1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Ngốc Nghếch - Vụ Thỉ Dực (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thuyvy2711

      thuyvy2711 Active Member

      Bài viết:
      401
      Được thích:
      206
      hay quá...thanks editor!!!
      Tồn Tồn thích bài này.

    2. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 89

      "Nữ nhân hư hỏng kia, chỉ cần có ta ở đây, ngươi đừng hòng mơ tưởng làm gì với cha ta!"

      "Đại công tử, ngài hiểu lầm rồi, nô tỳ..."

      "Câm miệng, đừng cho là ta nhìn thấy, nếu ta tới, có phải ngươi kéo cha ta vào trong làm chuyện xấu rồi phải ? Hừ, tục ngữ "Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, phải hảo hán!". Sao ngươi cầm gương lên soi thử xem mình có bộ dáng gì, ngươi biết xấu hổ nghĩ mình xinh đẹp mà đến khoe khoang trước mặt cha ta sao? Chẳng lẽ khi gặp ngươi thấy khổ thẹn, xấu hổ vô cùng, dám sinh ý niệm nhúng chàm sao? Quả nhiên người biết lượng sức mình là đáng sợ nhất, dáng vẻ bản thân có đẹp đẽ gì mà biết xấu hổ lượn qua lượn lại trước mặt cha ta, nếu ta là ngươi, ta sớm xấu hổ đóng cửa trốn cho đỡ thẹn..."

      "Đại công tử, nô tỳ có...Hơn nữa nô tỳ lớn lên cũng kém..."

      Nha hoàn vén rèm, Như Thúy vào, đầu tiên nhìn về phía người mình nhìn lầm, liếc xuống phía dưới, ngẩn người, ra là Ngọc Chi. Ngọc Sênh Ngọc Dung Ngọc Chi, ba người đều là nha hoàn đến từ Trấn Quốc Công phủ. Ngọc Sênh dịu dàng trầm ổn, Ngọc Dung hào phóng cởi mở, Ngọc chi xinh đẹp tú lệ, mỗi người mỗi vẻ, nhưng mà so về dung mạo Ngọc Chi nhỉnh hơn chút, tư thế nhắn thướt tha xinh đẹp, thái độ cẩn thận, hiếm có nha hoàn nào bằng.

      Đương nhiên, tiểu nương hung tàn mắng cũng sai, nếu so với dáng vẻ như tiên nhân của Ôn Lương, tướng mạo cỡ này chỉ bình thường mà thôi, khó có thể sánh kịp.

      Như Thúy nhìn lướt qua, trong phòng đốt địa long, ấm áp như xuân, nam nhân uống say ôm bầu rượu ngồi nghiêng kháng thượng, Ngọc Chi quỳ dưới đất, mặt đấy vãi đầy nước canh, còn có bát bị vỡ vụn. Tiểu Ngạn Bình chống nạnh quắc mắt nhìn trừng trừng, cực kỳ hung dữ, Phi Y đứng hầu bên, tay cầm áo khoát, xem ra tiểu nương nghĩ đến sức khỏe phụ thân đến đưa áo, ngờ lại phá hỏng chuyện tốt nào đó.

      "Làm sao thế?" Như Thúy tới.

      Thấy nàng, ràng Ngọc Chi nhàng thở ra, mà Ôn Ngạn Bình vẫn hầm hừ, lập tức chạy tới cáo trạng.

      "Nương, nha đầu kia to gan, dám nhúng chàm cha đó! Nương nhìn nàng ta xem, xinh đẹp bằng nữa của cha, vậy mà biết xấu hổ chạy tới nhúng chàm cha." Vẻ mặt tiểu nương tức giận bất bình.

      "Tam thiếu phu nhân, nô tỳ có..." Ngọc Chi vội vàng biện hộ cho mình.

      ngờ Như Thúy nương tỉ mỉ nhìn nhìn nàng, lại nhìn nam nhân mắt say lờ đờ mông lung kháng thượng, rất thành gật đầu. "Đúng, sắc đẹp của Ôn đại nhân hiếm người có thể bì kịp. Đối với Ôn đại nhân, ngươi còn cảm thấy mình lớn lên tệ, tố chất tâm lý kém đâu." Nhịn được khen tiếng.

      Ngọc Chi: "..."

      Vẻ mặt Ôn Ngạn Bình vui mừng, cái đuôi thiếu điều muốn vểnh lên, dương dương tự đắc: "Rất đúng, xinh đẹp bằng cha, còn dám nhúng chàm cha ta, ngươi ăn gan hùm phải ?"

      Thanh Y liếc mắt, hai mẹ con đều rất hung tàn, làm tổn thương người ta là phải đâm thẳng phổi. Thấy nương ngốc Như Thúy lại gật đầu định tiếp, khỏi giật giật y phục nàng, khiến nàng đứng đắn chút, đừng làm tiểu nương cũng ngốc theo giống nàng. Tuy rằng Ôn Ngạn Bình giống con trai nhưng thực chất vẫn là con , tại ngậm miệng mở miệng là "Nhúng chàm" gì đó, phải điều nữ nhân nên , hơn nữa có con quản chuyện trong phòng của phụ thân.

      Rốt cuộc Như Thúy cũng lớn lên trong phủ thừa tướng, cũng biết quy tắc nghiêm ngặt của thế gian, ho tiếng xong mới sai Phi y canh cửa cho người khác vào, lại bưng canh giải rượu qua, nguyên lai muốn cho nam nhân say rượu kia uống canh giải rượu rồi hãy , thế nhưng phát người say hành động theo lý trí, sợ làm ra chuyện khác người trước mặt người khác, đành phải để canh xuống, giải thích mọi chuyện cho rồi sau.

      Ngọc Chi và Ôn Ngạn Bình nhìn cánh tay chế trụ eo Như Thúy nương kia, trong mắt Ngọc Chi lộ ra thần sắc ảm đạm thất vọng, cũng dám thể đành phải cúi đầu, mà Ôn Ngạn Bình che miệng cười hì hì nhìn Như Thúy nương thể động đậy, ngoan ngoãn đứng bên cạnh.

      "Tốt rồi, trước tiên cho ta nghe xảy ra chuyện gì? Còn Ngạn Bình, con đừng lên tiếng, có gì ta hỏi con sau."

      thể làm ác nhân cáo trạng trước, Ôn Ngạn Bình cong môi, bất đắc dĩ im lặng, sau đó dùng mắt cực kỳ hung dữ trừng Ngọc Chi, giương lên nắm tay , tỏ vẻ chỉ cần nàng ta câu đúng, bé đánh chết nàng ta.

      Ngọc Chi quỳ đất, tuy rằng trong phòng ấm áp hơn bên ngoài nhưng mặt đất vẫn lạnh như băng khiến nàng ta dễ chịu.

      "Tam thiếu phu nhân, nô tỳ nhận lệnh của Ngọc ma ma, vội vàng mang canh giải rượu đến cho Tam thiếu gia mà." Ngọc Chi cẩn thận đáp:" Xưa nay tửu lượng Tam thiếu gia tốt, hôm nay lại là đầy tháng của ba vị tiểu chủ tử, Ngọc ma ma lo lắng Tam thiếu gia uống nhiều hại thân, nên mới sai nô tình mang canh giải rượu tới."

      Như Thúy hiểu được mục đích của Ngọc Chi, sau đó nhìn Ôn Ngạn Bình: "Được rồi, Ngạn Bình, con có gì muốn ?"

      Ôn Ngạn Bình trừng mắt liếc Ngọc Chi: "Nương, lúc con tới, cha say bất tỉnh nhân , Ngọc Chi dám sờ mặt cha." Tiểu nương nóng nảy , vẻ mặt hung dữ, cha bé là người nữ nhân khác có thể chạm vào sao? Bé còn chưa dám sờ đâu!

      "Nô tỳ có, nô tỳ thấy mặt Tam thiếu gia bẩn nên mới lau mặt cho Tam thiếu gia." Ngọc Chi khẩn trương trả lời.

      Như Thúy hơi nhíu mày, quay đầu nhìn về phía Ôn Lương, mặt mày nghiêm túc, nhìn thấy Ngọc Chi buồn bã quỳ bên dưới, hiểu sao trong lòng khó chịu cực kỳ, có loại tâm tình vật mình sở hữu bị người khác vấy bẩn. Loại tâm tình này đúng lắm, Như Thúy bất đắc dĩ đè nén xuống.

      "Phì, ngươi cho là ta thấy ràng sao? ràng ngươi lấy tay chạm vào, cho dù mặt cha ta dơ cũng tốt hơn ngươi gấp mười lần, ngươi còn biết xấu hổ chạm vào .. Nếu ta tới kịp, có phải ngươi còn muốn nhào tới phải ?" Ôn Ngạn Bình buông tha , nếu phải vóc dáng thấp bé, giống người đàn bà càng quấy chanh chua.

      Như Thúy vừa buồn cười vừa tức giận, nghĩ tuổi còn lo lắng chuyện hậu trạch, kéo bé qua sờ sơ mặt bé : "Được rồi, đêm khuya, con trở về rửa mặt nghỉ ngơi, ngày mai còn phải học bài." xong gọi Phi Y tới, thản nhiên : "Phi Y, dẫn bé xuống dưới." Sau đó dặn dò Phi Y chăm sóc tốt cho chủ tử.

      Ôn Ngạn Bình bất đắc dĩ lui xuống xong, Như Thúy phát người ngồi phía sau có chút xao động bất an, vỗ vỗ tay nắm eo nàng, híp mắt nhìn về phía Ngọc Chi.

      Ngọc Chi nhìn trộm nàng cái, chống lại cặp mắt hạnh nheo lại, đáy lòng hơi bất an. Lúc bình thường, Như thúy rất ôn hòa với mọi người, mặt lúc nào cũng vui vẻ xinh đẹp, hạ nhân trong phủ đều chủ mẫu tốt, tự cao tự đại, Trước kia nàng cũng cảm thấy nàng ấy tốt, có lẽ do xuất thân từ nha hoàn, so sánh được với nữ tử quan lại thế gia, hiểu đạo điều khiển người dưới, quá mức hòa ái dễ gần, bất giác khiến người ta sinh ra sơ suất. giờ bị cặp mắt kia nhìn, hiểu tại sao trong lòng áp lực khó tả, sinh ra vài phần lo sợ nghi hoặc.

      Nhìn nàng ta lát, Như Thúy mới chậm rãi : "Ngọc Chi, người trở về với Ngọc ma ma bà vất vả rồi, phu quân bên này có ta hầu hạ. Về phần ngươi, tuyết ngừng rơi trở về Trấn Quốc Công phủ . Chỗ Ngọc ma ma ta phái nha hoàn khác chăm sóc.

      Ngọc Chi nghe xong, nôn nóng, nhanh chóng bò qua kéo kéo làn váy Như Thúy, vội vàng : "Phu nhân, nô tỳ muốn rời khỏi Ngọc ma ma, Ngọc Sênh tỷ tỷ xuất giá rồi, Ngọc ma ma mình rất đơn, nô tỳ nguyện ý hầu hạ bà, phu nhân..."

      "Ngươi bậy cái gì!" Thanh Y tới giữ chặt nàng ta, cả giận : "Ý ngươi là phu nhân cưỡng ép chia lìa mẫu tử Ngọc ma ma? Ai biết hôn của Ngọc Sênh là do đại nhân làm chủ, hơn nữa Ngọc Sênh tỷ tỷ được gả cho hôn phu tốt, trong lòng Ngọc ma ma rất cao hứng, khi nào Ngọc Sênh tỷ tỷ có tin vui sang chăm sóc tỷ ấy, phu nhân chấp thuận thỉnh cầu của bà, khi nào cần ngươi tới chăm sóc bầu bạn."

      Ngọc Chi nghĩ còn có chuyện này, giật mình trừng mắt nhìn Như Thúy.

      Ngược lại lời này của Thanh Y sai, lúc trước Ngọc ma ma đến cầu Như Thúy chuyện đó, xác thực Như Thúy đồng ý, Ngọc ma ma lớn tuổi, Ôn Lương thông cảm cả đời bà vất vả vì mình và mẫu thân, lúc già hi vọng Ngọc ma ma có chốn trở về, nên đồng ý cho Ngọc ma ma tới chỗ con , dù sao có bọn họ trông nôm, dù Ngọc ma ma ở trong Ôn phủ, cũng ai dám lạnh nhạt với bà. Đương nhiên, việc này là lén lút , với bổn phận của Ngọc ma ma làm sao dám thẳng ra miệng, vì thế người ngoài đều biết.

      Ngọc Chi thất hồn lạc phách rời , lúc này Như Thúy mới rảnh mà để ý tới con ma men phía sau, hơi động, cái đầu đặt vai nàng, hô hấp mang theo mùi rượi phả vào tai khiến nàng mềm nhũn mặc nam nhân phía sau ôm lấy.

      "Ôn đại nhân..." Như Thúy nghiêng đầu sang chỗ khác, chống lại ánh mắt hoa đào mênh mông kia, hỏi: "Chàng còn say hay tỉnh?"

      Ôn Lương lười biếng : "Còn say".

      "..." Như Thúy gãi mặt, sau đó sai Thanh Y đem canh giải rượu tới.

      Mùi vị canh giải rượu ngon, Ôn Lương thích mùi vị đó, thấy Như Thúy nương kiên trì, chỉ uống vài ngụm.

      Thiên sảnh thoải mái như trong phòng, im lặng ôm lát, Ôn Lương mới : "Chúng ta về phòng thôi."

      Thanh Y nhanh chóng lấy áo khoát lông tới. Ôn Lương nhận mặc vào, tiếp đó trực tiếp kéo Như Thúy vào lòng dùng áo rộng thùng thình bọc lấy nàng, ra khỏi thiên sảnh vào nội thất.

      Trở lại trong phòng dọn dẹp sơ qua, Như Thúy sang phòng kế bên nhìn ba đứa xong mới an tâm trở về nghỉ ngơi.

      Trở lại phòng nghênh đón nàng chính là mặt ngọc đỏ hồng, mỹ nam phong lưu tiêu hồn, dưới đèn người đẹp như hoa trốn trong mây, bất giác khiến người ta ngây ngất lúc nào biết. Nhìn xong, đột nhiên Như Thúy hiểu tại sao tiểu Ngạn Bình luôn miệng Ngọc Chi nhúng chàm , hoàn mỹ khác ngọc thạch, sờ cái cũng dám.

      "Nha đầu, tới đây." Đôi môi đỏ mộng lười biếng tươi cười câu dẫn, cười đến vân đạm phong thanh, vẫy vẫy tay với nàng.

      Như Thúy hít hà qua, thấy vẫn còn say, bèn muốn đỡ nằm xuống ngủ, ai ngờ nhanh chóng bắt tay nàng cùng kéo nàng ngã xuống giường.

      Rèm buông che khuất, ánh sáng lờ mờ, Như Thúy sờ lên mặt , trong lòng buồn bực : "Sau này được uống nhiều rượu như thế nữa." Tránh cho uống đến thần trí mơ hồ bị người ta lợi dụng. Mặc dù biết phải lỗi của , nhưng trong lòng Như Thúy nương cực kỳ thoải mái.

      Ôn Lương áp nàng dưới thân, hô hấp mang theo mùi rượu trong veo, mập mờ cọ cọ má nàng, thanh từ tính trượt dọc theo vành tai. "Hôm nay là ngoài ý muốn, trước kia ta uống say, đều leo lên nóc nhà, những nữ nhân đáng ghét kia bò lên được." xong, rất đắc ý.

      "... ra chàng bò lên nóc nhà múa hát ngâm thơ là vì tránh nữ nhân?" Cuối cùng nàng cũng phát ra chân tướng, Như Thúy nương hơi kích động, trước kia nàng oán thầm hành vi khi say rượu của ít lần, lại nghĩ tới cò có nguyên nhân này.

      "Ừ.."

      thanh mang theo giọng mũi nhàng, như con meo gãi vào lòng, bàn tay ấm áp chậm rãi tìm kiếm trong y phục nàng. Thân thể nàng hơi run rẩy, miệng nóng lưỡi khô, từ khi mang thai tới giờ, gần năm thân mật, cảm thấy có chút xa lạ.

      "Ta biết mình lớn lên rất được, khi còn bé thường bị những trưởng bối lớn tuổi xoa mặt, chờ sau khi ta mười tuổi thường có nữ nhân tiếp cận ta, ta thích mùi son phấn kia, nha đầu nàng như thế này rất tốt, có mùi son phấn. Ừ...Uống rượu xong kiềm chế được trèo lên nóc nhà, những nữ nhân kia rụt rè dám leo lên, chỉ có nha đầu nàng dám." rồi, nhịn được cười hôn nàng, cực kỳ thích nàng chủ động như thế.

      Như Thúy nương cảm thấy rất oan uổng, "Thiếp bị chàng lừa gạt mới lên mà."

      kéo thắt lưng của nàng, tay từ phía sau yếm lần mò lên, bao lại vật mềm mại rất tròn vuốt ve, thanh phát ra giống như than thở, "Đúng vậy nha, trừ đồ ngốc nàng ra, có ai can tâm tình nguyện bị ta lừa bò lên nóc nhà đâu?"

    3. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 90

      Lúc này bầu khí rất tốt, làm chuyện xấu gì gì đó đều nước chảy thành sông.

      Từng nụ hôn dày đặc rơi xuống mặt, cái tay xoa nắm bộ ngực như con mèo quấy nhiễu mang đến cảm giác tê dại khác thường, làm cho nàng mềm thành bãi nước xuân. Ngay lúc nàng bị đánh chiếm đến mơ hồ, đột nhiên nàng nhớ ma ma điều trị thân thể cho nàng có khuôn mặt hoa cúc nghiêm túc, đặc biệt dặn dò vì để tốt cho thân thể nàng, ở cữ bốn mươi ngày mới có thể cùng giường.

      Cho nên Như Thúy chỉ có thể sát phong cảnh, đẩy đẩy người nằm ra, lại bị đối phương bắt được, kìm lại đỉnh đầu, đôi môi đỏ mộng duyên dáng gậm cắn cổ nàng.

      Bất đắc dĩ, Như Thúy duỗi cái chân tội ác ra, trực tiếp đạp lên ngực , lúc giương ánh mắt hung ác nhìn mình lom lom, nhanh chóng : "Ma ma , bốn mươi ngày mới được cùng phòng...Còn mười ngày nữa! Ôn đại nhân, chàng ráng chịu đựng nha!"

      "Chịu đựng" hai chữ này quá mất hồn, Ôn Lương trực tiếp ngã sấp lên người nàng. Tuy rằng còn chút men say, nhưng rốt cuộc cũng nghe lọt lời này, chỉ có chút cam lòng nhéo nhéo bộ ngực căng tròn của nàng, đột nhiên cảm thấy ướt sũng, chợt mở to mắt, lúc muốn chuyện bị người nào đó mạnh mẽ đẩy sang bên.

      "Ôn đại nhân, ngủ thôi!" Như Thúy thẹn quá hóa giận cứng rắn .

      Trong lúc nhất thời Ôn Lương vẫn còn ngẩn ngơ, sau khi hiểu ra, khuôn mặt tuấn tú hiếm khi đỏ rực, lúc thấy nàng muốn đứng dậy, vội vàng đè nàng xuống, : "Nàng nằm , ta gọi người mang khăn lông tới đây." rồi, luống cuống tay chân nhảy xuống giường.

      Đại khái Như Thúy cũng hơi xấu hổ, giọng dạ. Nhưng mà thấy lảo đảo xuống giường, lại lo lắng, vẫn say lắm, chẳng may bị té, bây giờ là mùa đông, người xương cốt giòn, té bị thương nguy. May mắn, mặc dù bước hơi xiêu vẹo nhưng rất nhanh liền trở về, tay còn cầm cái khăn nóng.

      Khi vén màn cửa thấy nàng khẩn trương, Ôn Lương biết nàng lo lắng cái gì, lập tức cười cười, gì thêm, ngồi bên giường cởi áo lót màu trắng của nàng, tiếp đó cởi bỏ dây cái yếm thuê trúc phú quý, cầm khăn nóng giúp nàng lau ngực, đầu ngòn tay lướt qua điểm màu đỏ run rẩy, ánh mắt tối sầm, rồi lại kiềm chế xúc động làm ra động tác dư thừa nào, chỉ thắc mắc: "Thường xuyên như thế sao?"

      Từ khi nàng ở cữ, Ôn Lương cùng giường với nàng, đều ngủ giường , hôm nay ba đứa đầy tháng nên mới sai người bỏ giường .

      "Dạ, đôi khi trướng rất khó chịu." Như Thúy nhìn , thấy sắc mặt buông lỏng, nhân cơ hội rèn sắt khi còn nóng: "Nên bọn để thiếp nuôi mà, nếu đủ mới gọi bà vú tới."

      Tuy Ôn Lương vẫn còn say, nhưng thần trí vẫn minh mẩn, sao lại biết nàng giả bộ đáng thương. Xưa nay phải người cổ hủ, chẳng qua theo thói quen làm như các nhà khác, hơn nữa do noi theo Túc vương cổ quái thích sạch , nên mới cướp đoạt quyền nuôi nấng đứa của nàng, bây giờ nghe nàng thế mới hiểu ra nữ nhân làm mẫu thân lúc trướng sữa cực kỳ đau đớn nên lập tức kiên trì nữa.

      Thấy đồng ý, Như Thúy mừng rỡ, cảm thấy Ôn đại nhân nhà mình quả nhiên là nam nhân tốt, cũng để ý nhìn mình, bổ nhào qua hôn lên mặt hồi.

      Mặc dù đêm này phu thê hai người làm chuyện xấu gì, nhưng tình cảm hai người lại tiến thêm bước, ôm nhau nằm chỗ trò chuyện về con cái như bao đôi phụ mẫu trong thiên hạ khác, thẳng đến lúc ngủ.

      ******

      Nhẫn nhịn năm, Ôn đại nhân đếm từng ngày được bỏ lệnh cấm, mà Như Thúy nương yên tâm thoải mái chăm sóc các tiểu bánh bao và giải quyết công việc trong phủ.

      Trời rất lạnh, thỉnh thoảng trong kinh thành có vài đợt tuyết lớn, toàn bộ cảnh vật bị phủ màu trắng xóa, hết sức xinh đẹp, mọi người đều lười ra khỏi nhà, phần lớn đều ở nhà vây quanh bếp lò. Như Thúy cực kỳ thích ra ngoài, ngoại trừ nhà ai có ma chay cưới hỏi, mới mặc y phục phù hợp tặng lễ thể tình cảm.

      Lại , bởi vì đống phương thuốc cổ truyền của Đàm lão phu nhân, mấy nữ quyến trong kinh truyền ra chuyện vui, làm cho quan hệ của các nữ quyến và Như Thúy trở nên rất tốt, sau khi Như Thúy hết tháng ở cữ có thể ra ngoài giao tiếp, có rất nhiều thiếp mời nàng ngắm tuyết thưởng mai nghe hí khúc, toàn mấy chuyện văn nhã. Lúc mới bắt đầu, Như Thúy nương cảm thấy thụ sủng nhược kinh, sau đó có vị phu nhân lỡ miệng mới biết được ra mấy quý phu nhân này nghĩ nàng là người may mắn, muốn hưởng may mắn từ nàng, chừng có thể sinh ra ba đứa giống nàng, mặt Như Thúy đầy hắc tuyến. Đương nhiên, mặc kệ hình thức thế nào, Như Thúy nương cũng từ người bị xem thường thoáng cái biến thành phượng hoàng, là trong những nhân vật được các nữ nhân trong kinh thành rất hoang nghênh. Lúc Túc vương phi nghe mỗi ngày nàng đều nhận được thiếp mời, vẫn cười trêu chọc nàng là nữ nhân nhiều bằng hữu.

      Như Thúy thèm để ý các nàng ấy muốn làm gì, cứ lù lù bất động, bình tĩnh cực kỳ, sau đó bày ra bộ dáng được sủng mà kiêu cho người ta thấy, làm người trầm ổn khiến các quý phu nhân khác liếc đỏ mắt. Như thế, bất tri bất giác, Như Thúy nương tiến vào trong vòng lẩn quẩn của các phu nhân trong kinh thành, nàng còn tự ý thức được, Túc vương phi cảm thán nàng đúng là người đơn giản nhưng may mắn, quả thực khiến người ta ghen tị.

      Rất nhanh liền đến tháng chạp, Như Thúy ở cữ cũng được bốn mươi ngày, thời điểm này muốn làm chuyện xấu gì cũng được cả ~~.

      Như Thúy có khái niệm này, lặng lẽ ghi những chuyện cần làm cuối năm vào vở. Năm trước đón năm mới trong kinh nên giảm bớt rất nhiều phiền phức, năm nay ở kinh thành, rất nhiều chuyện đều trốn thoát, cuối năm thiếu được bận rộn hồi.

      Như Thúy nương bận rộn ngày, trễ chút Ôn Ngạn Bình chạy tới báo hôm nay ba đứa làm chuyện gì -- buổi sáng tỉnh dậy bắt đầu ăn, ăn xong bắt đầu ngủ, giữa trưa bắt đầu ăn, ăn xong lại bắt đầu ngủ, buổi chiều tỉnh lại bắt dầu ăn, ăn xong bắt đầu ngủ, buổi tối tỉnh lại...

      Bé líu ríu kể lễ khiến Như Thúy cảm thấy ồn ào chịu được, cắt ngang lời bé : "Bọn chúng bây giờ con , trừ ăn ra chính là ngủ, có gì lạ cả. Vậy còn con? Hôm nay con làm được gì?"

      Tinh thần Ôn Ngạn Bình vô cùng phấn chấn mà báo cáo về bản thân mình: Giờ mẹo ( buổi sáng 5h) rời giường, chạy quanh Ôn phủ hai khắc, giờ mẹo hai khắc bắt đầu vung kiếm nghìn cái, giờ mão trở về ăn sáng, tiếp đó xem ba đứa tỉnh chưa, giờ thìn bắt đầu đọc sách, giữa giờ nghĩ trưa hai khắc, buổi trưa dùng cơm trưa, lại xem ba đứa , ăn trưa xong luyện quyền nữa canh giờ, ngủ trưa hai khắc, rời giường lại bắt đầu tập võ cũng võ sư...

      Như Thúy thầm gật đầu, tiểu nha đầu bố trí thời gian rất khá, đọc sách tập võ lầm. Nhưng mà...

      "Nghe hôm nay con tới Tiền viện, lại gặp mấy người Vệ công tử nữa hả?"

      Tròng mắt Ôn Ngạn Bình đảo quanh, quan sát Như Thúy, thà : "Là Béo ca ca tìm con có việc, con mới qua đó, nhưng con học xong mới qua, có lười biếng."

      Coi như con lười biếng ta cũng thèm để ý, ta để ý chính là con có cùng đánh nhau với người khác . Như Thúy thầm nghĩ, chân thành tươi cười tiếp tục : "Hôm nay cãi nhau với Hạng công tử chứ? Tuy Hạng công tử hơi xấu miệng chút nhưng tâm địa rất tốt, phải còn chuẩn bị rất nhiều lễ vật cho ba đứa sao?"

      "Hừ, Hồ Ly Tinh bọn tới hối lộ có, nghĩ rằng tặng lễ được cha nhận bọn làm đệ tử." Ôn Ngạn Bình hầm hừ , sao lại biết ý đồ của họ.

      "Cũng coi như bọn có lòng." Như Thúy như thế.

      "Rắp tâm bất lương!" Tiểu nương nhe răng phê bình.

      Như Thúy vỗ vỗ đầu tiểu nương, mặc dù đứa trẻ này có mắt nhìn người nhưng tính tình trẻ con, ngang ngược với bọn Hạng Thanh Xuân, nàng tin lớn chút nữa tốt hơn. Nhưng mà đến lớn lên, sao vóc dáng tiểu nương vẫn cứ như quả bí lùn? Thoạt nhìn giống sắp mười tuổi mà giống như đứa tám tuổi.

      Đuổi tiểu nương xuống xong, Như Thúy lại cầm bút bắt đầu bận rộn, lần bận rộn này thẳng đến khi lên đèn, sau khi Ôn Lương trở về, biết cả ngày nàng đều nhốt mình trong thư phòng, trực tiếp đến kéo nàng ra.

      "Ta còn chưa bận rộn như nàng đấy." Ôn Lương cười trêu chọc.

      "Tháng chạp rồi, sắp cuối năm, có rất nhiều chuyện phải làm, thể cứ giao cho Minh thúc được."

      Ôn Lương cười cười, nắm chặt tay nàng.

      Phu thê hai người dùng cơm tối xong liền sang phòng bên cạnh thăm ba đứa . Trong phòng đốt địa long, độ ấm vừa đủ. Ôn Ngạn Bình ngồi bên cạnh nôi, làm mặt quỷ đùa ba đứa , chỉ có lão nhị A Tuyết rất nể tình tươi cười lộ ra miệng chưa mọc cái răng nào, lão đại Trường Trường híp mắt biết ngủ hay chưa, Quý Quý yếu ớt ngáp, cũng híp mắt mơ hồ buồn ngủ.

      "Tinh thần A Tuyết tốt." Như Thúy nương bình luận: "Tuy rằng bọn chúng còn , nhưng thiếp nhìn ra tính cách ba đứa giống nhau." Như Thúy và Ôn Lương họp lại cùng thảo luận tính cách của các tiểu bánh bao, "Trường Trường và Quý Quý đều rất an tĩnh nhìn ra tính cách gì, A Tuyết có vẻ rất hoạt bát, tính cách này rất giống chàng." bộ dạng thích náo nhiệt như nhau.

      Ôn Ngạn Bình tiếp: "A Tuyết hổ là đứa trẻ cha đặt tên cho nên tính cách cũng giống như cha. Tính cách muội muội sau này giống như con." Trong lòng thầm chuẩn bị kế hoạch học tập tốt cho muội muội, đầu tiên muội muội nhất định rất thích học võ công.

      Nghe thế Như Thúy khỏi cười rộ lên, "Ý của con là ai đặt tên cho bọn chúng tính cách bọn chúng giống người đó sao?"

      Nghe xong lời này, thần sắc Ôn Lương rất vi diệu, thò tay chọc chọc con lớn nhất buồn ngủ, trong lòng tự nhủ: Trường Trường sau này con phải cố gắng, đừng ngốc giống nương con nha! Quý Quý con cũng phải cố gắng, được hung tàn giống tỷ tỷ, về phần A Tuyết...Được rồi, con của đương nhiên giống , đoán chừng cũng là người thích náo nhiệt, chuẩn bị tinh thần tốt dẫn con trai cùng tham gia náo nhiệt.

      Thăm các con xong, Ôn Lương đuổi đại nữ nhi ngủ, lấy lý do ngủ sớm dậy sớm tốt cho phát triển của cơ thể. Ôn Ngạn Bình mực oán hận với chiều cao của mình, sau này bé nam tử hán, sao có thể là quả bí lùn thế này được? Vì thế tâm hồn ngây thơ bị vị quân sư bất lương rắp tâm lừa gạt.

      Lừa xong đại nữ nhi, Ôn Lương vội vàng kéo Như Thúy trở về phòng, sau đó ân cần gọi người đưa nước nóng tới tắm rửa.

      Trong lòng Như Thúy còn nghĩ tới mấy chuyện phải làm cuối năm, cho nên thấy ánh mắt xám ngắt như sói đói của vị quân sư nào đó, thẳng đến lúc làm xong hết thảy trở về phòng, liền bị kéo lên giường, hai ba lần là thoát xong y phục.

      "Ôn đại nhân...A......"

      Lưỡi cực nóng tiến nhanh vào ngăn chặn mọi ngôn ngữ của nàng, đôi tay lần lượt vuốt ve cơ thể nàng mang đến từng trận khô nóng mềm yếu, thân thể lòi lõm mềm mại nằm dưới thân nam nhân, hai chân cọ xát cũng bị đôi chân hữu lực thon dài của đối phương kiềm chặt.

      Như Thúy dùng sức lớn mới kết thúc nụ hôn này, đừng thấy người này bình thường mang bộ dáng quân tử tao nhã xuất trần, nhưng điển hình là loại mặc y phục cao gầy, cởi y phục lại rất có thịt, cộng thêm ngây ngốc trong quân mấy năm luyện được ít công phu, rất ngang ngược, khiến nàng chịu nổi. Lúc này nhìn mặt ngọc nhiễm lên đỏ ửng, bèn biết càng hung ác rồi, cặp mắt kia bình thường đào hoa câu người, bây giờ phát ra lục quang như sói, nhìn đến trong lòng nàng hơi hoảng sợ, cảm giác đêm nay nhất định trải qua tốt.

      Ôn, Ôn đại nhân, chàng lý trí chút..." Nàng lấp bắp khuyên nhủ.

      Đối Phương cười hết sức dịu dàng với nàng, ôn hòa : "Yên tâm, ta rất lý trí." Nghiêm túc nhẫn nhịn cả năm trời, năm ngón tay nương cũng dùng qua, cho nên còn rất lý trí.

      Nghe như thế, da đầu khỏi run lên, sao trong mắt nàng người nào đó giống như sói đội lốt cừu thế?

      Ví thế, người nào đó vừa mình rất lý trí ngậm thịt trước ngực nàng, hai tay hạnh kiểm xấu sờ loạn khắp người nàng, sờ đến lúc nàng mềm nhũn, còn nhéo thêm vài cái, huyên náo khiến mặt nàng đỏ bừng, trong lòng lâng lâng, lúc co chân đạp lên ngực ngăn lại, quân sư có kinh nghiệm khéo léo làm nàng còn sức lực, cả người mềm mại nằm dưới thân , sau đó ngón tay sờ sờ xuống...

      đề cập tới khiêu khích các loại, nam nhân nhịn đến hỏng căn bản cho nàng thời gian chuẩn bị, trực tiếp đỡ người nàng xông thẳng vào, sức lực hung tàn khiến nàng hơi đau đớn. Như Thúy thò tay nắm chặt eo , trong lòng thầm nhủ Ngạn Bình hổ là con của , hai cha con đều rất hung tàn, bình thường biết xấu hổ lên án tiểu nương, bây giờ có chỗ nào hung tàn?

      Tiếp đó là đẩy mạnh va chạm, qua lúc nàng cũng có cảm giác, chân phối hợp vòng chặt eo của .

      " nương tốt..." thở hổn hển khen, cảm thấy nàng là nữ nhân thích hợp với mình nhất.

      Qua ba lần, rốt cuộc Như Thúy nương chịu nổi nữa, chờ sau khi ra xong, nàng vỗ bờ vai ướt mồ hôi của : "Đừng...đến nữa...mệt mỏi quá..."

      Sau khi dừng lại thở hổn hển, Ôn Lương hôn khuôn mặt ướt mồ hôi của nàng, còn cắn cắn gò má mềm mại nhiều thịt, trong lòng thích buông, quả nhiên nữ nhân qua sinh nở có tư vị khác, cảm xúc non nớt mềm nhũn cực kỳ thoải mái.

      "Nha đầu, thêm lần nữa, được ?" thấp giọng dụ dỗ, thanh như tơ, giống như lời tâm tình động lòng người.

      tại trong lòng Như Thúy nương chỉ có uất ức, giận dỗi : " ràng vừa rồi chàng cũng thêm lần rồi, giờ thể tiếp tục nữa!" Cảm giác hai chân khép lại được, eo cũng mềm nhũng, nàng rất sợ ngày mai rời giường nổi, được dung túng nữa. Ôn đại nhân yếu ớt đâu rồi? Hung tàn như thế chắc chắn phải Ôn đại nhân nhà nàng đâu!

      Ôn Lương khụ tiếng, : "Vậy lại thêm lần, nàng lời nào coi như nàng đồng ý."

      "..."

      Như Thúy yếu ớt đấm bờ vai , ô ô ngừng, chặn miệng nàng làm sao nàng được? Nàng muốn cự tuyệt mà!

    4. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 91

      --

      Hai mươi ba, lạc hỏa thiêu; hai mươi bốn, quét dọn nhà cửa; hai mươi lăm gõ chiên trống; hai mươi sáu thăm cữu cữu; hai mươi bảy giết con gà; hai mươi tám dán tranh tết, hai mươi chín mua rượu; đêm ba mươi làm sủi cảo.

      Thời gian cũng giống như bài vè kia, đảo mắt cái liền bước sang năm mới.

      Bận rộn suốt tháng, cũng xem như chuẩn bị xong, hai mươi sáu tháng chạp trong cung phong bút, Ôn Lương được rảnh rỗi, cũng xã giao uống rượu, cả ngày ở nhà ôm ba đứa , nhân tiện dạy bảo đại nữ nhi Ôn Ngạn Bình, bỏ công rèn luyện tiểu nương hung tàn trở nên thục nữ văn nhã chút.

      Đây là lần đầu sau khi thành thân hai người đón năm mới trong kinh, thể thiếu chuyện Như Thúy bàn bạc với Ôn Lương về việc có trở về Trấn Quốc Công phủ mừng năm mới hay , tuy rằng Ôn Lương ở trong phủ Thái Sư nhưng chưa tính là ở riêng, quay về Trấn Quốc Công phủ đón năm mới là chuyện phải làm.

      đến đây cũng là chuyện lão Trấn Quốc Công cực kỳ oán giận, oán trách Sùng Đức đế nhiều chuyện, thế mà ban phủ Thái Sư cho đứa con bất hiếu kia, chia cắt ông và cháu trai cháu . Quả muốn moi tim gan ông mà. Nhưng Ôn Lương lại cảm thấy rất tốt, tránh mỗi ngày đều phải gặp lão đầu tử cứng nhắc kia, lại nhịn được nghĩ tới chuyện ném chén nước lúc xưa, hơn nữa tuyệt đối để lão đầu tử giáo dục ba bánh bao nhà mình, miễn cho bị lão đầu tử dạy hỏng mất.

      Hai người đều có ý định của riêng mình, chẳng qua đứa trẻ bây giờ còn , vì thế mới án binh bất động.

      Ôn Lương đùa với con cả hiếm khi biểu lộ cảm xúc, nghe thấy nàng hỏi, ngẩng đầu lên : "Tức nhiên là ở đây rồi, mấy đứa còn , đừng tới lui.

      "Cha sai người truyền lời, chúng ta nhất định phải mang ba đứa trở về dự gia yến, mọi người cùng ăn cơm đoàn viên." Như Thúy giội nước lạnh.

      Ôn Lương lẩm bẩm "Ai là người nhà với họ.", trêu chọc tiểu bánh bao lát, phát tiểu bánh bao biểu đạt nhiều, trong lòng hơi buồn chán buông xuống, ôm lấy A Tuyết hoạt bát tiếp tục đùa giỡn, quả nhiên lập tức cười rộ lên. Ôn đại nhân được đứa chữa trị tâm hồn xong mới lên tiêng: "Quay trở về, đến lúc đó nàng ăn no trước rồi hãy sang tham gia gia yến, miễn cho lúc đó ăn vô, đói bụng."

      Như Thúy cười híp mắt đáp lời, quay người tìm kiếm nhi nữ biết chạy đâu.

      Ôn Ngạn Bình cũng phá phách chỗ nào, mà là ở Hồ thái y phủ, làm tổ trong phòng Tôn Tiếu Tiếu, bồi Tôn Tiếu Tiếu chuyện phiếm.

      "Tiếu Tiếu di, qua năm mới, Tiếu Tiếu di trở về Giang Nam sao?" Ôn Ngạn Bình hấp tấp hỏi.

      Tôn Tiếu Tiếu sờ sờ đầu bé, cười gật đầu: "Sang năm ta cập kê, qua năm sau là mười sáu tuổi, nương nên nghị thân cho ta rồi, miễn cho kéo dài lâu quá thành lỡ , cho nên gọi ta về." Dứt lời, trong lòng thở dài. Tiểu nương ở nhà ngoại tổ phụ rất sung sướng, kết giao nhiều bằng hữu, từ khi gặp đám người Tiểu Bàn Tử, đối với nam nhân có cảm giác gì nhiều, cảm thấy chuyện thành thân này cách bản thân mình rất xa.

      Nghe xong, Ôn Ngạn Bình khẩn trương, thầm nghĩ tin tức của bọn hồ ly tinh quả nhiên chính xác. Tôn Tiếu Tiếu phải về Giang Nam, đến lúc đó nếu định chung thân, Tiểu Bàn liền mất cơ hội.

      Hơn nữa Tiểu Bàn còn hơn Tôn Tiếu Tiếu tuổi, phụ mẫu muốn tìm hôn phu cho Tôn Tiếu Tiếu, nhất định tìm nam nhân tuổi lại còn béo hơn nữa, Tuy rằng năm qua Tiểu Bàn gầy rất nhiều, nhưng so với người bình thường vẫn tính là béo đấy.

      "Tiếu Tiếu di, đợi thêm năm nữa hãy trở về được sao? Con nỡ xa Tiếu Tiếu di." Tiểu nương giả bô đáng thương , nhào vào trong ngực thiếu nữ.

      Nha hoàn hầu hạ bên cạnh thấy bé trai nhào vào ngực tiểu thư nhà mình, đầu lông mày nhăn lại, có chút đồng ý, tuy thoạt nhìn giống quả bí lùn nhưng là bé trai chín tuổi, sao có thể dính lên người nữ nhân như thế?

      Tôn Tiếu Tiếu bị bé quấn lấy vừa vừa thương, thấy bộ dáng đồng tình của nha hoàn, suy nghĩ chút liền biết vì sao, trong lòng khỏi buồn cười. Có rất ít người biết giới tính của Ôn Ngạn Bình, lúc biết được giới tính của đứa từ chỗ ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu, cũng hồi trợn mắt há mồm, nhìn đứa mặc y phục bé trai, rất có tinh thần của bé trai, nào giống bé xinh đẹp động lòng người? Cho dù là như thế, cũng ai tin đứa này là .

      Nghĩ xong, Tôn Tiếu Tiếu cảm thấy nên cho nha hoàn thiếp thân biết giới tính đứa , miễn cho khi đứa đến lại tỏ thái độ thoải mái.

      "Ta cũng nỡ bỏ Tiểu Ngạn Bình." Tôn Tiếu Tiếu , nàng là nữ nhân nhất trong nhà, phía dưới có muội muội, khi biết giới tính Ôn Ngạn Bình, trong lòng xem bé là muội muội mà đối đãi. "Nhưng mà lệnh của phụ mẫu, thể cãi lại."

      "Như vậy...Người có nỡ xa béo ca ca, còn có Vệ ca ca Chu ca ca bọn hay ?"

      "Ừ, quả chó chút nỡ. Tiểu Bàn là người rất tốt, năm này tặng rất nhiều lễ vật cho ta, trong mắt ta, như đệ đệ của ta vậy." Tôn Tiếu Tiếu thở dài .

      Giống như đệ đệ?

      Lúc Ôn Ngạn Bình nghe thấy Tôn Tiếu Tiếu trả lời như thế, trong lòng đồng tình với Tiểu Bàn hồi xong lại quấn quýt Tôn Tiếu Tiếu bồi thêm vài lời, thấy thời gian sai biệt lắm, Ôn Ngạn Bình thăm phu thê Hồ thái y rồi cáo từ ra về.

      Vừa ra khỏi Hồ thái y phủ, thấy cách đó xa có gã sai vặt đội gió tuyết đợi mình, hà hơi nhảy tới nhảy lui. Nhìn thấy bé ra, lộ ra biểu tình giải thoát, chạy tới : "Ôn thiếu gia, thiếu gia nhà thuộc hạ chờ ngài ở Minh Phượng lâu, mời Ôn thiếu gia theo thuộc hạ."

      Ôn Ngạn Bình gật đầu, dẫn theo tiểu thái giám Ôn Lương phân cho vào đường tới Minh Phượng lâu.

      Đến Minh Phượng lâu, Ôn Ngạn Bình thẳng đến gian ghế lô tầng hai, vào cửa chính luồng khí nóng ập vào mặt, thổi bông tuyết dính chân mày tan thành nước, ra đôi mắt ôn nhuận xinh đẹp.

      Thiếu niên trong phòng ngẩng đầu nhìn lên, thấy bé trai mang khuôn mặt tươi cười tới, thể thừa nhận bé trai này có đôi mắt cực kỳ xinh đẹp, khiến cho khuôn mặt thường thường kia trở nên sinh động hơn, có loại ý vị nên lời. Ngay cả Hạng Thanh Xuân hay soi mói dung mạo người khác cũng khỏi nhìn thêm mấy lần.

      Ôn Ngạn Bình vốn tưởng trong Minh Phượng lâu chỉ có mình Tiểu Bàn Tử Mạc Tiềm, ngờ có tới mấy người, hơi giật mình : Ồ, sao các huynh đều ở đây? Thư viện cho nghỉ sao? Chắc phải trốn học chứ? Nếu các huynh dám trốn học ta mách cha ta!

      xong còn nhe răng với Hạng Thanh Xuân.

      "Hôm nay chính thức được nghỉ, được nghỉ đông mười ngày." Chu Chửng Hú đáp, sau đó tiếp: "Ngược lại sang năm tiểu sư đệ mười tuổi rồi nhỉ? Có muốn đến thư viện đọc sách ?"

      "Ta có người thông minh nhất thiên hạ dạy ta, ta thèm đến thư viện đâu." Trong thư viện toàn đám nam nhân thối, bé thích .

      Hạng Thanh Xuân lạnh nhạt liếc tiểu nương, hừ tiếng: "Nếu phải Tiểu Bàn Tử kéo chúng ta tới đây, ngươi cho rằng ta muốn tới gặp ngươi hả. Tiểu tử thối!"

      "Hồ ly tinh!" Ôn Ngạn Bình cam lòng yếu thế mắng lại, chịu thiệt thòi chút nào.

      Thấy hai người lại sắp cãi nhau. Vệ Triêu Ấp có kiên nhẫn cắt ngang bọn họ: "Được rồi, hôm nay các người đừng cãi nhau, chúng ta tới đây là vì chung thân đại của Tiểu Bàn mà." xong gõ gõ mặt bàn, chờ đứa ngồi vào bên cạnh Tiểu Bàn mới hỏi: "Hôm nay đệ tìm Tôn nương xác nhận sao?"

      Tiểu Ngạn Bình chép miệng, Tiểu Bàn Tử ân cần bưng trà rót nước cho bé, cái dáng vẻ nịnh nọt kia khiến cho khóe miệng ba người còn lại run rẩy, thầm nghĩ phải là nữ nhân thôi sao? Hà cớ gì phải vì nữ nhân mà đem tự tôn của nam nhân đạp dưới chân? Ba người thiếu niên cùng quyết định Tiểu Bàn chính là tấm gương xấu, sau này tuyệt đối học theo vì nữ nhân mà đánh mất tư thái khí khái nam tử.

      Ôn Ngạn Bình uống trà nóng làm ấm cơ thể, xong mới đồng tình khẩn thiết với Tiểu Bàn Tử: "Béo ca ca, đệ cảm thấy huynh nên buông tha ."

      "Tại sao?" Mạc Tiềm vội vàng hỏi, "Chẳng lẽ có người ngăn cản uyên ương? Ai, ta biết , con đường của ta và Tiếu Tiếu nương rất gian nan, nhưng vì Tiếu Tiếu nương, cho dù là núi đao biển lửa ta củng nguyện ý xông vào. Các huynh giúp ta xông vào, đúng , đúng ?" bộ dáng nếu ai cùng xông vào với , trực tiếp nhào qua dùng mông đè chết người đó.

      Bị cặp mắt bức bách nhìn chằm chằm, ba thiếu niên mặt thay đổi gật đầu, trong lòng yên lặng nôn mửa, ngươi vì nữ nhân xông vào núi đao biển lửa liên quan gì đến chúng ta, tại sao chúng ta phải cùng ngươi xông vào núi đao biển lửa chứ? Ngã mất!

      " nghiêm trọng như thế đâu...Chẳng qua Tiếu Tiếu di , huynh giống như đệ đệ của nàng ấy, nàng ấy rất thích huynh. Ngược lại hồ ly tinh đúng, chính xác sang năm phải về Giang Nam rồi, Tiếu Tiếu di , phụ mẫu muốn chọn hôn phu cho nàng ấy."

      Hai chữ "đệ đệ" này giống như nhát đao sắc bén nhất, trong nháy mắt chém Tiểu Bàn Tử máu tươi đầm đìa, ngã xuống dậy nổi.

      Lập tức ba người thiếu niên cũng đồng tình nhìn Tiểu Bàn Tử, đứa đáng thương, ra chỉ là "đệ đệ" nha! Thấy tốt, trong lòng rất sảng khoái!

      Sau nửa ngày, Tiểu Bàn Tử đứng lên nắm chặt nắm đấm : "Ta tuyệt đối buông, cho dù coi ta là đệ đệ cũng tốt, nàng phải thích ta như đệ đệ sao? ngày nào đó thích ta giống như phu quân cho mà xem! Mau mau, nhanh, các huynh giúp ta nghĩ cách, tuyệt đối thể để Tiếu Tiếu nương gả cho nam nhân khác, ta nhất định rất khổ sở, có thể cả đời thành thân, đến lúc đó chỉ có thể trời tối tìm đến nhà các huynh, muốn các huynh an ủi ta!"

      Mặt ba thiếu niên lập tức xanh mét, phong cảnh trở nên u, trong lòng nóng nảy vô cùng, chuyện ngươi thương tâm liên quan gì tới chúng ta chứ, loại uy hiếp này mà ngươi cũng được!

      "Béo ca ca, Tiếu Tiếu di , huynh quá mập, để tốt cho sức khỏe sau này ít ăn uống rượu chè quá độ, nàng thích nam nhân thân thể khỏe mạnh nhưng thể quá tuấn tú, nàng ấy thích phu quân trêu hoa ghẹo nguyệt nên muốn tìm phu quân tướng mạo bình thường sống cả đời, đương nhiên, tuổi phải lớn hơn nàng ấy..."

      Mỗi câu Ôn Ngạn Bình , Tiểu Bàn Tử đều co rúm người lại, ba thiếu niên kia thờ ơ lạnh nhạt, cũng hiểu được tốt hơn là Tiểu Bàn Tử nên buông tha, đến số tuổi lớn hơn, chỉ nếu như giảm béo thành công gương mặt nhất định rất ưa nhìn, nhìn phu thê Mạc gia biết , nếu giảm báo thành công, tướng mạo kém ai.

      Cuối cùng, Tiểu Bàn nhào về phía mấy vị cơ hữu, hai cánh tay béo mỗi bên ghìm chặt người, trầm : "Hồ ly tinh, Vệ thiếu, các người đều có bụng ý nghĩ xấu, nhất định có biện pháp đúng ? có chứ? Nếu có, sau này ta chỉ có thể nhịn đau khổ mỗi đêm tới nhà các người tìm kiếm an ủi."

      "..."

      ******

      Lúc Ôn Ngạn Bình về tới phủ, y phục người dính đầy tuyết, Phi Y chờ bé trước cửa trực tiếp kéo bé về phòng thay y phục ướt sủng, huân hương sửi ấm.

      Thay y phục xong, liền có nha hoàn đến báo, Ôn Lương và Như Thúy dặn bé đến nhà chính.

      Tiểu nương bẹp miệng, biết mình lén chuồn bị phát , chỉ có thể ngoan ngoãn nhận tội.

      ngoài dự kiến, Ôn Lương phạt bé chép năm mươi trang sách khiến tiểu nương nhăn mặt, cọ cọ Như Thúy nương muốn nàng xin giúp, Như Thúy nương vội vàng ôm con , đối với tiểu nương cũng lực bất tòng tâm. Mặc dù bọn họ đều rất cưng chiều con cái, nhưng nếu lúc làm sai cũng bị Ôn Lương phạt, bình thường Như Thúy nhún tay.

      Tiểu nương ngoan ngoãn chép phạt, Như Thúy và Ôn Lương cùng chơi với ba đứa lát liền chạy tới thư phòng tìm tiểu nương.

      Trong thư phòng đốt địa long, rất ấm áp, tiểu nương ngồi trước bàn, tư thế nghiêm cẩn, từng nét từng nét nghiêm túc viết chữ. Nghe thấy tiếng mở cửa, thấy Như Thúy bưng canh nóng tới, tiểu nương uất ức mếu máo.

      "Uất ức?" Như Thúy sờ sờ đầu bé : "Con muốn ra ngoài chơi chúng ta cấm, nhưng mà con phải dẫn theo thị vệ, nếu gặp người xấu biết làm thề nào? Con là nữ nhi gia..."

      "Con có dẫn theo Tiểu Lộ Tử, hơn nữa con là nam tử hán, giờ con rất lợi hại đấy!" Tiểu nương nắm chặt nắm đấm quơ quơ.

      Như Thúy cười cười sờ mặt bé, đối với tiểu nương tới chết cũng thừa nhận giới tính : "Con kêu gào lớn tiếng cũng vô dụng, thân thể lừa được người ta đâu. sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, bên ngoài bọn buôn người rất nhiều, nếu gặp con, đứa bé lạc rồi bắt cóc biết làm thế nào?"

      Ôn Ngạn bình cũng phải đứa ngu ngốc, năm đó ở trong hang ổ bọn cướp chuyện bắt cóc con nhà người ta còn nhiều hơn, biết họ lo lắng cho mình, liền nhếch môi gật đầu, đem mặt cọ cọ trong lòng Như Thúy nương, báo cáo những chuyện hôm nay mình làm.

      "Béo ca ca thích Tiếu Tiếu di, muốn thành thân với Tiếu Tiếu di, nhưng có thể Béo ca ca có cơ hội rồi. Con và béo ca ca quan hệ rất tốt nên muốn giúp huynh ấy."

      Như Thúy cũng hơi đồng tình : "Ta nghe Hồ nãi nãi , mẫu thân Tiếu Tiếu hi vọng àng ấy gả ở Giang Nam, gần bọn họ chút, gả vao gia thế bình thường thương nàng là được rồi, đối với Mạc phủ mà , Tiếu Tiếu coi như trèo cao, đoán chừng Hồ gia gia cũng muốn gả Tiếu Tiếu qua đó đâu."

      "Vậy làm sao bây giờ? Béo ca ca , huynh ấy lấy được Tiếu Tiếu di đau khổ, sau này mỗi tối đến nhà bọn Hồ ly tinh tìm an ủi." Ôn Ngạn Bình nhìn Như Thúy, tiếp theo áp sát vào nàng, giọng : " bằng, chúng ta nhờ cha giải quyết , chỉ cần cha ra mặt, nhất định có thể thành công."

      Như Thúy suy nghĩ chút, loại chuyện phiền phức này nàng muốn dính vào, lại muốn đả kích con nhiệt tình. Ừ, chuyện phiền phức này hãy để Ôn đại nhân thông minh tài giỏi nghĩ cách !

    5. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 92

      Hai mươi chín tháng chạp, Ôn Lương dẫn thê tử và ba đứa mới sinh chưa lâu ngồi kiệu ấm trở về Trấn Quốc Công phủ mừng năm mới.

      Ôn Lương là con trai trưởng duy nhất của Trấn Quốc công phủ, quan tâm sau này thế nào, nhưng bây giờ là thiếu gia tôn quý nhất của Trấn Quốc Công phủ, tuy chuyển ra ngoài sống nhưng vẫn giữ sân viện lại cho , ai cũng dám động vào, hơn nữa quanh năm có người quét dọn, trở về trực tiếp ở là được cần tu sửa lại cái gì cả.

      Năm này, Trấn Quốc Công phủ trải qua rất náo nhiệt, khiến người ta vui vẻ suốt năm -- Ít nhất Trấn Quốc Công cho là như thế, con trai rời nhà hơn mười năm rốt cuộc cũng trở về, cuối cùng cũng chịu về đón năm đoàn viên với phụ thân, hơn nữa còn mua tặng ba mang cháu trai cháu vàng mà ông mong đợi từ lâu trở về, Trấn Quốc Công cảm thấy cuộc sống viên mãn.

      Trái lại với Trấn Quốc Công, Trấn Quốc Công phu nhân và Tần thị cảm thấy cực kỳ viên mãn, ba đứa kia như điểm sáng chói khiêu khích, phải khiêu khích các nàng thể sinh được con trai sao? là đặc biệt đáng ghét! Về phần những nữ quyến khác, ngoại trừ tiểu nương Ôn Uyển rối rắm biết nên ai cả dường - tam ca nên luôn ba đứa , hay ghét ai ghét cả tông ti - ghét Như Thúy nương nên cũng ghét luôn ba đứa , mấy người còn lại cảm thấy sao cả.

      Nếu như con trai và cháu trai về, Trấn Quốc Công cảm thấy mình sắp được ở cùng cháu vàng, đối với con trai tình nguyên trưng ra khuôn mặt lạnh nhạt cũng thấy thuận mắt. Nhưng trước sau như Ôn Lương vẫn gậy đánh uyên ương, lấy lý do thời tiết quá lạnh, căn bản ra khỏi viện, cho nên Trấn Quốc Công muốn gặp cháu trai cháu phải tự mình đến viện của con trai, đương nhiên, coi như mặt mo của ông mất sạch vẫn nhịn được mà tới -- Từ phương diện này mà , Ôn đại nhân kiêu ngạo nhẫn tâm.

      Con bất hiếu là con bất hiếu!

      Trong khi lão Trấn Quốc Công gào thét trong lòng tới giao thừa.

      Đêm giao thừa, mọi người tụ tập tại chính sảnh, ăn cơm tất niên cũng là bữa cơm đoàn viên vô cùng náo nhiệt. Đương nhiên, náo nhiệt chỉ là bề ngoài, dù là tên gác cổng và sai vặt cũng nhận ra được bầu khí trong chính sảnh rất quỷ dị.

      Bên trong Trấn Quốc Công phủ có nhiều người, ngoại trừ lão Trấn Quốc Công là con cháu nhất mạch, mấy người Ôn gia khác đều ở trong gia tộc, đây là quy định của Trấn Quốc Công phủ. Sau khi con trai trưởng thừa kế Trấn Quốc Công phủ, các con cháu khác phải dọn ra ngoài, trừ vài người có tiền đồ chức vị lưu lại trong kinh thành, còn số khác có năng lực về quê làm địa chủ. Cho nên xưa nay trong Trấn Quốc Công phủ nhiều người lắm, bàn vuông là có thể ngồi hết người.

      Sau khi Ôn Lương và Như Thúy ngồi xuống, liền chú ý tới tiểu nương thanh thuần xinh đẹp ngồi chung bàn.

      "Đây là chất nữ nhà mẹ đẻ của nương con, vốn đến kinh thành thăm bà con, bởi vì tuyết rơi nhiều làm tắt đường nên kéo dài ngày về, nương con làm chủ giữ nàng lại trong phủ đón năm mới"." Trấn Quốc Công nghiêm túc giới thiệu cho con trai, chống lại ánh mắt trào phúng của con trai, mặt mo có chút nhịn được.

      Vốn đơn giản chỉ là cả nhà bày tiệc, ai ngờ lại có thêm người ngoài, trong lòng Trấn Quốc Công có chút tự nhiên, đây là lần đầu tiên con trai về nhà đón năm mới với ông sau nhiều năm, giống thường ngày cùng ở trong kinh thành mà lúc nào cũng viện lý do trở về, sao ông lại coi trọng được? Nhưng mà nể mặt mũi của thê tử, lòng dạ cũng thể cứng nhắc để cho nương vì tuyết phong lối có đường về ngây ngốc bên ngoài đón năm mới.

      Trấn Quốc Công phu nhân cũng cười chân thành giới thiệu: "Lương ca nhi, Như Thúy, tên nàng ấy là Ngưng Vân, cũng coi như biểu muội của các con."

      Danh xưng biểu muội này tiêu hồn, Như Thúy khỏi nhìn thêm mấy lần, phát Ngưng Vân biểu muội tiểu nương thanh thuần xinh đẹp, da trắng nõn nà, tuy nhìn có vẻ mỏng manh yếu ớt nhưng che mất khí chất thanh thuần xinh đẹp kia, dễ dàng khiến cho nam nhân muốn bảo vệ và sinh lòng tà ác.

      "Ngưng Vân ra mắt tam biểu ca, tam biểu tẩu." Tần Ngưng Vân đứng dậy hành lễ, ánh mắt to chớp chớp hồn nhiên nhìn hai người, sau đó nhìn về phía Như Thúy lộ ra chút thất vọng -- đại khái thất vọng vì bên cạnh mặt trăng phải là ánh sao mà là con đom đóm .

      Ôn Lương lạnh nhạt nhìn nàng ta cái, nhàn nhạt trả lời, Như Thúy cười híp mắt : "Biểu muội cần khách sáo."

      Tần Ngưng Vân lui về phía sau Tần thị, ngoan ngoãn yên lặng ngồi, bên cạnh nàng ta là Ôn Uyển, Ôn Uyển trừng mắt liếc Như Thúy, lôi kéo Nhưng Vân .

      Gia tiệc xong, liền đến trong sân đốt pháo hoa, bọn họ chỉ đốt ít pháo bổng nguy hiểm.

      Ôn Ngạn Bình và Ôn Sách đồng tuổi nên chơi rất vui vẻ, trong sân ngươi đuổi ta, ta đuổi ngươi để đốt pháo, người hầu bên cạnh cẩn thận trông nôm. Nhưng hai đứa được phép chơi quá hưng phấn, nhìn thấy chỗ hành lang biết xuất thiếu nữ từ khi nào, cứ như vậy đụng trúng, hai tiểu nương thân thể mềm mại yếu ớt làm sao chịu nổi va chạm mạnh như thế, lập tức ngã ra phía sau, kêu đau ngừng.

      Ôn Sách hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch. "Tứ tỷ tỷ, Ngưng Vân tỷ tỷ, hai người sao chứ?"

      "Tứ , biểu di, xin lỗi, chúng ta cố ý." Ôn Ngạn Bình rất ngoan ngoãn xin lỗi.

      Ôn Uyển và Tần Ngưng Vân được nha hoàn ma ma đỡ dậy, mặc dù bị thương, nhưng lúc này trời lạnh, té cái rất đau, cảm giác xương cốt đều đau nhức, đoán chừng ngày mai thức dậy chắc chắn đau lưng.

      "Tứ đệ, chẳng lẽ các ngươi nhìn đường sao? Quả nhiên bị đứa hoang dã biết từ đâu tới dạy hư mất." Ôn Uyển tức giận , nhìn về phía khuôn mặt trắng bệt đầy sợ hãi của Tần Ngưng Vân, quan tâm hỏi thăm: "Nhưng Vân, muội sao chứ?"

      Tần Ngưng Vân lắc đầu, nhìn về phía đứa cầm pháo bổng trong sân.

      Vừa nhìn thấy Ôn Ngạn Bình, tâm tình của Ôn Uyển tốt, cả giận : "Chẳng lẽ nương ngươi dạy ngươi quy củ sao? Ngưng Vân là khách, ngươi tùy tiện đúng trúng như thế, làm nàng hoảng sợ làm thế nào? Nhưng Vân là tiểu nương được nuông chiều, phải nữ nhân tùy tùy tiện tiện có thể so sánh được." xong vẻ mặt khinh bỉ.

      Từ năm trước, lúc Ôn Ngạn Bình lần đầu đến Trấn Quốc Công phủ, sau khi hai người đều té xuống nước, Ôn Uyển đem đứa liệt vào sổ đen, chán ghét bé vô cùng, mỗi lần bé về nhịn được muốn gây phen, ỷ vào việc mình là trưởng bối muốn dạy dỗ bé. Ôn Ngạn Bình rất xảo trá, phải người thích chịu thiệt, mỗi lần hai người đối đầu, tiểu nương thân thể yếu đuối mềm mại làm sao là đối thủ của đứa hung tàn. Cho nên thù hận hai người càng ngày càng sâu, thiếu chút nữa trở thành kẻ thù đội trời chung.

      Sắc mặt Ôn Ngạn Bình bỗng dưng lạnh băng, làm sao nghe hiểu lời nàng ta "Tùy tùy tiện tiện nữ nhân", ràng ám chỉ Như Thúy và mình, chớp mắt cười hì hì : "Tứ đúng, có vài nữ nhân nha, chính là tùy tùy tiện tiện đấy, năm mới cũng về nhà mà ở lỳ trong phủ người khác, nhìn lén cha người khác, biết muốn làm gì đây."

      Nghe thấy bé chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, hốc mắt Tần Ngưng Vân đỏ lên.

      Làm sao Ôn Uyển để cho Ôn Ngạn Bình vu oan cho biểu muội nàng ta được, tức giận đến dậm chân, muốn qua xách đứa lên dạy bảo phen. Sao Ôn Ngạn Bình để nàng ta thực ý đồ được, nghiêng người về phía sau, nhanh chóng tránh thoát. Mặc dù vóc người bé thấp, nhưng năm qua chạy vòng quanh Ôn phủ rèn luyện thân thể phải để chơi , Ôn Uyển dùng hết sức cũng đuổi kịp bé, hết lần này đến lần khác tiểu nương hung tàn còn bình thản quay đầu lại làm mặt quỷ kêu: "Dữ như thế, cẩn thận sau này gả được!" Khiến Ôn Uyển tức giận tất cả lý trí hoàn toàn biến mất.

      Hai người rượt đuổi trong sân, khiến cho người hầu phụ trách đốt pháo trong sân và nha hoàn ma ma đều sợ chăm sóc tốt chủ nhân bị phạt, đành phải đuổi theo hai chủ tử, hồi gà bay chó chạy, náo nhiệt thôi.

      Đứa ồn ào như thế đương nhiên quấy rầy đến người lớn trong nhà.

      Lúc đám người Trấn Quốc Công ra, liền bắt gặp con xưa nay xinh đẹp động lòng người lộ ra vẻ mặt tức giận ngập trời cố gắng đuổi theo sau lưng đứa , đáng tiếc đứa còn chân ngắn, rất nhanh liền bị bắt lấy, sau đó vấp chân đảo cái, hai người tự chủ được nhã nhào đất, con của ông trực tiếp đè tiểu nương dưới thân thể.

      "Uyển Uyển, con làm cái gì?" Trấn Quốc Công cả giận quát: "Con làm như thế hay sao? Sao lại ăn hiếp cháu ?" bộ dáng tức giận hiểu.

      Ôn Uyễn vốn lần, còn chạy lâu thở ra hơi, giờ ngã thêm lần nữa, tuy rằng phía dưới có đệm thịt, nhưng cơ thể quá ốm yếu phát huy được tác dụng của đệm thịt, ngược lại làm cho nàng thất hồn lạc phách, xương cốt đều muốn tan ra. Người vẫn còn mơ mơ hồ hồ, nghe thấy tiếng thét giận dữ của phụ thân, ngẩng đầu liền thấy phụ thân tức giận đứng dưới ánh đèn hành lang, nhất thời uất ức thôi.

      "Cha..."

      "Lão gia..."

      Trần Quốc Công nhìn về phía thê tử muốn lại thôi, nghiêm mặt trách: "Phu nhân, Uyển Uyển càng ngày càng biết điều, sắp cập kê rồi, còn biết quy củ như thế, sau này làm sao nghị thân? Ta muốn người ngoài Trấn Quốc Công phủ biết dạy con , có quy củ còn thích bắt nạt tiểu bối. Chờ qua năm, bà tiến cung xin hoàng hậu nương nương ân điển mời hai ma ma trong cung tới dạy nó quy củ."

      Lời này là những câu giết tâm, Trấn Quốc Công phu nhân nghe được thầm cắn răng, vừa tức vừa tủi thân. Ôn Uyển là con duy nhất, tuy bà thương nó nhưng lơ là quy củ, từ chọn ma ma giáo dưỡng đến dạy nó quy củ, chẳng qua đành lòng dày vò con khờ khạo ngây ngô khiến nó hời hợt chút mà thôi, thế nhưng hôm nay Trấn Quốc Công như thế, con bực bội, bà cũng cực kỳ bực bội.

      Vẻ mặt Ôn Uyển đau khổ để nha hoàn nâng dậy, nước mắt rơm rớm nhìn phụ thân, Trấn Quốc Công tỏ thái độ kiên quyết, vì tốt cho con , quyết định nên cưng chiều nó như thế, miễn cho sau này gả cho người ta cũng là làm hại nó.

      Ôn Lương qua, bế đứa nằm rạp đất lên, thấy trán bé bị đụng trúng té ra tơ máu, tâm tình tốt.

      Mọi người có tâm tư đốt pháo hoa nữa, trở lại chính sảnh ấm áp. Trấn Quốc Công phu nhân hỏi chuyện gì xảy ra. Như Thúy cầm khăn sạch lau miệng vết thương trán cho tiểu nương, khóe mắt liếc qua Tần Ngưng Vân kia, lúc này nàng ta ấm ức kể lại mọi chuyện.

      Rốt cuộc Tần Ngưng Vân cũng là khách, coi như trong lòng hướng về phía Ôn Uyển cũng dám thể quá , dù sao khi đó nha hoàn ma ma chứng kiến rất nhiều, mọi người như ban ngày, chỉ có thể trung thực kể lại mọi chuyện.

      "Cha, chuyện chính là như thế, Ôn Ngạn Bình đụng trúng con, phải con muốn ăn hiếp nó." Ôn Uyển tủi thân .

      "Gia gia, con xin lỗi rồi, nhưng tứ con là đứa hoang, nương con là nữ nhân tùy tùy tiện tiện, như thế đệ đệ muội muội của con cũng là đứa hoang sao?" Vẻ mặt Ôn Ngạn Bình uất ức nhìn Trấn Quốc Công, cắn môi, khổ sở cúi đầu, đáng thương cực kỳ: "Quả nhiên con và đệ đệ muội muội đều được hoan nghênh."

      Thiếu chút nữa Trấn Quốc Công phu nhân xoắn đứt khăn tay, trong lòng rất hận, đứa này nham hiểm, dám đem ba đứa ra làm lá chắn, ai biết trong lòng trượng phu bà chỉ có chúng nó, chúng nó chính là tâm can của ông, ai dám tốt, trực tiếp cắn chết ngươi. Mà bây giờ nó đem ba đứa ra , phải muốn kích trượng phu nổi giận phạt con sao?

      Quả nhiên, Trấn Quốc Công hết sức tức giận, lập tức cho Ôn Uyển đón giao thừa nữa, trực tiếp sai người dẫn nàng ta về phòng đóng cửa tự suy ngẫm lỗi lầm, qua năm mới được thả ra.

      Trừng phạt quá nặng rồi, lễ mừng năm mới là dịp giao tiếp với thân thích, cũng là dịp các phu nhân gặp gỡ các nương gia, tương lai còn lựa chọn nàng dâu tốt, mà sang năm Ôn Uyển mười lăm tuổi, đúng độ tuổi mẫn cảm, sau mười lăm tuổi có thể gặp gỡ mọi người, ngày tết càng dễ dàng dẫn nàng ta gặp gỡ các phu nhân trong nhà có con trai có độ tuổi thích hợp.

      Lập tức Trấn Quốc Công phu nhân vui, trong lòng càng hận Ôn Ngạn Bình, phụ mẫu Ôn Lương và Như Thúy có liên quan đến tiểu nương càng hận thêm tầng. Dù muốn xin tha, nhưng trượng phu nổi nóng, chỉ có thể sai người dẫn con về trước, mọi chuyện từ từ tìm cách, tuyệt đối thể để trượng phu cấm túc con trong năm mới, đến lúc đó phải khiến người ta chê cười sao.

      Ôn Lương và Như Thúy câu cũng , xử lý miệng vết thương cho tiểu nương xong, lấy cớ dẫn bé về nghỉ ngơi liền trở về viện của mình, chuyện đón giao thừa này nhất thiết cả nhà phải tụ tập, mỗi người tự đó trong viện cũng được.

      Mà tiểu nương Ôn Ngạn Bình, lần nữa chứng minh mình hung tàn như thế nào.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :