1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

[Hiện đại - Xuyên không] Mỗi ngày đi làm đều xuyên qua - Hồi Sênh

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Huyết Hoa Khuynh Thành

      Huyết Hoa Khuynh Thành Member

      Bài viết:
      10
      Được thích:
      48
      Tác giả: Hồi Sênh

      Số chương: hơn 100 chương(chắc vậy, raw chưa hoàn)

      Thể loại: đại, xuyên nhiều thời , giả tưởng, 1 vs 1, HE, ngôn tình

      Tình trạng: cày

      Edit: Phong Hoa Tuyết Nguyệt Team


      Tụi mình edit truyện, có thể hoàn toàn chính xác, vậy nên nếu các bạn thấy chỗ nào phù hợp có thể góp ý ở phần comment.

      Truyện mang post xin để nguồn edit.

      Các bạn ghé qua đừng như lữ khách vô tình, hãy qua page https://www.facebook.com/TeamPhongHoaTu ... Wordpress/ hoặc Wordpress: https://diemhoa.wordpress.com/

      Truyện post lên đây chậm hơn 1-2 chương so vs edit xong nên các bạn ủng hộ page và wps nhiệt tình haa.



      Giới Thiệu

      Sau 3 tháng thất nghiệp, cuối cùng cũng tìm được công việc đặc biệt vô cùng.

      phải nghe Hán Vũ Đế bày tỏ chân tình,

      Dưới phải nghe nam sủng của Võ Tắc Thiên móc xỉa.

      mình đấu với tám khối cơ bụng Đại Minh Cẩm Y Vệ,

      Bất hạnh cuốn vào cuộc tranh giành của chín Mãn Thanh a ca.

      Công việc này lương tháng trăm ngàn, cuối năm chia hoa hồng, bao ăn ở lại, còn chuyển được hộ khẩu Bắc Kinh.

      Thời Niên: Đời này còn gì đáng tiếc, chỉ tiếc vẫn chưa tìm được bạn trai.

      Đồng đội: Ta khinh, chẳng phải cậu triều đại nào cũng có bạn trai sao!?

      (Hi hi vì bọn mình thích đọc thể loại xuyên nhiều thời như thế này lắm, nên dành hết 200 sức lực để làm bộ này ~~ fighting!!)
      Huỳnh Thượng Hỷ, ly sắc, dhtt2 others thích bài này.

    2. Huyết Hoa Khuynh Thành

      Huyết Hoa Khuynh Thành Member

      Bài viết:
      10
      Được thích:
      48
      Quyển 1: Hán phong rộng lớn


      Chương 1: Triển lãm

      Edit: Huyết Hoa Khuynh Thành

      Thời Niên đứng trước cửa bảo tàng, chần chờ bước vào.

      Chu Tiểu Hồi mua xong vé quay trở lại, ôm lấy cổ , “Thế nào, cậu lâm trận bỏ chạy chứ? dám theo tớ à.”

      Thời Niên hít sâu hơi, nở nụ cười, “Yên tâm, coi như là vì có tiệc lớn, tớ trốn đâu.”

      Tuy hôm nay là ngày làm, bên trong bảo tàng cũng rất náo nhiệt. Ở đây tại tổ chức triển lãm vật khảo cổ cực lớn, hấp dẫn du khách khắp nước đổ về, trong đó có cả Chu Tiểu Hồi chủ động và Thời Niên bị lừa là có tiệc lớn tới.

      Tiến vào phòng triển lãm mới phát bên trong càng nhiều người hơn, Chu Tiểu Hồi giải thích: “Triển lãm lần này chủ yếu là về loạt các vật mộ táng thời kỳ Tùy Đường, được khai quật mấy năm trước, do công việc làm sạch phục hồi rất tốn thời gian, nên đây là lần đầu tiên trưng bày. Trong đó có rất nhiều món đồ được cho là xuất xứ từ hoàng thất, tương đối trân quý, cho nên người tới xem khá nhiều.”

      Thời Niên nhìn xung quanh. Bình sứ ngọc xanh, gương đồng thau, còn có tư trang nữ tử, trâm cài tóc, đông tây mỗi thứ dạng nhưng đều phủ chung tấm màn đầy vẻ huyền bí. Chúng đến từ Đại Đường xa xôi, xuyên qua khói mù mênh mông của lịch sử, xuất ở trước mặt .

      Thời Niên bỗng nhiên có chút khẩn trương, còn kèm theo chút bất an. Loại bất an cực kỳ quen thuộc. hít sâu, đem loại cảm giác này mạnh mẽ đè xuống.

      Phía bên phải sảnh triển lãm có cái chặn giấy hình vuông bằng bạch ngọc, nghe nguồn gốc từ vị Trạng Nguyên thời Đường, Chu Tiểu Hồi vội chắp tay trước ngực, thành kính : “Bảo bối a bảo bối, cầu xin ngươi ban cho ta linh cảm, giúp ta thêm nhiều ý tưởng, truyện mới nổi tiếng nổi tiếng nổi tiếng!”

      Thời Niên : “Cậu còn chưa bỏ cuộc à.”

      “Đương nhiên là chưa! Từ bỏ nhanh như vậy, sao mà xứng với việc mình tự từ chức chứ?”

      Thời Niên và Chu Tiểu Hồi tốt nghiệp đại học xong chưa đến năm, trước mắt đều thất nghiệp ở nhà. Chu Tiểu Hồi thẳng thắn thừa nhận với Thời Niên là do cãi vã bất đồng, hơn nữa còn khăng khăng mình chủ động từ chức, biểu cụ thể là mấy tháng gần đây mặc Thời Niên lao như bay nộp lý lịch sơ lược khắp nơi, lại lù lù bất động, chuyên tâm viết tiếp tiểu thuyết Tấn Giang. Nghe , đây là mơ ước từ của Chu Tiểu Hồi, tin chắc rằng với chăm chỉ và tài hoa của chính mình, nhất định có thể trở thành đại thần vang danh!

      Chỉ tiếc, con đường thành thần của bạn học Chu Tiểu Hồi hết sức lận đận, dốc lòng viết quyển tiểu thuyết, qua tháng thứ 3, lời lãi tổng lại chưa đến 50 đồng. Thời Niên vô cùng tò mò, với tình cảnh bản thân trì trệ chưa tìm được việc làm, và Chu Tiểu Hồi rốt cuộc ai chết đói trước.

      vấn đề bi thương mà.

      Chu Tiểu Hồi lần này tới đây, cũng là vì tìm tài liệu cho truyện mới, hít hơi nâng cao tinh thần, rồi bước lên phía trước. Thời Niên sau vài bước, cũng vội mà đuổi theo, ngược lại có vẻ quan tâm lắm.

      đại sảnh triển lãm người đến người , tất cả bọn họ đều chuyên tâm tham quan, giọng cùng chuyện với nhau.

      Chắc là lo lắng quá rồi.

      Đến bây giờ cũng chưa xảy ra chuyện gì. Có lẽ thực suy nghĩ nhiều.

      Trước mắt bỗng nhiên có ánh sáng vụt lên, ra là do thủy tinh phản xạ ánh đèn. Thời Niên theo hướng nhìn lại, thấy được cái tủ nằm giữa sảnh triển lãm.

      Tủ kính được trưng bày đơn độc ở đó, thủy tinh trong suốt sáng long lanh, bên trong để đàn tỳ bà. Bởi vì niên đại lâu, màu sắc tỳ bà có chút loang lổ, nhưng mà hình dáng coi như còn giữ được hoàn chỉnh. Cổ đàn thon dài, thân bán nguyệt, lại còn có thể nhìn thấy miệng rãnh căng dây. Đây là chắc hẳn là tỳ bà ngũ huyền(1).

      Thời Niên tiến lên, nhìn bảng giới thiệu trước tủ trưng bày, đây là tỳ bà thời Trung Đường được khai quật, theo chuyên gia phỏng đoán có lẽ xuất xứ là từ cung đình.

      Tỳ bà Hoàng cung Đại Đường, cũng biết nó thuộc về ai…… Trung kỳ ư, biết có phải là của Dương Quý Phi ?

      “Có thể biết được chủ nhân tỳ bà này chưa?” Gần như đồng thời, phía sau truyền đến thanh .

      Thời Niên quay đầu lại nhìn, biết từ khi nào mà có hai nam nhân đứng phía sau mình.

      Hai người bộ dạng trông rất trẻ, tầm khoảng hai bảy, hai tám tuổi, người bên trái chính là người nước ngoài, tóc vàng mắt xanh, ngũ quan thâm thúy, mặc áo sơ mi trắng phối cùng quần tây đen, sống mũi còn có cái mắt kính gọng vàng. Trang phục vô cùng ôn nhu hòa nhã, nhưng bên môi treo nụ cười khẽ nhếch, cùng tròng mắt lam dưới mắt kính phảng phất lộ vẻ đa tình bẩm sinh.

      Bên cạnh ta là người Trung Quốc. Tuy rằng soái ca tóc vàng người da trắng luôn chiếm ưu thế hơn, thân hình lại còn cao lớn, nhưng bên cạnh cũng có nửa điểm thấp kém. thân cao khoảng 1m87, cũng mặc áo sơ mi trắng, phối cùng quần jean tối màu, vừa gầy vừa cao, chỉ là đầu tóc đen có vẻ hơi hỗn độn, biểu tình có chút lười nhác. Nếu nam nhân tóc vàng kia là đa tình, chính là vô tình, tròng mắt đen sâu thẳm, lộ vẻ lạnh lùng mệt mỏi, phảng phất bất kể chuyện gì đều cảm thấy hứng thú. Tay đút trong túi quần, bộ dạng thờ ơ, ngay cả vấn đề này cũng giống như là thuận miệng hỏi tới.

      Soái ca tóc vàng cười, “Cậu hỏi mình?” tiếng Trung, phát quá tiêu chuẩn, nhưng lại có luồng sức quyến rũ mê người.

      “Thế nào, phải Trúc Lâm Thất Hiền(2), Tam Hiệp Ngũ Nghĩa(3) cậu đều biết, cái này còn có thể làm khó cậu ư?”

      Thời Niên thu ánh mắt về, nhưng lại ngăn được tim đập thình thịch trong lòng.

      Má ơi, dáng dấp này cũng quá phạm quy nha! chết đây!

      quả thực cầm lòng được!

      Tha thứ cho phấn khích như vậy của , dù sao tốt nghiệp hơn nửa năm nay, Thời Niên chưa thấy qua nam nhân có chút dáng dấp…… , kể cả mấy năm trong trường đại học cũng chưa thấy qua người con trai nào đẹp như vậy! Hôm nay đúng là gặp được đại vận aaa!

      Hai soái ca chính hiệu này cùng nhau dạo quanh bảo tàng, lại còn mặc trang phục tình nhân (?), nếu để cho Chu Tiểu Hồi nhìn thấy, đầu óc nhất định bay cao bay xa…… A, quên nhắc đến, bạn học Chu Tiểu Hồi ở Tấn Giang, chủ yếu viết toàn đam mei.

      Thời Niên có thể chú ý tới soái ca, người khác đương nhiên cũng có thể, các trong đại sảnh đều như có như nhìn về hướng này, người xung quanh cái tủ trưng bày bỗng nhiên tăng nhanh. Thời Niên thấy rầm rộ vậy nhịn được mà nghĩ, trong hoàn cảnh này, thích hợp cho người ta giả bị đụng nha, chừng có vị thiếu nữ nào xem nhiều phim thần tượng, đến trước soái ca ngã cái, sau đó bị vẻ đơn thuần kiêu kỳ của làm cho hấp dẫn……

      Tục ngữ phải, nữ hài tử mà té ngã xuống, vận khí đều quá kém.

      Ý nghĩ trong đầu còn chưa xong, bên người bỗng nhiên có lực đẩy mạnh truyền đến, Thời Niên mất thăng bằng liền ngã sang bên phải, may mắn có bàn tay ôm lấy !

      Hương vị nước hoa Cologne quanh quẩn chóp mũi, ngẩng đầu, đối diện là đôi mắt màu xanh lam.

      Là vị soái ca tóc vàng kia. Thời Niên dựa vào lồng ngực , mà tay đỡ lấy vai , tay kia đặt lên thắt lưng, bảo đảm bị ngã.

      Thấy Thời Niên nhìn qua, nhàng cười, “Ối, tiểu thư, cẩn thận chút.”

      Người xung quanh nhìn chằm chằm, cả khuôn mặt Thời Niên đỏ lên, luống cuống tay chân mà đứng dậy ngay ngắn. Trời ạ, sao lại xui xẻo đến vậy, làm thế nào mà vừa nghĩ ngã ngay rồi chứ! Vừa rồi đứa chos nào đẩy mình!

      lúng ta lúng túng muốn cảm ơn, soái ca tóc đen chợt cười nhạo tiếng. quét vòng quanh Thời Niên, nhướng mày sáng tỏ, tựa như hiểu thấu cái gì.

      Đại não Thời Niên chết máy giây, sau đó giật mình tỉnh ngộ: cho rằng cố ý!

      Công bằng mà , hành vi của vừa rồi, quả có chút giống như giả vờ bị ngã. Đặc biệt ở giây trước đó, còn suy nghĩ về việc này……

      Nhưng mà Thời Niên vẫn bị thái độ của đâm thọt cho kích động, ngay cả khuôn mặt đẹp đẽ ban nãy cũng trở nên vừa mắt. mạnh mẽ kiềm chế, “Thực xin lỗi, vừa rồi là tôi thất thần, chú ý lại có người tới đây……”

      Soái ca tóc vàng : “ sao, người ở đây rất đông, phải chú ý hơn.”

      “Ồ, thất thần.” Nam nhân tóc đen nhàn nhạt .

      Người này, đồ tự cho mình là đúng!

      Thời Niên nghiêm mặt, cứng rắn : “Đúng, là tôi thất thần, xin hỏi có vấn đề gì ?”

      Nghe đáp trả lại như vậy, nam nhân tóc đen tựa hồ có điểm kinh ngạc, liếc mắt nhìn chằm chằm, ngay lúc Thời Niên cho rằng muốn châm chọc tiếp, ai ngờ nam nhân kia thu hồi ánh mắt, lên tiếng nữa. Dáng vẻ bình tĩnh, nhưng hề có ý nhượng bộ, nhìn cái là biết do lười thèm phản ứng.

      Thời Niên nổi đóa.

      Cái quái gì đây. Vừa rồi Thời Niên còn cho rằng mình may mắn gặp đại vận, có thể lần bắt gặp hai đại soái ca, thừa biết là loại chuyện tốt này tới phiên mình hưởng!

      Bầu khí có chút lúng túng, soái ca tóc vàng trầm mặc trong phút chốc, tự nhiên xen vào: “Mình nhớ, vật khảo cổ này hình như là do Dương giáo sư chủ trì phục hồi, nếu cậu muốn biết, ngày khác có thể gọi điện thoại hỏi chút. Ông ấy hẳn là biết về cây tỳ bà này.”

      Nam nhân tóc đen lại nhàn nhạt : “Nếu ngay cả cậu còn biết, ông ta chắc chắn cũng biết.”

      Lời này có vẻ kỳ quái, làm Thời Niên suy tư.

      Ánh mắt lần nữa lại rơi tỳ bà, nó an tĩnh nằm trong ngăn tủ, lồng thủy tinh trong suốt phản xạ ánh sáng nhu hòa. Trân quý, mỹ lệ nhưng cũng đầy sinh khí. nhịn được nghĩ thầm, biết năm đó nó có bộ dạng ra sao.

      trùng hợp, đó cũng là điều muốn biết.

      Chủ nhân của cây đàn tỳ bà này……

      “Tinh…”.

      Dường như có giọt nước rơi vào mặt hồ, làm nổi lên từng gợn sóng tròn rung động.

      Biểu tình Thời Niên đột nhiên biến đổi.

      Trước mắt vẫn là sảnh triển lãm vừa rồi, nhưng lại có cái gì đó giống.

      Đám người lại toàn bộ chợt lặng yên bất động, hề có thanh chuyện bàn bạc với nhau, chung quanh là mảnh yên tĩnh. Mọi người đều giữ nguyên vẻ mặt và tư thế trước kia, cứ như là pho tượng vậy.

      Thời gian như bị dừng lại ở khoảnh khắc này.

      Thời Niên hoảng loạn quay đầu vòng, lại có cảm giác trôi nổi lềnh bềnh, tưởng mình bay lên, cúi đầu nhìn xuống thấy cơ thể vẫn còn đứng ở chỗ cũ.

      Linh hồn của lơ lửng giữa trung.

      Bốn phía xung quanh chìm vào bóng tối, mở to hai mắt, phát phía trước chỉ còn lại đàn tỳ bà. Lồng kính thủy tinh của triển lãm cũng biến mất tung tích, đàn và đều giống nhau, bồng bềnh ở trong bóng tối hư ảo.

      Hoa văn cổ xưa, màu sắc loang lổ, mỗi chỗ đều mang theo dấu vết năm tháng ngàn đời. Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, gió thổi qua cuốn theo cát vàng, tựa như mang dấu vết thời gian, màu sắc thân đàn lần nữa trở nên rực rỡ. Hoa văn đỏ tươi, thân sơn đen tuyền, dây đàn trắng mịn. Sống động như vậy, giống tiên cảnh.

      Gỗ tử đàn quý giá, phấn vàng lóng lánh, tỳ bà này thuộc về cẩm tú Đại Đường(4), rốt cuộc cũng dáng vẻ trước đây.

      Nó được nữ tử ôm vào ngực, nàng mặc thân váy hồng thạch lựu, tóc chải sau đầu, trâm cài lay động, ngồi bên trong cung điện nơi vườn hoa lê nở rộ.

      Nữ tử cúi đầu, thấy dung nhan, chỉ có thể nhìn thấy những ngón tay tinh tế của nàng, nhàng khuấy động dây đàn. chút, lại chút.

      Bên tai an tĩnh như vậy, an tĩnh đến mức làm người nhớ đến thời hồng hoang vũ trụ vừa mới ra đời, thiên địa vạn vật đều tồn tại. Nhưng Thời Niên lại cảm thấy, mình nghe được tiếng đàn tỳ bà của nàng.

      Cách thời gian ngàn năm đằng đẵng, nghe được tiếng tỳ bà của nàng.

      sức hút to lớn kéo tới, như bị người ta túm lấy linh hồn hung hăng kéo xuống, lần nữa trở lại thể xác!

      Thân thể mất cân bằng, Thời Niên ngã mạnh ngồi mặt đất.

      Kinh ngạc ngẩng đầu, quanh mình tiếng người rộn ràng nhốn nháo, mọi người đều đâu vào đấy mà tham quan, thỉnh thoảng nhìn về phía bọn họ, nét mặt lộ vẻ tò mò.

      Hết thảy mọi thứ đều rất bình thường, những hình ảnh vừa rồi, dường như chỉ là ảo giác của mình .

      Lúc này Thời Niên mới phát đầu mình đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt chắc hẳn cũng trắng bệch mảnh. Có người ở bên cạnh ngồi xổm xuống, là nam nhân tóc đen kia, “Sao vậy, lại thất thần?”

      Thời Niên nhìn , “Thôi Lục Hoa.”

      “Cái gì?”

      “Chủ nhân đàn tỳ bà này, tên là Thôi Lục Hoa……”

      Biểu tình nam nhân đột nhiên biến đổi.

      Đúng vậy, là Thôi Lục Hoa.

      phải Dương Quý Phi, cũng phải nữ nhân nào đó mà được lịch sử ghi chép lưu lại, chủ nhân đàn tỳ bà này tên là Thôi Lục Hoa. chưa từng nghe qua tên này, cả bảo tàng này chắc chắn có người nào từng nghe qua cái tên này.

      Nhưng Thời Niên lại tinh tường biết cuộc đời nàng.

      Nhân sĩ Trường An thời Đại Đường, Thiên Bảo năm thứ sáu vào cung, làm nữ ti nhạc của giáo phường tư. Bởi vì đàn tỳ bà rất giỏi nên được tặng danh hiệu là“Thôi tỳ bà”, từng lần biểu diễn khiến Dương Quý Phi khen ngợi, ban cho nàng cây tỳ bà ngũ huyền do Tây Vực tiến cống.

      Sau đó, khi quý phi sáng tác《 Nghê Thường Vũ Y khúc 》, nàng tham gia là thành viên trong đội tỳ bà.

      Thiên Bảo năm mười bốn, An Sử chi loạn(5) bùng nổ, Trường An rơi vào tay giặc. Cung nhân rối rít trốn , Thôi Lục Hoa cũng lẫn trong đám người, chạy ra Đại Minh Cung sau gần mười năm sinh sống.

      Mà đàn tỳ bà này, bị quên ở trong phòng giáo phường tư, sau lại chôn chung xuống mồ cùng với những nhạc cụ khác.

      Vương triều thay đổi, cát bụi ăn mòn, thời gian ngàn năm trôi qua trong chớp mắt.

      Lần thứ hai nhìn thấy ánh mặt trời, lại ở bên trong tòa nhà bảo tàng này.

      Thời Niên bỗng nhiên thanh tỉnh, đẩy ra muốn chạy, động tác nam nhân so với còn nhanh hơn, phen nắm lấy cổ tay , đem người cứng rắn kéo trở về, “ chờ chút!”


      Chú thích:
      (1) Tỳ bà ngũ huyền: Tỳ bà năm dây.

      (2) Trúc Lâm Thất Hiền: Là thành ngữ dùng để chỉ bảy người hiền sinh sống vào khoảng cuối đời nhà Ngụy, đầu nhà Tấn ở bên Trung Quốc ngày xưa, vào thời gian giữa những năm 200 – 300 sau Tây Lịch. Họ là những nhà văn nhà thơ, vừa dạo, vừa bàn luận trong khu rừng trúc , dừng lại để uống rượu, rồi lại tiếp tục dạo, rồi lại bàn luận, làm thơ, cho đến lúc say mèm.

      (3) Tam Hiệp Ngũ Nghĩa: Còn có tên là Thất hiệp ngũ nghĩa, là tiểu thuyết của Trung Quốc viết theo kiểu chương hồi vào thế kỷ 19. Tiểu thuyết lấy bối cảnh đời nhà Tống vào thế kỷ 11, xoay quanh cuộc đời của vị quan nổi tiếng Bao Chửng, cùng các du hiệp giúp đỡ ông phá nhiều vụ kỳ án.

      (4) Cẩm tú Đại Đường: Như “cẩm tú giang sơn”, nghĩa là non sông gấm vóc. Ở đây nghĩa là Đại Đường tươi đẹp.

      (5) An Sử chi loạn: Là cuộc biến loạn xảy ra giữa thời nhà Đường vào thời Đường Huyền Tông Lý Long Cơ trong lịch sử Trung Quốc, kéo dài từ năm 755 đến năm 763, do An Lộc Sơn và Sử Tư Minh cầm đầu. Do xảy ra vào niên hiệu Thiên Bảo của Đường Huyền Tông, cuộc phản loạn này còn được gọi là Thiên Bảo chi loạn


      Vô Ngôn: Xong 1 chương, ta cái truyện này chương dài vờ lờ

    3. Tiểu mao

      Tiểu mao Well-Known Member

      Bài viết:
      284
      Được thích:
      4,461
      Mới chương 1 mà hấp dẫn vậy rồi, ad cố lên, nhảy hố nhiệt tình.
      Huyết Hoa Khuynh Thành thích bài này.

    4. Huyết Hoa Khuynh Thành

      Huyết Hoa Khuynh Thành Member

      Bài viết:
      10
      Được thích:
      48
      Chương 2: Bí mật

      Edit: Mặc Mặc Vô Ngôn

      Lực đạo của quá mạnh, khiến cổ tay Thời Niên đau nhói, nhịn được mà giãy dụa, nhưng lại đụng phải ánh mắt của nam nhân.

      còn thờ ơ như vừa nãy, nhìn , đôi mắt đen sâu hun hút, tựa hồ nhìn kỹ cái gì, chợt lóe lên tia sắc bén.

      Giây tiếp theo, bàn tay của phủ lên trán .

      Thời Niên run lên.

      Lòng bàn tay hơi lạnh, che lấp mi tâm của . cảm giác được ngón tay thon dài sạch của , như có như mà chạm vào lông mi của mình.

      biết làm gì, nhưng theo bản năng lại thấy bất an, cứ như bí mật của mình bị người ta dò xét.

      …”

      “Thời Niên? Cậu ở chỗ này sao, mình tìm cậu cả buổi!”

      Chu Tiểu Hồi chen qua đám người tiến lên, đến khi nhìn thấy sắc mặt của Thời Niên vẻ mặt lại biến đổi, “Cậu sao thế? Tại sao lại ngồi ở đây?”

      nàng ngồi xổm xuống, cũng chú ý tới người đàn ông bên canh, “… là? Xin lỗi, đây là bạn tôi, vừa rồi xảy ra chuyện gì sao?”

      Chu Tiểu Hồi giọng điệu khách khí, mặt vài phần cảnh giác. Người đàn ông tóc đen vẫn lên tiếng.

      Tóc vàng đẹp trai cũng theo tới, hai người nhìn nhau, tóc đen nhàng gật đầu với .

      Tóc vàng đẹp trai khiêu mi, ánh mắt rơi xuống người Thời Niên, có chút kinh ngạc.

      Tóc đen thu tay về, tùy ý đứng lên, “ có chuyện gì, vị tiểu thư này vừa rồi bỗng nhiên ngã xuống, tôi nghĩ có ấy có lẽ bị bệnh, nhất thời sốt ruột, giúp ấy kiểm tra chút.”

      Bộ dạng của Thời Niên, quả rất giống người bệnh, Chu Tiểu Hồi hỏi: “Vậy kết quả ra sao?”

      “À, lúc tôi kiểm tra mới nhớ, bạn tôi là bác sĩ, còn tôi phải. Nên đáng tiếc, tra ra được gì cả.”

      Chu Tiểu Hồi nhăn mày, thể tin được lại nghe được kiểu trả lời như vậy.

      ta có vẻ gì là phát lời của mình ổn, may mắn tóc vàng ca tiếp lời: “Xin lỗi, bạn tôi chỉ đùa chút thôi. Nhưng tôi là bác sĩ, nếu cần, có thể kiểm tra giúp tiểu thư chút.”

      Chu Tiểu Hồi vẫn chưa trả lời, tay bị kéo , Thời Niên giọng: “Tiểu Hồi, mình sao. Chúng ta trở về .”

      sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt lại đầy kiên định, Chu Tiểu Hồi ý niệm vừa chuyển, lập tức ra quyết định, “Được, chúng ta . Gần đây có bệnh viện, mình dẫn cậu kiểm tra, đừng lo.”

      Thời Niên chỉ muốn mau mau rời khỏi, thèm phản bác, nhờ Chu Tiểu Hồi đỡ dậy. Ánh mắt liếc về phía hai người kia, suy nghĩ chút, gật đầu với tóc vàng đẹp trai, “Lúc nãy cảm ơn . Hẹn gặp lại.”

      Người được cảm ơn còn chưa lên tiếng, người bên cạnh tiếp lời, “ khách khí, hẹn gặp lại.”

      Giọng điệu lười biếng, ấm cuối kéo dài, tựa hồ có thâm ý khác.

      Chuyến tham quan viện bảo tàng trong mơ, cứ thế mà kết thúc giữa chừng, Thời Niên có chút áy náy, Chu Tiểu Hồi : “ sao sao, là mình nên miễn cưỡng cậu, ai lại ngờ lão nhân gia cậu hợp bát tự với viện bảo tàng chớ? Ui ui nhìn gương mặt trắng bệch đáng thương này nè, mình nhìn mà xót cả ruột lòng rồi.”

      nàng bày ra bộ dáng lưu manh chọc ghẹo , sờ sờ cằm Thời Niên.

      Thời Niên sau đó bệnh viện, chỉ bảo rằng mình thấy tốt hơn rồi, cần kiểm tra. Chu Tiểu Hồi hơi do dự, Thời Niên tiếp tục quăng thêm quả bom, “Hai ta tiền gửi ngân hàng sắp đủ mà ăn cơm, bệnh viện cái gì? Mua ít thuốc uống là ổn.”

      Đành phải đồng ý thôi.

      Hai người ngồi tàu điện ngầm về, đùa gì chứ, bắt taxi ít nhất cũng hơn trăm đồng, đủ để ăn no bữa rồi. Về đến nhà Chu Tiểu Hồi xông xáo xung phong làm bữa tối, bảo phải nấu ngon bồi thường Thời Niên, chờ nàng soạn cơm tối ra, lại thấy Thời Niên nằm ghế sa lon, nhìn trần nhà đến xuất thần.

      Chu Tiểu Hồi quơ quơ tay trước mặt Thời Niên, Thời Niên động, tiếp tục quơ quơ tay, vẫn động, nhưng Thời Niên mở miệng hỏi: “Tiểu Hồi, cậu có biết…cái gì là giáo phường tư ?”

      Chu Tiểu Hồi thời phào,”May mắn may mắn, trúng tà…Giáo phường tư, ý cậu là giáo phường tư cổ đại á?”

      Thời Niên gật đầu.

      Chu Tiểu Hồi: “Biết biết, chính là nơi phụ trách nhạc trong cung đình thời xưa í, hình như Đường triều mới xây, đào tạo nhân tài biểu diễn nhạc ca vũ cho hoàng thân quý tộc, ngẫu nhiên cũng bồi ngủ luôn…Khoan khoan đúng, cậu là đứa dốt đặc lịch sử mà, còn biết cái này?”

      Nếu là ngày trước, xác thực biết.

      Thời Niên ngồi dậy, nhìn bầu trời đêm u ám bên ngoài.

      Rất nhiều chuyện, tâm cùng ai, nhưng người , có bí mật. bí mật rất lớn.

      có thể biết những chuyện mà mình nên biết.

      Lần đầu tiên phát cái này, là khi 8 tuổi, được cha mẹ đưa Tây An chơi. Lúc tham quan lăng mộ, hướng dẫn viên du lịch vì muốn làm bầu khí thêm sôi nổi, cố ý hỏi bạn duy nhất trong đoàn, chính là Thời Niên, “Con có biết bên trong là ai ?”

      Thời Niên khi đó vừa lên tiểu học, là xinh trắng trẻo, nghe hướng dẫn viên du lịch hỏi mình mờ mịt mở to hai mắt, thậm chí còn quay đầu nhìn cái, tựa hồ suy tư. Những người lớn bị chọc cười, đương lúc hướng dẫn viên công bố đáp án chính xác, lại nghe được nhàng : “Hán Vũ Đế, Lưu Triệt.”

      Toàn bộ đoàn du lịch đều sửng sốt, bé còn ngại chưa đủ giơ bàn tay mập mạp, chỉ mấy đỉnh núi xung quanh, cứ như giới thiệu mấy người bạn của mình, “Kia là Hán Vũ Lý Hoàng Hậu, Liệt hầu Vệ Thanh, Cảnh Hoàn hầu Hoắc Khứ Bệnh, Tuyên Thành hầu Hoắc Quang, còn kia, Kính hầu Kim Nhật Đê…”

      xong, bé nhìn hướng dẫn viên du lịch, nghiêm túc hỏi:” ơi, còn muốn biết gì nữa?”

      Hướng dẫn viên du lịch: “…”

      Mọi người: “…”

      Sau đó suốt cả chuyến du lịch, hướng dẫn viên thán phục với chuyện này thôi, khen cha mẹ Thời Niên biết dạy con, càng khen Thời Niên thiên tư thông minh. ấy hiểu Thời Niên làm sao mà nhớ được nhiều tên như vậy, thậm chí còn nhớ được cả thụy hào ít người biết đến của bọn họ, chính cũng phải cảm thán, “Ngay cả mình cũng chưa chắc nhớ hoàn toàn!”

      Mà cha mẹ Thời Niên lại càng hiểu, bởi vì họ chưa hề cho Thời Niên những thứ này, hơn nữa bé 8 tuổi ràng biết những thứ này, nếu là đọc sách tự hiểu hơi bị khó tin.

      ai biết, những cái tên đó, là khi bé đứng trước lăng tẩm hùng vĩ, nó tự lên trong đầu.

      Lần thứ hai, là hồi sơ trung.

      Thời Niên đại diện toàn trường tham gia học sinh giỏi lịch sử, áp lực vô cùng lớn, ôn tập chuẩn bị rất lâu, nhưng đến khi cầm bài thi phát hơn quá nửa là kiến thức mình biết. Sau ba mươi giây đau khổ vì tủ đè, quyết định phó thác tất cả cho vận số, dùng trực giác để làm! Chuyện quỷ dị xảy ra ngay lúc đó. Đọc xong đề, tay chọn A, trong đầu xuất thanh chọn B mới đúng. bị thanh này thao túng, như người mộng du làm xong nguyên tờ bài thi. Cuối cùng bài trắc nghiệm đúng hết, bài vấn đáp cũng ngoài ý muốn được chấm điểm cao.

      cứ thế đoạt giải nhất.

      Chuyện này hoàn toàn làm Thời Niên chấn động.

      Tây An lần đó dẫu sao còn , ấn tượng mấy sâu sắc, còn chuyện này phát sinh lúc 14 tuổi, học sơ nhị, sau chuyện này Thời Niên miên man suy nghĩ, chẳng lẽ mình là người được chọn trong truyền thuyết?

      Vậy mình thuộc tổ chức nào? Thủy thủ mặt trăng hay Sakura Thủ lĩnh thẻ bài? Biệt đội X-Men hay The Avengers?

      Học viện Hogwarts sao còn chưa gửi giấy báo trúng tuyển cho mình!

      Thời Niên ôm lòng mong đợi, đợi, đợi mãi, nhưng từ đầu đến cuối có tổ chức hay đồng đội gì gì đó tìm tới. bắt đầu ý thức được, có lẽ năng lực của mình có gì to lớn lắm, chỉ có khả năng bình thường đến thể bình thường hơn, siêu năng lực gia cực kì bình thường…

      Trong lúc đó, chuyện tương tự phát sinh mấy lần, tỷ như khi thăm di tích lịch sử, trong đầu bỗng nhiên thoáng qua những chuyện phát sinh mấy trăm năm trước, tỷ như khi tivi nhắc đến nhân vật lịch sử, lưu loát ra cuộc đời .

      Nhưng Thời Niên bắt đầu cảm thấy bất an.

      Khác với người thường hiểu được nguyên nhân, cảm giác mình đứng trong sương mù, hoàn toàn mất phương hướng. Lúc những thứ đó tràn vào đầu, nháy mắt ấy, thậm chí cảm thấy mất khả năng khống chế bản thân.

      Dần dần, Thời Niên thích viện bảo tàng nữa, cũng theo bản năng né tránh đồ vật liên quan đến lịch sử. Có lẽ làm vậy có tác dụng, sau khi vào đại học những chuyện như thế tiếp tục xảy ra, hết thảy gió êm sóng lặng.

      Lần này Chu Tiểu Hồi rủ viện bảo tàng, Thời Niên phần do thể cự tuyệt, phần cũng muốn kiểm tra xem, có phải hết thảy đều yên ổn rồi hay . Thậm chí còn chuẩn bị tâm lí trước, nhưng vạn vạn ngờ tới, mọi chuyện xảy ra vượt ra khỏi dự tính của mình.

      Nhớ lại màn ở viện bảo tàng, Thời Niên sụp đổ ôm đầu.

      Quả nhiên kẻ sĩ ba ngày gặp phải nhìn bằng con mắt khác, trước kia chỉ có chữ viết, bây giờ cư nhiên biến thành hình ảnh.

      Bọn mày còn có thể thăng cấp?!

      Chu Tiểu Hồi thấy mặt đầy thống khổ, có phần lo lắng, “Thời Niên, cậu sao chứ?”

      Thời Niên quay đầu, thành khẩn : “ sao, mình chỉ suy nghĩ, chủ nghĩa thế giới quan duy vật của mình còn có thể kiên trì bao lâu nữa đây.”

      Cảm giác nguy cơ ngập tràn, haiz!

      Thời Niên lấy lại tinh thần mới cảm thấy đói, Chu Tiểu Hồi bảo đãi bữa thịnh soạn, ra cũng có gì nhiều, mỗi người tô mì kèm theo thịt bằm và trứng gà mà thôi. nàng vô cùng hào phóng mà gắp hết trứng của mình cho Thời Niên, cho bồi bổ thân thể.

      Thời Niên nghĩ hai người nghèo như vậy còn thăm viện bảo tàng, làm người cảm động chảy nước mắt.

      Chu Tiểu Hồi thấy Thời Niên mãi mà từ nào, an ủi: “Cậu đừng ủ rũ nữa, mình hôm nay dầu sao cũng có thu hoạch á, được gặp hai đẹp trai luôn.”

      Thời Niên nhìn qua, Chu Tiểu Hồi ném lại mị nhãn, “Chính là hai trai ở viện bảo tàng í, lúc ấy mình chỉ lo lắng cho cậu nên để ý lắm, bây giờ nhớ lại, quả là đẹp cmn trai…”

      Trước mắt Thời Niên lên hình ảnh hai người kia, là hai người kỳ quái, nhất là người tóc đen, ràng lúc đầu nhìn đầy khinh thường, sau đó quay ngoắt 180 độ sống chết để .

      thậm chí còn sờ trán

      Thời Niên nhớ lại cảm giác khi bàn tay lướt mi tâm, có chút lạnh băng, lại mơ hồ nóng rực. Rùng mình cái, nhanh chóng ném cảm giác kỳ lạ này ra sau đầu.

      “Mình tại cũng hứng thú với nam sắc, thứ mình quan tâm hơn là bao giờ mới tìm được việc làm đây.”

      đến đây có chút đau răng, nộp sơ yếu lý lịch ở khắp nơi, vậy mà tuần này tin nhắn phỏng vấn cũng nhận được, người ta chờ đợi sắp mốc đến nơi rồi.

      , cửa truyền đến tiếng vang, Cốc Vũ Vi trở về.

      Mấy người Thời Niên ở trong căn hộ có hai phòng ngủ phòng khách, tổng cộng ba , Chu Tiểu Hồi ngủ phòng khách, Thời Niên dùng phòng ngủ , phòng ngủ lớn có nhà vệ sinh Cốc Vũ Vi dùng.

      Khác Thời Niên và Chu Tiểu Hồi, Cốc Vũ Vi Tốt nghiệp đại danh đỉnh đỉnh đại học Bắc Kinh, tại được làm trong công ty nước ngoài nổi tiếng, vì vẫn trong thời kì đầu nghiệp, thuê nổi tiền nhà đắt đỏ, nên mới có thể thuê chung với tụi Thời Niên. Nhưng trong lòng ai cũng ràng, tương lai Cốc Vũ Vi khẳng định sáng láng hơn hai người nhiều, có lẽ chẳng bao lâu nữa chuyển .

      Đại khái vì nguyên nhân này, Cốc Vũ Vi bình thường thèm giao thiệp với hai người, cho dù chuyện lời cũng cực kì chói tai.

      Giống như bây giờ.

      “Về rồi sao? viện bảo tàng có vui , hôm nay nay tôi mệt chết được, hâm mộ mấy người có thời gian rảnh để chơi nha.”

      Chu Tiểu Hồi và Thời Niên hai mắt nhìn nhau, lời nào.

      Cốc Vũ Vi được đáp lại, mở chai nước suối uống hớp, tựa như thuận miệng hỏi: “Đúng rồi Thời Niên, tìm được việc chưa?”

      Thời Niên duy trì trầm mặc, im lặng .

      Cốc Vũ Vi khẽ nhếch môi cười tiếng, nhìn Chu Tiểu Hồi, “Còn cậu, tiểu thuyết viết thế nào?”

      Chu Tiểu Hồi nhe răng, ngoài cười nhưng trong cười, “Rất tốt, đa tạ quan tâm.”

      Thời Niên đoán, Cốc Vũ Vi khẳng định là ở công ty bị ức hiếp, mà mỗi lúc như thế, ta trở nên rất cay nghiệt, về nhà tìm cảm giác ưu việt người hai người bọn họ.

      Quả nhiên, Cốc Vũ Vi quét mắt qua chén mì của hai người, có phần chế giễu chậm rãi : “Các cậu cứ tiếp tục mãi thế này ổn, sớm muộn rồi chống đỡ nổi. Tôi rồi, Bắc Kinh phải nơi ai cũng có thể sống, hai người hợp với nơi này đâu. Bây giờ vẫn chưa muộn mau mau về quê tìm việc làm , đừng để đến khi biến thành bà già rồi ngồi đó mà than phận. “

      xong những lời này, ta xách túi nghênh ngang vào phòng. Chu Tiểu Hồi trợn mắt nhìn cửa đóng lại, đột nhiên nhảy dựng lên, bị Thời Niên ôm lấy. Chu Tiểu Hồi gân cổ lên, “Cậu đừng cản mình, mình phải đánh ta! Tối nay mình nhất định phải đánh ta!”

      Thời Niên: ” Ừ ừ ta mà bắn hết lên mặt rồi! Bình tĩnh bình tĩnh mình lau cho cậu! Mặt mình cũng dính đây này!”

      Chu Tiểu Hồi giận quá chừng, ăn nổi cơm nữa liền ngủ. Thời Niên sau khi thu dọn xong, nằm lên giường, nghĩ về những việc xảy ra hôm nay, tâm tình phức tạp.

      Bị Cốc Vũ Vi sỉ nhục như vậy cũng giận lắm chứ, nhưng mình làm được gì, người ta đều là . Nhớ lại năm chật vật sau khi tốt nghiệp, thở dài.

      Hồi sơ trung thành tích của tệ, chỉ vì muốn học lịch sử nên lên cao trung miễn cưỡng chọn ban tự nhiên, thành tích từ đó mà rơi xuống vực sâu vạn trượng, sau đó thi đậu đại học hạng hai, học khoa hạng ba trong trường, lăn lộn mãi trở thành bộ dạng như bây giờ.

      Đại học phải trường thích, công việc phải công việc thích, tại càng tốt, ngay cả công việc cũng bị mất.

      thậm chí còn bằng Chu Tiểu Hồi, ít ra người ta còn ôm mộng trở thành đại thần, tràn đầy hy vọng vào tương lai. Mà , căn bản biết mình muốn làm cái gì, có thể làm tốt cái gì…

      Nhớ lại hôm qua mẹ gọi điện hỏi thăm, cẩn thận hỏi thiếu tiền , đừng việc gì cũng tự gánh mình, Thời Niền cảm thấy chán nản hơn bao giờ hết.

      Có lẽ, căn bản phải là người được chọn, cái gọi là năng lực đó chưa hề mang lại cho ích lợi nào, nếu có chẳng qua là liên lụy. Hay là, nên thay đổi suy nghĩ, cân nhắc làm việc trong ngành liên quan đến văn vật, hoặc chợ đen giám định đồ cổ.

      Chỉ là biết họ có muốn giám định sư lúc linh lúc hay

      mơ mơ màng màng ngủ thiếp , biết qua bao lâu, đột nhiên bị thanh thanh thúy đánh thức.

      Là chuông điện thoại di động, vang lên trong phòng lúc hai giờ đêm, vô cùng ràng.

      Thời Niên ngây người mấy giây, mới ấn nút nghe, đồng thời chú ý bạn cùng phòng có bị đánh thức hay , “A lô?”

      thanh của có chút tức giận, ai vậy, có chút tự giác nửa đêm đánh thức người ta dậy!

      Bên kia truyền đến giọng nữ ôn nhu, “Thời Niên tiểu thư phải ạ?”

      là…”

      “Xin lỗi vì quấy rầy, nhưng tôi cao hứng thông báo với tiểu thư, đạt cầu tuyển mộ của công ty. biết có rảnh , chúng tôi muốn mau chóng làm bài kiểm tra cuối cùng với .”

      Công ty? Kiểm tra?

      Thời Niên nháy mắt hưng phấn, lập tức nhảy lên, “Có ? Tốt quá! Rảnh chứ rảnh chứ, tôi lúc nào cũng rảnh!”

      “Được, vậy bây giờ tiểu thư ra cửa, xe của chúng tôi chờ ở dưới lầu.”

      Thân thể Thời Niên lập tức cứng đờ. bỗng nhiên kịp phản ứng, tại là hai giờ sáng, nào có công ty gọi thông báo kiểm tra vào giờ này? Hơn nữa còn phái xe chờ dưới lầu?

      Tại sao bọn họ lại biết địa chỉ của ?

      Thời Niên nhìn cái bóng của mình đổ dài tường. Trong phòng rất an tĩnh, ánh trăng xuyên qua song cửa sổ hắt vào. Rèm cửa theo gió nhàng lay động.

      Hết thảy đều rất bình thường, nhưng lại phảng phất điểm bình thường.

      cảm thấy trong lòng có chút căng thẳng, cứ như có tình gì đó chờ đợi lâu sắp xảy ra.

      “Xin hỏi chút, quý công ty tên là…”Bên kia tạm ngừng giây, vẫn là giọng nữ ôn nhu đó, : “Quản lý thời 7 châu, mong tiểu thư đại giá quang lâm.”

      Vô Ngôn: Đọc đoạn cuối lúc nửa đêm đúng là sợ chết được, như truyện ma á (눈_눈)
      Huỳnh Thượng Hỷ, Hale205, 10123 others thích bài này.

    5. Huyết Hoa Khuynh Thành

      Huyết Hoa Khuynh Thành Member

      Bài viết:
      10
      Được thích:
      48
      Chương 3: Kiểm tra
      Edit: Mặc Mặc Vô Ngôn

      Hai giờ sáng, Thời Niên lần mò ra ngoài.

      thậm chí còn thay quần áo, mặc luôn bộ đồ ngủ, chân dép lê. Tiểu khu yên lặng đến đáng sợ, có tiếng gì ngoài tiếng bước chân của cùng với tiếng thở dốc ngày càng dồn dập.

      Cuối cùng cũng xuống được dưới lầu, bên ngoài bóng đen dày đặc, trước lầu có hàng cây, tán cây theo gió đêm đung đưa. đưa mắt tìm quanh, quả nhiên nhìn thấy chiếc xe suv màu đen, im lặng đậu trước bồn hoa.

      Thời Niên ngơ ngác nhìn mấy giây, nhắm mắt, “Đờ mờ, là sao!”

      lui về phía sau hai bước, toan trở về, đột nhiên trong bóng tối có người ra.

      , khoảng hai mươi tuổi, mặc áo len màu vàng hở vai, phối với chân váy lam nhạt, da thịt trắng nõn, mi dài cong vút cùng đôi mắt rất đẹp, tóc dài rũ ở sau lưng, quanh thân tỏa ra khí chất thanh nhã tĩnh lặng của người trí thức.

      ấy thẳng tới trước mặt Thời Niên, mỉm cười : “Chào.”

      Thời Niên: “ là…”

      “Tôi tên Tô Canh, vừa rồi chúng ta mới chuyện.”

      Thời Niên cứng đờ, nhìn nháy mắt. Tô Canh giống như sớm dự liệu phản ứng như vậy, vẫn khẽ mỉm cười, lặng lẽ chờ đợi.

      lát sau, Thời Niên cắn răng nghiến lợi, “ rốt cuộc là ai?!”

      Vô luận là trong điện thoại, hay là mới vừa rồi, Tô Canh đều tự giới thiệu, mà Thời Niên hỏi như vậy, hai người đều hiểu ý là gì.

      Trầm mặc vài giây, Tô Canh cười : “Hai giờ sáng, Thời tiểu thư cũng dám xuống, là trong lòng cũng đoán ra vài phần rồi chứ?”

      Trước lầu có ngọn đèn đường phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt, bốn bề xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, cả tiểu khu đều ngủ say. Đêm khuya như vậy, bởi vì cuộc điện thoại xa lạ mà mình đến hẹn, quá mức nguy hiểm. Nhưng thể .

      Lời của qua điện thoại mấy phút trước còn vang vọng bên tai, “Đàn tỳ bà của Thôi Lục Hoa, còn có những tình quấy nhiễu trước đây, Thời tiểu thư muốn biết câu trả lời sao? Chúng tôi có thể cho tiểu thư câu trả lời.”

      giây kia, thiếu chút nữa từ giường nhảy dựng lên.

      Thời Niên hít sâu hơi, cố gắng để giọng điệu của mình bình tĩnh, “ công ty các kêu là… Quản lý thời 7 châu? Đó là cái gì?”

      cần suy nghĩ quá thần bí, có thể coi bọn tôi như cơ quan, hoặc là công ty, chỉ là làm những chuyện đặc biệt.

      Thời Niên im lặng , chờ ấy “Đặc biệt” như thế nào.

      “Chúng tôi phụ trách cân bằng thời , đảm bảo thời trật tự hỗn loạn. Đương nhiên, biết đấy, loại công việc này người bình thường làm được, cho nên cần những người có năng lực đặc biệt hoàn thành.”

      Dừng chút, tiếp: “Đồng nghiệp của tôi hôm nay gặp , bất ngờ phát , cũng là thành viên của bọn tôi.”

      Thời Niên nghe những điều ảo như tiểu thuyết huyền huyễn này, trầm mặc giây, “ người có năng lực đặc biệt, là chỉ tôi sao…”

      Tô Canh nhìn thẳng , “Có thể nhìn thấy lịch sử qua, biết những điều có trong trí nhớ của mình, những thứ này đều là năng lực đặc biệt của . hẳn là ràng hơn bọn tôi nhiều, phải sao?”

      Cho dù chuẩn bị tâm lí, Thời Niên vẫn bị những lời của ấy làm trợn tròn hai mắt.

      ấy biết, ấy quả nhiên biết!

      Trong đầu như có cuồng phong cuốn qua, bí mật lớn nhất của , hề cho ai biết, nhưng ấy vậy mà có thể tùy ý ra!

      ngây ngốc đối mặt với Tô Canh, hồi lâu, “Cho nên, … chúng ta …”

      Những suy đoán đó, làm cho bé mười mấy tuổi thầm mong chờ, lại phải suy nghĩ hão huyền?

      có những người giống như , mà tại, bọn họ tìm được

      bỗng nhiên bắt lấy cánh tay Tô Canh, vội vàng hỏi: “Chúng ta là hệ thống gì vậy, liên mình người báo thù à? Công việc cụ thể là gì? Trụ sở chính ở đâu?!”

      Tô Canh im lặng giây, phì cười. ấy quay đầu , nhìn về phía vị trí xe suv đằng kia, “Nơi này phải chỗ chuyện, lên xe trước .”

      Thời Niên tâm tình kích động, suy nghĩ theo. Sau khi mở cửa xe, Thời Niên kinh ngạc phát , vị trí gần cửa sổ có người ngồi.

      người đàn ông trẻ tuổi, mặc áo sơ mi màu xám tro nhạt và quần âu đen, cà vạt nới lỏng, vai rộng eo thon chân dài, cho dù ngồi thế nào cũng nhìn ra được vóc người ta rất đẹp. Trong xe có ngọn đèn , ánh sáng cam vàng hắt lên mặt , người đàn ông cúi đầu nhìn văn kiện, ngón tay thon dài nhàng lật trang giấy.

      “Là ?” Thời Niên cả kinh thốt lên. Nam nhân trước mắt, ai ngờ lại là soái ca tóc đen ở viện bảo tàng!

      Tô Canh : “Đây là Nhiếp Thành, đội trưởng của chúng ta, hôm nay ấy phát .”

      Thời Niên sửng sốt, đội trưởng? Nam nhân đáng ghét này là đội trưởng?

      chợt nhớ lại lúc tạm biệt, câu đầy thâm ý “Gặp lại” của . ra là ý này, ra khi đó dự tính liên lạc lại với

      Nhiếp Thành mắt chuyển khỏi văn kiện, nhàn nhạt : “Thời Niên tiểu thư, chào, kẻ hèn Nhiếp Thành.”

      Tô Canh : “Nhiếp Thành chỉ là đội trưởng, ấy còn phụ trách làm giám khảo của , quyết định có thể gia nhập với bọn tôi, trở thành thành viên của 7 châu hay .”

      Kiểm tra? Đúng rồi, ấy từng qua trong điện thoại, hóa ra là à? tưởng đó chỉ là mồi nhử!

      Nghĩ thế, theo bản năng nhìn Nhiếp Thành, lại phát cũng nhìn mình. Người đàn ông vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại cực kỳ sắc bén, nhìn thẳng vào giữa mi tâm của . Thời Niên giật mình, cảm giác như là giống như quan sát bình thường, giống như… tay súng bắn tỉa ngắm kỹ mục tiêu hơn.

      Nhưng cảm giác này chỉ lướt qua trong nháy mắt, giây kế tiếp, cúi đầu xuống, tiếp tục đọc văn kiện.

      Thời Niên tâm cuồng loạn, sau khi tỉnh lại có chút tức giận. Hừ, ban ngày coi là đồ hoa si giả vờ đụng , thái độ ngạo mạn coi thường, đến khi biết có quan hệ với mình biến thành bộ dáng này, muốn dùng ánh mắt giết người sao?

      Thời Niên giọng bĩu môi, “Phải ? Vậy tôi cũng phải suy nghĩ chút, có nên để lại chút mặt mũi cho ta …”

      biết hai người có nghe được , dù sao Tô Canh vẫn giữ nụ cười như trước, “Lên xe , chúng ta phải nắm chặt thời gian.”

      Thời Niên tỉnh táo lại, hỏi: “Các người muốn dẫn tôi đâu?

      Xuống lầu là chuyện, lên xe lại là chuyện khác, Thời Niên trong lòng bắt đầu cảnh giác. Mặc dù trực giác bảo rằng những người này phải là lừa đảo, những chuyện kì lạ của nếu có thể tùy tiện vài câu mà trúng, vậy nhóm lừa gạt này trình độ cũng quá cao rồi. Nhưng cho dù như vậy cũng có nghĩa là nguy hiểm.

      đưa tay vào trong túi áo, mò tới vật tròn tròn, bỗng tràn đầy tự tin —— dưới tình huống như vậy, có quên mang theo kích điện phòng lang, quả bội phục mình.

      Nhiếp Thành đầu ngẩng, tùy ý lật trang giấy, “ phải muốn biết trụ sở chính ở đâu sao, bây giờ, đưa đến trụ sở chính.”

      Ba giờ rưỡi sáng, xe hơi lái vòng hai vòng trong ngõ , sau khi rẽ, dừng lại trước cửa tứ hợp viện.

      Tô Canh từ ghế tài xế xuống, “Đến.”

      Thời Niên cũng xuống xe, ngửa đầu nhìn cánh cửa đỏ thắm, có chút xác định, “Đây sao?”

      “Đúng vậy, thế nào?”

      Thế nào? xem thế nào!

      Thời Niên có ấn tượng sâu đậm với nơi này, hai năm trước nó là chủ đề hot mạng, tứ hợp viện giữa lòng Bắc Kinh treo biển đề bán, sở dĩ khiến người chú ý, là bởi vì nơi đó từng là phủ đệ của vị hoàng thất Thanh triều, trước đây là địa điểm bán vé tham quan. mạng dân tình hóng hớt rất nhiều, giá cả cuối cùng cũng phụ lòng quần chúng, cao đến chín con số!

      Lúc ấy Thời Niên nghĩ, nơi này còn mở nữa, vậy mình chắc cả đời cũng thể vào được.

      Mà bây giờ, nơi bọn họ mang tới, chính là tứ hợp viện đại danh đỉnh đỉnh đó.

      Đây chính là trụ sở chính của bọn họ?!

      Lúc Thời Niên còn sững sờ, Nhiếp Thành và Tô Canh vào nhà, vội vàng tỉnh hồn đuổi theo. đường chỉ thấy lầu cao liền vườn rộng, đình đài lầu các, quả nhiên hổ danh là đình viên hoàng gia Thanh triều. bao lâu, rốt cuộc dừng lại trước khu vườn. Cái vườn này rất lớn, bốn phía xung quanh có nhà, có có ngọn núi giả sừng sững nằm ở trung tâm, ngược lại nhìn giống như cảnh vật xung quanh đặc biệt vì nó mà xây.

      Phía trước hòn giả sơn có nam sinh đứng, nghe thấy động tĩnh quay người lại, hưng phấn vung tay lên, “Đội trưởng, tiểu Canh tỷ, mọi người về rồi!”

      Gương mặt nhìn con nít, nhưng tuấn mĩ xinh đẹp vô cùng, Thời Niên nhất thời đoán ra tuổi của . Đối phương cũng nhìn thấy , thu nụ cười lại, dùng ánh mắt đánh giá , “Chị là người mới mà đội trưởng và Khắc Lý Tư sao?”

      Thời Niên: “Tôi là… là.”

      Nam sinh bĩu môi, tựa như vô cùng thất vọng, “Ảnh hồ sơ chẳng ra gì, ngờ bên ngoài so với trong hình còn…”

      Còn cái gì, cậu cho ràng!

      Lông mày Thời Niên dựng đứng, nhất quyết muốn hỏi cho ràng, nhưng Nhiếp Thành lại cắt đứt , “Bên cậu thế nào rồi?”

      “Lão gia tử buổi tối có gọi điện thoại, em căn cứ huấn luyện Mật Vân rồi, đề cập đến chuyện người mới.”

      Nhiếp Thành gật đầu cái, “Làm tốt lắm.”

      Nam sinh được khen ngợi, khóe miệng giương lên, lại cố nhịn cười, ra vẻ thèm quan tâm. ho khan, : “A, còn có chuyện khác.”

      “Chuyện gì?”

      “Khi hai người , huyền lại động.”

      Lời này vừa ra, sắc mặt Thời Niên biến đổi, Nhiếp Thành ngược lại rất bình tĩnh, “Phạm vi.”

      “Trước mắt xác định vị trí, là vào khoảng năm 140 đến 130 TCN.”

      Tô Canh tính toán, “Là Hán triều, thời Hán Vũ Đế.”

      sai.”

      Tô Canh cau mày, “Hán triều, chúng ta chưa từng qua…”

      Nhiếp Thành hỏi: “Những người khác đâu?”

      “Khắc Lý Tư mới Thượng Hải, là có khách hàng quan trọng cần gặp, Khác ca và Hạ Hạ tỷ làm nhiệm vụ khác, ngày mốt mới trở về.”

      “Vậy chỉ còn lại chúng ta.”

      Nghe bọn họ trò chuyện, Thời Niên như rơi vào sương mù. ra đường Thời Niên có rất nhiều nghi vấn, nhưng khổ nỗi Tô Canh chỉ chuyên tâm lái xe, có ý muốn giải thích, mà càng muốn chuyện với Nhiếp Thành, nên nhịn mãi đến bây giờ.

      Nhưng giờ phút này, nghe được ý trong lời của bọn họ, rốt cuộc nhịn nổi nữa, “Cái đó…”

      Ba người kia đồng loạt nhìn , Thời Niên thầm giật mình, vẫn hỏi tiếp: “Tô Canh , công việc của chúng ta là cân bằng trật tự thời , cụ thể… làm thế nào để cân bằng vậy?”

      Nhiếp Thành nãy giờ trầm lặng, lúc này chợt cười, nhìn thẳng , có vẻ hứng thú : “ đoán ra sao?”

      Đây là đêm xuân dịu dàng, thềm ngọc tường khắc, núi giả trúc xanh cũng chìm trong bóng đêm bí , tòa cổ trạch hai trăm năm này yên tĩnh ngủ say.

      Thời Niên lui về sau nửa bước, trong lòng nổi lên bất an.

      bất an hết sức quen thuộc.

      “Tôi chợt nhớ, hình như tôi cầm theo sơ yếu lý lịch, vậy thể kiểm tra được mất! Giờ tôi về nhà chuẩn bị, ngày khác chúng ta gặp lại…”

      xoay người muốn chạy, lại bị người bắt lại. Thời Niên chút nghĩ ngợi, cầm đồ vật trong áo ra đâm, ta nhanh chóng tránh sang phải, làm vật kia sượt qua bên hông.

      Luồng điện xẹt qua, đây là kích điện phòng lang của !

      Nhiếp Thành tay chế trụ tay , : “ kém, có lòng cảnh giác là tốt, nhưng chí ít đừng để bị người ta phát chứ.”

      kích của Thời Niên thất bại, hô to xong đời, dùng sức giãy dụa, “Buông ra.”

      Lúc hai người còn dây dưa, lại nghe được thanh khẩn trương của Tô Canh, “Nhiếp Thành!”

      Giữa bầu trời đêm, mây đen bỗng nhiên tản ra, lộ ra phía sau vầng trăng sáng, ánh trăng như trụ, lơ lửng nằm ngọn núi giả. Giống như cái công tắc bị mở, trong vườn bỗng nổi lên cuồng phong, thổi cây cối nghiêng ngả, tiếng gió ào ào vang dội, mọi người tóc bay tán loạn, cơ hồ đứng vững được.

      Thời Niên kịp phòng bị, suýt chút nữa bị thổi bay, may mắn có bàn tay đưa ra giữ lấy .

      Nhiếp Thành đem Thời Niên đứng trước ngực mình, thay ngăn cản hết cuồng phong, đồng thời nghiêng đầu hỏi: “Tình huống gì?!”

      Nam sinh con nít gương mặt sụp đổ, “Em biết! Theo lý thuyết, huyền trận có ai khởi động như vậy… Có ai động vào nó sao?!”

      Nếu hiểu bây giờ cũng tiện suy đoán, Nhiếp Thành cúi đầu nhìn người trong ngực, bị gió thổi khiến mắt cũng thể mở ra được. suy nghĩ lát, cúi đầu xuống : “Nhìn trước mặt.”

      Thời Niên nghe lời, dùng hết sức mở mắt ra. Chỉ thấy trước mắt là từng trận cuồng phong, núi giả phát ra ánh sáng lục trong suốt, xung quanh ngọn núi phát ra từng vòng lại từng vòng như gợn nước ánh sáng, giống như dây đàn cuộn xoắn, cố định nó, giúp nó đứng vững ở giữa hồ.

      Bách, bách biến tiểu ma pháp trận?!

      Nàng níu chặt áo Nhiếp Thành, “Làm sao đây, phải đọc thần chú hả? mau, mau biến thân !”

      Đúng là thiếu nữ đọc quá nhiều manga, Nhiếp Thành : “ cần phiền phức như vậy.”

      Thời Niên khẩn trương nhìn , Nhiếp Thành tách tay ra, “Vốn muốn nhanh như thế, nhưng mà nếu cũng được, như vậy, cứ như vậy .”

      Thời Niên lắp bắp la lên, “Như, như vậy cái gì? muốn làm gì?!”

      Nam sinh hô to: “Đội trưởng, muốn…”

      Nhiếp Thành chợt nở nụ cười, hô to giữa trung, thanh của bị thổi tan, giống như đến từ địa phương xa xôi, “Tôi , bài kiểm tra của , bây giờ bắt đầu!”

      xong, đè bả vai đẩy về phía trước. Sau lưng có luồng gió, Thời Niên cứ như cọng cỏ, bay thẳng về phía núi giả.

      Đến gần hơn, Thời Niên mới nhìn trước hòn núi giả có cái lỗ hình bầu dục, trông như cánh cửa. Mà , hướng về phía cánh cửa đó.

      Trước mắt ánh sáng lục càng lúc càng chói, Thời Niên sợ hãi nhắm hai mắt lại.

      có va chạm như trong dự liệu, thân thể trong nháy mắt mất trọng lượng, đập vào vật. ngã choáng váng cả đầu óc, khắp thân đau nhức, nằm im nơi đó lúc lâu thể động.

      Gió như dừng lại, làm có chút thở phào nhõm. Nhiếp Thành tên khốn kia, khổ công ban đầu thấy che chở mình còn có tí cảm động, lại dám đẩy như vậy!

      Chờ lát nữa tính sổ với !

      Thời Niên bên oán giận, bên cố gắng đứng lên, nhưng bước bị hụt chân rơi xuống dưới. vội vàng nắm lấy thứ gì đó gần nhất, vất vả ổn định thân hình, ngẩng đầu lên, nhất thời ngây ngẩn.

      Đỉnh đầu vẫn treo vầng trăng sáng, buổi đêm yên tĩnh chút thanh. Thời Niên nhớ , bị vứt đến chỗ ngọn núi, mà hình ảnh bây giờ, phải giả sơn thạch loạn, mà là bao la hư .

      rơi mặt đất, mà là rơi xuống nóc nhà. Mái nhà nghiêng hai bên, ngồi thẳng chỗ giao của nóc, mới vừa rồi là do đạp phải sườn nghiêng, nên mới suýt mất thăng bằng ngã xuống!

      Thời Niên mặc áo ngủ, chân dép lê, sừng sững ngồi nóc nhà, kinh ngạc nhìn phía trước.

      Đường lớn rộng rãi ngay ngắn, nhà cửa trật tự xếp thành hàng lại hàng, kéo dài đến cuối tầm mắt, tường thành màu đen trong bóng đêm cao lớn nguy nga. Dưới ánh trăng sáng, thành trì phồn hoa này tựa như cự thú nấp, phu canh xách đèn lồng, ánh lửa bập bùng xuyên qua bụng cự thú.

      biết đây là nơi nào, chưa bao giờ tới đây, nhưng giây tiếp theo, cái tên tự động nổi lên trong đầu . Vô cùng ràng, cứ như điều biết từ lâu.

      Trường An.

      Hai ngàn năm trước, thành trì vĩ đại nổi tiếng hậu thế phồn hoa rộng lớn.

      tới, hai ngàn năm trước thành Trường An.

      --------------------------------------------------------------------------------------------------------

      Spoil chương sau:

      “Từ góc độ của , chỉ nhìn thấy dưới màn trời xanh đen, có nữ tử ngồi nóc nhà. Quần áo nàng rất kỳ quái, thần thái cũng có chút hoảng loạn, lúc phát nhìn nàng, giật mình lập tức đứng lên, rồi lại run rẩy mà đứng vững. Sau lưng nàng là vòng trăng sáng, làm sinh ra ảo giác, rằng nàng tựa như đứng ánh trăng. Gió lay động mái tóc dài mềm mại, lại làm nàng giống như tiên nhân , tựa hồ trong nháy mắt tiếp theo cưỡi gió mà .”

      Tiên nữ của lòng xuất rồi~~
      Huỳnh Thượng Hỷ, Hale205, 10123 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :