1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xước Xước

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Vương Nhược Nhất

      Vương Nhược Nhất Well-Known Member

      Bài viết:
      91
      Được thích:
      390
      Chương 43.2

      “Cái này, bị làm sao thế hả? hiểu tiếng người à?” Khương Mộc Ninh tức giận trừng to hai mắt, kéo chặt cánh tay của Mai Lộ, tức giận đến mức đỏ bừng cả gương mặt.

      “Mày mau buông tay ra, cái tên biến thái này.” Mai Lộ cố gắng vùng tay ra, đối phương nhìn qua có vẻ như uống nhiều, nhưng sức tay lại hề yếu.

      ra ngoài chơi còn giả bộ làm thánh nữ cái gì nữa? cũng tự nhìn lại mặt hàng của mình chút à? Ông đây nhìn trúng , đấy là phúc nhà .”

      Đối phương cũng lớn tuổi, giày Tây, mặc đồ Tây, ra cũng chỉ là tên mặt người dạ thú, có lẽ là uống rượu vào nên có thêm dũng cảm, ta kéo chặt tay Mai Lộ chịu buông, thậm chí còn đùa giỡn đưa mặt tới gần mặt Mai Lộ, cố ý hà hơi vào mặt . “Người đẹp à, cảm thấy thế nào? Ông đây thích nhất loại người có khẩu vị cay như em. Tối nay theo tôi đêm , giá tiền tùy em.”

      Khương Mộc Ninh cắn chặt răng, rất hối hận vì vừa rồi để điện thoại trong phòng, ai nghĩ rằng và Mai Lộ chỉ phòng rửa tay mà cũng gặp loại biến thái như thế này, mạnh mẽ kéo Mai Lộ .

      “Chát.” Đó là thanh Mai Lộ mạnh mẽ tát cái lên mặt đối phương, Mai Lộ tức giận mở to hai mắt, nhìn người đàn ông trẻ tuổi bị cái tát khiến cho ta ngơ ngác, nhưng vẫn hết tức giận mắng: “Cái tên điên này. Muốn tìm về tìm mẹ mày . Nếu còn buông tay ra, cẩn thận bà đây thiến mày.”

      “Con mẹ nó. Cái con điên thối tha này. Cho mày chút mặt mũi mà mày lên mặt à.


      “Dừng tay.” Khương Mộc Ninh thấy đối phương phản ứng lại, tức giận vung tay chuẩn bị đánh Mai Lộ, tức đến chịu nổi, nhanh chóng buông tay Mai Lộ ra rồi bước lên đỡ lấy cánh tay của đối phương.

      “Mộc Ninh.”

      Triệu Tiệm An bước nhanh đến, thấy Khương Mộc Ninh bị người đàn ông đánh mạnh cái, khiến ngã đập vào tường, tim giật thót lên, tức giận đến tận não, bước nhanh tới, ngồi chồm hổm xuống cẩn thận đỡ Khương Mộc Ninh, sau đó quan sát mặt .

      “Mộc Ninh, em có sao ?”

      “Đàn ….” Khương Mộc Ninh ngạc nhiên nhìn Triệu Tiệm An đột nhiên xuất , được thành lời, đáy lòng uất ức cũng được dẹp yên. “Đàn .”

      Khương Mộc Ninh cắn môi, thành lời, biết, chỉ cần vừa mở miệng, nhất định chảy nước mắt, nhưng muốn mình yếu đuối như vậy, ít nhất cũng muốn ở nơi đông người như này, cho nên mắt cũng đỏ ửng lên, nắm chặt áo Triệu Tiệm An, cắn chặt môi lời nào.

      Triệu Tiệm An cẩn thận kiểm tra từ xuống dưới, đỡ Khương Mộc Ninh dứng lên, xem ra là có việc gì, lúc này mới thấy hơi yên tâm, tay nắm chặt tay Khương Mộc Ninh, sau đó lạnh lùng quay đầu lại nhìn người đàn ông kinh ngạc kia.

      vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt Triệu Tiệm An thoáng qua chút kinh ngạc, ngờ lại là Trình Diệu.

      “Triệu, Triệu tổng….” ràng Trình Diệu cũng nhìn ra được trong mắt Triệu Tiệm An chỉ còn lại tức giận, khiến sợ hãi, cũng tỉnh rượu hơn nhiều.

      “Trình tổng, trước hết mời thả bạn tôi ra.”

      Triệu Tiệm An nhịn xuống tức giận trong lòng, lqd, lạnh lùng , ánh mắt sắc nhọn bắn thẳng về phía Trình Diệu. Trong lòng Trình Diệu cũng co rụt lại, gần như theo bản năng buông tay Mai Lộ ra, gượng cười ấp úng giải thích: “Ha ha, tôi biết mấy này lại là bạn của Triệu tổng… Đây là hiểu nhầm thôi….”

      Ánh mắt Trình Diệu rời khỏi gương mặt tức giận đến mức đỏ bừng của Mai Lộ, trong lòng có chút tiếc nuối.

      Những người phụ nữ muốn nghênh còn cự như này gặp nhiều rồi, bây giờ còn từ chối, đến cuối cùng cũng phải thuận theo như con chó thôi. Hôm nay chẳng qua do uống nhiều, đúng lúc ngứa ngáy khó nhịn trong lòng, lại bị cha già đè nặng, nhẫn nhịn, muốn giải tỏa, lại gặp được loại hình thanh thuần quyến rũ, khiến thấy mới mẻ thôi, hai nữ sinh viên thôi mà, cũng phải chưa từng chơi đùa.

      “Mai Lộ, cậu có sao ?” Khương Mộc Ninh kéo Mai Lộ đến bên cạnh mình, cầm lấy tay , lập tức nhìn thấy vòng đỏ tay, ràng vừa rồi tên kia dùng sức rất lớn, nhịn được ánh mắt nhìn Trình Diệu càng tức giận.

      “Đàn , người này bị bệnh thần kinh. ta vừa nhìn thấy bọn em lập tức kéo muốn bọn em với ta, còn mạnh mẽ túm lấy Mai Lộ chịu thả.” Khương Mộc Ninh nhìn vẻ mặt của Trình Diệu cũng hiểu là ta biết Triệu Tiệm An, thậm chí có chút kiêng nể, mặc dù trong lòng oán giận Triệu Tiệm An lại kết bạn với loại người như thế này, nhưng đây cũng là đấu tranh nội bộ, để về nhà xử lí sau. Bây giờ phải đối ngoại .

      Bên này ồn ào làm kinh động đến số người, Mã Nhuận đứng bên cạnh thấy tình huống khó khăn, ta cảm thấy có chút đau đầu vội vàng chạy về báo với Trình tổng, trong lòng ta cũng thầm oán trách ông chủ nhà mình hiểu chuyện, ra ngoài bàn chuyện làm ăn cho tốt , vậy mà ta còn coi đây là hộp đêm để đến chơi hay sao? Kéo trong KTV cũng thôi , kéo người liên quan sao, bây giờ ràng động vào người có quan hệ rất thân quen với Triệu tổng đấy. ta cũng chỉ là thư kí nho mà thôi, ta thể xử lí được loại chuyện như này.

      Đợi đến khi ta đưa được Thích Thành mang theo vẻ mặt hứng thú và ông chủ Trình vẻ mặt tức giận đến trường, lqd, Khương Mộc Ninh kéo Mai Lộ an ủi, nhìn thấy Thích Thành và người đàn ông trung niên xa lạ đến đây, lập tức yên lặng đứng sau lưng Triệu Tiệm An.

      “Chuyện gì thế này? Sao lại đứng chắn cửa toilet thế này?”

      Thích Thành vừa quay đầu lại thấy Chân Mẫn Du đứng phía sau , nở nụ cười to với ta, trong lòng vô cùng thoải mái khi chuyện rắc rối này liên quan đến .

      Triệu Tiệm An khẽ nhíu mày nhìn về phía Chân Mẫn Du, lại cảm thấy có chút nhức đầu, là, chuyện gì mà người nào cũng sáp vào thế này, nắm chặt lấy tay Khương Mộc Ninh, quay đầu nhìn vẻ mặt , thấy chỉ khẽ nhíu mày cái liếc nhìn Chân Mẫn Du, sau đó nhanh chóng quay đầu , lúc này mới yên lòng, vừa mới gặp Khương Mộc Ninh đấy, còn chưa kịp thông báo cho ràng Chân Mẫn Du cũng ở đây đâu.

      trùng hợp này, làm khó người ta mà, muốn gặp, giải thích được gặp.

      Triệu Tiệm An để ý đến Chân Mẫn Du, chỉ nhìn Thích Thành : “Thích tổng, hạng mục công trình của Trình thị chúng ta nhận nữa.”

      “Cái gì?” Thích Thành ngẩn người, nhìn tình hình trước mắt, mặc dù biết là xảy ra số chuyện, nhưng nghĩ rằng lại nghiêm trọng đến trình độ này. “Tiệm An, chuyện này, chúng ta có thể để ngày mai về công ty rồi bàn lại được ?”

      cần, tại mình có thể quyết định, công trình này, mình nhận.”

      Triệu Tiệm An dùng ánh mắt thâm trầm nhìn về phía Thích Thành, những lời dư thừa, nhưng trong đó có quyết định ràng, Thích Thành cũng hiểu được rất ràng.

      Thích Thành khẽ thở dài cái trong lòng, chỉ có thể cố gắng dùng giọng bình tĩnh : “Mình biết rồi. Như vậy, ông chủ Trình, xin lỗi, chuyện hợp tác lần này chỉ có thể bỏ qua thôi. Nếu còn cơ hội, chúng ta hợp tác vào lần sau.”

      Ông chủ Trình tức giận nhìn đứa con trai chỉ biết gây họa nhà mình, ánh mắt lại liếc đến thư kí Mã Nhuận đứng bên cạnh, ông ho tiếng, cố gắng cứu chữa: “Triệu tổng, Thích tổng, mặc dù tôi là chuyện gì xảy ra, nhưng chúng tôi rất có thành ý với hạng mục lần này, cũng rất thích tài hoa của Triệu tổng, mặc kệ là chuyện gì, tôi nhất định cho mọi người lời giải thích ràng, còn về hạng mục lần này chúng ta có thể bàn bạc kĩ lại lần nữa được . Dù sao , làm ăn là làm ăn, đúng ?”

      Ông chủ Trình nhanh chóng liếc mắt nhìn được Triệu Tiệm An bảo vệ ở phía sau, ánh mắt ông khẽ trầm xuống, ông biết là con trai ông phá hoại, chỉ vì người phụ nữ mà nóng đầu sao?

      Đúng vậy, làm ăn là làm ăn, đây chính là công trình lớn đó, đối phương lại rất có thành ý. Thích Thành nhìn Triệu Tiệm An bằng ánh mắt chờ mong, trong lòng rất mong Triệu Tiệm An đổi ý.

      “Ông chủ Trình, ngại quá, hạng mục lần này tôi nhận. Ông cũng hạng mục lần này là do cậu Trình đây phụ trách, bây giờ tôi rất nghi ngờ nhân phẩm của cậu Trình, công trình lớn như vậy, lại là người như này phụ trách, tôi thể nhận công trình như này.” Triệu Tiệm An , nhưng cũng trực tiếp chỉ ra vấn đề người Trình Diệu.

      Trình Đổng Thanh đỏ mặt, vừa xấu hổ lại do dự. Ánh mắt ông nhìn Triệu Tiệm An rồi lại nhìn con trai mình, ông cũng biết bây giờ chức vụ của con trai ông có thể giữ được , nhưng ông phải chống lại phần lớn cổ đông trong cuộc họp hội đồng quản trị để con trai phụ trách công trình này, lần này có được kết quả tốt, bước tiếp theo của Trình Diệu trong công ty càng thêm khó khăn.

      Triệu Tiệm An cho ông chủ Trình nhiều thời gian suy nghĩ, trực tiếp với Thích Thành tiếng, sau đó nắm tay Khương Mộc Ninh, cùng Mai Lộ về phòng của họ, lúc qua ánh mắt ngạc nhiên của Trình Diệu, dùng đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn .

      Chân Mẫn Du đứng phía sau, há miệng thở dốc, ta cố nhịn đáy lòng cuồn cuộn, kìm chế gì, đợi khi Thích Thành và ông chủ Trình khách sáo vài câu, ngơ ngác nhìn hành lang trống rỗng, bên tai vang vọng tiếng nhạc, trong lòng mờ mịt chỉ còn lại hình ảnh bóng lưng Triệu Tiệm An nắm tay Khương Mộc Ninh rời .
      seattle, Hale205, Sweet you3 others thích bài này.

    2. Vương Nhược Nhất

      Vương Nhược Nhất Well-Known Member

      Bài viết:
      91
      Được thích:
      390
      Chương 44

      Sau khi về phòng, Mai Lộ cũng kể lại đơn giản việc vui trong Hoàng Phủ, cuối cùng cũng chỉ là Triệu Tiệm An giải quyết, lúc này mới khiến cho Lôi Ngư xông ra ngoài.

      Nhưng sau khi xảy ra chuyện này, ý muốn vui chơi của mọi người cùng bị nhạt , mặc dù còn chưa đến thời gian trả phòng, nhưng mọi người cùng đều đồng ý đứng dậy ra về.

      Đứng trước cửa Hoàng Phủ, Triệu Tiệm An bãi đỗ xe lấy xe, Khương Mộc Ninh và bạn cùng phòng đứng lại chờ , trường học của Lôi Ngư ở gần đây nên xe đạp tới, tại giữ xe đạp, vừa cùng chờ với Mai Lộ vừa chuyện với . Khương Mộc Ninh và Dư An Dao nhìn nhau cười cười, hai người cùng kéo Vạn Manh Manh bước lùi lại mấy bước, để lại cho hai người kia chút gian riêng. kéo váy, chịu đựng cơn lạnh do gió đêm mang đến, yên tâm chờ Triệu Tiệm An lái xe đến đây.

      “Khương Mộc Ninh, rốt cuộc có biết vừa rồi Tiệm An bỏ công trình lớn đến thế nào ?”

      Sau lưng truyền đến thanh có chút kìm nén nhưng vẫn che dấu được tức giận, bởi vì tức giận trong lòng, cho nên ta cũng chỉ được coi là miễn cưỡng duy trì được ung dung trong giọng , nhưng lại mang theo kích động. Khương Mộc Ninh hơi ngẩn ra, nhíu mày quay người lại, nhìn thấy Chân Mẫn Du tức giận trợn mắt nhìn , dáng vẻ rất tức giận.

      muốn cho tôi biết là tôi nên vui mừng sao?” Khương Mộc Ninh giật giật khóe môi, lộ ra nụ cười nhạt, ngay sau đó lập tức quay đầu , có ý định để ý đến ta nữa.

      Chân Mẫn Du nhìn Khương Mộc Ninh chỉ để lại cho ta bóng lưng, ta cảm thấy ngọn lửa dưới đáy lòng bốc thẳng lên, ta cắn chặt răng, nhắm mắt lại, lúc này ta mới nhịn xuống được tiến lên, đợi đến khi hơi thở cũng bình tĩnh lại, ta mới đến bên cạnh Khương Mộc Ninh, những ngón tay túm chặt lấy túi sách của mình, ánh mắt nhìn thẳng vào gương mặt nhìn phía trước hề nhìn ta.

      “Cho nên, tôi muốn , xứng với Tiệm An.” Chân Mẫn Du ngẩng cao cằm, trong lòng nghĩ đến Triệu Tiệm An nên vừa mềm mại lại thấy đau khổ. “ ấy khó khăn lắm mới xây dựng được nền tảng như hôm nay, nhưng vừa rồi chỉ vì trọng tình cảm, chỉ vì ấy cố ý bỏ công trình sắp đến tay, hề có chút ý muốn khuyên ấy, thậm chí hoàn toàn biết hối hận, tôi thực … đau lòng thay cho ấy….” Giọng của Chân Mẫn Du thấp dần, mang theo chút run rẩy khó đè nén.

      Dư An Dao và Vạn Manh Manh ở bên cạnh cũng chuyện, nhưng cũng nhíu mày, nhìn chằm chằm Chân Mẫn Du. Khương Mộc Ninh mím môi, lqd, cảm thấy trái tim bốc hỏa, quay đầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gò má của Chân Mẫn Du, giọng chậm mà nặng, mang theo chút kìm nén và cảnh cảo: “ ra là vậy, vậy theo ý , đàn ông phải thấy nghiệp quan trọng hơn bạn , đó là chuyện sai lầm nha, tôi cảm thấy buồn thay cho . Nhưng mà, tôi rất vui mừng, bạn trai tôi cảm thấy tôi quan trọng hơn nghiệp của ấy, nếu như người đàn ông ngay cả bạn mình cũng bảo vệ được, nghiệp có thành công đến đâu cũng chỉ là phía sau. Nhưng cũng may là tôi và có cùng suy nghĩ, nếu chắc là Triệu Tiệm An cũng chẳng thèm ngó đến tôi mất.”

      .” Gương mặt Chân Mẫn Du trở nên xanh lét, ta cắn chặt răng, tức giận trợn tròn mắt nhìn Khương Mộc Ninh, ngón tay bóp đến mức trắng bệch.

      “Nhưng mà, những suy nghĩ của loại ế lớn tuổi như những thiếu nữ thanh xuân như chúng tôi thể tiếp nhận được. Lần trước tôi cũng rồi, thay vì bỏ công sức người tôi, bằng tìm đến Triệu Tiệm An . Nhưng mà, tôi nghĩ, có lẽ đến chỗ ấy nhưng được đáp lại, cho nên mới có cách nào lùi lại, chỉ có thể đến xuống tay ở chỗ tôi. Đáng tiếc, đầu óc tôi đơn giản như nghĩ đâu.” Khương Mộc Ninh nhe răng cười tiếng, quay đầu lại nhìn thấy Triệu Tiệm An lái xe đến, lại ngoái lại nhìn Chân Mẫn Du cái: “Vậy , gặp lại sau, đúng, vẫn là gặp lại tốt hơn, bởi vì chỉ cần nhìn thấy là tôi thấy mất hết khẩu vị, để tránh làm ảnh hưởng đến khẩu vị của tôi, làm phiền dì Chân đây về sau nếu nhìn thấy tôi nhớ đường vòng nha.”

      Khương Mộc Ninh cười hì hì, quay đầu lại đón nhận ánh mắt hỏi thăm của Triệu Tiệm An, vẫy vẫy tay về phía sau lưng, cũng thèm để ý xem người đằng sau có phải bị tức đến mức xì khói mũi hay , mà trực tiếp nhanh tới bên cạnh Triệu Tiệm An, giúp mở cửa xe, dùng sức nhảy cái từ bậc thang thứ ba xuống bậc thang cuối cùng, vui vẻ đến mức cười ha ha, nhanh chóng nhảy vào ngực Triệu Tiệm An, mặc cho bị dọa đến hết hồn ôm chặt lấy , chút tức giận do Chân Mẫn Du mang lại cũng tiêu tán hết.

      lấy được người đàn ông mà ta tha thiết ước mơ, lqd, cũng tránh được bị ghen tị, ghen ghét. Cũng chỉ là người cầu xin nhưng được, người đáng thương nhưng cũng rất đáng buồn, đáng hận mà thôi, có được hạnh phúc mà người ta mong ước, vậy tại sao phải để trong lòng?

      càng thèm nhìn, sợ rằng Chân Mẫn Du càng thêm tức giận khó chịu đúng ?

      Đến khi bốn người trong phòng ngủ của Khương Mộc Ninh lên xe Triệu Tiệm An, Mai Lộ mở cửa kính xe xuống, ngừng vẫy tay với Lôi Ngư đạp xe đạp mình bên ngoài, càng lúc càng rơi về phía sau, cho đến khi mọi người còn nhìn được bóng dáng chàng Mai Lộ mới bày ra gương mặt buồn bã quay đầu lại.

      “Ai, để mình ấy rồi….”

      “Stop!” Vạn Manh Manh trừng mắt. “Nếu cậu bỏ được đến vậy ở lại cùng cậu ấy .”

      Mai Lộ trừng mắt, vỗ mạnh chưởng vào đầu Vạn Manh Manh, sau đó ngại ngùng ôm mặt: “Con nhóc chết tiệt này, chị đây là người rất ngây thơ….”

      Vạn Manh Manh kêu ‘Á’ tiếng, ôm đầu mình, thèm nhìn Mai Lộ: “Chữ ‘ở lại cùng’ của mình cũng đâu có mang nghĩa rộng đâu.”

      Khương Mộc Ninh cười cười mở radio, nghe radio phát ca khúc tươi đẹp do giọng nữ trong sáng, dịu dàng hát, quay đầu nhìn về phía Triệu Tiệm An, nhìn , hai người đều nở nụ cười, mặt có chút nóng.

      Khi ba người Dư An Dao xuống xe, Triệu Tiệm An mới khởi động xe lần nữa, do dự mở miệng: “Chân Mẫn Du lại gì với em à?”

      Khương Mộc Ninh khẽ bĩu môi, hơi quay đầu lườm Triệu Tiệm An cái, sau đó lành lạnh : “Còn có thể gì nữa, đơn giản chỉ là em rất xứng với , giống như quen em, về sau có lẽ chỉ có thể ăn khí qua ngày mà thôi.”

      Triệu Tiệm An nghe giọng điệu chua lè của Khương Mộc Ninh, hơi nhếch khóe môi, nhìn chằm chằm phía trước chớp mắt, rất hứng thú hỏi han: “Vậy à? Nếu thực phải ăn khí em làm thế nào bây giờ?”

      Khương Mộc Ninh trợn tròn mắt lườm , bĩu môi: “ nghĩ rằng em cùng ăn khí với sao?”

      “Ừ. Tất nhiên, đến lúc đó Mộc Ninh nhà chúng ta nuôi gia đình, tự nhiên theo cũng có thịt ăn.”

      “Hừ, nhiều nhất cũng chỉ cho miếng canh thịt thôi, còn muốn ăn thịt sao?”

      Khương Mộc Ninh nhàng hừ lạnh, đổi lấy nụ cười nhàng của Triệu Tiệm An, giống như cái gì đó gõ vào lòng Khương Mộc Ninh: “Được rồi, dám, em ăn thịt, uống canh.”

      Trở về khu nhà của Triệu Tiệm An, sau khi ngừng xe xong, hai người cùng nắm tay vào thang máy, cửa thang máy mở ra ở tầng mười, Triệu Tiệm An nắm tay Khương Mộc Ninh ra ngoài, vừa ra khỏi thang máy hai người đều ngẩn người.

      “Tiệm An…”

      Triệu Tiệm An và Khương Mộc Ninh cùng nhíu mày, hai người nhìn Chân Mẫn Du khắp người đều có mùi rượu, say đến mức mắt chỉ còn lờ đờ, hai người đều cảm thấy đau đầu.

      Triệu Tiệm An giọng thở dài, đưa Khương Mộc Ninh đến cạnh cửa, mở cửa, nhìn Khương Mộc Ninh biết làm sao : “Mộc Ninh, em vào nhà trước , chuyện riêng với ta chút.”

      Khương Mộc Ninh nhìn Chân Mẫn Du dùng ánh mắt u oán nhìn Triệu Tiệm An, tuy trong lòng rất khó chịu, nhưng vẫn nghiêm mặt gật gật đầu vào: “Em vào trước.” xong nhanh chóng vào, tiện thể đóng luôn cửa lại.

      Triệu Tiệm An nhìn Khương Mộc Ninh vào nhà, quay đầu nhìn về phía Chân Mẫn Du, ánh mắt cũng chuyển sang lạnh lùng, nhíu chặt lông mày, trong lòng lên chút kiên nhẫn.

      Là bạn học cũ, biết là mình còn có nghĩa vụ khai thông cho ta, chính ta luẩn quẩn trong lòng đây cũng là tự ta tìm, đáng tiếc, ta luôn quấy rầy đến cuộc sống sinh hoạt của .

      “Tiệm An…” Chân Mẫn Du hơi híp mắt, ngơ ngác nhìn Triệu Tiệm An.

      Triệu Tiệm An mấp máy môi, biết làm sao : “Chân Mẫn Du, tôi nghĩ tôi vẫn muốn cho ràng, cho nên tôi cũng hiểu nổi, cuối cùng muốn gì?”

      “Tiệm An…. Em phải…. Em chỉ là, chỉ là nỡ…” Chân Mẫn Du giọng giải thích lộn xộn, nhưng việc giải thích cũng có chút sức lực nào, cuối cùng ta cúi đầu xuống, ngơ ngác nhìn lớp gạch men trơn bóng đất, nở nụ cười tự giễu: “Em chỉ là nỡ buông, cam lòng mất mà thôi, ràng, em tới sớm hơn, vì sao em thể giữ được lại?”

      “Chuyện tình cảm, sao có thể giải thích vì cái gì? Tôi cũng thấy lạ rằng sao lại thích tôi? Vì sao nhất định phải gò ép?” Triệu Tiệm An dựa người vào cánh cửa, ánh mắt nhìn qua Chân Mẫn Du, nhìn vào ánh sáng lọt qua cánh cửa của hộ gia đình ở đối diện.

      “Gò ép sao?” Chân Mẫn Du ấp úng nhắc lại, chậm rãi nở nụ cười khổ như sắp chịu nổi. “Có lẽ là em gò ép rồi… Là em chưa chịu chết tâm…”

      Chân Mẫn Du ngẩng đầu, ta nhìn về phía Triệu Tiệm An bằng ánh mắt đau buồn: “Tiệm An, rất xin lỗi…. gây rắc rối cho . Đêm nay, coi như em đến để chào tạm biệt ….” ta cách khó khăn. “Tiệm An,… có thể cho em cái ôm, lần cuối cùng được ? Em cũng miễn cưỡng được coi là bạn trước của mà đúng ? Cho nên, có thể cho em cái ôm để nhớ về những kỉ niệm ấm áp trong quá khứ ?”

      cầu này của , tôi thể giúp được.” Triệu Tiệm An nhìn thẳng vào Chân Mẫn Du, ràng.

      Chân Mẫn Du giật giật khóe môi, thể nào nở được nụ cười, ta há miệng thở dốc, lại cảm thấy thực còn lời nào để , chỉ có thể nghiêng nghiêng ngả ngả vào thang máy.

      Triệu Tiệm An nhìn Chân Mẫn Du vào thang máy bằng ánh mắt thờ ơ, sau đó chính cũng thở phào nhõm, rồi mới mở cửa nhà vào.

      Khương Mộc Ninh cũng đứng trước cửa nhà, thậm chí còn ở trong phòng khách, Triệu Tiệm An tìm thấy đánh răng trong phòng tắm. nhàng lắc đầu, cười cười, nghiêng người dựa vào cửa phòng tắm, thanh có chút oán trách, : “Sao em có thể yên tâm để ở ngoài đó mình với ta vậy hả?”

      “Em có gì phải lo lắng đâu?” Trong miệng Khương Mộc Ninh vẫn còn bọt kem đánh răng màu trắng, liếc nhìn Triệu Tiệm An cái, hàm hồ , sau đó súc miệng, lúc này mới chậm chạp nhìn cái, “Chẳng lẽ có thể bị ta làm cho cảm động rồi à?”

      Triệu Tiệm An chỉ có thể ngoan ngoãn kiên định lắc đầu: “Đương nhiên là .”

      “Đó phải là được rồi sao?” Khương Mộc Ninh lại liếc xéo cái, đẩy cái vào cái người dựa vào cửa phòng tắm động đậy kia: “ mau ra , em muốn tắm rồi.”

      Triệu Tiệm An nhìn cánh cửa trước mặt bị đóng đến ầm tiếng, sờ sờ mũi, thở dài, chậm rãi về phòng sách.

      Được rồi, hôm nay xứng đáng bị lạnh nhạt…
      seattle, Hale205, Sweet you3 others thích bài này.

    3. Vương Nhược Nhất

      Vương Nhược Nhất Well-Known Member

      Bài viết:
      91
      Được thích:
      390
      Chương 45
      Editor: Voicoi08

      Ngày Thanh Minh được nghỉ, Khương Mộc Ninh và Triệu Tiệm An cùng nhau về thành phố N chuyến, lúc này tự nhiên hơn rất nhiều, như thế nào cũng là trước lạ sau quen thôi. Ngày Thanh Minh, Khương Mộc Ninh dậy sớm, và Triệu Tiệm An đến khu mộ ở ngoại ô thành phố, hai người ngồi đó đến trưa. Lúc về thành phố H, thứ sáu Triệu Tiệm An lại công tác ở thành phố S rồi.

      Nhàn rỗi nhàm chán, hết giờ học ngày thứ sáu, Khương Mộc Ninh mình về nhà Triệu Tiệm An, chuẩn bị nghiên cứu mấy thức đơn lò nướng, sau khi thỉnh thoảng ở lại nhà Triệu Tiệm An, tay nghề bếp của tăng lên rất nhiều, giữ lại thực đơn mấy món ăn mới, phát , ra đối với nấu nướng, vậy mà trời lại cho mười phần hứng thú.

      Ài, mỗi khi vui vui mừng mừng chuẩn bị trong phòng bếp, lại cảm thấy mình có chí phấn đấu….

      Ngày hôm sau khi Triệu Tiệm An đến thành phố S, Khương Mộc Ninh xem ti vi thấy thành phố S xuất những ca bệnh cảm cúm kiểu mới, run sợ xem xong, lập tức gọi điện thoại cho Triệu Tiệm An, hỏi ràng mọi chi tiết xem có phát sốt ? Có ho khan hay ? Có bị đau họng ?”

      Triệu Tiệm An cười khổ thôi, nghiêm túc với người ở nhà, khỏe, thân thể cũng khỏe mạnh. Nhưng Khương Mộc Ninh yên tâm, bởi vì ngày hôm sau lại có thêm báo cáo số ca bệnh tăng lên, nhịn được, cứ ba bữa cơm cộng thêm bữa trà chiều đều gọi điện hỏi thăm Triệu Tiệm An, còn dựa vào báo xem phương thuốc Đông y để uống dự phòng, lqd, sau đó lại đến cửa hàng thuốc mua cho đủ, chỉ chờ Triệu Tiệm An trở về từ thành phố S rót cho mấy tô.

      người ở trong căn phòng to như vậy, lại nghĩ tới Triệu Tiệm An ở thành phố S có thể bị vi khuẩn, vi rút xâm nhập, Khương Mộc Ninh lại cảm thấy ăn ngủ yên, giống như trái tim luôn bị treo lên, chuyển tới chuyển lui, nhưng thể thay đổi.

      Buổi tối, lúc đánh răng, Khương Mộc Ninh còn ngậm bàn chải đánh răng trong miệng, miệng đầy bọt đánh răng màu trắng, nhìn vẻ mặt hốc hác của mình trong gương, chỉ biết thở dài. thực tế mới có mấy tháng nha, vậy mà Triệu Tiệm An sâu vào cuộc sống của , khiến cho hốt hoảng bất an đến mức giống như mất phần linh hồn của mình, cho nên, mới có thể có cảm giác thể thở được như vậy….

      Buổi tối, trước khi ngủ, Triệu Tiệm An gọi điện về chuyện với Khương Mộc Ninh theo thói quen, nhíu mày nghe Triệu Tiệm An báo cáo chi tiết tình trạng sức khỏe của , mãi đến khi Triệu Tiệm An báo cáo cách cẩn thận buổi tối ăn bao nhiêu bát cơm, bao nhiêu đồ ăn, lúc này mới giọng bật cười.

      “Đàn , nếu , mai em cũng đến thành phố S nhé?” Khương Mộc Ninh mấp máy môi, giọng điệu mang theo chút kiên định.

      “Mộc Ninh." Triệu Tiệm An hơi sững sờ, trong lòng từ từ nóng lên, nhếch nhếch khóe môi, thanh cũng thấp hơn mấy phần, nghe vào tai Khương Mộc Ninh có chút chấn động: “Mộc Ninh, rất nhớ em, rất muốn được nhìn thấy em ngay lập tức. Nhưng mà, ngày mai em cần đến, muộn nhất là tối mai, khẳng định về nhà…. Em, ở nhà chờ , được ?”

      Khương Mộc Ninh khẽ cắn môi dưới, nghe Triệu Tiệm An thủ thỉ thù , giữ chặt trái tim đập nhanh hơn, hơi hơi đỏ mặt, thấp giọng : “Được,… em chờ ….”

      Để điện thoại xuống, Khương Mộc Ninh đỏ mặt dựa lưng vào giường, cắn môi dưới, nhớ đến những lời Triệu Tiệm An vừa , cảm thấy ngay cả hơi thở của cũng bắt đầu nóng lên, lúc này mới nhếch nhếch khóe môi nằm xuống, trước khi trò chuyện chan chứa lo lắng, bây giờ chỉ còn lại tình cảm ngọt ngào dịu dàng thay thế.

      Tuy thể gặp mặt, nhưng mỗi ngày đều trò chuyện, cũng có thể khiến cho cảm xúc của tạm thời bình tĩnh lại, ít nhất, chờ lúc có thể vào giấc ngủ.

      Ngày hôm sau, Triệu Tiệm An nuốt lời, khoảng ba giờ chiều gọi điện thoại cho Khương Mộc Ninh, báo với rằng sắp xuất phát. Bình thường, Khương Mộc Ninh là người thích ngủ trưa, nhưng lúc này hề buồn ngủ mà ngồi xem chương trình giải trí ti vi, chương trình này bình thường thấy rất buồn cười, nhưng hôm nay xem chỉ thấy nhạt nhẽo buồn chán.

      Khương Mộc Ninh nhận được điện thoại của Triệu Tiệm An, lập tức nhảy lên khỏi ghế sofa, hoan hô cái, sau đó lặp tức thay quần áo, xách theo chiếc túi bảo vệ môi trường siêu thị mua sắm.

      ra lần này Triệu Tiệm An công tác chưa đến ba ngày, nhưng Khương Mộc Ninh lại cảm thấy như rất lâu. Gần như mang trong lòng niềm vui và mong chờ mà mua sắm trong siêu thị rất lâu, cẩn thận sắp xếp thực đơn buổi tối.

      Lúc lựa chọn rau tươi, Khương Mộc Ninh nhìn nhóm bác bên cạnh , đột nhiên lại có cảm giác như chờ chồng công tác về…

      Quả nhiên, cửu biệt thắng tân hôn quả thực là có đạo lí. Mặc dù trước mắt bọn họ cũng chưa đến trạng thái này, nhưng với tình cảnh trước mắt cũng khác là mấy….

      Triệu Tiệm An về đến nhà là khoảng năm rưỡi chiều, vừa mở cửa ra thấy Khương Mộc Ninh mặc tạp dề, tay cầm cái xẻng chạy nhanh ra khỏi phòng bếp, mặt mày hớn hở nhảy lên người , có chút cảm giác như thụ sủng nhược kinh (Được sủng ái mà kinh sợ), nhưng cũng ngu mà bỏ qua diễm phúc vừa bay tới này, ôm chặt lấy , cảm nhận cảm giác tràn đầy cõi lòng. Trong lòng chỉ còn lại xúc động, Triệu Tiệm An cúi đầu, muốn tìm đến cánh môi hồng nhuận mong nhớ mấy ngày nay để giải tỏa chút nỗi nhớ tương tư, nhưng lại nhanh chóng nghe được tiếng hét kinh hãi, lập tức giãy khỏi lòng , vung cái xẻng chạy về phòng bếp: “Cá kho tàu của em.”

      Triệu Tiệm An híp mắt, hít hơi, vừa thở dài, vừa đưa tay vuốt cái cằm thiếu chút nữa bị đụng phải, nhìn về phía phòng bếp, nhanh chóng bật cười.

      Tất nhiên bữa tối rất phòng phú, vốn Triệu Tiệm An muốn lấy chút rượu đỏ ra, nhưng bị Khương Mộc Ninh dùng ngôn từ chính nghĩa thuyết phục. Đợi đến khi hai người ăn xong, Khương Mộc Ninh lại bưng ra bát thuốc Đông y đen như mực và chiếc nhiệt kế vừa mở ra, trong lòng Triệu Tiệm An rất cảm động, cho nên, mặc dù vừa ăn rất no, nhưng vẫn cười nhận lấy, hơi uống sạch, đến khi đưa bát về mới phát ra vẻ mặt buồn phiền của Khương Mộc Ninh.

      “Em còn nghĩ tới rất nhiều cách giải thích, em nghĩ phải khuyên như thế nào để ngoan ngoãn uống thuốc, xem, em còn cố ý siêu thị mua kẹo về.”Khương Mộc Ninh giơ giơ túi kẹo ở tay trái lên, có chút tiếc rẻ bĩu môi.

      Triệu Tiệm An bật cười lắc đầu, đưa tay nhận lấy kẹo tay Khương Mộc Ninh, bóc vỏ thả vào miệng ngậm: “Rất ngọt.”

      Khương Mộc Ninh cười, vui mừng gật đầu cái: “Tất nhiên là ngọt, em còn cố ý ăn thử mấy nhãn hiệu, sau đó mới tìm được nhãn hiệu này là ngon nhất đấy.”

      Triệu Tiệm An nghĩ đến mấy hôm nay Khương Mộc Ninh mình ở nhà chờ , mỗi ngày đều lo lắng cho , cố ý mua thuốc Đông y cho , cố gắng nhịn xuống mùi khó chịu của thuốc mà cẩn thận nấu cho , thậm chí, còn sợ chịu khổ, cố ý mua kẹo về cho , trong lòng cảm thấy rất ấm áp, mang theo nồng đậm ngọt ngào ấm áp, mặc dù, ra từ khi còn học ở vườn trẻ cần đến đồ ngọt khi uống thuốc nữa rồi.

      Trừ cha mẹ và người nhà, đây là lần đầu tiên có người hề có chút liên hệ máu mủ gì mà hết lòng hết dạ quan tâm , lqd, là người nhà, nhưng cũng phải chỉ là người nhà.

      Giây phút này, Triệu Tiệm An nhìn vẻ mặt yên tĩnh tốt đẹp của Khương Mộc Ninh, trong lòng như được lấp đầy, lần đầu tiên nghĩ đến câu : “Nắm tay nhau mà chết, ở bên nhau đến già.”

      Khương Mộc Ninh nhìn Triệu Tiệm An bằng ánh mắt hài lòng, đặt bát xuống, cẩn thận đọc sách hướng dẫn, kéo Triệu Tiệm An lại để đo nhiệt độ cho , thấy bình thường, lúc này mới dám đặt nửa trái tim xuống.

      “Tính bảy ngày bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày ít nhất phải đo nhiệt độ lần, nếu như cảm thấy cổ họng đau hoặc có ho khan, hoặc cảm thấy cơ thể phát sốt, phải bệnh viện ngay lập tức đấy.” Khương Mộc Ninh cất nhiệt kế , đồng thời cũng nghiêm túc với Triệu Tiệm An.

      Triệu Tiệm An nhếch nhếch khóe môi, rất vâng lời gật gật đầu: “Được. Thuốc kia sao? Ngày nào cũng phải uống à?”

      “Thuốc sao…..” Khương Mộc Ninh do dự chút. “Thuốc uống hôm nay thôi, là thuốc luôn có ba phần độc, hôm nay vừa về, uống coi như dự phòng thôi.”

      Triệu Tiệm An khẽ thở phào nhõm trong lòng, mặc dù uống thuốc cũng có gì, nhưng nếu ngày nào cũng uống…., vậy có chút dễ chịu.

      Theo tin tức thời , bệnh cúm này mỗi ngày đều phát những ca bênh mới, có ca bệnh tử vong, có người bệnh mắc bệnh hiểm nghèo, mỗi ngày Khương Mộc Ninh đều thấy hồi hộp, chỉ cần vừa nhìn thấy chút báo cáo liên quan, lập tức giật mình, sau đó lại hốt hoảng, nhanh chóng cầm điện thoại di động hoặc gọi điện hoặc nhắn tin cho Triệu Tiệm An: “Đàn , tại cảm thấy thế nào? Có phát sốt ? Có đau hỏng ? Có ho khan ?” may là Triệu Tiệm An cũng phải là chịu được, mỗi lần đều nhanh chóng trả lời lại .

      Trái tim Khương Mộc Ninh treo lên mấy ngày liền, chờ đến khi Triệu Tiệm An bình an qua bảy ngày mới chính thức thở phào nhõm: “Đàn , tối nay em nấu bữa tiệc lớn, ăn mừng thuận lợi thoát hiểm, muốn ăn gì?”

      Triệu Tiệm An bật cười nhìn tin nhắn Khương Mộc Ninh gửi đến, tâm trạng rất vui, nhanh chóng gửi tên mấy món thích cho .

      Từ khi bắt đầu học ở bên ngoài, chưa bao giờ có cảm giác như này, gần như ngày nào cũng được ăn món ăn gia đình. ăn như vậy suốt tuần liền, khiến cái miệng của cũng bị nuôi đến hư, vừa nghĩ tới những món ăn bên ngoài, hoặc là họ cho quá nhiều bột ngọt, hoặc là bị cho những gia vị ràng, cảm thấy chẳng còn chút mùi vị nào.

      Có lẽ, thỉnh thoảng bị mắc bệnh cũng tệ lắm, được phục vụ ở mức độ cao, bạn gần gũi phục vụ, trước đây muốn đến nhà ở phải tốn ít nước miếng, mấy ngày nay đều chủ động đến bên cạnh , để phòng ngừa bất cứ lúc nào xuất triệu chứng.

      Đáng tiếc, những ngày tốt đẹp sắp trôi qua. cũng cảm thấy, Khương Mộc Ninh luôn giữ vững thái độ như vậy.

      Nếu những báo động người Triệu Tiệm An tuyên bố xuất , Khương Mộc Ninh cũng trở về những ngày tháng trước đây, nhiều nhất cũng chỉ có cuối tuần mới theo Triệu Tiệm An về nhà , phần lớn thời gian đều ở trong phòng ngủ, mấy lần Triệu Tiệm An dụ dỗ đều có kết quả, vậy nên chỉ có thể theo về trường học.

      Hết giờ học, ăn cơm xong, hoặc là ngồi trong thư viện của trường học thỉnh thoảng hai người lại cùng ngẩng đầu nhìn nhau cười, hoặc là hai người nắm tay nhau con đường mòn, ra những chuyện rất đơn giản nhưng hai người vẫn cảm thấy ngọt ngào, Triệu Tiệm An cũng phản đối, chỉ tiếc là trước khi ngủ được hôn lên gò má ai kia.

      Ngày từ từ qua , thời gian vào tháng năm, đại học năm ba cũng sắp kết thúc, sinh viên năm bốn tốt nghiệp, mà sinh viên năm ba đau đầu vì chuyện thực tập trước khi tốt nghiệp.

      Dư An Dao quyết tâm muốn học lên, thành tích của rất tốt, chừng danh sách bảo vệ luận văn của năm sau cũng có tên của ấy. Còn ba người còn lại của phòng 412, ba người đều phải người có thể tập chung tinh thần đọc sách. Ban đầu Khương Mộc Ninh cũng muốn học nghiên cứu sinh, nhưng gần đây, càng ngày càng cố gắng rồi.

      “Cậu còn muốn thi nghiên cứu sinh làm gì? khối vàng lớn vậy cũng bị cậu ôm gọn rồi, sống mơ mơ màng màng còn được, vậy cậu còn thi cái gì nữa? Theo ý mình á, ngay cả công việc cậu cũng cần tìm làm gì cho mất công, trực tiếp trở thành phu nhân cao quý là được rồi. Mỗi ngày đều xách túi, uống trà chiều gì đó, là đẹp….” Mai Lộ ôm mặt, nhìn về phía Khương Mộc Ninh.

      “Công việc vẫn phải có. Nếu cậu thành người vô dụng.” ràng Vạn Manh Manh mang ý phản đối, vẻ mặt lo lắng: “Mộc Ninh còn trẻ vậy mà có công việc, rất dễ tách khỏi xã hội, đến lúc đó Mộc Ninh và đàn Triệu có cùng ngôn ngữ xã hội, hôn nhân rất dễ xảy ra vấn đề.”

      Khương Mộc Ninh nhìn Vạn Manh Manh và Mai Lộ, hai người ai cũng nghĩ là mình đúng hơn, nhịn được trừng mắt, cúi đầu nghiêm túc biểu đồ giới thiệu. Học kì của năm bốn chỉ cần học giáo trình trong hai tháng, sau đó chính thức thực tập, trường học cũng sắp xếp số chỗ để sinh viên thực tập, sinh viên cũng có thể tự tìm, hôm nay lớp trưởng phát biểu đồ giới thiệu, mỗi người đều phải tự mình điền. Mai Lộ và Vạn Manh Manh vẫn bàn luận về vấn đề thực tập, cũng biết tại sao lại đến .

      Khương Mộc Ninh bỏ qua vấn đề công việc có mối quan hệ gì với hôn nhân khiến đỏ mặt kia, trong lòng lo lắng: “Rốt cuộc có muốn đến công ty của đàn thực tập đây????
      seattle, Hale205, thuyt3 others thích bài này.

    4. Vương Nhược Nhất

      Vương Nhược Nhất Well-Known Member

      Bài viết:
      91
      Được thích:
      390
      Chương 46
      Editor: Voicoi08

      Cuộc thi cuối kì hai của năm ba đại học ngày càng đến gần, Khương Mộc Ninh thể bắt đầu suy tính cẩn thận cho vấn đề tương lai.

      Thành tích của ở trường trung học tệ, nhưng sau khi vào đại học, có lẽ bởi vì trong lòng lười biếng, thành tích của chỉ mức trung bình mà thôi, căn bản hề đứng đầu danh sách như khi còn . May là tính tệ, là ngu ngốc cũng được, là lười biếng cũng được, tóm lại cứ như vậy đến năm ba, nghĩ cứ ngốc như vậy hết năm bốn, rồi thực tập, tốt nghiệp, tóm lại là sống kiếp sống của người ngốc.

      Phòng ngủ của có bốn người, trừ Dư An Dao sớm xác định được mục tiêu thi nghiên cứu sinh, ba người còn lại đều có chút tùy ý, thế nên đến khi gần kết thúc năm ba, bọn họ cũng tính được xem tương lai định như thế nào.

      Cho tới bây giờ, Khương Mộc Ninh có chút hối hận, chính chọn chuyên ngành quá mạnh mẽ, nếu học chuyên nghiệp dầu Vạn kim (hông hiểu) bây giờ chỗ nào cũng có thể lẫn vào mà. Lấy chuyên ngành của , cộng thêm với thành tích tại, muốn vào công ty tốt là khó, ngay cả vào được cũng có thực lực cạnh tranh.

      Huống chi, còn mất phấn đấu mạnh mẽ, có lẽ , chưa từng có cái gọi là phấn đấu.

      Buổi tối, Khương Mộc Ninh do dự với Triệu Tiệm An về vấn đề thực tập, hơi nhíu mày, ngược lại khiến cho Triệu Tiệm An nở nụ cười.

      “Chỉ là thực tập thôi mà, có gì đáng để em lo lắng chứ? Dù sao nghe theo sắp xếp của trường học cũng là đến những công ty tương tự, vậy tại sao phải bỏ gần tìm xa, trực tiếp đến công ty là được. Em muốn học chuyên ngành tìm kĩ sư, nếu muốn thực tập về chuyên ngành đến thực tập làm thư kí cho . Bao ăn bao ở, em muốn làm việc làm việc, muốn làm việc chơi trò chơi, nhất định mở mắt nhắm mắt.”

      Khương Mộc Ninh ngẩn ra, lập tức trợn mắt lườm Triệu Tiệm An cái, khóe môi cũng bĩu ra, nhưng trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều.

      Đúng vậy, người cần phải buồn bã nhất chính là . Bao nhiêu người phải vắt hết óc mới có thể vào công ty Triệu Tiệm An thực tập, còn chỉ cần câu là có thể vào, tuyệt đối là người dễ dàng kéo đến nhiều thù oán nhất. Vốn còn có chút do dự, nhưng bây giờ nếu Triệu Tiệm An vậy, lqd, còn phải lo lắng cái gì nữa chứ.

      “Ba bạn khác trong phòng ngủ của em, nếu muốn thực tập cũng có thể đến công ty .” Triệu Tiệm An thấy hàng lông mày của Khương Mộc Ninh giãn ra, lại cười cười bổ sung thêm.

      Khương Mộc Ninh bình tĩnh lại, sau đó nhanh chóng cười gật đầu: “Vâng, để em hỏi mọi người chút.”

      Chuyện này chưa từng nghĩ đến. Nhưng vừa nghĩ đến, nếu hỏi qua ý của Triệu Tiệm An, cũng dám lung tung trước mặt bạn bè, thứ hai là, nếu muốn hỏi lại sợ khiến Triệu Tiệm An khó xử, dù sao công ty cũng tuyển rất ít thực tập sinh, hơn nữa còn nghe phải người giỏi nhận, phòng ngủ của trừ Dư An Dao ra, những người khác bao gồm cả là ba người, nếu đến giỏi có chút quá gượng ép rồi.

      Nhưng mà, mặc dù chuyện này tốt, nhưng cũng muốn hỏi lại mọi người trong phòng, dù sao giáp chi mật đường, ất chi tỳ sương, ai biết được là người khác có cảm thấy tốt ? Ví dụ như Mai Lộ, nhà ấy ở xa, chừng ấy muốn về quê thực tập.

      Quả nhiên, hôm sau, sau khi Khương Mộc Ninh về vấn đề này, Dư An Dao hiếm khi lộ ra vẻ mặt mừng rỡ, nhưng Vạn Manh Manh lại lắc đầu, ấy tìm được công ty thực tập khác, mà Mai Lộ cũng do dự chút, rồi cùng chọn về quê thực tập, trừ lí do gần nhà, còn bởi vì Lôi Ngư cũng về quê thực tập.

      ra trong lòng Khương Mộc Ninh có chút tiếc nuối, bạn cùng phòng chung sống với nhau mấy năm, nhưng bắt đầu từ lúc thực tập, mỗi người nơi, mặc dù còn chưa tốt nghiệp, nhưng sớm phải chia lìa. Dù sớm biết đây là chuyện tránh khỏi, nhưng chỉ khi thực đối mặt, trong lòng vẫn có chút khó chịu.

      Hình như mọi người cũng nghĩ đến vấn đề này, trong khoảng thời gian ngắn, khí trong phòng ngủ như bị đóng băng lại, yên tĩnh đến ngờ.

      Nếu mọi người lựa chọn cho vị trí thực tập, Khương Mộc Ninh lại với Triệu Tiệm An muốn xin hai vị trí thực tập, dù sao có Dư An Dao làm bạn, cũng muốn đến phòng thiết kế công trình thực tập, mặc kệ như thế nào, cũng học chuyên ngành này, bây giờ bỏ qua cũng làm được, chuyện công việc cứ để sau thôi.

      Ý Triệu Tiệm An là hi vọng Khương Mộc Ninh bắt đầu thực tập từ trong hè, sau đó đến năm bốn khoảng cuối tháng mười đầu tháng mười , lúc đó chương trình giáo trình kết thúc lại quay lại thực tập tiếp.

      Khương Mộc Ninh hơi do dự, sau đó có bàn với Dư An Dao, hai người đều quyết định bắt đầu thực tập từ hè, nhưng sau khi kết thúc kì thi, hai người muốn về nhà chơi khoảng nửa tháng, đến tháng bảy mới chính thức vào thực tập. là Khương Mộc Ninh muốn về nhà ở mấy ngày, hai là bạn học hồi trung học cùng nhau tổ chức gặp mặt, thời gian dự định là cuối tháng sáu.

      Mặc dù sau khi tốt nghiệp trung học, cũng còn liên lạc với mấy người bạn thời trung học, nhưng đối với nhưng năm tháng thanh xuân kia Khương Mộc Ninh vẫn có chút hoài niệm, giống như , lúc thi tốt nghiệp trung học, đoán chừng phần lớn học sinh đều dùng lượng kiến thức lên đến đỉnh điểm của cả đời….

      ra Khương Mộc Ninh cũng có chút xấu hổ, hôm nay nghĩ lại, còn tìm được chăm chỉ vùi mình học bài như hồi trung học, lúc đó chỉ cảm thấy mệt mỏi, cả ngày mong đợi kì thi tốt nghiệp kết thúc để lên đại học, hôm nay nhìn lại, ra những năm tháng còn học trung học lại mang theo những cảm xúc khác lạ.

      Kì thi cuối kì của năm ba đại học chính thức kết thúc, Khương Mộc Ninh ở lại ngày, ngày hôm sau mới về nhà, vì giải thích với Triệu Tiệm An, tốn ít nước miếng. Mặc dù mua xong vé xe lửa, nhưng Triệu Tiệm An luôn thay đổi đủ cách để khuyên , khuyên để Triệu tổng trực tiếp dùng xe riêng đưa về nhà.

      bên là thoải mái nhanh chóng, bên là cơ hội để tình ra mắt cha mẹ, Khương Mộc Ninh rối rắm khoảng mấy ngày, cuối cùng nhịn đau vỗ cái lên mặt Triệu Tiệm An, thẳng tay đẩy ra xa.

      “Đàn , đưa em ra trạm xe lửa thôi.”

      Khương Mộc Ninh đeo balo lưng, cười híp mắt . May mà ý chí của luôn kiên cường, nếu còn để Triệu Tiệm An lại, chừng nộp vũ khí đầu hàng mất.

      Đến trạm xe lửa, Khương Mộc Ninh hơi do dự, cuối cùng vẫn vươn người sang hôn cái lên mặt Triệu Tiệm An, lúc này mới vẫy tay tạm biệt: “Đàn , đừng đưa nữa, chỉ có chút hành lí này, tự em vào thôi.”

      Triệu Tiệm An nhìn đồng hồ,lqd, tí nữa còn cuộc họp quan trọng, trong lòng có chút tiếc nuối, nhìn nụ cười tủm tỉm gương mặt Khương Mộc Ninh, bắt đầu cảm thấy mất mác trong lòng.

      “Em cẩn thận điện thoại di động và ví tiền đấy, có chuyện gì gọi điện cho . Xuống xe lửa, về đến nhà đều phải gọi điện cho nhé.”

      Khương Mộc Ninh ngoan ngoãn gật đầu, dám để câu dài dòng’ ở trong lòng thoát ra khỏi miệng, chỉ nhìn gương mặt khẽ nhíu mày của , trong lòng cũng tránh khỏi có chút cảm giác như hai người chịu nỗi buồn ly biệt.

      ra , cũng chỉ là nửa tháng thôi mà.

      Triệu Tiệm An cầm tay lái, nhìn theo bóng lưng của Khương Mộc Ninh vẫy tay lại phía sau, chút do dự chui vào trong đám người, rất nhanh còn nhìn thấy bóng dáng của , khẽ thở dài, kìm nén kích động muốn nhảy xuống xe bắt người, bất đắc dĩ khởi động xe, chậm rãi lái xe vào làn đường.

      Danh bất chính, xem ra, cái gọi là thân phận bạn trai đủ….

      Khương Mộc Ninh về nhà, quả là như cá gặp nước. Lúc mới về nhà, cha mẹ che chở chiều chuộng giống như chỉ hận phải là trẻ con, cơm ngon thức ăn ngon, cuộc sống như bảo bối. Tuy phải học, nhưng cha mẹ lại phải làm, bình thường cả ngày có rất nhiều thời gian tự do. Nhưng mỗi ngày và Triệu Tiệm An gọi điện thoại xong chỉ còn lại nhớ nhung dày đặc, chỉ nghe thanh cũng thể xóa được nỗi nhớ nhung. Khương Mộc Ninh suy nghĩ, sau khi tham gia gặp mặt bạn học cũ, có nên về trước thời gian ?

      Tránh chủ nhật có nhiều người, cuối cùng hội bạn học của hẹn gặp nhau vào thứ sáu.

      Mặc dù mới chỉ có ba năm, nhưng bây giờ khi nhớ về thời trung học, Khương Mộc Ninh lại có cảm giác như cách đời. khí học tập khác hoàn toàn ở đại học, hôm nay nhớ lại, giống như qua rất nhiều năm.

      Lại , cũng lâu gặp lại bạn học thời trung học, ngay cả liên lạc cũng rất ít, Từ Trân là bạn ngồi cùng bàn với thời cấp ba, ấy cũng chỉ thỉnh thoảng mới gửi mấy tin nhắn cho nhau vào ngày lễ tết, lần cuối cùng hai người gặp mặt cũng là khi mới lên năm nhất đại học rồi.

      Địa điểm gặp mặt được định là trường trung học, sau đó mọi người cùng đến cửa hàng gần đó ăn cơm. Buổi sáng Khương Mộc Ninh tỉnh lại, gửi tin nhắn cho Từ Trân, hẹn ấy gặp nhau ở cửa trường học, sau đó mới thay quần áo ngủ và ra ngoài.

      Trường học vẫn như cũ, Khương Mộc Ninh đứng trước cửa trường học cảm thán, cùng lúc đó cũng nhìn thấy Từ Trân cười chạy đến.

      “Này, Khương Mộc Ninh, cậu vẫn như vậy.”

      Khương Mộc Ninh cũng mỉm cười nhìn Từ Trân cũng thay đổi nhiều. “Cậu cũng vậy. Cho dù mình có gặp đường cũng có thể nhận ra cậu.”

      Dù sao cũng là bạn học trung học, hơn nữa lại ngồi cùng bàn hai năm, hai người nhìn nhau cười, cảm giác thời gian ngăn cách cũng bị xóa nhòa.

      “Chúng ta vào .” Từ Trân cười cười khoác tay vào tay Khương Mộc Ninh, hai người cùng vào trong. “Mình nghe hôm nay phần lớn mọi người đều đến”

      Khương Mộc Ninh tập chung suy nghĩ lát, bất đắc dĩ lắc đầu, “Tớ quên tên của rất nhiều người rồi.”

      Từ Trân véo cái lên má Khương Mộc Ninh: “Con nhóc này, cậu còn dám à, bình thường đều là mình liên lạc với cậu, cũng thấy cậu chủ động liên lạc với mình.”

      Khương Mộc Ninh ngại ngùng nở nụ cười, cũng dám cãi lại ấy. Lớp mười mới chuyển đến trường này, vẫn có cảm giác như hợp với mọi người, hơn nữa, những người bạn cùng lớp phần lớn đều là cùng trường tiểu học, trung học cơ sở lên, đó là loại cảm giác quen thuộc, lúc mới bắt đầu thể tham dự vào được, đến sau này, ngược lại là cũng có tâm trạng làm quen, đến khi tốt nghiệp trung học, cũng hề quen thuộc với tất cả các bạn trong lớp.

      Lần này bạn học cũ gặp nhau là do lớp trưởng tổ chức, sau khi bàn bạc với trường học, địa điểm gặp mặt của họ là lớp học ngày trước, lúc Khương Mộc Ninh và Từ Trân vào trong phòng có mấy người ngồi rồi, mọi người cùng vẫy tay chào hỏi.

      Khương Mộc Ninh nhìn những gương mặt, hoặc là có chút quen thuộc, hoặc là có chút quen thuộc nào, trong lòng cũng thấy nóng lên, mím môi cười yếu ớt, và Từ Trân cùng về chỗ ngồi năm đó, bàn của hai người là ở dãy thứ hai,lqd, bàn cuối cùng.

      “Khương Mộc Ninh.”

      Khương Mộc Ninh nhìn chàng trai ngồi cạnh cửa sổ, hơi sững sờ, lúc lâu mới phản ứng lại: “Vu Hàn.”

      Vu Hàn nhếch nhếch khóe môi, tựa lưng vào ghế, nở nụ cười nhìn Khương Mộc Ninh: “Cậu vẫn vậy.” Khương Mộc Ninh hơi dừng bước, sau khi ngồi xuống bàn cùng Từ Trân, Vu Hàn cũng quay người lại.

      “Cậu, cậu cũng thay đổi nhiều.” Khương Mộc Ninh nhìn gương mặt quen thuộc ở phía trước, cười cười.

      Liên tục có những bạn học vào phòng, Vu Hàn quay đầu lại,chào hỏi với những người bạn thân thiết. Khương Mộc Ninh ngơ ngác nhìn mái tóc ngắn màu đen phía trước lúc, đến khi Từ Trân chào hỏi với bạn khác, lúc này mới hồi phục tinh thần, thở trong lòng, sau đó lại mím môi nở nụ cười.

      là rất nhớ, nhớ đến tâm trạng thời thiếu niên, nhớ đến con người khi đó. Mặc dù, ra mới chỉ qua ba năm, nhưng hình như tất cả còn giống nhau, những thiếu niên mơ hồ năm đó, cũng từ từ bước vào thế giới trưởng thành.

      Hôm nay nhớ lại, có gì đó nảy mầm, nhưng mà cũng còn là tâm trạng lúc đó nữa. Người, vẫn là người kia, nhưng cảm giác giống.

      “Khương Mộc Ninh, sau khi tốt nghiệp trung học, Vu Hàn sáng sủa hơn nhiều nhỉ, trước kia cậu ta thích chuyện với con mà.” Từ Trân chào hỏi với bạn học xong, kéo kéo áo Khương Mộc Ninh, ngồi gần về phía , giọng .

      Khương Mộc Ninh ngẩng đầu nhìn Vu Hàn nở nụ cười nhàng chuyện với người ngồi cùng bàn, nhịn được, cười cười híp mắt : “Đúng vậy. Trước kia cả ngày cũng quay lại với chúng ta câu.”

      “Quả nhiên, tất cả mọi người đều thay đổi.” Từ Trân cảm thán : “Năm đó mình còn thầm mến Vu Hàn đây này, trời ơi, nếu phải mình có bạn trai, có thể mình còn có thể động lòng đó, nhìn cậu ta bây giờ còn cao lớn đẹp trai hơn lúc học trung học nhiều.”

      Khương Mộc Ninh khẽ giật mình, cười , nghiêng đầu nhìn Vu Hàn, rồi lại nhìn Từ Trân cái, chỉ biết cảm thán trong lòng.

      Đúng vậy, lúc học cấp ba, trong lớp có rất nhiều bạn nữ thầm mến Vu Hàn, là bạn nữ ngồi gần Vu Hàn nhất, ra cũng tránh khỏi…. nhưng mà, cảm giác năm đó dám ra, hôm nay chỉ còn xót lại trong trí nhớ, cảm xúc của mối tình đầu quả nhiên thể giữ được lâu, hoặc là , thời thiếu niên, cũng rất dễ thích cái gì đó….

      “Từ Trân, hình như lớp trưởng còn chưa đến?” Khương Mộc Ninh ho cái, muốn rời chú ý của Từ Trân, chủ đề này hôm nay cũng thể được, vẫn để nó biến mất thôi.

      Thời niên thiếu, ai cũng thầm mến người mà. Điều này đâu đáng để nhắc đến.

      Đợi mọi người đều đến đủ, lớp trưởng cũng mời chủ nhiệm lớp năm đó đến, mấy câu, nhớ lại những chuyện trước đó, rồi lại dẫn mọi người đến cửa hàng gần đó ăn cơm.

      Khương Mộc Ninh nhớ, lúc ăn liên hoan chia tay hồi tốt nghiệp, bọn họ cũng ăn trong cửa hàng này, hôm nay quay về chốn xưa, cũng có ý nghĩa.

      Chủ nhiệm lớp cũng rất hăng hái, mỗi người cũng bị rót thêm ly rượu, bữa cơm rất vui vẻ, gương mặt Khương Mộc Ninh bắt đầu chuyển sang màu đỏ ửng, trong mắt chỉ còn toàn sao, nhìn càng thêm sáng bừng. thấy mọi người còn vui đùa, cũng chỉ đơn giản đứng dậy về phía toilet, nửa lại thấy có chút choáng váng đầu, người cùng nghiêng ngả, vội vàng bám chặt vào tường.

      “Cậu sao chứ?”

      Tay Khương Mộc Ninh vừa chạm vào tường, bàn tay còn lại được người khác đỡ lấy, ngẩn ra, cố gắng mở đôi mắt toàn sương mù ra, nhìn thấy gương mặt đỏ ửng của bạn nam, ánh mắt nhìn , mặt còn mang theo cả lo lắng.

      Khương Mộc Ninh vịn tường đứng thẳng người dậy, rút tay khỏi tay người kia, nở nụ cười gật đầu: “Mình sao, cảm ơn cậu, Vu Hàn.”

      Vu Hàn rất phong độ thu tay về, nhìn Khương Mộc Ninh nở nụ cười .

      Khương Mộc Ninh bị đôi mắt tỏa sáng của Vu Hàn nhìn đến mức xấu hổ, nở nụ cười ngại ngùng, chỉ chỉ vào toilet bên cạnh: “Ha ha, mình muốn toilet.” xong nhanh chóng chạy vào phòng rửa tay, trong lòng oán thầm: Sao thấy Vu Hàn có chút kì lạ? Cậu ấy uống nhiều quá sao?

      --- --------
      Hale205, 1900, seattle2 others thích bài này.

    5. thuyt

      thuyt Well-Known Member

      Bài viết:
      725
      Được thích:
      325
      Ủng hộ truyện bạn

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :