1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Xui Xẻo - Vụ Thỉ Dực (PN 126) Hoàn - Đã Có EBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ledoan2099

      Ledoan2099 Active Member

      Bài viết:
      113
      Được thích:
      37
      Ôi chưa có chương mới hả bạn?

    2. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 79

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar

      Doanh trại.

      Ngu Nguyệt Trác ngồi ở ghế chủ tướng, nghe cấp dưới báo cáo, thần sắc khó lường. Phía dưới, vài giáo úy dò xét, trong lòng có chút khẩn trương, cảm thấy tướng quân bí hiểm như thế này nguy hiểm, bởi ai có thể đoán được trong lòng nghĩ gì, có đưa ra ý tưởng tà ác nào hay , đúng là làm người ta lo chết mất.

      Nhớ đến buổi sáng hôm nay khi tướng quân đến mạnh mẽ phê bình náo loạn của mấy người, vài vị giáo úy trong lòng rét mà run, càng dám coi thường vị tướng quân trẻ tuổi mà nổi danh này.

      Đúng lúc này, lại có binh lính tiến vào, báo cáo: “Tướng quân, Vu giáo úy ở cánh rừng phía Tây Bắc phát vài nhân vật khả nghi, giam giữ lại thẩm vấn.”

      Nghe xong, vài giáo úy ở đây nhàng thở ra, ngẩng đầu nhìn chủ tướng, thấy gương mặt tuấn nhã của lộ ra nụ cười tà ác, trong mắt lên ác ý thể nào che được, trong lòng khỏi run lên, trực giác cho thấy những người kia gặp may rồi.

      , để bản tướng nhìn cái.”

      Ở trong nhà giam, vài tên phạm nhân bị dùng hình ép tường, gương mặt phù nề, tứ chi vô lực, trong khí đầy mùi máu tươi, chỉ nhìn thôi thấy thảm thiết, nhưng những tướng lĩnh ở đây có chút động dung, nhìn hiểu họ thành thói quen.

      hình hành phạm nhân thấy tướng quân đến, vội cho dừng động tác, Vu giáo úy tiến lên hành lễ: “Tướng quân.”

      “Chính Phong, có kết quả chưa?” Ngu Nguyệt Trác thân thiết hỏi.

      Chính Phong là tên của Vu giáo úy, là tâm phúc của Ngu Nguyệt Trác, cũng là người theo lâu nhất, Vu Chính Phong làm việc cẩn thận, bình thường nhiệm vụ giao cho đều hoàn thành viên mãn, nên Ngu Nguyệt Trác luôn yên tâm. Vu Chính Phong nhìn mới hai mươi, khuôn mặt kiên nghị, tính cách kiên nhẫn, làm việc cũng cẩn thận và tỉ mỉ.

      “Tướng quân, bọn chúng rất kín miệng, bất kể dùng hình thế nào cũng chịu , nếu phải thuộc hạ phát sớm, bọn chúng cắn lưỡi tự sát.” Vu Chính Phong mím môi, thần sắc nghiêm túc: “Có điều, bọn thuộc hạ phát ngực trái bọn chúng có thứ nhìn như đồ của bộ tộc ở thảo nguyên Bắc Việt. Chỉ là thuộc hạ học thức nhiều, nên nhìn ra xuất xứ từ bộ tộc nào.”

      Bọn họ đều ở Bắc Việt rất lâu, vì để bảo vệ biên giới Đại Sở - Bắc Việt mà cũng chịu ít khổ cực, thâm nhập sâu, đối với tình hình Bắc Việt cũng hiểu biết chút chút.

      Bắc Việt khác Đại Sở ở chỗ phải chỉ có dân tộc. Bắc Việt có đến mấy chục bộ tộc lớn đồng nhất hình thành thảo nguyên, cùng phong tục, chỉ cần cẩn thận phát sinh xung đột. Khi Đại Sở kiến quốc, Bắc Việt thống nhất các bộ tộc lại, thế lực chỉ rải rác nên có tính uy hiếp, như tại tập hợp lại thành tập khối muốn xâm lược.

      Tan ra ắt có ngày tập hợp, đến mấy trăm năm sau khi Đại Sở dựng nước, Bắc Việt xuất người tài hiếm có, có thể lợi dụng được các cánh quân xuất sắc của các bộ tộc Bắc Việt thống nhất lại, sau đó thành lập Vương Đình Bắc Việt, quản lý toàn bộ thảo nguyên, hình hành vương quốc uy hiếp Đại Sở.

      Đương nhiên, tuy là Bắc Việt thống nhất, nhưng các bộ tộc vẫn giữ lại các phong tục, các bộ lạc ủng hộ Vương Đình, cùng Vương Đình trấn thủ tứ phương, kiếm kế sinh tồn, xem như loại lợi dụng nhau cùng phát triển. Đến khi Vương Đình bị phá, Bắc Việt lại tan rã, cúi đầu với Đại Sở, ký kết hiệp ước bình đẳng, các bộ tộc thể theo Vương Đình, sau đó vâng theo hiệp ước hằng năm giao nộp tiến cống.

      Bắc Việt có mấy chục bộ tộc lớn , binh lính Đại Sở từng vì chiến tranh mà nghiên cứu các bộ tộc này, nhưng thành, thậm chí bọn họ chỉ biết qua loa chút, dù sao dân tộc quốc gia từ thành lập hưng suy đến diệt vong, qua vài nét bút khó có thể khái quát, rất nhiều điều thể biết được. Đặc biệt dân tộc ở nơi khí hậu khắc nghiệt, trừ việc bọn họ có phương pháp độc đáo từ đời xưa để lại, còn ai chú ý?

      Trong lúc nhất thời, ai có thể biết được phạm nhân đến từ bộ tộc nào của Bắc Việt.

      *****

      Nhà lao có chút ánh sáng heo hắt, Ngu Nguyệt Trác nhìn thứ trong ngực phạm nhân. Người nọ bị hành hình đến da tróc thịt bong, nhưng người hành hình lại cố ý bảo toàn địa phương có hình xăm, trừ bỏ chút vết máu, có gì bị phá hư.

      Đó là hình xăm màu xanh nhìn như trâu lại có vẻ giống dê, nhưng ôn thuần như hai động vật này, ngược lại để lộ ra loại hơi thở thần bí mà dữ tợn, càng nhìn lâu, lại càng cảm thấy động vật kia muốn sống lại cắn người. Trước kia, khi Ngu Nguyệt Trác ở Bắc Việt, có nghe chút tin tức, càng là bộ tộc xa xưa, bọn họ lại càng có hình xăm hung mãnh, như vậy mới có thể đấu tranh toàn thắng, để bộ tộc được phồn vinh cùng hưng thịnh. Có thể , mấy người này phỏng chừng thần bí lại cường đại, có thể nhìn ra, đây là số bộ tộc có lòng thuần phục của Bắc Việt.

      Nghĩ đến đây, mắt khỏi lộ ra trào phúng, chiến tranh chính là như vậy, phải ngươi là ta chết, căn bản có công bằng. Ngươi phục, liền đánh đến khi ngươi thần phục mới thôi. Ngu Nguyệt Trác e ngại chiến tranh, nếu thảo nguyên Bắc Việt còn ai phục, liền đánh cho bọn họ phục mới thôi.

      Ngu Nguyệt Trác cân nhắc, “Nếu ở Đại Sở ai là người hiểu biết về Bắc Việt, chính là Ôn Tử Tu. Mà tại, Ôn Tử Tu ở xa kinh thành, nhất thời thể xuất ngay được. Trong doanh trại chúng ta, có ai là quen thuộc với Bắc Việt nữa ?”

      Vài giáo uy nghe xong mà thầm buồn bực. Bọn họ đương nhiên nghe tiếng đương kim thái sư Ôn Lương tuổi trẻ lại đọc nhiều sách vở, là nhân tài hiếm có. Năm đó Vương Đình Bắc Việt có thể dễ dàng lụi bại, cũng là nhờ kế hoạch của Ôn Lương, người cần có mặt, nhưng cũng mang lại chiến thắng. Đối với Ôn Lương mưu kế chồng chất, ai kính nể. Chỉ là tại Ôn Lương thể lập tức xuất , mà tướng quân lại là người hành động mau lẹ, muốn kéo dài. Haizzz…

      “Tướng quân, có thể tìm Tưởng quân sư hay ?” Giáo úy Mục Quang Trung lên tiếng, “Thuộc hạ nghe , Tưởng quân sư có nghiêm cứu sâu về phong tục của Bắc Việt.”

      Ngu Nguyệt Trác nghe xong, gật đầu.

      Nhà lao chật chội, khí có mùi hôi thối cùng máu me, dễ chịu chút nào, nhưng vị tướng quân trẻ tuổi lại như bình thường, có cảm giác gì, thần sắc tự nhiên ngồi ghế, nghe vài cấp dưới phân tích thuận tiện chờ người mời quân sư lại.

      Mọi người đều phân tích hai ngày này trong doanh trại có náo loạn cũng là do có người kích động, tuy nhanh được trấn áp, có ảnh hưởng gì, nhưng nghĩ lại, khiến cho người ta cảm giác được bất thường, khiến cho thể tỉnh ngộ.

      Tâm tư Ngu Nguyệt Trác biến hóa kỳ lạ, suy nghĩ của so với nhiều người khác thâm sâu hơn, hơn nữa lại thể ra. Ngu Nguyệt Trác đương nhiên cũng ngửi được mùi mưu trong này, đặc biệt việc Vu giáo úy bắt được mấy phạm nhân kia, càng làm khẳng định chắn chắc.

      Trong lòng Ngu Nguyệt Trác có đáp án, nay chỉ còn chờ người đến xác thực thôi.

      Rất nhanh, Tưởng quân sư đến.

      Tưởng quân sư là nam nhân dưới bốn mươi, lúc đến còn mang theo quyển sách, biểu tình có chút ngốc, hiển nhiên là khi binh lính được lệnh, liền trực tiếp xách người lại đây. Nhìn bộ dáng này khiến cho người nhìn có chút buồn cười.

      Tưởng quân sư rất nhanh phục hồi tinh thần, nhìn tình huống trong lao cũng kinh hoảng, vội sửa lại y quan hành lễ với tướng quân, nghe được mục đích tướng quân mời đến, Tưởng quân sư lập tức đến quan sát hình xăm người phạm nhân, càng nhìn thần sắc càng nghiêm túc.

      Tưởng quân sư rất nhanh nghiên cứu xong, lại với Ngu Nguyệt Trác: “Tướng quân, thuộc hạ từng đọc được ở quyển sách , đây là hình xăm của bộ tộc ở Tây Nam Bắc Việt.” (Chính là cái bộ tộc mà bạn Trần Diêm Ly nhận ra lúc ở phủ tướng quân ấy!)

      Nghe vậy, mọi người đều lộ ra biểu tình cao hứng, có người hưng phấn hỏi: “Tưởng quân sư, hình xăm kia biểu lộ gì? Trong sách thế nào?”

      “Thuộc hạ nhớ có quyển chuyên ghi lại văn hóa của các bộ tộc ở Bắc Việt, là quyển sách thuộc hạ quý nhất.” xong, mặt lộ ra biểu tình xấu hổ: “Chỉ là thuộc hạ học nghệ tinh, khi đó chữ viết ghi lại là loại chữ viết cổ xưa, thuộc hạ nghiên cứu cũng chỉ có thể nhận ra vài mặt chữ, hiểu được hàm ý trong đó.”

      Ngu Nguyệt Trác nghe xong, trong lòng hiểu việc hôm nay chỉ có thể dừng lại ở đây, đoán chừng vẫn nên mời Ôn Tử Tu đến. Nếu mà ngay cả Ôn Tử Tu cũng hiểu, bọn họ chỉ có thể đến bộ tộc đó tìm người phiên dịch, như vậy mới giải quyết được vấn đề.

      Hiểu được việc này thể gấp, Ngu Nguyệt Trác chậm rãi phân phó trông coi phạm nhân, liền rời , muốn về nghỉ ngơi, lại thấy Phù Cửu đột nhiên kích động chạy tới, nhìn thấy vài giáo úy bên người , lại có chút chần trì tiến.

      Trong lòng Ngu Nguyệt Trác chợt động, vài câu cùng các giáo úy, lại an bài cho họ, để bọn họ rời , rồi mang theo Phù Cửu về trướng.

      "Chuyện gì mà lại kích động như vậy?"

      Phù Cửu kịp hành lễ, lo lắng : “Tướng quân, vừa rồi thị vệ trong phủ lại đây , trong phủ có thích khách, phu nhân bị kinh hãi, sinh non.”

      “Phanh” tiếng, thị vệ tuần tra bên ngoài nghe thanh vang lên từ trướng chủ soái, sợ là phát sinh tình huống gì đó, vội chạy đến chuẩn bị gì đó, đột nhiên bàn tay xốc mành trướng lên, sau đó là sắc mặt trầm tĩnh, tướng quân lững thững ra.

      Loại sắc mặt này so với việc sáng nay biết có người có mưu kích động còn nguy hiểm hơn, làm cho thị vệ run người theo bản năng. Doanh trại đều chung nhân thức, khi tướng quân cười đến cao nhã, là tương đối vô hại, chỉ vô ý hại người phen thôi. Nhưng khi bình tĩnh, lững thững, chứng tỏ, thế giới này được hay ho.

      Vừa vặn lúc này, Vu giáo úy cũng mang tư liệu lại, thấy thế ngạc nhiên : “Tướng quân, ngài muốn đâu?” Tuy chưa hiểu bộ tộc kia đến kinh thành làm gì, nhưng mưu này chưa tìm hiểu được, Vu giáo úy hy vọng tướng quân ở lại quân doanh.

      “Hồi kinh! Chính Phong, hai ngày tới có chuyện gì, ngươi được toàn quyền xử lý.”

      Thanh vang lên, người xa, rất nhanh liền ra khỏi doanh trại, sau đó – dưới ánh mắt của mọi người, nhìn thấy tướng quân xưa nay minh thần tướng thế nhưng lại đập đầu vào gốc cây đại thụ trước cửa doanh trại.

      "..."

      Mọi người đều há to miệng, nghĩ mình gặp ảo giác, chỉ có Phù Cửu yên lặng cúi đầu, trong lòng nhịn cười mà có chút bi thương, bởi biết khi tướng quân nhận tin tức phu nhân “khó sinh” có tâm trạng nào. Rốt cuộc phải đặt người đó ở địa vị nào mới có thể khiến nam nhân xưa nay luôn cường đại lại có thể phạm phải sai lầm nghiêm trọng đến vậy?

      Trong khi mọi người ngây ra, Ngu Nguyệt Trác vẫn bình tĩnh tiếp, thân ảnh nhanh chóng biến mất dưới tầm mắt mọi người.

      *******

      Ở phủ tướng quân, huyên náo, mỗi người đều mang trong mình lo lắng thôi.

      Diêu thị niệm Phật, tinh thần cũng đặt ở đây, nhìn động tác máy móc của bà cũng đủ hiểu trong lòng bà bình tĩnh thế nào. Có điều khi nhìn thấy nữ nhi như nha đầu chạy đến còn điểm gì thục nữ, nhịn được mà trách mắng: “Nguyệt Quyên, sao lại có quy củ thể thống gì như vậy? Đại tẩu con sinh đứa , nương như con lo lắng cái gì?”

      Ngu Nguyệt Quyên khó nén lo lắng mặt, nhưng bị mẫu thân trách, dám làm càn, chỉ có thể ngồi xuống, nhìn chằm chằm ra cửa hồi, nhịn được hỏi: “Nương, đại, đại tẩu sao chứ?”

      Nghe vậy, Diêu Thanh Thanh bên cạnh cũng lo lắng khẩn trương nhìn chằm chằm Diêu thị.

      Từ lúc A Manh đau bụng muốn sinh đến giờ cũng được hai canh giờ, đối với người bình thường sinh đứa , thời gian lâu lắm, nhưng đối với bọn họ mà , lại vô cùng lâu, nghe thanh bên trong, đều làm cho hai nương trẻ tuổi sợ sệt, đặc biệt đứa muốn ra sớm nửa tháng, khiến cho các nàng cảm thấy sinh non, biết có nguy hiểm gì hay .

      Diêu thị bình tĩnh hơn hai nương kia, an ủi: “ sao, thái y rồi, đứa chín tháng, có chuyện gì. Hơn nữa bình thường Ngọc Nhân đều điều dưỡng tốt, thân thể tốt, nên vất vả lắm.”

      “Nhưng là… có phải lâu quá rồi hay ?” Diêu Thanh Thanh hỏi.

      Nghe vậy, Diêu thị nhịn được nở nụ cười, nhìn hai nương trông mong, : “Nữ nhân sinh đứa , thời gian giống nhau, có nhanh có chậm, nhanh vài canh giờ, chậm vài ngày, kiên nhẫn chờ thôi.”

      Diêu Thanh Thanh cười cười, “Vậy phải đau lâu sao?” Thân thể A Manh mảnh khảnh như vậy, có thể chịu được sao?

      Ngu Nguyệt Quyên nhìn nhìn phòng sinh, trong lòng đối với câu hỏi của Diêu Thanh Thanh có chút kích thích.

      “Nữ nhân nào cũng phải trải qua, có việc gì.” Diêu thị tiếp tục lấy kinh nghiệm từng trải qua truyền đạt cho hai nương bị dọa kia.

      Lúc này, thanh trong suốt lạnh như băng vang lên: “Như thế này là sao?”

      Ba người đồng loạt nhìn thiếu niên bay từ nóc nhà xuống, thấy vẻ mặt thay đổi, nhưng ánh mắt tràn ngập nghi vấn, nhịn được mà kéo khóe miệng.

      Các nàng nhớ đến khi A Manh bắt đầu đau bụng, thiếu niên này đột nhiên hành động, đầu tiên uy hiếp tiểu tử thối trong bụng A Manh cố chịu đựng, sau đó liền biến mất trong nháy mắt, có điều chỉ khắc sau, vị đại gia này liền mang nương trở về - chính là người mà Diêu Thanh Thanh và A Manh đều tín nhiệm – Dung Nhan, sau đó tự mình khiêng nương kia vào phòng sinh. Nếu phải Dung Nhan dùng thuốc bột ép ra ngoài, thiếu niên này có lẽ ra ngoài rồi.

      Nam nhân ở trong phòng sinh còn ra thể thống gì?

      Các nha hoàn chuẩn bị quỳ hành lễ, ai ngờ chỉ bình tĩnh câu: “Còn kiến thức nữ nhân làm sao sinh đứa …” Sau đó thấy Dung Nhan đuổi người tốt. Cho dù giống như thần tiên, cũng là giống đực, làm sao có thể tiến vào phòng sinh?

      Diêu thị hắng giọng, hồi đáp: “Trần công tử, loại chuyện này bình thường sai lệch nhiều. Hơn nữa, nếu nữ nhân đau chút, trân quý đứa , đây là thiên tính. Khụ, Trần công tử, con dâu ta mới vào đó hai canh giờ, còn thời gian dài nữa, ngươi…”

      Diêu thị chưa xong, phòng sinh đột nhiên truyền đến tiếng thét chói tai, làm mọi người đều khẩn trương, sau đó là tiếng khóc có chút thất thanh, cuối cùng là tiếng bà đỡ cao hứng: “Sinh, sinh, là tiểu thiếu gia…”

      "..."

      Tất cả mọi người đờ đẫn nhìn Diêu thị, phải còn vài canh giờ sao, đây là tình huống gì?

      Sau lúc, Trần Diêm Ly bình tĩnh liếc Diêu thị cái, : “Xem ra tiểu tử thối muốn chờ vài canh giờ nữa đâu, hổ là con của Nguyệt Trác, tính tình bá đạo giống cha nó.”

      "..."

      Mọi người: =__=! Vì sao lời này lại có phần quỷ dị vậy?

      Khi mọi người còn đờ đẫn, người từ nóc nhà nhảy xuống, nhìn trường yên tĩnh, trong lòng căng thẳng, loại thống khổ tràn ra toàn bộ trái tim, làm đau đến lên lời, khi phục hồi lại tinh thần, chỉ cảm thấy trong mắt tan vỡ, như có chất lỏng gì đó cho phép chợt lăn ra, chỉ có thể nhìn chằm chằm phía cửa lớn.

      Đám người Diêu thị, Ngu Nguyệt Quyên, Diêu Thanh Thanh giật mình nhìn nam nhân kia thân chật vật, quần áo bẩn nhìn ra màu sắc, đầu cũng tơi tả, nhìn như bị ai mai phục đánh lén, làm sao còn bộ dáng như hồi sáng xuất môn, ba nữ nhân thấy lo lắng trong lòng.

      "Đại ca?"

      "Nguyệt Trác?"

      "Biểu ca?"

      Diêu thị cùng đám người Ngu Nguyệt Quyên lo lắng kêu tiếng, thấy đứng ở cửa, quay lưng về phía các nàng, hiểu làm sao, nhưng hơi thở bi ai khiến các nàng cực lo lắng. Chỉ có Trần Diêm Ly thờ ơ lạnh nhạt, gì.

      Tất cả mọi việc phát sinh chỉ trong phút thời gian ngắn ngủi, vừa vặn người ở trong phòng sinh đưa bé con ra, bà đỡ cao hứng mở cửa, muốn tuyên bố chuyện tốt, lại bị nam nhân đứng ở cửa dọa sợ. May mắn bà đỡ cũng nhận ra tướng quân đại nhân, nghĩ nhiều, cao hứng : “Chúc mừng tướng quân, phu nhân sinh tiểu tử mập mạp, mẹ con bình an.”

      Ngu Nguyệt Trác choáng váng, nhìn có chút đờ đẫn, trong mắt có chút hồng hồng.

      Đại khái vì Ngu Nguyệt Trác hiếm khi có biểu như thế, người ở ngoài phòng chờ cũng có chút phản ứng chậm, đến khi Dung Nhan mang bé con ôm đến trước cửa, mọi người mới có phản ứng, khỏi cao hứng kêu lên.

      Trần Diêm Ly là người đầu tiên tiến lên xem bé con, ỷ vào mình võ nghệ cao cường, tốc độ nhanh, đến trước mặt Dung Nhan, nhìn bé con lộ ra gương mặt đỏ ửng, sau đó bình tĩnh : “ ra tiểu tử thối có bộ dáng này, vừa nhìn là biết con ngươi.”

      câu cuối cùng khiến cho mọi người đều ngẩn người.

      Mọi người tiếp tục: = khẩu = vì sao bọn họ cảm thấy vị thần tiên này dường như càng ngày càng mất khí chất thần tiên?

      Ngu Nguyệt Trác bình thản nhìn cái, bình thản tiếng: "Cút!"

    3. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      thanks nàng:yoyo38::yoyo38::yoyo38:
      phúc hắc đây:yoyo40::yoyo40::yoyo40:
      emilia thích bài này.

    4. windlove_9693

      windlove_9693 Active Member

      Bài viết:
      292
      Được thích:
      181
      câu cuối của TDL là khó đỡ:dongcung2:

    5. emilia

      emilia Well-Known Member

      Bài viết:
      605
      Được thích:
      509
      TDL lúc nào cũng có thể gây ra nhiều chuyện khó đỡ ah .còn Trác dễ thương quá lâu lâu lại có những hành động ngốc nghếch giống a manh rồi .đúng là vợ chồng càng ở lâu càng giống nhau ah

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :