1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Xui Xẻo - Vụ Thỉ Dực (PN 126) Hoàn - Đã Có EBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hanako

      Hanako Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      120
      Vậy hóa ra, đây là quá khứ hồi đó chỉ có vài ba dòng mà Ishtar đến.:yoyo31:
      Tuy ngắn nhưng cũng khiến cho mình thỏa mãn rồi.:ex10:
      Biểu muội lên đường rồi nhá.:Cheerleader:
      Bánh bao của dân tình sắp lên sàn rồi.:eye_wide:
      Ishtar thích bài này.

    2. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Phiên ngoại 119
      Edit: Trang Phạm
      Beta: Ishtar

      Sáng sớm phủ Định Quốc Hầu náo nhiệt.

      "Nương, nương ~~"

      Thanh non nớt ngọt như kẹo của bé con vang lên trong sáng sớm đầu xuân.

      A Manh còn mơ màng, nghe tiếng gọi của con trai bảo bối, theo bản năng mà đứng dậy.

      bàn tay ấm áp đè lên thân thể nàng, thanh kỳ lạ của nam tử vang lên: “Nàng ngủ tiếp , ta nhìn cái.”

      Nghe thế, A Manh cho phép mình tiếp tục ngủ.

      Bên kia, trước khi cửa phòng bị phá mở ra, Ngu Nguyệt Trác vội cầm quần áo mặc vào, vừa thắt xong đai lưng, liền nghe thanh cửa bị phá, sau đó là tiếng bước chân thùng thùng vang lên, bánh bao ăn mặc như quả cầu vọt vào.

      “Tể Tể!” Ngu Nguyệt Trác gọi tiếng.

      Bước chân của bánh bao đột ngột dừng lại, nhìn thấy phụ thân, ngẩng đầu nhìn quanh, thanh ngọt ngào vang lên: “Phụ thân, nương đâu?”

      Ngu Nguyệt Trác lên, ôm lấy bánh bao mang ra ngoài, cho ầm ỹ đến thê tử ngủ giường, “Nương còn ngủ, thể làm phiền, Tể Tể phải là bé ngoan nghe lời.”

      Tiểu tử kia giơ tay ôm cổ , nghe , ánh mắt nhanh như chớp xoay xoay, sau đó lộ ra tươi cười ngây ngô, ra sức gật đầu, cam đoan: “Tể Tể là bé ngoan ~~ Tể Tể là bé ngoan~~”

      Ngu Nguyệt Trác bật cười, xoa xoa tóc mềm mại của bánh bao , vạch trần hành vi ngoan ngoãn như bề ngoài của tiểu tử này. Con của mình có đức hạnh gì, trong lòng Ngu Nguyệt Trác đều hiểu , bánh bao chính là kẻ giả trư ăn thịt cọp, bề ngoài ngốc nghếch như A Manh khiến ai gặp cũng thương, kỳ bên trong bé chính là tiểu quỷ, theo lời A Manh mà : cha con giống nhau, đều là cao thủ diễn trò.

      Ngu Nguyệt Trác mang theo con trai đến viện luyện thân thể, mang con chạy bộ quanh sân, sau đó nhìn con trai đứng tấn.

      Đứa ba tuổi hai chân đều , nhưng cắn răng chịu thoả hiệp. Ngu Nguyệt Trác chắp tay sau lưng đứng nhìn, khi hết nửa canh giờ, mới cho tiểu tử kia nghỉ, đỡ lấy thân thể mềm nhũn của con trai, sau đó dắt con trai thong thả chậm rãi trong sân để giãn gân cốt.

      Sau khi trở về, bánh bao lớn biết bao, khiến cho Ngu Nguyệt Trác có chút tiếc nuối, chờ khi con trai được hai tuổi, Ngu Nguyệt Trác bắt đầu có mục đích muốn huấn luyện con. Mà gần đây, Ngu Nguyệt Trác lại phát con trai sức mạnh có thừa, mỗi sớm đều chạy đến tìm cha mẹ, vì thế người nào đó quyết định để bánh bao luyện nội dung đứng tấn trước tiên, thế nên mỗi buổi sáng, tiểu tử kia đều bị phụ thân xách đến đứng tấn trong viện, nhìn là đáng thương.

      Nhưng, bánh bao đáng thương như thế mà ai có thể ngăn cản. Người có thể ngăn cản là A Manh, tại lại mang thai tháng thứ ba, mỗi ngày đều như ngủ đông, chờ khi nàng rời giường, hai cha con tập luyện xong, đương nhiên thấy bộ dáng bánh bao đáng của mình bị phu quân xách tàn phá, mà mọi người đều tuân theo mệnh lệnh của Ngu Nguyệt Trác, ai đến cho nàng rồi.

      May nắm, tiểu tử kia nhìn bề ngoài mềm nhũn, nhưng lại có tính cách giống Ngu Nguyệt Trác, ăn khổ ăn mệt cũng chịu thoả hiệp. Vì thế, bánh bao cũng gì với A Manh, A Manh bị giấu đến thế hoàn toàn biết gì rồi.

      Huấn luyện được thông suốt từ xuống dưới, tiểu tử kia thân khoẻ mạnh, Ngu Nguyệt Trác cho người lấy quần áo ra tự mình thay cho con, sau đó ôm con đến đại sảnh ăn điểm tâm.

      Đại sảnh, A Manh vừa rời giường ngồi ngáp trước bàn ăn, chờ cha con hai người về dùng cơm, nhìn trượng phu ôn hoà ôm con trai vào, sắc mặt hai nam nhân lớn đều vô cùng tốt, đương nhiên có nghi ngờ gì, cười : “Sáng sớm, hai người đâu vậy?”

      “Ta cùng Tể Tể ở trong sân luyện thân thể.” Ngu Nguyệt Trác đặt con trai lên ghế, mỉm cười đáp.

      A Manh cầm chén canh được thổi nguội đút cho con trai, cười hỏi: “Luyện thế nào?”

      Ngu Nguyệt Trác cười mà đáp.

      Uống xong chén canh, bánh bao mới ngọt ngào đáp: “Chạy chạy, vẫn chạy ~~”

      A Manh hiểu, đồng ý : “ ra là chạy bộ a! Ừ, buổi sáng chạy bộ rất tốt, về sau tiếp tục kiên trì.”

      Ngu Nguyệt Trác cười càng sâu, bánh bao chớp chớp mắt, sau đó tiến đến bên A Manh, hôn lên mặt nàng cái, cũng ngây ngốc cười rộ lên.

      A Manh lại lần nữa bị hai cha con lừa dối.

      Ăn sáng xong, A Manh đỡ thắt lưng dạo trong đại sảnh tiêu thực, nhìn thấy hai cha con ngồi cạnh bàn cờ, hỏi: “Hôm nay chàng đâu sao?”

      Ngu Nguyệt Trác đem hòm quân cờ cho con trai, để con trai sắp xếp quân cờ, đáp: “Nàng quên sao? Đêm nay trong cung có tiệc, ta muốn mang con trai tiến cung dự tiệc.”

      A Manh a tiếng, khỏi vỗ vỗ đầu. Từ sau khi mang thai, nàng thích ngủ hơn, đôi khi lại tỉnh tỉnh mê mê, quên chuyện nọ nhớ chuyện kia là chuyện bình thường, phải dựa vào người khác nhắc mới nhớ.

      Ngu Nguyệt Trác đến, nắm lấy tay nàng, tuy nàng chỉ là ảo não mà vỗ, nhưng vẫn cho phép. Kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, Ngu Nguyệt Trác sờ sờ cái bụng lồi ra chút của nàng, : “ tại nàng mang thai, phản ứng lớn, ngu ngốc đến quên là chuyện bình thường, cần để ý.”

      Vốn dĩ A Manh còn cảm động việc an ủi, nhưng sau khi nghe xong, sắc mặt thay đổi, trợn mắt, hất tay ra, cả giận : “Ta là bệnh hay quên, gọi là ngu! Mỗi ngày đều ngủ ngủ ngủ, chẳng lẽ chàng biết ngủ nhiều đầu hay quên này nọ sao?”

      "Nga, nguyên lai là như vậy a!"

      A Manh tức giận, nhìn vẻ mặt bừng tỉnh của người nào đó đáng ghét! ngày chọc giận nàng chết sao?

      Nhưng, cũng vì sau khi A Manh mang thai có phản ứng lớn, cho nên lần vào cung này Ngu Nguyệt Trác mang nàng theo được, dù sao trong kinh, ai biết chiều vợ ra sao, thân thể A Manh tiện dự tiệc cũng ai dám gì.

      A Manh cũng sợ mình đường vào cung gặp chuyện gì hay, lập tức muốn theo, nhưng vẫn dặn dò vị Hầu gia nào đó phải chiếu cố tốt cho bánh bao nhà mình, để con có chuyện gì. Có Ngu Nguyệt Trác ở đó, đương nhiên có chuyện gì, nhưng A Manh là mẫu thân, con trai còn , cùng được nên mới lải nhải nhiều như vậy.

      Chạng vạng, Ngu Nguyệt Trác mang theo con trai tiến cung, A Manh đứng ở cửa Toả Lan viện nhìn theo bóng dáng hai người rời , trong lòng có chút lo lắng.

      "Tiểu thư." Tri Hạ gọi tiếng.

      A Manh thu hồi ánh mắt, để Tri Hạ đỡ tay chậm rãi trở về.

      là cuối xuân, thời tiết còn lạnh, nàng ăn mặc có chút dày, lại phải chậm rãi.

      “Tri Hạ, em xem, vì sao Hoàng thượng đột nhiên lại bảo Hầu gia mang theo Tể Tể? Tể Tể còn , hiểu chuyện, nếu cẩn thận gây chuyện với quý nhân trong cung phải làm sao?...” Hoàng cung phức tạp như vậy, nàng cũng mong con trai đứng ở địa phương đó.

      Tri Hạ nghe xong, nở nụ cười: “Tiểu thư, nô tỳ cảm thấy lo lắng của người là cần thiết.”

      “Hả? Vì sao?” A Manh vì sao nàng lại chắc chắn như vậy, chẳng lẽ nàng thành vị mẫu thân hay lo nghĩ linh tinh sao?

      “Tiểu chủ tử dù còn , nhưng thực thông minh, tuỳ ý va chạm vào quý nhân nào. Hơn nữa, có Hầu gia che chở cho tiểu chủ tử, để tiểu chủ tử xảy ra chuyện. Với bản lĩnh của Hầu gia, nô tỳ cảm thấy thể phát sinh chuyện gì.” Trong mắt Tri Hạ, tiểu chủ tử tuy còn , nhưng lại khôn khéo, đại đa số mọi người bị bề ngoài của bé lừa bịp, sau đó bị bé lừa mà biết, giống như tiểu thư nhà mình bị vị Hầu gia nào đó lừa mà biết.

      Nghe Tri Hạ phân tích, A Manh thấy cũng có lý, sau đó tâm tình của nàng lại thực thoải mái, phụ nữ có thai cảm xúc biến hoá lớn thôi, cho nên, bình tĩnh!

      ****

      Mà A Manh vừa quyết định bình tĩnh lại biết, con trai bảo bối nhà mình vừa tiến cung, quả thực va chạm với vị tiểu quý nhân nào đó rồi.

      Bị đâm cho ngã xuống đất, tiểu nương che mắt khóc rống lên, bánh bao mặc như gấu con cũng bị đâm cho quỳ rạp mặt đất, nhưng lại khóc, dùng biểu tình ngốc ngốc đáng chậm rãi bò lên, sau đó ngây ngô nhìn tiểu nương gào khóc kia.

      Tình huống phát sinh, cung nữ hầu hạ bên quá sợ hãi, vội chạy đến nâng tiêu nương kia, kiên nhẫn dỗ dành, ngược lại, bánh bao ngây ngốc đứng bên ai để ý.

      Ngu Nguyệt Trác tìm con trai thấy màn này, nhướn mày, thanh kỳ lạ mang theo cảm xúc vang lên: “Phát sinh chuyện gì rồi?”

      Vừa thấy , bánh bao cao hứng chạy tới, ngọt ngào gọi: “Phụ thân~~”

      Ngu Nguyệt Trác sờ sờ đầu bánh bao , nhìn về phía tiểu nương bị hai cung nữ vây quanh, tầm năm sáu tuổi, mặt mũi xinh đẹp, quần áo hoa lệ, vừa nhìn là biết người trong cung, thoáng nghĩ, Ngu Nguyệt Trác liền hiểu đó chính là Bát công chúa của Đương kim Hoàng thượng.

      Nghe thanh của , các cung nữ vây quanh tiểu nương mới phát xuất của , nhất thời phát khổ trong lòng. Đương triều Định Quốc Hầu có ai biết, nghĩ tới kẻ va chạm với tiểu công chúa lại là con của Định Quốc Hầu, này đúng là…

      “Hầu gia!” Hai cung nữ cuống quýt hành lễ, sau đó giải thích: “Bẩm Hầu gia, vừa rồi, tiểu Hầu gia cùng Bát công chúa vô ý chạm vào nhau, hai người đều ngã cái.” Các nàng đương nhiên dám tiểu Hầu gia chạy quá nhanh mà Bát công chúa lại nhìn đường, cho nên mới ngã. Mặc kệ là lỗi của ai, truy cứu ra, đều là nô tỳ các nàng chịu tội.

      ra là vậy.” Ngu Nguyệt Trác híp mắt tiếng, lại nhìn về phía Bát công chúa kia, Bát công chúa trốn sau lưng cung nữ, dùng đôi mắt sợ hãi nhìn , hai mắt vẫn còn chút hồng hồng. Đúng là đứa năm tuổi, khóc là chuyện bìnht hường, nhưng trong lòng so sánh, cũng có chút vui.

      “Là con trai thần va vào Bát công chúa, xin Bát công chúa thứ lỗi.” Ngu Nguyệt Trác mỉm cười .

      Nhìn cười, hai cung nữ đều đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu. Đương triều Định Quốc Hầu tuấn nhã vô song, phong cách trời cho, phàm là ai gặp , đều bị phẩm cách cùng mị lực của mê hoặc, nay vừa gặp, bỗng thấy người đời ngoa.

      Bát công chúa nhìn nhìn Ngu Nguyệt Trác, lại nhìn về phía bánh bao , đôi mắt đen láy bị nước mắt thấm đẫm sáng ngời, ôn nhu : “, trách đệ đệ, là tiểu Bát vô dụng…”

      “Đa tạ Bát công chúa trách tội.” Ngu Nguyệt Trác cười , đem tình thu xếp ổn định.

      Chờ khi các cung nữ mang tiểu công chúa rời , Ngu Nguyệt Trác ôm lấy con trai, xoa xoa gương mặt nhắn của con trai, cười : “Tể Tể, sao lại chạy loạn? Để phụ thân tìm lâu.”

      Bánh bao ôn nhủ hôn lên mặt cái, lại nhàng : “ tìm tiểu ca ca, thấy tiểu ca ca đâu cả.”

      “Tiểu ca ca?” Trong lòng Ngu Nguyệt Trác cân nhắc, biết tiểu ca ca kia là đứa nhà đại thần nào để tiểu tử này vừa mắt rồi.

      “Đúng, tiểu ca ca rất tốt ~~” bánh bao vui tươi hớn hở gật đầu.

      Ngu Nguyệt Trác mỉm cười, nếu con trai thấy tốt, như vậy, đương nhiên là người rất thú vị rồi.

      Thấy thời gian sắp bắt đầu, Ngu Nguyệt Trác nắm tay con trai chậm rãi bước đến trước điện, đột nhiên hỏi: “Tể Tể thích tiểu tỷ tỷ vừa rồi sao?”

      Bánh bao nghiêng nghiêng đầu, rồi : “Thích, rất tốt ~~”

      Ngu Nguyệt Trác vừa nghe, khỏi cười rộ lên, thể biết con mình công chúa rất tốt là đại nghịch bất đạo, chỉ cảm thấy tiểu công chúa kia đúng là loại hình bánh bao, mới đụng cái khóc rồi.

      Uhm, nhưng mà con trai mình nhích…


      p/s: pé bánh bao nhà ta mới tí tuổi đầu thôi đó, ko biết giống ai nữa ... :yoyo36::yoyo36::yoyo36:

    3. người qua đường

      người qua đường Well-Known Member

      Bài viết:
      581
      Được thích:
      549
      Hử 1 cặp tỷ đệ luyến trong tương lai ư
      Ishtar thích bài này.

    4. xiu lão gia

      xiu lão gia Well-Known Member

      Bài viết:
      294
      Được thích:
      391
      ặc, bánh bao đúng là tổng hợp hết ưu điểm của cả cha lẫn mẹ, mà Trác ca chưa chi tìm bánh bao cho bánh bao rồi. híc định làm thành truyền thống gia đình chắc. tks nàng
      Ishtar thích bài này.

    5. xiu lão gia

      xiu lão gia Well-Known Member

      Bài viết:
      294
      Được thích:
      391
      @Ishtar Trác ca hồi tý tuổi đầu bắt nạt a Manh như thế mà người lớn vẫn cứ tưởng đấy là người đáng tin, bánh bao khác tý là cái vẻ mặt ngốc ngốc như a Manh thôi. híc cả nhà bụng đen
      Ishtar thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :