1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kế phi thượng vị công lược - Cốt Sinh Mê (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Halie.hp

      Halie.hp Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      95
      Bà di nương này còn đèo bòng muốn bò lên Trấn Nam vương phủ nữa, người gì mà quá quắt
      heavydizzy thích bài này.

    2. thuyt

      thuyt Well-Known Member

      Bài viết:
      725
      Được thích:
      325
      Nghe giới thiệu thấy nội dung hố này lạ rùi.ủng hộ nàng lấp hố
      heavydizzy thích bài này.

    3. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,361
      Được thích:
      54,372
      Chương 37

      đường rời Vị Nguyệt am, Lâm Phương Nghi trong lòng có chút rối rắm.

      Am ni sống kham khổ, chung quy so sánh được với Trung Dũng hầu phủ. Nàng vừa rồi gặp Chu di nương, cảm thấy so với trước gầy hơn rất nhiều. Đến cùng là mẹ ruột của mình, nàng vẫn thực đau lòng Chu di nương. Có thể tưởng tượng mới vừa rồi Chu di nương giận dữ lời kia...

      Lâm Cẩm Nghi nhìn ra nàng thích hợp, lại ôn tồn trấn an vài câu.

      "Muội muội, ngươi xem lời di nương hôm nay, ngươi sau khi trở về có thể nhắc với mẫu thân và tổ mẫu hay ? Bà... bà phải muốn cố ý mạo phạm biểu tỷ." Lâm Phương Nghi trăm mối lo, rốt cục vẫn nghĩ cầu tình cho Chu di nương.

      Biểu tỷ của Lâm Phương Nghi, chỉ có mình Sầm Cẩm.

      Nàng nhắc tới, Lâm Cẩm Nghi vẫn chưa nghĩ lại lời Chu di nương lúc trước. Lúc này nhớ đến, câu của Chu di nương ‘Am ni này ở đâu có người để gả, còn phải bám vào Trấn Nam vương phủ', quả là có thâm ý. Lâm Cẩm Nghi lập tức nghĩ tới bởi vì Nguyên Vấn Tâm làm Nguyên học sĩ tức giận, cho nên bị đưa đến am ni giam cầm. Nguyên lai, nàng ta lại ở Vị Nguyệt am sao!

      Nghe ý tứ trong lời Chu di nương , nghĩ đến bà ở am ni nghe lời đồn đãi nhảm nhí, cho nên tâm tư càng thêm linh hoạt.

      Ngay cả Tiêu Tiềm đều xuất ra, chẳng lẽ Chu di nương cũng muốn Lâm Phương Nghi làm kế thất cho Tiêu Tiềm?

      Nếu bị Tô thị biết Chu di nương dám có ý nghĩ như vậy, sợ là nửa đời sau của bà ta đều phải trải qua trong am ni .

      Lâm Cẩm Nghi tâm tư trăm chuyển ngàn hồi, mặt cũng tiện biểu ra, : "Muội muội có chừng mực, tỷ tỷ đừng lo lắng. lát chúng ta còn gặp Vương công tử."

      Đến cùng lát nữa mới là chuyện quan trognj, Lâm Phương Nghi cũng dám chậm trễ, trước đặt chuyện Chu di nương sang bên, đả khởi tinh thần.

      Vị Nguyệt am và Hoàng Giác tự ở sườn núi, cách nhau xa. Hai bên có đường thông sang, đường còn có đình nghỉ chân. Hai nhà đó là nơi cthuận tiện gặp gỡ.

      Lâm Cẩm Nghi và Lâm Phương Nghi đến đình, thị vệ canh gác xung quanh.

      Sau đó là đợi Vương công tử đến.

      Lâm Phương Nghi nhịn được vò khăn, cái khăn bị vò còn hình dáng.

      Lâm Cẩm Nghi cũng biết trấn an nàng thế nào, chỉ có thể trò chuyện, phân tán hạ lực chú ý của nàng.

      ***

      trong thiện phòng Hoàng Giác tự, Tiêu Tiềm ngồi cùng phương trượng, hai người bên quân trắng, bên quân đen, ở đánh cờ.

      Mấy năm nay, Tiêu Tiềm càng ngày càng bận rộn vì Phong Khánh, tay dính huyết tinh cũng càng ngày càng nhiều, thường đến chơi cờ cùng phương trượng, trò chuyện, cầu yên ổn trong lòng.

      Phương trượng và Tiêu Tiềm cũng có rất nhiều năm giao tình, chưa chơi xong, phương trượng cười : "Tiêu thí chủ hôm nay kỳ lộ đại khai đại hợp, tâm tình n so với trước đây mở rộng ít." Nhất là so sánh với mấy tháng trước, tại Tiêu Tiềm quả thực như hai người khác nhau.

      Tiêu Tiềm cười , : "Mất lại tìm về, cho nên tâm tình có chút biến hóa, khiến phương trượng chê cười."

      chuyện, cử thiện phòng bị đẩy nhàng, Vương Đồng bên ngoài : "Vương gia, thuộc hạ có việc bẩm báo."

      Tiêu Tiềm thả quân cờ, đứng lên mở cửa.

      Vương Đồng : "Người chúng ta an bày dưới chân núi, gặp cố nhân của vương gia."

      Tiêu Tiềm mặt đổi sắc, "Sáp mười lăm tháng tám, người trong kinh đến dâng hương đương nhiên rất đông. Chẳng lẽ gặp ai quen biết, bổn vương đều phải đến tiếp đón?"

      "Vương gia phải" Vương Đồng đáp. tuy rằng cũng việc cần bẩm báo, nhưng theo Tiêu Tiềm lâu như vậy, biến hóa gần đây đều xem ở trong mắt, lúc trước lại được phân phó, phải chú ý Trung Dũng hầu phủ. cảm thấy người nọ ở trong lòng vương gia hẳn là bình thường.

      "Người đến là ai?" ra, Tiêu Tiềm thuận tiện hỏi câu.

      Vương Đồng : "Là nhị nương Trung Dũng hầu phủ, đến trong đình giữa Vị Nguyệt am và hoàng giác tự, tựa hồ là đợi người nào."

      Tiêu Tiềm hơi nhướng mắt, hờn giận nhìn cái, "Vậy vì sao ngươi báo sớm?" Dứt lời cũng chờ đáp lại, Tiêu Tiềm trở lại thiện phòng cáo từ phương trượng.

      Trán Vương Đồng nhịn xuất ra mồ hôi. càng vương gia nhà , ràng vừa rồi còn việc ấy đáng bẩm báo, quát mình hai câu, thế nào trước mắt lại...

      Tiêu Tiềm ra khỏi Hoàng Giác tự, mới phát này ngoài chùa người tấp nập, khách hành hương chen vai thích cánh, đường xuống núi đều đông đúc. ít người đều bị tắc ở cửa.

      làm ánh mắt với Vương Đồng, Vương Đồng ngầm hiểu mang theo bọn thị vệ đến mở đường.

      Thị vệ đều có võ nghệ trong người, vừa thấy biết thân phận Tiêu Tiềm phải tầm thường, dân chúng cũng dám làm càn, đều tránh ra.

      lúc, đường xuống núi rốt cục thông.

      Tiêu Tiềm chuẩn bị xuống núi, Vương Đồng kéo ra thư sinh quần áo chỉnh tề đến trước mắt , là thư sinh này mới vừa rồi bị chen chúc trong đám người, suýt nữa bị dẫm đạp, được thuận tay cứu lên.

      Tiêu Tiềm tập trung nhìn, thư sinh này có chút nhìn quen mắt, nhất thời nghĩ ra là ai.

      Thư sinh kia thở dài hành lễ với Tiêu Tiềm, : "Học sinh Vương Như Ngu gặp qua vương gia." Cũng nhận thức Tiêu Tiềm.

      Tiêu Tiềm thản nhiên gật gật đầu, ở trong đầu qua điểm qua lần quan văn có lui tới trong kinh thành, rốt cục nhớ ra người trước mắt là con của Vương Hàn lâm. Lúc trước gặp qua vài lần.

      "Ngươi muốn xuống núi?" Tiêu Tiềm hỏi thẳng vào vấn đề.

      Vương Như Ngu gật gật đầu, mặt hơi thẹn thùng : "Thư sinh có chuyện quan trọng, lại bị đám đông chen ở nơi này, bị tách khỏi đám sai vặt."

      "Vậy ngươi đuổi theo ." Tiêu Tiềm . Dứt lời cũng để ý , thẳng. Vương Như Ngu chạy nhanh đuổi theo.

      Đường xuống núi cùng về chỗ đình của Lâm Cẩm Nghi, nhưng giữa đường phải chuyển hướng.

      Tiêu Tiềm lên lối rẽ, phát Vương Như Ngu vẫn còn sau lưng mình. nhìn Vương Như Ngu cái, trong ánh mắt mang theo ý hỏi.

      Vương Như Ngu liền giải thích: "Học sinh cũng muốn đình hóng mát giữa Hoàng Giác tự và Vị Nguyệt am, cùng đường với vương gia." Chẳng phải vì kéo quan hệ mà cố ý theo.

      Tiêu Tiềm ánh mắt chợt lóe, sắc mặt cũng lạnh xuống. Đình hóng mát chỗ Lâm Cẩm Nghi? Tốt lắm, nàng cư nhiên chọn chỗ này gặp riêng ngoại nam sao?

      Vương Như Ngu cũng biết mình sai cái gì, chỉ cảm thấy Tiêu Tiềm trước mặt ánh mắt nhìn mình lạnh như dao , cảm thấy yên.

      Tiêu Tiềm lời nào quay đầu, tiếp tục về phía trước. muốn xem, nàng có thể ngay trước mặt mình, cùng thư sinh họ Vương này làm ra cái gì?!

      ***

      Lâm Cẩm Nghi và Lâm Phương Nghi ở trong đình hóng mát đợi sắp nửa canh giờ, cũng có người đến.

      Lâm Phương Nghi cau mày nhíu chặt, yên nhìn Lâm Cẩm Nghi hỏi: "Vương công tử có phải đến hay ? Có phải ..." Có phải muốn nhìn nàng hay ?

      Lâm Cẩm Nghi lắc đầu, vỗ vỗ mu bàn tay nàng, trấn an : "Tỷ tỷ chớ nghĩ nhiều, có lẽ là người đến chùa đông, hay là giữa đường có chuyện, trì hoãn thời gian. Chúng ta cũng vội, chờ chút là được." Hôn của bọn họ, người lớn hai nhà đều tốt lắm, chỉ còn định ra, Vương công tử thế nào cũng có khả năng lúc này đến.

      Đúng lúc này, thị vệ giữ cửa bước nhanh tới bẩm báo: "Hai nương, người đến!"

      Lâm Cẩm Nghi mặt vui vẻ, : "Nhanh mời vào."

      Thị vệ lên tiếng, xoay người .

      Lúc sau, mười mấy người cùng xuất ngoài đình.

      Lâm Cẩm Nghi chăm chú nhìn lại, chỉ thấy người mặc trực xuyết màu thiên thanh đầu tiên, tươi cười mặt nàng cứng lại. Tiêu Tiềm? Sao đến?!

      Tiêu Tiềm sắc mặt tốt dẫn đám người Vương Như Ngu vào đình.

      Lâm Phương Nghi đứng lên hành lễ, nhân tiện kéo Lâm Cẩm Nghi sững sờ tại chỗ.

      Lâm Cẩm Nghi mới lấy lại tinh thần, phúc thân với Tiêu Tiềm, cúi đầu : "Gặp qua Trấn Nam vương."

      Tiêu Tiềm ôn hoà 'Ừ' tiếng, khách khí tìm vị trí ngồi xuống.

      Lâm Phương Nghi cũng hiểu, hôm nay phải nàng đến xem mặt hôn phu tương lai sao? Trấn Nam vương quyền cao chức trọng cũng xuất tại nơi này?

      Nàng chưa gặp trường hợp như vậy, càng khẩn trương hơn, dám gì.

      Đến cùng vẫn là Lâm Cẩm Nghi già dặn hơn, nàng mở miệng dò hỏi: "Vương gia hôm nay sao có nhã hứng tới nơi này?"

      Tiêu Tiềm đương nhiên khó mà là bôn ba vì nàng, liền dối: "Bổn vương ở trong này có việc, vừa đúng lúc gặp Vương công tử bị đám đông cản trở trong Hoàng Giác tự, liền đường hộ tống tới."

      Lâm Cẩm Nghi ngậm miệng , trong lòng cười lạnh: Đường đường Trấn Nam vương có thể đến chùa miếu am ni là có chuyện gì? cũng phải người thờ phụng quỷ thần, hơn phân nửa là vì Nguyên Vấn Tâm mà đến !

      Vương Như Ngu lúc này tiến lên chắp tay với Lâm Cẩm Nghi và Lâm Phương Nghi, : "Học sinh Vương Như Ngu gặp qua hai vị nương."

      Lâm Phương Nghi mặt nhanh chóng đỏ ửng, vụng trộm ngước mí mắt nhìn cái.

      Vương Như Ngu y quan sửa sang tốt, nhưng áo có ít nếp nhăn, nghĩ đến hẳn là ở núi bị người lôi kéo. Tai cũng có chút nóng lên, đứng trước mặt là thê tử tương lai, cũng biết tình trạng bản thân mình quẫn bách có bị nàng nhìn thấy, có phải tâm sinh bất mãn hay .

      Lâm Cẩm Nghi có thể coi Tiêu Tiềm là khí, lại thể để ý Vương Như Ngu, lúc này cũng cười : "Vương công tử đường vất vả, mau ngồi xuống nghỉ chân chút ." xong liền đứng lên, nhường vị trí bên cạnh Lâm Phương Nghi cho .

      Vương Như Ngu đương nhiên cũng muốn trò chuyện cùng vị hôn thê, nhưng Tiêu Tiềm ở đây, nhất thời cũng có chút khó làm, khỏi nhìn về phía Tiêu Tiềm.

      Tiêu Tiềm mặt đổi sắc, "Cho ngươi ngồi, ngươi cứ ngồi."

      Vương Như Ngu lúc này có chút khẩn trương ngồi xuống bên Lâm Phương Nghi, hai người chỉ cách nửa thân. Lâm Phương Nghi gò má càng đỏ.

      Dựa theo Lâm Cẩm Nghi nghĩ, Vương Như Ngu đến, nàng nên lui bước, tìm cớ tránh ra, cho hai người bọn họ lén trò chuyện. Nhưng trước mắt nửa đường nhảy ra Tiêu Tiềm làm Trình Giảo Kim, tám hướng bất động ngồi ở chỗ kia. Nàng biết kế tiếp nên làm gì bây giờ.

      Tiêu Tiềm cũng ngốc, nhìn thấy Lâm Phương Nghi và Vương Như Ngu hai người mặt đỏ tai hồng, cũng đoán được Vương Như Ngu lần này phải đến vì Lâm Cẩm Nghi. Cảm thấy buông lỏng, đứng lên : "Nghe quanh đây hoa quế nở vô cùng đẹp, Lâm nhị nương có nguyện bồi bổn vương chút?"

      Lâm Cẩm Nghi đương nhiên muốn! Nhưng nàng lại phải tạo cho hai người Lâm Phương Nghi và Vương Như Ngu cơ hội.

      Lập tức nàng cũng đứng lên, tươi cười hơi có chút cứng ngắc : " sớm nghe núi Lạc Thanh cảnh sắc cực đẹp, vẫn chưa có cơ hội ngắm kỹ. Vương gia có nhã hứng, hai người chúng ta cùng đồng hành."

      Lâm Phương Nghi hơi bất an nhìn tới, Lâm Cẩm Nghi gật gật đầu, ý bảo nàng phải nắm chắc cơ hội tốt.

      ***

      núi Lạc Thanh hoa cỏ sum xuê, cảnh sắc hợp lòng người.

      Lâm Cẩm Nghi lại có tâm tư thưởng thức cảnh đẹp núi, chỉ nhắm mắt theo đuôi sau lưng Tiêu Tiềm.

      Tiêu Tiềm chắp hai tay phía sau bước chậm, giống như bình thường tự tại trong hoa viên vương phủ nhà mình.

      Hai người trầm mặc hồi lâu, Tiêu Tiềm mới mở miệng : "Lâm nhị nương hôm nay đến cùng lệnh tỷ?"

      Lâm Cẩm Nghi liền đáp: "Gia tỷ cùng với Vương công tử định hôn , trưởng bối trong nhà an bày lần gặp mặt này. Ít nhiều được vương gia tương trợ, Vương công tử mới thuận lợi xuống núi. Cẩm Nghi ở đây tạ vương gia."

      Tiêu Tiềm loan loan khóe miệng, xem Lâm Cẩm Nghi cúi đầu nhìn chớp mắt, ra vẻ kính cẩn, liền muốn trêu chọc nàng, "Luận kĩ ra, nhị nương còn phải gọi ta tiếng 'Biểu tỷ phu', chúng ta vốn là người nhà, nàng ở trước mặt ta cũng cần câu nệ như vậy."

      tự xưng là 'Ta', chỉ ra thân cận. Lâm Cẩm Nghi lại cảm kích, nghe Tiêu Tiềm cư nhiên dùng tiền thân của mình kéo ra quan hệ, chỉ cảm thấy hơi tức giận dâng lên trong cổ họng.

      Nàng khỏi cười lạnh : "Vương gia lời ấy sai rồi, biểu tỷ mất. Chúng ta hầu phủ dĩ nhiên có nửa điểm quan hệ với vương gia. Mà Cẩm Nghi nghe , vương gia có tâm tục thú. Bất luận là Nguyên gia đại nương, hay là Sầm gia nhị nương, đều có quan hệ họ hàng với Trung Dũng hầu phủ chúng ta."

      thể trêu trọc được. Tiêu Tiềm ra vẻ thâm trầm gật gật đầu, " nương lời này cũng sai. Ta quả có đối tượng tục thú, nhưng phải Nguyên gia nương, càng phải Sầm gia nương... Ngược lại có quan hệ rất lớn với Trung Dũng hầu phủ các nàng."

      có quan hệ cùng Trung Dũng hầu phủ bọn họ? Trung Dũng hầu phủ ở kinh thành cũng có thân thích. Lâm Cẩm Nghi cũng tỉnh hẳn, ngẩng đầu : "Hầu phủ chúng ta dám trèo cao đến Trấn Nam vương phủ, nhà chúng ta có hai nữ hài nhi là ta và đại tỷ tỷ, đại tỷ tỷ hôn kỳ gần ngay trước mắt, ta và vương gia càng có khả năng."

      "Sao nàng và ta lại thể nào?" Tiêu Tiềm nhìn nàng, ánh mắt sáng quắc.

      Lâm Cẩm Nghi quay đầu , nhất thời quả biết nên thế nào. Nàng có thể gì đây? mình từ đầu tức giận vì Sầm Cẩm?

      Do dự mãi, Lâm Cẩm Nghi mới chậm rãi mở miệng : "Gia mẫu chọn gia đình tốt cho Cẩm Nghi, cho nên..."

      "Nàng đồng ý nhà nào?" Tiêu Tiềm cắt đứt lời nàng, thần sắc ra tia hung ác, "Chuyện khi nào?"

      Lâm Cẩm Nghi bị khí thế của dọa, nhưng lời ra miệng, tuy rằng lâm thời bịa ra, lúc này vẫn phải tiếp tục, "Chính là chuyện hai tháng gần đây."

      Sau thọ yến của Thái hậu, Tiêu Tiềm bị Phong Khánh đế phái vùng Giang Chiết tra thuế muối, hai tháng gần đây, vừa đúng lúc ở kinh thành.

    4. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Ớ ớ, chọc giận coi tiến triển có mạnh mẽ hơn chút nào .
      heavydizzy thích bài này.

    5. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      Giận rồi. Kẻ nào dám dòm ngó vợ ta......:yoyo61::yoyo61::yoyo61::yoyo61:.. bừa cũng được.
      heavydizzy thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :