1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Ngốc Nghếch - Vụ Thỉ Dực (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 97

      Trượng phu xa nhà, hơn nữa còn ra tiền tuyến vùng thiên tai nặng, trong lòng Như Thúy càng lo lắng thấp thỏm, hận thể thu thập đồ tốt nhất trong phủ cho mang theo, khiến hành lý vốn dĩ đơn giản được nàng chuẩn bị thành cả xe, y phục lương thực dược liệu đều thiếu.

      Lúc Ôn Ngạn Bình trở về, thấy Như Thúy đứng trong sảnh kiểm tra danh sách hành lý, nhảy vào, nhìn nhìn : "Nương, chỉ cần chuẩn bị thêm ít nhân sâm phòng hờ thôi, các dược liệu cần dùng khác được viết trong tấu chương trình lên hoàng thượng rồi, trích ra ít dược liệu cần thiết trong danh sách, sai binh sĩ phụ trách mang đến, cần lo lắng đến lúc đó thiếu dược liệu."

      Như Thúy nghe xong, cảm thấy có lý, bèn sai người dời những dực liệu kia ra khỏi hành lý, quả nhiên hành lý rất nhiều, thoạt nhìn giảm bớt ít,

      Bận bịu cả buổi, Như Thúy ngồi xuống đấm bóp thắt lưng, nhận trà nóng nha hoàn bưng tới uống nữa chén hỏi: "sao lại về muộn như thế?"

      "Nương, con vừa bái vị sư phụ." Ôn Ngạn Bình giấu giếm nàng, hết sức cao hứng : "Sư phụ rất lợi hại, hưu..u..u cái liền từ nơi này di chuyển sang nơi đó, có thể nhàng bay lên nóc nhà, còn lợi hại hơn võ sư cha mời tới nữa, con nhất định phải học tốt võ công với sư phụ, sau này bảo vệ nương và đệ đệ muội muội. A, còn có hôm nay con tới phủ Quý thái y có gặp đứa bé rất xinh đẹp, gọi là Sở Lưu Sinh, nhũ danh Đại Bảo, vừa đáng vừa nghe lời, con rất thích, chỉ tiếc Quý thái y , bé là thế tử của An Dương Vương phủ, phải tiểu muội muội, sau này con thể lấy bé..."

      Như Thúy =__=! Con là bé , hẳn là nên gả chứ?

      “Sư phụ đồng ý dạy võ công cho con, nhưng mà phải chờ nàng Giang Nam về. Lần này Quý thái y Giang Nam, nàng cũng theo hộ tống, sư phụ võ công cao cường, đường có thể bảo vệ Quý thái y tay trói gà chặt. Nương, con với nương nha, Quý thái y quả rất thần kỳ, đất bằng đều có thể trượt chân té, nếu phải sư phụ thường xuyên trông nom, người nhất định có rất nhiều vết thương, hơn nữa còn rất kỳ quái thường vạ lây cho người khác, con chỉ uống chung trà với , bị nghẹn rồi, sau khi cáo từ về, muốn tiễn con, ngờ ngã phát, làm hại con cũng ngã theo. Nhưng mà ngược lại Đại Bảo rất lợi hại, tuổi còn rất vậy mà có thể di chuyển được hòn non bộ trong hoa viên...Nương, nghe An Dương Vương phủ có mấy đứa bé rất lợi hại, hôm khác chúng ta tới mở mang chút chút kiến thức ..."

      Như Thúy mỉm cười lắng nghe, thấy bé líu ríu chuyện, hai con ngươi sáng trong, ngay cả khát nước cũng tự biết, nhanh chóng đưa cho bé chén nước mát. Rất ít khi thấy bé có dáng vẻ hưng phấn như thế, xem ra hôm nay thu hoạch tệ.

      Rốt cuộc Ôn Ngạn Bình cũng ngừng hưng phấn, cuối cùng Như Thúy có thể xen vào, tiếp lời bé: "Sư phụ của con là người Quý phủ?"

      "Dạ, là Quý phu nhân." Hai mắt Ôn Ngạn Bình tỏa sáng, đắc ý nắm tay thành nắm đấm, "Nghe Quý thái y trước khi sư phụ con gả cho hiệp sĩ gian hồ, võ công rất lợi hại. Còn tiêu diệt đoàn thổ phỉ, rất nổi tiếng ở khu vực Giang Nam. Sau này con muốn học tập giống sư phụ, làm đại hiệp trừ bạo an dân!"

      "Chuyện đó có khả năng!" Như Thúy vô cũng bình tĩnh cắt đứt nguyện vọng to lớn của tiểu nương, "Con là bé , sau này phải thành thân. Con xem, Quý phu nhân lợi hại như thế, cũng phải thành thân phải sao?"

      "...Nương, con là nam nhân, lấy thê tử hiếu thuận nương, đến lúc đó con ra ngoài trừ bạo an dân."

      Như Thúy nhìn dáng người dẹp lép của bé, ánh mắt kia thập phần vi diệu, lúc thấy tiểu nương tâm thần bất định, còn thêm: "Ngoan, đem thê tử bỏ ở nhà rồi chạy , đó là hành vi của nam nhân cặn bã, con là bé thể học cái xấu."

      "...Con là nam nhân mà! QAQ"

      Hai mẫu tử đều kiên trì với lý lẽ của mình, ông gà bà vịt, Thanh Y Lam Y bên cạnh sửa sang lại hành lý bất lực, người ngốc đều hung tàn sao?

      Buổi tối, đến giờ lên đèn Ôn Lương mới trở về, xét thấy ngày mai phải Giang Nam, mình thể theo, Ôn Ngạn Bình cực kỳ cam lòng, cả đêm theo phía sau, nhìn Ôn Lương vừa uất ức vừa buồn cười.

      "Ngạn Bình bái Quý phu nhân làm sư phụ sao?" Ôn Lương vô cùng kinh ngạc, hơi nhíu mày, "Là Quý phu nhân tự nguyện nhận đồ đệ sao?"

      Ôn Ngạn Bình sờ sờ mũi, thẹn thùng : "Lúc đầu nàng đồng ý, con tuổi lớn, xương cốt định hình, phát triển nhiều, nhưng mà thấy con thành tâm nên mới đồng ý nhận con làm đồ đệ, đợi nàng Giang Nam về, cho con cách ba ngày đến Quý phủ học tập võ công với nàng."

      "Sợ là cn bám lấy người ta đòi dạy phải ?" Ôn Lương hơi buồn cười, nếu Quý phu nhân đồng ý, cũng gì nữa, dặn dò: "Sau này con học tập với nàng ấy cho tốt, nhưng mà ngàn vạn lần đừng ra nàng là sư phụ của con, cần để người ngoài biết."

      "Tại sao?"

      Ôn Ngạn Bình và Như Thúy tò mò nhìn .

      Ôn Lương cười khổ, đừng thấy Quý thái y là Quỷ Kiến Sầu luôn gặp xui xẻo mà lầm, là thái y do chính hoàng đế ngự phong, Sùng Đức đế rất thân với , có loại tình cảm thể lý giải được, hoàng đế rất có ý kiến với chuyện Quý thái y lấy nữ tử xuất thân từ hiệp sĩ gian hồ, ràng chào đón Quý phu nhân, nếu biết Ôn Ngạn Bình bái nàng làm sư phụ, ai biết có giận chó đánh mèo lên Tiểu Ngạn Bình nhà hay ? Cho nên việc này ít nhắc tới hơn.

      Ôn Lương vỗ vỗ đầu tiểu nương, dời chủ đề: "Được rồi, đêm khuya, con nghỉ ngơi . Lúc ta ở nhà, con là đại ca, phải chăm sóc tốt cho đệ đệ muội muội đó." Lúc bình thường, đôi khi Ôn Lương đáp ứng cầu của bé, bé là "Đại ca".

      Ôn Ngạn Bình vỗ ngực, cam đoan : "Cha yên tâm, cứ giao cho con !"

      Tiễn tiểu nương , đương nhiên là đến lúc phu thê tâm đêm khuya rồi.

      ******

      Sáng sớm hôm sau, Ôn Lương tiến cung, dùng bữa sáng xong liền xuất phát.

      Như Thúy và Ôn Ngạn Bình ngồi xe ngựa tiễn bọn họ đến cửa thành, họp mặt với bọn người Quý thái y.

      Lúc ra cửa thành, phát người của Quý phủ tới.

      Như Thúy quan sát Quý thái y trẻ tuổi, là nam nhân tuấn tú hay ngại ngùng, lúc cười thánh thiện vô cùng, khiến người ta thả lỏng đề phòng. Khi Ôn Ngạn Bình nhắc nhở, ánh mắt chuyển qua kỵ binh ngồi ngựa, nữ hiệp khách ăn mặt trung tính, sắc mặt lạnh nhạt, thân kỵ trang thành thục lộ ra khí chất phi phàm, vô cùng đơn giản ngồi ở đó, khí tức bao trùm toàn bộ, mộc mạc như cây cổ nghìn năm, tang thương lắng động theo năm tháng.

      Trong lòng Như Thúy đột nhiên thấy hâm mộ nữ tử như thế, tự do tự tại, chỗ câu nệ. Chẳng qua rất nhanh liền bình thường trở lại, tại nàng rất tốt, có trượng phu co nữ nhi, sống tốt cuộc sống của mình là được.

      Họp mặt với Quý thái y xong, Như Thúy xuống xe ngựa chào hỏi Quý phu nhân, cảm tạ nàng ưu ái con Ngạn Bình, sau đó vì con dâng lễ hiếu kính, sau này phiền nàng dạy bảo nữ nhi.

      Hàn huyên vài câu, cuối cùng Ôn Lương và đám người Quý thái ý lên ngựa rời .

      Mà Quý thái y thương tâm rời đằng kia vừa bò lên ngựa bị ngựa đá văng xuống đất, sau đó được phu nhân của phi phân bắt được, loạt tình biến thành dở khóc dỡ cười, cuối cùng vẫn là Quý phu nhân kéo trượng phu mình cùng cưỡi chung con ngựa, miễn cho Quý thái y lại phát sinh chuyện gì nữa.

      "Nương, người thấy chưa, Quý thái y người rất thần kỳ." Vẻ mặt Ôn Ngạn Bình đầy vẻ sợ hãi lẫn thán phục, "May mắn cưới nữ nhân lợi hại như sư phụ, bằng thường xuyên ngoài ý muốn khiến bản thân mình bị thương."

      Như Thúy gật đầu đồng ý, sau đó hỏi: "Cho nên bây giờ con nỗ lực tập võ, sau này khi gả cho người ta rồi cũng bảo vệ nam nhân của mình sao?"

      Tiểu nương lập tức nhảy lên phía trước, " phải, con muốn lấy nương xinh đẹp dịu dàng, sau này bảo vệ nàng."

      "Nếu con ưa thích nương xinh đẹp dịu dàng, Nương có thể tìm người Nha Tử mua hai người về hầu hạ con, cần lấy, sau này con ngoan ngoãn thành thân là được rồi."

      Ôn Ngạn Bình: QAQ, nương hung tàn...

      ******

      Trượng phu ở nhà, đại nữ nhi suốt ngày luyện công, Như Thúy nương chỉ có thể đem lực chú ý của mình đặt lên người ba tiểu bánh bao.

      Đảo mắt ba đứa mười tháng, có thể vịn ghế vài bước, tuy rằng chân củ cải trắng nõn run rẩy bước ổn định, nhưng cũng là tiến bộ đáng mừng.

      Từ khi các tiểu bánh bao biết bò, Như Thúy liền quan sát, rất nhanh hiểu tính cách ba đứa .

      Con lớn nhất Trường Trường có dáng vẻ lão luyện thành thục nhất, khuôn mặt bánh bao rất có phong phạm Đại tướng ngồi chỗ nhìn đệ đệ muội muội -- Nhưng mà Trường Trường con thỉnh thoảng đừng dùng khuôn mặt nghiêm túc như vậy làm mấy chuyện ngốc nghếch có được ? =__=

      Con thứ hai A Tuyết tay chân năng động thể hoạt bát, lúc trở mình, ngừng đảo thân thể giống như cá ướp muối thiếu chút nữa lăn xuống giường, cái này mới khủng khiếp, chỉ cần để mắt chút là biết tiểu bánh bao nơi nào, khiến mọi người tìm long trời lở đất, đột nhiên từ trong góc nào đó bò ra. Mà bây giờ, còn chưa học được muốn chạy -- A Tuyết à, cơm phải ăn từng miếng, phải bước từng bước, nóng vội là ăn được đậu hủ nóng đâu.

      Tiểu nữ nhi Quý Quý được hoàng đế tán thưởng, là khuê nữ cực kỳ ngoan ngoãn, văn văn tĩnh tĩnh, tú thanh tú khí, rất nghe lời người lớn, gậm móng tay gậm, được cắn ca ca cắn, có thể thấy được sau này lớn lên nhất định là tiểu thư khuê các kính cẩn nghe lời hiền lương thục đức -- Nhưng mà Quý Quý à, vì sao con có thể sử dụng biểu tình ngây thơ văn tĩnh làm ra tình hung tàn như thế? Lông của Đại Bạch và Tiểu Bạch bị con bức hết đó.

      Tuy tính cách ba đứa giống nhau, nhưng tuổi còn , lớn lên dạy bảo tốt, bây giờ vội.

      Bởi vì nam chủ nhân có ở đây cho nên ai tới bái phỏng, Như Thúy bớt được vài xã giao quan trọng, an tâm ở nhà chăm sóc ba đứa . Mùng mười lăm mang ba đứa về Trấn Quốc Công phủ thăm hỏi phu thê Trấn Quốc Công, thuận tiện để cho Trấn Quốc Công nhớ nhung cháu trai gặp ba đứa .

      Mặc dù hai phủ cùng ở trong kinh thành nhưng bởi vì Ôn Lương cố ý xa cách, cho nên ít khi Trấn Quốc Công gặp được cháu trai cháu , lúc này thấy con trai đáng ghét rời kinh, lập tức muốn nàng dâu mang cháu trai cháu về Trấn Quốc Công phủ ở. Đương nhiên, ý nghĩ này rất nhanh bị Trấn Quốc Công phu nhân ý thức được nguy cơ tăng cao bóp tắt.

      Trấn Quốc công phu nhân cảm thấy, nhất định là kiếp trước bà quên thấp hương bái Phật, cho nên đời này mới gặp phải nàng dâu đáng ghét của con riêng, càng chán ghét chính là nàng ta sinh ra hai con trai, khiến địa vị nàng ta càng được củng cố, coi như muốn ra tay đối phó nàng ta cũng bởi chuyện này mà chết non, lại khiến Trấn Quốc Công phu nhân ý thức được nàng dâu của con riêng chính là sao quả tạ. Người nào muốn làm khó nàng ta đều may.

      Vì thế, Trấn Quốc Công phu nhân chỉ có thể bất đắc dĩ kiềm chế, lén lút hành động, ý tưởng nhét chất nữ người nhà mẹ đẻ cho Ôn Lương cũng chỉ có thể từ từ mưu tính. Vốn dĩ nghe được Ôn Lương đến Giang Nam cứu trợ thiên tai, bà muốn mặt dày cho chất nữ Ngưng Vân theo chăm sóc Ôn Lương, thuận tiện thúc đẩy chuyện tốt, cuối củng vì tìm được cớ nên thôi.

      Chỉ cần nghĩ tới chuyện chống lại nàng dâu của con riêng, Trấn Quốc Công phu nhân cảm thấy mọi chuyện đều hài lòng, trong lòng hi vọng ba đứa sinh bệnh , thời đại này, y thuật lạc hậu, con nít rất khó nuôi lớn, nhà bình thường có con nít chết non cũng ít, đặc biệt là gia đình phú quý, hơi cẩn thận chút, chính là người đầu bạc tiễn người đầu xanh.

      Nhưng mà, làm cho bà thất vọng chính là, vô luận bà thấp hương bái phật thế nào, ba đứa vẫn khỏe mạnh, chút bệnh vặt cũng có, khiến người ta thất vọng.

      Như Thúy biết mẹ chồng danh nghĩa có ác ý, nháy mắt liền tới tiết Trung Thu mười lăm tháng tám.

      Hôm nay tiết Trung Thu, Như Thúy nhanh chóng sai người mang lễ vật sang các phủ khác, sau đó cho ba đứa mặc y phục rực rỡ giống nhau như đúc, sau đó mang theo bốn đứa con và nha hoàn ma ma trở về Trấn Quốc Công phủ đón Trung Thu.

      Thời đại này tôn sùng đạo hiếu, mặc kệ Ôn Lương và Trấn Quốc Công thầm huyên náo dữ dội thế nào, nhưng lễ nghi là thể thiếu, những chuyện này người ngoài đều để tâm nhìn vào, Như Thúy làm rất tốt, người ngoài tìm ra được khuyết điểm.

      "Nương, chúng ta nhất định phải đến Trấn Quốc Công phủ đón Trung Thu sao? Sao thể ở trong phủ? Con tình nguyện đến Túc Vương phủ chơi với Sở Sở bọn họ." Ôn Ngạn Bình quệt mồm, bé rất ghét Ôn Uyển và Tần Ngưng Vân trong Trấn Quốc Công phủ, ghét điệu bộ Ôn Uyển, ghết Tần Ngưng Vân rấp tâm bất lương, dám mơ ước cha bé.

      "Trung thu là tết đoàn viên, đương nhiên phải tụ họp toàn gia."

      "Ai muốn làm người nhà với bọn họ, Tứ thích chúng ta."

      "Có gì quan trọng đâu, dù sao con cũng thích nàng ta."

      "..."

      Như Thúy nương bình tĩnh khiến tiểu nương hung tàn bại trận, chỉ có thể sang chuyện khác, hỏi: "Hôm nay có thư từ Giang Nam ? hai ngày cha viết thư rồi."

      "Có thể là rất bận, lần trước trong thư tình hình thiên tai rất nghiêm trọng, rất nhiều dân chúng trôi dạt khắp nơi, cộng thêm những năm này chiến tranh với Bắc Việt ngừng, quốc khố dồi dào, cho nên chàng muốn quyên góp quang ngân và lương thực tại Giang Nam, mấy ngày nay đoán chừng là bận rộn việc này đấy." Thấy tiểu nương phiền muộn, buồn cười : "Coi như nếu cha con ở đây, chúng ta cũng phải tới Trấn Quốc Công phủ đón Trung Thu, sau khi ăn xong, nương dẫn con sang Túc Vương phủ tìm tiểu quận chúa bọn họ chơi.

      Nghe thế, tiểu nương mới thoải mái chút.

    2. windlove_9693

      windlove_9693 Active Member

      Bài viết:
      292
      Được thích:
      181
      Bị trùng chương 96 rùi ad ơi

    3. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Ta báo nhờ ban quản trị xóa rầu. Nàng thông cảm nhé
      Dimpearl thích bài này.

    4. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 98

      Tiết Trung Thu trôi qua có gì đặc biệt, bởi vì Ôn Lương có ở đây, có ai cãi nhau với Trấn Quốc Công, nhất thời yên tĩnh khiến mọi người thấy quen, Ôn Doãn, Ôn An xưa nay trầm ổn phát có Tam đệ, Tam ca ở đây, cha nổi giận tình cảm thấy quen.

      Đương nhiên, lúc bình thường bởi vì có Trấn Quốc Công và Ôn Lương cãi nhau hấp dẫn ánh mắt mọi người, các nữ nhân ở giữa có cơ hội khuyên can, mà bây giờ biết có phải thiếu người cãi nhau hay , ngay cả Trấn Quốc công cũng cảm thấy đoạn thời gian này trôi qua quạnh quẽ, may mắn có ba đức an ủi.

      Nhìn trượng phu trái phải ôm hai bé trai trong ba đứa , mắt Trấn Quốc Công phu nhân và Tần thị đều thấy đau nhói, trong lòng ghen ghét cách nào trấn áp được. Nhưng đáng buồn chính là, nay Trấn Quốc Công phu nhân ở cái tuổi này rồi, biết mình có cách nào sinh nữa, cả đời có con , mà Tần thị ràng xin được đơn thuốc, uống cũng nữa năm mà thấy kết quả, uống đến thất vọng, hoài nghi Như Thúy ngầm cản trở, cho nên trong lòng sinh ra cỗ hận ý với Như Thúy.

      So với chuyện người lớn ở đó mặt trái mặt phải, đứa bên kia náo nhiệt như cũ.

      Ôn Ngạn Bình và tiểu thúc Ôn Sách chơi rất hăng, mấy đứa cùng tuổi Ôn Ngạn Bình rượt đuổi nhau vui vẻ, Ôn Uyển bị dạy dỗ đứng bên nhìn, có châm chọc khiêu khích giống thường ngày, nhưng ánh mắt bất thiện, bị Tần Ngưng Vân thầm kéo xuống, làm cho nàng ta khống chế nét mặt của mình.

      Cuối cùng dùng xong bữa tối, Như Thúy bỏ qua ý Trấn Quốc Công, coi như nghe hiểu ông ám chỉ con dâu nên mang ba đứa ngủ lại trong phủ, dẫn ba đứa rời Trấn Quốc Công phủ, đến Túc Vương phủ.

      Sau trung thu, thời tiết dần chuyển lạnh.

      Theo biến hóa thời tiết, thân thể Quý Quý yếu ớt nhiễm phong hàn, biết ba đứa có tâm linh tương thông hay , liên hệ quá mạnh mẽ, vốn chỉ mình Quý Quý nhiễm phong hàn, sau khi Hồ thái y tới xem, nghiêm trọng lắm, uống hai lần dược là hết, nhưng ngờ hôm sau, Trường Trường và A Tuyết được cách ly cũng phát bệnh. Ba đứa cùng bị bệnh lúc, Như Thúy gấp đến độ như kiến bò chảo nóng, cả ngày chăm sóc ba đứa chuyện gì cũng làm, Ôn Ngạn Bình cũng dẹp tất cả bài học qua bên, cả ngày canh giữ bên người ba đứa .

      Ba đứa lúc mới sinh so với đứa bình thường tương đối hơn, trong mắt người bình thường, sức khỏe đương nhiên yếu ớt, sinh chút bệnh là chuyện thường, có gì bất ngờ. Chỉ có Trấn Quốc Công phu nhân và Tần thị nghe tin ba đứa bệnh, trong lòng sảng khoái, cảm thấy nhất định do Phật Tổ có mắt mới khiến ba đứa sinh bệnh, uổng công các nàng thường ngày thắp hương bái Phật cầu Phật Tổ phù hộ ba đứa bị bệnh. Mỗi lần nghe Ôn phủ truyền tin tức tình hình bệnh tình của ba đứa , Trấn Quốc Công phu nhân và Tần thị cực kỳ cao hứng, hận ba đứa thể lập tức chết non cho rồi, dù sao sức khỏe yếu, nuôi sống là chuyện bình thường.

      Tất nhiên, thời gian chớp mắt, các nàng liền cao hứng nổi. Nguyên nhân là Tần thị nhất thời lắm mồm trước mặt con năm tuổi ba đứa bị bệnh, trẻ con đâu biết cái gì, thời điểm thỉnh an gia gia, bèn hỏi trước mặt Trấn Quốc công. Đối với những đứa trẻ trong Trấn Quốc Công phủ còn chưa hiểu đời mà , tồn tại của ba đứa nhà Ôn Lương rất ly kỳ, mỗi lần đem ba đứa về, cũng phải vây xem phen. Đối với việc này, Trấn Quốc Công ngăn cản, thậm ý hi vọng bọn đời cháu đoàn kết thân mật, rất vui khi thấy bọn chúng cùng chơi chung với nhau.

      Vì thế, con Tần thị hết sức vui vẻ thân cận với ba đứa , khi mẫu thân ba đứa khỏe, trong lòng liền khó chịu, bèn rụt rè hỏi Trấn Quốc Công có phải ba đứa làm chuyện xấu sắp chết rồi . Trấn Quốc Công nghe xong vô cùng sợ hãi, mặt vẫn trấn tĩnh, nhẫn nại dò hỏi, lúc biết được chính phu nhân mình và Tần thị nguyền rủa ba đứa , nổi giận ngay tại chỗ, trực tiếp đoạt quyền quản gia của Trấn Quốc Công phu nhân, đem con cả mắng trận, đem Trấn Quốc Công phu nhân và con dâu cả phạt cấm túc, cuối cùng giao quyền quản gia lại cho con dâu thứ tư Lưu thị.

      Ôn Uyển nghe thấy mẫu thân bị phụ thân giận chó đánh mèo phạt cấm túc, đương nhiên là đồng tình. Thời điểm tháng năm, nàng tiến hành lễ cập kê, dựa vào gia thế Trấn Quốc Công phủ và danh tiếng Ôn Lương, rất nhanh định ra mối hôn tốt, là đích thứ tử của Nam Phương lễ bộ thượng thư, hai bên lưỡng tình tương duyệt rất thỏa mãn về mối hôn này.

      Hôn định, Trấn Quốc Công phu nhân bắt đầu nghiêm khắc quản giáo con , chẳng qua tục ngữ đúng, gian sơn dễ đổi bản tính khó dời, cho dù trải qua mấy tháng quản giáo, cho dù bên ngoài biểu hiền lương thục đức thực chất bên trong tính khí vẫn thay đổi. Cho nên lúc Ôn Uyển biết phụ thân giận chó đánh mèo lên mẫu thân, quan tâm mà náo loạn trận, vốn mục đích chính là muốn phụ thân giải trừ cấm túc cho mẫu thân, ai ngờ ngược lại khiến Trấn Quốc Công càng tức giận, cuối cùng con cũng đồng dạng bị cấm túc, mà Tần Ngưng Vân vẫn mực ở lại chơi cùng Ôn Uyển cũng bị Trấn Quốc Công lấy cớ đưa về Tần gia.

      Chất nữ nhà mẹ đẻ của thê tử nên thân thiết, càng muốn con của mình thân thiết. Trấn Quốc Công cho rằng, sở dĩ con tính tình tốt, đương nhiên là kết quả của Tần Ngưng Vân xúi giục. Trước lúc Tần Ngưng Vân tới, mặc dù con có cứng nhắc chút, cũng động chút là gây chuyện với cháu trai cháu , cho nên hoàn toàn là do người ngoài xúi giục.

      Như Thúy biết chuyện trong Trấn Quốc Công phủ, ba đứa bị bệnh mấy ngày, nàng ngủ nghỉ chăm sóc mấy ngày, cả người tiều tụy. May mắn, tuy đôi lúc tình huống có hơi nguy hiểm chút, nhưng là hữu kinh vô hiểm. Có điều, ba đứa bị bệnh trận, đều gầy vòng, có tinh thần như lúc trước, có thể phải dưỡng thời gian nữa mới có thể tốt lên.

      Bởi vì ba đứa bị bệnh nên nhà Hồ thái y đều tới ở trong Ôn phủ, Hồ phu nhân từng sinh dưỡng đứa , truyền kinh nghiệm chăm sóc đứa lại cho Như Thúy, còn có thể giúp Như Thúy chăm sóc chúng. Tôn Tiếu Tiếu phụ trách chăm sóc Ôn Ngạn Bình. Cũng bởi có toàn gia Hồ thái y giúp đỡ, coi như thiếu Ôn Lương nhất gia chi chủ, Như Thúy cũng vì ba đứa bị bệnh mà luống cuống tay chân.

      Ngoại trừ Hồ thái y, người trong kinh thành nghe ba đứa sinh bệnh nhao nhao tới đưa lễ vật an ủi, mỗi ngày Túc vương phi dẫn theo con trai con mang theo bao lớn bao tới đây thăm chúng, cuối cùng còn kinh động tới hoàng đế, cũng phái thái giám trong cung tới thăm. Mà làm cho người ta kinh hãi chính là, còn thuận tiện dắt theo tiểu chính thái...

      Hôm nay, Như Thúy, Túc vương phi và đám người Hồ phi nhân tụ tập trong khách sãnh ấm áp, người ôm bé cho bọn chúng uống thuốc, Ôn Ngạn Bình và Tôn Tiếu Tiếu ở bên cạnh trêu chọc bọn chúng.

      Hạ nhân đến bẩm báo tổng quản thái giám Lưu công công tới, Như Thúy nhanh chóng sai người mới ông vào. Có lẽ Lưu công công phụng ý chỉ hoàng đế tới thăm ba đứa , cho nên Như Thúy tránh ông, cho người mời ông vào khách sãnh, khi thấy Lưu công công cung kính theo sát sau lưng bé trai tới, tất cả mọi người kinh ngạc.

      "Tứ hoàng tử?" Túc vương phi kinh ngạc kêu lên.

      Tứ hoàng tử thấy Túc vương phi cũng có bao nhiêu bất ngờ, vẻ mặt cung kính tiến lên thỉnh an Túc vương phi, sau đó đến phiên đám người Như Thúy và Hồ phu nhân hành lễ với Tứ hoàng tử.

      Sau khi mọi người hành lễ xong ngồi xuống, Túc vương phi cười hỏi: "Tứ hoàng tử, sao hôm nay lại tới đây?" xong, liếc mắt nhìn Lưu công công, trong lòng biết Lưu công công là thái giám bên cạnh hoàng đế, nếu ông cũng tới, đoán chừng chuyện Tứ hoàng tử tới cũng là ý tứ của hoàng đế, nhưng mà, hoàng đế có ý gì đây? vừa ý con Ôn Lương chứ?

      Tứ hoàng tử ngồi thập phần đoan chính, khuôn mặt nhắn lộ ra vẻ trưởng thành sớm hợp tuổi, thanh mềm mại mang tính đặc thù của trẻ con nhưng hết sức ràng, "Thập Nhất hoàng thẩm, là phụ hoàng phái nhi thần qua đây. Ba đứa ngã bệnh, phụ hoàng và ta rất lo lắng. Thập Nhất hoàng thẩm, Ôn phu nhân, ba đứa sao rồi? Ngạn Kỳ sao chứ?"

      Nghe bé hỏi bé duy nhất trong ba đứa, các nữ nhân ở đây nhịn được nhướng mày, bất động thanh sắc quan sát bé trai, rất nhanh liền thấy được quan tâm trong mắt bé, cũng là chân tâm ý.

      "Làm phiền hoàng thượng và Tứ hoàng tử quan tâm rồi, Ngạn Thịnh Ngạn Hi đều khỏe, chỉ là chưa có tinh thần như lúc trước." Như Thúy đáp, lần trước hoàng thượng dẫn theo Tứ hoàng tử vi phục xuất tuần đến nhà mình, trong lòng có suy đoán thế nào, lúc này vẫn nghĩ Tứ hoàng tử bị hoàng thượng bắt tới đây, ngược lại có bao nhiêu ngoài ý muốn.

      Tứ hoàng tử nhìn thoáng qua ba tiểu bánh bao được người lớn ôm vào lòng, sau đó tới chỗ Hồ phu nhân, lôi kéo móng vuốt non nớt của tiểu bánh bao có tinh thần nằm trong lòng Hồ phu nhân, vẻ mặt thương : "Tội nghiệp Kỳ Kỳ, ca ca có mang kẹo cho muội nè."

      Lưu công công rất thức thời bước lên, lấy bao vải dầu xinh đẹp chứa kẹo trong ngực ra đưa cho Tứ hoàng tử.

      Thấy cảnh này, Túc vương phi thấy vô cùng kỳ lạ, hỏi: "Sao Tứ hoàng tử biết đây là Ngạn Kỳ của chúng ta? Bình thường ba đứa nhìn rất giống nhau, khi cẩn thận quan sát mới phát Quý Quý nhất có chút khác biệt với hai ca ca. Có điều Tứ hoàng tử lần đầu gặp ba đứa thế mà có thể phân biệt được, với tuổi bé bây giờ, có thể xem xét phân biệt là rất sáng suốt đấy.

      Tứ hoàng tử mím môi cười cười, cao hứng : "Lần trước ta chơi với Kỳ Kỳ hồi, ta nhận ra Kỳ Kỳ." Về phần hai tiểu bánh bao hung tàn kia, Tứ hoàng tử hoàn toàn để trong lòng, dù sao "cùng giới tương xích", giống tiểu bánh bao đáng mềm mại, phụ hoàng chút cũng sai.

      Lúc phát tiểu bánh bao duỗi bàn tay non mềm nắm chặt đầu ngón tay bé, Tứ hoàng tử càng cao hứng, thấy muội muội vẫn nhận ra mình, uổng công mình nhớ kỹ muội muội.

      Tứ hoàng tử chơi với các tiểu bánh bao hồi, sau khi ba đứa uống thuốc xong phải nghỉ ngơi, chỉ có thể tiếc nuối mà cáo từ.

      Sau khi Tứ hoàng tử rời , lại đem Tôn Tiếu Tiếu và Ôn Ngạn Bình đuổi xuống, Túc vương phi ngồi chuyện với Như Thúy.

      "Có chuyện gì xảy ra với Tứ hoàng tử vậy? Trong kinh có rất nhiều rất nhiều đứa sinh bệnh, tại sao nó lại chạy tới đây?" Túc Vương phi nghi ngờ.

      Như Thúy quyệt miệng: "Còn có thể có chuyện gì, có thể là hoàng thượng vừa ý Quý Quý nhà muội, muốn tứ hôn cho Tứ hoàng tử và Quý Quý chứ sao."

      Túc vương phi lắp bắp kinh hãi, rốt cuộc làm vương phi lâu rồi, độ mẫn cảm với vấn đề chính trị tốt hơn trước kia nhiều, nhanh chóng từ điểm suy nghĩ ra rất nhiều, ánh mắt nhìn Như Thúy khỏi có chút đồng tình, biểu lộ của Như Thúy nương vẫn vô cùng bình tĩnh, vẫy tay : " sao, nếu như Quý Quý lọt vào mắt xanh của hoàng thượng, sau này chỉ có thể oan ức cho Tứ hoàng tử chút."

      "Là sao?" Túc vương phi buồn bực, phải nhà mới phải uất ức chút sao? Mặc kệ tương lai Tứ hoàng tử có ngồi lên vị trí kia hay , cũng chỉ có nữ nhân, cho nên nàng thấy xưa nay gả vào hoàng thất đáng thương -- , phải nữ nhân cái thời đại phong kiến này đáng thương.

      Hiếm khi Như Thúy lộ ra dáng vẻ nhõm tươi cười cui sướng, "Ngạn Bình nhà muội , sau này muốn dạy võ cho Quý Quý, hôn phu tương lai của Quý Quý chỉ có thể lấy người, dám có dị tâm, đoạn tử tuyệt tôn!"

      "..."

      Cái này quá hung tàn!

      Túc vương phi nghiêm mặt, nhất thời im lặng nhưng nghẹn, sau đó nghĩ tới con nhà mình, lập tức quyết định, sau này con rễ cũng phải như thế, nếu dám có dị tâm, xin lỗi, ngay cả hoàng tử còn uất ức, ngươi cũng uất ức , nếu đoạn tử tuyệt tôn!

      ******

      tới tương lai Tứ hoàng tử có đoạn tử tuyệt tôn vì lấy phải nữ nhân hung tàn hay , ba đứa dưới chăm sóc của mọi người, cuối cùng bình phục, lại trở thành ba tiểu bánh bao trắng trắng mềm mềm, thích nhất là học chuyện với người lớn.

      Khiến Như Thúy và Ôn Ngạn Bình cao hứng chính là, ba đứa gọi được "Nương" và "Ca ca" rồi. Thời điểm ba đứa gọi Như Thúy là "Nương", Như Thúy rất cao hứng, chỉ là lúc bọn chúng gọi Ôn Ngạn Bình là "Ca ca", đến phiên Ôn Ngạn Bình cao hứng.

      Như Thúy thở dài, nhìn A Tuyết hoạt bát lớn mật trèo lên người Ôn Ngạn Bình, rất muốn dạy bọn chúng gọi bé là "Tỷ tỷ" đấy. Nhưng Ôn Ngạn Bình ở bên cạnh giương mắt hổ, hoàn toàn sửa được, Như Thúy rất lo lắng bởi vì Ôn Ngạn Bình, ba đứa mới có chút khái niệm bị lẫn lộn.

      Thời gian cuối thu thoải mái, cuối tháng chín, có người từ Giang Nam đến.

      Nghe Ôn Lương cho người trở về, trong lòng Như Thúy rất vui vẻ, nghĩ rằng Ôn Lương sắp trở về, kịp rửa mặt, vội vã tới chính sãnh, nhưng mà, nghênh đón nàng chính là người có diện mạo tương tự mình, thậm chí là thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần.

      Giống như nhìn mình qua gương, nhìn thiếu nữ kia, Như Thúy mở to hai mắt.

      Trái lại với Như Thúy, dáng vẻ thiếu nữ kia nhút nhát e lệ, hai con ngươi ướt át, kích động gọi Như Thúy: "Tỷ tỷ!"

      ~~~

      Tác gải ra suy nghĩ của mình: xin lỗi, tuổi của bọn hơi lộn xộn, Tứ hoàng tử lớn hơn Sở Sở chút, phần đầu sửa.

      Tuổi bọn an bài như sau:

      Ba đứa tuổi, Sở Sở sáu tuổi, Sở Tê Bạch ba tuổi, Đại Bảo Nhị Bảo năm tuổi, Tứ hoàng tử bảy tuổi.

      ---------------

      Kẹt văn QAQ

      Rất muốn kết thúc bộ thượng ở chương sau, sau đó bắt đầu bộ hạ kể chuyện xưa về bọn ....

    5. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,451
      Chương 99

      Nghe thiếu nữ kia gọi mình là "Tỷ tỷ", lông mày Như Thúy hơi nhướng lên, muốn mở miệng, đột nhiên có phụ nhân trung niên nhảy ra, mãnh liệt lôi kéo tay nàng mà gào thét.

      "Đại Nữu, cuối cùng thẩm cũng tìm thấy con, những năm này con chịu khổ, ta thay mặt Nhị thúc xin lỗi con, nếu phải năm đó Nhị thúc con tốt, con cũng ...."

      Như Thúy nhìn dáng vẻ nước mắt tuôn đầy mặt của phụ nhân kia, khóc giống như nàng là khuê nữ thất lạc nhiều năm của bà ta, trong lòng nhịn được buồn bực, "Vị đại nương này, bà là ai?"

      "...Ách?"

      Phụ nhân trung niên đột nhiên ngừng khóc, thiếu nữ nhút nhát trưng ánh mắt ướt át nhìn nàng thể "Tỷ muội gặp lại" cũng nghẹn họng, vẻ mặt lúng túng. ràng màn này trình diễn tiết mục thân nhân gặp lại cảm động mà, nhưng vị nhân vật chính hiển nhiên giả bộ cũng lười, khiến các nàng muốn nhận thân thích lúng túng thôi.

      Như Thúy giãy tay khỏi phụ nhân trung niên, làm như có chuyện gì cầm khăn lau chỗ tay bị nắm qua, mới sai hạ nhân dâng trà bánh, hỏi thăm mọi chuyện với thị vệ đứng bên cạnh. Mặc dù biết các nàng, nhưng Như Thúy cũng đem các nàng trở thành người có liên quan, đơn giản đuổi các nàng về phía thị vệ thân cận của Ôn Lương sai về.

      Thiếu nữ kia cần phải , có bảy tám phần tương tự nàng, vừa nhìn thấy nàng cũng có chút hoảng hốt, nhưng mà nàng vô cùng chắc chắn nàng có muội muội. Nhìn thiếu nữ này, tuy mặc y phục mộc mạc đơn giản, nhưng khiến người ta có cảm giác mềm mại u buồn, mà vị phụ nhân trung niên kia, ngược lại nhìn già hơn tuổi, mặt lưu lại dấu vết tháng năm nghèo khổ, cho dù mặc y phục tơ lụa cũng giấu được khí tức của phụ nhân nông thôn.

      Từ chỗ thị vệ, mẹ con hai người là được Ôn Lương cứu trong lúc cứu trợ thiên tai. Mà đây cũng là cơ duyên xảo hợp, Hạ gia thôn chỗ các nàng xảy ra ôn dịch, mọi người trong thôn bị cách ly, lúc ôn dịch bộc phát, trượng phu của phụ nhân trung niên chết trong đó, khi đó ôn dịch bạo phát, người trong thôn bàng hoàng, đối với ôn dịch rất sợ hãi, hai người đương nhiên chịu nỗi, phụ nhân trung niên bèn dẫn con chạy trốn, sau đó thôn trưởng dẫn người trong thôn đuổi theo, đúng lúc Ôn Lương ngang, liền cứu các nàng.

      cần phải , trước tiên Ôn Lương cứu các nàng, trong đó còn có thiếu nữ có dung mạo tương tự Như Thúy. Lúc ấy, Ôn Lương dẫn theo thị vệ xem xét tình hình tai nạn xung quanh các thôm xóm, ngờ gặp phải chuyện này, đám thôn dân đuổi theo hai mẹ con.

      Mà khi đó, thiếu nữ này đúng lúc té bên chân Ôn Lương, Ôn Lương cúi đầu liền thấy thiếu nữ này dùng gương mặt của Như Thúy nương bày ra bộ dáng hai mắt đẫm lệ mông lung nhu nhược, thậm chí so với Như Thúy đúng là có loại phong tình giải thích được, bỗng chốc bị lôi kéo giật mình, nhanh chóng lui về phía sau vài bước. Nếu biết Như Thúy trong kinh thành nuôi dưỡng bánh bao, đầu óc Ôn Lương nóng lên, thiếu chút nữa thương xót ôm lấy thiếu nữ trước mặt tìm đại phu.

      Sau khi hỏi ràng mọi chuyện, đương nhiên Ôn Lương để thôn trưởng bắt hai người này lại, thậm chí dẫn đại phu và thị vệ đến thôn kiểm tra tình huống ôn dịch lan tràn. Cuối cùng khi Ôn Lương rời khỏi Hạ gia thôn, đoàn người có nhiều thêm hai người lúc nãy.

      Lần này Ôn Lương đến Giang Nam làm chính , đương nhiên mang theo nữ nhân già yếu và đứa ngăn cản bước chân, bèn sai người dẫn các nàng hồi kinh ném cho Như Thúy nương.

      Thị vệ với Như Thúy lai lịch của hai người kia, Ôn Ngạn Bình đúng lúc nghe được tin tức kích động chạy tới.

      "Nương, cha về sao?"

      Sau khi phát thấy bóng dáng Ôn Lương trong phòng, tiểu nương lập tức bĩu môi, nhưng lúc phát bên cạnh có thiếu nữ cực kỳ giống Như Thúy nương, Ôn Ngạn Bình giật mình, "Nương, đây là muội muội của nương sao? phải nương ngoại tổ mẫu chỉ sinh được nữ nhi liền qua đời sao?"

      Nghe thấy lời Ôn Ngạn Bình, phụ nhân trung niên rất vui, nghe bé gọi Như Thúy là nương, liền đoán chắc là nhi tử của Ôn đại nhân cứu trợ thiên tai kia, chỉ có thể nhịn buồn bực trong lòng. Dọc đường tới đây bà hỏi ràng, ngờ tiểu nha đầu năm đó bị bà lừa bán có vận may bậc này, thế mà gả cho Ôn Lương thái sư đương triều , còn là con dâu Trấn Quốc Công phủ, thân phận tôn quý, vừa rồi lúc nhìn nàng ra, đám nha hoàn ma ma theo phía sau, cực kỳ uy phong, mặc kệ thế nào đều được nịnh bợ.

      Thiếu nữ kia da mặt tương đối mỏng, hơi xấu hổ đỏ mặt, co quắp đứng đó dám lời nào.

      Như Thúy sờ sờ tiểu nương, cười : "Kỳ ta cũng biết các nàng ấy là ai, muốn hỏi ràng đây."

      Nghe thế, đợi thị vệ giải thích, phụ nhân trung niên nhanh chóng : "Đại Nữu, con quên thẩm sao? chúng ta là người Hạ gia trong Hạ gia thôn, cha con là Hạ Đại Thụ, nương con khuê danh gọi là Đào Hoa, nhũ danh của con là Đại Nữu, đại danh Như Thúy. Lúc con mới sinh, thẩm còn bế con đó. Lúc con ba tuổi, cha nương con lần lượt qua đời, Nhị thúc con liền mang con về nhà nuôi dưỡng, nếu phải lúc đó khổ đến sống nổi, con cũng bị người Nha Tử mua mang ra khỏi thôn, ràng Lưu nha tử mang con đến thị trấn làm nha hoàn thiếp thân cho phu nhân viên ngoại, nhưng ngờ lòng dạ hiểm độc lớn gan lật lọng, dẫn con tới nơi khác, chúng ta liền nghe được tin tức của con nữa..."

      Phụ nhân trung niên rất thâm tình hợp lý, tới đây, bắt đầu dùng chiếc khăn tay cũ kỹ lau nước mắt. Thiếu nữ bên cạnh hiển nhiên là lần đầu tiên nghe được mẫu thân chuyện này, mắt hạnh trừng lớn, dáng vẻ hơi ngạc nhiên. Xem ra trong lòng nàng ta, chừng lần đầu nghe qua chuyện đường tỷ của mình.

      Quản gia Minh thúc nhìn nhìn phụ nhân kích động kia, lại nhìn Như Thúy, phát nàng ngồi ghế chủ vị thần sắc ảm đạm, ngay cả lông mi cũng động cái, liền sáng suốt cho người hầu lui xuống dưới, ngay cả thị vệ tới báo tin kia cũng đuổi , chỉ để lại nha hoàn thiếp thân hầu hạ Như Thúy.

      Phụ nhân trung niên kia vẫn còn kích động, chú ý xung quanh, ngược lại thiếu nữ kia lại chú ý, mặt càng lo lắng, thậm chí có chút ngượng ngùng.

      "Đại Nữu à, những người kia quá đáng, ức hiếp Hạ gia chúng ta còn ai, nếu phải Nhị thúc con nhiễm phong hàn, nhi quả phụ chúng ta sao có thể bị người khác vũ nhục? Đại Nữu, bây giờ có con khác rồi, con phải làm chủ cho thẩm và muội muội của con..."

      Đợi bà ta khóc lóc tố khổ hồi, Như Thúy mới : "Ta nhớ ra rồi, bà đúng là Nhị thẩm. Nhưng mà, hình như ta nhớ lúc đó thẩm là người làm chủ đem ta bán cho người Nha Tử đấy."

      "Cái gì, còn có chuyện này?" Ôn Ngạn Bình trợn mắt nhìn, tay áo run lên, lộ ra cây đoản kiếm, đằng đằng sát khí nhìn phụ nhân trung niên.

      Người phụ nhân trung niên cứng ngắc nhìn chuôi kiếm phản chiếu hàn quang của đoản kiếm, dám xem nó là đồ chơi của đứa , nhanh chóng cười : " , khi đó thẩm và Nhị thúc con đều muốn người Nha Tử mang con , thế nhưng nhà chúng ta rất đói, Trụ Tử ca của con bị bệnh nặng, cần bạc uống thuốc, có cách nào khác..." Lại hồi khóc trời đập đất, đồng thời lén lút xem sắc mặt Như Thúy, chỉ sợ trong lòng nàng có vướng mắc khó chịu, đuổi mẹ con bà ra.

      Như Thúy nghe xong lúc lâu mới : " ra là thế, đúng rồi, đây là muội muội nhà Nhị thúc sao? Tên là gì?"

      Thấy mặt Như Thúy tươi cười, trong lòng Hạ thẩm vui vẻ, vội vàng túm con qua: "Đây là Hương Như, nhũ danh Tiểu Nữu, hai tỷ muội con lớn lên đều giống nãi nãi các con, nghe nãi nãi các con là nương xinh đẹp nhất trong Hạ gia thôn, năm đó lúc bà gả cho gia gia các con, gia gia các con biết được bao nhiêu người trong thôn hâm mộ.

      Mắt thấy bà ta lại muốn lãi nhãi, Như Thúy cắt đứt lời bà ta: "Nhị thẩm, Trụ Tử ca đâu?"

      Mặt Hạ thẩm cứng đờ, sau đó nghẹn ngào tiếng, gạt lệ : "Ba năm trước, Trụ Tử ca con nhiễm bệnh qua đời rồi, vừa mới lấy thê tử, còn chưa kịp lưu lại huyết mạch cho Hạ gia qua đời, khiến cho chúng ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đúng là đau tận tâm can. Cũng bởi Trụ Tử qua đời mà Nhị thúc con bị bệnh, sức khỏe ngày càng yếu, năm nay thôn chúng ta xảy ra lũ lụt, lũ lụt rút lâu, người già trẻ trong thôn đều bệnh, có bạc cũng mời được đại phu, mua được thuốc, Nhị thúc con chịu nổi liền rồi..."

      Như Thúy lộ ra vẻ mặt thương cảm, bầu khí nhất thời ngưng trệ, thiếu nữ được gọi là Hương Như thấy mẫu thân khóc lóc nỉ non, vành mắt cũng đỏ lên.

      Sau lúc lâu, Như Thúy mới : "Mọi chuyện qua, đường Nhị thẩm và muội muội cực khổ. Người đâu, dẫn Nhị thẩm xuống rửa mặt nghỉ ngơi."

      Thấy thái độ Như Thúy mềm mỏng, rốt cuộc Hạ thẩm yên lòng, rất cao hứng nắm tay con theo nhà hoàn rời khỏi.

      Sau khi mẫu tử Hạ gia rời , Như Thúy gọi thị vệ đến hỏi thăm tình hình Ôn Lương ở Giang Nam lần nữa, còn có sai người dẫn hai mẫu tử này tới đây là có ý gì. Theo Như Thúy nghĩ, nàng vốn có ý định nhận thân thích cái gì, coi như đường muội kia lớn lên rất giống nàng, cũng sinh ra tâm tình vui sướng.

      Đừng nàng niệm tình thân, tuy lúc đó tuổi còn , nhưng nàng còn nhớ ràng sắc mặt Nhị thẩm, quả đem nàng trở thành con ghẻ cho ăn cơm trắng, hận thể trực tiếp khiến nàng biến mất. Thời điểm Lưu nha tử tới, nàng trốn bên tường nghe thấy Nhị thẩm chuyện với Lưu nha tử, muốn bán nàng xa, tốt nhất cả đời gặp lại, xen vào sống chết của nàng, chỉ cần nàng tìm đường trở về Hạ gia thôn là được, thế nên cuối cùng nàng bị bán đến kinh thành.

      "Thường ngày đại nhân hơi bận chút, nhưng thân thể khỏe mạnh, có chuyện gì. Có điều đại nhân sai thuộc hạ dẫn các nàng về, có dặn dò gì khác." Thị vệ trung thực đáp. Kỳ lúc ấy Ôn Lương bận sứt đầu mẻ trán, nào có tâm tư quản hai kia ra sao, nếu phải nể mặt Như Thúy, căn bản lười để ý tới các nàng, sau đó nhớ tới thân thế Như Thúy, liền nghĩ có lẽ nàng nhớ người nhà, mới đưa hai người kia tới kinh thành.

      Lại hỏi thăm ít chuyện, : "Ôn đại nhân có lúc nào trở về ?"

      Đương nhiên thị vệ cách nào trả lời, cái này phải xem tình hình ở Giang Nam khi nào khống chế được, sau đó viết tấu chương cho hoàng đế, hoàng đế đồng ý mới được trở về, vì thế chỉ có thể đợi.

      Sau khi thị vệ lui xuống, Ôn Ngạn Bình uốn éo eo, cả hận : "Nương, lão thái bà này có ý tốt, chúng ta đánh đuổi họ ra ngoài ."

      Như Thúy vỗ vỗ đầu bé: " được, đây là cha con đưa tới, phải nể mặt chứ."

      "Nương, con thích lão thái bà này, còn có nữ nhân kia tuy rằng lớn lên giống nương, nhưng cũng là bộ dáng có ý tốt, đáng ghét giống nhau. Nương, bằng chúng ta thừa dịp trước khi cha quay về, trực tiếp xử lý họ ?" Ôn Ngạn Bình mở to đôi mắt xinh đẹp, ngoài miệng lời khác gì thổ phỉ.

      "Đừng bậy, nếu để cha con biết con có loại suy nghĩ này, mời thêm mấy ma ma tới dạy quy củ cho con đấy." Như Thúy cười .

      Ôn Ngạn Bình nghe xong, uể oải, giờ bé sợ nhất là bị ma ma trong cung dạy dỗ, học quy củ khiến bé sắp thổ huyết. Có điều, bé vẫn rất ghét mẹ con hai người kia, lão thái bà cần phải , dám bán nương bé , đầu tiên thể tha cho bà ta. Còn nữ nhân khác, Ôn Ngạn Bình tuyệt đối thừa nhận nàng ta dù gương mặt Như Thúy bày ra vẻ nhút nhát e lệ, làm bé nổi da gà, đáng sợ! Vì thế quyết định ghét nàng ta.

      -------

      Lời tác giả:

      Có Ngạn Bình ở đây, thiên hạ có ta, dám động đến Ôn Lương, giết chết tha!

      Thế nên cần lo lắng vấn đề tiểu tam gì rồi ~~ta vội hoàn tất, để tiểu tam có cơ hội nổi lên ~~

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :