1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Xui Xẻo - Vụ Thỉ Dực (PN 126) Hoàn - Đã Có EBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Neavah Redneval

      Neavah Redneval Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      449
      thanks. chị phải cùng họ với rồi sao? Ngu phu nhân a Ngu phu nhân

    2. Tiểu Lộc Hàm

      Tiểu Lộc Hàm Well-Known Member VIP Editor

      Bài viết:
      402
      Được thích:
      4,685
      1 vòng quanh cung mãi mới về được đến đây, nhiều quá xá rồi

    3. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 54

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar


      Mấy ngày qua, A Manh được ăn ngủ đủ giấc, đủ bữa, đại tướng quân ba ngày chưa về nhà, chỉ có mang lại cảm giác mất mát cho nàng, ngược lại, nàng lại thập phần dễ chịu, trong lòng khỏi lên ý tưởng hay là đại tướng quân cứ như thế cần quay về cũng sao!

      Cho nên, thân thể trong giai đoạn hưởng thụ, làm sao quan tâm đến chuyện của tỷ muội tốt.

      Khi nha hoàn đến báo cho nàng Diêu Thanh Thanh đến chơi, A Manh nằm ghế, hưởng gió trời, ăn hoa quả nha hoàn chuẩn bị sẵn, tư thái thản nhiên mà tự đắc. Bộ dáng nhàn nhã tự tại kia, ai nhìn vào cũng khỏi ghen tỵ.

      "A Manh!"

      Thanh vang lên mang theo u oán dày đặc, khiến cho nha hoàn hầu bên cạnh có chút phát run, giương mắt lên nhìn, chỉ thấy thân quần áo màu xanh, nổi giận đùng đùng tiến tới, phía sau là nữ tử gương mặt thanh đạm.

      A Manh ngồi dậy, kinh ngạc nhìn Diêu Thanh Thanh dường như rất tức giận, đến khi nhìn thấy nữ tử cách đó xa tới, nhất thời trừng to mắt, kinh hỉ : “A Nhan, ngươi trở về từ bao giờ?”

      Dung Nhan mỉm cười, thanh nhàng thản nhiên: “ vài ngày rồi!”

      A Manh đứng lên, chào hỏi bằng hữu lâu ngày gặp mặt, sau đó giơ tay ôm Diêu Thanh Thanh tức giận vào lòng. Quả nhiên, dưới cái ôm của nàng, vốn tức giận lại đỏ ửng mặt lên, cuối cùng giữ được tức giận nữa, chỉ có thể hờn dỗi trừng mắt nhìn nàng cái, sau đó ôn thuần kéo A Manh và A Nhan cùng ngồi xuống ghế.

      A Manh cười trộm, Diêu Thanh Thanh dễ nổi giận, nhưng lại dễ quên. Từ đến lớn, chỉ cần nàng cười nhàng thân cận chút, nàng mau chóng hết giận. Đương nhiên, có thể thấy được tình thân tỷ muội của các nàng thâm hậu như thế nào.

      Chỉ là cái tình thân này trong mắt Tri Hạ lại thấy lo lắng cho tiểu thư nhà mình, cảm thấy tiểu thư lại bắt đầu khiêu chiến tới năng lực thừa nhận của tướng quân, cẩn thận tướng quân biết được lại tức giận ra uy a!

      A Nhan ngồi đối diện các nàng, thản nhiên nhìn hai nữ tử kia thân mật, thần sắc vẫn nhàng như cũ, nhưng trong mắt lại có thêm vài phần thanh thản, thoải mái, thoạt nhìn có phần khí phách hơn người.

      Chờ khi nha hoàn dâng trà xong, A Manh vẫy tay cho các nàng ra phía sau, cần các nàng ở lại hầu hạ nữa.

      “Thanh Thanh, sao giờ mới tới? Ta chờ ngươi mấy ngày rồi!” A Manh bưng chén trà lên thổi, biểu lộ thái độ của bản thân mình.

      Diêu Thanh Thanh nhấp ngụm trà, sai đó hừ tiếng, thầm oán: “Ta để cho người trong phủ ta đến truyền lời với ngươi, lần nào ngươi cũng có ở trong phủ! , ngươi đâu?”

      A Manh có chút kinh ngạc, hơi nhíu mi, “Làm sao có thể? Ta luôn ở trong phủ mà…”

      Diêu Thanh Thanh lại tiếp, “Nha hoàn của ta trở về như vậy, là quản gia của các ngươi thế!”

      Nghe xong, A Manh lại trầm mặc. Nàng hoài nghi Diêu Thanh Thanh dối, mà là thấy, nếu là lời của quản gia, như vậy tất có người bày đặt mưu kế, dùng ngón chân nghĩ cũng biết ai có thể sai quản gia như vậy, trừ bỏ tướng quân đại nhân còn có thể là ai. Về phần lý do mà Ngu Nguyệt Trác bảo quản gia cho khách tiến cửa, nàng đại khái có thể đoán ra, hẳn là nam nhân kia muốn có ai đến quấy rầy nàng nghỉ ngơi? Hay là hũ dấm chua của lớn đến nỗi muốn nàng kết giao cùng bất cứ người nào – ví dụ như lần nhìn thấy nàng cùng Diêu Thanh Thanh cười đùa…

      Nghĩ đến đây, A Manh lại thấy hắc tuyến rơi đầy mặt, bất quá, vội trấn an Diêu Thanh Thanh vẫn còn tức giận, “Đừng tức giận, mấy ngày hôm nay thân thể ta tốt, cho nên từ khối gặp khách, có thể quản gia hiểu sai ý, mới ta có nhà!”

      Diêu Thanh Thanh xem xét nàng, lại đánh giá trái phải xung quanh nàng, chậm rãi : “Nhìn ngươi tinh thần vui vẻ, bộ dáng hưởng thụ, ngay cả ta cũng phải ghen tị, thể nhìn ra thân thể ngươi khỏe.” Nếu A Manh sinh bệnh, Diêu Thanh Thanh phỏng chừng gấp đến độ vắt chân lên cổ, nhưng hôm nay gặp, lại thấy người nào đó sắc mặt phấn nộn, tinh thần sảng khoái, cần lo lắng điều gì a.

      Cho nên, đây mới là lý do nàng tức giận, cho nên vừa thấy mặt nổi giận đùng đùng.

      Nghe vậy, trong lòng A Manh lại thấy vạn phần khổ đến ưu thương, nàng có thể cho nương chưa lấy chồng lý do thân thể nàng khỏe là do người nào đó cả đêm náo loạn sao? mất mặt a…

      “Bởi vì ta nghỉ ngơi tốt thôi ~~” A Manh tủm tỉm , lại ôm thân hình mềm mại, cười : “Vừa vặn hôm nay ngươi đến, ta kể cho ngươi chút chuyện về Tam công tử Tĩnh vương phủ. qua lâu như vậy, ta nghĩ ngươi cũng muốn biết lắm rồi ~~” xong, lại đưa ra ánh mắt bỡn cợt.

      Quả nhiên vừa xong, lực chú ý của Diêu Thanh Thanh rất nhanh bị dời , khuông mặt đỏ ửng, có chút lắp bắp: “Ta, ta nào có vội, ngươi đừng bậy!” xong, nhịn được liếc mắt nhìn quanh, sợ bị người khác phát việc mình hỏi thăm chuyện của hôn phu – xấu hổ a!!!

      Thấy bộ dáng của nàng, A Manh cười lên tiếng, ngay cả người chỉ ngồi bên nhìn các nàng cười đùa cũng nhịn được mà nhếch khóe môi chút.

      Diêu Thanh Thanh trợn mắt nghe A Manh kể lại chuyện hôm đó gặp Sở Quân Huyền ở phủ Túc vương, đem nội dung nghe lén chuyện của bọn họ cho nàng biết, để tự nàng tiêu hóa phân tích.

      Trước đám người A Manh, Diêu Thanh Thanh luôn tùy tiện, nhưng chỉ là với vài người các nàng mà thôi, thực tế, nàng là trưởng nữ Diêu phủ, đầu cũng ngốc, tương phản với A Manh, nếu tranh đấu về công việc quản gia, A Manh đuổi ngựa cũng theo kịp Diêu Thanh Thanh.

      Ngày đó nghe lén, A Manh cảm thấy cần phải cho Diêu Thanh Thanh biết, dù sao vị hôn phu của nàng cũng là mơ ước của nữ nhân khác, loại chuyện này cần phải để nàng biết còn đề phòng. Hơn nữa, sở dĩ A Manh giấu diếm Diêu Thanh Thanh, là vì nàng cảm thấy thái độ của Sở Quân Huyền rất được, mà Lô huynh cùng Hoàng huynh kia lại có tâm tư nham hiểm. Nếu Diêu Thanh Thanh gả cho , mà Sở Quân Huyền vẫn còn kết bạn với bọn họ, những người đó có hành động gì, Diêu Thanh Thanh cũng có thể đối phó được.

      Để Diêu Thanh Thanh trầm tư bên, A Manh cũng quấy rầy nàng, quay sang nữ tử ngồi an tĩnh bên cạnh uống trà, quan tâm hỏi: “A Nhan, lúc trước nghe Thanh Thanh ngươi mất tích, có việc gì sao?”

      Dung Nhan ngẩng đầu nhìn nàng, tầm mắt thản nhiên đảo qua, A Manh đột nhiên cảm thấy mình hỏi vào vấn đề ngu xuẩn, nếu có việc, nàng ngồi đây rồi. Đương nhiên, cũng có thể lý giải vì Dung Nhan quá mức nhạt nhẽo, khiến nàng mới tạo thành lỗi như vậy.

      “Ta sao, chỉ là có trưởng bối qua đời, ta thắp nhang cho người mà thôi.” Dung Nhan im lặng, buông chén trà trong tay, thần sắc có chút ảm đảm, “Nàng ấy là trưởng bối duy nhất của ta trong thế giới này, nàng mất, ta…”

      A Manh im lặng, lâu nghẹn ra câu: "Thực xin lỗi."

      Bất quá, lời này của Dung Nhan làm nàng thấy có chút quái dị, theo như nàng ấy , Dung gia trong kinh thành tính là cái gì trong lòng nàng sao? Chẳng trách dù Dung gia đối với nàng có thế nào, nàng cũng để ý đến. Xem ra, Diêu Thanh Thanh tức giận Dung gia đối xử bất công vân vân và vân vân coi như là phí phạm hơi sức rồi.

      “Bất quá, A Nhan sở dĩ mất tháng, cũng là có nguyên nhân.” Diêu Thanh Thanh đột nhiên xen vào.

      A Manh xoay mặt nhìn nàng, phát mặt nàng có phẫn nộ.

      "Làm sao vậy?"

      “A Nhan , nàng bị tên biến thái nhốt!” Diêu Thanh Thanh tức giận , “ biết là biến thái thế nào, lại muốn chặt đứt gân mạch tay chân A Nhan, khiến A Nhan thiếu chút thành phế nhân. Nếu phải A Nhan tỉnh táo, thiếu chút nữa trở về được! nực cười, quả coi vương pháp ra gì, ngay cả y nữ trong cung mà cũng dám động vào…”

      Nghe Diêu Thanh Thanh phẫn nộ mắng, A Manh cũng nghe được vài tin tức hữu dụng, đương là Dung Nhan lại ở bên thưởng thức trái cây, chậm rãi nhấm nháp, tựa như liên quan đến mình.

      Chờ Diêu Thanh Thanh mắng xong, A Manh tri kỷ bưng cho nàng chén trà để nàng bổ sung năng lượng.

      “Vậy A Nhan tại có vấn đề gì ? Thân thể có bị tổn thương gì ?” A Manh tiếp tục quan tâm hỏi.

      Dung Nhan lắc đầu, “ tại ta sao!”

      Khóe miệng A Manh mếu, nương a, chuyện cần ngắn gọn như vậy chứ?

      Diêu Thanh Thanh nhìn nàng, lại lần nữa nhảy vào : “A Nhan , nàng đánh thuốc tên biến thái, lại còn lột quần áo của , sau đó nghênh ngang rời … Đúng rồi, tên biến thái kia là nam nha ~~”

      "..."

      A manh xấu hổ: =_=! Thanh Thanh nương, ngươi hưng phấn cái gì? Đây phải lời mà nương chưa chồng nên a!

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      (2)

      Hiểu được bạn tốt có việc gì, tâm tình A Manh cũng yên tâm vài phần.

      Hiếm khi ba người tụ tập, A Manh muốn mời các nàng ở lại dùng bữa, bất quá, Dung Nhan phải về y nữ cục, Diêu Thanh Thanh cũng phải về Diêu phủ dự tiệc, nên thể ở lại lâu.

      Trong lòng A Manh có chút tiếc nuối, nhưng vẫn tỏ vẻ sao cả.

      Kỳ , sau khi lập gia đình, có phần thoải mái hơn so với khi ở nhà mẹ đẻ, tuy rằng Ngu Nguyệt Trác thích bắt nạt nàng, nhưng phần lớn thời gian đều sủng nàng nàng, tại phủ tướng quân, nàng chính là lão đại, cho dù làm sập phủ, phỏng chừng nam nhân kia cũng tức giận, ngược lại còn tủm tỉm giúp nàng dọn dẹp tay. Ngu Nguyệt Trác ở nhà, tại nàng là lớn nhất, cho nên nàng có rất nhiều quyền làm rất nhiều chuyện, giống như trước kia bó tay bó chân, cả ngày luôn dễ chịu, khiến nàng khó tránh sinh ra nhiều ý tưởng, đương nhiên muốn cùng tỷ muội tốt thân mật cùng chỗ chuyện phiếm, uống trà.

      Nha hoàn lại bưng lên mâm trái cây mới, A Manh chọn lý tử ( trái họ mận nhưng rất chua), bắt đầu ăn, vừa ăn vừa nghe Diêu Thanh Thanh chút tin đồn mới nhất trong kinh thành. Dung Nhan cũng chọn đào để ăn, bất quá, khi nhìn thấy A Manh ăn lý tử, quả lại quả, có chút suy nghĩ.

      Diêu Thanh Thanh uống thêm ngụm trà, nhìn thấy A Manh ăn hết nửa đĩa lý tử, nhíu mày : “A Manh, ngươi ăn nhiều lý tử thế, thấy ê răng sao?”

      có a, quả này ngon mà!” xong, A Manh phun hột ra, lại cầm thêm quả ăn.

      Diêu Thanh Thanh nhất thời bội phục, ngày xưa, tuy rằng A Manh vẫn thích ăn những loại hoa quả này, nhưng ăn nhiều ê răng nên nàng vẫn ăn vừa phải, hôm nay, quả, lại quả, bộ dáng còn vui vẻ, khiến nàng ngồi bên mà cũng thấy ê cả răng.

      “Lâu rồi kiểm tra thân thể các ngươi, tại để ta bắt mạch cho các ngươi .” Dung Nhan đột nhiên .

      A Manh cùng Diêu Thanh Thanh nghe xong, cũng lấy làm lạ. Từ khi các nàng quen biết Dung Nhan, mỗi lần gặp mặt, Dung Nhan đều bắt mạch kiểm tra thân thể các nàng có khỏe hay , lâu dần, thói quen này cũng nảy sinh. tại thân thể A Manh có thể khỏe mạnh như vậy, cũng có công lao của Dung Nhan.

      A Manh gọi nha hoàn lại, để nàng mang nước cho các nàng rửa tay, lại dùng khăn mặt lau khô tay, sau đó mới vươn cổ tay ra cho Dung Nhan bắt mạch.

      Dung Nhan bắt mạch cho Diêu Thanh Thanh trước, rất nhanh liền buông tay, tỏ vẻ khỏe mạnh. Sau đó, đến phiên A Manh, thời gian lại có chút lâu, khiến cho Diêu Thanh Thanh là người vô tâm vô phế cũng thấy khẩn trương, trái lại, vị đương kia, ánh mắt chớp cái, lại thấy nhạt miệng, tìm tìm quả đào, bắt đầu ăn.

      Diêu Thanh Thanh xem xét ánh mắt trầm tĩnh của Dung Nhan, lại nhìn kẻ ngốc nào đó ăn đào, thiếu chút nữa vung tay lên tát cái, trong lòng chỉ tiếc rèn sắt thành thép, giờ là lúc nào, còn bày ra bộ dáng ngốc nghếch, cái gì cũng để trong lòng, nhìn xem thực =_=!

      Tính tình A Manh thức thời, đây cũng được coi là ưu điểm của nàng, cho nên đối với việc Dung Nhan bắt mạch lâu mà chưa có kết quả gì nàng cũng quá chú ý. Bất quá, nàng thấy ánh mắt quỷ dị mà Dung Nhan nhìn nàng, lại từ miệng Dung Nhan nghe được thanh kỳ lạ, có phòng bị, phù tiếng, đem miếng đào trong miệng chuẩn bị nuốt xuống mà phun ra, vừa vặn phun trúng mặt Diêu Thanh Thanh vì lo lắng mà sáp lại.


      "Ai nha, bẩn chết mất! A Manh ngươi thực phong độ!"

      Diêu Thanh Thanh nhảy dựng lên, dùng khăn lau cái, đột nhiên ý thức được điều gì đó, vội quay đầu lại nhìn, thiếu chút nữa gãy cổ.

      A Manh ngơ ngác nhìn Dung Nhan, hoài nghi mình nghe lầm.

      “Cái gì? Mang thai?” Diêu Thanh Thanh hét lên tiếng, bình tĩnh.

      Tiếng thét chói tai của Diêu Thanh Thanh khiến mấy nha hoàn ở ngoài sân cả kinh, thiếu chút nữa té ngã, kinh ngạc nhìn ba người phía trước, trong lòng yên lặng nghĩ đến người mà Diêu tiểu thư “mang thai” là ai??? Dung Nhan là y nữ trong cung, bây giờ còn chưa có hôn phối, cũng được rời khỏi cung nhiều, trong cung, quản vô cùng nghiêm, có khả năng mang thai. Diêu Thanh Thanh là nương chưa chồng, mà Diêu phủ gia phong nghiêm cẩn, càng thể xảy ra chuyện này, như vậy…

      Dung Nhan thản nhiên thu tay, kéo tay áo A Manh xuống, thản nhiên : “Uhm, quả là hỷ mạch, vô cùng chính xác.”

      Diêu Thanh Thanh rốt cuộc xác định, nhất thời sửng sốt.

      Mà A Manh cũng xác định, nhất thời rối rắm lại có chút vui mừng… Ai nha, tâm tình phức tạp này đoán chừng là tâm tình mà mỗi người phụ nữ nghe được tin mình sắp làm mẹ a, lời khó hết cảm xúc lúc này!

      , sao?” A Manh lại lần nữa xác nhận, nhận được cái gật đầu của Dung Nhan, đột nhiên cao hứng.

      chỉ A Manh cao hứng, mà bốn nha hoàn bên người A Manh cũng cao hứng, tuy rằng lý do giống nhau, nhưng đối với tin tức này, ai cũng thập phần vui vẻ.

      ************

      Tin tức A Manh mang thai sau khi được xác nhận, được truyền khắp phủ tướng quân.

      Diêu thị nghe được hạ nhân báo cáo, cơ hồ vui quá mà chảy nước mắt, phân phó nha hoàn xong, vội đến từ đường dâng hương cho liệt tổ liệ tông cho trượng phu mất, báo cho họ biết Ngu gia có đời sau.

      Quản gia cùng Tần ma nghe xong, lập tức đến thỉnh an A Manh.

      Bọn họ đều là tâm phúc của Ngu Nguyệt Trác, tuyệt đối trung thành và tận tâm, cũng vì được Ngu Nguyệt Trác phân phó mà hết thảy đều coi tướng quân phu nhân làm chủ, phải coi phu nhân như bồ tát. Trong phủ tướng quân, đối ngoại có quản gia, mà đối nội có Tần ma ma, hai người đều có năng lực, liên hợp lại, phủ tướng quân đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, khiến người ngoài khen ngợi thôi, lại biết vị tướng quân phu nhân nào đó hoàn toàn có công lao, ngược lại bị nam nhân kia sủng, lười biếng như con sâu gạo. Cho nên, cũng là A Manh mệnh tốt, được là tướng quân phu nhân thanh nhàn tự tại, cũng là nguyên nhân khiến Ngu Nguyệt Quyên vừa mắt nàng.

      “Phu nhân, cần đem tin tức tốt này cho tướng quân chứ?” Quản gia đến xin chỉ thị của A Manh, tâm tình hưng phấn.

      A Manh bị vài nha hoàn vây quanh, tựa như đội hình quân sĩ bảo hộ nàng, khiến nàng có phần được tự nhiên. Càng tự nhiên hơn là Tần ma ma trước nay cứng nhắc, lại có thể nhếch môi cười với bụng của nàng, quản gia thong dong bình tĩnh lại có thể rơi nước mắt, làm cho nàng cảm thấy áp lực thực lớn a!

      “Cái này đương nhiên là cần.” Dù sao cũng là cha đứa , làm sao có thể .

      “Kia… Lão nô cho người mang giấy, bút và mực lại, phu nhân tự mình viết thư cho tướng quân chứ?” Quản gia cẩn thận hỏi, tựa như sợ quấy rầy người phụ nữ có thai yếu ớt.

      “Hay các ngươi tự mình viết !” A Manh , trong lòng cảm thấy ai viết cũng thế mà thôi.

      Quản gia thiếu chút nữa ngây ngốc trước phu nhân, cần phải như vậy a, người sáng suốt đều biết ra tâm ý của tướng quân đối với người a, chỉ cần người viết thư, tướng quân càng muốn nghe tin tức tốt này từ chính người a! Trong lòng quản gia thầm hò hét, cảm thấy vì tướng quân nhà mình mà cao hứng, tuyệt đối muốn thay phu nhân tin này cho tướng quân.

      “Phu nhân, lão nô cảm thấy vẫn là phu nhân tự mình viết có vẻ tốt hơn, phu nhân cũng chưa viết thư cho tướng quân mà. Ngài cũng biết thời gian này tướng quân có thời gian hồi phủ…” Quản gia bắt đầu dụ dỗ thuyết phục, ngữ khí cũng bộ dáng khác gì khi lừa khách đến cửa.

      A Manh cuối cùng cũng bị quản gia lải nhải đến mức bị “thuyết phục”, chờ quản gia cho người chuẩn bị giấy mực, nhịn được vỗ vỗ ngực, cảm thấy nếu còn nghe quản gia lải nhải tiếp, mình chắc phải phun bọt mép. Kiểu này đúng là Đường Tăng trong Đại thoại Tây Du Ký của Châu Tinh Trì khi dạy dỗ Tôn Ngộ , quá khó tiếp thu rồi.

      ********

      Ban đêm, doanh trai Tây Sơn vẫn còn đốt đuốc, lều của chủ soái sáng trưng đèn đuốc.

      Ngu Nguyệt Trác ngồi vị trí thượng, chăm chăm nhìn thư, sớm xem giáo úy báo cáo bên cạnh.

      “Tướng quân, phát sinh chuyện gì sao?” Vu giáo ủy cẩn thận hỏi, trong lòng cảm thấy đắn đo, lá thư này có điều gì đó khiến cho tướng quân luôn cao nhã thong dong lại thất thố đến mức này.

      Nghe được thanh cẩn thận của cấp dưới, Ngu Nguyệt Trác đột nhiên ngẩng đầu trừng mắt nhìn .

      Vu giáo úy bị trừng mắt thiếu chút nữa rụng tim, cảm thấy biểu tình của tướng quân hung tàn a, TAT, đáng sợ a, có làm sai điều gì để tướng quân có cớ trừng phạt chứ? Nhìn tướng quân cao nhã như thế, tựa như là đệ tử danh môn phong độ, phân phải trái, kỳ thủ đoạn chồng chất, ép người vô số!

      Ngu Nguyệt Trác nhìn lúc lâu, nghĩ đến lá thư, lại biết thế nào để thuyết minh tâm tình của mình, mãi cho đến khi Vu giáo úy rụt đầu rụt cổ lại, rốt cuộc dùng thanh có chút mơ hồ :

      “Nga, có gì, chính là nương tử ta có bé con…”

      Vu giáo úy: "..."


      Ish: xem biểu tình ngu ngơ đáng iu chưa kìa :rolleyes:
      nkhanh3324, Hale205, duongduong11 others thích bài này.

    5. Neavah Redneval

      Neavah Redneval Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      449
      thanks. chị đáng quá cơ, cứ ngu ngu ngơ ngơ

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :