1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Xui Xẻo - Vụ Thỉ Dực (PN 126) Hoàn - Đã Có EBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]
      Last edited by a moderator: 7/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      ☆ Chương13
      Edit: Bear


      A Manh từ lúc biết chân tướng mọi việc xong liền cảm thấy áp suất ngày càng xuống thấp đến bây giờ.

      , phải là, từ miệng phụ thân biết ra ác nam nào đó là vị hôn phu thuở của nàng, nàng liền cảm thấy áp suất thấp đến khó thở, rồi khi nghe thấy phụ thân đối với ác nam nào đó khen ngợi tôn sùng A Manh liền cảm thấy thế giới này quá mức huyền huyễn (mơ hồ thực ).

      Năm đó, cái tên nhóc đó mỗi khi mất hứng cái gì liền xong tới cắn người —— hơn nữa đặc biệt thích ép buộc bé con như nàng, trong mắt phụ thân là nam nhân … tình thâm nghĩa trọng, đạo đức tốt, trước sau như , cử chỉ ưu nhã sao? Được rồi, đúng là nàng cũng cảm thấy tên nam nhân nào đó tại bộ dáng phong độ như những công tử thế gia, cho dù là các thiếu gia công tử trong kinh thành khí chất xem ra cũng còn kém , nhưng nam nhân thể chỉ nhìn khí chất bề ngoài, còn phải xem nội hàm nữa.

      Nhưng mà, càng làm cho đầu óc A Manh hỏng mất là cái gọi là cầu hôn của , nghĩ đến Ngu Nguyệt Trác muốn đến cửa cầu hôn, A Manh liền cảm thấy cả người rét run.

      Nàng cảm thấy mình với tên nam nhân đó đúng là có ma chướng, loại ý niệm dù làm thế nào cũng muốn cùng có liên lụy làm cho nàng khó có thể tự giữ, thậm chí nàng còn muốn nguyền rủa bà mối ngày mai muốn đến cửa cầu hôn, nguyền rủa bà mối đó uống nước bị sặc, ăn cơm nghẹn, đường bị ngã, vào cửa gặp trở ngại...

      Ngay lúc A Manh vô cùng rối rắm, ba ngày qua rất nhanh.

      Hôm nay trời trong nắng ấm, gió mơn man những chồi non xanh mướt, ánh bình minh buổi sớm rực rỡ nhiều màu, chim chóc đậu ở cành vui vẻ hát ca.

      Sáng sớm, La Hoằng Xương được Hình thị hầu hạ rửa mặt thay y phục, sau đó trịnh trọng dặn dò Hình thị: "Hôm qua chuyện tôi dặn bà nhớ rồi chứ? Chút nữa tiếp khách tới cửa, tuyệt đối được chậm trễ."

      Vì hôm nay, La Hoằng Xương xin phép nghỉ ở nhà có việc riêng. Bất quá La Hoằng Xương cũng cảm thấy, hoàng đế phỏng chừng cũng biết nguyên nhân cho nên thực sảng khoái chuẩn cho ông nghỉ. Mới đầu ông còn có điểm yên, lo lắng Hoàng Thượng vì Ngu tướng quân cự hôn mà được vui với ông, nhưng xem thần thái của hoàng đế giống như chuyện gì cũng hề xảy ra, khiến cho ông đối với lời đồn bên ngoài truyền đến cũng có chút hoài nghi.

      Khóe miệng Hình thị hơi kéo, kiềm chế cảm xúc vui trong lòng, cười : "Lão gia yên tâm, hôm nay đối với con lớn của mình mà , là ngày đáng mừng, làm mẫu thân như tôi dù thế nào cũng hy vọng con mình có được hôn mỹ mãn, cho nó vẻ vang gả ra ngoài."

      Hình thị mặt năng ngot ngào, nhưng trong lòng cũng muốn phỉ nhổ : Cảm tạ trời phật, rốt cục cũng có người đên cầu hôn với ả đại tiểu thư làm người ta chán ghét kia,nhưng phỏng chừng tiếp qua thời gian lâu nữa, khi nữ nhân đáng ghét kia sinh đứa rốt cục bị đuổi khỏi nhà chồng chừng. Tuy rằng còn biết là nhà ai tới cửa cầu hôn, nhưng có thể đem khuê nữ lỡ của La phủ gả ra ngoài, chỉ lão thái quân cấp sắc mặt cho bà xem nữa, mà đối với hai hài tử của bà cũng có lợi ích ưu việt, lo lắng người ngoài nữ nhi La gia thể gả ra ngoài được.

      Tối hôm qua trước khi ngủ, Hình thị nghe được trượng phu hôm nay có bà mối tới cửa cầu hôn đại nữ nhi, bà còn dám tin. La phủ tuy rằng phải là nhà cao cửa rộng giàu có gì, nhưng cũng là dòng dõi kém, lúc A Manh cập kê, cũng có bà mối đến cửa cầu hôn, bất quá La Hoằng Xương liền cự tuyệt người ta, lúc đó trong lòng mọi người đều thầm ngớt, biết La Hoằng Xương có ý tứ gì, chẳng lẽ là nữ nhi La gia có bệnh tiện ra sao? Thậm chí ngay cả bên ngoài đồn đại hay, nhưng La Hoằng Xương vẫn khư khư cố chấp, đến ngay cả lão thái quân La phủ cũng làm gì được.

      Nay, nghe được ý định của trượng phu, hôm nay nếu có người tới cửa cầu hôn, khẳng định việc hôn nhân này là chắc chắn rồi.

      Hình thị khỏi tò mò, rốt cuộc là nhà ai muốn tới cửa cầu hôn, nhưng trượng phu cao hứng, cũng đáp án chính xác gì. Bất quá ngẫm lại, dù sao hôm nay nhìn thấy nhà trai cũng biết là người phương nào thôi, cũng cần phải gấp gáp nhất thời.

      Hình thị biết trượng phu bất công, trong lòng ông ấy vĩnh viễn chỉ có người phụ nữ chết kia, nữ nhân kia ở tuổi còn trẻ đẹp mà qua đời, vừa vặn có thể sinh ra hồi ức tốt đẹp. Vì thế trượng phu đem tất cả tưởng niệm với nữ nhân đó đều đặt ở người A Manh, ông đối với A Manh thương tất cả, mà hoàn toàn xem hai hài tử bà sinh ra, như thế làm sao bà oán giận chứ? Nhưng bà cũng biết lấy việc này đến đôi co với trượng phu là hành vi có đầu óc, vì thế bình thường bà ngoài mặt cùng A Manh khách khí có lễ, nhưng cũng ngầm muốn bắt nạt A Manh chút cho hả giận, nhưng ngoài ý muốn là có lần nào thành công, dần dần, bà chỉ có thể áp dụng thái độ nhìn đến với A Manh, bà chỉ ước gì A Manh mau gả ra ngoài, đừng ở trước mặt làm bà nhìn mà ngứa mắt nữa thôi.

      tại biết được kế nữ đáng ghét phải lập gia đình, tâm tình của Hình thị vạn phần vui sướng, cũng so đo trượng phu bất công nữa,hoàn toàn nghe theo lời ông phân phó mà đem La phủ dọn dẹp lần, vài vật quý báu ở khố phòng bày ra hết, làm cho cả La phủ có vẻ khí phái hơn rất nhiều.

      La thị chỉ huy hạ nhân bố trí đại viện, liền nhìn thấy nữ nhi La Ngọc Sa mang theo nha hoàn tiến đến, vẻ mặt khó hiểu.

      "Nương, đây là..."

      Hình thị thấy vài hạ nhân có mặt nên cũng trả lời ngay, mà chỉ lưu lại ma ma tâm phúc, rồi mang theo nữ nhi trở về nhà giữa thiên thính.

      "Chút nữa có bà mối tới cửa cầu hôn A Manh, nếu con rảnh rỗi đừng chạy loạn, đỡ phải nháo ra tình gì quấy nhiễu đến khách nhân làm cho cha con tức giận." Hình thị phân phó .

      La Ngọc Sa há to miệng, kinh hô: " thể nào? Thế nhưng còn có người tới cửa cầu hôn tỷ tỷ sao? Chẳng lẽ nhà đó biết thanh danh bên ngoài của tỷ tỷ sao?"(Bear : làm gì khó tin vậy có bà bị ế có A Manh tỷ đáng bao nhiêu )

      "Câm miệng, con còn muốn năng hồ đồ gì nữa!" Hình thị trách cứ, "Nàng ấy là tỷ tỷ của con, mặc kệ con nghĩ như thế nào, mặt đều phải đối với nàng ta cung kính, chúng ta đỡ phải bị miệng lưỡi thiên hạ này nọ." Trách cứ nữ nhi xong bà còn thêm: "Theo như ý của cha con, hôm nay người tới cửa cầu thân hẳn là cùng cha con sớm có ước định rồi, nếu có gì sơ suất, việc này chắc chắn thành rồi, đại tỷ con hẳn rất nhanh xuất giá thôi."

      La Ngọc Sa nghe vậy, hai tròng mắt cười thành hình lưỡi liềm : " tốt quá, con quỷ đáng ghét đó cuối cùng cũng gả được ra ngoài, La phủ chúng ta cũng vì nàng ta mà ảnh hưởng thanh danh nữa. Ai, nương à, người có biết là nhà ai muốn tới cầu hôn ?"

      Hình thị nhíu mày, " biết, cha con cũng gì, bất quá chút nữa cũng thấy thôi. Được rồi, có việc gì trở về viện của con , đừng chạy loạn."

      La Ngọc Sa chớp mắt, khỏi cười : "Nương, con cũng rất hiếu kỳ là người nào may mắn dám tới cửa cầu hôn cùng tỷ tỷ, bằng mẹ để cho nữ nhi nhìn cái . Nữ nhi nấp ở phía sau bình phong, vụng trộm xem cái là được rồi, phát ra tiếng làm cho người ta nhìn thấy đâu."

      " được, nếu cha con biết..." Hình thị theo bản năng phản bác.

      "Ai, mẫu thân hiền, mẫu thân tốt của con à, con để cho phụ thân phát , được chứ, được chứ..."

      Cuối cùng, Hình thị vẫn đáp ứng thỉnh cầu của nữ nhi mà đem nàng ta đuổi về phòng.

      Chờ thời gian sắp đến giờ Tỵ (chín giờ sáng), La Hoằng Xương cùng Hình thị ngồi ở chính sảnh của La phủ, chờ tộc trưởng nhà trai cùng bà mối tới cửa.

      Vốn dĩ sớm có hôn ước, cũng cần phải làm trình tự cầu hôn này. Nhưng do năm đó hai nhà lúc định ra hôn là do trưởng bối hai bên lén định ra, cũng có báo cho người ngoài biết, vì vậy hôm nay Ngu Nguyệt Trác muốn chứng tỏ mình coi trọng đối với hôn này, nên liền tiến hành trình tự này.

      Vợ chồng ngồi ở La phủ chờ, thẳng đến giờ Tỵ, mà nhà trai cùng bà mối đều tới đúng giờ. Trong lòng La Hoằng Xương mặc dù có chút yên, nhưng ông tin tưởng cách làm người của Ngu Nguyệt Trác, nam nhân nho nhã lễ độ, trọng chữ tín, có thể là do đường bị trì hoãn gì đó, nên ông vẫn quyết tâm chờ.

      Chờ tiếp qua nửa khắc, trước cửa La phủ vẫn có người nào tới, La Hoằng Xương cũng có chút lo lắng.

      chỉ La Hoằng Xương lo lắng, thực tế Hình thị cũng lo lắng, lo lắng việc hôn nhân này mà còn thành nữa, đại tiểu thư nhà này chừng phải ở lại trong phủ làm già mất rồi, thanh danh như vậy còn có ai muốn cưới nữa chứ.

      La Hoằng Xương trầm ngâm hồi, liền sai người ra bên ngoài nhìn thử, xem có xảy ra chuyện gì .

      Lại qua khắc, La phủ phái người hỏi thăm trở lại, vội vàng với La Hoằng Xương : "Lão gia, bà mối cùng tứ lão gia của Ngu gia đều đường đến... Nhưng mà..."

      "Nhưng mà cái gì?" La Hoằng Xương truy vấn tiếp, ông lo lắng có cái việc ngoài ý muốn gì.

      "Chính là... biết tại sao, mà Tứ lão gia cùng bà mối đều bị ngã, té bị thương chân, ở y quán ven đường xem thương thế."

      "..."

      La Hoằng Xương cùng Hình thị đối mặt nhìn nhau, trong lúc nhất thời biết gì.

      ******

      Tướng quân phủ.

      Ngu Nguyệt Trác nghe quản gia hồi báo, ánh mắt lóe lóe, sau đó lại phân phó : "Người đâu, đem các bà mối ở phụ cận đây điều hết đến La phủ, cho các bà ấy, nếu ai có thể đến phủ La Ngự sử trước, bản tướng quân có trọng thưởng."

      Quản gia nghe xong, khỏi có chút đen mặt, chần chờ : "Tướng quân, việc này ổn đâu? Lại thỉnh bà mối khác là được rồi, cũng cần phải mời tất cả cùng như vậy..." Việc này chỉ làm trò cười cho bên ngoài thôi.

      Quản gia có đem câu cuối cùng ra, nhưng mọi người ở đây đều cảm thấy lời của tướng quân như là đùa giỡn người vậy.

      Ngu Nguyệt Trác cười cười, ôn tồn : "Đây là việc tất yếu. mau."

      "Dạ." Quản gia chỉ có thể bất đắc dĩ an bài.

      Diêu thị ở bên có chút lo lắng nhíu mi, cảm thấy việc này cũng biến đổi bất ngờ, chẳng lẽ là có người thầm giở trò quỷ sao?

      Ngu Nguyệt Quyên ngồi ở bên người Diêu thị, vò khăn tay, trong lòng thầm cầu nguyện bà mối tiếp theo cũng giống như bà mối đầu tiên đường bị té ngã, nàng cảm thấy thiên kim nhà Ngự Sử xứng với ca nàng, thứ bậc quá thấp.

      *****

      La phủ, Linh Tê viện.

      Lúc A Manh nghe được tin tức này, lập tức nhào lên kháng thượng ngồi ngây ra.

      Nàng chỉ nguyền rủa bà mối chút thôi, nghĩ tới bọn họ đều trực tiếp té bị thương chân...

      Được rồi, A Manh tuy rằng biết mình có cái miệng quạ đen, chỉ cần ra nguyền rủa đều linh nghiệm, nên nàng từ cũng thích chuyện nhiều, cũng muốn tùy tiện cùng người khác điều thị phi, miễn cho sơ suất cẩn thận nguyền rủa người khác. Lần này là nàng bị Ngu Nguyệt Trác kích động làm ra loại tình này, trong khoảng thời gian ngắn thể chấp nhận chuyện Ngu Nguyệt Trác muốn tới cửa cầu hôn cho nên mới nhắc nhắc lại hai câu trù ẻo thôi.

      A Manh rối rắm chút, sau đó nghĩ đến nếu lần cầu hôn này thất bại, hẳn là coi như là chuyện tốt nhỉ? Nhưng mà, nếu mình vì việc này mà về sau gả được, vậy là mất nhiều hơn được... Hoặc là, làm cho thanh danh La phủ bị tổn hại, cũng làm cho nàng áy náy thôi...

      A Manh bắt đầu hối hận hành vi trước đây của chính mình.

      Nhưng mà, rất nhanh, nàng lại nghe hạ nhân mang đến tin tức nữa, A Manh cảm thấy rối rắm cùng lo lắng của mình hoàn toàn là dư thừa, lấy thủ đoạn của tên nam nhân nào đó đạt mục đích thề bỏ qua kia, làm sao có thể có chiêu sau, chuyện nham hiểm nào mà chẳng làm được.
      Last edited by a moderator: 7/8/14
      nkhanh3324, Hale205, Abby3 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      ☆ Chương 14
      Edit: Bear


      Ở La phủ, chủ nhân La phủ đứng ngồi yên.

      Có thể yên được sao, cũng biết hôm nay là ngày gì, thông gia muốn đến cửa cầu hôn nửa đường té bị thương chân , mà mấy bà mối biết nguyên nhân gì, còn chưa có vào La phủ liền bỏ mình, có chuyện bi ai như vậy sao chứ? Chẳng lẽ nữ nhi nhà ông nhất định phải trở thành già sao?

      La Hoằng Xương nghiêm mặt, lúc nghe hạ nhân báo lại, bà mối ở Đông Thành bởi vì quá mập, lúc vào cửa bả vai bị kẹt lại nên bị thương... La Hoằng Xương muốn hết chỗ rồi.

      Lúc trước nghe được hạ nhân trong phủ báo lại, tướng quân phủ nghe thấy bà mối té bị thương phải đến y quán, liền lập tức thỉnh các bà mối ở phụ cận tới cầu thân cho , ông còn cảm thấy tướng quân phủ có phải làm quá lên , cứ thỉnh bà mối nữa là tốt rồi, mời mười mấy bà mối ở phụ cận đến làm gì? Nhưng mà, chuyện kế tiếp vừa xảy ra mới làm cho ông ý thức được, tướng quân phủ dự trù đúng.

      Suốt buổi sáng, thế nhưng mà bà mối nào có thể thành công vào La phủ, người thành công nhất vừa tới được trước cửa La phủ liền bỏ mình !

      Điều này làm cho cả kinh thành vốn dĩ quan tâm mà nhịn được phải chú ý.

      Có thể , chuyện nóng nhất hôm nay chính là Tĩnh Viễn tướng quân hướng La phủ cầu hôn.

      Làm mọi người trong kinh thành vừa nghe Ngu tướng quân muốn đến cầu thân khuê nữ nhà La Ngự sử, tất cả mọi người đều giật mình, sau đó liền "Nga" tiếng, rốt cuộc mọi người cũng biết được nguyên nhân Tĩnh Viễn đại tướng quân cự hôn hoàng thượng là vì nữ nhi của La Hoằng Xương La Ngự sử này, hai người đính hôn từ thuở . Tuy rằng kết quả hơi ngoài ý muốn, nhưng mọi người cũng có thể hiểu được.

      Dù sao Ngu tướng quân trước khi chưa lập công trạng như hôm nay, mặc kệ thân phận địa vị đều là cực thấp, chính là công tử của tam gia nhà họ Ngu, mà tam lão Ngu gia cũng chỉ là con vợ kế của Ngu phủ thôi, ai mà đặc biệt chú ý tới đứa con vợ kế làm gì, đặc biệt sau khi Ngu Tam lão gia qua đời, tuy rằng mọi người đồng tình Ngu Nguyệt Trác còn bé mà mất cha, nhưng cũng chỉ là đồng tình thôi. Khi đó La phủ định ra việc hôn nhân này, cũng chứng minh La phủ phải chờ thấy người sang bắt quàng làm họ.

      Khi đó ai có thể ngờ được tên nhóc con Ngu gia có ngày trở thành đại tướng quân công danh hiển hách như hôm nay chứ? Có thể , bởi vì tương lai ai biết trước được, cho nên mặc dù rất nhiều đại gia tộc tại tức đến dậm chân để mất con rể như vào tay thiên kim nho nhà Ngự Sử, cũng chỉ có thể hối hận trong lòng. Tuy rằng tại hai phủ kết thân thấy thế nào cũng là La phủ trèo cao, nhưng nghĩ lại nhiều năm trước lúc hai phủ định ra hôn ước này, đúng ra là Ngu phủ trèo cao, lời khó hết.

      biết Ngu tướng quân đính hôn từ thuở , mọi người tuy rằng tỏ vẻ có thể lý giải, nhưng nhịn được chú ý vài phần. Đợi cho tới buổi trưa, chờ mọi người nghe Ngu tướng quân làm cho nửa bà mối toàn thành tới cửa cầu hôn, nhưng bà mối nào có thể thành công tiến vào cửa lớn La phủ, cái này đúng là làm người ta nghiền ngẫm, thậm chí có vài người ăn được ngầm hy vọng chuyện cầu hôn này thất bại là hay nhất ~

      tóm lại, hôm nay ở kinh thành, gần như tất cả mọi người đều chú ý tới tiến triển của chuyện này, so với vụ Trấn Quốc công lại tiến cung khóc lóc với hoàng đế còn hấp dẫn ánh mắt người xem hơn nhiều, thậm chí hoàng đế cùng nhóm phi tần thái hậu trong hoàng cung cũng yên lặng buông mọi việc trong tay mà hưng trí bừng bừng nhìn xem trò vui.

      Nhưng mà, mặc kệ người ở kinh thành chê cười thế nào, ở La phủ, La Hoằng Xương cùng Hình thị hề cảm thấy buồn cười, sắc mặt hai người đều rất đen, mặc dù đến giờ dùng ngọ thiện, đói mà cũng muốn ăn.

      Hình thị nắm khăn tay, trong lòng mọi tư vị ngổn ngang, bà vừa muốn hôn này thành lại vừa muốn nó bất thành.

      Nguyên nhân?

      Nguyên nhân đương nhiên là do bà biết người tới cầu thân là Tĩnh Viễn Đại Tướng Quân nổi bật ngờ ngờ rồi, Hình thị quả thực muốn mắng cha, trong lòng nguyền rủa Diêu thị qua đời có phúc khí, nguyền rủa A Manh vận khí tốt. Đặc biệt nghe trượng phu việc kết thân này là do Diêu thị mẫu thân của A Manh năm đó tay thúc đẩy, trong lòng tuy rằng hận muốn chết, nhưng bà cũng thể thừa nhận ánh mắt Diêu thị rất sắc bén, mới có thể cướp được con rể tốt như vậy.

      Bất quá, nghĩ đến rốt cục mọi lợi ích khi đem A Manh gả , lợi nhiều hơn thiệt cũng làm cho bà cảm thấy có chút an ủi. Chỉ có tiếc nuối duy nhất là, vì sao phải Ngọc Sa của bà lấy được nam nhân hiển hách như vậy chứ? ( Bear : hứ mơ 7 ngày 7 đêm cũng o có cửa cho nữ nhi cực phẩm của bà đâu )

      *******

      Ánh nắng tươi sáng của ngày xuân buổi ban trưa, thái dương cũng quá gay gắt, gió xuân từ từ thổi qua, ngược lại làm cho tâm tình người ta tốt hơn.

      Trước cửa La phủ, Tứ lão Ngu gia chống quải trượng nhìn cửa lớn của phủ Ngự Sử, có chút hết hồn.

      Tứ lão là Ngu Nguyệt Trác mời đến, đại diện cho trưởng bối Ngu gia tới cửa cầu thân. Ông cùng với Ngu Nguyệt Trác cũng tính thân thiết, nhưng Ngu gia lên tiếng, thừa nhận việc hôn nhân này,mà ông cũng mặc kệ chuyện của Ngu Nguyệt Trác, sở dĩ ông đại diện Ngu gia ra mặt là vì Ngu Nguyệt Trác đáp ứng cho ông chổ tốt thôi. Nhưng, nếu biết trước cái việc cầu thân này có biến đổi bất ngờ như vậy, tuyệt đối ông đáp ứng làm loại chuyện này đâu.

      Trong lúc Ngu Tứ gia rối rắm có nên vào , cách đó xa có vài người chậm rãi tới.

      "A, tướng quân đến rồi."

      biết ai kêu lên tiếng, sau đó tất cả đội ngũ của La phủ đều quay đầu nhìn qua, chỉ như thế, còn có vài người đứng cách La phủ xa chờ xem trò cười cũng đưa mắt nhiệt liệt nhìn Ngu đại tướng quân tự thân xuất mã.

      Tướng quân trẻ tuổi mặt mày tuấn nhã, khóe môi mỉm cười, khí chất nhanh nhẹn mà đoan chính, chỉ hơi liếc mắt cái, người phục dưới khí thế , quả nhiên là con nhà danh môn thế gia, Phong Hoa Vô Song.

      "Nguyệt Trác, ngươi tại sao đến đây?" Ngu Tứ gia kỳ quái hỏi.

      Ngu Nguyệt Trác cười cười, mặt lộ ra chút ý tốt, "Tứ thúc vì chất nhi bôn ba, mệt thành như vậy, chất nhi thẹn trong lòng..." ít câu đưa đẩy cho có lệ, Ngu Nguyệt Trác nhìn lướt mặt mọi người bốn phía xung quanh,rồi lại mím môi cười, : "Tứ thúc mang theo thương thế còn vì chất nhi suy nghĩ, chất nhi vô cùng cảm kích, nên liền tìm Lưu bà mối thành nam mang đến đây."

      Ngu Tứ gia nghe giới thiệu tên liền thấy bà mối mập mạp ăn mặc cảnh xuân tươi đẹp ở phía sau, Ngu Nguyệt Trác còn thêm: "Lưu bà mối là bà mối có phúc nhất trong kinh thành, việc hôn nhân được tay bà thúc đẩy đếm hết, nghe hôn nhân được bà thúc đẩy đều có thể hạnh phúc mỹ mãn, tại hạ hôm nay cũng muốn được dính chút phúc khí của bà."

      Lưu bà mối nghe xong, liên tục dám, nếu phải vì tiền thưởng nặng kí kia, bà cũng kiên trì như vậy, chỉ sợ mình cũng như những bà mối buổi sáng này tới đây cầu hôn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

      "Tốt lắm, nếu đều đến đây, vậy vào thôi." Ngu Tứ gia lên tiếng.

      Vì thế, mọi người bắt đầu vào cửa lớn rộng mở của La phủ, lúc vào cửa, khóe mắt mọi người điều giật giật, theo bản năng đều niệm trăm lần phải cẩn thận, lo lắng cho mình khi chú ý lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn, đúng là tà môn mà.

      Ngu Tứ gia bình an vào La phủ trước, mọi người còn chưa nhàng thở ra thấy Lưu bà mối muốn đưa chân tiến vào cửa La phủ thân thể béo mập đột nhiên bật ngửa ra sau, mắt thấy sấp té ngã, vị tướng quân khí định thần nhàn phía sau liền nâng chân lên, nhàng đá mông bà mối cái, vì thế Lưu bà mối thành công nhào vào cửa La phủ, trực tiếp nhào vào người gã sai vặt La phủ, bà ta đè gã sai vặt kia đến mức phải thảm thiết kêu lên tiếng thê lương, làm tất cả chim choc cành cũng phải kêu lên sợ hãi, bay tán loạn...

      "..."

      trường mảnh im lặng, mọi người dại ra nhìn vị tướng quân vừa có hành vi hành hung nào đó, sau đó liền thấy vị tướng quân ưu nhã tươi cười đều đồng loạt máy móc xoay mặt .

      Bất quá, mặc kệ như thế nào, từ sáng tới nay,đây là bà mối đầu tiên thành công vào cửa La phủ mà bị thương gì —— Nếu là tới việc gã sai vặt bị thể trọng của bà mối áp bị thương kia, đáng mừng, đáng mừng a ~~

      Trong đại sảnh La Hoằng Xương biết bà mối cùng tộc trưởng nhà trai đều thuận lợi tiến vào La phủ, kích động đến mức thiếu chút nữa muốn chạy đến từ đường ôm bài vị thê tử qua đời khóc rống.

      Vậy là, A Manh nhà ông rốt cục có thể gả ra ngoài rồi!

      Tuy rằng xảy ra vài việc ngoài ý muốn, ép buộc cả buổi sáng, việc hôn nhân rốt cũng xác định rồi. Mặc dù có thêm Ngu Nguyệt Trác người nên có mặt lúc này —— cầu hôn bình thường là do bà mối dẫn đường, gia phụ tới cửa cầu hôn, cũng cần nam nhân vật chính phải có mặt —— Nhưng, hôm nay việc ngoài ý muốn nhiều lắm, so với mấy việc lúc Túc vương thành thân ba năm trước đây còn muốn nhiều hơn, thể xác hay tinh thần mọi người đều bất ổn mỏi mệt, nên cũng mặc kệ có mặt người nào đó là đúng truyền thống.

      La Hoằng Xương nhiệt tình kêu người chuẩn bị tiệc rượu, Ngu Tứ gia nhìn chất nhi ở bên mỉm cười, cũng vui vẻ ngồi vào, loại chuyện đại diện phụ thân của đại tướng quân đương triều là vinh quang cỡ nào, làm cho người ta muốn ngừng mà được.

      Như thế, việc cầu hôn cuối cùng cũng thành công.

      Kế tiếp, đó là hôn kỳ.

      *****

      Mà A Manh nằm dài ở Linh Tê viện nghe hạ nhân ở trường thông báo trực tiếp, chỉ có thể nghiêm mặt, lại đối với ác nam nào đó còn gì để .

      Cho nên mới , loại người ác liệt như , miệng quạ đen như nàng cũng phải đối thủ!

      Nhưng mà, tại chấp nhận cũng có biện pháp.

      Nghĩ đến tương lai của mình mỗi ngày đều bị ác nam bắt nạt áp chế, A Manh lại lần nữa bổ nhào lên kháng thượng muốn nhúc nhích.

      Tương lai tối tăm!
      Last edited by a moderator: 7/8/14

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      ☆ Chương 15
      Edit: Bear


      "Cái gì? Chuyện đó là à?"

      Mày liễu của La Ngọc Sa dựng thẳng, hung tợn trừng mắt nhìn nha hoàn Liễu nhi đứng trước mặt.

      Liễu nhi có chút co rúm lại cúi đầu, cẩn thận : "Đúng vậy, người hướng đại tiểu thư cầu hôn đúng là người nhà phủ Ngu tướng quân, hơn nữa Ngu tướng quân cũng tự mình đến đây, nô tỳ ở chính sảnh nhìn thấy Ngu tướng quân."

      Liễu nhi biết tiểu thư nhà mình đối với đại tiểu thư có thái độ thù địch, nàng ấy vẫn luôn cùng đại tiểu thư so đo hơn thua, cái gì cũng phải thắng đại tiểu thư mới vừa lòng. Nhưng mà, lão gia bất công, thái độ ngài luôn lo lắng mọi của đại tiểu thư làm cho nhị tiểu thư tức giận, vì thế tiểu thư càng có thêm nhiều địch ý với đại tiểu thư. Lúc này, nàng ấy biết đối tượng hướng đại tiểu thư cầu hôn chỉ là kẻ tùy tiện ra gì, ngược lại là đại tướng quân đương triều tiếng tăm lừng lẫy, như thế nào mà tiểu thư nhà nàng tức giận cho được?

      " sao..."Ánh mắt La Ngọc Sa đều đỏ cả lên, nàng dám tin. Nàng lúc trước còn cười nhạo cái người đến cầu thân chừng nữa đường rút lui, phỏng chừng A Manh gả được, cho dù thành công xuất giá nữa nhà trai hẳn cũng bởi vì mấy chuyện ngoài ý muốn vừa rồi mà muốn nhìn thấy nàng. Nhưng mà, ai có ngờ người tới cầu thân lại là Ngu đại tướng quân chứ?

      La Ngọc Sa nhớ lúc đại quân khải hoàn trở về, cùng bạn khuê phòng là Trần gia tiểu thư hai người ở bên đường nhìn xem, thấy Tĩnh Viễn Đại Tương Quân tư thế oai hùng, trong lòng liền xem là đại hùng mà ngưỡng mộ. Nhưng ai biết, hùng trong nháy mắt này, thế nhưng muốn kết hôn cùng tỷ tỷ mà nàng ghét nhất...

      La Ngọc Sa căm giận trong lòng, trong chốc lát như muốn vò nát khăn tay, nhưng rốt cục cũng chỉ có thể suy sụp ngồi trở lại ghế.

      ******

      Diêu phủ, Thanh Phong viện.

      "Cái gì, Ngu biểu ca cầu hôn A Manh?"

      tiếng thét kinh hãi chợt thốt lên, Diêu Thanh Thanh mắt hạnh trừng trừng, vẻ mặt thể ngờ nhìn Diêu đại phu nhân.

      Diêu đại phu nhân nhíu mi, trách mắng: " Lỗ mãng như thế còn ra thể thống gì, ngươi xem A Manh người ta , nàng luôn im lặng thong dong, làm sao như ngươi cả kinh đến la to lên như vậy."

      "Nương, A Manh nàng ấy luôn gặp chuyện may, tự nhiên luyện thành tính thong dong màng thế ." Diêu Thanh Thanh vẫy vẫy tay, còn thêm: " cái này nữa, mà Ngu biểu ca làm sao có thể cầu hôn A Manh chứ? Huynh ấy phải là có hôn thê từ thuở rồi sao?"

      Diêu đại phu nhân lạnh nhạt uống ngụm trà, : "Hôn thê đính hôn từ thuở với tất nhiên là A Manh, đây là chuyện lúc mẫu thân A Manh mẫu thân còn sống cùng Ngu Tam gia định ra việc hôn nhân này, lúc ấy người biết đến nhiều người, bởi vì Ngu Tam gia cùng La Ngự sử cũng nhà đại môn gì nên có ai chú ý tới. Chính là sau đó lại xảy ra nhiều chuyện, Ngu tướng quân cũng trường kỳ chinh chiến bên ngoài, nên hôn cũng vẫn có ai nhắc đến."

      "A? Nương, cách khác, người sớm biết việc hôn nhân này rồi sao?" Diêu Thanh Thanh đầu óc phản ứng nhanh trái ngược với vẻ ngoài luôn có vẻ hấp tấp, rất nhanh nàng liền suy ra kết luận, "Lúc thọ thần của Tổ mẫu, người biết Ngu biểu ca tới đây, cho nên mới cố ý giữ riêng A Manh ở lại sao?"

      Lúc ấy Diêu Thanh Thanh còn thấy có chút kỳ quái, mẫu thân nàng làm việc luôn chu toàn, cẩn thận, làm sao có thể giữ A Manh người phải nữ tử Diêu gia lại chứ, ra phải ý định bà muốn làm cho Diêu lão phu nhân trong lòng thoải mái, làm cho những người khác cười nhạo A Manh. Nguyên lai, ra là nguyên nhân này đây.

      "Đây là chuyện tất nhiên, nương ngươi đây cũng ngốc giống ngươi, làm việc cố để ý trước sau." Diêu đại phu nhân trừng mắt nhìn nữ nhi cái, rồi giải thích: "Mẫu thân A Manh là A Uyển từng có ân với ta, nàng mất, ta tất nhiên nên vì nữ nhi của nàng mà lo lắng. Lúc trước ta cũng biết Ngu tướng quân có còn nhớ hôn ước hay , cho nên ta mới cố ý lưu A Manh ở lại, ta muốn xem thử thái độ của chút. Kết quả chứng minh, mắt nhìn người của A Uyển lúc trước rất tốt, có chọn sai người. đến đây, ta có thể ở Diêu gia nhanh như vậy lấy được tín nhiệm của tổ mẫu ngươi, cũng là nhờ có A Uyển hỗ trợ phía sau."

      Diêu Thanh Thanh nghe được cũng sửng sốt, nàng biết còn có chuyện như vậy, trong lòng bắt đầu có chút tò mò về mẫu thân A Manh. Đó là nữ nhân như thế nào, mới có thể khiến cho mẫu thân nàng tôn sung như vậy.

      "Bất quá, nương à,nương Ngu biểu ca cùng muội muội huynh ấy, giống như thích A Manh lắm. Người xem, trong ngày thọ thần của tổ mẫu, mẫu thân Ngu biểu ca biết diện của A Manh mà cũng có phản ứng đặc biệt gì, còn có Ngu Nguyệt Quyên kia nữa, cái mũi chắc cũng phải hất lên đến trời ấy chứ, thái độ nàng ta xem thường người khác,A Manh vào nhà đó có cái gì mà hay ho chứ..."

      "Câm miệng, ngươi đúng là nha đầu ngốc mà, có gì trong lòng tự hiểu là được rồi, cần phải ra." Diêu đại phu nhân thần sắc thản nhiên, "Diêu thị này,lúc chưa xuất giá, chính là thứ nữ của Diêu gia, bị lão phu nhân ép tới có chủ kiến, xuất giá rồi tính cách cũng vẫn như vậy. Cho dù trong lòng bà ấy biết thân phận của A Manh, nhưng Ngu tướng quân tỏ thái độ gì, bà ấy cũng làm . Về phần nha đầu Nguyệt Quyên, nàng dù sao cũng phải gả ra ngoài trở thành con dâu người khác gia, chuyện của huynh trưởng làm sao đến phiên nàng khoa tay múa chân? Cho nên ngươi cũng cần phải vì A Manh mà lo lắng, nàng gả rồi, chỉ cần hầu hạ trượng phu cho tốt, hiếu thuận với bà bà, liền có thể nhàn nhả làm tướng quân phu nhân của nàng rồi."

      Nghe được Diêu đại phu nhân vậy, Diêu Thanh Thanh chỉ xấu hổ, ngược lại còn nịnh nọt cười : "Nương rất minh ~~ "

      Qua lát sau, Diêu Thanh Thanh đột nhiên nhớ tới mấy ngày hôm trước ở La phủ nàng buộc A Manh phát ra lời nguyền rủa, liền khỏi hoảng sợ rồi sau đó là áy náy.

      đáng thương cho A Manh, nhưng lúc ấy chính nàng cũng biết đối tượng đính hôn với Ngu Nguyệt Trác là nàng ấy, cho nên nàng cũng phải cố ý làm cho A Manh ra lời nguyền rủa, bất quá Ngu biểu ca tuấn tú lịch , lại là đại hùng đại tướng quân, A Manh bị đè cả đời, hẳn là cũng lỗ lã gì đâu nhỉ?

      Nhưng mà, Diêu Thanh Thanh cũng có chút áy náy ngồi yên, nên với Diêu phu nhân: "Nương, con muốn đến La phủ thăm A Manh."

      Diêu đại phu nhân nghe xong, cảm thấy có gì cũng liền ưng thuận, chỉ dặn dò nàng vài câu, rồi cho người chuẩn bị kiệu đưa nàng đến La phủ.

      *********

      Diêu Thanh Thanh đến nơi gặp Hình thị xong, sau đó nâng váy bỏ lại Hình thị với khuôn mặt tươi cười theo nha hoàn tới Linh Tê Viện.

      Đến Linh Tê Viện, Diêu Thanh Thanh hoàn toàn màng giả trang thục nữ gì nữa, ngược lại mang theo làn váy chạy bổ vào khuê phòng A Manh.

      "A Manh, ta đến thăm ngươi này ~~ "

      Diêu Thanh Thanh kêu to, vào trong phòng rồi liền nhìn thấy Tri Xuân hốc mắt hồng hồng đứng ở bên, bộ dáng nhắn làm người thương.

      "Tri Xuân, tiểu thư nhà ngươi có chuyện vui hiếm thấy, bộ dáng này của ngươi là sao hả?" Diêu Thanh Thanh cười hỏi.

      Tri Xuân đỏ hồng mắt xem xét nàng, trả lời: "Diêu tiểu thư, nô tỳ, nô tỳ nhìn thấy tiểu thư, nên mới nhịn được đó chứ..."

      "Hửm? Vì sao?" Diêu Thanh Thanh kinh ngạc hỏi, " ở kinh thành này biết có bao nhiêu nương hâm mộ A Manh nhà chúng ta đánh bại công chúa, các ngươi hẳn là nên kiêu ngạo ngẩng cao đầu như gà chọi mới đúng, bộ dáng này là sao hả?"

      "..."

      Nghe được lời Diêu Thanh Thanh, Tri Xuân biết ngay cả nha hoàn Lan Chi của Diêu Thanh Thanh cũng nhịn được mà co rút miệng. Lời nàng sai, nhưng nàng hình dung cũng sinh động , làm cho người ta nghe vào tai cảm thấy muốn đập đầu thế này?

      Tri Xuân máy móc chỉ chỉ người nằm úp người kháng thượng, để cho Diêu Thanh Thanh tự nhìn.

      Lúc Diêu Thanh Thanh nhìn qua, liền nhìn thấy A Manh mặt mày đen thui, gần như chết rồi nằm kháng thượng, ánh mắt nữa khép nửa mở, gương mặt nhắn dại ra, là đáng chịu được.

      "A Manh, ta đến thăm ngươi, cao hứng chứ, ngươi sắp gả cho đương triều đại hùng đại tướng quân nha."

      Nghe được lời Diêu Thanh Thanh, A Manh xúc động đến mức muốn đập đầu xuống giường chết cho rồi, nàng thẫn thờ mở to đôi mắt dại ra liếc nàng ấy cái.

      "À, ta biết rồi, có phải ngươi còn để ý chuyện lúc trước ngươi cẩn thận tự nguyền rủa chính mình ? Yên tâm yên tâm, Ngu biểu ca nhã nhặn như vậy, ngươi hẳn là nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng chứ. Ngươi biết đâu, trong kinh có bao nhiêu quý nữ muốn gả cho Ngu biểu ca đó, ngươi là may mắn nha." xong, vẻ mặt Ngu Thanh Thanh đầy hâm mộ, sau đó thở dài.

      A Manh thầm xem thường, lại là nạn nhân bị bề ngoài của Ngu Nguyệt Trác lừa bịp —— Được rồi, nếu phải ngày bé nàng từng cùng nhau chơi đùa với , sau khi lớn lên lại tự mình trải nghiệm qua tính tình , ngay cả nàng cũng dám tin nam nhân thoạt nhìn tuấn nho nhã như vậy kỳ lại là người có tâm địa ác liệt.

      "Thanh Thanh, ngươi... Có buồn ? Lúc trước ngươi còn ngươi thích Ngu tướng quân..."

      Nghe giọng điệu dè dặt của A Manh, Diêu Thanh Thanh rốt cuộc tự lý giải, cho rằng A Manh buồn bã là vì mình, nhất thời cảm động, tình : "Yên tâm yên tâm, ta phải là người hiểu lí lẽ, ngươi cùng Ngu biểu ca đính hôn từ thuở , ta tuyệt đối cùng tỷ muội tốt giành nam nhân. Ngu biểu ca cưới ngươi cũng rất tốt, như vậy ta cũng yên tâm việc hôn nhân của ngươi, miễn cho ngươi biến thành già, rồi về sau phải làm ni , lúc đó ta có ai để chơi chung nữa." xong, chính mình tự cười ha ha.

      Con này rốt cuộc có bao nhiêu dây thần kinh thô vậy chứ?

      A Manh chút cũng thốt nên lời, trong lòng yên lặng thở dài, nàng phải lo lắng cho Diêu Thanh Thanh, nàng là lo lắng cho tương lai của mình thôi... Nghĩ đến hôn lễ sắp tới, mặt A Manh liền tái .

      "Đúng rồi, hôn kỳ của ngươi định rồi chứ?" Diêu Thanh Thanh cầm trái đào lên cắn miếng rồi hỏi.

      "Ừ, định rồi, ngày hôm qua cha ta đến Bạch Mã tự tìm sư thầy tính ngày tốt, sau đó định ra là đầu tháng ba." A Manh tiếp tục vô lực .

      "Ai, đó phải là đến tháng nữa sao? Sao gấp quá vậy?" Diêu Thanh Thanh che miệng kêu tiếng, sau đó lại : "Bất quá cũng tính là nhanh, dù sao tuổi ngươi cũng lớn như vậy rồi, có thể mau chóng thành hôn. Kỳ theo ta thấy, hôn của các ngươi chậm trễ kéo dài lâu rồi, ngươi cũng sắp già mất, tốt nhất mau chóng thành hôn, nếu được, ba ngày sau thành thân cũng được..." xong, đột nhiên phát biểu tình của A Manh có gì đúng, kinh ngạc : "Làm sao vậy, ta đúng sao?"

      A Manh nghẹn khuất xem xét nàng, thanh buồn bã hỏi: "Thanh Thanh, kỳ ngươi là con sâu trong bụng Ngu tướng quân sao?" Cho nên mới ngay cả quyết định ban đầu của nam nhân kia nàng ấy cũng biết được ràng như vậy.

      đến đây, A Manh lại nhớ lại lời cha nàng thuật lại, Ngu Nguyệt Trác hy vọng hôn tiến hành càng nhanh càng tốt, thậm chí nếu có thể, ba ngày sau cưới nàng vào cửa cũng được, mặt A Manh đều tái rồi. May mắn La Hoằng Xương muốn việc hôn nhân của A Manh việc vội vàng như thế, nên liền đến Bạch Mã tự tìm sư thầy chọn ngày tốt, cũng biết sư thầy ở Bạch Mã tự kia có phải bị Ngu Nguyệt Trác thu mua rồi , thế nhưng định ra giờ lành đầu tháng ba đó. Hôm nay là hai mươi tháng hai, còn chưa tới mười ngày nữa thôi.

      Nhưng mà, A Manh vẫn cảm thấy quá vội vàng, còn chưa đến tháng mà, vội vàng để gấp đầu thai à? Giống như rất hận nàng gả cho mau mau, vẫn ước gì mau chóng đem nàng lấy về nhà để bắt nạt sao? Đây cũng là nguyên nhân A Manh tự nghĩ trong lòng, cảm thấy mình như sắp đến ngày tận thế đến nơi, thanh tỉnh mà thống khổ đón ngày tận thế đến phía trước.

      ót Diêu Thanh Thanh thoáng ra vài dấu chấm hỏi, thấy A Manh để ý tới, chớp mắt, lại cười : "Kỳ ngươi như vậy cũng được rồi, ta cũng hiểu được Ngu biểu ca gấp gáp như vậy là chuyện nên làm, còn bằng giống Ôn Tử Tu biến đổi bất ngờ, mới là khóc ấy chứ. Ách, kỳ ta cũng hiểu được ngày cầu hôn cũng có nhiều biến đổi bất ngờ, chuyện đó nhanh chóng trở thành chuyện cười lớn nhất trong kinh thành này, sau đó cũng là Ngu biểu ca lợi hại, tự thân xuất mã, mới làm cho Lưu bà mối thành công vào phủ..."

      Nghe Diêu Thanh Thanh lải nhải mắt lóe sáng như sao, A Manh rốt cục thể nhịn được nữa, "Chẳng lẽ ngươi biết Ngu tướng quân làm ra chuyện gì sao? thế nhưng ở trước mặt công chúng đá người ta cước —— Loại hành vi này, sao ngươi tới ?" A Manh cảm thấy việc này có thể tỏ bản chất ác liệt của nam nhân kia rồi.

      "Làm sao có thể chứ?" Diêu Thanh Thanh vẻ mặt kinh ngạc, "Ngu biểu ca thanh tao ưu nhã như phong lan, cho dù huynh ấy đạp người ta, cũng nhất định là chuyện bất khả kháng thôi, huynh ấy cũng chỉ vì muốn cho bà mối thành công vào phủ nên mới làm vậy, mọi người đều thông cảm cho huynh ấy mà. Ngược lại là bà mối kia, nhất định là bà mối muốn đối nghịch cùng Ngu biểu ca cho nên mới gây ra nhiều chuyện như vậy..."

      Chuyện như vậy, như vậy, ràng làm ra chuyện ác liệt như vậy, nhưng bởi vì che dấu hành động quá tốt , cho nên ai trách , ngược lại là trách nạn nhân bị hại. trong lòng A Manh đối với hành động phi phàm của nam nhân kia muốn hết chỗ rồi, nếu như ở thời đại, giải ảnh đế hay Oscars gì đó tuyệt đối thể thiếu phần .

      Về phần Diêu Thanh Thanh vì sao hoài nghi mọi chuyện do cái miệng quạ đen của A Manh nguyền rủa người ta, rất đơn giản, Diêu Thanh Thanh cảm thấy Ngu Nguyệt Trác là đại nhân vật như vậy, nữ nhân nào mà vội vàng muốn gả cho , lấy được người tốt như vậy, nhất định trong lòng A Manh cũng tràn đầy vui mừng.

      Vì thế, hiểu lầm cứ như vậy mà phát triển.

      Chốc lát sau, Diêu Thanh Thanh vẫn tiếp tục tám tiếp.

      "Ngươi biết chứ, Trấn Quốc công bây giờ còn ép buộc, phản đối Ôn Tử Tu cưới nha hoàn kia. Mọi người tại muốn xem Ôn Tử Tu dùng biện pháp gì làm cho Trấn Quốc công đáp ứng việc hôn nhân này..."

      A Manh có hứng thú nghe người khác tám chuyện, nàng lười biếng ngồi uống trà, trong lòng lo lắng hôn sắp tới của mình.

      Qúa vội vàng, quá vội vàng rồi.
      Last edited by a moderator: 7/8/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      ☆ Chương16
      Edit: Bear


      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      Last edited by a moderator: 7/8/14
      nkhanh3324, Hale205, Lùn2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :