1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Hy Vọng - Long Tiểu Vũ

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 30: Qui củ
      Beta: Nguyệt Nhi
      Hội sở tư nhân ngoại ô.

      Đinh Đồng ngồi ở vị trí đầu, cười cười nhìn nghệ sư thành thạo pha trà, phối hợp với tiếng đàn tranh du dương phía sau rèm, mỗi động tác đều như nước chảy mây trôi làm cho người xem vô cùng hưởng thụ.

      “Ai nha...... Xin lỗi a xin lỗi! tới chậm!”

      khí yên tĩnh rất nhanh bị bộ mặt giải tạo kia làm cho mất tăm, Đinh Đồng liếc mắt nhìn Lưu Lão Thất cái, lão già kia, càng ngày càng bừa bãi!

      Nghệ sư pha trà đem trà ngon đặt trước mặt mọi người, sau đó lễ phép cúi chào liền ra ngoài.

      Lưu Lão Thất vươn móng tay vuốt chén trà, tạo ra thanh chói tai. Đinh Đồng tinh tế thưởng thức ngụm trà ngon, sau đó buông chén trà ra cũng gì, liền nhìn chằm chằm Lưu Lão Thất. Ở đây mọi người tựa hồ đều cảm thấy khí lúc này có chút nguy hiểm, Lưu Lão Thất cũng ho tiếng, ngồi thẳng người, xem ra quy củ ít.

      lâu cùng mọi người tụ tập như vậy!” Đinh Đồng ,“Tiểu Ngũ vừa trở về, cần mấy vị giúp đỡ! Đúng bảy?”

      Lưu Lão Thất vừa nghe việc này, liền phục, mấy năm trước nhóm người Bành Tấn Hoa luôn ở nước ngoài trở về nước, hơn nữa gần đây đem vị trí quản lí giao cho con này, dù gì bọn họ cũng là đàn mà suốt ngày để con đó quản lí, tốt xấu gì cũng mấy năm rồi, thế như bọn họ vẫn tìm ra khuyết điểm của ta, bọn họ nghĩ có thể qua mấy năm nữa có người nào đó cưới ta , trong bọn họ tiếp nhận vị trí này. Hừ...... Con mẹ nó đến phút cuối cùng lại tìm người nhà nó tới thay, nếu phải vài năm nay bọn họ vẫn có biện pháp vượt qua bọn chúng, ông đây mới thèm làm việc dưới tay con đó đâu!

      Lưu Lão Thất cười lạnh tiếng,“Chị Đồng sao lại thế! Đao Tắc sao cần chúng tôi giúp đỡ, cậu ấy rất lợi hại!”

      Tiểu Ngũ ngồi ở vị trí thứ hai nghe ta mình như vậy, chính là cười cười,“ bảy quá khen!”

      Trần Dũng có tiếng là khéo đưa đẩy, cùng dạng hồ ly giống Lưu lão thất, lúc này |lên tiếng trả lời,“ phải đùa, năng lực của Đao Tắc em bọn tôi đều biết, bảy cũng biết, ha ha...... Hơn nữa, Chị Đồng dùng người chắc chắn sai!”

      Đinh Đồng giải thích cái gì, Lưu Lão Thất liền nhịn được ,“Kỳ tôi đâu có ý kiến phản đối Đao Tắc, chính là…., khụ khụ...... ra những lời này, cũng có ý gì đâu, chính là thay em phát biểu vài câu càu nhàu.” bảy ra vẻ giải thích phải chính mình phục hoặc là ý kiến cá nhân gì,“Chị Đồng, chị , mọi người theo chị vài năm, tôi và mấy em ai làm trái quy định của chị? Mấy năm nay, mặc dù chị tuổi như là cấp của bọn tôi, chúng tôi cũng đâu có ý kiến gì!”

      Đúng vậy, chưa cái gì, nhưng ngầm biểu ít! Nếu phải hai cứng rắn ra lệnh, ! Đinh Đồng chừng chưa làm gì, bị mấy người hại thê thảm rồi.

      Lưu Lão Thất cảm thấy tức giận đứng lên,“Chúng tôi có công lao cũng có khổ lao đúng ! chỉ là người phụ nữ có rời khỏi cũng ai dị nghị, ai ngồi vào vị trí này chúng tôi đều cân nhắc trong lòng, sao có thể để người ngoài nhúng tay vào?” ta càng càng khách khí.

      Đinh Đồng vươn tay chỉ chiếc ghế bên cạnh ” mời ngồi”!”

      Lưu Lão Thất thấy tức giận, cho nên xem trọng lời của , còn đứng bên kia chống nạnh. Tất cả mọi người ngồi lặng im, chờ xem kịch vui, tiếp theo giây, người đáng lẽ tao nhã ngồi ngay ngắn là Đinh Đồng đứng dậy đá cái bàn cái, theo sức đá của Đinh Đồng cái bàn chạy về phía trước, ngay tại thời điểm cái bàn dừng lại nhảy lên, sau đó hung dữ nhìn lão thất phản ứng.

      “Đừng có ở trước mặt tôi mà kiêu ngạo, muốn ? Lưu Lão Thất, tôi đối với có phải quá khách khí rồi ? Qui định như thế nào, quên?”

      “...... Tôi!” mất mặt trước mọi người như vậy, mặt lưu Lão Thất trắng bệt, mấy người theo thấy thế vội vàng hòa giảng.

      “Đừng đừng đừng, chị Đồng đừng tức giận, tính tình Lão Thất thẳng thắn, chị đừng nghe bảy bậy.”

      bảy, còn mau xin lỗi chị Đồng.”

      “Đúng vậy đúng vậy, đem chị Đồng ngồi xuống, bàn cao như vậy rất nguy hiểm.”

      Tiểu Ngũ thu được đinh đồng ánh mắt, đến trước bàn, bắt tay thân cấp nàng. yếu chính là đem thù kết lớn hơn nữa chút, cái này ngay cả cái bậc thang cũng cho , trong lòng chỉ định muốn mắng xong chính mình thay mặt tổ tiên tám đời. Hừ...... Cứ chửi rủa thỏa thích , Đinh Đồng cũng cân nhắc ai bị nguyền rủa đến chết, xem có thể hay nhân cơ hội nhận thức cái thân đâu!

      lưu loát rơi xuống đất, chính diện đối với mọi người,“Như thế nào? Quy củ dùng tốt? Vẫn là chờ ta tự mình động thủ?”

      “Này...... chị Đồng......”

      Mọi người khó xử.

      “Đinh Đồng, mày mẹ nó tính cái cái gì vậy! Hôm nay tao còn cho mày ...... A......” Lời còn chưa dứt, ngay sau đó chính là tiếng quái kêu.

      Cây dao cắm sâu cánh tay Lưu Lão Thất......

      Trần Dũng bọn họ vài cái xem xem tôi, tôi xem nhìn , trường hợp máu tanh thấy ít, nhưng cái đó và Lưu Lão Thất bị đâm cũng phải là có thể quơ đũa cả nắm .

      Lúc này ngược lại là Tiểu Ngũ đến bên người xem xét chút vết thương, lại lập tức gọi điện thoại phái người đến, Lưu Lão Thất mặt có chút trắng bệch, Đinh Đồng ngồi xỗm bên cạnh , huých hai cái nhàng hạ chuôi dao, liền làm cho đối phương trận kêu rên, trán rớt từng giọt mồ hôi chảy xuống.

      “Mùi vị thế nào? Còn muốn thử lại  sao?”

      Lưu Lão Thất lắc đầu, người phụ nữ này điên rồi, cư nhiên có thể cách xa như vậy thẳng hướng phi dao lại đây, ngộ nhỡ vừa rồi hướng trật, kia vậy là xong rồi. Qúa sơ suất , như thế nào có thể mất cảnh giác như vậy? Đinh Đồng vài năm trở lại đây thôi nhớ ràng lắm thôi, lòng của phụ nữ suy nghĩ kín đáo hơn nữa thủ đoạn chính là ác độc, làm sao là nhân, như thế nào hăn lại nghĩ là loại người dễ chọc vào đâu!!

      Đinh Đồng theo xoang mũi lý hừ ra tiếng, thẳng đứng dậy liếc mắt lạnh lùng qua mọi người trong phòng,“Hôm nay chuyện này,tôi hy vọng là lần cuối cùng, đương nhiên, nếu ai, còn muốn thử xem khiêu chiến quyền uy của tôi, như vậy tôi quyết keo kiệt lần thứ hai, lần thứ ba, hoặc là càng nhiều...... Đương nhiên , đến lúc đó cũng tuyệt đối lại là ta tự mình động thủ.”

      trở về chỗ uống chén trà nguội lạnh, cau mày,“Đúng là mất hứng uống trà......”

      Thời điểm ra, Lô Phương chờ ở ngoài cửa, mới nhận được chỉ thị của , chợt nghe tiếng vừa vừa cúi người phân phó :“Này hai ngày chọn nhanh cho tôi, tìm vài người thông minh, đừng làm việc này phức tạp , trong khoảng thời gian này là quan trọng!”

      “Được.”

      Trong lúc đó, Lưu Lão Thất máu chậm rãi ngừng chảy cũng nhiều lắm, nhắm mắt lại nhịn đau.

      “Haizz...... Thất cũng đừng so đo với chị Đồng, trong khoảng thời gian này chúng ta bị biên phòng tra xét nhiều phê bình, chị ấy cũng rất phiền!” thở dài,“Nhưng mà, này, này cũng thực ác độc.”

      Trần Dũng trong lòng tính toán lúc này bạt đùng rung động, bọn họ này rốt cuộc là đùa thế nào ra a? Như thế nào Đao Tắc lại xoay mặt giúp đỡ Lưu Lão Thất lên tiếng ?! Nhưng Lưu Lão Thất lỗ mãng thần kinh, làm sao nghĩ lại phương diện này biên biên giác giác, hơn nữa bị thương, lại đau đầu óc cuồn cuộn hỗn loạn, vừa nghe Tiểu Ngũ đều đứng ở bên cạnh thay chuyện , lập tức có chút xúc động, hơi híp mắt, vì bị thương cái tay kia nên vỗ vỗ mu bàn tay buông xuống của Tiểu Ngũ, bày tỏ cảm kích.

      Tiểu Ngũ là loại người nào, liền thuận tiện mà lên trấn an :“ có việc gì Thất, vết thương ấy đừng để ở trong lòng, em cũng nghe , trước kia là theo người đánh bạc tính mạng mà được bảo vệ, việc ấy thời điểm thiệt hại so với này cũng nặng . Chờ lát có người đón , ‘Lan Đạo’, đem mọi ân oán buông xuống, nghỉ ngơi trận tốt rồi!” Đối với bọn họ việc bị thương như ăn cơm thường, bình thường tiểu Thương chính mình có thể đối phó, nếu như là gặp phải cảnh tàn sát khốc liệt bị thương nặng thời gian, bệnh viện là tuyệt đối được, mang theo vết thương đến bệnh viện cũng như vào cục cảnh sát cũng khác biệt mấy , đó là lý do mà có chỗ ‘Lan Đạo’ như vậy, địa điểm tương đối nấp bí mật, mà thiết bị lại bằng bệnh viện kém phòng khám tư nhân.

      Cuối cùng đưa Lưu Lão Thất “Lan Đạo” cũng chỉ còn lại Tiểu Ngũ cùng Trần Dũng , ở bên ngoài phòng giải phẫn nghỉ ngơi, Trần Dũng ngừng thừa dịp Tiểu Ngũ chú ý đánh giá , trong lòng có biện pháp rời bỏ, dù sao vẫn cảm thấy có chỗ nào đúng, Đao Tắc này ràng là người bên Đinh Đồng, như thế nào hôm nay lại ở Đinh Đồng để lộ ra đối xử với Lưu Lão Thất? Chẳng lẽ , phương diện này ở Đinh Đồng nổi lên mưu? đến mức a, cho dù là vì làm cho Đao Tắc được lòng người, về sau ngày còn dài, làm gì vội vã vậy nhất thời nửa khắc . Hoặc vẫn là Lưu Lão Thất cùng bọn họ trong lúc đó cái gì khổ nhục kế bất thành(mưu đồ xấu thành công)? Cũng khả năng a, Lưu Lão Thất là loại người nào? Toàn bộ cái chày gỗ, có thể nghĩ ra cái gì thủ đoạn, đánh chết cũng có bằng chứng. Tóm lại chính là hiểu ra sao, nhiều ý nghĩ thể giải thích được.

      Buổi tối đem Lưu Lão Thất đuổi về nhà, cùng vợ quả nhiên là trời sinh tính, vừa thấy chồng mình bị thương liền như ong vỡ tổ .

      “Thao, là người nào làm? Còn muốn sống ? Dám đối với chúng ta làm cho như vậy ra tay chính độc ác” Người phụ nữa họ Cố quần áo chỉnh tề, quả nhiên bộ đàn bà chanh chua điệu bộ chửi bóng gió.

      “Chị dâu, đừng kích động, ngươi như vậy Thất nghĩ ngơi tốt.” Tiểu Ngũ nhắc nhở.

      Nhưng ra Trần Dũng trả lời nghi vấn của ,“Chị dâu, việc này em cũng thể lung tung.”

      lung tung? Bà đây , tôi còn nghĩ muốn chém kẻ biết trời cao đất rộng kia đâu!”

      Trần Dũng mắt lé chăm chú nhìn Tiểu Ngũ,“Là chị Đinh Đồng làm , Thất...... xui xẻo đụng phải chị cả.”

      Vừa nghe là Đinh Đồng, người đàn bà tuy rằng tức giận, nhưng cũng dám hưu vượn , chính là hổ nghiêm mặt thô lỗ giúp Lưu Lão Thất xứ lý vết thương.

      Tiểu Ngũ nhìn nhìn thời gian, lòng chợt nhảy lên, như thế nào trễ vậy rồi,“Chị dâu, chăm sóc cẩn thận vết thương cho , tụi em về trước.”

      “...... Cái kia, vậy để chị ra tiễn, làm phiền các em đưa chồng chị về a!” làm bộ muốn tiễn ra cửa, lại bị Tiểu Ngũ ngăn cản, cần khách sáo, cuối cùng, vẫn là người hầu dẫn hai người ra cửa.

      Ngoài cửa, Trần Dũng dừng lại bên xe của Tiểu Ngũ,gọi,“Tiểu đao.”

      Tiểu Ngũ tay chống tại trần xe, quay đầu lại, nhìn .

      “Chuyện hôm nay......” Trần Dũng hai bàn tay cọ xát vào nhau , mặt lộ vẻ cho nên cười.

      muốn cái gì?”

      nghĩ lại tựa hồ cảm thấy dường như rất đường đột,“...... A, có việc gì có việc gì, có gì. Tôi muốn hôm nay mọi người đều mệt muốn chết rồi, buổi tối nghỉ ngơi cho tốt!”

      Tiểu Ngũ con ngươi chuyển động, cảm thấy đoán được ý của , bất quá cũng vạch trần, hồi sau cười,“ Dũng cũng vậy, nghỉ ngơi cho tốt.”

      Chờ xe khởi động di chuyển, Tiểu Ngũ mới lấy điện thoại di động bấm số …

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 31: Thể diện
      Beta: Nguyệt Nhi





      Vài ngày liên tiếp Hoàng Vĩ Thành vô cùng thê thảm, cậu ta chưa từng nghĩ mình có ngày như thế. Từ ngày đó trở về sau ra cậu có bị đánh nữa, mặt mấy vết bầm cũng tiêu xuống, nhưng cậu vẫn bị nhốt trong phòng, có cảm giác tự do làm cho cậu cực kì ảo não, trong CLB này phòng giành cho khách kỳ thấp, bất quá đối phương cũng cho cậu hưởng thụ đến tiêu diêu tự tại !Điện thoại cắt, máy tính càng đừng nữa, tay cậu sớm bị cột chặt, cả ngày chỉ có thể ngồi yên .

      Nhịn vài ngày rồi, cậu nhịn được, hướng về phía cửa hét người trông coi:“Tôi muốn gặp người nhà của tôi, các người đây là phạm pháp có biết hay ? Đây là giam lỏng!! Tôi muốn gặp nhà của tôi, có điều kiện gì, đến lúc đó các người đề cập cùng bọn họ.”

      Người ngoài cửa hai lời, cho trước cậu đấm,“ Cái rắm mày?! Ở đó mà đợi , đừng có việc gì mà la hét! Người nhà của mày, hừ, người nhà của mày nghĩ biện pháp tìm mày, sao có thể tùy mày muốn? Ngồi im , mày nghĩ mấy ông nội ở đây xử được mày hả? Hừ......”

      “Mấy người......”

      “Cái gì mấy người…, tao cảnh cáo mà mày, chúng tao có kẻ thù rất giàu có, đặc biệt chúng mày suốt ngày chơi bời lêu lổng cả ngày chỉ biết ăn uống vô độ làm thiếu gia nhà giàu, cái gì vậy!” Người đàn ông trông coi cười nhạt.

      Hoàng Vĩ Thành chỉ có thể trở lại ngồi giường trong phòng.

      Buổi chiều Cù Nhiên qua gặp Vĩ Thành, vài ngày phía trước biết người bị thương là thân thích của ông chủ đứng phía sau, nhưng đối phương thân thể khoẻ, thể gặp . Kỳ phải có biện pháp , trắng ra chẳng qua đối chuyện Hoàng Vĩ Thành quan tâm, muốn đánh cứ để họ đánh, dù sao cũng nên cho cậu ấm nhà họ Hoàng có bài học nhớ đời, như vẫn đưa cho họ ít tiền, để nếu họ có đánh cũng tay chút.

      Hoàng Vĩ Thành vừa thấy đến, cũng quan tâm đến hình tượng, chạy qua cầu xin,“, , đưa em về nhà ! cũng biết em ở đây mấy ngày rồi......”

      Cù Nhiên nghe xong trong lòng rất khó chịu, đây làm sao vậy? Hoàng thiếu gia à, cậu đúng là sống quá sung sướng rồi, ở đây ăn uống lo, cũng có ai làm gì cậu, cậu còn ngại tốt?!

      “Hừ...... Đây chính là do em tìm đến, ai ép em nha?, thấy nếu em đến đây rồi ở lại cho tốt! Tự do tự tại, lo ăn lo uống, đúng ?”

      , biết cái gì gọi là ăn nha? Quả thực khó nuốt!”

      “Hoàng Vĩ Thành!!!” Cù Nhiên  giọng chút lớn.“Em nghĩ em đến đây nghỉ phép sao? Em có biết tại sao em còn được ở lại đây hay , còn ở đó mà lớn tiếng muốn này muốn nọ! Em nghĩ chính mình giỏi lắm sao? Chơi thua tiền nhắc lại, em còn gây chuyện đánh người, có phải em thích cảm giác giết người hay ? Nhưng tiếc, đối phương được cứu sống rồi, bất quá nhất thời còn chưa tỉnh lại, em cảm thấy thoái mái hả?, Còn muốn giết thêm người phải ?, chừng em còn cách cái chết xa đó!”

      “......” Hoàng Vĩ Thành há miệng thở dốc, cuối cùng biết nên cái gì, cúi đầu nổi giận ngồi ở bên.

      Tính tình Cù Nhiên chính là ăn mềm ăn cứng, khi đối phương chịu thua , lửa giận của tự nhiên cũng hết,“Em ít gây chuyện lại , ba mẹ em đều lớn tuổi như vậy!” dừng chút,“Việc này đơn giản như em nghĩ đâu, người mà em đánh là thân thích của ông chủ đứng phía sau, để em ngồi tù là quá tốt với em rồi đó, cho nên việc này thể vội, em còn phải ở lại đây ít nhất 2 ngày nữa.”

      “A?” Vừa nghe còn phải còn phải ở lại ít nhất 2 ngày, Hoàng Vĩ Thành phát hoảng, cậu thấy tình hình tại của bản thân khác người bị thương kia là mấy, người ta thoải mái, họ nghĩ muốn chém cậu vài nhát sao.“, em, bọn họ cái gì cũng làm được, em ở đây phải giống như chịu chết sao?”

      Cù Nhiên liếc trắng mắt, cảm thấy rất phiền khi thấy bộ dạng lúng túng của người đàn ông,“Những người này dùng thủ đoạn độc ác gì đâu, đơn giản họ chính là muốn tiền, mạng của em, bọn họ còn ngại đáng giá đâu!”

      Vào thời điểm này , Hoàng Vĩ Thành chỉ cần nghĩ làm thế nào để rời xa chỗ này, còn Cù Nhiên muốn nghĩ cậu bẩn thỉu thế nào bẩn thỉu thế , cậu cần quan tâm.“, mặc kệ làm thế nào, em cũng là cháu trai duy nhất của nhà họ Hoàng, bác cũng muốn thấy em gặp chuyện may , giúp em ! Chờ việc này xong, mọi người cái gì em đều nghe......” Cậu lớn tiếng cam đoan, cũng chỉ có mình cậu biết chân mình run.

      ......

      Lưu Lão Thất dưỡng thương hơn nửa tháng, có biện pháp, nếu ra đem chuyện Hoàng Vĩ Thành giải quyết chỉ sợ xảy ra chuyện lớn, mấy ngày hôm trước ông nhận được tin tức, Cù gia , nếu bọn họ lại kéo dài giải quyết, trách thể bọn họ , cùng lắm hai bên cùng chịu thiệt hại......

      Loại uy hiếp này ông tuy rằng khinh thường, nhưng là cũng dám chậm trễ, thanh danh Cù gia thể khinh thường, nếu làm quá chỉ sợ có trái ngọt mà ăn, cho nên ông sai người thông báo với Cù Nhiên.

      Cù Nhiên đáp ứng lời mời mà đến, như hiển nhiên đem ông để vào mắt, cũng là, từ trước đều là thói quen khinh người , huống chi tại đây dạng người trước mặt, liền lại đem đối phương làm hồi .

      “Có điều kiện gì ra !”

      Tuy rằng hai người đều ngồi , nhưng Lưu Lão Thất chính là cảm thấy Cù Nhiên tản ra cỗ uy phong làm ông ngưỡng mộ, liền ngay cả cách chuyện đều tránh khỏi cả vênh váo hung hăng.

      Lưu Lão Thất cười lạnh, đem chân gác lên mặt bàn, dựa vào ghế nhìn ,“Điều kiện gì, có nha, tôi chỉ muốn đem cậu Hoàng đánh lại giống thế thôi!”

      “Ông chủ Lưu, cần làm như vậy? Làm cho chúng tôi nhịn nhiều ngày, mục đích của ông cũng phải chỉ đem người đánh lại như vậy! bằng chúng ta thẳng thắn , mọi người đều có thể sớm chút giải quyết vấn đề, phải tốt hơn sao.”

      “Hắc......  cũng tự tin, bất quá tôi cho biết, đừng nghĩ rằng chỉ dùng tiền là có thể giải quyết, những người như chúng tôi, tri thức văn hóa, chỉ có tính mạng, các tới chơi liền đem người của tôi đánh bị thương, , nếu biến thành tàn tật sau này cậu ta sống thế nào! tại là thời đại gì, phải chỉ có câu, có tiền là được! Tiền, ông đây có, cho nên đừng nghĩ rằng có tiền có thể xong việc ......” Lưu Lão Thất cho dù trong lòng muốn cùng gào thét đòi tiền, nhưng mà vì mặt mũi, thể bỏ qua chút.

      Cù Nhiên sắc mặt cũng đẹp, cười nhạo,“Tôi còn biết, các có chí khí như vậy, có nguyên tắc như vậy!” biết xấu hổ, mới để mình bị đẩy vòng vòng.

      Lưu Lão Thất nghe ra ý châm chọc, nóng nảy , động tác đứng dậy có chút mạnh, đụng đến miệng vết thương vừa mới bình phục, đau đến nhe răng trợn mắt.

      “Cậu...... Các cậu phải ỷ trong nhà có nhiều tiền hay sao! Cả ngày chỉ ăn no chờ chết...... Muốn đến khí tiết chó má gì, có tư cách nhất là các cậu đó, vị thiếu gia kia nhà các cậu nếu có thể tức giận cái gì, có thể là người bình thường, có thể bị đánh chết từ lâu? Chê cười!”

      “......” Cù Nhiên nghiến răng nghiến lợi, cười khinh miệt, cũng đứng lên,“ Vậy , xem ra ông chủ Lưu quyết tâm , chúng ta chắc có đường thương lượng. Hoàng Vĩ Thành làm bị thương người của , vừa muốn biến nó thành như vậy, thế cũng tốt, làm theo lời ...... Bất quá, tôi trước, đến lúc đó vết thương người nó giống với người của , chỉ sợ sai li dặm...... Hừ! Khi đó đừng trách chúng tôi khách khí!!” xong, ngẩng mặt ra ngoài, chỉ để lại Lưu Lão Thất cực kì tức giận bên trong, lại chỉ có thể nhìn Cù Nhiên ra ngoài.

      Chỉnh người khác được, chẳng lẽ chỉnh Hoàng Vĩ Thành trong tay hay sao?

      Hừ, thằng nhóc, mày cứ chờ !!

      Cù Nhiên  mới nửa đường, Hoàng Tố Vân gọi điện thoại đến.

      “Con sao lại thế này? phải để cho con xử lý vấn đề sao? Như thế ngược lại Vĩ Thành bị đánh?” Vừa rồi nhận được điện thoại Vĩ Thành gọi tới, ở bên kia khóc bị đánh.

      “...... Được rồi mẹ, để cho con yên tĩnh… yên tĩnh.” mệt giống như con quay, công ty bên nước ngoài hoàn toàn quan tâm đến, toàn quyền giao cho cấp dưới, Tập đoàn “Tân vũ” bên này lại lớn, tại cộng thêm việc Hoàng Vĩ Thành, buổi tối muốn ngủ cũng khó.

      Hoàng Tố Vân thở dài,“Mẹ biết con mấy ngày nay mệt mỏi, nhưng mà thể lo cho Vĩ Thành được? Hôm trước ba con , nếu con giải quyết được, ba con dùng quan hệ của mình tác động......”

      “Đừng đừng đừng...... cần, việc này con có thể làm tốt!” liên tục ngăn lại, khi đụng đến quan hệ của ba, làm tốt gây ra chuyện lớn. Cù Nhiên phải sợ ba mình hoặc là dọa người cái gì, là lo lắng Đinh Đồng bị liên lụy......“Tính tình ba, mẹ còn biết, vốn ba thích bộ dạng cà lơ phất phơ của Vĩ Thành, loại thu thập cục diện rối rắm này chỉ cần ra mặt lần, mẹ cần gì giết gà phải dùng dao, đem cơ hội này để lần sau Vĩ Thành gây chuyện lớn hơn mà dùng!”

      “Phi phi phi...... bậy, nó về sau còn dám gây ra chuyện lớn gì!”

      “Con bậy, dù sao chính mẹ lo lắng, nếu cần con giải quyết, vừa lúc con được thoải mái.”

      Hoàng Tố Vân tuy như vậy, như thể thừa nhận, con trai có đạo lý, biết cháu mình về sau còn gây ra chuyện động trời gì, tốt xấu gì cứ để con trai ra mặt là tốt nhất.

      “...... Vậy con cố gắng báo cho mẹ tin tốt! thế nào cũng là con trai duy nhất của cậu con, là em họ của con.”

      “Con biết! Mẹ yên tâm, đứa cháu đích tôn của dòng họ Hoàng con đem nguyên vẹn về cho mẹ!”

      Vừa về văn phòng nghỉ ngơi lâu, Leo gõ cửa.

      Cù Nhiên ảo não đứng dậy, xoa xoa huyệt thái dương,“ vào .”

      “Cù tổng, vừa rồi theo việc giao, tôi gọi tới CLB Hào Đình, hẹn gặp mặt vào tối mai.”

      “Được rồi, tôi biết!”

      “Nhưng là......”Leo có chút khó xử,“Buổi tối ngày mai có buổi tiệc quan trọng......”

      Cù Nhiên hướng Leo phất tay, ý bảo cậu ta ra ngoài,“Pha cho tôi ly cafe.” còn quan tâm tới buổi tiệc cái gì, chỉ mong việc này sớm chút giải quyết , bằng đừng nghĩ tới có ngày yên ổn, chi tới buổi tiệc chết tiệt nào đó.

      Đối mặt loại lỗ mãng như Lưu Lão Thất, đúng là loại tú tài gặp được binh lính,lực bất tòng tâm, loại người trọng sĩ diện này, chừng ngày mai nhìn thấy tới thương lượng lại liền mở cờ trong lòng, loại đầu gấu này, nghĩ liền đau đầu, việc khó nhất là làm sao để ta chịu khuất phục mình? Hừ...... Hoàng Vĩ Thành, con mẹ nó, cậu đúng là tìm phiền toái......


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 32: Nhiều người tức giận

      Beta: Nguyệt Nhi

      Ngày hôm sau, Cù Nhiên nhận được điện thoại hẹn gặp của lưu Lão Thất, dự đoán ta có phải chịu thỏa hiệp rồi hay ? cũng nghĩ đến tại đây có thể gặp Đinh Đồng!

      Cù Nhiên cảm thấy rất khó tiếp nhận thân phận mới này, người ngồi kia ràng là trong lòng , trước đây lâu ấy còn đứng ở cửa chờ tan tầm về nhà, như chỉ trong chớp mắt ấy biến thành người khác, ấy ngồi ở vị trí đầu kia lạnh lùng nhìn mọi người, cũng gì, chỉ lẳng lặng tiếng động.

      “......Loại chuyện này vẫn là lần đầu tiên xảy ra ở Hào Đình, mấy người phải nghĩ đây là việc quan trọng của mình sao? Như thế nào đem việc xử lí rối loạn như vậy?” tiếng của Đinh Đồng hơi thấp, làm cho khí trong phòng trở nên áp lực.

      Bị người bên cạnh nhắc nhở chút, Cù Nhiên mới hồi phục tinh thần lại,“Chuyện cũng xảy ra,  muốn giải quyết thế nào cũng được?”

      “Đùa hả! muốn giải quyết thế nào giải quyết sao? Vậy Cù tổng cho tôi biết việc này nên giải quyết thế nào?” Đinh Đồng thay đổi thái độ hỏi lại , giọng tràn đầy vẻ bức người.

      “Em......” cảm thấy có chút thể tin, ngực giống như bị ai đó đánh quyền.

      “Được rồi, nếu muốn giải quyết vấn đề theo cách chúng tôi, như vậy mời về , yên tâm, người của , chúng tôi trực tiếp đem cậu ta tới cục cảnh sát .”

      Lưu Lão Thất nghe Đinh Đồng như vậy, vội vàng :“ Chị Đồng, thể làm như vậy, quá tiện nghi cho bọn họ nha!” Nghe theo ý của ta, đồng cũng khó lấy? Người đàn bà này rốt cuộc nghĩ như thế nào !! Buổi sáng, lúc gọi điện báo cáo với ta tiếng về việc gặp Cù Nhiên, ta nên xử lý tốt việc này, còn nhấn mạnh “Nhất định thể buông tha dễ dàng với Cù Nhiên.” Nghĩ đến lời này có thể là ý tốt của ta, nghĩ tới ta đem chuyện này thành chuyện chung mà giải quyết trước mặt mọi người, làm cho thể đem điều kiện của mình ra, nhân tiện thông báo mấy người của mình......

      Cù Nhiên nhíu mày nhìn chằm chằm , xem ra ấy xem như người xa lạ, Đinh Đồng- em giỏi lắm!!

      “Như vậy đúng ? Xem ra mấy người cũng muốn thương lượng cách giải quyết?” cũng khách khí với bọn họ nữa.

      “Họ Cù kia, tới phiên mày chuyện!” Lưu Lão Thất quát lớn.

      cho tôi ! Nếu cảm thấy tôi đến đây là vì , vậy sai lầm rồi!” Cù Nhiên cũng phải dạng vừa, sao có thể để cho người khác đứng trước mặt mình diễu võ dương oai.

      “Con mẹ nó......”

      “Đủ rồi!” Đinh đồng quát lớn, ý bảo mọi người ngưng lại,“Còn im hết? Đây là chỗ nào? Cái chợ sao? Để cho mấy người mặc cả, ai hài lòng liền mở miệng hét to! Ý của tôi rất ràng, tại tôi muốn nghe những lời vô nghĩa, cho nên Cù tống trở về !” hạ lệnh đuổi Cù Nhiên ra ngoài.

      Cù Nhiên nhẫn nhịn cơn tức, cuối cùng vẫn gì, cắn chặt răng trừng mắt nhìn , sau đó phất tay áo rời .

      Khách vừa , bên trong liền ồn ào.

      “Có ý gì đây?”

      thể được, có ai nghe qua chính mình đem kẻ thù đưa đến cảnh sát ?”

      “......”

      Mọi người tôi câu câu, nhưng người ngồi ở đây đều có vai vế, bởi vậy, thực ràng cục diện  đều hướng về phía Lưu Lão Thất......

      “Chị Đồng! Chị phải chú trọng nhất là qui định sao? Hôm nay như thế nào làm vậy?” lá gan Lưu Lão Thất lại lớn lên, chắc chắc tình huống bây giờ, Đinh Đồng thể ra tay đánh , huống hồ cho dù có đánh, cũng thèm để ý ta, tự nhiên có thể đánh lại!

      “Là bang thiếu tiền? Hay là Lưu lão thất thiếu?” nhăn mặt ,“Chuyện này lớn lớn, lại đến thân thích bị thương của Lưu lão thất,thân thế của Cù Nhiên quá lớn, cho nên việc này rất quan trọng, nó liên quan đến toàn bang chúng ta, nếu xử lý tốt, dễ dàng thỏa thuận với họ,từ này về sau còn ai dám tới Hào Đình hợp tác? Vì thế mọi người đừng nữa!”

      Sắc mặt mọi người tốt, còn chờ Lưu Lão Thất lên tiếng, có người hỏi trước,“chẳng lẽ chúng ta đem người giao cho cảnh sát là cách xử lí tốt sao? Chị Đồng à, ra chúng ta cũng phải công dân hợp pháp chịu bảo hộ của cảnh sát nha? là...... Lăn lộn nhiều năm như vậy, em nghe qua xã hội đen báo nguy với cảnh sát!”

      Đinh Đồng biểu ra tia kinh ngạc, ngược lại bình tĩnh,“Nguyên nhân tôi làm như vậy, các người thể tưởng tượng được, cho nên hôm nay người ngồi vào vị trí này là tôi, mà phải các người! Đừng nhắc đến qui định trong bang, việc này giao cho cảnh sát, nhiều nhất chúng ta mở sòng bài phi pháp, trường hợp như vậy nên để cho cấp ra mặt, vô luận dùng tiền hay cái gì cũng tốt, CLB Hào Đình nhiều lắm bị phong tỏa,qua cơn sóng gió này còn có thể khôi phục lại. Nhưng đối cho Hoàng gia thậm chí Cù gia, như vậy. Thiếu gia nhà giàu tham gia đánh bài, ra tay đánh người trọng thương, bất luận là hình hay dân , đều thể thoát khỏi trách nhiệm, bởi vậy, cổ phiếu công ty nhất định bị ảnh hưởng, đối bọn họ chỉ là hại mà lợi. Đương nhiên, trước khi Hoàng Vĩ Thành công khai thẩm tra có thể còn sống ra trại tạm giam hay , hừ, cũng biết......”

      Ngoài mặt Đinh Đồng phân tích đạo lý ràng, cũng xác thực, khi báo cảnh sát, việc mở sòng bài chắc chắn bị công khai, đối với Hoàng gia và Cù gia là đả kích lớn. Nhưng mà, quay đầu lại, bọn họ có cái gì tốt hơn? ra mặt mũi rất quan trong nha, chết sống cũng phải cho đối phương bài học. Nhưng đây là kinh tế nha? Tiền nha!!! Đây mới là điểm mấu chốt !

      Trong khoảng thời gian này người bị thương nằm viện dùng tới tiền? Cấp phí trấn an người nhà cũng là tiền? Dựa theo Đinh Đồng , đem việc này báo cảnh sát, CLB Hào Đình bị phong tỏa, tổn thất cũng chính là tiền! Nếu muốn tống Hoàng Vĩ Thành vào tại tạm giam, đối với bọn họ cũng có gì tốt, việc ngu ngốc như vậy ai nguyện ý làm??!!

      Tóm lại giải quyết như thế nào, đây giống như kinh doanh, huống hồ liên quan rất lớn đến lợi ích kinh tế, miễn cưỡng mất mặt chút như đạt được mục đích!

      Lúc này người nhìn có vẻ xảo trá như vậy, chúng ta có thể dùng chiêu này bảo họ bồi thường! Ha ha......”

      “Lão mã, Thất hơn lưu manh là mấy?” có chút trách cứ người chuyện.

      Xem ra lần này tính làm Bồ Tát sống là việc hết suất ngu xuẩn, biểu của ấy giống như ăn phải con ruồi chết, nhìn tức giận mà bỏ .

      Trần Dũng cũng kiềm chế được mở miệng :“Chị Đồng, chúng ta đem việc này làm lớn như vậy? Ở mặt ngoài chúng ta ưu thế,, nhưng ra làm như thế chúng ta tốn thất cũng ! bằng để đối phương bồi thường cho xong việc......”

      Đinh Đồng liếc nhìn Lưu Lão Thất bởi vì nghe như thế mà kích động sắp rơi nước mắt, tốt lắm, xem ra ra kế hoạch của sai!

      “Chút tiền ấy CLB chúng ta thiếu sao? Cứ quyết định vậy , nếu bảy đối phó được, để Đinh Đồng tôi đây giải quyết việc này! Chỉ vì chút tiền ấy có thể làm mất giá trị con người đó?” xong còn khinh miệt hừ tiếng,“Vì việc chung suy nghĩ, việc này quyết định như vậy ! Vừa có thể giết gà dọa khỉ, vừa lúc lại có thể cảnh cáo con cái nhà giàu, tới CLB chúng ta nên khiêm tốn chút, nếu chúng ta hầu hạ được!!”

      “Chị Đồng!” Mắt thấy quyết định như thế, ngay cả luôn tại bên được lời Tiểu Ngũ, lúc này cũng chen vào .

      Đinh Đồng có chút ngoài ý muốn miết ,“Tiểu Ngũ, cậu muốn gì?” Lời vừa ra khỏi miệng, liền phát , chính mình trong trường hợp này vẫn có thể thân thiện, nghiễm nhiên chỉ có thể với Đao Tắc mà thôi......

      Đao Tắc xử lí mọi việc bao giờ sợ hãi, thong dong rộng lượng, giống như xử lí việc bình thường trong nhà, vô luận phát sinh chuyện gì, vô luận có bao nhiêu khó khăn, Đao Tắc luôn luôn như vậy, khóe miệng của cậu ấy nhàng kéo lên mang cười,“Chị Đồng, việc của CLB tất nhiện là quan trọng , nhưng mà...... Ích lợi mới quan trọng nhất! trắng ra là, tôi tin tưởng mỗi người ở trong này, thể diện sớm mất phải hai lần. khó nghe, chúng ta là xã hội đen, lại có máu mặt, người bên ngoài đánh giá chúng ta rất cao? Bất quá chúng ta vẫn là đám du côn lưu manh, con chuột ngoài phố mà thôi!”

      Đao Tắc chậm rãi về phía trước, ở dưới ánh mắt mọi người tiếp tục ,“Tôi cảm thấy vừa rồi mọi người cũng sai, đương nhiên, chị Đồng cũng phải đúng. Nhưng mà, cân nhắc phải trái trong lời , lợi hại của việc làm. Sao chúng ta cùng đối phương tìm ra cách giải quyết tốt nhất cho việc này, mỗi người chúng ta có mặt ở dây đều biết Hoàng Vĩ Thành làm những việc gì, chúng ta đánh cũng đánh, mắng cũng mắng; Cho nên chúng ta nên chọn giải pháp bắt đối phương bồi thường tiền, để chấm dứt việc này , mặc kệ đối với em làm việc phía dưới, hoặc đối với người nhà của người bị thương mà , đây đều là biện pháp giải quyếttốt nhất. Chúng ta cần gì phải dồn đối phương vào đường chết để rồi cả hai cùng bị tổn thất?!”

      Đinh Đồng ngẩn cả người, còn Lưu Lão Thất vui sướng khi thấy người gặp họa, vì thế nhân cơ hội này lão Lưu liền phát biểu ý kiến của mình,“Chị Đồng, hôm nay khó có được em nể tình như vậy, ngay cả Tiểu Đao cũng đứng về phía tôi, làm cho tôi thực sủng nhược kinh( được sủng ái mà lo sợ) nha! Chính chị Đồng cũng vừa , việc này đơn giản cũng phải việc nhà của tôi, nhưng thứ nhất đây là địa bàn quản lí của tôi, thứ hai người bị thương là người nhà của tôi. Như vậy tôi cũng có quyền lên tiếng, theo tôi thấy việc này nên giải quyết riêng là tốt nhất, nếu chúng ta báo cảnh sát cũng chẳng có lơi gì, với lại  chị Đồng à có gì quan trọng hơn tiền cả! Còn nếu chị còn lo lắng em phía dưới cảm thấy chúng ta chưa cho bọn họ làm chủ, thực tế trong tay chúng ta vẫn còn Hoàng Vĩ Thành đó thôi! Trong lòng mọi người đều biết ràng, chúng ta để cho họ giải thích rồi bồi thường tiền là biện pháp tốt nhất, tin chị ra ngoài hỏi em chút, họ đều chọn biện pháp bồi thường mà quan tâm mặt mũi đâu?!”

      “Đúng vậy, bảy rất có đạo lí!”

      “Chị Đồng, tôi thấy việc này nên báo cảnh sát, làm như thế phải biện pháp tốt, chúng ta nên cho người thông báo với họ chúng ta chọn biện pháp bồi thường và họ phải giải thích với người nhà bị thương!”

      “...... Đúng vậy đúng vậy......”

      “Giải quyết như thế rất tốt, làm cho cha nha, chú nha, cậu nha, nha của cái thằng chủ tịch xí nghiệp gì gì đó gặp mắt chúng ta bồi thường và hướng em người bị thương giải thích!”

      Vào lúc này hội nghị nổ tung, ý kiến của mọi người đều tán thành giải quyết riêng, và phản đối phương pháp xử lý của Đinh Đồng, trong lúc nhất thời lại có chút muốn thay đổi triều đại sao? Chống lại ý kiến của người đứng đầu!

      Đúng rồi!

      Chống lại ý kiến của người đứng đầu? Thay đổi triều đại? Đây chẳng phải là giấc mộng lớn nhất của Lưu lão thất sao? Nay xem ra, thời cơ đến nha! Có thể ngốc, tự nhiên ở phía sau đề suất ý kiến, mà khiến cho Đinh Đồng tiếp tục làm cho nhiều người tức giận, đến vài ngày có thể lật đổ Đinh Đồng, nhất định phải làm cho người đàn bà này nếm tư vị thất bại dưới tay cũng như cảm giác bị báo thù!!!

      “Được rồi được rồi, mọi người yên lặng chút!” Tiểu Ngũ ra tiếng làm cho mọi người dừng bàn luận,“Việc này phải việc , chị Đồng có băn khoăn của chị ấy, chúng ta nên tin tin tưởng ý kiến của chị ấy, đừng lo lắng! Mọi người hôm nay cũng đừng thêm nữa , tan họp , mọi người nên trở về tiếp tục giải quyết việc của mình trước .” Nhìn Đinh Đồng có chút thay đổi sắc mặt, Tiểu Ngũ liền thay mặt ra lệnh.

      Đinh Đồng thở dài, hướng về phía ngoài cửa, kiên nhẫn phất phất tay, tỏ vẻ đồng ý cách của Tiểu Ngũ, làm cho mọi người đều ra ngoài, chờ bên trong rốt cục chỉ còn mình , lúc này mới ngã người dựa vào ghế dựa phía sau, nhìn ánh mặt trời chiếu vào lớp kính thủy tinh, nhắm mắt lại muốn bất kì điều gì, trong gian này cảm thấy mình trở nên bé, nghĩ nghĩ, nhịn được tự giễu bản thân, cười lạnh đứng lên, rốt cuộc mình ở đây làm cái gì? Có tác dụng sao?

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 33: Bất Bình
      Beta: Nguyệt Nhi





      Tầng cao nhất nhà ăn tập đoàn “Tân vũ”, Tề Thiên nhàn nhã nhấm nháp trà chi sĩ mộ tư.

      “Tề lão Tứ, còn tính ăn tới khi nào?” Vẫn nhìn ta ăn mấy miếng bánh ngọt như vậy, Cù Nhiên còn khách khí như ban đầu nữa.

      “Như thế nào? Tôi cũng phải ăn trả tiền nha!”

      “...... Vậy được rồi, cứ ăn từ từ, tôi trước.” Cù Nhiên đứng dậy chuẩn bị .

      “Ôi chao ôi chao ôi chao...... đừng ...... việc chính nha, vội cái gì!” Tề Thiên vội vàng chặn Cù Nhiên lại, ra hay giỡn thôi, nếu hôm nay chỉ vì mấy miếng bánh ngọt mà hoàn thành nhiệm vụ, chừng buổi tối về có người đem đánh chết.

      Cù Nhiên trở lại ngồi đối diện ta, buổi sáng hôm nay nhận được điện thoại của thư kí ta là Tề Thiên muốn gặp , chính cái gọi là vô đăng tam bảo điện, huống hồ quan hệ giữa và Tề Thiên cũng thể thân thuộc gì, Tề Thiên có thể chủ động tìm đến , đoán được tám chín phần mười là vì chuyện của Hoàng Vĩ Thành.

      “Đầu bếp làm điểm tâm của các tồi nha! Quả nhiên đầu bếp Pháp có khác......”

      “......”

      “Tôi nghĩ biết tôi tìm đến vì cái gì rồi, cho nên chúng ta liền thẳng vào vấn đề nhé. Chuyện xử lí Hoàng Vĩ Thành cũng đơn giản, Lưu Lão Thất phải bọn du côn, ta rất coi trọng mặt mũi, trắng ra là muốn vừa bồi thường vừa đứng ra chịu tội, chính là muốn dập nát kiêu ngạo của , làm cho ở trước mặt người khác có thể nở mày nở mặt.”

      Cù Nhiên hừ lạnh tiếng, biểu ra thái độ khinh thường đối với Lưu Lão Thất.

      nghĩ là ai, mà để đối với cúi đầu, cho nên việc đến nước này cũng là tất nhiên!”

      như thế là có ý gì?

      Tề Thiên đem cà phê quấy lên, sau đó đẩy qua bên,“Phải giúp !”

      “Giúp tôi? Vì cái gì?” Chẳng lẽ bởi vì Đinh Đồng? cảm thấy đó rất buồn cười, nếu ấy nguyện ý giúp, như vậy lần trước ấy sao có thể từng bước dồn vào chân tường?

      Tề Thiên tựa lưng vào ghế, miễn cưỡng ,“Lòng tốt có thể chứ? Hoặc là nếu tin lời của tôi, vậy cho rằng tôi nhàm chán đến đây giết thời gian sao!”

      Cù Nhiên nhíu mày,“tốt lắm, cho dù là nhàm chán, như vậy có lên cái gì? Hoặc là các người dự đoán được cái gì? Chỉ cần tôi có thể làm thành vấn đề.”

      “Chậc chậc......” Tề Thiên lắc đầu cảm thán,“ đem chúng tôi trở thành giao dịch nha? cho biết, nếu ông cụ nhà tôi giao phó, nghĩ tôi có thể ngồi chỗ này hay ?.”

      Ông cụ nhà họ Tề? Cù Nhiên mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng nghi ngờ cái gì. Vào những năm trước, thời điểm mà mấy người đồng lứa dốc sức kinh doanh, Cù Văn Thanh cùng các gia thành lập cảm tình cũng bạc, vậy chắc đối phương đơn thuần giúp đỡ mà thôi?!

      “Như thế nào? Đừng làm bộ giống như ta đoạt nhà vậy, như thế nào đây? Còn tin tôi sao?” Tề Thiên có chút phiền muốn đứng lên, ta muốn gì đây, để cho ta ra mặt giải quyết , còn thẳng cho rồi, rằng là làm cho bàn xuất từ gia lão nhân đến bãi, đều là làm, công lao lại phần, kết quả là, chừng người đàn ông này biết gì! là khờ quá!

      “Được rồi, , tôi nên làm như thế nào?”

      “Chuyện lần nay, Đinh Đồng  muốn giao cho cảnh sát xử lý, nhưng đa số mọi người trong CLB chấp nhận, Lưu Lão Thất lại mượn cơ hội này hành động có vẻ lớn. Cho nên tốt nhất mượn cơ hội này mình gặp Lưu Lão Thất, cầu của rất đơn giản, chính là tiền, cho nên nhất định cầu số tiền phải , đương nhiên, có thể mau chóng đem việc này lặng xuống, mặt khác muốn tạo uy phong trước mặt mọi người, việc này nhất định nhanh chóng giải quyết, cứ như vậy, mục đích của có thể đạt rất tốt.” Thái độ bất cần đời ngày xưa biến mất, Tề Thiên đem việc phân tích ràng với Cù Nhiên, sau đó cho Cù Nhiên nên làm thế nào.

      “Trước mắt mà , đây là biện pháp tốt nhất, tôi hẹn Lưu Lão Thất, đến lúc đó có thể cho sắc mặt tốt hoặc có chút khó nghe, cũng phải nhịn chút, dù sao chúng ta có việc cầu người.”

      Cù Nhiên nghe xong gật gật đầu,“Được rồi, tôi biết nên làm như thế nào.”

      Ra khỏi nhà ăn , Tề Thiên đột nhiên hỏi ,“ với Thùng Thùng chia tay?” Tề Thiên thay đổi xưng hô, ràng là cho đối phương nghe, như lúc này muốn dùng thân phận em với Đinh Đồng hỏi.

      Cù Nhiên muốn ở trước mặt người khác chuyện tình cảm, như thế nào đây, mọi sinh hoạt của bọn họ đều bị mọi người chăm chú theo dõi, cuộc sống của bọn họ gian riêng, cho nên có những điều muốn giữ gìn, muốn bất luận người khác xen vào.

      phải!” muốn nhiều lời, đơn giản trả lời hai chữ như vậy.

      phải chia tay, vậy đây là thế nào?” Tề Thiên  khách sáo, giống như công khai lên án, bênh vực kẻ yếu.

      Cù Nhiên lại,“Tề tứ, tôi cũng rất muốn biết tôi cùng ấy giờ là cái gì, bằng giúp tôi hỏi ấy ! Tình cảm của chúng tôi cùng do chính ấy tự tay cắt bỏ, tất cả mọi việc đều dựa theo ý ấy, tôi nghĩ răng tôi ở trong lòng ấy là gì cả!” cười lạnh, tự giễu chính mình tiếp tục :“Có lẽ trong mắt ấy, tôi , mới là người làm sai.Từ Hạo Hạo......đến Đao Diên mà mấy người , hoặc là Bành Tấn Hoa hoặc là -- Tề Thiên.Tôi biết các người cùng ấy như thế nào trở thành bạn chung hoạn nạn, nhưng trong lòng ấy, tôi bằng bất cứ kẻ nào, vô luận phát sinh chuyện gì, trước hết ấy ném tôi sang bên.”

      Nghe Cù Nhiên nhiều như vậy, Tề Thiên bị nỗi oán hận của ta làm cho sợ hãi, tuy rằng ta như vậy như vậy, khẩu khí thô lỗ, nhưng mà cũng có gì đáng trách , người đàn ông này rất Thùng Thùng.

      “Cù Nhiên, có rất nhiều chuyện bây giờ còn biết, có lẽ về sau nghĩ như vậy . Vô luận là Bành Tấn Hoa, tôi, hoặc là cục cưng, chúng tôi kỳ cũng là người em ấy muốn ......”

      “Đúng vậy, ấy muốn chính là Đao Diên mất mà thôi! Tôi biết, ngay từ đầu chúng tôi ở cùng chõ tôi biết, bởi vì tôi có khuôn mặt cùng người kia giống nhau!”

      Tề Thiên vòng tay quanh ngực,“ cũng biết Đao Diên mất, còn oán hận cái gì. có biết mấy năm nay em ấy sống như thế nào hay ? , cũng mới 20 tuổi đầu, để ý chính mình, hưởng thụ cuộc sống,càng chấp nhận đoạn tình cảm nào nữa. Vì cái gì? Bởi vì cuộc sống mỗi ngày của em ấy chính là đứa có mẹ, đám phục tùy chờ cơ hội đem em ấy đuổi ra, còn có...... Còn có cùng ngày mất hai người thân nhất! Những việc này trải qua chưa?”

      Tề Thiên cảm xúc có chút kích động, nhiều năm trước cho tới nay việc này giống như vết sẹo xấu xí bị chôn sâu trong lòng, người khác nhìn thấy, nhưng có nghĩa chính biết, hôm nay lại vạch trần nó ra trước người khác, những chuyện cũ từ từ lên trong lòng, nõi đau này lan ra cả tim, phổi của .

      “Cù Trà là em của , chính nghĩ lại vào thời điểm 20 tuổi ấy làm gì ở đâu? Hoặc mấy người các vào tuổi này sao? Chảng phải cả ngày biết trời cao đất rộng, ăn chơi hưởng thụ vô cùng sao...... Cho nên có tư cách chỉ trích Đinh Đồng. có từng nghĩ xem Đinh Đồng tại sao phải làm như thế, nghĩ lại từng làm cái gì cho em ấy, hoặc có nghĩ tới em ấy muốn cái gì, mà có năng lực để đáp ứng cho em ấy hay ?!”

      “Hừ...... Đúng vậy, có đạo lý của , nhưng việc này giống như bình nước, nếu đóng chặt hai đầu, bất luận cố gắng như thế nào, nước vẫn theerr chảy ra ngoài dù chỉ 1 giọt. Chuyện của tôi cũng như thế, tôi nghĩ muốn đáp ứng, nhưng ấy cần!”

      Cuối cùng, hai người tức giận mà chấm dứt cuộc chuyện, Tề Thiên vừa lên xe liền gọi điện thoại cho Tiểu Ngũ,“ Tôi sợ à, Cù Nhiên là cái gì, dám kiêu ngạo như vậy!! NND*, nên để cho Lưu Lão Thất phá chết , tức muốn hộc máu mà, cậu cho tôi nghe chút, có người nào như thế ? Xứng đáng để Thùng Thùng ngược chết  , tên chết tiện này......”

      *NND: cách chửi tục của TQ.

      Tiểu Ngũ nghe đầu đuôi mà oán giận, biểu mặt có chút hiểu,“Hầu tử, cậu có thể ràng hơn hay ? Cù Nhiên gì với cậu? Đem cậu tức thành như vậy,có phải mông cậu bị ta đốt ?”

      “Đao Tiểu Ngũ, cậu đừng có để cho bản thân sống thoải mái! dây rất khó chịu, đừng có đụng đến ......”

      Tiểu Ngũ vui sướng khi có người gặp họa, nở nụ cười,“Vậy cậu cũng nên tới điểm chính chứ!!”

      Tề Thiên oán giận cùng xong, cũng nên tới chuyện quan trọng, Tiểu Ngũ nghe xong,“...... Hầu tử, kỳ khách quan mà , Cù Nhiên cũng đúng! Đinh Đinh có dũng cảm để , dù sao, của tôi mãi mãi là bóng ma trong lòng Đinh Đồng! Đổi góc độ khác, tình cảm hai người bọn họ lúc đó, người ngoài như chúng ta thể bình phẩm được......”

      “Cậu đúng là thằng vô lương tâm......” Tề Thiên tìm được đồng minh, rất căm giận.

      ......

      Nhà Lưu Lão Thất.

      Tề Thiên  gác chân ngồi, chờ Lưu Lão Thất trả lời. Cù Nhiên hai tay nắm lại đặt lên dầu gối, bình tĩnh nhìn.

      “Tề tổng, phải tôi chịu nể mặt, là......”

      bảy, có ai biết nha, vì em mà chịu ra mặt nên chuyện lần này bất luận thế nào cũng làm sai!” Tề Thiên nói những lời bảy muốn nghe.

      Lưu Lão Thất đắc ý sờ sờ đầu:“Haiz...... ra, tôi cũng là nghĩ cách giúp em mà thôi, đương nhiên tiền lần này chính là dùng cho cuộc sống sau này của người bị thương. Cậu với Chị Đồng giống nhau nha, chuyện gì Chị Đồng cũng muốn báo cánh sát, đâu phải hại người sao?” ý tứ sâu xa nhìn vào mắt Cù Nhiên,“Đối với người bị thương tôi có khả năng mặc kệ, dù muốn hay muốn tôi phải nhúng tay vào việc này, nếu sau nay tôi quản lí nhóm em như thế nào!”

      thẳng , muốn bao nhiêu tiền?” Cù Nhiên gọn gàng dứt khoát, lười nghe khách sáo, mấy ngày nay Hoàng Vĩ Thành cầu xin thê thảm, Hoàng Tố Vân thì ép buộc , bắt phải nhanh tìm ra biện pháp giải quyết.

      Lưu Lão Thất đối với thái độ của Cù Nhiên hài lòng,“A...... Xem ra Cù tổng có thành ý nha? trắng ra , tiền, lưu Lão Thất tôi phải có, chẳng qua tôi lo lắng đến thể diện của những người có tiền như cậu, mới hẹn cậu tới đây tìm ra giải pháp tốt nhất. Nếu việc này cứ chấm dứt tại đây , nói chừng sẽ ảnh hưởng lợi ích công ty của cậu đó. Tốt thôi, Cù tổng đã có thái độ này, chúng ta cần bàn tiếp, cứ nghe theo Chị Đồng giao việc này cho cảnh sát giải quyết!”

      “Làm cái gì vậy? Chúng ta đều là bạn bè, có cái gì từ từ nói, sao mới nói hai câu đã tức giận rồi!” Tề Thiên cười đùa, đứng dậy ấn Lưu lão thất ngồi xuống.“ bảy, Cù gia cùng Tề gia vẫn đều bạn lâu năm, lần này xem như em nhờ bảy nể mặt em một chút , tốt xấu gì chúng ta cũng xem như người một nhà phải sao? Chúng ta bàn lại nha bảy, mọi chuyện lúc trước bỏ qua hết.”

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 35: Cút
      Beta: Nguyệt Nhi


      “Mẹ ơi mau nhìn, Tiểu Mật Đào ở đây nè!” Bành Hạo cao hứng kéo Đinh Đồng chạy về phía trước.

      lâu rồi cùng cục cưng ra ngoài dạo, vừa đúng lúc hôm nay cuối tuần, thời tiết mùa xuân ấm áp làm cho người ta thoải mái, vài ngày trước đáp ứng cục cưng dẫn nó khu vui chơi, chính là nghĩ tới hai đứa nhỏ này lại hẹn nhau trước.

      Giống như trước kia vẫn là Cù Trà dẫn con gái đến, bọn họ đến trước mặt , hai đứa nhỏ gặp nhau liền dính thành một khối chơi đùa, Đinh Đồng mỉm cười hướng Cù Trà chào hỏi,“Chị Cù.”

      Kỳ thật Cù Trà đối với Đinh Đồng cảm giác rất tốt, cảm thấy ấy khiêm tốn lại lễ phép, dứt bỏ tất cả mà , ấy thật là gái tốt, cho nên đối với chuyện của ấy và trai, tuy có trực tiếp đồng ý cách làm của ba mẹ, nhưng cũng chưa bao giờ phản đối.

      “Tiểu Đồng, lâu gặp!”

      Đinh Đồng gật gật đầu, cười đúng vậy.

      “Mẹ, dì Cù, chúng con muốn ngồi tàu lượn cao tốc được ạ?” Bành Hạo hỏi ý kiến của hai người lớn.

      Cù Trà dám cho chơi,“Hạo Hạo à, Mẫn Mẫn dám chơi nha! Chúng con chơi trò đó tốt?”

      Kết quả, con gái lại tạo phản nháy mắt to thuần khiết,“Con dám nha, mỗi lần đến đều sẽ chơi, nhưng là.... nhưng là mẹ dám, nên mẹ cho Mẫn Mẫn người ngồi nha......” xong cái miệng nhắn liền chu lên, khuôn mặt nhắn tràn ngập ủy khuất.

      “Này......”

      “Chị Cù, tôi dẫn bọn nhỏ ngồi chơi.” Đinh Đồng .

      “Đúng vậy đúng vậy, lá gan của mẹ con lớn lắm, cái gì mẹ con cũng dám chơi!!” Bành Hạo vỗ ngực chứng minh.

      Đinh Đồng trừng thằng nhỏ kia cái, đứa này, nếu phải lúc trước vì dẫn nó chơi, sao có lá gan lớn như bây giờ. cũng biết có phải cục cưng thừa kế gen của ba mẹ nó hay , mà mỗi lần đến khu vui chơi, đều chọn những trò ̉ quái khủng bố tinh thần , hơn nữa cho chơi được, khu vui chơi có quy định rất nhiều trò phải có người lớn cùng, mà bọn Tề Thiên, Tiểu Trần chơi vài lần, về sau chết sống mặc kệ chơi nữa, cục cưng cái gì phải có mẹ cùng nhau để “Hưởng thụ”  cảm giác “Vui vẻ”. Thật có biện pháp, đúng là có trâu bắt chó cày mà, cứ như vậy vài lần, Đinh Đồng theo cục cưng rèn luyện lá gan như thế.

      Tàu lượn cao tốc, đu ngựa, cứ xoay tròn lại chạy như bay,...... Toàn bộ đều chơi, nếu phải hai đứa còn quá , nói chừng ngay cả trò sơn xe, nhảy lầu bọn nhỏ cũng bỏ qua.

      Vòng tròn đu ngựa vang lên nhạc vui tai, nhìn bọn nhỏ chơi đến quên trời đất, Cù Trà đưa cho Đinh Đồng chai nước,“Uống miếng nước , tôi xem sắc mặt có chút tốt!”

      nhận chai nước, nở nắp chậm rãi uống một ngụm,“ có việc gì, lát là tốt thôi.”

      Cù Trà nhìn bộ dạng của , buồn bực nói,“Tiểu Đồng, phải cũng sợ trò này chứ?”

      Đinh Đồng ngượng ngùng cười cười, gật đầu.

      “Vậy còn cùng bọn nhỏ chơi? Mỗi lần chỉ có Mẫn Mẫn cùng ba con bé, tôi mới để hai cha con chơi, còn tôi sợ muốn chết.”

      “Hạo Hạo thích quấn quít lấy tôi cùng nó chơi, Hạo Hạo cảm thấy như vậy mới vui vẻ.”

      “...... Nhưng là, phải cũng sợ sao?”

      “Có thể làm cho Hạo Hạo vui vẻ tốt rồi.” quay lại đối diện Cù Trà,“Kỳ cũng phải rất sợ, dù sao cũng sẽ xảy ra chuyện gì được.”

      Giữa trưa, Tiểu Mật Đào cùng Hạo Hạo đều muốn ăn KFC, cuối tuần cửa hàng thức ăn nhanh đều kín người, hết chỗ ngồi, Cù Trà đề nghị mua thức ăn đến công viên ăn,lúc này hai đứa nhỏ đều đồng ý hai tay. Nhưng công viên “Rừng rậm” có vẻ hơi xa, khi lái xe đến đó thức ăn đã nguội hết rồi? Đầu Đinh Đồng có chút to ra, nhưng nhìn ba người đều dùng ánh mắt giống nhau nhìn , nỡ từ chối, đành phải gật đầu đáp ứng, sau đó lái xe hơn nửa thành phố đến công viên “Rừng rậm”.

      Phong cảnh ở đây quả thật rất tốt, đường thẳng lên, mọi người đều có chút hưng phấn. Giữa sườn núi có bãi đỗ xe, bọn họ đem xe vào bãi, sau đó mang theo thức ăn vừa mua, chuẩn bị bộ lên.

      “...... Cụ thể việc khai phá này, mọi người làm báo cáo nộp cho tôi, tranh thủ trong vòng 3 ngày xác định phương án cuối cùng.” Thanh như gần như xa, vài người đàn ông mặc tây trang giày da hướng bên này tới, thị lực Đinh Đồng tốt lắm, nhưng này gionngj nói này vừa nghe đã biết là ai, ngang ngược, cường ngạnh như vậy, thể nghi ngờ, trừ bỏ Cù Nhiên còn có thể là ai.

      “Cậu”

      “Cậu”

      Hai đứa nhỏ đồng thời hô to.

      Cù Nhiên ngẩng đầu lên liền nhìn đến hai hướng bên mình chạy tới, lập tức thay đổi sắc mặt, cười cười ngồi xuống giang hai tay cánh tay ôm bọn nhỏ,“Hai đứa như thế nào tới đây? Ai mang bọn cháu đến?”

      “Mẹ”

      “Mẹ”

      Lại là trăm miệng lời chỉ vào phía sau nói. Lúc này Cù nhiên mới nhìn thấy em gái cùng Đinh Đồng. nghĩ lần này ấy mang theo Hạo Hạo ra ngoài chơi, mấy lần trước đón cháu gái, đều gặp Tả Mộng Lam dẫn Bành Hạo, còn tưởng rằng lần này vẫn là Tả Mộng Lam, nghĩ tới ấy.

      Cù Nhiên đứng dậy, đáy mắt lên tia khác thường, như là.....như là biết làm sao bối rối.

      “Cậu, cùng chúng con cùng chơi nha cậu, chúng con là dã ngoại nha!” giọng nói nũng nĩu của Tiểu Mật Đào vang lên, đồng thời ôm ống quần năn nỉ.

      Bạn nhỏ Bành Hạo cũng học theo bộ dạng đó, năn nỉ cùng mọi người chơi. Đinh Đồng mang theo thức ăn đứng đó, cái gì, giống như cùng có quan hệ gì cả. Cù Trà nhìn hai người,“, cùng mọi người chơi , việc của đại khái chắc xong rồi, em thấy các phải về sao, thôi thì chơi với tụi em , chúng em mua nhiều thức ăn như vậy, xem bữa trưa cũng đã chuẩn bị tốt lắm, ăn xong rồi lại .”

      Cù Nhiên muốn , nhưng lại bị bộ dạng khóc lóc của cháu gái, nên đành đáp ứng.

      Đường lên núi khó khăn, hai đứa nhỏ từng bước từng bước, nhóm người lên cũng chậm rãi ở phía sau, trong khoảng thời gian này cũng phải mùa du lịch, cho nên chỉ có vài du khách ̣a phương, mà phong cảnh ở đây nổi tiếng như vậy, người ̣a phương cũng đã đến vài lần, vì thế cuối tuần có nhiều người đến đây giải sầu, ngẫu nhiên gặp vài người mà thôi.

      “Hạo Hạo, cẩn thận chút!” Đinh Đồng ở phía sau nhìn bọn nhỏ vui đùa, có đôi khi còn lôi kéo bọn chúng một cái, sợ phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

      Như lúc này, vừa vặn có một người đàn ông vội vã xuống, cũng biết là hoảng sợ cái cái gì, Đinh Đồng tay phải còn mang theo đống thức ăn, nhanh chóng tránh ra như vẫn bị ta đụng phải chút, như đứng bậc thang nên chao đảo, làm Cù Nhiên ở phía sau hai bước sợ hãi vội vã chạy tới ôm .

      Đinh Đồng để ý mình dựa trong ngực người phía sau, chỉ thấy ta quay đầu nhìn cái, ngay cả câu giải thích cũng nói liền muốn , tính tình nóng giận của bộc phát,“ đâm vào tôi thiếu chút nữa ngã chết, mà một câu xin lỗi cũng nói sao?”

      Ngược lại ta liếc từ xuống dưới,“ phải có chuyện gì sao?”

      Ôi chao, gặp phải con người gì vậy.

      Đinh Đồng cắn môi, muốn đá vào người ta một cái, lại bị người phía sau chặn ngang, ôm chặt lại làm căn bản có cách nào khác đá tới đối phương.

      “Đinh Đồng, bình tĩnh chút, bọn nhìn đó!” Cù Nhiên cơ hồ dán vào lỗ tai nhắc nhở.

      Lúc này mới nhìn lại hai đứa nhỏ, động tác lập tức hạ xuống rất nhiều, chính là hung hăn trừng mắt nhìn đối phương,“Cút , con mẹ nó nếu là người có đạo đức đều hiểu nên làm thế nào. Còn thật biết xấu hổ, ......”

      Đối phương tuy phục, như lại vội vàng rời , vừa muốn bước .

      sẽ nói gì sao?” Cù Nhiên lạnh lùng gầm .

      ta giống như nghĩ trả lời vài câu, như nhìn đến lông mày cau chặt đầy tức giận của Cù Nhiên, sự kiêu căng liền giảm , xem đối phương so với chính mình cao lớn hơn, người phụ nữ lại hung dữ như vậy, nếu cùng bọn họ phát sinh xung đột, chỉ sợ chịu thiệt là chính mình, do dự cái,“Xin lỗi.”

      “Cút ......” Đinh Đồng giọng mắng, nhưng bọn vẫn nghe được.

      Đám người kia vừa , Cù Trà dẫn hai đứa nhỏ nói chuyện về phía trước.

      “Tiểu Mật Đào, bạn xem mẹ mình lợi hại chưa?”

      “Ừm.” bé nghĩ nghĩ nói,“‘Cút ’ là cái gì nha?”

      Trời ơi, sao bọn nhỏ có thể nghe được nói, phải đã nói rất nhỏ sao? Đinh Đồng nếu biết vậy thì đã chẳng làm thế, tại sao mình có thể nói tục trước mặt bọn nhỏ!!

      Đột nhiên cánh tay lưng ôm chặt thắt lưng của , Lúc này mới ý thức được Cù Nhiên ôm mình,“ còn buông ra!” Một tay mang theo thức ăn , chỉ có thể dùng tay kia đánh .

      “Xem , em đã làm chuyện tốt gì, em dạy hư đứa nhỏ!” tay trái cũng cầm thức ăn, liền này lấy tư thế nửa cúi đầu ở bên tai , người bên ngoài nhìn vào bộ dạng của hai người rất ái muội.

      Cù Trà ho khan hai tiếng, ngại lập lại vấn đề...... Đứa nha! Hai người kia là....!!

      Cù Nhiên buông tay ra, Đinh Đồng bước tới trước mặt hai đứa nhỏ, cúi thắt lưng bù lại sai lầm chính mình,“Tiểu Mật Đào, bạn nhỏ thể nói những lời như vừa rồi nha, như vậy là có lễ phép!”

      bé cúi đầu,“Nhưng vừa rồi phải dì cũng nói đó thôi?” bé hỏi lại,“Cút !” nghe cực kỳ giống như chết.

      em Cù Nhiên thật phúc hậu bật cười ra tiếng, mặt Đinh Đồng đỏ lên, xoay người trợn tròn mắt nhìn Cù Nhiên, hy vọng có thể giúp , như lại cảm thấy giận, thế là quay lại tiếp tục giáo dục đứa nhỏ:“ , Mẫn Mẫn à, dì chính là tức giận, bởi vì người kia lễ phép, cho nên dì mới nói như vậy, Mẫn Mẫn thể tùy tiện như vậy!”

      Bị Đinh Đồng lừa dối như thế, bé sửng sốt, bé cái hiểu cái gật gật đầu, dì nói chỉ cần tức giận là có thể nói như vậy nha! Ưm, bé đã nhớ kỹ, về sau nếu tức giận  liền nói như vậy, là có thể đem đối phương dọa chạy.

      Vì thế, bạn nhỏ Lí Mẫn Mẫn đã học xong câu thô tục đầu tiên trong đời, đương nhiên, khi đó bé nghĩ đó là câu thô tục.

      ngày nào đó, bé bị ông bà ngoại hôn véo lại, bé ngăn cản được, ông bà vẫn cứ tiếp tục làm như thế, bé mạnh mẽ giãy dụa, hai tay chống nạnh, liền hét to ra tiếng:“Cút !!!”

      bé thở phì phì tức giận còn ông bà ngoại thì kinh ngạc nhìn đứa cháu gái ngồi đùi mình, nếu đây là thời đại ngày xưa chính là Tiểu Bạch Phong thuyết minh: Đây là XX nữ hiệp nhỏ bé bùng nổ...... Khụ khụ...... Đương nhiên , dù sao cũng tàn khốc , chờ hai ông bà bình tĩnh, lập tức gọi điện kêu con gái con rể tới, lần nữa chất vấn họn họ có phải hay dạy hư cháu gái cưng? Thậm chí đề nghị bọn họ chuyển nhà trẻ khác......

      Lúc ấy Đinh Đồng khẳng định biết suy nghĩ của bé, nghĩ bé nghe hiểu , về sau thô tục , nên nhàng thở ra, vô cùng dịu dàng sờ sờ đỉnh đầu của bé,“ Tiểu Mẫn Mẫn của chúng ta thật ngoan nha!”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :