1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kế phi thượng vị công lược - Cốt Sinh Mê (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,365
      Được thích:
      54,413
      Chương 29

      Lâm Bác Chí nghĩ tới thu được đồ quý trọng như thế, muốn cho người đưa trả về, nhưng thư đồng, gã sai vặt bên người cũng tiện ra vào hậu viện. Vì thế muốn thương lượng cùng Lâm Ngọc Trạch cha .

      Lâm Ngọc Trạch vừa về, vừa mới vào phủ vòng qua tường ngăn, chỉ thấy Lâm Bác Chí đứng chờ. ngừng chân, hỏi: "Có việc?"

      Lâm Bác Chí cung kính hành lễ, : "Phụ thân, nhị muội muội buổi chiều đưa tặng chút trang sức, là cho ta thêm trang khi thành thân. Lúc đó con cẩn thận xem nhận. Nhìn lại, nhị muội muội tặng cho trang sức quý trọng, con nhận nổi." xong, để thư đồng và gã sai vặt trình hai cái khay lên.

      Lâm Ngọc Trạch rất yên tâm nữ nhi, lại nóng vội thăm Tô thị, nhân tiện : "Muội muội đưa cho ngươi, ngươi nhận là được." xong đúng c xem liếc mắt đó cái, lại vào trong phủ.

      Lâm Bác Chí phía sau có chút nóng nảy, nhanh hai bước đuổi theo : "Phụ thân vẫn là nhìn trước rồi hẵng định đoạt."

      Lâm Ngọc Trạch khỏi nhíu mày : "Nếu ngươi cảm thấy muội muội ngươi làm việc ổn, trực tiếp đưa đồ đến chỗ mẫu thân ngươi, để nàng định đoạt là xong."

      Theo biết, Lâm Cẩm Nghi ngày trước mới đến nhờ mình giúp Lâm Bác Chí thu thập hạ nhân lộn xộn trong viện. Hôm nay Lâm Bác Chí tự mình đến ngăn đón mình muốn trả lại đồ Lâm Cẩm Nghi cho , thực có chút vui.

      Nếu đồ đưa đến từ trong tay Tô thị, vậy trực tiếp tả về, đến cùng Lâm Bác Chí và Tô thị có quan hệ huyết thống, thân sơ, ngược lại tốt. Lâm Bác Chí là người hiểu biết, bởi vậy cũng nữa, nhìn Lâm Ngọc Trạch vội vàng về hậu trạch.

      dưới chân Lâm Ngọc Trạch như có gió, bao lâu về tới chính viện trong phòng Tô thị.

      Lâm Cẩm Nghi vừa đúng ở đấy, mẹ con hai người biết cái gì, tiếng tiếng cười ngừng.

      Lâm Ngọc Trạch mặt khỏi toát ra ý cười ôn nhu, cước sải bước vào phòng cười hỏi: "Chuyện gì cao hứng như vậy, cũng ta nghe chút."

      "Cha trở lại a." Lâm Cẩm Nghi đứng dậy hành lễ, bảo nha hoàn dâng trà nóng.

      Lâm Ngọc Trạch mới vừa rồi chạy vội, ra chút mồ hôi, Tô thị thấy như vậy khỏi cười : "Nhìn chàng bộ dáng này là biết vừa chạy về n. Mỗi ngày trở về cứ chạy như vậy, cũng biết trong lòng gấp cái gì." xong lấy khăn của mình ra lau.

      Lâm Ngọc Trạch lơ đễnh đưa mặt cho Tô thị, để nàng lau mồ hôi cho mình, : "Đương nhiên là nóng vội nhìn nàng." xong lại đưa tay lên bụng Tô thị, "Đứa hôm nay có nháo nàng hay ?"

      gò má Tô thị đỏ lên, thối : "A Cẩm còn ở nơi này, chàng làm gì vậy?"

      Lâm Cẩm Nghi tự giác quay mặt .

      Lâm Ngọc Trạch cười hắc hắc, : "A Cẩm vừa vặn ở đây, cha còn có việc muốn hỏi con đâu."

      Lâm Cẩm Nghi nghiêng đầu nhìn , lại tiếp tục : "Mới vừa rồi về phủ, đại ca ngươi ca khiến cho cản ta lại, là con cho cái gì quá mức quý trọng, dám nhận, muốn ta trả lại cho con."

      Lâm Cẩm Nghi đến chính viện thăm Tô thị, vừa vặn cũng muốn nhắc chuyện này, liền giải thích: "Hôm qua Châu ngọc các, định chọn đồ cưới trang sức cho đại tẩu tương lai, vừa đúng gặp... gặp Trấn Nam vương. Hai người gặp mặt, nữ nhi liền trở về. bao lâu, Châu ngọc các bên kia liền đưa toàn bộ trang sức nữ nhi xem qua tới."

      Lâm Ngọc Trạch hừ hừ tiếng, "Chồn chúc tế gà."

      Tô thị gõ trán mắng: "Chàngi gì đấy? khuê nữ mình như vậy sao?"

      Lâm Ngọc Trạch vội phi phi hai tiếng, cười làm lành : "Ta lanh mồm lanh miệng sai rồi, A Cẩm con đừng trách cha ha!"

      Lâm Cẩm Nghi bất đắc dĩ liếc mắt cái nhìn cha nàng có đầu óc nghe nàng chuyện, lại tiếp tục: "Nữ nhi vốn định giữ lại, nhưng nương dù sao chỉ chút đồ như vậy, đáng hưng sư động chúng, về sau đem bạc trả cho Trấn Nam vương là được. Nhưng nữ nhi nghĩ, bên ngoài nhiều người nhiều miệng, Châu ngọc các lại nơi tam giáo cửu lưu hội tụ, chừng truyền ra tin đồn gì khó nghe. Nếu nữ nhi đeo những trang sức này, rơi vào mắt người có tâm, chừng lại thành chuyện gì. Dứt khoát đưa cho đại tẩu tương lai, mượn hoa hiến phật, như vậy mặc dù ngoại nhân biết là Trấn Nam vương tặng, cũng thấy tặng cho đại ca ca. Hai nhà đến cùng là quan hệ thông gia, đại ca ca còn phải gọi tiếng 'Biểu tỷ phu', biểu tỷ phu đưa vài thứ đến chúc mừng biểu đệ của thê tử đại hôn, cũng hợp tình hợp lý."

      Đây là buổi chiều nàng nghĩ tốt lí do thoái thác, lúc này toàn bộ ra, như trút được gánh nặng.

      Tô thị và Lâm Ngọc Trạch nghe nàng xong, hai người đều trầm mặc lát.

      Lâm Cẩm Nghi có chút yên hỏi: "Cha mẹ, các ngươi gì, hay là A Cẩm có chỗ sai?"

      " có, " Tô thị hơi kích động lắc đầu , "Con nghĩ rất thoả đáng. Nương cũng thấy con là nữ nhi gia cái chưa ra cửa, nhận trang sức Trấn Nam vương tặng cho thực thích hợp. Bất quá nghĩ đến còn thường ngày thích vài thứ đó, liền nghĩ quay về với con chút, đem này trang sức này đánh lại thành đồ mới. nghĩ tới chính con cũng nghĩ tới chuyện này..."

      Lâm Ngọc Trạch cũng theo: "A Cẩm a, con có thể ra như vậy. đúng là... đúng là rất giống nương con." Dù sao giống , đầu óc của khẳng định là thể nghĩ được thế này.

      Lâm Cẩm Nghi có chút thẹn thùng cúi đầu, kỳ ngay từ đầu nàng chỉ cảm thấy muốn mang trang sức Tiêu Tiềm đưa tới mà thôi. Lí do thoái thác sau này, cũng là vì tự bào chữa.

      Tô thị vừa lòng cười cười, "Ta A Cẩm chúng ta trí tuệ, đến tháng, minh bạch nhiều đạo lý như vậy, nương cao hứng."

      Lâm Ngọc Trạch ở bên cạnh cũng theo phụ họa: "Cha cũng thực mừng thay cho con đâu!"

      "Cha mẹ trách A Cẩm tự chủ trương , vài thứ kia hẳn là giá trị xa xỉ..."

      Tô thị : "Bất quá hai ngàn lượng, đáng giá cái gì." So với chút bạc như vậy, nữ nhi xử thế làm người thế này, càng làm cho nàng vui sướng. xong, nàng lại gọi Vạn Lũ, phân phó: "Ngươi cho đại thiếu gia lời ta , nhị nương cho vài thứ kia, đều được ta và lão gia nơi này đồng ý, bảo an tâm nhận."

      Vạn Lũ đáp ứng, phúc thân, ngay ra ngoài.

      Lâm Cẩm Nghi cũng chính thức bắt đầu chuẩn bị hôn của Lâm Bác Chí.

      Có Tô thị phía sau, nàng làm gì đến là làm ít công to.

      Tô thị ban đầu còn lo lắng nàng ăn tiêu, thường thường qua nhìn nàng, sau này thấy nàng học chút hiểu, rất nhanh, yên tâm, hơn phân nửa thời gian nghỉ ngơi ở trong viện an thai. Đợi lúc Lâm Cẩm Nghi thể quyết đoán tìm đến nàng, mẹ con hai người lại thương lượng phen.

      Thời gian qua mau, chỉ chớp mắt đến tháng sáu, ngày Lâm Bác Chí đại hôn.

      Lúc này thời tiết nóng lên, Lâm Cẩm Nghi nửa tháng trước cho người mua băng từ bên ngoài, lấp đầy hầm băng trong nhà.

      Đến sáng sớm hôm nay, Lâm Cẩm Nghi dậy sớm, vừa an bày nhân thủ chỗ Lâm Bác Chí, vừa tự mình kiểm tra lần sở trong viện, xem hạ nhân đặt bồn băng an trí ở các góc.

      Trung Dũng hầu, Trung Dũng hầu phu nhân cùng vợ chồng Lâm Ngọc Trạch, Tô thị, Lâm Phương Nghi trước sau đều đến, tụ tập tại chính sảnh tiền viện.

      Tô thị lộ bụng, hoạt động thuận tiện. Lâm Cẩm Nghi bảo nha hoàn dâng triều thực, sau lại cho người thúc giục Lâm Bác Chí.

      Lâm Bác Chí thân hỉ phục đỏ thẫm của tân lang, thỉnh an các trưởng bối.

      Thỉnh an xong, cưỡi ngựa, mang theo người diễn tấu sáo trống, Thanh Hà bá phủ

      Lâm Cẩm Nghi sớm chuẩn bị tốt gói tiền đồng to, lúc này chia cho các hạ nhân, bảo bọn ra cửa ném tiền mừng.

      Tuy rằng Lâm Bác Chí đón dâu, nhưng mấy ngày nay việc này đều là tay nàng làm, nàng khỏi có chút khẩn trương, sợ nơi nào tốt.

      Lâm Ngọc Trạch đương nhiên nhìn biểu cuar nữ nhi ở trong mắt, thấy nàng ra ra vào vào bận rộn, liền lặng lẽ theo ra, kéo nàng sang bên giọng : "Bất quá là đại ca con thú tức phụ, có chuyện gì. Dù sao cũng phải đại , con thoải mái chút là tốt rồi, trăm ngàn lần đừng mệt chính mình..."

      Đây giống lời cha ruột ra sao? Lâm Bác Chí tốt xấu cũng là trưởng tử của a. Lâm Cẩm Nghi bất đắc dĩ nhìn .

      Lâm Ngọc Trạch bị nàng nhìn đến được nữa, liền cảm thấy khuê nữ càng ngày càng giống nương nàng, nghiêm cẩn làm việc , còn càng ngày càng có uy nghiêm.

      "Cha, ngài vào ngồi , bên ngoài nóng lên. Ngươi đừng thêm phiền cho ta."

      Bị thêm phiền, Lâm Ngọc Trạch cũng tức giận, ngược lại sợ khuê nữ trách mình vướng chân vướng tay, cừa trở về vừa : "Ai, cha nghe con. Con đừng tức giận a, giữa ngày hè phát hỏa dễ dàng bị cảm nắng."

      Lâm Bác Chí cùng đội ngũ đón dâu rồi giờ, bên ngoài người chúc mừng nhân lục tục đến.

      Trung Dũng hầu và Lâm Ngọc Trạch ở chính sảnh đãi khách, Lâm Cẩm Nghi và Lâm Phương Nghi cùng Tô thị và Trung Dũng hầu phu nhân phòng khách.

      Trung Dũng hầu phu nhân tuy rằng thân mình khôi phục tệ, nhưng đến cùng tuổi lớn. Thân mình Tô thị lại tiện, thân phận Lâm Phương Nghi có chút xấu hổ, vì thế chuyện chiêu đãi nữ khách liền rơi xuống đầu Lâm Cẩm Nghi.

      Mỗi nhà khách nhân đến, đầu tiên đưa tới phần danh mục quà tặng. Nàng thu danh mục quà tặng, bao lâu gặp nữ quyến tặng lễ.

      Khách sáo hàn huyên vài câu, lại mời người đến phòng khách dùng trà.

      Trước buổi trưa, Lâm Bác Chí đón tân nương tử về.

      Tân nương tử được người săn sóc dâu và nha hoàn đỡ vào tân phòng. Tiền viện và phòng khách cũng đều khai tiệc.

      Lâm Cẩm Nghi ra ra vào vào buổi sáng, còn rất nhiều lời khách sáo, nhớ mình ra mấy thân mồ hôi.

      Lúc ăn tiệc, Tô thị thấy sắc mặt nàng có chút trắng bệch, liền đau lòng : "Con về phòng nghỉ lát , nơi này có nương, có chuyện gì."

      Lâm Cẩm Nghi dù muốn nhàn hạ nghỉ ngơi, nhưng ra nhiều mồ hôi, áo dán ở người khó chịu, liền gật đầu : "VậyA Cẩm trở về đổi xiêm y, lập tức lại đến."

      xong, nàng thông báo với mọi người trong phòng tiếng, mang theo Thiên Ti trở về Cẩm Tú Uyển.

      Vừa rửa mặt chải đầu thay quần áo xong, Lâm Cẩm Nghi im lặng ở trong phòng ngồi lát, cuối cùng cảm thấy thư thái rất nhiều.

      *

      Nghỉ ngơi tốt rồi, Lâm Cẩm Nghi lần nữa trở về phòng khách.

      đợi vào, nhìn đến nha hoàn vội vã đến phòng khách.

      Nàng đứng lại, gọi nha hoàn đến hỏi.

      Nha hoàn vội tiến lên chào nàng, kích động : "Nhị nương, trong tân phòng xảy ra chuyện!"

      Lâm Cẩm Nghi cái trán nổi gân xanh, "Xảy ra chuyện gì? Ngươi chậm rãi ."

      Nha hoàn : "Tân phu nhân tựa hồ là bị cảm nắng, vừa rồi nôn hồi."

      Bị cảm nắng việc này lớn , Lâm Cẩm Nghi quay đầu phân phó Thiên Ti: "Ngươi thỉnh đại phu. Ta trước nhìn cái."

      Thiên Ti lĩnh mệnh , Lâm Cẩm Nghi liền cùng nha hoàn tân phòng.

      tân phòng của Lâm Bác Chí thiết lập trong hậu viện Tri Nhã uyển, từ phòng khách, hậu viện phải vòng qua núi vòng, từ tiền viện lại rất thuận tiện.

      chuyện tân nương tử bị cảm nắng lớn , Lâm Cẩm Nghi sợ chậm xảy ra chuyện gì nữa, liền truyền lời cho nha hoàn : "Chúng ta từ tiền viện, như vậy mau chnhanh hơnút. Dù sao ở phía trước mở tiệc, có ai ở bên ngoài."

      Nha hoàn đáp ứng tiếng, ở phía trước mở đường.

      Nha hoàn kia cũng đắc dụng, đường gặp được gã sai vặt, gia đinh đem trong nhà, trước tiên cho người dời , Lâm Cẩm Nghi cũng cùng ngoại nam gặp mặt.

      Hai người rất nhanh tới hoa viên, chỉ cần xuyên qua hoa viên, là Tri Nhã uyển.

      Bên đường hoa viên có cây to, ít có bóng râm, trời càng có vẻ nắng.

      Lâm Cẩm Nghi nóng vội được, dứt khoát kéo làn váy, chạy .

      Nha hoàn phát hoảng, vội hỏi: " nương, ngài chậm chút, chậm chút."

      Lâm Cẩm Nghi cũng quay đầu lại, chút nghĩ ngợi thốt ra: "Ngươi mau chạy cùng ta, mùa hè phơi nắng tốt, phơi bị thương khéo phải bong lớp da. Chúng ta mau chút xuyên qua nơi này!"

      Nha hoàn chưa hầu hạ ở trước mặt nàng, nhưng sinh ra trong nhà, kỳ quái : " nương lúc nào từng phơi nắng bong da? Ngài từ trước lúc ngày hè phải thích nhất ở trong hồ sen chơi thuyền thưởng sen sao?"

      Lâm Cẩm Nghi chỉ lo chạy về phía trước, lo trả lời, nha hoàn cũng chỉ đành nhắm mắt theo đuôi.

      trong đình hóng mát bên cạnh hoa viên, Tiêu Tiềm trốn ra ngoài tán hơi rượu, vừa vặn đem tình cảnh vừa rồi thu hết vào đáy mắt.

      "Mùa hè phơi thương tróc da sao?" lẩm bẩm .

      Vương Đồng canh giữ ở bên nghe , bước lên phía trước : "Vương gia, ngài cái gì?"

      Tiêu Tiềm trầm tư lát, : "Vương Đồng, ngươi còn nhớ tháng trước chúng ta xử lý bản kỳ văn sao?"

      Tháng năm, Kinh Giao xảy ra chuyện rợn cả người. người săn nhà ở Kinh Giao, lúc lên núi săn thú ngã gãy chân, sau khi trở về cho đại phu nối chân, bị sốt cao, hôn mê bất tỉnh, sau này lại cơ hồ còn hơi thở. Người trong nhà làm tang cho , tang phục mặc ở người, người kia bỗng nhiên tỉnh. chỉ tỉnh, còn mình phải người triều đại này, chính là người tương lai sống vào trăm năm sau ở quốc gia tên là 'Trung Quốc', còn đại nghịch bất đạo cái gì chế độ dân chủ thay thế chế độ quân chủ.

      Tin tức quỷ dị này lan nhanh truyền xa, rất nhanh sảng khoái truyền đến tai hoàng thượng.

      Giữa ban ngày, chết mà phục sinh dĩ nhiên là tượng dị, càng đừng người săn kia còn ngôn hoặc chúng. Đương kim nghe liền lén phái Tiêu Tiềm bí mật xử quyết mọi người liên can.

      Chuyện này là Vương Đồng theo Tiêu Tiềm cùng làm, đương nhiên nhớ được.

      "Vương gia sao bỗng nhiên đến cái này?"

      Tiêu Tiềm rũ mắt, "Có lẽ ta đa tâm... Ngươi tra chút, cuối năm trước đến nay, nhị nương Trung Dũng hầu phủ có từng xuất dị trạng gì."

      Vương Đồng mặc dù vương gia nhà vì sao đột nhiên hứng thú với nhị nương hầu phủ, vẫn đáp ứng, rất nhanh xoay người làm việc.

      *

      Lâm Cẩm Nghi đường chạy khỏi hoa viên, đầu có bóng mát dừng cước bộ.

      Mới vừa rồi nhất thời vội vàng, nàng quả quên, bị phơi tróc da phải Lâm Cẩm Nghi, mà là Sầm Cẩm.

      Từ trước da nàng nộn, mỗi mùa hè đừng ra ngoài, chỉ ở bên cửa sổ ngồi nhiều lát, làn da đều bị phơi hồng.

      Trước mắt, nàng quả bị chuyện này quấy nhiễu.

      Nha hoàn cũng thở hổn hển theo tới, khẩn trương : " nương trăm ngàn đừng chạy nữa, cẩn thận ngã."

      Lâm Cẩm Nghi gật gật đầu, ổn định hô hấp, mới vào Tri Nhã uyển.

      Tri Nhã uyển trước mắt loạn thành đoàn, tân nương tử Trịnh Kiểu Nguyệt trời chưa sáng dậy trang điểm, vốn là ăn cái gì. Lúc trước nôn trận, trong bụng càng rỗng tuếch, về sau chỉ nôn toàn nước chua, người cũng mê mê trầm trầm rồi.

      hai nha hoàn hồi môn của nàng sớm hoảng tay chân, chỉ mặt thúc giục nha hoàn t hầu hạ rong viện thỉnh đại phu.

      Bọn nha hoàn giải thích có người thông tri phu nhân. Nhưng hai nha hoàn hồi môn thể chờ, thậm chí muốn tiền viện thỉnh gì bá phu nhân ở ăn cưới.

      Nếu bá phu nhân thỉnh Thanh Hà bá tới, Thanh Hà bá phu nhân bớt được cảm thấy Trung Dũng hầu phủ các nàng chậm trễ khuê nữ nahf bà. Nhưng nếu này thỉnh, vạn nhất tân nương tử cảy ra cái gì xấu, các nàng cũng tha thứ nổi. Bọn nha hoàn cũng khó xử.

      May mắn lúc này, Lâm Cẩm Nghi rốt cục đuổi tới.

      Bọn nha hoàn có tâm phúc, vây quanh nàng dẫn vào trong tân phòng.

      Trịnh Kiểu Nguyệt ở trong phòng nôn ra vài lần, trong phòng tuy rằng mở cửa sổ thông gió, đến cùng có mùi vị khó chịu.

      Lâm Cẩm Nghi nhàng nhíu nhíu mày, bước nhanh đến trước giường, hỏi tình huống.

      Trịnh Kiểu Nguyệt còn mang khăn lụa đỏ mũ phượng, lúc này dựa thành giường, chuyện cũng thập phần lao lực.

      Lâm Cẩm Nghi bảo nàng nghỉ ngơi, cho nha hoàn thuật lại.

      nha hoàn mặt dài trông giữ ở trước giường : " nương chúng ta sáng nay dậy cảm thấy trời nóng có khẩu vị gì, trước khi trang điểm chỉ uống hai ngụm nước trà. Về sau gia tới nghênh thân, cỗ kiệu ba vòng trong thành, lúc nương hạ kiệu có chút thích hợp, vào tân phòng, nàng choáng váng đầu muốn nôn..."

      Lâm Cẩm Nghi gật gật đầu, nghĩ ngợi đại tẩu ăn cái gì vậy, vậy phải đồ ăn có vấn đề. Sợ là bởi vì thời tiết nóng bức, lại ở bên ngoài đợi lâu bị nóng.

      "Các ngươi trước hầu hạ đại tẩu tháo khăn voan và mũ phượng xuống, bỏ khăn quàng vai, thay xiêm y nhàng trong nhà. thỉnh đại phu, nhưng đại phu trong phủ tuổi hơi lớn, hơi chậm, còn phải đợi lát." Lâm Cẩm Nghi bình tĩnh .

      ", thể." Lúc khăn đỏ bỏ xuống Trịnh Kiểu Nguyệt lắp bắp, "Còn chưa hành lễ, ta thể thay quần áo thường..."

      Lâm Cẩm Nghi đành phải khuyên nhủ: "Đại tẩu, thân thể ngài như vậy, cũng cần chú ý nghi thức xã giao. trong phủ chúng ta cũng phải người hồ đồ, chỉ cần ngài khỏe mạnh, cái khác đều đáng kể."

      Trịnh Kiểu Nguyệt cũng rất kiên trì, thở dốc vài cái lại : " thể, lễ thể bỏ. Ta là tân nương mới gả, khăn trùm đầu, chỉ có thể chờ qua lễ nạp thái phu quân tự nhấc ra."

      Lúc này đại phu cũng tới, Lâm Cẩm Nghi vội nhường để đại phu bắt mạch cho Trịnh Kiểu Nguyệt, sau đó lại cho người mang hai bồn băng tới.

      Đại phu lau mồ hôi, cách khăn gấm xem mạch, nàng quả vì thời tiết nóng.

      Lâm Cẩm Nghi bảo di khai dược, lại phân phó bọn nha hoàn nấu, sau đó tiếp tục khuyên nhủ: "Đại tẩu, ngài lát còn phải uống thuốc, trang dung cũng phải để ý, khăn trùm đầu đương nhiên phải bỏ xuống lần. người có lẽ cũng dính mùi thuốc, chẳng lẽ ngài định lát mang theo vị thuốc bái đường? bằng tại ngài thay đổi trang phục uống thuốc trước. Chờ uống xong, lại lần thay quần áo này..."

      Trịnh Kiểu Nguyệt trầm mặc lát, nhất thời chủ ý bất định. Đến cùng là ngày quan trọng nhất trong đời nàng, nên xảy ra chút sai sót.

      Lâm Cẩm Nghi lại : "Đại tẩu yên tâm, nha hoàn đến bẩm báo, chuyện của ngài chỉ có mình ta biết, chờ ngài khỏe lại, ta mới báo cho nương và tổ mẫu. Hai người biết trong đó xảy ra cái gì."

      Có nàng cam đoan, Trịnh Kiểu Nguyệt rốt cục gật đầu.

      Lâm Cẩm Nghi thức thời lui ra gian ngoài, chỉ lho hai nha hoàn hồi môn hầu hạ.

      chén thuốc rất nhanh đưa vào.

      Lâm Cẩm Nghi lại đợi lát, hồi môn nha hoàn của Trịnh Kiểu Nguyệt rốt cục ra, nàng bình yên vô .

      Lâm Cẩm Nghi như trút được gánh nặng, gật gật đầu, : "Vậy ngươi để đại tẩu nghỉ ngơi nhiều lát, chờ buổi chiều trước khi hành lễ mới thay mũ phượng và khăn quàng vai cũng ngại."

      Nha hoàn vừa hiểu, lại thay Trịnh Kiểu Nguyệt cảm tạ.

      Xử lý xong việc này, Lâm Cẩm Nghi mới trở về phòng khách.

      Yến hội quá nửa, nàng khoan thai đến chậm, thiếu được có nữ khách lắm miệng hỏi hai câu.

      Lâm Cẩm Nghi chỉ mình mới vừa rồi khoẻ, ở phía sau nghỉ ngơi lát, chậm trễ mọi người, lại tự phạt uóng ba chén rượu hoa quả bồi tội.

      Nàng đến cùng là tiểu bối của chủ gia, cũng có ai hơn nàng, chuyện này cứ như vậy bỏ qua, đề cập tới.

      Từ đó về sau, mọi người tự tán gẫu chuyện nhà.

      Tô thị mỉm cười nghiêng đầu nhìn nàng, giọng hỏi: "Đại tẩu con có việc rồi?"

      Lâm Cẩm Nghi tuy rằng cản nha hoàn đến thông bẩm, nhưng nàng chậm chạp chưa về, Tô thị cho người hỏi thăm chuyện gì phát sinh, đương nhiên cũng biết.

      Lâm Cẩm Nghi gật gật đầu, : "Đại tẩu bị nhiễm nóng, uống chén thuốc nghỉ ngơi. Ta để Thiên Ti ở lại trông chừng, dù xảy ra chuyện gì cũng có thể xử lý tốt."

      Tô thị có chút vừa lòng gật gật đầu, "Có con ở đây, nương thực yên tâm."

      *

      Lúc hoàng hôn, hôn lễ cử hành bình thường.

      Lâm Bác Chí cùng Trịnh Kiểu Nguyệt bái đường trước mặt mọi người, Trịnh Kiểu Nguyệt được đưa về tân phòng, mở tiệc tối.

      Lâm Cẩm Nghi bận việc ngày, đến lúc này dĩ nhiên cảm thấy có chút choáng đầu não nặng.

      Tô thị thấy sắc mặt nàng thích hợp, lúc tiệc tối cần nàng đãi khách, sớm trở về nghỉ ngơi.

      Dù sao tiệc tối xong rồi đến trêu chọc dâu chú rể, nàng nữ nhi gia cái chưa xuất giá cũng cần trình diện.

      Lâm Cẩm Nghi quả cảm thấy thoải mái, cáo biệt mọi người rồi trở về viện mình.

      Trở lại Cẩm Tú Uyển, chuyện thứ nhất là gội đầu tắm rửa. Tắm rửa xong lại uống chén trà ấm, cuối cùng thư thái hơn nhiều.

      Thải Ca cầm vải tùng giang thấm nước lau tóc cho nàng, thấy sắc mặt nàng còn chút trắng bệch, nhân tiện : " nương cảm thấy người chỗ nào thoải mái? Coc cần nô tì thỉnh đại phu tới?"

      Lâm Cẩm Nghi ghé vào giường, khuôn mặt nhắn chôn ở trong chăn lụa mỏng, khàn khàn : "Ta có chút mệt mỏi, có gì đáng ngại. Đại phu còn ở Tri Nhã uyển chăm sóc đại tẩu, cần phiền toái. Ta ngủ giấc là tốt rồi." xong thanh càng ngày càng thấp, ngủ.

      Thải Ca cũng lên tiếng nữa, tay chân lau khô tóc cho nàng. Sau đó đắp chăn mỏng lên, bước lui ra ngoài.

      *

      Vừa lúc, Lâm Cẩm Nghi nỡ ngủ.

      ngày hôm nay ràng Trịnh Kiểu Nguyệt kia thân giá y nùng diễm như lửa, nàng thế nhưng mơ thấy ngày ấy mình xuất giá.

      Đêm động phòng hoa chúc, nàng gả cho người luôn tâm tâm niệm niệm kia.

      Khăn đỏ được nhàng xốc lên, nàng cảm thấy trái tim cũng từ miệng nhảy ra.

      Khi đó Tiêu Tiềm còn trẻ, giữa mi còn tính trẻ con, là thiếu niên lang tuấn lãng nhàng.

      Nhưng khuôn mặt có chút lạnh lùng, mặc dù là thân hỉ phục màu đỏ thẫm, đôi nến đỏ chiếu rọi, có vẻ có chút thanh lãnh.

      Nàng cười nhìn , mở miệng : "Phu quân của ta dáng vẻ là đẹp mắt."

      cũng khỏi loan loan khóe miệng, mặt trở nên nhu hòa: "Tân nương của ta cũng rất đẹp mắt."

      Trong mộng, Lâm Cẩm Nghi khóc lên. Lúc đầu giọng khóc nức nở, đến cuối cùng nghẹn ngào ra tiếng.

      Thải Ca canh giữ ở gian ngoài, nghe được động tĩnh lập tức chạy vào.

      " nương, ngài làm sao? Nhưng là bị ác mộng?"

      Lâm Cẩm Nghi mới từ từ tỉnh dậy, nàng chậm rãi nâng tay, xoa xoa nước mắt đầy mặt, giọng khàn khàn: " sao, bị ác mộng."

      Thải Ca nghe giọng nàng, vẫn yên lòng, xoay người để tiểu nha hoàn theo thông truyền tiếng cho Tô thị.

      Tô thị rất nhanh bảo danh y Giang Nam bên người Trung Dũng hầu phu nhân đến Cẩm Tú Uyển.

      Lâm Cẩm Nghi khóc trong mộng, càng mê mê trầm trầm, đại phu vào phòng cũng biết. Sau đó Thải Ca nhàng đánh thức, tự đút cho nàng chén thuốc.

      Lâm Cẩm Nghi uống thuốc, cũng biết mình đại khái bị bệnh, trước khi vào giấc ngủ còn phân phó Thải Ca: "Nương ngồi cả ngày khẳng định cũng mệt mỏi, ngươi bảo bà đừng tới đây, ta uống thuốc xong ngủ giấc là có việc gì."

      Thải Ca đương nhiên ứng hạ, canh giữ bên đợi lúc nàng ngủ mới ra ngoài truyền lời.

      Bên kia, Tô thị đương nhiên nhớ nữ nhi, nhưng đến cùng là Lâm Bác Chí đại hôn, lúc này cần nữ chủ nhân là bà, quả tiện vắng mặt. Phía sau lại nghe thấy Lâm Cẩm Nghi riêng cho người vội tới truyền lời, nghĩ nàng tinh thần hẳn là hoàn hảo, lúc này mới thả tâm chút.

      Náo động phòng xong, mọi người lại đều trở về phòng tiệc.

      Đằng trước các nam nhân uống rượu, rượu mừng có thể uống đến nửa đêm. Nữ quyến đều là có phu quân hoặc phụ thân nhất đẳng, đương nhiên cũng thuận tiện trước.

      Tô thị cho người ta đỡ Trung Dũng hầu phu nhân nghỉ ngơi trước, tự mình cũng theo.

      Tiẹc rượu ở tiền viện lúc hung phấn, Tiêu Tiềm rời trước, ngồi xe ngựa nhà mình.

      Con cháu thế gia đều muốn ở bàn rượu bám lên quan hệ với . Thường xuyên tới mời, uống nhiều. Ầm ĩ đến lúc này, muốn rời tiệc trước, cũng có người nào dám cố tình giữ , huống chi chủ nhà Lâm gia cũng phải thập phần muốn gặp , lại càng câu nào giữ người.

      Ngồi xe ngựa nhà mình, Tiêu Tiềm uống qua chén trà giải rượu, bỗng nhiên nghĩ đến giữa trưa nhìn thấy bóng lưng kia dẫn theo làn váy chạy vội vàng.

      "Vương Đồng." khẽ hô tiếng.

      Vương Đồng cưỡi ngựa hộ vệ bên cạnh, tuy rằng cách xe ngựa, nhưng nhĩ lực hơn người, lập tức liền lên tiếng 'Có'.

      Tiêu Tiềm lại hỏi : "Ban ngày chuyện giao cho ngươi tra thế nào?"

      Vương Đồng đè thấp thanh hồi bẩm: "Tháng giêng năm nay, Lâm nhị nương vấp ngã trong nhà, hôn mê vài ngày mới tỉnh, Trung Dũng hầu phủ vẫn chưa lộ ra ngoài, chỉ có người trong nhà bọn họ biết. Tỉnh lại rồi Lâm nhị nương cũng có gì dị thường, chỉ ít hơn, hạ nhân trong phủ đều nàng ổn trọng ít." May mắn vương gia nhà nhân dịp hôm nay đến Trung Dũng hầu phủ uống rượu mừng sai tra chuyện này, mới cùng bọn hộ viện Trung Dũng hầu phủ uống rượu hỏi thăm ít. Bằng xem Trung Dũng hầu phủ đối với chuyện này năng thận trọng, truy tra sợ là phải vất vả tốn kém.

      "Tháng giêng sao." Tiêu Tiềm rùng mình, hàm dưới căng cứng.

      Ngoài xe ngựa, Vương Đồng cũng nghe thấy Tiêu Tiềm hạ lệnh tiếp, nghĩ nghĩ, vẫn là đem tin tức mới vừa rồi hỏi thăm được toàn bộ ra, "Hạ nhân nay thế tử phu nhân có thai, giao quyền quản gia cho Lâm nhị nương. Như tiệc cưới Lâm công tử hôm nay, là Lâm nhị nương tay lo liệu."

      Nghe xong, hàm dưới Tiêu Tiềm căng cứng cũng trầm tĩnh lại.

      Quả nhiên, là nghĩ nhiều.

      Nàng vương phi kia sợ nhất phiền toái, từng muốn giao cho nàng quản lý việc trong vương phủ, nàng vỗ bộ ngực thề son sắt nhận đối bài... Chưa hết hai ngày, đỏ mắt khóc kể trước mặt , với : "Người trong phủ chàng đều phức tạp, chuyện cũng đặc biệt nhiều. Ta muốn lo những chuyện phiền toái này, chàng bảo Khương ma ma quản lý được ?"

      Nàng sợ nhất phiền toái, đến chết cũng chịu động não. Nay làm sao có thể quản lý Trung Dũng hầu phủ to như vậy đâu?

      Chính mình cũng choáng váng, vốn tin quỷ thần, thế nhưng bởi vì đối phương thuận miệng câu, liền nổi lên si tâm vọng tưởng như vậy.

      Tiêu Tiềm tự giễu cười, nhắm mắt dưỡng thần, nữa.

      *

      xe ngựa Trấn Nam vương phủ lộc cộc , rất nhanh hơn nửa đường.

      "Dừng xe." Dưỡng thần hai khắc Tiêu Tiềm bỗng nhiên ra tiếng.

      Xa phu lập tức kéo dây cương, dừng xe ngựa lại.

      Vương Đồng và các thị vệ theo cũng xuống ngựa.

      Tiêu Tiềm : " cần theo, ta chung quanh chút."

      Vương Đồng do dự : "Vương gia, ở đây quá an toàn."

      Tiêu Tiềm lạnh mặt nhìn cái, "Ngươi cảm thấy võ công bổn vương quá thấp sao?"

      Vương Đồng đương nhiên dám. Công phu của Tiêu Tiềm, là giết địch chiến trường luyện ra. Công phu tầm thường sao có thể đánh đồng.

      Tiêu Tiềm cho bọn họ tự về vương phủ, chính mình lao vào bóng đêm.

      Trong lòng đến cùng còn có tia ảo tưởng.

      Vạn nhất đâu, vạn nhất nàng sống lại đâu. Sống trong cơ thể tiểu nương thập phần giống nàng, biểu cảm rất cũng tương tự, cũng thích trang sức Tô đại gia, mùa hè phơi nắng tróc da người... Dù rằng khả năng này chỉ có phần vạn.

      đến cùng vẫn muốn thăm dò lần.

      Tiêu Tiềm vận khí trong ngực, mũi chân điểm nhảy lên, rất nhanh đến cửa sau Trung Dũng hầu phủ. dễ dàng bay qua tường.

      Trong kinh trị an đều tốt, hôm nay lại là ngày đại hỉ của Trung Dũng hầu phủ, hộ viện thủ vệ vốn bản bình thường, càng đừng cả ngày hoặc nhiều hoặc ít đều uống chút rượu, thể lại phát tung tích Tiêu Tiềm.

      Tiêu Tiềm ở nóc nhà Trung Dũng hầu phủ nấn ná lát, cũng mình tới nơi này đến cùng là vì cái gì. Trung Dũng hầu phủ to như vậy, có thể nhận ra nơi ở của Lâm nhị nương trong bóng đêm?

      Vốn muốn lập tức trở về, sau đó, nhìn thấy nha hoàn đỡ tay Tô thị vội vàng.

      Tiệc mừng tan, Tô thị tiễn bước hết nữ khách, đương nhiên trong lòng sốt ruột muốn thăm Lâm Cẩm Nghi.

      Tiêu Tiềm thần biết quỷ hay đuổi kịp Tô thị, thấy Tô thị đến chỗ sân viện lịch tao nhã, mấy câu với đại nha hoàn, sau lại để nha hoàn chờ bên ngoài, tự mình nhàng bước vào phòng.

      Đại khái khắc sau, Tô thị mới từ bên trong ra đến, lại nhắc nhở nha hoàn trông nhà phen, mới ly khai nơi này.

      Tiêu Tiềm trong đêm đen nhảy xuống từ nóc nhà, từ trong lòng sờ soạng lấy ra ống trúc.

      Trong ống trúc này là khói mê trong quân chế ra, vô sắc vô vị, nhưng có thể trong chớp mắt làm choáng váng đám nam tử tráng niên.

      hàng năm làm việc cho đương kim, cũng quen mang theo máy loại đồ vật tùy thân này.

      Khói mê thổi tới, nha hoàn trông nhà trước sau đều ngã xuống đất.

      Trong bóng đêm giơ giơ khóe miệng, nhàng đẩy cửa phòng ra.

      PS: Cái chương này nó dài bằng 3 chương khác ý.

    2. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Nữa đêm ấy dò tìm ah. Thanks Nàng
      heavydizzy thích bài này.

    3. thuyvy2711

      thuyvy2711 Active Member

      Bài viết:
      401
      Được thích:
      206
      hix :yoyo44::yoyo44: cắt khúc gay cấn ròi
      heavydizzy thích bài này.

    4. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      dò xét tra cứu ra nhanh lên, sốt ruột lắm rầu.
      heavydizzy thích bài này.

    5. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      Dừng ngay khúc gay cấn. Mong editor cho thỏa chí tò mò.
      heavydizzy thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :