôm ấp ấp này, khiến cực kỳ thích thời gian cùng nàng thân mật.

      "Ôn đại nhân, chàng đối với thiếp tốt!" Như Thúy cười híp mắt hôn lên mặt cái, sau đó cảm thấy chưa đủ bèn bưng mặt , hôn môi , đôi môi xinh đẹp đỏ mọng bị nàng liếm đến hồng nhuận ướt át, cực kỳ giống quả đào mật, hại nàng muốn trực tiếp cắn cái, nghĩ như vậy, lại nghe kêu đau, mới phát mình cắn rồi, mùi vị rỉ sắt tràn ra trong miệng, sau đó bắt đầu buồn nôn.

      Ôn Lương bất chấp mình bị cắn đau, vội vàng đem ống nhổ bên cạnh tới trước mặt nàng, thở dài : "Nếu nàng muốn cắn ta, đợi khi còn buồn nôn nữa hãy cắn nhé, ta chạy đâu."

      Như Thúy nương đau khổ nên lời, chỉ có thể ôm ống nhổ nôn mửa.

      Lúc này đúng lúc Ôn Ngạn Bình đến, thấy Như Thúy nương nôn mửa, lập tức khẩn trương nhảy qua: "Nương, người lại làm chuyện gì đứng đắn sao?

      Sắc mặt Ôn Lương biến hóa, bên tai đỏ rực lên, trực giác Tiểu Ngạn Bình vừa nhìn thấy bọn họ âu yếm, cố gắng ra vẻ nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn : " bậy bạ gì đó."

      Ôn Ngạn Bình sợ , cười hì hì: "Nương nôn ọe cũng có tính lựa chọn đấy, ăn thức ăn hợp ý, làm chuyện hợp ý, nôn ọe đó. Nương, vừa rồi nương làm chuyện gì vừa lòng hả?"

      Nghe vậy, Ôn Lương đen mặt, trừng mắt nhìn nghĩa nữ, cảm thấy đứa này chính là trời cao phái xuống đây khắc mình, sau đó uất ức nhìn chằm chằm Như Thúy nương, chẳng lẽ nàng hôn hợp tâm ý nàng?

      Như Thúy nương khổ thể , chỉ có thể đem đồ vừa ăn nhổ ra sạch trơn, sao đó suy yếu cuộn vào lòng Ôn Lương, lẩm bẩm : " Sau này thiếp thể gần gũi chàng rồi..."

      Ôn Ngạn Bình vốn tới đây xin Ôn Lương mấy bảng chữ mẫu để luyện, thấy thần sắc Ôn Lương tốt, mẫu thân ngốc nhà mình lại vô tâm vô phế, nhanh chống chạy , miễn cho mình làm bia đỡ đạn.

      ******

      Như Thúy dưỡng suốt tháng, sau tháng Hồ thái y ổn định, mọi người mới vây chặt nàng nữa, nhưng mà vẫn rời tấc.

      Mặc dù Ôn phủ có chuyện vui, nhưng vì để Như Thúy nương tĩnh dưỡng, cho nên mấy ngày nay Ôn phủ đều đóng cửa từ chối tiếp khách, ngoại trừ những bằng hữu quan hệ tương đối thân, những người bái phỏng khác đều bị cản lại, vì thế Như Thúy nương biết bên ngoài có bao nhiêu người mong ngóng chờ nàng an thai xong mở cửa tiếp khách, sau đó phát Như Thúy nương căn bản có ý gặp khách, đều nóng ruột nóng gan, gấp đến độ được, bắt đầu tìm biện pháp khác.

      Mà những ngày này, liên tục có quản trong thôn trang và cửa hàng của Ôn phủ đến, coi như tại Như Thúy đem mọi chuyện giao lại cho Minh quản gia quản lý, cũng phải hoàn toàn biết gì cả.

      " nay phải thời gian báo cáo thu hoạch mỗi năm của thôn trang, những quản kia sao lại tới đây?" Như Thúy hỏi.

      Thanh Y bóp chân cho nàng, nghe vậy nhịn được cười tươi: "Phu nhân, ngài cũng biết những quản này cũng hai mươi tuổi, còn chưa kết hôn." Thấy Như thúy ngạc nhiên, giọng tiếp: "Lúc nghe Minh quản gia và các quản ấy chuyện, Ngọc ma ma đều ngồi phía sau bình phong nghe đấy."

      Ám chỉ như vậy rốt cuộc Như Thúy cũng hiểu , mở to hai mắt, "Đây là tìm phu tế cho Ngọc Sênh sao? Có phải hơi muộn ? Là ý của Ôn đại nhân hả?"

      "Dạ, là Ôn đại nhân an bài." Thanh Y mấp máy môi, nhịn được : "Phu nhân, đại nhân đối với Ngọc Sênh coi như rất khoan dung rồi, Ngọc Sênh tự chủ trương làm những chuyện kia, người bình thường tuyệt đối tha cho nàng ta, cái này gọi là qua mặt chủ tử." Sau đó quan sát Như Thúy, cẩn thận : "Phu nhân cũng hiểu, lúc trước biết do Ngọc Sênh gây ra, nhưng nhúng tay, việc này để đại nhân ra tay thích hợp hơn, người bên ngoài thể dị nghị ngài."

      Như Thúy cảm thấy sao cả, "Nàng ta là người của Trấn Quốc Công phủ, lại có tình cảm khác biệt với Ôn Lương, chỉ cần ảnh hưởng tới ta, ta mới lười để ý nàng ta. Lúc trước ta thấy nàng ta và Trấn Quốc Công phủ qua lại mật thiết, biết trong lòng nàng ta Ôn đại nhân là quan trọng nhất, có lẽ làm chuyện gì ảnh hưởng đến chàng, cho nên mới để ý mà thôi."

      "Phu nhân thiện tâm so đo mà thôi, thế nhưng Ngọc Sênh chạm vào giới hạn của đại nhân, phu nhân cũng biết mỗi tháng Ngọc Sênh đều trở về Trấn Quốc Công phủ chuyến, phần lớn là tới chỗ lão phu nhân bên đó? Tuy rằng Ngọc Sênh lòng đối với Ôn đại nhân, nhưng cách làm của nàng ta là nhắm vào phu nhân ngài, trong nhà có chuyện gì, Ngọc Sênh cũng tiết lộ chút cho lão phu nhân, mới làm cho Ôn đại nhân nổi giận đấy."

      Như Thúy suy nghĩ chút, chẳng trách lúc quay về Trấn Quốc Công phủ, ánh mắt Trấn Quốc Công phu nhân nhìn nàng vô cùng kỳ quái, trước kia vẫn cảm thấy mình nghĩ nhiều thôi.

      "Như thế rất tốt, Ôn đại nhân quyết định gả nàng ta ra ngoài, xem nàng ta còn dám trưng bộ dáng người bên cạnh đại nhân mà chuyện . Nghe mấy ngày nay, sức khỏe Ngọc Sênh tốt, luôn nằm giường nghỉ ngơi." Thanh Y châm chọc.

      Như Thúy vỗ vỗ tay nàng : "Nếu như khỏe, mời đại phu tới xem cho nàng ta ."

      "Sao lại mời? Đại phu nàng ta là tâm bệnh, chỉ có thể chờ nàng ta tự thông suốt."

      Như thế, Như Thúy gì nữa. Nàng và Ngọc Sênh quen thuộc, cũng để Ngọc Sênh hầu hạ trước mặt, đây là trong lòng nàng tự hiểu , xử lý được Ngọc Sênh, cứ để nàng ta ta ở nơi xa xa nào đó, Ôn phủ nuôi mấy người rảnh rỗi hoàn toàn có vấn đề.

    5. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 81

      Vài ngày sau, Ngọc ma ma tự mình đến bái phỏng Như Thúy, chủ yếu là đến hôn của Ngọc Sênh, nghĩ cầu nàng ân điển, để nàng dùng phân phận đương gia chủ mẫu cho Ngọc Sênh mặt mũi, coi như là cho nàng ta chỗ dựa này kia.

      Như Thúy vội vàng ban ngồi cho Ngọc ma ma, cười : "Ngọc Sênh hầu hạ bên cạnh phu quân từ , ta cũng coi trọng nàng ấy, người cần ta cũng cho nàng ấy thể diện khi gả . À, biết người chọn trúng ai thế?"

      Ngọc ma ma mím môi cười : "Là quản lý thôn trang phía tây kinh thành Lương quản ."

      Trong lòng Như Thúy vẽ vòng, rất nhanh liền biết là người nào, cười : "Lương quản là người tệ, cần cù chịu khó, phụ mẫu, chỉ có trưởng tỷ thành thân, Ngọc Sênh gả thành quản gia phu nhân, bà bà lập quy củ, hơn nữa nay Lương quản giúp phu quân quản lý mấy điền trang, sau này phu quân nhất định trọng dụng ..."

      Buổi chuyện càng khiến Ngọc ma ma thêm vui mừng, sở dĩ bà chọn trúng Lương quản , cũng bởi vì phụ mẫu, trưởng tỷ gả , lại có chí cầu tiến, nếu con gả tới đó, chỉ cần quy củ trước mặt mẹ chồng, mà còn có ai đưa nữ nhân tới, hai vợ chồng hòa hòa ái ái mà sống. Bà cũng biết con kéo dài đến giờ chưa thành thân muộn rồi, bà tưởng chỉ có thể chải đầu làm ma ma hầu hạ tiểu chủ tử tương lai, có điều con là người mạnh mẽ, làm chuyện nên làm, cũng may Tam thiếu gia khai ân, tìm nam nhân tốt gả con , mặc dù Lương quản từng cưới thê tử, nhưng thê tử trước sinh đứa con nào, căn bản cần lo lắng.

      Hôm nay bà đến, chủ yếu là bày tỏ thái độ của mình, đồng thời cầu thể diện cho con , làm cho phu gia dám coi thường con .

      Như Thúy cười gật đầu, gọi Lam Y tới : "Đem bộ trang sức trong hồi môn của ta thưởng cho Ngọc Sênh làm của hồi môn." rồi tìm ít ngọc bội, những thứ này là nàng chuẩn bị khi biết Ôn đại nhân đem Ngọc Sênh gả ra ngoài, chuẩn bị từ sớm rồi, nể mặt Ôn Lương, Như Thúy chuẩn bị rất phong phú, vượt qua số lượng của các nữ nhi gia đình , hơn nữa đây chỉ là phần thưởng thôi, còn có những thứ Ngọc ma ma tích lũy được, có thể , hồi môn của Ngọc Sênh rất phong phú, gả phu gia cũng dám xem nàng ta.

      Ngọc ma ma nghe ràng, mặt mày đầy vẻ vui mừng, những của hồi môn này chỉ phong phú mà còn đại biểu con được chủ tử coi trọng, gả con , người bên nhà chồng muốn ức hiếp cũng phải né vài phần.

      Mói xong chuyện Ngọc Sênh, Ngọc ma ma vội rời , tán gẫu vài chuyện của nữ nhi và những việc phụ nữ có thai cần chú ý, Ngọc ma ma từng sinh con, nên cũng ít chuyện, Như Thúy lắng nghe rất nghiêm túc.

      Lúc hai người chuyện, nha hoàn bên ngoài đến bẩm báo, Ngọc Sênh cầu kiến phu nhân.

      Ngọc ma ma nghe xong, trong lòng sợ hãi. Như Thúy liếc nhìn Ngọc ma ma, liền để nàng ta vào.

      Mới gặp mấy ngày, thế mà Ngọc Sênh gầy vòng, cằm cũng nhọn rồi, sắc mặc ảm đạm ánh sáng, thân hình mảnh khảnh nhìn rất yếu đuối.

      Đương nhiên Như Thúy biết vì sao nàng ta lại trở nên như thế, tuy có bao nhiêu cảm xúc nhưng tránh được thở dài. Kỳ nàng và Ngọc Sênh cũng có xích mích gì, mặc dù Ngọc Sênh hầu hạ Ôn Lương từ bé, nếu có tâm tư kia, nàng ta cũng thông minh, cứ làm tốt việc của mình sau này nhất định có chỗ đứng vững chắc trong phủ. Nhưng vạn lần nên chính là, trong lòng Ngọc Sênh đối với Ôn Lương quá mức cố chấp, đem tất cả khuôn mẫu của thế nhân đeo lên người Ôn Lương, cảm thấy như vậy mới tốt cho , nàng ta làm như vậy nghĩ tới Ôn Lương có thích hay , có cần hay .

      ra Như Thúy cảm thấy, Ngọc Sênh chính là loại lấy lý lẽ cùn để che dấu tâm tư chính mình, biết mình lớn tuổi xứng với Ôn Lương, cho nên vừa mắt Như Thúy thân phận thấp kém mà độc chiếm Ôn Lương. Nếu Ôn Lương là người hoa tâm, bên cạnh có đóng nữ nhân nàng ta tính toán khổ sở như vậy. Nhưng hết lần này tới lần khác, trong suy nghĩ của nàng ta chủ tử hoàn mỹ của mình chỉ độc sủng nữ nhân hoàn mỹ.

      Ngọc Sênh thỉnh an xong, nhìn mẫu thân mình, quỳ gối trước mặt Như Thúy, thành khẩn : "Tam thiếu phu nhân, nô tỳ nguyện ý hầu hạ ngài và Tam thiếu gia, hầu hạ tiểu chủ tử, xin ngài và Tam thiếu gia thu hồi mệnh lệnh, đừng đem nô tỳ gả ra ngoài."

      "Ngọc Sênh!" Ngọc ma ma hoảng hốt kêu lên, thiếu chút nữ bị con hiểu chuyện làm tức chết.

      Như Thúy bảo Thanh Y dìu nàng ta đứng dậy, giọng trấn an nàng ta vài câu, sau đó mới lực bất tòng tâm : "Đây là chuyện đại nhân quyết định, ta có cách nào thay đổi. bằng ngươi cầu xin đại nhân ."

      Ngọc Sênh tuyệt vọng, nếu có thể cầu Tam thiếu gia nàng ta sớm cầu rồi, đúng như Như Thúy , chuyện Ôn Lương quyết định, các nàng làm sao có thể thay đổi được?

      Ngọc Sênh ngơ ngác nhìn Như Thúy, dáng vẻ thất hồn lạc phách thoạt nhìn giống như bộ dáng thất tình muốn sống tiếp nữa.

      Khóe mắt Như Thúy giật giật, đột nhiên cảm thấy dáng vẻ này của Ngọc Sênh quá dọa người, đến khi Ngọc ma ma lôi Ngọc Sênh rồi, Như Thúy vỗ vỗ ngực nữa nằm nữa ngồi giường ấm lẩm bẩm: "Bây giờ ta mới hiểu lời của tiểu thư trước đây, quá để ý rất dễ đánh mất bản thân, đặc biệt là người thương mình, căn bản đáng nha."

      Thanh Y lam Y nghe , đúng lúc Ôn Ngạn Bình đến, nghe được lời của Như Thúy, thân thể bổ nhào tới trước giường ấm, ngẩng khuôn mặt nhắn nhìn nàng, tò mò hỏi: "Nương cái gì đó?"

      Như Thúy vươn tay xoa bóp khuôn mặt nhắn của bé, nuôi mấy tháng, rốt cuộc dưỡng ra được chút thịt, màu da cũng trở nên tinh tế nhẵn nhụi, nhưng vẫn còn hơi vàng vọt, bằng đám nữ nhân gia đình quyền quý da dẻ trắng hồng trong suốt. Tuy rằng gương mặt hơi bình thường chút, nhưng mà nhìn lần khó nén muốn nhìn thêm lần nữa, càng nhìn càng thấy hàm súc ý nhị, nhìn riết thành quen, lại cảm thấy gương mặt này hề thua kém những gương mặt xuất sắc của đám nữ nhân quyền quý kia. Nàng nghĩ mấy thiếu niên cùng chơi đùa với Ngạn Bình biết có cảm giác gì, có lẽ Hạng Thanh Xuân thể tiếp tục luôn mồm gọi bé là "Tiểu tử thối" rồi nha?

      "Ngạn Bình à, nữ nhân phải có lòng tự trọng, cần phải muốn sống muốn chết vì nam nhân. Quân vô tâm ta liền dừng, được để bản thân rơi vào hoàn cảnh bi thương." Hiếm khi Như Thúy được lời sâu sắc.

      Ôn Ngạn Bình nháy mắt mấy cái, tiếp đó cười hì hì: "Nương, con là bé trai, cần lo lắng, sau này con cưới thê tử, đối tốt với thê tử, còn để thê tử hiếu thuận với người nữa!"

      Trong nháy mắt, dường như gió bắc gào thét thổi qua, tay Như Thúy cứng ngắc giữa trung, Thanh Y pha trà giật mình làm chén trà rơi xuống đất, Lam Y trừng mắt to, vẻ mặt ngốc nghếch.

      lúc lâu sau, cuối cùng Như Thúy cũng đưa tay xoa đầu đứa , sâu xa : "Được rồi, bây giờ con là bé trai, chờ lớn thêm chút nữa, chỗ này bắt đầu to lên, mỗi tháng phía dưới chảy máu, tới lúc đó con biến về thành bé cũng được."

      Như Thúy nương hung tàn khiến Tiểu Ngạn Bình sợ hãi, thấy đối phương chắc chắn như vậy, tiểu nương gạt lệ chạy .

      ******

      Cuối cùng hôn của Ngọc Sênh cũng xác định vào hai tháng sau, có gần hai tháng cho nàng ta chuẩn bị, Như Thúy đặc biệt ban tiểu viện cho nàng ta ở, phân phó thêm hai nha hoàn và ma ma hầu hạ nàng ta, để nàng ta chuẩn bị may hỉ phục cho mình.

      Sau khi Như Thúy mang thai được ba tháng, Túc vương phi tay phải dắt con , tay trái dắt con trai, còn có tiểu chính thái theo phía sau tới phủ thăm Như Thúy.

      Từ khi mang thai, Như Thúy nương vốn vô tâm trở nên nhạy cảm vô cùng, vừa nhìn thấy Túc vương phi, chảy nước mắt, dọa người lớn đứa đều giật nảy mình.

      "Này, nha đầu, sao lại khóc, muội là phụ nữ có thai, mỗi lần ta tới muội đều khóc lần, cẩn thận sau này Ôn đại nhân liệt ta vào danh sách cự tuyệt lui tới." Túc vương phi vừa lau nước mắt cho nàng vừa trêu chọc.

      Ôn Ngạn Bình tay trái dắt đệ đệ, tay phải dắt muội muội, cũng hùa theo: "Vương phi di di, gần dây nương bắt đầu xuân thương thu buồn rồi, lúc cắn miệng cha cũng buồn khóc, cha nương thích cha..."

      "Câm miệng!" Như Thúy nương lập tức ngừng khóc, tức giận : "Coi chừng ta chuyện con lười biếng luyện chữ cho Hạng công tử vả Vệ công tử bọn họ, để bọn họ chê cười con." Đồng thời hơi chột dạ, nàng cố ý, gần đây Ôn đại nhân bị nàng giày vò quá mức, nhưng mà Hồ gia gia phụ nữ có thai đều như thế, nên nàng nghĩ nhiều nữa.

      Ôn Ngạn Bình yểu xìu, nịnh nọt : "Nương, cánh tay thể cong ra ngoài, những người kia đều là hồ ly tinh và sói xám đáng ghét, con mới là con của nương mà."

      Túc vương phi nghe xong nhịn được cười to, chỉ vào Như Thúy: "Nha đầu muội cũng có ngay hôm nay!"

      Nha hoàn dâng trà bánh lên xong, Ôn Ngạn Bình thông minh dẫn tiểu thế tử và tiểu quận chúa ra bên chơi đùa, thỉnh thoảng trêu chọc tên sói con thành công làm bé dựng lông lên.

      Túc vương phi bốc trái lựu chậm rãi ăn, vừa ăn vừa bồi Như Thúy chuyện phím, thấy tinh thần nàng tệ, thầm gật đầu, sau đó nhìn nhìn, tiến lại gần Như Thúy nương giọng : "Bây giờ thân thể muội tiện, ngốc đến nỗi an bài nha hoàn hậu hạ trượng phu của muội chứ?"

      Như Thúy lắc đầu như trống: "Ôn đại nhân là của mình muội, sao muội có thể an bài người cho chàng chứ? Hơn nữa Ôn đại nhân , chàng chỉ cần mình muội." mặt đầy ý cười với Túc vương phi: "Lúc trước tiểu thư mang thai tiểu quận chúa và tiểu thế tử, người cũng giữ chặt vương gia, mọi người đều người là đố phụ, phải là muội học tập tiểu thư hay sao?"

      Tay Túc vương phi ngứa ngáy, nhớ cảm giác đánh người, trong lòng tự nhủ các nàng giống nhau sao? vương gia nhà nàng là nam thần thích sạch cho phép người bên ngoài thân cận, dưỡng thành tính cách lạnh lùng, nha hoàn nào muốn sống nữa mới đụng đến? sợ bị xiên ra ngoài giết sao? Ôn Lương khác, bề ngoài tuấn mỹ tự cởi mở, lại là nam nhân vui vẻ hài hước, nương nào thích? Nha hoàn sợ chủ tử như thế, nhất định bò lên giường cho xem.

      Thấy nàng tất cả đều tốt, nam nhân cũng có ý định vượt tường, Túc vương phi yên tâm.

      "Đúng rồi, bởi vì lúc trước muội muốn an thai, cho nên Ôn đại nhân đóng cửa từ chối tiếp khách, sau đó lại mực gặp khách, vì thế có rất nhiều người muốn gặp muội mà tìm ta đấy."

      Như Thúy kinh ngạc nhìn nàng: "Tại sao thế?"

      Túc vương phi tức giận: "Còn có thể như thế nào? phải muốn cầu muội chuyện con cái sao? Muội cũng biết..."

      "Muội phải Tống tử nương nương!"

      "Đừng xen vào!" Túc vương phi gõ ót nàng cai, tiếp tục : "Muội cũng biết khi ở Đồng thành muội vì cứu Ôn đại nhân là bị thương, lúc ấy thái y muội bị thương ở bụng thể mang thai, lúc hồi kinh mấy thái y khác cũng như thế, cho nên đột nhiên muội mang thai, dọa người có biết ?" Nàng muốn , cái vận khí này tốt đến nghịch thiên, giống như người bị đại phu phán tử vong đột nhiên vùng dậy, ràng tất cả đại phu đều như vậy, người nào đó lại tuân thủ quy tắc, đơn giản chỉ muốn mọi người khiếp sợ mới thoải mái.

      Như Thúy nương rất bình tĩnh ăn lựu, sau đó còn chịu nhả hạt lựu, bị Túc vương phi đập cái mới phun ra.

      Túc vương phi quyết định bỏ qua hành động ngu ngốc của nàng, tiếp tục ý đồ của mình: "Gần đây có rất nhiều phu nhân tìm đến chỗ ra, cầu ta với muội. Ý của các nàng ta là nhất định muội có phương thuốc cổ truyền gì đó, nên muốn cầu xin muội. Chẳng qua lời đồn đãi lúc trước dữ quá, thái độ các nàng ta cũng tốt. Ta thấy, có mấy phu nhân này sinh con sinh được con trai nữa, cũng có người thành thân hơn mười năm mà chưa có con, khoảng chừng mười mấy người đấy. Muội thấy như thế nào?"

      Như Thúy suy nghĩ chút mới trả lời: "Phương thuốc cổ truyền muội có, ngoại tổ mẫu của Ôn đại nhân cho, có hơn mấy chục đơn đó." Như Thúy cười hì hì, "Lúc đầu ở Bình Tân, ngày muội ăn ba bữa thay cơm, thiếu chút nữa nôn ra. Nhưng mà muội cảm thấy, muội có thể mang thai, có khả năng là do những phương thuốc cổ truyền của ngoại tổ mẫu điều dưỡng thân thể, nhưng mà muội biết cái nào có tác dụng nữa."

      Túc vương phi bĩu môi, trong lòng nghĩ do y thuật giờ giỏi, xem lầm bệnh, nhất thiết là do tác dụng của phương thuốc cổ truyền.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :