1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hiền Thê Xui Xẻo - Vụ Thỉ Dực (PN 126) Hoàn - Đã Có EBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954

    2. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 82

      Edit: Trang Phạm

      Beta: Ishtar

      Tin tức phu nhân tướng quân vào ngày Nguyên Tiêu bình an sinh hạ tiểu thiếu gia hôm nay truyền khắp kinh thành, khiến cho người người phủ phủ đến thăm, chúc mừng phủ tướng quân.

      Từ sáng sớm, quản gia tiếp đãi biết bao nhiêu khách khứa, tuy là việc nhiều, nhưng tinh thần lại cực tốt, cười đến khép miệng lại được. Từ đầu đến chân, toàn bộ phủ tướng quân đều lộ vui mừng mặt, làm việc cũng chăm chỉ thêm vài phần – bởi vì tiểu thiếu gia chào đời, cho nên lão phu nhân cao hứng ban thưởng, nên ai nấy đều chịu khó hy vọng hầu bao nặng thêm chút.

      triều, Ngu Nguyệt Trác cũng được các đồng nghiệp vây quanh chúc mừng, mặc kệ là quan văn hay quan võ, mặc kệ có đồng quan điểm hay , đều cho mặt mũi, lại đây cùng chúc mừng. Ngu Nguyệt Trác cũng chắp tay đáp lễ, hơn nữa, còn mời họ tháng sau đến phủ tướng quân dự tiệc đầy tháng của bé con.

      mặt mọi người tuy là cười , nhưng trong lòng lại có vài phần nghĩ ngợi. Chuyện phủ tướng quân có thích khách, tuy là được giấu kín, nhưng vẫn bị lộ chút tin tức ra ngoài, bị chút nhân sĩ biết được, khỏi liên tưởng hai chuyện này với nhau. Đương nhiên, nghĩ sâu chút, cũng có người bắt đầu nghĩ đến thân phận thích khách, sau đó cùng nhau bàn tán.

      Ngu Nguyệt Trác cử chỉ nhã nhặn, ngôn ngữ ôn hòa, ai có thể nghĩ võ tướng, quả thực so với những kẻ học chữ còn nho nhã hơn vài phần. Nhưng là, người giống võ tướng mang quân chinh chiến Bắc Việt, trở về là thành hùng của Đại Sở. Người như vậy, trong lòng mọi người đều kính nể!

      Chỉ có Túc vương mặt chút thay đổi, Ôn Lương dùng quạt che miệng cười trộm, nhìn kịch vui bên kia.

      Đến khi thái giám tuyên bố lâm triều, mọi người mới tản ra, trở về vị trí của mình.

      Lâm triều xong, Ngu Nguyệt Trác hộ tống Túc vương, Ôn Lương cùng nhau vào Tử Thần Điện, ngăn mọi ánh mắt nghi hoặc ở bên ngoài đại điện.

      *******

      Ngu Nguyệt Trác vào triều lâu, A Manh liền tỉnh lại.

      Vừa ngủ dậy, tinh thần A Manh sảng khoái, cả người tỏa sáng, nếu phải tại ở cữ, nàng muốn ra ngoài hóng gió. Rửa mặt chải đầu xong, việc đầu tiên là cho người mang bé con lại cho nàng ôm.

      Tri Hạ nhìn người nào đó hưng phấn đến quên ăn chỉ có thể thở dài, bất quá vẫn nghe lời phân phó bà vú đưa bé con lại. là thời tiết tháng , bên ngoài vẫn còn lạnh, A Manh muốn mẹ con xa nhau quá xa, cho nên cò kè mặc cả với Ngu Nguyệt Trác, để cho bé con ở gian ngoài sương phòng, tiện cho nàng chăm nom.

      Kỳ , với ý tưởng của người đại, chính mình sinh đứa , đương nhiên là chính mình cho ăn, đứa uống sữa mẹ mới khỏe mạnh. Nhưng ở cổ đại, làm vị phu nhân tướng quân, chuyện tự mình cho con ăn là chuyện được, hơn nữa trong phủ còn có nhiều việc, được làm như vậy. Cho nên, trước khi đứa sinh ra, lúc đề cập đến việc này, Ngu Nguyệt Trác cực phản đối việc A Manh tự tay chăm con, phải là ăn dấm chua, mà là sợ A Manh tự mình chăm con vất vả.

      Có điều, đấy vẫn là chuyện khi chưa sinh con, A Manh vẫn là người thức thời, nàng thích nhất chuyện thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, khi nào đến thành, mặc kệ tướng quân tức giận gì, sau .

      “Tiểu thư, ngài đói sao? Hay là ăn trước .” Tri Xuân bưng đồ ăn lại, đó có gà mái hầm thành canh gà.

      Mùi canh gà tỏa ra khắp khí, bay vào mũi làm nước miếng ứ ra. A Manh lúc này mới cảm thấy khó chịu, ngày hôm qua trước khi ngủ chỉ ăn vài thứ, nhưng vì tinh thần quá mức phấn khởi, nàng ăn nhiều nhưng cũng đói, sau khi tỉnh ngủ, đương nhiên là cực kỳ đói.

      Tri Xuân múc chén canh gà cho A Manh, trong khi uống, bà vú cũng đem bé con lại.

      A Manh bất chấp bụng đói, vội uống nhanh hết bát canh, sau đó vẫy vẫy bà vú đem bé con ôm lại. Đến khi nàng ôm bé con trong lòng, nhìn cái miệng của bé, trong ngực dâng lên cỗ ôn nhu từ ái, mà chưa hề có cảm giác này bao giờ.

      Trải qua thời gian, màu da của bé từ đỏ trắng lên nhiều, da trước kia có chút nếp nhăn, giờ cũng nhẵn nhụi, nhìn gương mặt , cái miệng , lông mi mờ nhìn , ánh mắt vẫn còn chưa mở hẳn, đoán chừng hai ngày nữa mới mở hết, chỉ có tóc đầu là nhiều, đen cả đầu.

      Giống như bao người mẹ trong thiên hạ, A Manh nhìn bao nhiêu cũng đủ, ngay cả sợi tóc của bé con cũng thấy , cái miệng nhắn táp nhìn chết được, ôm bé con trong lòng cười cười ngây ngô.

      Trong khi A Manh ngây ngốc, hạ nhân lại bẩm báo, phu nhân La ngự sử - kế mẫu của nàng cùng kế muội La Ngọc Sa đến thăm nàng.

      A Manh khẽ nhếch miệng, Hình thị đương nhiên là bị phụ thân kích động đến thăm nàng, dù sao tại nàng cũng ở cữ, tiện gặp người. Còn kế muội La Ngọc Sa, mục tiêu nàng ta đến phủ tướng quân có lẽ mọi người ở đây ai cũng biết cả.

      Xuất giá hơn năm, A Manh đối với Hình thị cùng hai đệ muội cũng có sảng khoái mà cũng có đối chọi, cách khác là nàng thăng cấp, tâm tính sớm thay đổi, làm chuyện gì ngây thơ cả.

      Kỳ chuyện này cũng mang lại phản ứng lớn từ nàng, mặc kệ là trước khi lấy chồng hay sau khi lấy chồng, nữ nhân thế giới vẫn như vậy thôi. A Manh còn tràn ngập trong bi thương mẹ mất, Hình thị được gả qua, lại mang thai, cảm thấy lưng rất thẳng, Hình thị liền bắt đầu đối với A Manh bới móc thiếu sót vừa mắt, thậm chí ngầm ngáng chân nàng, vài lần bị La phụ nhìn thấy, bị chỉnh vài lần, cũng hiểu được thầm bảo hộ chính mình, sau đó hậu viện La gia bắt đầu rơi vào cuộc chiến, cuối cùng La phụ bất công lập A Manh làm người thắng cuộc, đám người Hình thị bị thua bầm dập. Có điều, từ đó về sau, cuộc sống thay đổi chút, tâm tính cũng thay đổi chút, khi nàng được gả ra ngoài, cùng mái hiên với bọn Hình thị, cần mỗi ngày gặp mặt, làm những chuyện đáng ghét như trước nữa.

      Cho nên tâm tình A Manh cải biến, đối với Hình thị cùng hai đệ muội chán ghét như xưa nữa.

      Nhưng mà A Manh ngại, có nghĩa là bọn Hình thị ngại.

      Có thể Hình thị cả đời bị ám ảnh bởi mẫu thân qua đời của A Manh, A Manh như bóng ma của mẫu thân nàng vậy, điều này khiến bà ta thể nhìn A Manh thuận mắt được. Vẫn là câu cũ, người còn sống vĩnh viễn đấu lại được với người mất, bởi vì vẫn luôn tồn tại trong cảm nhận, chết vẫn để lại nhiều điều tốt đẹp, trong trí nhớ chỉ còn lại ưu điểm mà thôi. La phụ chính là ví dụ, cho nên Hình thị sao có thể can tâm? Tin tưởng nữ nhân thể cao hứng được khi trong lòng trượng phu lại có nữ nhân khác, dù người kia mất rồi.

      Cho nên, Hình thị đối với con của vợ trước của chồng hề ưng ý, mỗi khi nhìn thấy kế nữ, làm cho cục tức trong lòng bà ta dâng lên, khiến bà ta càng cảm thấy mình thua kém nữ nhân mất kia, như thế nào lại thương tâm khổ sở? Càng khó khăn hơn là trượng phu còn bất công, dù bà ta có làm tốt, nhưng kế nữ chỉ cần kêu đau tiếng, trượng phu rất nhanh bị kéo qua. Cứ như vậy, Hình thị có thể đối tốt với A Manh, bà ta chính là thánh nhân.

      Khi Hình thị tiến vào, liền nhìn thấy kế nữ ôm đứa bé đùa giỡn, vẻ mặt từ ái, khiến cho Hình thị cùng La Ngọc Sa có chút giật mình, dường như chưa từng nghĩ đến đại tiểu thư đáng ghét có vẻ mặt này, càng khiến các nàng được tự nhiên là, khi nhìn thấy các nàng, đại tiểu thư còn cười, ân cần tiếp đón các nàng.

      phải là loại ngoài cười nhưng trong cười, là cảm giác rất tự nhiên.

      La Ngọc Sa còn , nhưng Hình thị lại rất ràng, vì sao đại tiểu thư đáng ghét lại cười như vậy, chợt thấy cảnh giác theo bản năng.

      “Nương, muội muội, đây là con ta, các ngươi đến xem, có giống cha bé hay ?” A Manh ngồi giường, đem đứa giơ lên cao chút cho hai người nhìn ràng hơn.

      Hai mẹ con Hình thị nhìn kỹ chút, cũng đồng ý, xem ra đứa này di truyền nhiều từ tướng quân, tương lai là nam tử tuấn mỹ phi phàm. Mà trong lòng hai người cũng thấy may mắn, hài tử giống đại tiểu thư, bằng bị nhiều người chán ghét.

      Nhìn đứa bé xong, A Manh lại đem bé con ôm vào lòng, vỗ ru bé ngủ, cùng Hình thị việc nhà. lát, La Ngọc Sa ngồi yên, lấy lý do ra bên ngoài hít thở khí, được cho phép, liền vội vàng bước đến khu phòng của Trần Diêm Ly.

      Hình thị nhìn theo bóng dáng con , ánh mắt có chút trầm tư.

      Làm mẹ sao nhận ra tâm tình con , đặc biệt nửa năm gần đây, con vốn chán ghét A Manh, lại liên tiếp đến phủ tướng quân, khiến bà ta phải cảnh giác. Có điều con chưa làm ra chuyện gì khác người, mà phủ tướng quân còn có A Manh, bà ta chưa lo lắng sinh ra chuyện gì, nên cũng cấm con .

      Nhưng mà rất nhanh, La Ngọc Sa liền trở lại, cùng còn có em chồng Ngu Nguyệt Quyên đến thăm cháu.

      Nhìn gương mặt La Ngọc Sa uể oải, trong lòng A Manh thầm bật cười. Từ khi Trần Diêm Ly quấn lấy Dung Nhan đòi nàng “phụ trách”, còn ở lại phủ tướng quân nữa, nhưng mà trong phủ vẫn giữ lại phòng của , theo cầu của thay đổi. Có đôi khi Trần Diêm Ly bị Dung Nhan đuổi , về phủ tướng quân. Nhưng mà ngày hôm qua nàng có nghe Trần Diêm Ly rời cùng Dung Nhan, đến giờ vẫn chưa về, La Ngọc Sa đương nhiên là thất vọng rồi.

      “Đại tẩu, ta đến xem cháu.” Ngu Nguyệt Quyên tươi cười , lại thi lễ với Hình thị, “La phu nhân.”

      Hình thị nhìn thấy Ngu Nguyệt Quyên, thoáng chốc vẻ mặt từ ái: “Là Nguyệt Quyên, lâu ngày gặp, càng ngày càng đẹp lên rồi.”

      Ngu Nguyệt Quyên mỉm cười, “La phu nhân quá khen, Ngọc Sa muội muội mới đúng là ngày càng xinh đẹp.”

      Ngu Nguyệt Quyên cùng La Ngọc Sa tuy là đều chán ghét lẫn nhau. Nhưng đều là tiểu nương, giận hờn sâu, thêm nữa từ khi La Ngọc Sa nhất kiến chung tình với Trần Diêm Ly, thường xuyên đến đây, nên giao tình cùng Ngu Nguyệt Quyên cũng kém.

      Có điều, Hình thị nhìn Ngu Nguyệt Quyên càng nhìn càng vừa lòng, nhớ đến nhà mẹ đẻ mình còn người cháu đến tuổi kết hôn, lại nhìn lại muội muội tướng quân, càng cảm thấy bọn họ thực xứng đôi. Nhà mẹ đẻ bà ta gia thế kém, tuy là danh môn thế gia, nhưng qua mười mấy năm kinh doanh, ở kinh thành cũng có chút tiếng tăm, coi như là xứng với phủ tướng quân. Nếu nhà mẹ đẻ có thể đặt quan hệ với phủ tướng quân, cũng là giúp ích cho nhà mẹ đẻ, coi như là mối hôn nhân tốt.

      Nhưng mà tình huống trước mắt khó chuyện này ra, Hình thị muốn tìm thời cơ thảo luận với bên nhà mẹ đẻ chút, phân tích thêm rồi mới trao đổi với A Manh. Bà ta tin tưởng với bản tính đại tiểu thư của A Manh, có lẽ cao hứng muốn gả em chồng đối nghịch này ra ngoài.

      *******

      Hai mẹ con Hình thị ở đây cả buổi sáng, đến khi Ngu Nguyệt Trác hồi phủ mới cáo từ rời .

      Hình thị cùng La Ngọc Sa vừa ra khỏi Tỏa Lan viện, liền nhìn thấy Ngu Nguyệt Trác mặc triều phục trước, phía sau là Trần Diêm Ly, sau hai người còn có y nữ trẻ tuổi theo nữa.

      Nhìn thấy bọn họ, La Ngọc Sa bỗng sáng mắt lên, nhìn chằm chằm Trần Diêm Ly tha.

      Tuy chán ghét kế nữ, nhưng Hình thị lại chán ghét người con rể này, chỉ là thở dài, người tốt như vậy sao lại gả cho Ngọc Sa con bà. Nghĩ chút, Hình thị quay đầu nhìn nữ nhi, thấy nàng nhìn chằm chằm phía trước, vội nhìn theo ánh nhìn của nàng, đến khi phát đối tượng là ai, tâm Hình thị bỗng rơi lộp bộp, sắc mặt khẽ biến.

      “Nhạc mẫu đại nhân đến à?” Ngu Nguyệt Trác cười hỏi.

      Hình thị cũng tươi cười, kiềm chế lo lắng cho nữ nhi, ôn hòa : “Biết A Manh sinh tiểu thiếu gia, lão gia nhà ta cao hứng, sáng sớm ta qua thăm cháu ngoại, trở về kể cho nghe.”

      “Để nhạc phụ đại nhân lo lắng rồi, cũng là ta đúng, hôm qua bận quá nên cho người qua báo tiếng.”

      “Đừng lo, lão gia nhà ta ngại đâu mà.”

      Hàn huyên vài câu, đến chuyện đứa , Hình thị thực mau lẹ khen vài câu, cười : “Đứa này lớn lên giống tướng quân, chính là tiểu công tử tuấn tú, tương lai nhất định giống tướng quân.. Đúng tồi đặt tên cho đứa chưa?”

      Nghe Hình thị , Trần Diêm Ly vốn im lặng đứng bên bỗng quăng đến ánh mắt kỳ quái. Trong lòng Hình thị có chút yên, biết mình sai câu nào, vì sao biểu tình của hai người kia lại như vậy…

      Ngu Nguyệt Trác vẫn tủm tỉm cười, ôn nhã đáp: “Đại danh chưa đặt, ta muốn mời trưởng bối đặt cho. Nhưng mà nhũ danh có, gọi là Tể Tể.”

      “Tể Tể? Nga, a, rất hay.” Hình thị cảm thấy nhũ danh này là rất quái, có điều đây là phụ thân đứa đặt, bà ta cũng thể gì, cho nên nhất thời thể hỏi ý tứ chân chính của nhũ danh này.

      Nghe câu trả lời của bà ta, Ngu Nguyệt Trác liếc hai người Trần Diêm Ly, cười : “Tốt rồi, xem ra nhạc mẫu đại nhân cũng nghĩ thế, ta nghĩ là A Manh thích.”

      "..."

      Hình thị hiểu vì sao tướng quân lại hỏi bà, trực giác cho thấy trong này có gì đó, nhưng nhũ danh này là …. Chỉ có thể ha ha cười phụ họa.

    3. Neavah Redneval

      Neavah Redneval Well-Known Member

      Bài viết:
      593
      Được thích:
      449
      thanks. tể tể, chỉ sợ nhũ danh này là do Trần vô sỉ đặt cũng nên

    4. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      lầm rồi lầm rồi :yoyo60::yoyo60: là Ngu ca đặt đấy
      chap sau khi biết ý nghĩa của nó mới thấy po tay với Ngu ca goy. :yoyo43::yoyo43::yoyo43:
      thanhthao thích bài này.

    5. Amibm

      Amibm Member

      Bài viết:
      42
      Được thích:
      24
      TỂ TỂ...:yoyo20::yoyo20::yoyo20:-----ý gì đây...Amanh phản ứng như thế nào với cái tên này nhỉ...khi mà bà Hình này cảm thấy há miệng mắc quai thế này
      Ledoan2099 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :