1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Xui Xẻo - Vụ Thỉ Dực (PN 126) Hoàn - Đã Có EBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 38

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar

      A Manh xem xét ngoài phòng, thấy thân ảnh nam nhân kia, hỏi: "Tri Xuân, Ngu Nguyệt Trác đâu?"

      Nghe nàng gọi thẳng tên gia như vậy, Tri Xuân cảm thấy tiểu thư có chút lớn mật, nhưng cũng nghĩ nhiều, lắc đầu : "Nô tỳ biết."

      A Manh cảm thấy trong lòng có chút yên, nhưng Ngu Nguyệt Trác lúc này ở đây lại khiến cho nàng nhàng thở ra cái. Từ lúc nàng câu kia “Ngu Nguyệt Trác, ngươi có mục đích gì ra, cần làm như vậy… khiến ta cảm thấy thực sợ hãi!” khiến sắc mặt thay đổi, nàng có thể cảm nhận được giống như áp chế tâm tình của bản thân, cuối cùng, khi đen mặt rời , tâm tình nàng mới có chút thoải mái. Chờ thả lòng thân thể, lại rối rắm, hối hận bản thân mình sao lại nhanh mồm nhanh miệng, cuối cùng nhịn được nhắc mình tỉnh táo lại, có phải bản thân bị ngược nhiều quá thành quen, khó lòng đối xử với nàng mang theo ác ý, thế nhưng lại bị chính nàng chọc giận lại.

      "Tri Xuân, ta muốn ra suối nước nóng."

      xong, bộ dáng suy yếu hướng suối nước nóng bước vào, tuy rằng, bước gây ma sát đến chỗ bị thương làm sắc mặt nàng khó coi, bất quá, nghĩ đến công hiệu trị liệu của suối nước nóng, vẫn là nhịn chút vậy.

      Khi vừa bước qua hành lang gấp khúc, qua sương phòng tên “Thu Ý các”, chợt nhìn thấy Tử Y nương mà hôm qua tập kích nàng đứng ôm kiếm thất hồn lạc phách trước cửa, hai mắt trong suốt nhìn chằm chằm cửa phòng.

      Nghe tiếng bước chân vang lên, nương kia quay lại, khi phát là các nàng, nhất thời hai mắt ảm đạm, lại quay đầu nhìn chằm chằm cánh cửa.

      A Manh suy nghĩ trong lòng, xem ra nương này phải là chờ đợi Ngu Nguyệt Trác, mà là chờ đợi Trần Diêm Ly mới phải. Xem sắc mặt tái nhợt của nàng, phỏng chừng ngày hôm qua bị Ngu Nguyệt Trác đánh nội thương còn chưa khỏi.

      Trong lòng bỗng nhiên buông lỏng, tâm tình tự dưng tốt lên vài phần.

      A Manh ngầm hiểu ra, nương này mang vẻ mặt có địch ý với Tri Xuân, vừa yên ổn qua cánh cửa , đột nhiên, nương kia động tay, ngay lập tức, A Manh phát ra cổ xuất thanh kiếm.

      "Ngươi muốn làm gì?" Tri Xuân kêu lên sợ hãi.

      Tử Y nương nhấc tay cái, tiếng huyên náo của nha hoàn nhất thời im bặt, miệng thể , chỉ có nước mắt là tuôn rào rào như suối.

      “Ngươi cùng Trần Diêm Ly công tử là quan hệ gì?” Tử Y nương lạnh lùng hỏi.

      A Manh nhìn thanh kiếm đặt gáy mình còn chưa rút ra khỏi vỏ, trong lòng cũng có bao nhiêu sợ hãi, nghĩ nghĩ : “Ngày hôm qua là lần đầu tiên gặp mặt, gọi ta là đệ muội.”

      Tử Y nương nghi ngờ, “ có khả năng, nếu các ngươi là lần đầu gặp mặt, tại sao lại đánh đàn cho ngươi? võ lâm, phát thiệp với tất cả người trong thiên hạ rằng thiên kim của La Ngự sử được bảo vệ, bất luận là kẻ nào cũng thể đả thương nàng.”

      Ta nào biết được?

      Trong lòng A Manh khẽ xem thường, tuy rằng cảm thấy cái gì mà thiếp gửi võ lâm này nọ thực mơ hồ, nhưng khó chịu nhất là bản thân mình vô duyên vô cớ bị liên lụy, càng cảm thấy hành động của Trần Diêm Ly này đem nàng để lò lửa, hờ hững : “Ta cùng chưa hề gặp mặt, hôm qua là vì tướng công nhà ta giới thiệu mới gặp , cùng chuyện chỉ có hai câu, tin hay tùy ngươi.”

      Tử Y nương khẽ đánh giá nàng, sau đó lộ vẻ hèn mọn, “Quả , nhìn ngươi yếu đuối như thế, lại là quý nữ của kinh thành, Trần Diêm Ly công tử cần thiết phải làm thế, chẳng qua là ngươi khiến ngoại lệ gảy cho ngươi bản, là đáng giận!”

      Thấy gương mặt xinh đẹp của nàng cười lên dữ tợn, trong lòng A Manh thực bực bội, đâu phải nàng khẩn cầu Trần Diêm Ly vì nàng mà đàn tấu, sao lại liên quan đến nàng? còn suy nghĩ, thấy đối phương cười lạnh, kiếm trong tay run lên, nhát xuất ra, mũi kiếm lạnh như băng lao thẳng về phía nàng, hất bay lọn tóc của nàng.

      A Manh sợ đến mức mồ hôi lạnh ứa ra, hai mắt trừng lớn, nghĩ đến mũi kiếm kia lại lần nữa hướng mình mà đâm tới, tự chủ nhắm mắt lại.

      Đột nhiên, “Phanh” tiếng, sau đó là tiếng binh khí rơi xuống.

      A Mạnh lại trợn mắt, nhìn thấy kiếm trong tay Tử Y nương rơi mặt đất, nhìn vẻ mặt giật mình của nàng khi nhìn về phía trước.

      Quay đầu nhìn lại, thấy cách đó xa, thiếu niên áo trắng như tuyết, mặt mày như ngọc ôm đàn Tuyết Ngọc thản nhiên tới, thẳng đến khi cách họ mười bước mới dừng lại.

      Ai nha, được người cứu, xem ra hôm nay nàng cũng có may mắn như vậy nha ~~~

      Trong lòng A Manh rạo rực nghĩ.

      “Trần Diêm Ly công tử…” Tử Y nương thất thần gọi, thanh nỉ non, âu yếm như gọi tình nhân.

      “Ngươi là …” Trần Diêm Ly biểu thoát tục có vài phần nghi hoặc.

      “Trần công tử, ta là Vạn Tử Y…” thào xong, hai mắt Vạn Tử Y tham lam, say đắm nhìn người trong lòng ở ngay trước mặt, lại dám quá mức thân cận, sợ chính mình làm nhiễm bẩn khí chất của .

      “Nga, ra hôm qua người muốn ám sát A Manh là ngươi.” Trần Diêm Ly khẽ nhíu mày, thanh khách khí : “ nương sát khí quá nhiều, thỉnh nương hồi Phong Châu, thành Ngu Châu phải là nơi người giang hồ có thể tùy ý động binh khí.”

      A Manh ở bên nghe thấy nhũ danh của mình bị người này gọi lên, chỉ cảm thấy da gà toàn thân muốn nổi lên khiêu vũ, là lạnh quá . ràng là thiếu niên ngọc chất tinh mỹ, bình thường con gặp đều sinh ra hảo cảm, sao khi nàng tiếp xúc, lại chỉ cảm thấy lông tơ trong người dựng thẳng lên, loại ác cảm từ đáy lòng hướng lên , khiến nàng khó có thể nhìn thẳng vào.

      “Đây là người quan tâm đến ta?” Hai mắt Vạn Tử Y sáng lên.

      “Dĩ nhiên phải. Ngươi chính là kẻ gây ra phiền toái, mà ta chán ghét phiền toái.” Trần Diêm Ly thành thực , sau đó để ý đến nữ tử chịu đả kích, ánh mắt nhìn về phía A Manh, “Đệ muội tới tìm ta sao? Vào bên trong ngồi nghỉ .”

      Khi qua Tri Xuân, tay áo rộng thùng thình phất, thân mình Tri Xuân khẽ động cái, phát bản thân có thể cử động, chạy nhanh đến bên người A Manh. Mà A Manh còn chưa kịp cao hứng, thấy bộ dáng Trần Diêm Ly mở cửa, ngoái đầu nhìn nàng chăm chú, tựa như chờ nàng cắn câu, bắt gặp ánh mắt oán giận của Vạn Tử Y, A Manh rất muốn biến mất ngay lập tức.

      Nàng ràng là vô tội, lại bị liên lụy.

      A Manh còn do dự chưa vào, bắt gặp ánh mắt Trần Diêm Ly vẫn chưa thu hồi, chờ nàng vào cửa, nhất thời thể rằng nàng chỉ muốn đến suối nước nóng mà thôi. Chỉ là cảm thấy ra như vậy, khiến cho người ta hiểu sai vấn đề.

      A Manh mang Tri Xuân theo Trần Diêm Ly vào Thu Y các, lập tức ngăn cản tầm nhìn của Vạn Tử Y.

      “Mời ngồi, cần khách khí.”

      Trần Diêm Ly ngồi chính vị, đem đàn cầm kia đặt bàn, sau đó khẽ gọi: “Tuyết Thư, dâng trà cho khách.” Mỗi động tác đều tao nhã, giống như bức tranh phong cảnh.

      "Dạ, công tử."

      thanh thanh thúy của thiếu niên vang lên đáp lời, tiểu đồng tử chừng mười hai mười ba tuổi bưng trà bánh lại, đặt lên bàn, sau đó cung kính lui ra.

      A Manh cảm thấy thực xấu hổ, càng xấu hổ hơn là đối diện với sắc mặt của thiếu niên kia mà biết Ngu Nguyệt Trác lại chạy đâu, nếu biết mình ở chỗ của vị thiếu niên này, biết có tức giận hay ?

      A Manh cũng phát giác ra bản thân mình đem người nọ đặt ở vị trí tối cao trong lòng.

      "Đệ muội muốn nghe khúc nào?"

      Nghe Trần Diêm Ly , A Manh sửng sốt, phân tích vừa rồi của Vạn Tử Y cho nàng biết dễ dàng đàn cho người khác nghe, nhưng bắt đầu từ lần gặp mặt hôm qua, người này liên tiếp đàn cho nàng nghe. Chẳng lẽ đây là ưu đãi của nữ nhân vật chính? Thế nam nhân vật chính đâu? Là Ngu Nguyệt Trác hay là ai? Sau khi YY qua , trong lòng A Manh vẫn còn ảm đạm, phát giác chính mình thế nhưng có ý tưởng này trong lòng.

      Nhìn lại bộ dáng hờ hững của thiếu niên kia, A Manh khẽ cụp mi mắt nhìn điểm tâm bàn, tránh ánh mắt của , : “Nếu Diêm công tử có lòng, tùy ý đàn khúc vậy.”

      Trần Diêm Ly gật đầu, khẽ vuốt mặt đàn, thanh thanh nhã thoát tục vang lên, mặc dù hiểu về đàn, cũng cho rằng, đây chính là thanh nhân gian khó có được.

      người đàn, người nghe, khí yên tĩnh, tốt lành.

      Chờ nghe đàn xong, lại uống chén trà dùng điểm tâm, A Manh càng ngồi yên. Thân thể mệt mỏi là nguyên nhân, nguyên nhân khác là nàng cảm thấy bản thân mình ngây ngốc càng lâu càng nguy hiểm, kinh nghiệm từ đến lớn cho nàng hiểu thể xem dự cảm trong lòng.

      Vì thế, A Manh rất nhanh tìm cớ cáo từ, dưới ánh nhìn của thiếu niên kia, thong thả ra khỏi Thu Y các.

      Lúc rời Thu Ý các, sắc trời gần chạng vạng, A Manh nhìn bầu trời phía xa, tiếp tục hướng suối nước nóng đến.

      ********

      Lúc A Manh ở suối nước nóng ngâm mình đến nở ra, mới thỏa mãn đứng lên, có ai quấy rầy, ngâm mình cực thoải mái, gân cốt như được giãn ra.

      Chầm chậm mặc quần áo, A Manh mang theo thị nữ ra khỏi suối nước nóng, nhìn đến chân trời màu tím, ánh trăng dường như ló ra, tâm tình vô cùng tốt, vẻ mặt như oa nhi lộ ra ý cười.

      "Ta đói bụng, Tri Xuân, chúng ta trở về ăn cơm ~~"

      Trải qua buổi chiều suy nghĩ, tại nàng nghĩ thông suốt, tâm tình đương nhiên tốt lên.

      Tri Xuân thấy nàng cao hứng, trong lòng cũng cảm thấy cao hứng. Chỉ là từ lúc gia rời khỏi viện từ giữa trưa đến giờ vẫn tin tức nào, cũng thấy trở về, để tiểu thư nhà mình ở lại trong khách điếm, trong lòng nàng thấy yên. Nhưng tại nhìn tiểu thư cũng có mất hứng, ngược lại dường như quan tâm việc gia nơi nào, khiến nàng tò mò hiểu tiểu thư với gia có quan tâm hay ?

      A Manh biết thị nữ nhà mình lo lắng, phân phó tiểu nhị hầu hạ trước suối nước nóng đem cơm canh đến Thu Phủ các, tâm tình vô cùng tốt bước vào Thu Phủ.

      Lúc này đèn mới lên, khách điếm cũng đốt đèn lồng, hoa cỏ cây cối thấp thoáng xen lẫn những hòn non bộ trong viện.

      qua hành lang dài, A Manh khỏi chú ý đến quan khách chung quanh, tuy rằng biết Ngu Nguyệt Trác nơi nào, cũng biết khi nào xuống núi, nhưng nàng chưa lo lắng mà tự nhiên hưởng thụ cảm giác tự do tự tại.

      Gió núi thổi vào người, khi vừa chuyển qua lối rẽ ở hành lang, đột nhiên bóng đen nhàng tiếng động lại gần, A Manh chỉ nhìn thấy dáng người cao to, liền bị đau đớn ở gáy đoạt mất thần trí, lâm vào hôn mê, trước khi hôn mê hoàn toàn, chỉ kịp nghĩ: chẳng lẽ dự cảm hay là việc tại này? Quả nhiên là hay ho!
      Last edited by a moderator: 3/9/14
      nkhanh3324, Hale205, Abby4 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 39

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar

      A Manh là bị ngã tỉnh.

      Nằm sàn nhà cứng rắn, thân thể nàng vốn vẫn còn cực kì mệt mỏi và khó chịu bị va chạm như vậy liền bị ép buộc tỉnh lại. Bất quá sau khi choáng váng mà vẫn có thể tỉnh lại nhanh như vậy, còn có nguyên nhân, bởi vì nàng thường hay cẩn thận, nên thân thể này từ đến lớn vẫn thường bị ép buộc luôn dễ dàng thích ứng với mọi hoàn cảnh.

      Cho nên mới , dù vẻ ngoài có mảnh mai nhưng bên trong lại bất đồng, thân thể nàng cực kì khỏe mạnh. Chỉ vì khung xương nàng quá bé, lại thường xuyên ở trong phòng, nên mới có thể gây ra ấn tượng sai lầm cho người ngoài mà thôi.

      Đây là gian nhà gỗ trong núi, là địa phương thợ săn ở tạm khi vào núi săn thú, trừ bỏ giường gỗ bàn gỗ và tấm ván gỗ làm ghế, cũng có gì khác, thập phần đơn sơ. bàn chỉ có duy nhất ngọn đèn, tuy rằng có vẻ ảm đạm, nhưng vẫn có thể nhìn ràng tình hình trong phòng. Mà nàng lúc này bị sợi dây thừng trói hai tay, bất quá có bao nhiêu trói buộc, phỏng chừng bọn cướp cho rằng nàng chính là nữ tử nhu nhược có võ công, nên cần quá mức phòng bị.

      A Manh yên lặng đem nuốt lại thanh do bị ngã đau, liền quỳ rạp mặt đất, đánh giá hai người trong gian nhà gỗ.

      Vẫn như cũ là nữ tử mặc tử y (màu tím) ngồi chiếc ghế duy nhất trong phòng, ánh mắt lạnh như băng nhìn bóng đêm bên ngoài. Mà nam tử bắt cóc nàng mặc thân hắc y, bên hông trang bị thanh trường kiếm giống như của tử y nữ tử, chuôi kiếm có khắc chữ "Vạn".

      "Sư muội, muội xử lý nàng như thế nào?" Nam nhân mở miệng hỏi, trong thanh có ý lấy lòng.

      Tử y nữ tử cũng quay đầu lại, lạnh lùng : "Khắc hoa mặt của nàng, xem nàng về sau còn có thể dùng khuôn mặt kia làm cho Ly Trần công tử đối đãi tốt với nàng hay , sau đó lại đánh gãy gân mạch tay chân nàng!"

      "Sư muội... Ma cầm tôn giả thông cáo võ lâm, việc này ổn." Hắc y nam tử có điều băn khoăn. Trọng yếu hơn là, thu được tin tức, nàng lại là thê tử của Ngu Nguyệt Trác, là người duy nhất luyện thành kiếm pháp thất truyền hơn 100 năm nay - Vân tiêu cửu thức, đả thương nàng rất khôn ngoan. Hơn nữa vụ án mất kiếm của Vạn Kiếm sơn trang điều tra hơn ba năm, gần đây lại biết được việc này cùng ma cầm tôn giả —— Ly Trần công tử và Cửu Kiếm Công Tử —— Ngu Nguyệt Trác có liên quan, tuy rằng muốn tra hỏi hai người, nhưng bởi vì chứng cớ đủ, cũng dám công khai chống lại bọn họ.

      Còn có nguyên nhân, tại Ngu Nguyệt Trác là đương triều đại tướng quân, năm đó phải sơn trang mời kiếm khách giúp đỡ, mà cho dù có tra đến người , giang hồ cùng triều đình xưa nay nước giếng phạm nước sông, theo ý —— thậm chí cái gọi là giang hồ còn muốn kiêng kị triều đình mấy phần, điều này khiến cho Vạn Kiếm sơn trang muốn chống lại Ngu Nguyệt Trác cũng phải suy nghĩ lại lực lượng của chính mình.

      A Manh trong lòng mãnh liệt gật đầu phụ họa, nương gia ác độc như thế tốt. Hơn nữa nàng có trượng phu, vì sao nữ nhân này lại vì nam nhân phải trượng phu của nàng mà giận chó đánh mèo với nàng?

      "Ta lại giết chết nàng, tại sao ổn?" Tử y nữ tử lạnh lùng liếc mắt nhìn nam nhân kia cái, cứng rắn : "Sư huynh, ta vất vả mới tìm được , lại nhìn ta mà lại nhìn nữ nhân này, ta... Trong lòng ta khó chịu lắm." Đến cuối cùng, trong thanh xen lẫn ai oán và đau đớn.

      Nàng bộ dạng cực xinh đẹp, bình thường lãnh nhược băng sương (lạnh lùng), thân tử y giống như chân trời xa xôi. Mà khi nàng lộ ra mặt yếu ớt, mặc dù nàng làm ra chuyện tình ác độc, vẫn khiến cho người ta cảm thấy nàng có duyên, khiến cho người ta thương tiếc thông cảm. Đây có lẽ chính là mị lực mỹ nhân.

      "Sư muội, muội đây là vì cái gì? Thôi thôi, nếu Ly Trần công tử cùng Ngu Nguyệt Trác trách tội xuống dưới, ta chịu trách nhiệm cho muội."

      "Đa tạ sư huynh." Tử y nữ tử nghẹn ngào tiếng, lúc lâu sau lại sâu kín thở dài: "Chúng ta lần này xuống phía bắc, cũng là vì tra án trộm Kinh Loan kiếm, chúng ta bắt nữ nhân này, ra có thể áp chế Ngu Nguyệt Trác, làm cho ra tình hình thực tế, trả lại Kinh Loan kiếm."

      "Sư muội, vì sao lại khẳng định là Ngu Nguyệt Trác trộm kiếm."

      "Vạn Kiếm sơn trang tra ra chứng cứ xác thực đều chỉ hướng , có lửa làm sao có khói, cho dù phải , hẳn là cùng có liên quan."

      ... ...

      Nghe bọn họ đối thoại, A Manh khóe miệng run rẩy, nhận tình cảnh tại của chính mình. Bởi vì Diêm Ly Trần đối đãi tốt với nàng, cho nên nàng bị nữ nhân khác ghi hận, sau đó bị hắc y nam tử luôn ái mộ sư muội bắt đến nhằm để cho sư muội của hết giận. Hơn nữa vụ án mất trộm Kinh Loan kiếm, bọn họ hoài nghi Ngu Nguyệt Trác, cho nên muốn lấy nàng áp chế .

      Này là OOXX muội muội ngươi ... Khiến cho nàng muốn phun ngụm máu a! Nào có người nghĩ hay ho như vậy chứ? Bởi vì được nam nhân chú ý liền giận chó đánh mèo ...

      Chờ sư huynh muội bọn họ tính toán xong, cùng nhìn về phía A Manh.

      Thấy vị sư huynh kia mang kiếm lại đây, A Manh hề bình tĩnh nổi nữa, nhanh chóng ngồi dậy hướng thẳng góc nhà chạy , may mắn nơi nàng bị trói cách góc nhà rất gần, như vậy co rụt lại, có thể lui vào góc tường.

      Nhìn đến nàng thế nhưng nhanh như vậy thanh tỉnh, vị sư huynh kia lắp bắp kinh hãi, bất quá cũng nghĩ nhiều, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm A Manh, giống như cân nhắc xem nên bắt đầu xuống tay từ đâu.

      "Ngươi đừng tới đây." A Manh rất sợ rút kiếm ra đâm mình, có chút nơm nớp lo sợ , "Ta cùng với Diêm Ly Trần quan hệ gì cả, hơn nữa ta gả cho Ngu Nguyệt Trác rồi, liếc mắt nhìn nam nhân khác cái, ngươi có thể yên tâm đuổi theo Ly Trần công tử của ngươi."

      Tử y nữ tử sâu kín nhìn nàng, lạnh lùng : "Ly Trần công tử có cái gì tốt, ngươi thế nhưng thích ?"

      A Manh thiếu chút nữa muốn quỳ lạy nương này, tin tưởng rằng nếu nàng Ly Trần công tử tốt lắm, nàng chê , Tử y nữ tử tuyệt đối tự mình cầm kiếm đến đâm nàng, nữ nhân ghen tị tuyệt đối có lý trí .

      " tốt lắm, nhưng ta cùng với tướng công nhà ta tình đầu ý hợp, ta thương đến được, thể liếc mắt nhìn nam nhân khác cái." Vì tránh bị đâm, A Manh miệng lưỡi xảo quyệt, chết cũng có thể là sống —— phương diện này mà , kỳ nàng cũng rất có tính "vô sỉ" như Ngu Nguyệt Trác.

      "Nga? Vậy bây giờ ngươi nhìn sư huynh ta cái? Sư huynh ta tự nhiên cũng kém so với Cửu Kiếm Công Tử Ngu Nguyệt Trác." Tử y nữ tử như trước lạnh băng .

      "..."

      A Manh xem xét vị sư huynh kia ân, bộ dạng rất tuấn, bởi vì là người tập võ, dáng người tự nhiên cũng sai, nhìn tựa như thiếu hiệp danh môn thế gia đầy hứa hẹn, tiền đồ vô lượng y như trong sách miêu tả. Nhưng là biết như thế nào, nàng chính là cảm thấy Ngu Nguyệt Trác so với tuấn mỹ hơn, khí chất so với tuyệt hơn, da mặt so với đẹp hơn, thậm chí so với cũng vô sỉ...

      "Là rất được ..." Lời này mới ra, A Manh đột nhiên cảm giác được cỗ sát ý đâm vào chính mình làm cho lông tơ đều dựng đứng, khỏi thầm cảnh giác, "Nhưng là... Ta vẫn cảm thấy tướng công nhà ta tốt nhất, bộ dạng tuấn nhân phẩm lại bất phàm, ta chỉ thương mình ." xong, đột nhiên cỗ sát khí kia biến mất, khí cũng khôi phục thành độ ấm bình thường của mùa xuân tháng ba.

      Tử y nữ tử giống như mất hết tính nhẫn nại, đột nhiên lạnh lùng : "Sư huynh, động thủ!"

      A Manh kinh hãi, há mồm hô: "Uy, đừng tới đây, bằng ta nguyền rủa ngươi té gãy chân!"

      Nguyền rủa của nàng quả nhiên là trăm thử bách linh, do hai sư huynh muội kia khinh thường nghe lời của nàng dẫn đến hậu quả ngay lập tức, vị sư huynh kia vừa bước ra hai bước quả nhiên liền bị quăng ngã, phát ra tiếng vang lớn, nhà gỗ cũng rung động vài cái.

      "Sư huynh, ngươi làm sao vậy?" Tử y nữ tử lo lắng.

      Sư huynh mặt chút thay đổi cúi đầu nhìn chân mình, toàn thân đau đớn làm cho sắc mặt trở nên tái nhợt, "Chân bị chặt đứt."

      xong, hai người lập tức quay sang nhìn chằm chằm vào bạn nữ nào đó bày ra vẻ mặt vô tội ở góc tường, nhất thời hai mắt sâu thẳm.

      "Ngươi làm pháp gì?" Tử y nữ tử nhớ tới chuyện tình hôm qua ở ôn tuyền, nhất thời phẫn hận, "Chẳng lẽ đây là nguyên nhân Ly Trần công tử đối tốt với ngươi? Ta đây càng thể lưu lại ngươi." xong, rút kiếm ra đâm đến.

      Tốc độ của nàng cực nhanh, trang chủ giang hồ đệ nhất trang - Vạn Kiếm sơn trang toàn lực bồi dưỡng cho đứa con duy nhất võ công tất nhiên là giống bình thường, cơ hồ có cấp A Manh thời gian để nguyền rủa, nàng chỉ có thể nhìn trường kiếm kia lóe hàn quang đâm tới, theo bản năng nhắm mắt lại.

      Đột nhiên, "Tranh" tiếng thanh kim loại chạm vào nhau vang lên, thân thể của nàng bay lên trời, được ôm vào trong lồng ngực quen thuộc.

      Là Ngu Nguyệt Trác.

      Nhận biết điều này làm cho nàng nhàng thở ra, sau đó thả lỏng chính mình nép ở trong lòng , bên tai là tiếng va chạm của kiếm, làm cho nàng theo bản năng nhắm chặt mắt, sợ đao kiếm có mắt làm bị thương chính mình.

      Bất quá ngay lập tức lúc đó, thắng bại phân.

      "Ngươi thua!" Ngu Nguyệt Trác .

      A Manh sửng sốt, liền mở to mắt, liền nhìn thấy Tử y nữ tử bị thanh trường kiếm chỉ thẳng cổ họng.

      "Ta thua..." Tử y nữ tử tự giễu cười cười, "Cửu Kiếm Công Tử vân tiêu cửu thức quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ chiêu ta liền bị đánh bại."
      Last edited by a moderator: 4/9/14
      nkhanh3324, Hale205, Abby3 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 39

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar

      Ngu Nguyệt Trác thu hồi kiếm, kiếm kia giống như con rắn linh hoạt quấn bên hông của , nguyên lai là thanh nhuyễn kiếm có thể co duỗi. khuôn mặt tuấn nhã vẫn duy trì nụ cười vô hại, quả nhiên là thư sinh nho nhã, "Quy củ như cũ, người thua dưới kiếm của ta, tự đoạn tay!"

      Nghe vậy, Tử y nữ tử sắc mặt càng thêm trắng bệch.

      A Manh hô hấp dồn dập, nữ nhân bị chặt đứt tay còn có thể xem sao? Ngẩng mặt lên nhìn về phía nam nhân ôm mình, tuy rằng cười đến cực kỳ tuấn nhã, nhưng mâu quang trầm liễm hung thần, giống như tử thần, làm cho nàng có can đảm lên tiếng.

      "Cửu Kiếm Công Tử, thỉnh thủ hạ lưu tình!" Sư huynh tử y nữ tử mở miệng, "Việc này là ta gây nên, ta nguyện ý thay thế sư muội nhận trừng phạt này." xong, cầm lấy thanh kiếm hướng tay mình chém tới.

      "Sư huynh!"

      "Chậm !"

      Tử y nữ tử cùng Ngu Nguyệt Trác đồng thời lên tiếng, kiếm của vị sư huynh kia cũng bị văng ra rơi mặt đất. Tử y nữ tử sắc mặt vui vẻ, Ngu Nguyệt Trác cản kiếm kia, chẳng lẽ...

      "Các ngươi dọa đến nương tử ta, đừng làm bẩn ánh mắt của nàng." Nam nhân trưng lên nụ cười thập phần ác liệt, “đem cho người khác hy vọng lại vô tình đánh vỡ" dùng loại thủ đoạn này vô cùng nhuần nhuyễn, thực hưởng thụ người khác đối với phẫn hận, "Đợi chúng ta rời , ngươi hãy tự đoạn tay."

      "Ngu Nguyệt Trác!" Tử y nữ tử cuối cùng cũng tức giận duy trì được hình tượng lãnh nhược băng sương, "Ngươi cần quá đáng!"

      Ngu Nguyệt Trác ngạo nghễ liếc mắt cái, mâu quang lạnh lẽo, "Các ngươi muốn khắc hoa lên mặt nàng, đánh gãy gân mạch tay chân nàng, quá mức?" xong, ánh mắt thâm tình chân thành nhìn chăm chú người trong lòng bởi vì lời mà đột nhiên cứng ngắc, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt của nàng, nhu tình mật ý , "Ngay cả ta đều luyến tiếc động vào sợi lông tơ của nàng? Có thể nào để cho người khác bắt nạt đâu?"

      "Cửu Kiếm Công Tử thỉnh thứ lỗi!" Vị sư huynh tuy rằng chân bị chặt mất chỉ có thể ngồi dưới đất, nhưng vẫn trầm ổn ứng đối, "Là sư muội tại hạ tùy hứng , nhưng lúc ấy tại hạ cũng có ý tổn thương tôn phu nhân, mặc dù ngươi đến kịp, tôn phu nhân cũng bị thương, Vạn mỗ lấy Vạn Kiếm sơn trang ra thề dám có gì giả dối. Chúng ta chỉ là hy vọng dụ được ngươi ra, hy vọng ngươi có thể đồng ý cùng chúng ta Vạn Kiếm sơn trang chuyến." Chính là lúc ấy bởi vì thấy sư muội quá mức thương tâm, mới có thể tạm thời hành động đem người bắt lại đây.

      Ngu Nguyệt Trác đem cắt dây thừng trói A Manh, sau đó đưa tay ra sau gáy nữ tử nhàng vuốt, vì nàng xóa tan vết bầm sau gáy, thở dài : "Ta tất nhiên là biết ngươi lúc ấy có sát khí, bằng Vạn nương nay cũng thể vẫn còn nguyên vẹn đứng ở chỗ này. Chính là việc ngươi đánh nàng choáng váng rồi mang nàng tới đây, làm cho ta rất tức giận. Ngoan, A Manh, còn đau hay ?"

      "... tại đau." A Manh nghiêm mặt trả lời, tuy rằng ngữ khí của có điểm thương tiếc, làm cho người ở đây cho rằng đối nàng mảnh tình thâm, nhưng nàng lại nghe ra có ý tức giận, tinh tế liên tưởng, liền biết đối tượng tức giận cũng bao gồm chính mình, làm cho nàng có loại dự cảm hay ho. Có lẽ đêm nay rất khó qua...

      "Cửu Kiếm Công Tử yên tâm, Vạn mỗ tự đoạn tay để tạ lỗi. Ngu phu nhân, thỉnh tha thứ Vạn mỗ lúc trước cử chỉ thất lễ." Vị sư huynh kia khẩn thiết .

      A Manh thào : "Nếu xin lỗi hữu dụng, còn cần đến nha môn làm cái gì? Ngươi hại ta thực hay ho nha..." hay ho đến mức khi trở về biết gã ác nam này như thế nào ép buộc nàng, cho nên nàng tuyệt muốn tha thứ cho . Nhưng là, loại trường hợp chém giết này làm cho nàng chán ghét, thậm chí nghe được vị sư huynh này muốn tự đoạn tay, thế nhưng làm cho nàng cảm thấy thập phần buồn nôn, cảm xúc có chút thấp.

      Ngu Nguyệt Trác mở hai mắt, nhìn chằm chằm vào mặt của nàng lúc lâu, tại lúc đôi sư huynh muội tập trung chờ đợi, rốt cục : "Thôi, Vạn công tử là đại đệ tử Vạn trang chủ chân truyền, làm việc quang minh lỗi lạc, Ngu mỗ tất nhiên là kính nể cách làm người của các hạ, nếu là mất tay thể dùng kiếm, Ngu mỗ cũng cảm thấy tiếc nuối. Vạn công tử xin trở về cho Vạn trang chủ, chuyện mất trộm Kinh Loan kiếm cùng Ngu mỗ quan hệ, Ngu mỗ năm đó đột nhiên rời nguyên nhân là do nhận được mật chỉ từ Hoàng Thượng, đến cứu viện chiến trườngTây Bắc bảo vệ non sông Đại Sở ta cùng các huynh đệ."

      Nghe vậy, sư huynh muộiVạn Kiếm sơn trang cảm thấy chấn động, chắp tay : "Ngu tướng quân cao thượng." Xưng hô sửa, tại ở trong mắt bọn họ, Ngu Nguyệt Trác phải là "Cửu Kiếm Công Tử" giang hồ, mà là người làm cho dân chúng Đại Sở kính nể noi gương Tĩnh Viễn Đại Tương Quân.

      Ngu Nguyệt Trác lại cười, tiếp tục : "Ngu mỗ là mệnh quan triều đình, tham dự giang hồ thế , hy vọng Vạn trang chủ cùng Vạn thiếu hiệp thông cảm."

      Nghe xong, sư huynh muội Vạn Kiếm sơn trang cảm thấy hiểu , đồng loạt đối chắp tay thi lễ.

      Ngu Nguyệt Trác vào lúc này cấp cho Vạn Kiếm sơn trang cái mặt mũi, làm cho Vạn Kiếm sơn trang thể đem nhân lực xuống phía Bắc điều tra trở về, cũng đồng thời cho Vạn Kiếm sơn trang thấy thân phận tại, về sau cho dù có người trong giang hồ muốn tìm gây phiền toái hoặc là tìm khiêu chiến linh tinh, Vạn Kiếm sơn trang thể bàn quan đứng nhìn, chắc chắn nhúng tay, vì chắn nhiều chuyện phiền toái.

      Giao dịch này mất gì, thậm chí còn có thể chứng minh mình liên quan đến án trộm kiếm ở Vạn Kiếm sơn trang, thấy thế nào đều thực có lời.

      ********

      Ngu Nguyệt Trác rất nhanh liền mang theo A Manh ly khai.

      Ra khỏi nhà gỗ, A Manh mới phát nguyên lai nơi này là thác nước khác nằm ở phía đối diện của ngọn núi chỗ khách điếm, lúc này tuy rằng ánh trăng sáng ngời, nhưng chung quanh đều là núi rừng, thanh các loại côn trùng kêu vang ngừng, làm cho khí núi rừng u ám càng thêm phần khủng bố.

      Nam nhân thản nhiên về phía trước, cước bộ từ tốn thập phần nhàn nhã.

      Thẳng đến khi tới nơi thượng nguồn của ngọn thác, bọn họ dừng lại bên vách núi.

      Gió núi lạnh thấu xương, phía trước là vách núi sâu thẳm thấy đáy, thân mình nàng đơn bạc có chút chịu nổi, giống như tùy thời đều có khả năng trượt chân ngã xuống vách núi đen. Cái loại cảm giác bất an này làm cho nàng chỉ có thể gắt gao kéo lấy ống tay áo nam nhân, cầu xin nhanh chút rời .

      Ngu Nguyệt Trác đứng bên vách núi đen, thân nhàn nhã tự tại, ánh trăng rơi người , khiến cho thoạt nhìn tuấn mĩ, giống như quý công tử bước ra từ bức họa tinh xảo trong truyện tranh làm cho người ta khó có thể cưỡng lại, tự giác chìm đắm trong bầu khí ảo diệu xung quanh .

      "A Manh, nguyên lai nàng ta đến được, thể liếc mắt nhìn nam nhân khác cái, vi phu là cao hứng." Ngu Nguyệt Trác vẻ mặt ôn hoà , ngay cả ánh mắt đều là loại sắc thái mông lung.

      "..."

      A Manh bỗng nhiên cứng đờ, khuôn mặt nghiêm lại có biểu tình.

      Tác giả ra suy nghĩ của mình:

      "Ta nhìn thấy đâu."

      Vừa tìm đường ra vừa liên tục làm đau mình để giữ tỉnh táo, tiểu nam hài đầu quyền trong tay nắm chắt, liền nghe được thanh trong suốt.

      Nam hài lắp bắp kinh hãi, quay đầu lại liền thấy thiếu niên áo trắng ung dung tự tại đứng sau hòn giả sơn, như ngọc tinh xảo, trong trẻo nhưng lạnh lùng lạnh nhạt.

      "Ngươi là ai?" Nam hài hỏi, tư thái là hào phóng, thoạt nhìn tựa như đứa bé ngây thơ nhà thế gia, ôn nhã đáng .

      Thiếu niên phất tay, tùy ý : "Diêm Ly Trần. Ngươi rất khá, có muốn làm đồ đệ của ta?"

      " cần!"

      "Nga, ? Vậy làm đệ đệ ."

      " cần."

      Thiếu niên ánh mắt trong suốt vô cảm nhìn , "Tuổi còn , nội tâm lại lớn rồi, tệ a! Ta dạy cho ngươi võ công, làm ngươi trở thành kiếm khách giỏi nhất, về sau ta đem ngươi trở thành người trong giang hồ, ngươi giúp ta tìm người."

      Nam hài nhíu mày, cảm thấy thiếu niên này rất thích làm theo ý mình, toàn tự quyết định, làm cho người ta trời sinh muốn đối nghịch ." cần, ta nghĩ muốn làm đại tướng quân." Nam hài ngạo nghễ , làm đại tướng quân thực uy phong, có thể chà đạp càng nhiều người.

      " sai, bên làm đại tướng quân tai họa cho quốc gia, bên làm đại ma đầu giang hồ gây tai họa người khác, rất hợp ý ta."

      "..."

      Uy uy uy , ngươi có thể lại vô sỉ chút sao?

      ——————————

      Thích, liền ở lâu trong hố của ta mà phân tích truyện ~~^O^
      Last edited by a moderator: 4/9/14
      nkhanh3324, Hale205, Abby4 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 40

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar

      Ánh trăng trong như nước, gió núi lạnh thấu xương, tiếng côn trùng kêu vang.

      Phong cảnh mỹ lễ, hoa trong trăng, cảnh này có thừa lãng mạn để chuyện đương.

      Nhưng điều kiện tiên quyết là phía trước phải là vách núi cao vạn trượng a! nếu ngã cái chết cái chắc luôn!

      A Manh nơm nớp lo sợ nhìn vách núi kia, ánh mắt thể đo đạc hết được độ cao, chỉ cần liếc mắt sơ qua liền thấy choáng váng đầu óc, dám nghĩ đến việc nếu sảy chân ngã xuống vách núi ra sao. Nàng vội chạy lại, ôm lấy thắt lưng của nam nhân kia, chôn mặt trước ngực , gắt gao bám lấy buông.

      Ngu Nguyệt Trác cúi đầu nhìn đỉnh đầu nàng, hành vi ỷ lại của nàng khiến cho tôn nghiêm sở hữu của nam nhân được thỏa mãn, thanh của cực ôn hòa, “Mới vừa rồi, nàng tướng công nàng tốt nhất, bộ dáng tuấn tú lại bất phàm, nàng chỉ mình ta có phải ?”

      “…” Cả người A Manh giật mình cái, nhịn được liếc mắt nhìn vách núi phía sau cái, rốt cuộc chỉ có thể nghĩ đằng nẻo, “À, đúng thế…”

      Ta a, cho dù ngươi muốn xác nhận, cũng cần phải chọn chỗ vách núi này để xác nhận a, đây phải là bức người phải thừa nhận sao? Biết là nàng nhát gan, lại thức thời, tại cho dù ép nàng đáp ứng làm chuyện thẹn thùng, nàng cũng do dự mà gật đầu luôn a.

      A Manh đen mặt, cảm thấy Ngu Nguyệt Trác bắt nạt mình, hiểu nàng như thế nào nàng cũng hiểu như thế, trải qua biết bao năm tháng, cũng bị lưu mờ dấu vết trong lòng, ngược lại hình như càng thêm ràng hơn. Biết nàng nhát gan, lại mang nàng đến vách núi chuyện đương, đây phải bức nàng bắt buộc phải làm theo ý sao, mặc kệ gì, nàng cũng phụ họa đồng ý.

      Đây là loại hiểu biết bi ai nha.

      Nghe được câu trả lời của nàng, Ngu Nguyệt Trác thập phần sung sướng, nâng cằm nàng lên, ôn ôn nhu nhu liếm môi nàng hôn cái, cho đến khi nhịn được mà thô lỗ nuốt trọn môi lưỡi của nàng, mưa rền gió dữ xâm nhập vào miệng nàng, đến khi nàng xụi lơ trong lòng , thân thể được ôm trọn lấy, thậm chí có thể cảm nhận được từng phản ứng dù là nhất.

      “Nếu ta như thế, về sau cho phép những lời khiến ta tức giận nữa.” Ngu Nguyệt Trác tiếp tục ôn nhu , nụ cười sung sướng che kín khuôn mặt , hiển nhiên cực kỳ thích chuyện nàng thổ lộ, thậm chí thấy việc nàng thẳng thắn như thế, so với các loại hàm súc của các quý nữ các đại gia tộc khác khiến thích hơn nhiều.

      Uhm, về sau nhất định phải để nàng nhiều hơn chút mới được, thể để nàng làm buồn!

      Trong lòng Ngu Nguyệt Trác thầm hạ quyết định.

      A Manh nhìn vách núi đen, sau đó ngẩng mặt lên nhìn , thấy thần sắc của , trong lòng có chút giật mình, đột nhiên cảm thấy việc nghĩ đằng nẻo cũng làm người ta chán ghét, thậm chí lúc này nam nhân kia khiến cho tâm của nàng cũng có chút xao động.

      Tuy rằng nàng cũng phải thương đến độ chết sống lại, nhưng tình thân từ ngày bé khiến nàng đối với cũng có cảm tình, chỉ là chưa đạt đến tình mà thôi. Mà tình là cái gì chính bản thân nàng cũng hiểu, nào dám khẳng định chính mình “ đến độ chết sống lại”? Lúc này, chỉ là tình thế cấp bách cần bảo vệ bản thân mình thôi, trời mới biết ở trong mắt cổ nhân, chuyện thổ lộ như thế tuân thủ nữ tắc, chẳng biết xấu hổ, ngay cả đối với sư huynh muội cũng thể chấp nhận được. Chỉ là, nhìn bộ dáng nam nhân này vẻ mặt vui sướng, cười đến tâm nàng cũng lay động, cảm thấy lúc này thập phần tuấn mỹ.

      Ngu Nguyệt Trác ngồi chiếu, ôm nàng ngồi trong lòng , để hai chân nàng vắt vách đá, để cảm giác được nàng gắt gao ôm – vì đây là nơi an toàn nhất.

      “Vừa rồi ta rất tức giận.” Ngu Nguyệt Trác , “Bất quá, tại ta giận nàng, chỉ là bọn dám chạm vào nàng, ta làm sao có thể bỏ qua? Vạn Kiếm Sơn Trang …”

      Nghe lời của lộ ra nguy hiểm, A Manh hết hồn, kiên trì biện hộ cho mình, “Ta đâu biết võ công, làm sao có thể đánh lại bọn họ? Mà đâu phải ta tự nguyện để bị bắt cóc.”

      “Ân, ta biết, nàng nhát gan như vậy, lại rất thức thời, sao dám sau lưng ta hồng hạnh vượt tường.” Nam nhân đương nhiên , để ý đến biểu tình sắp hộc máu của người nào đó, tiếp tục , “Mà nàng lại dám để khen nam nhân khác! Ha ha, có nên phạt hay ?”

      “… Vị công tử kia đứng trước mặt ta, ta chỉ có thể nhìn thôi, có ý tứ gì khác.” A Manh đờ đẫn đáp, ra nguyên nhân khi đó nàng cảm nhận được sát khí là từ , quả nhiên bưu hãn a, nàng có nên cảm thấy may mắn khi đó tâm lý mình có chút loạn, song mỗi lời ra đều khen nam nhân này, thậm chí còn có thể biết xấu hổ thổ lộ tâm tình trước mặt nam nhân khác hay ?

      Xem ra thức thời luôn luôn cứu được bản thân – tuy rằng vẫn có điểm biết xấu hổ.

      Ngu Nguyệt Trác lại cúi đầu thân ái cọ cọ mặt nàng, bàn tay ở người nàng sờ đến sờ lui như muốn đem nàng thành vật sở hữu của – chỉ mới có thể chạm vào, ai khác được chạm vào nàng. Cảm giác được tay khẽ vuốt bắp đùi mình, khuôn mặt A Manh hồng rực lên, nếu phải nơi đây là vách núi, nàng chạy trốn ngay chứ như bây giờ, để cho nam nhân này tùy ý vuốt ve.

      “Hừ, lần này ta tạm tha cho nàng.” Đây chính là ví dụ điển hình của việc vừa chiếm tiện nghi lại còn khoe mẽ của nam nhân, “Còn việc của kẻ tiểu nhân kia, yên tâm , thân làm tướng công, ta báo thù cho nàng.”

      A Manh có chút mơ hồ, “Báo thù cái gì?”

      Nụ cười của nam nhân kia thập phần tà ác, gương mặt tuấn nhã lại vô cùng gợi cảm, minh chứng cho câu, “Nam nhân xấu, nữ nhân thương.” : “Ta dù rời giang hồ lâu, nhưng trước kia cũng từng kết giao với rất nhiều nhân sĩ hắc bạch giang hồ, Vạn Tử Y cùng sư huynh nàng ta dám đối xử với nàng như thế, giáo huấn bọn họ, trong lòng ta thể an tâm, miễn cho việc nàng lại bị ủy khuất lần nữa. Nếu như phu thê ta lục đục, tình cảm sứt mẻ, bọn họ chính là tội nhân. phải thế sao?”

      A Manh đờ đẫn, đột nhiên hiểu được. Nàng mà, với tình tình ác liệt của nam nhân này, làm sao có thể dễ dàng buông tha cho hai người kia. Lúc trước nam nhân này trước mặt Vạn Tử Y cùng sư huynh của nàng bộ dáng nhân sĩ giảng giải đạo lý khoan dung hoàn toàn là giả vờ, là cho Vạn Kiếm sơn trang mặt mũi, phải để lại mặt mũi cho hai người kia. Cho nên, chọc phải nam nhân này, chắc chắn những ngày kế tiếp của Vạn Tử Y cùng sư huynh nàng ta cực thê thảm a.

      A Manh nhất thời .

      Kế tiếp, bên vách núi, A Manh lại lần nữa trải qua nhiều chuyện dày vò, phía sau là vách núi đen, thậm chí còn thể đo được chiều sâu của vách núi kia, nhất thời toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

      Thẳng cho đến khi nam nhân kia vừa lòng, mới ôm nàng trở về khách sạn.

      *******

      Vừa trở lại cửa khách sạn, hai người liền bắt gặp thiếu niên thân áo trắng ôm đàn ngọc trở về.

      “Các ngươi về.” Trần Diêm Ly khẽ liếc qua cái, : “Xem ra ngươi rất đúng lúc, uổng công ta phát đệ muội biến mất liền chạy thông báo cho ngươi.”

      Ngu Nguyệt Trác cười lạnh, “Bình thường phải khi phát ra cần cứu người trước sao? Ai lại như ngươi, thờ ơ lạnh nhạt xem trò hay?” Biết vì giải quyết vụ trộm bảo kiếm ở Vạn Kiếm sơn trang mà rời chú ý, dặn dò chiếu cố A Manh, thế mà lại trơ mặt nhìn nữ nhân của mình bị nam nhân khác khiêng .

      là, trong lòng muốn đem nam nhân chạm vào nàng chém cho ngàn đao.

      “Làm gì có trò hay.” Trần Diêm Ly gật gật đầu, “Nữ nhân kia rất phiền toái, ngươi đối phó vô cùng tốt. Ta tin tưởng khi ta đến Vạn Kiếm sơn trang, người của ngươi cũng giải quyết bọn họ. Tốt lắm.”

      Ngu Nguyệt Trác suýt chút nữa tức chết, ra nguyên nhân người này khoanh tay đứng nhìn là muốn mượn chuyện này để bỏ đeo bám của Vạn Tử Y. Ngu Nguyệt Trác cố gắng hạ hỏa trong lòng, phát cùng người như thế tức giận rất nên, hỏi: “Ngươi muốn xuống núi?”

      “Uhm, nhận lời mời của Vạn trang chủ, đến Vạn Kiếm sơn trang giải quyết vụ trộm kiếm, cần cảm tạ ta, ta tuy chán ghét phiền toái, nhưng ngẫu nhiên cũng làm chuyện tốt.” Trần Diêm Ly nâng mắt nhìn , “Muốn đồng hành ?”

      Ngu Nguyệt Trác quay , nhìn thấy phản ứng thể tin được của A Manh, với nàng: “A Manh, nhìn , thế giới này, còn tồn tại nam nhân vô sỉ hơn, tướng công của nàng mới là tốt nhất đấy!”

      A Manh nhìn thiếu niên xuất trần thoát tục như ngọc kia, chần chờ chút, rốt cuộc gật đầu, thành khẩn : “Trước kia là ta hiểu lầm chàng, xin lỗi. May mắn chàng giống Trần công tử, ta yên tâm rồi.”

      Ngu Nguyệt Trác vui vẻ nhận lời xin lỗi của nàng, nhìn khóe môi Trần Diêm Ly run rẩy, trong lòng lại càng đắc ý.

      A Manh nhà , tuy rằng nhát gan lại thức thời, nhưng đôi khi ăn ngay , mà bộ dáng lại có chút ngây ngốc, khiến cho người đối diện cảm thấy vô lực phản bác, ngay cả nam nhân vô sỉ như Trần Diêm Ly cũng có chút thể chịu được.

      “Ta cùng ngươi, chờ sau khi hồi kinh, ta đến Tây Sơn nhậm chức, thể rời được.” Ngu Nguyệt Trác ra hành trình của mình.

      Trần Diêm Ly gật gật đầu, sau đó liếc A Manh cái, đột nhiên : “ người nàng có hương vị lạ… Thôi, nàng muốn gặp ta, ta phải tự tìm nàng.” xong, quay , tựa như những hạt bụi dưới ánh trăng, lắc mình cái liền biến mất.

      Như thế được coi là giải thích nguyên nhân vì sao Trần Diêm Ly đối xử như thế với A Manh sao?

      A Manh mờ mịt nhìn , sau đó quay đầu nhìn hướng mà nam nhân kia vừa biến mất, “ thế là có ý gì?”

      Câu trả lời của Ngu Nguyệt Trác là trực tiếp ôm thắt lưng của nàng, sau đó dùng khinh công bay trở về sương phòng của bọn họ, đặt nàng lên giường, bóc quần áo của nàng, sau đó, giống như chó con ở người nàng ngửi tới ngửi lui.

      "Ngu Nguyệt Trác, chàng là cẩu sao?"

      A Manh cả giận , luống cuống đem chăn che lại thân thể - mặc dù việc nên làm cũng làm, nhưng nàng vẫn thể quen được việc bản thân mình bị người khác nhìn. Nhưng mà, hai tay rất nhanh bị bắt lấy đặt đỉnh đầu, nàng liền như vậy khỏa thân nằm giường, toàn thân lên trước mắt nam nhân.

      Đêm qua quá mức điên cuồng, thân thể nàng có rất nhiều dấu vết, ít dấu hôn cùng vết cắn dày đặc, dù dùng thuốc, nhưng vẫn còn vết xanh tím, thoạt nhìn thấy ghê người.

      Nhưng những dấu vết này trong mắt , lại như khiêu khích, ánh mắt trở nên sâu thẳm, liếm liếm môi, khàn giọng , “ , người nàng có mùi hương của kẻ khác…”

      “Làm sao có thể? Chỉ có của chàng mà!” A Manh quả quyết phản bác, sau đó phát bản thân vừa gì, vẻ mặt ảo não.

      Ngu Nguyệt Trác thập phần cao hứng, ôm nàng vào ngực, hôn hôn môi nàng, cười : “Quả như thế, ngoài ta, ai dám chạm vào nàng, ta giết ! Cho dù là nữ nhân cũng được!” Lại hôn nàng chút, “Cho nên, về sau, dù là nữ nhân, nàng cũng nên cách xa ra!”

      "..."

      Khóe miệng A Manh khẽ giật, sau lúc nghẹn ngào : “Chẳng lẽ chàng ăn giấm chua với cả nữ nhân sao?”

      “Ta ăn!” Ngu Nguyệt Trác vẻ mặt chán ghét, “Cái loại hương vị chua xót lại nồng đó ai lại thích ăn? Về sau nàng nấu cơm cũng được dùng giấm, uhm, nữ nhân người có mùi giấm rất thối, nàng đừng chạm vào nó!”

      "..."

      A Manh thiếu chút nữa phun ngụm máu ra.

      ra nam nhân này … căn bản hiểu “giấm chua” nghĩa là gì.

      Chàng có thể có điểm thuần khiết thế sao?

      **********

      Ngày hôm sau, khi A Manh tỉnh lại Ngu Nguyệt Trác cũng biến mất như ngày hôm qua, mà Tri Xuân cũng như ngày thường đứng ở cửa phòng hầu hạ, giống như có việc gì xảy ra trong hai ngày qua.

      Gọi Tri Xuân vào hầu hạ nàng rửa mặt, đến khi A Manh ngồi trước bàn trang điểm, để nhà hoàn phục vụ mình, đột nhiên hỏi, “Ngươi sao chứ?”

      Tri Xuân nháy mắt mấy cái, nghi hoặc hỏi, “Tiểu thư, ngài gì?”

      Nhìn nàng bình tĩnh như thế, A Manh lại cảm thấy ngạc nhiên, “Việc đêm qua, ta bị trói rồi bắt , ngươi thế nào? Có bị thương ở đâu ?” Khi nàng bị bắt cóc , nhà đầu kia ở bên cạnh nàng, biết sau đó có khóc hay .

      Tri Xuân bỗng tỉnh ngộ, vỗ vỗ tay nàng, cười : “ có việc gì a, khi nô tỳ tỉnh lại, chỉ thấy Trần công tử, Trần công tử gia cùng ngài, nên nô tỳ cần lo lắng. Trần công tử lợi hại, bộ dáng đẹp, đàn lại hay, võ công cao cường, nghe là nhạc công ‘thần long thấy đầu thấy đuôi’ trong cung…”

      Nghe nha hoàn nhà mình tôn sùng Trần Diêm Ly, A Manh chỉ có thể =_=, biết có cái phúc của biết, nên là Trần Diêm Ly giỏi lừa gạt. Đặc biết, tối hôm qua khi triền miên cùng Ngu Nguyệt Trác, Ngu Nguyệt Trác “vô tình” để lộ tra nguyên nhân khiến nàng lớn mật hôm trước là vì tiếng đàn của kẻ nào đó, A Manh đối với Trần Diêm Ly ghét đến cực độ, thầm oán hận nguyền rủa phen.

      Bất quá, Trần Diêm Ly ở trong lòng A Manh cũng trở thành kẻ bí hiểm, khuôn mặt như ngọc, tiếng đàn thần bí khiến cho người ta thể nhìn thấu, khiến cho người ta phải phòng bị.

      A Manh cảm thấy, nếu phải bắt buộc, nàng tuyệt đối đối đầu với Trần Diêm Ly.

      Chờ nàng rửa mặt xong, Ngu Nguyệt Trác cho người bưng đồ lên, vô cùng ôn nhu kéo A Manh ngồi vào vị trí dùng bữa.

      Dường như tâm tình của cực tốt, tươi cười vô cùng nhu hòa, phong độ nhanh , khiến cho người ta nhịn được mà phải ngắm nhìn .

      Tương đối mà , A Manh tựa như hũ dưa chua, cả người đau nhức, nhìn thấy tâm trạng vô cùng tốt, ngược lại, càng thấy bức xúc.

      Nàng bao giờ tin tưởng nam nhân, nam nhân đều là kẻ lừa đảo! ràng chỉ sờ sờ chút, làm gì hơn, nhưng kết quả là gì? Còn phải là đem nàng làm đến hôn mê sao?

      Yên lặng dùng xong bữa sáng thời gian còn sớm, Ngu Nguyệt Trác muốn cùng A Manh ngắm cảnh sắc núi rừng Ngọc Chỉ Phong.

      Ngọc Chỉ Phong tựa như tay cầm hoa lan, tương xứng với danh xưng “Ngọc Chỉ Phong”. Từ xa nhìn lại, dưới bầu trời màu lam, tầng mây trắng, ngọn núi kia tựa như bông hoa rực rỡ… nhìn kỹ lại thấy như bộ ngực lớn đồng nhất của nữ nhân, khiến A Manh thầm nghĩ chợt cười, tán thưởng thiên nhiên vô cùng kỳ bí.

      “Có gì đáng cười sao?” Ngu Nguyệt Trác cười hỏi.

      “Uhm, có gì.” A Manh thoải mái , về nguyên nhân gây cười – xấu xa như vậy, còn lâu nàng mới cho nghe.

      Ngu Nguyệt Trác cười cười, nắm tay nàng ngắm phong cảnh.

      Hôm nay, nam nhân này vẫn ôn nhu như cũ, vẫn là cảm giác khiến nàng thụ sủng nhược kinh, nhưng tại nàng muốn chút gì giết phong cảnh, mặc bày ra bộ dạng ôn nhu với mình.

      Này, đại để là chuyện đêm qua ngồi vách núi chuyện đương làm nàng sợ hãi, đột nhiên phát nam nhân này kéo nàng đến vách núi thổ lộ, chuyện này khiến nàng sợ hãi nhưng ôn nhu của nàng vẫn cảm nhận được.

      Cho nên mới , trong lòng A Manh, với gã nam nhân ác ma này, nàng có nhận thức cực cao, do đó cần có đối sách ứng biến.

      Ngắm Ngọc Chỉ Phong, hai người chậm rãi vào rừng, hưởng thụ cảm giác thế giới chỉ còn màu xanh biếc.

      Mặt trời dần trở nên nóng bức, Ngu Nguyệt Trác nhìn xa xa, với A Manh: “Nên trở về thôi.”

      A Manh sửng sốt sau đó nhàng lên tiếng.

      Cần phải trở về, bọn họ phải là người giang hồ, tham gia chuyện giang hồ. Mặc kệ thành Ngu Châu, vẫn nên trở lại kinh thành, còn có bao chuyện chờ bọn họ.
      Last edited by a moderator: 4/9/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 41

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar

      Ăn trưa xong, bọn họ liền xuống núi.

      Thời điểm xuống núi, A Manh thế nhưng có làm cho người ta phải lo lắng, tuy rằng thềm đá có chút trơn, từ đỉnh núi nhìn ra phía xa, từ nơi này phóng tầm mắt chỉ toàn thấy núi và núi, cũng làm cho vài người nhát gan lo lắng có thể bị rớt xuống vách núi bất cứ lúc nào, đến khi đó liền gặp họa lớn.

      Cho nên A Manh cẩn thận từng ly từng tý , lo lắng rằng thể chất hay ho của nàng có khi nào trận gió thổi tới liền làm nàng ngã sấp xuống , đến thập phần thong thả, thư thái trong lúc đó thuận tiện thưởng thức chút phong cảnh ven đường, vô cùng thích ý. Chính là ánh mặt trời chói chang, làm cho người ta có cách nào chịu được.

      cánh thon dài tay cầm khăn lau mồ hôi mặt nàng, A Manh ngẩng đầu lên nhìn, sau đó để yên cho vị đại lão gia sắt đá nhà nàng tiếp tục động tác nhu tình, xem ở trong mắt người khác, là màn cực vì tương thân tương ái, chút ánh mắt hâm mộ của các khách nhân cũng lên núi, đặc biệt ít nữ nhân, nhìn vị mỗ tướng quân tuấn tú tiêu sái, lộ ra ánh mắt hâm mộ mà thở dài, sau đó đối A Manh chính là các loại hâm mộ ghen tị phẫn hận.

      Tri Xuân vẻ mặt kiêu ngạo, mặc kệ gia xuất sắc như thế nào, đều là của tiểu thư nhà nàng.

      Phù Cửu trầm mặc đứng ở bên nhìn trời, phát biểu ý kiến.

      " cần cẩn thận như thế, có ta ở đây." NguNguyệt Trác đem khăn lau thu hồi lại, sau đó nắm tay nàng chậm rãi tới.

      "Ta theo thói quen." A Manh thản nhiên , có lẽ do vị đại sư miệng quạ đen lúc xưa nàng vận mệnh rủi ro, hơi cẩn thận liền phát sinh chuyện ngoài ý muốn, khiến cho nàng từ đến lớn ba ngày hai bữa lại bị thương, dưỡng thành thói quen làm việc đều chậm chạp cẩn thận.

      NguNguyệt Trác hiển nhiên cũng nhớ lại ngày bé thê thảm của nàng, khỏi hé miệng cười, nắm chặt tay nàng, : "Có ta đây bên người, nàng cần cẩn thận như thế, bất cứ lúc nào, ta cũng che chở nàng."

      A Manh nhìn cái, có chút ý tứ hàm xúc , nhưng có sát phong cảnh phản bác lại.

      Tục ngữ xuống núi dễ dàng lên núi khó, quả nhiên thời gian xuống núi ít hơn thời gian lên núi tới hơn nửa canh giờ. Đến chân núi, tạp rất nhiều, chân núi có rất nhiều du khách.

      qua thác nước, A Manh nhìn trong lòng suối đá vũ hoa sáng lấp lánh, đột nhiên kéo áoNgu Nguyệt Trác, khi nhìn qua hỏi thăm, có chút ngượng ngùng : "Ta muốn nhặt vài viên đá vũ hoa làm kỷ niệm." Nàng có thói quen cùng đối nghịch, đột nhiên trong lúc đó dùng loại ngữ khí làm nũng cùng trao đổi, là có chút được tự nhiên.

      Ngu Nguyệt Trác tâm tình vô cùng tốt, nhéo nhéo mặt của nàng, sau đó trong lúc nàng kinh ngạc, thân thể đột nhiên bay lên, dáng người nhàng dừng ở giữa dòng suối, mũi chân điểm cái mặt nước, sau đó rất nhanh lại vội vàng quay lại bên người nàng. loạt động tác này, bất quá chỉ diễn ra trong vào giây, thậm chí người còn chưa thấy ràng xong.

      bàn tay xòe ra trước mặt nàng, trong lòng bàn tay có chút nước, còn có ba viên đá vũ hoa xinh, thập phần xinh đẹp, A Manh liếc mắt cái liền thích.

      "Có đủ hay ?" NguNguyệt Trác cười khanh khách hỏi.

      "Đủ đủ!" A Manh vui sướng tiếp nhận, nhìn quanh mình ánh mắt ngạc nhiên cùng bội phục của mọi người khi thấy phản ứng của nàng, tinh tế vuốt ve ba viên đá vũ hoa kia, có thể là vớt từ trong nước ra, viên đá khi vào tay cảm giác thực mát mẻ, ngay cả nhiệt độ gay gắt cũng giảm vài phần.

      Nơi này là phong cảnh du ngoạn nổi danh của Đại Sở hoàng triều, tới đây du ngoạn chỉ có hoàng công quý tộc cùng dân chúng tầm thường, còn có số ít là nhân sĩ giang hồ,nhìn đến hành động lúc nãy của Ngu Nguyệt Trác, chính là cảm thấy ngạc nhiên cùng tán thưởng thân thủ nhanh nhẹn của .

      A Manh thưởng thức lúc, sau đó ngẩng đầu lên nhìn nam nhân : "Ngu Nguyệt Trác, đây là lần đầu tiên chàng đưa ta này nọ nha. Ân, tuy rằng chỉ là vài viên đá vớt lên từ trong nước, nhưng rất xinh đẹp." xong, xòe bàn tay có viên đá ra, hướng tới mỗ vị tướng quân cười, khuôn mặt thập phần ngây thơ đáng .

      "..."

      Nam nhân sắc mặt cứng ngắc, khuôn mặt tuấn nhã trưng ra loại biểu tình kì quái.

      Phù Cửu cùng Tri Xuân đồng thời cúi đầu, trong lòng yên lặng phun trào: tiểu thư (phu nhân) đả kích tướng quân liền thoải mái sao?

      Chờ lên xe ngựa sau, A Manh còn xem ba viên đá, đột nhiên bị ai đó ôm, cả người ngồi xuống trong lòng , nam nhân cúi đầu đối mặt với nàng, bốn mắt nhìn nhau, có thể xem ràng vẻ mặt của nhau.

      "Về nhà, ta đem khế ước điền sản của phủ tướng quân cùng chìa khóa khố phòng đưa hết cho nàng." Ngu Nguyệt Trác nghĩ nghĩ, lại , "Ta chính mình cũng tặng cho nàng."

      Muốn đưa đưa thứ lớn nhất trước tiên, đây là ý tưởng của Ngu Nguyệt Trác. ngay cả bản thân đều đưa cho nàng , cũng coi như bù lại trước kia sơ sẩy đối tốt với nàng. Nghĩ xong, nam nhân trong lòng tiếp tục đắc ý, cho rằng chính mình có thể nghĩ ra đem bản thân đưa cho nàng, xem nàng còn có cái gì soi mói nữa .

      A Manh hạ ánh mắt, sau đó khóe miệng run rẩy.

      Cho nên , đây là vị mỗ tướng quân mất bò mới lo làm chuồng, gắn liền với thời gian muộn? Hay là bị đả kích tinh thần nên bình thường?

      " cần, trong phủ còn có nương cùng Nguyệt Quyên, các nàng biết chàng đem đồ cưới của Nguyệt Quyên tặng, tìm chàng liều mạng mới là lạ." A Manh thực lý trí cự tuyệt, cảm động là có, nhưng sau khi cảm động nàng nhận được tình, cũng dám lấy liền thoái thác."Còn có, chàng vốn là người của ta , đưa hay đưa cũng có gì khác nhau." Kết hôn, chính là nam nhân của mình, A Manh muốn đem thành của mình, cho nên có chút đương nhiên.

      "Ôi chao." NguNguyệt Trác hiển nhiên nghĩ tới nàng như thế, nhất thời hai mắt tỏa sáng, nhịn được cúi đầu cắn khuôn mặt của nàng chút, cười : "Nguyên lai ta muốn là của nàng sao? Tại sao ta biết?"

      A Manh lại cúi đầu, làm tự chơi mấy viên đá, để cho tự tưởng tượng —— tuy rằng nàng biết có cái gì tốt , ngược lại có chút mặt đỏ.

      "Ân, xem ra của nàng liền là của ta, của ta chính là của nàng, ta cũng cần đưa cái gì, dù sao của ta đều là của nàng ." Ngu Nguyệt Trác xong, dùng loại nhu tình đem nàng ôm vào trong lòng, "Tự nhiên, nàng cũng là của ta."

      "..."

      A Manh giãy dụa sau lúc lâu, có cách nào giãy ra khỏi vòng ôm ấp của , rốt cục buông tha, muốn làm gì làm.

      Qua lát, Ngu Nguyệt Trác tiếp tục : "Đồ cưới của Nguyệt Quyên tất nhiên là chuẩn bị, tướng quân phủ bạc đãi muội ấy về chút đồ cưới này. Hồi kinh, tướng quân phủ liền giao cho nàng, nàng muốn làm gì cũng được."

      Hứa là việc bản thân cam đoan với người khác, đảm bảo phải thực được, khiến cho hết sức hào phóng. Từng ở trong giang hồ hỗn loạn, đối với danh lợi phú quý hiển nhiên hề quan tâm như con cháu nhà thế gia khác, chúng nó tồn tại chính là cho loại hưởng thụ rất cao cấp mà thôi.

      A Manh nghe xong, tổng cảm thấy lời này dường như có cái gì đúng, mà nhìn thần sắc có chút hờ hững, lại lần nữa khẳng định cũng như bên ngoài đồn đại đối với muội muội muốn cái gì cũng đáp ứng, thậm chí quá mức lãnh đạm .

      A Manh muốn tiếp tục suy nghĩ đến chuyện của em chồng Ngu Nguyệt Quyên, liền cúi đầu giả bộ chơi đá vũ hoa. Bất quá NguNguyệt Trác cũng cho nàng trốn tránh, nâng mặt nàng lên rồi cười : "nàng ta muốn đến được, tất cả của ta cũng là của nàng. Ta cho nàng nhiều thứ tốt như vậy, nàng có điều gì muốn hay ?"

      "..."

      A Manh thiếu chút nữa quỳ cuống lạy vị tướng quân này, có chút thống khổ muốn bảo đừng câu "Nàng ta đến được" nữa, thực làm cho nàng cảm thấy châm chọc thôi. Lời này bắt đầu từ tối hôm qua, muốn đến vài chục lần, mỗi khi cùng nàng thân thiết, đều câu như vậy, sau đó là các loại ép buộc, mỹ danh là: "Nàng ta đến được, ta tự nhiên phải đáp ứng cảm tình của nàng, ngoan, chúng ta lại đổi cái tư thế ~~ "

      Xem vị kia ràng tính cách ác liệt chịu được, lúc này lại chờ đợi nhìn nàng ý bảo nàng mau mau đáp lại , A Manh đột nhiên hiểu ra, nam nhân nàycho dù thoạt nhìn rất cường đại, tính cách rất ác liệt, nhưng ở phương diện tình cảm, cũng chỉ là tiểu hài tử, hơn nữa là tiểu hài tử thích nghe nàng lời ngon tiếng ngọt, luôn có khả năng buộc nàng đối ít lời thổ lộ, sau đó chờ nàng xong, chính là đối với nàng làm ra các loại ép buộc, nàng là não ngắn mới có thể cùng loại chuyện này!
      Last edited by a moderator: 4/9/14
      nkhanh3324, Hale205midnight thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :