1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hoàng Thượng Không Thể Ăn Ta - Thẩm Du

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 603: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta?! (1)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      "Đúng là vì hai người bọn họ!"

      "Làm cho Đoan Mộc Ly..."

      Dạ Cẩm còn chưa nói dứt lời, Đoan Mộc Ly thật bình tĩnh đánh người choáng váng, sau đó cười nhìn lướt qua những người khác.

      "..."

      Vừa mặc váy cỏ lắc lư một hồi xong mọi người đều lui từng bước về phía sau, thở dài nhìn Dạ Cẩm té xỉu.

      "Thật ngu ngốc, sao ngươi có thể nghĩ đến việc hại Đoan Mộc Ly? Aizzz... Sao thể học hỏi chúng ta chứ?"

      Sau khi bị bọn họ mạnh mẽ tung cước, chạy đến bày tỏ, "Dạ Cẩm làm loại việc này thực đáng xấu hổ! Chúng ta tuyệt đối làm như vậy!"

      Những người khác cũng gật đầu phụ họa, "Đúng, ngay cả người như cũng làm được, càng cần phải chúng ta ~ "

      nổi giận, " cái gì đó!"

      ràng là cao thượng tích chút xíu đức!

      Sai, là đạo đức lớn!

      Những người khác cũng nóng nảy, bày tỏ quyết tâm, lại náo loạn cái gì vậy!

      Mọi người tức giận lẫn nhau, trong đám người chỉ có Thanh Long thầm cảm thấy vui mừng.

      Nhớ lại chuyện cũ, khỏi lưu lại nước mắt tang thương.

      Nhớ năm xưa... Người bị đá ra luôn là !

      Đoan Mộc Ly mặc kệ bọn họ động kinh, nhặt Oa Nhi và Tiểu Trong Suốt lên, mang theo Quý Ngữ Hàm rơi lệ rời , tính tìm tiên đế.

      Đối tượng bọn họ muốn bày tỏ quyết tâm đều rồi, bọn họ cũng quấn quýt nữa.

      Mọi người xoa xoa hốc mắt trừng đến sắp lòi cả con mắt ra, " cần cãi, kỳ vài người chúng ta đều là người cao thượng ~ "

      "Đó là ~ "

      đám người liền như vậy động kinh, cùng rời tiên giới tìm tiên đế.

      Đúng vậy, muốn tìm tiên đế nhất định phải rời tiên giới, bởi vì tại bận rộn ——

      "Ngươi đứng lại đó cho ta!"

      Tiên đế tức sùi bọt mép đuổi theo một người khoác bộ áo nghiêm nghiêm kín kín.

      "Ngươi xem, bản tiên đế có gì tốt! Vì sao ngươi ghét bỏ ta!"

      "..."

      Mới từ tiên giới trở lại nhân gian, mọi người gì xem màn này.

      Đuổi theo lâu như vậy, chút khẩn trương tiên đế cũng có, ngay cả lời kịch đều vẫn là câu này...

      Tiểu thư nhanh phía trước trả lời n lần, tại ràng lười đáp lại , chỉ tăng tốc chạy .

      "Ngươi đứng lại —— "

      Tiên đế phát hỏa, tiến lên ngăn ở trước mặt nàng.

      "Nhìn cũng đã nhìn, sờ cũng sờ, ngươi dám chịu trách nhiệm với ta?!"
      Chương 604: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta? ! (2)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Cái gì, cái gì chứ?

      Mọi người lập tức liền sảng sảng khoái khoái rút gân lần.

      Bất quá việc này có thể khiến người ta phấn chấn mà động kinh...

      Trong khoảng thời gian bọn họ ở đây, phát sinh chuyện gì?

      Tiên đế "Hiến thân" xong lại vẫn bị ghét bỏ?

      Bị ngăn lại, tiểu thư mặc áo choàng thực bình tĩnh, "Là chính ngươi ngủ lõa thể, nửa đêm đứng lên vệ sinh cũng mặc quần áo."

      A...

      Mọi người ti hí mắt trao đổi vài ánh mắt ý vị sâu xa.

      Sau đó bọn họ cùng nhau dùng ánh mắt khiển trách nhìn tiên đế, lưu manh!

      Tiên đế tự giác đuối lý, trước kia ở tiên giới, buổi tối chỉ có mình, mặc quần áo cũng có ai nhìn...

      Cho nên nhất thời quên...

      Nhưng mà...

      "Vậy vì sao ngươi lại còn sờ ta!" Tiên đế tức giận chất vấn.

      Phi Phi đột nhiên nâng tay ngăn lại, "Tiên đế, ngươi hỏi như vậy hiệu quả tốt ~ "

      Tiên đế quay đầu, cắn răng nhìn nhóm người kia tay cầm hạt dưa vây xem, "Các ngươi nên làm gì thì làm !"

      Mọi người lập tức nhìn phía Đoan Mộc Ly đứng bên cạnh, học bình tĩnh cười, "Chúng ta là tới phụ trách hậu mãi."

      "..." Tiên đế gặp trở ngại rồi.

      Tiểu thư mặc áo choàng ngược lại cảm thấy có chút kỳ quái ngẩng đầu nhìn bọn họ liếc mắt cái, lại lập tức thu hồi ánh mắt.

      Phi Phi qua vỗ vỗ , "Tiên đế, đừng tức giận mà ~ đến đến đây, chúng ta dạy ngươi câu vừa rồi nên thế nào."

      xong lại vẫy tay, " , cơ hội cho ngươi biểu đã đến!"

      nhíu mày, rất sâu lắng , "Cơ hội tốt như vậy ta thể độc chiếm, Tiểu Mễ, cám ơn ngươi nhiều năm qua vẫn toàn tâm toàn ý đối xử tốt với biểu muội ta, cơ hội này..."

      mặt lộ ra thần sắc giãy dụa, sau đó thực chân thành ngẩng đầu, "Quên , tặng cho ngươi!"

      Tiểu Mễ cảm động đến rơi nước mắt, " , vì cảm tạ ngươi, ta chuẩn bị hưu biểu muội ngươi."

      nhanh chóng lấy tay về, "Nhưng ta vừa nghĩ lại, trong khoảng thời gian này Dạ Cẩm vẫn giúp đỡ ta nhiều nhất!"

      " rất có nghĩa khí!"

      Dạ Cẩm thực cảm động vỗ bờ vai của , "Tiểu Mễ dứt được biểu muội ngươi cũng sao cả, ta có thể gạt nàng bán!"

      "..."

      bi phẫn, "Kỳ ta và biểu muội có ân oán!"

      "Vậy tốt quá, chúng ta giết nàng giúp ngươi!"

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 605: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta? ! (3)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      "Ông trời ơi ——" ngửa mặt lên trời bi phẫn thét dài.

      Mọi người cũng ngăn cản , "Kêu , kêu xong liền làm mẫu ~ "

      Cho nên rít gào xong, liền mang vẻ mặt bất chấp tất cả đến trước mặt tiên đế sớm chờ hết kiên nhẫn...

      Hắng hắng giọng, lấy khăn tay bé ra giương lên, "Vậy vì sao ngươi muốn sờ người ta ~~~ "

      xong còn thẹn thùng dậm chân...

      "..." Miệng tiên đế sùi bọt mép, run rẩy ngã xuống đất.

      Ô... Quý Ngữ Hàm khóc lớn.

      Những người khác đều vỗ tay cho , "Hay, làm mẫu rất hay! Chúng ta biết rõ việc này nên tìm ngươi!"

      "... Cút!"

      Chờ tiên đế vất vả đứng lên, Phi Phi vỗ vỗ bả vai , lời thấm thía, "Chờ đợi quả nhiên là đáng giá, đúng ?"

      "..." Tiên đế đáng thương lại ngã xuống đất.

      Kỳ tiểu thư áo choàng cũng rất muốn động kinh.

      Nhưng bị tiên đế quấn lấy lâu như vậy, đá cũng đá , nàng hiển nhiên hẳn nên chạy trước, đợi khi tìm được nơi có người lại sảng sảng khoái khoái động kinh lần.

      Đáng tiếc nàng vừa di chuyển, đám người lập tức che ở trước mặt nàng, "Tiểu thư xin dừng bước."

      Sao có thể để cho nàng chạy?

      Nếu nữ nhân vật chính chạy mất, sao bọn họ còn có thể xem diễn được chứ?

      Tiểu thư mặc áo choàng thực bất đắc dĩ, "Ta và vốn liên quan."

      "Vậy sao ngươi lại sờ người ta?"

      Tiểu thư mặc áo choàng thực bình tĩnh, " đứng ở đàng kia, ban đêm rất tối, ta tưởng mặt tường."

      A...

      Mọi người ti hí mắt trao đổi vài ánh mắt ý vị sâu xa.

      Sau đó bọn họ lại khinh bỉ tiên đế còn chưa đứng lên, đây ràng là có kế hoạch đùa giỡn lưu manh!

      Thế mà còn dám nương người ta sờ ngươi?!

      Khinh bỉ xong, mọi người hỏi nàng, "Ngươi cứ vậy mà buông tha tên lưu manh?"

      "Đúng, sao 'Răng rắc' ?"

      vừa vì bị buộc làm mẫu cho tiên đế, cho nên bây giờ cực kỳ thống hận .

      Tiểu thư mặc áo choàng càng bình tĩnh, " người ta mang đao."

      "..." Mọi người bị chấn động.

      phải người bình thường mà...

      "Hạnh ngộ hạnh ngộ!"

      đám người đánh giá nàng lần nữa, dùng ánh mắt kính ngưỡng nhìn nàng.

      "Khách khí, khách khí."

      Khi tiên đế bi kịch tỉnh lại, nhìn thấy chính là hình ảnh đám người trò chuyện với nhau vui.
      Chương 606: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta?! (4)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Điều này làm cho tất cả bi phẫn nổi lên trong lòng , thiếu chút nữa lại ngất xỉu...

      Nhưng mà lập tức cắn răng chịu đựng.

      Nghĩ rằng đường đường là thần tiên, lại là lão đại của thần tiên... Tuy rằng lão đại ở đây có nghĩa là lợi hại nhất.

      Ngừng!

      Mặc kệ như thế nào, dù sao tốt xấu gì cũng là một thần tiên, sao có thể bán cho người còn bị người ghét bỏ?!

      Càng nghĩ càng giận, tiên đế vọt mạnh đứng lên, đẩy mọi người ra, hùng hổ đứng trước mặt nàng.

      "Cái khác đừng ! Vì sao ngươi hôn ta?"

      Cái gì cái gì?

      Máu nhiều chuyện của mọi người sôi trào, ngay cả hôn cũng hôn rồi?

      Kích động, đồng thời bọn họ cũng quên khinh bỉ tiên đế chút.

      Chuyện quan trọng như vậy, sao đến giờ mới !

      Bây giờ phải thời điểm thở dốc!

      Tiểu thư mặc áo choàng vẫn là luôn bình tĩnh, chút cũng chần chờ trả lời, "Ta tưởng là đầu heo, muốn cắn ngụm."

      "..."

      Mọi người bị chấn động.

      Mạnh mẽ quá...

      " đúng đúng!"

      Phi Phi phục hồi tinh thần lại trước hết, "Tiên đế, nàng sờ ngươi, sau đó lại nghĩ ngươi là đầu heo..."

      "Đúng vậy!"

      Những người khác cũng gật đầu, "Tiên đế, ý tứ của nàng là dáng người ngươi tốt!"

      "Đúng, nàng mắng ngươi!"

      Quý Ngữ Hàm rơi lệ, đồng tình nhìn tiểu thư mặc áo choàng.

      Có liên quan đến nhóm người này, nàng đừng mong thoát thân ...

      đám người còn giựt giây tiên đế.

      "Tiên đế, đây mới là vấn đề trọng điểm!"

      "Đúng! Nàng vẫn ghét bỏ ngươi, là vì cảm thấy dáng người ngươi tốt!"

      "Ta xem là vì nàng thấy , dáng người ngươi ràng tốt lắm!"

      "Bạn hữu, cởi !"

      "Đúng, dũng cảm chứng minh chính mình!"

      "..." Quý Ngữ Hàm rơi lệ đầy mặt, họ là loại người nào vậy...

      Bọn họ ngươi câu ta câu, tiên đế sắp muốn điên rồi.

      "... Cút! Muốn cởi các ngươi cởi !"

      Phi Phi lắc đầu, "Nam tử hán đại trượng phu, có vậy mà cũng nhăn nhó gì chứ?"

      "Đúng đó, phải chỉ khỏa thân thôi sao ~ "

      "Chẳng lẽ dáng người tốt?"

      Tiên đế nổi giận, "Phép khích tướng cũng vô dụng! Ta mắc mưu!"

      Sau đó hạ giọng, với tiểu thư mặc áo choàng, ", ta cởi cho ngươi xem!"

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 607: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta? ! (5)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Vẫn bị lừa.

      Tiểu thư mặc áo choàng lắc đầu, " xem."

      đám người lập tức thực bất lương bắt lấy cơ hội kích động, "Xem ra là có chuyện như vậy, nàng thích xem!"

      "Đúng, giải quyết duy nhất lúc này chính là ngươi lập tức cởi , bức nàng xem!"

      Dưới bức bách của mọi người, tiên đế giận dữ ——

      Nhìn về phía Đoan Mộc Ly.

      "Ngươi nhìn làm gì chứ?"

      Mọi người kích động như trước, đều rất ngạc nhiên, "Ngươi hy vọng xin hỗ trợ chứ?"

      Đoan Mộc Ly có lương tâm sao?

      Có!

      Nhưng đều đặt ở người Quý Ngữ Hàm, đối mặt với bọn họ, Đoan Mộc Ly hoàn hoàn toàn toàn mang theo hắc tâm ...

      Tiên đế quen biết Đoan Mộc Ly mấy vạn năm, đương nhiên cũng biết điều này.

      Cho nên xắn tay áo, đến trước mặt Đoan Mộc Ly mạnh mẽ nhìn chằm chằm , miệng còn trả lời vấn đề của bọn Phi Phi.

      " phải! Nhưng năm đó ta bị Đoan Mộc Ly lừa gạt rất thảm, sau lần đó, mỗi lần ta cảm thấy chính mình sắp bị lừa, ta đều nhớ tới khuôn mặt , những người khác gì cũng đều có tác dụng!"

      Khuôn mặt này của Đoan Mộc Ly, trong mắt có thể trừ tà đuổi ma quỷ, trốn tai phòng họa, có công dụng giống như sắp du lịch liền chuẩn bị nhiều bùa hộ mệnh...

      đây là phỏng theo hình mẫu Đoan Mộc Ly?

      Mọi người nổi giận, ai có thể so công lực này với Đoan Mộc Ly được?

      Giận, thế phải là để bọn họ tiếp bước con đường lừa gạt người sao?

      Đoan Mộc Ly chính là tai họa!

      Giận mà dám gì, trong lúc nhất thời bốn phía chỉ còn lại thanh tốn hơi thừa lời.

      Bọn họ vừa im lặng, tiên đế liền như bình thường mà bình tĩnh tự hỏi.

      Xem ra, một chiêu này quả nhiên rất hữu dụng ~

      Sở dĩ như bình thường...

      Là vì tiên đế liên tục bị ghét bỏ n ngày, lòng tự trọng cùng tự tin đều bị hủy diệt cùng đả kích, lại nói việc này cũng ép buộc thần kinh bình thường của hắn tới sống dở chết dở ...

      chất vấn tiểu thư mặc áo choàng, "Ta là người, sao ngươi có thể xem ta như heo!"

      Đây tuyệt đối là lấy cớ!

      Trong áo choàng lộ ra ánh mắt thực bình tĩnh nhìn , "Ta ăn hoa quả gần năm, nhìn thấy thịt thực dễ sinh ra ảo giác."

      "..."

      Mọi người đều lui về phía sau bước.

      Bọn họ phát vị này quả nhiên rất mạnh mẽ, mỗi lần chuyện đều có thể khiến bọn họ chấn động.
      Chương 608: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta?! (6)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Tuy rằng đuổi theo nàng rất nhiều ngày, quả chỉ thấy nàng ăn hoa quả, nhưng tiên đế vẫn thể nào tin được cách này.

      "Vì sao ngươi chỉ ăn hoa quả?"

      Sau hồi cãi vã, tiểu thư mặc áo choàng tiếp tục bình tĩnh, "Nghe nếu ta ăn gì đó, tai nạn chết người."

      "Vì sao?"

      " biết." Thực bình tĩnh.

      "Ai chết?"

      " biết." Tiếp tục bình tĩnh.

      "..."

      Mọi người gì nhìn nàng.

      Sau đó có ý tốt đề nghị, "Vị tiểu thư này, ngươi nhìn nam nhân mặc quần áo màu trắng kia, cười đến thực ôn hòa đúng ?"

      Người chỉ đương nhiên chính là Đoan Mộc Ly, theo sát tiểu thư mặc áo choàng đẩy mạnh công tác tiêu thụ, "Người kia thực thích lừa gạt người, ta cảm thấy ngươi hẳn là đồng môn với ."

      "Ta dối, đây là nghe , ta cũng biết sao lại thế này."

      Giọng của tiểu thư mặc áo choàng thực chân thành, nhưng mọi người đều bị Đoan Mộc Ly lừa sợ...

      Cho nên ai khinh địch tin tưởng nàng, trong ánh mắt đều là hoài nghi.

      Trái lại tiên đế là người đầu tiên nhịn được nữa, "Quên , cho dù đây là ! Nàng cắn ngụm, phát là người, vì sao còn muốn tha ta lên giường?"

      "..."

      Mọi người nổi giận, nâng cánh tay xắn tay áo chuẩn bị tẩm quất tiên đế, "Chuyện quan trọng như vậy bây giờ ngươi mới !"

      Tiên đế cũng thực giận, "Điều quan trọng đương nhiên phải sau cùng!"

      "Bậy bạ! Ngươi chuyện quan trọng trước, đợi đến khi ngươi đề cập tới, người ta chạy mất!"

      "Khụ, lạc đề ..." Quý Ngữ Hàm rơi lệ nhắc nhở bọn họ.

      khí giương cung bạt kiếm lập tức biến mất, đám người hứng trí bừng bừng hỏi, "Sau đó xảy ra cái gì?"

      "Sau đó..."

      Hình như tiên đế nhớ lại cái gì quá bi thảm, mặt lộ thần sắc thê thảm, "Sau đó..."

      Giận, rốt cuộc ngươi có hay !

      Nhưng mọi người e ngại tổn thương đến tiên đế lộ vẻ thực yếu ớt cẩn thận, cho nên chỉ mắng mắng trong lòng.

      Bằng nếu động kinh, có người cho bọn họ chuyện đêm đó ~

      Giọng tiên đế bi thảm đến cực điểm, "Sau đó... Cái gì cũng phát sinh!"

      Khiếp sợ xong, mộtt đám nam nhân đều đồng tình nhìn tiên đế, giống như vừa mới nghe người ai đó kể thảm kịch.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 609: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta? ! (7)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Ặc...

      Quý Ngữ Hàm mờ mịt.

      Sao mọi người lại có biểu cảm giống trước đó?

      Cái gì cũng chưa phát sinh, phải chuyện tốt sao?

      Nhìn mặt tiên đế thảm như vậy, nàng còn tưởng rằng vị tiểu thư mặc áo choàng này làm chuyện... Khụ, thể cho người ngoài, với .

      Đoan Mộc Ly bình tĩnh cười, giải thích đơn giản, "Võ công của tiên đế tệ."

      Hả... A! hiểu!

      Võ công của tiên đế tệ, tiểu thư mặc áo choàng cũng thể bắt buộc , cho nên phải tự nguyện bị người ta kéo lên giường.

      Lúc ấy nhất định là ôm mục đích thuần khiết, vô cùng kích động, nghĩ lập tức liền... ừ ~

      Nhưng tiểu thư mặc áo choàng lại chẳng làm gì, người ta căn bản có cái ý tứ kia với ...

      Aizzz.

      Quý Ngữ Hàm phải thực hiểu biết tâm tính nam nhân, nhưng cũng hiểu được tiên đế quả rất đáng đồng tình.

      Phi Phi cảm khái vỗ vỗ bả vai , "Bạn hữu, nếu ngươi sớm chuyện này, chúng ta chê bai ngươi như vậy."

      "Đúng vậy, đều là nam nhân, chúng ta hiểu."

      "Về sau có chuyện gì liền với chúng ta, chúng ta nhất định hỗ trợ!"

      Tiên đế nghẹn ngào, "Cám ơn..."

      Đều đến vỗ vỗ bờ vai của , đám nam nhân cùng chung mối thù, khiển trách tiểu thư mặc áo choàng, "Vì sao ngươi lại làm như vậy!"

      Đối mặt nhiều ánh mắt nam nhân vây công, tiểu thư mặc áo choàng vẫn bình tĩnh như cũ, "Lúc ấy ta ngủ mơ màng, đầu có chút mơ hồ."

      "Việc này dính dáng gì đến mơ hồ!"

      "Ta ý thức được đó là người, kỳ nếu ta thanh tỉnh, lúc ấy ta căn bản cắn , ta , ta thể ăn thịt."

      "..."

      Mọi người lại bị chấn động, xem khối "Thịt" bên cạnh bọn .

      Nếu Đoan Mộc Ly là thứ "bán" người bán thần tiên, hiệu quả vẫn rất tồi, sao đến phiên tiên đế lại là bi kịch?

      Nhìn vẻ mặt thê thảm của tiên đế, mọi người đành phải tiếp tục hỏi tiểu thư mặc áo choàng.

      "Mặc kệ là người hay là thịt heo, vì sao nàng muốn kéo người lên giường!"

      Giọng bình tĩnh chút do dự trả lời bọn họ ——

      "Lúc ấy ta cắn ngụm, cảm thấy hình như là còn sống, muốn tha trở về giường, buổi sáng hôm sau lại nấu ăn."

      "..." đám nam nhân nhất thời gì, đều bị đáp án này làm cho cứng họng.
      Chương 610: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta?! (8-)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Sau đó bọn họ đá Mặc Kỳ Thụy có bộ mặt thoạt nhìn bình tĩnh nhất ra.

      Khối băng phụ hy vọng của mọi người, tuy rằng nội tâm của sóng to gió dữ, nhưng khuôn mặt kia vẫn là khối băng hoàn mỹ.

      ra vẻ thực bình tĩnh hỏi tiểu thư mặc áo choàng, "Chỉ là thịt heo mà thôi, cho dù muốn nấu nó cũng có thể bắt nó để qua bên trước, cần kéo lên giường."

      "Lâu lắm ăn thịt, ta mơ hồ lúc nào cũng có loại cảm giác khủng hoảng, nghĩ thịt chạy mất."

      "..."

      Đáp án này rất chấn động người, khối băng cũng bị đánh bại.

      lúc, Phi Phi cảm khái vỗ vỗ bả vai tiên đế, "Bạn hữu, kiếp sau lại báo thù ."

      "... Đời này của ta khi nào mới có thể chết?"

      Mọi người vô hạn đồng tình với , "Có vẻ ngươi chết được."

      "..." Tiên đế hộc máu ngã xuống đất.

      Tiểu thư mặc áo choàng thực bất đắc dĩ, "Sao cứ nhất định phải làm cho ta mua ? tại ta tiện nuôi thêm người nữa."

      "Vì sao?"

      "Nghe ta lập tức chết."

      Hiển nhiên mặc kệ tình gì cũng thể lay động được bình tĩnh của tiểu thư mặc áo choàng, khi những lời này, giọng của nàng cũng có chút gợn sóng nào.

      "... Vì sao lại là nghe ?"

      "Bởi vì điều này là nghe người khác ."

      "..." Mọi người cười ngất.

      là phải trông cậy vào Đoan Mộc Ly rồi, đám người mềm nhũng từ từ dâng tinh thần lên...

      Im lặng nửa ngày Đoan Mộc Ly đột nhiên lên tiếng hỏi nàng, "Đây là nghe gần đây nhất?"

      Ra tay ra tay rồi!

      Rốt cục Đoan Mộc Ly cũng bất mãn tiểu thư mặc áo choàng cướp nổi bật của , chuẩn bị cùng tân binh nhất quyết phân cao thấp!

      Mọi người kích động.

      Nhưng tại nên ủng hộ Đoan Mộc Ly, chờ xả giận cho tiên đế, hay là...

      Ủng hộ tiểu thư mặc áo choàng, chờ nàng thay bọn họ báo thù rửa hận đây?

      Mặc kệ nó, dù sao mặc kệ bên nào thắng, đối với bọn họ đều có lợi!

      Cho nên mọi người chờ hai người bọn họ "Quyết đấu", trong lòng vô cùng vui vẻ.

      Mà tiểu thư mặc áo choàng...

      Nàng khó có khi chần chờ chút, giống như có chút đề phòng với Đoan Mộc Ly.

      Nhưng ngẫm lại dù sao nàng cũng lập tức sắp chết...

      Được rồi, .

      "Đúng, trước kia ta nghe nếu ta lại thành thân, mất mạng."

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 611: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta?! (9)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Phi Phi nhịn được, "Ngươi còn chuyện gì phải nghe !"

      Che rất kín, mọi người cũng nhìn mặt nàng lộ vẻ gì.

      Nhưng tiểu thư mặc áo choàng giống như còn suy nghĩ chút, sau đó trả lời, "Ta đói bụng."

      "..." Mọi người bị chấn động.

      Cho rằng bọn họ nghe hiểu, tiểu thư mặc áo choàng còn giải thích chút.

      "Ý ta là chuyện 'Ta đói bụng' phải ta nghe ."

      Nàng giải thích thôi, giải thích rồi, mọi người đều có cảm giác chống đỡ nổi. Liên tục lui về phía sau.

      Tiểu thư mặc áo choàng kỳ đứa thành thực...

      Nàng đói bụng, chính là thực đói bụng...

      cánh tay đeo bao tay lấy ra quả táo rửa sạch từ trong bao quần áo, lại lấy ra miếng vải màu đen.

      Sau đó nàng liền lấy miếng vải màu đen này che từ xuống dưới, chiều dài cơ hồ tới thắt lưng...

      Trong lúc ánh mắt mọi người run rẩy, cánh tay đeo bao tay kia lùi về trong miếng vải, bên trong cũng lập tức phát ra thanh con sóc gặm hoa quả...

      Mọi người hoảng sợ nhìn tiểu thư mặc áo choàng, đúng, tại là tiểu thư che đầu...

      "Nàng đây là ăn sao?"

      "Tiên đế, ngươi từng thấy nàng tháo áo choàng xuống chưa?"

      "Đúng vậy, ngươi xác định nàng là người, phải tinh gì gì chứ?"

      Trong tiếng ồn ào nghi vấn của mọi người, tiểu thư mặc áo choàng cắn xong quả táo, tay đeo bao tay cầm hạt quả táo chìa ra khỏi miếng vải.

      tay kia cầm khăn tay lùi về lau lau miệng, thuận thế vươn đến bao lấy hạt quả táo.

      Thu hồi miếng vải che đầu, tiểu thư mặc áo choàng thực bình tĩnh lấy mồi lửa, đốt trụi hạt táo cùng khăn tay...

      Mọi người lại bị chấn động.

      Đây là ăn, phải là phương pháp tà ma gì chứ?

      "Vì sao ngươi phải đốt bỏ hạt táo?"

      "Nghe thứ gì ta chạm qua đều có độc."

      ... Lại là nghe .

      Mọi người đều sắp bị tiểu thư mặc áo choàng làm chấn động nên lời, chỉ có Đoan Mộc Ly vẫn còn bình tĩnh như cũ, cười hỏi nàng, "Từng nghe tên chính mình chưa?"

      Luôn luôn bình tĩnh, tiểu thư mặc áo choàng giống như có chút phát điên, mọi người đều nghe được ràng lời tốn hơi thừa lời.

      Mọi người khinh bỉ Đoan Mộc Ly, trình độ của giảm xuống thẳng tắp rồi...

      —————

      Kết thúc công việc , hôm nay ra người này, đàn sao sao ╭(╯3╰)╮ ngày mai gặp
      Chương  612: Ngươi dám chịu trách nhiệm với ta?! (10)
      Edit: Ishtar
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Hỏi cái vấn đề gì vậy, tên mình mà còn phải nghe sao!

      Nhưng ngoài dự kiến của bọn họ, cọ cọ đủ rồi, tiểu thư mặc áo choàng căm giận trả lời, " có!"

      Nàng nghe đống chuyện, chính là chưa ai từng đề cập nàng được gọi là gì!

      "..." Mọi người bị kinh sợ nâng tinh thần lên.

      Đoan Mộc Ly bình tĩnh cười hỏi nàng, "Vậy từng nghe về đảo Hải Nam chưa?"

      Tiểu thư mặc áo choàng đột nhiên kích động, "Nghe rồi, ta còn từng nghe về Thổ Lỗ Phiên!"

      Mọi người cũng kích động , "Thiên vương địa hổ!"

      "Bảo tháp trấn hà !" Tiểu thư mặc áo choàng lập tức tiếp lời.

      Sau đó vẻ mặt đám người phấn khởi chạy đến, cầm tay nàng, lệ nóng doanh tròng, "Đồng chí, rốt cục ta cũng tìm được ngươi!"

      "..." Quý Ngữ Hàm bi phẫn mãnh liệt vịn lấy Đoan Mộc Ly.

      Vì sao, vì sao nàng lại dạy bọn họ cách đại!

      Rốt cục tiểu thư mặc áo choàng cũng tìm được hy vọng trong đời, "Các ngươi cũng đến từ đại?"

      " phải."

      đám người lập tức thu tay, biểu tình phong phú đồng loạt khoát tay với nàng.

      Lúc này, rất "Am hiểu" tình huống, tự nhiên thành người đứng ra, nâng tay hơi hơi rung động lên, tràn đầy cảm xúc , "Nàng ta ~~~ mới, đúng!!"

      "..." Quý Ngữ Hàm rơi lệ trốn sau người Đoan Mộc Ly.

      Phi Phi nổi giận, "Cục than , ngươi nên ra mặt!"

      Những người khác tức giận, "Ai cho ngươi phát giận! Biểu tình hài hòa như vậy, cẩn thận chúng ta khai trừ ngươi!"

      "Khai trừ khai trừ! phải là chương trình giới thiệu gì!"

      Phi Phi xong tiếp tục kêu nàng, "Cục than !"

      "Ta nâng người dậy nổi..." Ô.

      Để bọn họ long trọng giới thiệu như vậy, ai còn dám bước ra...

      Tiểu thư mặc áo choàng thấu hiểu nhìn nàng.

      Mọi người đều bị tiểu thuyết lừa, ra xuyên qua đều dễ dàng!

      Quý Ngữ Hàm chịu, những người khác liền mượn cơ hội châm ngòi thổi gió, "Thần lẩm bẩm tiểu thư, nàng coi thường ngươi!"

      "Chờ chút!"

      đặt câu hỏi, "Vì sao là thần lẩm bẩm tiểu thư?"

      Những người khác khinh bỉ , "Ngươi thấy là nàng lần thần lải nhải sao?"

      "Có sao? Ta cảm thấy..."

      đánh giá tiểu thư mặc áo choàng chút, "Ta cảm thấy có chút."

      "Đó là bởi vì ngươi rất lần thần lải nhải!"

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :