1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Hoa Khai - Giản Huân(10c)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 8 :

      Trương Cổ sau khi bàn bạc xong xuôi mọi việc liền cáo từ .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt nhanh chóng chuẩn bị cho việc Tân Tập thôn .

      Lại về chuyện hơn tháng trước , vốn có nhiều chuyện cần bàn giao , huống chi , muốn đem tiểu nương tử theo --- bà nội cùng nương vốn đều cảm thấy ổn , là thấy mình là đại hộ nhân gia , làm sao có thể để con dâu xuất đầu lộ diện , hai là Phồn Thịnh mới sinh mấy tháng , có mẫu thân ở bên cạnh chăm sóc tốt hơn nhiều .

      Nếu như là trước kia , Thượng Quan Vũ Nguyệt tự nhiên lui bước , có điều kể từ khi hiểu tâm ý của mình đối với tiểu nương tử , đột nhiên rất muốn làm điều gì đó cho nàng .

      cũng lạ , cảm giác tự nhiên trở nên sáng sủa .

      Vì sao thời gian ở trong nhà ngày càng dài , vì sao đối mặt với chuyện này đột nhiên cảm thấy hề áo lực như trước , vì sao vốn luôn thấy wor trong phủ nhàm chán , bõng nhiên lại thấy như vậy có nhiều niềm vui >

      Hóa ra phải chỉ vì nàng có thai đáng , phải vì con trai đáng , mà bởi vì đối với nàng có tình .

      Trong quá trình đó , bất tri bất giác biến thành .

      Cho nên dễ dàng tha thứ cho bốn con thỏ chạy loạn trong biệt viện .

      Vốn là tưởng mình chịu được chuyện mấy con vật trắng lông lông này , là vì mình thích động vật , mới hiểu được , là vì nàng thích động vật .

      Mà nàng thích động vật , có quá nửa là vì -- sau khi kết hôn vẫn làm việc tại xưởng nhuộm như trước , gần gũi chăm sóc tân hôn thê tử , nàng nhàm chán cũng chỉ có thể chơi đùa với động vật .

      Cho cá ăn .

      Cho hươu con ăn .

      Có lúc lại vãi đồ ăn mặt đất hấp dẫn chim chóc xuống mổ .

      cảm thấy mình thiếu nàng rất nhiều .

      Nhớ tới việc nàng khóc sướt mướt cầu được đến Tân Tập thôn , lại nhớ sau khi cưới ngoại trừ nuôi thỏ , đây à cầu duy nhất nàng đưa ra , liền cảm thấy dù thế nào cũng muốn đáp ứng .

      Thế là với bà nội và nương , Hà gia tú phương trước nay lấy tinh xảo làm nỏi tiếng , chỉ là tú công độc nhất đủ thành danh , màu chỉ nhuộm của Hà gia , rất nổi tiếng trong nghề , lần này là cì nhiễm thạch mà , dẫn tiểu nương tử theo vì muốn có thêm ý kiến , tơ hồ trang lần này làm hỉ phục cho lục Vương gia và Vương phi , tự nhiên thể sơ sót , càng có nhiều người càng tốt .

      Lão phu nhân nghĩ lại thấy cũng đúng .

      Màu chỉ Hà gia cực kì rực rỡ , cũng phải cách nhuộm bình thường hay tẩm nhuộm có thể làm ra , tuyển chọn nhiễm thạch hoặc nhiễm thảo ( phẩm nhuộm thực vật a ) độc dáo , nhiều người thương lượng cũng tốt .

      việc cứ quyết định như vậy .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt đem theo mấy người , tiểu nương tử mang theo hai nha đầu tùy thân là Tiểu Đông cùng Tiểu Thu , mặt khác mời thêm mấy vị võ sư trong phiêu cục cùng .

      Vào ngày khí trời sáng sủa , nhóm hơn mười người chạy về phía Bắc.

      * * * * *
      là giữa hề .

      Ban ngày nóng nực , xe ngựa lại lắc lư , tất nhiên vô cùng vất vả , Thượng Quan Vũ Nguyệt vốn lo lắng tiểu nương tử chịu nổi , có điều xem ra vẫn còn may , trừ bở việc vì trời nóng mà ăn ít hơn , đối với việc đường vất vả , hề oán giận .

      Dọc đường tân khổ , vất vả tiến vào phía bắc Đại thành , Thượng Quan Vũ Nguyệt hạ lệnh nghỉ ngơi ba ngày sau xuất phát , đoàn người cuối cùng cũng được nghỉ ngơi .

      "khách quan , uống chút trà trước , trà nóng vừa pha , uống ngay là tốt nhất ." Diếm tiểu nhị thấy nhóm người vung tay rông rãi , lại thấy đầu là thiếu gia cùng thiếu phụ , vội vã vào phòng tiếp đón ," Còn điều gì sai bảo ?"

      Thượng Quan Vũ Nguyệt hỏi : " Sao hôm nay đường lại nhiều người đến vậy ?"

      từng qua đây vài lần , chưa bao giờ thấy nhiều người đến như vậy .

      Nha , khách quan từ ngoài tới biết , ngày mai là Thất Tịch , buổi tối ngã tư có miếu hội , diễn trò , hí ban , cái gì cũng có , miếu tơ hông còn có hội cầu phúc , khách quan cũng phu nhân nếu như rảnh rỗi , ngại xem thử chút, rất náo nhiệt ."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt gật đầu , thưởng cho tiểu nhị ít bạc , thúc giục đun nước nhanh chút , tiểu nhị nhận tiền thưởng , vội vàng nhận lời ,chưa tới nến nhang đưa tới .

      quay qua phía tiểu nương tử ," Mệt mỏi sao , có muốn nằm chút ?"

      Hoa Khai lắc đầu , " Ta mệt ."

      "Vậy , tới đây uống với ta ly trà ."

      "Được ."

      Hoa Khai nghe vậy tiêu sái đến bên bàn ngồi xuống , cầm lấy ly trà , mặc dù muốn uống , chỉ là vuốt , thần sắc có chút hoảng hốt .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt tự nhiên nhìn thấy .

      Từ sau khi rời khỏi Giang Nam , tiểu nương tử có chút phấn khởi , càng về phía bắc , nàng bắt đầu thường thất thần , thỉnh thoảng ngẩn người , luôn suy nghĩ điều gì đó , thỉnh thoảng cười , thỉnh thoảng lại lộ vẻ ảm đạm , sau khi vào thành , nàng bắt đầu yên lòng .

      cũng nhịn được nữa , quyết định phát huy phu quyền ( quyền của người chồng =_:) , hỏi cho ràng .

      phản ứng .

      " Thiếu phu nhân ."

      để ý tới .

      Thở daifmootj cái , lấy cái chén trong tay tiểu nương tử , rồi mới đề bờ vai nàng , vuốt hai má nàng , " Mẹ Phồn Thịnh ?"

      Tiểu nương tử giờ mới tỉnh mộng hồi thần , "Ân ?"

      " Phu quân ta chuyện với nàng ."

      "Ai ,ai ."

      " Nàng rốt cuộc thế nào ? cần với ta , ta tin ."

      Hoa Khai nhìn , hiển nhiên khó xử --- chuyện này , muốn thế nào mới tốt ?

      Cũng thể với là do gần về quê hương , xa hơn về phía bắc , chỉ cần bốn ngày nữa là đến Tân Tập thôn , về đến nhà nàng .

      Ngôi nhà nàng lớn lên từ .

      lâu quá rồi , Hoa Khai cũng chắc chắn còn bao nhiêu lão lân cư còn ở lại , nàng rất sợ tìm được cái gì , như vậy nàng làm sao biết chính mình , cùng tỷ muội liệu có ngày đoàn viên ?

      Nàng đương nhiên biết mình kì quái , nhưng mà , nàng biện pháp tiếp tục nghĩ .

      Lúc này trượng phu thắc mặc ......

      cũng kỳ quái , Trương công tử tới từ kinh thành ở tơ hồ trang mấy ngày , tướng công hơi khang khác , mới đầu nàng tưởng tức giận với nàng , nhưng sau đó hình như phải , làm nàng hiểu lắm , nhưng ít ra cũng biết tức giận .

      tức giận là tốt rồi .

      Lông mày đẹp như vậy , ngũ quan tuấn lãng , khuôn mặt đẹp mắt .

      Sau khi Trương công tử , bắt đầu đối rất tốt với mình .

      Đương nhiên , cũng phải là thổi phồng mọi chuyện lên , mà là chú ý đến từng chuyện nhặt , thậm chí chút biến hóa cũng thoát khỏi ánh mắt của --- tựa như lúc này , trong đầu nàng vừa lóe lên hình ảnh phòng xá trong ngư thôn , lập tức cảm nhận được nàng dao động , nên mới tự nhiên , giống như vợ chông bình thường , hỏi nàng thế nào .

      Nàng chưa bao giờ là người mạnh miệng , cứ thất thần như vậy tự nhiên là có nguyên nhân , thông minh như vậy , muốn lừa chỉ sợ dễ dàng , vẫn là nên .

      " Ta sợ tìm thấy bằng hữu kia ."

      " phải nàng chỗ kia , dễ nghe ngóng sao ?"

      " như vậy , nhưng vẫn có chút lo lắng ." Hoa Khai nhăn mày , " Cùng là nữ nhân , rất nhiều chuyện là thân bất do kỷ ( ko tự chủ được ) "

      Nếu là trước kia , Thượng Quan Vũ Nguyệt nhất định cảm thấy , tìm thấy cũng sao , cùng lắm là nha đầu chơi cùng , cũng có gì quan trọng .

      Có điều kể từ lúc bắt đầu về bắc , thấy địa cị của nha đầu này trong lòng tiểu nương tử vô cùng quan trọng .

      nghĩ , có thể tiểu nương tử là muốn cùng nha đầu kêu .......Kim Hoa Khai làm bạn , cho nên thế nào cũng thể tìm thấy .

      " Tình cảm các ngươi tốt như vậy , sao lúc đó lại lưu nàng làm bạn ?"

      "Nàng ..... chịu ."

      " chịu ? " cảm thấy kì lạ , " Nàng nàng ta quay về quê hương mấy năm , khi ấy cũng biết nàng gả vào Thượng Quan gia , sao lại chịu lưu lại ?"

      " Thiếp thân nha đầu lưu lại gần như chính là của hồi môn , nhưng hồi môn nha đầu có khả năng trở thành thị thiếp của thiếu gia , tị thiếp sau này biết có bao nhiêu người , cứ người lại thêm , chàng biết , mặc dù có số nha đầu muốn bay lên cành cao sống tốt , nhưng càng có nhiều nha đầu thà rằng vợ chông cơm đạm canh nhạt , cũng muốn sống trong cẩm y ngọc thực nhưng tối đến phải mình trơ trọi ."

      Cho nên trước kia còn ở Hà gia nàng mới cố gắng tích cóp như vậy , chính vì muốn chuộc khế ước bán thân trước khi tiểu thư xuất giá .

      Có điều khế ước bán thân của nàng là năm mươi lượng bạc , nha đầu muốn tích cóp được năm mươi lượng , dễ hơn làm .

      Sau này biết tiểu thư hứa gả cho Thượng Quan gia , Thượng Quan gia lại có quy định kì quái cho phép mang theo nha đầu hồi môn cùng lão mụ , khi ấy Hoa Khai mới yên tâm , chỉ cảm thấy rất tốt , sợ nguy cơ làm thiếp của hồi môn , nàng có thể ở lại Hà phủ tiếp tục tích cóp tiền chuộc thân , ngờ nàng đến Thượng Quan gia làm thiếp , mà lại làm chánh thê ( trong convert là tố tiểu là tố đại có nghĩa là làm vợ bé vơi vợ lớn ) . chỉ có thể người tính bằng trời tính .

      Nhưng mà ...... phải người tốt được báo đáp sao ? Lúc đó vì báo đáp lão gia cùng phu nhân mafgar thay , nhưng Thượng Quan Vũ Nguyệt lại là vị hôn phu tốt hiếm có .

      Mặc dù mới đầu có hơi lạnh nhạt , nhưng sau này đối xử với nàng càng ngày càng tốt .

      Hoa Khai thặm chí bắt đầu vụng trộm có hy vọng , tiểu thư cùng Uông đại ca có hài tử , như vậy dù tìm được tiểu thư , cung thể đổi người , như vậy nàng có thể ở bên cả đời , cho dù vĩnh viễn gọi nàng là "Hoa Khai " cũng sao .

      Trước đây , vì gọi nàng là Thược Ước , nàng khổ sở biết nên gì mới tốt , nhưng tại cảm thấy như vậy , vì , nàng nguyện ý giả trang Hà Thược Ước .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt tự nhiên biết suy nghĩ của nàng , nhưng lại nghĩ về những gì nàng vừa mới ----- thà rằng vợ chồng cơm đạm canh nhạt , cũng muốn cẩm ý ngọc thực mà tối đến phải mình trơ trọi .

      Mặc dù là lời nha đầu đó , nhưng nhưng tử đến thập phần tự nhiên , như vậy trong lòng nàng cũng nghĩ như thế ,

      Tam thê tứ thiếp , vợ chồng .

      chưa từng muốn tam thê tứ thiếp , nhưng cũng chưa từng nghĩ đến vợ chồng --- đương nhiên , đó là trước kia .

      Trước kia chỉ nghĩ dù là thê hay thiếp đều vì khai chi tán diệp , nếu thê tử có con , vậy liền nạp thiếp , có điều , giờ còn suy nghĩ như vậy .

      cảm thấy có tiểu nương tử cùng tiểu Phồn Thịnh là đủ rồi , đương nhiên , sau này có thêm mấy hài tử , có điều cần có thêm thê thiếp .

      ở cùng chỗ với tiểu thê tử tĩnh lặng và bình tĩnh , giống như lâu dài vẫn kiếm tìm .

      Chăm sóc , nghe theo , lúc đùa ngày chuyện kinh doanh xuống , chững chạc đàng hoàng với mình bắt cá , nhà có thể bắt cá mà sống .

      Đồng cam chỗ nào cũng có, mếu là cùng khổ , trước mắt chỉ có mình nàng .

      kéo bàn tay bé của nàng , " Yên tâm ,."

      "Ân ?"

      "Ta nàng yên tâm ." Thượng Quan Vũ Nguyệt khó lên lời ," Ta vơi nàng vợ chồng , để nàng phải đơn mình ."

      Hoa Khai ngẩn ngơ , sau khi nghĩ kĩ những gì , tay liền ôm lấy ," ?" Trong giọng mũi .

      mỉm cười , " Ta bao giờ lừa nàng chưa ?"

      Đầu lắc lắc trước ngực .

      " Vậy còn tin ta ?"

      "Ân " Rồi mới " Oa " tiếng , khóc lớn .

      * * * * *

      Thất Tích trong trấn Đại Thành quả nhiên vô cùng náo nhiệt .

      Vớt cá vàng , hồ lô đường , yên chi thủy phấn ( son phấn ) , còn có biểu diễn tạp kỹ , tung hoành đường , đều là kinh doanh hoặc là người mãi nghệ .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt cầm tay Hoa Khai , chần chận bước phiến đá lát đường .

      trong đám đông, Hoa Khai hoàn toàn bại lộ thiên tính nhát gan , chặt chẽ dính vào , dám buông tay .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt biết , cũng khó trách nàng .

      Gả vào phủ hơn năm , đầu thánh cùng mười lăm mới cùng bà nội và nương ra ngoài , nhưng đó cũng thực tính là ra khỏi cửa , bởi vì đích đến chỉ có , thăm miếu dâng hương --- kiệu ra ngoài , vén màn kiệu lên là chùa chiền , lễ phật xong lại kiệu về nhà .

      Chỉ có như vậy , thế nào cũng khó mà được đó là ra ngoài .

      Đến nỗi vợ chông , chưa bao giờ cùng du ngoạn , hôm nay là miếu hội Thất Tịch , miễn cưỡng có thể tính là lần đầu tiên .

      Đối với tiểu nương tử mà mọi thứ hiển nhiên đều mới mẻ , đôi mắt tròn tròn ngắm nhìn khắp nơi , khuôn mặt quay khắp mặt đường , lộ ra thần thái sáng láng .

      "Nhìn thấy thích cái gì , cứ ."

      "Ta ..... có đặc biệt muốn cái gì ."

      "Nghĩ kĩ chút rồi hẵng ?"

      "Ta nghe tiểu nhị , đến miếu tơ hông có thể cầu nhân duyên ."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt muốn cười , nhưng thấy khuôn mặt nàng tràn đầy mong đợi , thế là miễn cưỡng nhịn xuống , " Chúng ta thành thân , còn cần cầu nhân duyên làm gì ?"

      "Cái đó tính , việc chúng ta thành thân là bất ngờ ....."

      "Tháng giêng định thân , tháng sáu vào cửa , như vậy vẫn tính là bất ngờ ?"

      Hoa Khai nhìn , khuôn mặt ửng hồng , nghĩ vậy , đó là chàng nha , đối với nàng mà , chính là giờ dần (3-5 h sáng ) định thân , giờ mão ( 5-7 h ) qua cửa .

      Hơn nữa càng thích , càng cảm thấy phải cầu nhân duyên mới được .

      thế nào người gả cho tên Hà Thược Ước , nhưng kỳ nàng tên Kim Hoa Khai , nàng muốn với thần tiên trong coi nhân duyên , thê tử của Giang Nam Thượng Quan Vũ Nguyệt là Kim Hoa Khai , hai người hợp qua bát tự , nhưng cầu thần tiên cho hai cái tên này sống đến bạch đầu giai lão , con cháu đầy nhà , còn có tự tâm nho của nàng , cũng thỉnh cho Uông đại ca cùng tiểu thư được bạch đầu giao lão , còn chấu đầy nhà .

      Đương nhiên , nàng nguyện vọng nho này , Thượng Quan Vũ Nguyệt vẫn nghe theo nàng .

      Trong miếu tơ hông , gần như toàn là người .

      Dù rằng Thượng Quan Vũ Nguyệt thấy qua ít đại trận , nhưng thấy miếu nhiều người chen vào như vậy vẫn cẩm thấy có chút sợ hãi .

      Nhưng tiểu nương tử hoàn toàn bị sóng người ảnh hưởng , vì mực đích của bản thân mua hương nến , rồi mới quỳ lên bồ đoàn thào , vài câu , lạy cái , ném đài dương * , khấn vài câu , lại lạy mội cái , lại ném quẻ đài dương ,biểu tình cung kính tới cực điểm .

      Lạy xong , lại xin xăm , mới tính là đại công cáo thành ( xong việc )

      Chữ ghi thẻ xăm miếu nhân duyên cũng đơn giản , cũng chỉ có câu -- vân khai kiến minh nguyệt ( mây tan thấy trăng sáng , cùng ý với khổ tận cam lại , hết khổ cực có hạnh phúc , mọi chuyện tốt đẹp .)

      Câu này Hoa Khai hiểu được , mặc dù ràng , nhưng đại khái cũng tốt .

      "Chàng xem ." Nàng cười đưa xăm cho Thượng Quan Vũ Nguyệt xem , " đúng là xăm tốt ."

      " Đương nhiên là xăm tốt ."

      " Sao chàng lại biết ?"

      " Chuyện này còn phải hỏi ." trả lời chắc nịch , " Nhi tử sinh , đương nhiên sớm tươi sáng ."

      tới nhi tử ,khuôn mặt Hoa Khai càng thêm phần dịu dàng , " Ngược lại , chứng ta có tiểu Phồn Thịnh , chính là món quà nhân duyên nương nương tặng chúng ta . "

      "Đúng vậy , chúng ta bái đường , cũng có hài tử , căn bản cần cầu nhân duyên , ta ngàn dặm xa xôi đem nàng từ Giang Nam đến phía bắc , cũng vì muốn tìm người bạn thơ ấu của nàng , như vậy chưa đủ tốt hay sao ?"

      " Ta biết chàng tốt với ta , nhưng có số việc ta vẫn muốn với nhân duyên nương nương mới yên tâm ."

      Vừa nãy nàng có hỏi đến số vấn đề , đều là thánh bôi * - vợ chồng , bạch đầu giai lão , con cháu đầy nhà , mặc dù biết cầu việc này toàn là hư vô , nhưng thấy đáp án tốt nàng cũng cảm thấy vui vẻ .

      Hơn nữa nàng cũng thuận tiện hỏi chuyện của Cát Tường , Như Ý ,cùng Phú Quý , thất cả cũng đều là thánh bôi , đại biểu bên người các nàng có người chăm sóc , cho dù xuất , tương lại cũng xuất , hi vọng tỷ muội các nàng đều gả được cho lang quân như ý .

      Nàng mong mọi người đều hạnh hạnh phúc phúc , bình an .

      * * * * *

      Nghỉ ngơi hai ngày sau tiếp tục lên bắc , rất nhanh đoàn người tới được Tan Tập thôn .

      " A Thành , có vài bố trang khác cũng nhìn trúng khối đất son kia , ta phải qua đó trước , ta cho người an bài xong khách điếm , nàng nghỉ ngơi trước ." Thượng Quan Vũ Nguyệt xong , lại quay sang cới mấy vỗ sư : " Các ngươi theo xe ngựa của thiếu phu nhân ."

      "Dạ , thiếu gia ."

      "Phu ....phu quân , ta muốn xe ngựa dạo trong thành vài vòng ."

      suy nghĩ . "Được rồi , có điều trước khi trời tối nhất định phải trở lại khách điếm ."

      "Được ."

      Rất nhanh , Thượng Quan Vũ Nguyệt dẫn mấy người cưỡi ngựa hướng phía ngoại ô Tân Tập thôn mà , mã phu theo ý của Hoa Khai , chậm rãi vòng trong thành lộ .

      Hoa Khai ở bên trong xe ngựa lặng lẽ vén màn xe lên chút nhìn ra ngoài , cửa thông vẫn giống như trong kí ức của nàng lúc rời , trấn nhở cũng biến đối nhiều , tiệm gạo , khách điếm , xưởng ép dầu vẫn giống như trong ấn tượng của nàng , quên thuộc khiến nước mắt nàng cũng muốn rơi xuống .

      Tiệm gạo kia ....trước đây nương từng dắt bốn tỷ muội các nàng tới mua gạo , còn có tiệm vải của nhà thôn trưởng , trước năm mới , cũng tới mua vài thước vải , làm áo mới .

      Nhưng nhà nàng ở đâu ?

      Khi rời nàng còn quá , đến nỗi nhận được đường từ chợ về nhà .

      Hoặc là do , nàng cho tới giờ vẫn nghĩ có ngày cha mẹ rời , nghĩ có thể nắm tay bọn họ , cho nên đối với chuyện về nhà để ý , cảm thấy nắm lấy góc áo của cha mẹ là được rồi , chuyện gì cũng cần lo lắng .

      Chậm .....chận .....người kia là ... ...


      "Ngừng xe ! Ngừng xe ."

      Xa phu kêu lên , vội vàng giữ chặt ngựa .

      Hoa Khai đợi Tiểu Đông , tiểu Thu đỡ , tự xuống xe , thẳng đến trước mặt lão phụ - là Lưu tẩu , ở phụ cận , bà có bốn nhi tử , trước đây thường hay đùa giỡn , bằng liền cho Cát Tường Như Ý Hoa Khai Phú Quý làm con dâu cảu bà .

      Hoa Khai muốn gọi bà tiếng , nhưng nàng thể , bởi vì giờ nàng là Hà Thược Ước , Hà Thược Ước làm sao có thể nhận ra phụ nữ đánh cá ở phương bắc .

      ".... Xin , Xin hỏi .....gần đây có gia đình họ Kim nào ?"

      "Kim ? Đầu thôn có vài nhà họ Kim ."

      " Nhà các nàng có bốn nữ nhi , tên là Cát Tường , Như Ý , Hoa Khai , Phú Quý ."

      " Nha , lão Kim gia , ta là hàng xóm cũ của vợ chồng Kim gia ." khuôn mặt Lưu tẩu xuất biểu tình tiếc hận ," Nhiều năm trước Hoàng Hà tràn lũ , bọn họ thu thuyền kịp , hai người đều bị lũ cuốn , bởi vì nhà nghèo , mấy nữ nhi phải bán cho nhà người khác , lấy tiền chôn cất cho vợ chông Kim gia ."

      " biết có người nào trở về ?"

      Lưu tẩu nhìn từ xuống dưới đánh giá nàng -- việc nhiều năm , bà có cách nào đặt thiếu phụ quý khí trước mặt cùng nha đầu chân lấm tay bùn lại chỗ , chỉ cảm thấy kì lạ , sao phu nhân giàu có như vậy lại tới địa phường bé này hỏi về mấy nha đầu nhà lão Kim ?

      "Hoa Khai theo ta làm bạn nhiều năm , mấy năm trước quay về cố hương , hôm nay qua , cho nên muốn nghe ngóng xem ."

      Lưu tẩu "Nha " tiếng , " Nha đầu chưa quay về ."

      Hoa Khai lấy ra đĩnh vàng đưa cho Lưu tẩu , nghĩ lại , sợ tên trang khó đọc Lưu tẩu nhớ kĩ , thế là liền lấy ra khăn thêu có tên trang , " Nếu nương Kim gia có tin tức , bất luận vị nào , đều nhờ ngài đem lời nhắn , nới Hoa Khai ở quý phủ có đồ vật cũ , mới các nàng tới thu hồi ."

      Lưu tẩu nhìn thấy vàng , mắt nhìn thẳng , " Nhất định , nhất định ."

      ______________________________________

      Chú thích : Xin đài dương
      Là đổ hai khối có hình dạng như thế này

      [​IMG]

      Mặt bằng là dương , mặt lồi là . Đổ mặt nào hướng lên tính mặt đó , đổ để xin ý của thần thánh

      Dưới đây là tổ hợp dương :

      - dương : gọi là “ Thánh bôi “ nghĩa là các vị thần đồng ý , hành động thuận lợi trơn tru , tuy nhiên nếu cầu khẩn việc tương đối quan trọng , thường đổ qua ba lượt thánh bôi mới dc.
      - Hai mặt dương : gọi là “tiếu bôi “, nghĩa là thần cười , chưa quyết định có đồng ý hay , có thể lại đổ lần nữa thỉnh chỉ ra ý kiến của thần thanh hoặc lại thỉnh cầu của mình .

      - Hai mặt đều là : gọi là “ bôi “ , “vô bôi “ ( hoặc là nộ ) , nghĩa là các vị thần linh đồng ý , làm việc thuận lợi , có thể đổ lại lần nữa .

      Còn có loại đặc biệt như :

      - hoặc cả hai miếng đứng thẳng , theo tập tục phải lấy giấy vàng xắp xung quanh bảo vệ , lúc đó , chỉ có người đổ mới được di động hai miếng .

      - Đồng tâm bôi : Hai miếng chồng lên nhau

      cách dùng :

      1.- Cho bột trầm vào lư hương trước, có thể cho lớp bột trầm, lớp tro xuân thảo, lớp mặt phải là tro xuân thảo.

      2.- Sàng sãy bột tro cho kỹ lưỡng(loại bỏ tạp vật). Đốt những tờ “kim chỉ” (giấy tiền vàng)
      bỏ vào trộn chung cho đều với tro. Đổ tất cả vào lư hương thờ Thần, Phật, Tổ Tiên, mỗi cái đầy khoảng tám phần mười. Để lư hương cái đĩa lớn hơn. Phần tro thừa, để riêng mang đến bỏ vào lư hương công cộng (thiên công lô, chùa, miếu) ( nên đổ bừa bãi).

      3.- Đặt tám hạt ngọc trai chính giữa mặt lư hương, tượng trưng cho sum họp đoàn tụ.

      4.- Xếp tám tờ giấy vàng mỏng xung quanh lư hương (trong đĩa). Cẩn thận khi dùng tay đặt những tời vàng mỏng nầy, tránh đừng để bị rách. Tượng trưng cho tám hướng tiền bạc tụ về.

      5.- Thắp hương khấn vái trình Thần, Phật, Tổ Tiên. Xin keo, nếu được là tốt. Chưa được, thắp hương vái nguyện xin lại lần nữa ( quá ba lần).

      6.- Chờ nhang tàn, thu thập cúng phẩm. Lễ thành.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 9 :

      Từ sau khi trở lại tơ hồ trang , Hoa Khai ảo tưởng rất nhanh có tin tức , thẳng đến cuối thu đầu đông , nàng mới chậm rãi nhận ra , ý nguyện trong lòng có lẽ nhanh như vậy đạt thành .

      Bất quá bắc chuyến cũng phải hoàn toàn có thu hoạc gì , ít nhất , nàng biết Lưu tẩu vẫn ở lại , cũng để lại khăn tay cùng lời nhắn .

      Còn Thượng Quan Vũ Nguyệt cũng thuận lợi mua được khối đất son kia .

      Hoa Khai chưa từng thấy qua nhiễm thạch tốt như vậy , màu đỏ nhuộm ra những tươi , mà sau khi giặt mấy lần cũng phai màu , được nữ công dệt thành tơ lụa . lão họa công cũng vẽ ra đồ án , đưa tới kinh thành cho thái phi nhìn qua .

      tới đây , hết thảy đều tính là thuận lợi , bởi vậy tâm tình của Thượng Quan Vũ Nguyệt rất tốt .

      Tâm tình tốt , tâm tình của Hoa Khai cũng tốt .

      Hôm nay lại mười lắm , là ngày nữ quyến trong Thượng Quan gia tiến hương .

      Đầu mùa đông , hiên miếu trong núi đặc biệt thanh u .

      Từng gốc cây nối tiếp mỗi gốc phải hai người ôm mới xuể , khí núi mơ hồ có mùi đàn hương , kèm theo tiếng niệm Phật ràng , khiến Hoa Khai cảm thấy bình tĩnh .

      Nàng quy quy củ củ lễ phật , muốn đứng lên , đột nhiên cảm thấy mệt mỏi , cũng may nhanh tay lẹ mắt , đỡ lấy được .

      "Thược Ước , sao vậy ? Trong người thoải mái ?"

      " Cháu .......vô ." Hoa Khai lấy lại bình tĩnh , " Có lẽ do quỳ lâu quá , chân hơi mỏi ."

      Lão phu nhân cũng lại gần , " Ân , sắc mặt hơi tái chút , bằng ra sương phòng phía sau nghỉ ngơi , chờ nãi nãi nghe giảng kinh xong cho người tới gọi ."

      Hoa Khai nhất thời cũng mệt mỏi , nghe lời gật đầu , "Vâng ."

      Dưới dẫn dắt của ni , vào sương phòng hậu viện nghỉ tạm .

      Tiểu Đông nhanh chóng đem trà tới cho nàng .

      Uống trà cào , cảm giác tốt hơn nhiều .

      Hoa Khai thở dài hơi , nhịn được cảm thấy kì lạ , mấy ngày này thấy mệt , buổi tối cũng ngủ rất ngon , sao đột nhiên lại cảm thấy mệt ......Đợi chút , tình trạng này hình như nàng trải qua .

      Hôm nay là mười lăm , nguyệt của nàng ... .... tháng rồi chưa tới .

      Là hài tử .

      Tiểu Phồn Thịnh sắp có thêm đệ đẹ hoặc muội muội .

      nhàng sờ lên bụng mình , lần này cần đại phu , nàng cũng có thể tự phán đoán , nhất là , cảm giác mệt mỏi này , giống hệt với lúc tiểu Phồn Thịnh ở trong bụng nàng .

      Nàng tự chủ mỉm cười , lần trước Thượng Quan Vũ Nguyệt nàng có thai , lần này , đổi lại là nàng với .

      Phồn Thịnh học bò sắp thành ca ca .

      Hoa Khai ở trong sương phòng tự suy nghĩ hơn nửa canh giờ , cuối cùng cũng có vị ni vào , kinh phật hôm nay giảng xong , mời thiếu phu nhân đến đại đường .

      Bên cạnh sương phòng hậu viện là vườn rau , ngay lúc Hoa Khai rời khỏi , nhìn thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc trong vườn rau , nàng kịp nhân ra là ai , người nọ tay chân gọn gàng mang rau rời khỏi .

      Là ai vậy ?

      "Thiếu phu nhân ?" Tiểu Đông gọi nàng , " Lão phu nhân và mọi người chờ ."

      Hoa Khai " Ân " tiếng , được vài bước , lại nhịn được quay đầu nhìn bóng lứng người nọ chút , đột nhiên " A" lên tiếng , dọa Tiểu Đông cùng nữ ni nhảy dựng lên .

      " Thiếu phu nhân người thế nào , có phải là thoải mái hay ?"

      " , phải , tiểu .......tiểu Đông , ngươi đại đường trước , với nãi nãi ta lập tức lên tới ."

      Tiểu Đông nhăn mặt : " Nhưng thiếu gia phân phó cho phép rời khỏi phu nhân nửa bước ."

      Trong trang mọi người đều biết , làm thiếu gia tức giận chính là " đuổi ra khỏi trang". nghe lời , vô dụng , chăm sóc chủ nhân chu toàn , toàn bọ bị đuổi khỏi trang .

      " Mau , mau lên chút , nếu thiếu gia đuổi ngươi ra ngoài , ta liền thu ngươi lại ."

      Chưa bao giờ thấy qua bộ dạng này của thiếu phu nhân , Tiểu Đông dám bướng bỉnh , đành vội tới đại đường .

      Mắt thấy Tiểu Đông rời , Hoa Khai mới quay qua hỏi nữ ni , " Làm phiền , xin hỏi sư phụ , vị vừa mới ở trong vườn là người trồng rau , họ Uông phải ?"

      "Đúng , cùng muội muội mới tới tháng trước , đại sư phụ thấy huynh muội đáng thương , nên để bọn họ ở tại sài phong để bên cạnh chùa , để cho muội muội của chép kinh , buôn bán ở cửa miếu , phụ trách trồng rau , chẻ củi , mặc dù kham khổ , nhưng cũng tốt hơn nhiều ."

      thanh của Hoa Khai khẩn trương đến phát run , " .....muội muội của có phải cao hơn ta chút , diện mạo rất đẹp , mắt trái có nột ruồi ?"

      Nữ ni gật đầu , mỉm cười ," Thiếu phu nhân quen biết với nàng sao /"

      Hoa Khai gật đầu , nghe những điều nữ ni vừa , chỉ cảm thấy đau long --- tiểu thư cư nhiên ở đây ......ở trong sài phòng ( phòng chứa củi ) , lại chép kinh mà bán thu chút tiền còm ... ...

      thời tiết trở lạnh , đến lúc tuyết rời nhiều tính sao ?

      Hoa Khai càng nghĩ càng khổ sở , đôi mắt phiếm hồng ,nước mắt liền chảy xuống .

      người nàng có ngân lượng , nghĩ chút , liền gỡ đôi vòng ngọc tay , đưa cho nữ ni , " Cầu ....cầu sư phụ việc ."

      " Thiếu phu nhân cứ ."

      " Xin sư phụ đổi thành kim ngân , mua thêm y phục trang bị cho các sư phụ ."

      Nữ ni nghĩ chút , hiểu -- thiếu phu nhân là muốn chăm sóc cho đôi huynh muội họ Uông kia , nhưng tiện ra mặt ,cho nên mới nghĩ ra cách này .

      " Thiếu phu nhân yên tâm ."

      Lão phu nhân chờ ở đại đường thấy tức phụ tới sắc mặt tái nhợt , hốc mắt phiếm hồng , giống như vừa khóc xong , nghĩ nàng trong người khỏe , đau lòng , vội gọi người tới , đoàn dẹp đường hồi phủ .

      *********

      Mấy ngày sau , Hoa Khai theo Thượng Quan Vũ Nguyệt , gần đây thường mơ thấy cha mẹ , muốn về nhà chuyến .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt biết tiểu nương tử gần đây ngủ yên , bởi vậy nghi ngờ gì , nghĩ mình là con rể cũng chưa từng bái kiến nhạc gia ( nhà thông gia ) , liền sai người chuẩn bị lễ vật , chọn ngày đẹp trời , sai người thông báo trước .

      Khi kiệu tới trước đại môn của Hà gia tú phường , Trương ma ma chờ trước cửa .

      Hoa Khai cúi đầu , lấy tay áo che mặt , cùng Thượng Quan Vũ Nguyệt theo Trương ma ma , vào đại sảnh .

      Dường như có an bài , nha đầu tiểu tỳ trong đại sảnh đều lạ mặt , Hoa Khai thấy có người quen , mới buông tay áo , thấy Thượng Quan Vũ Nguyệt tặng lễ cho lão gia phu nhân , rồi mới ngồi xuống bên bàn .

      " Hiền tế sao hôm nau lại rảnh rỗi tới đây ?"

      " Nương tử mấy hôm này nhớ nhà , nghĩ lại năm ngoái bởi vì nương tử có thai , thân mình khoogn khỏe , tới chúc tết được , trong long yên , hôm nay ngày tốt , đặc biệt qua bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu ."

      Hà Đại Phuong gật đầu , nhìn Hoa Khai , cảm xúc lẫn lộn : " Ở Thượng Quan gia , sông có tốt ?"

      " Có ạ "

      "Vậy là tốt rồi ."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt tiếp lời ," Nhạc phụ yên tâm , Thược Ước thông minh hiếu thuận , trưởng bối trong nhà đều rất thích nàng ."

      Hà Đại Phương thở dài , : " Nàng vẫn luôn ngoan ngoãn ,"

      Nghe lão gia mình ngoan ngoãn , Hoa Khai kìm được muốn khóc - vốn là gả thay , ngày đại hôn gặp phải phong ba , ngờ nàng vào Thượng Quan gia laij sinh nhi tử .

      Đây phải là chuyện có thể trao đổi sau khi tìm được tiểu thư , huống gì , giờ nàng tình muốn làm vợ chông với lâu dài , nhất sinh nhất thế ( cả đời ) , nàng cũng mong rằng , hi vọng Uông đại ca cùng tiểu thư cũng đơm hoa kết trái , như vậy cho dù lão gia phu nhân muốn , cũng phải chấp nhận con rể này .

      Nhưng mấy ngày trước ở tự miếu nghe nữ ni bọn họ xưng là huynh muội , Hoa Khai cũng biết , hai người mặc dù bỏ trốn , nhưng vẫn lấy lễ này đối đãi .

      phải vợ chồng , là huynh muội .

      Uông đại ca chắc là hi vọng có thể được lão gia phu nhân tha thứ , lại đường đường chính chính thú tiểu thư quá môn , cho nên mới xưng là huynh muội .

      Hoa Khai vùng vẫy mấy ngày , cuối cùng cũng hạ quyết trở về Hà phủ chuyến .

      Vốn yên tâm lúc gặp lại lão gia phu nhân , yên ổn .

      Nàng tự biết muốn trở về .

      Nàng thể vì bản thân thích Thượng Quan Vũ Nguyệt ích kỷ như vậy , hơn năm qua , lão gia phu nhân như già đến mười tuổi , chẳng những khuôn mặt u sầu , khí sắc cũng lộ vẻ tốt , hình dạng phu nhân là gầy yếu , Hoa Khai cần nghĩ cũng biết là do mong nhớ tiểu thư .

      Vạn nhất lão gia phu nhân bởi vì tưởng niệm là mang bệnh , chẳng những tiểu thư cả đời thương tiếc , nàng cũng thể yên lòng .

      "Lão ......Cha , ta ......có vài cau muốn với nương ."

      Lão gia gật đầu , " Hiền tế , chúng ta ra hoa viên chút ."

      Hà Đại Phương cùng Thượng Quan Vũ Nguyệt rời khỏi đại sảnh , Hoa Khai tự mình đóng cửa , xoay người liền quỳ xuống trước mặt phu nhân , " Phu nhân "

      Vừa hai chữ , cái mũi đỏ lên .

      Hà phu nhân vội vàng nâng nàng dậy , " Hoa Khai , ngươi nha đầu này làm cái gì , mau đứng lên ."

      " Phu nhân trách ta sao ?"

      " Ta trách ngươi cái gì ?" Hà phu nhân nhàng vuốt tóc nàng , " Vẫn là ngươi nghĩ đến , hai năm qua , Hà gia ai tới thăm ngươi ?"

      " Hoa Khai dám ."

      " Ta trách ngươi sinh con trai cho Thượng Quan gia , nếu đồng giường cộng chẩm , có hài tử cũng có gì lạ , ngươi sinh ta cũng tới thăm ngươi , chỉ sợ nhìn thấy ngươi , lại nhớ Thược Ước ." tới nữ nhi , đôi mắt Hà phu nhân cũng hồng lên , " Nghe Thượng Quan đối với ngươi tốt , ta cũng mừng thay cho ngươi , cùng lúc lại thấy khổ sở , đừng trách ta bất công , ta nghĩ , việc này đều là vì Thược Ước , sao đứa này lại cố tình hiểu chuyện , phu gia tốt như vậy cần , lại cho ngươi ."

      "Phu nhân ....."

      " Ta biết chuyện này thể trách ngươi , tính tính lại , ngươi là ân nhân của Hà gia , nếu có ngươi thay Thược Ước bái đường , biết còn gặp rắc rối gì nữa ." Hà phu nhân vừa , vừa muốn khóc , " Ta chỉ là nhớ Thược Ước , trách Thược Ước hiểu chuyện ."

      " Phu nhân , ngươi đừng quá đau khổ , Hoa Khai có tin tức tốt muốn báo cho phu nhân , phu nhân nghe nhất định vui vẻ ." Hoa Khai từ trong ngực lấy ra phần kinh thư chép tay ," Người xem ."

      Hà phu nhân vửa mở ra , lập tức ngớ người .

      Chữ chi chít mặt giấy , tinh tế tú lệ , đây là .......là bút tích của Thược Ước .

      " Hoa Khai , này .......ngươi lấy từ đâu ? " Hà phu nhân lấy lại tinh thần , " Ngươi gặp Thược Ước , hay là có được tin tức của nàng ?"

      Hoa Khai liền nhất nhất kể lại chuyện gặp được ở miếu vũ hậu đường .

      " Ta có cách nào ra khỏi cửa , gửi thư lại sợ người khác thấy , cho nên đành trì hoãn mấy ngày , có điều phu nhân cứ yên tâm , ta ngờ sư phu trong chùa thay tiểu thư mua thêm ít y phục cùng chăn bông ."

      " Tốt lắm , tốt lắm , ta lập tức thương lượng với lão gia , đến miếu đón người ." Hà phu nhân , muốn đứng dậy .

      Trương ma ma bên cạnh vội vàng ngăn cản , " Phu nhân , được , gióng trống khua chiêng lên núi đón người như vậy , tin tức lộ ra ngoài , khó ăn với Thượng Quan gia . "

      " Cũng đúng ." Hà phu nhân quan tâm tất loạn , biết được tin tức của nữ nhi , sai li dặm ," Vậy , vậy phải làm sao mới tốt ?"

      Hà phu nhân bàn với Trương ma ma cái gì đó , Hoa Khai cũng .

      Nàng cảm thấy mình vừa làm chuyện ngu ngốc , có khả năng khiến trượng phu rời xa mình .

      Nhưng lại cảm thấy , mình làm chuyện tốt , giúp lão gia và phu nhân khôi phục tinh thần , giúp tiểu thư khồn phải thương tiếc .

      Uông đại ca tự xưng là huynh muội , tưc là vẫn chưa trở thành vợ chông , lão gia phu nhân nhất định muốn tiểu thư lần nữa gả nhập Thượng Quan gia .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt vốn là kết hôn với Hà gia thiên kim , vật quay về chính chủ , đương nhiên có lý do cự tuyệt .

      Vậy nàng đâu ?

      Sau khi Thượng Quan Vũ Nguyệt biết chuyện , đối xử với nàng thế nào ?

      ******************
      "Ta , chàng muốn tự mình lên kinh ?"

      "Đúng vậy , vì thận trọng , ta muốn tự mình đem hỉ phục trình thái phi ." Thượng Quan Vũ Nguyệt cười , " Bởi vì còn chuyện khác muốn bàn , có lẽ ở kinh thành thời gian ."

      " Muốn nghỉ ngơi bao lâu ?"

      " Có lẽ về trước năm mới ."

      Ai , vậy là lâu đây - Hoa Khai nghĩ , vẫn chờ trở về hãy đến chuyện của Hà gia .

      Hoa Khai cân nhắc mấy ngày , so với việc ngày đột nhiên bị kêu ra đại đường đối chất , nàng thà rằng tự với trước .

      Nàng nghĩ ràng rồi , cho dù thể vợ chông , nàng vẫn muốn ở bên cạnh , chỉ cần thích nàng , cho dù ở trong phủ có xấu hổ , hoặc cho nàng biệt viện bên ngoài trang , nàng cũng chấp nhận .

      Có điều điều kiện tiên quyết là tức giận mới được .

      Hoa Khai biết ghét nhất là bị người khác lừa gạt , mà nàng giả Thược Ước hơn năm , có thể là kẻ lừa đảo vô địch .

      "Sao vậy ? " Thượng Quan Vũ Nguyệt vuốt má nàng , " Gần đây hình như cũng vui vẻ ."

      " Chỉ là cảm thấy có chút buồn bực ."

      nghĩ lại cũng đúng , nhiều việc như vậy , thế giới của nàng lại , buồn bực mới lạ , chờ kinh thành trở về , nhất định bớt chút thời gian ở với nàng .

      Cảnh vật Giang Nam tươi đẹp , đông tuyết hạ thúy , đáng tiếc bọn họ chưa du ngoạn qua .

      Sau này , mỗi tuần muốn ở nhà ngày ,có lẽ cùng tiểu nương tử và nhi tử du ngoạn , nhà ba người cũng chơi đùa .

      Tiểu Phồn Thịnh ngày càng lớn , chớp mắt biết lật , ngồi vững , biết biết nắm , mỗi cử động đều đáng , cũng muốn bỏ qua biến hóa của nhi tử .

      " Bế Phông Thịnh , chúng ta đến Mai viên chút , Ân ?"

      mặt tiểu nương tử đột nhiên hông vựng , " Chàng ôm ."

      " Sao vậy , nhi tử béo ôm nổi ?"

      " như vậy , có thể mập đến thế nào , chỉ là ta ..... tiện ôm mà thôi ."

      " tiện ?"

      Thượng Quan Vũ Nguyệt vốn là người thông minh , nhi tử , lúc này mặt tiểu nương tử ra thần sắc xấu hổ , nghĩ cái liền hiểu được .

      " Là từ bao giờ ?"

      " Gần đây thôi ."

      " Vậy sao ." Trong giọng vui mừng khó dấu , " Lão mụ tử trước đây chuyên môn tệ , bảo người gọi bà tới , buổi tối còn phải với bà nội và nương , các bà nhất định vui mừng , trong nhà lại sắp có thêm tiểu nhân nhi ."

      Hoa Khai thấy vui mừng như vậy , nhịn được cũng cười .

      Như vậy tốt .

      hạnh phúc .

      " Chàng thích con trai hay con ?"

      "Đương nhiên là con trai ."

      " Chàng cũng trọng nam khinh nữ ."

      " Sinh con trai , nãi nãi và nương cằn nhằn bên tai ta nữa , thanh nhàn hơn ." Thượng Quan Vũ Nguyệt ôm lấy nàng , tay nhàng vuốt bụng nàng , " Có điều nếu có áp lực chuyện chuyền tông tiếp đại , con trai hay con đều được , nghe lời chút là tốt rồi , rồi mới sinh nhiều ."

      "Chàng muốn mấy đứa ?"

      " Bốn đứa , nhiều con , náo nhiệt chút ."

      Hai vợ chồng chuyện , tiểu Phồn Thịnh giường tựa hồ cảm thấy vắng vẻ , chu mỏ cái , liền khóc to , Thượng Quan Vũ Nguyệt vội ôm lấy nhi tử .

      " Nhi tử ngoan , phụ thân thương ."

      " Nương cũng thương ."

      Tiểu Phồn Thịnh thuận theo , tiếp tục khóc lớn , ủy khuất hề hê khóc , chỉ nghĩ khuôn mặt nhíu lại , lại khiến tâm tình Thượng Quan Vũ Nguyệt tốt , " Nhi tử ngốc ."

      xong , liền lấy chăn , bọc kỹ nhỉ tử lại , " , phụ thân mang ngươi cùng nương thưởng mai ."

      *************************

      Trong Mai viên cực lớn , mỗi lần vào đông , hơn ngàn cây mai nở rộ, cực kì mỹ lệ.

      Thượng Quan Vũ Nguyệt ôm nhi tử , dắt thê tử , chầm chậm bước vào vườn mai , tiểu Phồn Thịnh bị cảnh sắc trước mắt hấp dẫn , cũng khóc , hai mắt chỉ nhìn nhìn , tựa hồ thập phần ngạc nhiên .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt cười , " Tiểu tử này lần đầu nhìn thấy hoa mai , xem trợn tròn mắt ."

      Hoa Khai vốn nghĩ đến chuyện này , nghe nhắc nhở mói nhớ tới , đúng là . tiểu Phồn Thịnh lầm đầu nhìn thấy hoa mai ,khó trách biểu tình buồn cười như vậy .

      Cư nhiên chảy nước miếng !

      Nàng lấy ra khăn tay , nhàng lau nước miếng cho nhi tử , thấy khuôn mặt con trai béo trắng đáng , nhịn được thân chút .

      Tiểu Phồn Thịnh khanh khách nở nụ cười .

      Thượng Quan Vũ Nguyệt thấy thần sắc dịu dàng của tiểu nương tử , tròn lòng trở nên ấm áp .

      Nghĩ lại , tiểu nương tử của thần kì , chẳng những mỗi ngày khiến cam tâm tình nguyện về nhà sớm , đến tửu lâu trước kia thích cũng , tướng mạo mặc dù phải đẹp nhất , nhưng bên trong lại lộ ra ông thuận dịu dàng , khiến người khác tự chủ được mà thích .

      Tự mình hầu hạ rửa mặt chải đầu giày , có lúc tuần thị ruộng dâu mệt nhọc trở về , nàng cũng xoa bóp tay , bóp chân cho , từ quần áo đến giày dép đều cho nàng đích thân may vá , cũng mượn tay người khác .

      Trong nhà nhiều trưởng bối , quy củ phức tạp , nàng cũng có thể thích ứng được hết .

      Rồi lại sinh nhi tử .

      Mặc dù với nhất thiết phải là nhi tử , nhưng tiểu Phông Thịnh ra đời , thực khiến cả nhà hạnh phúc , " Có hậu " chuyện này đối với Thượng Quan tam đại đơn truyền mà quả rất trọng yếu , trọng yếu đến mức thậm chí cảm thấy , bà nội cùng nương thoạt nhìn đều trẻ ra vài tuổi .

      Chuyện này , đều là công lao của tiểu nương tử .

      " Cho nàng xem cái này . :

      Tiểu nương tử nhìn , " Cái gì ?"

      " Trong vạt áo của ta , nàng tự mình lấy ."

      Hoa Khai nghe vậy , tay liền đưa vào trong áo , chút liền đụng đến cái gì , mặt thêu tơ , có chút ấm áp , kích thước cảm giác hình như là cái hà bao .

      Lấy ra , quả nhiên đúng là hà bao .

      Nhưng mà , cho nàng xem hà bao làm gì ?

      Chờ chút , uyên ương hí thủy , thêu chỉ đôi , đây .....Đây là hà bao nàng thêu cho sau khi thành thân lâu , rất lâu thấy dùng , cứ tưởng bị ném , ngờ ......

      Uyên ương hí thủy , còn có nghĩa là đồng tâm kết .

      Mặc kệ lấy hà bao này trong ngăn kéo từ bao giờ , Hoa Khai đều biết rằng , đem tâm ý của nàng , để ở gần tim .

      Trong làn tuyết trắng tinh , Hoa Khai mỉm cười với .

      Trong khoảnh khắc đó , Thượng Quan Vũ Nguyệt cảm thấy hạnh phúc , hạnh phúc trước nay chưa từng có .

      Chỉ là sao ngờ được , đợi đến sau khi đưa hỉ phục của lục Vương gia trở về , thấy thê tử của , cũng thấy nhi tử .

      Bà nội muốn cáo quan Hà gia tú phường , hơn nữa còn muốn thú Tú nhi làm vợ .

      Chương 10 :

      đường bôn ba , Thượng Quan Vũ Nguyệt dùng thời gian ngắn nhất từ kinh thành trở lại Giang Nam .

      kinh thành , là muốn trinhg lên hỉ phục của lục vương gia , quay về Giang Nam , là hi vọng sớm ngày trở về với tiểu nương tử hoài thai thứ hai .

      Quy tâm tựa tiễn ( muốn về nhà phóng như tên á =_= ) , ước chừng sớm năm ngày so với dự định .

      Nhưng khi tiến vào tơ hồ trang , lại thấy khí vui vẻ như năm trước , khí náo nhiệt , ngược lại lộ ra chút trầm tĩnh , những hạ nhân thường ngày đối với thập phần úy kị , liếc nhìn cái cũng dám .

      " Thiếu gia , thiếu gia , ngài trở về ." Vĩnh bá từ xa nhìn thấy , đường chạy thẳng đến đây , khuôn mặt già nua lên vẻ vui mừng , " Ngài trở về là tốt rồi ."

      " Vĩnh bá , chuyện trong nhà là thế nào ."

      "Ai , thiếu gia , chuyện này rất dài a , muốn từ đầu , ai nha , này là , sao lại trở thành việc lớn đến như vậy ....."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt biết tật xấu chuyện bắt được trọng điểm của Vĩnh bá , vội vàng ngắt lời , " Gọi Vĩnh Tề đến thư phòng gặp ta ."

      Sau khi bước vào thư phòng , nha đầu vội dâng trà nóng lên .

      " với thiếu phu nhân ta trở về ."

      " Thiếu , thiếu phu nhân ......"

      Thượng Quan Vũ Nguyệt nhướng mày , "Thế nào , nhận ra thiếu phu nhân , hay là biết thiếu gia thú thân ?"

      Nha đầu sợ đến mức lập tức quỳ xuống , " Thiếu , thiếu gia thứ tội , thiếu phu nhân ... ........ Thiếu phu nhân ...... ở đây ."

      ở đây ?

      " đâu ?"

      Nha đầu kia lầm bầm : " Tỳ , tỳ nữ dám hỏi ."

      Tiểu nương tử thế nào lại rời ?

      là kì lạ , sắp tới năm mới , trong nhà chút khí vui mừng cũng có , mỗi người đều cẩn thận giống như sợ có chuyện gì phát sinh .

      Thấy nha đầu kia dám , Thượng Quan nhịn được phất phất tay , ý bảo lui ra ngoài , nha đầu kia cứ như được đại xá , dùng tốc độ nhanh nhất rời .

      Đúng lúc Thượng Quan Vũ Nguyệt phiền não , Vĩnh Tề tới .

      Lại thấy câu đầy tiên của giống hệt Vĩnh bá , " Ngươi trở về là tốt rồi ."

      " Trong nhà có việc gì ?"

      " Xảy ra rất nhiều việc , ngươi phải bình tĩnh ." Vĩnh Tề hít sâu hơi , " Chuyện thứ nhất , lão ohu nhân đuổi thiếu phu nhân ra ngoài ."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt tin nổi nhướng mày , bà nội đuổi tiểu nương tử ra ngoài ?!

      Bà nội ràng rất thích nàng , tiểu nương tử lại luôn nhu thuận cẩn thận , cho dù làm sai chuyện gì , nàng vài câu là được , sao lại nghiêm trọng tới mức đuổi nàng ra ngoài ?

      Bên ngoài là mùa đông , tuyết rơi đầy đường , nàng thân mình lại có bầu , lại thế nào ?

      " Rốt cuộc là có chuyện gì ?"

      " Ngươi lên kinh bao lâu , bà vú của thiếu phu nhân tới tìm nàng , hai người cái gì ta cũng lắm , tóm lại , bị nha đầu nhiều chuyện nghe trộm , nha đầu kia tham thưởng , báo cáo lại cho lão phu nhân , Hà tiểu thư kia vốn cùng trưởng công ( nv dài hạn ) bỏ trốn , thiếu phu nhân trong phủ kì là nha đầu Hà gia , còn tiểu thư bỏ trốn kia , dần đây tìm thấy , ở trong phủ nghỉ ngơi ."

      "Lão phu nhân nghe được lập tức tìm thiếu phu nhân hỏi xem có hay , thiếu phu nhân thiếu phu nhân thừa nhận , lão phu nhân giận dữ vô cùng , liền muốn báo quan , bắt Hà gia tú phường trả giá , , ràng là kết hôn với tiểu thư , sao có thể cho nha đầu tới thay là xong việc ? "

      "Cho nên nãi nãi .......liền .....liền đuổi nàng ra khỏi nhà ?"

      " Lão phu nhân muốn thiếu phu nhân.... .....cút về Hà gia ."

      Vĩnh Tề quan sát sắc mặt Thượng Quan Vũ Nguyệt , hoàn toàn có vẻ kinh ngạc , cảm thấy kỳ quái , " Ngươi ......Chẳng lẽ sớm biết chuyện này ?"

      " Ta biết từ mấy tháng trước ."

      Khi ấy Trường Cổ với , còn tưởng là đùa , tận đến khi đêm danh sách hạ nhân ra , bên ghi ràng là " Kim Hoa Khai , xuất thân : Tân Tập thôn ." mà lúc trước tiểu nương tử cố tình , đau khổ cầu xin muốn tới thôn này .

      Nghĩ lại , có rất nhiều chuyện cũng được giải thích

      Chuyện nàng giống trong bức họa , chuyện nàng thông cầm kỳ thi họa , nàng hầu hạ còn nhanh nhẹn hơn so với nha đầu , phu thê Hà Đại Phương đối với nức nhi nghe hỏi , mười tám tuổi nhưng thoạt nhìn lại giống ,còn có , nàng rất khỏe có thể tự mình bê chậu mước lớn lên ."

      nàng biết bắt cá , lấy được ngọc trai lớn .....

      Lúc đầu đương nhiên cũng cảm thấy bị đả kích , nhưng nghĩ lại , Hà gia tú phường thấm vào đâu , gia nghiệp của vốn lớn , có Hà gia tú phường chẳng qua chỉ là gấm thêm hoa , đối với căn bản ảnh hưởng .

      Kim Hoa Khai Kim Hoa Khai , dù sao cũng thích nàng .

      Nếu nàng giấu , nhất định có chỗbất đắc dĩ ,trước khi nàng thẳng thắn với , cứ để mình biết thôi , cứ xem nàng là Hà THược Ước , tránh cho nàng bị bại lộ mà an lòng .

      Bạ nội lại vì vậy mà đuổi nàng ra ngoài --- may là đuổi nàng về Hà gia , ít nhất chết đối chết rét , chờ với bà nội , tới đón nàng về .

      " Còn chuyện gì nữa sao ?"

      "Đại ca của Tú nhi tới tìm nàng ."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt gật đầu , " Đây là chuyện tốt ."

      " tốt chút nào ." Thần sắc của Vĩnh Tề rất là khó coi , " Đại ca của Tú nhi là thân thích bên nội , mấy năm trước trùng hợp cứu được quan văn gặp nạn , quan văn dưới gối có con cái , lại thấy thân thủ bất phàm , liền thu làm nghĩa tử , còn đề cử vào cung , là tiểu đội trưởng của ngự lâm quân , cưới nữ nhi của thượng thư làm vợ , nghe có giao tình với số quan viên ở kinh thành , tìm được Tú Nhi vốn rất vui mừng , nhưng biết muội muội ở tại quý phủ vẫn chưa có hôn phối , lập tức sắc mặt tốt , tưởng Thượng Quan gia cố tình hà khắc với Tú Nhi ."

      " ai với là Tú Nhi muốn gả sao ?"

      " Chúng ta thế nào cũng vô dụng , trọng điểm là do Tú Nhi khóc tốt , lão phu nhân cho nàng gả , ca ca của nàng vẫn ở trong phủ phải đợi thiếu gia về bàn bạc , lão phu nhân biết nghĩ cái gì , máy ngày trước lại đề nghị với ca ca nàng , bằng để ngươi thú Tú Nhi ."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt trận đau đầu .

      Mặc dù rất tôn kình bà nội , nhưng lúc này đối với bà , vẫn thể nào đồng ý .

      Ví dụ như , bởi phát tiểu nương tử phải là thiên kim tiểu thư , mà đuổi nàng hồi phủ ,

      Lại như , bởi biết ca ca của Tú nhi là tiểu đội trưởng Ngự Lâm quân , lại cưới nữ nhi thượng thư , thế là liền hi vọng thú Tú Nhi , kết làm thông gia .

      " Ngoại trừ hai chuyện này , còn chyện gì khác sao ?"

      "Còn chuyện -- thiếu phu nhân mang tiểu công tử theo rồi ."

      Chờ , tiểu nương tử mang Phông Thịnh theo ?"

      Sao bà nội ngăn cản ? Cho dù cần tức phụ này , cũng thể cần tằng tôn , sao có thể cho tiểu nương tử ôm ?

      Theo tính cách của bà mà , tuyệt đối cho phép , trừ phi ... ....trừ phi tiểu nương tử trở về Hà gia .

      Vừa nghĩ tới khả năng này , Thượng Quan Vũ Nguyệt lập tức cảm thấy thể bình tĩnh nổi .

      Bông nhiên nhanh chóng đứng lên , ra phía ngoài .

      *************

      Đông xuân tới , vạn vật phục hồi .

      Trong gian nhà trong Tân Tập thôn dọc bờ Hoàng Hà , trước nhà có vài ba bồn hoa , cài con thỏ ở bên trong nhảy qua nhảy lại , thiếu phụ mang thai chừng năm sáu tháng theu thùa , thêu được vài mũi , liền quay đầu sang nhìn nhi tử ở bên cạnh .

      "Kim ~~ Phồn Thịnh ."

      "Nương " thanh thanh thúy của trẻ con thập phần đáng .

      "Lại kêu tiếng ."

      "Nương ."

      "Ngoan quá , ngoan quá ." Hoa Khai vuố vuốt khuôn mặt của nhi tử , tở ra cực kì hài long .

      Gần đây Phông Thịnh biết chuyện , mặc dù cũng chỉ được nương , cơm cơm , ngủ ngủ , gột rửa mấy câu , nhưng nàng nghe cũng mười phần thỏa mãn .

      Lúc đó nghe bà nội muốn đuổi nàng , trong lòng hoảng,cầu tình vô dụng ,bà nội chỉ cho nàng thời gian tuần trà thu thập quần áo .

      Nàng nghĩ ngợi gì , lập tức bế Phồn Thịnh .

      Nàng mất phu quân , tuyệt thể lại mất Phồn Thịnh .

      Mà nếu muốn ở cùng chỗ với nhi tử , tuyệt đối thể quay về Hà gia , Hoa Khai nghĩ vậy , liền tiến thẳng tới miếu vũ các nàng thường tiến hương .

      Tiếp đãi nàng chính là nữ ni trước kia nàng chuyện .

      Nữ ni đương nhiên nhận ra nàng .

      Hoa Khai cần giúp đỡ , dám giấu diếm , thành thực tất cả việc qua lần , nữ ni liền an trí hai mẹ con ở sài phòng người ở .

      Vốn là chỗ ở của " huynh muội họ Uông "

      lại cũng kỳ lạ , nàng vốn lấy vòng ngọc là muốn mua thêm cho tiểu thư và Uông đại ca chút y bị , ngờ những thứ nanyf cư nhiên lại để cho nàng và con trai dùng đến .

      Hoa Khai ở trong miếu vượt qua mùa đông , thẳng đến khi tuyết tan , sau khi bái tạ nữ ni , liền đem con lên Bắc ,

      Bụng mang thai , lại dẫn theo đứa trẻ , dọc đường vất vả tả nổi , may mà trước khi nàng rời tơ hồ trang , ngoại trừ nhi tử ,cũng đêm theo ít kim ngân châu sai , đường tiến thẳng , cuối cùng đến Tân Tập thôn ,

      Thôn trưởng mở tiệm vãi vẫn khỏe mạnh như trước , sau khi biết nàng là tam nha đầu ( con thứ 3 ) của lão Kim , hai lời liền giúp đỡ .

      Trước cho nàng chỗ ở , biết nàng thích thêu thùa , lại cho nàng gửi đồ thêu ở tiệm vải bán , cũng thu chiết khấu , bởi vậy thu nhập cũng tệ , lo cho cuộc sống của hai mẹ con cũng thành vấn đề ,

      Còn chiếc vòng ngọc , nàng tính lưu lại , chờ tương lai đứa lớn lên , muốn đưa học đọc sách .

      Hi vọng Phồn Thịnh thành người tài , sau này ... .....sau này nếu có dịp , cho quay về Thượng Quan gia tìm phụ thân .

      Bất luận thế nào , cũng phải cho biết mình họ Thượng Quan , phải họ Kim .

      Ai

      Thêu xong mũi cuối cùng , Hoa Khai cắt chỉ , xếp tất cả kim chỉ khung thêu vào cái giỏ con, tiểu Phông Thịnh ở bên cạnh hưng phấn thôi ---- mặc dù mới được tuổi , nhưng biết ,sau khi mẹ thu hết các đồ vật vào giỏ , chơi đùa cới , rồi mới tắm rửa , ăn cơm chiều , tồi mới dỗ ngủ .

      Hoa Khai kéo tay tiểu Phồn Thịnh , "Hắc u ."

      Phồn Thịnh đá chân , theo , " Hắc u ."

      " Tiểu bảo bối là ai ?"

      "Ta ."

      "Ta là ai ?"

      "Ta , Kim Phồn Thịnh ."

      Bên ngoài tiểu viện , vọng vào thanh trầm ổn của nam tử nhưng nghe có vẻ hài lòng : " Kim Phồn Thịnh là ai ?"

      Hoa Khai ngẩn người , thanh này ......thanh này .....

      Tiểu Phồn Thịnh lập tức chạy lại gần nam nhân kia , sốt sắng vươn tay , chân ngừng đạp đạp , " Bế bế ."

      Nam nhân phen ôm lấy nhi tử , thấy con nhớ mình , cũng có vài phần cui sướng , nhưng sau khi nhớ tới chính mình cư nhiên biết con trai biết chuyện từ lúc nào , lại cảm thấy có chút tức giận .

      Đầu sỏ ngây ngốc ngồi ghế nhìn , có chút kinh hách , lại có chút ngốc trệ .

      tới bên người nàng , thấy bụng nàng nhô , mặc dù trong bụng nóng nảy , nhưng vẫn động tác vẫn nhàng , chậm rãi nâng nàng dậy .

      Tiểu nương tử dùng tay sờ sờ lông mày , lại sờ đến cái mũi của , trong mắt nhanh chóng đầy nước , " Chàng sao lại tới đây ?"

      " Ta còn chưa hỏi nàng rốt cuộc đâu ."

      " Nãi nãi đuổi ta ......"

      Thanh ủy khuất hề hề , Thượng Quan Vũ Nguyệt liền mềm lòng .

      Nghĩ tới nàng tiểu nữ tử , dẫn đứa đường từ Giang Nam đến Hoàng Hà , cũng chịu ít khổ cực , mấy tháng nay tìm nàng mặc dù vô cùng sốt ruột , nhưng cũng nhẫn tâm mắng nàng .

      Vươn tay , lau nước mắt cho nàng , "Đừng khóc ."

      " Xin lỗi , ta phải cố ý lừa chàng ."

      " Chuyện ấy sau này hẵng ." tay ôm con , tay dắt nàng , " thôi ."

      Hoa Khai khóc thút thít ngẹn ngào hỏi : " đâu ?"

      " Quay về trong trang a , bằng cứ sống ở đâu sao ?"

      "Nhưng nãi nãi ....."

      Bà nội khi ấy rất giận , nàng bị đánh mấy cái , xin lỗi rồi lại xin lỗi , bà nội vẫn kêu nàng cút về Hà gia .

      Nhưng nàng quay về Hà gia , lại dẫn tằng tôn của bà chạy trốn , chỉ sợ bà càng tha thứ cho nàng .

      Hoa Khai biết hiếu thuận với bà đến mức nào , có thể chuyện gì cũng theo ý bà , nàng đương nhiên nghĩ mình có thể khiến ngoại lệ .

      " Nàng cần quan tâm đến nãi nãi , ta vơi bà rồi ."

      " ràng ?"

      Hoa Khai có chút hoài nghi , dáng vẻ của bà nội , có thể ràng sao ?

      " Nàng cần xen vào , chỉ cần nàng nhớ kĩ , nàng vẫn là thê tử của Thượng Quan Vũ Nguyệt ta , là thiếu phu nhân của Giang Nam tơ hồ trang , như vậy là được rồi ."

      " Chàng làm sao thuyết phục được nãi nãi ?"

      " Có gì phải thuyết phục , ta ta đáp ứng người ta , vợ chồng , tuyệt đối lấy người khác , tôn tức phụ này mặc dù phải danh môn thiên kim hào môn chi nữ , nhưng cũng là , xem ngài thích có tôn tức phụ ngư gia , hay là có tôn tức phụ ."

      Hoa Khai mở to mắt , " Chàng .....chàng cư nhiên khiêu khích nãi nãi ?"

      Thượng Quan Vũ Nguyệt trừng mắt nhìn nàng cái , nàng lập tức im miệng .

      Mặc dù cảm thấy ổn , nhưng trong lòng lại mơ hồ có cảm giác vui vẻ --- nàng đến giờ vẫn chưa từng nghĩ , mình quan trong với đến như vậy , quan trọng tới mức lần đầu tiên phản đối quyết định của bà .

      Làm sao bây giờ , nàng vui vẻ , cảm thấy chính mình hình như sắp cười .

      *************

      Sau khi cảm ơn khắp hàng xóm láng giềng , Thượng Quan Vũ Nguyệt dẫn tiểu nương tử cùng con trai tới khách điếm , hai người cùng nhau tắm rửa cho con , sau khi cùng dỗ ngủ , cuối cùng cũng có thời gian ở riêng .

      " Quãng thời gian này nàng đâu ?"

      Kể từ khi đoán được nàng quay về Hà gia , ý nghĩ đầu tiên của chính là Tân Tập thôn , cùng với mười mấy người giữa trời tuyết , ngày đêm nhỉ lên bắc , tìm kiếm hết trong ngoài thôn đến mấy lần , nhưng ai nhìn thấy Kim Hoa Khai , lại mạc danh kì diệu (ko hiểu được ) ở thôn qua năm mới , sau tìm thấy , đành quay về Giang Nam .

      Có điều bỏ cuộc , để mấy người ở đây chờ .

      Mấy người kia cũng thông minh , sau khi phát thiếu phu nhân liền cho người về báo , thu được tin tức , liền bỏ qua hết công việc ở xưởng nhuộm liền lên bắc .

      ngờ vừa đến trước cửa tiểu viện nghe thấy cái gì : " Kim Phồn Thịnh ."

      Con trai của từ lúc nào sửa họ Kim ?

      " Sau khi rời , thời tiết rất lạnh , ta có nơi nào để , đột nhiên nhớ tới mỗi tháng đều đến miếu dâng hương , liền tới đó ở nhờ , cho tới mùa xuân mới rời khỏi ."

      Khó trách .

      Lúc tới Tân Tập thôn , nàng vẫn ở Giang Nam , chờ trở lại Giang Nam , nàng lại chậm rãi tiến về phương bắc .

      " Nàng nghĩ để lại thư cho ta sao ?"

      "Có , nhưng mà ......ta sợ thư chưa tới được tay chàng, nãi nãi xem trước , đến lúc đó gặp được chàng , lại có nhi tử ."

      " Nãi nãi tới xưởng nhuộm ."

      " Nãi nãi tới , nhưng hạ nhân ."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt nghĩ lại cũng đúng , sở dĩ chuyện này bị phát , phải la do nha đầu lắm miệng tham thưởng hay sao ?

      Ngày thường vụ bận rộn , có cách nào lo hết mọi việc , muốn chặn thư tín của cũng khó .

      là ...... ngờ kinh thành chuyến , trong nhà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy .

      Trừ bỏ tim người , chuyện của Tú Nhi cũng phí phẹn công phu .

      Nếu phải nhị nương làm chứng , phải cố ý bỏ mặc Tú Nhi , là Tú nhi tự mình muốn gả , biết cái tiểu đội trưởng ngự lâm quân này còn gây ra bao nhiêu rắc rối .

      tốt xấu , cuối cùng cũng đem tiễn bước , Tú nhi cũng theo về kinh thành , cuối cùng cũng hiểu tình .

      Còn Hà gia thiên kim kia ,sau khi về bệp nặng trận , khiến cho cha mẹ mềm lòng , đồng ý cho nữ nhie thành thân với trường công kia , điều kiện là trường công kia phải ở rể , con trai đầu phải theo họ Hà .

      tiểu nương tử cũng tìm được rồi , trừ bỏ mấy tháng phiền toái , có chút mệt mỏi , Thượng Quan Vũ Nguyệt cảm thấy tất cả đều còn may .

      Nguyên lai gia nghiệp lớn cũng quan trọng , nhà hòa thuận mới là tốt nhất .

      Kéo tiểu nương tử lại gần , " Nàng cho ta biết , tên nàng là gì ."

      "Kim ......Kim Hoa Khai ."

      " Bao nhiêu tuổi ?"

      "Năm nay mười bảy , cha mẹ qua đời , trong nhà có bốn tỷ muội , tên là Cát Tường , Như Ý , Hoa Khai , PHú Quý ."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt nhướng mày , Cát Tường , Như ý , Hoa Khai , Phú Quý , phải tên của mấy con thỏ kia sao ?

      " Tám , chín năm trước bán mình chôn cất cha mẹ , giờ lưu lạc ở đâu ."

      Thấy tiểu nương tử rơi lệ , Thượng Quan Vũ Nguyệt lại thấy nỡ --- chỉ mất tin tức của mẹ con hai người có mấy tháng , kinh hoảng đến vậy , huống gì gần mười năm vô thanh vô tức .

      " Yên tâm , có ta đây ." nhàng ôm lấy thê tử , " Sau này ta giúp nàng cũng tìm , mặc kệ tốn bao nhiêu năm ta cũng giúp nàng tìm nguwofi ."

      Hoa Khai ra sức gật đầu , " Ân ."

      đáng .

      Bàn tay to nhàng đặt bụng tiểu nường tử , " Ta còn chưa được sờ đâu ."

      " giờ vẫn còn ."

      " Đủ lớn ." Lần trước sờ bụng nàng , hoàn toàn bằng phẳng , giờ lộ cả ra , sờ giống như cái gối , trong tròn , sờ rất thích .

      Hai ngiowif im lặng , đột nhiên , đột ngột nhớ đến việc , " Ta giờ ......vẫn là canh ô thảo sao ?"

      Nàng trước kia từng so sánh người mình thích với canh đậu đỏ , người thích với canh hạnh nhân , mà , lại bị là canh ô thảo .

      Trung thực mà , sống lâu tới vậy . chưa bao giờ nghe qua đến thứ canh ô thảo này .

      Cho đến lần trước bởi vì tìm người ở Tân Tập thôn mừng năm mới , mới biết được , canh ô thảo vốn là loại đồ ngọt khó có được , bởi vì khó lấy khó làm , giá cả cực cao , phải thứ người bình thường có thể ăn .

      Đơn giản mà , là thứ người bình thường động tới .

      Hoa Khai giật mình , ngờ vẫn nhớ kĩ so sánh này , nhịn được nở nụ cười , " sớm phải là canh ô thảo ."

      "Là canh đậu đỏ sao ?"

      Nàng nhìn thoải mái cười , " Là canh tuyết nhung ."

      Thượng Quan Vũ Nguyệt nhướng mày , vất vả lắm mới biết canh ô thảo , lại nhảy ra cái canh tuyết nhung , canh tuyết nhung là cái quỷ gì ?

      Quên , ngày mai kêu điếm tiểu nhị ra hỏi , thuận tiện bảo làm chén đem lại đây , nếu bị ví thành canh tuyết nhung , tốt xấu cũng phải biết đó là cái dạng gì .

      Còn tại , cái gì cũng muốn nghĩ tới , hảo hảo ôm ấp thê tử xa nhà nhiều tháng của .

      hứa cả đời này , vợ chồng với tiểu thê tử .

      --- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

      --- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

      Chương cuối



      Hoàng Hà quanh co khúc khuỷu trải qua Đô thành chầm chậm chảy về phía đông Tân Tập thôn, mặt nước tĩnh lặng như con Hoàng Kim cự long ( rồng vàng khổng lồ ) bị thuần phục, hàng xóm chung quanh nhanh chóng xuất , lau sậy bao quanh thôn đều bị vây vào trong thạch đê trùng điệp, con đê còn có cửa thoát nước, những lúc khô hạn có thể thoát nước ra tưới tiêu hoa màu.

      Con đường trong thôn là náo nhiệt nhất, lúc này tiếng pháo nổ vang dội, Tân Tập thôn gần hai mươi năm qua có vui mừng như vậy, nạn lụt nhiều năm liên tục khiến cho thôn dân khổ thể tả, mười năm trước, Thượng Quan gia ở Hồ trang Giang Nam có giao tình với Lục vương gia đương triều về tình hình của thôn dân, tâu lên Thánh Thượng, lúc này mới khiến quan địa phương giúp sức, cùng nhau xây dựng thạch đê này.

      Bởi vì đặc thù địa chất, xây dựng thạch đê dễ, chỉ là xử lý nguồn gốc vấn đề hao phí sáu, bảy năm, rốt cuộc năm nay mới làm xong trước kì nước lên.

      Làm cho thôn dân vui mừng khôn xiết chỉ việc tốt này, Cát Tường tiền trang nổi danh khắp nơi cũng mở phân hào ở Tân Tập thôn này, ngày hôm nay khai trương thuận lợi, chuỗi pháo lớn dài chính là bọn họ đốt, cửa tiệm vừa mới mở đă xếp dài hàng người, người người che lỗ tai lại cười đến miệng cũng ngậm lại được, bởi vì tiền trang mấy ngày trước đă tuyên bố, chỉ cần ngày khai trương còn tồn bạc, đưa vào bao tiền lì xì.

      khách điếm cũ gần đây cũng đổi chủ hiệu, đổi tên là”Tiệm Phú Quý”, kim chủ vốn là phù hoa sơn trang, nghe đương gia chủ mẫu vô cùng thích món cá dấm đường của bọn họ, cùng với cá muối nhập vào từ thành Lâm An từ mấy năm trước, năm lần bảy lượt thích chạy tới thăm, sau này trang chủ ngại khách điếm cũ kỹ, dứt khoát mua lại của Trịnh lăo bản sửa chữa, cũng quan tâm trong thôn có mấy người dám tới khách điếm xa hoa như vậy, nghe khẩu khí trang chủ, coi như mua để nuôi muỗi cũng hề gì.

      Bất quá, mấy ngày nay bởi vì thạch đê làm xong cùng việc khai trương Cát Tường tiền trang, trong cửa hiệu cũng ít khách quý bước vào, Huyện thái gia cũng mời phu thê Thượng Quan ăn bữa cơm trưa.

      “Ai,Ai, Ngọc ca ca, chàng xem đằng trước có rất nhiều người xếp hàng? Có phải có cái gì ngon ăn ?”

      Trong đám người, thiếu phụ có gương mặt tròn tròn cười híp mắt, kéo vị hôn phu bên cạnh muốn cùng xem cảnh tượng náo nhiệt.

      Nam tử tuấn mỹ bất đắc dĩ nhìn về phía thê tử,” phải khi năy mới ăn cá dấm đường rồi mới ra ngoài sao? Giờ lại muốn ăn, bao tử của nàng phải giống tiểu trư là cái gì? Gọi là động đáy cũng chẳng sai.”Tiểu nương tử cười cười chỉ vào bụng mình,” phải là động gì, là tiểu trư thứ ba của chúng ta!”

      vội vàng kéo thê tử,”Cái gì? Nàng lại có? Sao bây giờ mới , , chúng ta nhanh về, ở đây nhiều người, vạn nhất có sơ suất làm sao bây giờ......”

      Lời vừa ra, có vài đứa nhóc đuổi nhau chạy về hướng bọn họ, người trong đám tiểu hài tử đó cẩn thận va vào tiểu nương tử, may là nam nhân nhanh tay lẹ mắt, kịp thời giữ lấy nàng.

      Đứa trẻ có đứng vững, ngã xuống, nắm giấy trong tay bay đến chân tiểu nương tử.

      Ca ca chạy phía trước liền quay lại,”Bùi Minh, ngươi ngốc, chạy chậm nhất còn có thể ngă.”

      “Nhị ca, huynh trước cứ mặc kệ ta, huynh mau trở về với nương, chúng ta tìm được di mẫu (dì) Như Ý.”

      Tiểu nương tử nghe thấy cái tên này liền kinh ngạc, khóe mắt vô ý lại liếc đến tờ giấy vẽ hình mặt đất, nhất thời cả người chấn động.”Ngọc ca ca, chàng, chàng xem, đây là!”

      Đó là tín vật giống với viên đá màu trắng cổ nàng, chỉ khác là, bên viết hai chữ”Như ý”.

      Hai vợ chồng lập tức nhìn Bùi Quân, Bùi Minh.”Hai vị tiểu huynh đệ, di mẫu Như Ý các ngươi vừa nhắc tới có phải họ Kim ?”Hai huynh đệ nhìn nhau cái, Bùi Quân cơ trí hỏi: ”Ngài biết di mẫu Như Ý của chúng ta sao? Nương của ta tìm di mẫu đă lâu rồi, ngài biết tung tích của nàng sao?”Tiểu nương tử vội vàng lắc đầu,”Ta biết: -... Đúng rồi, nương của ngươi...... Mẹ ngươi muốn tìm Như Ý, nương của các ngươi là...”

      Hai huynh đệ cùng kêu lên: ”Mẹ ta là Kim Cát Tường.”

      Khóe mắt nàng trong nháy mắt rơi lệ, này...... chuyện này có thể sao? là tỷ muội thất lạc nhiều năm của nàng sao?

      Âu Dương Linh Ngọc nắm chặt tay thê tử, thúc giục hai huynh đệ Bùi gia,”Nhanh lên, mau dẫn chúng ta tìm nương của các ngươi!”

      Trong khách điếm Phú Quý, Huyện thái gia mời tiệc phu thê Thượng Quan Vũ Nguyệt, bàn chất đầy món ngon của Tân Tập thôn, bao gồm cá dấm đường, canh tuyết nhung, thấy thế vành mắt Hoa Khai đỏ lên.

      Thượng Quan Vũ Nguyệt biết thê tử nhớ nhà, chủ động gắp miếng cá muối đậu hủ cho nàng, muốn giúp nàng thay đổi tâm tình.”Vừa năy Ngô đại nhân , đây là cá muối mấy năm qua này được hoan nghênh nhất trong quán, nàng nếm thử chút.”Dù sao mùi vị để cho nàng lại nhớ đến các tỷ tỷ muội muội. Hoa Khai ôn thuận gắp miếng nếm thử, nghĩ tới thịt cá mới vừa vào miệng, sắc mặt nàng liền thay đổi,”Đây là...... Đúng rồi..”Hương vị của nương! Đây chính là hương vị cá muối của mẫu thân! Chưởng quỹ vừa lúc dẫn tiểu nhị lại đưa món ăn, nàng vội vàng hỏi: ”Xin hỏi, món ăn này là người nào làm?”

      Tiểu nhị bị hỏi đến có chút giải thích được, nhưng vẫn thành trả lời,”Là đầu bếp Hứa Bá đă làm ở chỗ chúng ta hai mươi năm! Phu nhân, có vấn đề gì ?”

      Hứa Bá? Nam nhân sao? Nàng sững sốt, nước mắt cũng mau rơi xuống, làm sao có thể lại là đàn ông làm đây? Hương vị như vậy, rõràng chỉ có nương biết làm, Đại tỷ, Nhị tỷ từng giúp làm qua, khi đó nàng còn , cũng muốn giúp tay, nhưng nương với nàng, đợi nàng sang năm thêm tuổi hăy ......

      Giỏi quan sát sắc mặt mà chuyện, chưởng quỹ nhìn thấy Thượng Quan phu nhân vị này trong miệng lẩm bẩm nhớ tới cái gì”Hương vị giống”, muốn mở miệng hỏi thăm, mắt lại liếc về phu thê Triển gia vừa mới vào cửa, thân thiện chủ động

      “Thượng Quan phu nhân, cá muối đậu hủ bảo này là dùng cá muối, là bí truyền của Thiếu phu nhân Triển gia, ngài thích mùi vị này, bằng ta vì ngài giới thiệu chút, thế nào?”

      Thấy nàng vội vàng gật đầu, lập tức lui ra, tới cửa mời phu thế Triển gia.

      Cầm tay truyền đơn có hình tín vật, Như Ý, vẻ mặt đau khổ với trượng phu: ”Chàng xem, biện pháp này có hiệu quả sao? Mấy năm qua này, nhiều người cầm truyền đơn cùng tín vật giả tới lừa bịp như vậy, chúng ta có thể tìm được tỷ tỷ, muội muội các nàng sao?”

      Triển Hồng Tề an ủi nàng,”Nàng đừng nóng lòng, có lẽ đợi lát nữa có người tới cho nàng tung tích của các nàng!”

      Lời còn chưa hết, liền bị bộ mặt cười cười của chưởng quỹ cắt đứt.”Triển thiếu gia, Triển phu nhân, có mấy vị khách quý muốn biết nhị vị, bọn họ vô cùng thích cá muối của Triển phu nhân.”

      “A? Là người nào?”Triển Hồng Tề hứng thú hỏi.

      “Huyện thái gia mở tiệc mời khách, phu thê Thượng Quan ở Hồ trang Giang Nam.”

      “Qua chuyện chút được ?” hỏi thê tử, thấy nàng nhu thuận gật đầu, mới theo chưởng quỹ trước.

      Cũng biết là có phải đúng lúc như vậy, phu thê Bùi Thanh bởi vì hôm nay Cát Tường tiền trang khai mạc ở tiểu thôn này, cũng đến ngủ trọ tại tiệm Phú Quý, nghe người làm đến Huyện thái gia ở chỗ này mời khách, muốn tới đây lên tiếng chào hỏi.

      Phu thê bọn họ cơ hồ vừa bước chân vào, vào trong phòng liền nghe đến hai nữ nhân đồng thời kinh hô!

      “Nhị tỷ!”

      “Hoa Khai!”Thân thể Cát Tường vô cùng rung động, cái tên này, nàng...... Có nghe lầm ? Nước mắt trong suốt làm mờ tầm mắt nàng, nhưng nàng vẫn cố gắng mở to mắt, mặc cho nước mắt tràn ngập, hai phụ nhân ôm nhau trước mắt, là Hoa Khai và... Như Ý sao? Nhìn ngũ quan các nàng, so với bộ dạng lúc khác bao nhiêu, ôi, là có chút quý khí, thành thục hơn......

      “Cát Tường, tại sao nàng khóc?”Bùi Thanh phát thê tử khác thường, kinh hăi hỏi.

      Như Ý, Hoa Khai vừa nghe cái tên”Cát Tường”này, vội vàng quay đầu nhìn lại, dám tin vừa khóc vừa cười,”Nàng, nàng là..... Đại tỷ......”

      “Ô, Đại tỷ, Nhị tỷ, ta là nhớ mọi người......”Hoa Khai căn bản quan tâm còn có hai đại nam nhân ở đó, khóc như đứa trẻ.

      “Các ngươi tại sao lại ở nơi này đây...... , điểm này cũng quan trọng, tốt quá, ta rốt cuộc tìm được các ngươi......”Cát Tường cũng khóc khóc đến thành tiếng, hai cái tay bận rộn sờ sờ cái này, lại sờ sờ cái kia.

      Chưởng quỹ cùng Huyện thái gia thấy hiểu ra sao, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Mà còn lại trượng phu ba nữ nhân là hiểu mọi chuyện, liếc mắt nhìn nhau; bọn họ còn biết nhau là ai, nhưng đă có chung tiếng lòng! tốt quá, nguyện ước của thê tử nhiều năm qua cuối cùng cũng thực .

      Chẳng qua là...... Dường như còn thiếu người......

      “Nương, nương, người ở nơi nào? Chúng ta tìm được di mẫu Như Ý!”Lăo Đại Bùi gia Bùi Tích chạy nhanh thở gấp, Ba huynh đệ bọn họ ra đường du ngoạn, thấy người ta phát truyền đơn này, vừa nhìn thấy, vội vàng trở về nhà trọ, chính là muốn cho nương cái tin tức tốt này, vậy mà nương cùng cha đều ở trong phòng, là tiểu nhị ca bọn họ tới nơi này.

      muốn tới thấy hai đệ đệ dẫn đôi vợ chồng, Bùi Quân , bọn họ cũng phải tìm di mẫu Như Ý, còn phải tìm nương.

      Chuyện quá khẩn cấp, còn kịp biết rõchuyện gì xảy ra nữa, tóm lại, trước tiên đưa mọi người tới hăy , cũng kịp lễ nghĩa, gấp đến độ hô to gọi .

      Chỉ thấy, dáng dấp tiểu nương tử tròn tròn ào ào chạy vào, nhìn mọi người trước mắt, ngây ngốc vừa khóc vừa hỏi: ”Các nàng...... Vị nào là Như Ý, ta là Phú Quý, ta, ta...... Ta quên bộ dáng các nàng......”

      “A, trong quyển sách này viết cái gì?”Lý đại thẩm tới Cát Tường tiền trang gửi bạc, thuận tay từ quầy cầm lên quyển sách , biết chữ, nàng hỏi chưởng quỹ trong quầy. Chưởng quỹ say sưa chuyện: ”Bà chưa nghe a, bốn tỷ muội Kim gia bán mình chôn cất.....”

      “A, cái đó, ta làm sao có thể nghe , năm trước bốn tỷ muội đại đoàn viên đă kinh động đến Sân Tập thôn chúng ta, nghĩ tới bốn nha đầu kia phúc khí tốt như vậy, từ nha hoàn trở thành đương gia chủ mẫu, rất giỏi, là bốn nguồn sáng của Tân Tập thôn chúng ta.”Lý đại thẩm thuộc như lòng bàn tay .

      “Đúng vậy, Đại đương gia trước kia của ta đem chuyện tỷ muội phu nhân in thành sách , đặt ở trong tiền trang lýu truyền rộng răi, để giúp nàng tìm kiếm tung tích các vị tỷ muội khác, tại người tìm rồi, liền đem kết quả này thu lại, cám ơn thiện tâm nhân sĩ trợ giúp khắp nơi.”

      “Đó, chưởng quỹ, ngươi ngược lại cho lăo bà ta, kết cục này là như thế nào?”Nàng tò mò hỏi.

      “Kết cục...... Đương nhiên là tất cả đều vui vẻ, chúng ta có”bản bổ sung”đây, còn có quá trình bốn tỷ muội Kim gia từ nha hoàn làm phu nhân như thế nào đây!”

      “Aida, ta đây ngược lại có nghe , ngươi là người tốt, mau mau kể cho bà già ta nghe!”Chưởng quỹ thanh thanh cổ họng,”Chuyện này, phải đến từ trận lũ lụt bất ngờ kéo đến Tân Tập thôn năm ấy. Năm ấy, Cát Tường mười tuổi, Như Ý chín tuổi, Hoa Khai, Phú Quý cũng mới bảy, tám tuổi......”

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :