1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Hiện đại, H] Dạy hôn (Xấu hổ hình thức hôn môi dạy học) - Full

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      718
      Được thích:
      440
      Chỉ mình em hợp hơn đó nàng.
      Chapuru thích bài này.

    2. Paru

      Paru Well-Known Member

      Bài viết:
      197
      Được thích:
      250
      Nếu chọn 1 trong 3 mình thích cái thứ 2 =D mà gợi ý của bạn huyenlaw68 cũng hay ^^ hi, thank ed nha
      Chapuruhuyenlaw68 thích bài này.

    3. Chapuru

      Chapuru Well-Known Member

      Bài viết:
      25
      Được thích:
      1,598
      Vì rất nhiều bạn hỏi mình bản convert, tuy hơi tủi thân ^_^ nhưng mà chính bản thân mình cũng hay đọc convert trước nên mình cũng hiểu là các bạn háo hức muốn đọc trước convert vì chờ được bản edit. Mình cũng comment đưa link group rồi, giờ mình đưa luôn lên link ở đây cho mọi người và edit lại bài post đầu để link convert nữa nhé.
      Link 1 bản convert của bạn Poisonic
      Link 2 bản convert của bạn Meocon0o0
      Mình post chương 3 luôn nhé, bản này chưa kịp đọc lại, khi nào rảnh mình soát lại lần nữa.
      Cảm ơn các nàng đề cử tên, mình suy nghĩ thêm để chọn nha.
      Mình còn muốn làm thêm bộ nữa, nhưng sức người có hạn, độ lười lại cao, nếu có nàng nào có hứng thú có thể lập nhóm edit cùng mình ? ^_^

      Chương 3
      Mộng xuân mang tới phản ứng hóa học



      Cho đến tận buổi tối lúc nằm giường, bên tai Tống Thiển Thiển vẫn vướng vít thanh trầm ấm của Triệu Thuần.

      “Nghe lời, được chứ?”

      câu “Được chứ” ra, chọc cho lòng tê dại, cảm xúc khống chế nổi, đến giờ nhớ lại cũng mặt đỏ bừng bừng, tim đập thình thịch. Lại nghĩ tới mình ngây ngô mà quyến rũ nổi , biết trong mắt thầy bị nghĩ như thế nào nữa.

      Tống Thiển Thiển cầu nguyện cho thầy giáo đẹp trai mà lạnh lùng Triệu Thuần nghĩ mình là biến thái. Nhưng mặt khác, thích người khiến cho bản thân có nhiều can đảm, Tống Thiển Thiển lại bắt đầu chờ mong ngày mai tới.

      nhàng sờ vành tai được bôi thuốc của mình, tốt lắm rồi. Ngón tay của dường như chưa loại ma lực thần kỳ, có thể trêu chọc lòng , dường như còn làm lành vết thương vậy.

      Tống Thiển Thiển ôm ngực ngọt ngào chìm vào giấc ngủ, sao , hôm nay hết thảy đều đáng giá, chỉ là biết làm thế nào để cho thầy biết tâm ý của mình mà để cho mọi người khác phát đâu…

      …Vân phòng học quen thuộc, trong giờ giải lao giữa tiết khí vẫn náo nhiệt tiếng trò truyện ầm ĩ. Tống Thiển Thiển nhìn thời khóa biểu bảng viết tiết tiếp theo là giờ toán.

      Chuông vào lớp vang lên, biết lấy đâu can đảm, Tống Thiển Thiển thừa dịp các bạn học về chỗ ngồi liền lén lút chui xuống dưới bàn giáo viên.

      Tiếng giày da quen thuộc khoan thai ngày càng gần, chiếc quần tây màu đen dừng trước mặt Tống Thiển Thiển, hồi hộp tới mức muốn ngừng thở.

      Lớp trưởng hô cả lớp đứng dậy chào, “Đứng nghiêm, chào thầy.”

      Tống Thiển Thiển đầu vọng xuống giọng quen thuộc, “Chào cả lớp.”

      Lớp trưởng lại hô: “Ngồi xuống.”

      đầu tiếp tục truyền đến thanh bình thản, “Giờ sách đến trang 79, chương 4, xem trước nội dung trong vòng 5 phút.”

      Phía dưới lớp truyền đến tiếng giở sách sột xoạt.

      Tống Thiển Thiển ngửi thấy mùi nước hoa dịu người Triệu Thuần tỏa ra, mùi cam thảo ngọt dịu. Tống Thiển Thiển kìm được càng ghé sát vào ống quần của Triệu Thuần hít hà thêm, tay nhàng lôi kéo ông quần của Triệu Thuần.

      Người đàn ông phía kinh ngạc cúi đầu.

      ngồi chồm hỗm dưới bàn giáo viên, tay lôi kéo quần , đôi môi đỏ tươi cách vị trí nhạy cảm của rất gần, cánh môi hé mở lộ đầu lưỡi hồng hồng, đôi mắt to nhìn chằm chằm bằng cái nhìn mờ mịt ướt át. Phát chú ý tới mình, vui vẻ liếc mắt đưa tình, tay dùng sức kéo ống quần Triệu Thuần, sau đó làm động tác mà Triệu Thuần tưởng nổi.

      Tống Thiển Thiển đỏ mặt, nhàng đem đôi môi mềm mại chưa từng bị ai chạm qua của người con ghé dán vào giữa hai chân . Miệng mở ra, nụ hôn thẹn thùng mà phóng đãng hạ xuống. Ánh mắt ngượng ngùng ướt át chưa từng rời khỏi Triệu Thuần liền thay cụp xuống, hàm cả tình tiếp tục hôn vị trí giữa hai chân .

      Ánh mắt Triệu Thuần tối sầm lại, thân tiếp tục bất động, đùi phải nhàng mà kiên quyết chặn lại thân thể Thuần Thuần, ngăn cản động tác của . dùng thanh trầm thấp đối với cả lớp : "Thêm 5 phút nữa tìm hiểu bài.”

      Sau đó giả bộ đem bút máy làm rơi, rồi chậm rãi quỳ gối cúi xuống đối mặt với Tống Thiển Thiển bối rối ngượng ngùng cực độ.

      Tống Thiển Thiển cũng biết phải làm gì, cố gắng dẹp thẹn thùng sang bên, trong lòng tràn ngập cảm xúc tình mãnh liệt, đối với Triệu Thuần nở nụ cười sáng lạn, hành vi phóng đãng chỉ là cái cớ thôi.

      Triệu Thuần : “Em …”

      Trong giọng có chút nuông chiều cùng bất đắc dĩ, còn có chút kiềm nén được dục vọng.

      chưa hết, liền cúi sát người, hơi hơi hé miệng, ngậm lấy đôi môi run của Tống Thiển Thiển, nhàng dùng đầu lưỡi liếm môi dưới của , rồi hơi dùng sức mở hàm răng của , dịu dàng mà bá đạo khám phá khoang miệng của , đầu lưỡi ướt át cuốn lấy chiếc lưỡi chút kinh nghiệm của . Giữa lúc môi lưỡi cuốn lấy nhau, nhịn nổi “ô” lên tiếng yếu ớt, mút lấy lưỡi , liếm qua hàm răng , lúc còn đương lưu luyến môi nhàng rời khỏi.

      khuôn mặt Triệu Thuần thoáng chút ứng đỏ khó nhận ra, sau cặp mắt kính đôi mắt sắc bén mang theo ánh nhìn ấm áp mà nghiêm túc chăm chú nhìn Tống Thiển Thiển, lời thân thiết lại có cảm xúc “ là giờ học, được quyến rũ thầy giáo, được chứ?”

      ………………

      “A!!!! Đến muộn rồi!” Tống Thiển Thiển vừa khóc ra nước mắt vừa nhanh chóng lấy đồ, đúng là vì hưng phấn ngủ được mà thành ngủ mơ thấy mình và thầy giáo hôn môi, đều là do xem “Tình gần kề”[1] mà ra!!!!! Thầy giáo ở Nhật và thầy giáo ở Trung Quốc quả nhiên là giống nhau, tại khổ chưa, sắp đến trường muộn rồi.

      Tống Thiển Thiển cuống cuồng thay đồ, xếp sách vở, chạy như điên đến trường.

      vất vả đến kịp giờ, khi tiếng chuông cuối cùng báo hiệu giờ học vang lên, Tống Thiển Thiển cũng ý thức được, từ hôm nay trở , có lẽ bao giờ có thể nhìn thẳng vào đôi môi của Triệu Thuần khi giảng bài lớp nữa.

      Tống Thiển Thiển chống cằm, trong đầu lên cảnh trong mộng hôm qua, nghĩ tới khăn mặt màu xám của còn gấp lại để bên giường quên mang tới trả. hoàn toàn du lịch vào ảo tưởng, chú ý tới dáng vẻ chú tâm của mình bị Triệu Thuần nhìn chằm chằm lâu.

      Triệu Thuần cau mày, nhóc kia là…

      Triệu Thuần bình thường lớp thường nhắc tên phê bình học sinh, thứ nhất là ảnh hưởng đến tiết tấu bài giảng của , thứ hai là khiến học sinh mất mặt mà tập trung. Triệu Thuần cũng để bụng đánh giá của người khác về mình như máu lạnh, nghiêm khắc gì đó đều quan tâm, tiếp tục làm theo phương pháp dạy học của chính mình.

      có thể dễ dàng tha thứ cho học trò trong lớp ngủ gật, như vậy chứng tỏ bài giảng của mình tốt, trách được học trò. Nhưng tuyệt đối thể dễ dàng bỏ qua cho học trò trong giờ của mình lơ đãng, chú ý nghe giảng, như vậy lãng phí công sức giảng bài của mình.

      Giờ học qua 20 phút, phát Tống Thiển Thiển thất thần bốn năm lần, cũng chăm chú nghe giảng giống mọi lần. Triệu Thuần vừa giảng bài vừa xuống bục giáo viên, dùng giọng ấm áp chậm rãi “… Do đó, tại tọa độ X và Y giao nhau ta có góc vuông…” đến bên cạnh bàn của Tống Thiển Thiển, dùng ngón tay thon dài gõ gõ ngón tay xuống bàn cảnh cáo.

      Tống Thiển Thiển bị phát lơ đãng bèn bừng tỉnh, ngẩng phắt đầu lên, trong ánh mắt tràn ngập áy náy xin lỗi nhìn Triệu Thuần, cầm lên bút máy đen biểu chính mình chăm chú nghe giảng.

      Triệu Thuần vừa lòng vuốt cằm, cũng hiểu vì sao mình lại để ý đến nhóc này như vậy, xoay người trở lại bục giảng viết bài giảng lên bảng.

      Tống Thiển Thiển vì bị Triệu Thuần để ý suy nghĩ bèn linh hoạt hơn.

      bình tĩnh buông bút máy tay, mở ra sách bài tập, cũng viết bài, hai tay để bàn, nhàng đem ngón tay trắng nõn thon dài đặt môi mình, ánh mắt vụng trộm nhìn Triệu Thuần, sau đó thở phào cái, chờ Triệu Thuần đến dãy bàn đầu tiên bên cạnh.

      Triệu Thuần ngày hôm qua ngủ ngon, dạy hai lớp buổi dáng liên tục 4 tiết làm có chút mệt mỏi. Giảng đề lại thể cần thận “… Điểm C và điểm P gắn kết bởi đường thẳng…” Gương mặt thản nhiên đảo qua lớp, lại nhìn đến động tác của Tống Thiển Thiển.

      Tay phải của Tống Thiển Thiển đặt bên môi, tay trái che bên ngăn cản bạn học cùng lớp nhìn thấy động tác của mình, nhưng Triệu Thuần từ cao nhìn xuống, động tác cũng xem được hết.

      hơi mở hàm răng, cắn ngón tay của mình, vươn đầu lưỡi hồng nhạt liếm ngón tay, đôi môi đỏ tươi đóng mở mút lấy ngón tay, chậm rãi nuốt vào nhả ra, mặt khẩn trương cùng sợ hãi, ngón tay cũng dính đầy nước. Như là nghịch đủ, chậm chạp liếm liếm làm ngón tay dính đầy nước bọt, dùng ánh mặt ngượng ngùng mà nóng bỏng nhìn chằm chằm .

      làm cho người ta chịu được.

      Trong đầu Triệu Thuần lên hình ảnh ngày hôm qua, xinh đẹp cả người ướt nhẹp đứng trước mặt mình. Ngày hôm qua còn cảm thấy là vô tình xảy ra, hôm nay vừa nhìn thấy hành động này, hề nghi ngờ, nhóc này cố tình làm vậy.

      Triệu Thuần ngừng lại bài giảng, ánh mặt chậm rãi trở nên sắc bén, hướng về phía Tống Thiển Thiển lắc lắc đầu, ý bảo cần làm như vậy.

      Tống Thiển Thiển chu chu cái miệng , thấy nhìn thấy động tác của mình. Chỉ là thầy vẫn như cũ hề có chút phản ứng nào, thậm chí đối xử với mình như với đứa nhóc phản nghịch, tỏ ra lịch kiềm chế. Đây phải phản ứng mà Tống Thiển Thiển muốn. hơi dỗi, tiếp tục nhìn chằm chằm Triệu Thuần, ngậm lấy ngón tay sâu hơn, vì chọc vào sâu cẩn thận chọc đến họng, vội rút ngón tay ra che miệng ho khan mấy tiếng.

      “… Cho nên với loại đề này có hai cách giải…” Triệu Thuần chậm rãi dừng lại, tiếp tục giảng.

      là… rất ngoan, phải trừng phạt.

      Bởi Triệu Thuần giảng tiếp, học trò trong lớp đều ngẩng đầu lên, có chút ngỡ ngàng chờ thầy tiếp tục .

      “Tống Thiển Thiển.” Triệu Thuần đột nhiên gọi dậy.

      Tống Thiển Thiển cuống quýt giấu tay sau lưng, đứng dậy đáp, “Dạ.”

      “Em phát biểu xem hai cách giải của đề này là gì.” Triệu Thuần nhanh chậm .

      “A?” Tông Thiển Thiển vừa rồi hoàn toàn nghe giảng, cả đầu đều nghĩ đến đôi môi của . Trong lòng thầm than tiêu đời rồi “…Em, em… biết…”

      biết?” Giọng Triệu Thuần càng lúc càng nghiêm, “Vừa rồi tôi giảng cả nửa tiết, còn biết? Giờ chỉ cần em lại lần, em lại bảo biết?”

      Tống Thiển Thiển hoàn toàn dám trả lời, trong mắt kéo phủ tầng sương mù ướt át, tủi thân nhìn cầu xin.

      Triệu Thuần mặt lạnh đổi sắc, “Vậy vừa rồi em làm gì?”

      Làm cái gì?!

      Tống Thiển Thiển hai mắt mở to, tin được nhìn . vừa rồi làm gì biết sao? thể trước mặt cả lớp trả lời là em vừa rồi mút ngón tay quyến rũ thầy chứ? Tống Thiển Thiển dám trả lời.

      Triệu Thuần nhấn mạnh từng chữ , “ ra ngoài, đứng phạt ở hành lang cho đến khi tan học.”

      Đôi mắt ngập nước, nắm chặt góc váy lời liền chạy ra ngoài. Ra đến cửa lớp, dùng tay nắm chặt khung cửa, khung gỗ cứng rắn hằn sâu vào lòng bàn tay non mềm mà chẳng hề có cảm giác gì.

      Triệu Thuần nhìn Tống Thiển Thiển chạy ra khỏi lớp, khẽ thở dài, rồi lập tức tiếp tục bài giảng, gọi học sinh đứng dậy, “Trương Thành, em lên giải bài này.”

      Học sinh trong lớp thường thấy Triệu Thuần nổi giận, thường họ thấy thầy giáo toán học luôn lạnh lung, thản nhiên. Cho nên việc Tống Thiển Thiển tập trung nghe giảng khiến thầy giáo tức giận, rất đáng sợ nên tập trung tinh thần gấp đôi để nghe giảng vì sợ bản thân cũng bị phạt ra ngoài đứng, lớp học im lặng như tờ.

      Ngoài hành lang cũng thực im ắng, bóng người, gió thổi qua làm lay động cành lá , cơn gió nóng mùa hè thổi qua gương mặt thiếu nữ.

      Tông Thiển Thiển mắt đỏ hồng quay lưng về phía lớp học, đứng ở tận góc trong của hành lang, đưa hai tay ôm mặt, vừa uất ức vừa xấu hổ, nước mắt cứ trào ra ngừng.

      Rốt cuộc cũng biết được thầy thích mình. Tự tay bôi thuốc, cho mượn khăn mặt, đều là việc thầy giáo quan tâm đến học sinh của mình nên làm mà thôi. Chính mình ảo tưởng mà chịu hiểu, khiến thầy cứ phải bao dung nhiều lần. Hành động hôm nay của mình trở nên thái quá giữ chừng mực, nên khiến thầy tức giận. Nhất định là vì thầy cảm thấy mình xứng với nhường nhịn và bao dung của thầy.

      Đúng vậy.

      Trong cảm nhận trước kia của Tống Thiển Thiển, Triệu thuần là người nghiêm khắc, lạnh lùng. Gần đây biết được, ngoài vẻ lạnh lùng, còn có tấm lòng ấm áp, săn sóc. Đối xử tốt với người khác khó mà giấu giếm được. Tựa như bề ngoài vững vàng cứng rắn nhưng bên trong nhiệt huyết nóng bỏng.

      Nhưng mà mọi việc đều có giới hạn.

      Tống Thiển Thiển muốn tuyệt vọng. Lòng dũng cảm của thiếu nữ cũng chỉ có giới hạn, chuyện vừa xảy ra muốn tiêu diệt hết dũng khí của , khiến hổ thẹn cũng khiến mất dần cảm xúc.

      Tâm tình thiếu nữ bị phá hủy rồi, cũng như việc được chấp nhận. Chưa tuyến án mà chết từ trong trứng nước.

      Đột nhiên giọng quen thuộc mang chút dịu dàng vang lên trước mặt .

      “Giờ còn khóc sao?”

      mờ mịt buông tay che mặt, ánh mắt hồng giống con thỏ , gương mặt đẫm nước mắt chưa kịp khô.

      Triệu Thuần đứng trước mặt , cao hơn cái đầu, dáng người cao lớn chắn ánh sáng mặt trời, ngón tay còn dính chút phấn viết bảng. ràng bỏ mặc lớp học mà lo lắng chạy đến nhìn .

      Tống Thiển Thiển nhìn Triệu Thuần, rốt cuộc nhịn được mà òa lên nức nở, “Huhuh… Thầy bắt nạt người ta…”

      Gương mặt tuấn của Triệu Thuần lên biểu cảm bất đắc dĩ biết phải làm gì, môi mím lại chút. Nhìn khóc lóc om xòm, tức giận trong lòng thành xót xa đau lòng. Gương mặt tuấn có chút uể oải, giọng lại bất đắc dĩ tươi cười, “Trẻ con quá…” Lập tức nhớ ra, “Đưa tay ra đây nào, có phải bị xước rồi ?”

      Tống Thiển Thiển tuy thích bị đối xử như đối với trẻ con, nhưng vẫn nghìn lần vui vẻ vì được chú ý. Tuy môi vẫn bĩu ra uất ức phục, nhưng khóe miệng muốn toét ra cười rồi.

      Lúc tông cửa xông ra thấy đau, giờ bị hỏi đến lại đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay đau thêm nhiều.

      “Đau, thực rất đau mà.” Tống Thiển Thiển bi thảm giơ tay lên cho xem. Lòng bàn tay trắng nõn giờ có mấy vết đỏ sậm, nhìn thấy mà thương.

      “Đưa thầy xem nào.” Triệu Thuần nắm cổ tay mảnh khảnh của Tống Thiển Thiển, do dự cúi đầu xuống thổi vào lòng bàn tay , luồng khí phả vào tay, ngẩng lên nhìn “Giờ đỡ đau hơn chưa?”

      Tống Thiển Thiển khỏi bị hành động của làm cho run rẩy. Mặt đỏ lên, giọng trở nên vừa giống chống cự lại vừa giống rên rỉ, “Thầy à, đừng…”

      Triệu Thuần lại nhàng thổi vào lòng bàn tay , “Đây là thầy bồi thường.”

      Tống Thiển Thiển tim muốn ngừng đập, đây mà là bồi thường, đây ràng là quyến rũ mà. Đến khi Triệu Thuần xác định lòng bàn tay của việc gì, mới nhàng buông cổ tay , lúc này chuông báo tan học đúng lúc mà vang lên.

      Triệu Thuần nhàng nở nụ cười, lùi lại phía sau vài bước, đứng sát gần trước mặt nữa, “Tốt rồi, thầy trừng phạt em cũng xong, lần sau đừng làm loạn nữa, ngoan nhé.”

      rồi liền xoa đầu .

      Hết giờ, học sinh lục tục ra khỏi lớp, xong cũng rời .

      Tống Thiển Thiển ngu ngơ đứng tại chỗ nhìn càng lúc càng xa, lát sau mới chậm chạp phản ứng lại ——“Aaaaaaaa——! Vừa rồi chuyện gì xảy ra vậy!!!!”

      Chẳng lẽ giấc mộng xuân mang lại phản ứng hóa học ngoài ý muốn này?



      [1] Kinkyori Renai (近キョリ恋愛) Close Range Love – bộ manga được chuyển thể thành anime và live action về tình thầy trò của Nhật Bản.
      Last edited: 31/7/17

    4. HuyenVu

      HuyenVu Member

      Bài viết:
      24
      Được thích:
      49
      Dù mình có chứng sợ giáo viên, cũng phải thừa nhận, thầy thả thính thế này nữ sinh nào chịu nổi cơ chứ:yoyo23:

    5. huyenlaw68

      huyenlaw68 Well-Known Member

      Bài viết:
      496
      Được thích:
      853
      Mập mờ quá :yoyo60::yoyo60:
      Hóng chương sau
      Ốc sên tìm chỗ trú mưaChapuru thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :