1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Ngốc Nghếch - Vụ Thỉ Dực (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 24:

      Edit: Kiahe

      Beta: QH





      Đêm khuya trăng sáng, hoàng hậu ở trongPhượng Nghi cung, hoàng thượng cùng hoàng hậu chuẩn bị nghỉ ngơi, đại nội tổng quản Lưu Lương Phủ đứng ở ngoài cửa điện, khom người cẩn thận bẩm báo: "Hoàng thượng, vừa rồi thị vệ đến bẩm báo, đại công chúa và nhị hoàng tử bị thương ở cung Chiêu An."

      Hoàng thượng cùng hoàng hậu đồng thời nhìn về phía ngoài cửa, thần sắc khẽ biến.

      Hoàng hậu nhíu mày, trực giác việc này đơn giản chỉ là hai vị hoàng tử công chúa bị thương như vậy. Hơn nữa laị vào buổi tối , đúng vào ngày sinhthần thái hậu, bọn họ chạy Chiêu An cung nơi luôn có chuyện ma quái làm cái gì? Hơn nữa nếu chỉ là cẩn thận bị thương, Lưu công công bao giờ bẩm báo vào thời gian như thế này cả.

      Sùng Đức hoàng đế cũng nhíu mày, cùng suy nghĩ của hoàng hậu sai lắm. Hơn nữa hoàng đế so với bất luận kẻ nào đều hiểu Lưu Lương Phủ nhất, Lưu Lương Phủ theo từ khi vẫn là hoàng tử, có thể là người đo lường được tâm tư hoàng đế giỏi nhất đời này, lúc này mạo muội đến bẩm báo, chắc chắn còn có nội tình gì khác.

      "Vào ."

      Nghe thấy thanh uy nghiêm của hoàng đế, Lưu Lương Phủ khom người bước vào, khóe mắt nhìn đến hoàng đế mặc trung y màu trắng ngồi giường,Triệu hoàng hậu đứng bên cạnhvẫn còn mặc cung trang nhưng tháo tóc rồi.

      Lưu Lương Phủ đem chuyện Ôn phu nhân bị người ta mang Chiêu An cung và chuyện có người giả quỷ dọa người, còn có đại công chúa cùng nhị hoàng tử ở Chiêu An cung bị thương tất cả mọi chuyện bẩm báo lên, thêm thắt bất cứ điều gì, thà hết ra.

      Triệu hoàng hậu nghe xong cực kì kinh ngạc, trong lòng suy nghĩ chỗ lợi hại trong đó, chuyện này nhìn cái liền biết làmưu kế nhằm vào Ôn phu nhân, cũng biết có bao nhiêu người tham gia trong đó. Đại công chúa và nhị hoàng tử là đáng đời, còn đại hoàng tử đâu? ở trong này đảm đương nhân vật gì? Còn có những hoàng tử hoàng nữ còn lại, bọn họ hẳn là có tham dự vào ? Hoàng hậu có chút đau đầu, sợ nếu như tình thể vãn hồi, chỉ hoàng thượng hỏi tội nàng việc quản giáo nghiêm các hoàng tử hoàng nữ, thái hậu cũng bởi vì chuyện của đại công chúa mà trách tội nàng.

      Nghe Lưu công công bẩm báo xong, Sùng Đức hoàng đế yên lặng sắc mặt trong nháy mắt trở nên bí hiểm, mặc dù ngồi ở đằng kia có thêm động tácdư thừa nào, nhưng Lưu công công vẫn cảm thấy đượcáp lực thiên tử tức giận, trong đêm cuối thu lành lạnh, mồ hôi lạnh vẫn chảy ròng ròng.

      Lưu công công so với bất luận kẻ nào đều biết hơn cả, Ôn Lương cực kì được hoàng đế cưng chiều, phải bởi vì là con của Trấn Quốc Công, cũng phải vì chiến trường lập công lớn, lại càng có tài hoa dào dạt, mà là bởi vì Ôn Viễn Ôn Tử Tĩnh mất kia.

      Ôn Viễn là huynh trưởng cùng mẹ với Ôn Lương, từng là thư đồng của hoàng đế lúc còn là hoàng tử, càng là bạn tốt của Sùng Đức hoàng đế. Thế nhưng mười mấy năm trước, Ôn Viễn vì cứu Túc vương lúc đó vẫn là thập bát hoàng tử, trở thành vật hi sinh cho cung đấu, cũng trở thành tiếc nuối vĩnh viễn trong lònghoàng đế. Ôn Viễn trước lúc lâm chung, đem ấu đệmới bảy tuổi phụtháccho hoàng tử lúc đó giờ là Sùng Đức hoàng đế. Đối với Ôn Lương này, Sùng Đức hoàng đế cũng đem trở thành nhi tử để bồi dưỡng, mặc dù thể so sánh với Túc vương, nhưng ở trong lòng hoàng đế cũng chiếm vị trí trọng yếu, nếu cũng nhìn lão Trấn Quốc Công vừa khóc vừa nháo mà vẫn chỉ hôn cho Ôn Lương cùng nha hoàn theo tâm nguyện của .

      Thế nhưng, loại chuyện này lại có nhiều người biết. Mà chuyện đêm nay, mấy vị công chúa hoàng tử chỉ là muốn bày kế hãm hại Ôn phu nhân. Nhưng vì các hoàng tử tuổi còn , kế hoạch được chu toàn, càng nghĩ đến việc phát triển theo hướng chuyện cười như vậy. Mặc dù biết các hoàng tử có phải là vì đại công chúa mà trút giận thay hay mà thiết kế chuyện này, nhưng làm cho phụ hoàng của bọn họ thoải mái . Bọn họ trong lòng lại thăng bằng, hôn này cũng là hoàng đế tự mình chỉ định, bọn họ làm ra việc như vậy, phải là tát vào mặt hoàng đế hay sao?

      Hơn nữa, Sùng Đức hoàng đế cũng là người thích bao che khuyết điểm của người thân, nếu Ôn Lương vì chuyện này mà tiến cung náo loạn, đến lúc đó liền náo nhiệt rồi.

      Qua chút, Sùng Đức hoàng đế mở miệng : "Lưu lương phủ, ngươi lui ra ."

      Lưu Lương Phủ đáp tiếng, sau đó khom người lui ra.

      Đợi Lưu Lương Phủ rời , Triệu hoàng hậu cẩn thận quan sát thần sắchoàng đế, mặc dù sắc mặt bình thường , nhưng vẫn có thể nhìn ra lúc này tâm tình tốt. Triệu hoàng hậu gả cho cũng mười mấy năm rồi, mặc dù nàng biết Ôn Lương đối với hoàng đế là đại biểu cho cái gì, nhưng từ lúc nàng vẫn là thập hoàng tử phi liền biết Ôn Lương mỗi lần hồi kinh, chắc chắn vương phủthăm thập hoàng tử và thập bát hoàng tử, quan hệ giữa bọn họ so với và người của phủ Quốc Công còn thân thiết hơn, vì vậy nên suy đoán được địa vị của Ôn Lương là rất quan trpngj .

      Triệu hoàng hậu trong lòng thở dài, chỉ mongđại công chúa và đại hoàng tử cùng nhị hoàng tử đem chuyện này che dấu hoàn hảo, nếu bọn họ tính toán phơi bày tất cả, đến lúc đó...

      "Hoàng thượng, nghỉ ngơi chưa ạ?"

      Sùng Đức hoàng đế nhàn nhạt đáp trả, lúc hoàng hậu hầu hạ cởi cột tóc đầu xuống, đột nhiên : "Ngày mai nàng đến Trọng Hoa cung, nếu mẫu hậu vì chuyện này mà nổi giận gọi Ôn phu nhân tiến cung, nàng giúp đỡ nàng ấy ."

      Triệu hoàng hậu ngoài ý muốn khi hoàng đế như thế, cười đáp tiếng.

      **********

      Khi bọn họ trở lại Ôn phủ, trăng lên tới đỉnh.

      Rửa mặt đơn giản xong, hai người liền lên giường nghỉ .

      Ngọn đèn dầu tắt, ánh trăng mông lung cũng bị màn giường cách trở, bên trong mảng tối đen như mực .

      Lên giường xong, Như Thúy nương trực tiếp lăn vào trong lòng Ôn Lương, hai tay hai chân quấn lên người , cọ cọ xát xát, là muốn mệnh của nam nhân.

      Ôn Lương đêm nay muốn làm chuyện xấu với nàng, chỉ có thể dùng tay vỗ xuống mông nàng, sắc khàn khàn ; "Nha đầu, đừng làm rộn, ngủ ."

      Như Thúy nương đem cằm để ở xương quai xanh của , hỏi: "Ôn đại nhân, tâm tình của ngài tốt lên chưa?"

      Trong bóng tối, chỉ có thể hô hấp loạn xạ, sau đó nàng cảm giác được mình bị đôi tay dùng sức ôm, sức lực thập phần lớn, hình như muốn đem nàng ôm tới gãy lưng.

      Qua hồi, Ôn Lương cúi đầu hôn lên trán nàng, ôn hòa : " tại ta khá hơn nhiều."

      "Nga." Như Thúy nương cũng hôn lại , : "Nếu có chuyện gì làm ngài mất hứng có thể cho thiếp nghe, mặc dù thiếp phải cái thùng rác, nhưng cũng có thể lắng nghe người khác thổ lộ tâm . Nga, thiếp lời của ngài là rác rưởi, đừng suy nghĩ nhiều."

      Bầu khí vốn ôn nhu hòa hợp bị người nào đó phá vỡ , Ôn Lương dở khóc dở cười, nhéo nhéo mặt của nàng thể mình bất mãn, sau đó : "Nha đầu, nàng thể bớt sát phong cảnh chút sao?"

      Như Thúy nương kêu oan, "Thiếp chuyện rất nghiêm túc mà! Thiếp còn nghe , nếu trượng phu tâm tình tốt, thê tử phát chậm trễ kịp tìm cách giải quyết vấn đề, cho dù cảm tình phu thê tốt tới đâu cũng rất dễ bất hòa, hơn nữa trượng phu cũng dễ dùng bạo lực với thê tử... Mặc dù Ôn đại nhân ngài thích dùng bạo lực với thiếp ở giường thôi, mỗi lần đều khiến cho thiếp rất mệt, nhưng thiếp chưa từng có câu oán hận cũng có ghét bỏ ngài nha ~~ "

      "... Thực là cảm tạ nàng khoan hồng độ lượng rồi!" Thanh nghiến răng kèn kẹt vang lên.

      Và người ngốc nghếch thần kinh cường đại nào đó hoàn toàn lờ , vẻ mặt vui rạo rực : " cần đâu, làm người phải có lòng dạ rộng rãi, như vậy mới có thể sống lâu trăm tuổi, cho nên thiếp đối với Ôn đại nhân ngài nhất định chăm sóc ."

      Ôn Lương cũng nghe nổi nữa, trực tiếp xoay người đem người nào đó áp đảo dưới thân, tàn bạo ngăn chặn cái miệng lúc nào cũng làm cho người ta muốn nổi gân xanh, sau đó thay đổi chủ ý thuận tiện đem nàng trừng phạt ngay tại chỗ .

      ... ...

      ... ... ...

      Tứ chi thân mật giao triền, khí tức cực nóng, ái muội thở dốc, làm cho hai người thất thần rơi vào bể tình triền miên.

      Rốt cuộc, sau trận hoan ái kịch liệt, Ôn Lương ngã vào người nàng.

      hồi sau, bàn tay thon dài như bạch ngọc vén lên màn giường, để cho khí thanh tân bên ngoài xua mùi vị ái muội kia, thuận tiện lấy ấm trà để ở bàn đầu giường uống hớp, sau đó đút chongười nào đó còn khí lực ở giường. Đút nàng uống nước xong, còn lưu luyến hôn nhiều thêm mấy cái.

      "Mệt mỏi quá à..." Như Thúy nương lại lần nữa sát phong cảnh kêu lên tiếng.

      Ôn Lương mặt lộ ra biểu tình đắc ý, vẫn là đè nặng nàng buông, đến cả cái vật mềm mềm gì đó cũng chịu rút ra, hưởng thụ cái loại cảm giác bị bao bọc ấm áp, làm cho tim sinh loại cảm giác rất mềm mại.

      có rất nhiều thói xấu, xấu nhất vẫn là thói quen mỗi tối đều thích ôm thân thể mềm mại của nàng ngủ, mỗi lần làm xong, vẫn luôn ma xát cọ cọ chịu ra, đối với nàng có loại bản năng muốn xa rời, giống như người bị bệnh nan y, muốn xác nhận hoặc thể nghiệm cái gì. Lúc đầu nàng còn có thể kháng nghị, về sau đại khái là thấy thói quen như đứa trẻ bất an của , trong lòng nàng cũng suy đoán, liền cự tuyệt nữa.

      Sau đó, dần dần đem làm hư .

      lát sau, rốt cuộc đứng dậy, cầm khăn vải sạch giúp nàng lau sạch thân thể, mới ôm nàng mệt mỏi ngủ.

      "Nha đầu, ngày mai nếu thái hậu gọi nàng vào cung, nhớ..." Đôi môi tiến đến bên tai nàng giọng .

      "Hả?"

      Hai mắt vốn dĩ còn nhập nhèm buồn ngủ đột nhiên trừng lớn, nàng giật mình nhìn , rất kinh ngạc với việc giao cho nàng.
      lan đỗ, hauyen2803, Tiểu Ly 111115 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 25:

      Edit: Kihae





      Sau ngày mừng thọ thái hậu, nếu có gì ngoài ý muốn, các quan viên bình thường đều có ngày nghỉ , cho nên Ôn Lương vẫn như cũ sáng sớm phải lên triều như thường ngày.

      Như Thúy nương vẫn như cũ làm hiền thê tiễn ra cửa, hai vợ chồng ở cửa tán gẫu chút, sau đó Ôn Lương mang theo tâm tình lo lắng lên triều .

      Ôn Lương có cách nào lo lắng —— Mặc dù Như Thúy nương thoạt nhìn hoàn toàn có cách nào hiểu tâm tình của —— so với người bình thường, thuở do là hậu phi của tiên đế nên thường được tiên đế ân chuẩn cho vào cung chơi với . Khi đó tiên đế còn tại vị, hậu cung tuy có hoàng hậu nhưng cung vụ lại do quý phi mà tiên đế sủng ái nhất nắm giữ, quý phi lại cực kì ghen tuông , có thể làm cho toàn bộ hậu cung hắc ám mà hỗn loạn, thậm chí còn liên lụy đến chính trị triều đình. Đoạn ký ức kia quá mức hắc ám, làm cho đối với hoàng cung còn gì lưu luyến, cộng thêm biết tính tìnhthái hậu, là người cuucwj kì thích kiếm chuyện mà làm, cộng thêm nàng sủng ái đại công chúa, biết đại công chúa bị thương, mặc kệ đúng sai, đều là lỗi của người khác, chỉ sợ nha đầu ngốc nhà bị thái hậu bắt nạt, lại thể lúc nào cũng ở bên người nàng, tự nhiên lo lắng.

      Đúng như Ôn Lương suy đoán, mặt trời vừa lên, người trong cung liền đến.

      Như Thúy nương nhìn thấy có người tới, lập tức cười, thập phần nhiệt tình : " ra là Vương công công tốt bụng, Thanh Y Lam Y, nhanh lên chútdâng trà cho công công." Như Thúy nương phân phó xong, lại thân thiết với Vương công công: "Vương công công, ngài lần trước quá vội vàng, đúng là làm ta tiếc nuối đâu, nhà ta chỉ có trà ngon, cũng bởi vì đại nhân nhà ta thích ăn điểm tâm ngọt, đầu bếp có thể làm ra bánh ngọt ăn rất ngon, còn chưa kịp thỉnh công công nếm thử đâu, trong lòng thực là áy náy, khó có khi được công công tới, đương nhiên phải bị trà ngon cùng điểm tâm..."

      Vương công công còn chưa kịp mở miệng, liền bị nàng liên hồi trận, trong lòng lập tức sinh ra loại cảm giácrất vi diệu, hơn nữa lời "Tốt bụng" kia là có ý gì? đợi kịp suy nghĩ ra cái gì, liền nghe thấy lời tiếp theo của nàng, Vương công công sắc mặt lập tức thay đổi, mỗi lần muốn chen vào rằng mình cần, nhưng phát đối phương liên tiếp trànglàm mạch suy nghĩ của đều chuyểnđộng theo nàng, xác thực chen vào nổi, mỗi lần muốn đều bị ngăn chặn, này cũng quá đặc biệt ? Còn có, nàng chẳng lẽ hoan nghênh như vậy?

      Vương công công cẩn thận nhìnsắc mặt nhiệt tình vui sướngcủa đối phương, suy nghĩ ra là nàng đóng kịch hay nhiệt tình đâu, nhưng thái độ này ít nhất làm cho người ta hài lòng . Thế nhưng, thực muốn lại uống hết vài ấm trà nữa, thái giám bị nghẹn dậy nổi a, cho nên ngươi thực cần nhiệt tìnhnhư vậy đâu?

      Quản gia Minh thúc ngẩng đầu nhìn trời, bọn nha hoàn cúi đầu hết mức, toàn bộ đều chấp nhận cho phu nhân bọn họ lăn qua lăn lại Vương công công.

      Rốt cuộc, ngay khi nha hoàn vừa đưa trà lên, Như Thúy nương cười khanh khách bắt đầu châm tràcho , Vương công công vội vàng : "Ôn phu nhân, hôm nay uống trà , chúng ta tới chỗ này là có việc cần làm."

      "Ai?" Như Thúy nương nghiêng đầu, hiểu hỏi: "Vương công công chẳng lẽ phải tới uống trà sao? sao cả, Vương công công uống trà xong rồi nghỉ chút hãy đến công việc, mỗi lần đều làm Vương công công mệt nhọc chuyến ta cũng thấy áy náy lắm, cho nên Vương công công ngài uống nhiều chút làm cho ta bớt áy náy chút."

      Uống trà gì chứ, tiếp tục uống nữa thái hậu nương nương phải nổi trận lôi đình rồi!

      Vương công công ở trong lòng oán thầm , nhưng đối mặt với khuôn mặt tươi cười kia lại thể ra bất cứ điều gì, chỉ có thể nhẫn nại cho nàng biết thái hậu tuyên nàng vào cung, hy vọng nàng biết tốt xấu, đừng kiếm cớ vòng vo.

      May mắn thay, nghe thấy lời của , sắc mặt Như Thúy nương mặc dù hơi thay đổi, nhưng vẫn là người hiểu lí lẽ , cười : " ra là như vậy, làm Vương công công nhọc công chuyến. Thỉnh công công chờ chút , ta chuẩn bị chút liền cùng ngươi tiến cung, làm mất nhiều thời gian của công công khiến ngài bị mắng đâu."

      Vương công công nghe xong, đối với Ôn phu nhân này ấn tượng tốt hơn nhiều, quyết định sau này có chuyện gì vẫn nên ưu tiên nàng chút, nàng vốn dĩ từ nha hoàn chuyển biến thành phu nhân nhà quan, nhìn trong mắt người đời nàng chỉ là kẻ ham vinh hoa phú quý, có kẻ nào xem trọng nàng, chăc rằng nàng tuy làm phu nhân nhưng cũng được đối xử tốt, cùng là hạ nhân với nhau, cũng có thể thông cảm vài điều.

      Quản gia Minh thúc mơ hồ có thể cảm giác được Vương công công thần sắc hơi khác, trong lòng có chút dở khóc dở cười, Vương công công này phải là bị phu nhânnhà họ lăn qua lăn lại vài cái, làm vài việc mà mọi người thường làm, lại giành đượchảo cảm của ... Này hảo cảm cũng quá giá hạ , bất quá như vậy cũng tốt, Vương công công là lão nhân trong Trọng Hoa cung , chỉ cần ở chỗ thái hậu nương nương khích chút chuyện gì, coi như cũng bớt được chuyện khó khăn.

      Như Thúy thay chính phục để vào cung bái kiến tháo hậu rất nhanh, vẫn chỉ như cũ mang theo mìnhThanh Y cùng Vương công công vào cung.

      **********

      Trong Trọng Hoa cung, thái hậu ngồi ngay ngắn ở ghế chủ vị, bên người nàng trừ hoàng hậu nương nương, còn có đại công chúathần sắc có chút uể oải phấn chấn cúi thấp đầu nghe thái hậu an ủi.

      Thái hậu thương tiếc kéo tay đại công chúa lời trấn an, thuận tiện sinh khí nàng tất nhiên thayđại công chúa và nhị hoàng tử làm chủ, trừng phạt người vô lễ đối với hoàng thất. Đại công chúa mím môi, cẩn thận liếc nhìn hoàng hậubên cạnh, cố lấy dũng khí muốn cái gì, nhưng do thái hậu quá cường thế, chung quy chỉ có thể ngập ngừng lên lời.

      Hoàng hậu mặt vẫn duy trì mỉm cười đoan trang đúng mực, nhìn thái hậu cùng đại công chúa xúc động, thỉnh thoảng khi thích hợp lại khuyên mấy câu mong thái hậu đừng quá sinh khí, chỉ là trong mắt thỉnh thoảng lướt vài phần ý cười bất đắc dĩ mà người ta khó có thể bắt gặp, hôm nay xem lão thái thái này lại muốn lăn qua lăn lạithế nào, có muốn hay ta lặng lẽ đem Túc vương phi mời vào cung lăn qua lăn lại lão thái thái này chút.

      Sáng sớm hôm nay, thái hậu lúc rời giường thấy đại công chúa qua thỉnh an như mọi ngày, tự nhiên hỏi thăm. Chuyện đêm qua ở Chiêu An cung mặc dù đại công chúa có tâm giấu giếm, nhưng tối hôm qua chân nàng bị thương phải nhờ cung nhân dìu về cung, sớm kinh động đến các ma ma trong Trọng Hoa cung. Đại công chúa là bảo bối trong lòng thái hậu nương nương, các nàng đương nhiên phải đem việc này dò hỏi cho ràng và cũng bẩm báo cẩn thận cho thái hậu nương nương, nếu người chịu tội liền là bọn họ. Cho nên khi thái hậu nương nương hỏi, ma ma các tự nhiên đem tình , mặc dù rất cẩn thận, nhưng việc cần đều , thái hậu nghe xong lập tức giận dữ, đối tượngtức giận tự nhiên phảilà nhị hoàng tử và đại công chúa chạy đến Chiêu An cung "Ngắm trăng", mà là Ôn phu nhân vốn dĩ rất chướng mắt kia.

      Thái hậu từ sau khi trở thành nữ nhân tôn quý nhất hoàng cung, mười mấy năm qua hưởng thụ quen, vẫn thuận buồm xuôi gió, ngay cả hoàng đế và hoàng hậu cũng kính nàng mấy phần, chưa từng làm nàng mất mặt, trừ mấy năm gần đây vợ của tiểu nhi tử Túc vương làm nàng nghẹn khuất, đúng là có người nào dám làm cho nàng khó chịu. Cho nên đối với Ôn phu nhân làm hại đại công chúa bị thương, thái hậu nương nương căn bản để vào mắt, chẳng qua là cái phu nhân hữu danh vô thực mà thôi, nàng cũng tin trị được nữ nhân kia.

      Đợi sau khi các phi tử đến bái kiến nàng cùng hoàng hậu xong, thái hậu lập tức cho người gọi Ôn phu nhân tiến cung yết kiến, vì đại công chúa và nhị hoàng tử trút giận.

      Đại công chúa hôm qua cái ở Ôn Lương cung kính mất lễ nhượng cung nhân đưa bọn họ đuổi về mỗi người tẩm cung lúc, cũng có chút đứng ngồi yên , đẳng về sau làm cho người ta nghe được biết cái bọc kia quỷ dọa người thái giám tự sát hậu, đại công chúa bị dọa đến , mặc dù là hoàng gia công chúa, nhưng vì thái hậu nguyên nhân, vẫn bị bảo hộ được vô cùng tốt, nhưng lần này tử trực diện loại chuyện này, vẫn bị dọa, cũng rốt cuộc đem liên tiếp tình liên hệ khởi đến, lập tức hiểu nàng cùng nhị hoàng tử khả năng người khác thiết kế , trong lòng càng phát ra thấp thỏm bất an, có thể dùng nàng cả đêm thể an nghỉ, cho nên bây giờ nhìn lại thần sắc tốt. Nhưng mà bộ dáng này nhìn ở thái hậu trong mắt lại là nàng bị ủy khuất chi cố.

      Đại công chúa biết mình và nhị hoàng tử bị người khác xếp đặt , cho nên đối với việc thái hậu đem chuyện này hoàn toàn trách tội lên Ôn phu nhân hoàn toàn vô tội cảm thấy có chút đúng, thế nhưng trong lòng lại ngóng trông có chuyện gì có thể khiến nữ tử kia thoải mái, dù sao đối với với Ôn Lương người này, trong lòng nàng vẫn rất có hảo cảm , tối hôm qua tiếp xúc gần gũi, thích trong lòng lại tăng lên dào dạt, đối với nữ nhân có thể gả cho , trong lòng là thích nổi.

      Đại công chúa mâu thuẫn ai biết, thái hậu trấn an nàng xong, lại cho người đem nhị hoàng tử gọi tới. Nghe nhị hoàng tử bị thương, hơn nữa còn là bị thương mặt, thái hậu đương nhiên là phi thườngquan tâm, thời đại này chú trọng dung mạo thân thể do cha mẹ ban tặng, vô luận là nam nữ đều cực kỳ chú trọng dáng vẻ, nếu là nam nhân bị hủy dung cũng bị người khác ghét bỏ , huống chi là hoàng tử con vua đâu, thể chấp nhận được chuyện dung mạo bị khiếm khuyết.

      Bởi vì bị thương, nhị hoàng tử hôm nay được hoàng thượng ân chuẩn cần học cùng những hoàng tử khác, cho phép ở trong điện của mình nghỉ ngơi dưỡng thương, còn tuyên thái y đến cẩn thận xem cho đồng thời cho người đưa thuốc cao tốt nhất cho để tránh để lại sẹo.

      loạt tình này thoạt nhìn qua là thánh sủng, nhưng nhị hoàng tử lại run như cầy sấy, phụ hoàng cái gì cũng hỏi, càng có bất kỳ động tác nào khác, so với người phái thăm dò có trở về càng làm lo lắng hơn, có loại cảm giác yên bình trước khi giông bão.

      Nhị hoàng tử tính tình ôn hòa thuần hậu, so với đại hoàng tử khôn khéo, là người cực kì vụng về, hôm qua sau khi trở về tẩm cung được bao lâu lâu liền nghe cung nhân bẩm báo cái thái giám giả quỷ kia tự sát liền biết việc này đơn giản nữa rồi, việc này cùng việc bọn họ thương lượng cùng đại hoàng tử lúc trước quá xa rồi, làm khỏi hoài nghi có người nhân cơ hội hãm hại bọn họ, để phụ hoàng đánh mất niềm tin vào bọn họ.

      Nhi hoàng tử ở trong cung của đứng ngồi yên, nghe thấy thái hậu phái người tới thỉnh quaTrọng Hoa cung, nhị hoàng tử trong lòng lập tức có cảm giác “Tới rồi”.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 26:

      Edit: Kihae




      Hoàng thành dưới ánh mặt trời quang cảnh khác hẳn với lúc buổi tối, cung điện cao to hành lang gấp khúc đều có vẻ vô cùng hoa lệ, bọn thị vệ đứng gác sống lưng cũng thẳng tắp làm cho người ta cảm giác được loại uy nghiêm mà trang trọng.

      Ít nhất ở trong mắt Như Thúy, bầu khí như vậy có thể sánh bằng cái loại khí trầm đáng sợ tối hôm qua làm cho người ta khỏi sản sinh ra vô hạn những suy nghĩ hắc ám tốt hơn nhiều, mặc dù lúc sau được Ôn Lương cho biết hôm qua nàng bị thái giám kia dẫn tới nơi có nhiều chuyện ma quái nhất trong cung Chiêu An cung, quả làm cho nàng hoảng sợ, nhưng ban ngày có ánh mặt trời có người qua lại còn có tiếng chim hót, có gì đáng sợ cả .

      Vừa đến trước cửa Trọng Hoa cung, liền gặp nhị hoàng tử đồng dạng cũng bị thái hậu triệu đến Trọng Hoa cung hỏi chuyện.

      Nhị hoàng tử vừa thấy được Như Thúy nương, liền nhớ lại đêm qua người nào đó hành vihung tàn bưu hãnthiếu chút nữa phá hủyniềm tin của , làm đối với sinh vật gọi là nữ nhân này lần đầu tiên sinh ra ác cảm, cũng dám khinh thường nàng như mọi ngày nữa.

      Trái lại Như Thúy nương nhìn thấy nhị hoàng tử lập tức lộ ra tươi cười, đầu tiên là quy củ hướng nhị hoàng tử hành lễ, sau đó quan tâm hỏi: "Nhị hoàng tử thương thế như thế nào ? Đều là lỗi của con quỷ tối qua, thế nhưng dọa ngườinhư vậy, khiến nhị hoàng tử cẩn thận bị thương ."

      Thấy vẻ mặtnàng tràn đầy căm phẫn, nhị hoàng tử trong lòng được tự nhiên, kỳ thực nếu truy cứu tới cùng, nguyên nhân chính là do nàng, ba người bị té chồng vào nhau, hoàn toàn bị đè ở dưới cùng, còn bi thảm hơn nữa là bị té úp sấp mặt xuống mới có thể bị trầy da mặt. Bất quá vết thương mặt bây giờ nhìn lại thấy rách da, chung quanh bị sưng lên còn có tơ máu, thoạt nhìn khủng bố, nhưng nghiêm trọng lắm, thái y , chỉ cần mỗi ngày đúng hạn đổi dược, chú ý cho vết thương bị rách nữa, rất nhanh liền có thể lành, hơn nữa lưu lại dấu vết.

      " có việc gì , đa tạ sư mẫu quan tâm." Nhị hoàng tử thấy nàng còn muốn , vội vàng : "Sư mẫu cũng là tới gặp hoàng tổ mẫu sao? Hoàng tổ mẫu ở bên trong, chúng ta vào thôi."

      Như Thúy nương cười ra tiếng, xoay người với Vương công công: "Vương công công, người mệt nhọc rồi, sau này lúc rảnh rỗi mời công công uống trà."

      Còn uống trà? ! Vương công công sắc mặt tái mét, sau đó miễn cưỡng cười cười, vội vàng khom người thỉnh bọn họ vào.

      Nhị hoàng tử ở phía trước, Như Thúy sau vài bước, hai người trước sau tiến vàođại điện Trọng Hoa cung.

      Lúc bọn họ vào, thái hậu nương nương trấn an trưởng công chúatinh thần uể oải, nhìn thấy hai người tiến vào, thái hậu mặt lộ ra nụ cười từ ái, kêu nhị hoàng tử qua đây, hoàn toàn là tổ mẫu thương con cháu kéo nhị hoàng tử lại hỏi han ân cần, đặc biệt chú ý vết thươngtrên mặt , rất sợ sẽbị để lại sẹo .

      Cùng so sánh vớinhị hoàng tử, Như Thúy nương mình đứng ở trong đại điện, thái hậu tựa hồ đem nànghoàn toàn quên mất, ngay cả khi nàng thỉnh an đều để ý đến, bọn cung nữ thái giám xung quanh biết thái hậu muốn gây khó dễ, trong mắt lộ ra ý chế nhạo.

      Loại tình huống này hết sức khó xử, nhưng Như Thúy dường như có chuyện gì bình thường đứng nhìn thái hậu cùng nhị hoàng tử khoa trương tình cảm tổ tôn. Đại công chúa lặng lẽ nhìn nàng cái, sau đó lại dời tầm mắt coi như thấy, trái lại hoàng hậu hơi nhíu chân mày, mở miệng kêu tiếng: "Mẫu hậu."

      Thái hậu vui nhìn hoàng hậu liếc mắt cái, hỏi: "Chuyện gì?"

      Hoàng hậu vẫn duy trì đoan trang tươi cười, ôn hòa : "Mẫu hậu, nhị hoàng tử thương thế như vậy thần thiếp nhìn cũng cảm thấy khỏi được ngay, bằng trực tiếp phái vị thái y đến ở bên cạnh nhị hoàng tử cho dễ bề chăm sóc, thẳng đến nhị hoàng tử khôi phục hoàn toàn, ngươi cảm thấy như vậy có được ?"

      Thái hậu nghe xong mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn, : "Vẫn là hoàng hậu cẩn thận, đây là hoàng tử công chúa của hoàng gia, thân phận tôn quý, làm sao có thể so sánh với những kẻ tầm thường, thân thể thể xem thường được."

      Nghe ra ám chỉ trong lời của thái hậu,mọi người trong điện đều tự chủ nhìn về phía người nào đó đứng giữa đại điện, biểu tình khác nhau.

      Nhị hoàng tử có phụ họa, liếc nhìn Như Thúy, sau đó ánh mắt chuyển sang hoàng hậu, thấy hoàng hậu biểu tình hơi trầm xuống, trong lòng cũng trầm, cẩn thận : "Hoàng tổ mẫu, Ôn phu nhân cũng tới." Mặc dù là sư mẫu, nhưng nhị hoàng tử tin rằng nếu tại kêu ra hai tiếng "Sư mẫu", đảm bảo hoàng tổ mẫu cực kì chán ghét mà vứt bỏ .

      Thái hậu nghe thấy lời của nhị hoàng tử, thầm nhíu mày, dường như lúc này mới phát ra, nhàn nhạt liếc nhìn Như Thúy, giận dữ hét tiếng kêu nàng quỳ xuống lúc, Như Thúy nương vội vàng tiến lên thỉnh an, sau đó vẻ mặt trầm trọng đối thái hậu : "Thái hậu nương nương, thần phụ có tội, thần phụ tối hôm qua nên tin lầm người dẫn đến bị mang tới Chiêu An cung, quấy rầy đại công chúa và nhị hoàng tử ngắm trăng nơi này, vì sắc trời quá tối, lại có vị thái giám giả quỷ dọa người, mới có thể cẩn thận mà xông tới đại công chúa và nhị hoàng tử, thỉnh thái hậu nương nương thứ tội."

      Thái hậu há miệng, thấy nàng tự nhận tội đỡ cho mình phải nhiều, chuẩn bị nhân cơ này định tội nàng, ai biết đối phương căn bản cho nàng thời gian mở miệng, đột nhiên sửa thành vẻ mặt tiếu ý, thán phục : "Bất quá đại công chúa và nhị hoàng tử có nhã tính thực rất đặc biệt, thế mà lại mang theo cung nhân ngắm trăng ởChiêu An cung, thần phụ sau nghe đại nhân nhà ta kể về Chiêu An cung này, còn thấy hoảng sợ đâu. Bất quá Chiêu An cung vừa đến tối thắp đèn rất ít, cũng thích hợp để ngắm trăng, nhị hoàng tử và đại công chúa quả nhiên là người được thái hậu nương nương thương , có nhã tính thực giống người thường a ~~ "

      "..."

      Uy uy uy! ! Ngươi dùng vẻ mặt sùng bái mà than thở rất thần kì nha! Rất châm chọc đó có biết ? !

      Thái hậu vẻ mặt cứng ngắc nhìn người nào đótự quyết định, phát giác chính mình trong lúc nhất thời lời nên , chỉ cảm thấylời ca tụng của nàng nghe cực kì chọc người a. Đại công chúa và nhị hoàng tử nghe được vẻ mặt cũng đỏ bừng, tức giận đến vỗ ngực giậm chân , tức giận đến lên lời. Chỉ có hoàng hậu là người duy nhất cảm thấy buồn cười , trong lòng đều cười đến ruột gan thắt lại, nhìn nàng kia bểu tình chân thành vẻ vô cùng sùng bái, đúng là làm cho người ta khó có thể cự tuyệt, bộ dáng này thế nào cũng giống như lúc Túc vương phi làm thái hậu mất hết mặt mũi , làm thái hậu tức đến nghẹn họng đâu? Quả nhiên hổ là chủ tớ,đức hạnh cũng y chang nhau?

      Thái hậu bị nàng nghẹn đến câu cũng nên lời, vốn định trừng phạt nàng cả gan làm loạn khiến công chúa và hoàng tử bị thương, nhưng người ta hôm qua bị người hãm hại mang Chiêu An cung, lại còn giả quỷ dọa nàng mới có thể làm cho nàng cẩn thận xông tới đại công chúa và nhị hoàng tử, nếu muốn truy cứu trách nhiệmcủa nàng, cũng có căn cứ ràng, nếu truy xét tới cùng, đại công chúa và nhị hoàng tử mặc kệ vì sao lại xuất ở chỗ ấy đều mất mặt , cũng có vẻ thái hậu đây là người phân phải trái.

      Hoàng hậu thấy thái hậu bị nghẹn khuất lúc rồi, mới cười : "Mẫu hậu, xem ra chuyện này cũng là có kẻ bày mưu hãm hại, Ôn phu nhân cũng là người bị hại đâu. Thần thiếp trái lại tương đối hiếu kỳ với tên thái giám giả quỷ dọa nhị hoàng tử và đại công chúa là người cung nào, mục đích là gì? Chẳng lẽ những lời đồn đãi trong Chiêu An cung từ xưa nay đều là do gây ra ? Thần thiếp hôm qua lúc chuẩn bị ngủ, lại nghe Lưu công công đến bẩm báo rằng tên thái giám giả quỷ ấy đâm đầu vào cột tự sát, biết tự sát là do sợ tội hay còn nguyên nhân gì khác."

      Nghe thấy lờihoàng hậu, đại công chúa và nhị hoàng tử tim đập rộn lên, khống chế được nhìn về phía hoàng hậu, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi lạnh.

      Thái hậu cũng cứng người chút, hoàng hậu đây là nhắc nhở nàng nếu muốn truy cứu tới cùng, dự đoán bên trong liên lụy nhiều người hơn nữa sao? Trong lúc này thái hậu suy nghĩ rất nhiều, suy nghĩ xem có nên nhân dịp này mà trừng phạt cái người nàng vừa mắt Ôn phu nhân nữa . Nàng nghe cung nữ thuật lại mọi chuyện tối qua từ đầu đến cuối, căn bản là muốn lấy chuyện công chúa hoàng tử bị thương mà làm khó dễ trách phạt Ôn phu nhânmột trận, thế nhưng hoàng hậu càng càng thể ra nhiều ý tứ, trong đó còn có cả ý của hoàng đế.

      Giữa lúc thái hậu còn phân vân, bên ngoài lại có thái giám hô to bẩm báo: "Thái hậu nương nương, Túc vương phi và Sở quận chúa tới thỉnh an ngài ."

      Thái hậu vừa nghe xong, trực giác liền cảm thấy đau đầu, ấn trán : "Hôm nay phải ngày mười lăm, nàng đến đây làm gì?" Đau đầu a, vừa nghe thấy con dâu tiến cung, nàng tổng cảm thấy toàn thân đều đau.

      Thái giám kia cẩn thận nhìn Như Thúy nương đứng cười tươi như hoa giữa đại điện, trong lòng biết Túc vương phi là vì Ôn phu nhân mà tới. Bất quá tất cả mội người trong Trọng Hoa cung đều biết Túc vương phi từ sau khi gả cho Túc vương, thái hậu nương nương đối với nàng thực là vừa vừa hận, chỉ cần Túc vương phi xuất , thái hậu liền bắt đầu cảm thấy toàn thân thoải mái. Chuyện này bọn họ cũng quen rồi, nhưng thái hậu nương nương lại cực kì yệu thích Sở quận chúa do Túc vương phi sinh ra, làm cho người ta có cảm giác là thái hậu nương nương tự mình mâu thuẫn.

      "Hồi nương nương, Túc vương phi là Sở quận chúa nhớ ngài." Thái giám xảo diệu , Túc vương phủ Sở quận chúa thế nhưng là người thái hậu nương nương thương nhất, nàng muốn gì đều được cả.

      Quả nhiên, thái hậu nghe xong mặt mày khoan khoái, mau chóng để cho các nàng tiến vào.

      Hoàng hậu đoan chính ngồi, trong mắt lộ ra biểu tìnhxem kịch vui, tâm có chỗ nào cần nàng giúp đỡ đâu, Túc vương phi và Sở quận chúa xuất mã đoán chắc mọi chuyện có thể giải quyết , chính là đại công chúa và nhị hoàng tử nếu muốn truy cứu tới cùng chuyện này sau này có thể tốt. Nghĩ xong hoàng hậu liếc nhìn đại công chúa ngồi ở bên người thái hậu và nhị hoàng tử đứng ở bên, quả nhiên thấy mặtbọn họ lộ ra chút thần sắcmất tự nhiên, bọn họ cũng phải là sợ Túc vương phi, mà là quá cam tâm tình nguyện nhìn thấy vịtiểu đường muội kia mà thôi.

      hồi sau, Túc vương phi thân cung trang đầy đủ dắt theo tiểu nương ba tuổi tiến vào, nữ hài tử mặc dù còn , thế nhưng là người cực kì khí phách, mỗi lần tiến cung đến là tự mình bộ từ ngoài cửa cung vào , bởi vậy thời gian thỉnh an thái hậu mỗi lần đều chậm lại ít, nhưng thái hậu nhưng chưa từng tức giận qua, với mọi người đây làmột mảnh hiếu tâm của tiểu quận chúa phủ Túc vươngđối với thái hậu nương nương, kỳ thực bọn họ đều biết tính tình tiểu bánh bao y hệt cha nàng, đặc biệt chú ý quy củ, làm chuyện gì cũng tự mình làm thôi.

      "Thỉnh an mẫu hậu, mẫu hậu hôm nay tinh thần vẫn rất tốt, thần tức liền yên tâm." Túc vương phi cười , tươi cười ngọt ngào mềm mại rất làm cho người ta thích.

      Tiểu bánh bao xị mặt ra cũng tiến lên hành lễ, thanh thản : "Sở Sở cấp hoàng tổ mẫu thỉnh an, hoàng tổ mẫu cao hứng Sở Sở cũng cao hứng ~~ "

      Nhìn thấy phiên bản thu của con trai, mặc dù đây là nữ hài nhi, nhưng thái hậu vẫn là đến tận trong tâm khảm, liền đem tiểu bánh bao ôm vào lòng vì nàng xoa đôi chân ngắn ngủn bộ cả nửa canh giờ.

      Khi thái hậu đặt lực chú ý lên người tiểu bánh bao, Túc vương phi liền hướng Như Thúy nương nháy mắt, ý bảo cho nàng kiềm chế lại, cũng đừng dùng cái miệng liền đem thái hậu nương nương chọc tức. Như Thúy nương rất bình tĩnh tươi cười đáp lại, ý bảo nàng rất ngoan , hơn nữa cũng nhìn sắc mặt người, cũng giống như Túc vương phi là người nhìn sắc mặt người khác.

      Ở nơi này hai chủ tớ mắt mày lại truyền tin tức, lại có thái giám tiến vào, bẩm báo: "Thái hậu nương nương, thái sư Ôn Lương Ôn đại nhân ở ngoài điện thỉnh cầu thái hậu nương nương triệu kiến."

      Thái hậu nương nương rốt cuộc đen mặt, trong lòng phẫn nộ, vì sao ai cũng đem Trọng Hoa cungcủa nàng thành nơi rắn độc mãnh thú vậy?

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 27:

      Edit: Kihae

      Beta: QH

      Bên ngoài Trọng Hoa cung,nam tử mặc thân triều phục đưa lưng lại về phía mặt trời, gió cuối thu mát mẻ luồn qua tay áo rộng rãi, mang đến hàn ý lành lạnh, nhưng người nọ dường như có cảm giác được, ánh mắt nhìn về phía đại điện của Trọng Hoa cung.

      Cung nhân lại xung quanh đều nhịn được mà nhìn trộm cái, liền thấy được khuôn mặt tuyệt thế vô song, kinh diễm làm người ta nhịn được mà dỏ mặt, sau đó ngoài ý muốn nghe được rất nhiều tiếng kêu sợ hãi, ra là vì nhìn quá chăm chú mà chú ý đường dẫn đến đụng nhau rồi mới biết .

      Vương công công từ trong đại điện ra nhìn thấy cảnh này, khỏi có chút đen mặt, nghĩ thầm đôi phu thê này quả là tuyệt phối, vì sao lại cùng đem cho người ta có cảm giác tai họa nhỉ? Nghĩ đến vừa rồi trong đại điện, Ôn phu nhân mới dăm ba câu khiến thái hậu tức đến nên lời, lại nhìn về Ôn đại nhân chờ đợi tiếp kiến, Vương công công đột nhiên cảm thấy thái hậu nương nương cùng bọn họ đối kháng quả thực là tự làm khó mình .

      "Ôn đại nhân, thái hậu nương nương bận, mong ngài... Mong ngài..."

      Thấy Vương công công lộ vẻ khó , Ôn Lương tự động tiếp: "Thái hậu nương nương có phải kêu ta ngày khác lại đến hay ?"

      Vương công công vội vàng cười : "Đúng như đại nhân , thái hậu nương nương bận, mong đại nhân nếu có chính gì cũng cần phải bái kiến lão nhân gia, ngài có tâm khiến lão nhân gia cao hứng vạn phần ."

      Nụ cười bên môi Ôn Lương đổi, than thở: "Chỉ có tâm mà lại hành động ta cũng yên tâm. Hơn nữa thái hậu nương nương sai rồi, lần này ta tới phải vì muốn thăm lão nhân gia, mà là nghe phu nhân ta được mời tiến cung , lấy tâm tính hơi ngốc của nàng sợ nàng điều gì phải khiến thái hậu nương nương vui, ta đây mới phải đến trông nàng đây?"

      Chính là thôi, vừa mở miệng ra chính là lời nghẹn chết người, làm thái hậu nương nương nghẹn khuất tới được, câu đều nên lời. Hơn nữa ngay cả Túc vương phi cũng tới, ai còn có thể bắt nạt được nàng?

      Đợi đến lần thứ hai xin chỉ thị mà thái hậu vẫn chịu tiếp kiến, Ôn Lương cũng giận, cảm tạ Vương công công bận rộn, liền rời . Thấy đơn giản như vậy liền rời , Vương công công biết tính sao, trong lòng có chút bất an, cái loại cảm giác da đầu tê dại làm cảm thấy đại họa sắp đổ xuống đầu rồi. trở về, Ôn Tử Tu người này là Đại Sở được hoàng đế ngự dụng, buông tha đơn giảnnhư vậy, làm cho người ta cảm giác được có kế hoạch khác?

      Chỉ hi vọng cuối cùng đừng làm cho thái hậu nương nương quá mất mặt, nếu làm hạ nhân như bọn họ là người chịu khổ a.

      Trong đại điện, thái hậu thấy Vương công công có bẩm báo thêm, trong lòng hài lòng Ôn Lương biết thức thời, bất quá đảo mắt nhìn thấy trong điện có tới hai nha đầu ngốc, lập tức cảm giác đau đầu lại xuất .

      Thấy thái hậu chống đầu, Túc vương phi lập tức tri kỷ : "Mẫu hậu, thân thể ngài thoải mái sao? Có muốn gọi thái y đến hay ?"

      Thái hậu mặt thay đổi bỏ tay xuống, nhàn nhạt nhìn nàng, ở trong lòng : Chỉ cần các ngươi chọc tức ai gia, ai gia hoàn toàn khỏe mạnh!

      Như Thúy nương cũng khuyên nhủ: "Thái hậu nương nương, ngài cũng thể giấu bệnh sợ thầy được, có bệnh phải trị, nếu tương lai hối hận cũng còn kịp nữa đâu. Tục ngữ phòng bệnh hơn chữa bệnh, đến lúc đó ngài hối hận cũng có ai..."

      "Câm miệng!" Thái hậu thể nhịn được nữa cả giận , hai mắt sắc bén trừng các nàng, là nghĩ ra vì sao tình lại có thể diễn biến thành như vậy, bà chẳng qua là muốn trừng trị nữ nhân đoạt phò mã tương lai của đại công chúa, ràng địa bàn của mình , nhưng nha đầu kia vì sao khó chơi như vậy? Bây giờ hễ nghe thấy thanh của nàng là có cảm giác phiền chán, làm cho bà muốn đuổi nha đầu kia cho khuất mắt.

      Như Thúy nương ngậm miệng lại, mặc dù có chút đáng tiếc, nhưng ở loại địa phương này phải nhìn sắc mặt người khác, liền như thái hậu mong muốn mà ngậm miệng.

      Hoàng hậu thầm lắc đầu, thái hậu bị Túc vương phi làm cho nghẹn đến thảm, bây giờ lại đến nha đầu ngốc giống hệt Túc vương phi đều làm cho người ta tức đến nghẹn họng, chớ hỏi vì sao lại cảm thấy đau đầu. Lại xem xét thần sắc đại công chúa và nhị hoàng tử, cũng có chút bộ dáng nghẹn khuất, đặc biệt lúc đối mặt với tiểu quận chúa Túc vương phủ, bọn họ làm đường huynh đường tỷ mà cũng có chút ngồi yên.

      "Hoàng tổ mẫu, Thúy di làm sai chuyện gì sao?" Tiểu bánh bao mở to hai mắt ngây thơ phát ra thanh.

      Thái hậu nhếch môi, đối tiểu nha đầu gật đầu, quả nhiên nhìn mặt tôn nữ giống hệt con trai cảm giác tốt hơn nhiều là nhìn hai nữ nhân kia. Mặc dù Túc vương phi tiến cung là ngoài dự đoán của bà, nhưng thái hậu hôm nay vẫn có ý định muốn trừng phạt nữ nhân kia.

      "Làm sai gì ạ?"

      "Nàng ta hại đại hoàng tỷ và nhị hoàng huynh của cháu bị thương." Thái hậu cười , có ý định chỉ dẫn tiểu gia hỏa, "Uẩn nhi , có nên trừng phạt nàng ta hay ?"

      Tiểu bánh bao trực tiếp nhìn về phía đại công chúa và nhị hoàng tử, hai người bị khuôn mặt bầu bĩnh đáng nhưng cực kì nghiêm túc nhìn chằm chằm, vội vàng thẳng lưng, dám tùy tiện gì. Cũng phải là bọn họ sợ hãi mộtđứa ba tuổi, chỉ là gương mặt này rất giống Túc vương thúc , làm cho bọn họ có áp lực cực lớn. Ai biết thế giới này ai cũng có thể chọc, chính là nên chọc tới Túc vương thúc, nếu ngay cả hoàng đế cũng thể nào cứu được ngươi. Hơn nữa Túc vương quá cường đại, mỗi lần đối mặt , bọn họ luôn có loại cảm giác yếu ớt, hoàn toàn bị trấn áp.

      Tiểu bánh bao nhìn bọn họ hồi, lại lắc đầu : " thể phạt Thúy di!" Nghĩ ngợi hồi, nỗ lực câu hoàn chỉnh: "Thúy di rất ngoan, hại người ."

      "... Đại hoàng tỷ và nhị hoàng huynh của cháu cũng rất ngoan!" Thái hậu vui .

      Tiểu bánh bao ngẩng đầu lên, tay bé chắp ở sau lưng, học bộ dáng nghiêm túc của cha bé lúc bình thường làm người ta đau đầu, : " ngoan, cho nên bị thương! Mặt, chân, ngoan!" Tiểu bánh bao phân biệt chỉ vào mặt nhị hoàng tử và chân đại công chúa.

      "..."

      Thái hậu rốt cuộc giận dữ, hướng Túc vương phi phát hỏa: "Ngươi lại dạy Uẩn nhi cái gì? Tại sao Uẩn nhi có thể có loại ý nghĩ sai lầm này? Nếu ngươi thể dạy đứa đem nó vào cung để ai gia đích thân dạy!"

      Bị thái hậu mắng Túc vương phi vẫn ung dung bình thản hề sợ lửa giận, trái lại vô tội : "Mẫu hậu, Uẩn nhi vẫn là do vương gia dạy, thần tức được xen vào”. xong lại cười ngại ngùng, cách bình thản: "Vương gia , thần thiếp đầu óc , thể dạy đạo lý lớn cho đứa trẻ, cho nên việc giáo dục đứa thần thiếp cần phải phí tâm, an tâm phụng dưỡng mẫu hậu cho tốt là được, thần tức cũng cảm thấy có lý."

      ... ...

      Thái hậu lại lần nữa bị con dâu này làm cho tức giận đến nên lời, đây phải là lời khen người mà? Hơn nữa, việc học của nữ hài tử phải bình thường do mẫu thân giáo dục sao? Ngươi để vương gia là đại nam nhân đến dạy khuê nữ là có ý gì? Chẳng lẽ sau này việc nữ hồng bếp núc quản gia đều kêu vương gia đến dạy sao?

      "Hồ đồ! Uẩn nhi là nữ hài tử, bắt buộc phải là mẫu thân tự mình giáo dục cẩn thận, ngươi trái lại phủi sạch trách nhiệm." Thái hậu chỉ vào Túc vương phi mắng: "Có phải tương lai Tê Bạch trưởng thành, ngươi là mẹ cũng quan tâm?"

      "Mẫu hậu, ngài thực oan uổng con dâu ." Túc vương phi lớn tiếng kêu oan, "Là vương gia , Uẩn nhi của chúng ta là quận chúa của Túc vương phủ, phải để cho chàng giáo dục, thể để cho phụ nhân dạy nàng chuyện nữ hồng!"

      Thái hậu càng tức giận, cây quạt trong tay sắp siết đến biến dạng, "Các ngươi có ý gì? Đem Uẩn nhi thành nam hài mà giáo dưỡng?"

      "Tuyệt đối có! Vương gia chỉ là cảm thấy nữ tử cũng hề thua kém nam nhi, nếu Uẩn nhi thích gì, cho con bé học cái đó." Túc vương phi chững chạc đàng hoàng , nội tâm yên lặng suy nghĩ, nàng cũng muốn như vậy mà, thế nhưng ai kêu mục tiêu lúc trước của con trai bà là phải đem cháu bà bồi dưỡng thành người thừa kế Túc vương phủ chứ? Kế hoạch đều xếp đặt tới năm nàng mười tám tuổi thành hôn , tại cũng cách nào sửa được .

      Người trong điện nhìn cảnh mẹ chồng nàng dâu tranh luận về vần đề giáo dưỡng tiểu tôn nữ, ở trong lòng nhao nhao reo hò: Này này này, các ngài phải ở ngoài đường, vì sao nhân vật chính của ngày hôm nay lại đứng cười bên vậy, phải nên giải quyết nàng trước rồi muốn sao?

      Hoàng hậu, đại công chúa và nhị hoàng tử đều là vẻ mặt bất đắc dĩ, bất quá thấy thái hậu hiển nhiên bị Túc vương phi làm cho tức giận đến còn nhắc tới chuyện đêm qua nữa, ba người cũng đồng thời thở phào nhõm, liền hi vọng thái hậu tức giận đến hồ đồ, sau đó đều đem các nàng đuổi ra khỏi Trọng Hoa cung, cũng hy vọng sau này nàng nhăc đến chuyện này nữa, giải quyết như vậy với mọi người đều tốt, chuyện này nếu vẫn muốn truy cứu tới cùng, hậu quả ảnh hưởng quá lớn, hoàng cung cũng bị ảnh hưởng nặng nề.

      Đúng lúc này, Vương công công tiến vào, khom người bẩm báo: "Thái hậu nương nương, hoàng thượng, Túc vương, Ôn Lương đại nhân tới ."

      Trong nháy mắt, mọi người trong điện đều cúi đầu, dám nhìn thẳng vào mặt thái hậu, bộ dáng khổ sở... làm cho lòng người ta chua xót a.

      "... Cho vào ."

      Nghe thấy thanh hữu khí vô lực của thái hậu, Vương công công khom người thi lễ, rồi vội vàng lui ra.

      hồi sau, Sùng Đức hoàng đế mặc thân long bào màu vàng sáng chói mang theo đệ đệ và thần tử tiến vào. Ba người lần lượt thỉnh an thái hậu, mọi người trong điện bắt đầu từ hoàng hậu đều đứng lên thỉnh an hoàng đế, lăn qua lộn lại hồi, cung nhân mới đem ghế ra mời bọn họ ngồi.

      Sùng Đức hoàng đế ánh mắt đảo qua vòng trong điện, dừngtrên người Như Thúy nương chút, cười : "Mẫu hậu, chỗ ngài hôm nay là náo nhiệt quá."

      Thái hậu sắc mặt nhàn nhạt , ngoài cười nhưng trong cười liếc mắt nhìn cái, : "Cũng bình thường thôi, như hoàng thượng mọi ngày bận rộn chuyện quốc , hôm nay cũng có thể bớt thời giờ qua đây, là làm cho ai gia cảm động."

      Sùng Đức hoàng đế hề đem lời thái hậu châm chọc để trong lòng, chuyển hướng nhìn sangtiểu bánh bao bên cạnhthái hậu, ôn hòa : "Uẩn nhi lâu gặp, đến ngồi với hoàng bá bá nào."

      Tiểu bánh bao nhìn , sau đó lại quay đầu lại nhìn cha nàng, nghiêm túc vươn ngón tay : "Hoàng bá bá, hôm qua gặp rồi!"

      "..."

      Nhìn hoàng đế bị tiểu nha đầu câu nghẹn đến được, trong lòng thái hậu vui vẻ ít.

      Mặc dù bị tiểu bánh bao chặn họng, nhưng Sùng Đức hoàng đế vẫn đem tiểu nha đầu ôm đến trong lòng, cao hứng : " Uẩn nhi nhà chúng ta lại lớn hơn chút rồi, mau mau lớn lên , hoàng bá bá giúp Uẩn nhi chuẩn bị nhiều đồ cưới, nhất định làm cho Uẩn nhi gả ! Ai dám cưới Uẩn nhi, chúng ta lấy đồ cưới đè chết !"

      Tiểu bánh bao hiểu ý của người lớn, nhưng có thể hiểu sắc mặt của mọi người xung quanh thực cổ quái, đại công chúa và nhị hoàng tử cúi đầu, có xúc động muốn che mặt, thầm nghĩ: Phụ hoàng ơi phụ hoàng, ngài lại ở trướcc mặt Túc vương thúc mà ám chỉ tiểu đường muội quá nghiêm túc đến nỗi ai thèm lấy thực tốt đâu?

      Quả nhiên, lúc này Túc vương lại lạnh lùng lên tiếng: "Đa tạ hoàng huynh! Bất quá Uẩn nhi cần!"

      trận khí lạnh tràn vào, mọi người trong đại điện đều được hưởng qua lễ rửa tôi bằng nước đá trong mùa đông.

      Cho nên , cho dù có cảm thấy tiểu quận chúa của Túc vương phủ sau này cần rất nhiều đồ cưới mới có thể gả được, nhưng mà đừng ngay trước mặt Túc vương!

      Lúc này, hoàng hậu ra diễn chính : "... Khụ, hoàng thượng, vì sao ngài lại tới đây?"

      Thấy hoàng hậu dời đề tài , mọi người đầu cấp cho hoàng hậu ánh mắt tán thưởng, hổ là nữ chủ nhân của Lục cung, đúng là tri kỷ mà.

      Nghe xong, Sùng Đức hoàng đế cũng nở nụ cười, thanh thản : "Nghe mẫu hậu triệu Ôn phu nhân tiến cung, lại tiếp kiến Ôn ái khanh cầu kiến, Ôn ái khanh cầu đến trẫm đây, trẫm cùng thần đệ sợ mẫu hậu tâm tình tốt ảnh hưởng tới phượng thể, liền qua đây nhìn cái . Mẫu hậu thân thể bình an, trong lòng trẫm cũng yên tâm!"

      Sắc mặt Thái hậu càng xong, bà ngờ nổi chẳng qua chỉ là nữ nhân bại hoại xuất thân từ nha hoàn thấp kém mà thôi, lại cần đến hoàng đế ra mặt, chẳng lẽ những người này cho rằng như vậy là nàng ta có thể thoát tội? Hơn nữa mặc kệ như thế nào, đại công chúa và nhị hoàng tử bị thương là , bà là tổ mẫu giúp tổ tôn trị tội kẻ gây án chẳng lẽ có người dám bà sai?

      "Ôn Tử Tu đúng là mặt mũi lớn, lập tức liền mời hoàng thượng tới, là sợ ai gia bắt nạt thê tử của ngươi?" Thái hậu giận giữ chỉ vào Ôn Lương, đau lòng : "Ôn thái phi cùng ai gia tình như tỷ muội, ai gia xưa nay đối với ngươi tệ, chẳng lẽ ở trong mắt Tử Tu, ai gia là người phân biệt được thị phi?"

      Ôn Lương vội vàng đứng dậy, cung kính thi lễ cái, thành khẩn : "Thái hậu nương nương thứ tội, thần cũng có ý tứ này. Hơn nữa thần cho rằng thái hậu nương nương hiểu lầm ý tứ của thần, thần chỉ là lo lắng nương nương phượng thể khó chịu, sợ tức phụ nhà thần đần độn chuyện để ý làm cho thái hậu nương nương sinh khí. Hơn nữa... Thần cũng trải qua rất nhiều khó khăn mới cưới được nàng làm vợ, ở trong lòng thần cũng chỉ muốn nàng luôn được vui vẻ thậm chí được vô ưu vô lo như thái hậu, thế nhưng tính tình nàng chính là như vậy, cũng chỉ có thần thích nàng như vậy còn cách nào khác. Thần biết thái hậu nương nương vì chuyện tối qua mà sinh khí, nhưng khi đó tức phụ nhà thần cũng là người bị hại, nàng vô ý làm hại đại công chúa cùng nhị hoàng tử bị thương thần cũng mang áy náy trong lòng, nếu thái hậu nương nương muốn truy cứu, hẳn là nên cho người điều tra việc này cách nghiêm túc, bắt được bọn ác nhân dọa người kia, mà phải đem mọi lỗi lầm đẩy lên người tiểu tức phụ nhà thần."

      Thần sắc Thái hậu vẫn tốt như cũ, "Ý của ngươi là ai gia khư khư cố chấp? Trách tội thê tử của ngươi? Nhưng đại công chúa và nhị hoàng tử bị thương chính là do nàng ta làm hại."

      Ôn Lương bất đắc dĩ cười cười, : "Thái hậu nương nương, thần biết, bất quá tối hôm qua đại công chúa và nhị hoàng tử đồng ý với thần, bọn họ truy cứu lỗi lầm của tức phụ nhà thần. Hơn nữa vì sao lại xuất mưu vào lúc này, cũng biết là có ý nhằm vào đại công chúa và nhị hoàng tử hay , trong lòng thần cũng rất lo lắng."

      " mưu? !" Thái hậu nặng nề lặp lại hai chữ này, ánh mắt có chút ác độc nhìn Ôn Lương.

      Ôn Lương vén vạt áo lên quỳ chân xuống đất, : "Đúng vậy, thỉnh thái hậu nương nương và hoàng thượng tra việc đêm qua, trả lại trong sạch cho tiểu tức phụ nhà thần." Khuôn mặt tuấn mĩ như ngọc chút sợ hãi, thành khẩn mà kiên định.

      "Ôn Tử Tu!" Thái hậu vỗ mạnh lên mặt bàn, trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống .

      Mắt thấy thái hậu phát hỏa, Sùng Đức hoàng đế hợp thời chen vào: "Mẫu hậu bớt giận! Ôn Tử Tu cũng phải là có ý làm mẫu hậu tức giận, hơn nữa trẫm cũng hiếu kỳ chuyện hôm qua, vì sao lại phát sinh đúng dịp như vậy. Vốn dĩ cho rằng hai hoàng nhi nghịch ngợm ham chơi, nhưng bây giờ thấy mẫu hậu thận trọng như thế, trẫm cũng cảm thấy cần phải tra trắng đen việc này."

      Nghe xong, sắc mặt đại công chúa và nhị hoàng tử trở nên tái nhợt, thân hình đều có chút lung lay sắp đổ.

      Thái hậu sắc mặt khó coi nhìn Sùng Đức hoàng đế, sắc mặt biến chuyển bất định.

    5. Neavah Redneval

      Neavah Redneval Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      449
      thanks. ghét bà thái hậu này nhỉ? đúng là người biết phải trái. UYển nhi dễ thương ghê. hôm sau có Trăn lấy . lo gì

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :