1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Xui Xẻo - Vụ Thỉ Dực (PN 126) Hoàn - Đã Có EBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ledoan2099

      Ledoan2099 Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      37
      Háaa tội nghiệp Trần Diêm Ly

    2. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 68

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar

      phụ nữ có thai, bị người khác lăn lộn làm chuyện xấu, trong lòng bi phẫn thôi. Có lẽ cái kẻ thiết kế ra tị hỏa đồ cho phụ nữ có thai có kỹ thuật a, khiến cho nàng muốn làm bộ thân thể khỏe cũng được!

      A Manh đen mặt, phụ nữ có thai mà cũng có thể áp dụng tị hỏa đồ, khoa học mà!! Gào khóc! Rốt cuộc là tên quái vật nào thiết kế ra? Nàng muốn nguyền rủa cả đời có cao triều!!!

      Trong bóng đêm, thanh mơ hồ mà ái muội nín nhịn được mà bật ra.

      A Manh cố mở to hai mắt cũng chỉ nhìn thấy hình dáng người đó, cảm giác nhìn đối phương làm nàng có chút bất an, thẳng đến khi dưới thân hung ác bị đẩy mạnh, khoái cảm tăng cao làm lý trí nàng vất vả tìm được lại lần nữa bay mất!

      “Chàng dừng…” Thanh mềm nhũn theo hơi thở bật ra, hai tay đẩy đẩy, muốn rời khỏi tên cầm thú phía sau.

      “A…” Thanh thô ách vang lên, như thanh kỳ lạ ngày thường khiến người ta rùng mình, mà là thanh ma mị xuyên thấu, chỉ cần nghe, liền nhịn được mà run lên, cả người mềm nhũn. Đôi môi ấm áp ái muội lướt lên lưng, sau đó khẽ cắn ở cột sống lưng nàng, khiến thân thể nàng lại run rẩy lần nữa.

      “Làm sao có thể dừng? Ngoan, đừng lộn xộn, ta lại nhịn được…” cắn cổ nàng nhẫn .

      Nghe , A Manh dám động, trong lòng lại ai oán.

      ràng là hai nha hoàn kia đều là nữ, chỉ sờ soạng chút, nam nhân này lại ăn dấm chua?

      “Ngu Nguyệt Trác… công bằng, các nàng là nữ nhân, hơn nữa là do nương đưa đến…” Nàng đứt quãng , muốn để nam nhân lý trí chút.

      Nghe thế, công kích nguội dần lại bị kịch liệt đứng lên, sau đó nam nhân kia lại nghiến răng nghiến lợi : “Nương đưa sao? Nàng có thể trốn ta chạm vào các nàng sao?”

      “Uy!” Đối với nam nhân ghen tuông này, vẻ mặt A Manh lại đen thui, lời này nghe thế nào cũng thấy kỳ kỳ, hơn nữa có phải rất trái ngược sao? Rất nhanh, loại cảm giác ma sát bắt đầu xâm nhập khiến nàng nhịn được mà : “Chàng có lầm đối tượng hay ? Ai có mắt đều nhận ra hai nha hoàn kia đến là để hầu hạ chàng, phải hầu hạ ta!”

      Người phía sau im lặng chút, sau đó, rút chính mình ra, đem nàng ôm vào trong lòng, hai người đối mặt, lấy phương thức cố điển nhất tiến nào nàng. A Manh hai tay ôm ngực , cắn môi, cho nhiều thanh thẹn thùng bay ra, chỉ lo nha hoàn gác bên ngoài nghe được.

      “Ta cần! Về sau, nàng cũng đừng đem người linh tinh vào viện chúng ta, bằng ta ngại đá chết các nàng!”

      Nghe , A Manh rùng mình cái, khóe môi ngập ngừng chút, cuối cùng gì nữa.

      Chờ khi nam nhân buông tha cho nàng, A Manh phát thân thể mình tuy mệt nhưng cũng đến nỗi ngất , nháy mắt suýt rơi lệ. Xem ra nam nhân này có chừng mực, có quá đáng như trước kia nữa.

      thân mồ hôi, Ngu Nguyệt Trác nhảy xuống giường tùy tiện khoác quần áo, cho người mang nước tắm đến, sau đó ôm nàng vào phòng tắm rửa.

      Bị người ôm ngâm trong nước, người có đôi môi lướt qua, lại thêm đôi tay nữa, khiến nàng ngứa ngáy muốn trốn, nhưng thoát khỏi cái ôm bá đạo kia, đến khi mông chạm phải vật cứng rắn, đành ngoan ngoãn ngồi dám động đậy.

      Hai tay A Manh đặt thùng, cố gắng bỏ qua người phía sau, giọng : “Ngu Nguyệt Trác, chàng mãi đối với ta như thế này ?”

      “Gì?” Vị tướng quân trong lòng tràn đầy thỏa mãn, chú ý nghe nàng .

      A Manh trầm mặc chút, cuối cùng cố lấy dũng khí hỏi: “Chàng mãi đối với ta như thế ? Có thể đến ngày… chàng chán ta, sau đó…”

      " có khả năng!"

      Thanh quả quyết chặt đứt lời nàng, thân thể nàng xoay 180 độ, biến thành hai người cùng đối mặt, hai chân nàng chuyển hướng, lấy tư thế thập phần nhộn nhạo khóa đùi , nơi tư mật của hai người ở dưới nước dán vào chỗ, khiến nàng theo bản năng muốn tránh.

      Cằm nàng bị bàn tay ẩm ướt nắm lấy, thanh nam nhân trầm thấp vang lên: “Nhìn ta!”

      A Manh bị bắt nhìn , dưới ánh đèn, gương mặt nam nhân tuấn mã như ngọc, hề có điểm tục tằng, mà thập phần thanh tuấn, lông mày dày, mũi thẳng, đôi môi gợi cảm, đặc biệt sau khi hôn nàng, ánh mắt lại thập phần mê người. Chỉ là giờ phút này, khóe môi theo thói quen nhếch lên, ánh mắt như bình thường được ngụy trang ôn nhã, mà sắc bén, thần trí bức người.

      Trong nháy mắt, loại khí thế đặc biệt đỡ được dâng lên, đủ để chế trụ bất cứ kẻ nào.

      Nếu phải bị nắm cằm, A Manh tin rằng mình lập tức trốn. Tuy A Manh biết gương mặt cao nhã ôn hòa là để ngụy trang, nhưng lại biết khi ngụy trang lại bức người như thế, khiến cho tim nàng co rút lại, dám nhìn trực diện.

      Đột nhiên tâm lý nảy lên loại mê mang, khiến nàng sinh ra nghi hoặc. Chính mình có gì khiến cho nam nhân vĩ đại như thế chỉ có mình nàng? Vì nàng có miệng quạ đen có thể nguyền rủa người? Hay vì nàng xuyên qua đến? Nhưng trừ bỏ những điều này, nàng làm gì có ưu điểm nào? Nàng thậm chí còn kém những nữ nhân khác được dạy dỗ tỉ mỉ lớn lên trong kinh…

      Cho nên, nàng dựa vào cái gì đây?

      Đột nhiên, môi truyền đến cảm giác đau đớn, khiến nàng suy nghĩ được gì nữa, lại nhìn đến khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, ánh mắt kia mang khí thế bức người.

      Sau lúc lâu, nhàng cọ cọ môi nàng, dùng ngữ khí vô cùng thân thiết : “Về sau đừng chuyện này nữa, ta thích nghe!”

      Nàng mờ mịt nhìn , sau đó có chút chán nản cúi đầu.

      “Nàng như vậy ta cũng thích, đừng có vẻ mặt này.” khiến thấy đau lòng.

      A Manh cúi thấp hơn, hề nhìn .

      “Nàng thực ngốc, trừ bỏ ta, nàng còn ai được?” ôm nàng, hai má vô cùng thân thiết cọ cọ mặt nàng, giọng : “Chỉ cần cả đời nàng đều ta, ta cả đời đối với nàng như thế, bởi vì…” Nàng là người duy nhất đời ta thể mất được, trừ việc đem nàng chặt chẽ cột vào người, biết có cách nào có thể làm ta yên lòng được.

      A Manh yên lặng nhìn , thấy tiếp, trong lòng lại thất vọng. Kỳ , nàng hy vọng, nhiều hơn chút, khiến cho nàng an tâm hơn chút.

      đương nhiền nhìn ra thất vọng của nàng, nhưng cảm giác đó thể nào lên lời, chỉ có thể nghĩ trong lòng, tai từ từ đỏ lên, nhịn được lại cắn môi nàng, cường ngạnh : “Dù sao, về sau đừng nghĩ nhiều! Nàng là của ta, cho phép đụng chạm vào người bên ngoài!”

      A Manh mếu máo, “Chàng muốn ăn dấm chua cũng cần dùng phương pháp này…”

      “Ta ăn giấm, rất khó ăn!” Tướng quân nghiêm túc .

      A Manh run run môi, biết tướng quân quá ngây thơ, ngay cả hàm nghĩa “ghen” cũng hiểu, khỏi thở dài.

      Chốc lát sau, hai người rốt cuộc tắm xong, nằm giường, A Manh nghiêng người quay mặt vào trong, cánh tay dài từ phía sau ôm nàng vào ngực, sau đó bàn tay ấm áp tiến vào quần áo, vuốt bụng nàng.

      A Manh cắn môi, trong lòng mắng chính mình có phản đối gì, cuối cùng chán nản phát , bản thân mình quá mức bị động, chưa từng suy nghĩ tương lai mình muốn làm gì, đại đa số thời điểm toàn là tùy cơ ứng biến, khiến cho nàng cũng tự thấy phỉ nhổ nhát gan của mình.

      chán trong lòng, ngoài cửa tiếng côn trùng kêu thê lương, càng cảm giác được tĩnh lặng trong đêm.

      Sau lúc lâu, A Manh lặng lẽ đưa tay vào bụng, sau đó cố lấy hết dũng khí cầm bàn tay . Bàn tay nam nữ tỉ lệ khác nhau, tay to ấm áp khô ráo, khiến nàng có cảm giác an toàn, nhịn được nắm chặt.

      Trước kia nàng chưa từng nghĩ đến, mình gả cho đứa trẻ ngày bé bắt nạt mình. Thậm chí có lần, nàng còn thèm quan tâm , đến khi yếu ớt, lại nhịn được mềm lòng chạy đến quan tâm … Cái gọi là thơ ấu là như thế, trong lúc đó ngày càng thân thiết với nhau khiến nàng cảm thấy mình như trưởng bối của , coi như em trai nhìn lớn lên.

      Cho nên, khi lớn lên, đối mặt với người mười mấy năm gặp - Ngu Nguyệt Trác, trong lòng lại rung động. ràng trong trí nhớ là đứa thích bắt nạt nàng, vì sao chớp mắt lại trở thành nam nhân xa lạ như vậy? Đại khái làm cho người ta thấy quen, cho nên thể thừa nhận việc đứa ngày bé hay bắt nạt nàng giờ lại muốn kết hôn với nàng, thậm chí còn cùng nàng làm chuyện thân mật.

      Nhưng nàng phải là đứa ngốc, ánh mắt cũng mù, biểu của đối với nàng, thậm chí đối với việc nam nữ, tin tưởng cũng tìm ra được ở xã hội tại nam nhân tốt như . Đương nhiên, khi nghĩ đến ý tưởng này, nam nhân này thực đối với nàng tốt lắm, khiến nàng bắt đầu thấy thích .

      Nhưng là, tư tưởng đại khiến nàng có phần ích kỷ mà suy nghĩ thế giới này có ai đối với ai tốt cả đời, lại có thể cam đoan cả đời thay đổi. Chuyện xấu đời này nhiều lắm, ai có thể tin được hai chữ “vĩnh viễn”, về sau nếu chán mình, nàng biến thành gì đây?

      Đột nhiên tay căng thẳng, chậm nửa nhịp nàng mới phát ra, bàn tay to kia ôm lấy tay nàng, lực đạo ấm áp khiến lòng nàng sinh ra cảm giác ấm áp lại an tâm.

      “Ngu Nguyệt Trác, vì sao chàng lại muốn lấy ta? Kỳ , nếu chàng về chậm chút, cha ta gả ta cho người khác, chờ chàng về.” A Manh giọng .

      Nghe nàng , nam nhân ôm nàng mạnh thêm khiến cho nàng cảm thấy đau. Rất nhanh, nàng nghe được thanh kỳ lạ mà lạnh như băng của .

      “Ta giết chết kẻ dám cưới nàng, sau đó quang minh chính đại cưới nàng về!”

      "..."

      biết vì sao, ràng là thanh hung ác, lại khiến cho khóe môi nàng nhếch lên, trong lòng sinh ra cảm giác vui sướng lên lời.

      rối rắm mê mang đều bị những lời này đánh tan thành mây khói, tâm tình nàng đột nhiên tốt vô cùng, xoay người lại đối mặt với , lại sờ sờ mặt , nhành vuốt ve mặt , trong đầu lên ngũ quan của . Cái gì cũng quan trọng bằng nam nhân trước mắt này được.

      “Ngu Nguyệt Trác, ta là ta thực thích chàng chưa?”

      Đại khái là nghĩ đến nàng đột nhiên như vậy, Ngu Nguyệt Trác trầm mặc chốc lát, ho cái, khàn khàn : “ có, nhưng ta ngại nghe nàng .”

      Tuy nhìn được vẻ mặt của , nhưng A Manh cũng nghe được áp lực trong thanh , còn có cảm giác hy vọng tha thiết nàng tiếp, có thể tưởng tượng ra hai mắt tỏa sáng của nam nhân này, vẻ mặt trông mong, nhưng lại giả bộ thèm để ý. Chính xác ra, nam nhân này cũng có chút trẻ con, thầm nghĩ rất thích nghe nàng thổ lộ, nhưng chết cũng thừa nhận mình thích nghe.

      “Ta thích chàng, về sau chàng!”

      phải tại nàng ta đến chết được sao?” Nam nhân bất mãn , trừng phạt nhéo eo nàng.

      A Manh cảm thấy đêm nay lá gan mình khá lớn, dám can đảm thực, “Đó là vì chàng làm ta sợ, lúc ấy phía trước là vách núi, bị chàng ép a!”

      Quả nhiên nghe lời của nàng, nam nhân tức giận tận trời, muốn đem nàng áp đảo mà trừng phạt, nhưng tại nàng là phụ nữ có thai, phải muốn làm gì làm, nhất thời, nghẹn nuốt được, trực tiếp cởi quần áo nàng, cắn cắn thân thể nàng.

      "Uy, chàng là cẩu sao..."

      ", nàng ta đến chết được!"

      "..."

      " hay ? ..."

      "A —— đừng, ta ta !"

      "Phải trăm lần!"

      "... Được, ta trăm lần!"

      "Mỗi ngày đều phải với ta trăm lần!"

      "..." A Manh phun ra ngụm máu, trong lòng bi phẫn hiểu.

      ... ...

      ... ... ...

      Cuối cùng, A Manh lại bị vu oan giá hoạ, cái gì mà khuất phục đều thành mây bay .

      *******

      Hôm sau, bởi vì nháo cả đêm, đến khuya mới ngủ, A Manh qua giờ tỵ (9h sáng) mới tỉnh lại.

      A Manh cảm giác thân thể là lạ, tóc đầu xù lên, ngồi giường, kéo quần áo cúi đầu xem, thấy người toàn các dấu hôn và vết cắn ái muội là dâm đãng khiến cho người ta thấy hổ thẹn, có thể hiểu được nam nhân tối hôm qua có bao nhiêu quá mức, thích thôi, sao phải tức đến như vậy?

      tiếng động vang lên, rèm giường bị bàn tay như ngọc nhấc lên, nhất thời ánh sáng chiếu rọi, khiến mắt nàng phải nheo lại.

      A Manh nhất thời phản ứng chậm chút, như đứa ngốc lôi kéo vạt áo của mình tránh cảnh xuân lộ ra trước mặt người nào đó, nhìn nam nhân bên giường khí huyết dâng trào, thiếu chút nữa hóa thành cầm thú áp đảo nàng làm chuyện xấu.

      “Nàng làm gì?” Ngu Nguyệt Trác khàn khàn hỏi.

      A Manh ngơ ngác nhìn , đến khi phát ánh mắt của có tính xâm lược, mới theo phản xạ lui về phía sau, thiếu chút nữa ngã ngửa, may mà Ngu Nguyệt Trác sớm có chuẩn bị nhanh tay ôm nàng vào trong lòng.

      Mặt A Manh đỏ bừng lên, đương nhiên hiểu hành động vừa rồi của mình có bao nhiêu mất mặt, chớ trách hiểu sai, chính mình còn hiểu sai nữa là.

      có gì…” A Manh ấp úng đáp, dám nhìn .

      Ngu Nguyệt Trác hứng thú sờ cằm nàng, sau đó cười xấu xa: “ ra A Manh thích như vậy, hay đêm nay chúng ta tiếp tục nhé?”

      A Manh đen mặt, “Uhm, nên tiết chế, bằng …” bất lực. Hai chữ này nàng sáng suốt ra, tránh cho chính mình hay ho.

      “Ta rất tiết chế rồi, bằng nàng làm sao có thể rời giường được?” Ngu Nguyệt Trác dày mặt , thể biết lời này của mình có bao nhiêu vô sỉ.

      A Manh cảm thấy nếu còn cùng tranh cãi, chính mình bị bức đến ngốc mất.

      Chờ cho nha hoàn chải đầu xong, A Manh bị vị tướng quân ôn nhu xách ăn sáng.

      Cầm đũa tay, A Manh chưa kịp nhìn xem hôm nay ăn gì, hỏi: “Sao hôm nay chàng ra ngoài?”

      “Hôm nay nghỉ phép.” xong liếc nàng cái, hừ mắt: “Quên hôm qua ta rồi sao? Thuận tiện cho nàng chọn lựa vài nha hoàn vừa đẹp lại lanh lợi. Ta cho Tần ma ma liên hệ rồi, lát nữa nàng có thể nhìn thấy người.”

      A Manh giờ mới nhớ đến những gì nam nhân này hôm qua, khỏi đau đầu, : “Hay cần nữa? Nha hoàn trong phủ chúng ta đủ, nha hoàn của Tỏa Lan viện cũng đủ, cần mua thêm, lãng phí!” Cho dù nhiều tiền cũng cần tiêu lãng phí như vậy a!

      .” Ngu Nguyệt Trác để ý : “Bán vài người dùng, lãng phí.”

      “Bán?” A Manh có chút giật mình hỏi: “Chàng muốn bán ai?”

      Ngu Nguyệt Trác giương mắt nhìn nàng, cười rộ lên : “Đương nhiên là bán vài nha hoàn bên cạnh nàng bộ dáng khó coi xấu xí. Nàng muốn có nha hoàn xinh đẹp, ta mua về cho nàng.” Đặc biệt còn cường điệu hai chữ “xinh đẹp”.

      A Manh đột nhiên có dự cảm tốt, vì nàng nhớ thẩm mỹ được bình thường của vị tướng quân này.

      Quả nhiên, rất nhanh, A Manh thấy dự cảm thành .

      Ăn sáng xong, nàng ở sân bộ tiêu thực, đột nhiên, Tri Xuân khóc nức nở chạy đến, nước mắt nước mũi quỳ gối trước váy nàng, khóc đến thể dừng lại.

      A manh nhìn thấy, đau lòng muốn chết, vội chạy nhanh đến kéo tiểu nha hoàn lên, lấy tay lau nước mắt cho nàng, giọng hỏi: “Làm sao lại khóc? Ai bắt nạt em? Đừng sợ, ta nghe, tiểu thư xả giận cho em!” Đây là nha hoàn theo nàng lâu nhất, cũng là nha hoàn hiểu nàng, là tâm can bảo bối của nàng, làm sao có thể cho phép người khác bắt nạt!

      Tri Xuân vẫn khóc như mưa, thế nhưng hề xấu, thậm chí còn cho người ta thấy lên loại nghệ thuật, chỉ có thể thấy đau lòng cho nàng, hận thể để nàng khóc nhiều hơn cho thỏa mãn ánh mắt.

      Tri Xuân nắm tay áo nàng, khóc : “Tiểu thư, xin ngài đừng đuổi nô tỳ …”

      “Cái gì? Ai muốn đuổi em?” Nhất thời A Manh có chút hồ đồ.

      “Ô ô ô… Tiểu thư nô tỳ luôn muốn hầu hạ ngài, đừng đuổi nô tỳ … Ô ô ô, Tần ma ma muốn bán nô tỳ…”

      “Ai ? Bà ta dám?” A Manh tức giận, biểu tình hung ác, tựa như gà mái bảo vệ gà con, chủ nhân bảo vệ sủng vật.

      “Tần ma ma , là tướng quân cho phép.” Tri Xuân thút thít nghẹn ngào .

      "..."

      A Manh đột nhiên nhớ đến dự cảm xấu vừa rồi, phải là chuyện này chứ?

    3. tn99

      tn99 Active Member

      Bài viết:
      154
      Được thích:
      27
      tks nàng
      =D=D=D

    4. Ledoan2099

      Ledoan2099 Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      37
      Haaa bó tay bạn tướng quân

    5. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      thanks nàng,
      bạn tướng quân là thùng dấm to,
      tội nghiệp Tri Xuân bị liên lụy a

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :