1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Xui Xẻo - Vụ Thỉ Dực (PN 126) Hoàn - Đã Có EBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thanhthao

      thanhthao New Member

      Bài viết:
      13
      Được thích:
      2
      :eek:: êm đẹp êm có quyền nè hehe

    2. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 60

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar

      Tuy rằng vị nhạc công nào đó vô sỉ đến cực hạn, nhưng khi muốn nổi giận với , khí chất sinh ra từ con người , khiến cho người ta thể oán giận được.

      Khóe mắt La Ngọc Sa lén lút nhìn Trần Diêm Ly ngồi bên kia thản nhiên nghe thái y lải nhải bên tai, trái tim nhảy oành oành, mặt có chút nóng lên, khi thiếu niên kia tùy ý liếc lại cái, nàng cảm thấy trái tim mình như ngừng đập, chân tay có chút cứng ngắc, biết nên để chỗ nào, độ ẩm mặt ngày càng cao, khiến nàng chỉ có thể cúi đầu, tránh cho người khác nhìn ra.

      Vương thái y kê đơn thuốc cho Trần Diêm Ly, căn cứ vào thân phận của , dặn dò về sau ăn ít đồ nóng, nhiều đồ mát. Trần Diêm Ly vẫn là bộ dáng bình tĩnh, xa cách đạm mạc ngồi xa xa, lên tiếng cũng phản ứng, cũng có để vào tai hay nữa.

      Chỉ khi khóe mắt A Manh nhìn đến, thấy Trần Diêm Ly liếc mắt cái, liền căn dặn nha hoàn ghi nhớ lời thái y. Trần Diêm Ly là tên tham ăn, đừng nhìn giống như thần tiên ăn đồ nhân gian, kỳ thực, có thể ăn rất nhiều, đến nỗi đổ máu mũi như lần này là ví dụ.

      Vương thái y rời , ngại nam nữ ở chung chỗ, A Manh cũng lưu lại lâu, phân phó nha hoàn hầu hạ tốt xong, A Manh cũng nâng thân rời .

      Ba mẹ con Hình thị nhìn A Manh đứng lên, khỏi nhìn về phía thiếu niên vẫn uống trà đằng kia.

      Hình thị hơi nhíu mi, thiếu niên này tuy bộ dáng rất tốt, nhưng thực quá vô lễ, ngay cả khách chủ nhân đưa đến cũng thèm nhìn cái, trực tiếp coi bọn họ là khí, ngay cả A Manh thân là nữ chủ nhân phủ tướng quân cũng hờ hững, là rất vô lễ, làm người khác nghẹn khuất, trong lòng đặc biệt thoải mái. Mà A Manh cũng chủ động giới thiệu chút, càng làm cho Hình thị thấy A Manh tôn trọng người kế mẫu này.

      Mặt La Nghị nghiêm lại, nhìn như có gì khác thường, nhưng ra thần kinh căng thẳng. nhìn thiếu niên kia cảm giác được loại nguy hiểm, hoàn toàn có khí thế áp đảo khiến mỗi động tác mỗi biểu tình của đều thực cẩn thận. Với thiếu niên nguy hiểm này, hận thể lập tức rời , muốn tiếp xúc nhiều.

      Chỉ có tâm tư La Ngọc Sa đơn thuần nhất, thường nhìn trộm khuôn mặt như ngọc của Trần Diêm Ly, sau đó tim lại đập nhanh hơn.

      “Đại tiểu thư, vị này là…” Hình thị thể chủ động mở miệng, xác nhận tồn tại của bản thân.

      A Manh dường như lúc này mới phát đám người Hình thị, biểu tình có chút vô tội : “Nương, vị này là Trần Diêm Ly, Trần công tử, phu quân ta gọi là…”

      “Ca ca.” Trần Diêm Ly tiếp lời, thản nhiên liếc nhìn bọn họ cái, lại bình tĩnh uống trà.

      Hình thị chấn động, “Là huynh trưởng tướng quân, công tử Ngu gia?” Vì sao lại họ Trần? Chẳng lẽ trong đó có tình gì người ngoài biết? Nghĩ đến việc mình sắp nghe được tin nội bộ mà Ngu gia muốn người ngoài biết, khóe mắt Hình thị khẽ nhảy nhảy.

      La Nghị cùng La Ngọc Sa nghi hoặc, người này ràng là mới mười này mười tám tuổi, làm sao có thể làm huynh trưởng Tĩnh Viễn Đại tướng quân? Là đệ đệ còn có thể.

      A Manh đương nhiên nhìn ra được nghi hoặc của bọn họ, oán thầm đây chính là lão hồ ly ngàn năm, chẳng qua chỉ là khuôn mặt già thôi, thực tế ai biết bao nhiêu tuổi. “Là huynh trưởng kết nghĩa của tướng quân, phải người Ngu gia.”

      Nghe xong, ba mẹ con Hình thị có chút thất vọng, cũng nguyên do vì sao nữa.

      A Manh quan tâm họ nghĩ gì, cáo từ Trần Diêm Ly tiếng, liền mang bọn họ rời . Chỉ có La Ngọc Sa lưu luyến rời, liên tiếp quay đầu nhìn thiếu niên đạm mạc kia, thẳng đến khi thể nhìn thấy nữa, mới mất mát thu hồi tầm mắt.

      Nàng vẫn nghĩ thiên hạ này, chỉ có duy nhất Ôn Lương là mỹ nam đệ nhất kinh thành khiến người người khó quên, phong thái vô song đương thời ít có, làm kho người ta cam tâm tình nguyện trầm luân. Nhưng lại nghĩ đến, ra ngoài thế gian còn có nam nhân hoàn mỹ hơn nữa, lại có vẻ đạm mạc xa cách như tiên nhân, vĩnh viễn có biện pháp tiếp cận, dám sinh ra dị tâm nào cả.

      **********

      Buổi tối, khi Ngu Nguyệt Trác trở về, A Manh đem chuyện ban ngày kể cho , thần sắc có chút nín nhịn, sợ chính mình cẩn thận cười lên tiếng.

      Ngu Nguyệt Trác nghe A Manh Trần Diêm Ly ăn vải đến bốc hỏa, sờ sờ cằm, sau đó lộ ra gương mặt tươi cười, nhưng lời ra tuyệt làm người ta thấy ác: “Nếu thế, phân phó cho quản gia cho người Lĩnh Nam mua thuyền vải về, tránh cho qua mùa lại có để ăn.”

      Tuy rằng vải là hoa quả phía nam, nhưng có bàn tay con người, thông lộ giữa Lĩnh Nam và Đông Hải, từ trăm năm trước phát triển thủy lộ, khiến cho Nam Bắc lại thuận tiện hơn, phí vận chuyển cũng tốn nhiều, nên bàn của phương Bắc cũng hiếm thấy hoa quả vùng Lĩnh Nam.

      A Manh nhìn , thuyền vải thực có phần khoa trương, chẳng lẽ nam nhân này muốn Trần Diêm Ly đổ máu mũi nhiều hơn nữa? Khóe miệng khẽ nâng, coi như là còn lương tâm, uyển chuyển : “Trần công tử hình như biết tiết chế, hay là mua thêm chút hoa quả khác, loại ta muốn ăn.”

      Nghe xong, Ngu Nguyệt Trác vung tay lên, từ thuyền vải hạ xuống thành nửa thuyền, chỗ còn lại để xem tại thị trường còn loại hoa quả gì, cho người ở phía dưới lựa chọn chút.

      A Manh thầm nghĩ, kỳ , nửa thuyền và thuyền khác biệt, nam nhân này quyết tâm đào hầm cho Trần Diêm Ly nhảy vào, loại cố tình này liếc mắt có thể hiểu được, Trần Diêm Ly kia cam tâm tình nguyện nhảy xuống hố này.

      Sau khi kể xong chuyện trong phủ, Ngu Nguyệt Trác vẫy tay cho nha hoàn lui ra, đưa tay đỡ thắt lưng A Manh, đem A Manh bọc vào áo khoác ngoài của mà ôm lấy, đặt nàng ngồi đùi , dùng cằm cọ cọ mặt A Manh, sau đó, bàn tay to đặt bụng nàng, hỏi: “Hôm nay thế nào? Tiểu tử thối có bắt nạt nàng ?”

      “… cho phép gọi tiểu tử thối!” A Manh rít lên theo kẽ răng ra, sợ ngày nàng cũng quen mà gọi con là “tiểu tử thối” mất, nên giờ phải phòng bị.

      “Được, gọi là tiểu tử thối.” Ngu Nguyệt Trác cười khanh khách , ý cái gì nàng cũng là đúng hết.

      A Manh nhìn nhìn , trong lòng có chút thất bại, vô luận nàng kháng nghị thế nào, nam nhân này cũng đồng ý, nhưng lần sau cũng lại như Trần Diêm Ly kia gọi “tiểu tử thối, tiểu tử thối”, khiến cho nàng muốn cắn người. A Manh cảm thấy mình là người bình thường, ở giữa hai tên biến thái này, sợ ngày nào đó mình cũng bị ảnh hưởng từ bọn họ mà biến thành như họ mất,

      “Đứa rất ngoan, bắt nạt ta, chàng đừng nghĩ nhiều.” A Manh vỗ vỗ tay , ý bảo cần nghĩ ngợi.

      A Manh cảm thấy so với các thai phụ khác, nàng giống họ cho lắm, ngay cả Dung Nhan cũng nàng may mắn, giống như những thai phụ khác có thai có biểu ra rất ràng. A Manh nôn ọe, kiêng ăn mất ngủ, buồn, miên man suy nghĩ, trừ bỏ việc so với trước kia, nàng thích ăn đồ chua hơn, còn lại đều bình thường. Ngu Nguyệt Trác lúc đầu quả thực có đem nàng thành thủy tinh mà nâng niu, bộ dáng cẩn thận ai biết nhìn vào còn tưởng nàng mắc bệnh nan y. Nhưng rất nhanh, nàng vẫn ăn ngủ tốt, vui vẻ, khác gì bình thường, rốt cuộc cũng an tâm vài phần, còn bộ dáng như gặp kẻ địch nữa.

      A Manh cảm thấy tại mình rất tốt, muốn bảo trì tình trạng này, thẳng cho đến khi sinh tiểu tử thối… đúng, là sinh đứa .

      Đương nhiên, tuy rằng tại nàng thực bình thường, nhưng nàng cũng là phụ nữ có thai, tuy rằng, khi biết nàng mang thai, Ngu Nguyệt Trác mất mấy ngày quỷ dị, nhưng lại cẩn thận, trước kia, hai ba ngày mới trở về nhà, thậm chí có khi về cũng là nửa đêm. tại mỗi ngày đều như nhau, chạng vạng về đến nhà, cùng nàng ăn bữa tối, lên giường ngủ, giống như nam nhân tốt ở nhà.

      Ngu Nguyệt Trác nghe được đáp án của nàng, nhưng động tác tay cũng ngừng lại, tháo đai lưng của nàng, tay tiến vào trong áo nàng, nhàng vuốt cái bụng bằng phẳng của nàng. Cảm giác ngứa ngáy truyền đến khiến A Manh né ngừng, kêu lên: “Chớ có sờ, rất tốt.”

      Ngu Nguyệt Trác để ý đến, thẳng đến khi sờ đủ, mới rút tay ra, cẩn thận mang lại đai lưng cho nàng. Lúc này A Manh vì nín thở mà khuông mặt ửng hồng, ánh mắt nhu thuận, vừa giận lại vừa bất đắc dĩ, hành động của làm nàng trợn mắt, chẳng lẽ thể cách quần áo mà sờ sao? Bất quá, khi A Manh hỏi, Ngu Nguyệt Trác lại tình trả lời: “Quả có cảm giác!” khiến nàng nghẹn họng.

      Ngu Nguyệt Trác cúi đầu nhìn nàng, sau đó hôn lên mí mắt của nàng, ánh sáng khinh đạm như vậy, mang lại vào phần quyến rũ, mỗi lần nhìn đến, đều khiến tim lại đập nhanh hơn, nhịn được lại muốn ôm hôn nàng.

      biết có phải do khí hôm nay rất tốt, hôn hôn hồi, hơi thở hai người có chút xong. A Manh thở phì phò đón nhận cái hôn của , từ khi biết nàng mang thai đến nay, thái độ của nam nhân này càng quỷ dị, cho nên hai người lâu có thân thiết, buổi tối khi ngủ đều là đơn thuần đắp chăn ngủ, có làm chuyện gì dư thừa cả.

      Trong lòng A Manh mừng thầm, cảm thấy bị ép buộc thực quá tốt, vô cùng vui khi mình mang thai, chỉ có bé con, lại có thể giảm bớt việc bị ép buộc, nhất cử lưỡng tiện a. Nhưng nàng cũng biết, nam nhân thuộc loại động vật a, cho dù bọn họ dùng nửa người dưới để suy nghĩ, cũng thể khống chế được dục vọng sinh lý. Đáng mừng là, nhiều khi nàng cảm giác được có phản ứng, nhưng chỉ ôm nàng, cái gì cũng làm, hành động trân trọng như vậy, nàng mềm lòng được, cảm thấy mình càng ngày càng ỷ lại vào , càng ngày càng thích.

      Mắt thấy tình sắp khống chế được, A Manh khó khăn đẩy nam nhân cắn cắn ngực nàng, thấp giọng : “Ngu Nguyệt Trác, ta mang thai… A Nguyệt, chàng có nghe thấy ?”

      "... Đừng gọi ta A Nguyệt!"

      Ngu Nguyệt Trác ngẩng đầu trừng nàng, trong mắt có chút chật vật.

      A Manh vội kéo lại quần áo, nhún nhún vai : “Gọi chàng là Ngu Nguyệt Trác chàng rất mới lạ, kêu tướng công lại phổ biến quá, có đôi khi chàng nghe, cho nên gọi là A Nguyệt rất tốt, Trần công tử cũng tốt lắm.”

      Gân xanh lập tức ở thái dương nhảy lên, Ngu Nguyệt Trác ôm lấy nàng, nắm cằm nàng chút, : “ trừ bỏ diện mạo ra, còn biết được cái gì mới tốt, nàng đừng nghe . Kêu tên của ta là được rồi.”

      "A Nguyệt?" A Manh hai tay đặt vai , cười khanh khách hỏi.

      Gân xanh lại nhảy, "Nàng có thể gọi tướng công Nguyệt Trác!"

      "A Nguyệt!"

      "..."

      Rốt cuộc thể làm gì khác, nam nhân chỉ có thể hung hăng ngăn chặn miệng nàng.

    3. Tôm Thỏ

      Tôm Thỏ Well-Known Member

      Bài viết:
      594
      Được thích:
      544
      Hự, ko còn j để

    4. Lnmt131

      Lnmt131 Active Member

      Bài viết:
      174
      Được thích:
      221
      Dễ thương quá. Thanks <3~

    5. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Thanks nàng,
      A Manh hạnh phúc quá:p:p:p

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :