1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Ngốc Nghếch - Vụ Thỉ Dực (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,450
      [​IMG]
      [​IMG]
      "Đa ta đại hoàng tử." Hạng Thanh Xuân thản nhiên như thường, vì được khen mà đắc ý.


      Hai người trò chuyện vài câu, Hạng Thanh Xuân ra lệnh cho đoàn xe Hạng phủ nhường đường cho đại hoàng tử, thấy đại hoàng tử như có như nhìn sang, ánh mắt Hạng Thanh Xuân lạnh lùng.


      Sau khi đoàn người đại hoàng tử rời , Hạng Thanh Xuân lập tức lên xe.


      Trong xe ngựa Ôn Ngạn Bình chán chường chơi với chén trà trong tay, thấy trở lại, nàng phất tay cái đặt mấy chung trà về lại ám cách, quyệt miệng : "Tại sao lại gặp đồ chán ghét kia hả? Nhưng mà có thời gian rảnh rỗi dâng hương với đại hoàng tử phi, cũng coi như có lòng."


      Nghe thấy lời trước của nàng mang ý chán ghét, Hạng Thanh Xuân chưa kịp bày ra tâm trạng tốt, sau đó lại nghe tiếp câu tán thưởng, sắc mặt đen xì, trong lòng tự nhủ, chỉ cần nàng muốn, tuyệt đối có thể dâng hương với nàng. Nhưng để nàng giống đại hoàng tử phi, mặc dù hưởng thụ vinh hoa phú quý như phượng hoàng, rất tôn quý, nhưng lại thể sống với bản chất của mình, lúc nào cũng cẩn thận tính toán.

    2. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,450

    3. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,450

    4. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,450
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      Trễ chút, đại hoàng tử mới trở về, nghe đại hoàng tử phi chiêu đãi các nữ quyến trong vườn cúc, bước chân đại hoàng tử dừng lại, vườn cúc nằm sát Thương Hà cư, Đại hoàng tử bèn đến đình nghỉ mát núi giả ở Thương Hà cư.


      Nơi đây tầm nhìn rất tốt, có thể thấy toàn bộ vườn cúc. Đại hoàng tử im lặng đứng lát, chân mày hơi nhíu lại, nhanh chóng rời khỏi Thương Hà cư, gọi ma ma hầu hạ bên cạnh đại hoàng tử phi tới hỏi hôm nay nữ quyến đến dự tiệc gồm những ai.


      Ma ma kể từng người cho đại hoàng tử biết, Đại hoàng tử nhịn dược hỏi: "Chỉ những người này, có ai tới ?"


      "Nghe hôm nay Hạng thị Lang phu nhân khỏe nên tới."


      Nghe thế, Đại hoàng tử cười lạnh, thầm nghĩ, thân thể khỏe? Sợ rằng dám đến đây có? Nhưng mà nhanh chóng bác bỏ suy nghĩ này, cảm thấy nếu là người nọ, dù cho trời có sập xuống, có chuyện gì mà nàng dám làm, chẳng lẽ khỏe?


      Mà Ôn Ngạn Bình bị đại hoàng tử nghi ngờ có phải khỏe cả ngày mệt mỏi nằm giường, ôn bụng đau đớn, khóc ra nước mắt nghe Tần ma ma và Phi Y mắng chuyện mấy hôm trước nàng điên cuồng ăn quýt.


      !! Nàng bị dạy dỗ rồi đừng mắng nữa mà.


      Sau giờ ngọ, Ôn Ngạn Bình uống thuốc xong mơ màng nằm giường, nàng phát túi chườm ấm bụng bị người ta lấy ra, sau đó thân thề rơi vào vòng ôm ấm áp, đôi tay khô ráo dán vào bụng nàng, nhàng xoa xoa, nàng hết sức thoải mái, chỉ chốc lát sau, nàng ngủ say.


      Đợi khi nàng tỉnh lại, chân trời ra màu vàng nhạt, ngoài cửa sổ hắt lên màu sắc cổ xưa.


      Hơi thở ấm áp phun lên cổ nàng, nàng nghiêng đầu là có thể nhìn thấy khuôn mặt dán sát sau lưng.


      Nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc, Ôn Ngạn Bình đưa tay cằm lấy bàn tay to ấm áp đặt bụng nàng, nàng thầm nghĩ, có lẽ cùng qua cả đời cũng tệ.

    5. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,223
      Được thích:
      26,450
      Chương 166
      Edit: tồn tồn.

      Thời gian dì cả hung tàn đến thăm, tiểu nương lười biếng hơn bình thường rất nhiều, mặc dù đến mức xuân đau thu buồn nhưng cũng có tinh thần, chung điều có thể làm cho nàng vui cười chính là đám tiểu mỹ nhân hầu hạ trong nội viện kia.

      thể , lúc Ôn Ngạn Bình chưa gả, sở dĩ nàng thích chạy tới Hạng gia tuyệt đối là do đám tiểu mỹ nhân trong Xuân Hoa viện. Bản thân Hạng Thanh Xuân vốn xinh đẹp, cộng thêm tính cố chấp, cầu đối với nha hoàn hầu hạ trong viện đương nhiên rất cao, nha hoàn phải xinh đẹp khiến thuận mắt mới được, gã sai vặt phải tuấn dễ nhìn, bằng tình nguyện có ít người hầu hạ chút.

      Bây giờ, có Ôn Ngạn Bình ở đây, nàng vô cùng sảng khoái thu nhận tất cả các tiểu mỹ nhân hầu hạ mình, ngoại trừ Nghênh Hà và Phi Y, các tiểu mỹ nhân còn lại được chia theo nhóm hầu hạ, năm ngày đổi nhóm, qua tháng, nàng biết trong mỗi nhóm có những ai những ai, nhớ rất kỹ càng, nếu hôm nào thiếu ai, nàng cũng có thể há miệng gọi tên người đó. Bây giờ thân thể nàng khỏe, nàng còn ân cần bảo nha hoàn mời đại phu giúp mình nữa.

      Đương nhiên, tiểu nương thích các tiểu mỹ nhân, số tiểu mỹ nhân an phận cũng rất thích thức thời của nàng, các nàng ta thường xuyên thân cận hầu hạ trước mặt nàng, các nàng ta muốn nàng nhớ kỹ, sau đó tìm cơ hội hầu hạ trong phòng, đến lúc đó dựa vào bản lĩnh của mình có thể dễ dàng tiếp cận đại thiếu gia, ngoài ra, thiếu phu nhân tướng mạo bình thường làm sao là đối thủ của các nàng được? Các nàng phải tìm cách kéo đại thiếu gia đến bên cạnh mình, sinh trai , nửa đời sau cần lo nữa.

      Đám người Tần ma ma nhìn là biết, chỉ là thấy tiểu nương vui vẻ cười đùa, bà thèm để ý đến lo lắng của Nghênh Hà, ngoài mặt bà gì, chỉ thầm bảo vệ trong phòng tốt, những thứ khác bà mặc kệ tiểu nương muốn làm gì làm.

      Tần ma ma rất cao kiến, rất nhanh, tiểu nương rốt cuộc chọc người nào đó bực mình rồi.

      Thời điểm dì cả hung tàn rời khỏi, Ôn Ngạn Bình vui vẻ trở lại, lúc đôi tiểu phu thê đến thỉnh an Hạng mẫu, Hạng Thanh xuân bỗng đưa ra ý kiến, nha đầu trong nội viện của mình lớn tuổi, cần phải gả hoặc phóng xuất rồi, bày tỏ Hạng mẫu là đương gia chủ mẫu nhân từ

      Hạng mẫu ngẩng người, lúc bà muốn mở miệng, Ôn Ngạn Bình cắt ngang, phản đối: “Đâu có? Các nàng ấy mới mười sáu mười bảy tuổi, có thể giữ lại mấy năm nữa mà.”

      Hạng Thanh Xuân mưu từ trước, mỉm cười: “Nếu nàng thích, sao ta lại muốn giữ mấy nàng ta lại hầu hạ nàng thêm mấy năm nữa? Nhưng ta nghe Chiếu Quang , người nhà của số nha hoàn có tìm tới, bày tỏ các nàng lớn tuổi, hi vọng khi khế ước đến hạn, người nhà muốn đón các nàng ra ngoài tìm mối hôn tốt.”

      Ôn Ngạn Bình giật mình: “ sao? Có bao nhiêu người?”

      “Ừ, để ta nhớ xem, hình như có Tử Bình, Phù Vân, Bích Đào, Diệu Lệ… nhiều lắm, có mấy người đó thôi.”

      Ôn Ngạn Bình đanh mặt, toàn là mấy nha hoàn xinh đẹp, còn biết cách hầu hạ, vừa biết nhiều món ngon vừa biết dỗ dành, nàng rất thích, thấy các nàng ấy trong lòng nàng rất vui vẻ.

      “Trùng hợp thế?” Trực giác mách bảo nàng tin, nàng nhìn nhìn , dù sao nam nhân này có quá nhiều lịch sử đen tối.

      Hạng thị lang đại nhân vô cùng chân thành, cười dịu dàng: “Đúng là như thế, Chiếu Quang nhận nhờ vả của người nhà các nàng ấy, muốn cầu xin chút ân tình, sau khi ta nghe cũng thấy rất trùng hợp. Sau đó ta nhớ mang máng, thời gian các nàng ấy nhập phủ cũng gần nhau, có sai lệch mấy, nên có gì lạ.”

      Ôn Ngạn Bình nỡ bỏ các tiểu mỹ nhân, nhưng mà cũng thể ngăn cản người ta trở về đoàn tụ với người nhà, tìm mối hôn tốt được. Nàng nhìn Hạng mẫu, hỏi: “Nương, khế ước của đám người Tử Bình khi nào đến hạn ạ?” Những nha hoàn kia là do Hạng mẫu đưa tới, văn tự bán thân đều do Hạng mẫu giữ.

      Lúc này, Hạng mẫu choáng váng, vô thức đáp: “Phải xem lại mới biết, lúc đó xem , ta nhớ lắm.”

      Đối với câu trả lời của Hạng mẫu, môi Hạng Thanh Xuân cong lên cái, Ôn Ngạn Bình hơi đau lòng, Hạng thị lang thương thê tử khỏi an ủi phen.

      Hạng mẫu nhìn thấy sững sờ, sau đó dùng tay đỡ trán, bà cảm thấy mình bị đôi phu thê này làm mê mang rồi.

      ràng những nha hoàn được đưa đến Xuân Hoa viện kia, danh nghĩa là hầu hạ, nhưng ra là để làm nha hoàn thông phòng cho con trai, hơn nữa do con trai hay bắt bẻ, nên bà chọn chọn lại, dung mạo cần phải , tính tình còn phải dịu dàng hiền thục, tuyệt đối gây chuyện thị phi châm ngòi ly gián, thôi con trai vừa nhìn thấy hận thể ném đám người kia ra ngoài -- Trước kia ném quá nhiều, Hạng mẫu nhớ kỹ cầu của con trai, bà nhất định làm tròn bổn phận.

      Nhưng mà lúc này, con trai lại quyết liệt muốn đuổi đám nha hoàn kia ra khỏi phủ, tự tìm hôn , con dâu lưu luyến rời --- Hình như hơi ngược phải?

      Mặc kệ có ngược hay , lúc Hạng Thanh Xuân rời khỏi, Hạng mẫu nhanh chóng hành động, gọi ma ma tâm phúc tới tìm những khế ước bán thân của đám nha hoàn kia, sau đó bà phát đúng là qua năm sau là đến hạn, đến lúc đó nếu các nàng ta muốn ở lại cũng có thể, gả cho gã sai vặt và có thể tiếp tục hầu hạ thiếu phu nhân như trước. Sau đó, Hạng mẫu sai người tìm Nha tử, bà muốn mua mấy nha hoàn được dạy dỗ tốt, đương nhiên, cần tìm nha hoàn xinh đẹp nữa, thanh tú đoan chính là được rồi.

      Tuy Hạng mẫu thông minh, nhưng bà được con trai thầm chỉ điểm -- nhắc nhở nhiều năm như thế, làm sao bà hiểu ý con trai, những nha hoàn này nhất định phải thả ra! Nghĩ xong, bà biết nên khóc hay nên cười nữa.

      Tần ma ma và Phi Y thấy tiểu nương uể oải trở về, sau khi hỏi ràng mọi chuyện, hai người nhìn nhau, thầm nghĩ gia quả là ma cao trượng!

      Ngay lúc Ôn Ngạn Bình còn đau khổ trong hậu viện vì sắp xa các tiểu mỹ nhân, Ôn phủ đột nhiên phái người qua báo cho nàng biết tin tốt: “Như Thúy nương có tin vui!

      “A a, ta lại sắp có thêm đệ đệ muội muội rồi hả?” Ôn Ngạn mở to hai mắt, ngơ ngác hỏi.

      Ma ma tới báo tin là lão nhân trong Ôn phủ, vui mừng : “Đúng vậy, sau khi hai tiểu công tử và tiểu thư biết hết sức hào hứng.”

      Nghe xong, Ôn Ngạn Bình làm sao ngồi yên được, nàng lập tức bẩm báo Hạng mẫu mọi chuyện, bày tỏ nàng muốn trở về Ôn phủ chuyến.

      Đây là chuyện tốt, Hạng mẫu sai người chuẩn bị kiệu và lễ vật, cười với nàng: “Bà thân gia có phúc khí, biết lần này có phải là tam bào thai nữa .” Dứt lời, trong lòng bà vô cùng hâm mộ, nếu lúc trước bà cố gắng chút, kéo trượng phu ở lại chỗ mình, Tây viện có mấy đứa do mình sinh ra, chứ phải là ở trong bụng đám nữ nhân kia chui ra đối nghịch với bà.

      Khóe miệng Ôn Ngạn Bình giật giật, nàng gãi mặt: “Chuyện này, cũng chưa biết được.”

      Xoay đầu, nàng lo lắng biết lần này hoàng đế có lấy đứa ra đặt cược nữa hay ?

      Hạng mẫu vô cùng ghen tỵ, bà có mấy phần khó chịu hiểu tại sao. Xuất thân của phu nhân đương kim thái sư đương triều, còn ai biết? Lúc Ôn Lương xin hoàng thượng chỉ hôn, lão Trấn Quốc Công còn tiến cung khóc lóc kể lể, huyên náo khiến dư luận xôn xao, có người thầm dè bĩu, nam nhân tình trường, sủng nha hoàn bại hoại môn đăng hộ đối quá lâu, cứ chờ mà xem, nha hoàn bại hoại chính là nha hoàn bại hoại, sớm muộn gì cũng bị chán ghét vứt bỏ, hơn nữa nàng còn là nữ nhân thể sinh con, Ôn Lương chỉ lấy về để trả nợ thôi, ngày nào đó bị hưu…bla…bla…

      Nhưng mà, tình quanh co, mọi chuyện chuyển hướng khiến mọi người trợn mắt há mồm, thế vô thường, người ta chỉ truyền ra tin vui, bụng to lên, còn nghe là song sinh, sau khi sinh ra, trực tiếp ôm ba, trong đó có hai bé trai, may mắn trong thiên hạ này đều bị nàng ấy chiếm hết, vận khí phải tốt bình thường đâu.

      tại, qua mấy năm, Ôn phủ lại truyền ra tin vui, vả lại Ôn Tử Tu chưa bao giờ vứt bỏ nàng ấy, thậm chí cả nha hoàn thông phòng cũng người, là tấm gương nam nhân tốt trong thiên hạ -- đương nhiên là tính Túc vương, Túc vương là do mệnh cách tốt, ai gả cho cũng đời nhà ma, chỉ có Túc vương phi mạnh mẽ mới có thể tiêu thụ, ai muốn chết mà gả cho loại nam nhân này.

      Rất nhanh, Ôn Ngạn Bình trở lại Ôn phủ, trở lại địa bàn trước kia của mình, tiểu thư khuê các tao nhã lịch , dịu dàng yên tĩnh lập tức thoát khỏi dây cương biến thành ngựa hoang, nàng long hành hổ bộ qua hành lang, Phi Y đuổi theo kịp nàng.

      Đến phòng ấm trong hậu viện, Như Thúy ngồi giường, ôm cái lò sưởi tay bằng ngọc, mỉm cười nhìn tiểu nương thêu y phục bên cạnh. giường đặt cái bàn khắc hoa, phía bày các loại hoa quả khô và điểm tâm.

      “Nương!” Ôn Ngạn Bình chạy ào tới.

      Thấy Ôn Ngạn Bình về, hai mẹ con Như Thúy vui vẻ vô cùng, lâu gặp, Quý Quý mừng rỡ nhào tới, ôm lấy mặt nàng cọ cọ, tiếng cười vui vẻ tràn ngập khắp phòng.

      Lam Y Thanh Y vội vàng chuẩn bị điểm tâm cho tiểu nương về thăm nương gia, thuận tiện lôi kéo Phi Y xuống dưới họp mặt chuyện phiếm, sẵn giúp Như Thúy nương điều tra xem tiểu nương có…bạo hành trượng phu nữa hay .

      “Sao lại đột nhiên trở về thế?” Như Thúy nương cười hỏi.

      Ôn Ngạn Bình và Quý Quý ngồi chung với nhau, cách Như Thúy cái bàn , nàng lấy hạt đào, trực tiếp dùng tay tách ra, đưa đến trước mặt Như Thúy, mời Như Thúy ăn.

      “Nghe con sắp có thêm đệ đệ muội muội, nên muốn trở về nhìn cái.” Ôn Ngạn Bình cười híp mắt, quan sát cái bụng còn bằng phẳng của Như Thúy nương, cười : “Quả nhiên, cha càng già càng dẻo dai, rất cố gắng, nương sinh cho chúng còn thêm vài đệ đệ muội muội ~~”

      Lam Y liếc mắt: Nào có ai cha mình như thế đâu?

      Như Thúy phốc tiếng cười rộ lên, điểm điểm mũi của nàng: “Lời này ngàn vạn lần thể để Ôn đại nhân nghe thấy, chàng giận đấy. Hơn nữa, Ôn đại nhân giống tinh, ba mươi tuổi rồi mà nhìn cứ như hai mươi, cho tới bây giờ ta chưa từng thấy chàng già .”

      Lam Y liếc mắt lần nữa: Nào có ai tướng công mình như vậy đâu?

      “Nương, ngài cũng như thế thôi, thoạt nhìn rất trẻ tuổi, chẳng trách cha muốn lấy ngài, nếu cha lấy nữ nhân khác, đứng chung chỗ người ta tưởng là mẫu tử đấy.” xong, nàng tiến lại gần mặt Như Thúy nương cẩn thận quan sát, đúng là tiểu mỹ nhân, nhìn thế nào cũng thấy già.

      đùa lát, đến phiên nương nhìn bụng con : “Nghe trước khi dì cả hung tàn đến con ăn hết nửa rổ quýt, dẫn đến đau bụng, phải ? Con xuất giá rồi, sao vẫn còn trẻ con như thế? Thân thể con vốn yếu ớt, những năm gần đây điều trị rất vất vả mới có chút thành quả, được để thân thể tổn hại hơn nữa. Bên cạnh ta có Vương ma ma rất biết làm món ăn bồi bổ, lát nữa con dẫn bà ấy về, để bà ấy giúp con điều dưỡng, đến khi điều dưỡng tốt nên sinh đứa …”

      Lúc tiểu nương nghe thấy vế trước trề môi vui, câu kế tiếp như sấm giữa trời quang, nàng sụp đổ : “Sao con có thể sinh con được?”

      Như Thúy nương bình tĩnh: “Con sinh chẳng lẽ để Thanh Xuân sinh?” Tiểu nương vẫn cho mình là nam nhân chắc!

      Tiểu nương càng hỏng mất: “Tại sao con phải sinh con? Con phải làm nam nhân…”

      “Khụ, sao con lại quên rồi, con là nương gia. Nghe lời, về sau có đứa , con muốn thừa nhận cũng có cách nào.” Như Thúy nương tiếp tục bình tĩnh.

      Sau khi Ôn Lương trở về, thấy tiểu nương rầu rĩ vui nên ngạc nhiên hỏi: “Ngạn Bình làm sao thế? vui khi có thêm đệ đệ muội muội hả?”

      Dù là mỹ nam cũng có cách nào chữa khỏi tâm hồn bị tổn thương của nàng, Ôn Ngạn Bình thở dài: “Sao có thể? Con rất vui mừng, vừa nghe là con tới thăm nương ngay. Chỉ là…Nương sau này con cũng phải sinh con…”

      Ôn Lương im lặng nhìn nàng: “Con sinh chẳng lẽ để Thanh Xuân sinh? Con mới là nương mà?”

      hổ là phu thê, câu trả lời giống nhau như đúc.

      Ôn Ngạn Bình nghẹn họng nữa.

      Nàng ở Ôn phủ chơi cả buổi tối, cho đến khi Hạng Thanh Xuân hết việc thuận tiện đến đón nàng về.

      Hai người ngồi trong kiệu, Hạng Thanh Xuân nghi ngờ hỏi: “Sao thế?”

      Ôn Ngạn Bình buồn bực nhìn cái, sau đó nhìn về phía bụng , trong lòng chua xót chút, mới chậm rì rì : “Sau này, nếu có đứa , ta đảm đương chức danh cha! Ta dạy con võ nghệ, để con trở thành nam tử hán đội trời đạp đất!”

      Sắc mặt Hạng Thanh Xuân cứng ngắc nhìn nàng, nàng muốn làm cha, chẳng lẽ phải làm nương hay sao?

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :