1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hoàng Thượng Không Thể Ăn Ta - Thẩm Du

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 272: chuyện khi làm mẹ kế . . . . . (2)

      Edit: Gom Tang_E

      Beta: Quảng Hằng

      Tiểu Dật nháy mắt to, rất nghiêm túc, "Nhưng phụ hoàng ăn Thức Ăn Nương!"

       

      ". . . . . ." Bi phẫn chồng chất. . . . . .

       

      "Di?"

       

      Tiểu Dật đột nhiên bắt đầu cười như kẻ trộm, "Thức Ăn Nương, người là mẹ kế của con ~"

       

      Quý Ngữ Hàm ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn , "Con lại có chủ ý quỷ quái gì vậy?"

       

      "Hắc hắc hắc, " Tiểu Dật rất thần khí, "Thức Ăn Nương, nếu người cho con ăn kẹo, con gọi người là Thức Ăn Mẹ Kế!"

       

      ". . . . . ."

       

      "Thức Ăn Nương? Thức ăn mẹ kế?"

       

      Tiểu Dật đem hai tên gọi này đổi lại mấy lần, " ra thức ăn mẹ kế cũng dễ nghe. . . . . ."

       

      Hu hu, đem tên này sửa lại . . . . . .

       

      Quý Ngữ Hàm bi phẫn , bắt đầu giấu cánh tay vào tay áo, "Mẹ kế mẹ kế , tới đây, muốn ăn kẹo nữa đánh vào mông!"

       

      " cho đánh!"

       

      Tiểu Dật lập tức ngồi xuống, tránh cho cái mông bại lộ ở trong tầm mắt."Địch nhân" 

       

      Sau đó nó chỉ vào tiểu trong suốt nằm ở trong đống kẹo kêu gào, " Tại sao nó có thể ăn nhiều đường như vậy, nó sợ sâu răng sao?"

       

      ". . . . . ." Quý Ngữ Hàm yên lặng rơi lệ, "Nó có răng. . . . . ."

       

      "Vậy con cũng cần răng!"

       

      ". . . . . ." Quý Ngữ Hàm ngã xuống đất .

       

      Hai người chính là bởi vì vấn đề "Có nên đem tất cả răng cũng gõ rơi hay " mà tiến hành thảo luận nhiệt liệt, Tề Mị nhi xuất .

       

      "Hai người các ngươi chuyện gì vậy, sao náo nhiệt như thế?"

       

      Sau đó nàng ta cười nhìn về phía tiểu Dật, "Tiểu Dật, còn nhớ ta ? Ta là Mị nhi. . . . . ."

       

      Hai chữ "Tỷ tỷ" còn chưa ra khỏi miệng, tiểu Dật liền cười híp mắt ngắt lời nàng ta, "Miệng ngọt ngào" mà gọi, "Nhớ, người là Tề đại thẩm."

       

      ". . . . . ." Quý Ngữ Hàm co giật, thiếu chút nữa nhịn được cười.

       

      ". . . . . ." Nụ cười Tề Mị nhi  cũng cứng ở mặt, giận đến mặt sắp xanh mét.

       

      "Khụ, khụ, tiểu Dật, đừng làm loạn, gọi tỷ tỷ."

       

      Quý Ngữ Hàm cố gắng bày ra vẻ mặt nghiêm túc, sửa nó.

       

      "Con mới làm loạn, thức ăn mẹ kế đổ oan cho người khác!"

       

      Tiểu Dật miệng chúm lại, vành mắt liền đỏ, "Người đổ oan cho Tiểu Dật!"

       

      đợi Quý Ngữ Hàm trả lời, nó liền ủy ủy khuất khuất mà giải thích, "Thẩm ấy phải là phải gả cho hoàng bá phụ sao? Thẩm ấy chính là thẩm thẩm của tiểu Dật, tại sao con thể gọi thẩm ấy là đại thẩm?"

       

      Chương 273: chuyện khi làm mẹ kế. . . . . . (3)

       

      ". . . . . ." "Thẩm thẩm" cùng "Đại thẩm" vẫn có khác biệt . . . . . .

       

      Tiểu Dật miệng chúm chím, nước mắt lưng tròng mà nhìn Quý Ngữ Hàm, "Thức ăn mẹ kế, người đổ oan cho con."

       

      ". . . . . . Được, là ta tốt, ngoan, đừng khóc."

       

      Tiểu Dật rất tủi thân, "Ăn kẹo con khóc."

       

      ". . . . . ." là nham hiểm mà!

       

      Bất đắc dĩ cho nó thêm viên đường, Quý Ngữ Hàm dùng ánh mắt uy hiếp nó, ngày mai mảnh cũng cho ngươi ăn!

       

      Hừ, nó mới sợ, ngày mai có biện pháp lừa kẹo ăn tiếp!

       

      Cười híp mắt đem kẹo nhét vào trong miệng, tiểu Dật hôn nàng cái, "Thức ăn mẹ kế, người tốt!"

       

      ". . . . . ." khóc, xem ra sau này tên phải đổi thành như vậy.

       

      Dựa vào trong ngực Quý Ngữ Hàm, tiểu Dật vẻ mặt khờ dại nhìn về phía Tề Mị nhi, "Tề đại thẩm, thẩm hơn so với thức ăn mẹ kế của con sao?"

       

      ". . . . . . Đúng vậy."

       

      Đè nén cơn giận trong lòng, Tề Mị nhi giả vờ đeo vẻ mặt ôn hoà gật đầu.

       

      Tiểu Dật nghiêng đầu vòng tới vòng lui, qua lại quan sát các nàng "Nhưng người xem ra còn già hơn so với thức ăn mẹ kế." ". . . . . ." Quý Ngữ Hàm hết sức kìm nén.

       

      Tiếp tục nhịn xuống như vậy nữa, nàng bị nội thương! Hic hic, nàng muốn cười to. . . . . .

       

      Tề Mị nhi hoàn toàn cứng đờ, Quý Ngữ Hàm khổ cực lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, "Tiểu Dật, nên bậy."

       

      "Ngữ Hàm, tỷ đừng tức giận."

       

      Tề Mị nhi cứng ngắc mà cười , "Hai năm qua muội bị bệnh, thoạt nhìn quả già hơn rất nhiều."

       

      Quý Ngữ Hàm tay mắt lanh lẹ, che lại miệng  tiểu Dật muốn chuyện tiếp.

       

      Nếu nàng nhịn được bật cười.

       

      Tiểu Dật tinh ranh hé ra khuôn mặt nhắn, hừ, đáng đời!

       

      Năm đó chính là nữ nhân đáng ghét này hại phụ hoàng cùng hoàng bá phụ trở mặt, tại nàng ta lại muốn tới gần thức ăn nương của nó!

       

      Đại bại hoại!

       

      Quý Ngữ Hàm cười cười, "Tiểu thư còn trẻ, ở trong cung điều dưỡng thời gian tốt thôi, cần lo lắng chuyện này."

       

      Tề Mị nhi thở dài  tiếng, "Thân thể điều dưỡng được trở lại, nhưng thời gian hai năm cũng tìm về được nữa ."

       

      Thần sắc nàng ta ảm đạm, "Ngữ Hàm, gạt tỷ, lần này muội trở lại, cảm giác thái độ Hồng đối với muội giống trước đây, biết là lòng có ngăn cách hay là thay lòng. . . . . . Hoặc là hai thứ đều có thay đổi."

      Chương 274: có nữ nhân khác! (1)

      Quý Ngữ Hàm điều chỉnh trạng thái, làm ra vẻ thành khẩn lắng nghe, nhưng trong lòng lại bắt đầu lên kế hoạch.

      Buổi tối nên ăn cái gì ngon đây?

      Vì vậy hai người khuôn mặt u sầu theo sát"Hảo tỷ muội" thành với nhau, nghiêm túc lắng nghe, thoạt nhìn hết sức hài hòa mà" chuyện phiếm" .

      Cho đến lúc Quý Ngữ Hàm nghe được thanh Tề Mị nhi hơi nâng cao, hỏi câu ——

      "Tỷ biết ?" .

       

      Ách. . . . . . Biết cái gì?

      Thất thần, Quý Ngữ Hàm căn bản là nghe thấy nàng ta cái gì.

      Tiểu Dật vô cùng cơ trí mà nhắc tuồng giúp nàng, mặt mất hứng nhìn Tề Mị nhi, "Ngay cả bản thân người cũng biết hoàng bá phụ có phải thích nữ nhân khác hay , thức ăn mẹ kế làm sao biết!"

      Nga. . . . . . ra là hỏi cái này.

      Quý Ngữ Hàm có chút chột dạ cười cười, "Ta quả biết."

      Tối hôm qua Đoan Mộc Ly từng nhắc nhở nàng, là Đoan Mộc Hồng đối với nàng có chút động tâm, cho nên để cho nàng tăng gấp bội lòng cẩn thận với Tề Mị nhi.

      Khụ khụ cổ họng, nàng tiếp, "Nhưng mà Hồng Vương gia đối với Tiểu thư rất thâm tình, Tiểu thư nên hoài nghi ngài ấy."

      Tề Mị nhi cười có chút buồn bã, " Tỷ hiểu, có loại nam nhân chỉ biết đối với người rất thâm tình, những nam nhân còn lại trong lòng chứa rất nhiều người, đối với bất kì ai cũng rất tốt, ai cũng bỏ được, cũng có ai là người duy nhất trong lòng   ."

      Nàng thở dài, "Đoan Mộc Hồng có lẽ rất tốt, nhưng phải người mà nữ nhân muốn."

      Ách. . . . . . ra cũng đúng.

      Biết Đoan Mộc Hồng cũng đối với mình động tâm, nàng có chút ghét .

      Loại nam nhân có thể đem tâm chia làm mấy phần  . . . . . . ra rất tổn thương người khác.

      Chẳng qua dụng ý của Tề Mị nhi với nàng lời này  là gì?

      Tề Mị Nhi sợ nàng theo Đoan Mộc Hồng đâm thọc sao?

      Trầm mặc hồi, tầm mắt Tề Mị nhi rơi vào người tiểu Dật, sau đó nháy mắt rơi Quý Ngữ Hàm.

      Ách. . . . . . Được rồi.

      Quý Ngữ Hàm vỗ vỗ bé nhóc trong ngực  , "Tiểu Dật, chỗ khác chơi trước ."

      Tiểu Dật có chút bất mãn mà chu môi nhìn Quý Ngữ Hàm, đại thẩm đáng ghét lại giở trò quỷ gì!

      "Tiểu Dật ngoan." Quý Ngữ Hàm siết chặc khuôn mặt nhắn hồng hồng của nó.

      Tiểu Dật rời , nàng biện pháp nhìn tình huống của tập tiếp theo a. . . . . .

      Khụ, khụ, tha thứ cho nàng hơi nhiều chuyện chút.
      AikoNguyenJuuni thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 275: có nữ nhân khác! (2)

      Edit: Gom Tang_E

      Beta: Quảng Hằng

      ". . . . . . Được rồi."

      Tiểu Dật cuối cùng gật đầu, nhảy xuống chân của nàng, trực tiếp qua hồ, rời tẩm cung.

      Thấy tiểu Dật rồi, Tề Mị nhi nhìn Quý Ngữ Hàm, "Nhị ca từng qua với tỷ chưa? Huynh ấy ở bên ngoài còn có nữ nhân khác."

      Ách. . . . . .

      Quý Ngữ Hàm kinh ngạc đến ngây người.

      Cái đó, lời xạo này giống như quá dễ dàng bị vạch trần. . . . . .

      Nàng còn tưởng rằng Tề Mị nhi tâm cơ rất sâu,  rất khó đối phó.

      Tề Mị nhi cười khổ cái, "Muội biết tỷ tin muội, có muốn xem chứng cớ ?"

      ". . . . . ." Lời này nghe quen tai, trước kia Đoan Mộc Hồng cũng từng như vậy.

      băn khoăn biết nên cự tuyệt thế nào, Tề Mị nhi lên tiếng, " ở trong tẩm cung, chỗ kỳ quái."

      ". . . . . . Nga, được."

      Quý Ngữ Hàm mơ hồ.

      Tẩm cung?

      Nàng cũng ở mấy tháng, nơi này có chứng cớ gì?

      Tề Mị nhi hiển nhiên đối với tẩm cung rất quen thuộc, dẫn đầu ở phía trước, cho đến trước bức tường phía bắc Thiên Điện mới dừng lại.

      Khi vào bên trong Thiên Điện có đồ dùng gì, rất rộng, có công dụng là bên ngoài trời mưa, Đoan Mộc Ly ở chỗ này luyện võ, Quý Ngữ Hàm gần như vào.

      Nơi này có vấn đề gì sao?

      Quý Ngữ Hàm tò mò nhìn bức tường kia.

      Tề Mị nhi lấy tay làm thước, ở tường cẩn thận đếm khoảng cách, sau quay đầu giải thích.

      "Chỉ là tỷ ngàn vạn lần nên tùy tiện đụng bức tường này, trừ chỗ có thể mở được cơ quan, đụng phải những nơi khác, mọi người lập tức bị hỏa dược nổ chết."

      ". . . . . . Nga."

      Quý Ngữ Hàm càng ngày càng hiếu kỳ .

      Nàng cho tới bây giờ chưa nghe Đoan Mộc Ly qua cơ quan này.

      Vốn cho Tề Mị nhi bịa chuyện, bây giờ nhìn lại, cũng có bí mật a.

      Cẩn thận đè cơ quan xuống, tiếng va chạm giống như là quân bài Domino ngã xuống đất liên tục, bức tường trước mắt các nàng lộ cái động lớn.

      " theo muội." Tề Mị nhi dẫn đầu vào.

      Quý Ngữ Hàm đứng nhúc nhích.

      "Thế nào, tỷ tin muội?"

      Tề Mị nhi cười nhìn như có chút bất đắc dĩ, " Muội ở trước mặt dẫn đường ."

      Có thể có  cơ quan là người ở phía trước có sao, người thứ hai mới bị trúng đạn a.

      Nếu là nơi Đoan Mộc Ly giấu bí mật, trong này nhất định vô cùng nguy hiểm, nàng cũng muốn xông loạn.

      Chương 276: có nữ nhân khác! (3)

      Quý Ngữ Hàm cười khan hai tiếng, "Ta nhát gan."

      "Chẳng lẽ tỷ tò mò trong này có gì?"

      "Tò mò." Nàng thành trả lời.

      Nàng vẫn cho là giữa nàng và Đoan Mộc Ly có bí mật, tại đột nhiên xuất mật thất, nàng đương nhiên hiếu kỳ

      Hay là buổi tối trực tiếp hỏi Đoan Mộc Ly .

      Nếu mang theo nàng vào xem sao?

      Hưu phu được nhỉ. . . . . . Quý Ngữ Hàm rất nghiêm túc mà bắt đầu suy nghĩ vấn đề này.

      Đứng ở trong thạch thất, Tề Mị nhi nhìn nàng lúc lâu, sau đó xoay người, "Nếu như vậy, để muội đem chứng cớ lấy ra cho tỷ xem."

      Mật thất lớn, Quý Ngữ Hàm đứng ở cửa có thể thấy hành động của Tề Mị nhi.

      Đông lượn tây lượn mà tránh cơ quan, nàng ta tới cái rương góc tường, mở nắp rương, cẩn thận từ bên trong lấy ra bức họa buộc kỹ.

      Quý Ngữ Hàm đột nhiên nghĩ đến, trước đây Dạ Cẩm xông vào tẩm cung, muốn tìm đồ có phải là bức họa trước mắt?

      Nhưng mà cũng có thể đây chẳng qua là thuận miệng loạn . . . . . .

      Đầu của nàng xoay quanh những ý niệm này, Tề Mị nhi ra khỏi mật thất, ở trước mắt nàng mở ra bức họa.

      "Chính tỷ xem ."

      Ách. . . . . .

      đúng là vẽ .

      trong bức họa đại khái chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mặt mũi lanh lợi, hơn nữa dáng vẻ nhìn rất mảnh mai, làm cho người ta nhịn được sinh lòng thương tiếc.

      Xem chút y phục người nàng, cùng các nàng tại mặc  có gì khác biệt.

      Tề loan quốc vào năm năm trước từng cải cách y phục lần, cho nên bức họa này cũng phải là quá cũ. . . . . .

      Quý Ngữ Hàm cảm thấy băn khoăn, thoạt nhìn đúng là  rất có vấn đề a. . . . . .

      "Nàng ấy là ai?" Tề  Mị nhi nhất định muốn cho nàng nhìn bức họa này, nhất định cũng biết   thân phận người trong bức họa?

      " biết."

      Tề Mị nhi rũ mắt xuống, "Ta chỉ biết nhị ca từng rất quý bức họa này, nghe trong cung có người gặp mặt vị tiểu thư này, nhưng sau lại người nọ khác ."

      Chắc là Đoan Mộc Ly bức người  ta đổi lời, nhưng mà. . . . .

      Sao khỏi có chút cảm giác quỷ dị?

      Quý Ngữ Hàm giống như nhìn kỹ bức họa, chắc là giai nhân tri kỷ trước kia của Đoan Mộc Ly. . . . . .

      nghĩ như vậy, Tề Mị nhi đột nhiên câu, "Ngữ Hàm, tỷ biết tại sao hôm nay muội muốn nhắc tới chuyện này với tỷ ?"

      Chương 277: có nữ nhân khác! (4)

      Quý Ngữ Hàm lắc đầu, " biết."

      Khụ, khụ, cũng mau thẳng . . . . . . Nàng chờ quá sốt ruột rồi.

      "Bởi vì ngày hôm qua có người ở kinh thành thấy nàng ấy."

      Hả?

      Là vị tiểu thư này vốn ở tại kinh thành, hay là bọn họ vẫn có liên lạc?

      Rất hài lòng mà nhìn thần sắc nàng băn khoăn, Tề Mị nhi xoay người đem bức họa về chỗ củ, sau đó đóng cửa mật thất lại.

      "Ngữ Hàm, nếu như nhị ca biết muội dẫn tỷ tới đây, có thể đánh chết muội."

      "À, ta cho là Tiểu thư cho ta biết ."

      Nhưng Đoan Mộc Ly chắc là có thể đoán được mà. . . . . .

      Cho đến khi tiễn Tề Mị nhi, Quý Ngữ Hàm vẫn còn băn khoăn về vấn đề bức họa.

      Trực tiếp hỏi Đoan Mộc Ly?

      rất giảo hoạt. . . . . . Nếu vẫn gạt nàng, và muốn , đoán chừng nàng cũng hỏi ra chuyện gì.

      Suy nghĩ chút. Nàng nhìn về hồ bờ bên kia vẫy vẫy tay, cất giọng gọi Thanh Long canh giữ ở nơi đó lại đây.

      "Hàm chủ nhân?" Thanh Long rất nhanh chóng chạy tới bên người nàng.

      "Cái này. . . . . . Ngươi từ ở bên cạnh Đoan Mộc Ly?"

      "Phải"

      " giống như rất tín nhiệm các ngươi, chuyện gì đều gạt."

      ". . . . . . Phải" Thanh Long đột nhiên cảm thấy Hàm chủ nhân bình thường giống như con thỏ hôm nay cười sao có chút cổ quái, khỏi bắt đầu khẩn trương.

      "Vậy bạn trước kia của . . . . . Ách, các ngươi gọi là gì nhỉ, tình nhân? Dù sao chính là loại này, ngươi có biết ?"

      Mặt Thanh Long  thoáng chốc liền biến sắc, thanh cất cao, "Chủ nhân trước kia căn bản có nữ nhân!"

      ". . . . . . Thanh Long, ngươi biết gạt người giốngchủ nhân nhà ngươi."

      "Thuộc hạ có gạt người, thuộc hạ chỉ sợ Hàm chủ nhân hiểu lầm, chủ nhân có bất kì nữ nhân khác, trước kia có, tại càng có!"

      Thanh Long thêm phần sau thôi, vừa như thế, Quý Ngữ Hàm càng cảm thấy kỳ quái.

      Nếu như Đoan Mộc Ly trước kia ra có bạn , chẳng qua là cho nàng biết đoạn tình cảm này, nàng cũng có thể hiểu.

      Chắc là bây giờ còn ‘dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng’. . . . . . chân đạp hai con thuyền?

      Đoan Mộc Ly giống người như vậy.

      Nhưng Tề Mị nhi có thể lừa gạt nàng, và Thanh Long cố ý xấu chủ nhân, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

      Quý Ngữ Hàm vạn phần rối rắm.

      "Quên , ta trực tiếp hỏi ."

      Chương 278: có nữ nhân khác! (5)

      Mặt Thanh Long  trong phút chốc tái xanh, "Đừng, Hàm chủ nhân. . . . . ."

      Chuyện này chỉ có mấy người bọn họ biết, nếu là Hàm chủ nhân hỏi. . . . . .

      Bọn họ tự mình nhảy hồ, tránh cho bị chết quá thảm.

      "Vậy ngươi , trả lời ta cái vấn đề, ta cũng hỏi ."

      "Được!" Thanh Long lập tức đáp ứng.

      "Hai người bọn họ bây giờ còn lui tới sao? Ta là loại tương đối thân mật."

      ". . . . . ." Sắc mặt Thanh Long tái xanh hơn, thể đổi vấn đề này sao?

      Mặt bi tráng mà nhìn hồ nước sau lưng  .

      Thay vì trả lời vấn đề này. . . . . . Còn bằng nhảy xuống.

      Nhìn vẻ mặt của , Quý Ngữ Hàm cũng biết đáp án.

      Nàng do dự chút, nhìn về phía Ngự Thư Phòng.

      "Thanh Long."

      "Có thuộc hạ." Thanh Long há miệng run rẩy trả lời.

      "Chúng ta ra cung dạo vòng."

      ". . . . . . Hàm chủ nhân muốn chợ dạo chút sao?" Thanh Long còn ôm tia hi vọng.

      " chợ? Cũng có thể, nhưng mà ta muốn đến chợ những thành thị khác xem chút." (ờ ý chị là bỏ nhà bụi)

      ". . . . . ." Thanh Long ngã xuống đất .

      —————
      Ngoài cửa trận thanh cổ quái khiến chú ý Đoan Mộc Ly  , cất giọng, " vào."

      . . . . . . ai vào.

      Ngoài cửa  tam đại thị vệ tụ thành đống cũng tranh nhau. . . . . . Để cho người khác vào.

      Đùa gì thế, bọn họ cũng muốn vào chịu chết!

      Ngoài cửa tiếng đánh nhau ngừng, biết là bọn Chu Tước đánh nhau, Đoan Mộc Ly đứng lên, mở cửa.

      "Mấy người các ngươi sao vậy?"

      " biết!" Mấy người đồng loạt dừng đánh nhau lại, chỉ hướng người khác.

      "Chu Tước." Đoan Mộc Ly thuận miệng chỉ đích danh.

      Chu Tước run rẩy cầm thư trong tay giao ra, sau lập tức thu hồi tay, nguồn gốc, "Đây là Huyền Vũ cầm về ."

      "Là Bạch Hổ cho thuộc hạ biết có thư!" Huyền Vũ cũng gấp bận rộn thanh minh.

      Bạch Hổ nóng nảy, "Là Thanh Long gọi thuộc qua!"

      Bi kịch là Thanh Long có ở đây, cho nên giải thích cũng tạm thời ngưng.

      "Xảy ra chuyện gì?" Đoan Mộc Ly bình tĩnh mà xé phong thư ra.

      ". . . . . ." Ba người đồng loạt lui về phía sau từng bước.

      Chu Tước mở miệng  thanh yên, "Hàm chủ nhân biết tại sao biết chuyện đại tiểu thư ."
      AikoNguyenJuuni thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 279: tức giận, bỏ hoàng thượng rời cung trốn (1)

      Edit: Gom Tang_E

      Beta: Quảng Hằng

      Đoan Mộc Ly cầm lấy thư, khẽ nhướng mày.

      "Chúng thuộc hạ chưa gì cả!"Ba người lại đồng loạt lui về phía sau từng bước.

      hề hỏi bọn họ, Đoan Mộc Ly mở phong thư.

      Bên trong xấp thư dầy, nhưng mà nội dung bức thư thoạt nhìn lại rất đơn giản ——

      Bức thứ nhất: chữ to màu đỏ  "Thứ nhất, ta rất tức giận!" Phía sau theo hơn mười dấu chấm than.

      Bức thứ hai: Đổi thành chữ màu đen , cũng chỉ ba chữ "Giống như " .

      Bức thứ ba, thứ tư . . . . . . Giống như , hơn nữa bức phía sau cũng như vậy.

      Cho đến khi Đoan Mộc Ly lật tới bức cuối cùng, mới nhìn thấy dòng chữ , phía dưới viết:

      "Ta tin tưởng chàng, chỉ là. . . . . . Chỉ là giống như điều thứ nhất! A a a. . . . . . Ta rất tức giận!"

      có. . . . . .

      Đoan Mộc Ly vừa định thu lại xấp thư, phát trong phong thư lại rơi ra tờ giấy rất .

      Mở ra, đó đống chữ rậm rạp chằng chịt——

      "Chủ nhân, chữ đỏ phải là huyết thư, là Hàm chủ nhân dùng miếng bánh đậu đỏ để viết , sau đó nàng ấy lại ngại còn để ăn, mới đổi thành mực nước , Hàm chủ nhân vẻ mặt rất khó lường, thuộc hạ xem hiểu, còn nữa, thuộc hạ là bị ép, thuộc hạ muốn cùng Hàm chủ nhân rời cung, thuộc hạ đánh lại Hàm chủ nhân. . . . . . Thuộc hạ nhất định nghĩ hết biện pháp mật báo cho ngài, nên ngài hãy cho thuộc hạ chọn nơi tốt ở Phong Hảo Quốc để an táng, nếu có thể để cho bọn Chu Tước xuống theo cùng tốt quá. . . . . . Thanh Long đề thư"

      Đoan Mộc Ly vẫn cúi đầu nhìn thư, cũng nhìn ra biểu tình gì, còn bọn Chu Tước lại khẩn trương sắp muốn ngất .

      Hơn nữa tay bọn họ còn cũng đặt ở chuôi kiếm.

      Nếu chủ nhân nổi điên. . . . . .

      bọn họ nên tự kết liễu thống khoái hơn chút.

      Thu hồi thư, Đoan Mộc Ly nhìn hướng tẩm cung, đột nhiên cười, "Ta biết."

      ". . . . . ." Bọn Chu Tước cũng thiếu chút nữa té sấp xuống.

      Cười? Chủ nhân còn cười được?

      "Chủ, chủ nhân, tại chúng ta có nên đuổi theo ?" Chu Tước lấy can đảm hỏi.

      " cần, " Đoan Mộc Ly vừa vừa xoay người trở về Ngự Thư Phòng, "Các ngươi cần làm gì làm ."

      ". . . . . ." Bọn Chu Tước lâm vào khủng hoảng, có phải chủ nhân điên rồi . . . . . .

      Chương 280: tức giận, bỏ hoàng thượng rời cung trốn (2)

      Sợ Quý Ngữ Hàm tức giận căn bản có đem ý tứ viết ràng, thanh Chu Tước run rẩy nhắc nhở.

      "Chủ nhân, Hàm chủ nhân là rời cung ra ngoài, hơn nữa. . . . . ."

      Bị Bạch Hổ cùng Huyền Vũ cùng nhau đạp mạnh cước, Chu Tước ngậm miệng.

      "Hơn nữa cái gì?"Đoan Mộc Ly quay đầu hỏi.

      " có hơn nữa!" Ba người cùng nhau lắc đầu.

      Đoan Mộc Ly gì nữa, chẳng qua là mỉm cười mà nhìn bọn họ.

      Chủ nhân, ngài đừng ở chỗ này, vào thời điểm này mà cười. . . . . .

      Bọn Chu Tước vẻ mặt đau khổ khai , "Hàm chủ nhân , chờ hài tử của nàng trưởng thành, làm ngài ấy hồi cung kể tội ngài . . . . . ."

      "Còn gì nữa ?"Đoan Mộc Ly cười hỏi.

      "Còn nữa, nàng đem long bào của ngài cầm , Hàm chủ nhân ngài. . . . . . Ngài ngày mai có thể trần trụi thượng triều. . . . . ."

      ". . . . . . Còn gì nữa ?"Cười đến bình tĩnh thể tin được.

      "Còn có,  nàng đem long sang trong tẩm cung mang , Hàm chủ nhân mùa đông cho ngài ngủ sàn nhà luyện ý chí. . . . . ."

      ". . . . . . Nàng mang  được?"

      ". . . . . . Tiểu trong suốt mang . . . . . ."

      ". . . . . ."

      "Chủ nhân, " Chu Tước cẩn thận nhìn , " tại chúng ta đuổi theo sao?"

      " cần."Đoan Mộc Ly cười đến cực kỳ ôn hòa.

      Bọn Chu Tước bị Đoan Mộc Ly cười đến rợn cả tóc gáy, đồng thời cũng càng thêm cảm thấy Đoan Mộc Ly giận điên lên rồi.

      Đây chính là Hàm chủ nhân mà chủ nhân bọn họ nâng niu ở trong lòng bàn tay ………..

      Khuyên có kết quả, Bọn Chu Tước thay phiên lén lút ra cung tìm ký hiệu mà Thanh Long lưu lại, nhưng cũng tìm được nửa điểm.

      Bọn họ gấp đến độ xoay vòng vòng, còn Đoan Mộc Ly luôn luôn ở Ngự Thư Phòng xử lý chính , chẳng qua là nụ cười mặt vô cùng quỷ dị.

      Thoáng nhìn hình như rất là ôn nhu, nhìn lại chút. . . . . .

      Đây là muốn ăn thịt người. . . . . .

      ————

      Bên kia ——

      "Đao chỉ mài như vậy?"

      Quý Ngữ Hàm rất băn khoăn, mài lâu rồi, sao cảm giác đao thay đổi?

      Thanh Long vẻ mặt đau khổ, "Hàm chủ nhân, đao này thể mài thêm nữa , mài nhiều bị hư ."

      "Phải ?"

      Quý Ngữ Hàm hài lòng lắm, "Vẫn là thanh chủy thủ kia của Phi Phi tốt hơn, sớm biết nên mượn trước."

      ". . . . . . Hàm chủ nhân, ngài mài đao làm gì?"

      Thấy sao cũng có cảm giác là muốn thiến chủ nhân. . . . . .

      Chương 281: tức giận, bỏ hoàng thượng rời cung trốn (3)

      Thanh Long càng nghĩ càng thấy kinh khủng, trước mắt càng ngừng trăng sao bay loạn.

      "Hắc hắc, ngươi đoán xem?"

      ". . . . . . Hàm, Hàm chủ nhân, ta thấy ngài cũng cần người phục vụ, ta ở chỗ này còn vướng chân vướng tay, bằng ta chỗ khác dạo ."

      "Hắc hắc. . . . . . Thanh Long à." Quý Ngữ Hàm cười híp mắt.

      ". . . . . . Dạ?" Câu hỏi của Thanh Long cũng mang theo run rẩy.

      "Hắc hắc, ngươi biết quá nhiều."

      Thanh Long trước mắt tối sầm, "Đừng, Hàm chủ nhân, ngài thể diệt khẩu! Hơn nữa thuộc hạ hoàn toàn biết gì cả, ngài bịt mắt thuộc hạ, đem thuộc hạ mang , thuộc hạ căn bản biết đây là đâu mà!"

      ". . . . . ."

      Quý Ngữ Hàm rất im lặng, "Cái đó. . . . . . Ta chỉ muốn ngươi biết quá nhiều , ta thể thả ngươi trở về báo tin."

      ". . . . . ." Thanh Long nghẹn ngào, "Hàm chủ nhân, khi chuyện đừng mang theo cây đao hù dọa người như vậy."

      còn muốn giữ lại mạng mà tìm cơ hội báo tin. . . . . . Ai, bây giờ nhìn lại hi vọng mong manh.

      "Hàm chủ nhân, nửa ngày ngài mài đao rốt cuộc muốn làm gì?"

      "Rất nhiều công dụng, chúng ta tại ở trong cung, mọi chuyện đều phải tự mình động thủ, cây đao này là loại thuộc về dân lữ hành giết người phóng hỏa mà chuẩn bị."

      ". . . . . . Giống như?"

      “Giống như cắt quả táo ~"

      Quý Ngữ Hàm vừa liền cầm quả táo lên, động tác thuần thục mà cắt vỏ quả táo.

      ". . . . . ." Thanh Long hôn mê.

      Gọt vỏ xong, Quý Ngữ Hàm khách khí hỏi , "Ăn ?"

      ". . . . . . ăn."

      Thanh Long rất muốn khóc, vẫn hoài nghi Quý Ngữ Hàm có phải biết thời điểm vừa mới gặp mặt, nàng bị qui thành món ăn phơi nắng tảng đá lớn.

      Nếu sao bi kịch luôn phát sinh ở người ?

      xóa sạch biến sắc mặt, hỏi Quý Ngữ Hàm, "Hàm chủ nhân, ngài tức giận?"

      "Dĩ nhiên tức giận!"Quý Ngữ Hàm vừa cắn mạnh vào quả táo cái.

      Ừ, ăn ngon, đồ tiến cống cùng quả táo bình thường quả nhiên giống nhau, đem rương cống phẩm này mang theo là đúng mà.

      ". . . . . ." Thanh Long run run.

      Đây là tưởng tượng cắn thịt chủ nhân?

      " ra chủ nhân rất thương ngài, chủ nhân chuyện gì cũng nghĩ cho ngài trước hết. . . . . ." Thanh Long liều mạng giúp Đoan Mộc Ly tốt.

      ra đây cũng là , bọn họ cũng hiểu chủ nhân cùng vị đại tiểu thư kia xảy ra chuyện gì.
      AikoNguyen, Hoai phamJuuni thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 282: tức giận, bỏ hoàng thượng rời cung trốn (4)

      Edit: Gom Tang_E

      beta: Quảng Hằng



      "Ừ, ta biết rất tốt với ta."

      Giơ tay chém xuống, quả táo lập tức bị cắt thành hai nửa

      Trước mắt Thanh Long tối sầm.

      Hàm chủ nhân đây là chuẩn bị chém người, nên cầm quả táo luyện tay sao?

      Bản thân tiếp tục gặm nửa, Quý Ngữ Hàm đem nửa còn lại đưa cho tiểu trong suốt luôn luôn nhảy chân nàng  .

      Cho nó ăn cũng sao, nhưng đừng đạp nàng nữa. . . . . . Hic hic.

      Thanh Long xoa mồ hôi lạnh, phát giống như mình luôn đem mọi chuyện nghĩ quá nguy hiểm .

      "Hàm chủ nhân, thuộc hạ van xin ngài, lời vui vẻ , ngài rốt cuộc muốn làm gì chủ nhân?"

      Tiếp tục như vậy, chính liền tự đem mình hù chết.

      "Làm gì à. . . . . ."

      Băn khoăn vấn đề này, Quý Ngữ Hàm vô thức vuốt đao, dọa choThanh Long sợ càng thêm run như cầy sấy.

      Suy nghĩ hồi lâu, Quý Ngữ Hàm lắc đầu, " biết, trước xem giải thích thế nào ."

      ". . . . . ." Hỏi nửa ngày cũng có ra đáp án, Thanh Long quay đầu nhìn vách tường, cảm giác bản thân sau này có thể phải thường xuyên đập vào.

      "Chủ nhân, ngài buổi tối muốn ăn gì? Thuộc hạ ra ngoài xem chút, nên chuẩn bị bữa tối ."

      Quý Ngữ Hàm cười híp mắt, "Bây giờ là mùa đông, ta mang ra ngoài đầy đủ tất cả dùng chuyến này, ngươi có cơ hội ra ngoài báo tin đâu."

      ". . . . . . Hàm chủ nhân, ngài phải rời cung trốn sao, chút ’ sao. . . . . ."

      Chỉ cần ra khỏi cửa này, có bao nhiêu là cơ hội a!

      Quý Ngữ Hàm tựa vào ghế dài cũng được mang ra từ trong tẩm cung, " tại bên ngoài loạn như vậy, quá nhiều người muốn bắt ta, ra ngoài rất phiền toái."

      ". . . . . ." Thanh Long gặp trở ngại .

      Buổi tối hôm đó, Quý Ngữ Hàm dùng nguyên liệu thức ăn đắt tiền từ trong hoàng cung mang ra làm dạ tiệc phong phú, là ăn mừng chút.

      Bữa cơm này, Thanh Long khóc ra  nước mắt mới ăn xong . . . . . .

      Sáng sớm ngày thứ hai, tâm tình Quý Ngữ Hàm tệ mà đẩy cửa ra, ách. . . . . .

      Ngoài cửa  Mặc Kỳ Tuyết cùng nàng đấu mắt.

      " Sao ngươi ở chỗ này?" Hai người trăm miệng lời.

      "Ngươi phải rời cung. . . . . .Ngô. . . . . ."

      Quý Ngữ Hàm che miệng của nàng, đem nàng kéo vào nhà, "Ngươi chạy đến nơi đây làm gì?"

      "Ta muốn tìm nơi ai quấy rầy  suy nghĩ chyện trong lòng."

      Mặc Kỳ Tuyết vẻ mặt ngạc nhiên nhìn nàng, " Sao ngươi vẫn còn ở trong cung?"

      Chương 283: tức giận, bỏ hoàng thượng rời cung trốn (5)

      Cái này . . . . . .

      Nàng dĩ nhiên vẫn còn ở trong cung, trong cung rất tiện.

      Thiếu thứ gì, có thể trở về trộm bất cứ lúc nào, ăn cũng có thể Ngự Thiện Phòng tìm đồ, hơn nữa phiền toái cũng ít, tại người muốn bắt nàng ít, trong cung đương nhiên chính là nơi an toàn nhất.

      Ai rời cung trốn nhất định là rời hoàng cung ra ngoài, có thể rời tẩm cung trốn . . . . . .

      Trong cung nhiều cung điện bỏ hoang như vậy, vốn là ai phát ra nàng, nghĩ tới Mặc Kỳ Tuyết đúng lúc tìm tới đây.

      Quý Ngữ Hàm rất băn khoăn, "Ngươi phát được bí mật của, tại chỉ có thể lưu lại với ta ."

      " cần!"Mặc Kỳ Tuyết trừng mắt, "Các ngươi cãi nhau ta mới vui vẻ, ta cho biết ngươi ở nơi này!"

      ". . . . . . Cũng đúng."

      Các nàng là tình địch, nàng dĩ nhiên trợ giúp Đoan Mộc Ly tìm được nàng.

      "Đúng rồi, ngươi còn thích Đoan Mộc Ly?"

      Chuyện lần trước, nàng ấy còn chưa nhận bộ mặt của Đoan Mộc Ly sao?

      ". . . . . ." Mặt Mặc Kỳ tuyết đen lại, "Lần trước nhất định là tâm tình của tốt, Đoan Mộc Ly ràng là quân tử ôn nhuận như ngọc  !"

      Quý Ngữ Hàm rơi lệ, "cho dù ta , ngươi cũng tin, ra là hồ ly sắc bén như dao thái  . . . . . ."

      ". . . . . . sắc bén như dao thái là sao?" chưa cắt qua món ăn, Cửu công chúa nhịn được hỏi.

      "Thế này , ngày hôm qua ta mới mài thanh, bén."

      Thanh Long bởi vì đề tài quỷ dị này co giật cái.

      ra là bọn họ ở trong cung?

      Thanh Long vô cùng đau lòng mà nhìn ngoài cửa sổ, chủ nhân a. . . . . . Nhanh tìm đến đây !

      Bị Thanh Long nóng bỏng gọi ở trong lòng, Đoan Mộc Ly tại cười.

      cười, còn bọn Chu Tước lại muốn khóc.

      "Chủ nhân tìm bao lâu?" dám phát ra thanh, Huyền Vũ dùng khẩu hình miệng hỏi.

      Chu Tước đưa ra ngón tay lắc lắc, ít nhất canh giờ . . . . . .

      Thời gian canh giờ, chủ nhân cứ đứng ở trước hộc tủ tầm thường, biết lật thứ gì, thời gian càng dài, liền cười đến càng quỷ dị.

      Ba người lại thêm hoài nghi Đoan Mộc Ly điên rồi, nghiêm túc suy tính có phải nên gọi người tới giúp tay hay , hợp lực đánh ngất xỉu sau đó gọi thái y tới xem chút.

       

      ——————

       

      Chương 284: tức giận, bỏ hoàng thượng rời cung trốn (6)

      Đem hộc tủ triệt triệt để để lật lần, Đoan Mộc Ly đếm "Chiến lợi phẩm" trong tay, chân mày nhíu lại.

      Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi, chủ nhân rốt cục cũng sắp nổi giận. . . . . .

      Thần kinh bọn Chu Tước cũng căng thẳng, bày  trận địa sẵn sàng đón quân địch.

      Chân mày càng nhăn chặc, Đoan Mộc Ly rốt cục mở miệng, "Trong cung ở đâu có cái rương như vậy?"

      ". . . . . ." Bọn Chu Tước thiếu chút nữa ngã xuống đất.

      là lúc nào rồi, chủ nhân vẫn còn hỏi vấn đề râu ria này!

      Nhưng Đoan Mộc Ly lên tiếng, ba người cũng chỉ có thể vắt hết óc mà nhớ lại.

      "Tê Nguyệt Trai hình như có cái."

      Ánh mắt Đoan Mộc Ly sáng lên, tâm tình rất tốt, "Đến Tê Nguyệt Trai!"

      Ba người bọn Chu Tước liếc nhìn mấy lần, được rồi, phải gọi thái y tới xem chút . . . . . .

      Vì vậy Chu Tước theo Đoan Mộc Ly đến Tê Nguyệt Trai, còn Huyền Vũ cùng Bạch Hổ chia nhau xin trợ giúp.

      Sau nửa canh giờ. . . . . .

      Phi Phi mặt mày vui vẻ mà nhìn Đoan Mộc Ly té xuống đất, "Rốt cuộc ta cũng tìm được cơ hội đánh trận!"

      Mặc Kỳ Thụy lạnh buốt, "Là rốt cuộc tìm được cơ hội đánh lén ."

      ". . . . . . đánh lén, ngươi đánh thắng được sao?"

      nữa, cho dù là đánh lén, bọn họ cũng phải hợp lực xuất thủ, nếu cũng nắm chắc phần thắng.

      có mặt mũi!

      Nghĩ như vậy, Phi Phi cảm thấy cao hứng gì.

      " với các ngươi nữa, ta còn phải tiếp tục tìm Cục than ."

      "Có tin tức?" Mặc Kỳ Thụy thanh lạnh buốt mà gọi lại.

      Thứ nhất nơi này phải là Phong gian Quốc, người theo bên cạnh dù sao nhiều lắm.

      Thứ hai Phi Phi là bảo chủ của Khiếu Thiên bảo, nếu bàn về tìm người, thủ hạ của chắc là hiệu suất cao nhất.

      "Nếu tìm được , ta còn ở lại trong cung sao?"

      Phi Phi có chút tức giận thầm, "Cũng biết Cục than chạy đến nơi nào, muốn cũng phải gọi ta, cùng nhau bỏ trốn chứ."

      ". . . . . ."

      Lúc Đỗ thái y kiểm tra xong, lắc đầu, "Hoàng thượng Long thể an khang, hoàn toàn có vấn đề gì."

      "Làm sao có thể? Đỗ thái y, ông xem kĩ ."

      Đỗ thái y bất đắc dĩ, " có vấn đề gì."

      đường  tới đây, Chu Tước còn với ông ta rằng đầu óc của hoàng thượng có thể xảy ra vấn đề, làm ông ta sợ hết hồn.
      AikoNguyenJuuni thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 285: thôi, bỏ trốn ! (1)

      Edit: Gom Tang_E

      Beta: Quảng Hằng



      Nhìn ba người bọn họ vẻ mặt cùng khổ, Phi Phi phì cười.

      " có vấn đề, các ngươi còn cao hứng? Nào nào nào, ta để cho các ngươi được như ý nguyện, đem Đoan Mộc Ly đánh ngu, cần thu tiền ~"

      ". . . . . . Cút!" Bọn Chu Tước cùng nhau giơ đao đuổi giết .

      Mặc Kỳ Thụy vốn muốn rời , nhưng ánh mắt liếc nhìn bức họa mà Đoan Mộc Ly mở ra nửa, bước chân dừng lại.

      Đó là. . . . . .

      mặt luôn luôn lạnh như băng chợt biến sắc, Mặc Kỳ Thụy tới mấy bước, mở ra bức họa, thân thể càng thêm chấn động.

      Bọn Chu Tước đều đuổi giết lẫn nhau, Đỗ thái y cũng vội vàng cúi đầu dọn dẹp rương quần áo, ai chú ý động tác của .

      Sững sờ, ý thức được bọn Phi Phi sắp trở lại , Mặc Kỳ Thụy nhanh chóng đem bức họa khôi phục nguyên trạng, đứng dậy rời .

      ——————

      Quý Ngữ Hàm"Rời cung trốn " , ba ngày .

      Trong ba ngày này, Thanh Long luôn lặp lặp lại câu hỏi ——

      "Hàm chủ nhân, ngài  hết giận  chưa? Hay là để thuộc hạ trở về xem chút?"

      Quý Ngữ Hàm tâm tình rất tốt đẩy cửa sổ ra, " về, nơi này tốt vô cùng, phong cảnh cũng. . . . . . Ách. . . . . ."

      muốn khen ngợi cảnh sắc nơi này, trước mắt đột nhiên là thêm  phong cảnh.

      Mỹ nam từ trời giáng xuống. . . . . .

      Ánh mắt Phi Phi nhìn chằm chằm Quý Ngữ Hàm, sau đó đột nhiên mắng câu, "Trời ơi, đầu bị đánh ngu rồi, cho nên ta nhìn thấy Cục than !"

      ". . . . . ."

      Vừa muốn xoay người rời , Phi Phi lại dừng lại, đưa tay đâm đâm Quý Ngữ Hàm, "Cục than ?"

      ". . . . . . Là ta."

      Ánh mắt sáng lên, Phi Phi lập tức nhảy vào cửa, đóng kín cửa, " ra là ngươi núp ở trong cung!"

      Quý Ngữ Hàm rất vô lực, " Tại sao ngươi lại tới nơi này?"

      "Ta bị đuổi giết, vừa đúng lúc chạy đến nơi này."

      Phi Phi mặt mày vui vẻ, "Đây chính là duyên phận! , chúng ta bỏ trốn ."

      đợi Quý Ngữ Hàm trả lời, cửa đóng lại bị đẩy ra, Mặc Kỳ Thụy mang theo thân hàn khí xuất .

      Quý Ngữ Hàm rơi lệ, "Tại sao ngươi cũng xuất ?"

      Lạnh buốt, " Người đuổi giết chính là ta."

      ". . . . . ."

      Phi Phi bất mãn liếc nhìn Mặc Kỳ Thụy, "Muốn giết lát nữa giết, ta đây chánh !"

      Vừa vừa nhìn về phía Quý Ngữ Hàm, hăng hái bừng bừng mà lại đề nghị, " thôi, bỏ trốn !"

      Chương 286: thôi, bỏ trốn ! (2)

      ". . . . . ."

       

      "Nếu ngươi muốn chạy, chúng ta có thể trở về Khiếu Thiên Bảo."

      Mặc Kỳ Thụy lạnh buốt mà cắm câu, "Khiếu Thiên Bảo thường có người gây chuyện, có an toàn như Phong Gian Quốc ."

      Phi Phi nổi giận, "Chúng ta nghiên cứu cách bỏ trốn, ngươi tham gia náo nhiệt gì!"

      "Nàng muốn rời , chỉ có thể theo ta."

      "Từ cung người này chạy đến cung người khác, có cái gì khác nhau!"

       Phi Phi tức giận, " Hoàng thân quốc thích như các ngươi chính là phường hoa tâm!"

      Hai người nhìn nhau trận, Mặc Kỳ Thụy mở miệng, "Rời trước hãy ."

       "Chậm !"

       

      Phi Phi bắt đầu xăn tay áo, " là bỏ trốn, ba người cùng thành ra cái gì!"

       

       Mặc Kỳ Thụy tiếp tục lạnh buốt, "Tam giác tìnhyêu."

      Quý Ngữ Hàm hoàn toàn rơi lệ, sớm biết dạy từ ngữ đại, tất cả mọi người đều học dùng. . . . . .

       Nàng yên lặng lui về phía sau, đứng cùng với Thanh Long sớm ngu ngơ.

      "Hàm, Hàm chủ nhân, người muốn theo bọn họ bỏ trốn?"

       Quý Ngữ Hàm suy nghĩ chút, rất nghiêm túc, " ra ta cảm thấy hai người bọn họ có thể cùng nhau chạy."

       ". . . . . ."

      Hừ hừ cổ họng, Quý Ngữ Hàm gọi bọn họ, "Các ngươi đừng đánh, ta muốn ."

      Phi Phi dừng tay, mặt hận biến sắc, " có nữ nhân khác, ngươi cũng có thể nhịn!"

       " Đương nhiên thể nhịn, nhưng mà bây giờ trước hết nghe giải thích rồi hãy ."

      ". . . . . . Vậy sao ngươi lại ?"

      "Tức giận !" Quý Ngữ Hàm xụ mặt"Ta rất tức giận" .

       "Ngươi có biết , ta hoàn toàn có gọi người tìm ngươi!"

      Ách. . . . . .

      Quý Ngữ Hàm bắt đầu cảm giác ổn, cho người tìm nàng?

      sớm đoán được nàng còn ở trong cung chứ?

      Quên , biết cũng biết rồi, mấu chốt là xem lời giải thích có hài lòng hay , nếu như hài lòng ——

      Hưu phu sau đó tạo phản soán vị sao nhỉ?

      Càng nghĩ càng cảm thấy chủ ý này tệ, Quý Ngữ Hàm bắt đầu gật đầu mỉm cười.

      ". . . . . ." Phi Phi im lặng, sau đó quan sát quan sát bốn phía.

      " , ta ở lại, chúng ta như thế này cũng coi như bỏ trốn!"

      Mặc Kỳ Thụy trực tiếp mở miệng, " Phòng phía đông này thuộc về ta."

      "Được, lấy cửa làm ranh giới."

      Hai người nhanh chóng phân chia địa bàn, đơn giản dọn dẹp chút, trở về dọn nhà.

       

      Chương 287: cho nên nàng cùng nam nhân khác ở chung (1)

       ". . . . . ." Quý Ngữ Hàm im lặng nhìn bóng lưng của bọn họ.

      Cái đó. . . . . . Nàng lần này"Rời cung trốn " giống như lại náo nhiệt.

      Đúng vậy a, rất là náo nhiệt, buổi tối hôm đó, ngay cả"Quỷ" cũng đến làm khách . . . . . .

      Đêm xuống, tất cả mọi người yên giấc nồng.

      Cửa lặng yên tiếng động bị đẩy ra, bóng trắng tới.

      Bọn Phi Phi ngủ bên ngoài phòng, tại hoàn toàn có ý thức có người xông vào, có thể thấy được động tác rất .

      đúng, phải là động tác quỷ tới rất .

      Bởi vì nhanh chóng điểm huyệt ngủ của bọn Phi Phi, bóng trắng căn bản là bay.

      Nhìn mặt , còn luôn luôn cười ngừng, đoán chừng trước kia bởi vì cười co giật nên chết mới biến thành quỷ mặt cười. . . . . .

      Cứ như vậy bay vào trong phòng, quỷ màu trắng nhìn Quý Ngữ Hàm nằm ở giường, quay đầu , nhìn lại chút.

      Sau đưa ra bàn tay quỷ, siết chặc mặt của Quý Ngữ Hàm.

      "Tiểu trong suốt, đừng làm loạn!" Quý Ngữ Hàm mơ mơ hồ hồ mà lầm bầm câu.

      Mặt còn kéo dài bị bóp, Quý Ngữ Hàm bất mãn, mơ mơ màng màng mà mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt cười đến cực kỳ vui vẻ  .

      "Đây là cái gì . . . . . ."

      Quý Ngữ Hàm lầm bầm câu, có chút bất mãn, đưa tay nắm tiểu trong suốt, đắp mặt tiếp tục ngủ.

      ". . . . . ." Khuôn mặt tươi cười của quỷ áo trắng cứng lại.

      Qua mấy giây, lại bắt đầu cười, cầm lấy bánh đậu đỏ ở bàn, dùng nước hòa tan ra, cho vài giọt ở khóe miệng, lại thoa chút trước ngực.

      Sau đó liền duy trì bộ dáng trọng thương hộc máu như vậy, hữu khí vô lực mà gọi Quý Ngữ Hàm, "Quả Quả. . . . . ."

      . . . . . . Người giường có phản ứng.

      Khuôn mặt tươi cười co quắp cái, quỷ áo trắng—— Đoan Mộc Ly cầm khối điểm tâm lên đập nàng, "Quả Quả. . . . . ."

      Bị đập tỉnh, Quý Ngữ Hàm đem tiểu trong suốt mặt lấy ra, nhìn .

      "Ta bị thương. . . . . ."

      "À. . . . . ."

      Quý Ngữ Hàm thoạt nhìn sao thanh tĩnh được, xách tiểu trong suốt đưa qua, "Cho ngươi, chừng có thể trị thương."

      ". . . . . ."

      Tuấn nhan tươi cười lần nữa co quắp, "Quả Quả, ra ta chết, trước hừng đông, ta nhất định phải rời . . . . . ."

      Lúc này Quý Ngữ Hàm khẩn trương, vèo ngồi dậy, "Ngôi vị hoàng đế truyền cho ta chưa? Có đại thần phò trợ ?"
      AikoNguyenJuuni thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :