1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kế phi thượng vị công lược - Cốt Sinh Mê (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,364
      Được thích:
      54,405
      Chương 45

      Trong miếu đổ nát, tượng đá ánh đuốc lập lỏe. Vài nam tử người ẩm ướt tụ ở đống lửa trước tượng đá hong khô.

      Trong đó người : "Các huynh đệ, ngươi việc chúng ta làm ra như vậy, phu nhân kia có trả số bạc còn lại hay ."

      Có người đáp: "Khẳng định có a, trời lạnh chúng ta nhảy xuống nước đông cứng như vậy, tuy rằng việc hoàn thành, nhưng các huynh đệ cũng phải ăn cơm. Chúng ta vẫn tới trước, những người khác còn ở Bách tử kiều. Phí vất vả phải cấp đủ."

      "Ai. Hôm nay nương kia đẹp mắt." Có người còn liếm liếm miệng , " là đáng tiếc. Nếu về sau xuất Trình Giảo Kim kia, huynh đệ ta chừng còn có thể tới cửa nhà giàu làm nữ tế!"

      Mọi người bởi vì những lời này hi hi ha ha cười nháo lên, bộ dáng phố phường vô lại nhìn xót cái gì.

      Lâm Cẩm Nghi nghe thấy tâm lạnh ngắt, tuy rằng sớm đoán được những người này có tổ chức có an bày, nhưng nghe như vậy vẫn nhịn được kinh hãi. Nếu Tiêu Tiềm xuất , hậu quả thiết tưởng chịu nổi!

      Mấy người kia cười trận, bỗng nhiên bên ngoài bốn người vào.

      Hai nữ tử đầu đội mũ chùm, phía sau là hai hộ vệ.

      Hai nữ tử người đều là áo váy gấm vóc, người phía trước áo váy màu giáng tử, thoạt nhìn lớn tuổi hơn. người phía sau thân bích lục, áo váy kiểu dáng mới nhất, tuổi trẻ hơn.

      Bọn họ tiến vào, vài nam tử đều đứng lên.

      " tình thế nào ?" nữ tử áo váy màu giáng tử ra tiếng hỏi.

      Thanh vừa tới, Lâm Cẩm Nghi rùng mình ——thanh này nàng quá mức quen thuộc, chính là kế mẫu Kỷ thị.

      người lớn nhất trong các nam tử : "Các huynh đệ đều động thủ theo ngài an bày, nhưng người xuống nước kia biết võ nghệ, các huynh đệ đều bị bức lui. cứu nương kia ."

      Kỷ thị hừ lạnh tiếng, "Nhận của ta trăm lượng bạc để tình thành như vậy? Đây là bản của các ngươi?"

      Nam tử chà xát tay, : "Cũng thể trách chúng ta. Ngài trước đó là động thủ ở thành bắc, nơi đó ít người cũng dễ thi triển quyền cước. Đột nhiên thay đổi kế hoạch đến Thành Nam, ngài đây phải làm khó chúng ta sao?"

      Kỷ thị muốn cãi vã cùng bọn họ, quay đầu từ trong tay thị vệ ném ra cái hầu bao , tới trước mắt bọn họ, : "Cầm trăm lượng còn lại nhanh chạy ra khỏi thành. Đừng ta hại các ngươi, đối phương là tiểu thư nhà giàu, về sau chừng báo quan, các ngươi trước tránh thời gian lại ."

      Nam tử cao lớn vui rạo rực nhặt hà bao, tạ với Kỷ thị, làm dấu tay với những người khác, đoàn người ra.

      Bọn họ rồi, nương trẻ tuổi phía sau Kỷ thị ra tiếng: "Nương, bọn họ làm như vậy, ngài vì sao còn cho tiền bạc?" Thanh này đúng là Sầm Thoa.

      Kỷ thị giải thích: "Bọn họ như vậy, đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc, nếu cắt thù lao, tránh được náo ra chuyện thiêu thân. Dù sao chút tiền bạc đó cũng tính là gì. Lần này Lâm Cẩm Nghi số tốt, may mắn tránh thoát kiếp, lần tới lại có vận tốt như vậy."

      Sầm Thoa nghiến răng nghiến lợi : "Cũng biết là ai ra tay cứu giúp, hy vọng người nọ nhân cơ hội làm lớn chuyện này ra, cũng chặt đứt ý niệm tranh chấp với ta của Lâm Cẩm Nghi!"

      Sau lưng Lâm Cẩm Nghi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nàng cho tới bây giờ nghĩ tới tranh cái gì với Sầm Thoa!

      "Tốt rồi, nơi đây nên ở lâu, chúng ta nên trở về phủ." Kỷ thị kéo tay Sầm Thoa, đoàn người ra ngoài miếu.

      Sầm Thoa vô cùng thân thiết kéo bà ta, vừa vừa : "Nương lúc trước đáp ứng ta, lần tới động thủ nhất định phải đưa Lâm Cẩm Nghi vào chỗ chết, trăm ngàn thể giống hôm nay buông tha nhàng như vậy."

      Kỷ thị hơi sủng nịch : "Được, con yên tâm, nương cho con như nguyện. Nương thu thập Sầm Cẩm, sao có thể thu thập xong nha đầu như vậy."

      Mẹ con cứ như vậy vừa chuyện vừa ra khỏi miếu thành hoàng, việc tàn nhẫn mưu đồ giết người trong miệng các nàng giống như nhàn thoại việc nhà.

      Lâm Cẩm Nghi sắc mặt trắng bệch, lúc này hơi dựa vào Nhụy Hương, người ngoài đều rồi, Nhụy Hương liền đỡ nàng xuống khỏi nóc nhà.

      Tiêu Tiềm lặng yên tiếng động, dù biết như vậy thực tàn nhẫn, lại biết vẫn phải làm. từng quá mức mềm lòng, nghĩ sau này thời gian còn nhiều, có biện pháp có thể khhiến nàng chậm rãi phát bộ mặt của Kỷ thị. Nhưng mà thế khó liệu, cuối cùng tạo thành cục diện như vậy...

      Ba người xuống nóc nhà, Lâm Cẩm Nghi ra bên ngoài, Nhụy Hương nửa ôm nữa đỡ nàng lên ngựa.

      Tiêu Tiềm hỏi nàng: "Nàng còn tốt?"

      Lâm Cẩm Nghi mờ mịt nhìn nhìn , lúc lâu mới : "Đưa ta về hầu phủ."

      Tiêu Tiềm lên tiếng, rung dây cương, hai con ngựa trước sau biến mất trong bóng đêm.

      Gió đêm lạnh thấu xương xuyên qua mạng che quất lên mặt, suy nghĩ tung bay trong đầu Lâm Cẩm Nghi. Những ngày trước ở chung với Kỷ thị lại ùn ùn kéo đến, bất giác rơi lệ đầy mặt.

      Vào thành, thị vệ Trấn Nam vương phủ tiến lên tiếp ứng.

      Tiêu Tiềm tự mình đưa nàng, để Nhụy Hương đưa nàng tới cửa.

      Trước khi chia tay, Tiêu Tiềm từ trong lòng lấy ra lệnh bài ngọc màu đen, : "Ngày mai ta phải biên quan, mấy ngày này ta ở kinh thành, nếu nàng cần, cầm lệnh bài Trấn Nam vương phủ, Nhụy Hương biết làm thế nào."

      Lâm Cẩm Nghi đờ đẫn tiếp nhận lệnh bài, nàng thất hồn lạc phách thậm chí tiếng tạ.

      Tiêu Tiềm cũng thèm để ý, vuốt cằm ý bảo với Nhụy Hương, Nhụy Hương thúc bụng ngựa, Trung Dũng hầu phủ.

      Lâm Cẩm Nghi trở lại Trung Dũng hầu phủ, Trịnh Kiểu Nguyệt cùng Thiên Ti mọi người trông mong. Thấy nàng trở về, lập tức nghênh đón.

      Có mũ che, bọn họ vẫn chưa phát nàng dị thường, Trịnh Kiểu Nguyệt sốt ruột : "Cẩm Nghi, ngươi trở lại, mau xem mẫu thân chút, nàng sắp lâm bồn !"

      Lâm Cẩm Nghi trong lòng rùng mình, rốt cuộc cố nghĩ nhiều, nghiêng ngả lảo đảo chạy tới chính viện.

      Trịnh Kiểu Nguyệt cảm tạ Nhụy Hương, cũng vội vàng theo.

      Lâm Cẩm Nghi cước bộ hoảng hốt chạy vội tới chính viện, ven đường thiếu chút nữa ngã sấp xuống, may mắn Thiên Ti phía sau chạy tới, đỡ nàng lên.

      Trong chính viện, Trung Dũng hầu, Trung Dũng hầu phu nhân, Lâm Ngọc Trạch cùng Lâm Bác Chí đều canh giữ ở bên ngoài phòng sinh.

      Trong phòng sinh Tô thị bắt đầu, kêu khàn cả giọng. Bọn nha hoàn chậu chậu đưa máu loãng ra bên ngoài.

      "A Cẩm, ngươi trở lại!" Trung Dũng hầu phu nhân bảo Thiên Ti đỡ Lâm Cẩm Nghi đến phía trước mình, cũng vội hỏi nàng ở bên ngoài đến cùng phát sinh chuyện gì, chỉ an ủi nàng trước: "Nương con nửa canh giờ trước bỗng nhiên bắt đầu, con đừng vội, các bà mụ bên trong đều có kinh nghiệm nhất kinh thành, nương con cũng sinh rồi, có chuyện gì."

      Lâm Cẩm Nghi nắm chặt tay Trung Dũng hầu phu nhân, thân mình tự chủ phát run.

      Lúc này bà mụ cước bộ lảo đảo chạy ra khỏi phòng sinh, : "Lão phu nhân, lão thái gia, phu nhân thai vị ổn, cái đầu thai nhi lại quá lớn, chỉ sợ sinh đẻ gian nan hơn. Tiểu phụ nhân dám làm bừa, chỉ dám tới hỏi tiếng trước, nếu về sau thuận lợi, bảo vệ đứa trước hay là..."

      "Bảo vệ người lớn!" Lâm Ngọc Trạch vốn có chủ ý, lúc này trảm đinh tiết thiết , "Mặc kệ phát sinh tình huống gì, nhất định phải bảo về người lớn!"

      Trung Dũng hầu và Trung Dũng hầu phu nhân phụ họa : "Đương nhiên người lớn quan trọng hơn!"

      Bà mụ lên tiếng, chạy nhanh trở về phòng sinh hầu hạ.

      Sinh sản đều phải chuyện nửa khắc hơn khắc, nhưng toàn gia đều canh giữ bên ngoài, ngay Trung Dũng hầu phu nhân ốm yếu cũng chịu về nghỉ ngơi.

      Tô thị kêu liên tục đến sau nửa đêm, tiếng kêu vừa ngừng, có tiếng hài nhi to .

      "Sinh sinh !" Lâm Ngọc Trạch mừng rỡ hô, nhấc chân tiến vào phòng sinh.

      Trong phòng sinh bà mụ giàu kinh nghiệm lau sạch đứa , quân nhanh tã lót, cho Lâm Ngọc Trạch xem mặt.

      Lâm Ngọc Trạch vội vàng nhìn đứa cái, chân ngừng, trực tiếp vào bên trong.

      Bà mụ vội kêu lên: "Lão gia, phòng sinh huyết khí rất xấu, ngài dừng bước!"

      Lâm Ngọc Trạch mắt điếc tai ngơ, vào.

      Bà mụ nhiều nhà đỡ đẻ, lại chưa thấy phụ thân nào như Lâm Ngọc Trạch, đành phải ôm đứa ra báo tin vui cho những người khác: "Chúc mừng Hầu phủ, là tiểu tử béo tròn!"

      Trung Dũng hầu vui tươi hớn hở tiếp nhận tã lót, Trung Dũng hầu phu nhân nhìn nhìn tôn tử tròn vo, bảo nha hoàn phát tiền thưởng cho bà mụ và hạ nhân trong nhà.

      Lâm Cẩm Nghi xem qua đệ đệ, với Trung Dũng hầu phu nhân: "Tổ mẫu, A Cẩm cũng muốn vào nhìn nương."

      Trung Dũng hầu phu nhân vỗ vỗ mu bàn tay nàng, : "Phụ thân con theo quy củ, lần trước lúc sinh con, cũng quan tâm xông vào như vậy. Bên trong còn chưa thu thập sạch , con nương gia khẳng định là thể vào. Nương con sinh sản xong, cần hảo hảo nghỉ ngơi. Nghe tổ mẫu , con về ngủ giấc, sáng sớm ngày mai lại đến thăm."

      Trung Dũng hầu phu nhân như vậy, Lâm Cẩm Nghi có biện pháp, đành phải cùng Lâm Bác Chí, Trịnh Kiểu Nguyệt mấy người trở về.

      Hết lo lắng về Tô thị, Lâm Cẩm Nghi nhất định phải đối mặt chuyện vừa phát sinh kia. Cho dù mặt nàng muốn trốn tránh, ngày mai Trung Dũng hầu phu nhân và Tô thị hỏi.

      Kỷ thị, nàng từng coi là mẫu thân ruột, sau lưng là gương mặt đáng sợ này.

      Lâm Cẩm Nghi ngồi trước đèn, cẩn thận nhớ lại đủ loại hành vi của Kỷ thị với mình trước đây ——

      Từ bà ta với mình, nữ tử cần học tập cầm kỳ thư họa, nữ hồng châm tuyến, quản lý công việc, chỉ cần sống vui vẻ tự tại là được; chính mình khi còn bé cùng đệ đệ muội muội phát sinh cãi cọ, bà hỏi nguyên do thiên vị mình, làm đệ đệ muội muội đều oán hận; lúc mình thành hôn, với mình, Tiêu Tiềm và Nguyên Vấn Tâm sớm có tư tình; nàng vừa mới cùng Tiêu Tiềm bắt đầu bà tới cửa cầu nâng đỡ đệ đệ nhà mẹ đẻ; bà đưa ra nha hoàn Vân Liễu, lúc mình phát bệnh oán giận chén thuốc khó nuốt, chủ động giúp mình đổ bỏ chén thuốc...

      Đúng rồi, bà còn từng nhắc nhở mình, an bày thị thiếp thông phòng cho Tiêu Tiềm, mình làm theo, sau này dẫn tới Tiêu Tiềm tức giận lớn, hai người cứ như vậy xa lạ...

    2. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      lại phải tốc chiến để về an ủi tâm hồn khổ sở hẫng hụt của nàng, nhiều lí do để vội vã quá.
      heavydizzy thích bài này.

    3. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      đau thương, a mau trở lại an ủi tâm hồn nàng
      heavydizzy thích bài này.

    4. nữ sinh 9x

      nữ sinh 9x Well-Known Member

      Bài viết:
      590
      Được thích:
      677
      A rồi chị cũng ở nhà trưởng thành dần đợi a về, kiểu j cũng có chuyện cần dùng đến cái lệnh bài a đưa
      heavydizzy thích bài này.

    5. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,364
      Được thích:
      54,405
      Chương 46

      Lâm Cẩm Nghi nhớ lại càng nhiều chi tiết, trái tim càng băng giá.

      Kỳ trong năm nàng sống lại lần nữa, phát đời trước rất nhiều việc thích hợp, nhưng từ đáy lòng chịu tin tưởng thôi.

      Ngay cả thọ yến của thái hậu, Sầm Thoa và mình đối chọi gay gắt, Kỷ thị cố ý làm cho nàng khó xử, nàng vẫn có ý coi họ là đại ác nhân.

      Nhưng mà hung hăng cho nàng cái tát, dù nàng nghĩ , thể nhìn thẳng vào hai mẹ con dụng tâm hiểm ác này.

      Nàng từng thương họ như người nhà, trước mắt lại có bao nhiêu hận!

      Lâm Cẩm Nghi tự giác nắm chặt tay, móng tay cắm vào trong thịt cũng cảm thấy.

      Thiên Ti hun nóng phòng tắm trở về nhìn thấy, vội : " nương, tay của ngài!"

      Lâm Cẩm Nghi lúc này mới hồi phục tinh thần, móng tay ngón tay cái bởi vì dùng sức quá độ thế nhưng bị gãy, nhất thời lưu chảy máu.

      Thiên Ti nhanh lấy thuốc, đau lòng : "Tay đứt ruột xót, nương cũng để ý chút, đau lắm sao?"

      Lâm Cẩm Nghi tùy ý nàng nâng bôi thuốc lên tay mình, cũng chuyện này, mà hỏi: "Chuyện đêm nay tẩu tử và tổ mẫu bọn họ gì?"

      Thiên Ti : "Bọn nô tì bị thị vệ Trấn Nam vương phủ đường hộ tống trở về, đường người đông, trì hoãn ít canh giờ. Lúc đó đại thiếu phu nhân cũng hoảng tay chân, nghĩ nô tì trước mặt các chủ tử hầu hạ thời gian, liền thương lượng với nô tì. Nô tì nghĩ nương phải biết nặng , theo Trấn Nam vương khẳng định là có chuyện quan trọng, lúc đó phu nhân lại vào phòng sinh, lão phu nhân thân mình tốt, lão gia phải người có chủ ý, liền đề nghị đại thiếu phu nhân trước giấu giếm chuyện đêm nay, chỉ nương bị lạc khỏi chúng ta, nhưng bên cạnh có mang theo người, sau đó tự trở về..."

      Nguyên lai Trịnh Kiểu Nguyệt và Thiên Ti cũng bẩm báo chuyện đêm nay, khó trách vừa rồi người nhà truy vấn, chỉ lòng nhào lên người Tô thị.

      "Ngươi làm tốt lắm, " Lâm Cẩm Nghi vuốt cằm tán thưởng , "Chuyện này ta gặp nương sau."

      Chuyện này vẫn có khả nghi, coi nàng tại tính toán, rất khó nghĩ ra nguyên cớ. Chờ Tô thị khôi phục lại, còn phải bàn bạc kỹ hơn.

      " nương, nước ấm chuẩn bị, ngài hôm nay bị lạnh, tắm rửa ngủ sớm ."

      Lâm Cẩm Nghi thở ra hơi dài, tạm thời đem chuyện buổi tối hôm nay ném ra sau đầu, tự tắm rửa nghỉ ngơi nhắc tới.

      *****

      sáng sớm ngày thứ hai, Lâm Cẩm Nghi dậy thỉnh an Trung Dũng hầu phu nhân, rồi chính viện vấn an Tô thị.

      Tô thị ngày hôm qua sinh sản đến sau nửa đêm, Lâm Cẩm Nghi nghĩ bà có lẽ cũng dậy sớm.

      nghĩ sau khi tới, Vạn Lũ Tô thị tỉnh, kéo mành đón nàng vào phòng.

      Tô thị đầu quấn khăn, mặc thân xiêm y ở nhà rộng thùng thình, nửa nằm giường uống rượu ủ trứng gà thúc sữa.

      Thấy Lâm Cẩm Nghi, Tô thị cười khanh khách gọi nàng đến trước mặt, bảo nha hoàn lấy tú đôn cho nàng ngồi.

      Lâm Cẩm Nghi thỉnh an, ngồi xuống : "Nương hôm nay sao dậy sớm như vậy? Nên hảo hảo nghỉ ngơi mới phải."

      Tô thị : "Hôm qua lúc sinh, tổ mẫu con lấy nhân sâm ngàn năm trong phủ cho ta ngậm trong miệng, lúc sinh mất lực, ngủ giấc, tinh thần lên gấp trăm lần."

      Lâm Cẩm Nghi gật gật đầu, lại hỏi đệ đệ ở đâu.

      Tô thị cho người bảo bà vú ôm đứa tới.

      Tiểu bảo bảo trắng trẻo mập mạp, phấn điêu ngọc mài, lúc này yên tĩnh ngủ, thường thường chép chép cái miệng nhắn.

      Tô thị cho Lâm Cẩm Nghi ôm thử, Lâm Cẩm Nghi có chút khẩn trương tiếp nhận, ôm đệ đệ vào lòng, Tô thị theo giúp, nàng nên ôm thế nào mới dùng ít sức.

      Lâm Cẩm Nghi từ trước nghe trẻ sơ sinh đều đen đen xấu xấy, thấy đứa ngọc tuyết đáng như vậy, khỏi cười : "Đệ đệ bộ dạng đẹp mắt, về sau biết tuấn tú thế nào."

      Tô thị cười mắng: "Tiểu trứng thối này, ép buộc ta hơn mười tháng, vóc người lớn như vậy, lúc sinh lại mạnh mẽ ép buộc ta hồi."

      "Tổ phụ và phụ thân đặt tên cho đệ đệ?"

      Tô thị : "Bọn họ còn chưa nghĩ ra đâu, ta đặt nhũ danh để gọi" xong Tô thị liền nhìn nàng , "Nương chốc cũng nghĩ ra tên gì hay, bằng con nghĩ thử ."

      Tuy rằng là thuận miệng câu, nhưng kỳ là bao hàm thâm ý. Lâm Cẩm Nghi là tôn bối đích xuất duy nhất trong nhà, từ nhận hết trưởng bối che chở. Đột nhiên đến cái đệ đệ chia xẻ các sủng ái với nàng, bà sợ Lâm Cẩm Nghi trong lòng thoải mái, liền đề nghị nàng đặt nhũ danh cho đệ đệ, kéo gần quan hệ tỷ đệ.

      Lâm Cẩm Nghi nghĩ nghĩ, : "Đệ đệ sau nửa đêm mới ra tiếng, sắp đến ban ngày. bằng gọi là Hi được ?"

      'Hi' là ánh nắng sớm. Tô thị cười : "Tốt, A Cẩm chúng ta đặt đương nhiên là tốt." Sau đó lấy tau đùa khuôn mặt nhắn của nhi tử béo, "Về sau ngươi là A Hi."

      Hai người lúc, Tô thị bảo bà vú bế A Hi xuống, : "Sáng nay ta dậy hỏi hạ nhân, nghe hôm qua con và tẩu tử từng nhóm về phủ, các con bên ngoài gặp tình huống ngoài ý muốn?"

      Lâm Cẩm Nghi vốn cố kỵ Tô thị vừa sinh xong, muốn chờ bà nghỉ ngơi hồi phục vài ngày mới chuyện này. Trước mắt bà lại hỏi, nàng cũng dám dối Tô, nhất thời có chút khó xử.

      Tô thị hiển nhiên nhìn ra nàng băn khoăn, lại : "Chúng ta hai người có cái gì thể thẳng ? Nương chỉ sinh sản, cũng phải bệnh nặng, chẳng lẽ chút tình cũng chịu được ?"

      như vậy , Lâm Cẩm Nghi mới đem chuyện mình bị đẩy xuống nước, được Tiêu Tiềm cứu, sau đó Tiêu Tiềm mang nàng đến miếu cụ thể.

      Tô thị nghe xong, khuôn mặt lạnh có thể kết ra băng.

      Lâm Cẩm Nghi vội khuyên nhủ: "Nương, ngài đừng tức giận, trước mắt ngài thể tức giận đâu."

      Nữ nhi nhu thuận biết chuyện như thế, lại suýt nữa bị phụ nhân ác độc kia hại, Tô thị đau lòng ôm nàng, : "Nương tức giận. Có cái gì phải tức giận, tức giận bất quá là dùng biện pháp người khác trừng phạt mình. Nương về sau lấy lại công đạo cho các con, cho bọn họ biết cái gì là “ thể có tâm hại người' !" Theo lời nữ nhi thuật lại, nàng mới biết được hóa ra ngoại sinh nữ ốm chết phải đơn giản như vậy! Kỷ thị ngoan tâm, thế nhưng đến nữ hài mình nuôi lớn cũng buông tha!

      Nàng từ trước cảm thấy Kỷ thị làm người hai mặt, giỏi nhất lá mặt lá trái, nhưng nghĩ tới tâm can bà ta lại đen tối như vậy,

      Tô thị lại hỏi về sau Lâm Cẩm Nghi rơi xuống nước có sao , Lâm Cẩm Nghi : " có việc gì, bất quá con ở trong nước lúc, rất nhanh lên bờ. Hôm qua trước khi ngủ còn uống canh gừng khu hàn, ngài xem phải con vẫn khỏe sao?"

      Tô thị thế mới yên lòng, : "Trấn Nam vương, ngày trước là ta trách lầm . Xem chuyện hôm qua này, trượng nghĩa cứu giúp, lại bảo toàn thanh danh cho con, quả là người quang minh lỗi lạc. Ngày xưa chuyện biểu tỷ con, ta lại cho rằng sai lầm do , phải xin lỗi ."

      Nhắc tới Tiêu Tiềm, Lâm Cẩm Nghi trong lòng cũng bách vị tạp trần. Nàng từng ái mộ , từng vừa vừa hận , nay nhớ lại những lúc hai người ở chung, dĩ nhiên là mình bị Kỷ thị xúi giục, phải xin lỗi nhiều.

      Nàng , Tô thị cho là nàng nghĩ mà sợ, khẽ vỗ lưng nàng, giống dỗ đứa : "A Cẩm ngoan, đừng sợ, nương ở đây."

      Lâm Cẩm Nghi khẽ tựa vào vai Tô thị, đáy lòng từ từ an bình. Đêm qua nàng còn chút sợ hãi, trước mắt sợ nữa. Nàng có cái gì phải sợ đâu, tại nàng có thêm kiên định tự bảo vệ mình, che chở người nhà của mình!

      Lúc Lâm Cẩm Nghi nhìn thấy, ánh mắt Tô thị càng ngoan lệ hơn. Nàng chưa từng có tâm hại người, nhưng nay có người thế nhưng cả gan thiết kế người nhà của nàng, như vậy, nàng cũng tận hết sức lực phản kích lại!

      Lúc này, Lâm Ngọc Trạch vui tươi hớn hở tới, vào phòng nhìn thấy mẹ con các nàng , bất giác cười : "Các ngươời gì đó? Cũng ra cho ta nghe chút."

      Lâm Cẩm Nghi từ Tô thị trong lòng ngẩng đầu, kỳ quái : "Cha hôm nay sao vào triều?"

      Tô thị bất đắc dĩ cười : "Cha con xin nghỉ ở nhà, là như thế, hết sức hồ đồ. Lúc con mới sinh, cũng cáo bệnh tháng. biết gì cho phải."

      Lâm Ngọc Trạch bị cũng thèm để ý, cười hề hề như cũ : "Quan đồ nào có trọng yếu hơn con cái. Hài tử đâu, có phải còn ngủ hay , ta nhìn cái." xong lại ra.

      Toàn gia tất nhiên là hòa thuận vui vẻ.

      *****

      Đầu tháng ba, cỏ mọc oanh bay, chim hót hoa thơm đúng lúc đầu mùa xuân, Sầm Thanh Sơn sắp đại thọ năm mươi, phát thiệp mời, chuẩn bị thọ yến ở Sầm phủ.

      Sầm Thanh Sơn, cũng chính là phụ thân của Sầm Cẩm, xuất thân khoa cử, sĩ đồ bình thuận, gần bốn mươi tuổi thuận lợi lên tả đô ngự sử chính nhị phẩm, có thể là quan lộ hanh thông. cũng coi như giỏi về giao tế, thanh danh tốt, bởi vậy mừng thọ, cũng có thể kiện náo nhiệt nhất kinh thành.

      Thê tử kết tóc xuất thân từ Trung Dũng hầu phủ, bởi vậy Trung Dũng hầu phủ đương nhiên phải đến.

      Lúc này Tô thị ra tháng, trải qua hơn tháng điều dưỡng, tinh khí hao phí lúc sinh sản cũng bù trở về.

      Lâm Cẩm Nghi đời trước quan hệ với phụ thân cũng rất đạm bạc, ở trong trí nhớ, phụ thân này luôn luôn sớm trễ về, rất ít lộ diện ở nhà, chăm sóc. Cho dù ngẫu nhiên có lúc nghỉ ngơi ở nhà, cũng chỉ đốc thúc mình cùng đệ đệ muội muội đọc sách, để bọn họ ra ngoài làm mất mặt ông. Sau này nàng cố ý gả cho Tiêu Tiềm, nghịch ý ông, ông lại coi nàng thành sỉ nhục, nhiều năm qua cũng tự mình thăm nàng lần. Dù lúc nàng về thăm nhà, ông cũng rất ít lộ diện. Đời trước trong hai mươi năm, Sầm Cẩm với chuyện với ông tổng cộng lại, có lẽ còn nhiều bằng đời này năm cùng Lâm Ngọc Trạch.

      Phụ thân lãnh băng như vậy, vĩnh viễn coi sĩ đồ là đệ nhất, Lâm Cẩm Nghi phải rất muốn tham gia, càng đừng chiêu đãi nữ quyến lại là Kỷ thị và Sầm Thoa. Nàng liền hỏi Tô thị mình có thể cáo ốm hay .

      Tô thị nghe xong lời của nàng, lại : "Con vì sao ? Con phải . làm sao biết đôi mẫu nữ Sầm gia kia lần này lại tính toán cái gì."

      Lâm Cẩm Nghi hiểu : "Nương biết Kỷ thị và Sầm Thoa lúc này khẳng định còn nghĩ cách tính kế con, thế nào còn..."

      Tô thị vỗ vỗ mu bàn tay nàng, : "Chỉ có ngàn ngày làm cướp, nào có ngàn ngày phòng cướp. Họ trong tối, chúng ta ở ngoài sáng, khó lòng phòng bị. Nhưng cơ hội trước mắt này, họ cũng biết chúng ta biết nội tình, đó là đưa họ ra chỗ sáng, chúng ta ngược lại ở nơi bí mật gần đó. Họ ra tay trước, chúng ta sao tiếp chiêu chuẩn bị để phản kích?"

      Tô thị son sắt, hiển nhiên nghĩ làm thế nào đối phó. Lâm Cẩm mới gật đầu đáp ứng, đáp ứng cùng bà Sầm phủ.

      PS: Chương sau Tô thị và Kỉ thị so chiêu. Ta 2 người này đúng là cao thủ gia đấu mà Tô thị cao hơn 1 bậc.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :